Ngày 20/10, chồng tặng mẹ 50 triệu, tặng mẹ vợ 0 đồng, tặng vợ 2 cái t///át – nhưng không ngờ bị vợ “lật kèo” khiến anh qu///ỳ g//ối trong nước mắt…
Ngày 20/10 năm ấy, trời Hà Nội se lạnh, phố phường rực rỡ hoa tươi và những lời chúc gửi đến phái đẹp. Nhưng với Mai, đó lại là một ngày cô chẳng bao giờ quên – không phải vì hạnh phúc, mà vì n/ỗi đa//u bị chính người chồng đầu gối tay ấp c///oi thư///ờng.
Mai lấy Dũng đã 5 năm. Ngày mới cưới, ai cũng bảo cô may mắn, vì Dũng làm kinh doanh giỏi, có nhà, có xe, lại là người nói năng nhẹ nhàng. Nhưng chỉ những ai sống trong căn nhà đó mới hiểu, đằng sau vẻ ngoài chỉn chu là một người đàn ông gi//a trư//ởng, íc///h k///ỷ và c///oi thư///ờng vợ.
Sáng 20/10, Mai dậy sớm nấu bữa sáng, chuẩn bị quà cho mẹ chồng – một chiếc khăn lụa mà cô để dành mua suốt cả tháng. Cô cũng gọi điện cho mẹ ru//ột, hứa buổi chiều sẽ qua thăm.
Dũng ngồi trên ghế sofa, lướt điện thoại, cư/ời kh/ẩy:
– Hôm nay anh chuyển cho mẹ anh 50 triệu rồi, bà thích gì thì mua.
Mai mỉm cười:
– Còn mẹ em, lát anh đi cùng em qua biếu chút quà nhé, dù chỉ tượng trưng thôi…
Chưa kịp nói hết câu, Dũng g/ằn giọ/ng:
– Mẹ em thì có công gì với anh mà phải tặng? Anh chỉ cần báo hiếu mẹ anh thôi.
Mai im lặng, tim nghẹn lại. Nhưng khi cô định giải thích rằng tặng mẹ vợ không phải vì “có công” mà vì là phép lịch sự, thì Dũng đã qu///át lên:
– Đừng c///ãi! Ở nhà này, tiền anh làm ra, anh có quyền quyết định!
Buổi chiều, Mai lặng lẽ mặc áo, chuẩn bị đi thăm m/ẹ đ/ẻ. Cô mua bó hoa nhỏ, tự bỏ tiền túi ra. Nhưng khi vừa ra đến cửa, Dũng chặn lại:
– Cô đi đâu?
– Em sang thăm mẹ. Ngày phụ nữ mà…
– Không được! Cô ở nhà tiếp khách giúp tôi, tối nay có mấy anh bạn đến n//hậu.
Mai nhẹ nhàng:
– Anh à, mẹ em chỉ có một mình, em ghé chút rồi về.
Dũng n//ổi gi//ận, giơ tay t//át cô hai cái n/ảy l//ửa:
– Cô c///ãi à? Ở nhà ngay!
Cái tát không chỉ đ/au trên mặt, mà rá//t tận tim. Mai đứng ch//ết lặn//g, nước mắt trào ra. Trong căn nhà sang trọng, tiếng cười của Dũng và nhóm bạn tối đó vang lên, át cả tiếng nấc nghẹn của người đàn bà bị t//ổn thươ//ng.
Suốt đêm ấy, Mai không ngủ. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống phố nơi những người phụ nữ được tặng hoa, được yêu thương, còn mình thì bị t///át và bị s///ỉ nh////ục. Cô bỗng nhận ra: suốt 5 năm qua, cô đã sống như cái bóng, h/i si/nh mà chẳng được trân trọng.
Sáng hôm sau, Dũng thức dậy thấy bàn ăn trống trơn, không có bữa sáng như mọi khi. Trên bàn chỉ có một phong bì và tờ đơn l/y h/ôn. Trong phong bì là chiếc nhẫn cưới và một bức thư ngắn. Nội dung bên trong khiến anh điế/ng người…
Dũng bước đến bàn ăn, cảm giác khó chịu dâng lên khi không thấy Mai hay bữa sáng nóng hổi thường lệ. Anh cau mày, nhìn thấy phong bì trắng tinh đặt ngay ngắn bên cạnh tờ đơn ly hôn đã được ký sẵn, dòng chữ “Đơn xin ly hôn” đập vào mắt anh như một nhát dao.
Dũng vươn tay, những ngón tay anh thoáng run rẩy khi chạm vào tờ giấy lạnh lẽo. Anh giật lấy phong bì, xé toạc ra một cách cộc lốc. Bên trong, một chiếc nhẫn cưới vàng, quen thuộc và giờ đây trống rỗng, nằm cạnh một mảnh giấy nhỏ gấp gọn. Đó là chiếc nhẫn mà Mai đã đeo suốt 5 năm qua. Anh nhận ra chữ viết của Mai trên mảnh giấy, nét chữ vẫn thanh mảnh nhưng giờ đây chứa đựng một sức nặng khác thường.
Anh mở bức thư, từng câu chữ như thiêu đốt đáy mắt anh.
“Anh Dũng,
Em đã mệt mỏi rồi. 5 năm qua là đủ. Em không muốn là cái bóng trong cuộc đời anh nữa.
Chiếc nhẫn này, em trả lại anh. Đơn ly hôn, em đã ký. Anh cứ việc ký nốt.
Mai.”
Dũng đọc đi đọc lại vài lần, đôi mắt anh mở to, không tin vào những gì mình đang thấy. Ly hôn? Mai dám ly hôn anh? Người đàn bà yếu đuối, luôn cam chịu dưới tay anh, người mà anh nghĩ sẽ không bao giờ dám phản kháng, lại có thể làm điều này?
Khuôn mặt Dũng trắng bệch, anh đứng sững sờ tại chỗ, như bị đóng băng. Bàn tay anh siết chặt tờ đơn và bức thư, chúng nhàu nát trong lòng bàn tay. Chiếc nhẫn cưới trượt khỏi kẽ ngón tay anh, rơi xuống mặt bàn lạnh lẽo, tạo ra một tiếng va chạm khẽ khàng nhưng đầy chua chát, vang vọng khắp căn nhà im ắng. Một cảm giác bàng hoàng, xen lẫn tức giận và một chút gì đó không thể gọi tên, bắt đầu len lỏi trong tâm trí Dũng. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, không thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn này.
Dũng vẫn đứng sững sờ, tâm trí anh như bị đóng băng, không thể chấp nhận những gì vừa xảy ra. Anh nhìn xuống bàn, bàn tay anh vẫn vô thức siết chặt tờ đơn ly hôn nhàu nát. Bên cạnh đó, anh lại thấy một phong bì khác, dày hơn, rơi ra từ chiếc phong bì đầu tiên. Anh kéo mảnh giấy bên trong ra, nhận ra đó là một bức thư viết tay của Mai. Không còn là những dòng vỏn vẹn, lạnh lùng, lần này, nét chữ vẫn thanh mảnh nhưng chứa đựng một sự nặng nề, u uất khác thường. Dũng hít một hơi sâu, bắt đầu đọc từng câu chữ như thiêu đốt đáy mắt anh.
“Anh Dũng,
Em đã mệt mỏi rồi, không phải chỉ vì những lời nói hay hành động trong một sớm một chiều. Mà là cả một hành trình 5 năm, 5 năm làm vợ anh, làm cái bóng của anh. Anh có bao giờ tự hỏi, sau từng ấy thời gian, chúng ta còn là gì của nhau không? Hay em chỉ đơn giản là một sự hiện diện tiện lợi, một vật trang trí cho cuộc đời thành công của anh?
Em đã cố gắng vun vén, đã nhẫn nhịn, đã hi sinh rất nhiều. Em đã chấp nhận đứng sau lưng anh, làm hậu phương vững chắc, im lặng gánh vác mọi thứ. Đổi lại là gì, anh biết không? Là sự coi thường, là những lời nói lạnh lùng, là ánh mắt khinh miệt mà anh dành cho em mỗi ngày. Anh không cần em góp ý, anh không cần em chia sẻ. Anh chỉ cần một người vợ biết nghe lời, một người vợ không có tiếng nói.
Anh còn nhớ ngày 20/10 vừa rồi không? Ngày của phụ nữ. Anh về nhà với hơi men nồng nặc, anh đã buông những lời sỉ nhục em trước mặt bạn bè anh. Em đã cố gắng chịu đựng, cố gắng giữ thể diện cho anh, nhưng rồi, hai cái tát đó… Hai cái tát anh dành cho em không chỉ đau rát trên má, mà nó còn xé toạc trái tim em ra thành trăm mảnh. Anh có biết, em đã khóc cạn nước mắt đêm đó không? Anh có hiểu, cái tát đó đã đánh thức em khỏi giấc mộng ảo về một gia đình hạnh phúc không? Nó cho em thấy rõ, em chẳng là gì trong mắt anh.
Em không trách anh. Em chỉ tự hỏi, tình yêu của chúng ta, sự tôn trọng anh dành cho em, có bao giờ tồn tại thật sự không? Hay tất cả chỉ là một vở kịch mà anh là đạo diễn, còn em chỉ là một diễn viên phụ, không có quyền lên tiếng? Em đã từng yêu anh, anh Dũng. Nhưng giờ đây, tất cả những gì em cảm nhận được chỉ còn là sự trống rỗng và nỗi thất vọng sâu sắc.”
Dũng đọc xong bức thư, khuôn mặt anh giãn ra, nhưng không phải vì hối hận hay đau khổ. Một cảm giác khó chịu dâng lên, xen lẫn sự khó hiểu. Anh nhíu mày, Mai đang đóng vai nạn nhân? Những lời này, Mai đang cố gắng làm gì? Anh lẩm bẩm trong miệng, giọng điệu đầy vẻ coi thường, “Lại than vãn! Đến nước này rồi còn bày đặt triết lý!” Anh ném mạnh bức thư xuống bàn, nó rơi xấp xỉ lên chiếc nhẫn cưới, tạo thành một khung cảnh hỗn độn trên mặt bàn lạnh lẽo. Anh đứng đó, thở hắt ra, ánh mắt chất chứa sự bực bội và một chút hoài nghi không rõ ràng.
Dũng đứng đó, thở hắt ra, ánh mắt chất chứa sự bực bội và một chút hoài nghi không rõ ràng. Anh lướt mắt nhìn xuống bàn, chiếc nhẫn cưới nằm xấp xỉ lên bức thư nhàu nát. Đột nhiên, anh khựng lại. Có vẻ như bức thư chưa kết thúc. Một đoạn giấy khác, với nét chữ của Mai, vẫn còn lộ ra bên dưới. Với vẻ miễn cưỡng, anh nhặt bức thư lên lần nữa, lật sang trang, đôi môi mím chặt. Anh không tin Mai có thể viết thêm được gì ngoài những lời than vãn sáo rỗng.
Mai tiếp tục viết:
“Anh Dũng, anh luôn nghĩ em yếu đuối, vô dụng, chỉ biết sống dựa dẫm vào anh. Anh đã nhầm. Suốt 5 năm qua, khi anh bận rộn với công việc, những cuộc vui bên ngoài, em đã không ngồi yên chịu trận. Em đã âm thầm học hỏi, âm thầm tìm kiếm lối thoát cho chính mình. Em không muốn là cái bóng của ai nữa, không muốn bị coi thường, bị định giá chỉ bằng những gì anh ban cho.
Cuộc hôn nhân này đã dạy em rằng, người phụ nữ muốn được tôn trọng, muốn được sống thật sự, phải tự đứng trên đôi chân của mình. Em đã phải mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì anh từng nghĩ. Em đã chuẩn bị cho một cuộc sống độc lập, tự chủ, không còn phụ thuộc vào anh, không còn phải chịu đựng sự khinh miệt từ anh.
Và bây giờ, em đã sẵn sàng để sống một cuộc đời của riêng Mai. Em đã nộp đơn xin việc, và nhận được lời mời làm việc từ công ty đối thủ của anh.”
Dũng đọc đến đây thì bàng hoàng. Bàn tay anh siết chặt bức thư, các khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt anh từ vẻ khó chịu ban đầu biến sắc nhanh chóng, sự coi thường hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh mắt đầy kinh ngạc và tức giận. “Công ty đối thủ?” Anh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi. Trong đầu Dũng, Mai luôn là một người vợ cam chịu, chỉ biết ở nhà. Anh chưa bao giờ tưởng tượng Mai có thể làm điều này, hay thậm chí dám nghĩ đến việc làm điều này. Cảm giác bị thách thức dâng lên mạnh mẽ, xen lẫn một nỗi lo lắng thực sự bắt đầu gặm nhấm tâm trí Dũng. Anh ngẩng phắt dậy, lảo đảo bước về phía cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm Hà Nội. Mai đã không còn là người phụ nữ mà anh từng coi thường nữa. Cô đã trở thành một đối thủ.
Dũng vẫn đứng đó, ánh mắt vô hồn nhìn ra màn đêm Hà Nội, bức thư trong tay anh nhàu nát. Cảm giác bị phản bội và lo lắng dần nhường chỗ cho một nỗi chua chát khó tả. Tâm trí Dũng bỗng chốc quay cuồng với những lời nói anh từng thốt ra. Anh nhớ như in buổi tối cách đây vài tháng, khi Mai rụt rè đề nghị anh dành thời gian cho gia đình, anh đã lập tức gắt gỏng: “Em ở nhà thì biết cái gì mà nói? Cô ở nhà thì làm được cái gì ngoài việc tiêu tiền của tôi?” Ánh mắt Mai lúc đó rơm rớm, cúi gằm mặt xuống.
Anh lại nhớ lần Mai cặm cụi dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị bữa ăn tươm tất cho anh sau một ngày làm việc mệt mỏi, Dũng chỉ liếc qua, buông lời lạnh nhạt: “Việc nhà cỏn con, ai mà chẳng làm được. Cô cứ việc hưởng thụ đi, đừng có mà than vãn.” Hay cái lần Mai hào hứng khoe về một lớp học nấu ăn online cô vừa tham gia, anh đã cười khẩy: “Học làm gì cho phí tiền, cô cứ ở nhà lo chuyện bếp núc cho tôi là được rồi.”
Từng lời nói sắc như dao ấy, từng ánh mắt coi thường Mai của Dũng, giờ đây cứa vào chính tâm can anh. Anh sực nhớ ánh mắt cam chịu của Mai mỗi khi anh buông lời cay nghiệt, cái cách cô co rúm lại, chấp nhận sự coi thường của anh. Một cảm giác chua xót, day dứt bắt đầu xâm chiếm. Anh đã luôn nghĩ Mai sẽ mãi mãi ở đó, cam chịu, là một người vợ yếu đuối chỉ biết dựa dẫm vào chồng. Anh đã luôn cho rằng những gì cô làm ở nhà là vô nghĩa, không đáng để anh bận tâm hay trân trọng.
Nhưng giờ đây, cô đã không còn ở đó nữa. Cô đã rời đi, mang theo cả sự tự tin và cả khả năng mà anh chưa bao giờ chịu nhìn nhận. Những lời sỉ nhục cũ trở thành những mũi kim đâm thẳng vào lương tâm Dũng. Anh buông thõng tay, bức thư rơi lả tả xuống sàn nhà lát gạch lạnh lẽo. Lần đầu tiên, Dũng cảm thấy cô độc đến thế, một nỗi hối hận trào dâng, khiến lồng ngực anh quặn thắt.
Dũng nhìn chằm chằm vào bức thư nằm trên sàn, những lời cuối của Mai như đâm vào mắt anh. Một cơn hoảng loạn bất chợt ập đến, xé tan nỗi chua xót vừa rồi. Cô đã thật sự đi rồi. Cô đã rời bỏ anh. Anh vội vàng rút điện thoại từ túi quần, ngón tay run rẩy tìm kiếm số của Mai. Cổ họng Dũng khô khốc khi anh nhấn nút gọi.
Những tiếng “tút… tút… tút” kéo dài lạnh lẽo vang lên trong không gian tĩnh mịch. Dũng đưa điện thoại sát tai, đôi mắt đảo liên hồi như tìm kiếm một thứ gì đó vô hình.
“Mai… Mai ơi!” Anh gầm gừ, giọng nói đầy sự lo lắng và tuyệt vọng, “Em đang ở đâu? Nghe máy đi, Mai!”
Tiếng “tút… tút” vẫn không ngừng, như một lời chế giễu cho sự bất lực của anh. Sự bất an dâng lên tột độ. Anh gọi thêm lần nữa, rồi lần nữa, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng chết chóc. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Dũng. Mai không nghe máy. Cô thực sự không muốn nói chuyện với anh. Điều này chưa từng xảy ra. Lần đầu tiên, Dũng cảm thấy sợ hãi một cách thật sự. Cô ấy đi đâu được chứ? Chẳng lẽ cô ấy dám…
Dũng, với tâm trạng hoảng loạn tột độ, cố gắng trấn tĩnh. Cô ấy đi đâu được chứ? Chẳng lẽ cô ấy dám… Anh lập tức nghĩ đến Nhà mẹ đẻ Mai. Mai vẫn luôn là người con hiếu thảo, chắc chắn sẽ không để mẹ mình lo lắng. Anh vội vã lao ra xe, nổ máy.
Chiếc xe của Dũng rít lên trên đường phố Hà Nội, lao đi trong màn đêm như chạy trốn khỏi chính nỗi sợ hãi đang gặm nhấm anh. Đến Nhà mẹ đẻ Mai, Dũng xuống xe, nhấn chuông cửa liên hồi. Tiếng chuông vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch của khuya muộn.
Cánh cửa từ từ mở ra. Mẹ Mai đứng đó. Khuôn mặt bà không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, ánh mắt lạnh lùng như băng, không chút tia ấm áp nào dành cho người con rể. Dũng nhìn bà, cổ họng nghẹn lại. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho một trận mắng nhiếc, nhưng sự vô cảm này còn đáng sợ hơn.
“Mẹ… Mai có ở đây không ạ?” Dũng lắp bắp, giọng nói mang theo sự lo lắng không giấu giếm.
Mẹ Mai nhìn thẳng vào Dũng, đôi mắt bà như xuyên thấu qua anh. Giọng nói của bà khẽ nhưng dứt khoát, từng lời như cứa vào tai anh: “Con bé không ở đây.”
Dũng sững sờ. Anh lùi lại một bước. Anh đã chuẩn bị cho một cuộc đối chất, một lời trách móc, nhưng không phải sự thờ ơ lạnh nhạt đến đáng sợ này. Cảm giác hụt hẫng bao trùm Dũng, như bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Anh nhìn khuôn mặt Mẹ Mai, nhận ra sự cương quyết và kiên định trong ánh mắt bà. Tình hình nghiêm trọng hơn anh nghĩ rất nhiều. Mai đã đi thật rồi, và gia đình cô ấy cũng không đứng về phía anh. Sự thật này khiến Dũng cảm thấy lạnh gáy.
Dũng đứng chết lặng trước cửa nhà mẹ vợ, cảm giác lạnh gáy lan khắp cơ thể. Anh lùi lại, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Mai không ở nhà mẹ đẻ, vậy cô ấy đã đi đâu? Bất chợt, những dòng chữ trong bức thư ly hôn chợt hiện về trong tâm trí anh, đặc biệt là câu “Tôi đã tìm được một công việc mới”. Dũng vẫn bán tín bán nghi. Lẽ nào cô ấy dám thật? Dám đến chính công ty đối thủ của anh ư? Một sự khinh thường trỗi dậy, nhưng xen lẫn đó là nỗi lo sợ khó tả. Dũng siết chặt tay lái, chiếc xe lao vút đi, hướng thẳng đến “Công ty đối thủ”, nơi anh vẫn luôn cho rằng Mai không bao giờ có thể đặt chân vào.
Chiếc xe dừng lại trước tòa nhà cao tầng tráng lệ, biểu tượng cho sức mạnh cạnh tranh của đối thủ. Dũng bước xuống xe, ánh mắt quét một lượt, đầy vẻ dò xét. Anh cố nén cảm giác bất an đang dâng lên trong lòng, bước vào sảnh chính. Tại quầy lễ tân hiện đại, một cô gái trẻ với nụ cười rạng rỡ ngẩng đầu lên.
“Chào anh ạ, anh cần giúp gì không ạ?” Cô tiếp tân niềm nở hỏi.
Dũng cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng giọng anh vẫn có chút căng thẳng: “Tôi muốn hỏi thăm một chút… về một người tên là Mai. Cô ấy… có làm việc ở đây không?”
Cô tiếp tân chớp mắt vài cái, rồi kiểm tra trên máy tính. Một nụ cười tươi tắn hơn nở trên môi cô. “À, chị Mai ạ? Vâng, chị ấy vừa mới nhận việc hôm nay ạ. Giám đốc mới rất hài lòng về hồ sơ của chị Mai, còn nói là rất mong chờ sự cống hiến của chị ấy nữa.”
Những lời nói của cô tiếp tân như sét đánh ngang tai Dũng. Anh “điếng người”, cả thế giới như sụp đổ dưới chân. Mọi sự tự mãn, mọi niềm kiêu hãnh về việc Mai sẽ không bao giờ thoát khỏi sự kiểm soát của anh, tất cả tan biến thành tro bụi. Giám đốc mới rất hài lòng? Mai đã đi làm thật, và thậm chí còn được trọng dụng ngay lập tức? Khuôn mặt Dũng trắng bệch, anh đứng sững sờ, không thể thốt nên lời.
Dũng vẫn đứng chết lặng, tâm trí quay cuồng giữa những mảnh vỡ của sự tự mãn và niềm tin mù quáng. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh. Anh cố gắng định hình lại mọi thứ, nhưng những lời của cô tiếp tân vẫn vang vọng, đập nát mọi lý lẽ.
Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng phía trong bật mở. Dũng vô thức ngẩng đầu lên. Trái tim anh như ngừng đập. Từ bên trong, một bóng người quen thuộc nhưng lại vô cùng xa lạ bước ra. Đó là Mai.
Cô không còn là người vợ tiều tụy, quần áo luộm thuộm mà anh từng coi thường. Trước mắt Dũng, Mai xuất hiện trong bộ vest công sở màu xám than lịch sự, ôm sát lấy vóc dáng thon gọn. Mái tóc búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt sắc sảo được trang điểm tinh tế. Khuôn mặt cô rạng rỡ, toát lên vẻ tự tin, bản lĩnh mà Dũng chưa từng thấy bao giờ. Cô đi qua sảnh chính với dáng vẻ ung dung, mỗi bước chân đều mạnh mẽ và quyết đoán.
Ánh mắt Mai lướt qua Dũng. Một cái lướt qua vô cảm, như thể anh chỉ là một người xa lạ vô hình trong dòng người vội vã. Không một chút biểu cảm, không một cái chớp mắt, không một dấu hiệu nhận ra. Cô cứ thế bước thẳng ra phía cửa chính, hòa vào dòng người của thành phố Hà Nội, bỏ lại Dũng đứng chôn chân giữa sảnh, hệt như một bức tượng đá. Dũng dõi theo bóng lưng cô cho đến khi cô khuất dạng. Toàn thân anh run rẩy. Hơi thở nghẹn ứ nơi lồng ngực. Anh vừa chứng kiến điều không tưởng.
Dũng vẫn đứng đó, thân thể run rẩy, đôi mắt trợn trừng vô hồn nhìn về phía cửa chính. Bóng lưng Mai đã hoàn toàn biến mất trong dòng người hối hả của Hà Nội. Một cảm giác trống rỗng đến tột cùng ập đến, kéo theo sự bàng hoàng và một nỗi sợ hãi không tên. Anh choáng váng. Không, anh không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy! Dũng không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này, người vợ mà anh từng coi thường, từng nghĩ sẽ mãi mãi ở bên mình, giờ đã rời đi một cách dứt khoát.
Hối hận tột cùng dâng trào. Anh không nghĩ Mai lại kiên quyết đến thế. Dũng lao vội ra khỏi cửa chính, chen lấn giữa dòng người tấp nập. Anh đảo mắt tìm kiếm bóng dáng cô, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh thấy Mai đang bước nhanh về phía trạm xe buýt cách đó không xa.
Dũng cất tiếng gọi, giọng anh lạc đi, yếu ớt giữa tiếng còi xe, tiếng ồn ào của phố xá:
DŨNG
(Khản đặc, chạy theo)
Mai! Mai ơi!
Mai vẫn bước đi, không hề quay đầu lại, như thể cô chưa từng nghe thấy tiếng gọi tuyệt vọng ấy. Sự thờ ơ của Mai càng khiến Dũng thêm hoảng loạn. Anh tăng tốc, cố gắng vượt qua đám đông, đôi mắt đỏ ngầu dõi theo từng bước chân của cô.
DŨNG
(Vừa chạy vừa hét, giọng run rẩy cầu xin)
Mai, em đừng đi! Em đừng đi mà! Anh xin lỗi! Làm ơn, chúng ta nói chuyện đi! Mai!
Anh đưa tay ra, cố níu lấy bóng lưng Mai, nhưng cô đã lên xe buýt. Cánh cửa xe từ từ đóng lại, nhốt chặt Dũng trong sự bất lực và nỗi sợ hãi tột cùng. Mai ngồi bên cửa sổ, ánh mắt vô cảm nhìn thẳng về phía trước. Cô không hề liếc nhìn Dũng, người đàn ông đang đứng giữa chốn đông người, hình ảnh gia trưởng, tự mãn đã hoàn toàn sụp đổ, gục xuống bên lề đường trong tuyệt vọng. Chiếc xe buýt lăn bánh, từ từ rời đi, kéo theo cả hy vọng cuối cùng của Dũng.
Dũng gục xuống bên lề đường, nhưng sự tuyệt vọng bỗng biến thành một cơn giận dữ và sợ hãi điên cuồng. Anh không thể để mất Mai như thế này! Anh vội vã đứng phắt dậy, đảo mắt tìm kiếm. Chiếc xe buýt đã đi xa, nhưng anh nhìn thấy Mai đã xuống ở trạm tiếp theo, đang đứng giữa vỉa hè đông đúc, có lẽ là đợi chuyến khác. Một tia hy vọng mong manh lóe lên. Anh dồn hết sức lực còn lại, lao như bay về phía Mai, xô đẩy những người đi đường.
DŨNG
(Thở dốc, giọng khản đặc)
Mai! Đừng đi! Làm ơn!
Mai vẫn đứng đó, lưng quay về phía anh, không hề phản ứng. Cô biết anh sẽ đuổi theo. Một cảm giác lạnh lẽo, chai sạn bao trùm lấy cô. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối, dễ tổn thương ngày nào. Mai chậm rãi quay lại, mỗi cử động như được cân nhắc kỹ lưỡng. Dũng đứng đối diện cô, mái tóc rối bời, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu van xin. Ánh mắt Mai quét qua anh, không một chút biểu cảm nào ngoại trừ sự lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. Đó không còn là ánh mắt của người phụ nữ từng cam chịu, yếu đuối mà Dũng quen thuộc. Mai, đứng thẳng lưng, giọng nói cô vang lên rõ ràng, dứt khoát giữa tiếng ồn ào của phố thị, như một bản án cuối cùng.
MAI
Chúng ta không còn gì để nói nữa, Dũng.
Lời nói của Mai như một nhát dao đâm thẳng vào tim Dũng. Anh sững sờ, không thể tin vào tai mình. Mai không chờ đợi phản ứng nào từ anh. Cô quay người lại, bước đi một cách dứt khoát, không hề ngoảnh đầu nhìn lại. Bóng lưng cô hòa vào dòng người, biến mất nhanh chóng như cách cô đã biến mất khỏi cuộc đời anh. Dũng đứng đó, giữa dòng người hối hả của Hà Nội, thân thể anh run rẩy, mọi hy vọng tan biến thành hư không. Anh gục xuống, đầu óc quay cuồng trong sự tuyệt vọng cùng cực, nhận ra mình đã mất tất cả.
Dũng gục xuống, đầu óc quay cuồng trong sự tuyệt vọng cùng cực, nhận ra mình đã mất tất cả. Thân thể anh run rẩy, chao đảo như cây sậy trước bão. Anh lảo đảo đứng lên, vịn vào cột đèn đường, cố gắng bám víu lấy chút tỉnh táo cuối cùng. Nhưng tất cả những gì còn lại chỉ là một khoảng trống rỗng, lạnh lẽo. Anh đưa tay lên, chạm vào những giọt nước mắt nóng hổi đang trào ra không kiểm soát.
Trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng còi xe inh ỏi và dòng người hối hả của Hà Nội, một thước phim quay chậm bỗng tua lại trong tâm trí Dũng. Anh thấy Mai của những ngày đầu yêu nhau, đôi mắt trong veo ngước nhìn anh đầy trìu mến dưới tán cây bằng lăng tím.
MAI (KÝ ỨC)
(Cười tươi)
Anh Dũng, anh hứa là sẽ luôn yêu em như thế này nhé.
Anh thấy Mai rạng rỡ trong chiếc váy cưới trắng tinh, nắm chặt tay anh trên lễ đường, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc và tin tưởng.
DŨNG (KÝ ỨC)
(Nắm chặt tay Mai, thì thầm)
Anh thề, sẽ không bao giờ để em phải buồn, sẽ chăm sóc em cả đời. Mãi mãi là của nhau.
Những lời thề non hẹn biển ấy, ngọt ngào và chân thật đến nao lòng, giờ đây lại vang vọng trong tai Dũng, đối lập một cách tàn nhẫn với cảnh tượng hiện tại. Mai đã rời đi, mang theo cả tình yêu và niềm tin của cô. Anh nhớ lại từng cử chỉ ân cần của cô, từng bữa cơm nóng hổi cô chuẩn bị, từng cái ôm động viên khi anh gặp khó khăn. Tất cả những điều đó anh đã coi là hiển nhiên, đã đạp đổ không thương tiếc.
Nước mắt Dũng tuôn rơi xối xả, hòa lẫn với vị mặn chát của hối hận và chua xót. Anh đã làm gì vậy? Anh đã vứt bỏ một người phụ nữ tuyệt vời như thế nào? Cơn đau trong tim anh giờ đây không còn là sự tức giận hay sốc, mà là một nỗi ân hận tột cùng, thiêu đốt tâm can. Anh gục hẳn xuống vỉa hè, khóc nấc lên giữa phố thị ồn ào, cô độc và lạc lõng. Những kỷ niệm đẹp đẽ xưa cũ giờ đây trở thành mũi dao sắc bén, cứa vào tâm hồn anh, nhắc nhở anh về những gì mình đã đánh mất.
Dũng vẫn gục trên vỉa hè, tiếng nấc nghẹn ngào hòa vào tiếng còi xe. Anh ngẩng mặt lên, đôi mắt nhòe lệ quét qua dòng người, vô vọng tìm kiếm một điều gì đó. Bỗng, ánh mắt anh dừng lại. Cách đó không xa, Mai đang đứng, tấm lưng thẳng tắp, mái tóc dài buông xõa trên vai, vẻ mặt kiên định không chút dao động. Cô có lẽ vừa đến, hoặc đã định quay đi.
Một tia hy vọng lóe lên trong lòng Dũng, mong manh như ngọn nến trước gió. Anh cố gắng đứng dậy, bước chân loạng choạng tiến về phía cô. Nhưng chưa đi được vài bước, cơ thể anh như mất hết sức lực. Trước ánh mắt tò mò của những người qua đường đang dừng lại nhìn, và ánh nhìn kiên định không chút nao núng của Mai, Dũng gục xuống.
Anh quỳ sụp trên nền đất lạnh, hai tay chới với vươn tới, nhưng Mai đã kịp lùi lại một bước, giữ khoảng cách. Nước mắt anh lại tuôn như mưa, ướt đẫm gương mặt.
DŨNG
(Nức nở, giọng lạc đi)
Mai… anh xin em… Đừng đi mà Mai!
Mai đứng im lìm, không nhúc nhích, đôi mắt nhìn anh lạnh lùng, không chút cảm xúc.
DŨNG
(Vừa khóc vừa van xin)
Anh xin em… Em… em đừng bỏ anh mà. Anh đã sai rồi… anh biết lỗi rồi! Anh xin em, Mai!
Toàn bộ sự tự trọng, kiêu hãnh từng định nghĩa con người Dũng giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn, tan thành mây khói dưới chân cô. Những lời van xin thảm thiết của anh lạc đi giữa phố phường ồn ào, chỉ còn lại sự chua xót, tuyệt vọng tột cùng.
MAI
(Giọng điệu lạnh nhạt, nhưng kiên định)
Anh biết lỗi rồi sao, Dũng? Anh đã sai cái gì?
Dũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Mai, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một chút thương hại.
DŨNG
(Lấy tay quệt nước mắt, run rẩy)
Anh… anh sai rồi… anh sai khi đã coi thường em, đã không trân trọng em. Anh sai khi… anh đã đánh em… Anh sai khi… đã đẩy em đi… Anh xin em… cho anh một cơ hội cuối cùng!
Mai nhếch mép khẽ, nụ cười thoáng qua nhưng đầy chua chát, không phải là sự tha thứ, mà là sự mỉa mai. Cô nhìn xuống người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, người từng là chồng cô, người từng làm cô tổn thương sâu sắc.
MAI
(Giọng vẫn đều đều, không một chút rung động)
Sai rồi sao? Chỉ vậy thôi sao, Dũng? Anh nghĩ những lời đó có thể thay đổi được gì à?
DŨNG
(Vươn tay níu lấy chân Mai, nhưng cô lại lùi lại)
Không… không phải chỉ vậy. Anh biết, anh biết anh đã làm em đau khổ rất nhiều. Anh đã đánh mất tất cả rồi, Mai. Anh mất em, mất công ty… Anh không còn gì nữa.
Những người đi đường xì xào, bàn tán, những ánh mắt tò mò đổ dồn vào cảnh tượng hiếm thấy. Một người đàn ông ăn mặc lịch sự, rõ ràng là có tiền, lại đang quỳ gối van xin một người phụ nữ giữa phố đông người.
Mai hít một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào Dũng, như đang nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc thảm hại của anh.
MAI
(Khẽ lắc đầu, giọng nhỏ nhưng dứt khoát)
Anh không còn gì nữa, đó là do anh tự chọn, Dũng. Không phải do tôi.
Dũng như bị rút cạn sức lực, cơ thể anh đổ gục xuống sâu hơn, khuôn mặt vùi vào đôi bàn tay bẩn thỉu. Hơi thở anh đứt quãng, tiếng nức nở càng lúc càng lớn, vang vọng giữa những tiếng xì xào của đám đông hiếu kỳ.
DŨNG
(Khóc nấc, giọng nghẹn lại)
Không… không phải như vậy! Anh xin em… Mai… Xin em hãy nghĩ đến… đến những gì chúng ta từng có… Anh hứa… anh sẽ thay đổi… Anh sẽ không bao giờ… không bao giờ làm em buồn nữa…
Mai đứng lặng, nhìn xuống hình bóng tiều tụy của người đàn ông từng là chồng mình. Từng lời van xin thảm thiết của Dũng, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má anh, không còn chạm đến tim cô nữa. Trái tim Mai, sau bao nhiêu tổn thương, bao nhiêu giông bão, giờ đây chỉ còn lại sự bình thản đến lạ lùng. Một cảm giác nhẹ nhõm, như thể gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ, bao trùm lấy cô. Cô không còn cảm thấy đau khổ, không còn căm hận, chỉ có sự trống rỗng và một quyết định kiên định.
Một người phụ nữ trung niên trong đám đông thì thầm với người bên cạnh.
NGƯỜI ĐI ĐƯỜNG 1
(Giọng nhỏ)
Ôi trời, nhìn anh ta mà xem. Ăn mặc tử tế thế kia mà lại quỳ lạy giữa đường… Chắc làm gì nên tội ghê lắm.
NGƯỜI ĐI ĐƯỜNG 2
(Gật gù)
Cô vợ kia cũng gan góc thật. Bình chân như vại. Chắc chịu đựng đủ rồi.
Dũng ngước nhìn Mai, đôi mắt đỏ ngầu, tràn đầy tuyệt vọng. Anh cố gắng với tay, muốn chạm vào gấu váy cô, nhưng Mai vẫn giữ vững khoảng cách, không lùi cũng không tiến. Ánh mắt cô vẫn phẳng lặng, như một mặt hồ không gợn sóng, không một chút cảm xúc hay dấu hiệu mềm lòng nào.
DŨNG
(Gào lên trong tuyệt vọng)
Mai! Anh xin em! Em không thể… không thể bỏ đi như thế được! Anh không thể sống thiếu em! Công ty… công ty đang gặp khó khăn… Anh cần em, Mai!
Mai khẽ nhắm mắt, sau đó mở ra, nhìn thẳng vào Dũng. Lời anh nói về công ty chỉ càng khiến cô thêm chắc chắn về quyết định của mình. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy rõ sự ích kỷ ẩn sâu trong từng lời van xin của anh. Anh cần cô, không phải vì yêu thương, mà vì những lợi ích cá nhân, vì sự sụp đổ của đế chế mà anh đã xây dựng.
MAI
(Giọng điệu lạnh nhạt, dứt khoát)
Anh không thể sống thiếu tôi, hay anh không thể sống thiếu những gì tôi có thể mang lại cho anh, Dũng? Anh đã chọn con đường này, và bây giờ anh phải tự đối mặt với nó.
Dũng sững sờ, cố gắng gượng dậy nhưng vô vọng. Đôi mắt anh ta nhìn theo Mai, tuyệt vọng đến cùng cực, như muốn níu kéo lấy điều gì đó đã vĩnh viễn tuột khỏi tầm tay.
DŨNG
(Gào lên, giọng lạc đi)
Mai! Em… em không thể… Không thể đối xử với anh như vậy! Anh đã làm gì sai chứ… Xin em… đừng đi…
Mai không đáp lời. Cô nhìn Dũng thêm một khoảnh khắc cuối cùng. Trong ánh mắt Mai, không còn chút tình cảm hay sự day dứt nào, chỉ là sự trống rỗng đến lạnh người. Cô thấy hình ảnh một người đàn ông đáng thương đang quỳ gối giữa phố, một người từng là chồng mình, nhưng giờ đây, anh ta chỉ còn là một phần ký ức mà cô muốn chôn vùi. Một thoáng chớp trong tâm trí Mai hiện lên những năm tháng đau khổ, những lời sỉ vả, những cái tát, và cả sự im lặng đáng sợ của Dũng mỗi khi cô cần anh nhất. Tất cả như một cuốn phim quay chậm, rồi vụt tắt.
Mai quay lưng lại. Bước chân cô dứt khoát, mạnh mẽ như chưa từng có. Mỗi bước đi, Mai cảm thấy gánh nặng trong lòng được trút bỏ, một sự giải thoát thực sự đang đến. Tiếng Dũng gào thét phía sau dần trở nên xa xăm, mờ nhạt, như tiếng vọng của một thế giới mà cô đã vĩnh viễn rời bỏ. Cô bước đi giữa dòng người tấp nập của Hà Nội, không một lần ngoảnh lại. Hơi thở của Mai nhẹ bẫng, lồng ngực căng tràn một luồng khí mới, tươi mát. Phía trước Mai là một con đường hoàn toàn khác, một tương lai mà cô tự tay xây dựng, không có Dũng, không có những tổn thương. Bóng Mai nhỏ dần, hòa vào dòng người hối hả, như một chiếc lá khô lìa cành, trôi theo dòng chảy mới, không còn vương vấn gì với cội cũ đã mục nát. Cô đi, mang theo sự kiên cường và niềm hy vọng về một cuộc đời mới, tự do và mạnh mẽ hơn.
Dũng vẫn quỳ gối trên con phố đông đúc của Hà Nội. Tiếng gào thét của anh lạc đi trong không khí, vô vọng như chính những gì anh đang níu giữ. Mắt anh vẫn dán chặt vào khoảng không nơi Mai vừa biến mất, một khoảng không giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng đến lạnh lẽo. Anh cố gắng chống tay, lết thân mình ngồi dậy, nhưng toàn thân rã rời, nặng trĩu. Cơn đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau đang cào xé tâm can anh.
Nước mắt hòa lẫn mồ hôi, cùng với nỗi nhục nhã đang thiêu đốt Dũng. Anh ta cảm thấy mình như một kẻ vô dụng, một thằng đàn ông thảm hại giữa dòng người hối hả. Giữa dòng người vội vã, anh ta bỗng trở thành tâm điểm của những ánh mắt tò mò, pha lẫn sự khinh bỉ. Dũng không còn màng đến nữa.
Từng lời nói của Mai, từng ánh mắt lạnh lùng cuối cùng của cô xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh nhận ra, một cách đau đớn và rõ ràng, rằng anh đã thực sự đánh mất Mai. Người phụ nữ đã từng yêu thương anh đến mức cam chịu mọi thứ, người phụ nữ đã vì anh mà từ bỏ cả tuổi trẻ và ước mơ, giờ đây đã hoàn toàn rời xa. Anh đã đánh đổi tình yêu ấy bằng sự gia trưởng, ích kỷ, những lời sỉ vả và cả hai cái tát định mệnh. Anh ta đã tự tay chôn vùi tất cả.
DŨNG
(Giọng khản đặc, nghẹn ngào, tự nói với chính mình như đang nói với Mai trong tưởng tượng)
Anh đã đánh mất em thật rồi, Mai ơi… Anh đã sai rồi… Sai thật rồi… Em đi thật rồi… Anh xin em… Xin em đừng đi…
Anh gục đầu xuống nền đường lạnh lẽo, những tiếng nức nở bật ra không kìm nén được. Sự ân hận tột cùng giày vò Dũng, khiến anh cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang rữa nát. Anh từng có tất cả: một người vợ hi sinh vì mình, một gia đình êm ấm, một sự nghiệp thành công. Nhưng giờ đây, tất cả đã tan biến như bọt biển, chỉ vì sự kiêu ngạo và độc đoán của anh. Dũng nằm đó, bất lực, nỗi đau khổ bao trùm lấy anh như một bóng đêm vô tận. Hậu quả của sự ích kỷ và bạo lực anh đã gây ra giờ đây đã quay trở lại, vùi dập anh không thương tiếc. Anh đã tự tay phá hủy hạnh phúc của chính mình, để rồi giờ đây phải một mình đối mặt với nỗi ân hận tột cùng.
Dũng lê bước về căn nhà giờ đây trống trải đến lạnh lẽo. Mỗi góc phòng, mỗi vật dụng quen thuộc đều gợi lên hình bóng Mai, những kỷ niệm mờ nhạt về một tổ ấm từng có. Bữa cơm lạnh ngắt trên bàn, tiếng cười của Mai, mùi hương quen thuộc của cô – tất cả giờ đây chỉ còn là những ảo ảnh giày vò anh. Căn nhà lớn bỗng trở thành một chiếc lồng giam cô độc, nơi anh bị nhốt cùng với nỗi ân hận và day dứt.
Công việc kinh doanh của Dũng, vốn dĩ là niềm tự hào của anh, cũng dần lao dốc. Tâm trí anh không thể tập trung. Những cuộc họp, những hợp đồng quan trọng đều trở nên mờ nhạt trước hình ảnh Mai rời đi, ánh mắt thất vọng của cô ám ảnh anh không ngừng. Anh bỏ lỡ những cơ hội, đưa ra những quyết định sai lầm. Khách hàng nhận ra sự bất ổn trong anh, đối tác bắt đầu nghi ngờ. Danh tiếng của Dũng, vốn được xây dựng từ sự sắc bén và quyết đoán, giờ đây bị lung lay bởi sự uể oải, thiếu sức sống. Những người bạn nhậu trước đây, những kẻ từng xu nịnh, giờ cũng dần xa lánh khi nhận thấy hào quang của anh đã mờ đi.
Dũng sống trong một vòng lặp không ngừng của sự giày vò. Anh thường ngồi một mình trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới nằm trong lòng bàn tay. Anh nhớ về những ngày đầu tiên bên Mai, về sự ngây thơ, sự tin tưởng tuyệt đối của cô dành cho anh. Anh nhớ những lần Mai thức khuya chuẩn bị tài liệu, những bữa ăn cô nấu dù mệt mỏi, những lời động viên chân thành khi anh gặp khó khăn. Anh nhớ cả ánh mắt của Mai khi anh tặng 50 triệu cho mẹ anh, rồi lại quay sang nhìn bó hoa Mai mua cho mẹ cô. Và hơn tất cả, anh nhớ hai cái tát định mệnh đã đẩy cô đi mãi mãi.
Từng ký ức, dù là nhỏ nhất, đều trở thành mũi dao cứa vào tim Dũng. Anh đã có tất cả trong tầm tay – một người vợ hi sinh, một gia đình yên ấm – nhưng vì sự gia trưởng, ích kỷ và mù quáng, anh đã tự tay đánh mất. Anh luôn miệng nói muốn thành công để Mai được nở mày nở mặt, nhưng chính anh lại là người dập tắt đi nụ cười và ánh sáng trong đôi mắt cô. Giờ đây, thành công vẫn còn đó, nhưng nó không còn ý nghĩa gì khi anh phải đối mặt với nó một mình.
Năm tháng trôi qua, Dũng vẫn là một người đàn ông thành đạt về mặt vật chất. Anh vẫn có nhà, có xe, có công ty. Nhưng sự cô độc đã trở thành người bạn đồng hành vĩnh cửu. Anh đã nếm trải bài học đắt giá nhất của cuộc đời: giá trị của một người vợ, một gia đình không thể đổi bằng bất cứ vật chất nào. Mỗi khi nhìn thấy một gia đình nhỏ hạnh phúc, mỗi khi bắt gặp một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường, trái tim anh lại nhói lên, và hình ảnh Mai lại hiện về rõ nét. Mai, người phụ nữ anh từng coi thường, từng sỉ vả, giờ đây trở thành biểu tượng của sự bình yên và hạnh phúc mà anh mãi mãi không bao giờ có thể chạm tới. Cô đã tìm được con đường riêng của mình, một con đường rạng rỡ và tự do, trong khi Dũng vẫn mắc kẹt trong vòng xoáy của sự hối hận, sống một cuộc đời cô độc để mãi mãi ghi nhớ bài học đau đớn mà chính tay anh đã tạo ra. Đó là cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo và những hành động bạo lực, một cái kết mà anh phải mang theo cho đến cuối đời.

