Cô dâu đang làm lễ thì nhìn thấy người đầu tiên ngồi giữa hàng ghế quan khách đã chết đuối cách đây 2 năm, nào ngờ 3 ngày sau cả làng đứng kín sân khóc hết nước mắt vì nhận được tin…
Lễ cưới của Hân là sự kiện rộn ràng nhất làng Thượng trong suốt nhiều năm. Cô gái đẹp nết, đẹp người, học hành đàng hoàng, lấy chồng Hà Nội, lại làm lễ tại chính quê nhà – ai ai cũng mừng.
Sân nhà căng rạp trắng, người ra người vào tấp nập. Bên trong, Hân mặc áo dài đỏ, tóc bới cao, mặt điểm nhẹ son, vừa bước ra lễ gia tiên thì mọi người bắt đầu ngồi vào ghế.
Nhưng đúng lúc ấy… cô dừng sững lại.
Ở dãy ghế quan khách bên trái – hàng đầu tiên – một người đàn ông ngồi lặng lẽ, tay đặt ngay ngắn trên đùi, mắt nhìn thẳng về phía Hân. Không ai có vẻ để ý đến sự hiện diện của anh ta.
Cô ngẩn người. Rồi tim cô thắt lại.
Là Nam.
Người yêu cũ của cô – m-ất t/ích cách đây hai năm trong một đêm mưa lớn, được cho là đã ch;/ết đuối, dù xá;/c không bao giờ tìm thấy.
Anh ta vẫn như cũ, vẫn bộ sơ mi trắng hơi nhăn, gương mặt trẻ tuổi nhưng tái hơn mọi khi. Và ánh mắt… lạnh, sâu như kéo cô về một khoảng quá khứ không thể quay lại.
Cô choá-ng vá;/ng, lùi lại một bước. Cả lễ cưới dừng lại vài giây vì phản ứng kỳ lạ của cô dâu. Nhưng khi mọi người quay nhìn thì… ghế trống.
Không có ai cả. Không ai ngoài cô thấy người đó.
Gia đình lo Hân xúc động, cho cô vào phòng nghỉ một lát. Cô không dám nói ra… Vì không ai tin. Cũng có thể chính cô không dám tin.
Ba ngày sau.
Một chiếc ô tô biển tỉnh khác về làng. Theo sau là hai xe máy và bốn người mặc đồ t;/ang, mắt đỏ hoe… ĐỌC TIẾP : https://dotruyenhaymoingay2222.blogspot.com/2025/09/co-dau-ang-lam-le-thi-nhin-thay-nguoi.html
Ba ngày sau.
Một chiếc ô tô biển tỉnh khác về `Làng Thượng`. Theo sau là hai xe máy và bốn `Người mặc đồ tang`, mắt đỏ hoe, những chiếc khăn trắng nổi bật trên nền đường đất đỏ.
Tiếng động cơ lạ lẫm xé tan không khí yên bình của buổi chiều làng quê. Những người dân `Làng Thượng` đang còn tụ tập gần `Sân nhà Hân`, nơi rạp cưới vừa được dọn đi, bất chợt ngẩng đầu. Ánh mắt tò mò nhanh chóng chuyển thành ngờ vực khi họ nhận ra trang phục tang lễ.
“Ai vậy nhỉ? Sao lại về làng mình vào lúc này?” một người phụ nữ thì thầm, kéo tay chồng.
“Xem kìa, toàn người lạ hoắc, mặc đồ tang. Có chuyện gì mà rầm rộ thế không biết?” Một `Quan khách` của đám cưới hôm trước, giờ vẫn còn chưa hết bàng hoàng về sự cố của `Hân`, nhíu mày.
Đám đông bắt đầu dãn ra, tạo thành một hành lang tự phát, dõi theo đoàn xe. Những lời xì xào, bàn tán lan nhanh như cháy rừng. Từ tiếng to, họ hạ giọng xuống thành những tiếng rầm rì, ánh mắt không rời khỏi những gương mặt thất thần của `Người mặc đồ tang`.
Đoàn xe chầm chậm lăn bánh, tiếng động cơ như gầm gừ một điềm báo chẳng lành. Càng lúc, số người tụ tập càng đông. Họ đứng kín lối, không khí trở nên nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng xì xào nhỏ dần và tiếng bánh xe nghiến trên sỏi. Tất cả ánh mắt, từ trẻ con đến người già, đều đổ dồn về đoàn xe, mang theo sự tò mò đến ghê sợ và một nỗi bất an không thể gọi tên.
Chiếc ô tô biển tỉnh khác cùng hai xe máy cuối cùng dừng lại, tiếng động cơ chợt tắt, để lại một khoảng lặng đến rợn người. Ánh mắt tò mò, xen lẫn sợ hãi của những người dân `Làng Thượng` dán chặt vào đoàn xe. Cánh cửa xe ô tô bật mở.
Từng `Người mặc đồ tang` chậm rãi bước xuống, mỗi người như kéo theo một tầng không khí nặng trĩu. Gương mặt ai nấy đều hốc hác, đôi mắt sưng húp, đỏ hoe vì khóc, như thể họ vừa trải qua một cơn bão bi ai tột cùng. Những chiếc khăn tang trắng tinh khôi nhưng lại nổi bật một cách đầy ám ảnh trên nền áo đen, khiến khung cảnh càng thêm phần u ám. Họ đứng lẫn giữa không gian làng quê yên bình, trở thành một bức tranh đối lập đầy bi thương.
Một `Người phụ nữ trung niên` trong số họ, tầm ngoài năm mươi, bước xuống xe cuối cùng. Bà gầy gò, dáng người xiêu vẹo, gương mặt khắc khổ in hằn những vết chân chim và nỗi đau khó tả. Đôi mắt bà, sưng húp đến gần như không mở nổi, dáo dác nhìn quanh, từ những căn nhà mái ngói cũ kỹ đến những gương mặt xa lạ đang đổ dồn ánh mắt về phía mình.
Bà run rẩy đưa tay lên ngực, cố gắng hít thở sâu, như thể đang dồn nén một tiếng nấc nghẹn ngào. Cuối cùng, bà hướng về một `Người dân` đứng gần nhất, một người phụ nữ trạc tuổi bà, đang túm tay chồng, gương mặt lộ rõ vẻ hoang mang. Giọng bà khản đặc, yếu ớt, như thể mỗi từ ngữ đều bị một viên đá nặng nề chặn lại trong cổ họng.
“Xin lỗi… cho tôi hỏi một chút,” bà lắp bắp, đôi môi run rẩy. “Đây… đây có phải… nhà của `Hân` không?”
Người dân được hỏi, người phụ nữ trung niên kia, khẽ giật mình, ánh mắt hoang mang chuyển sang kinh ngạc khi nhìn thấy những chiếc khăn tang trắng. Cô quay sang nhìn chồng, rồi lại nhìn về phía căn nhà đang rộn ràng tiếng nhạc cưới nhưng đột nhiên im bặt sau câu hỏi.
Trong phòng nghỉ, `Hân` đã phần nào bình tĩnh lại nhờ sự an ủi của `gia đình Hân`. `Mẹ Hân` đang vuốt ve tóc `Hân` thì chợt nghe tiếng ồn ào bất thường bên ngoài, kèm theo câu hỏi lạ lùng. Bà nhíu mày, có dự cảm không lành, đứng dậy cùng `Bố Hân` và những người thân khác. Họ bước ra ngoài sân, nơi tiếng nhạc đã hoàn toàn tắt hẳn, chỉ còn lại những ánh mắt tò mò, xen lẫn sợ hãi của `quan khách` và sự hiện diện ám ảnh của đoàn `Người mặc đồ tang`.
`Mẹ Hân` tiến lại gần `người phụ nữ trung niên` đang đứng trước cổng, gương mặt hiện rõ vẻ khó hiểu. Bà khẽ hỏi, giọng còn vương chút lo lắng vì `Hân` vừa trải qua cơn hoảng loạn.
“Có chuyện gì vậy ạ?” `Mẹ Hân` hỏi, ánh mắt bà lướt qua những chiếc khăn tang rồi dừng lại trên gương mặt hốc hác của `người phụ nữ trung niên`.
Như thể câu hỏi là một chiếc van mở toang nỗi đau, `người phụ nữ trung niên` không kìm được nữa. Bà bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào, xé lòng vang vọng giữa không gian tĩnh lặng đến rợn người. Bà đưa tay ôm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má gầy gò, đôi vai run bần bật.
“Chúng tôi… chúng tôi là… gia đình của `Nam`…” Bà nói đứt quãng trong tiếng nấc, từng lời như cứa vào không khí. “Chúng tôi… vừa tìm thấy… `Nam` rồi!”
Cả `gia đình Hân` sững sờ, như thể bị sét đánh ngang tai. Gương mặt `Mẹ Hân` tái mét, đôi mắt bà mở to kinh hoàng. `Bố Hân` đứng cạnh bà cũng cứng đờ, mọi âm thanh, mọi chuyển động quanh họ dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó. Tin tức đột ngột, đau đớn và khó tin ấy như một đòn giáng mạnh, khiến tất cả mọi người có mặt đều chết lặng.
Sự chết lặng bao trùm `sân nhà Hân` chỉ kéo dài trong vài khoảnh khắc. `Mẹ Hân` loạng choạng, `Bố Hân` vội đỡ lấy bà. Nỗi bàng hoàng xé nát không gian yên tĩnh. `Quan khách` bắt đầu xì xào, những ánh mắt hoang mang chuyển thành sợ hãi rồi tò mò.
Giữa những tiếng nấc nghẹn của `người phụ nữ trung niên` và sự bàng hoàng của `gia đình Hân`, một vài `quan khách` gần đó đã nghe rõ mồn một từng chữ. Họ lập tức quay sang người bên cạnh, thì thầm. Tin tức về `Nam` – người đã mất tích hai năm, nay được tìm thấy, nhưng đã qua đời – truyền đi nhanh như một đám cháy rừng. Từ người này sang người khác, từ góc sân này sang góc sân khác.
Chẳng mấy chốc, những người vừa hay tin không giữ được sự bình tĩnh. Một người phụ nữ lớn tuổi, gương mặt nhăn nheo, đưa tay ôm miệng thốt lên: “Trời ơi! `Nam` ư? Chuyện gì thế này?” Lời bà như một hiệu lệnh, khiến nhiều người bắt đầu nhốn nháo. Một vài người đàn ông vội vã chạy ra cổng, miệng không ngừng hỏi han `người mặc đồ tang`, dù gương mặt họ cũng trắng bệch vì sợ hãi.
Không khí u ám lan ra ngoài con đường làng. Những đứa trẻ đang chơi đùa bỗng bị gọi về nhà, những người lớn túm tụm lại, trao đổi những ánh nhìn đầy vẻ lo lắng. Tiếng gọi nhau, tiếng la vang lên, đưa tin xấu đi khắp `Làng Thượng`.
“Họ nói… tìm thấy `Nam` rồi!”
“Không thể nào! `Nam` đã chết rồi sao?”
“Đúng lúc ngày cưới của `Hân`…”
“Tội nghiệp thằng bé. Hiền lành, tốt bụng thế mà…”
Chỉ trong một thời gian ngắn, `sân nhà Hân` vốn đã đông đúc nay còn chật kín hơn. Những người dân `Làng Thượng` không mời mà đến, đứng tràn ra cả con đường đất. Họ không còn vẻ tò mò như những `quan khách` ban đầu, mà mang theo sự thương tiếc thật sự. Từng nhóm người túm tụm lại, bàn tán xôn xao về `Nam`. Người thì kể về lần `Nam` giúp đỡ gánh nước, người thì nhớ về nụ cười hiền lành của chàng trai trẻ.
“Thằng `Nam` nó đẹp trai, lại học giỏi nhất làng. Ai cũng quý nó mà,” một bà lão vừa lau nước mắt vừa nói.
“Ai ngờ số nó lại khổ vậy. Hai năm trời không thấy xác, giờ lại về thế này… Ngay đúng ngày vui của con bé `Hân`.”
Những lời bàn tán, những tiếng thở dài, tiếng nấc nghẹn ngào của `người mặc đồ tang` hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng bi ai đến rợn người. Ánh nắng chiều dần tắt, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm cả ngôi làng.
Trong `phòng nghỉ`, `Hân` đang ngồi lặng lẽ. Tiếng nhạc cưới hoàn toàn im bặt đã lâu. Giờ đây, thay vào đó là những âm thanh hỗn độn, lớn dần từ bên ngoài. Không phải tiếng huyên náo của đám cưới, mà là tiếng xì xào, tiếng nức nở, và trên hết, là những lời thì thầm nhắc đến một cái tên quen thuộc: “`Nam`.”
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng `Hân`. Cô đứng bật dậy, đôi mắt mở to, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không khí bên ngoài quá khác lạ. Một dự cảm chẳng lành, lạnh lẽo hơn bất cứ cơn hoảng loạn nào trước đó, đang bao trùm lấy cô. `Hân` từ từ bước về phía cửa, bàn tay run rẩy chạm vào nắm cửa lạnh ngắt.
Bàn tay run rẩy của Hân đẩy nhẹ cánh cửa, hé ra một khe nhỏ. Từ bên trong phòng nghỉ, cô có thể nhìn rõ khung cảnh bên ngoài đã hoàn toàn biến đổi. Ánh nắng chiều đã lùi về sau rặng tre, nhường chỗ cho một buổi hoàng hôn xám xịt. Sân nhà Hân không còn tiếng nhạc, không còn nụ cười. Thay vào đó là một đám đông đen đặc, những khuôn mặt nhăn nhó vì nước mắt hoặc tái mét vì sợ hãi. Hân nhìn thấy những người xa lạ, những người không phải là khách mời đám cưới, đứng chật cứng cả lối đi, đôi mắt dáo dác nhìn về phía cổng.
Giữa đám đông ấy, một nhóm người mặc đồ tang đen tuyền nổi bật. Đó là gia đình của Nam. Mẹ của Nam, người phụ nữ trung niên từng tràn đầy sức sống, giờ đây như một cái bóng mờ, hai vai run rẩy trong tiếng nấc nghẹn ngào. Cha của Nam, gương mặt khắc khổ nay càng thêm hốc hác, đang được vài người đàn ông trong làng đỡ lấy, cơ thể ông dường như không còn sức lực. Đôi mắt ông đỏ hoe, vô hồn nhìn về khoảng không trước mặt.
Một vài người hàng xóm thân thiết cố gắng trấn an ông, nhưng vô ích. Ông gạt tay họ ra, giọng nói khản đặc, đau đớn xen lẫn sự uất nghẹn: “Hai năm rồi… Hai năm trời tìm kiếm trong vô vọng. Giờ thì… nó về rồi.”
Ông hít một hơi sâu, đôi mắt ngấn nước nhìn thẳng vào khoảng không vô định, như thể đang nhìn thấy lại cảnh tượng kinh hoàng đó. “Thi thể nó… trôi dạt tận đâu, giờ mới tìm thấy được… ở một khúc sông hiểm trở, cách làng mình xa lắm. Vài người đi đánh cá, tưởng khúc cây khô… đến gần mới biết… là nó.”
Tiếng khóc của mẹ Nam vỡ òa hơn, hòa lẫn vào tiếng thì thầm thảng thốt của dân làng. Một người phụ nữ lớn tuổi không kìm được tiếng nấc, che miệng thốt lên: “Trời ơi! Thật sự là xác của Nam sao? Hai năm rồi…”
Cha Nam không trả lời, chỉ lắc đầu quầy quậy, nước mắt chảy thành dòng trên gò má nhăn nheo. “Nó nằm đó… lạnh lẽo… không còn hình hài như xưa nữa rồi. Nó mất tích hai năm trời… ai ngờ lại về… đúng ngày cưới của con bé Hân…”
Lời nói của ông như một mũi kim châm vào trái tim Hân. Cô đứng chết lặng sau cánh cửa, mọi âm thanh, mọi hình ảnh bỗng trở nên mờ nhạt, chỉ còn lời của cha Nam vang vọng trong đầu. Khuôn mặt của Nam, nụ cười hiền lành, hình ảnh anh hiện lên trong gương, tất cả đều quay cuồng trong tâm trí Hân. Thứ dự cảm lạnh lẽo ban nãy đã trở thành hiện thực, một sự thật tàn nhẫn và đau đớn hơn bất cứ cơn ác mộng nào. Hân bỗng thấy cơ thể mình run rẩy dữ dội, một luồng khí lạnh toát ra từ tận xương tủy, đóng băng mọi cảm xúc của cô.
Hân đứng chết lặng sau cánh cửa, từng lời của cha Nam găm thẳng vào tim cô. Bên ngoài, những tiếng thì thầm thảng thốt bắt đầu lan nhanh, như một đốm lửa bùng lên trong đám cỏ khô.
Một người phụ nữ trung niên, hàng xóm của Nam từ thuở nhỏ, khẽ đưa tay lên che miệng, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. “Nam… thằng bé hiền lành, chịu khó nhất làng. Ai ngờ số nó lại khổ đến vậy!”
Người đàn ông đứng cạnh, gương mặt khắc khổ, gật đầu nặng nề. “Phải đó! Nó thương cha mẹ, sống có trước có sau. Ai nhờ việc gì cũng nhiệt tình giúp đỡ. Hồi ông Sáu bị bệnh, nó còn chạy xe đưa ông ấy đi viện giữa đêm mưa gió…”
Tiếng nấc của mẹ Nam càng thêm xé lòng, dường như những lời ca ngợi ấy càng xoáy sâu vào nỗi đau mất con. Những người dân `Làng Thượng` khác cũng bắt đầu nghẹn ngào, gương mặt ai nấy đều thấm đẫm sự xót xa.
Một bà lão râu tóc bạc phơ, dựa vào cây cột cổng, đưa bàn tay run rẩy lau nước mắt. “Thằng bé còn dặn dò mẹ nó là năm nay được tuổi, sẽ cưới vợ, xây lại căn nhà cho đàng hoàng… Vậy mà…” Bà lão không nói nên lời, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo.
Những kỷ niệm về Nam, chàng trai xấu số, ùa về trong tâm trí mọi người như một thước phim quay chậm. Nụ cười hồn hậu, ánh mắt chân thật, những lần anh giúp đỡ hàng xóm láng giềng không quản ngại khó khăn… Tất cả hiện lên rõ mồn một, khiến nỗi tiếc thương càng thêm dâng trào.
Một cô gái trẻ, có lẽ là bạn học cũ của Nam, không kìm được nữa, bật khóc nức nở. “Anh Nam ơi… Sao số anh lại bi đát đến thế này…” Tiếng khóc của cô như một lời hiệu triệu, khiến nhiều người khác cũng không giữ được cảm xúc, bắt đầu khóc òa theo.
`Sân nhà Hân`, giờ đây không còn là nơi tổ chức lễ cưới mà biến thành một đám tang nhỏ, một biển nước mắt và tiếc thương vô hạn. Tiếng khóc, tiếng than thở, tiếng nấc nghẹn ngào hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ai oán vang vọng khắp `Làng Thượng`.
Hân, vẫn đứng đó, như một pho tượng đá. Hân nghe thấy tất cả. Mỗi lời than thở, mỗi giọt nước mắt của dân làng đều như một nhát dao cứa vào trái tim Hân. Ký ức về Nam, về những dự định tương lai mà họ từng có, bỗng chốc hiện rõ mồn một. Hân cảm thấy một nỗi đau đớn đến nghẹt thở, không phải chỉ là sự bàng hoàng, mà là một cảm giác tội lỗi nặng trĩu. Cảm giác như Hân là nguyên nhân của tất cả bi kịch này, của những giọt nước mắt đang rơi, của sự tang thương đang bao trùm `Sân nhà Hân`. Tay Hân siết chặt tay nắm cửa, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng Hân không cảm thấy đau đớn. Tất cả chỉ là một mớ hỗn độn của sự tuyệt vọng và nỗi ám ảnh.
Hân vẫn đứng đó, như một pho tượng đá, nhưng trong tâm trí Hân là một trận bão tố cuồng nộ. Tiếng khóc than bên ngoài mỗi lúc một lớn hơn, như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim Hân. Móng tay Hân cắm sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu, nhưng Hân không cảm thấy đau đớn thể xác. Thứ đau đớn nhất đang xé nát Hân lúc này là sự thật và cảm giác tội lỗi.
Một bóng người đổ dài xuống sàn `Phòng nghỉ`. Mẹ Hân bước vào, gương mặt bà trắng bệch, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Bà nhìn Hân với ánh mắt vừa xót xa, vừa sợ hãi, như thể bà đang nhìn thấy một bóng ma.
“Hân à con…” Giọng mẹ Hân run rẩy, khản đặc.
Hân không nói gì, chỉ chôn chân tại chỗ, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào mẹ, chờ đợi một lời phán quyết cuối cùng. Hân cảm nhận được điều tồi tệ nhất sắp xảy ra.
Mẹ Hân cố gắng kìm nén, nhưng đôi vai bà vẫn rung lên bần bật. Bà nắm lấy tay Hân, bàn tay lạnh ngắt. “Họ… họ vừa tìm thấy Nam rồi, con à… Dưới sông… Xác đã trương phềnh, nhưng gia đình họ xác nhận đó là Nam…”
Lời của mẹ Hân vừa dứt, cả thế giới của Hân như sụp đổ. `Tin dữ` này đánh thẳng vào Hân như một `sét đánh ngang tai`. Cánh cửa mà Hân đang bám víu bỗng trở nên nặng trĩu, như thể đang kéo Hân xuống vực sâu tuyệt vọng.
Mặc dù Hân đã nghe những lời than khóc, những tiếng tiếc thương bên ngoài, nhưng việc nghe tin tức được xác nhận từ chính miệng mẹ mình lại là một cú sốc hoàn toàn khác. Một cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn chạy dọc sống lưng Hân. `Nỗi đau cũ về Nam`, về hai năm trước anh mất tích không tìm thấy xác, nay lại ùa về dữ dội, chồng chất thêm `sự thật cay đắng` rằng Nam đã thực sự ra đi, không còn một tia hy vọng nào nữa.
`Sự sợ hãi` lạnh lẽo xen lẫn tột độ, không chỉ vì cái chết bi thảm của Nam, mà còn vì bóng dáng mờ ảo của anh Hân vừa nhìn thấy trong lễ cưới. Đó là ảo giác do ám ảnh, hay là… linh hồn của Nam đang hiện về báo hiệu cái chết của chính mình? Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí Hân, khiến Hân cảm thấy rợn người.
Hân loạng choạng lùi lại, cơ thể `suy sụp hoàn toàn`. Đôi chân Hân khuỵu xuống, Hân ngã vật xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cả thế giới như quay cuồng, những âm thanh bên ngoài mờ đi, chỉ còn tiếng tim Hân đập thình thịch trong lồng ngực. Nước mắt lã chã tuôn rơi, hòa cùng lớp phấn trang điểm, tạo thành những vệt dài nhòe nhoẹt trên gương mặt. Hân đưa hai tay ôm lấy đầu, mái tóc búi cao lòa xòa.
“Không thể nào… Anh ấy đã thật sự chết sao?” Hân thốt lên trong vô vọng, giọng nói khản đặc, lạc đi giữa tiếng nấc nghẹn ngào, như một linh hồn đang lạc lối giữa cõi trần.
Hân vẫn nằm đó, run rẩy trên sàn `Phòng nghỉ` lạnh lẽo, câu hỏi vừa thốt ra như một lời nguyền. Mẹ Hân quỳ xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy con gái, cố gắng an ủi nhưng chính bà cũng đang chìm trong nỗi đau và sự bàng hoàng. Những tiếng khóc than từ bên ngoài vẫn vọng vào, như tiếng gọi của số phận, nay đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hân nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi hiện thực tàn khốc, nhưng một hình ảnh cứ cố chấp hiện rõ mồn một trong tâm trí cô: bóng dáng Nam trong bộ áo vest trắng tinh khôi, đứng lặng lẽ giữa `quan khách` ở `Sân nhà Hân`, đôi mắt buồn bã nhìn thẳng vào cô trong bộ áo dài đỏ thêu rồng phượng. Khoảnh khắc ấy, Hân đã vội vàng gạt đi, cho rằng đó chỉ là ảo giác do căng thẳng, do quá nhớ nhung Nam. Nhưng giờ đây, khi mẹ cô vừa xác nhận cái chết của Nam, mọi thứ bỗng trở nên sáng tỏ một cách ghê rợn.
Hân mở bừng mắt, đồng tử co rút lại. Đó không phải là ảo giác. Không thể nào là ảo giác được! Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng Hân, xuyên thấu từng mạch máu. Linh hồn Nam. Anh đã về. Anh về để báo tin cho cô, về cái chết của chính mình, hay là về để tiễn biệt cô trong ngày cô bước sang một trang mới của cuộc đời?
Mẹ Hân thấy con gái bỗng nhiên cứng đờ, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định, bà lay nhẹ vai Hân.
“Hân à, con sao vậy? Đừng làm mẹ sợ…” Giọng bà nghẹn ngào.
Hân không nghe thấy mẹ nói gì. Trong đầu Hân chỉ còn vang vọng hình ảnh Nam, nụ cười buồn bã, ánh mắt xa xăm. Cảm giác lạnh sống lưng không tan biến, mà càng lúc càng trở nên dữ dội, như có ai đó đang thì thầm bên tai cô những lời cảnh báo rợn người. Toàn thân Hân nổi gai ốc. Cô tin. Cô hoàn toàn tin vào điều siêu nhiên, vào cái gọi là linh hồn. Nam đã về, anh đã thật sự về… Và điều đó còn đáng sợ hơn cả cái chết của anh.
Hân bật dậy, lùi lại, va vào tường `Phòng nghỉ`, gương mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt run rẩy. Tay Hân vô thức đưa lên ôm lấy cổ, nơi cô cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt, lạnh buốt. Mẹ Hân hoảng hốt nhìn con gái, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Anh ấy… anh ấy đã ở đó, mẹ ơi…” Hân thì thầm, giọng nói yếu ớt như một tiếng thở dài, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ. “Con đã thấy Nam… ngay trong lễ cưới của con!”
Mẹ Hân tái mặt, ánh mắt hoảng loạn tột độ. Bà siết chặt bàn tay lạnh ngắt của Hân.
“Con nói gì vậy, Hân? Con… con bị sốc quá rồi! Nam đã mất tích hai năm trước, làm sao mà… đó chỉ là ảo ảnh thôi con ơi, ảo ảnh do con quá đau buồn…”
Hân lắc đầu lia lịa, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt trắng bệch.
“Không phải ảo ảnh, mẹ ơi… Con đã thấy anh ấy. Anh ấy đứng đó… giữa sân…” Hân thì thầm, giọng run rẩy, hình ảnh Nam buồn bã hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô.
Tiếng chân rầm rập vang lên, cánh cửa `Phòng nghỉ` bật mở. Chồng Hân, với gương mặt thất thần và đôi mắt đỏ hoe, vội vã bước vào, theo sau là vài người thân khác của Hân, ánh mắt ai cũng ngập tràn lo lắng và thương xót.
“Hân à, em không sao chứ?” Chồng Hân quỳ xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy Hân đang run rẩy.
Hân ngước nhìn chồng, đôi mắt cô hằn lên nỗi kinh hoàng tột độ mà anh không cách nào hiểu được. Cô muốn hét lên sự thật, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ, từng lời nói mắc kẹt lại. Làm sao cô có thể nói ra chuyện này? Họ sẽ nghĩ cô đã mất trí.
Mẹ Hân sụt sùi giải thích cho chồng Hân và những người khác: “Con bé… nó sốc quá. Nó cứ nói là thấy Nam… thấy thằng Nam trong đám cưới…”
Chồng Hân ôm chặt Hân hơn, vỗ về lưng cô. “Anh biết em đau lòng lắm, Hân. Anh cũng vậy. Anh Nam đã đi rồi… Em đừng nghĩ nhiều nữa, chỉ là em quá nhớ anh ấy thôi.”
Những lời an ủi của anh và gia đình như những nhát dao vô hình cứa vào tim Hân. Cô vùng vẫy nhẹ trong vòng tay chồng, nhưng không thể thoát khỏi nỗi sợ hãi đang bủa vây. Họ hoàn toàn không hiểu. Không ai hiểu sự kinh hoàng mà Hân đang trải qua. Linh hồn Nam không chỉ là một ký ức, anh là một hiện thực đáng sợ, một bí mật mà cô không dám tiết lộ.
Nụ cười buồn bã của Nam lại chập chờn trong tâm trí Hân, ánh mắt anh như vẫn dõi theo từng cử chỉ của cô. Hân cảm thấy hơi lạnh buốt vẫn còn vương vấn trên da thịt, như một lời nhắc nhở rằng cô không hề mơ.
Hân chỉ biết gật đầu một cách vô hồn, đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Cô để mặc họ ôm ấp, vỗ về, mặc cho những lời lẽ thương xót cứ vang vọng bên tai. Gia đình, chồng Hân, tất cả đều nghĩ cô chỉ đang đau đớn vì mất mát, vì cú sốc đột ngột. Họ không hề biết, nỗi ám ảnh của Hân còn sâu sắc hơn thế gấp vạn lần. Hân đang che giấu một bí mật kinh hoàng, một cuộc gặp gỡ mà không ai trên đời này có thể tin.
Hân không dám nhìn vào mắt bất kỳ ai, sợ rằng chỉ cần một cái nhìn, một câu nói lỡ lời, tất cả sẽ sụp đổ. Cô phải giấu kín. Tuyệt đối phải giấu kín chuyện này. Đây là bí mật của riêng Hân, và nó sẽ mãi mãi là nỗi kinh hoàng cô đơn nhất trong cuộc đời cô.
Hân chỉ biết gật đầu một cách vô hồn, đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Cô để mặc họ ôm ấp, vỗ về, mặc cho những lời lẽ thương xót cứ vang vọng bên tai. Gia đình, chồng Hân, tất cả đều nghĩ cô chỉ đang đau đớn vì mất mát, vì cú sốc đột ngột. Họ không hề biết, nỗi ám ảnh của Hân còn sâu sắc hơn thế gấp vạn lần. Hân đang che giấu một bí mật kinh hoàng, một cuộc gặp gỡ mà không ai trên đời này có thể tin.
Hân không dám nhìn vào mắt bất kỳ ai, sợ rằng chỉ cần một cái nhìn, một câu nói lỡ lời, tất cả sẽ sụp đổ. Cô phải giấu kín. Tuyệt đối phải giấu kín chuyện này. Đây là bí mật của riêng Hân, và nó sẽ mãi mãi là nỗi kinh hoàng cô đơn nhất trong cuộc đời cô.
Bỗng, một tiếng loa trầm buồn vang vọng từ `Sân nhà Hân`, xé toang không khí căng thẳng trong `Phòng nghỉ`. Tiếng kèn đám ma ảo não bắt đầu tấu lên, hòa cùng tiếng khóc nấc nghẹn ngào từ bên ngoài. Mẹ Hân giật mình buông tay Hân, bà và chồng Hân trao nhau ánh mắt khó hiểu, đầy lo lắng.
Chồng Hân bước ra khỏi phòng trước, ánh mắt dò xét. Anh vừa hé cửa, một luồng không khí lạnh lẽo cùng mùi hương trầm đặc trưng của đám tang ùa vào. `Sân nhà Hân`, nơi chỉ vài phút trước còn rực rỡ sắc đỏ của lễ cưới, giờ đây đã bị bao trùm bởi một màu trắng tang tóc. Những tấm phông lụa đỏ đã bị gỡ xuống một cách vội vã, thay vào đó là những dải băng tang trắng muốt.
`Quan khách`, những người từng tươi cười chúc phúc, giờ đây đứng lặng lẽ, gương mặt ai cũng hằn lên sự bàng hoàng và thương xót. Một nhóm `Người mặc đồ tang` – chính là gia đình của Nam – đang bước vào sân, đầu quấn khăn trắng, tay ôm di ảnh Nam. Dù hai năm đã trôi qua kể từ ngày Nam mất tích, nỗi đau vẫn vẹn nguyên như thể mới hôm qua. Những người bạn cũ của Nam, những `Hàng xóm láng giềng` từng quen biết anh, cũng lũ lượt kéo đến, ánh mắt đỏ hoe, những tiếng thở dài nặng nề vang vọng khắp `Làng Thượng`.
Mẹ Hân run rẩy kéo Hân ra khỏi `Phòng nghỉ`, hướng về phía sân. Cảnh tượng trước mắt khiến Hân cứng đờ. Không gian cưới hỏi biến thành tang lễ chỉ trong chớp mắt. Bàn thờ Nam được lập vội vàng giữa sân, với bức ảnh của anh đặt trang trọng, nụ cười hiền lành ngày nào giờ đây nhuốm màu u buồn của sự vĩnh biệt.
Hân nhìn chằm chằm vào bức di ảnh, lồng ngực đau nhói. Cô thấy nụ cười của Nam, lại nhớ đến ánh mắt buồn bã anh nhìn cô lúc nãy. Những tiếng khóc nức nở, những lời thì thầm tiếc thương cho Nam cứa vào tai Hân. Họ đau buồn cho Nam, nhưng Hân lại đang gánh chịu một nỗi kinh hoàng khác, một sự thật mà cô không thể sẻ chia. Cô là người duy nhất đã thực sự gặp lại anh, dù chỉ là một khoảnh khắc chập chờn giữa thực và mơ.
Chồng Hân ôm lấy vai Hân, giọng nói anh trầm buồn: “Hân à, họ đến chia buồn với gia đình mình và gia đình Nam đó. Cả làng ai cũng thương tiếc cho anh Nam…”
Hân không thể nói thành lời. Cô nhìn những gương mặt quen thuộc đang chìm trong đau khổ, những dòng nước mắt chảy dài trên má họ. Họ khóc cho một người đã mất, nhưng Hân lại cảm thấy như thể cô đang dự đám tang của chính mình, của tình yêu và cả lý trí của cô. Cái chết của Nam, dù đã hai năm, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, đè nặng lên trái tim cô trong cái ngày cô tưởng như sẽ hạnh phúc nhất. Giữa không khí tang thương bao trùm, Hân chỉ cảm thấy một sự cô độc tột cùng, một bí mật nặng trĩu mà cô phải mang theo.
Giữa không khí tang thương bao trùm, Hân chỉ cảm thấy một sự cô độc tột cùng, một bí mật nặng trĩu mà cô phải mang theo. Cô vẫn đứng đó, mắt dán chặt vào bức di ảnh Nam, trái tim như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Tiếng khóc than của `Gia đình của Nam` hòa cùng tiếng kèn đám ma ảo não càng xoáy sâu vào nỗi đau của `Hân`.
Bỗng, một bóng người lướt tới bên cạnh Hân. Đó là Bình, người bạn thân nhất của Nam, người từng cùng anh lớn lên ở `Làng Thượng`. Khuôn mặt Bình xanh xao, đôi mắt đỏ hoe sưng húp, hằn rõ dấu vết của những đêm không ngủ và nước mắt. Anh siết chặt nắm đấm, run rẩy đặt tay lên vai `Hân`. Chồng Hân đứng gần đó, cũng quay sang nhìn Bình với vẻ chia sẻ.
“Hân… Hân ơi…” Bình thốt lên, giọng khản đặc, nghẹn ngào. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt `Hân`, chỉ chằm chằm vào bức di ảnh của Nam, như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho chính mình. “Anh Nam… trước khi mất tích, anh ấy đã định cầu hôn Hân đó.”
Lời nói của Bình như một tiếng sét đánh ngang tai `Hân`. Cả thế giới xung quanh cô bỗng chốc quay cuồng. Hân chết lặng. Máu trong người cô như ngừng chảy. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Cầu hôn? Nam đã định cầu hôn cô? Một cảm giác ân hận tột cùng, một nỗi đau xé lòng ập đến, mạnh mẽ hơn tất cả những gì cô đã trải qua. Cô nhìn chằm chằm vào Bình, gương mặt tái mét, môi run rẩy không nói nên lời.
“Chiếc nhẫn… anh ấy đã đặt làm rồi,” Bình tiếp tục, nước mắt lại trào ra. “Anh ấy muốn cầu hôn Hân vào đúng ngày sinh nhật Hân… nhưng rồi… rồi anh ấy đi mất. Anh ấy không kịp nói với Hân…”
Những lời nói cuối cùng của Bình như búa bổ vào tâm trí Hân. Trái tim Hân đau đớn đến thắt lại. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, không phải vì cái chết của Nam, mà vì sự thật nghiệt ngã này. Cô đã không biết. Cô đã không hề biết! Nỗi ân hận gặm nhấm Hân dữ dội.
Chồng Hân, người đứng cạnh, nghe thấy những lời đó, vội vàng ôm lấy `Hân`, an ủi: “Hân à, em đừng đau lòng quá… Anh Nam cũng không muốn thấy em như vậy đâu…” Anh nghĩ `Hân` đang đau khổ vì biết Nam vẫn còn yêu cô sâu đậm.
Nhưng `Hân` không nghe thấy gì. Nỗi đau trong lòng cô giờ đây mang một ý nghĩa khác, sâu sắc và tăm tối hơn. `Hân` gạt tay chồng ra, quỵ xuống, gục mặt vào hai bàn tay. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng cô, xé toạc không khí tang tóc.
“Anh ấy đã định cầu hôn tôi…” Hân lặp lại, giọng nói đứt quãng, đầy tuyệt vọng. “Sao tôi lại không biết… Sao tôi lại không biết chứ?” Cô gào lên trong câm lặng, từng tiếng nấc như xé nát lồng ngực. Nỗi ân hận và đau đớn ấy, cộng hưởng với bí mật kinh hoàng về cuộc gặp gỡ với linh hồn Nam, khiến `Hân` cảm thấy như thể cô đang mất đi lý trí. Tất cả hạnh phúc, tất cả tương lai cô từng nghĩ mình có, đều tan vỡ thành từng mảnh vụn.
Hân quỵ xuống, gục mặt vào hai bàn tay, tiếng nấc nghẹn ngào xé nát không khí tang tóc. Chồng Hân vội vã đỡ lấy cô, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Anh vẫn nghĩ Hân đang đau khổ tột cùng vì tình yêu tan vỡ.
“Anh ấy đã định cầu hôn tôi…” Hân lặp lại, giọng nói đứt quãng, đầy tuyệt vọng. “Sao tôi lại không biết… Sao tôi lại không biết chứ?” Cô gào lên trong câm lặng, nỗi ân hận và bí mật về cuộc gặp gỡ với Nam ăn mòn tâm trí.
Trong khoảnh khắc đó, một người đàn ông lớn tuổi, gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì đau buồn, từ hàng ghế `Người mặc đồ tang` đứng dậy. Đó là cha của Nam. Ông giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, giọng khản đặc nhưng cương nghị.
“Xin cảm ơn bà con, xóm làng đã đến đây tiễn đưa thằng Nam con tôi…” Ông dừng lại, hít một hơi sâu. “Hai năm rồi… hai năm chúng tôi tìm kiếm nó. Cứ ngỡ có ngày nó về…”
Ông đưa mắt nhìn quanh, dừng lại trên khuôn mặt tái mét của Hân. “Nhiều người hỏi Nam nó chết thế nào… có oan khuất gì không. Thật ra… sự thật đã rõ ràng rồi.”
Cả `Sân nhà Hân` chìm trong im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cha Nam.
“Hôm đó là đêm bão lớn nhất trong vòng chục năm qua ở `Làng Thượng`,” cha Nam bắt đầu kể, giọng nghèn nghẹn. “Nó đi đánh cá một mình… vì đêm bão cá thường về nhiều. Nó nghĩ sẽ tranh thủ kiếm chút tiền cho mẹ nó chữa bệnh… cho đám cưới của nó sau này…”
Lời ông vừa dứt, Hân co rúm lại, nước mắt lại trào ra. Cô biết Nam làm tất cả vì cô, vì tương lai của họ.
“Giữa đêm, gió giật, mưa táp… thuyền nó bị lật úp. Ai cũng nói nó là tay chèo cừ khôi, nhưng giữa sông nước dữ dội vậy, một mình nó không thể chống chọi. Nó đã trôi dạt quá xa…” Cha Nam nói, giọng run run, “Chúng tôi đã tìm kiếm mấy ngày đêm ròng rã… nhưng không thấy thi thể nó. Sông nước đã cuốn nó đi mất.”
Ông nhắm mắt lại, nén tiếng thở dài nặng trĩu. “Thằng Nam… nó là đứa con dũng cảm. Nó yêu nghề, yêu biển, yêu sông… và nó luôn muốn làm điều tốt nhất cho những người nó yêu thương.”
Một vài `Người mặc đồ tang` khác gật đầu, lau nước mắt. Bình đứng cạnh Hân, đôi mắt đỏ hoe, vỗ nhẹ vai cô. Chồng Hân nhìn cha Nam với ánh mắt thấu hiểu.
“Nó đã ra đi trong lúc làm việc, trong đêm mưa bão, một mình đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt,” cha Nam tiếp tục, giọng ông dần vang hơn, đầy tự hào nhưng cũng thấm đẫm nỗi đau. “Nó là người con dũng cảm của `Làng Thượng`. Mặc dù không tìm thấy xác… nhưng lòng yêu nghề và sự dũng cảm của nó… sẽ mãi được mọi người ghi nhớ.”
Tiếng rì rào bàn tán bắt đầu vang lên trong `Quan khách`. Mọi người đều thể hiện sự thương tiếc và ca ngợi Nam. Đối với Hân, những lời nói ấy như những nhát dao cứa vào lòng. Cô biết Nam dũng cảm, biết anh yêu cô, nhưng sự thật ấy giờ đây lại càng khiến Hân thêm dằn vặt. Hân không thể khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ chảy dài, trộn lẫn giữa sự thương xót Nam và nỗi kinh hoàng trước bí mật mà chỉ một mình Hân mang.
Những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ chảy dài trên khuôn mặt Hân, trộn lẫn giữa sự thương xót Nam và nỗi kinh hoàng trước bí mật mà chỉ một mình Hân mang. Cô nghe tiếng xì xào của những `Quan khách`, những lời lẽ tiếc thương và ngưỡng mộ dành cho người yêu cũ. Một người phụ nữ lớn tuổi mặc áo vải nâu, tóc bạc phơ, bước tới gần cha Nam, đôi mắt đỏ hoe.
“Thằng Nam nó hiền lành, tốt bụng lắm ông ạ. Làng Thượng mình mất đi một người con tài giỏi,” bà nói, giọng run rẩy.
Cha Nam gật đầu, cố nén tiếng thở dài. “Nó là đứa con có hiếu, có tình. Ước gì… ước gì tôi có thể nhìn thấy nó lần cuối.”
Một người đàn ông trung niên khác chen vào, giọng đầy vẻ nể trọng. “Đêm bão đó tôi cũng ở nhà, gió giật tưởng sập cả mái. Thằng Nam dám một mình ra khơi, đúng là gan dạ. Nó vì làng vì xóm, vì gia đình.”
Những lời ngợi ca Nam cứ thế vang lên, như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tim Hân. Cô cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào, bàn tay siết chặt tà áo dài. Chồng Hân đặt tay lên vai cô, an ủi. Anh vẫn nghĩ đó là nỗi đau của tình cũ, không hề hay biết về vực thẳm tội lỗi đang giày vò Hân.
Trên bục tạm bợ giữa `Sân nhà Hân`, di ảnh Nam được đặt trang trọng. Nụ cười của anh trong bức ảnh dường như đang nhìn thẳng vào Hân, vừa trìu mến vừa ẩn chứa một sự trách cứ vô hình. Hân chỉ muốn gào lên, muốn xé toạc lớp vỏ bọc dối trá. Nhưng cô không thể. Bí mật nặng nề như một tảng đá đè nát lồng ngực.
Hàng `Người mặc đồ tang` thắp hương, khói bay nghi ngút, mang theo mùi trầm mặc và đau thương. Từng người dân `Làng Thượng` nối nhau lên thắp nén hương, cúi đầu mặc niệm. Họ nhớ về Nam như một người anh hùng, một biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh. Hân nhìn cảnh tượng đó, nỗi dằn vặt của cô lên đến đỉnh điểm. Cô thầm nghĩ, họ đang tiễn đưa một con người mà họ nghĩ họ biết, nhưng thực chất, có một sự thật kinh hoàng mà không ai hay. Nam có phải là người con ưu tú duy nhất ở đây không? Hay còn ai khác nữa?
Hân nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu cô: cảnh Nam với chiếc nhẫn cầu hôn, cảnh anh ngã xuống biển, và cái nhìn cuối cùng đầy ám ảnh. Không, cô phải mạnh mẽ. Mọi chuyện sẽ được chôn vùi. Hân tự nhủ, cô phải quên đi tất cả.
Hân cố gắng ép mình tin vào những lời tự nhủ, nhưng không thể. Không gian tang lễ nặng trĩu mùi trầm hương và nỗi đau xót, bóp nghẹt mọi ý định chạy trốn của Hân. Đôi mắt Hân đờ đẫn nhìn về phía gia đình Nam. Mẹ Nam, người phụ nữ gầy gò, giờ đây càng tiều tụy, nước mắt đã khô cạn nhưng nỗi đau thì hằn sâu trên từng nếp nhăn. Cha Nam vẫn giữ vẻ điềm tĩnh cố gắng, nhưng đôi vai ông run rẩy mỗi khi có người đến chia buồn. Hân đứng bên cạnh họ, một thành viên xa lạ trong vòng tròn tang tóc, cảm thấy Hân như một kẻ xâm nhập.
Cái cảm giác Nam vẫn ở đây, không chỉ trong ký ức hay di ảnh, mà là một sự hiện diện vô hình, len lỏi qua từng thớ thịt, thớ xương của Hân. Nó không phải là ảo ảnh Hân thường thấy, mà là một sự kết nối kỳ lạ, lạnh buốt nhưng đầy ám ảnh. Hân như nghe thấy tiếng thì thầm của gió bên tai, như thấy một ánh mắt vô hình dõi theo từng cử động của mình. Nam đang nhìn Hân, cô chắc chắn. Anh đang nhìn Hân từ một thế giới khác, với cái nhìn mà Hân không tài nào giải mã nổi: có phải là tình yêu, là trách móc, hay là một lời cảnh báo?
Hân khẽ rùng mình. Nỗi buồn sâu sắc và sự hối hận giằng xé trong lòng Hân, trộn lẫn với sự sợ hãi không tên. Hân muốn quay đi, muốn chạy trốn khỏi đôi mắt vô hình đó, nhưng đôi chân Hân như bị đóng chặt xuống đất. Hân chỉ có thể đứng đó, im lặng, lắng nghe những tiếng khóc nấc nghẹn của gia đình Nam và cảm nhận sự hiện diện ám ảnh của anh. Mỗi lời tiếc thương dành cho Nam đều như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng của Hân. Hân không biết mình có thể chịu đựng được đến bao giờ. Hân cảm thấy linh hồn mình đang dần tan chảy, hòa vào không khí nặng nề của tang lễ, bị giằng xé giữa thực tại và những ảo ảnh kinh hoàng.
Hân không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Đôi chân Hân tự động di chuyển, lướt qua những người mặc đồ tang mà không một lời chào, không một ánh mắt chạm. Hân thoát khỏi cánh cửa nặng nề của sân nhà Hân, nơi diễn ra tang lễ, hít thật sâu làn không khí lạnh buốt của buổi chiều tà. Nỗi ám ảnh của Nam vẫn bám riết, nhưng giờ đây, Hân cần một nơi để trốn chạy, để đối mặt với nó theo cách riêng của mình.
Hân biết mình phải đi đâu. Làng Thượng về chiều nhuộm một màu u tịch. Hân băng qua những con đường làng quen thuộc, từng bước chân như nặng trĩu chì. Dòng sông, nơi Nam được cho là đã mất tích, hiện ra trước mắt Hân. Nước sông cuồn cuộn chảy xiết, phản chiếu ánh sáng cuối cùng của mặt trời sắp lặn, gợn lên những con sóng bạc đầu như vô số lời thì thầm bi ai.
Hân tìm thấy một cành hoa trắng tinh khôi, không biết từ đâu rụng xuống, còn đọng sương đêm. Hân nhẹ nhàng nâng niu nó trong lòng bàn tay, cánh hoa mềm mại, lạnh lẽo. Từng kí ức về Nam, về những lời thề non hẹn biển, về những nụ cười và ánh mắt, tất cả ùa về như một dòng lũ xiết, bóp nghẹt lồng ngực Hân. Đây là lời tiễn biệt cuối cùng, là sự giải thoát cho cả Nam và cho chính cô.
Hân cúi người, đôi mắt đờ đẫn nhìn dòng nước. Hân từ từ thả cành hoa xuống. Cánh hoa trắng nhỏ nhoi xoay tròn vài vòng, rồi bị dòng chảy mạnh mẽ cuốn đi, mất hút vào hư vô. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Hân, hòa vào làn gió lạnh.
“Em xin lỗi, Nam,” Hân thì thầm, giọng nói lạc đi trong tiếng gió và tiếng sóng.
Đó không chỉ là lời xin lỗi vì cái chết của Nam, mà còn là lời xin lỗi cho một mối duyên đã lỡ, cho một tương lai không thành hình, cho sự thật rằng Hân đã sống tiếp mà không có anh. Bờ vai Hân run rẩy. Hân đứng đó rất lâu, nhìn theo dòng sông không ngừng trôi, mang theo cành hoa trắng và cả một phần tâm hồn đã chết lặng của Hân. Ánh hoàng hôn cuối cùng nhuộm đỏ cả một khoảng trời, như một vết thương lòng rỉ máu không ngừng.
Hân đứng đó cho đến khi bóng tối bao trùm. Gia đình Hân đã tìm thấy Hân, với đôi mắt sưng húp và gương mặt thất thần. Lễ cưới, đương nhiên, đã không thể tiếp tục. Các Quan khách đã ra về trong không khí nặng nề, những lời thì thầm tiếc nuối và thương cảm. Gia đình Hân phải đối mặt với một cú sốc kép: tang lễ của Nam và lễ cưới của con gái bị hủy bỏ.
Hân quay trở về Sân nhà Hân, giờ đây đã vắng lặng, chỉ còn lại những tàn dư của cả một ngày hạnh phúc đã tan vỡ và một nỗi đau không thể gọi tên. Những vật dụng trang trí cưới hỏi, những chiếc bàn tiệc giờ đây nằm chỏng chơ, như những nhân chứng câm lặng cho sự đổ vỡ. Mùi hương của hương trầm vẫn còn vương vấn, hòa lẫn với mùi hoa lài của lễ cưới, tạo thành một hỗn hợp ngột ngạt.
Gia đình Hân không biết phải nói gì với Hân. Họ nhìn Hân với ánh mắt lo lắng, xót xa. Mẹ Hân ôm lấy Hân, những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên vai áo dài đỏ của cô. Chiếc áo dài, biểu tượng của hạnh phúc, giờ đây lại thấm đẫm bi thương.
Hân bước vào Phòng nghỉ, căn phòng mà đáng lẽ cô sẽ trang điểm lần cuối trước khi ra mắt chú rể. Giờ đây, gương mặt Hân xanh xao, vô hồn. Chiếc gương phản chiếu một cô gái khác, không phải cô dâu rạng rỡ của buổi sáng. Cái bóng ám ảnh của Nam vẫn còn đó, lởn vởn trong từng góc phòng, trong từng kỷ vật cưới. Mọi thứ đều gợi nhắc đến Nam.
Trong ba ngày sau ngày cưới, Hân sống trong trạng thái mơ hồ. Hân không nói chuyện nhiều, chỉ lẳng lặng nhìn ra cửa sổ, dõi theo những đám mây trôi. Gia đình Hân cố gắng an ủi, nhưng Hân dường như đã khép chặt mình lại trong một thế giới riêng, nơi chỉ có Hân và nỗi đau về Nam. Cuộc sống ở Làng Thượng dường như đã thay đổi hoàn toàn với Hân. Mọi thứ trở nên mờ nhạt, vô vị. Hà Nội, nơi mà chồng Hân làm việc, nơi mà Hân từng nghĩ sẽ là khởi đầu mới của mình, giờ đây cũng trở nên xa vời và không còn ý nghĩa.
Lễ cưới của Hân đã bị hoãn lại vô thời hạn. Đây là sự thật không thể chối cãi. Không ai nói rõ lý do, nhưng mọi người đều hiểu. Cái chết bí ẩn của Nam, sự xuất hiện của Người mặc đồ tang, và chính Hân nhìn thấy ảo ảnh/linh hồn Nam trong ngày cưới đã khiến mọi thứ sụp đổ. Hân không còn tâm trí cho bất cứ điều gì khác ngoài việc đối mặt với sự thật nghiệt ngã này. Hân biết, cuộc đời Hân đã rẽ sang một hướng khác, một hướng mà Hân chưa từng hình dung.
Những ngày sau đó, làng quê chìm trong sự im lặng của nỗi buồn. Hân ngồi bên khung cửa sổ cũ kỹ, nhìn ra con đường đất mà ngày nào cô và Nam vẫn thường rảo bước. Nắng vẫn vàng, gió vẫn lay hàng tre, nhưng tất cả giờ đây như được phủ một lớp màn của sự mất mát. Hân không còn cảm nhận được cái vội vã của thời gian, hay áp lực của những kỳ vọng. Hân sống chậm lại, lắng nghe tiếng lòng mình, điều mà trước đây Hân đã vô tình bỏ qua trong guồng quay của cuộc sống. Nỗi đau về Nam vẫn còn đó, sâu sắc như dòng sông không ngừng chảy. Nhưng cùng với thời gian, Hân bắt đầu cảm nhận một sự thay đổi nhỏ bé bên trong mình. Cái bóng của Nam không còn là nỗi ám ảnh chỉ mang theo bi thương. Giờ đây, nó là một phần của Hân, một vết sẹo nhắc nhở Hân về tình yêu, về tuổi trẻ, và về sự mong manh của hạnh phúc. Hân học cách chấp nhận, chấp nhận rằng có những điều nằm ngoài tầm kiểm soát, có những mất mát không thể bù đắp, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Hân nhận ra rằng, dù cuộc đời đã rẽ sang một hướng khác, một hướng không có Nam, nhưng không có nghĩa là nó sẽ không có ý nghĩa. Hân nhìn về phía chân trời, nơi ánh mặt trời cuối ngày rực rỡ, hứa hẹn một bình minh mới. Có lẽ, con đường mới này sẽ không dễ dàng, nhưng Hân tin rằng Hân sẽ tìm thấy sức mạnh để bước đi, mang theo tất cả những gì đã qua, để tìm kiếm một phiên bản bình yên hơn của chính mình. Hân biết, Nam sẽ luôn ở đó, trong trái tim Hân, như một vì sao dẫn lối trong đêm tối.

