Cô gái hiền lành bị ‘cướp đời’ trong đêm mưa và sự thật đằng sau tiếng chửi đanh đá…

Trời còn rất sớm.

Cả xóm chìm trong màn sương mỏng và bóng tối lặng câm. Tiếng gà trống lác đác cất lên, kéo dài như xé toang sự tĩnh mịch. Vài mái nhà le lói ánh đèn dầu – những người quen dậy sớm đang chuẩn bị cho một ngày mưu sinh nhọc nhằn.

Rồi đột ngột—

Cả cuối xóm bật dậy bởi tiếng chửi vang như sấm của bà Kim.

– Tiên sư chúng mày! Bà nuôi có mấy con gà cả năm trời, ăn không dám ăn, vậy mà đứa nào bắt mất rồi! Không làm mà đòi có ăn thì ra bờ ruộng mà nhặt! Tổ sư bố lũ trộm kia!

Lại mất gà.

Người ta thở dài. Tội thì có tội. Nhưng mệt thì cũng mệt.

Tiếng bà Kim chát chúa, the thé, dội từ sân nhà bà sang tận đầu xóm. Bà đứng giữa sân, tóc búi lệch, tay chống nạnh, quay đủ bốn phía mà chửi. Câu nọ nối câu kia như roi quất.

– Ở nhà bà là con gà, về nhà chúng mày nó hóa quạ, hóa diều hâu! Nó mổ mù cả nhà chúng mày cho xem! Có giỏi đêm nay vào mà bắt nốt đi! Bà còn mấy con nữa đấy! Bắt được đứa nào bà ấn đầu xuống, bà tọng cho tắc cổ luôn!

Không ai dám ra tiếng.

Đụng vào bà Kim lúc này chẳng khác nào tự bôi mỡ vào người cho kiến lửa bu vào cắn. Mà lạ, càng bị trộm, bà càng chửi dữ. Càng chửi dữ, trộm lại càng lộng hành. Cứ như có ai cố tình chọc vào tổ kiến lửa, để cả cuối làng phải nghe tiếng bà oang oang suốt tháng.

Người ta quen gọi bà là “mụ Kim đanh đá”.

Nhưng trước kia, Kim đâu phải vậy.

Ngày trẻ, Kim hiền và ít nói. Gương mặt ưa nhìn, nước da trắng ngà, dáng người thanh mảnh. Thế mà hết năm này qua năm khác, bạn bè lần lượt lấy chồng, còn cô vẫn lặng lẽ ở nhà phụ giúp cha mẹ.

“Con bé này chắc cao số.” Người ta xì xào vậy.

Rồi một ngày, Kim biết mình đã thành đàn bà.

Không phải vì yêu.

Không phải vì cưới hỏi.

Chỉ là một đêm mưa, một sai lầm trong bóng tối.

Năm ấy, vào mùa khô, trai gái trong độ tuổi lao động phải đi dân công vác đất đắp đê. Đợt đó Kim đi xa gần mười lăm cây số. Cô được phân công cùng một người đàn ông tên Quý – làm cấp dưỡng cho cả đoàn.

Ban ngày họ nấu cơm. Ban đêm đàn ông ngủ một nhà, phụ nữ ngủ nhà khác.

Nửa đêm hôm ấy, trời đổ gió. Sợ đống củi ướt mưa, Kim lặng lẽ ra che lại bằng mấy tấm ni-lông. Cô đang lom khom thì giật mình vì một giọng nói phía sau.

– Cô Kim phải không?

Là Quý.

Hắn bước lại gần. Nói giúp cô một tay. Nhưng rồi hai bàn tay rắn chắc của hắn bất ngờ siết chặt lấy người cô.

– Anh làm gì thế?

Giọng Kim run.

Bóng tối đặc quánh như đồng lõa. Gió rít qua bờ đê. Cô chống cự yếu ớt. Nhưng nỗi xấu hổ khiến cô không dám kêu lên.

Đêm ấy, Kim mất đi sự ngây thơ.

Sáng hôm sau, cô không dám ngẩng mặt. Còn Quý thì cười hề hề.

– Chuyện đã rồi, xấu hổ làm gì. Sau này nếu có con, anh chịu trách nhiệm.

Kim bật lại, giọng nghẹn:

– Đừng để vợ anh ra tận cổng nhà tôi réo tên!

Hắn nháy mắt.

– Em không nói, anh không nói. Ai biết được?

Kim ngẩng phắt lên.

– Từ nay coi như không quen biết!

Nhưng đời đâu đơn giản như lời nói.

Vài tháng sau, bụng cô lớn dần. Lời đàm tiếu độc địa lan nhanh hơn gió. Các bà trong xóm về tra hỏi chồng. Đàn ông thì lảng tránh ánh mắt Kim. Phụ nữ nhìn cô bằng nửa thương hại, nửa khinh bỉ.

“Không biết ông nào là tác giả cái bụng kia.”

Câu nói ấy như lưỡi dao cứa vào lòng cô mỗi ngày.

Kim không khóc nữa.

Cô trở nên cứng cỏi như một thân cây trơ trọi giữa bão. Cái lưng gầy gò ấy gồng lên che chở cho đứa con trong bụng.

Rồi Phong ra đời.

Không cưới hỏi. Không mâm cao cỗ đầy. Không một lời chúc mừng.

Chỉ có tiếng trẻ con khóc giữa căn nhà nghèo và ánh mắt soi mói của cả xóm.

Từ đó, Kim sống như gà mẹ xù lông bảo vệ con. Cô làm đủ việc: cấy lúa thuê, nhổ cỏ mướn, chăn gà, trồng rau. Nhịn ăn nhịn mặc để con không thiếu bữa.

Cô chưa từng ngửa tay xin ai.

Nhưng người đời vẫn không buông tha.

Rau ngoài đồng bị nhổ trộm. Ngô chưa kịp chắc hạt đã bị bẻ sạch. Gà nuôi cả năm bỗng một sáng chỉ còn cái chuồng trống.

Lần đầu mất trộm, Kim chỉ biết ngồi bệt xuống sân mà khóc.

Nhưng vài lần sau, nước mắt khô đi.

Thay vào đó là tiếng chửi.

Tiếng chửi ban đầu run rẩy vì uất ức. Rồi dần dần trở nên đanh thép, chua chát. Cô chửi kẻ trộm, chửi cái nghèo, chửi cả số phận đã đẩy mình vào đường cùng.

Biết rằng chửi chẳng lấy lại được gì.

Nhưng nếu không chửi, cô thấy mình sẽ nghẹt thở.

Càng chửi, bọn trộm càng lì lợm. Như muốn trả đũa. Nửa luống hành bị nhổ tan hoang. Cả rặng ngô bị bẻ trụi. Chuồng gà nhiều lần bị phá.

Và mỗi lần như thế, Kim lại đứng giữa sân, quay bốn phía mà chửi từ sáng đến chiều, từ ngày này sang ngày khác.

Tiếng chửi ấy, với người khác là chua ngoa.

Nhưng với Kim, đó là cách duy nhất để giữ lại chút tự trọng cuối cùng của một người đàn bà bị dồn ép.

Thế rồi người ta quen với tiếng bà.

Quen đến mức quên mất rằng trước khi thành “mụ Kim đanh đá”, bà từng là một cô gái hiền lành chỉ muốn sống bình yên như bao người khác.

Chương 2 dưới bình luận ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cô gái hiền lành bị ‘cướp đời’ trong đêm mưa và sự thật đằng sau tiếng chửi đanh đá…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt