“Thưa ông, tôi vẫn còn тяιин, tôi chưa bao giờ ngủ với bất kỳ người đàn ông nào trước đây” Cô gái 25 tu;/ổi khóc và nói trong phòng khách sạn của người đàn ông mà cô chọn nhưng điều bất ngờ hơn là điều xảy ra vào 5 phút sau đó…
Cô gái tên Lan, 25 tu;/ổi, cầm chặt quai túi, đứng run rẩy trước cửa phòng 806 của khách sạn cao nhất thành phố. Cô đã dành trọn 1 năm để tìm hiểu và yêu thầm người đàn ông này – anh Hoàng, 38 t–uổi, thành đạt, trầm tính, tử tế… hay ít nhất cô vẫn tin vậy.
Họ quen nhau qua công việc. Anh Hoàng không hề ép buộc, không tán tỉnh thô lỗ—chỉ kiên nhẫn chăm sóc, hỏi han, khiến Lan tin rằng đây là người đàn ông đầu tiên trong đời cô muốn mở lòng.
Tối hôm đó, cô chủ động nhắn:
“Em muốn ở riêng với anh tối nay… Nếu anh cũng muốn.”
Anh đồng ý rất nhanh, nhanh đến mức làm Lan hơi chột dạ.
Nhưng rồi cô tự trấn an.
Cô muốn điều này. Và cô đã quyết.
5 PHÚT TRƯỚC
Trong phòng, Lan ngồi trên ghế, hai tay siết lại. Tim đập mạnh như muốn chạy khỏi lồng ngực. Hoàng bước đến nhẹ nhàng:
— “Em sợ à?”
Cô gật, cố giữ giọng bình tĩnh:
— “Thưa anh… em vẫn còn тяιин. Em chưa từng ngủ với ai trước đây. Em lo… em sợ mình không biết gì.”
Hoàng đứng khựng lại.
Không cười, không trêu, không ôm lấy cô như cô tưởng.
Anh chỉ… nhìn. Nhìn rất lâu.
Một biểu cảm kỳ lạ thoáng qua trên mặt anh. Không phải sốc. Không phải vui.
Lan nhíu mày:
— “Anh sao vậy?”
Hoàng đáp một câu khiến Lan lạnh sống lưng:
— “Ừ. Tốt rồi. Cuối cùng anh cũng chắc chắn.”
Lan bối rối. Chưa kịp hỏi gì thêm thì Hoàng đi đến chiếc vali nhỏ anh mang theo, bấm mật khẩu, mở ra.
Lan ch;/ết lặng. Bên trong không phải đồ cá nhân… xem tiếp dưới bình luận 👇👇
Hoàng mở chiếc vali. Lan cố nén nỗi tò mò, nhưng ngay khi mắt cô chạm vào thứ bên trong, toàn thân cô như đóng băng. Không phải quần áo, không phải đồ dùng cá nhân. Đó là một tập hồ sơ dày cộp, bìa cứng màu xám, được cột chặt bằng một sợi dây dù. Kế bên, một bộ dụng cụ y tế chuyên dụng bày la liệt: dao mổ sáng loáng, kéo y tế, kim tiêm đủ kích cỡ, và một lọ thủy tinh không nhãn mác chứa dung dịch trong suốt.
Đôi mắt Lan mở to hết cỡ, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô, xuyên qua từng thớ thịt, xương tủy. Nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt trắng bệch. Trái tim cô đập thình thịch, muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Lan không dám thốt lên bất kỳ lời nào, chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm vào chiếc vali, nhìn vào những thứ kinh hoàng nằm gọn gàng bên trong.
Lan không dám thốt lên bất kỳ lời nào, chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm vào chiếc vali, nhìn vào những thứ kinh hoàng nằm gọn gàng bên trong.
Hoàng khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo, khó dò hiện trên khuôn mặt điềm tĩnh. Anh ta từ tốn nhặt tập hồ sơ bìa xám dày cộp lên, mân mê nó trong tay như thể đó là một món đồ chơi. Đôi mắt Hoàng ánh lên vẻ tính toán, không một chút cảm xúc.
“Đừng sợ, Lan,” Hoàng nói, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ, nghe như một lưỡi dao cạo ngang qua không khí. “Anh cần xác nhận ‘trạng thái’ của em bằng phương pháp khoa học. Đây là thủ tục bắt buộc để hoàn tất một giao dịch đặc biệt.”
Lan nuốt khan, cổ họng khô rát. Cô muốn hỏi, muốn hét lên, nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi cuống họng. “Trạng thái gì? Giao dịch gì?” Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí Lan.
Hoàng tiến thêm một bước, đôi mắt sắc lạnh quét qua gương mặt trắng bệch của Lan. Anh ta hạ thấp giọng, nhưng từng từ lại như khắc sâu vào tâm trí cô. “Anh cần sự chắc chắn tuyệt đối cho ‘sản phẩm’ của mình.”
Toàn thân Lan đông cứng lại. “Sản phẩm”? Cô là “sản phẩm” của anh ta? Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, kéo theo từng đợt mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Cô cảm thấy như mình đang bị đóng băng, không thể cử động, không thể suy nghĩ, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng đang nhấn chìm cô vào bóng tối.
Toàn thân Lan đông cứng lại. “Sản phẩm”? Cô là “sản phẩm” của anh ta? Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, kéo theo từng đợt mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Cô cảm thấy như mình đang bị đóng băng, không thể cử động, không thể suy nghĩ, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng đang nhấn chìm cô vào bóng tối. Đột nhiên, mọi thứ trong đầu Lan sụp đổ. Sự bàng hoàng ban nãy biến thành một nỗi kinh hãi tột độ, đẩy cô lùi lại. Đôi chân Lan run rẩy không kiểm soát, nước mắt giàn giụa, lăn dài trên gương mặt trắng bệch. Cô hét lên với Hoàng, giọng nghẹn ngào, “Anh… anh đang nói cái quái gì vậy? Anh không phải là người em biết!” Trái tim Lan như bị xé toạc thành từng mảnh, đau đớn đến tận xương tủy. Cô ngã khụy xuống sàn lạnh, ôm chặt lấy lồng ngực mình, cố gắng níu kéo chút hơi thở đang cố thoát ra. Nỗi đau và sự thất vọng vỡ òa, nhấn chìm cô vào khoảng không vô định.
Lan ngã quỵ xuống sàn lạnh, ôm chặt lấy lồng ngực mình, cố gắng níu kéo chút hơi thở đang cố thoát ra. Nỗi đau và sự thất vọng vỡ òa, nhấn chìm cô vào khoảng không vô định. Hoàng bước lại gần, bước chân trầm ổn, không một chút vội vã. Khuôn mặt anh ta giờ đây hoàn toàn lột trần vẻ tử tế thường ngày, chỉ còn lại sự lạnh lùng đến đáng sợ và ánh mắt không chút cảm xúc, như thể đang nhìn một vật vô tri.
Anh ta nhìn Lan, người đang co ro trên sàn, đôi mắt cô ngấn lệ, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Hoàng cúi thấp người một chút, nhưng không phải để đỡ Lan dậy, mà để nói những lời tàn nhẫn nhất vào tai cô. Giọng anh ta trầm, đều đều, nhưng lại đầy tính toán và sự chiếm hữu, như một kẻ buôn người đang định giá món hàng quý giá nhất.
“Em đúng là món hàng mà anh đã mất công tìm kiếm bấy lâu nay, Lan,” Hoàng bắt đầu, những lời nói như lưỡi dao cứa vào tim Lan. “Một viên ngọc quý với giá trị nguyên bản, không tì vết. Em biết không? Người như em bây giờ hiếm lắm. Trinh tiết, lại còn ngây thơ, tin người. Đúng là món hời.”
Lan ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Hoàng, sự kinh hoàng tột độ khiến cô không thể thốt nên lời. Mọi thứ trong cô như đóng băng lại, không thể cử động, không thể phản kháng.
Hoàng vẫn tiếp tục, nụ cười nhếch mép lộ rõ vẻ khinh bỉ. “Anh đã phải tốn rất nhiều thời gian và công sức để tìm ra em. Đâu dễ gì có được một ‘sản phẩm’ hoàn hảo đến vậy để ‘bán’ cho người có quyền lực cao nhất.” Anh ta dừng lại một chút, như để cho những lời nói của mình thấm sâu vào Lan, rồi thốt ra câu cuối cùng, lạnh lẽo và tàn nhẫn đến thấu xương. “Em là hàng hiếm đó, Lan, đừng phí phạm giá trị của mình.”
Cả cơ thể Lan run rẩy không kiểm soát. Cô cảm thấy như mình đang bị lột trần, mọi sự thuần khiết, mọi niềm tin, mọi tình cảm mà cô dành cho Hoàng đều bị ném xuống đất và chà đạp không thương tiếc. Nhục nhã đến tột cùng, cô chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này ngay lập tức. Cô đã tin tưởng, đã yêu thương, để rồi giờ đây nhận ra mình chỉ là một món hàng, một công cụ cho âm mưu bẩn thỉu của người đàn ông này.
Một luồng adrenaline chạy dọc sống lưng Lan, đẩy cô ra khỏi trạng thái tê liệt sau những lời nói độc địa của Hoàng. Nỗi nhục nhã và sự sợ hãi tột cùng đã biến thành một tia hy vọng cuối cùng: thoát ra. Với chút sức lực còn lại, cô vùng vẫy thoát khỏi sự choáng váng, đôi mắt long lên tia quyết tâm sinh tồn. Bằng tất cả sức lực, Lan cố gắng đứng dậy, cơ thể loạng choạng, rồi lao về phía cánh cửa đang mở hé một cách vô vọng.
Hoàng vẫn đứng đó, theo dõi từng cử động của Lan với ánh mắt lạnh lùng. Nụ cười nhếch mép hiện rõ trên môi anh ta, như thể anh ta đã nhìn thấu mọi suy nghĩ của cô, biết rõ cô sẽ làm gì. Anh ta không hề bất ngờ. Ngay khi Lan vừa chồm tới gần, Hoàng đã đoán trước, nhanh chóng bước tới, một sải chân dài đủ để anh ta chặn đứng lối thoát duy nhất. Bàn tay anh ta đặt lên cánh cửa, chắn ngang, biến nó thành một bức tường không thể xuyên phá.
Lan tông sầm vào tấm lưng vững chãi của Hoàng, rồi trượt xuống. Mọi hy vọng vừa nhen nhóm lại vụt tắt. Cô ngã khuỵu xuống đất lạnh lẽo, tuyệt vọng và bàng hoàng. Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào khoảng trống giữa chân Hoàng và cánh cửa đã bị anh ta khóa chặt bằng chính cơ thể mình. Cô đã hoàn toàn bị mắc kẹt. Hoàng cúi xuống một chút, đôi mắt không chút cảm xúc nhìn vào Lan, như thể cô chỉ là một con vật nhỏ đang vùng vẫy trong cái bẫy đã được giăng sẵn.
Hoàng vẫn đứng nguyên, hơi cúi người, đôi mắt lạnh lùng nhìn Lan đang nằm co ro dưới sàn. Anh ta nhếch môi, nụ cười gần như vô hình nhưng đầy vẻ đắc thắng. Chậm rãi, Hoàng đưa một tay vào túi áo vest, lấy ra chiếc điện thoại thông minh. Anh ta lướt nhẹ ngón cái trên màn hình, rồi áp điện thoại vào tai.
Giọng nói của Hoàng trầm ấm nhưng dứt khoát, không chút do dự hay cảm xúc: “Tôi đã tìm thấy ‘hàng’. Chuẩn bị phương tiện đi.” Anh ta ngắt máy, rồi từ từ bỏ điện thoại trở lại túi áo. Ánh mắt anh ta lại quay về phía Lan, sắc lạnh như lưỡi dao, không một chút tia thương xót hay ân cần nào mà Lan từng tin tưởng.
Lan cảm thấy toàn thân mình run lên bần bật, từng thớ thịt như đông cứng lại. “Hàng” sao? Cô đã nghe thấy rất rõ. Cái cách Hoàng nói, cái ánh mắt đó… Lan như chìm sâu vào một vực thẳm của sự kinh hoàng, cô nhận ra mình đang bị đối xử như một món đồ, một vật phẩm, đang bị đem rao bán. Cả thế giới sụp đổ quanh cô.
Lan vẫn nằm co ro trên sàn, đầu óc quay cuồng trong cơn hoảng loạn tột độ. “Bị rao bán ư? Không thể nào!” Lan tuyệt vọng, ánh mắt đảo nhanh khắp căn phòng 806 khách sạn sang trọng, tìm kiếm bất kỳ vật dụng nào có thể giúp cô thoát thân. Từng chi tiết trong căn phòng, từ chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh đến tấm thảm Ba Tư mềm mại, giờ đây đều trở thành những vật cản ghê rợn, nhấn chìm Lan trong sự bất lực.
Hoàng vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một con diều hâu đang nhìn con mồi đã nằm gọn trong tầm kiểm soát. Hắn không nói gì, nhưng sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn vạn lời đe dọa.
Đột nhiên, ánh mắt của Lan dừng lại ở chiếc bàn trà nhỏ. Trên đó, đặt một chiếc gạt tàn bằng thủy tinh dày cộp, sáng bóng. Nó không quá lớn, nhưng cũng đủ nặng để có thể gây sát thương. Một tia hy vọng mong manh, nhỏ bé như đốm lửa trước gió, lóe lên trong đầu Lan. Sợ hãi vẫn còn len lỏi khắp cơ thể, nhưng cùng lúc đó, một ý chí kiên cường bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Lan không thể cứ thế mà chịu trận. Lan quyết định phải hành động. Cô từ từ siết chặt nắm tay, cố gắng gượng dậy từng chút một, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc gạt tàn.
Lan từ từ siết chặt nắm tay, cố gắng gượng dậy từng chút một, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc gạt tàn. Một ý chí kiên cường cháy bỏng trong lồng ngực Lan, xua đi phần nào nỗi sợ hãi tột cùng. Cô hít thật sâu, ép bản thân phải bình tĩnh lại, dù lồng ngực vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Lan phải hành động, phải tìm cách thoát khỏi đây.
“Hoàng… anh ơi… anh có thể… cho em xin một cốc nước được không?” Lan thều thào, giọng nói yếu ớt đến mức chính cô cũng không nhận ra. Cô cố gắng giữ ánh mắt vô tội, nhìn Hoàng với vẻ mặt cầu xin.
Hoàng vẫn đứng đó, bất động. Hắn dường như ngạc nhiên trước yêu cầu bất ngờ này của Lan. Đôi mắt Hoàng nheo lại một chút, như đang dò xét, nhưng rồi hắn cũng khẽ gật đầu. “Được thôi,” hắn đáp, giọng vẫn đều đều, không một chút cảm xúc. Hoàng quay người lại, bước chậm rãi về phía quầy bar nhỏ trong phòng, nơi có đặt một bình nước và vài chiếc cốc thủy tinh.
Khoảnh khắc Hoàng quay lưng đi, bóng lưng hắn khuất sau tấm màn mỏng ngăn cách phòng khách và quầy bar, Lan lập tức chớp lấy thời cơ. Như một tia chớp, Lan vươn cánh tay run rẩy, chộp lấy chiếc gạt tàn thủy tinh nặng trịch trên bàn trà. Lòng bàn tay cô dính chặt vào lớp kính lạnh lẽo. Trái tim Lan đập như trống bỏi, tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực, át đi mọi âm thanh khác trong căn phòng tĩnh mịch. Chiếc gạt tàn lọt thỏm trong tay cô, mang theo sức nặng của một hy vọng mong manh nhưng cũng đầy liều lĩnh. Một kế hoạch điên rồ, đầy rủi ro, đã bắt đầu hình thành rõ nét trong đầu Lan.
Hoàng quay lại, trên tay cầm một chiếc cốc thủy tinh chứa đầy nước. Ánh mắt hắn lướt qua Lan, rồi bất chợt dừng lại. Đôi mắt Hoàng nheo lại khi thấy Lan đang nắm chặt chiếc gạt tàn thủy tinh nặng trịch. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua khuôn mặt hắn, nhưng chỉ trong tích tắc, vẻ bình thản đáng sợ đã thay thế. Hoàng bắt đầu bước từng bước chậm rãi, đều đặn về phía Lan, mỗi bước chân như gõ vào nhịp đập hỗn loạn trong lồng ngực cô.
“Em định làm gì với nó, hả Lan?” Hoàng cất tiếng hỏi, giọng hắn trầm thấp nhưng lại vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch, chất chứa một sự thách thức lạnh lẽo.
Lan cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại. Mồ hôi lạnh toát ra trên sống lưng, cô biết mình đã bị phát hiện. Chiếc gạt tàn trong tay cô bỗng trở nên nặng trịch hơn bao giờ hết, như một gánh nặng mà cô không tài nào buông bỏ. Sự căng thẳng tột độ siết chặt lấy Lan, khiến cô khó thở. Ánh mắt cô giao với ánh mắt Hoàng, nơi sự dò xét và quyền lực đang nhảy múa. Cô biết, đây là khoảnh khắc quyết định.
Hoàng bước thêm một bước, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thấu. “Em định làm gì với nó, hả Lan?” Hắn lặp lại, giọng điệu mang theo sự đe dọa lạnh lẽo, từng chữ như đâm thẳng vào tâm trí Lan.
Lan không thể chịu đựng thêm. Nỗi sợ hãi tột cùng trộn lẫn với sự phẫn nộ bùng nổ, biến thành một tiếng hét thất thanh xé toạc không khí tĩnh mịch của Phòng 806 khách sạn cao nhất thành phố. “AHHH!” Lan gào lên, dùng hết sức bình sinh, cánh tay run rẩy nhưng đầy quyết liệt, ném mạnh chiếc gạt tàn thủy tinh nặng trịch vào người Hoàng.
Hoàng phản ứng nhanh như chớp, cơ thể hắn lách mình né tránh một cách gọn gàng, gần như không tốn sức. Chiếc gạt tàn sượt qua vai hắn trong tích tắc, bay thẳng về phía bức tường phía sau. Một tiếng “CHOANG!” lớn, chói tai vang lên khô khốc khi nó vỡ tan thành nhiều mảnh thủy tinh sắc nhọn, bắn tung tóe trên nền thảm sang trọng.
Lan nhìn cảnh tượng đó, trái tim cô như ngừng đập. Cú ném thất bại, sự phòng vệ yếu ớt của cô đã không gây ra bất kỳ tổn hại nào cho kẻ mà cô từng tin tưởng. Một cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng dâng lên, nuốt chửng lấy cô. Toàn thân Lan run rẩy không ngừng, đôi mắt cô mở to, ngập tràn kinh hoàng.
Đúng lúc đó, một âm thanh chói tai đến mức xé rách màng nhĩ đột ngột vang lên. Tiếng vỡ của chiếc gạt tàn thủy tinh sắc nhọn dường như đã kích hoạt hệ thống báo cháy của khách sạn. Từng hồi chuông inh ỏi, dồn dập gầm rú khắp hành lang, xuyên qua cánh cửa Phòng 806 khách sạn cao nhất thành phố, nhấn chìm không gian trong một thứ hỗn loạn đến điếc tai.
Hoàng giật mình, ánh mắt hắn thoáng hiện lên sự khó chịu pha lẫn bực tức. Hắn quay đầu nhìn về phía cửa như thể muốn xé toạc nó ra. Chưa kịp định thần, một tiếng gõ cửa dồn dập, mạnh bạo vang lên. “CÓ CHUYỆN GÌ VẬY Ạ? CHÚNG TÔI LÀ AN NINH KHÁCH SẠN!” Một giọng nói dứt khoát, gấp gáp vang vọng từ bên ngoài.
Lan sững sờ, đôi mắt mở to hơn nữa. Trong khoảnh khắc, tiếng chuông chói tai và sự xuất hiện của an ninh khách sạn đã xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi tột cùng đang vây lấy Lan. Một tia hy vọng mới bùng lên mạnh mẽ trong lồng ngực Lan, như một ánh sáng yếu ớt lóe lên giữa màn đêm tuyệt vọng. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa, trái tim đập thình thịch.
Hoàng giật mình, sắc mặt lập tức biến đổi hoàn toàn. Vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh lúc trước tan biến không dấu vết, thay vào đó là sự lo lắng, thậm chí là hoảng loạn hiện rõ mồn một trên khuôn mặt. Đôi mắt hắn đảo nhanh giữa Lan, tập hồ sơ đang nằm ngổn ngang và cánh cửa đang bị tiếng gõ dồn dập của an ninh phá vỡ sự yên tĩnh. Tiếng chuông báo cháy vẫn inh ỏi, dồn dập, cùng với giọng nói dứt khoát từ bên ngoài, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên không gian Phòng 806 khách sạn cao nhất thành phố.
Không chút chần chừ, Hoàng vội vàng cúi xuống, những ngón tay run rẩy gom tất cả tập hồ sơ và các dụng cụ kim loại lạ lẫm vào chiếc vali đang mở toang. Từng món đồ được nhét vào một cách gấp gáp, không còn sự cẩn trọng như lúc hắn lấy ra. Khi chiếc vali vừa được khóa sập, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, chìm nghỉm trong tiếng chuông inh ỏi.
Hoàng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt lập tức tìm đến Lan. Không còn vẻ tử tế hay sự hấp dẫn mà cô từng tin tưởng, giờ đây chỉ còn là sự đe dọa lạnh lẽo, sắc như dao găm. Hắn đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho Lan phải im lặng tuyệt đối, ánh mắt gằn lên sự cảnh cáo chết chóc.
Lan rùng mình, nỗi sợ hãi từ Hoàng một lần nữa trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ánh mắt đó khiến cô lạnh sống lưng, nhận ra sự nguy hiểm thực sự từ người đàn ông này. Nhưng xen lẫn trong nỗi sợ hãi tột cùng đó, một cảm giác hả hê kỳ lạ len lỏi vào tâm trí cô. Hoàng đang hoảng loạn, kế hoạch bí ẩn của hắn dường như đang đứng trước nguy cơ bị bại lộ. Có lẽ đây chính là lối thoát duy nhất cho cô. Tim Lan đập thình thịch, giữa sợ hãi và một niềm hy vọng mong manh vừa nhen nhóm.
Lan, trong khoảnh khắc đó, gần như quên đi nỗi sợ hãi về cái chết. Ánh mắt đe dọa của Hoàng, sắc lạnh như lưỡi dao, giờ đây chẳng còn tác dụng gì. Cô đã nhìn thấy bộ mặt thật của hắn, đã hiểu được sự nguy hiểm cận kề, và đây chính là cơ hội duy nhất. Bất chấp sự cảnh cáo chết chóc từ hắn, Lan dồn hết sức lực vào buồng phổi, hét lớn, giọng nói khản đặc xé toạc không khí căng thẳng:
“Cứu tôi! Có kẻ bắt cóc! Giúp tôi với!”
Tiếng la thất thanh của Lan vang vọng, xuyên qua cánh cửa gỗ dày, lấn át cả tiếng chuông báo cháy chói tai và tiếng gõ cửa dồn dập của lực lượng an ninh. Nó như một mũi tên xuyên thẳng vào hành lang vắng lặng, mang theo sự tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh.
Hoàng sững sờ trong tích tắc. Đôi mắt hắn trừng trừng nhìn Lan, con ngươi co lại đầy phẫn nộ. Tất cả sự điềm tĩnh giả tạo đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn tức giận đến tột độ, khuôn mặt méo mó, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương. Hắn không ngờ Lan lại dám làm điều đó, dám công khai chống đối, phá hủy kế hoạch của hắn ngay trước mắt.
Cửa phòng 806 bất ngờ bật tung với một tiếng rầm lớn, xé toạc không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Hai nhân viên an ninh cao lớn, mặc đồng phục màu đen, lao thẳng vào trong, ánh mắt sắc bén nhanh chóng quét qua mọi ngóc ngách căn phòng.
Ngay lập tức, họ nhìn thấy Lan. Cô gái trẻ đang co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, mái tóc bết dính nước mắt và mồ hôi. Lan gục đầu xuống gối, vai run lên bần bật, những tiếng nức nở bật ra không ngừng, xé lòng người nghe. Nước mắt lã chã rơi, tạo thành những vệt dài trên gò má tái nhợt của Lan. Áo trắng của Lan đã nhàu nát, dáng vẻ cô vô cùng thảm thương và tuyệt vọng.
Cùng lúc đó, tầm nhìn của họ đổ dồn về phía Hoàng. Gã đàn ông ba mươi tám tuổi, khuôn mặt vẫn còn giữ lại vẻ giận dữ và hoảng loạn từ khoảnh khắc bị Lan phản kháng, đang lén lút cúi người, vơ lấy chiếc vali da màu đen nằm gần cửa sổ. Hắn định lợi dụng sự hỗn loạn và tiếng chuông báo động để chuồn ra ngoài một cách bí mật.
Cảnh tượng đối lập quá rõ ràng: một cô gái trẻ đang trong tình trạng hoảng loạn tột độ, và một người đàn ông tìm cách trốn thoát cùng chiếc vali khả nghi. Hai nhân viên an ninh không cần bất kỳ lời giải thích nào cũng ngay lập tức hiểu ra vấn đề.
Một người an ninh lập tức tiến đến bên Lan, nhẹ nhàng đỡ lấy cô, ánh mắt chứa đựng sự trấn an. Người còn lại, không nói một lời, sải bước dài, nhanh như cắt chặn đứng đường ra của Hoàng. Hắn vừa kịp với tay nắm lấy quai vali thì một bàn tay mạnh mẽ đã đặt lên vai hắn, ghì chặt xuống. Hoàng sững sờ, quay phắt lại, ánh mắt tràn đầy sự bẽ bàng và tức giận khi bị bắt quả tang. Lan ngước nhìn lên, trong đôi mắt sưng húp vẫn còn lấp lánh sự sợ hãi, nhưng giờ đây đã pha trộn một tia hy vọng mong manh.
Người nhân viên an ninh còn lại, với động tác dứt khoát và chuyên nghiệp, nhanh chóng ghì chặt Hoàng xuống sàn. Gã đàn ông ba mươi tám tuổi cố gắng vùng vẫy, nhưng cánh tay mạnh mẽ của người an ninh siết chặt đến mức hắn không thể cựa quậy. Hắn rít lên một tiếng đầy giận dữ và bất lực khi bàn tay hắn bị khóa chặt bằng còng số tám. Hoàng ngước lên, ánh mắt tóe lửa nhìn Lan, như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Ngay lúc đó, một nữ nhân viên an ninh khác, với mái tóc búi gọn gàng và vẻ mặt điềm tĩnh, vội vã tiến vào phòng. Cô lập tức đi đến bên Lan, nhẹ nhàng quỳ xuống, đặt tay lên vai Lan.
“Cháu gái, không sao rồi,” giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp. “Cháu an toàn rồi. Có chúng tôi ở đây.”
Lan vẫn còn run rẩy bần bật, đôi mắt sưng húp nhìn nữ nhân viên an ninh, nỗi sợ hãi vẫn còn hằn sâu trong đáy mắt. Nước mắt không ngừng chảy thành dòng trên gò má tái nhợt của cô. Cô hít một hơi thật sâu, tiếng nấc nghẹn ngào vẫn chưa dứt, nhưng dường như sự hiện diện của người phụ nữ đã giúp cô lấy lại một chút bình tĩnh.
“Hức… hức…” Lan cố gắng nói, giọng đứt quãng. “Cô… cô ấy… hắn ta…”
Cô bé yếu ớt giơ ngón tay run rẩy, chỉ về phía chiếc vali da màu đen nằm lăn lóc gần cửa sổ. Ánh mắt cô dán chặt vào nó, nỗi kinh hoàng bỗng chốc ùa về mãnh liệt.
“Tất cả… tất cả là ở trong đó,” Lan nói, tiếng nấc lại trào lên, khiến câu nói của cô trở nên méo mó. “Và… và tập hồ sơ nữa… Hắn ta… hắn ta muốn…”
Lan gục đầu xuống, những ký ức kinh hoàng ùa về như một dòng thác lũ, cô không thể nói nên lời. Nước mắt giàn giụa, cô ôm lấy ngực mình, như thể muốn xoa dịu trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
Lan gục đầu xuống, những ký ức kinh hoàng ùa về như một dòng thác lũ, cô không thể nói nên lời. Nước mắt giàn giụa, cô ôm lấy ngực mình, như thể muốn xoa dịu trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Nữ nhân viên an ninh vẫn quỳ bên cạnh Lan, nhẹ nhàng xoa lưng cô, ánh mắt kiên định nhìn về phía cánh cửa.
Chỉ vài giây sau, tiếng bước chân dồn dập và những giọng nói trầm đục vang lên bên ngoài. Cánh cửa phòng bật mở, và ba cảnh sát trong bộ quân phục chỉnh tề lập tức bước vào. Họ nhanh chóng quét mắt một lượt căn phòng, ánh mắt dừng lại ở Hoàng đang bị còng tay dưới sàn và chiếc vali đen.
“Mọi việc ổn chứ?” Một sĩ quan cảnh sát cao lớn, với quân hàm cấp tá trên vai, cất giọng trầm tĩnh hỏi.
Nữ nhân viên an ninh quay sang, gật đầu xác nhận. “Ổn, thưa cấp trên. Đối tượng đã bị khống chế. Nạn nhân vẫn còn sốc.” Cô nhẹ nhàng chỉ về phía Lan.
Hai cảnh sát còn lại tiến đến chỗ Hoàng, kiểm tra tình trạng của hắn. Hoàng vẫn nằm im, ánh mắt căm hờn dán chặt vào Lan, nhưng không còn vùng vẫy. Hắn biết, mọi chuyện đã kết thúc.
“Chiếc vali và tập hồ sơ đó,” Lan run rẩy, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào, chỉ về phía chiếc vali da màu đen. “Hắn ta… hắn ta định…”
Một cảnh sát khác lập tức tiến đến, đeo găng tay, cẩn trọng nhấc chiếc vali lên. Anh ta mở khóa, và những gì bên trong khiến cả căn phòng như nín thở. Đồ đạc y tế, ống tiêm, chai lọ thuốc và một tập tài liệu dày cộp được sắp xếp gọn gàng. Chiếc vali không chỉ là một cái túi du lịch thông thường, mà là một “bộ công cụ” ghê rợn.
“Thu giữ tất cả làm bằng chứng,” viên sĩ quan cấp tá ra lệnh. “Lập biên bản hiện trường. Đưa đối tượng đi.”
Hoàng bị hai cảnh sát đứng dậy. Tay hắn vẫn bị còng chặt ra sau lưng. Hắn vùng vằng một chút, rồi lại buông xuôi, ánh mắt tóe lửa nhìn Lan lần cuối cùng, như muốn khắc ghi hình ảnh cô vào tâm trí để trả thù.
Lan ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp của cô dõi theo từng bước chân của Hoàng. Nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi, nhưng giờ đây, một sự nhẹ nhõm vô bờ bến dâng trào trong cô. Cô thở hắt ra một hơi thật sâu, như trút được gánh nặng nghẹt thở đã đè nén cô suốt đêm. Nhưng ngay lập tức, một làn sóng ghê tởm và đau đớn dâng lên. Cô từng tin vào ánh mắt trầm tĩnh ấy, vào nụ cười hiền lành ấy. Một năm qua, Lan đã dành những cảm xúc chân thành nhất cho một kẻ dối trá, một kẻ đã lên kế hoạch ghê tởm chỉ để lợi dụng sự trong trắng của cô. Phòng 806, nơi cô từng tưởng sẽ là khởi đầu cho một tình yêu đẹp, giờ đây hằn sâu trong tâm trí cô như một vết sẹo đáng sợ, một lời nhắc nhở cay đắng về sự cả tin và ranh giới mong manh giữa thiện và ác.
Nữ nhân viên an ninh nhẹ nhàng vuốt tóc Lan, như muốn xoa dịu vết thương vô hình. Căn phòng dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc của Lan. Ánh đèn trần khách sạn vẫn rọi sáng, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đã bao trùm trái tim cô. Lan biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nỗi đau này, sự ghê tởm này sẽ còn đeo bám cô trong một thời gian dài. Có lẽ, đây chính là cái giá phải trả cho sự ngây thơ và tin người thái quá của cô. Lan đã đi từ ngưỡng cửa của một giấc mơ tình yêu lãng mạn, tưởng chừng như chỉ có trong phim ảnh, đến vực sâu của sự phản bội và nguy hiểm. Hoàng, người đàn ông cô từng ngưỡng mộ và yêu thầm, đã hiện nguyên hình là một con quỷ đội lốt người, với những âm mưu mà cô không thể nào tưởng tượng nổi. Cái khoảnh khắc hắn nói “Cuối cùng anh cũng chắc chắn” sẽ ám ảnh cô mãi mãi, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về sự tàn nhẫn và tính toán.
Lan khẽ nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu, để cho không khí trong lành hơn một chút đi qua lồng ngực đang căng tức. Cô biết, mình sẽ không bao giờ quên được đêm nay. Nhưng cô cũng hiểu, mình không thể để nó định nghĩa toàn bộ cuộc đời mình. Từ đống tro tàn của niềm tin và tình yêu, một Lan mạnh mẽ hơn, tỉnh táo hơn sẽ trỗi dậy. Cô sẽ học cách chữa lành những vết thương lòng, sẽ tìm lại được niềm tin vào cuộc sống, vào những điều tốt đẹp vẫn còn tồn tại quanh mình. Bài học này, dù đắt giá, đã dạy cho cô về giá trị của sự cảnh giác, về sức mạnh của bản năng, và quan trọng nhất, về khả năng tự bảo vệ mình. Ánh trăng ngoài cửa sổ phòng 806 hắt vào, vẽ nên một vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà, như một tia hy vọng mong manh đang len lỏi vào tâm hồn Lan, hứa hẹn một bình minh mới, dù vẫn còn nhiều chông gai phía trước.

