Lúc xe ta-ng mới lăn bánh được 300 mét, cô dâu ở đám cưới nhà bên cạnh bỗng hớt hải đuổi theo khóc lóc xin dừng lại, ai cũng tưởng điê-n… cho tới khi thấy chiếc qua-n t-ài đã…
Đó là một ngày kỳ l-ạ ở thôn Tân Mỹ: Một bên là đám cưới tưng bừng, kèn trống náo nhiệt. Một bên là đám tang lặng lẽ, trống buồn, khăn trắng phủ đầu.
Gia đình ông Bảy – 84 tuổi – vừa m-ất đột ngột lúc nửa đêm.
Tang lễ được tổ chức đơn sơ, chiếc quan tài được đưa đi trong buổi sáng.
Khi xe tang chầm chậm rời khỏi cổng làng, chưa được 300 mét, bất ngờ từ phía đám cưới cách đó vài nhà, cô dâu trong bộ váy trắng tinh khôi bỗng dưng hét lên, quăng cả hoa cưới, tháo guốc, cắm đầu chạy theo xe tang, vừa chạy vừa khóc:
“Dừng lại đi! Dừng lại! ”
Cả hai họ nhà trai nhà gái sững sờ.
Người thì kéo cô dâu lại, người thì rì rầm: “Nó bị m-a nhập hả?”
Nhưng cô dâu giãy giụa, nước mắt đầm đìa:
Đúng lúc đó – tài xế xe t-ang đạp thắng khựng lại.
Nào ngờ lúc này cả đoàn người mới tá hỏa ra…
…Nào ngờ lúc này cả đoàn người mới tá hỏa ra.
Cô dâu Mai đã kịp lao đến đầu chiếc xe tang vừa khựng lại, đôi chân trần đạp mạnh xuống mặt đường bụi bặm. Bộ váy cưới trắng tinh khôi giờ lem luốc, và trên khuôn mặt xinh đẹp là những giọt nước mắt hòa lẫn bụi bẩn. Cô dâu Mai đập tay thùm thụp vào thành xe, tiếng gào xé lòng vang vọng khắp thôn Tân Mỹ, át cả tiếng nhạc đám cưới nhà bên cạnh:
“Mở ra đi! Mở ra! Ông tôi không thể ở trong đó được! Mở ra ngay!”
Người thân Ông Bảy, đứng quanh xe tang, vẫn còn bàng hoàng trước cảnh tượng cô dâu Mai bất ngờ xuất hiện. Ông Năm, con trai cả của Ông Bảy, vội vàng tiến đến, cố nắm lấy tay Cô dâu Mai:
“Mai, con nói gì vậy? Con bị say hả? Hôm nay là ngày vui của con mà… Để Ông Bảy được yên nghỉ!”
Cô dâu Mai giằng mạnh tay ra, ánh mắt kiên quyết và đau đớn đến tận cùng. Cô nhìn thẳng vào mắt Ông Năm, không chút nao núng.
“Không! Con không say! Con biết chắc chắn Ông Bảy không nằm trong đó! Ba ngày trước, Ông Bảy đã biến mất! Cái chết đột ngột này, quan tài đóng kín mít này… tất cả đều bất thường! Mở ra! Mở ra ngay đi!”
Lời lẽ của Cô dâu Mai dứt khoát đến mức những Người dân thôn Tân Mỹ bắt đầu xì xào bàn tán. Sự hỗn loạn lan nhanh. Tài xế xe tang nhìn về phía gia đình Ông Bảy, vẻ mặt ái ngại.
Ông Năm và những Người thân Ông Bảy khác nhìn nhau, một thoáng hoang mang hiện lên trong mắt. Tuy nhiên, trước sự cương quyết đến tột cùng, cùng với nỗi đau như xé ruột gan của Cô dâu Mai, họ không thể không làm theo. Có lẽ, trong sâu thẳm, có điều gì đó cũng khiến họ bận lòng.
Cuối cùng, Ông Năm miễn cưỡng gật đầu. “Được rồi… được rồi. Mở ra cho nó xem đi! Để nó hết nghi ngờ!”
Hai người đàn ông trong gia đình Ông Bảy tiến đến, từ từ tháo chốt và nâng nắp quan tài bằng gỗ nặng nề lên. Một mùi hương trầm thoang thoảng bay ra, nhưng không ai để ý. Tất cả ánh mắt đều dán chặt vào bên trong.
Khoảnh khắc nắp quan tài được mở hé, không khí như ngừng lại.
Cô dâu Mai lao đến, nhìn vào bên trong. Một tiếng hét nghẹn ngào bật ra từ cổ họng cô. Không chỉ riêng Cô dâu Mai, mà tất cả những Người thân Ông Bảy và Người dân thôn Tân Mỹ đang hiếu kỳ vây quanh đều sững sờ, mắt trợn tròn.
Bên trong quan tài, đúng là có một thi thể. Nhưng đó không phải là Ông Bảy.
Đó là một thi thể lạ hoắc, một người đàn ông vô gia cư, gầy gò, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hốc hác mà không ai trong thôn từng thấy bao giờ.
Cả đoàn người hỗn loạn, tiếng xôn xao bỗng chốc vỡ òa thành những lời kinh ngạc, sợ hãi.
“Trời đất ơi! Ai đây?”
“Không phải Ông Bảy!”
Cô dâu Mai khuỵu xuống, nước mắt chảy dài, nhưng ánh mắt không còn vẻ đau buồn mà tràn đầy sự phẫn nộ, sự thật đã được phơi bày. Cô dường như đã biết trước điều này.
Cô dâu Mai khuỵu xuống, nước mắt chảy dài, nhưng ánh mắt không còn vẻ đau buồn mà tràn đầy sự phẫn nộ, sự thật đã được phơi bày. Cô dường như đã biết trước điều này. Tiếng xì xào bàn tán của Người dân thôn Tân Mỹ vang lên khắp nơi, từ kinh ngạc chuyển sang sợ hãi và tức giận. Ông Năm đứng sững sờ, sắc mặt trắng bệch.
Cô dâu Mai gục đầu vào thành xe tang, từng tiếng nức nở như xé ruột gan. Cô khóc không thành tiếng, chỉ có những tiếng thở dốc, nghẹn ngào. Cả người cô run rẩy bần bật, đôi tay siết chặt lấy vạt váy cưới trắng tinh đã nhuốm bẩn.
“Ông Bảy… Ông Bảy của con đã mất tích bí ẩn từ ba ngày trước rồi!” Cô dâu Mai cuối cùng cũng thốt lên được, giọng nói lạc đi vì đau đớn và uất nghẹn. “Thi thể trong quan tài này… không phải ông! Đó là một người vô gia cư… đã chết ở đâu đó… bị họ thuê người đánh tráo!”
Những lời thú nhận của Cô dâu Mai như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả thôn Tân Mỹ như chết lặng. Sự xôn xao lắng xuống, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về Ông Năm. Ông ta lùi lại một bước, nét mặt hoảng hốt xen lẫn giận dữ.
“Họ… họ… ai thuê? Ai đánh tráo?” Một Người thân Ông Bảy lắp bắp hỏi, sự nghi ngờ và kinh hoàng hiện rõ trong từng lời nói.
Cô dâu Mai ngẩng đầu lên, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Ông Năm. Ánh mắt cô chứa đựng nỗi đau tột cùng của một người cháu gái chứng kiến sự thật kinh hoàng về người thân.
“Chính… chính con trai cả của ông Bảy… Ông Năm!” Cô dâu Mai gằn từng chữ, như thể mỗi từ thốt ra là một vết cắt vào trái tim cô. “Chính Ông Năm… đã thuê người đánh tráo thi thể… để che giấu tội ác của mình! Ông Bảy không phải tự nhiên mà mất… Ông Bảy của con… Ông Năm đã…”
Cô dâu Mai không thể nói thêm được nữa. Cô lại gục xuống, tiếng khóc nức nở như vỡ òa, hòa cùng những tiếng thì thầm kinh hãi và phẫn nộ từ Người dân thôn Tân Mỹ. Cả không gian như muốn nổ tung bởi lời thú tội đau đớn, ghê rợn này. Ông Năm đứng đó, cứng đờ như pho tượng, những lời buộc tội trực diện đã khiến ông ta không thể ngụy biện.
Những tiếng thì thầm, xì xào phẫn nộ từ Người dân thôn Tân Mỹ lại bùng lên, nhưng rồi lại lắng xuống khi ánh mắt tất cả đổ dồn vào Cô dâu Mai. Cô gượng đứng dậy, tựa vào thành xe tang, ánh mắt đẫm lệ nhưng kiên định nhìn thẳng vào mọi người, đặc biệt là Ông Năm, kẻ vẫn còn đứng sững sờ.
“Mọi người… có thể không biết…” Cô dâu Mai bắt đầu, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy quyết tâm. “Con không phải họ hàng ruột thịt của Ông Bảy… Con là cháu gái nuôi. Mẹ con mất sớm, cha bỏ đi. Chính Ông Bảy đã cưu mang con từ khi con còn nhỏ xíu, nuôi nấng con khôn lớn, coi con như con ruột của mình.”
Nói đến đây, Cô dâu Mai nghẹn lại, nước mắt lại trào ra. Hình ảnh Ông Bảy hiền từ, tần tảo hiện về trong tâm trí cô. Người thân Ông Bảy, những người vốn xa cách, bắt đầu nhìn Cô dâu Mai với ánh mắt khác, pha lẫn sự ngạc nhiên và thấu hiểu.
“Ông Bảy… Ông Bảy của con là người cha, người ông tuyệt vời nhất. Ông thương con hơn bất cứ ai, và con cũng vậy,” Cô dâu Mai tiếp tục, giọng nói nhỏ dần như tự sự, nhưng lại đủ sức lay động lòng người. “Ông tin tưởng con tuyệt đối, không một lời giấu diếm. Chính vì thế… Ông Bảy đã kể cho con nghe tất cả…”
Cô dâu Mai dừng lại, hít một hơi thật sâu, dường như để lấy hết can đảm. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn khắp lượt Người dân thôn Tân Mỹ, rồi dừng lại ở Ông Năm. Khuôn mặt Ông Năm giờ đây đã trắng bệch, đôi mắt né tránh ánh nhìn của cô dâu.
“Ông Bảy đã kể cho con nghe về những mâu thuẫn trong gia đình mình… về những tranh chấp tài sản đã âm ỉ bấy lâu nay. Đặc biệt là với… Ông Năm!” Cô dâu Mai gằn mạnh tên Ông Năm, mỗi từ như một nhát dao cứa vào sự thật tàn khốc. “Ông Bảy từng nói, Ông Năm luôn hám tiền, luôn muốn chiếm đoạt hết mọi thứ, bất chấp tình nghĩa cha con.”
Những lời của Cô dâu Mai như một cơn gió lạnh lướt qua đám đông. Một số Người thân Ông Bảy bắt đầu rưng rưng nước mắt, họ nhớ lại những lời than vãn của Ông Bảy về đứa con trai cả, về những buổi cãi vã liên quan đến đất đai, nhà cửa. Tình cảm sâu nặng giữa Ông Bảy và cháu gái nuôi, cùng với bí mật về mâu thuẫn gia đình, khiến mọi người trong thôn Tân Mỹ vô cùng xúc động. Sự phẫn nộ và đau xót dâng trào, không chỉ vì cái chết của Ông Bảy, mà còn vì sự phản bội tàn nhẫn của chính người thân. Họ nhìn Ông Năm với ánh mắt khinh bỉ và căm giận. Ông Năm đứng đó, bị dồn vào chân tường, không còn lời nào để biện minh.
Cô dâu Mai nhìn thẳng vào Ông Năm, kẻ đang run rẩy, mặt không còn giọt máu. Cô chậm rãi đưa một tay vào túi váy cưới, rút ra một chiếc USB nhỏ màu đen. Cả đám đông nín thở, mọi ánh mắt đổ dồn vào vật nhỏ bé trong tay Cô dâu Mai.
“Ông Bảy… đã đưa cho con cái này,” Cô dâu Mai nói, giọng cô giờ đây bình tĩnh hơn, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng đáng sợ. “Ba ngày trước… không phải là nửa đêm qua. Ba ngày trước, Ông Bảy đã mất tích.”
Lời nói này như một tiếng sét đánh ngang tai. Người dân thôn Tân Mỹ xôn xao, thốt lên những tiếng kinh ngạc. Mất tích? Vậy mà Ông Năm lại thông báo Ông Bảy mất đột ngột vào nửa đêm?
“Ông Bảy đã dặn con,” Cô dâu Mai tiếp tục, ánh mắt sắc như dao găm vào Ông Năm, “Nếu có chuyện gì xảy ra với ông… hãy tìm nơi an toàn nhất để mở nó ra. Đừng tin ai ngoài con.”
Cả thôn Tân Mỹ chìm vào im lặng. Mỗi lời của Cô dâu Mai như một nhát búa giáng mạnh vào sự thật đang bị che giấu. Ông Năm lùi lại một bước, nuốt nước bọt khan. Trán ông ta lấm tấm mồ hôi.
“Chính vì câu nói đó,” Cô dâu Mai siết chặt chiếc USB, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn quan tài trên xe tang, “mà con biết… thi thể trong quan tài này… không phải là Ông Bảy của con.”
Không khí bỗng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Một làn sóng nghi ngờ và phẫn nộ bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Người thân Ông Bảy đứng sững sờ, họ nhìn nhau, rồi nhìn Ông Năm với ánh mắt đầy chất vấn. Tài xế xe tang cũng tái mặt, lén nhìn Ông Năm rồi lại nhìn chiếc quan tài. Sự thật kinh hoàng đang dần lộ ra, phơi bày một âm mưu tàn độc. Ai là kẻ đứng sau? Mục đích là gì? Tất cả giờ đây đều hướng về một cái tên duy nhất: Ông Năm.
Một làn sóng âm thanh hỗn độn bỗng bùng lên giữa thôn Tân Mỹ. Người dân thì thầm, bàn tán, những tiếng kêu kinh ngạc và phẫn nộ đan xen vào nhau. Họ nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài, rồi quay sang nhìn Cô dâu Mai, và cuối cùng, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Ông Năm.
Ông Năm đứng riêng một góc, sắc mặt tái mét không còn giọt máu. Hai tay ông ta run rẩy bấu chặt vào vạt áo, cố gắng giữ lấy chút bình tĩnh cuối cùng. Ánh mắt ông ta liên tục đảo qua Cô dâu Mai, rồi lại sợ hãi nhìn về phía chiếc quan tài đen kịt, như thể bên trong đang ẩn chứa một bí mật kinh hoàng sẵn sàng vỡ tung. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dọc xuống gò má nhợt nhạt.
“Mày nói gì vậy Mai?” một người họ hàng của Ông Bảy, bà Tám, lên tiếng, giọng run rẩy nhưng đầy chất vấn, “Thi thể không phải Ông Bảy? Vậy ông Bảy của tụi tao đâu?”
Lời chất vấn của bà Tám như giọt nước tràn ly. Những người thân khác của Ông Bảy, ban đầu còn ngỡ ngàng, giờ đây bắt đầu xích lại gần Ông Năm. Ánh mắt họ không còn sự đau buồn của tang gia mà thay vào đó là sự nghi ngờ pha lẫn căm phẫn.
“Ông Năm à, giải thích đi chứ!” một người chú của Ông Bảy gằn giọng, khuôn mặt đỏ gay. “Ba ngày trước? Ông Bảy mất tích? Sao ông lại nói ông mất đêm qua?”
Ông Năm lắp bắp, cố gắng mở miệng nhưng chỉ phát ra những âm thanh vô nghĩa. Ông ta lùi thêm một bước, chiếc lưng va vào bức tường lạnh lẽo của nhà Ông Bảy. Dường như ông ta muốn biến mất vào hư không.
“Mày giấu Ông Bảy ở đâu?” một người cháu trai khác, vốn là bạn của Ông Năm, giờ đây cũng nhìn ông ta bằng ánh mắt ghê tởm. “Mày làm gì Ông Bảy?”
Đám đông bắt đầu tiến sát hơn, những lời bàn tán, những câu hỏi dồn dập, cùng với sự tức giận hiện rõ trên gương mặt mỗi người. Không khí đặc quánh sự giận dữ. Tài xế xe tang đứng bất động bên cạnh chiếc xe, hai mắt trợn tròn, lén nhìn Ông Năm như nhìn một con quái vật. Hắn ta thầm nghĩ, liệu mình có dính líu vào một tội ác tày trời?
Cô dâu Mai vẫn đứng đó, chiếc USB nhỏ xíu trong tay cô dường như phát ra một thứ ánh sáng vô hình, soi rõ sự thật tàn khốc. Cô dâu Mai nhìn Ông Năm, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ, như một công tố viên đang nhìn kẻ tội đồ đứng trước vành móng ngựa, biết rằng hắn ta không còn đường nào để trốn thoát. Cái nhìn đó như một nhát dao đâm xuyên qua sự chối bỏ yếu ớt của Ông Năm.
Không khí đặc quánh sự giận dữ, căng như dây đàn. Ông Năm, pressed against the wall lạnh lẽo của nhà Ông Bảy, lấp bấp, không thốt nên lời. Đám đông Người dân thôn Tân Mỹ xì xào bàn tán, những ánh mắt ghê tởm, phẫn nộ đổ dồn về phía ông ta.
Bà Tám, em gái ruột của Ông Bảy, người vừa chất vấn Ông Năm, giờ đây bước thẳng về phía Cô dâu Mai. Ánh mắt bà nhìn Cô dâu Mai không còn sự nghi ngờ mà thay vào đó là sự chua xót, pha lẫn một tia hy vọng mong manh.
“Mai, cháu nói thật sao con?” Bà Tám hỏi, giọng nghẹn ngào, “Ông Bảy của tụi cô… thật sự… bị… bị Ông Năm…” Bà không thể nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Cô dâu Mai gật đầu mạnh mẽ, chiếc USB vẫn sáng lên trong tay cô. “Cô Tám, cháu có bằng chứng. Cháu sẽ chứng minh tất cả!”
Lời khẳng định của Cô dâu Mai như một cú hích. Bà Tám quay phắt lại nhìn Ông Năm, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn và căm giận. “Dừng lại! Dừng ngay đám tang này lại!” Bà Tám hét lên, giọng đanh thép đến bất ngờ, át cả tiếng ồn ào xung quanh. “Không phải anh Bảy của tôi! Quan tài này… không phải của anh tôi!”
Những Người thân Ông Bảy khác, nghe thấy lời của Bà Tám, cũng như bừng tỉnh. Một người chú của Ông Bảy, với khuôn mặt đỏ gay, lập tức tiến về phía chiếc Xe tang. “Dừng lại! Không được đi đâu hết!” Ông ta giằng lấy tay Tài xế xe tang.
Tài xế xe tang, đang đứng như trời trồng, giật mình. Hắn ta nhìn Ông Năm với ánh mắt cầu cứu, nhưng Ông Năm chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt thất thần.
Ông Năm, như thoát khỏi cơn mê, lao tới. “Dừng lại! Mấy người làm gì vậy? Ai cho phép các người làm loạn đám tang của ba tôi hả?!” Ông ta gào lên, cố gắng đẩy những Người thân Ông Bảy đang bao vây chiếc xe. “Câm miệng hết đi! Cô dâu Mai nó bịa đặt! Nó muốn phá hoại! Mấy người tin nó làm gì?!”
“Bịa đặt?” Bà Tám cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng. “Mày thử nói lại xem, Năm! Mày dám thề là thi thể trong đó là anh Bảy của tao không? Dám thề trên linh hồn ba mày không?!” Bà chỉ thẳng tay vào mặt Ông Năm, từng lời nói như roi quất. “Nếu không phải ba tao, thì ba tao ở đâu? Mày giấu ba tao ở đâu, thằng khốn nạn!”
Những Người thân Ông Bảy khác cũng bắt đầu phản ứng mạnh mẽ hơn. “Phải! Báo công an! Phải gọi công an ngay!” Một người cháu trai hô lớn.
“Đúng! Báo công an! Không thể để Ông Bảy chết oan được!” Tiếng hô hào vang lên, lan nhanh như một ngọn lửa.
Ông Năm trợn tròn mắt, khuôn mặt tái mét chuyển sang trắng bệch. “Công an? Mấy người điên rồi sao?! Tao cảnh cáo! Ai mà dám báo công an là tao không để yên đâu! Mấy người muốn cả làng này phải chịu tai ương à?!” Ông ta bắt đầu đe dọa, ánh mắt hung tợn. “Cô dâu Mai, mày muốn phá hoại, tao sẽ cho mày biết tay! Cả đám này, tao sẽ không tha!”
Nhưng lần này, những lời đe dọa của Ông Năm không còn tác dụng. Sự căm phẫn trong ánh mắt của Bà Tám và những Người thân Ông Bảy khác mạnh hơn nỗi sợ hãi. Họ đã mất quá nhiều, và sự thật trần trụi đang được phơi bày còn đau đớn hơn cả cái chết.
Bà Tám nhìn thẳng vào mắt Ông Năm, không chút nao núng. “Mày nghĩ bọn tao sợ mày sao? Mày làm ra chuyện tày đình này, còn dám đe dọa ai? Mày không có quyền gì hết! Báo công an! Phải báo công an ngay lập tức!” Bà Tám quay sang những Người thân Ông Bảy khác. “Ai có điện thoại? Gọi công an đi!”
Một người cháu trai lập tức rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy nhưng kiên quyết bấm số. Những người khác bắt đầu xích lại, tạo thành một vòng tròn bao vây Ông Năm, ngăn không cho ông ta có bất kỳ hành động phản kháng hay bỏ trốn nào. Khuôn mặt họ hằn rõ sự căm phẫn, quyết tâm làm rõ sự thật, mặc kệ tất cả những lời đe dọa. Cô dâu Mai đứng đó, nhìn những Người thân Ông Bảy bằng ánh mắt biết ơn. Kế hoạch của cô đã thành công một nửa. Giờ đây, sự thật sẽ được phơi bày.
Chỉ vài phút sau lời gọi điện thoại, một chiếc xe công an màu trắng cùng hai cán bộ Công an/Điều tra viên đã xuất hiện tại cổng Nhà Ông Bảy. Tiếng còi hú nhẹ ban đầu nhanh chóng tắt lịm, nhường chỗ cho sự im lặng căng thẳng. Khuôn mặt của những Người dân thôn Tân Mỹ và Người thân Ông Bảy quay phắt lại, nhường lối cho lực lượng chức năng.
Hai cán bộ Công an/Điều tra viên, một người trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị, bộ quân phục chỉnh tề, và một người trẻ hơn, nhanh nhẹn hơn, lập tức tiến vào hiện trường. Họ quét mắt qua đám đông, dừng lại ở chiếc Xe tang đang bị chặn, rồi ánh mắt sắc lạnh hướng về phía Ông Năm, người đang bị bao vây.
“Ai đã gọi báo án?” người cán bộ trung niên lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền, lập tức xua tan mọi tạp âm xì xào.
Bà Tám, với đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên quyết, bước lên. “Dạ thưa cán bộ, là chúng cháu. Cháu là em gái của Ông Bảy, người quá cố. Có chuyện không minh bạch về cái chết của anh cháu.”
Cán bộ công an gật đầu, ra hiệu cho người cộng sự lập tức phong tỏa khu vực xung quanh chiếc Xe tang và lối ra vào Nhà Ông Bảy bằng dây chuyên dụng. Không khí vốn đã căng thẳng giờ đây càng trở nên trang trọng và nghiêm túc hơn bao giờ hết.
“Đề nghị tất cả giữ trật tự, không ai được phép rời khỏi hiện trường khi chưa có lệnh. Chúng tôi sẽ tiến hành điều tra tại chỗ,” cán bộ công an tiếp tục, ánh mắt quét qua Ông Năm, rồi dừng lại ở Cô dâu Mai.
Ông Năm lúc này đã hoàn toàn suy sụp, chân lảo đảo, cố gắng biện minh. “Không… không phải vậy đâu cán bộ! Con bé này… nó bịa đặt… Nó muốn phá đám tang của ba con!”
Người cán bộ công an nhìn Ông Năm bằng ánh mắt không cảm xúc. “Chúng tôi sẽ nghe lời khai của tất cả mọi người. Ai là người đầu tiên phát hiện ra sự việc bất thường?”
Cô dâu Mai, với chiếc váy cưới trắng tinh khôi lấm lem bụi đất, bước ra khỏi đám đông. Chiếc USB vẫn nằm chặt trong tay cô. “Thưa cán bộ, là cháu. Cháu là Cô dâu Mai, cháu gái nuôi của Ông Bảy.”
Cán bộ công an ra hiệu cho cô tiến lại gần. “Cháu có thể trình bày lại sự việc một cách rõ ràng và trung thực nhất không? Mỗi lời khai đều sẽ được ghi lại.”
Cô dâu Mai hít một hơi sâu, gật đầu. Cô bắt đầu kể lại mọi chuyện một cách mạch lạc, từ lúc Ông Bảy mất tích ba ngày trước, đến nghi ngờ về thi thể trong quan tài, và cả chiếc USB bằng chứng. Ánh mắt cô kiên định, không chút run sợ, đối diện với những ánh mắt dò xét từ phía công an và sự tức giận, hoảng loạn tột độ của Ông Năm.
Khi Cô dâu Mai nhắc đến chiếc USB, cán bộ công an trẻ hơn lập tức đưa máy ghi âm đến gần hơn, ghi lại từng lời. Ông Năm, nghe thấy vậy, lập tức rống lên. “Nó nói dối! Cán bộ đừng tin nó! Nó muốn vu khống con!” Ông ta cố vùng vẫy thoát khỏi những Người thân Ông Bảy đang giữ mình.
“Trật tự!” Cán bộ công an trung niên gằn giọng, ánh mắt nghiêm khắc nhìn thẳng vào Ông Năm. “Chúng tôi sẽ làm rõ mọi chuyện. Nếu có bất cứ hành vi cản trở điều tra nào, chúng tôi buộc phải áp dụng biện pháp mạnh.”
Lời cảnh cáo của công an khiến Ông Năm im bặt, nhưng đôi mắt ông ta vẫn hằn lên vẻ sợ hãi và căm tức tột cùng, đặc biệt khi nhìn về phía Cô dâu Mai.
Người cán bộ trẻ hơn lấy sổ và bút, bắt đầu ghi biên bản sự việc, đồng thời hỏi Cô dâu Mai những câu hỏi cụ thể hơn về chiếc USB và những gì cô đã chứng kiến. Cô dâu Mai bình tĩnh trả lời, mỗi câu chữ đều chứa đựng sự thật và quyết tâm.
Trong lúc đó, người cán bộ công an trung niên quay sang Bà Tám và những Người thân Ông Bảy khác. “Đề nghị những người có liên quan, đặc biệt là những người chứng kiến sự việc, chuẩn bị để cung cấp lời khai. Chúng tôi sẽ lấy lời khai từng người một.”
Bầu không khí trở nên nặng nề, từng tiếng gió xào xạc qua những hàng cây xung quanh cũng đủ làm người ta giật mình. Cuộc điều tra đã chính thức bắt đầu, và không ai có thể đoán trước được những bí mật kinh hoàng nào sẽ bị phơi bày.
Cán bộ công an trung niên trao đổi nhanh với cán bộ trẻ hơn bằng ánh mắt, rồi quay lại nhìn thẳng vào Ông Năm. Gương mặt anh ta giờ đây không còn vẻ bình tĩnh ban đầu mà lộ rõ sự nghiêm nghị, pha chút lạnh lùng.
“Ông Năm, qua lời khai ban đầu và những bằng chứng mà Cô dâu Mai đã cung cấp, chúng tôi nhận thấy có những tình tiết đặc biệt nghiêm trọng. Mời ông về Trụ sở công an để làm rõ thêm các vấn đề liên quan đến cái chết của Ông Bảy và thi thể trong quan tài này.”
Lời nói của cán bộ công an như sét đánh ngang tai Ông Năm. Ông ta thoáng giật mình, đôi mắt hằn lên tia hoảng loạn tột độ. “Không! Không thể nào! Tôi không đi đâu hết! Tôi không làm gì cả! Tất cả là do con bé này… nó dựng chuyện!” Ông Năm gào lên, cố gắng giãy giụa thoát khỏi vòng vây của những Người thân Ông Bảy đang giữ mình.
“Đề nghị ông Năm hợp tác!” Người cán bộ trẻ hơn tiến lên một bước, giọng nói cứng rắn.
“Hợp tác cái gì?! Tôi không làm gì sai! Tôi là con trai của ba tôi! Con bé này là người ngoài! Nó chỉ muốn chiếm đoạt tài sản!” Ông Năm vừa nói vừa liếc nhìn Cô dâu Mai bằng ánh mắt căm thù. Ông ta bất ngờ dùng hết sức bình sinh, hất văng mấy Người thân Ông Bảy đang giữ mình, rồi cắm đầu chạy thục mạng về phía cổng làng, nơi chiếc Xe tang đang đậu. Ý định bỏ trốn hiện rõ mồn một.
Tuy nhiên, cán bộ công an đã lường trước được điều này. Ngay lập tức, hai người lính công an đang phong tỏa khu vực đã lao tới, chặn đứng đường chạy của Ông Năm. Ông ta va phải một người, loạng choạng ngã xuống đất. Ông Năm vùng vẫy như một con thú bị dồn vào đường cùng, miệng không ngừng la hét, chửi bới, đạp chân loạn xạ vào không khí.
“Buông tôi ra! Các người không có quyền! Tôi vô tội!”
“Khống chế đối tượng!” Cán bộ công an trung niên ra lệnh dứt khoát.
Chỉ trong tích tắc, Ông Năm đã bị hai cán bộ công an khống chế, còng tay ra phía sau. Ông ta vẫn cố gắng chống cự, vùng vẫy yếu ớt, nhưng đã hoàn toàn bất lực. Sự giãy giụa của ông ta cuối cùng cũng dừng lại, thay vào đó là tiếng thở hổn hển, tuyệt vọng.
“Mời ông lên xe về trụ sở làm việc!” Cán bộ công an trẻ hơn dứt khoát nói, kéo Ông Năm đứng dậy.
Ông Năm bị áp giải thẳng về phía chiếc xe công an đang đậu ở cổng Nhà Ông Bảy. Lúc này, trên khuôn mặt của những Người dân thôn Tân Mỹ và Người thân Ông Bảy, sự sợ hãi và kinh hoàng dần được thay thế bằng một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt. Gánh nặng đã được trút bỏ, ít nhất là phần nào. Họ nhìn theo chiếc xe công an khuất dần, rồi ánh mắt lại đổ dồn về phía Cô dâu Mai, người vẫn đứng đó, váy cưới trắng tinh khôi nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Cô dâu Mai nhìn theo chiếc xe, nét mặt tuy có mệt mỏi nhưng ánh lên sự kiên định. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
Cô dâu Mai không chần chừ. Cô quay sang người cô của mình, ánh mắt kiên định. “Cô ơi, cháu phải đến `Trụ sở công an` ngay bây giờ. Có những bằng chứng quan trọng cháu cần giao nộp.”
Người cô của Cô dâu Mai, vẫn còn bàng hoàng nhưng đã lấy lại bình tĩnh, gật đầu liên tục. “Được, cô đi với con. Chúng ta đi ngay!”
Hai cô cháu nhanh chóng rời khỏi `Nhà Ông Bảy`, bỏ lại phía sau những ánh mắt phức tạp của `Người dân thôn Tân Mỹ`.
Khi đến `Trụ sở công an`, một không khí nghiêm túc bao trùm. Vài cán bộ đang làm việc, tiếng bàn phím lạch cạch vang đều.
Một `Điều tra viên` trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén, tiếp đón `Cô dâu Mai` và người cô. “Mời cô ngồi,” ông nói, chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc. “Cô dâu Mai phải không? Chúng tôi đã được thông báo.”
Cô dâu Mai hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình vẫn đập thình thịch. Cô khẽ gật đầu, đưa tay vào túi chiếc váy cưới trắng tinh khôi. Cô dâu Mai rút ra `Chiếc USB` nhỏ màu đen, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Cô dâu Mai đặt chiếc USB lên bàn, đẩy nhẹ về phía vị `Điều tra viên`. “Thưa chú, đây là bằng chứng cháu tìm được. Cháu tin nó sẽ làm rõ mọi chuyện về cái chết của Ông Bảy.” Giọng cô run run nhưng đầy quyết tâm.
Người `Điều tra viên` nhướng mày, cẩn trọng cầm lấy chiếc USB. Ông cắm nó vào máy tính. Màn hình bật sáng, hiện lên một thư mục với nhiều file video và audio.
Ông nhấn vào một file video đầu tiên. Trên màn hình, hình ảnh `Ông Bảy` gầy gò, xanh xao hiện ra, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ trong `Nhà Ông Bảy`. Đối diện ông là `Ông Năm`, gương mặt méo mó vì tức giận, tay vung lên đập xuống bàn.
`ÔNG NĂM (Trong video, gằn giọng, tiếng vang lên rõ):` “Ông già bớt nói nhiều đi! Giấy tờ đất đai, nhà cửa, ký hay không ký? Ký xong thì tôi để ông yên, không thì đừng trách tôi ác!”
`ÔNG BẢY (Trong video, giọng run rẩy, yếu ớt):` “Năm… mày là con tao mà sao mày lại đối xử với tao như vậy? Đất đai này là mồ hôi nước mắt của cả đời tao, tao không thể giao cho mày phung phí được!”
`ÔNG NĂM (Trong video, cười khẩy ghê rợn, tiến sát lại, mặt kề mặt):` “Phung phí? Ký đi! Không ký thì đừng mong có ngày yên thân! Tao nói cho mà biết, mày mà cứng đầu, tao sẽ cho mày biến khỏi cõi đời này mãi mãi! Để rồi xem ai có thể cản được tao!”
Người `Điều tra viên` nhíu chặt mày, ánh mắt nheo lại đầy cảnh giác. Ông tua nhanh vài đoạn video khác, tất cả đều là cảnh `Ông Năm` đe dọa, ép buộc `Ông Bảy` nhượng lại tài sản. Sau đó, ông mở một file ghi âm ngắn.
Tiếng rì rầm to nhỏ vang lên, rồi giọng `Ông Năm` lại hiện rõ, mang theo sự tàn độc khó tả, pha lẫn tiếng cười khẩy rùng rợn: “Vậy là xong nhé. Cứ đúng kế hoạch mà làm. Lão già đó phiền phức quá rồi. Đêm đó… cứ thế mà thực hiện. Tụi mày nhớ, phải thật kín kẽ, không được để lại dấu vết gì. Xong việc, tiền sẽ không thiếu đâu!”
Tiếng ghi âm kết thúc đột ngột.
Người `Điều tra viên` từ từ rút chiếc USB ra, bàn tay ông ta khẽ run lên. Ánh mắt ông dán chặt vào `Cô dâu Mai`, gương mặt trắng bệch đi trông thấy, miệng há hốc như không thể tin vào những gì vừa nghe và nhìn thấy. Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dốc của `Cô dâu Mai` và `người cô`. Những bí mật kinh hoàng vừa được phơi bày đã khiến vị `Điều tra viên` sững sờ, choáng váng.
Người `Điều tra viên` bật dậy, vội vã ra hiệu cho một `cán bộ công an` khác. “Triệu tập `Ông Năm` ngay lập tức! Có bằng chứng không thể chối cãi!”
Chưa đầy mười lăm phút sau, `Ông Năm` bị dẫn giải vào `Trụ sở công an`, gương mặt vẫn còn phảng phất vẻ ngạo mạn, nhưng ánh mắt đã lộ rõ sự lo lắng khi nhìn thấy `Cô dâu Mai` và `người cô` đang ngồi đó. `Ông Năm` hất hàm, cố tỏ ra bình thản. “Có chuyện gì mà lại ầm ĩ thế này? Tôi còn bận lo đám tang cha tôi!”
Vị `Điều tra viên` không nói nhiều, ông chỉ lạnh lùng cắm `Chiếc USB` vào máy tính một lần nữa. Màn hình sáng lên, đoạn video `Ông Năm` đe dọa `Ông Bảy` lại phát ra, tiếp nối là giọng nói tàn độc về “kế hoạch” và “tiền bạc”.
`Ông Năm` đứng sững sờ, đôi mắt láo liên nhìn chằm chằm vào màn hình, gương mặt trắng bệch dần. Các cơ mặt co giật liên hồi, vẻ ngạo mạn tan biến, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Hắn ta lùi lại một bước, nuốt khan.
`ĐIỀU TRA VIÊN (Giọng trầm lạnh, kiên quyết):` “Ông Năm, ông có gì để nói không? Những bằng chứng này không thể chối cãi được.”
`Ông Năm` cúi gằm mặt, đôi vai run rẩy. Hắn quỳ sụp xuống sàn, tiếng nức nở vang lên yếu ớt rồi lớn dần thành tiếng khóc than thảm thiết.
`ÔNG NĂM (Vừa khóc vừa nói đứt quãng, giọng đầy hối lỗi và sợ hãi):` “Tôi… tôi nhận tội… Tất cả là do tôi… Tôi đã sai rồi… Sai thật rồi!”
`Cô dâu Mai` siết chặt tay `người cô`, lòng ngực dâng lên một nỗi căm phẫn tột cùng, nhưng cũng xen lẫn chút nhẹ nhõm.
`ĐIỀU TRA VIÊN (Gằn giọng):` “Khai rõ tất cả. Chi tiết từng bước!”
`Ông Năm` ngẩng đầu lên, gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt, nước mũi, bẩn thỉu và đáng khinh. Hắn ta bắt đầu thuật lại, giọng run rẩy, đứt đoạn:
`ÔNG NĂM:` “Tôi… tôi đã đầu độc cha tôi… `Ông Bảy`… chỉ vì ông ấy không chịu ký giấy tờ đất đai… Sau đó… sau đó tôi cùng hai thằng bạn… đã đưa xác ông ấy đi phi tang… ở `Khu rừng vắng`… Rồi chúng tôi tìm một `thi thể người vô gia cư`… thế vào trong quan tài… để qua mắt mọi người…”
Hắn ta bật khóc nức nở, vùi mặt vào hai bàn tay, cơ thể co rúm lại.
`ÔNG NĂM (Khóc lóc van xin):` “Làm ơn… xin hãy tha thứ cho tôi… Tôi không cố ý… Tôi bị quỷ ám… Làm ơn…”
Trong căn phòng, không khí đặc quánh sự phẫn nộ. `Cô dâu Mai` quay mặt đi, không muốn nhìn kẻ thủ ác hèn hạ này. `Người cô` của `Cô dâu Mai` và những `người thân Ông Bảy` khác có mặt tại đó đều nhìn `Ông Năm` bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng, không một chút thương xót nào dành cho kẻ đã ra tay sát hại chính cha ruột của mình. Kẻ thủ ác giờ đây chỉ còn là một đống lầy nhầy, gào thét van xin trong vô vọng.
Điều tra viên ra hiệu cho cấp dưới đưa Ông Năm ra ngoài. Ông Năm vẫn không ngừng lảm nhảm những lời sám hối vô nghĩa khi bị hai cán bộ công an kéo đi. Vị Điều tra viên quay sang Cô dâu Mai và những người thân Ông Bảy.
ĐIỀU TRA VIÊN: “Chúng tôi sẽ ngay lập tức tổ chức tìm kiếm thi thể Ông Bảy tại khu rừng mà Ông Năm đã khai. Mọi người có muốn tham gia cùng không?”
Cô dâu Mai không chần chừ một giây. Dù kiệt sức và đau khổ, cô vẫn gật đầu mạnh mẽ.
CÔ DÂU MAI: “Tôi đi! Tôi nhất định phải đưa Ông Bảy về!”
Người cô của Cô dâu Mai và một vài người thân khác cũng đồng loạt lên tiếng. Họ muốn tận mắt chứng kiến, muốn đưa Ông Bảy trở về, dù chỉ là một phần linh hồn còn sót lại trong khu rừng lạnh lẽo.
Không khí căng thẳng và đầy bi thương bao trùm Trụ sở công an. Chưa đầy một giờ sau, một đoàn xe của công an, cùng với một chiếc xe chở Cô dâu Mai và những người thân, bắt đầu lăn bánh, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của thôn Tân Mỹ, thẳng tiến đến Khu rừng vắng. Quãng đường vài chục cây số dường như dài vô tận. Trong xe, Cô dâu Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật lướt qua mờ ảo. Lòng cô nặng trĩu những suy nghĩ hỗn độn. Ông Bảy đã phải chịu đựng những gì? Ông có lạnh không? Cô tự hỏi liệu ông có đang nhìn xuống, chờ đợi cô. Người thân Ông Bảy ngồi lặng lẽ, khuôn mặt ai nấy đều hằn lên sự mệt mỏi và lo âu tột độ.
Khi đoàn xe tiến sâu vào Khu rừng vắng, không khí càng trở nên lạnh lẽo và u ám. Những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, che khuất ánh sáng lờ mờ của buổi sớm. Sương đêm còn vương vấn, tạo nên một cảnh tượng ma mị, đầy rẫy những bí ẩn đáng sợ. Chiếc xe dừng lại bên một con đường mòn heo hút.
Điều tra viên lập tức phân công nhiệm vụ cho các cán bộ. Họ trang bị đèn pin, bộ đàm, và bắt đầu chia thành nhiều nhóm nhỏ, tiến sâu vào từng khu vực. Tiếng bộ đàm xẹt xẹt vang lên phá tan sự tĩnh lặng của rừng.
Điều tra viên quay sang Cô dâu Mai và người thân Ông Bảy.
ĐIỀU TRA VIÊN: “Đây là khu vực hiểm trở. Mọi người cẩn thận đi theo chúng tôi, đừng tự ý tách đoàn.”
Cô dâu Mai và những người thân gật đầu. Bước chân họ nặng trĩu trên nền đất ẩm ướt, đầy lá khô và cành cây mục. Mùi ẩm mốc và mùi đất rừng xộc lên mũi. Mỗi bước đi, họ đều cố gắng dõi theo từng dấu vết nhỏ nhất, từng bụi cây, từng hốc đá, như thể hy vọng có thể tìm thấy một mảnh vải, một vật dụng quen thuộc của Ông Bảy.
Thời gian trôi qua chậm chạp. Mặt trời dần lên, nhưng ánh sáng khó khăn lắm mới len lỏi qua tán lá dày đặc. Rừng cây im lìm như một cỗ quan tài khổng lồ, giấu kín những bí mật kinh hoàng. Cô dâu Mai đi phía sau một nhóm công an, ánh mắt cô quét khắp mọi nơi, vừa lo lắng vừa khao khát. Cô khao khát tìm thấy Ông Bảy để đưa ông về, nhưng cũng sợ hãi những gì mình có thể nhìn thấy. Nỗi tuyệt vọng dâng lên mỗi khi họ kiểm tra một khu vực mà không có kết quả gì, nhưng một tia hy vọng mong manh vẫn nhen nhóm trong lòng cô.
ĐIỀU TRA VIÊN: “Kiểm tra kỹ khu vực này! Theo lời khai, thi thể được giấu ở gần một con suối nhỏ!”
Cả đoàn dồn sức về phía con suối. Tiếng nước chảy róc rách nghe lạnh lẽo giữa không gian tĩnh mịch. Cô dâu Mai đẩy những bụi cây rậm rạp, ánh mắt đau đáu tìm kiếm. Một người thân Ông Bảy bỗng kêu lên một tiếng thất thanh.
NGƯỜI THÂN ÔNG BẢY: “Kia… kia có gì đó!”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người đó đang chỉ tay. Dưới một gốc cây cổ thụ lớn, nơi một gò đất nhỏ được che phủ bởi lớp lá khô dày cộm, có vẻ như một thứ gì đó đã bị vùi lấp vội vàng. Một cán bộ công an nhanh chóng tiến lại gần, dùng gậy gạt bỏ lớp lá. Một chiếc khăn rằn cũ kỹ, quen thuộc, lấp ló dưới lớp lá khô. Đó chính là chiếc khăn mà Ông Bảy thường hay quàng.
Cán bộ công an ra hiệu cho mọi người lùi lại, rồi từ từ gạt bỏ những chiếc lá khô, cành cây mục. Mùi đất ẩm xộc lên, trộn lẫn với một mùi hương khó chịu, tanh nồng. Từng lớp, từng lớp lá được vén lên, để lộ một phần cơ thể đã hoại tử, tím bầm. Chiếc áo bà ba bạc màu mà Ông Bảy thường mặc hiện rõ. Rồi đến khuôn mặt. Dù đã biến dạng, sưng phù và không còn nguyên vẹn vì thời gian bị vùi lấp, Cô dâu Mai vẫn nhận ra ngay lập tức – đó là Ông Bảy. Khuôn mặt thân thương, nụ cười hiền lành, tất cả chỉ còn là một ký ức đau đớn, hiện diện qua di thể tang thương.
CÔ DÂU MAI: (Hét lên trong tuyệt vọng, tiếng kêu xé lòng) “ÔNG BẢY…!”
Cô dâu Mai gục xuống nền đất lạnh lẽo, những tiếng nức nở vỡ òa khỏi lồng ngực. Cô ôm mặt, không dám nhìn kỹ hơn vào di thể của người ông thân yêu, nhưng từng đường nét mờ mịt vẫn in hằn sâu vào tâm trí cô. Nước mắt hòa lẫn với đất cát, tạo thành những vệt bùn trên khuôn mặt cô dâu giờ đã không còn chút sức sống nào. Nỗi đau đớn tột cùng bóp nghẹt trái tim cô.
Các Người thân Ông Bảy khác cũng không kìm được nước mắt. Tiếng khóc thút thít, tiếng thở dài nặng nề vang vọng khắp Khu rừng vắng, hòa cùng tiếng gió rít qua những tán cây, tạo nên một bản nhạc tang thương. Tất cả đều xót xa, thương tiếc cho số phận bi thảm của Ông Bảy.
ĐIỀU TRA VIÊN: (Giọng trầm buồn, ra hiệu cho các cán bộ khác) “Tìm thấy rồi… Là Ông Bảy. Lập tức phong tỏa hiện trường, tiến hành khám nghiệm!”
Vài ngày sau, Thôn Tân Mỹ chìm trong một không khí u buồn nhưng thanh thản đến lạ. Ngôi Nhà Ông Bảy, thay vì âm u và trống rỗng, giờ đây nghi ngút khói hương, tiếng kinh cầu và những tiếng thở dài nặng nề. Đây mới chính là đám tang thật sự của Ông Bảy, không còn sự dối trá, không còn âm mưu che đậy.
Cô dâu Mai, không còn khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi của ngày nào, giờ đây đứng lặng lẽ bên linh cữu. Cô mặc một bộ áo tang trắng muốt, đơn giản nhưng nặng trĩu nỗi đau. Mái tóc dài buông xõa, đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, nhưng trên khuôn mặt cô, ẩn sâu trong sự tiều tụy, là một sự thanh thản đến từ việc sự thật đã được phơi bày. Cô nhìn di ảnh Ông Bảy, nụ cười hiền lành vẫn ở đó, và những giọt nước mắt lại lăn dài.
NGƯỜI THÂN ÔNG BẢY 1: (Đặt tay lên vai Cô dâu Mai, giọng nghẹn ngào) “Ông Bảy… giờ chắc cũng được an lòng rồi, Mai à. Con bé đã làm tất cả để trả lại công bằng cho ông.”
Cô dâu Mai khẽ gật đầu, không nói nên lời. Cô đưa tay vuốt nhẹ tấm di ảnh, như muốn chạm vào khuôn mặt thân thương ấy một lần nữa. Nỗi ân hận vì đã không tin ông sớm hơn, vì đã để ông phải chịu đựng bi kịch, vẫn day dứt trong lòng cô. Nhưng giờ đây, cô đã hoàn thành trách nhiệm của mình, đã mang lại sự thật và công lý cho người ông yêu quý.
Bên ngoài sân, Người dân thôn Tân Mỹ đến rất đông. Họ thắp hương, cúi đầu thành kính trước linh cữu Ông Bảy, ánh mắt đầy xót thương. Không còn những lời bàn tán xì xào về đám cưới hay những nghi ngờ, chỉ còn sự tiếc nuối cho một người đàn ông hiền lành, cả đời sống vì mọi người. Tiếng kèn đám ma ai oán vang lên, hòa cùng tiếng tụng kinh và tiếng khóc thút thít, tạo nên một bản giao hưởng tang tóc.
Ông Năm không có mặt. Kẻ đã gây ra tội ác tày đình ấy đang phải đối mặt với công lý tại Trụ sở công an, đối diện với những lời khai và bằng chứng không thể chối cãi, đặc biệt là chiếc USB mà Cô dâu Mai đã dũng cảm công bố. Sự vắng mặt của ông ta càng làm cho đám tang này trở nên chân thật và thanh khiết hơn bao giờ hết.
Khi quan tài được đưa ra Xe tang, Cô dâu Mai bước đi đầu tiên, ôm chặt lư hương. Bước chân cô vững vàng hơn, không còn run rẩy như cái ngày cô tiễn đưa chiếc quan tài rỗng. Nước mắt vẫn tuôn rơi, nhưng không phải là nước mắt của sự sợ hãi hay tuyệt vọng, mà là nước mắt của tình yêu thương, sự tiếc nuối và một phần nhẹ nhõm khi ông cuối cùng cũng có thể yên nghỉ.
Xe tang từ từ lăn bánh, rời khỏi Nhà Ông Bảy, qua Cổng làng, mang theo Ông Bảy về với đất mẹ. Cô dâu Mai dõi theo, cho đến khi chiếc xe khuất hẳn. Gió chiều thổi qua Thôn Tân Mỹ, mang theo mùi hương trầm và những lời thì thầm tiễn biệt. Ông Bảy đã thực sự trở về, trong vòng tay yêu thương và sự tôn kính của tất cả mọi người.
Tại Trụ sở công an, một phiên tòa sơ thẩm đặc biệt đã được mở, thu hút sự chú ý của toàn bộ dư luận trong và ngoài Thôn Tân Mỹ. Ánh mắt của Công an/Điều tra viên và những người tham dự lạnh lùng, nghiêm khắc khi các bằng chứng được đưa ra. Chiếc USB mà Cô dâu Mai đã dũng cảm công bố trở thành vật chứng quan trọng nhất, phơi bày mọi âm mưu và sự tàn nhẫn của Ông Năm cùng đồng bọn. Không một lời bào chữa nào có thể biện minh cho tội ác tày trời của họ.
Ông Năm đứng trong vành móng ngựa, gương mặt đã không còn vẻ hống hách, tự mãn như trước. Ông ta cúi gằm mặt, đôi vai run rẩy. Bên cạnh là những kẻ đồng lõa, vẻ mặt nhợt nhạt, ánh mắt hoảng loạn. Khi Chủ tọa phiên tòa tuyên đọc mức án, không khí trong phòng xử án như đặc quánh lại.
CHỦ TỌA PHIÊN TÒA: (Giọng nói vang dội, dứt khoát) “Với tội danh giết người và đánh tráo thi thể, Ông Năm và các đồng phạm bị tuyên án tù giam với mức án cao nhất theo khung hình phạt của pháp luật. Đây là mức án thích đáng cho hành vi tàn độc, bất hiếu và coi thường pháp luật.”
Tiếng xì xào nổi lên rồi nhanh chóng lắng xuống. Người thân Ông Bảy, những người đã âm thầm chịu đựng nỗi đau và sự nghi ngờ, giờ đây không kìm được nước mắt. Đó là nước mắt của sự giải thoát, của công lý cuối cùng đã được thực thi.
Tin tức về bản án nhanh chóng lan truyền khắp Thôn Tân Mỹ, như một cơn bão quét qua làng. Người dân thôn Tân Mỹ xôn xao bàn tán, không ai là không biết. Các tờ báo, trang tin tức mạng xã hội cũng đồng loạt đưa tin, biến vụ án Ông Bảy trở thành một bài học cảnh tỉnh sâu sắc.
NGƯỜI DÂN THÔN TÂN MỸ 1: (Đang ngồi uống trà, lắc đầu) “Đúng là quả báo nhãn tiền! Ai bảo tham lam, bất hiếu cho cam. Giờ thì phải trả giá rồi.”
NGƯỜI DÂN THÔN TÂN MỸ 2: (Gật gù, ánh mắt đượm buồn) “Thương cho Ông Bảy, cả đời hiền lành, vậy mà cuối đời lại gặp phải đứa con như thế. Cũng may có Cô dâu Mai dũng cảm, không thì… nghĩ mà rùng mình.”
Trong căn nhà nhỏ của mình, Cô dâu Mai đọc từng dòng tin tức trên điện thoại. Mỗi từ ngữ khắc nghiệt về bản án dường như gột rửa thêm một phần gánh nặng trong lòng cô. Cô khẽ thở dài, không phải vì hả hê, mà vì một sự thanh thản chậm rãi đang len lỏi. Cuối cùng, công bằng đã đến. Ông Bảy đã được minh oan, kẻ thủ ác đã phải chịu tội.
Không còn những ánh mắt dò xét, những lời xì xào nghi hoặc. Thay vào đó là sự tôn trọng và cảm phục dành cho Cô dâu Mai. Cô đã vượt qua nỗi sợ hãi, đối mặt với sự thật tàn khốc để bảo vệ công lý cho người ông đã khuất.
Toàn bộ Thôn Tân Mỹ như được gột rửa sau cơn mưa lớn. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng sự u ám, nặng nề đã tan biến. Mọi người nhìn nhau, thầm nhủ về bài học sâu sắc về lòng tham và sự bất hiếu. Công lý đã được thực thi, không chỉ cho Ông Bảy, mà còn cho cả sự yên bình của một vùng quê.
Cô dâu Mai ngồi trong căn nhà nhỏ của Ông Bảy, ánh mắt cô lướt qua những vật dụng quen thuộc. Một chiếc ghế cũ kỹ, bộ ấm trà mà ông vẫn dùng mỗi sáng, và đặc biệt là tấm ảnh Ông Bảy cười hiền hậu treo trên tường. Mặc dù công lý đã được thực thi, nhưng nỗi trống trải trong lòng cô vẫn còn đó, sâu đậm hơn bao giờ hết. Cô dâu Mai biết, hành trình minh oan cho ông chỉ là bước khởi đầu.
Một người dì của Ông Bảy, một người phụ nữ lớn tuổi với ánh mắt hiền từ, bước vào, trên tay cầm hai chén trà nóng.
DÌ CỦA ÔNG BẢY: (Đặt chén trà xuống bàn, giọng nói nhẹ nhàng, đầy lo lắng) Mai ơi, cháu đã vất vả nhiều rồi. Chuyện của ông Bảy… giờ cũng đã có kết quả. Cháu nên lo cho tương lai của mình đi chứ. Đám cưới… liệu có thể…
Cô dâu Mai khẽ quay đầu lại, nhìn người dì, trên gương mặt cô không còn sự mệt mỏi hay hoang mang của những ngày trước. Thay vào đó là một vẻ kiên định đến lạ.
CÔ DÂU MAI: (Hít một hơi sâu, ánh mắt cương nghị) Dì ơi, cháu đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Cháu quyết định sẽ hoãn đám cưới một thời gian.
Người dì ngỡ ngàng. Đôi tay bà run nhẹ, chén trà suýt rơi.
DÌ CỦA ÔNG BẢY: (Lo lắng tột độ) Hoãn đám cưới? Mai à, con nói gì vậy? Chuyện hệ trọng cả đời người, sao lại… Chàng rể sẽ nghĩ sao?
CÔ DÂU MAI: (Nhìn thẳng vào mắt dì, giọng nói dứt khoát, không chút do dự) Cháu biết, dì. Nhưng bây giờ, cháu không thể nghĩ đến chuyện riêng của mình được. Ông Bảy đã nuôi dưỡng cháu, đã dành cả cuộc đời cho cháu. Giờ ông ra đi, cháu phải lo hậu sự cho ông thật chu đáo, không thể để ông lẻ loi được.
Cô dâu Mai đứng dậy, bước đến bên tấm ảnh Ông Bảy, khẽ chạm tay vào khung ảnh.
CÔ DÂU MAI: (Giọng nói như thì thầm, nhưng đầy quyết tâm) Hơn nữa, ông còn rất nhiều tâm nguyện chưa thực hiện. Những mảnh đất ông muốn dành cho trẻ em mồ côi, những dự án ông ấp ủ để giúp đỡ bà con thôn Tân Mỹ… Cháu sẽ tiếp quản tất cả. Cháu sẽ thực hiện những tâm nguyện cuối cùng của ông.
Người dì của Ông Bảy lặng người, nhìn cháu gái. Bà chưa từng thấy Cô dâu Mai kiên cường đến vậy. Sự đau khổ dường như đã tôi luyện cô thành một người phụ nữ hoàn toàn khác.
DÌ CỦA ÔNG BẢY: (Nước mắt rưng rưng, cảm động) Mai à… cháu… cháu thực sự đã lớn rồi. Ông Bảy chắc chắn sẽ rất tự hào về cháu.
CÔ DÂU MAI: (Quay lại, nở nụ cười nhẹ, ánh mắt kiên định) Cháu sẽ không để ông thất vọng. Đám cưới có thể chờ, nhưng tâm nguyện của ông thì không thể. Cháu sẽ dành trọn vẹn tâm sức để hoàn thành những gì ông còn dang dở. Đây là cách cháu báo hiếu ông.
Những ngày sau đó, Cô dâu Mai lao vào công việc như một người không biết mệt mỏi. Cô không chỉ lo toan tang lễ cho Ông Bảy một cách chu đáo nhất, mà còn bắt đầu tìm hiểu về những sổ sách, giấy tờ, những mối quan hệ mà Ông Bảy đã để lại. Cô gặp gỡ Người dân thôn Tân Mỹ, hỏi han về những kế hoạch của ông, về những người ông muốn giúp đỡ.
Sự kiên định và trưởng thành của Cô dâu Mai khiến mọi người trong Thôn Tân Mỹ đều bất ngờ và kính phục. Không còn ai nhìn cô với ánh mắt tò mò hay nghi hoặc. Thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối. Họ thấy ở cô dâu trẻ này một tâm hồn cao đẹp, một ý chí sắt đá, sẵn sàng gánh vác cả một di sản tinh thần lớn lao.
Cô dâu Mai ngồi bên bàn, trước mặt là chồng chất giấy tờ và một cuốn sổ ghi chép cũ của Ông Bảy. Cô mở cuốn sổ ra, đọc từng dòng chữ ngay ngắn, như thể đang trò chuyện với người ông đã khuất. Ngoài cửa sổ, ánh nắng cuối chiều len lỏi vào, chiếu sáng căn phòng, như một tia hy vọng mới cho Thôn Tân Mỹ và cho chính cuộc đời Cô dâu Mai.
Cô dâu Mai đọc từng trang trong cuốn sổ của Ông Bảy, những dòng chữ ngay ngắn, thể hiện một tâm hồn chu đáo và một trái tim nhân ái. Cô biết, đây không chỉ là những ghi chép, mà là cả một bản đồ cho tương lai mà cô sẽ gánh vác.
Sau những ngày tháng đầy biến động, câu chuyện về đám cưới và đám tang kỳ lạ ở Thôn Tân Mỹ đã vượt ra khỏi ranh giới của ngôi làng nhỏ. Nó không chỉ là một vụ án hình sự chấn động, mà còn trở thành một huyền thoại, một lời nhắc nhở sâu sắc cho tất cả mọi người. Người dân thôn Tân Mỹ, những người từng chứng kiến sự việc, không ngừng kể lại câu chuyện về Cô dâu Mai, về lòng dũng cảm của cô khi đứng lên vạch trần sự thật, và về cái giá phải trả cho sự tham lam, lừa dối. Mỗi buổi tối, bên ánh đèn dầu leo lét, hay dưới bóng cây đa cổ thụ, những đứa trẻ được nghe kể về Ông Bảy, về người con trai cả Ông Năm đã bị lòng tham làm mờ mắt, và về cô cháu gái nuôi kiên cường đã giành lại công bằng cho ông mình. Câu chuyện trở thành một bài học sống động, khắc sâu vào tâm trí mỗi người về giá trị của sự thật, lòng trung thực và tình thân thiêng liêng. Không ai ở Thôn Tân Mỹ có thể quên được hình ảnh Cô dâu Mai trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, đôi mắt đầy nước mắt nhưng ý chí sắt đá, đứng giữa đám tang để đòi lại lẽ phải. Nó là một vết sẹo, nhưng cũng là một niềm tự hào.
Cô dâu Mai đã không phụ lòng tin của Ông Bảy. Cô lao vào việc hoàn thành những tâm nguyện còn dang dở của ông. Những mảnh đất ông muốn dành cho trẻ em mồ côi đã được chuyển giao, những dự án giúp đỡ bà con thôn Tân Mỹ đã dần hình thành và phát triển dưới sự dẫn dắt của cô. Mai trở thành người gìn giữ di sản của Ông Bảy, không chỉ là tài sản vật chất mà còn là những giá trị tinh thần cao quý. Cô sống một cuộc đời ý nghĩa, thanh thản, không còn những dằn vặt của quá khứ. Hôn lễ của cô cuối cùng cũng được tổ chức, đơn giản nhưng ấm cúng, với sự chứng kiến và chúc phúc của toàn thể Người dân thôn Tân Mỹ. Chú rể, người đã kiên nhẫn chờ đợi và luôn ở bên ủng hộ cô, là người cùng cô xây đắp hạnh phúc mới.
Mỗi sáng, Cô dâu Mai vẫn thường ra thăm ngôi mộ của Ông Bảy, đặt lên đó một nhành hoa tươi và kể cho ông nghe về những điều tốt đẹp đang diễn ra ở Thôn Tân Mỹ. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự khắc khoải hay day dứt, mà là một sự bình yên sâu lắng, một niềm tin bất diệt vào lẽ phải. Cô tin rằng Ông Bảy vẫn luôn dõi theo cô từ một nơi nào đó, mỉm cười và tự hào về những gì cô đã làm, về cách cô đã tiếp nối tâm nguyện của ông. Cuộc sống ở Thôn Tân Mỹ dần trở lại với nhịp điệu vốn có của nó, nhưng không còn là một ngôi làng ngây thơ, khép kín như trước. Những bài học đắt giá từ câu chuyện đau lòng đã thức tỉnh mỗi người, khiến họ trân trọng hơn những giá trị cốt lõi của tình người, sự sẻ chia và lòng dũng cảm. Ông Năm, dù phải trả giá bằng những năm tháng trong trại giam, nhưng chính những sai lầm của ông đã trở thành tấm gương cảnh tỉnh cho nhiều người khác, nhắc nhở về hậu quả của lòng tham và sự dối trá. Công lý đã được thực thi một cách trọn vẹn, nhưng quan trọng hơn, những vết thương lòng đã dần lành lại, và hạt giống của lòng tốt, sự thật đã được gieo mầm mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong trái tim mỗi Người dân thôn Tân Mỹ. Cô dâu Mai biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách để giữ vững di sản của Ông Bảy, nhưng cô không hề đơn độc. Cô có tình yêu thương vô bờ của những người dân, có sự ủng hộ vững chắc của gia đình, và trên hết, cô có một niềm tin sắt đá vào những giá trị mà Ông Bảy đã truyền lại cho cô. Dưới bầu trời trong xanh của Thôn Tân Mỹ, cuộc đời Cô dâu Mai như một minh chứng sống động cho sức mạnh của sự kiên cường và lòng nhân ái, một đóa hoa trắng tinh khôi nở rộ giữa bão tố cuộc đời, tỏa hương thơm ngát cho một tương lai tốt đẹp hơn. Cô mỉm cười, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua gò má, thì thầm một lời cảm ơn chân thành gửi đến Ông Bảy, người đã cho cô một cuộc đời thứ hai, một sứ mệnh cao cả, và một trái tim đầy ắp tình yêu thương và hy vọng.

