“Đặt cỗ 70 triệu tổ chức 50 mâm mừng con đỗ đại học, đúng lúc chuẩn bị ăn thì khách ái ngại, đồng loạt rời mâm ra về…
…sau khi nhận được thông báo nhập học được gửi tới nhà, bố mẹ của An đã vội vàng tổ chức ăn mừng. Không những chi 70 triệu đồng tổ chức tiệc cỗ, mà còn mời gọi bạn bè, đồng nghiệp cùng người thân tới ăn mừng.
Nhìn quy mô bữa cỗ, nhiều người thậm chí nghĩ rằng gia đình đang chuẩn bị tổ chức đám cưới chứ không ai nghĩ đây là tiệc ăn mừng con gái đỗ đại học…”
“Nhà của An tràn ngập tiếng cười nói, xen lẫn tiếng nhạc nền rộn ràng. Bố An, với vẻ mặt rạng rỡ, đang cầm micro bước lên sân khấu tạm bợ giữa sân. Mẹ An đứng bên cạnh, nở nụ cười tự hào nhìn khắp lượt khách đang ngồi vào 50 mâm cỗ bày biện sang trọng.
“”Xin chào tất cả mọi người! Thay mặt gia đình, tôi xin chân thành cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian quý báu đến chia vui cùng gia đình chúng tôi,”” Bố An hắng giọng, giọng đầy hứng khởi, “”Hôm nay là một ngày đặc biệt, con gái tôi…””
Đúng lúc đó, một người khách ở mâm gần nhất khẽ đứng dậy. Vẻ mặt ông ta không thoải mái, ánh mắt nhìn quanh một cách ái ngại. Bố An hơi khựng lại, nghĩ rằng chắc vị khách này cần đi vệ sinh. Nhưng rồi, một người khác ở mâm bên cạnh cũng đứng lên, rồi một người nữa, và một người nữa…
Mẹ An, ban đầu vẫn giữ nụ cười trên môi, từ từ tắt ngấm. Bà tròn mắt nhìn từng mâm một, thấy ngày càng nhiều người rời khỏi chỗ ngồi. Họ không đi ra khu vực khác để trò chuyện, mà đi thẳng về phía cổng, một cách vội vã và đầy khó xử.
Bố An, vẫn còn đứng trên sân khấu, hoàn toàn chết lặng. Chiếc micro trong tay ông như nặng trịch. Ông nhìn dòng người đang lũ lượt bước đi, tai lùng bùng. Không một lời giải thích, không một lời chào tạm biệt, họ chỉ đơn giản là đứng dậy và rời đi.
Ánh mắt Bố An giao nhau với ánh mắt bối rối tột độ của Mẹ An. Cả hai người đều như bị đóng băng tại chỗ, đứng giữa một biển
người đang tan rã. Tiếng nhạc dường như nhỏ lại, nhường chỗ cho sự im lặng khó hiểu và những bước chân vội vã đang xa dần. Sự hớn hở ban nãy hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một khoảnh khắc “”đứng hình””, đầy bàng hoàng và không thể tin nổi. An đứng nép bên cạnh bố mẹ, cũng sững sờ nhìn cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra trước mắt. Toàn bộ không khí lễ hội bỗng chốc bị xé toạc bởi một sự cố không ai lường trước.”
“Bố An, dù còn sững sờ, vẫn cố gắng bước nhanh xuống khỏi sân khấu tạm bợ. Ông lao về phía những người khách đang vội vã tiến ra cổng. Mẹ An và An dõi theo ông, sự bàng hoàng vẫn còn nguyên trên nét mặt. Bố An kịp níu tay một vài vị khách trông có vẻ thân thiết hơn cả.
“”Anh… anh Tư? Sao anh chị lại về sớm thế? Cỗ chưa ăn mà?”” Bố An lắp bắp hỏi, giọng đầy bối rối và khó hiểu.
Người đàn ông tên Tư, một người họ hàng xa nhưng khá thân với gia đình, cúi gằm mặt, tránh nhìn thẳng vào mắt Bố An. Vợ ông ta đứng bên cạnh cũng tỏ vẻ cực kỳ không thoải mái, liên tục đưa mắt nhìn quanh như thể sợ ai đó nghe thấy.
“”À… ờ… có việc gấp lắm chú An ạ,”” ông Tư ấp úng, giọng nhỏ xíu. “”Việc đột xuất quá… không ở lại được.””
“”Việc gì cơ ạ? Có chuyện gì sao?”” Bố An càng thêm sốt ruột. Ông nhìn thấy sự lúng túng tột độ trên khuôn mặt họ.
“”Không… không có gì nghiêm trọng đâu chú,”” vợ ông Tư vội vàng chen vào, giọng run run. “”Chỉ là… việc nhà ấy mà… Thôi, chú ở lại lo cho khách khác nhé… Bọn cháu xin phép…””
Họ vội vã rút tay khỏi Bố An và nhanh chóng bước đi, gần như chạy. Bố An vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng họ khuất dần.
Ông quay sang níu một người khách khác, là đồng nghiệp cũ của ông. “”Anh Hùng! Anh cũng về à? Ít ra cũng ngồi lại ăn với em bát cơm chứ?””
Anh Hùng mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời không quá nóng. Anh ta liên tục đảo mắt, không dám nhìn Bố An quá lâu.
“”Tôi… tôi xin lỗi An ạ,”” Anh Hùng thở dốc như vừa chạy bộ. “”Nhà tôi có việc đột xuất thật… gấp lắm! Chú thông cảm nhé. Chúc mừng cháu An… Thôi tôi đi đây!””
Anh ta cũng vội vàng lách qua người Bố An và hòa vào dòng người đang rời đi.
Bố An đứng trơ trọi giữa khoảng sân đã vơi đi quá nửa số khách. Những lời giải thích chỉ là “”việc đột xuất””, “”việc nhà gấp””, không ai nói rõ là việc gì, và tất cả đều kèm theo vẻ ái ngại, lảng tránh nhìn thẳng vào mắt ông. Điều này càng khiến sự khó hiểu và bàng hoàng trong lòng Bố An dâng cao. Ông quay đầu lại, nhìn về phía Mẹ An và An đang đứng chết lặng, ánh mắt họ tràn ngập sự hoang mang và một câu hỏi lớn không lời: Chuyện gì đang xảy ra thế này?”
“Bố An vẫn đứng đó, thất thần nhìn theo bóng lưng những người khách đã khuất. Sự bàng hoàng trong ông chưa kịp lắng xuống thì dòng người rời đi phía sau lưng ông lại càng lúc càng đông hơn. Không chỉ những người quen biết, mà cả những gương mặt ông chỉ mới gặp lần đầu tại buổi tiệc này cũng đang vội vã bước ra cổng. Tiếng cười nói rộn rã ban đầu đã tắt hẳn, thay vào đó là một sự im lặng nặng trĩu, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân vội vã và tiếng xì xào nhỏ đủ để thấy sự khó xử.
Mẹ An và An vẫn đứng sững trên sân khấu tạm, nhìn xuống cảnh tượng khó tin đang diễn ra. An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không còn là sự cố vài người về sớm nữa. Đây là… tháo chạy.
Bố An nhanh chóng trấn tĩnh lại, cố gắng giữ nụ cười trên môi dù nó méo xệch đi. Ông lại tiến về phía những người khách đang ra về, giọng cố tỏ ra bình thản.
“”Các bác, các chú, cô dì ơi! Cỗ chưa bày mà sao mọi người lại về hết thế này ạ?”” Ông nói lớn hơn một chút, hy vọng níu kéo được ai đó. “”Tiệc mới bắt đầu thôi mà!””
Một vài người nghe thấy ông gọi thì quay lại nhìn, nhưng ánh mắt họ tràn đầy sự ái ngại, lảng tránh. Họ chỉ khẽ cúi đầu, không đáp lời, rồi lại nhanh chóng tiếp tục bước đi. Một người phụ nữ lớn tuổi, họ hàng xa, khẽ khàng nói vọng lại, giọng đầy vẻ né tránh:
“”Thôi cháu An ơi, nhà có việc gấp lắm! Chú thông cảm nhé… Hôm khác cô cháu mình gặp sau…””
Bố An cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Lại là “”việc gấp””, lại là “”thông cảm””. Không ai nói rõ lý do, nhưng thái độ của họ thì rõ như ban ngày: họ muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Ông nhìn quanh. Khu vực đặt 50 mâm cỗ giờ đây trống trơ hơn một nửa. Những người còn ngồi lại cũng đang nhìn nhau thì thầm, vẻ mặt lo lắng, ái ngại không kém những người bỏ về. Vài người trong số họ cũng đang đứng dậy, lưỡng lự nhìn về phía cổng.
Mẹ An từ trên sân khấu bước xuống, gương mặt trắng bệch. Bà tiến đến bên Bố An, nắm lấy tay ông, giọng run run:
“”Ông… chuyện gì thế này?””
Bố An nhìn Mẹ An, nhìn An đang đứng phía sau bà, rồi nhìn ra cổng nơi dòng người vẫn đang tiếp diễn. Trong mắt ông chỉ còn sự bối rối và tuyệt vọng. 70 triệu đồng chi cho bữa tiệc này, 50 mâm cỗ thịnh soạn vẫn còn chưa kịp dọn lên, tất cả đang biến thành một mớ hỗn độn, một sự sỉ nhục không thể gọi tên. Điều gì đã xảy ra khiến những người khách từng hồ hởi đến chúc mừng giờ đây lại như đang chạy trốn khỏi nhà ông? Sự im lặng đáng sợ đang nuốt chửng không khí lễ hội ban đầu, chỉ còn lại những ánh mắt dò xét, ái ngại và khoảng sân ngày càng vắng vẻ.”
“Mẹ An vẫn đứng sững bên cạnh Bố An, nắm chặt lấy cánh tay ông, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng. Tiếng xì xào của vài người khách còn sót lại vọng đến tai bà như tiếng ong vỡ tổ, mỗi âm thanh đều khoét sâu vào lòng bà sự khó chịu tột cùng. Bà cảm thấy hai má nóng ran, không phải vì say hay vì không khí buổi tiệc, mà là vì nỗi hổ thẹn đang dâng lên tận mặt. Hàng chục cặp mắt, dù là ái ngại hay tò mò, đều đang đổ dồn về phía bà, về phía gia đình bà, như thể họ đang chứng kiến một vở kịch bi hài kịch lạ.
“”Có chuyện gì sai ở đây?”” Bà tự hỏi trong đầu, giọng nói câm lặng nhưng xé nát tâm can. “”Tại sao lại như vậy?”” Tất cả sự chuẩn bị, tất cả niềm vui và tự hào chỉ vài phút trước bỗng chốc tan biến, thay vào đó là vực sâu của sự bối rối và nhục nhã. Bà chỉ muốn biến mất ngay lập tức, tan biến vào không khí để thoát khỏi những ánh mắt soi mói, phán xét ấy. Bà nhìn An, con gái bà, người mà bà muốn dành tặng bữa tiệc hoàn hảo này. Gương mặt An cũng trắng bệch, ánh mắt ngơ ngác và đầy tổn thương. Nhìn thấy con gái như vậy, trái tim Mẹ An như bị ai bóp nghẹt.
Bà khẽ buông tay Bố An ra, bước lùi lại một bước, như muốn tách mình ra khỏi khung cảnh hỗn loạn này. Bà quay lưng về phía những người khách còn lại, cúi gằm mặt xuống, cố gắng giấu đi gương mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ. Tiếng bước chân vội vã vẫn tiếp tục vang lên từ phía cổng. Cỗ bàn vẫn còn đó, sang trọng và đầy đặn, nhưng giờ đây chúng trông thật thảm hại, như những chứng nhân câm lặng cho sự thất bại ê chề của buổi tiệc. Nỗi hổ thẹn bao trùm lấy Mẹ An, nặng nề và cay đắng hơn bất cứ thứ gì bà từng cảm nhận. Bà ước gì đây chỉ là một giấc mơ tồi tệ.”
“Bố An nhìn quanh, ánh mắt sắc như dao găm quét qua những gương mặt khách còn lại, cố gắng tìm kiếm một người quen thân đủ tin cậy để hỏi chuyện. Ông thấy ông Tùng, người bạn chí cốt mấy chục năm, đang đứng nép ở một góc, vẻ mặt cũng không khá hơn ai, đầy bối rối và lúng túng. Nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, Bố An hít một hơi thật sâu, bước nhanh về phía ông Tùng, kéo mạnh cánh tay bạn, dẫn ra một góc khuất hơn, khu vực gần cổng đã vắng tanh.
“”Ông Tùng,”” giọng Bố An khàn đặc, căng thẳng tột độ, “”Ông nói thật cho tôi biết đi.”” Ông ghì chặt vai bạn, ép ánh mắt ông Tùng phải đối diện với mình. “”Có chuyện gì mà mọi người bỏ về hết thế này? Hơn năm mươi mâm cỗ, chưa ai đụng đũa! Chắc chắn phải có lý do!””
Ông Tùng né tránh ánh mắt Bố An, lúng túng liếc nhìn về phía căn nhà, nơi Mẹ An vẫn đang đứng cúi mặt. Ông gãi gãi đầu, ấp úng: “”À… ừm… thì…””
Bố An thấy bạn mình lưỡng lự, cơn giận và sự hoang mang càng dâng cao. “”Thì gì? Đừng có ậm ừ nữa! Ông là bạn thân nhất của tôi, có gì không nói được? Hay… hay chính tôi đã làm gì sai?”” Ông nghiến răng.
Ông Tùng thở dài, nhìn thẳng vào mắt Bố An với vẻ ái ngại sâu sắc. “”Không phải lỗi của ông… trực tiếp là vậy.”” Ông ngừng lại, tìm từ ngữ. “”Chỉ là… có một vài chuyện… xảy ra… khiến mọi người cảm thấy… rất khó xử, rất ái ngại.””
“”Khó xử? Ái ngại là sao? Chuyện gì cơ?”” Bố An dồn dập hỏi, tim đập nhanh hơn bao giờ hết. Ông cảm thấy như có một tảng băng đang từ từ hình thành trong lồng ngực mình. “”Nói rõ ra đi! Chuyện đó là chuyện gì mà khiến hơn hai trăm con người phải bỏ về như chạy dịch thế hả?””
Ông Tùng nhìn quanh, hạ thấp giọng hơn nữa, nét mặt cực kỳ không thoải mái. “”Nó liên quan đến… đến con bé An…”” Ông lại ngập ngừng, như thể từ ngữ sắp nói ra nặng trĩu.
Bố An nghe đến tên con gái, cả người cứng lại. “”An? An thì có chuyện gì? Con bé đỗ đại học, chúng tôi mở tiệc ăn mừng kia mà! An ngoan ngoãn, hiền lành, nó có làm gì nên tội tình gì?””
Ông Tùng lắc đầu, vẻ mặt càng lúc càng thêm bí hiểm và khổ sở. “”Không phải nó làm gì. Mà là… là về cái… cái cách nó đỗ.”” Ông ngừng lại, nuốt nước bọt. “”Chuyện này… thật sự không tiện nói ở đây. Mà… mà ông nên chuẩn bị tinh thần đi. Chuyện không đơn giản như ông nghĩ đâu.”” Ông Tùng vỗ nhẹ lên vai Bố An, ánh mắt đầy thương hại, trước khi quay lưng bước nhanh về phía cổng, để lại Bố An đứng sững sờ giữa khoảng sân trống vắng.”
“Bố An không để Ông Tùng đi quá xa. Nắm chặt bàn tay bạn, ông kéo mạnh Ông Tùng lại, giọng nói như gằn qua kẽ răng.
“”Này! Ông chưa nói hết! Cái cách con An đỗ là thế nào? Chuyện gì không đơn giản như tôi nghĩ? Nói đi!””
Ông Tùng thở dài, ánh mắt né tránh ánh mắt đinh ghim của Bố An. Ông đảo mắt nhìn quanh khu vực gần cổng đã vắng tanh, rồi hạ giọng, nói khẽ, gần như thì thầm.
“”Thật ra… chuyện của cháu An ấy… nó không hoàn toàn như ông bà vẫn nói đâu.””
Khuôn mặt Bố An biến sắc ngay lập tức. Từ căng thẳng, nó chuyển sang trạng thái hoàn toàn không tin nổi, xen lẫn một nỗi sợ hãi lạnh lẽng đang bò lên.
“”Cái gì?”” Ông Tùng nghe giọng mình khô khốc. “”Không hoàn toàn như tôi nói là sao? Tôi nói nó đỗ đại học bằng thực lực, bằng điểm của nó! Ông… ông đang nói cái quái gì thế hả?””
Ông Tùng nhíu mày, vẻ mặt càng thêm khổ sở. “”Tôi biết nghe chuyện này rất khó chấp nhận. Nhưng… có những lời đồn, và có cả… cả bằng chứng nữa… cho thấy điểm của cháu An… không phải điểm thật.””
“”Bằng chứng? Lời đồn?”” Bố An cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cả thế giới dường như đang sụp đổ dưới chân ông. “”Ông… ông đừng có nghe linh tinh rồi nói bậy! Con bé An nó học hành chăm chỉ, điểm nó cao thật mà! Giấy báo đỗ đây! Giấy báo điểm đây!””
Ông Tùng lắc đầu quầy quậy. “”Giấy báo điểm… có thể làm giả, ông ạ. Hoặc có cách nào đó… để có được nó mà không phải bằng thực lực.”” Ông ngập ngừng thêm một chút rồi nói thẳng, giọng trầm xuống. “”Người ta nói… người ta nói là… là điểm đó được ‘mua’…””
Lời nói của Ông Tùng như một cú đấm giáng thẳng vào ngực Bố An. Ông lùi lại một bước, suýt ngã. “”Mua? Ông nói cái gì? Ông dám bảo con gái tôi đi mua điểm để đỗ đại học á?””
Giọng Bố An đột ngột cao lên, đầy sự phẫn nộ và tổn thương, nhưng nhanh chóng bị ông đè nén xuống vì sợ ai đó nghe thấy. Ông túm chặt vai Ông Tùng lần nữa. “”Ông nói rõ cho tôi! Ai nói? Bằng chứng đâu? Tại sao mọi người lại bỏ về chỉ vì chuyện này? Chuyện này thì liên quan gì đến họ?””
“”Vì… vì có người đã tung cái ‘bằng chứng’ đó ra ngay tại cổng lúc khách khứa đang vào, ông ạ.”” Ông Tùng nhìn thẳng vào mắt Bố An, ánh mắt đầy ái ngại. “”Một đoạn ghi âm… hoặc một cái gì đó… khiến mọi người tin vào chuyện đó. Và… và họ cảm thấy bị… xúc phạm. Cảm thấy bị lừa dối.””
Bố An đứng sững sờ, cả người run rẩy. Sự thật này… nó tàn khốc hơn bất cứ điều gì ông có thể tưởng tượng. Khuôn mặt ông xám lại, đôi mắt đỏ ngầu. “”Không… không thể nào…”””
“Bố An nhìn Ông Tùng chằm chằm, hy vọng ông ta sẽ nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, là lời đồn ác ý. Nhưng nhìn vẻ mặt khổ sở, ánh mắt né tránh của Ông Tùng, trái tim Bố An như bị bóp nghẹt.
Ông Tùng hít một hơi thật sâu, dường như đang cố gắng tìm từ ngữ nhẹ nhàng nhất, nhưng cuối cùng lại buông thõng vai. “”Ông ơi… chuyện mua điểm chỉ là lời đồn, nhưng nó xuất phát từ cái gốc… cái gốc là… cháu An không đỗ cái trường, cái khoa danh tiếng như ông bà thông báo đâu.””
Lời nói của Ông Tùng như tiếng sét đánh ngang tai Bố An. Mọi hy vọng mong manh vừa nhen nhóm trong ông vụt tắt. “”Cái… cái gì?””
Đúng lúc đó, Mẹ An từ trong nhà bước ra, thấy Bố An và Ông Tùng đang nói chuyện ở cổng với vẻ mặt căng thẳng tột độ, bà vội vàng đi tới. “”Hai ông làm gì ở đây thế? Sao không vào nhà đi? Có chuyện gì à?””
Bố An không trả lời, đôi mắt vẫn dán vào Ông Tùng, lắp bắp hỏi lại. “”Ông nói cái quái gì? Không đỗ là sao? Thế giấy báo đỗ là cái gì? Giấy báo điểm là cái gì?””
Ông Tùng nhìn Mẹ An, vẻ mặt càng thêm khó xử. “”Thật ra… cô cũng nghe tôi nói chuyện này. Giấy tờ… có thể làm giả được.”” Ông nói thẳng ra điều khủng khiếp nhất. “”Người ta… người ta có bằng chứng rằng… rằng giấy báo đỗ mà ông bà đưa ra… là giấy giả.””
Mẹ An nghe đến đây thì hoàn toàn chết sững. Bà đưa tay ôm ngực, lảo đảo suýt ngã. “”Giả… Giấy giả là sao? Ông Tùng! Ông đừng có nói bậy!””
“”Cô ơi, tôi nói thật đấy.”” Ông Tùng nhìn hai người với ánh mắt thương hại. “”Họ nói… cháu An không hề đỗ vào trường đó. Hoặc có đỗ, nhưng là vào một chương trình khác, rất xa so với cái danh tiếng mà ông bà công bố. Và để che đậy chuyện này… ông bà đã… đã làm giả giấy tờ.””
Cả Bố An và Mẹ An đứng như trời trồng. Thế giới xung quanh họ như ngừng quay. Tiếng nhạc xập xình từ trong nhà bỗng trở nên chói tai một cách kỳ lạ. Cái lý do khiến mọi người đồng loạt bỏ về, cái nguyên nhân của sự ái ngại tột độ… tàn khốc hơn họ nghĩ rất nhiều. Không phải con gái họ hư hỏng, không phải điểm thấp… mà là chính họ, đã tạo ra một màn kịch lừa dối công phu, tốn kém đến 70 triệu đồng, chỉ để giữ thể diện.
Khuôn mặt Bố An tái mét như tờ giấy, Mẹ An thì bật khóc nức nở. Họ nhìn nhau, trong ánh mắt là sự bàng hoàng, xấu hổ và một nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Tất cả sự kiêu hãnh, tự hào mà họ đã xây dựng trong suốt những ngày qua… sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vài phút. Những lời đồn, những ánh mắt khinh miệt, những bàn tiệc bỏ trống… tất cả đều là sự thật phũ phàng từ chính sự dối trá của họ.”
“Bố An ngã khuỵu xuống đất, hai tay ôm lấy đầu. Thế giới như đảo lộn. Giấy giả… An không đỗ… Sự thật tàn khốc này đánh gục ông hoàn toàn. Mẹ An cũng vậy, bà đưa tay bám chặt lấy khung cửa, khuôn mặt trắng bệch, những giọt nước mắt lã chã rơi. Tiếng nhạc xập xình từ trong nhà dội ra, không còn là âm thanh vui tươi mà là những nhát dao cứa vào tim họ.
Họ nhìn về phía ngôi nhà. Cánh cửa rộng mở, để lộ cảnh tượng bên trong. 50 mâm cỗ bày biện lộng lẫy, đủ sơn hào hải vị, xếp hàng ngay ngắn trong sân và hiên nhà. Hoa tươi trang trí khắp nơi, đèn lồng lung linh. Mọi thứ đều hoàn hảo… ngoại trừ một điều. 50 mâm cỗ ấy, tất cả đều trống trơn. Những chiếc ghế nhựa xanh đỏ vẫn xếp ngay ngắn quanh bàn, nhưng không một bóng người ngồi. Khách khứa đã đi hết, bỏ lại bữa tiệc xa hoa bị lãng quên.
Cái khung cảnh đó, dưới ánh đèn đêm, trông thật trớ trêu. 70 triệu đồng. 70 triệu đồng đổ vào đây, chỉ để tạo ra một màn kịch lố bịch đến vậy. Bố An ngẩng đầu lên nhìn. Từng món ăn, từng bình hoa, từng chiếc khăn trải bàn… tất cả dường như đang cười nhạo ông. Tiếng nhạc chúc mừng bỗng biến thành tiếng cười chế giễu. Đây không phải là tiệc mừng nữa, đây là “”tiệc mỉa mai”” sự dối trá và khoe khoang của chính ông bà.
Mẹ An vịn vào tường, từng bước run rẩy đi về phía sân, như bị thôi miên. Bà dừng lại trước một mâm cỗ còn nguyên vẹn, tay run rẩy chạm vào chiếc đĩa đựng món gà quay bóng bẩy. Bà bật khóc nức nở, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng nhạc vô cảm. Bố An cũng lảo đảo đi tới, đứng cạnh bà, nhìn vào cảnh tượng hoang tàn của “”bữa tiệc 70 triệu””.
Nỗi đau đớn không chỉ vì mất tiền, mà còn vì sự sụp đổ của thể diện, vì sự bẽ bàng khi sự thật bị phơi bày trước tất cả mọi người. Họ đã tự tay xây lên một tượng đài giả dối cao vút, và rồi chính nó lại sụp đổ đè bẹp họ dưới đống đổ nát của sự sỉ nhục. Cả hai đứng đó, giữa bữa tiệc trống rỗng, cảm thấy nỗi cô độc và cay đắng chưa từng có. Toàn bộ sự kiêu hãnh của họ đã tan thành mây khói.”
“… Mẹ An vịn vào tường, từng bước run rẩy đi về phía sân, như bị thôi miên. Bà dừng lại trước một mâm cỗ còn nguyên vẹn, tay run rẩy chạm vào chiếc đĩa đựng món gà quay bóng bẩy. Bà bật khóc nức nở, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng nhạc vô cảm. Bố An cũng lảo đảo đi tới, đứng cạnh bà, nhìn vào cảnh tượng hoang tàn của “”bữa tiệc 70 triệu””. Nỗi đau đớn không chỉ vì mất tiền, mà còn vì sự sụp đổ của thể diện, vì sự bẽ bàng khi sự thật bị phơi bày trước tất cả mọi người. Họ đã tự tay xây lên một tượng đài giả dối cao vút, và rồi chính nó lại sụp đổ đè bẹp họ dưới đống đổ nát của sự sỉ nhục. Cả hai đứng đó, giữa bữa tiệc trống rỗng, cảm thấy nỗi cô độc và cay đắng chưa từng có. Toàn bộ sự kiêu hãnh của họ đã tan thành mây khói.
Rồi tiếng nhạc tắt lịm.
Sự im lặng đột ngột và tàn nhẫn ập xuống, nặng trĩu hơn bất kỳ âm thanh nào. Bóng tối dường như đặc quánh lại dưới ánh đèn đêm còn sót lại. Chỉ còn lại Bố An và Mẹ An, hai bóng người cô độc đứng giữa một “”biển”” cỗ bàn ngổn ngang, hoang tàn. 50 mâm cỗ. Tất cả vẫn còn nguyên vẹn, như thể thời gian đã ngừng lại trước khi bữa tiệc kịp bắt đầu. Sơn hào hải vị, đủ đầy, giờ đây chỉ là những chứng nhân câm lặng cho một màn kịch đã thất bại thảm hại. Những chiếc ghế nhựa xanh đỏ vẫn xếp ngay ngắn quanh bàn, trống rỗng và chế giễu. Không một tiếng nói chuyện, không một tiếng cười đùa, không cả tiếng lách cách của đũa bát. Chỉ có sự tĩnh mịch đáng sợ.
Mẹ An vẫn đứng đó, tay vẫn đặt trên đĩa gà quay nguội ngắt, nước mắt lã chã rơi xuống những món ăn xa xỉ. Bố An đưa mắt nhìn quanh, từ mâm này sang mâm khác. Mâm nào cũng giống mâm nào, đầy ắp và bị bỏ lại. 70 triệu đồng. Con số ấy như nhát dao xoáy vào tim ông. 70 triệu. Toàn bộ tiền tích cóp bấy lâu, vay mượn thêm, tất cả đổ vào đây, chỉ để mua về sự sỉ nhục và cảnh tượng này. Gánh nặng của số tiền ấy, giờ đây, đè bẹp lên vai họ, nặng hơn bất kỳ thứ gì khác. Ông nhìn những món ăn, từng đĩa, từng bát, chúng không còn là biểu tượng của sự thành công và hào nhoáng nữa, mà là hiện thân của sự ngu dốt, sự khoe mẽ rỗng tuếch của chính ông. Chúng là 70 triệu đồng đang la hét trong sự im lặng.
Họ đứng đó, trơ trọi giữa “”chiến trường”” của một bữa tiệc chưa từng diễn ra. Nỗi cô đơn giữa sự lãng phí khổng lồ ấy thật khó tả. Họ đã chuẩn bị tất cả cho sự chúc tụng, cho những lời khen ngợi, cho ánh mắt ngưỡng mộ. Nhưng cái họ nhận được là sự quay lưng đồng loạt và một không gian trống rỗng đầy cay đắng. Từng cơn gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh, luồn lách qua những chiếc bàn trống, như tiếng thở dài của số phận. 50 mâm cỗ, chứng kiến sự sụp đổ không thể vãn hồi của một gia đình.”
“Trong màn đêm tĩnh mịch và lạnh lẽo, Bố An đưa bàn tay run rẩy vào túi quần, mò mẫm tìm chiếc điện thoại. Mắt ông vẫn dán vào cảnh tượng hoang tàn trước mặt, nhưng tâm trí đã bắt đầu chuyển sang một nỗi lo khác. Ông tìm thấy điện thoại, màn hình bật sáng. Ông vội vã tìm số của An. Ngón tay run rẩy chạm vào nút gọi.
Tiếng chuông điện thoại của An vang lên trong không gian tĩnh mịch, lặp đi lặp lại một cách vô vọng. Một hồi chuông, hai hồi chuông, rồi ba hồi chuông. Không ai bắt máy. Tim Bố An như bị bóp nghẹt. Sự lo lắng tột độ ập đến, hòa lẫn với cơn giận dữ đang dâng trào. Ông siết chặt điện thoại trong tay, khớp ngón tay trắng bệch. Toàn thân ông khẽ run lên.
“”Con đang ở đâu?”” Ông nghĩ, giọng nói trong đầu đầy gấp gáp và tuyệt vọng. “”Tại sao lại không nghe máy?””
Ông đứng đó, giữa biển cỗ bàn bị bỏ lại, với chiếc điện thoại vẫn đổ chuông vô vọng bên tai, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ. Con gái ông, niềm tự hào duy nhất còn sót lại sau thảm kịch này, cũng biến mất.”
“Tiếng chuông điện thoại vẫn đổ dồn dập trong tay Bố An, nhưng đột nhiên, ông khựng lại. Một âm thanh khác lọt vào tai ông, tiếng lạch cạch nhỏ của ổ khóa. Mắt ông mở to. Mẹ An, nãy giờ ngồi chết lặng trên chiếc ghế sofa bọc nhung, cũng ngẩng phắt đầu lên. Cánh cửa chính từ từ hé mở.
Trong khung cửa, dáng người quen thuộc của An xuất hiện. Cô bé bước vào nhà, nhưng bước chân bỗng khựng lại. Mắt cô mở to, sững sờ nhìn quanh. Trước mắt cô là một cảnh tượng chưa từng thấy: bố mẹ cô ngồi đó, thất thần, khuôn mặt như vừa trải qua một cơn địa chấn. Ánh mắt họ nhìn cô đầy phức tạp – vừa như thấy người chết trở về, vừa như trách móc, vừa như nhẹ nhõm đến tột cùng.
Và rồi, mắt An lướt qua hàng chục chiếc bàn tròn trải khăn trắng muốt. Trên mỗi bàn là những mâm cỗ đầy ắp thức ăn, giờ đã nguội ngắt, lạnh lẽo. Năm mươi mâm cỗ. Bố cô đã nói chuẩn bị năm mươi mâm để ăn mừng cô đỗ đại học. Cô nhìn thấy những món ăn được bày biện tỉ mỉ, giờ đây chỉ còn là khối màu ảm đạm dưới ánh đèn. Không một bóng khách mời. Không một tiếng nói chuyện rộn rã. Chỉ có sự im lặng đến ghê người và hai người lớn đang nhìn chằm chằm vào cô.
Không khí trong nhà đặc quánh lại, nặng như chì. An đứng đó, giữa cánh cửa khép hờ, như một pho tượng. Toàn bộ sự mệt mỏi, lo lắng trong mấy tiếng qua biến mất, nhường chỗ cho sự bàng hoàng tột độ. Điều gì đã xảy ra? Tại sao lại ra nông nỗi này? Câu hỏi nghẹn lại trong cổ họng cô.
Bố An buông thõng tay, chiếc điện thoại vẫn còn đổ chuông rơi xuống sàn nhà. Ông bật dậy, bước về phía con gái. Khuôn mặt ông xám ngoét, vừa giận dữ, vừa đau khổ. Mẹ An cũng đứng lên, dáng vẻ run rẩy.
“Con… con đi đâu? Sao giờ mới về?” Giọng Bố An khàn đặc, đầy ẩn ý.
An không trả lời ngay. Cô vẫn chưa thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Cô nhìn từ khuôn mặt thất thần của bố mẹ sang đống đồ ăn bị bỏ lại, rồi lại quay về phía họ. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô.
“Con… con ra ngoài một lát.” An lắp bắp.
“Ra ngoài? Ra ngoài cái gì?” Bố An gằn giọng. “Con biết bây giờ là mấy giờ không? Con biết ở nhà đã xảy ra chuyện gì không?”
Mẹ An tiến lại gần hơn, ánh mắt đỏ hoe. Bà nhìn con gái, rồi nhìn quanh căn nhà trống vắng như một lời giải thích câm lặng.
An nhìn cảnh tượng đó, nhìn biểu cảm của bố mẹ, và trong đầu cô bắt đầu mường tượng ra điều gì đó tồi tệ đã xảy ra ngay tại bữa tiệc mừng mình. Cô cảm thấy có lỗi, nhưng cũng cảm thấy khó hiểu. Cô không biết mình đã làm gì sai. Cô chỉ…
“Con chỉ… muốn yên tĩnh một chút,” An nói nhỏ, ánh mắt ngập ngừng.
Bố An thở dốc, dường như không tin vào tai mình. Ông nhìn con gái, nhìn lại quang cảnh bữa tiệc đổ nát, rồi như không chịu nổi nữa.
“Yên tĩnh? Con biết vì cái sự ‘yên tĩnh’ của con mà nhà này đã phải… đã phải chịu cái gì không?” Ông giơ tay chỉ vào hàng chục mâm cỗ lạnh ngắt, giọng nói vỡ ra. “Con nhìn đi! Con nhìn xem tất cả những thứ này là vì ai?”
An ngước nhìn theo tay bố, trái tim cô thắt lại. Cô chưa bao giờ thấy bố mình như thế này. Cô cảm nhận được sự tức giận và thất vọng tột cùng trong giọng nói của ông. Nhưng cô vẫn chưa hiểu hết. Tại sao mọi thứ lại thành ra thế này?”
“An ngước nhìn theo tay bố, trái tim cô thắt lại. Cô chưa bao giờ thấy bố mình như thế này. Cô cảm nhận được sự tức giận và thất vọng tột cùng trong giọng nói của ông. Nhưng cô vẫn chưa hiểu hết. Tại sao mọi thứ lại thành ra thế này?
Bố An tiến sát lại con gái, khuôn mặt gần như chạm vào An. Hơi thở dồn dập của ông phả vào mặt cô.
“Đủ rồi!” Bố An gằn giọng, hai tay siết chặt. “Con không thể cứ đứng đây và tỏ vẻ ngây thơ như không có chuyện gì xảy ra được!”
Mẹ An vội bước đến, đặt tay lên cánh tay Bố An, giọng run run: “Ông nó… bình tĩnh đã…”
“Bình tĩnh cái gì?” Bố An hất tay vợ ra. Ánh mắt ông như lửa đốt, xoáy sâu vào An. “Con nhìn đi! Tất cả là vì ai? Vì bữa tiệc mừng con đỗ đại học!”
Ông quay phắt người lại, chỉ thẳng vào những mâm cỗ nguội ngắt. “Năm mươi mâm cỗ! Bảy mươi triệu đồng tiền tổ chức! Tất cả đều đổ sông đổ biển hết rồi!”
An lùi lại một bước. Bảy mươi triệu đồng? Năm mươi mâm cỗ? Tất cả là vì cô? Cô cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Cô không hề biết bữa tiệc lớn đến vậy. Cô chỉ nghĩ là một bữa cơm gia đình ấm cúng.
“Con… con xin lỗi,” An lắp bắp, nước mắt bắt đầu lưng tròng. Cô cảm thấy tội lỗi khủng khiếp, nhưng vẫn không hiểu nguyên nhân gốc rễ.
“Xin lỗi cái gì?” Bố An hét lên, giọng nói vang vọng trong căn nhà trống rỗng. “Con nghĩ một lời xin lỗi là đủ sao? Con nghĩ tiền bạc là vấn đề duy nhất à?”
Ông tiến lại gần An hơn nữa, đến mức An phải ngẩng đầu lên nhìn ông. Khuôn mặt Bố An lúc này không còn là giận dữ đơn thuần nữa, mà xen lẫn sự đau đớn, hổ thẹn và cả một nỗi sợ hãi vô hình.
“Con biết bố mẹ đã tự hào thế nào về con không? Đã khoe khoang với mọi người thế nào không?” Giọng Bố An hạ xuống, nhưng sự gay gắt còn khủng khiếp hơn tiếng hét. “Hôm nay, tất cả mọi người đều đến đây để chúc mừng con! Bạn bè của bố mẹ, đồng nghiệp, họ hàng…”
Ông dừng lại, nuốt khan, như đang cố nén thứ gì đó nghẹn ứ trong cổ họng. Mẹ An đứng cạnh, khóc không thành tiếng, hai tay ôm lấy miệng.
“Nhưng rồi sao?” Bố An tiếp tục, giọng run rẩy vì kìm nén cảm xúc. “Tất cả họ… tất cả họ đều bỏ về hết!”
Ông lại giơ tay chỉ về phía cửa, nơi chỉ còn lại sự im lặng chết chóc. “Họ không ở lại ăn một miếng nào! Không một ai!”
An nhìn theo hướng tay bố, rồi quay lại nhìn khuôn mặt đau khổ của bố mẹ. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô biết sự vắng mặt của mình có thể gây ra rắc rối, nhưng không thể ngờ lại đến mức này.
“Nói mau!” Bố An đột ngột gầm lên, phá tan bầu không khí nặng nề. Ông túm lấy hai vai An, lắc nhẹ. “Có chuyện gì với việc học của con?”
An sững sờ. Việc học của cô? Sao lại liên quan đến việc học?
“Tại sao mọi người lại bỏ về hết thế này?!” Ông tiếp tục hỏi dồn, ánh mắt đầy nghi ngờ và tổn thương. “Họ nói gì với bố mẹ? Con đã giấu chúng ta điều gì?”
An nhìn thẳng vào mắt bố. Trong ánh mắt ấy không chỉ có sự chất vấn, mà còn có sự tuyệt vọng. An cảm nhận được rằng, việc khách mời bỏ về không chỉ đơn thuần là vì cô vắng mặt. Có một lý do sâu xa hơn, tồi tệ hơn rất nhiều, liên quan đến cô và điều gì đó mà bố mẹ cô vừa phát hiện ra.
Cô muốn nói, muốn giải thích, nhưng cổ họng khô khốc. Tất cả những gì cô đã trải qua trong vài tiếng đồng hồ vừa qua, tất cả sự thật mà cô đang cố gắng đối mặt, bỗng chốc dâng lên, chặn lại mọi lời nói.
Cô chỉ biết nhìn bố, nhìn mẹ, nước mắt không kìm được nữa mà lăn dài trên má. Cô biết, khoảnh khắc này, mọi sự thật sẽ phải được phơi bày.”
“An lấy một hơi thật sâu, cổ họng nghẹn đắng. Cô ngước nhìn khuôn mặt biến dạng vì giận dữ và đau đớn của bố, rồi sang khuôn mặt đẫm lệ của mẹ. Cô biết, không thể trì hoãn thêm được nữa.
An: Con… con xin lỗi bố mẹ… Con đã… đã không nói hết sự thật ạ.
Bố An: Sự thật gì? Sự thật về cái gì? Con nói mau!
Giọng Bố An vẫn đầy căng thẳng, nhưng có xen lẫn một chút hoang mang. Ông vẫn giữ nguyên tư thế, hai tay đặt trên vai An, nhưng lực siết đã giảm đi một chút. Mẹ An níu lấy cánh tay Bố An, ánh mắt đầy cầu xin An hãy nói ra.
An: Việc… việc đỗ đại học… Con… con không đỗ vào trường mà bố mẹ nghĩ ạ.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn nhà. Bố An đứng sững lại, bàn tay vẫn còn nắm vai An run lên bần bật. Khuôn mặt ông từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch. Mẹ An buông thõng tay chồng, bà đưa tay che miệng, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng.
Bố An: Con… con nói lại xem nào… Con không đỗ? Không đỗ vào trường nào?
Giọng ông giờ đây không còn gầm gừ nữa, chỉ còn sự bàng hoàng, gần như không thể tin vào tai mình, pha lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ.
An cúi gằm mặt, nhìn xuống nền nhà lát đá hoa cương, nơi phản chiếu những mâm cỗ nguội ngắt, những chiếc ghế trống trơn. Cô cảm thấy bản thân mình nhỏ bé, vô dụng đến thảm hại. Giọng cô nhỏ dần, như đang tự nói với chính mình, nhưng đủ rõ để bố mẹ nghe thấy từng lời xé lòng.
An: Con… con không đủ điểm ạ. Con… con đã trượt nguyện vọng 1… Và nguyện vọng 2, 3… con cũng không đỗ vào các trường… các trường top như bố mẹ mong muốn.
Cô ngừng lại, hít một hơi run rẩy, lấy hết can đảm nói ra điều khủng khiếp nhất mà cô đã chôn giấu bấy lâu, thứ đã đè nặng lên ngực cô mỗi ngày.
An: Con… con đã không đỗ đại học năm nay ạ.
Cô siết chặt bàn tay, móng tay bấm vào da thịt đến bật máu. Nước mắt giàn giụa, không ngừng rơi xuống nền nhà thành từng giọt, hòa lẫn với mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương.
Khuôn mặt Bố An tái mét như tờ giấy. Ông lùi lại một bước, bàn tay buông thõng khỏi vai An, như vừa bị đánh mạnh vào ngực. Ông loạng choạng, suýt ngã. Mẹ An khuỵu xuống, bà dựa vào tường, tấm lưng gầy gò run lên bần bật, tiếng nức nở không kìm nén được nữa mà vỡ òa.
Bố An nhìn con gái, ánh mắt từ bàng hoàng chuyển sang đau đớn tột cùng, xen lẫn sự phản bội. Ông không thể tin được. Đứa con gái ông vẫn luôn tự hào, vẫn luôn tin tưởng tuyệt đối, lại có thể nói dối ông một cách trắng trợn như vậy.
Bố An: Con… con nói dối? Con đã nói dối bố mẹ? Suốt thời gian qua… con để bố mẹ… để bố mẹ đi khoe khoang khắp nơi… để bố mẹ tổ chức cái bữa tiệc này… Cái bữa tiệc bảy mươi triệu đồng… Năm mươi mâm cỗ… Chỉ để mừng con… khi con… con thậm chí còn không đỗ đại học?!
Giọng ông lạc đi, khàn đặc. Ông nhìn những mâm cỗ, rồi lại nhìn An, như thể đang nhìn một người xa lạ.
Bố An: Vậy tại sao…?
Ông hỏi, ánh mắt xoáy sâu vào An, đầy dằn vặt và bối rối.
Bố An: Tại sao mọi người lại biết chuyện này? Ai đã nói với họ?!”
“An hít vào một hơi, mắt vẫn dán xuống nền nhà. Giọng cô khẽ hơn, như sợ làm vỡ tan bầu không khí căng như dây đàn.
An: Con… con không biết chính xác ai đã nói ạ… Nhưng có thể… có thể là do bạn của con… Bạn ấy… bạn ấy thấy tên con không có trong danh sách trúng tuyển của trường… và có lẽ đã nói ra ạ. Con… con đã nhờ bạn ấy giữ bí mật… nhưng…
Cô ngập ngừng. Nỗi sợ hãi và xấu hổ khiến lời nói mắc nghẹn lại.
Bố An vẫn đứng sững, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không. Từng lời An nói như nhát dao cứa vào lòng ông. Ông bắt đầu lẩm bẩm, giọng lạc đi, đứt quãng.
Bố An: Bạn… bạn biết… mọi người biết… còn mình thì không biết… Suốt thời gian qua… mình hả hê… mình sung sướng… đi khoe khắp nơi… tổ chức tiệc… tiệc mừng… mừng cái gì cơ chứ… mừng sự giả dối… mừng sự sỉ nhục này sao?
Khuôn mặt ông biến dạng vì sự hỗn loạn của cảm xúc: tức giận, đau đớn, và một nỗi hổ thẹn khổng lồ. Ông đưa tay ôm lấy đầu, mái tóc bắt đầu rối tung.
Mẹ An vẫn khuỵu dưới đất, tiếng nức nở đã bớt dữ dội hơn, thay vào đó là những tiếng nấc nghẹn đầy chua xót. Bà từ từ ngẩng đầu lên, nhìn An bằng ánh mắt đẫm lệ. Ánh mắt đó không còn sự giận dữ hay thất vọng như lúc đầu, mà chất chứa một nỗi day dứt khôn nguôi.
Mẹ An: Mẹ… mẹ cứ tưởng… cứ tưởng con gái mẹ giỏi giang… đỗ vào trường danh giá… Mẹ vội vàng… vội vàng khoe khoang… vội vàng tổ chức tiệc… Chỉ nghĩ đến cái mặt mũi của bố mẹ… đến việc nở mày nở mặt với hàng xóm, bạn bè… Mà quên mất… quên mất việc hỏi con… lắng nghe con… Con đã phải chịu đựng một mình… chịu đựng tất cả gánh nặng này…
Bà đưa tay run rẩy về phía An, nhưng rồi lại cụp xuống. Sự hối hận tràn ngập trong đôi mắt bà. Bà chợt nhận ra, chính cái kỳ vọng thái quá, cái sĩ diện hão huyền của vợ chồng bà đã đẩy An vào bước đường cùng, buộc con phải nói dối, phải gánh chịu áp lực khủng khiếp.
Bố An lúc này như tỉnh lại sau cơn mê. Ông nhìn những mâm cỗ, nhìn căn nhà hoang tàn sau buổi tiệc đổ vỡ. Bảy mươi triệu đồng… năm mươi mâm cỗ… tất cả chỉ là con số 0 tròn trĩnh, thậm chí còn mang theo sự cay đắng, bẽ bàng. Nhưng điều khiến ông đau lòng hơn cả, không phải là số tiền mất đi, mà là nụ cười gượng gạo, ánh mắt lảng tránh của con gái suốt bấy lâu nay mà ông không hề hay biết. Ông đã quá bận rộn với việc xây dựng hình ảnh thành công cho con, cho gia đình, đến mức quên mất việc thực sự quan tâm đến cảm xúc của con.
Ông nhìn An, thấy sự sợ hãi, mệt mỏi và tổn thương hằn sâu trong đôi mắt con. Ông chợt nhận ra, ông đã thất bại. Thất bại trong vai trò một người bố, người luôn lẽ ra phải là chỗ dựa, là người lắng nghe con.
Bố An thở dài nặng nề. Toàn bộ sự tức giận, bực dọc ban đầu đã tan biến, chỉ còn lại một nỗi ân hận mênh mang, bao trùm lấy ông. Ông hiểu, sai lầm này không chỉ của riêng An. Chính ông và vợ mới là những người đã tạo ra nó.
Mẹ An đưa tay lên che miệng, những tiếng nấc lại trào lên. Nỗi ân hận, sự day dứt về việc đã không ở bên con, không thấu hiểu con, giờ đây bóp nghẹt lấy trái tim bà. Bà nhận ra, cái giá của sĩ diện quá đắt, nó đánh đổi bằng sự tổn thương của chính đứa con gái mình.
An đứng đó, nhìn bố mẹ. Cô thấy sự thay đổi rõ rệt trên khuôn mặt họ. Sự tức giận đã nhường chỗ cho nỗi đau và sự suy sụp. Nỗi ân hận trong mắt họ như một tấm gương, phản chiếu lại chính sự vội vàng, nông nổi của cô khi giấu giếm mọi chuyện. Nhưng hơn hết, cô thấy được tình yêu thương và sự xót xa họ dành cho mình, dù cho cô đã gây ra sai lầm lớn đến vậy.”
“Mẹ An từ từ đứng thẳng dậy, đôi chân run rẩy bước đến gần An. Bà không nói thêm lời nào, chỉ nhẹ nhàng dang tay rồi ôm chặt lấy cô con gái bé bỏng. An thấy hơi ấm và mùi hương quen thuộc từ mẹ, cảm nhận được sự run rẩy trong vòng tay bà. Những tiếng nấc nghẹn ngào lại rung lên từ lồng ngực Mẹ An.
Mẹ An: (Giọng đứt quãng, vùi mặt vào vai An) Mẹ… mẹ xin lỗi… An à… Mẹ xin lỗi con nhiều lắm… Là bố mẹ sai rồi… Sai thật rồi… Bố mẹ… bố mẹ chỉ muốn tốt cho con… chỉ muốn con được rạng rỡ… được bằng bạn bằng bè… Nhưng bố mẹ lại… lại làm con khổ sở thế này… Bố mẹ đã không hỏi con… không lắng nghe con… Chỉ vì cái sĩ diện hão huyền của bố mẹ… Chỉ vì muốn khoe khoang… mà đẩy con vào bước đường cùng… Mẹ xin lỗi con… Mẹ đáng trách lắm…
Bà siết chặt An hơn, nước mắt thấm đẫm trên vai áo cô. An đứng im trong vòng tay mẹ, cảm nhận nỗi đau đớn và sự hối hận chân thành từ người đã sinh ra mình. Nước mắt An cũng bắt đầu lăn dài trên má.
Bố An lảo đảo vài bước, toàn bộ sức lực dường như đã bị rút cạn. Ông không đứng vững nổi nữa. Hai chân khuỵu xuống, ông ngồi phịch xuống một chiếc ghế gần đó, tiếng động khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Khuôn mặt ông trắng bệch, đôi mắt trống rỗng, vô hồn nhìn chằm chằm vào những mâm cỗ vẫn còn nguyên vẹn, đỏ au tôm, vàng óng gà luộc, xanh mướt rau xào. Năm mươi mâm cỗ… bảy mươi triệu đồng… Giờ đây, chúng chỉ còn là hiện thân của sự thất bại, của nỗi nhục nhã và sự tổn thương mà ông đã gây ra cho con gái. Ông đã quá mù quáng bởi danh vọng và sĩ diện. Ông đã quên mất điều quan trọng nhất: sự bình yên và hạnh phúc của con. Ánh mắt ông không còn nhìn thấy thức ăn hay tiền bạc, mà chỉ thấy hình ảnh An nhỏ bé đang gồng mình chịu đựng tất cả.”
“An vẫn đứng đó, cảm nhận được sự vỡ vụn và hối hận của mẹ. Bố An vẫn ngồi bệt trên ghế, nhìn chằm chằm vào mớ hỗn độn trước mặt, như thể những mâm cỗ kia đang chế giễu sự phù phiếm của ông. Không gian im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nức nở khe khẽ của Mẹ An và tiếng thở nặng nhọc của Bố An. An nhẹ nhàng gỡ tay mẹ ra, rồi khuỵu gối xuống trước mặt bố.
An: (Giọng khàn đặc vì khóc) Bố… Mẹ…
Bố An ngước mắt lên nhìn con gái. Đôi mắt ông đỏ hoe, đầy những nếp nhăn khắc khổ mà An chưa từng thấy rõ đến thế. An nhìn họ, nhìn quanh căn nhà giờ đây trống hoác, bừa bộn. Những lời chúc tụng, tiếng cười nói rộn rã cách đây vài tiếng đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự trống rỗng và tiếc nuối.
Mẹ An: (Lau nước mắt, cố lấy lại bình tĩnh) Con… con đừng nói gì cả… Là lỗi của bố mẹ. Bố mẹ đã… đã làm tổn thương con…
Bố An: (Giọng nặng nề, run rẩy) Bố… bố không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này… Bố chỉ nghĩ… nghĩ làm vậy là tốt cho con… là cho con nở mày nở mặt…
An: Nở mày nở mặt… hay là nở mày nở mặt cho bố mẹ?
Câu hỏi của An như một nhát dao đâm thẳng vào tim họ. Bố An cúi gằm mặt xuống. Mẹ An bật khóc trở lại. An không còn thấy giận nữa. Thay vào đó là sự mệt mỏi và một nỗi buồn sâu sắc.
An: Bố mẹ biết không… Lúc con đứng trên sân khấu, nhìn xuống… Con không thấy ai thật lòng chúc mừng con cả. Con chỉ thấy những ánh mắt tò mò, soi mói… và cả những ánh mắt khinh thường nữa. Con cảm thấy mình như một món hàng… được trưng bày ra để chứng minh điều gì đó cho bố mẹ…
Mẹ An: (Nức nở) Mẹ xin lỗi… Thật sự xin lỗi con…
An: Bố mẹ nói bỏ ra bảy mươi triệu… cho năm mươi mâm cỗ này… để ăn mừng con đỗ đại học. Nhưng cuối cùng, mâm cỗ trống rỗng… giống như chính cảm xúc của con bây giờ vậy. Con đỗ đại học, con vui chứ. Nhưng niềm vui đó… bị nhấn chìm trong cái sự xa hoa này. Cái sự xa hoa mà bố mẹ nghĩ sẽ làm con hạnh phúc… Nhưng nó chỉ làm con sợ hãi… và xấu hổ.
Bố An: (Khó nhọc lên tiếng) Bố… bố sai rồi An à… Bố cứ nghĩ… tiền bạc, sự hoành tráng sẽ mang lại sự tôn trọng… Nhưng cuối cùng… bố mất cả con… mất cả sự tôn trọng… Mất hết rồi…
Ông nhìn lại những mâm cỗ lạnh lẽo, đầy ắp thức ăn thừa, như nhìn vào chính sai lầm to lớn của mình. Bảy mươi triệu đồng. Một con số khổng lồ. Nhưng nó đã mua được gì? Chỉ là một buổi tối đầy nước mắt, sự nhục nhã và khoảng cách giữa những người trong gia đình.
An đưa tay nắm lấy bàn tay run rẩy của bố, rồi vòng tay ôm lấy mẹ. Ba người họ ngồi lại với nhau giữa đống tàn dư của bữa tiệc phù phiếm. Không còn khách khứa, không còn âm nhạc, không còn sự phô trương. Chỉ còn ba người, ba trái tim đau đớn nhưng đang dần tìm thấy nhau. Mâm cỗ trống rỗng kia, số tiền bảy mươi triệu kia, đã trở thành một bài học đắt giá hơn bất kỳ bài học nào trên giảng đường đại học. Họ nhận ra rằng, hạnh phúc gia đình không nằm ở những thứ hào nhoáng bên ngoài, không nằm ở lời khen hay sự ngưỡng mộ của người khác. Hạnh phúc thực sự nằm ở sự thấu hiểu, sự lắng nghe, sự chân thành và tình yêu thương đúng cách.
Trong không gian tĩnh mịch, tiếng nấc nghẹn ngào dần dịu đi. Ba người họ ngồi sát lại bên nhau hơn, cảm nhận hơi ấm từ đối phương. Đó là hơi ấm của tình thân, thứ mà họ suýt chút nữa đã đánh mất. Bố An vòng tay ôm lấy cả An và Mẹ An. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má ông, thấm vào tóc con gái. Lần đầu tiên sau rất lâu, An cảm thấy bình yên trong vòng tay bố mẹ, không phải là sự gồng mình chịu đựng, mà là sự kết nối thực sự. Họ đã vấp ngã, đã đau đớn, nhưng chính từ đống đổ nát này, họ tìm thấy con đường trở về nhà, trở về với nhau. Bài học từ mâm cỗ bảy mươi triệu sẽ còn mãi, không phải như một sự sỉ nhục, mà như một lời nhắc nhở về giá trị đích thực của cuộc sống. Hạnh phúc không phải là điều được trưng bày cho thiên hạ thấy, mà là điều mỗi người cảm nhận được sâu thẳm trong trái tim mình, cùng những người mình yêu thương nhất. Đêm đó, trong căn nhà sau cơn bão, ba người họ đã tìm thấy lại ngôi nhà bình yên trong tâm hồn nhau.”

