Chủ trọ đòi tiền, sinh viên Y bật khóc: Bí mật kinh hoàng khiến anh chết lặng!

Sau 2 tháng liên tiếp không trả tiền trọ, tôi đến gõ cửa. Nào ngờ, cô sinh viên ấy òa khóc, tiết lộ một bí mật khiến tôi ch:ết lặ:ng…
Minh chống tay vào bậu cửa sổ, nhìn ra khoảng sân chung lợp tôn cũ kỹ, nơi ánh nắng chiều cố gắng l-en l-ỏi qua những tán lá xà cừ. Anh đã ngoài bốn mươi, là chủ của dãy trọ nhỏ này, một công việc ổn định và đơn giản mà anh dùng để lấp đầy những khoảng trống lớn trong cuộc đời. Sau cuộc ly hôn cay đắng ba năm trước, sự ngăn nắp, kỷ luật và tài chính minh bạch của việc kinh doanh phòng trọ đã trở thành thứ neo giữ lý trí anh khỏi chìm sâu vào sự hỗ-n lo-ạn của quá khứ.
Đối với Minh, việc thu tiền thuê nhà không chỉ là công việc mà còn là một nghi thức định kỳ, một biểu tượng của sự trật tự. Anh hiếm khi gặp trục trặc với các sinh viên thuê trọ, bởi anh luôn chọn những người trẻ hiền lành và có trách nhiệm. Tuy nhiên, trong hai tháng liên tiếp, phòng 103 đã trở thành một vết nhơ đá-ng gh-ét trên bảng thống kê tài chính hoàn hảo của anh, khiến sự kiên nhẫn và niềm tin vào sự kỷ luật của anh bị thử thách nghiêm trọng.
Phòng 103 là của **Linh**, một cô sinh viên năm hai ngành Y. Linh luôn là người thuê trọ kiểu mẫu: ít nói, gọn gàng, và luôn trả tiền thuê nhà đúng hạn vào ngày mùng 5 hàng tháng, kèm theo một lời cảm ơn lễ phép qua tin nhắn. Cô có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự kiên định của một người con nhà ngh-èo học giỏi, khiến Minh luôn có thiện cảm và tin tưởng đặc biệt.
Tháng đầu tiên, Linh đã xin khất, giọng cô nghèn nghẹn trong điện thoại, hứa hẹn sẽ gửi tiền vào cuối tháng sau khi nhận lương làm thêm. Minh, dù khó chịu một chút vì sự phá vỡ quy tắc, đã đồng ý ngay lập tức, vì anh cảm nhận được sự tuyệt vọng chân thật trong giọng nói của cô. Nhưng khi ngày mùng 5 tháng thứ hai trôi qua mà không có một tin nhắn hay một lời giải thích nào, lòng kiên nhẫn của Minh bắt đầu cạn kiệt, thay vào đó là sự thất vọng và một chút giận dữ.
“Lại một đứa trẻ không giữ lời hứa,” anh lẩm bẩm, cảm thấy sự bực bội dâng lên như một luồng khí nóng. Anh ghét sự thiếu trách nhiệm, bởi trong quá khứ, chính sự thiếu trách nhiệm của vợ cũ đã phá hủy hạnh phúc và niềm tin của anh. Anh quyết định lần này sẽ không nhân nhượng, phải giải quyết rõ ràng, hoặc là trả tiền, hoặc là dọn đi, không có lựa chọn thứ ba.
Chiều hôm đó, Minh bước đến trước cửa phòng 103. Chiếc cửa gỗ cũ kỹ vẫn đóng im lìm, bên ngoài dán một vài tờ giấy ghi chú tiếng Anh đã ố màu. Anh đưa tay gõ, ba tiếng gõ dứt khoát và mạnh mẽ, mang theo sự nghiêm khắc của một người chủ trọ đang đòi quyền lợi. Anh chờ đợi, nhưng chỉ có sự i-m lặ-ng kéo dài đáp lại, khiến sự b-ực b-ội trong anh lại tăng thêm một bậc.
Anh gõ thêm lần nữa, mạnh hơn. Lần này, anh nghe thấy tiếng động khe khẽ bên trong, như tiếng chân ai đó đang cố gắng bước đi một cách rón rén. “Linh, là chú Minh đây. Chú biết cháu ở trong đó. Cháu mở cửa ra, chúng ta cần nói chuyện rõ ràng về tiền thuê nhà,” anh nói, giọng anh trầm và kh-ô khố-c, không hề có ý định che giấu sự khó chịu của mình.
Sau một lúc im lặng đến ng-hẹt t-hở…👇MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chủ trọ đòi tiền, sinh viên Y bật khóc: Bí mật kinh hoàng khiến anh chết lặng!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt