rên đường về quê chồng mới, cô dâu bắt tài xế dừng lại ở nghĩa trang để th;ắp nh;ang cho chồng cũ. Nhưng sau khi rời đi, tài xế thì thầm với cô… Cô… cô biết không? Khi cô đứng th;ắp nh;ang… tôi thấy có một người đàn ông mặc vest đen đứng sau lưng cô…Chiếc xe hoa lặng lẽ lướt trên con đường quê heo hút, bánh xe cày xới lên từng vệt bụi mờ trong buổi chiều chạng vạng. Hương – cô dâu mới – ngồi trong xe, tay nắm chặt lấy váy cưới trắng muốt, lòng trĩu nặng. Bên cạnh cô, chú rể – Tuấn – đã ngủ gục từ lúc nào vì mệt. Tiếng máy lạnh trong xe rì rào, như tiếng ai thầm thì, kéo Hương vào một cõi tâm tư rối ren.
Đến gần khúc cua nơi nghĩa trang cũ kỹ, Hương bất chợt lên tiếng:
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
“Anh tài xế, anh có thể dừng xe ở nghĩa trang phía trước được không?” Giọng Hương run nhẹ, đượm buồn xen lẫn một nét quyết tâm mãnh liệt, khiến Tài xế giật mình. Ông đưa mắt nhìn qua gương chiếu hậu, dò xét cô dâu qua ánh mắt ngạc nhiên. Ông thầm nghĩ, đây là chuyện gì vậy, cô dâu mới cưới lại muốn dừng chân ở nơi lạnh lẽo này. Tuy nhiên, Tài xế vẫn gật đầu, siết chặt vô lăng và giảm tốc độ. Chiếc xe hoa chầm chậm tấp vào lề đường, ngay cổng nghĩa trang cũ kỹ, nơi những hàng cây cổ thụ trơ trụi đứng sừng sững, im lìm trong buổi chiều tà.
Chiếc xe hoa ngừng hẳn. Cánh cửa xe bên phía Hương khẽ mở, Hương bước xuống, chiếc váy cưới trắng muốt dài lượt thượt khẽ bay trong gió chiều heo hút, hệt như một bóng ma lạc giữa chốn âm u. Hương ngước nhìn cổng nghĩa trang cũ kỹ, đôi mắt đượm một nỗi buồn sâu thẳm. Lòng cô nặng trĩu, từng bước chân do dự như sợ hãi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Hương chậm rãi tiến về phía cổng nghĩa trang, bóng lưng cô dâu cô độc in rõ trên nền chiều tà. Trong xe, Tuấn vẫn ngủ gục, đầu tựa vào cửa kính, không hề hay biết vợ mình đang làm gì, hay về nơi cô đang đứng. Tài xế liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Ông thấy Hương đã bước vào trong nghĩa trang, giữa những hàng mộ bia lờ mờ. Một sự tò mò, xen lẫn một chút lo lắng, trỗi dậy trong lòng ông. Ông tự hỏi, cô dâu này rốt cuộc muốn làm gì ở nơi này?
Hương bước chân qua cánh cổng rêu phong, bước vào thế giới tĩnh lặng của nghĩa trang. Gió chiều thổi hun hút mang theo hơi lạnh từ những ngôi mộ. Hương rảo bước, đôi mắt kiếm tìm trong mịt mùng những hàng bia mộ quen thuộc, từng cái tên in hằn trong tâm trí cô. Cuối cùng, cô dừng lại trước một ngôi mộ nhỏ, bia đá đã cũ, nhưng cái tên khắc trên đó vẫn rõ ràng. Đó là nơi chồng cũ của Hương yên nghỉ.
Hương quỳ xuống, chiếc váy cưới trắng muốt trải rộng trên nền đất lạnh, tựa như một đóa hoa tàn úa giữa không gian u tối. Bàn tay Hương run rẩy lấy ra ba nén nhang, châm lửa. Làn khói trắng mờ ảo bay lên, hòa vào không khí tang thương. Cô đặt bó hoa cúc trắng tinh khiết lên bia mộ lạnh lẽo. Nước mắt Hương bắt đầu tuôn rơi, nóng hổi trên gò má. Lòng cô đau thắt, một cảm giác giằng xé dữ dội khi cô thì thầm, giọng nghẹn lại: “Anh à, em xin lỗi… em phải đi lấy chồng mới. Em… em mong anh sẽ hiểu cho em.”
Trong chiếc xe hoa, Tài xế vẫn dõi theo Hương qua gương chiếu hậu. Ông thấy Hương đang quỳ trước một ngôi mộ, vai run lên bần bật. Một thoáng thương cảm dâng lên trong lòng Tài xế. Bỗng, ánh mắt ông khựng lại. Phía sau lưng Hương, cách đó không xa, một bóng người đàn ông mặc vest đen đứng bất động, quay lưng về phía ông, ánh mắt dường như đang dõi theo Hương. Lạnh lẽo, bí ẩn. Tài xế dụi mắt, tự hỏi mình có nhìn lầm không. Nhưng khi ông nhìn lại, bóng người đó vẫn còn đó, lẳng lặng như một bức tượng giữa chiều tà. Ông rùng mình, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Bên cạnh, Tuấn vẫn say giấc nồng, không hề hay biết những gì đang diễn ra bên ngoài.
Tài xế cố trấn tĩnh, nhưng sống lưng vẫn lạnh toát. Ông lại vô thức liếc nhìn qua gương chiếu hậu, ánh mắt vẫn dán chặt về phía nghĩa trang cũ kỹ. Hương vẫn đang quỳ bên ngôi mộ, mái tóc dài buông xõa trên vai áo cưới trắng tinh. Ánh mắt Tài xế lướt qua Hương, rồi khựng lại một lần nữa. Đôi mắt ông nheo lại, cố gắng nhìn rõ hơn.
Không! Không phải là ảo giác.
Bóng người cao lớn, mặc bộ vest đen tuyền, vẫn đứng đó, ẩn mình sau gốc cây cổ thụ gần ngôi mộ của chồng cũ của Hương. Lần này, Tài xế nhìn rõ hơn. Người đàn ông mặc vest đen đứng bất động, quay lưng về phía ông, nhưng sự hiện diện của hắn ta lại nặng nề, bí ẩn đến rợn người. Toàn thân Tài xế run lên bần bật, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, cảm giác như có ai đó đang cầm một tảng băng chà xát lên da thịt ông. Tim ông đập thình thịch trong lồng ngực. Ông muốn quay đầu nhìn lại, nhưng lại không dám. Cứ như có một thứ gì đó vô hình đang giữ chặt lấy ông, không cho ông cất lời hay cử động.
Tim Tài xế đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ông không thể rời mắt khỏi gương chiếu hậu, ánh mắt dán chặt vào bóng người bí ẩn. Người đàn ông mặc vest đen vẫn đứng bất động, quay lưng về phía ông, nhưng Tài xế cảm thấy một cách rõ ràng rằng ánh mắt của kẻ lạ đang đổ dồn về phía Hương. Bóng dáng anh ta mờ ảo trong ánh chiều tà, như thể không hoàn toàn thuộc về thế giới này, toát ra một vẻ lạnh lẽo và bí ẩn đến đáng sợ.
Một luồng khí lạnh buốt xuyên thẳng vào tâm can Tài xế. Cả người ông tê cứng, một cảm giác bất an tột độ dâng trào. Đây không chỉ là một người lạ đơn thuần. Có gì đó sai trái, gì đó u ám và cổ xưa trong sự tĩnh lặng đáng sợ của kẻ đó. Ông cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị bóp nghẹt. Mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán. Hương vẫn đang đứng bên ngôi mộ, có vẻ như đã xong việc và chuẩn bị quay trở lại xe. Tài xế muốn hét lên cảnh báo, muốn lao ra khỏi xe kéo Hương đi, nhưng một lực vô hình nào đó cứ giam giữ ông tại chỗ, không cho ông cất lời hay cử động. Ông chỉ có thể nhìn, với nỗi kinh hoàng tột độ đang gặm nhấm tâm trí.
Hương đứng bên ngôi mộ, bàn tay run rẩy chạm vào tấm bia lạnh lẽo lần cuối. Nước mắt vẫn còn đọng lại trên mi, nhưng cô vội vàng gạt đi, cố gắng thu hết mọi cảm xúc vào sâu bên trong. Lồng ngực Hương nặng trĩu. Cô quay người, bước chân nặng nề hướng về chiếc xe hoa đang đậu cách đó không xa. Mỗi bước đi là một nỗ lực để kìm nén sự đau đớn và nỗi sợ hãi vừa trỗi dậy.
Khi cánh cửa xe mở ra, một luồng khí lạnh phả vào trong, làm Hương khẽ rùng mình. Cô hít một hơi thật sâu, ngồi vào ghế Trong xe hoa, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Tuấn vẫn gục đầu ngủ mê mệt, không hề hay biết về những gì vừa xảy ra bên ngoài. Hương liếc nhìn Tuấn, rồi nhìn sang Tài xế qua gương chiếu hậu. Đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe, giọng nói hơi khàn khi cô cất lời:
“Đi thôi anh.”
Tài xế giật mình, đôi vai khẽ run rẩy. Ông vẫn chưa hoàn hồn sau cảnh tượng đáng sợ vừa rồi. Ông vội vàng quay mặt về phía trước, tránh ánh mắt của Hương. Ông khởi động xe, tiếng động cơ nổ nhẹ nhàng, nhưng trong tai Tài xế, nó như tiếng trống dồn dập. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, rời khỏi Nghĩa trang cũ kỹ, hòa vào Con đường quê heo hút. Tài xế len lén nhìn lại gương chiếu hậu một lần nữa. Bóng dáng Người đàn ông mặc vest đen đã biến mất. Chỉ còn lại những ngôi mộ im lìm dưới ánh chiều tà. Nhưng nỗi sợ hãi trong ông thì vẫn còn nguyên đó, âm ỉ và dai dẳng. Hương tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài, cố gắng gạt bỏ hình ảnh của Chồng cũ của Hương và Người đàn ông mặc vest đen ra khỏi tâm trí. Cô biết, cuộc hành trình này, không đơn thuần chỉ là về quê chồng. Nó đã trở thành một màn kịch đầy bí ẩn và u ám.
Chiếc xe hoa tiếp tục lăn bánh chậm rãi trên Con đường quê heo hút, bỏ lại Nghĩa trang cũ kỹ phía sau. Tài xế, tay siết chặt vô lăng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Hương qua gương chiếu hậu. Khuôn mặt anh ta tái mét, mồ hôi lấm tấm, đôi mắt đầy vẻ lo lắng và sợ hãi. Sự im lặng bao trùm Trong xe hoa, chỉ có tiếng động cơ rì rầm và tiếng gió lướt qua, nhưng trong không gian chật hẹp ấy, một nỗi sợ hãi vô hình đang len lỏi. Hương vẫn tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt vô định, cố gắng gạt bỏ những hình ảnh ám ảnh vừa rồi.
Không kìm được sự ám ảnh đang đè nặng trong lòng, Tài xế hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy phá vỡ sự tĩnh mịch:
“Cô… cô biết không?”
Hương giật mình, quay sang nhìn Tài xế qua gương chiếu hậu. Ánh mắt cô ánh lên vẻ khó hiểu, xen lẫn chút bực dọc vì bị quấy rầy khỏi dòng suy nghĩ.
“Chuyện gì vậy anh?” Hương hỏi, giọng vẫn còn hơi khàn.
Tài xế nuốt khan, toàn thân anh ta khẽ run lên. Anh ta không dám nhìn thẳng vào Hương mà chỉ tập trung vào con đường phía trước, nhưng ánh mắt vẫn lén lút liếc qua gương chiếu hậu.
“Khi… khi cô đứng thắp nhang ở Nghĩa trang cũ kỹ…” Tài xế ngập ngừng, lưỡi như bị mắc kẹt.
Hương cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhíu mày, có dự cảm không lành. “Thì sao ạ?”
Tài xế thở dốc, như trút được gánh nặng, nhưng giọng anh ta vẫn thì thầm, đầy ám ảnh:
“Tôi… tôi thấy có một người đàn ông mặc vest đen đứng ngay sau lưng cô…”
Tôi… tôi thấy có một người đàn ông mặc vest đen đứng ngay sau lưng cô…”
Toàn thân Hương như có một dòng điện chạy qua. Cô sững sờ, quay phắt người lại, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Đôi mắt cô mở to, đầy vẻ hoảng sợ và không thể tin được vào điều mình vừa nghe. Cô lắp bắp, giọng nói như bị ai bóp nghẹt ở cổ họng:
“Anh… anh nói gì cơ? Người đàn ông nào?”
Tài xế vẫn còn run rẩy bần bật, đôi tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Ánh mắt anh ta hoảng loạn nhìn vào Hương, như muốn khẳng định điều mình vừa thấy là sự thật nghiệt ngã.
“Cô… cô Hương, tôi không có lầm đâu! Tôi thấy rõ lắm! Anh ta đứng ngay sau lưng cô, cách có vài bước chân thôi!” Tài xế lắp bắp, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ hãi.
Hương nhìn chằm chằm vào Tài xế, cố gắng tìm kiếm một tia dối trá, nhưng chỉ thấy sự kinh hoàng tột độ phản chiếu trong đôi mắt người đàn ông. Cô nuốt khan, cổ họng khô khốc.
“Anh… anh mô tả rõ hơn đi!” Hương gần như hét lên, tay siết chặt vào thành ghế, cảm giác ớn lạnh bò khắp sống lưng.
“Anh ta… mặc vest đen! Tóc vuốt ngược, rất gọn gàng. Gương mặt nhìn thẳng vào cô, ánh mắt cứ như… cứ như đang theo dõi…” Tài xế nhắm nghiền mắt lại, như thể muốn xua đi hình ảnh ám ảnh đó.
Nỗi sợ hãi mãnh liệt từ Tài xế như một dòng điện chạy thẳng vào Hương. Cô không kìm được nữa, toàn thân bắt đầu run rẩy bần bật, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Trái tim Hương đập loạn xạ, thình thịch liên hồi như tiếng trống dồn, báo hiệu một điềm gở đang đến gần. Cô vội vàng quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính tối đen, nhưng chỉ thấy mịt mùng và trống rỗng.
Hương cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực cô như bị nén chặt bởi một tảng đá vô hình. Đôi bàn tay Hương run rẩy tìm đến vạt váy cưới trắng tinh, nắm chặt lấy nó, từng nếp vải nhàu nhĩ dưới sức siết của cô. Cô lẩm bẩm trong đầu, như tự trấn an bản thân trong vô vọng: “Chắc là mình nghe nhầm… hoặc tài xế nhìn nhầm… không thể nào có chuyện đó được! Không thể nào là anh ấy…”
Hương nhắm nghiền mắt lại, cố gắng đẩy lùi hình ảnh đáng sợ mà Tài xế vừa miêu tả. Khuôn mặt người đàn ông mặc vest đen, ánh mắt theo dõi… Dù chưa từng thấy, nhưng nỗi ám ảnh về “người đàn ông đó” và câu chuyện về chồng cũ của Hương cứ quyện vào nhau, tạo thành một cơn ác mộng sống động trong tâm trí cô. Tim Hương vẫn đập thình thịch không ngừng, mỗi nhịp đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nỗi sợ hãi mơ hồ, lạnh lẽo, cứ bám riết lấy tâm trí cô, không sao gạt bỏ đi được, tựa như một bóng ma vô hình đang ẩn hiện đâu đó trong bóng đêm mịt mùng ngoài cửa kính xe.
Một tiếng động nhỏ trong xe, có lẽ chỉ là tiếng Hương khẽ rên hoặc Tài xế vô thức siết nhẹ vô lăng, nhưng đủ để kéo Tuấn thoát khỏi giấc ngủ mệt mỏi. Anh dụi mắt, lờ mờ nhìn ra cửa sổ, rồi quay sang Hương. Trái tim Tuấn chợt hẫng đi một nhịp khi anh trông thấy khuôn mặt Hương trắng bệch, đôi môi cô mím chặt, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước như thể đang đối diện với một thứ gì đó vô hình. Phản chiếu qua gương chiếu hậu, anh cũng nhìn thấy vẻ mặt bàng hoàng, đầy hoang mang của Tài xế.
“Có chuyện gì vậy em?” Tuấn lo lắng, giọng nói còn mang chút ngái ngủ nhưng đã vội vàng. “Sao mặt em tái mét thế?”
Hương không trả lời ngay. Cô vẫn nhìn chằm chằm về phía trước, hơi thở gấp gáp, như thể đang cố gắng nén lại một tiếng hét. Tài xế cũng im lặng, đôi mắt anh ta thỉnh thoảng liếc nhanh vào gương chiếu hậu, vẻ mặt lộ rõ sự sợ hãi xen lẫn khó hiểu. Không khí trong xe bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ lùng. Một nỗi căng thẳng vô hình bủa vây, đặc quánh đến mức Tuấn gần như có thể cảm nhận được nó đang siết chặt lồng ngực mình. Anh nhìn từ Hương sang Tài xế, rồi lại nhìn ra bóng đêm mịt mùng ngoài cửa kính xe. Tất cả đều chìm trong một sự khó hiểu đến đáng sợ.
Hương giật mình nảy người, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Cô vội vàng quay mặt đi, tránh né ánh mắt dò hỏi của Tuấn, cố gắng che giấu điều kinh hoàng mà mình vừa chứng kiến. Nụ cười gượng gạo nở trên môi Hương, méo mó và căng thẳng. Cô lắp bắp, giọng nói run rẩy đến khó nghe.
“À… không có gì đâu anh,” Hương vội vã. “Em chỉ hơi mệt thôi… do đi đường xa ấy mà.”
Ánh mắt Hương lảng tránh Tuấn, cố định vào một điểm vô định nào đó ngoài cửa kính xe, nơi bóng đêm vẫn bao trùm. Lòng cô nặng trĩu, từng nhịp đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Một bí mật kinh hoàng vừa được tiết lộ, bám chặt lấy tâm trí Hương như một bóng ma, khiến cô ngột ngạt đến tột cùng. Tài xế vẫn im lặng, ánh mắt anh ta qua gương chiếu hậu vẫn đầy vẻ hoang mang, nhưng anh không dám nói thêm lời nào. Tuấn nhìn vợ sắp cưới, đôi mắt anh nheo lại, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng. Anh cảm nhận được sự giả dối trong câu trả lời của Hương, nhưng không thể lý giải nổi điều gì đã khiến cô sợ hãi đến vậy.
Tài xế nhìn thấy sự sợ hãi tột cùng trong ánh mắt Hương, và nhận ra chính câu hỏi của mình đã chạm vào nỗi kinh hoàng đó. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh, nặng trĩu. Nhưng rồi, hình ảnh người đàn ông mặc vest đen đứng sừng sững phía sau Hương khi cô thắp nhang lại hiện rõ mồn một trong tâm trí Tài xế. Không thể nào là ảo giác. Bóng hình đó quá rõ ràng, quá chân thực. Anh ta cố xua đi, nhưng nó cứ bám riết, ám ảnh.
Tài xế vẫn giữ im lặng, bàn tay siết chặt vô lăng, cố gắng giữ cho hơi thở đều đặn. Anh không dám nói thêm lời nào, sợ rằng bất kỳ âm thanh nào phát ra từ mình cũng sẽ khuấy động thêm nỗi sợ hãi đang bao trùm chiếc xe. Ánh mắt Tài xế thỉnh thoảng lại liếc nhanh về phía Hương qua gương chiếu hậu. Hương vẫn ngồi bất động, đôi mắt nhìn vô định ra ngoài khung cửa tối đen, như đang cố gắng xua đuổi một điều gì đó vô hình.
Trong lòng Tài xế là một mớ hỗn độn của sự hoang mang và nỗi sợ hãi khó tả. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không biết người đàn ông kia là ai, và tại sao anh ta lại xuất hiện ở một nơi như nghĩa trang cũ kỹ vào đúng thời điểm đó. Mọi giác quan của anh đều gồng mình cảnh giác, như đang chờ đợi một điều kinh khủng nào đó sắp sửa ập đến. Cả khoang xe chìm vào sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng máy xe đều đều lăn bánh trên con đường quê heo hút. Tài xế biết mình nên nói điều gì đó, nên trấn an Hương, nhưng những lời đó như mắc kẹt trong cổ họng, không thể thốt ra. Anh chỉ biết tiếp tục lái, trong một màn sương mù của nỗi sợ hãi và sự bối rối.
Hương ngồi bất động, đôi mắt dán chặt ra ngoài khung cửa xe. Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng mọi cảnh vật bên ngoài vào trong một màu đen mờ ảo, chỉ còn những hàng cây lướt qua như những bóng ma, đổ dài trên con đường quê heo hút. Nhưng cô không hề nhìn thấy chúng. Trong tâm trí Hương lúc này, không gian như bị bóp méo, chỉ còn một hình ảnh duy nhất hiện lên rõ mồn một, sắc nét đến ghê người: người đàn ông mặc vest đen.
Hắn đứng sừng sững, cao lớn, làn gió lạnh thổi qua nghĩa trang khiến tà áo vest bay phất phới, như một lời nguyền rủa vô hình. Ánh mắt hắn, dù cô không thể nhìn rõ, vẫn in hằn trong trí óc Hương như một vết dao cứa sâu. Hắn là ai? Tại sao hắn lại ở đó? Tại sao hắn lại nhìn cô chằm chằm như vậy? Hàng trăm câu hỏi xoáy vào tâm can Hương, nhưng cô không thể tìm được bất kỳ lời giải đáp nào.
Một cảm giác bất an tột độ, lạnh lẽo hơn cả gió đêm, bắt đầu len lỏi khắp cơ thể Hương. Linh tính của cô, thứ chưa bao giờ sai lầm, gào thét một lời cảnh báo. Đêm tân hôn của cô, đêm mà đáng lẽ phải là sự khởi đầu của hạnh phúc, sẽ không hề bình yên. Nó sẽ là một đêm dài đầy rẫy bất trắc, những hiểm nguy rình rập, và có lẽ, là sự xuất hiện trở lại của cái bóng vest đen đáng sợ đó. Hương siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng bám víu vào một chút thực tại mỏng manh. Cô cảm thấy mình như đang lao đầu vào một vực sâu không đáy, mà không cách nào quay đầu lại được.
Hương siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng bám víu vào một chút thực tại mỏng manh. Hương cảm thấy mình như đang lao đầu vào một vực sâu không đáy, mà không cách nào quay đầu lại được. Chiếc xe hoa vẫn tiếp tục lăn bánh, xuyên qua màn đêm đen đặc của con đường quê heo hút. Chỉ có ánh đèn pha yếu ớt phía trước, cố gắng xé toang bức màn tối tăm, nhưng chỉ đủ rọi một vệt sáng nhỏ bé, vô vọng.
Tiếng máy lạnh rì rào trong xe, lúc này nghe như tiếng thở dài thườn thượt của một sinh vật vô hình nào đó, càng khiến không khí trở nên rợn người. Hương cảm thấy lạnh buốt đến xương tủy, không phải vì nhiệt độ trong xe, mà là từ một nỗi sợ hãi vô hình đang bủa vây. Hương đưa mắt nhìn sang ghế bên cạnh. Tuấn vẫn đang ngủ gục, đầu tựa vào cửa kính, hơi thở đều đều, dường như hoàn toàn không hay biết gì về sự bất an đang gặm nhấm tâm trí Hương. Một thoáng giận dỗi thoáng qua, Hương ước gì Tuấn tỉnh táo để có thể chia sẻ gánh nặng này.
Tài xế, qua gương chiếu hậu, lén nhìn Hương. Ánh mắt ông ta đầy vẻ dò xét, pha lẫn chút lo lắng. Ông đã lái xe nhiều năm trên những con đường vắng vẻ này, đã chứng kiến nhiều chuyện lạ lùng, nhưng cảm giác lạnh lẽo, gai người trong chuyến xe đêm nay lại khác hẳn. Nó nặng nề, u ám, như có ai đó đang dõi theo từ phía sau. Tài xế rùng mình một cái, cố gắng tập trung vào tay lái, nhưng trong đầu ông ta vẫn không thể nào xua đi hình ảnh người đàn ông mặc vest đen đứng lặng lẽ sau lưng Hương ở nghĩa trang cũ kỹ. Gương mặt hắn chìm trong bóng tối, nhưng cái cách hắn đứng đó, đầy vẻ bất động và uy hiếp, khiến sống lưng Tài xế lạnh toát.
Một cơn gió lạnh đột ngột thổi qua, dù cửa xe đã đóng chặt. Hương bất giác rụt người lại, hai tay ôm chặt lấy bả vai. Hương ngẩng đầu nhìn lên gương chiếu hậu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt Tài xế đang nhìn mình. Ông ta lập tức quay mặt đi, vờ như không có chuyện gì. Nhưng Hương đã thấy sự lo lắng trong mắt ông, và điều đó chỉ càng củng cố thêm linh cảm tồi tệ của cô. Đêm nay, chắc chắn sẽ có chuyện. Và cái bóng đen kia, hắn chưa hề biến mất. Hương cảm thấy nhịp tim mình đập dồn dập, như tiếng trống báo hiệu một tai ương.
Hương gần như không thở nổi. Chiếc xe lao đi trong màn đêm, cuốn theo cả nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt trái tim cô. Cái bóng đen đó, hắn chưa hề biến mất, và điều đó giống như một lời nguyền, một dấu ấn không thể gột rửa. Hương không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô xoay người lại, ánh mắt chạm vào Tài xế qua gương chiếu hậu, ánh mắt ông ta lại vụt tránh đi.
“Ông ơi,” giọng Hương khản đặc, “Ông đã thấy gì? Ông nói đi! Đừng giấu tôi nữa!”
Tài xế giật mình, tay siết chặt vô lăng. Ông ta lưỡng lự, rồi thở dài một tiếng nặng nề. “Tôi… tôi không biết có nên nói không, cô Hương ạ. Chuyện này… thật sự quá lạ lùng.”
“Nói đi!” Hương thúc giục, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên quyết. Cô biết, bất kể điều gì Tài xế sắp nói, nó sẽ là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh hỗn độn này.
Tài xế nuốt khan, ánh mắt đảo một vòng như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong bóng tối ngoài cửa kính. “Lúc nãy… ở nghĩa trang đó… khi cô thắp nhang cho chồng cũ, có một người đàn ông. Hắn đứng ngay sau lưng cô.” Ông ta dừng lại, hít một hơi sâu. “Hắn mặc một bộ vest đen, đứng lặng lẽ, bất động… như một cái bóng. Tôi thề là tôi chưa từng thấy khuôn mặt nào đáng sợ như vậy, cô Hương ạ. Một sự trống rỗng đến rợn người.”
Lời thì thầm của Tài xế như một nhát dao xuyên thẳng vào tâm trí Hương. Mọi mảnh ghép đột nhiên khớp lại: nỗi lạnh lẽo bất thường, cảm giác bị theo dõi, ánh mắt sợ hãi của Tài xế, và bây giờ là sự xác nhận về Người đàn ông mặc vest đen. Hương đưa tay ôm lấy đầu, cảm giác như có hàng ngàn câu hỏi đang gào thét trong đầu cô.
“Hắn… hắn là ai?” Hương thì thầm, không còn đủ sức để nói to. Cô cảm thấy cả thế giới đang xoay tròn, mọi thứ đang đổ sụp. Đây không phải là một câu chuyện ma quái vu vơ, đây là một khởi đầu, một chuỗi biến cố kinh hoàng.
Tuấn vẫn ngủ gục, hoàn toàn vô tri trước cơn bão đang càn quét tâm hồn Hương. Hương cảm thấy tuyệt vọng, bối rối. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật đêm tối mịt mùng như nuốt chửng tất cả. Quá khứ của cô, cái chết của chồng cũ, có lẽ chưa bao giờ được chôn vùi thật sự. Nó đang trỗi dậy, kéo theo một hiện tại đầy bí ẩn, một tương lai mịt mờ.
“Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra với mình?” Hương thầm hỏi, nước mắt lăn dài trên má. Cô cảm thấy bị mắc kẹt, giữa ký ức đau buồn và một thực tại đầy rẫy những điều kinh hoàng chưa được giải đáp. Một bàn tay vô hình đang kéo cô xuống vực sâu, không lối thoát, không hy vọng.
Chiếc xe hoa vẫn lăn bánh trên con đường quê heo hút, bỏ lại sau lưng nghĩa trang cũ kỹ và những bí mật đã ngủ quên. Hương dựa đầu vào cửa kính lạnh buốt, nhìn ra màn đêm đen đặc. Nỗi sợ hãi dần lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng và suy tư sâu sắc hơn. Cô chợt nhận ra, cuộc đời mình bỗng chốc rẽ sang một lối khác, một lối đi mà cô chưa bao giờ dám hình dung. Cái chết của chồng cũ, những sự kiện kỳ lạ, và giờ là hình ảnh người đàn ông mặc vest đen, tất cả như một lời nhắc nhở rằng không có gì trong cuộc sống là tình cờ.
Mỗi quyết định, mỗi bước đi đều mang theo những hệ quả mà đôi khi con người không thể lường trước. Việc cô vội vàng bước vào cuộc hôn nhân mới với Tuấn, liệu có phải là một cách để trốn tránh? Trốn tránh quá khứ, trốn tránh nỗi đau, hay trốn tránh chính bản thân mình? Hương nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ thịt. Có lẽ, đã đến lúc cô phải đối mặt. Đối mặt với những gì đã xảy ra, với những bí ẩn đang bủa vây, và quan trọng hơn cả, đối mặt với chính những lựa chọn của mình. Con đường phía trước còn dài, và có thể sẽ đầy chông gai, nhưng Hương tin rằng, sau cơn bão, bầu trời rồi sẽ lại trong xanh. Dù bình yên đó là thật hay chỉ là một ảo ảnh, cô cũng sẽ chấp nhận và bước tiếp, để tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi lớn nhất trong lòng: Liệu có tha thứ nào cho những lỗi lầm đã qua, và liệu có một khởi đầu mới thực sự chờ đợi cô ở cuối con đường? Bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn Hương, một tia hy vọng mong manh đã bắt đầu le lói.

