Coi thường cô phục vụ nghèo, tỷ phú chết lặng vì sự thật đằng sau…

Cô phục vụ nghe điện thoại bằng tiếng Nga khiến tỷ phú s/ững s/ờ, hôm sau điều bất ngờ đã xảy ra…Quán cà phê nhỏ giữa lòng Hà Nội chiều đông lạnh se sắt. Khi cô phục vụ trẻ nói một tràng tiếng Nga với giọng chuẩn đến lạ lùng, cả quán chợt lặng đi. Người đàn ông trung niên ngồi ở góc khuất nhất — người mà ai cũng nghĩ chỉ là một doanh nhân bình thường — đặt nhẹ tách cà phê xuống bàn. Đôi mắt ông sáng lên, không giấu được sự kinh ngạc. Ngày hôm sau, điều bất ngờ đã xảy ra — không ai ngờ được ông là một trong những tỷ phú kín tiếng nhất Việt Nam.

Hà Nội – tháng 12.

Quán Gió Nhẹ nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ gần Hồ Tây. Không biển hiệu rực rỡ, không nhạc xập xình, chỉ có mùi cà phê rang thơm lừng và không khí ấm cúng. Khách tới đây đa phần là người quen hoặc khách du lịch tình cờ đi lạc. Cũng chính vì thế mà Linh, cô sinh viên năm ba ngành Ngôn ngữ Nga, chọn nơi này để làm thêm buổi chiều.

Linh là cô gái nhỏ nhắn, giản dị, đôi mắt nâu sáng luôn ánh lên vẻ thông minh và nhanh nhẹn. Cô thường xuyên lẩm nhẩm tiếng Nga khi rảnh rỗi — thói quen khiến nhiều khách thấy tò mò nhưng ít ai hiểu được trọn vẹn.

Chiều hôm đó, khi Linh đang bê cà phê ra cho bàn số 5, điện thoại trong túi cô rung lên. Cô nhanh chóng xin lỗi khách rồi lùi lại vào phía quầy, bắt máy. Giọng nói lo lắng vang lên:

“Алина, ты слышишь меня? У нас проблемы в Харькове!”
(Aline, em nghe thấy không? Ở Kharkov có vấn đề rồi!)

Linh giật mình, đáp lại bằng tiếng Nga với tốc độ như gió:

“Успокойся, я разберусь. Подожди день-два.”
(Bình tĩnh, em sẽ xử lý. Đợi một hai ngày.)

Cô dập máy, quay lại công việc như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng cô không biết rằng toàn bộ cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó đã lọt vào tai người đàn ông ở bàn góc — ông Dũng, một vị khách thường xuyên tới đây suốt một tháng qua.

Ông Dũng tầm ngoài 50 tuổi, tóc hoa râm gọn gàng, thường mặc sơ mi tối màu và luôn mang theo laptop. Nhìn qua, ông không khác gì một viên chức về hưu hoặc một nhà nghiên cứu yên tĩnh. Nhưng ít ai biết, ông chính là Dũng Trần, nhà sáng lập tập đoàn công nghệ viễn thông Trantek — một công ty có chi nhánh tại Nga, Kazakhstan và Đông Âu.

Hôm nay, khi nghe Linh nói tiếng Nga trôi chảy, lại nhắc đến Kharkov — nơi Trantek đang gặp rắc rối pháp lý — ông Dũng giật mình. Tại sao một cô phục vụ ở Hà Nội lại nói chuyện như một người điều hành?

Ông đứng dậy, tiến đến quầy thu ngân. Linh thoáng ngạc nhiên khi thấy ông khách thường ngày bỗng chủ động bắt chuyện:

— “Em học tiếng Nga à?”

— “Dạ… Vâng. Em học Đại học Ngoại ngữ. Nhưng anh hiểu được à?”

Ông Dũng mỉm cười:

— “Tôi sống ở Nga 20 năm. Câu chuyện lúc nãy… có vẻ không giống một cuộc gọi học thuật nhỉ?”

Linh thoáng s/ững lại… Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Coi thường cô phục vụ nghèo, tỷ phú chết lặng vì sự thật đằng sau…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt