Cô gái ngh//èo chỉ mang giỏ hoa quả tới nhà bạn trai ra mắt, ai ngờ mẹ anh vừa nhìn đã vội bê mâm cơm thịnh soạn cất đi, bày ra mâm cơm toàn rau luộc, cô đứng lên nói một câu khiến cả nhà anh ngh//ẹn đ/ắng…
Hà sinh ra ở một vùng quê ngh//èo ven sông. Bố m/ất sớ/m, mẹ tần tảo sớm hôm nuôi hai chị em ăn học. Cuộc sống khó khăn dạy Hà cách sống tiết kiệm, tự lập và biết trân trọng những điều nhỏ bé.
Lên đại học ở thành phố, Hà làm thêm đủ nghề: bưng bê quán cà phê, gia sư, b/án hàn/g onli/ne… Nhờ vậy, cô không chỉ trang trải sinh hoạt phí mà còn gửi về phụ mẹ một phần. Chính trong một lần đi làm thêm ở thư viện, Hà quen Nam – sinh viên năm cuối, cao ráo, hiền lành, gia đình khá giả.
Yêu nhau hơn một năm, Nam đề nghị đưa Hà về ra mắt bố mẹ. Hà vừa mừng vừa lo. Cô biết hoàn cảnh hai bên cách xa, nhưng tin vào tình cảm chân thành của Nam.
Sáng hôm đó, Hà dậy sớm đi chợ, lựa những loại hoa quả tươi nhất: táo đỏ, nho tím, cam vàng… Cô cẩn thận gói vào một giỏ mây xinh xắn, thắt ruy băng. Dù món quà giản dị, nhưng là thứ tốt nhất cô có thể mua bằng đồng tiền mình tự kiếm.
Tới nhà Nam, Hà lễ phép chào hỏi. Bố Nam vui vẻ đáp lại, còn mẹ anh – bà Hạnh – chỉ liếc nhanh giỏ hoa quả, ánh mắt thoáng chút h/ờ h/ững.
“Con bé mang gì vậy Nam?” – bà hỏi.
“Dạ, hoa quả tráng miệng mẹ ạ.” – Nam đáp, tươi cười.
Bà Hạnh gật nhẹ, rồi quay vào bếp nói nhỏ gì đó với cô giúp việc. Hà không để ý, vẫn nghĩ mọi chuyện bình thường.
Một lúc sau, bàn ăn được bày ra. Trước mặt Hà là đĩa rau muống luộc, bát canh bí loãng, thêm đĩa đậu phụ rán nguội ngắt. Mọi thứ đều đơn sơ, trong khi mùi thơm từ bếp vẫn bay ra nức mũi. Qua khe cửa, Hà thoáng thấy một mâm cơm thịnh soạn: gà luộc vàng óng, cá hấp, tôm rim, thịt kho… đang được bê đi cất.
Nam c/au m/ày: “Mẹ ơi, con tưởng sáng nay mẹ nấu nhiều món lắm mà?”
Bà Hạnh cười gượng: “À, mấy món kia để dành đãi khách chiều nay. Ăn rau cho thanh đạm cũng tốt.”
Hà khẽ mỉm cười, cầm đũa ăn vài miếng, nhưng lòng đã nhận ra câu chuyện. Không khí bàn ăn nặ/ng n/ề.
Ăn được một lúc, Hà đặt đũa xuống, nhẹ nhàng đứng lên. Cả bàn hướng mắt về cô. Giọng Hà bình tĩnh nhưng rõ ràng…
“Dạ, con xin cảm ơn bố mẹ và Nam đã đón tiếp con rất chu đáo. Bữa cơm hôm nay thực sự rất… đặc biệt với con.”
Hà mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng ẩn chứa sự tổn thương sâu sắc mà không ai nhìn thấu. Bố Nam và Nam ngỡ ngàng, chưa kịp hiểu ý tứ đằng sau lời cảm ơn của Hà. Bà Hạnh chỉ nhướn mày, chờ đợi.
“Tuy nhiên,” Hà tiếp lời, giọng cô vẫn bình tĩnh nhưng mỗi từ thoát ra đều như được cân nhắc kỹ lưỡng, “qua buổi gặp mặt hôm nay, con nhận ra rằng giữa con và gia đình mình, có lẽ có những sự khác biệt rất lớn về quan điểm sống, về cách nhìn nhận mọi việc.”
Nam lập tức cau mày, cảm giác bất an dâng lên. Anh nhìn Hà, đôi mắt cô gái vẫn điềm tĩnh lạ thường, nhưng anh biết, sâu bên trong, cô đang phải chịu đựng điều gì đó.
“Con không muốn vì mình mà làm phiền đến sự bình yên của gia đình mình, Nam ạ.” Hà nói, ánh mắt cô khẽ lướt qua Nam, rồi dừng lại ở Bà Hạnh.
Cả nhà Nam như chết lặng. Bố Nam ngỡ ngàng, không thốt nên lời. Nam hoàn toàn bất ngờ trước những lời này của Hà, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Bà Hạnh đang định nói gì đó thì hơi chột dạ. Bà nhìn Hà với ánh mắt khó hiểu, xen lẫn một chút bối rối, tự hỏi liệu cô gái này đã nhận ra điều gì. Nhưng Hà không chờ đợi bất kỳ phản ứng nào, cô chỉ nhẹ nhàng cúi đầu.
Bà Hạnh giật mình, vội vã nắm lấy tay Hà khi Hà định quay lưng bước đi. Một sự lo lắng thoáng qua trên gương mặt vẫn còn giữ vẻ thanh cao của bà. Bà Hạnh cố gắng nặn ra nụ cười gượng gạo, giọng nói đầy vẻ trấn an, nhưng lại có phần hụt hơi.
“Con bé hiểu lầm rồi, Hà! Con hiểu lầm mẹ rồi. Có phải con thấy mâm cơm mẹ dọn ra cho con không được thịnh soạn nên con nghĩ mẹ… không quý con không? Đâu phải như vậy.” Bà Hạnh vội vã giải thích, ánh mắt lảng tránh ánh nhìn trực diện của Hà. Bà liếc nhanh sang Nam và Bố Nam, cố gắng giữ thể diện. “Mẹ chỉ muốn con ăn rau cho mát, cho thanh đạm thôi mà. Thật ra mấy món kia… mấy món kia Nam không thích, mẹ sợ con ăn không quen, nên mẹ mới… à, mẹ chỉ muốn con ăn những món con thích, con hiểu không?”
Lời ngụy biện của Bà Hạnh nghe thật giả tạo. Nam cau mày, đôi mắt nhìn thẳng vào mẹ với vẻ bực bội và thất vọng rõ rệt. Anh không hài lòng chút nào với lời giải thích quanh co, vụng về của bà. Hà vẫn đứng yên, đôi mắt cô nhìn sâu vào Bà Hạnh, như thể đang cân nhắc từng lời bà nói, nhưng trên gương mặt cô không còn chút bất ngờ nào. Bố Nam chỉ biết im lặng, không khí lại trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
Nam không thể chịu đựng được nữa. Anh bất ngờ bật dậy khỏi ghế, đôi mắt nhìn thẳng vào Bà Hạnh, giờ đây không còn chỉ là sự bực bội mà là một nỗi thất vọng sâu sắc. Giọng anh run lên vì tức giận, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.
“Mẹ làm vậy là có ý gì?” Nam gằn giọng, từng lời như cứa vào không khí. “Tại sao mẹ lại đối xử với Hà như vậy?”
Anh không giấu nổi sự thất vọng về mẹ mình. Bà Hạnh giật mình lùi lại một bước trước phản ứng dữ dội của con trai, ánh mắt bà tràn ngập sự kinh ngạc. Bố Nam ngẩng đầu lên, nhìn con trai rồi lại nhìn vợ, gương mặt ông lộ rõ vẻ khó xử. Hà đứng đó, chứng kiến cảnh Nam đứng hẳn dậy, một tay siết chặt thành nắm đấm như muốn bảo vệ cô. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng, một phần nào đó được an ủi. Dù vậy, quyết định mà cô đã đưa ra trong tâm trí mình vẫn không hề lung lay. Ánh mắt Hà trở nên kiên định hơn bao giờ hết, cô nhìn Nam như một lời khẳng định thầm lặng.
Nam vẫn đứng sững, ngực phập phồng, đôi mắt đầy vẻ thất vọng nhìn Bà Hạnh. Không khí căng như dây đàn, Bố Nam vẫn khó xử. Hà nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Nam, một cái siết nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như một lời trấn an và cũng là ra hiệu cho anh dừng lại. Cô bước thêm một bước về phía trước, ánh mắt cương nghị nhưng không hề có chút oán trách nào, hướng thẳng về phía Bà Hạnh.
“Cháu xin phép được nói ạ,” Hà cất giọng, âm sắc bình tĩnh đến lạ thường, khiến mọi sự chú ý đổ dồn vào cô. Cô không nhìn Nam, không nhìn Bố Nam, mà chỉ duy nhất nhìn Bà Hạnh, như thể đây là cuộc đối thoại riêng giữa hai người phụ nữ. “Cháu biết, thưa cô, cô có ý tốt khi muốn hiểu rõ hơn về người mà Nam lựa chọn.”
Hà ngưng một chút, cho phép những lời của mình thấm vào không gian. “Nhưng cháu không muốn mối quan hệ này bắt đầu bằng sự thử thách về hoàn cảnh hay vật chất.” Hà nói, từng lời chậm rãi, rõ ràng, vang vọng trong căn phòng. Ánh mắt cô vẫn không hề lay chuyển, thẳng thắn và đầy tự trọng. “Cháu tin rằng, tình cảm và sự chân thành mới là nền tảng bền vững nhất, chứ không phải những phép thử về của cải hay địa vị.”
Bà Hạnh đứng bất động, gương mặt cứng đờ vì ngạc nhiên. Bà không ngờ một cô gái có vẻ ngoài hiền lành, kiệm lời như Hà lại có thể thẳng thắn và kiên cường đến vậy. Một sự bối rối, pha lẫn chút khó chịu và cả… một tia kính nể thoáng qua trong đáy mắt Bà Hạnh. Nam nhìn Hà, vẻ tức giận trên mặt dần chuyển thành sự kinh ngạc, rồi là ngưỡng mộ sâu sắc.
Bà Hạnh đứng bất động, gương mặt cứng đờ vì ngạc nhiên. Bà không ngờ một cô gái có vẻ ngoài hiền lành, kiệm lời như Hà lại có thể thẳng thắn và kiên cường đến vậy. Một sự bối rối, pha lẫn chút khó chịu và cả… một tia kính nể thoáng qua trong đáy mắt Bà Hạnh. Nam nhìn Hà, vẻ tức giận trên mặt dần chuyển thành sự kinh ngạc, rồi là ngưỡng mộ sâu sắc.
Không khí trong phòng khách căng thẳng đến nghẹt thở, những lời của Hà vẫn còn vang vọng. Bố Nam, người vẫn giữ thái độ thân thiện từ đầu, nhận thấy sự tĩnh lặng bất thường và gương mặt biến sắc của vợ mình. Ông biết mọi chuyện đã đi quá xa. Ông hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự im lặng nặng nề.
“Thôi thôi, có gì từ từ nói chuyện, đừng làm ầm lên thế này,” Bố Nam vội vàng lên tiếng, giọng ông hiền lành nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Ông cảm thấy xấu hổ thay cho Bà Hạnh, cách cư xử của vợ ông đã khiến tình huống trở nên khó xử hơn bao giờ hết. Ông đưa mắt nhìn Hà, ánh mắt ông lộ rõ sự thông cảm sâu sắc và cả chút tiếc nuối. Hà thực sự là một cô gái tốt, kiên cường, và ông hiểu rằng cô đã phải chịu đựng quá nhiều từ đầu bữa ăn.
Hà từ từ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Bố Nam, dừng lại trên gương mặt còn đầy vẻ ngạc nhiên của Bà Hạnh, rồi cuối cùng cố định trên Nam. Một nụ cười gượng gạo, ẩn chứa biết bao nỗi buồn hiện lên trên môi Hà. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói dù nhỏ nhẹ nhưng vẫn vang lên rõ ràng, dứt khoát trong căn phòng tĩnh lặng.
“Dạ, cháu xin phép Bố, Mẹ, cháu xin phép về ạ,” Hà nói, mắt cô thoáng dao động khi nhìn Nam. “Có lẽ… có lẽ chúng cháu cần thêm thời gian để suy nghĩ lại mọi thứ.”
Nam lập tức cau mày, vẻ mặt đầy khó hiểu và lo lắng. Bà Hạnh vẫn đứng đó, như một bức tượng, nhưng ánh mắt bà không còn vẻ khinh thường nữa, thay vào đó là chút bối rối.
Hà tiếp lời, giọng cô nghe thật lòng và có chút đau xót, nhưng vẫn giữ được sự kiên định. “Cháu không muốn vì cháu mà anh Nam phải mâu thuẫn với gia đình. Chuyện tình cảm cần sự ủng hộ từ hai phía, và cháu hiểu rằng… hoàn cảnh của cháu… có lẽ chưa phù hợp.”
Nói rồi, Hà khẽ cúi đầu chào một cách lễ phép. Cô không đợi ai trả lời, cũng không nhìn lại vẻ mặt sững sờ của Nam. Dù lòng nặng trĩu, Hà vẫn giữ cho mình một vẻ ngoài mạnh mẽ. Cô xoay người, bước đi thẳng về phía cửa chính, từng bước chân như đang cố nén lại nỗi đau trong lòng.
“Hà!” Nam bất ngờ thốt lên, giọng anh vang vọng trong sự hốt hoảng tột độ, như thể vừa chứng kiến một điều không thể tin được.
Nam không chút do dự, lập tức lao vội đứng dậy, chiếc ghế va vào bàn tạo ra tiếng động chói tai. Anh thậm chí còn không kịp nhìn vẻ mặt sững sờ của Bố Nam và Bà Hạnh, chỉ buông một câu nói dứt khoát: “Con phải đi theo Hà!”
Anh như một mũi tên lao thẳng về phía cửa chính, từng bước chân nặng nề nhưng gấp gáp. Trong đầu Nam, chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: anh không thể, và sẽ không bao giờ, chấp nhận việc Hà phải rời đi một mình trong hoàn cảnh đầy tổn thương này. Tình yêu và sự tức giận đối với hành động của mẹ mình đã khiến anh hành động theo bản năng, không một chút tính toán.
Bà Hạnh đứng sững sờ tại chỗ, đôi mắt trừng trừng nhìn theo bóng lưng vội vã của con trai. Khuôn mặt bà từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận tột độ, rồi lại pha lẫn sự thất vọng sâu sắc. Bà không ngờ, tuyệt đối không ngờ rằng Nam, đứa con trai vẫn luôn hiền lành, nghe lời, lại có thể phản ứng mạnh mẽ đến mức này, vì một cô gái có hoàn cảnh như Hà.
Bố Nam chỉ kịp thở dài, ánh mắt ông lướt qua vẻ mặt giận dữ của vợ, rồi bất lực nhìn theo cánh cửa vừa đóng sập. Không khí trong căn nhà sang trọng bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng thở dồn dập của Bà Hạnh.
Hà đã bước vội ra khỏi cánh cổng sắt to lớn, bóng dáng cô đơn lẻ loi trong màn đêm dần buông. Nước mắt không ngừng chảy dài trên má, cô muốn chạy thật nhanh, trốn khỏi ánh nhìn khinh miệt và sự tổn thương đang giằng xé tâm can.
Đúng lúc đó, một bàn tay ấm áp vươn tới, nắm chặt lấy cổ tay Hà. Cô giật mình quay phắt lại, đôi mắt đỏ hoe đối diện với ánh nhìn đầy đau khổ và tuyệt vọng của Nam.
NAM
(Giọng hối hả, van nài)
Hà! Đừng đi mà em! Xin em đấy!
HÀ
(Kéo tay lại, giọng run rẩy)
Nam… Anh làm gì vậy? Buông em ra! Để em đi đi!
NAM
(Siết nhẹ tay Hà, ánh mắt chất chứa nỗi sợ hãi)
Không! Em không được đi đâu cả! Anh sẽ nói chuyện với mẹ. Anh sẽ nói cho mẹ hiểu. Anh sẽ…
HÀ
(Lắc đầu, nước mắt tuôn rơi nhiều hơn)
Không có gì để nói cả, Nam. Em cần anh hiểu cho em. Em không thể… Em không thể chấp nhận một mối quan hệ mà em phải chịu đựng sự khinh thường như vậy.
Nam bàng hoàng trước những lời Hà nói, cảm giác bất lực dâng trào. Anh không ngờ nỗi đau trong Hà lại sâu sắc đến thế.
HÀ
(Nghẹn ngào, nhìn thẳng vào mắt Nam, đầy kiên quyết nhưng cũng vô cùng đau đớn)
Em không thể tiếp tục khi họ coi thường em như vậy, Nam ạ! Lòng tự trọng của em không cho phép!
Lời nói của Hà như nhát dao cứa thẳng vào tim Nam. Anh nhận ra sự kiên định ẩn sau vẻ yếu đuối của cô. Anh siết chặt bàn tay cô, không muốn buông.
NAM
(Tuyệt vọng, cố gắng níu giữ)
Không, Hà! Đừng nói vậy! Anh sẽ bảo vệ em! Anh sẽ không để ai làm tổn thương em nữa. Anh xin em đấy, hãy cho anh cơ hội. Hãy cho chúng ta cơ hội, em nhé!
HÀ
(Nhẹ nhàng rút tay ra, nước mắt vẫn rơi nhưng ánh mắt đã có thêm sự quyết tâm)
Em mệt mỏi rồi, Nam. Em cần một khoảng lặng. Em không thể tiếp tục như thế này.
Nam nhìn Hà quay lưng bước đi, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh gọi với theo tên cô, nhưng Hà chỉ bước nhanh hơn, hòa vào màn đêm. Anh đứng đó, tuyệt vọng và bất lực, bàn tay vẫn còn vương vấn hơi ấm của cô.
Hà bước nhanh hơn, cố gắng thoát khỏi mọi thứ. Nước mắt nhòe đi tầm nhìn, nhưng cô không muốn dừng lại. Cô nghe tiếng Nam gọi tên mình phía sau, nhưng chỉ muốn chạy trốn.
NAM
(Thở dốc, tiếng chân dồn dập đuổi theo)
Hà! Đứng lại! Xin em đấy! Hà!
Nam cuối cùng cũng đuổi kịp Hà, anh vòng qua, chặn trước mặt cô. Hà khựng lại, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn anh, đầy mệt mỏi và tổn thương. Nam đưa tay nắm lấy vai Hà, ánh mắt chất chứa cầu xin.
NAM
(Giọng khẩn thiết, nghẹn ngào)
Hà… Em không thể đi như vậy được. Xin em đừng đi. Anh sẽ giải thích với mẹ, anh sẽ làm tất cả…
HÀ
(Lắc đầu nhẹ, giọng nói khàn đặc, nhưng kiên định)
Không, Nam. Không phải bây giờ. Em cần một khoảng lặng. Cả hai chúng ta đều cần.
Nam sững sờ, cảm nhận được sự quyết tâm không lay chuyển từ Hà. Anh vẫn níu chặt vai cô, như sợ rằng nếu buông ra, cô sẽ tan biến.
HÀ
(Thở dài, ánh mắt nhìn thẳng vào Nam, kiên quyết hơn bao giờ hết)
Em sẽ về. Em cần thời gian để suy nghĩ, và anh cũng vậy. Anh cần nói chuyện rõ ràng với gia đình mình. Về sự tôn trọng.
Mỗi lời Hà nói ra đều như một nhát cứa vào trái tim Nam, nhưng anh không thể phản bác. Anh biết cô nói đúng.
HÀ
(Đôi mắt đỏ hoe vẫn ngân ngấn nước, nhưng cô cố gắng mỉm cười một nụ cười đau khổ)
Hãy cho em một khoảng lặng để suy nghĩ. Và anh… hãy nói chuyện lại với gia đình mình về sự tôn trọng!
Hà gỡ nhẹ bàn tay Nam đang nắm lấy vai mình, như thể xua đi một sợi tơ mong manh. Cô quay lưng, bước đi dứt khoát, không một lần ngoảnh lại. Bước chân cô thoạt đầu hơi chao đảo, rồi vững vàng hơn, xa dần vào màn đêm tĩnh mịch.
Nam đứng đó, bất động. Anh nhìn theo bóng Hà khuất dạng, trái tim như bị bóp nghẹt. Bàn tay anh buông thõng, vẫn còn cảm giác hụt hẫng khi mất đi hơi ấm từ cô. Sự bất lực và đau đớn dâng trào, nhấn chìm anh trong màn đêm lạnh lẽo.
Nam quay lưng lại với con đường vắng, ánh mắt vẫn còn hằn lên nỗi đau và sự bất lực. Anh lê bước nặng nề trở lại căn nhà, nơi vừa diễn ra màn kịch đau lòng. Cánh cửa hé mở, Nam đẩy nhẹ, bước vào không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Anh thấy Bà Hạnh và Bố Nam vẫn đang ngồi trên sofa phòng khách, vẻ mặt Bà Hạnh có chút khó chịu xen lẫn bối rối.
Nam đứng sững giữa phòng, ánh mắt đỏ hoe trừng thẳng vào Bà Hạnh. Từng thớ thịt trên khuôn mặt anh căng lên, giấu đi nỗi buồn sâu thẳm bằng một vẻ ngoài giận dữ. Bố Nam ngẩng đầu nhìn con trai, nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt Nam.
NAM
(Giọng nói nặng trĩu, từng từ như xiết lại)
Mẹ… mẹ biết không?
Bà Hạnh hơi giật mình trước giọng điệu khác lạ của Nam. Bà cau mày, nhìn con trai với vẻ khó hiểu.
BÀ HẠNH
(Hơi nhíu mày)
Sao lại hỏi lạ vậy con? Con vừa đưa con bé kia về rồi à?
Nghe mẹ nhắc đến Hà với thái độ hờ hững, ngụ ý đuổi khéo, ngọn lửa giận trong Nam bùng lên.
NAM
(Gằn giọng, ánh mắt tràn ngập thất vọng và tổn thương)
Mẹ biết không, mẹ đã làm tổn thương Hà rất nhiều, và cả con nữa!
Lời nói của Nam như một cú sét đánh ngang tai Bà Hạnh. Nụ cười nhạt trên môi bà tắt hẳn, gương mặt tái mét đi vì sốc. Bà không ngờ con trai mình lại dám nói những lời như vậy, với giọng điệu đầy trách móc và giận dữ đến thế. Bố Nam ngồi cạnh cũng khẽ thở dài, ông biết chuyện sẽ không dừng lại ở đây.
BÀ HẠNH
(Lắp bắp, giọng run run)
Con… con vừa nói gì thế? Mẹ làm tổn thương ai? Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi mà!
NAM
(Cười chua chát, lắc đầu)
Tốt cho con ư? Mẹ gọi đó là tốt cho con sao? Mẹ nghĩ mẹ đang làm gì vậy, mẹ? Mẹ có thấy mẹ đã đối xử với Hà như thế nào không? Mẹ đã sỉ nhục em ấy, mẹ đã coi thường những gì em ấy cố gắng!
Từng lời Nam nói ra như những mũi kim đâm vào tâm can Bà Hạnh. Bà hoàn toàn bị choáng váng, khuôn mặt trắng bệch, không thể thốt nên lời. Nam thì vẫn đứng đó, dáng người run rẩy vì tức giận nhưng cũng chất chứa một nỗi buồn vô hạn, một sự dằn vặt khôn nguôi về những gì vừa xảy ra.
BÀ HẠNH
(Hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh, giọng vẫn còn chút run rẩy nhưng đã cứng rắn hơn)
Mẹ… mẹ chỉ muốn tốt cho con, Nam ạ! Mẹ làm vậy là có lý do. Mẹ muốn thử thách con bé đó, xem nó có thật lòng không, xem nó có xứng đáng với con hay không! Mẹ không làm gì sai cả.
NAM
(Cười nhạt, lắc đầu đầy đau đớn, nước mắt đã chực trào)
Thử thách? Hay là sỉ nhục? Mẹ nghĩ mẹ đang làm gì vậy? Mẹ đã bao giờ đặt mình vào vị trí của Hà chưa? Một người con gái phải tự lập, tự mình bươn chải để lo cho gia đình, vậy mà mẹ lại mang những món ăn đó ra để coi thường em ấy!
BỐ NAM
(Đặt tay lên vai Bà Hạnh, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền)
Hạnh! Em nghe con nói đi. Cách em làm đã sai rồi. Dù có ý tốt đến mấy, thì cách làm như vậy cũng là sai trái, không thể chấp nhận được. Em đã làm tổn thương con bé, và em cũng làm tổn thương chính Nam nữa.
Bà Hạnh giật mạnh vai, hất tay Bố Nam ra. Nét mặt bà vẫn còn sự cố chấp, không muốn thừa nhận hoàn toàn lỗi lầm. Bà không tin rằng mình đã gây ra bất kỳ sai lầm nghiêm trọng nào.
BÀ HẠNH
(Ngẩng cao đầu, giọng điệu sắc lạnh)
Tôi sai chỗ nào? Tôi chỉ muốn bảo vệ con trai tôi khỏi một đứa con gái nghèo khó, không môn đăng hộ đối. Các anh có hiểu không? Tôi làm vậy là vì cái gia đình này! Đó là cách tốt nhất!
NAM
(Ánh mắt Nam đỏ hoe, nghẹn ngào nhìn mẹ, giọng nói đứt quãng)
Mẹ không hiểu gì cả! Tình yêu không phải là sự sắp đặt hay tính toán. Mẹ đã làm tan nát tất cả rồi! Mẹ không biết Hà đã phải tủi thân đến thế nào đâu.
BỐ NAM
(Thở dài nặng nề, ánh mắt ông nhìn Bà Hạnh giờ đây không còn sự tức giận mà chỉ là nỗi thất vọng vô bờ bến. Ông đứng dậy, quay lưng lại với vợ, đầu khẽ cúi xuống)
Em sai rồi, Hạnh à. Sai một cách trầm trọng. Tôi thật sự… quá mệt mỏi với em rồi.
Bà Hạnh nhìn bóng lưng Bố Nam, rồi lại nhìn Nam đang run rẩy vì đau khổ. Dù vậy, bà vẫn giữ vẻ mặt cứng rắn, không hoàn toàn chấp nhận lời buộc tội. Trong lòng bà, một bức tường kiêu hãnh vẫn chưa sụp đổ.
NAM
(Hít một hơi thật sâu, giọng nói đã không còn run rẩy mà trở nên lạnh lẽo, kiên quyết đến đáng sợ. Ánh mắt anh không chớp, ghim chặt vào mẹ mình.)
Con đã chịu đựng đủ rồi, mẹ ạ. Con đã cố gắng để mẹ hiểu, để mẹ chấp nhận Hà, nhưng mẹ vẫn chỉ nhìn mọi thứ bằng định kiến.
BÀ HẠNH
(Bà Hạnh giật mình trước sự thay đổi đột ngột trong giọng điệu của Nam. Bà định mở miệng phản bác, nhưng Nam đã nói tiếp, không cho bà cơ hội.)
NAM
(Tiếp tục, giọng nói vang vọng trong căn phòng ăn nặng nề, từng lời như cứa vào không khí.)
Nếu mẹ không chấp nhận Hà, nếu mẹ không thể tôn trọng người con yêu, thì con sẽ không bao giờ vui vẻ được nữa. Con sẽ không thể tiếp tục mối quan hệ này với mẹ một cách bình thường đâu. Mẹ con mình sẽ không thể sống như trước được nữa!
Bố Nam im lặng, gương mặt ông đanh lại, dõi theo từng cử chỉ, lời nói của con trai. Ông biết, Nam đang nói những lời từ tận đáy lòng.
NAM
(Ánh mắt Nam đầy thách thức, nhưng cũng chất chứa nỗi đau bị dồn nén. Anh nhìn thẳng vào Bà Hạnh, giọng nói rắn rỏi.)
Con sẽ dọn ra ngoài. Con sẽ sống độc lập. “Nếu mẹ không tôn trọng Hà, con sẽ không thể sống yên ổn trong nhà này được nữa!”
Bà Hạnh chết lặng. Toàn thân bà cứng đờ, đôi mắt mở to nhìn Nam. Bà không thể tin vào tai mình. Con trai bà, đứa con bà hết mực yêu thương và kiểm soát, lại có thể nói ra những lời quyết liệt đến vậy. Khuôn mặt bà tái nhợt, sự kiêu hãnh vừa rồi dường như bị đập tan tành bởi tuyên bố dứt khoát của Nam. Bà không ngờ con trai lại phản ứng mạnh mẽ đến vậy, thậm chí còn muốn cắt đứt, hoặc ít nhất là tạo ra một khoảng cách lớn với bà. Nam không hề nao núng, anh quay người, bước ra khỏi phòng ăn, bỏ lại phía sau một không khí tan nát và sự im lặng đến đáng sợ.
Căn phòng trọ nhỏ ở Thành phố chìm trong bóng tối lờ mờ. Hà ngồi lặng lẽ trên chiếc giường đơn, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường lấp lánh như những vết cắt xa xăm trong màn đêm. Chiếc điện thoại đặt cạnh cô bỗng rung lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Là Nam. Hà ngần ngừ một lát, trái tim cô thắt lại mỗi khi nhớ về ánh mắt khinh miệt của Bà Hạnh. Cuối cùng, cô cũng đưa tay bắt máy, giọng nói vẫn còn chút run rẩy.
HÀ
(Nhẹ nhàng, nhưng có chút xa cách)
Alo?
NAM
(Giọng anh gấp gáp, pha lẫn sự mệt mỏi và quyết tâm. Anh dường như vừa trải qua một trận chiến.)
Hà ơi… Em ổn không? Anh… anh xin lỗi. Anh biết hôm nay mọi chuyện tệ hại lắm.
HÀ
(Hà im lặng một chút, nuốt khan. Những hình ảnh về mâm cơm đơn sơ, ánh mắt lạnh nhạt của Bà Hạnh lại hiện về.)
Anh gọi có việc gì không?
NAM
(Nam hít một hơi thật sâu, dường như đang lấy hết can đảm. Giọng anh run rẩy, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự chân thành và kiên định.)
Hà ơi… Anh đã nói hết với bố mẹ rồi. Anh chọn em! Anh đã nói với họ, nếu họ không chấp nhận em, không tôn trọng em, thì anh sẽ dọn ra ngoài, sống độc lập.
Hà sững sờ. Cô không ngờ Nam lại có thể nói ra những lời đó, lại có thể đứng lên vì cô mạnh mẽ đến vậy. Một cảm xúc lẫn lộn dâng trào trong lòng cô: bất ngờ, cảm động, nhưng vẫn còn đó vết thương lòng sâu sắc.
HÀ
(Giọng Hà nghẹn lại, xen lẫn sự ngạc nhiên và một chút hoài nghi.)
Anh… anh nói gì cơ?
NAM
(Anh tiếp tục, từng lời như trút hết nỗi lòng. Giọng anh kiên quyết, không còn chút e dè nào.)
Anh đã nói rõ ràng rồi, Hà. Anh yêu em, anh muốn ở bên em. Anh biết những gì mẹ anh làm hôm nay đã khiến em tổn thương. Anh biết em đang rất đau lòng. Nhưng xin em, Hà ơi, hãy cho anh thêm một cơ hội. Hãy để anh chứng minh tình yêu của mình. Anh sẽ làm mọi thứ để bảo vệ em, để bù đắp cho em. Anh sẽ không để ai làm em buồn nữa.
Hà ngả người tựa vào thành giường, nhắm mắt lại. Nước mắt không kìm được chảy dài trên má. Cô vẫn yêu Nam rất nhiều, tình yêu của cô dành cho anh vẫn nguyên vẹn. Nhưng những lời nói cay nghiệt, những ánh nhìn khinh thường của Bà Hạnh đã in sâu vào tâm trí cô, tạo thành một bức tường vô hình. Nỗi sợ hãi, sự mặc cảm về hoàn cảnh nghèo khó bỗng chốc trở nên lớn hơn bao giờ hết.
HÀ
(Hà khẽ khàng, giọng nói yếu ớt, đầy sự e dè và tổn thương.)
Nam… Em không biết nữa… Em… em cần thời gian. Mọi chuyện… mọi chuyện xảy ra hôm nay… nó quá sức với em.
NAM
(Giọng Nam chất chứa sự nài nỉ, anh dường như đang ở bờ vực của sự tuyệt vọng.)
Hà, xin em! Anh biết. Anh biết là khó khăn. Nhưng anh sẽ ở đây. Anh sẽ chờ đợi. Anh sẽ chứng minh cho em thấy. Đừng từ bỏ anh, Hà. Xin em! Anh thực sự không thể sống thiếu em được.
Hà không trả lời ngay. Cô nghe rõ sự chân thành trong giọng nói của Nam, cảm nhận được nỗi đau của anh. Trái tim cô quặn thắt. Cô vẫn còn yêu Nam, rất nhiều. Nhưng những vết thương lòng kia, liệu có dễ dàng lành lại được không? Liệu cô có thể quên đi sự sỉ nhục mà cô đã phải chịu đựng? Cô chỉ biết rằng, lúc này đây, cô không đủ mạnh mẽ để đưa ra bất kỳ quyết định nào.
Hà từ từ đặt điện thoại xuống bên cạnh. Mắt cô vẫn nhắm nghiền, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi tiếp tục lăn dài trên thái dương, thấm vào mái tóc bết dính. Cô không thể mở mắt ra, như thể muốn trốn tránh thực tại cay nghiệt. Nam đã nói những lời chân thành đến vậy, đã kiên quyết lựa chọn cô, nhưng những lời nói ấy không thể xóa nhòa vết thương lòng mà Bà Hạnh đã gây ra.
Hà trở mình, úp mặt vào gối, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn. Từng hình ảnh, từng câu nói của buổi ra mắt hôm ấy lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí Hà, như những mũi kim châm vào trái tim cô. Mâm cơm đạm bạc, ánh mắt lạnh lùng của Bà Hạnh, sự khó xử của Nam, tất cả đều tạo nên một bức tranh xám xịt về tương lai.
Cô yêu Nam. Tình yêu của họ đã nảy nở từ những buổi học ở Thư viện, từ những chia sẻ chân thành về ước mơ và hoài bão. Nam hiền lành, ấm áp, luôn thấu hiểu và ủng hộ cô. Nhưng tình yêu ấy, liệu có đủ sức mạnh để vượt qua khoảng cách giàu nghèo, để xóa đi định kiến sâu sắc của gia đình Nam? Hà biết, yêu nhau là một chuyện, nhưng để đi đến hôn nhân lại là chuyện khác. Hôn nhân không chỉ là chuyện của hai người, mà là sự gắn kết của hai gia đình, cần sự chấp thuận và tôn trọng từ cả hai bên.
Bao nhiêu lần cô tự nhủ, chỉ cần cô và Nam yêu nhau, mọi khó khăn rồi sẽ qua. Nhưng hôm nay, thực tế đã vả thẳng vào mặt Hà một cái tát đau điếng. Cô không thể quên ánh mắt khinh miệt của Bà Hạnh khi nhìn giỏ hoa quả cô mang đến. Cô không thể quên mâm cơm đơn sơ, đối lập hoàn toàn với mâm cỗ thịnh soạn bị cất đi. Đó không chỉ là thái độ, đó là sự coi thường ra mặt, là lời tuyên bố không chấp nhận cô.
Hà siết chặt gối, nước mắt đã thấm ướt một mảng. Cô sợ hãi. Sợ hãi rằng tương lai, cô và Nam sẽ phải chịu đựng những tổn thương tương tự, hay thậm chí còn nặng nề hơn. Cô không muốn tình yêu của mình trở thành gánh nặng cho Nam, cũng không muốn bản thân mình phải sống trong sự tủi nhục, bị gia đình người yêu khinh miệt mãi mãi. Mẹ Hà đã vất vả nuôi cô khôn lớn, cô không thể để mẹ mình phải lo lắng thêm vì cô.
Hà trăn trở, ưu tư. Mặc dù Nam đã khẳng định tình yêu và sự lựa chọn của mình, nhưng trái tim Hà vẫn đau đáu một nỗi lo lắng khôn nguôi. Tình yêu có thể bất chấp tất cả, nhưng cuộc sống thì không. Thực tế quá phũ phàng, và Hà cảm thấy mình quá nhỏ bé trước những định kiến khắc nghiệt của xã hội. Cô yêu Nam, rất yêu anh, nhưng liệu cô có đủ dũng khí để bước tiếp trên con đường đầy chông gai này không?
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua khe cửa, chiếu vào căn phòng trọ nhỏ bé của Hà. Cô đã thức giấc từ lâu, mắt thâm quầng sau một đêm trằn trọc. Nỗi đau vẫn còn đó, quặn thắt trong lồng ngực, nhưng một sự kiên định mới đã nhen nhóm trong tâm trí Hà. Cô biết mình phải làm gì.
Hà với tay lấy chiếc điện thoại. Ngón tay cô run rẩy lướt trên màn hình, tìm đến số của Nam. Hít một hơi thật sâu, Hà bắt đầu soạn tin nhắn. Mỗi từ ngữ gõ ra đều là một nhát dao cứa vào chính trái tim cô, nhưng Hà vẫn kiên quyết.
“Anh à, chúng ta cần một khoảng lặng để suy nghĩ thật kỹ,” Hà viết, ngón tay dừng lại một chút, như muốn níu kéo. Rồi cô tiếp tục, “Em cần anh giải quyết chuyện gia đình và chúng ta cùng trưởng thành hơn! Em nghĩ chúng ta nên tạm xa nhau một thời gian để cả hai có thể suy nghĩ lại mọi thứ. Đó là điều tốt nhất cho chúng ta lúc này.”
Dòng tin nhắn ngắn gọn, nhưng chứa đựng tất cả sự giằng xé và quyết tâm của Hà. Cô đọc lại một lần nữa, đôi mắt mờ đi vì nước mắt chực trào. Hà nhấn nút gửi. Một cảm giác trống rỗng ập đến, nhưng ngay sau đó là sự thanh thản kỳ lạ. Hà đặt điện thoại xuống, úp mặt vào lòng bàn tay, để mặc những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Dù đau lòng, cô tin rằng đây là con đường duy nhất để cứu vãn tương lai, không chỉ của tình yêu này mà còn của chính bản thân họ.
Cùng lúc đó, tại Nhà Nam, Nam đang ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính. Anh vẫn chưa ngủ được nhiều, tâm trí bị giằng xé bởi cuộc đối thoại đêm qua với Hà và thái độ của Bà Hạnh. Bỗng, chiếc điện thoại trên bàn rung lên. Nam giật mình, vội vàng cầm lên. Là tin nhắn của Hà.
Anh mở ra. Từng chữ hiện lên như những vết cứa sắc lạnh. “Anh à, chúng ta cần một khoảng lặng để suy nghĩ thật kỹ. Em cần anh giải quyết chuyện gia đình và chúng ta cùng trưởng thành hơn! Em nghĩ chúng ta nên tạm xa nhau một thời gian để cả hai có thể suy nghĩ lại mọi thứ. Đó là điều tốt nhất cho chúng ta lúc này.”
Tay Nam run lên, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay. Một nỗi đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực anh. Anh biết, điều này rồi sẽ đến. Anh đã cảm nhận được sự bất lực và tổn thương trong giọng nói của Hà đêm qua. Mắt Nam nhòe đi, những ký ức về buổi ra mắt kinh hoàng ùa về. Anh siết chặt điện thoại, tim đau nhói.
“Hà…” Nam khẽ thì thầm, giọng nghẹn lại. Anh hiểu. Anh biết Hà nói đúng. Mặc dù đau đớn, nhưng Nam hiểu rằng đây là điều cần thiết để họ có thể trưởng thành, để anh có thể giải quyết dứt điểm những vấn đề từ gia đình mình, và để cứu vãn một tương lai mà anh vẫn luôn hình dung có Hà ở bên. Một khoảng lặng, đôi khi là cần thiết để nhìn lại và tiến về phía trước.
Thấm thoắt, thời gian trôi qua lặng lẽ. Hà lao vào công việc và học tập như một con thiêu thân. Cô không còn thức dậy với đôi mắt sưng húp hay tâm trạng ủ dột nữa. Mỗi buổi sáng, Hà thức dậy sớm hơn, chạy bộ quanh khu nhà trọ, hít thở không khí trong lành. Cô tin rằng sự độc lập tài chính và tri thức mới là kim chỉ nam cho cuộc đời mình. Hà nhận thêm việc làm gia sư, phụ quán cà phê, và dành trọn buổi tối ở thư viện. Những cuốn sách, những con số, những bài giảng dần lấp đầy khoảng trống trong trái tim cô, thay thế nỗi đau bằng sự quyết tâm cháy bỏng. Hà tự nhủ, cô phải mạnh mẽ, phải đứng vững trên đôi chân mình để không ai có thể làm tổn thương cô thêm lần nữa chỉ vì hoàn cảnh.
Tại Nhà Nam, những ngày sau đó nặng nề như chì. Nam như người mất hồn. Anh biết mình phải làm gì. Một buổi tối, khi Bà Hạnh và Bố Nam đang ngồi xem tivi, Nam đã quyết định. Anh tắt tivi, đối mặt với họ.
“Con cần nói chuyện nghiêm túc với bố mẹ,” Nam bắt đầu, giọng anh kiên quyết, “Về chuyện của Hà.”
Bà Hạnh nhíu mày, có vẻ khó chịu. “Chuyện gì nữa? Con bé đó đi rồi thì thôi, còn nhắc lại làm gì?”
“Mẹ à,” Nam nhìn thẳng vào mắt Bà Hạnh, “Con yêu Hà. Và điều quan trọng nhất trong một mối quan hệ, không chỉ là tình cảm, mà còn là sự tôn trọng. Con không thể chấp nhận cách mẹ đã đối xử với Hà hôm đó.”
Bố Nam đặt tờ báo xuống, ánh mắt có phần nghiêm nghị hơn. “Con nói vậy là có ý gì? Mẹ con làm gì sai?”
“Mẹ đã cố tình hạ thấp Hà, bố mẹ không nhận ra sao?” Nam không né tránh. “Mâm cơm đó, thái độ đó. Bố mẹ nghĩ con không biết mâm cỗ thịnh soạn đã bị cất đi à? Bố mẹ nghĩ Hà không hiểu ư? Hà thông minh hơn bố mẹ tưởng đấy! Hà có lòng tự trọng. Bố mẹ không tôn trọng Hà, là bố mẹ không tôn trọng con. Là bố mẹ đang phá hoại hạnh phúc của con.”
Bà Hạnh sững người. Bà không ngờ Nam lại có thể nói ra những lời lẽ gay gắt đến vậy. “Con… Con vì con bé đó mà dám trách mẹ con sao?”
“Con không trách, con chỉ muốn bố mẹ hiểu,” Nam khẽ thở dài, “Tình yêu không chỉ là cảm xúc. Nó là sự thấu hiểu, là sự chấp nhận, là sự tôn trọng đối với người mình yêu và cả gia đình người ấy. Nếu bố mẹ không thể tôn trọng Hà, thì làm sao con có thể xây dựng một tương lai với Hà? Con muốn bố mẹ nhìn nhận lại, không phải vì Hà, mà vì chính hạnh phúc của con.”
Bố Nam trầm ngâm nhìn con trai. Ông chưa từng thấy Nam nghiêm túc và kiên quyết đến vậy. Bà Hạnh cúi đầu, đôi môi mím chặt. Lời nói của Nam như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo bấy lâu của bà. Có lẽ, bà đã thật sự sai lầm.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Hà không ngừng vùi mình vào công việc và sách vở. Cô gái nhỏ ngày nào còn rụt rè, giờ đây đã trở thành một hình mẫu của sự tự tin và độc lập. Cô không còn sợ hãi những lời phán xét hay những ánh mắt khinh miệt nữa. Mỗi ngày, Hà tự nhắc nhở bản thân rằng giá trị của cô không nằm ở số tiền trong ví, hay sự giàu có của gia đình, mà ở chính tri thức, sự nỗ lực và lòng tự trọng không ngừng vươn lên. Cô đã tiết kiệm được một khoản tiền nhỏ, gửi về phụ giúp Mẹ Hà ở Vùng quê nghèo ven sông, và dự định sẽ đầu tư vào một khóa học nâng cao kỹ năng. Hà hiểu rằng, đây là con đường duy nhất để cô có thể tự tạo nên một cuộc đời rực rỡ cho riêng mình, một cuộc đời không cần dựa dẫm vào bất cứ ai, không phải cúi đầu trước bất kỳ ai.
Cùng lúc đó, Nam cũng trải qua một hành trình nội tâm không kém phần sâu sắc. Anh không ngừng đối thoại với Bố Nam và Bà Hạnh, đôi khi là những cuộc tranh luận nảy lửa, đôi khi là những lời tâm sự nhẹ nhàng. Dần dần, ánh mắt của Bà Hạnh khi nhắc đến Hà không còn là sự hờ hững, khinh miệt nữa, mà thay vào đó là một chút suy tư, thậm chí là hối lỗi. Bà đã bắt đầu nhìn nhận lại những định kiến của mình, hiểu rằng hạnh phúc của con trai mình quan trọng hơn bất kỳ sự phù phiếm nào. Nam biết, đây là một quá trình dài, nhưng anh tin vào sự thay đổi. Mối quan hệ của Nam và Hà vẫn tạm gác lại, nhưng cả hai đều hiểu rằng đây là một khoảng lặng cần thiết, một thử thách để họ tôi luyện bản thân, để tình yêu không chỉ còn là những cảm xúc bồng bột mà đã được tôi luyện bằng sự thấu hiểu, lòng bao dung và sự chấp nhận trọn vẹn. Mỗi người một nơi, nhưng trái tim họ vẫn hướng về nhau, nguyện cùng trưởng thành, cùng chờ đợi một ngày không xa, khi mọi rào cản được hóa giải, họ sẽ cùng nhau bước tiếp trên con đường hạnh phúc.

