Hắn dừng động tác, ngước đầu nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh, đẫm lệ của cô, khẽ nhếch mép.
“Hừ! Mình đã gây ra những gì cũng không biết! Cô còn định giả vờ thuần khiết đến khi nào nữa, Hả!?”
“Tôi chính là kinh tởm những hạng người bề ngoài thì ngây thơ, trong sáng vậy mà bên trong tâm địa lại xấu xa, ác độc!”
Dứt lời hắn lại cúi xuống hôn nào cổ, tay không ngừng xoa nắn hai bầu ngực tròn trịa!
Mặc cô cầu xin, hắn vẫn cứ thế ra vào bên trong cơ thể cô hằng giờ đồng hồ.
….
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy thì hắn đã đi mất, chỉ còn cô một mình nằm trong căn phòng lạnh lẽo với toàn thân đau nhức không thể rời giường.
Những dấu vết ở khắp cơ thể cô không chỉ đau về mặt tinh thần mà còn đau về mặt thể xác.
Hắn còn cẩn thận mua cả cho cô một vỉ thuốc tránh thai cơ đấy!
Nhìn vào vết máu đã khô trên giường, tim cô không khỏi đau nhói.
Vậy là lần đầu của cô đã bị lấy mất một cách như vậy đấy….
[…]
Sau hôm ấy, hắn không hề đụng vào cô một lần nào nữa… cũng ít về nhà hơn…
Khi về thì luôn là lúc trời tối và tất nhiên là không đi về một mình rồi.
Cách mấy ngày hay 1 tuần hắn lại dẫn một cô tình nhân có thân hình sexy, nóng bỏng về nhà, theo tôi biết thì họ đều là thư kí của hắn!
Ai ngoan ngoãn, thỏa mãn được hắn thì hắn sẽ giữ lại nhiều nhất là 3 tháng, theo tôi quan sát!
Còn ai quá đòi hỏi, không nghe lời thì chỉ ngủ được với hắn 1,2 đêm!
[…]
Đến nay khi đã tròn 1 năm, cô cũng đã quen với những tiếng rên rỉ đó… đã quen với sự lạnh lùng của hắn và sự giam cầm trong căn biệt thự này!
Hôm nay…. chính là kỉ niệm ngày cưới của cô và hắn.
Tuy hận hắn rất nhiều, nhưng cô cũng vẫn còn yêu hắn rất nhiều!
Hôm nay cô quyết định đến công ty của hắn để đưa đồ ăn trưa!
Bình thường đồ ăn đều là do cô nấu, vì lúc yêu nhau cô có phát hiện là hắn rất kén ăn chỉ ăn được đồ ăn của cô nấu…
Nên cô mỗi ngày đều làm và trợ lí của hắn sẽ đưa cơm!
Hôm nay cô quyết định sẽ tận tay đưa cho hắn và cũng muốn nói chuyện với hắn về việc tại sao lại hận cô như vậy?
Đó là điều 1 năm nay cô luôn thắc mắc mà vẫn chưa có câu trả lời.
Và hôm nay cô quyết định sẽ tìm câu trả lời đó!
[…]
“Thiếu phu nhân, cơm của chủ tịch đã xong chưa ạ?”
“À…à xong rồi…”
“Um…. à mà nè… trợ lí An… hôm nay… có thể cho tôi mang cơm đến cho anh ấy được không?”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
“Um…. à mà nè… trợ lí An… hôm nay… có thể cho tôi mang cơm đến cho anh ấy được không?”
Trợ lí An sững người, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên nhìn Vy. Từ trước đến nay, Vy chưa bao giờ đề nghị tự mình mang cơm đến. An thoáng suy nghĩ, có lẽ đây cũng là một cơ hội tốt để hai vợ chồng Chủ tịch có thể nói chuyện.
“Dạ… thiếu phu nhân muốn tự mang đến sao?” An lắp bắp, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nụ cười chuyên nghiệp trở lại trên môi. “Được thôi ạ, để tôi hướng dẫn đường.”
Trợ lí An liền chỉ dẫn Vy lộ trình cụ thể đến Công ty của Chủ tịch, đặc biệt nhấn mạnh tầng làm việc và vị trí văn phòng của Chủ tịch. Vy vừa nghe vừa gật đầu, trong lòng một tia hy vọng mỏng manh vừa lóe lên lại xen lẫn nỗi lo lắng vô định. Cô không biết liệu quyết định này có phải là đúng đắn, hay chỉ là khởi đầu cho một bi kịch mới. Dù vậy, Vy vẫn quyết tâm. Đây là cơ hội duy nhất để cô tìm kiếm câu trả lời cho một năm đau khổ đã qua.
Vy cúp máy, ánh mắt cô lướt qua căn biệt thự rộng lớn, lạnh lẽo. Một năm qua, nơi đây vừa là lồng son, vừa là ngục tù giam giữ cuộc sống của cô. Vy bước vào phòng ngủ, đối diện với hình ảnh mình trong gương. Vẻ tiều tụy, đôi mắt trũng sâu vì những đêm không ngủ hiện rõ mồn một. Cô không thể để Chủ tịch nhìn thấy sự yếu đuối này. Vy chọn một bộ váy công sở thanh lịch, cố gắng trang điểm thật kỹ để che đi quầng thâm và vẻ mệt mỏi. Lớp phấn mỏng không thể giấu được nỗi buồn cố hữu, nhưng ít ra, nó mang lại cho cô một chút tự tin.
Sau khi sửa soạn tươm tất, Vy xuống bếp. Hộp cơm trưa được đặt ngay ngắn trên bàn, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ. Đây là món Chủ tịch đặc biệt yêu thích, và cũng là món duy nhất anh chịu ăn trong số tất cả những bữa cơm Vy tự tay nấu. Vy cầm hộp cơm lên, cảm nhận sức nặng của nó trên tay mình, tựa như gánh nặng của một năm hôn nhân đang đè lên vai cô.
Vy hít một hơi thật sâu, căng lồng ngực. Quyết tâm. Lo lắng. Hồi hộp. Tất cả những cảm xúc đó hòa quyện thành một luồng năng lượng mạnh mẽ, đẩy cô bước ra khỏi cánh cửa biệt thự. Hôm nay, cô sẽ đối mặt. Cô sẽ tìm câu trả lời. Ánh nắng chói chang của buổi trưa không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Vy, nhưng nó thắp lên một tia hy vọng mỏng manh, dẫn lối cô đến Công ty của Chủ tịch.
Công ty của Chủ tịch sừng sững hiện ra giữa trung tâm thành phố, một khối kiến trúc bằng kính và thép lạnh lẽo, cao vút chạm trời như khẳng định quyền uy tối thượng. Vy ngước nhìn, cảm giác bé nhỏ, lạc lõng len lỏi. Hộp cơm trên tay cô nặng trĩu, không phải vì món ăn, mà vì gánh nặng của những bí mật đang chờ được phơi bày.
Vy hít một hơi sâu, đẩy nhẹ cánh cửa kính lớn, bước vào bên trong. Sảnh chính của tòa nhà tập đoàn rộng lớn đến choáng ngợp, ốp đá cẩm thạch lấp lánh, phản chiếu ánh đèn trần cao ngút. Không khí nơi đây lạnh lẽo lạ thường, pha lẫn mùi điều hòa và hương nước hoa đắt tiền, hoàn toàn xa lạ với cô.
Tiếng giày cao gót của Vy gõ nhẹ trên nền đá cẩm thạch, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Một vài nhân viên đang ngồi ở khu vực chờ, hoặc đi lại vội vã, chợt dừng lại. Những ánh mắt tò mò, có chút soi mói, đánh giá đổ dồn về phía Vy. Họ xì xào, thì thầm những câu Vy không nghe rõ, nhưng đủ để cô cảm nhận được sự khác biệt, sự lạc lõng của mình giữa chốn này. Trái tim Vy đập thình thịch trong lồng ngực, những nhịp đập nhanh hơn, mạnh hơn mỗi khi cô bước qua một nhóm người. Cô cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, nỗi hồi hộp lẫn lộn với sự lo lắng. Vy cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, bước chân vẫn vững vàng tiến vào sâu hơn bên trong sảnh, như thể cô là một phần của nơi đây, dù cảm giác xa lạ đang nuốt chửng lấy cô.
Vy cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, bước chân vẫn vững vàng tiến vào sâu hơn bên trong sảnh, như thể cô là một phần của nơi đây, dù cảm giác xa lạ đang nuốt chửng lấy cô. Khi Vy vừa đi qua khu vực lễ tân tráng lệ, một bóng người vội vã từ phía hành lang bước ra, chặn ngang đường cô. Đó là Trợ lí An, gương mặt anh ta căng thẳng đến lạ thường, đôi mắt đảo nhanh một lượt xung quanh như thể đang tìm kiếm điều gì đó. An lập tức bước đến gần Vy, khẽ nắm lấy cổ tay cô, kéo nhẹ Vy vào một góc khuất hơn một chút, tránh khỏi những ánh mắt tò mò.
“Thiếu phu nhân, chị đến đây làm gì ạ?” Trợ lí An thì thầm, giọng anh ta khẩn trương và có chút lo lắng.
Vy chưa kịp đáp lời, An đã nghiêng người sát vào cô, hạ giọng thì thầm: “Chị phải giữ bình tĩnh. Chủ tịch đang có khách quan trọng bên trong phòng làm việc. Tình hình không tiện lắm đâu ạ.” Anh ta cố gắng truyền đạt sự cảnh báo qua ánh mắt. Vy cảm nhận được sự bất thường, trái tim cô lại đập nhanh hơn. Cô liếc nhìn về phía văn phòng chính, nơi Chủ tịch của cô đang có “khách”.
Trợ lí An hơi thở dốc, nuốt khan một tiếng rồi cố gắng mỉm cười trấn an, dù nụ cười ấy trông gượng gạo hơn là thật lòng.
“Thiếu phu nhân đợi một chút ạ, Chủ tịch đang có cuộc họp quan trọng bên trong.”
Trợ lí An quay người, vẻ mặt lúng túng khi anh ta giả vờ bận rộn với chiếc điện thoại. Vy vẫn đứng đó, ánh mắt cô găm chặt vào cánh cửa văn phòng Chủ tịch, nơi Trợ lí An vừa ám chỉ có “khách quan trọng”. Khoảng không im lặng kéo dài như vô tận, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường và tiếng người đi lại xôn xao từ xa vọng tới.
Rồi, một âm thanh lạ xé tan màn im ắng. Tiếng cười giòn tan, thanh thoát của một người phụ nữ trẻ, như thể không chút vương vấn ưu phiền, vọng ra từ sau cánh cửa. Tim Vy lập tức thắt lại, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cô còn chưa kịp định thần, giọng nói trầm ấm, quen thuộc của Chủ tịch cô đã vang lên, xen lẫn tiếng cười kia, nghe thật gần gũi, thân mật.
Mỗi tiếng cười, mỗi lời nói như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim Vy. Cảm giác bị phản bội quen thuộc lại ập đến, dữ dội hơn bao giờ hết. Hình ảnh vết máu trên ga giường đêm tân hôn, vỉ thuốc tránh thai giấu kỹ trong ngăn tủ bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Lồng ngực Vy như bị bóp nghẹt, một nỗi đau đớn tột cùng và sự thất vọng não nề dâng trào, nhấn chìm cô vào vực sâu tuyệt vọng.
Vy vẫn đứng như trời trồng, lồng ngực quặn thắt khi tiếng cười quen thuộc của Chủ tịch và giọng nói lảnh lót của người phụ nữ kia vẫn văng vẳng bên tai. Đúng lúc ấy, cánh cửa gỗ sồi đồ sộ bỗng bật mở. Một cô gái trẻ bước ra, mái tóc xoăn bồng bềnh ôm lấy gương mặt xinh đẹp, đôi môi son đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười tươi tắn. Cô ta mặc chiếc váy công sở bó sát, khoe trọn những đường cong gợi cảm, và Vy nhận ra ngay lập tức – đó chính là cô thư ký mà Vy đã thấy đi ra từ phòng tắm của Chủ tịch trong biệt thự, vào cái ngày Vy bị sốt.
Cô ta không hề tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy Vy. Thay vào đó, nụ cười trên môi cô ta càng rạng rỡ, thậm chí còn mang theo một chút thách thức khi ánh mắt lướt qua Vy một cách đầy ẩn ý. Trợ lí An lập tức cúi đầu, làm ra vẻ bận rộn. Cô thư ký thản nhiên bước ngang qua Vy, mùi nước hoa nồng nàn, sang trọng lướt qua như một nhát dao vô hình cứa vào tim cô. Vy như bị đóng băng tại chỗ, toàn thân lạnh ngắt. Cô choáng váng, cay đắng đến tột cùng, mọi sự nghi ngờ, mọi nỗi đau từ lâu nay bỗng vỡ òa thành một sự thật trần trụi, nhức nhối. Nước mắt Vy lưng tròng, nhưng cô cố kìm nén, không muốn để lộ ra bất kỳ sự yếu đuối nào trước mặt những kẻ này.
Nước mắt Vy lưng tròng, nhưng cô cố kìm nén, không muốn để lộ ra bất kỳ sự yếu yếu nào trước mặt những kẻ này. Chính vào khoảnh khắc ấy, cánh cửa gỗ sồi đồ sộ một lần nữa khẽ động. Chủ tịch bước ra, đôi mắt sắc lạnh lướt qua Vy như một tia băng giá. Gương mặt hắn, không một chút biểu cảm, chỉ thoáng lên vẻ lạnh lùng và khó chịu khi bắt gặp Vy đứng ngay ngưỡng cửa, tay vẫn siết chặt hộp cơm mà cô đã dành bao tâm huyết chuẩn bị. Hắn không nói một lời nào, thậm chí không dừng lại dù chỉ một giây. Ánh mắt hắn chỉ lướt nhanh qua hộp cơm trên tay Vy, sau đó quay lưng, sải bước thẳng vào lại căn phòng lộng lẫy, đóng sập cửa. Âm thanh khô khốc của cánh cửa va chạm vào khung gỗ như một nhát dao chí mạng cứa vào lồng ngực Vy. Cô đứng đó, cảm giác bị coi thường và sỉ nhục dâng lên tột cùng, nỗi đau khổ nhấn chìm cô vào một vực sâu không đáy. Hộp cơm vẫn còn ấm trên tay, giờ đây nặng trĩu như tảng đá, tượng trưng cho tất cả những gì cô đã cố gắng và nhận lại chỉ là sự khinh miệt.
Bất chấp nhát dao chí mạng vừa cứa vào lòng, Vy hít một hơi thật sâu, nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào. Cô biết, đây là cơ hội duy nhất. Với quyết tâm sắt đá, cô đẩy cánh cửa vừa bị Chủ tịch đóng sập, bước vào căn phòng làm việc rộng lớn. Chủ tịch đã ngồi vào ghế, ánh mắt vẫn lạnh lùng không mảy may quan tâm đến sự xuất hiện của Vy. Cô nhẹ nhàng đặt hộp cơm lên bàn, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh. “Anh… chúng ta cần nói chuyện riêng một chút,” Vy nói, giọng cô tuy khẽ nhưng chất chứa sự kiên định không ngờ.
Chủ tịch lúc này đã ngồi vững vàng vào chiếc ghế da sang trọng, ánh mắt hắn dửng dưng không hề chạm đến gương mặt Vy đang đứng trước mặt. Hắn nhấp một ngụm cà phê, rồi đặt tách xuống nhẹ nhàng đến đáng sợ, như thể sự hiện diện của Vy còn không xứng đáng để hắn phải mất đi sự điềm tĩnh. Hắn lướt mắt qua xấp tài liệu trên bàn, hoàn toàn phớt lờ hộp cơm và sự có mặt của Vy.
“Cô còn muốn nói gì nữa?” Chủ tịch lạnh lùng cất lời, giọng hắn trầm thấp nhưng mang theo sự chán ghét không che giấu. “Tôi không có thời gian.”
Vy cố nén lại từng cơn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt ngân ngấn nước nhưng vẫn cố gắng nhìn thẳng vào Chủ tịch. Giọng cô run lên nhè nhẹ nhưng kiên định, chứa đựng một tia hy vọng mỏng manh.
“Anh quên rồi sao?” Vy nuốt khan, sự đau đớn kìm nén trong từng câu chữ. “Hôm nay là ngày kỉ niệm cưới của chúng ta.”
Chủ tịch lúc này ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn lạnh như băng, không hề có chút dao động. Một nụ cười mỉa mai, khinh khỉnh thoáng hiện trên môi hắn, rồi vụt tắt nhanh như chưa từng xuất hiện. Hắn khẽ nhếch mày, như thể Vy vừa kể một câu chuyện cười không hề có duyên.
“Kỷ niệm?” Hắn lặp lại, giọng điệu chế giễu rõ ràng, như thể ý nghĩ đó hoàn toàn xa lạ và lố bịch. Hắn đặt tách cà phê xuống, tiếng sứ chạm mặt bàn khô khốc vang vọng trong căn phòng im ắng. “Tôi không có thói quen kỷ niệm những thứ vô nghĩa.”
Tim Vy như bị bóp nghẹt, từng lời nói của hắn như những nhát dao cứa thẳng vào tâm can cô. Nỗi đau thể xác còn không bằng nỗi đau tinh thần lúc này. Cô hít thở dồn dập, cố gắng ngăn những giọt nước mắt nóng hổi không trào ra. Cô lùi lại một bước, cảm thấy như cả thế giới quanh mình đang sụp đổ. Hóa ra, dù chỉ là một chút tình cảm hay sự quan tâm, đối với hắn, cũng là quá xa xỉ.
Chủ tịch nhìn Vy lùi lại, đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy vẻ hả hê. Hắn đột nhiên ngửa mặt lên, phá ra một tràng cười khẩy khô khốc, vang vọng khắp căn phòng khách sang trọng, như thể vừa nghe thấy một câu chuyện tiếu lâm vô cùng nực cười. Tiếng cười ấy không chút vui vẻ, chỉ chất chứa sự mỉa mai và khinh bỉ tột độ.
Nụ cười tắt ngúm, Chủ tịch vung tay, hất đổ chiếc tách cà phê đang đặt trên bàn. Tiếng sứ vỡ loảng xoảng, mảnh vỡ văng tung tóe trên sàn đá cẩm thạch, như xé toạc sự im lặng đến ghê người. Ánh mắt hắn găm chặt vào Vy, đỏ ngầu sự thù hận và ghê tởm.
“Kỷ niệm?” Hắn gằn giọng, mỗi từ như một nhát dao xuyên thẳng vào tim Vy. “Tôi không có gì để kỷ niệm với một người như cô. Đối với tôi, sự tồn tại của cô trong căn nhà này, bên cạnh tôi, chỉ là một vết nhơ. Kỷ niệm? Tôi chỉ thấy kinh tởm thôi!”
Vy đứng chết lặng, cả người run rẩy không kiểm soát. Cô cảm thấy như mình vừa bị tát thẳng vào mặt, không phải một lần, mà là hàng ngàn lần. Những lời nói của Chủ tịch không chỉ là sự khinh miệt, mà còn là nỗi hận thù sâu sắc mà cô không thể nào hiểu được. Cô ôm chặt lấy cánh tay mình, cố gắng níu giữ chút sức lực còn sót lại, nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Cả căn phòng như đang chao đảo trước mắt Vy, kéo cô vào một vực thẳm sâu hun hút.
Vy đứng chết lặng, cả người run rẩy không kiểm soát. Cô cảm thấy như mình vừa bị tát thẳng vào mặt, không phải một lần, mà là hàng ngàn lần. Những lời nói của Chủ tịch không chỉ là sự khinh miệt, mà còn là nỗi hận thù sâu sắc mà cô không thể nào hiểu được. Vy ôm chặt lấy cánh tay mình, cố gắng níu giữ chút sức lực còn sót lại, nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Cả căn phòng như đang chao đảo trước mắt Vy, kéo cô vào một vực thẳm sâu hun hút.
Không thể chịu đựng thêm bất cứ lời lẽ cay độc nào, lồng ngực Vy như muốn vỡ tung. Nước mắt cô bắt đầu tuôn rơi không kiểm soát, nóng hổi và mặn chát, rửa trôi đi những giọt nước mắt khô cạn đã kìm nén suốt một năm qua. Mọi sự uất ức, tủi hờn, và cả sự hoang mang tột độ về cuộc hôn nhân địa ngục này dường như dồn nén lại, biến thành một cơn bão cảm xúc cuốn lấy cô. Vy nhìn thẳng vào Chủ tịch, đôi mắt đẫm lệ nhưng ánh lên tia tuyệt vọng đến cùng cực.
Vy nấc nghẹn, từng từ như bị xé ra khỏi lồng ngực. Cô mạnh dạn hỏi, dù giọng nói run rẩy đến thảm hại: “Tại sao anh lại hận em đến vậy? Em đã làm gì để anh gọi em là ‘người phụ nữ độc ác’?”
Chủ tịch nhìn Vy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, xen lẫn sự thỏa mãn bệnh hoạn khi thấy cô đau khổ tột cùng. Hắn không trả lời ngay, chỉ để mặc tiếng nức nở của Vy vang vọng trong căn phòng khách rộng lớn, mỗi tiếng nấc như một nhát dao cứa vào không gian tĩnh lặng, đầy rẫy sự thù hận và khinh bỉ.
Chủ tịch vẫn giữ nụ cười khẩy trên môi, nhưng ánh mắt hắn dần chuyển thành một vực sâu lạnh lẽo. Khuôn mặt hắn tối sầm lại, từng đường nét trên gương mặt điển trai giờ đây như hóa đá, nhuốm đầy vẻ căm phẫn. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ chậm rãi đứng dậy từ chiếc sofa da sang trọng.
Tiếng động duy nhất trong căn phòng lúc này là tiếng nức nở yếu ớt của Vy và tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Chủ tịch. Hắn tiến từng bước một về phía Vy, đôi mắt đáng sợ không rời khỏi khuôn mặt đẫm nước của cô. Mỗi bước chân như một lời đe dọa vô hình, khiến lồng ngực Vy thắt lại, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng mình. Cả căn phòng khách rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Chủ tịch dừng lại ngay trước mặt Vy, cao lớn và áp đảo. Hơi thở lạnh lẽo của hắn phả vào mặt Vy, khiến cô rùng mình. Hắn cúi thấp người một chút, đưa ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can Vy. Giọng nói của Chủ tịch khàn đặc, mỗi từ như được nghiến ra từ kẽ răng, chứa đựng một sự khinh miệt và thù hận sâu sắc mà Vy không thể nào lý giải.
“Cô còn dám hỏi?” Chủ tịch thì thầm, giọng hắn lạnh lẽo như băng giá giữa mùa đông. “Chẳng lẽ cô quên những gì mình đã làm sao?”
Vy hoàn toàn chết lặng. Ánh mắt tuyệt vọng của Vy dáo dác nhìn quanh căn phòng sang trọng, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào cho những lời buộc tội khó hiểu của Chủ tịch. Lồng ngực Vy thắt lại, cảm giác như có một sợi dây vô hình đang siết chặt. Cô lắc đầu lia lịa, nước mắt vẫn tuôn rơi, làm nhòe đi cảnh vật trước mắt.
“Anh đang nói gì vậy?” Vy lắp bắp, giọng cô lạc đi vì sợ hãi. “Em… em không hiểu.”
Chủ tịch cười khẩy, nụ cười méo mó không chút ấm áp, mà lạnh lẽo đến tận xương tủy. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt quét qua Vy từ đầu đến chân như thể cô là một thứ gì đó bẩn thỉu. Sự khinh miệt trong ánh mắt hắn khiến Vy cảm thấy nhục nhã tột cùng.
“Cô không hiểu?” Chủ tịch lặp lại, ngữ điệu chế giễu. “Thật nực cười! Hay cô đang cố tỏ ra ngây thơ?”
Vy siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay nhưng cô không còn cảm nhận được đau đớn. Cô không thể hiểu nổi lý do nào khiến Chủ tịch lại có thái độ này. Mọi thứ đang diễn ra vượt quá sức chịu đựng của Vy. Cô chưa từng làm gì sai, chưa từng phản bội hay lừa dối hắn.
“Em không hề cố tỏ ra ngây thơ!” Vy cố gắng giữ vững giọng nói, nhưng nó vẫn run rẩy. “Em thực sự không hiểu anh đang nói về chuyện gì! Em chưa bao giờ làm điều gì sai trái với anh!”
Chủ tịch nheo mắt, khuôn mặt điển trai giờ đây như hóa thành quỷ dữ. Hắn nghiến răng ken két, từng lời nói như dao găm cứa vào trái tim Vy.
“Vậy còn những gì cô đã giấu diếm?” Hắn gằn giọng, tiến sát lại Vy một lần nữa, khiến cô lùi hẳn về phía sau. “Chẳng lẽ cô nghĩ tôi là kẻ ngốc, không biết gì sao?”
Vy ngước nhìn khuôn mặt đầy thù hận của Chủ tịch, trái tim cô tan nát. Cô cố gắng thanh minh, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn sự cầu xin.
“Em không hiểu! Em chưa bao giờ lừa dối anh!” Vy khẩn khoản, giọng cô vỡ òa trong tiếng nức nở. “Anh phải tin em!”
Chủ tịch cười khẩy, như thể Vy vừa kể một câu chuyện cười nhạt nhẽo. Hắn không nói thêm lời nào, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào Vy, chứa đựng sự căm ghét tột cùng. Bất ngờ, hắn quay người phắt sang chiếc bàn làm việc gần đó, nhanh chóng mở một ngăn kéo, rồi rút ra một tờ báo cũ đã ố vàng, gấp đôi lại một cách cẩu thả.
Hắn tiến đến sát Vy, đôi mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu tâm can cô. Không đợi Vy kịp phản ứng hay mở lời, Chủ tịch thô bạo ném mạnh tờ báo xuống mặt bàn kính trước mặt Vy, khiến nó bật ra, phô bày một bức ảnh đen trắng và dòng tít lớn giật gân đã úa màu thời gian. Bức ảnh chụp Vy, khi đó trông còn rất trẻ, đang đứng cạnh một người đàn ông trung niên với vẻ mặt xảo quyệt tại một sự kiện công cộng nào đó, và dòng tiêu đề lớn bên dưới ám chỉ một vụ bê bối tài chính hoặc một sự kiện gây tổn hại đến uy tín của một tập đoàn lớn, mà hắn cho rằng có liên quan mật thiết đến gia tộc hắn.
Ngón tay Chủ tịch run rẩy chỉ thẳng vào bức ảnh, rồi hướng thẳng vào mặt Vy, gân xanh nổi rõ trên thái dương. Hắn gằn giọng, mỗi từ như được nghiến ra từ kẽ răng, chứa đầy sự phẫn uất.
“Vậy cái này là gì?! Cô dám nói không phải do cô làm?! Cô dám nói cô không phải là kẻ đã phá hoại gia đình tôi, dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình?!”
Vy hoàn toàn chết lặng, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào tờ báo. Toàn thân cô như bị đóng băng, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Tấm hình và dòng tít đó… cô không thể tin vào mắt mình.
Vy chết lặng, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào tờ báo ố vàng. Bức ảnh đó, người đàn ông đó… một mảnh ký ức vụn vỡ chợt lóe lên trong tâm trí Vy, nhưng quá mờ nhạt, quá xa xôi để cô có thể nắm bắt. Toàn thân Vy bắt đầu run rẩy bần bật, hơi thở dường như bị bóp nghẹt.
Chủ tịch cười khẩy, khuôn mặt hiện rõ vẻ khinh bỉ. “Không nói nên lời à? Ngạc nhiên lắm sao? Cô nghĩ tôi ngu ngốc đến mức không nhận ra bộ mặt thật của cô sao? Kẻ đã âm thầm phá hoại sự nghiệp của ba tôi, khiến gia đình tôi lao đao, và giờ lại mưu toan chiếm đoạt tất cả.” Hắn tiến lại gần hơn, cúi xuống, giọng nói gằn từng tiếng như muốn xé toạc Vy ra. “Cô nghĩ tôi không biết ba cô, ông ta là một kẻ tham vọng, đã cấu kết với người đàn ông trong bức ảnh để hạ bệ tập đoàn đối thủ của ba tôi, dùng mọi thủ đoạn dơ bẩn nhất. Và cô, đứa con gái được nuông chiều, cũng không khác gì! Cô đã làm gì trong phi vụ đó? Hả?”
Những lời buộc tội của Chủ tịch như những mũi dao găm sâu vào tim Vy. Cô lắc đầu lia lịa, cố gắng xua đi những mảnh ký ức rời rạc đang cố gắng hiện rõ. Từng hình ảnh mơ hồ về một cuộc họp, những gương mặt xa lạ, một sự kiện lớn, những tiếng xì xào bàn tán… Cô đã từng ở đó, nhưng cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Không… không phải tôi…” Vy thều thào, giọng cô lạc đi trong sự hoảng loạn. “Tôi không làm gì cả… Tôi không biết…”
Chủ tịch bật cười một tiếng đầy chua chát, nụ cười méo mó trên khuôn mặt biến dạng vì căm phẫn. “Không biết? Cô giả vờ ngây thơ sao? Ba cô, người đã bị bắt vì tội tham nhũng và thao túng thị trường, đã khai ra cô! Cô là đồng phạm, Vy! Chính cô đã giúp ông ta thu thập thông tin mật, chính cô đã là người đưa những tài liệu đó ra ngoài!”
Não bộ Vy như nổ tung. Ba cô? Bị bắt? Đồng phạm? Cô chưa bao giờ nghe về chuyện này. Một bức tường trắng xóa sụp đổ trong đầu cô. Cô nhớ lại những ngày tháng ba cô đột ngột biến mất, mẹ cô đau khổ tột cùng, ngôi nhà trở nên lạnh lẽo. Nhưng lúc đó, cô còn quá nhỏ, quá ngây thơ để hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mẹ cô chỉ nói rằng ba đi làm ăn xa.
“Không thể nào… Ông nói dối…” Vy lùi lại, va vào thành ghế, toàn thân rã rời. Mọi thứ cô từng tin tưởng, mọi ký ức về tuổi thơ yên bình của cô, đều sụp đổ tan tành. Nước mắt không thể kìm nén, chảy dài trên gương mặt Vy. Cô nhìn Chủ tịch bằng đôi mắt tuyệt vọng, thế giới xung quanh như quay cuồng. Cô sốc, cô đau đớn, cô cảm thấy bị phản bội bởi chính quá khứ của mình, bởi cả những người cô yêu thương. Hóa ra, cuộc hôn nhân này không phải là tình yêu, mà là một màn kịch trả thù được sắp đặt.
Vy gục xuống, những tiếng nấc nghẹn ngào xé nát không gian tĩnh lặng. Nỗi đau này không chỉ là sự phản bội của tình yêu, mà còn là sự đổ vỡ của toàn bộ nhận thức về bản thân và gia đình. Trong khoảnh khắc đó, mọi hận thù, mọi uất ức Vy dành cho Chủ tịch dường như tan biến, nhường chỗ cho một sự trống rỗng đến cùng cực. Cô đã từng tin rằng mình là nạn nhân, bị cuốn vào một cuộc hôn nhân không mong muốn, bị giam cầm trong một biệt thự xa hoa nhưng lạnh lẽo. Nhưng giờ đây, những lời buộc tội nặng nề từ Chủ tịch, dù có phần tàn nhẫn và đầy thù hận, lại hé lộ một phần sự thật mà cô chưa bao giờ biết – một quá khứ bị che giấu, một vai trò mà cô không hề hay biết đã được gán cho mình.
Có lẽ, định mệnh đã trói buộc hai con người vào một vòng xoáy oan nghiệt, nơi mỗi người đều mang trong mình những vết thương, những niềm tin bị đổ vỡ. Chủ tịch, với nỗi đau mất mát và khao khát trả thù, đã biến Vy thành công cụ cho sự oán hận của mình. Còn Vy, với sự ngây thơ và ký ức bị đánh cắp, lại trở thành con mồi trong trò chơi định mệnh đó. Giờ đây, khi bức màn sự thật dần vén lên, không còn ai là người hoàn toàn vô tội, cũng không còn ai là kẻ hoàn toàn đáng trách. Chỉ còn lại hai linh hồn kiệt quệ, mắc kẹt trong những tàn tích của quá khứ. Có lẽ, chỉ khi cả hai dám đối diện với bóng tối bên trong mình, dám buông bỏ hận thù và tìm kiếm sự tha thứ – không phải cho đối phương, mà là cho chính bản thân mình – thì mới có thể tìm thấy một lối thoát, một sự bình yên mong manh. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai, nhưng khoảnh khắc tuyệt vọng này có thể là khởi đầu cho một sự thức tỉnh, một hành trình tìm lại chính mình, thoát khỏi xiềng xích của những lỗi lầm không phải do cô tạo ra.