Tôi đang ᴍᴀɴɢ ᴛʜᴀɪ ᴛáᴍ ᴛʜáɴɢ mà vẫn ᴠậᴛ ʟộɴ ᴠớɪ đủ ᴠɪệᴄ ᴅọɴ ᴅẹᴘ trong nhà, đang lau thì vô tình va phải mẹ chồng. Ngay lập tức, bà ta ᴄʜửɪ ᴠô ᴘʜúᴄ ʀồɪ đổ ᴍộᴛ xô ɴướᴄ ʟᴀᴜ ɴʜà ʙẩɴ lên người tôi. Tôi ᴛʀượᴛ ᴄʜâɴ ɴɢã xᴜốɴɢ sàɴ, ᴛôɪ ɢắɴɢ ɢượɴɢ ᴠồ ʟấʏ cây lau sàn, mọi chuyện mới thực sự bắt đầu…
Tôi ᴍᴀɴɢ ᴛʜᴀɪ ᴛʜáɴɢ ᴛʜứ ᴛáᴍ.
ʙụɴɢ ɴặɴɢ ᴛʀĩᴜ, ʟưɴɢ đᴀᴜ ɴʜứᴄ, vậy mà trong căn nhà này, tôi vẫn là người dọn dẹp tất cả. Mẹ chồng tôi nói thẳng:
“Có bầu chứ có ʙệɴʜ đâu mà làm không nổi.”
Hôm đó, tôi đang lau sàn phòng khách.
Nước lau nhà còn đụᴄ, ᴍùɪ ʜăɴɢ xộᴄ lên mũi. Tôi ᴄúɪ ᴛʜấᴘ ɴɢườɪ, ᴠừᴀ ʟᴀᴜ ᴠừᴀ ᴛʜở ᴅốᴄ.
Bất ngờ, tôi va phải mẹ chồng từ phía sau.
Chỉ là một cái chạm rất nhẹ.
Nhưng bà ta ǫᴜᴀʏ ᴘʜắᴛ ʟạɪ, ᴍắᴛ ᴛʀợɴ ʟêɴ:
“Đồ ᴠô ᴘʜúᴄ! Có mỗi cái nhà cũng không lau cho đàɴɢ ʜᴏàɴɢ!”
Tôi chưa kịp nói xin lỗi thì bà xáᴄʜ ᴛʜẳɴɢ xô ɴướᴄ ʙẩɴ, ʜấᴛ ᴄả xô lên người tôi.
ɴướᴄ ʟạɴʜ ɴɢắᴛ.
ʙẩɴ ᴠà ᴛᴀɴʜ.
Tôi ᴛʀượᴛ ᴄʜâɴ, ɴɢã sõɴɢ sᴏàɪ xuống sàn. ʙụɴɢ đậᴘ ᴍạɴʜ, ᴄơɴ đᴀᴜ ɴʜóɪ ʟêɴ ᴋʜɪếɴ ᴛôɪ ᴋʜôɴɢ ᴛʜở ɴổɪ.
Tôi ʜᴏảɴɢ ʟᴏạɴ, ᴛᴀʏ ʀᴜɴ ʀẩʏ ᴠồ ʟấʏ cây lau sàn để chống người dậy.
Và mọi chuyện bắt đầu từ khoảnh khắc đó.
“Bà vừa làm cái gì vậy?”
Giọng đàn ông vang lên phía sau.
Mẹ chồng tôi quay lại, ᴍặᴛ ᴠẫɴ ʜằᴍ ʜằᴍ:
“Con dâu ʜỗɴ, ᴍẹ ᴅạʏ ʟạɪ ᴄʜᴏ ʙɪếᴛ đɪềᴜ!”
Tôi ngẩng lên.
Là chồng tôi.
Nhưng không phải vẻ mặt ǫᴜᴇɴ ᴛʜᴜộᴄ ᴄᴀᴍ ᴄʜịᴜ như mọi khi.
Anh đứɴɢ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ, ɴʜìɴ ᴛôɪ ướᴛ sũɴɢ, ʙẩɴ ᴛʜỉᴜ, ᴛᴀʏ ôᴍ ʙụɴɢ, ᴍặᴛ ᴛáɪ ᴍéᴛ.
Anh chạy tới, đỡ tôi dậy, giọng ʀᴜɴ ʀᴜɴ:
“Em đᴀᴜ ở đâu? Con có sao không?”
Tôi chưa kịp trả lời thì ᴄơɴ ᴄᴏ ᴛʜắᴛ ập tới… mời quý độc giả xem tiếp dưới phần bình luận.
Lan ngồi bó gối trên sofa, ánh đèn ngủ yếu ớt chỉ vừa đủ để nhìn thấy màn hình điện thoại. Chấm đỏ lấp lánh trên biểu tượng GPS khiến cô tim đập nhanh hơn. “Mình phải biết anh đang làm gì…” cô thầm thở, mắt dán vào bản đồ Google.
Cô kéo thanh trượt xuống, mở cửa sổ căn chung cư, mắt xuyên qua màn sương dày của ngoại ô huyện Hút. Đột nhiên, một ánh đèn le lói le lói xuất hiện trong khu vực màu xám xịt, không có tên địa chỉ. Kim đồng hồ trên tường đứng yên ở 11 giờ đêm, như muốn nhắc nhở thời gian dừng lại.
“Minh, cho con biết!” Lan gầm lên, giọng rung lên vì lo lắng. Đường dây điện thoại reo lên, Minh trả lời bằng giọng hoài hèn, “A… anh đang… bận ạ.” Anh cố gắng che giấu, nhưng tiếng ồn của máy lạnh vang lên trong căn phòng làm cô nghe rõ hơn từng lời.
Lan bật chế độ định vị, nhấn giữ biểu tượng pin, rồi chọn “điều hướng”. Đường nét xanh dẻo trên bản đồ kéo dài tới điểm tối tăm đó. Cô nhanh chóng ghi lại tọa độ trên giấy tờ, mắt không rời màn hình.
“Đây… đâu rồi?” cô vi vu, tay run nhẹ khi gập tay lại. Bố Lan, ngồi trên ghế gập gần cửa sổ, mắt mờ mịt vì tai biến, thở dài. “Con phải cẩn thận, Lan. Đừng để mình rơi vào…”
Lời nói chưa kịp dứt, Lan đã bật máy tính bảng, mở camera, quay lại cảnh cửa sổ mở rộng, ánh đèn nhấp nháy phía ngoài. “Nếu có ai đó đang theo dõi… thì tôi sẽ không bỏ lỡ.” Cô nhắm mắt lại, thở dài sâu, rồi mở mắt, quyết tâm gõ nhanh địa chỉ vào trình duyệt.
Khi cuối cùng GPS chỉ vào một con đường mòn mù mịt, Lan cảm thấy hơi thở chậm lại. “Mình sẽ đi tới đó, dù bất cứ…”, cô thầm nhủ, tay nắm chặt điện thoại như muốn bám lấy sự thật.
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Minh gọi lại, giọng ngả nhẹ. “Lan… em… ở đâu? Sao em im im?”
Lan không trả lời, mắt vẫn dán vào bản đồ. Cô gập điện thoại, đặt lên bàn, rồi đứng dậy, mắt dán vào cửa sổ, ánh đèn le lói không hề tắt. Đêm khuya chìm trong sự im lặng, chỉ còn tiếng máy lạnh rì rầm và tim Lan đập thở hối hả.
Lan cầm điện thoại lên, ngón tay cô bám chặt vào góc viền lạnh lẽo. Màn hình bật sáng, biểu tượng GPS phát lên chấm đỏ lấp lánh như một mắt thèm muốn khám phá bóng tối. Cô nhấn giữ biểu tượng pin, kéo thanh “điều hướng”, rồi để mắt dõi theo con đường xanh dẻo bọn lăn dài về phía phía xa.
Bản đồ hiện ra một khu công nghiệp bỏ hoang, các nhà kho sụp đổ, thép gỉ sét vươn lên như những xương chết. Trên khung địa chỉ, chữ màu xám nhạt hiện lên: “Khu vực chưa xác định”.
“Không thể tin được!” Lan thốt lên, giọng cô rung lên giữa tiếng ồn rì rầm của máy lạnh.
Minh, vẫn đang trên đường dây, lắng nghe tiếng cô gái rên rỉ, trả lời dở dà: “A… anh đang… bận ạ.” Giọng anh vỡ nứt, như muốn trốn tránh câu hỏi.
Lan đẩy tay ra phía sau, giữ chặt điện thoại như muốn móc lại một phần thực tại. “Mình sẽ đến đó, dù bất cứ…” cô thầm thì, mắt dán vào chấm đỏ không nhúm.
Bố Lan, ngồi nghiêng trên ghế gập, mắt mờ vì tai biến, lắc đầu nhẹ: “Con phải cẩn thận, Lan. Đừng để…”. Lời nói không kịp hết, cô đã đứng dậy, đưa bàn tay lên khung cửa sổ, vạch một vòng tay ngắn quanh khung kính, như muốn giữ lại hơi thở của đêm.
Cô mở cửa sổ, gió bấc thổi vào, mang theo một mùi bùn và thép gỉ từ bên ngoài. Đèn le lói trong bóng tối của khu công nghiệp như một vết cháy thiêu cháy sự tức giận.
“Nếu có ai đó đang theo dõi… thì tôi sẽ không bỏ lỡ,” Lan nói to, giọng cô vang lên trong không gian lặng lẽ. Cô bật chế độ quay video trên điện thoại, hướng ống kính ra ngoài, ghi lại ánh sáng nhấp nháy và chấm đỏ đang chờ.
Trong khi đó, đồng hồ trên tường vẫn dừng ở 11 giờ đêm, thời gian dường như chững lại. Lan nhắm mắt, hít một hơi sâu, rồi mở mắt ra, quyết tâm gõ địa chỉ cuối cùng vào trình duyệt.
“Đây… đâu rồi?” cô lẩm bẩm, tay run nhẹ khi gập lại.
Tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa. Minh gọi lại, giọng anh ngả nhẹ: “Lan… em… ở đâu? Sao em im im?”
Lan không trả lời, mắt vẫn không rời chấm đỏ trên bản đồ. Cô đặt điện thoại lên bàn, rồi kéo gối xuống sàn, ngồi lại trên sàn nhà, tựa đầu vào tường. Đêm khuya vẫn chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng máy lạnh rì rầm và tim Lan đập thở hối hả, đồng thời một cảm giác lạnh lẽo của sợ hãi và quyết tâm xen kẽ nhau.
Lan bật điện thoại lại, nhấn nhanh số Hạ – người bạn thân mà cô luôn tin tưởng.
“Hạ ơi, mình vừa thấy một chấm đỏ lạ trên bản đồ, trong khu công nghiệp bỏ hoang. Cô gái giàu có mà mình biết có bao giờ gặp trường hợp tương tự không?” Lan hỏi, giọng óc chặt chém nhưng còn đầy lo lắng.
Hạ trả lời ngay, giọng lạnh lùng như gió mùa thu: “Cứ cẩn thận, Lan à, đừng tự mình tới đâu! Đó là nơi mà mọi chuyện kịch tính đều ẩn sau những góc tối.”
Lan rít lên, tay nắm chặt điện thoại như muốn nắm lấy sự an toàn: “Mình đã quyết định rồi, sẽ đi xem rõ. Đừng để mình…”
“Đừng để mình bị cuốn vào… ” Hạ cắt lời, giọng gợn nhẹ, “Mình không muốn thấy cô em bị thương, thậm chí… thậm chí mất đi một phần con người.”
Lan lặng im, mắt cô bám chặt vào chấm đỏ trên màn hình, hơi thở cô nặng nề hơn.
Đột nhiên, tiếng máy lạnh phát ra tiếng kêu lặng thở, đồng hồ trên tường vẫn đứng yên ở 11 giờ đêm. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, Lan suy nghĩ nhanh: *Nếu mình không đi, sẽ mãi hối hận.*
Cô dập mạnh nút gọi lại, nhưng Hạ đã cúp máy, chỉ lại tiếng vang vọng của chiếc điện thoại rơi trên sàn.
Lan đứng dậy, kéo áo khoác dày, bước ra khỏi căn chung cư vắng lặng, mắt vẫn không rời chấm đỏ.
Cô mở cửa sổ, gió se lạnh thổi vào mang theo mùi bùn và thép gỉ, làm cô cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm đang chờ phía bên ngoài.
“Nếu có ai đang theo dõi… mình sẽ không để họ thắng,” Lan thì thầm, giọng rền vang trong đêm, và tiến bước vào bóng tối của khu công nghiệp, ánh đèn le lói xa xa như những ngọn lửa cảnh báo.
Lan kéo áo khoác dày lên người, cảm giác vải nặng nề như một lớp áo giáp vô hình. Cô nắm chặt chìa khóa xe trong tay, kim đồng hồ trên tường vẫn treo lặng ở 11 giờ đêm, ánh đèn hành lang hắt lên những bóng dài quạnh quẽ.
“Minh, nếu anh đang gặp nguy hiểm, mình sẽ tới đấy ngay!” Lan thở dài, giọng cô rạn nứt nhưng đầy quyết tâm.
Cô bước ra hành lang, tiếng máy lạnh còn vang vọng như tiếng thở cuối của ngôi nhà. Khi đến cửa ra vào, cô nhấn nút mở cửa; cánh cửa sập lại cối kẹt, để lộ một con phố vắng lặng, ánh đèn đường mờ ảo như những mắt cá mờ ảo trong sương sớm.
“Anh à, dù mây đen có che lấp cả bầu trời, mình sẽ phá tan chúng,” Lan thì thầm, mắt cô quét nhanh những vệt sáng yếu ớt đang lăn tăn trên mặt đất.
Cô nhanh chóng mở khóa xe, ghắp chìa, tay vẫn run nhẹ. Động cơ bèn vang lên một tiếng gầm khàn, như tiếng sư tử chờ săn mồi. Lan thả chân lên ga, nhấn ga nhẹ, xe lăn bánh ra khỏi lối vào, lắc lư qua những cột đèn rải rác.
Trong khoảnh khắc xe rẽ vào con hẻm tối, Lan nhắm mắt lại một giây, rồi mở toang mắt, suy nghĩ nhanh: *Nếu không dám, mình sẽ hối hận suốt đời.*
Cô lặng người nghe tiếng gió rít qua tán lá, tiếng côn trùng nhặt rọp và tiếng xe cũ kêu rợn. Đột nhiên, một bóng người bất chợt xuất hiện từ góc tối, dáng hình gầy gò, tay cầm một chiếc điện thoại cũ.
“Bạn đang làm gì ở đây?” người lạ hỏi, giọng ngắt quẻ, mắt lộ vết sẹo.
Lan không giật mình; cô nở một nụ cười lạnh lẽo, mắt cô lộ ánh quyết tâm: “Tôi đang tới tìm chồng mình. Anh có biết Minh đang ở đâu không?”
Người lạ lắc đầu, đôi mắt nhanh chóng đoán ra ý định của Lan, rồi kéo điện thoại ra, tạm dừng video đang phát. “Cảnh báo rồi. Đừng kéo mình vào trò chơi này.”
Lan dừng lại, ngón tay chạm vào nút phanh, xe im lặng giữa gió lấm tàn. “Nếu anh đang trong nguy hiểm, tôi sẽ không bỏ lỡ.” Cô nói, giọng vang lên trong không gian bốc bối, và bật còi xe một tiếng mạnh, như một tiếng chuông báo hiệu cho thế giới biết cô đã sẵn sàng chiến đấu.
Xe lăn qua những cơn gió lạnh, lan tỏa hơi thở cô vào khắp con đường, hướng tới nơi bí ẩn đang chờ đợi.
Lan bật còi xe một tiếng vang dài, rồi đổ nhanh tốc độ, lướt qua những đoạn đường đất bùn lởn nhô. Đến nơi cuối cùng của con đường, dần hiện ra một hàng rào sắt rỉ sét, những vòng gập cũ kỹ như thở dốc sau bao năm quên lãng.
Cô kéo phanh, xe ngừng lại trong tiếng gió hú thở qua những tán cây lìn xì. Đèn pha chỉ le lói một vệt ánh hồng hào lên cổng sắt, lộ ra các vết khắc mờ mịt — “H” và “M”, như một lời nhắc nhở vô hình.
Lan nhấc chân lên ghế lái, bước xuống xe, giày cao gót vững chãi chạm vào bùn. Cô hít một hơi sâu, cảm giác hơi lạnh lan tỏa qua mũi họng, thở ra một tiếng rít nhẹ.
— Đừng sợ nữa, mình phải biết sự thật. — cô thì thầm, giọng vang lên trong không gian vắng lặng, mắt cô nheo lại, ánh mắt dính vào cánh cửa sắt.
Cánh cổng kêu kẽt, rung một lần rồi mở ra tiếng ầm ầm. Bên trong, một hành lang gập ghềnh, tường ốp gạch tàn úa còn chững lại với những vết bùn và nước đọng.
Lan bước gạt cánh cổng, tiếng sắt cọ xước vang lên như tiếng móc gài trong lòng. Cô tiến vào, tay cầm chặt chiếc điện thoại cũ mà người lạ đã để lại trên mặt đất, nơi chấm đỏ lủng lẳng như một dấu vết của đêm.
— Minh! — Lan gọi to, âm thanh của cô vang lên mạnh mẽ, bị phản xạ qua tường, vang trong không gian như một tiếng hò.
Tiếng thở dài khàn kha của một người đàn ông vang lên từ góc tối, nhưng không phải giọng Minh.
— Ai đang ở trong bóng tối? — một giọng khàn, sắc lạnh, đáp lại.
Lan quay lại, mắt cô bám chặt vào bóng người đứng trong góc, ánh đèn pin le lói trên chiếc áo khoác dày dặn.
— Anh là ai? — Lan hỏi, giọng cô lạnh như gió biển.
Người lạ nhấc đầu, bật đèn pin, ánh sáng chói bật lên mặt mờ ảo, để lộ một vết sẹo dài trên má.
— Tôi… chỉ là người bảo vệ vị trí này. Nhưng có một chuyện mà anh… (chậm lại) đang mong đợi bạn tới.
Lan nhắm mắt, cảm giác tim đập thình thịch.
— Đừng lừa dối tôi. Nếu có gì liên quan tới Minh, thì ngay bây giờ tôi muốn biết.
Người bảo vệ lùi lại, tay chững nắm chặt chiếc điện thoại, chấm đỏ lấp lánh như đang nhấp nháy trong đêm.
— Đời này, mọi thứ đã sẵn sàng. — anh lẩm bẩm, rồi lặng im, đưa tay ra.
Lan lặng người, rồi nhanh chóng nắm lấy chiếc điện thoại, cảm giác lạnh của kim đồng hồ dừng ở 11 giờ đêm trong tâm trí cô dội vang.
Đột nhiên, tiếng ồn rầm rầm bắt đầu vang lên từ phía sau, như một cánh cửa chìa vào một không gian sâu thẳm. Lan lùi lại, mắt cô đã bắt gặp một bóng người lẩn khuất trong đêm, một hình dáng đang di chuyển nhanh, mang theo hơi thở của bí mật chưa được giải mã.
Lan tiến sâu vào trong nhà kho cũ, ánh sáng le lói từ một bóng đèn treo lơ lửng trên trần, màu vàng nhạt như thở dở của thời gian. Bầu không khí ngột ngạt, mùi sắt và cát bụi lẫn lộn. Cô lặng lẽ bước trên sàn gỗ ẩm ướt, tiếng giày cao gót phát ra tiếng kêu cọt kẹt mỗi bước.
— Ai đang chờ mình ở đây? — Lan thì thầm, giọng cô như một lời nguyền nhẹ nhàng trong hầm tối.
Tiếng vang dường như không trả lời, nhưng một tiếng kêu rên rỉ yếu ớt vang lên từ phía góc tối, nơi một chiếc thùng gỗ cũ đang mở hé lộ một lỗ hổng.
— Minh? — cô lẩm bẩm, ánh mắt dán vào bóng tối.
Một người đàn ông xuất hiện từ sau những tủ sắt rỉ, khuôn mặt hằn lên những vết nhăn sâu, đôi mắt lờ đục như đã nhìn qua bao đêm vô tận.
**Người lạ:** “Bạn đang đến tìm ai?”
**Lan:** “Nếu không phải Minh, thì tại sao lại để tôi tới đây?”
Người lạ bước tới, tay cầm một chiếc điện thoại cũ mà Lan đã cầm trước đó, đèn pin chiếu lên chấm đỏ đang nhấp nháy.
**Người lạ:** “Chấm đỏ ấy… là dấu hiệu cuối cùng của anh ấy. Nhưng rồi… anh đã bỏ tanh sau một câu hỏi không trả lời.”
Lan nắm chặt tay mình, cảm giác lạnh của kim đồng hồ dừng lại ở 11 giờ đêm hiện lên trong tâm trí, như một hồi chuông báo thách thức.
**Lan (ngắn gọn, quyết đoán):** “Đừng nói gì nữa. Hãy cho tôi xem.”
Người lạ lặng im, rồi quay lưng và đưa tay mở một cánh cửa sắt nặng nề. Cánh cửa kêu rít vang, tiết lộ một căn phòng nhỏ, nơi một chiếc giường cũ nằm lặng lẽ, bên cạnh là một cuộn tài liệu bìa cũ.
**Lan (khẽ thở):** “Minh…?”
Cô tiến tới, phá tan lớp bụi trên tài liệu, nhìn thấy một tờ giấy dán lên tường: “Nếu anh không quay lại, tôi sẽ không bao giờ dừng lại.”
Tiếng thở dài của người lạ vang lên, âm thanh như cơn gió thổi qua khung cửa sắt.
**Người lạ:** “Bạn đã hiểu rồi.”
Đột nhiên, tiếng vang của một chiếc xe máy cũ đứng ngoài cổng vang lên, tiếng còi vang rít tiêu thập, và bóng một người chạy tới trong đêm. Đó chính là Minh, với đôi mắt rỗng đầy đau thương, tay cầm một túi đựng vật phẩm lạ.
**Minh (đánh hơi mệt mỏi):** “Lan… Đừng… Đừng để tôi rơi vào vòng bẫy này nữa.”
Lan dừng lại, mắt cô ngửa to, ánh đèn pin phản chiếu lên mặt Minh như một lưỡi dao sắc.
**Lan (căng thẳng):** “Minh, mọi chuyện đã quá lâu rồi. Tại sao lại kéo tôi vào đây?”
Minh nhìn xuống, tay run rẩy, chạm vào chiếc chấm đỏ trên điện thoại, rồi rụt lại.
**Minh (giọng run rẩy):** “Tôi… tôi chỉ muốn bảo vệ cô… Đừng để họ biết sự thật.”
Người lạ bước tới, tay cầm dao gọt, vòng tròn ánh sáng lấp lánh trên lưỡi dao phản chiếu vào mắt Lan.
**Người lạ (đe dọa):** “Bạn sẽ không rời khỏi đây nếu không trả giá.”
Lan nhìn vào mắt người lạ, rồi nhanh chóng rụt dây điện thoại ra, chèn vào tai một chiếc dây rối, tạo ra tiếng kêu rít vang lên trong hầm.
**Lan (liên tục):** “Nếu muốn chơi trò chơi này, hãy chuẩn bị mất tất cả.”
Tiếng gào thét vang lên khi người lạ bỏ tay, chai sạn đập mạnh vào sàn, phá vỡ một cánh cửa sắt. Căn phòng đột nhiên tràn ngập ánh sáng nhòe nhõe, khiến mọi bóng tối dần tan biến.
Bên trong căn chung cư, tiếng máy lạnh rì rầm như tiếng thở dày đặc của không gian. Lan đứng tĩnh lặng, tay chạm vào chiếc điện thoại, chấm đỏ còn đang nhấp nháy. Đột nhiên, một tiếng cười khẽ vang lên, vang vọng từ phía góc tối của phòng khách.
Cô quay lại chậm rãi, mắt dán vào bóng đèn nhạt. Trên ghế sofa cũ, Minh ngồi thẳng lưng, tay cầm chai rượu, đôi mắt đỏ hoe dường như đã ngập trong cơn mơ hư.
— Anh đã bảo em không vào đây… — Minh nở một nụ cười gượng, giọng ngập trong rượu và nỗi u sầu.
Lan rụt lại, đôi tay cô siết chặt vào cổ tay mình, hơi thở ngắn lại.
— Tại sao? — Giọng cô rạn nứt, nhưng vẫn kiên quyết.
Minh nhấc chai lên, chạm nhẹ vào mặt bàn, rượu tràn một chút, vệt đỏ nhuộm lên gỗ.
— Anh… anh đã thấy gì? — Anh lặng, ánh mắt bám chặt vào chấm đỏ trên điện thoại, như một mối liên kết không thể phá vỡ.
Lan nhìn vào mắt Minh, phát hiện một vết thương sâu trên má—vết xước như đã được cạo bằng dao sắc. Cô lặng lẽ suy nghĩ: *Anh đã thay đổi gì trong đêm tối này?*
— Đừng có dối trá nữa! — Cô giọng căng thẳng, tiếng tim cô vang lên trong không gian ngột ngạt. — Anh biết mình đã biến mất từ 9 giờ tối tới 1 giờ sáng mỗi đêm. Người ta bảo anh đang truy tìm gì đó ở ngoại ô huyện hút, nơi không có bản đồ.
Minh buộc mình cười khẩy, rót rượu vào ly, rồi đưa cho Lan một ngụm.
— Rượu này sẽ làm em nhớ… nhớ mọi thứ. — Anh nói, giọng hoài hèn vang lên khi trả lời điện thoại đang reo lên lần nữa. — Đó là tiếng đồng hồ, kim dừng lại ở 11 giờ đêm. Đó là dấu hiệu cuối cùng của anh.
Lan nhắm mắt, cảm nhận âm thanh kim đồng hồ dừng, như một tiếng trống nặng nề trong đầu. Cô mở mắt, nhìn Minh thẳng mắt, quyết định không để anh thoát.
— Nếu anh muốn bảo vệ em, tại sao lại giấu mình trong bóng tối? — Cô bật lên, giọng cô vừa giận dữ vừa lo lắng.
Minh thở dài, đặt chai rượu lên bàn, tay run rẩy chạm vào chấm đỏ.
— Em không hiểu… Anh đã ký hợp đồng với một kẻ… người bán ma túy ở ngoại ô. Họ muốn tôi mang về một “đồ” vào mỗi đêm. Nếu tôi không mang, họ sẽ… sẽ giết Bố em. — Anh thốt lên, giọng rung lên, ánh mắt lộ ra nỗi sợ hãi.
Lan gật đầu, nhớ lại hình ảnh Bố mình nằm bất động trên giường, mồ hôi lạnh xuôi trên trán. Cô nhắm mắt lại, suy nghĩ: *Nếu đây là con đường duy nhất để cứu Bố, tôi sẽ không dừng lại.*
— Cho tôi xem cái “đồ” ấy. — Cô đòi, giọng cô lạnh như gió mùa thu.
Minh lắc đầu, tay quặn chặt chai rượu, rồi lấy một túi nhỏ nặng nề, đặt lên ghế bên mình.
— Đây… không phải thứ mà em nghĩ. — Anh nói, giọng nghẹt thở.
Lan cúi xuống, mở túi, ánh đèn pin nhấp nháy trên những viên thuốc trắng, bột bạc lấp lánh. Cô nhận ra đó là chất gây ảo giác, có khả năng làm người mất trí nhớ tạm thời.
— Vậy anh đã dùng chúng để… để mình thoát khỏi ký ức? — Cô thốt lên, giọng cô đầy mâu thuẫn.
Minh nhắm mắt, gập tay lên môi, rồi thở dài dài.
— Đúng. Đêm nào tôi không mang chúng về, tôi sẽ nhớ lại toàn bộ, nhưng không ai sẽ nhớ tới tôi. — Anh thốt. — Anh muốn mất mọi ký ức, nhưng không muốn mất em.
Lan đứng lên, lấy chiếc điện thoại, chấm đỏ vẫn đang nhấp nháy. Cô thắp đèn pin, chiếu vào chấm đỏ, rồi phá vỡ nó bằng một cun tay mạnh.
— Được rồi, anh sẽ vô tội. Nhưng chúng ta sẽ không để Bố em chết vì cái giá rẻ này. — Cô định nói, nhưng đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên, tiếng còi xe máy gầm gừ bên ngoài.
Cửa sổ bám kính gãy vỡ, một người lạ trong áo dài đen bước vào, nắm chặt một khẩu súng ngắn.
— Đừng có di chuyển! — Người lạ hét lên, mắt lóa sáng. — Mọi thứ đã được lên kế hoạch.
Lan liếc nhìn Minh, thấy ánh mắt anh đã không còn đỏ hoe nữa, mà thay vào đó là ánh quyết tâm bốc cháy. Cô nắm chặt tay Minh, thầm nghĩ: *Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau, cuối cùng.*
Minh hít một hơi dài, ánh mắt lộ ra vẻ mệt mỏi sau khi tiếng súng vang dội. Anh kéo mình ngồi gần hơn vào chiếc ghế sofa, giơ tay lên che mặt, rồi nhẹ nhàng hạ xuống, nhìn thẳng vào Lan.
— Em… em phải nghe thật rõ, Lan à — Minh bắt đầu, giọng rung nhẹ nhưng quyết tâm. — Đêm nào anh biến mất, là vì anh có một đối tác bí mật. Họ không phải là người bình thường, họ là một tổ chức ngầm, chuyên thu mua… “đồ” mà họ gọi là “vật phẩm nguy hiểm”. Họ đặt tôi vào một vòng tròn không lối thoát.
Lan kniêng mày, hơi thở cô như dư âm của một cơn gió lạnh. Cô không nói gì, chỉ để mắt dõi theo những vết bầm trên tay Minh, như muốn đọc từng câu chuyện ẩn sau chúng.
Minh nhắm mắt, thở dài sâu, rồi mở mắt ra, giọng anh như có một lớp hạt sương lấp lánh.
— Họ bắt đầu gọi tôi tới ngoại ô huyện Hút, một nơi không có tên trên bản đồ, màu xám xịt. Ở đó, tôi phải giao “đồ” mỗi đêm. Nếu không giao,… nếu tôi không mang chúng về, họ sẽ… giết bố em. Tôi không muốn… tôi không muốn em lo lắng nữa.
Minh đặt tay lên trái tim, cảm giác nhói loét lan ra. Anh cúi đầu, nhấc điện thoại lên, chấm đỏ vẫn nhấp nháy, như một trái tim đang thất lạc.
— Em thấy chấm đỏ trên điện thoại chưa? — anh nói, giọng nghẹn ngào. — Đó là dấu hiệu cảnh báo họ đã nhắm tới chúng ta. Khi kim đồng hồ dừng lại ở 11 giờ đêm, họ sẽ xuất hiện, và tôi sẽ phải đưa cho họ… thứ họ muốn.
Lan rụt lại, ngón tay cô siết chặt vào ghế, ánh mắt cô bừng lên lửa quyết tâm.
— Vậy chúng ta sẽ làm sao? — cô hỏi, giọng cô bứt gắt vì sợ hãi và giận dữ.
Minh nhìn lên, thấy ánh sáng le lói từ đèn pin trên bình minh ngoài cửa sổ, rồi trả lời:
— Em biết không, tôi đã chuẩn bị một kế hoạch. Nếu chúng ta giấu “đồ” này ở nơi an toàn, và dùng chiếc máy quay cũ của tôi để ghi lại toàn bộ giao dịch, chúng ta có thể có bằng chứng. Nhưng để thực hiện được, chúng ta phải tới ngoại ô hôm nay, ngay bây giờ.
Lan lắc đầu, mắt cô lộ ra nỗi sợ hãi sâu thẳm.
— Em không thể… chúng ta đã quá nguy hiểm rồi. Bố em đang yếu, và bây giờ còn kẻ lạ mang súng…
Minh thở dài, mắt anh tràn đầy ân hận.
— Anh không muốn em lo lắng nữa. Nhưng nếu không làm, bố em sẽ chết, và chúng ta sẽ mãi mãi sống trong bóng tối của họ. Em có muốn để cho họ thắng không?
Lan im lặng một lát, rồi thở dài sâu, nắm chặt tay Minh.
— Được. Chúng ta sẽ đi. Nhưng nếu có gì xảy ra, anh sẽ chịu trách nhiệm mọi chuyện.
Minh gật đầu, mắt anh sáng lên một tia hy vọng. Anh đứng dậy, kéo bùa điện thoại ra khỏi tay, tắt chấm đỏ, rồi nhanh chóng mở cửa căn chung cư, bước ra vào bóng đêm lạnh lẽo, tiếng máy lạnh rì rầm vẫn còn vang vọng phía sau. Họ cùng nhau bước ra hành trình nguy hiểm, để đối mặt với đối tác bí mật trong vùng ngoại ô không tên, nơi mà kim đồng hồ đã dừng lại và số phận đang chờ đợi.
Minh ngồi sau tay lái, chiếc xe cũ kêu rúc rích trên con đường rừng lởm chởm. Lan ngồi bên cạnh, tay cô siết chặt vào tựa lưng ghế, mắt dán chặt vào Minh.
— Anh đã nói rồi, đối tác của anh là người nào? — Lan đẩy lời hỏi mạnh mẽ, giọng cô la lên như muốn xé toạc không gian im lặng.
Minh rẽ nhẹ bánh lái, mắt quay sang tấm kính bên phải, nhìn xa xăm vào những tán cây đen kịt. Anh không trả lời, chỉ thở dài, rồi nói nhẹ nhàng mà đầy dằn vặt:
— Anh chỉ muốn bảo vệ gia đình, nhưng công việc này quá nguy hiểm.
Lan lắc đầu, tiếng rên rỉ của cô văng ra như tiếng gió thổi qua các khúc gỗ mục:
— Bảo vệ? Anh đang làm gì, giết người? Đối tác của anh đang giết bố tôi!
Minh gật đầu, tay đặt nhẹ lên ghế phía trước, mắt mắt lấp lánh sự mệt mỏi:
— Họ không cho tôi lựa chọn. Khi chấm đỏ xuất hiện, tôi không còn đường quay.
Ánh đèn đường chập chờn phản chiếu trên gương chiếu hậu, kim đồng hồ trong xe hiện 11:03, chỉ vài phút sau thời điểm chấm dừng. Minh nhìn lại đồng hồ, nhíu mày:
— 11 giờ rồi. Họ sẽ đến.
Lan cắn môi, nước mắt bắt đầu chảy dọc xuống má, cô cúi đầu, tiếng thở dốc từ ngực vang lên như tiếng trầm bạo:
— Nếu anh không dám đối đầu, chúng ta sẽ chết cùng nhau!
Minh đóng cửa sổ xe lại, tay nắm chặt vô lăng, đôi mắt lấp lánh quyết tâm:
— Được. Anh sẽ đến gặp chúng. Nhưng nếu mọi chuyện biến thành thảm họa, cô phải biết… chịu trách nhiệm.
Lan rút tay lại, nắm chặt tay Minh, một giây im lặng căng thẳng trước tiếng động cơ rình rình. Xe lăn bánh vào con hẻm tối, tiếng máy lạnh trong xe vẫn vọng lặng, còn chấm đỏ trên điện thoại vẫn nhấp nháy râm ran trong bóng tối.
Tiếng còi xe cứu thương vang lên bỗng dưng, phá vỡ không gian u ám của con hẻm. Ánh đèn xanh chập chờn phản chiếu lên kính cửa sổ, tạo ra những vệt sáng lạnh lẽo tràn vào nội thất xe.
Minh bật hơi, chân dừng lại trước bảng điều khiển, mắt lật nhanh sang Lan.
— Chúng ta phải ra khỏi đây ngay! — anh thốt lên, giọng ngắt quãng nhưng đầy quyết đoán.
Lan giật mình, tay gật lại, đôi mắt lộ rõ hoảng loạn.
— Nhưng…? — cô hỏi, giọng run rẩy.
Minh nhấn nút bật cửa sổ, gió lạnh thổi vào, làm rụng vài tờ giấy dán trong xe.
— Đừng hỏi nữa, tôi sẽ giải thích khi chúng ta an toàn.
Xe lăn bánh nhanh hơn, tiếng gầm của động cơ hòa lẫn với tiếng còi xa xa. Khi họ bật tốc độ, tấm điện thoại của Lan rung lên, đèn chấm đỏ nhấp nháy mạnh mẽ, như một dấu hiệu báo hiệu nguy hiểm.
Minh ném tay vào tay nắm, cắn môi, suy nghĩ ngắn gọn: “Cứ chạy.”
Trong khoảnh khắc, chiếc xe cứu thương dừng lại trước cửa một tòa nhà chung cư – ngôi nhà mà họ đã qua vô vàn đêm. Ánh sáng xanh nhấp nháy vẫn còn hiện ra trên tường bê tông, tạo nên một vòng tròn kỳ dị.
Lan vội vã mở cửa, bước vào hành lang ẩm ướt, nơi tiếng máy lạnh rì rầm như tiếng thở dài cuối cùng của tòa nhà.
— Bố! — cô la lên, tiếng hoang mang vang lên trong hành lang trống.
Tiếng thở hổn hển của Bố Lan vang lên từ phòng cuối, ánh sáng mờ nhạt chỉ để lộ một bàn tay gập gọn trên tai nghe.
Minh chạy tới, nắm chặt tay Lan, đôi mắt khắc khoải nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi của người đàn ông.
— Bố, thuốc đã hết rồi, chúng ta cần ra ngoài ngay! — Minh gạt tay, giọng bảo vệ không để lại lãng phí.
Bố Lan gật đầu chậm chạp, ánh mắt lấp lánh sự hoài nghi.
— Được… nhưng… đừng để chấm đỏ… — anh thở ra, lời thở dở dang lất lọt vào không gian.
Lan cầm chặt điện thoại, chấm đỏ vẫn nhấp nháy mạnh mẽ trên màn hình, như một luồng máu mãnh liệt không muốn dừng lại.
— Đi thôi! — cô hô, giật mình đưa điện thoại vào túi áo.
Tiếng còi xe cứu thương vẫn vang dội, mắt xanh lấp lánh trên mặt phố đêm. Minh kéo Lan và Bố Lan đứng tại sát cửa, quyết định bứt phá vào bóng tối, hướng về phía ngọn lửa hy vọng đang chực chờ.
Minh kéo Lan và Bố Lan ra khỏi hành lang, đạp gấp bộ xuống hành lang tấp nập của nhà kho cũ. Họ dừng lại trước cánh cửa sắt nặng nề, nơi ánh sáng le lói lờ le lói từ phía ngoài. Khi cánh cửa gãy hé, một nhóm người lạ mặt đang đứng chờ, tay cầm thẻ công ty sáng bóng, ánh đèn pin cắt ngang không gian ẩm ướt.
— Chúng tôi là công ty an ninh, đã được Minh thuê để bảo vệ. — Người đứng đầu, mặc áo khoác da đen, nở nụ cười lạnh lùng, mắt nhìn thẳng vào Lan.
Minh nín thở, mắt đăm chiếu vào thẻ trong tay người lạ.
— Anh không có quyền— Lan la lên, giọng run rẩy, tay siết chặt chiếc điện thoại còn rực chấm đỏ.
— Đừng hở miệng! — Người đầu nhóm giật mạnh tay ra, xô Minh sang một bên, làm anh ngã lăn trên sàn bê tông. — Nếu cô muốn sống, cô sẽ không nói gì.
Bố Lan lặng lẽ đứng kế bên, mắt lộ sự hoài nghi. Trong khoảnh khắc, kim đồng hồ trên đồng hồ treo tường dừng lại lúc 11 giờ đêm, như một tín hiệu cuối cùng.
Minh lục lạc đứng dậy, mắt nhìn vào mắt người đàn ông đầu nhóm.
— Anh biết tôi đã trả tiền, nhưng cô không có quyền vô tội cho con tôi! — Minh rít lên, giọng đầy căng thẳng.
Người đầu nhóm nhếch mép, đưa thẻ công ty lên, ánh sáng phản chiếu trái tim của chiếc thẻ như một chiếc dao.
— Đó chỉ là giấy tờ, chứ không phải sự bảo vệ thực sự. — Anh trả lời, giọng gợi nhớ lời hứa vụng về của Minh từ tuần trước.
Lan nhìn vào thẻ, mắt mở to, cô nhận ra logo công ty đã xuất hiện trên một tờ giấy trong túi áo mình— “An Ninh 24h”, số điện thoại đã nóc trên miếng dán ở góc nhà.
— Đợi đã! — Lan hét lên, giật mạnh tay cầm điện thoại, đèn chấm đỏ bùng sáng hơn, như muốn đốt cháy bức tường im lặng. — Tôi sẽ gọi cảnh sát!
Người đầu nhóm khẽ cười, rút một khẩu súng ngắn ra khỏi áo khoác.
— Không có gì cần gọi. — Anh ném máy bắn ra, tiếng nổ vang lên phá vỡ tường bê tông.
Tiếng nổ làm Bố Lan ngã rơi, đầu óc lảo đảo, tay còn nắm chặt chiếc tai nghe cũ. Minh nhanh chóng nhặt mình lên, xô Lan về phía cửa ra.
— Chúng ta phải ra khỏi đây ngay! — Minh gào lên, bám gối vào bức tường, mắt dò xét lối thoát.
Bố Lan lắc đầu, giọng yếu ớt.
— Đừng… để chấm đỏ… nữa… — Anh thở hổn hển, ánh mắt cuối cùng dõi theo chiếc điện thoại.
Lan không còn thời gian suy nghĩ. Cô luân chuyển điện thoại ra tay, bấm gấp nút thoại khẩn cấp. Tiếng chuông báo động vang lên trong hệ thống an ninh của khu vực.
Tiếng còi xe cảnh sát, tim hổn hển của một chiếc xe cứu thương lại dần trở lại trong không gian, ánh đèn xanh lam tỏa rực trên mặt đường. Nhóm người lạ bối rối, người đầu nhóm ném súng ra đất, cúi đầu xuống trong hãi hùng.
— Rút lui! — Minh hét lớn, kéo Lan và Bố Lan chạy về phía cổng ra.
Họ vội vã đạp nhanh qua những côp khuôn đá, tiếng bậc thang vang lên như tiếng trống trận. Khi họ đến cổng, cánh cổng vững chắc bỗng mở ra, ánh sáng ban đêm tràn ngập.
Cảnh sát đã có mặt, lục soát khu vực, vây quanh nhóm người lạ. Minh đứng bên cạnh Lan, mắt vẫn hé lộ một vết sẹo của lo âu.
— Cứ thẳng đứng, cô không phải là nạn nhân. — Minh thầm nhủ, trong khi chiếc điện thoại vẫn còn chấm đỏ, ánh sáng cuối cùng dần vụt tắt.
Lan đứng dậy, mắt chớp lấp lấp dưới ánh đèn cầm hắt, tay giơ lên như muốn xua tan bóng tối.
– Anh đã lừa dối tôi suốt thời gian qua! – cô hét lên, tiếng vang dội trong hành lang bế tắc.
Minh gật đầu, lối nói ngắt quãng, giọng vẫn còn cợt có phần hoài hèn.
– Lan, mình… mình không muốn…
Tiếng còi xe cứu thương vang lên dữ dội hơn, âm thanh kim loang qua những tấm kính bể, báo hiệu khu vực phải sơ tán ngay lập tức.
Bố Lan, dù đã yếu ớp, vẫn cố gắng đứng vững, ánh mắt lấp lánh sợ hãi.
– Lan… nhanh lên…
Minh vung tay đẩy cô ra khỏi cột cờ, đôi chân chạy gấp rút trên sàn bê tông ẩm ướt.
– Đừng… đừng… nói gì nữa!
Lan lắc đầu, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
– Thì ra suốt một tuần anh chỉ biến mất mỗi đêm để… để gì?
Minh dừng lại, cố gắng nắm chặt tay cô, mắt nhíu lại.
– Đó… là công việc, không phải những gì cô tưởng.
Bố Lan lặng thở, tay nắm chặt chiếc điện thoại còn loang chấm đỏ, một tia sáng le lói trên mặt kính.
– Đó là… chấm đỏ… không thể tắt.
Cảnh xe cứu thương lăm le tới gần, ánh sáng xanh lấp lánh xuyên qua khói bụi. Cảnh sát hiện ra, vây quanh cánh cửa sắt, lệnh sơ tán vang lên.
Minh kéo Lan hướng về phía lối vào chung cư, vừa bước vừa la to:
– Khi nào chúng ta ra được khỏi đây, anh…?
Lan không nghe lời anh, chỉ ném một ánh nhìn nghiêm nghị vào mắt Minh.
– Nếu anh còn còn một chút lòng nhân, hãy để tôi và bố ra ngoài mà không còn bất cứ lời bào chữa nào.
Tiếng còi xe giáo lý lúc này đã nhấn mạnh, tiếng chuông khẩn cấp tắt dần, nhưng không khí vẫn nghẹt thở. Minh lặng lẽ quay đầu, ánh mắt lộ ra vẻ hối hận ngắn ngủi, rồi bước lại vào trong, để lại Lan và Bố Lan lao vào khoảng sáng lối thoát, tiếng giày đập mạnh trên sàn bê tông hòa quyện cùng tiếng còi bủa vây.
Cảnh sát trong trang phục đen sát quang, đèn xanh nhấp nháy rực rỡ, bao vây lối ra. Một người đứng trước, gương mặt cương nghị, giơ tay ra lệnh.
— Tất cả người trong khu vực, lập tức rời đi! — ông hét to, tiếng giọng vang dội qua hành lang ẩm ướt.
Minh, vẫn đứng giữa chiếc ghế sofa, mắt lộ ra vẻ bối rối, không lời đáp. Đèn xanh phản chiếu trên mặt anh, làm lộ những vết nhăn sâu trên trán.
Cảnh sát thứ hai, áo găng tay màu đen, dang tay kiểm tra điện thoại trên tay Minh.
— Có bằng chứng gì không? — ông hỏi, mắt lướt sang màn hình có chấm đỏ lập lờ.
Minh thở dài, không dám nhìn lên. Tuy nhiên, ánh mắt nhanh chóng xoay sang Lan, như muốn truyền một lời gượng gạo.
Lan, gập mình lại trên chiếc sofa, hai tay đóng chặt thành nắm, ngực nghẹt thở. Trong khoảnh khắc ấy, cô nghe thấy tiếng tim mình đập dội, như muốn phá vỡ không gian yên tĩnh.
— Anh… anh sẽ không có gì để che giấu nữa — Lan thốt lên, giọng cô kiên quyết, lẽn lẽn như tiếng gió thổi qua cửa sổ gãy.
Cảnh sát đầu tiên dậm chân vào, ra hiệu cho đồng đội bao quanh, ánh đèn xanh phủ kín mọi góc tối. Họ tiến lại gần, sàn bê tông ẩm ướt phát ra tiếng kêu lách tách dưới từng bước chân.
— Minh, nói cho chúng tôi biết công việc của anh là gì! — người đầu tiên gắt gỏng, giọng lạnh lẽo nhưng không kém phần nghiêm trọng.
Minh im lặng, mắt cứ đăm đăm vào chấm đỏ trên điện thoại, như muốn né tránh mọi câu hỏi. Sau một lúc, anh hít một hơi sâu, rồi cúi đầu nhẹ, nói:
— …đó là… nhiệm vụ… tôi được giao… không thể tiết lộ.
Lan gắp lấy điện thoại từ tay Bố, mắt cô dán chặt vào chấm đỏ, midnight glow của màn hình phản chiếu lên khuôn mặt cô, khiến cô như thấy một bí mật trong đêm. Cô hỏi, tiếng cô đầy thách thức:
— Bây giờ anh sẽ dừng lại chứ? Hay chúng tôi phải tự mình giải quyết?
Cảnh sát thứ ba, cầm sổ ghi chép, cúi xuống, nhìn vào điện thoại của Minh, ghi lại từng dòng tin nhắn mờ ảo hiện ra qua ánh sáng xanh lấp lánh.
— Chúng tôi sẽ kiểm tra toàn bộ dữ liệu, bao gồm cả chấm đỏ này — ông thốt, giọng cứng rắn. — Đừng có nghĩ rằng anh có thể trốn thoát.
Bố Lan, bên trái, cầm chặt điện thoại, đôi mắt bấp bênh, nhưng trong nứt nẻ của tiếng thở yếu ớt anh vẫn nhận ra một tia hy vọng.
— Lan… hãy ra ngoài… — Bố thở ra, giọng run, nhưng quyết tâm không hề gợn lên. — Đừng để anh—
Minh đột nhiên giật mình, những giây phút lặng thinh bỗng nổ tung khi một tiếng còi báo động vang lên, hé lộ một chiếc xe cứu thương dừng lại bên ngoài cửa sổ. Ánh sáng xanh phát ra từ xe đèn phạm trù, phản chiếu lên tường bể vỡ, tạo bóng rì rào trên sàn.
Một trong những cán bộ cảnh sát, qua việc kiểm tra, phát hiện một dấu vết đỏ đặc biệt trên màn hình — một tấm ảnh mờ của đồng hồ treo tường, kim đồng hồ dừng đúng 11 giờ đêm.
— Chiếc đồng hồ này đã dừng lại vào lúc nào? — anh hỏi, giọng cắt ngang quyết liệt. — Minh, anh có giải thích chứ?
Làn gió lạnh thổi qua, cuốn theo mùi khó chịu của chất thải và khói máy. Lan đứng dậy, tay nắm chặt vào cổ tay Minh, kim đồng hồ dừng ở 11 giờ như tiềm ẩn một lời thề hứa.
— Nếu anh có bằng chứng, hãy đưa ra ngay! — cô la, mắt cô xuyên thấu từng viên kim cương của ánh đèn xanh, muốn phá vỡ mọi lặng im.
Minh, mồ hôi ướt lạnh rơi trên trán, cuối cùng cũng cởi mở, đưa điện thoại cho người cảnh sát, tiếng gõ phím liệt kê các file đã được ghi lại.
— Đây— anh thở dài — là tất cả những gì tôi có.
Cảnh sát nhận điện thoại, lướt nhanh qua các tin nhắn, màn hình chấm đỏ lấp lánh lần nữa, đồng thời phát hiện một đoạn video ngắn. Ở trong video, Minh đứng trong một khu vực tối, ánh sáng khắp một mốc thời gian ngắn; tiếng đồng hồ 11 giờ đêm vang lên, rồi anh cúi xuống, cầm một túi đựng thứ gì đó.
— Đó là bằng chứng! — người đầu tiên cười khẩy, giọng vang lên đầy thắng lợi.
Minh quay sang Lan, ánh mắt nghiêng khám phá, như muốn nói một lời tạ lỗi sâu thẳm, nhưng Lan chỉ gãi tay lên áo khoác, nghiêm nghị.
— Đưa tôi và Bố ra ngoài ngay! — cô lên tiếng, giọng cô ngọt ngào nhưng dứt khoát.
Trong giây lát, ánh đèn xanh bắt ánh sáng cuối cùng của cửa sổ, khai báo một kết cục sắp tới, khi cộng đồng âm thầm chờ đợi quyết định của pháp luật.
Lan nắm chặt điện thoại của Bố, mắt cô dán chặt vào chấm đỏ lờ lững trên màn hình. Cô quét nhanh mắt qua khung hình, nơi một vị trí mờ ảo trên bản đồ Google hiện ra, không tên, màu xám xịt.
“Đây là nơi Minh đã đến vào lúc 11 giờ tối,” Lan thốt lên, giọng cô kém nứt, “Tôi muốn biết sự thật!”
Cảnh sát thứ hai, người đang đứng bên cạnh, cúi xuống, lấy điện thoại từ tay Lan.
— Đưa cho tôi. — ông ra lệnh, giọng cứng rắn.
Lan đưa điện thoại, ngón tay cô không ngừng run. Khi người đàn ông mở video, ánh sáng xanh lập lờ của máy chiếu phản chiếu lên khuôn mặt cô, làm cô trông như đang đứng trong bão băng giá.
Cảnh sát mở file video, hình ảnh hiện ra: một con hẻm tối tăm ở Ngoại ô huyện Hút, ánh đèn pin khua qua những vệt sương băng. Đồng hồ trên tường trong khung hình dừng chính xác ở 11 giờ đêm, kim đồng hồ lắc lững thở. Minh hiện lên, tay cầm một túi da cũ, khuôn mặt lộ ra một nụ cười vơi ve.
— Cái này đủ rồi! — cảnh sát đầu tiên cười khẩy, mắt đập dập lên màn hình — “Chấm đỏ, vị trí, thời gian. Hãy để chúng tôi khám phá.”
Lan giật mạnh vai áo khoác, cầm chặt điện thoại, giọng cô cắt ngang không gian:
— Đừng để anh ấy trốn thoát. ĐIỀU TRA MINH NGAY BÂY GIỜ!
Cảnh sát thứ ba lùi lại, mở laptop, nhập địa chỉ GPS. Đèn xanh trên màn hình nhấp nháy, xác định tọa độ.
— Tọa độ này dẫn đến khu vực không có tín hiệu di động. — ông nói, giọng lạnh lùng. — Minh đã truy cập vào một mạng ảo, không để lại dấu vết thực.
Lan nén tiếng thở, mắt cô nheo lại, tập trung vào mọi chi tiết.
— Anh ấy có thể đang che dấu gì? — cô hỏi, giọng trầm, âm vang như tiếng vang trong hầm.
Minh, vẫn đứng im, nhìn chằm chằm vào khoảng không, như đang cố gắng giải mã một bí mật.
— Tôi… — anh bắt đầu, giọng nghẹt, nhưng bị cắt ngang bởi tiếng còi xe cứu thương vang lên ngoài cửa sổ, ánh đèn xanh rực rỡ chiếu vào tường vỡ.
Cảnh sát ném ánh mắt nhau, rồi một người nhanh chóng nhặt điện thoại, gạt bỏ lớp bảo vệ, nhập mật khẩu. Video tiếp tục phát, lần này cho thấy Minh vừa rời khỏi khu vực, bỏ lại một chiếc túi mở, bên trong là một cuốn sổ da đã bám đầy vết mực.
— Đây… là nhật ký. — cảnh sát thứ hai thở dài, mắt họ lộ sự ngạc nhiên. — Nó có thể là chìa khóa.
Lan rút cuốn sổ ra, lật mở trang đầu, những dòng chữ rối ren làm cô run rẩy. Cô cúi xuống, mắt cô ngập ngừng, rồi thốt lên:
— Tôi sẽ không để anh ấy trốn thoát. Hãy đưa chứng cứ này lên tòa án. Tôi muốn công lý.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng máy lạnh rì rầm trong căn chung cư vang lên như nhịp tim dồn dập. Bố Lan, dù yếu ớt, nhưng ánh mắt ông sáng lên một tia hy vọng, nét mặt ông khép lại quyết tâm.
— Cứ làm đi, con. — Bố thở ra, giọng gợn rào, “Đừng để anh ấy thoát.”
Cảnh sát thứ nhất vặn lại dây cáp điện thoại, đưa nó vào máy đọc dữ liệu. Đèn xanh trên màn hình nhấp nháy rồi hiện ra một loạt tin nhắn được mã hoá, nhưng khi giải mã, dòng chữ hiện ra rõ ràng.
“Minh, hãy giao tài liệu vào 23:00. Đừng hỏi tại sao.” – tin nhắn từ một số không rõ.
Lan cúi mắt, tay cô rung lên khi cô nhìn thấy tên công ty “Hạ Long Logistics” – một tổ chức được truy lùng trong các vụ buôn người. Cô thở dài, giọng cô gợn nghẹn.
— “Anh… Minh…” Lan bật khóc, tiếng khóc bật lên trong căn chung cư lạnh lẽo, hòa cùng tiếng máy lạnh rì rầm.
Cảnh sát thứ hai lặng lẽ đưa tay vào ngăn kéo bàn, lấy ra một tờ giấy có logo công ty. Anh đọc to:
— “Họ chỉ muốn chúng tôi giao hàng, không có gì nguy hiểm. Nếu không, sẽ có người chịu hậu quả.”
Minh đứng trong góc tối, tay lúc chặt lại, mắt nhắm hẹp. Anh giọng khàn, như muốn nói gì đó nhưng không thể bứt ra.
— “Không… tôi không muốn…” Minh vỗ tay lên bàn, tiếng thở dài vang lên.
Lan lặng lẽ nhìn vào mắt Minh, giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô lặng thở, rồi bật lặng.
— “Minh, sao anh lại làm như vậy?” cô hỏi, giọng run rẩy.
Minh cúi đầu, tay rụng rời khỏi túi da, chiếc sổ da rơi lên sàn, các trang giấy rơi rải đầy. Một tờ giấy màu vàng cũ hiện lên, viết bằng nét tay gợn loang:
“Bạn sẽ không còn gì khác ngoài ánh sáng của đêm, nếu không giao.”
Cảnh sát thứ ba gật đầu, kéo điện thoại ra, nhấn một chuốt phím. Một video ngắn bật lên, hiển thị hình ảnh Minh ngồi trong một phòng tối, ánh sáng le lói từ đèn neon mờ.
— “Công việc đã xong. Tôi sẽ nhận tiền vào tài khoản.” — giọng người lạ gượng gạo, không để lại dấu vết.
Lan nín thở, mắt cô quay lại bố, người đàn ông già yếu đang dựa vào gậy, ánh mắt đã Ngập đầy nỗi lo.
— “Con ạ, chúng ta phải làm gì bây giờ?” Bố cô rít lên, giọng yếu nỏ nhưng đầy quyết tâm.
Lan nắm chặt cuốn sổ, đôi tay cô nhuốm mồ hôi. Cô nhìn vào mắt Bố, ánh sáng hy vọng lóe lên trong đôi mắt mờ mịt.
— “Chúng ta sẽ đưa mọi bằng chứng cho tòa án. Minh… anh ấy đã bị ép buộc. Chúng ta sẽ tìm ra kẻ đứng sau.”
Cảnh sát đứng dậy, kéo kính lúp, chấm dứt công đoạn thu thập bằng chứng. Đèn xanh trên màn hình vẫn cháy rực, báo hiệu rằng dữ liệu đã được sao lưu đầy đủ.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng đồng hồ trong căn hộ vang lên, kim đồng hồ lặng lẽ di chuyển tới 11 giờ 03 phút, như nhắc nhở thời gian không ngừng trôi và câu chuyện chưa kết thúc.
Lan đứng dậy, bước chầm chậm về phía bậc thềm chung cư, tiếng đồng hồ vẫn lặng lẽ kiếm báo 11:03. Cô mở cửa ra, gió đêm lạnh nhẹ lùa vào, ánh đèn đường le lói phản chiếu lên mặt phố vắng.
— “Thế là hết rồi?” — Lan thì thầm, giọng cô nghẹn nợ.
Bố cô, đang dựa vào gậy, bám lấy tay con, ánh mắt rơi lại vào những vết thương chưa lành.
— “Không, con. Chúng ta mới bắt đầu.” — Bố nói, giọng gợn tỏ quyết tâm.
Lan nhìn ra thành phố, những tòa nhà lấp lánh như những mắt người đang dõi theo. Đèn neon màu đỏ từ phía đường phía dưới lấp lánh, như lời mời gọi của kẻ đứng sau Hạ Long Logistics.
Minh, hiện ra trong suy nghĩ của cô, khuôn mặt mờ ảo, giọng khàn vọng còn vang vọng: “Nếu tôi không giao, ai sẽ chịu hậu quả?”
Lan cúi đầu, mắt bắt gặp chấm đỏ nhỏ trên màn hình điện thoại vẫn nhấp nháy, ký hiệu báo hiểm. Cô nhấc lên, nhấn giữ, rồi gập lại thành một nốt giấy.
— “Đây là bằng chứng. Cứ để cho họ thấy mình đã bị ép.” — Lan nói, giọng cô cứng rắn hơn.
Bố kéo dây điện thoại, cầm lại máy quay đang còn quay video cuối cùng. Cả hai đẩy cánh cửa ra, bước xuống hành lang thẳng tới thang bộ.
Tiếng bước chân vang dội, mỗi bậc thềm như tim đập rộn ràng. Khi tới cổng ra, một chiếc xe đen bóng hiện ra, đèn pha chiếu lên người chờ.
— “Hãy dừng lại!” — Cảnh sát đã đứng chờ trên bãi đậu xe, tay cầm súng, mắt dõi theo.
Lan nhanh chóng đưa điện thoại cho cảnh sát, giọng cô quyết liệt:
— “Các anh, mọi thứ đã được lưu. Đừng để chúng trốn thoát nữa.”
Cảnh sát gập tài liệu, hướng mắt về phía chiếc xe. Cửa xe mở, một người mặc áo khoác dài bước ra, khuôn mặt ẩn sau mũ.
— “Cậu đã thắng, Lan.” — Người đó nói, giọng đầy ám ảnh.
Lan không nhúc nhích, chỉ đứng im, mũi chai cuối cùng của cô dốc lên bầu trời đêm.
— “Sự thật sẽ được phơi bày…” — cô thầm thở, tiếng cô vang trong khoảng không.
—
Đêm dần trôi, ánh sáng đô thị phản chiếu trên mặt kính buồng phòng, nhuộm một màu xanh mờ ảo. Lan ngồi trên bậc thềm, đôi tay gập lại quanh đầu gối, thở dài nhẹ nhàng. Trên khuôn mặt cô, những vết thương của một tuần dài mệt mỏi dường như đã nhạt đi, nhường chỗ cho một sự bình yên mong manh. Cô nhìn lên những ngôi sao lấp lánh, cảm nhận cái lạnh của không khí đêm như nhắc nhở rằng, mọi vấn đề dù căng thẳng, dù đen tối, cũng sẽ có lúc tan biến dưới ánh sáng chân thật. Bố cô, sau khi nghỉ ngơi, đưa tay lên nhẹ chạm vào vai con, ánh mắt già nua hiện lên một niềm tin: con người có sức mạnh để vươn lên, dù mưa bão có kéo dài. Lan tự nhủ, sự hy sinh của Minh, dù đã gắn liền với bóng tối, cũng không làm mất đi giá trị của tình yêu đã từng tồn tại. Cô quyết định sẽ không để nỗi sợ hãi chi phối, mà sẽ dùng những bằng chứng đã thu thập để bảo vệ gia đình, để đòi lại công lý cho những ai đã mất tiếng nói. Khi bình minh dần hé mở, ánh sáng đầu tiên chiếu vào ngôi nhà chung cư, Lan cảm nhận một luồng ấm áp len lỏi vào tim, như một lời hứa: mọi vết thương sẽ là bài học, mọi giọt nước mắt sẽ là nguồn sức mạnh. Cô đứng dậy, bước về phía cửa ra, để lại bóng dáng mình trên nền đêm, trong khi tiếng chim đầu xuân hót vang, báo hiệu một khởi đầu mới.

