“Mẹ chồng t;ôi muối mặt với cả họ khi biết tôi là con gái của ông chủ tập đoàn lớn…
Ngày về ra mắt khi biết tôi là g;;ái tỉnh lẻ cụ thể là ở Hà T;;ĩnh mẹ chồng tôi kh;;inh ra mặt, lúc tới đặt cơi trầu hỏi cưới chỉ mang đúng 1tr…
Ngày đầu tiên về ra mắt, tôi mặc chiếc áo dài giản dị màu xanh nhạt, tóc buộc gọn, không son phấn. Tôi không cần phải lộng lẫy – vì tôi nghĩ, tình yêu thật sự đâu cần vỏ bọc.
Nhưng ngay từ ánh nhìn đầu tiên, tôi biết… tôi không được chào đón.
Bà – mẹ của anh – liếc tôi từ đầu đến chân, ánh mắt quét như thể tìm kiếm nhãn mác một món hàng giá rẻ. Khi biết tôi là con gái Hà Tĩnh, bà cười khẩy, rồi quay sang thì thầm với cô em chồng.
“Gái tỉnh lẻ, chắc vào thành phố để đổi đời. Biết nhà mình gia thế, nên bám cho chặt đây mà!”
Tôi nghe hết. Nhưng tôi im lặng. Không phải vì không giận, mà vì tôi biết, rồi sẽ đến lúc không cần nói, người ta cũng tự hiểu.
Ngày nhà anh qua hỏi cưới, tôi ngỡ ngàng khi thấy… chỉ có đúng một triệu đồng trong cơi trầu. Không sính lễ, không mâm quả, không vàng cưới. Mẹ tôi tá/i mặt. Bà lặng người nhìn ba tôi, rồi nhẹ nhàng quay đi lau nước mắt.
Ba tôi, người đàn ông đã gây dựng cả một tập đoàn từ hai bàn tay trắng, chỉ ngồi trầm ngâm. Ông không nói gì. Sau cùng, ông cười nhạt:
“Thôi thì… của ít lòng nhiều. Chúng tôi không coi trọng vật chất.”
Mẹ anh chẳng buồn khách sáo, chỉ cười nhạt như thể chúng tôi nên biết ơn vì họ đã “rước” con gái tỉnh lẻ về làm dâu….thế như khi ngày cưới diễn ra thì nhà chúng tôi lật ngược tình thế…xem thêm dưới bình luận👇👇”
“Ngày cưới đã đến. Không phải một buổi lễ giản dị, thậm chí có phần sơ sài như đoàn nhà trai hẳn đã mường tượng sau cái ngày hỏi cưới định mệnh ấy, khung cảnh hiện ra trước mắt họ là một sảnh tiệc lộng lẫy đến choáng ngợp. Những đóa hoa tươi nhập khẩu xếp cao ngút, pha lê lấp lánh khắp nơi, ánh đèn chùm rực rỡ hắt xuống thảm đỏ mềm mại trải dài. Mọi thứ đều toát lên vẻ xa hoa, tinh tế mà chỉ những người thực sự có tiền và có gu mới
làm được.
Mẹ chồng, dẫn đầu đoàn nhà trai, bước vào với vẻ mặt cao ngạo thường lệ. Bà mặc bộ áo dài lụa đắt tiền, đầu ngẩng cao, ánh mắt quét quanh căn phòng như thể đang làm một việc “”ban ơn”” cho cái nhà gái “”tỉnh lẻ”” này. Bà đã chuẩn bị sẵn sàng để chứng kiến một đám cưới tềnh toàng, và có lẽ, để lại vài lời chê bai tế nhị.
“”Chào thông gia,”” bà lên tiếng, giọng hơi hách dịch, “”Cũng được đấy nhỉ? Khá hơn tôi nghĩ.””
Nhưng khi ánh mắt bà lướt qua những chi tiết trang trí đắt đỏ, qua dàn nhân viên phục vụ chuyên nghiệp đứng thẳng hàng, qua cả những vị khách ăn mặc sang trọng đang ngồi chờ ở bàn tiệc, nụ cười trên môi bà dần tắt lịm. Khuôn mặt vốn kênh kiệu giờ nhuốm vẻ ngạc nhiên, rồi thoáng chút bàng hoàng. Đây không phải là một đám cưới “”được đấy””, đây là một đám cưới mà gia đình bà, với cái gia thế tự cho là hiển hách, có lẽ cũng phải đắn đo mới có thể tổ chức được.
Cô em chồng đi phía sau, cũng sững sờ không kém. Cô ta lập tức quay sang thì thầm với mẹ: “”Mẹ ơi… sao lại thế này?””
Mẹ chồng không trả lời ngay. Bà vẫn đứng trân trân nhìn, cố gắng xử lý thông tin. Sảnh tiệc này… ở cái nơi gọi là “”tỉnh lẻ”” sao có thể tồn tại một nơi thế này? Hay họ thuê địa điểm trên Thành phố? Nhưng ai… ai đã trả tiền cho tất cả những thứ này? Cái nhà gái chỉ mang ra một triệu đồng làm sính lễ…
Đoàn nhà trai phía sau cũng bắt đầu xôn xao, thầm thì bàn tán. Sự ngạc nhiên, bối rối, và cả một chút nghi ngờ lan tỏa trong không khí.
Giữa sảnh tiệc lộng lẫy ấy, ba tôi và mẹ tôi đứng đó. Ba tôi vẫn dáng vẻ trầm ngâm thường ngày, chỉ khẽ gật đầu chào khi đoàn nhà trai tiến lại gần. Không một lời giải thích, không một chút phô trương. Ông chỉ đứng đó, như một ngọn núi, vững chãi và đầy uy lực ngầm. Còn mẹ tôi, nụ cười đã trở lại trên môi bà. Không còn là vẻ buồn bã, thất vọng như hôm hỏi cưới. Ánh mắt bà nhìn mẹ chồng và đoàn nhà trai mang theo một chút gì đó… khó tả. Có lẽ là sự điềm tĩnh của người nắm rõ mọi chuyện.
Mẹ chồng tôi lúc này đã hoàn hồn đôi chút, nhưng vẻ cao ngạo ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự gượng gạo rõ rệt. Bà nhìn ba tôi, ánh mắt dò xét, cố tìm một lời giải thích cho cảnh tượng trước mắt. Cái vẻ “”làm phước”” đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự lúng túng và nghi ngờ ngày càng lớn dần. Cái ngày trọng đại này… quả thật đã bắt đầu theo một cách mà không ai trong đoàn nhà trai có thể ngờ tới.”
“Đoàn nhà trai vẫn đứng trân trân ngay sảnh vào, sự choáng váng còn chưa tan hết. Ánh mắt họ dõi theo từng chi tiết xa hoa: những chùm đèn pha lê lấp lánh như sao sa, từng đóa hoa hồng Ecuador đỏ thẫm kiêu sa trong bình cao, thảm đỏ mịn như nhung trải dài bất tận, và cả dàn nhạc sống chơi những bản giao hưởng nhẹ nhàng nhưng đầy đẳng cấp. Mọi thứ ở đây đều hét lên hai chữ: TIỀN và ĐẲNG CẤP.
Mẹ chồng vẫn là người định thần lại nhanh nhất, dù vẻ cao ngạo ban đầu đã hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là sự nghi ngờ và khó chịu. Bà nhíu chặt mày, ánh mắt dò xét quét qua từng góc sảnh tiệc, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích. Làm sao có thể? Làm sao cái gia đình “”tỉnh lẻ”” ấy lại có thể tổ chức một đám cưới thế này? Một triệu đồng sính lễ… còn không đủ để mua một bộ bàn ghế trong căn sảnh này! Ai là người đứng sau tất cả? Bà không tin đây là khả năng của nhà gái. Chắc chắn có uẩn khúc gì đó.
Cô em chồng đứng sau lưng mẹ, khuôn mặt tái nhợt vì kinh ngạc. Cô ta thầm thì lần nữa, giọng đầy sợ hãi: “”Mẹ ơi… con không hiểu…””.
Bà Mẹ chồng lờ đi câu hỏi của con gái, sự tập trung của bà dồn hết vào ba tôi và mẹ tôi, những người đang đứng chờ ở phía trước. Ba tôi vẫn giữ vẻ trầm ngâm, điềm đạm như thường ngày, hoàn toàn không tỏ ra phô trương hay đắc thắng. Chính thái độ ấy càng khiến Mẹ chồng thêm bối rối và ngờ vực. Ông ta là ai? Sao có thể bình thản trước cảnh tượng xa hoa do chính mình tạo ra (nếu đúng là ông ta làm)? Hay đây là một cái bẫy?
Mẹ tôi thì khác. Nụ cười đã thực sự nở trên môi bà. Không còn là nụ cười gượng gạo của hôm bị thách đố sính lễ, mà là nụ cười mãn nguyện, pha chút… hả hê? Ánh mắt bà nhìn thẳng vào Mẹ chồng, như đang chờ đợi phản ứng của bà ta.
Đoàn nhà trai phía sau bắt đầu xì xào bàn tán lớn hơn. Họ không còn giữ vẻ kín đáo nữa, sự ngạc nhiên và hoang mang khiến họ không thể im lặng. “”Trời ơi, ai tổ chức cái đám cưới này vậy?””, “”Khách mời nhìn ai cũng sang trọng thế?””, “”Cái nhà gái này… rốt cuộc là thế nào?””. Những câu hỏi vang lên trong không khí, càng làm tăng sự căng thẳng và bối rối cho đoàn nhà trai.
Mẹ chồng cảm thấy như đang đứng trên đống lửa. Vừa bàng hoàng, vừa nghi ngờ, lại vừa cảm thấy sĩ diện bị tổn thương nghiêm trọng. Bà đã đến đây với tâm thế ban ơn, giờ lại như một kẻ lạc lõng trong chính đám cưới của con trai mình. Bà hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng, sải bước về phía ba mẹ tôi, ánh mắt vẫn đầy dò xét, quyết tâm tìm ra câu trả lời cho sự thật khó tin này. Con trai bà, Chú rể, vẫn đứng đó, khuôn mặt đờ đẫn, hoàn toàn không thể tin vào mắt mình.”
“Mẹ chồng vừa sải bước được hai bước, ánh mắt vẫn ghim chặt lấy ba mẹ tôi, khi một sự xôn xao nhỏ vang lên từ phía cửa chính. Ban đầu, bà không để ý, tâm trí còn đang rối bời giữa sự nghi ngờ và cơn tức tối. Nhưng tiếng xì xào nhanh chóng lớn dần, thu hút sự chú ý của cả đoàn nhà trai và những khách mời xung quanh.
Rồi, từ phía sảnh chính, một dáng người đàn ông xuất hiện. Không còn là người cha trầm ngâm, giản dị ngồi ở căn nhà nhỏ hôm đến hỏi cưới, người đàn ông giờ đây khoác lên mình bộ vest cắt may tinh tế, tôn lên dáng vẻ lịch lãm. Ông bước đi khoan thai, phong thái điềm đạm nhưng ẩn chứa một khí chất áp đảo, thu hút mọi ánh nhìn. Đằng sau ông, vài người đàn ông khác theo sát, ăn mặc chỉnh tề, rõ ràng là trợ lý hoặc vệ sĩ riêng.
Cả sảnh tiệc như lặng đi trong giây lát. Tiếng nhạc giao hưởng vẫn vang lên nhẹ nhàng, nhưng không khí đã đặc quánh lại.
Mẹ chồng đứng sững lại. Ánh mắt dò xét ban nãy lập tức chuyển thành sự ngỡ ngàng tột độ. Bà há hốc miệng, không tin vào mắt mình. Người đàn ông lịch lãm, đầy uy thế kia… là ông ta? Là người đàn ông mà bà đã khinh thường ra mặt, chê bai gia cảnh không xứng với con trai bà? Không thể nào!
Cô em chồng phía sau cũng tái mét mặt mày. Đôi mắt mở to, lắp bắp không thành lời. “”Ba… ba của con bé…?””
Chú rể, vốn đang đứng đờ đẫn nhìn mẹ mình bước lên, giờ đây quay phắt lại phía cửa. Khuôn mặt anh từ bàng hoàng chuyển sang trắng bệch. Anh nhận ra người đàn ông đó. Nhận ra khí chất đó. Nhưng không thể liên kết hình ảnh uy phong lẫm liệt trước mắt với người cha vợ tương lai mà anh từng gặp.
Đoàn nhà trai phía sau hoàn toàn chấn động. Tiếng xì xào ban nãy đã biến thành những tiếng thốt lên sửng sốt, kinh ngạc. “”Ai thế?””, “”Trông như… ông chủ lớn nào đó…””, “”Không lẽ nào…””. Sự thật bắt đầu hé lộ, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu ngạo của họ.
Ba tôi bước tới, ánh mắt bình thản lướt qua cả hội trường, dừng lại nơi mẹ tôi đang đứng. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng chỉ động tác nhỏ đó thôi cũng đủ khiến người đối diện cảm nhận được uy lực ngầm. Mẹ tôi mỉm cười, nụ cười mãn nguyện và đắc thắng giờ đây càng thêm rõ rệt.
Bà Mẹ chồng cảm thấy chân mình như muốn khuỵu xuống. Toàn bộ sự kiêu ngạo, khinh thường mà bà mang đến sụp đổ tan tành dưới chân người đàn ông đang tiến về phía bà. Một triệu đồng… cái sính lễ một triệu đồng hôm ấy giờ đây như một lời chế giễu cay độc, vang vọng trong đầu bà. Sự thật kinh hoàng mà bà không dám nghĩ tới đang dần hiển hiện. Người đàn ông này… rốt cuộc ông ta là ai?”
“Ba tôi tiếp tục bước đi. Mỗi bước chân của ông dường như lại càng làm tăng thêm áp lực vô hình bao trùm lấy không gian tiệc cưới sang trọng. Ông không nhìn mẹ chồng, cũng không nhìn cô em chồng hay chú rể đang chết trân tại chỗ, nhưng sự hiện diện của ông đủ để khiến cả ba người cảm thấy như bị đóng băng. Ánh mắt trầm tĩnh của ông lướt qua đám đông, không một chút biểu cảm, nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại ẩn chứa một sức mạnh khiến người ta phải kiếp sợ.
Trong đám đông khách mời và họ hàng nhà trai đang xôn xao, có một người đàn ông đứng khép nép ở một góc. Anh ta trạc tuổi ba tôi, ăn mặc khá bảnh bao, ánh mắt linh lợi, rõ ràng là người có kinh nghiệm trong giới làm ăn. Vừa nhìn thấy ba tôi, đôi mắt anh ta bỗng mở to, vẻ linh lợi vụt tắt thay bằng sự kinh ngạc tột độ. Khuôn mặt anh ta thoắt cái trắng bệch, như vừa nhìn thấy điều không thể tin nổi.
Người đàn ông đó lập tức nghiêng người, ghé sát vào tai người phụ nữ đứng bên cạnh, người mà tôi nhận ra loáng thoáng là một người họ hàng xa của gia đình chú rể. Giọng anh ta run run, thì thầm đủ nhỏ để chỉ người bên cạnh nghe thấy, nhưng sự hoảng hốt trong lời nói lại không giấu được: “”Kia… kia có phải là… là ông ấy không?!””
Người phụ nữ bên cạnh chưa hiểu chuyện gì, đang định hỏi lại, nhưng nhìn khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi của người đàn ông, bà khẽ giật mình.
Người đàn ông đó vẫn nhìn chằm chằm vào ba tôi, không rời mắt. Hàng lông mày anh ta nhíu chặt lại, cố gắng xác nhận điều mình đang thấy. “”Không thể nào… Sao ông ấy lại ở đây? Mà… sao lại ăn mặc thế kia?”” Anh ta lắp bắp, giọng nói lạc đi. “”Trời ơi… nếu đúng là ông ấy… thì… thì nhà mình… nhà ông bà sui gia này… lại là…””
Lời thì thầm của anh ta dừng lại, không thể thốt nên lời. Toàn bộ khuôn mặt anh ta biểu lộ sự sững sờ, kinh hoàng tột độ, như thể vừa nhận ra một sự thật động trời, một bí mật có thể làm đảo lộn mọi thứ. Anh ta lui lại một bước, cố gắng hòa vào đám đông, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng dõi theo ba tôi, mang theo một sự lo sợ khó hiểu. Cái tên đang hiện lên trong đầu anh ta, cái tên gắn liền với quyền lực và sự giàu có tột đỉnh trong giới kinh doanh mà anh ta hằng ngưỡng mộ và kính sợ. Và giờ đây, người đó lại xuất hiện ở đây, trong vai trò là sui gia của gia đình nhà trai… Sự liên kết này khiến anh ta rùng mình.”
“Người phụ nữ nghe người đàn ông thì thầm xong, vẻ mặt từ khó hiểu chuyển sang kinh ngạc, rồi sửng sốt tột độ. Bà tròn mắt nhìn theo hướng ba tôi, khuôn mặt tái nhợt. “”Cái gì cơ?! Ông… ông ấy á?!”” Bà thốt lên, giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy, nhưng sự run rẩy trong đó thì lan tỏa ra xung quanh.
Lời thì thầm của hai người nhanh chóng lan ra. Như hiệu ứng domino, từ người này sang người khác, những câu nói đứt quãng, đầy vẻ hoảng hốt và không tin nổi bắt đầu xuất hiện trong đám đông họ hàng nhà trai.
“”Cô nghe thấy gì không? Có phải… có phải là Chủ tịch tập đoàn A. không?””
“”Trời ơi, làm sao có thể?! Ông ấy… ông ấy lại là bố của con bé này ư?””
“”Không thể tin nổi! Chắc chắn nhìn nhầm rồi! Ông ấy sao có thể là… là sui gia của nhà này?””
“”Nhưng rõ ràng là ông ấy mà! Cái dáng đi, cái thần thái đó… không lẫn đi đâu được!””
“”Ôi trời ơi… Thế thì…””
Những lời xì xào, bàn tán ngày càng lớn dần, tạo thành một luồng sóng âm thanh hỗn loạn bao trùm lấy khu vực nhà trai. Khuôn mặt ai nấy đều biến sắc, từ ngạc nhiên đến hoang mang tột độ. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng sự xuất hiện của người đàn ông kia đã phá tan bầu không khí khinh khỉnh ban nãy, thay vào đó là sự kinh hoàng và lo sợ mơ hồ.
Mẹ chồng đang đứng đó, tai lùng bùng. Ban đầu, bà chỉ nghĩ là mọi người đang xôn xao về sự xuất hiện của tôi và gia đình, có lẽ vẫn còn bàn tán về vẻ ngoài giản dị của ba mẹ tôi. Bà nhếch môi định quay sang nói nhỏ với cô em chồng vài câu chê bai, nhưng rồi những từ ngữ vỡ vụn, đầy vẻ kinh sợ lọt vào tai bà.
“”Chủ tịch tập đoàn A…””
“”…là bố cô dâu…””
“”…làm sao có thể…””
“”…nhà mình… sui gia…””
Bà nheo mắt, cố gắng căng tai lắng nghe xem những người xung quanh đang nói gì. Mấy từ đó nghe lạ quá, hoàn toàn không phải những lời bình phẩm thông thường về gia cảnh. Cái tên “”Chủ tịch tập đoàn A”” đập vào tai bà như một tiếng sét. Đầu óc bà quay cuồng. Tập đoàn A là một trong những tập đoàn lớn nhất cả nước, mà ngay cả gia đình bà giàu có đến mấy cũng chỉ có thể ngước nhìn từ xa. Chủ tịch của tập đoàn đó… sao có thể xuất hiện ở đây? Lại còn được gọi là… bố của con bé nhà quê này?
Mẹ chồng lắc đầu nguầy nguậy, cho rằng mình nghe nhầm hoặc mọi người đang đùa cợt một cách ác ý. Nhưng nhìn sắc mặt kinh hoàng, tái mét của những người xung quanh, đặc biệt là khuôn mặt trắng bệch của người đàn ông vừa nãy đã thì thầm điều gì đó, bà biết rằng đây không phải là trò đùa. Sự thật, dù bà chưa hiểu rõ, đang đến gần và có vẻ như nó sẽ khủng khiếp hơn bất kỳ điều gì bà từng tưởng tượng. Toàn thân bà bắt đầu run lên, không phải vì lạnh, mà vì một dự cảm không lành đang dâng trào.”
“Mẹ chồng đứng đó, tai lùng bùng. Mấy từ “”Chủ tịch tập đoàn A””, “”là bố cô dâu”” cứ lặp đi lặp lại trong đầu bà, mỗi lần như một nhát búa giáng xuống sự kiêu ngạo của bà. Bà nheo mắt, cố gắng căng tai lắng nghe xem những người xung quanh đang nói gì, nhưng tâm trí hoàn toàn rối loạn. Cái tên đó… cái danh xưng đó… làm sao có thể gắn liền với con bé “”nhà quê”” mà bà khinh thường?
Bà lắc đầu nguầy nguậy, cho rằng mình nghe nhầm hoặc mọi người đang đùa cợt một cách ác ý. Bà định quay sang cô em chồng để tìm kiếm sự đồng tình trong việc chê bai, nhưng rồi ánh mắt bà lướt qua khuôn mặt của người đàn ông vừa thì thầm điều gì đó vào tai em chồng mình. Khuôn mặt ông ta trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng và sợ hãi tột độ. Rồi bà nhìn sang những người khác trong đám đông họ hàng nhà trai. Ai nấy đều như vừa nhìn thấy ma, mắt mở to, miệng há hốc, vẻ khinh khỉnh ban nãy đã bay biến hoàn toàn, thay vào đó là nỗi sợ hãi không thể che giấu.
Một câu nói rõ ràng, đầy vẻ kinh ngạc từ một người phụ nữ đứng gần đó lọt vào tai bà, xác nhận điều bà đang cố gắng phủ nhận: “”Đúng là ông ấy! Chủ tịch… Chủ tịch tập đoàn A… ông ấy chính là bố của con bé đó!””
Như một cú sốc điện cực mạnh, toàn thân mẹ chồng run bắn lên. Khuôn mặt bà từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch không còn chút máu. Đôi mắt vốn chỉ biết nhìn xuống người khác giờ mở to hết cỡ, đầy vẻ bàng hoàng và không thể tin nổi. Vẻ cao ngạo, khinh khỉnh mà bà đã giữ từ lúc tôi bước chân vào nhà, từ lúc nhìn thấy sính lễ một triệu đồng, từ lúc chê bai gia cảnh tôi… tất cả tan biến như bọt xà phòng.
Bà lảo đảo lùi lại một bước, như thể bị ai đó xô mạnh. Đầu óc quay cuồng, thế giới xung quanh như sụp đổ. Cái hình ảnh cô gái tỉnh lẻ ăn mặc giản dị, không son phấn, với người cha trông có vẻ khắc khổ mà bà đã miệt thị trong suốt bao lâu bỗng chốc bị thay thế bởi một sự thật khủng khiếp và tàn nhẫn. Con gái nhà quê? Đổi đời vào thành phố? Sính lễ một triệu? Tất cả những lời bà từng nói, từng nghĩ, giờ đây quay lại đâm thẳng vào bà như những lưỡi dao sắc lẹm.
Một sự hoảng loạn chưa từng có dâng trào trong lòng mẹ chồng. Không thể nào! Làm sao có thể? Con bé này… con bé mà bà suýt chút nữa đã từ chối hôn sự vì “”không môn đăng hộ đối””… lại có người cha là Chủ tịch của tập đoàn mà ngay cả gia đình bà cũng chỉ dám ngước nhìn? Sự thật này còn đáng sợ hơn bất kỳ điều gì bà từng tưởng tượng. Nỗi sợ hãi mơ hồ ban nãy đã biến thành sự kinh hoàng tột độ, chiếm lấy toàn bộ tâm trí bà. Bà không biết phải làm gì, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm về phía ba tôi, đôi mắt vẫn mở to đầy khó tin, khuôn mặt biến sắc hoàn toàn.”
“Tiếng nhạc nền trong sảnh tiệc dần nhỏ lại, nhường chỗ cho giọng nói ấm áp, trang trọng của người dẫn chương trình hôn lễ. Trên sân khấu được trang hoàng lộng lẫy, người MC nở nụ cười rạng rỡ, cầm micro và bắt đầu nghi thức quan trọng nhất: giới thiệu về hai bên gia đình.
“”Kính thưa quý vị quan khách, kính thưa hai bên gia đình,”” MC dõng dạc cất lời, “”Trong giờ phút thiêng liêng và trọng đại này, chúng ta hãy cùng hướng mắt về phía sân khấu để chào đón và chúc phúc cho cô dâu chú rể, cũng như tìm hiểu thêm về hai bên gia đình đã se duyên cho cuộc hôn nhân hạnh phúc này.””
Ông giới thiệu về gia đình chú rể trước, với những lời lẽ chuẩn mực, ca ngợi sự nghiệp và vị thế của đàng trai. Phía nhà trai, vẫn còn sững sờ sau những lời thì thầm kinh hãi, cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh, nhưng khuôn mặt tái mét và ánh mắt đầy hoang mang vẫn không thể giấu được. Mẹ chồng tôi vẫn đứng đó, chân như đóng đinh xuống sàn, đầu óc quay cuồng, không nghe lọt bất cứ từ nào mà MC nói về gia đình mình. Bà chỉ biết nhìn chằm chằm về phía ba tôi, người đang ngồi ung dung ở bàn danh dự, vẻ mặt bình thản đến lạ thường.
Rồi MC chuyển sang giới thiệu về nhà gái. Giọng ông bỗng trở nên uy nghiêm hơn, pha lẫn chút kính trọng rõ rệt.
“”Và giờ đây,”” MC tiếp lời, “”xin được trân trọng giới thiệu về gia đình nhà gái. Thân sinh của cô dâu, ông…””
Ông dừng lại một chút, như để tạo hiệu ứng, rồi trịnh trọng công bố: “”… ông là Chủ tịch Hội đồng Quản trị, người sáng lập và điều hành Tập đoàn A – một trong những tập đoàn kinh tế hàng đầu quốc gia, với quy mô hoạt động trải rộng trên nhiều lĩnh vực và đóng góp to lớn cho sự phát triển của đất nước.””
Cả sảnh tiệc bỗng chốc im lặng như tờ. Sự tĩnh mịch đến ngột ngạt. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ba tôi và rồi quay sang nhìn tôi, nhìn Mẹ chồng tôi, như muốn xác nhận lại thông tin vừa nghe có phải là sự thật không. Đặc biệt là phía nhà trai, không khí như đông cứng lại. Những khuôn mặt ban nãy còn đầy vẻ khinh khỉnh, giờ phút này hoàn toàn biến sắc, thay vào đó là sự kinh ngạc đến tột độ, xen lẫn hoang mang và một nỗi sợ hãi không thể gọi tên. Mẹ chồng tôi như chết lặng, đôi mắt mở trừng trừng không chớp, đồng tử co lại vì sốc.
Vài giây tĩnh lặng trôi qua, rồi không khí đột ngột bị phá vỡ bởi hàng loạt tiếng xì xào, bàn tán rộ lên như ong vỡ tổ.
“”Trời ơi… Tập đoàn A thật ư?””
“”Chủ tịch? Bố của con bé đó sao?””
“”Không thể nào… Sao lại thế được?””
“”Bảo sao… thảo nào…””
“”Nhà trai này… phen này rồi!””
Những tiếng xì xào ấy ngày càng lớn, lan nhanh như một ngọn lửa, chủ yếu xuất phát từ phía họ hàng, bạn bè nhà trai. Họ nhìn nhau, ánh mắt truyền đi sự kinh hoàng và không tin nổi. Vẻ mặt của Mẹ chồng tôi lúc này đã trắng bệch như giấy, bà lảo đảo, vịn vào thành ghế bên cạnh, dường như chỉ cần buông tay ra là bà sẽ ngã quỵ. Tất cả sự kiêu ngạo, khinh thường ban nãy đã hoàn toàn sụp đổ. Trước sự thật không thể chối cãi, bà chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ và sự hối hận muộn màng đang gặm nhấm tâm can.”
“Mẹ chồng tôi vẫn đứng đó, chân như đóng đinh xuống sàn, đầu óc quay cuồng. Giờ đây, trước cái tên “”Tập đoàn A”” uy lực và lời giới thiệu trịnh trọng của MC, mọi sự kiêu ngạo trong bà phút chốc tan thành mây khói. Khuôn mặt trắng bệch vì sốc dần chuyển sang màu đỏ bừng, không phải vì giận dữ, mà là vì xấu hổ, vì nhục nhã tột cùng.
Bà lảo đảo, vịn chặt lấy lưng ghế, cố gắng giữ thăng bằng. Trong khoảnh khắc đó, từng lời nói, từng ánh mắt khinh miệt mà bà đã dành cho tôi như một cuộn phim quay chậm lướt qua trong tâm trí. Bà nhớ như in cái ngày đầu tiên tôi về ra mắt, bộ áo dài xanh nhạt giản dị của tôi, mái tóc buộc gọn gàng, và khuôn mặt không hề son phấn. Bà đã nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ đánh giá, rồi quay sang thì thầm với con gái, bóng gió rằng tôi chỉ là “”Gái tỉnh lẻ, chắc vào thành phố để đổi đời””. Cái khinh bỉ trong giọng nói ấy giờ như một mũi dao đâm ngược vào tim bà.
Rồi bà nhớ đến cái ngày nhà trai qua hỏi cưới. Nhớ đến thái độ lạnh nhạt, qua loa của mình. Nhớ đến mâm quả sơ sài, đến cái cơi trầu được đặt vỏn vẹn một triệu đồng tiền mặt – món quà cưới bèo bọt đến mức khó tin đối với một gia đình giàu có như nhà bà. Bà đã nghĩ đó là sự “”biết điều”” của một gia đình nghèo từ quê ra, không có của cải gì để thách cưới. Bà đã hài lòng với sự sắp đặt đó, cho rằng đã “”ban ơn”” cho tôi, cho gia đình tôi.
Giờ thì sao? Cái gia đình nghèo hèn mà bà coi thường ấy lại là chủ của một tập đoàn hàng đầu quốc gia? Cái “”gái tỉnh lẻ”” mà bà khinh bỉ lại là con gái của một ông trùm kinh tế?
Mẹ chồng tôi ngước nhìn. Ba tôi vẫn ngồi đó, điềm đạm, ung dung ở bàn danh dự, ánh mắt bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Không một lời oán trách, không một thái độ tức giận, chỉ có sự im lặng đầy uy quyền. Chính sự bình thản ấy càng khiến mẹ chồng tôi cảm thấy nghẹt thở. Bà nhận ra, sự khinh bỉ và những gì bà đã làm chẳng khác nào một trò hề lố bịch, một sự xúc phạm trắng trợn đối với một người có địa vị và quyền lực gấp trăm, gấp ngàn lần gia đình bà.
Bà quay sang nhìn tôi. Tôi đứng cạnh chú rể, vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không hề lộ ra chút hả hê hay đắc thắng nào. Ánh mắt tôi chỉ đơn giản là nhìn về phía ba, khóe môi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy, trong mắt mẹ chồng tôi lúc này, không còn là sự nhẫn nhịn của một cô gái quê nghèo, mà là sự tự tin, sự kiêu hãnh thầm lặng của người biết rõ giá trị và thế lực của mình.
Khuôn mặt mẹ chồng tôi đỏ bừng lên như gấc, rồi tái đi. Bà cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh vào mặt. Không dám đối diện với ba tôi, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, bà cúi gằm mặt xuống, chỉ muốn tìm một chỗ nào đó để trốn đi. Nỗi xấu hổ và hối hận cuộn trào trong lòng bà, nhấn chìm mọi sự kiêu ngạo còn sót lại.”
“Mẹ chồng tôi vẫn cúi gằm mặt xuống, chỉ muốn tan biến đi. Từng lời nói, từng hành động kiêu ngạo của bà giờ đây như những nhát dao xoáy sâu vào lòng tự trọng đang tan nát. Không dám ngước nhìn lên, không dám đối diện với bất kỳ ai, bà chỉ còn cảm nhận được sức nặng của ánh mắt từ hàng trăm người xung quanh đang đổ dồn về phía mình.
Giữa sự im lặng căng như dây đàn của cả khán phòng, một bóng người từ từ đứng dậy từ bàn danh dự. Đó là ba tôi. Ông không vội vã, mỗi bước chân đều điềm tĩnh và vững vàng, như thể ông đang bước đi trên chính đế chế mà mình đã tạo dựng. Khuôn mặt ông vẫn giữ nụ cười nhẹ, bình thản, không một chút giận dữ hay hả hê nào lộ ra, dù ông rõ ràng đã chứng kiến toàn bộ màn kịch vừa rồi và biết rất rõ những gì mẹ chồng tôi đã làm.
Ông tiến thẳng đến chỗ mẹ chồng tôi đang đứng cúi đầu. Bóng ông phủ xuống người bà, càng khiến bà thêm run rẩy. Bà vẫn không dám ngước lên. Mọi âm thanh trong sảnh dường như ngưng đọng lại, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi.
Ba tôi đứng lại trước mặt bà sui tương gia. Ông không nói to, giọng nói vẫn giữ sự nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng lại mang một trọng lượng khiến người nghe phải rợn người.
“Chào bà sui.” Ông bắt đầu, âm điệu trầm ấm nhưng ẩn chứa sự sắc sảo. “Hôm nay là ngày vui của các cháu.”
Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang tái mét và cúi gằm của mẹ chồng tôi, dù bà không dám nhìn lại. Nụ cười trên môi ông vẫn vậy, điềm tĩnh đến đáng sợ.
“Chuyện sính lễ vật chất…” Ông tiếp tục, giọng nói hơi trầm xuống, đủ để những người đứng gần đó đều nghe rõ. “…nhà tôi trước giờ không quá coi trọng.”
Câu nói như một nhát búa giáng thẳng xuống đầu mẹ chồng tôi. Không phải là lời mắng chửi, không phải là sự trách móc, mà là một lời khẳng định nhẹ bẫng về giá trị và quan điểm của gia đình ông, đối lập hoàn toàn với sự coi trọng vật chất và thái độ khinh miệt mà bà đã thể hiện. “”Không quá coi trọng”” – lời này từ miệng chủ tịch một tập đoàn tỷ đô vang lên đầy mỉa mai, gián tiếp phơi bày sự thiển cận và lố bịch của hành động thách cưới một triệu đồng của bà.
Khuôn mặt mẹ chồng tôi từ đỏ bừng vì xấu hổ giờ chuyển sang tím ngắt, rồi tái nhợt. Bà lảo đảo như sắp ngã, hai tay bấu chặt vào nhau đến trắng bệch. Câu nói điềm tĩnh của ba tôi, hơn bất kỳ lời lẽ giận dữ nào, đã đánh trúng vào sự tự mãn và kiêu ngạo của bà, khiến bà nhận ra mình đã ngu xuẩn đến mức nào khi lấy thước đo vật chất tầm thường để đánh giá người khác, đặc biệt là một gia đình có tiềm lực lớn gấp bội. Bà chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.”
“Khuôn mặt mẹ chồng tôi từ đỏ bừng vì xấu hổ giờ chuyển sang tím ngắt, rồi tái nhợt. Bà lảo đảo như sắp ngã, hai tay bấu chặt vào nhau đến trắng bệch. Câu nói điềm tĩnh của ba tôi, hơn bất kỳ lời lẽ giận dữ nào, đã đánh trúng vào sự tự mãn và kiêu ngạo của bà, khiến bà nhận ra mình đã ngu xuẩn đến mức nào khi lấy thước đo vật chất tầm thường để đánh giá người khác, đặc biệt là một gia đình có tiềm lực lớn gấp bội. Bà chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.
Nhưng rồi, như có một dòng điện chạy qua, thái độ của mẹ chồng tôi đột ngột thay đổi 180 độ. Sự lảo đảo biến mất, bà vội vàng đứng thẳng dậy, khuôn mặt cố gồng lên một nụ cười tươi rói, cứng nhắc. Nụ cười ấy không chạm tới mắt, chỉ nhếch lên một cách gượng gạo.
Bà lập tức đưa tay ra, run run nắm lấy tay ba tôi. Giọng nói ngọt xớt, khác hẳn vẻ kiêu căng lúc nãy, vang lên đầy vồn vã:
“”Ôi, ông sui! Tôi thật là… thật là sơ suất quá! Tôi… tôi không biết gì cả! Ngàn vạn lần xin lỗi ông sui!””
Bà nắm chặt tay ba tôi, lắc lắc đầy kịch tính. Mắt bà láo liên, cố gắng nhìn vào mắt ông nhưng không dám thật sự đối diện với ánh nhìn bình thản của ông. Bà quay sang tôi, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười giả tạo ấy, bắt đầu khen ngợi tới tấp, giọng điệu nghe sến sẩm và giả lả:
“”Con dâu của tôi đúng là phúc lớn của nhà này! Xinh đẹp, nết na, giỏi giang như thế này cơ mà! Cháu nó có phước lắm mới cưới được con! Hôm nay nhìn con thật lộng lẫy, đẹp hơn cả trong ảnh con gái tôi xem nữa!””
Lời lẽ của bà tuôn ra như suối, cố gắng lấp đầy sự im lặng và bối rối của chính mình. Từng cử chỉ của bà đều lộ rõ vẻ gượng gạo, thiếu tự nhiên. Bà cố gắng kéo tôi lại gần, vỗ vỗ tay tôi, nhưng động tác lại lúng túng, không hề có sự thân mật thật lòng nào. Nụ cười trên môi bà càng lúc càng méo mó, như thể đang cố gắng giữ cho lớp mặt nạ không rơi xuống. Cả khán phòng vẫn dõi theo, chứng kiến màn ‘quay xe’ bất ngờ và đầy lố bịch của bà sui gia. Sự mỉa mai, khinh thường trong ánh mắt của đám đông giờ đây đã biến thành sự thích thú và chế giễu công khai. Mẹ chồng tôi cảm nhận rõ điều đó, nhưng bà không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục diễn màn kịch đầy giả tạo này, hy vọng vớt vát được chút thể diện đã mất.”
Cô đứng lặng im một bên, chỉ quan sát. Mọi lời lẽ sáo rỗng và gượng gạo của mẹ chồng không chạm tới được cô. Trong lòng cô lúc này, không có chút đắc thắng hay hả hê nào như người ta có thể nghĩ. Thay vào đó, chỉ là một nỗi buồn man mác khi nhìn thấy cảnh tượng lố bịch này, và một chút nhẹ nhõm khi sự thật đã được phơi bày. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng như một lời cảm ơn, một lời xin lỗi chân thành gửi đến ba mẹ mình vì tất cả những gì họ đã phải chịu đựng. Rồi cô quay sang, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt đang méo mó vì gồng gánh nụ cười giả tạo của mẹ chồng. Ánh mắt ấy thật bình thản, không một chút gợn sóng, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào – không giận dữ, không hả hê, chỉ đơn giản là… nhìn, như nhìn một vở kịch đang đi đến hồi kết.
“Cô vẫn giữ ánh mắt bình thản nhìn mẹ chồng, trong khi tiếng nhạc đám cưới vẫn vang vọng trong sảnh tiệc sang trọng. Tiết mục trao quà cưới sắp bắt đầu. Từng cặp đôi đại diện gia đình, bạn bè lần lượt bước lên sân khấu, trao những món quà nhỏ lớn cho cô dâu chú rể.
Rồi đến lượt ba của cô. Ông, người mà nhà trai vẫn nghĩ chỉ là một ‘ông già’ từ Hà Tĩnh lên, bước lên sân khấu với dáng vẻ điềm đạm. Nụ cười vẫn hiền lành như ngày đầu gặp mặt, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự sâu sắc khó lường. Mọi người trong sảnh đều hướng mắt về phía ông, chờ đợi ông trao một món quà bình thường cho đôi vợ chồng mới cưới.
Nhưng ba cô không làm thế. Ông cầm lấy micro, giọng nói trầm ấm vang vọng khắp khán phòng: “”Thay mặt gia đình nhà gái, tôi xin có món quà nhỏ gửi đến…”” Ông dừng lại, ánh mắt không nhìn chú rể hay cô dâu đứng cạnh, mà hướng thẳng về phía cô, người con gái bé bỏng của ông. “”…đến con gái của tôi.””
Cả sảnh tiệc khẽ xôn xao. Trao quà cưới lại chỉ trao cho con gái mình? Điều này thật lạ lùng. Mẹ chồng cô nhíu mày, thầm nghĩ lão già này lại bày trò gì.
Ba cô tiếp tục, giọng rõ ràng, dõng dạc: “”Ba tặng con, con gái yêu quý của ba, căn biệt thự mà con thích ở quận 2. Và ba cũng chuyển nhượng cho con 20% cổ phần tại tập đoàn.””
Tiếng micro vang lên, rõ từng chữ. “”Căn biệt thự… quận 2… 20% cổ phần… tập đoàn…”” Những từ ngữ đó như những viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những đợt sóng kinh hoàng. Cả sảnh tiệc im bặt trong giây lát, rồi bùng nổ những tiếng rì rầm, xì xào không thể kiểm soát.
Mẹ chồng cô đứng sững sờ tại chỗ, nụ cười trên môi cứng lại, rồi từ từ biến mất, thay vào đó là vẻ mặt tái mét đầy sốc. Bà ta không thể tin vào tai mình. Biệt thự ở quận 2? 20% cổ phần tập đoàn? Tập đoàn nào? Lão già quê mùa này nói cái gì vậy? Chẳng lẽ… chẳng lẽ cái tin đồn đó là thật? Chẳng lẽ… lão chính là…?
Chú rể, con trai bà ta, cũng đứng hình, mắt trợn trừng nhìn ba vợ mình. Món quà này… nó quá lớn. Lớn đến mức không thể tin được. Hàng chục, thậm chí hàng trăm tỷ đồng, chỉ là ‘món quà nhỏ’ cho con gái?
Sự tương phản giữa món quà khổng lồ này và cái ‘sính lễ’ một triệu đồng mà họ đã đưa ra hôm hỏi cưới như một cú tát thẳng vào mặt nhà chồng. Cái giá 1 triệu bạc để ‘mua’ cô con dâu “”gái tỉnh lẻ, chắc vào thành phố để đổi đời”” giờ đây biến thành một trò hề lố bịch. Cô gái mà họ khinh thường, người mà họ nghĩ chỉ là vật đổi chác rẻ mạt, lại là con gái của ‘ông chủ tập đoàn lớn’, người có thể tặng món quà trị giá cả gia tài của họ chỉ trong một câu nói.
Cô đứng dưới sảnh, ánh mắt vẫn bình thản nhìn ba trên sân khấu, rồi lướt qua khuôn mặt đang biến sắc của mẹ chồng và chồng mình. Nụ cười nhẹ dịu dàng vẫn nở trên môi cô. Đây không phải là sự trả thù, cũng không phải sự đắc thắng. Đây chỉ là sự thật, được phơi bày đúng lúc, đúng chỗ, khiến tất cả những sự giả tạo, khinh miệt phải cúi đầu trước nó.
Ba cô đặt micro xuống, điềm nhiên bước xuống sân khấu, không nhìn về phía nhà trai một cái nào. Ông chỉ bước thẳng về phía cô, mỉm cười hiền từ. “”Quà cưới của con đấy, con gái.””
Những tiếng xì xào trong sảnh tiệc ngày càng lớn. Ai cũng nhìn về phía nhà trai với ánh mắt khác lạ – không còn là sự ngưỡng mộ giàu sang, mà là sự tò mò, xen lẫn mỉa mai, vì cái màn kịch ‘môn đăng hộ đối’ lố bịnh mà họ đã dựng lên. Mẹ chồng cô chỉ còn biết đứng đó, khuôn mặt tái mét, ánh mắt nhìn cô đầy kinh hoàng, hối hận, và cả sự sợ hãi. Bà ta nhận ra, mình đã mắc phải một sai lầm tày trời.”
“Những tiếng xì xào trong sảnh tiệc ngày càng lớn. Ai cũng nhìn về phía nhà trai với ánh mắt khác lạ – không còn là sự ngưỡng mộ giàu sang, mà là sự tò mò, xen lẫn mỉa mai, vì cái màn kịch ‘môn đăng hộ đối’ lố bịnh mà họ đã dựng lên. Mẹ chồng cô chỉ còn biết đứng đó, khuôn mặt tái mét, ánh mắt nhìn cô đầy kinh hoàng, hối hận, và cả sự sợ hãi. Bà ta nhận ra, mình đã mắc phải một sai lầm tày trời.
Không chỉ mẹ chồng, những người họ hàng bên nhà chồng, những người trước đó còn hùa theo bà ta, nhìn cô dâu bằng ánh mắt đánh giá, thậm chí khinh thường, giờ đây đều mở to mắt kinh ngạc. Cái vẻ mặt khó chịu, chán nản khi thấy cô dâu ‘quê mùa’ ngày nào đã biến mất, thay vào đó là sự sững sờ đến ngớ ngẩn. Họ nhìn ba cô, nhìn cô, rồi lại nhìn mẹ chồng và chú rể đang chết lặng. Thông tin về ‘căn biệt thự quận 2’ và ‘20% cổ phần tập đoàn’ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự kiêu ngạo của họ.
Sự im lặng ban đầu nhanh chóng tan vỡ bởi những tiếng nói nho nhỏ, lúng túng. Những người cô, người bác, những anh chị em họ bên nhà chồng, những người trước đó chỉ gật đầu xã giao hoặc thậm chí lờ đi sự tồn tại của cô, giờ đây bắt đầu nhích lại gần. Ánh mắt họ đầy vẻ thăm dò, xen lẫn sự lật lọng đến khó tin.
Một người bác bên chồng, người trước đó còn nói bóng gió với mẹ chồng cô về chuyện ‘dâu tỉnh lẻ không biết làm ăn’, giờ vội vã tiến lại gần ba mẹ cô.
“”Ôi trời, anh thông gia ạ! Không ngờ bác lại là… là ông chủ tập đoàn lớn như vậy! Thật là… thật là tài giỏi quá!”” Người này vừa nói, vừa xun xoe, nụ cười tươi rói đến giả tạo.
Mẹ cô, người phụ nữ hiền lành từng buồn bã vì sính lễ ít ỏi, chỉ khẽ mỉm cười đáp lại một cách lịch sự nhưng có chút xa cách. Ba cô vẫn giữ vẻ điềm đạm, chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì nhiều.
Rồi những người khác cũng bắt đầu xúm lại. Một người chị họ, người từng liếc nhìn bộ áo dài xanh nhạt đơn giản của cô với ánh mắt chê bai, giờ lại cố gắng chen vào bắt chuyện với cô.
“”Chào em, ừm… cô dâu hôm nay xinh quá! Chị thật sự không ngờ em lại… lại là con gái bác ấy. Trước đây tụi chị không biết nên có gì sơ suất em bỏ qua nhé!”” Cô ta vừa nói, vừa cười gượng gạo, ánh mắt không giấu được sự lúng túng và tính toán.
Cô đứng đó, nụ cười nhẹ vẫn nở trên môi, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác ngán ngẩm và mệt mỏi. Sự thay đổi thái độ chóng mặt của những người này khiến cô chỉ muốn tránh xa. Họ không nhìn thấy con người cô, họ chỉ nhìn thấy tiền bạc và quyền lực phía sau. Cái vẻ xun xoe, nịnh nọt chỉ vài phút sau khi sự thật được phơi bày khiến cô cảm thấy thật tồi tệ.
Họ bắt đầu hỏi han những câu xã giao vụng về: “”Bác trai kinh doanh lĩnh vực gì vậy ạ?””, “”Thế biệt thự ở quận 2 là…?””, “”À, em có hay về Hà Tĩnh không?””. Những câu hỏi cố gắng thể hiện sự quan tâm, nhưng ẩn chứa đằng sau là sự tò mò về gia sản khổng lồ và cố gắng thiết lập lại mối quan hệ một cách gấp gáp.
Cô chỉ mỉm cười nhẹ, trả lời một cách ngắn gọn, không nhiệt tình. Ánh mắt cô lướt qua từng khuôn mặt đang cố gắng lấy lòng. Họ, những người từng coi thường cô, giờ đây lại đang cố gắng bắt chuyện, cố gắng tỏ ra thân thiết. Cái cách họ đảo mắt tìm kiếm ba mẹ cô, cách họ thay đổi giọng điệu, tất cả đều phơi bày sự giả tạo và thực dụng. Cô chỉ muốn kết thúc bữa tiệc này càng nhanh càng tốt, để không phải đối diện với những màn kịch lố bịch này nữa.”
“…Họ bắt đầu hỏi han những câu xã giao vụng về: “”Bác trai kinh doanh lĩnh vực gì vậy ạ?””, “”Thế biệt thự ở quận 2 là…?””, “”À, em có hay về Hà Tĩnh không?””. Những câu hỏi cố gắng thể hiện sự quan tâm, nhưng ẩn chứa đằng sau là sự tò mò về gia sản khổng lồ và cố gắng thiết lập lại mối quan hệ một cách gấp gáp.
Cô chỉ mỉm cười nhẹ, trả lời một cách ngắn gọn, không nhiệt tình. Ánh mắt cô lướt qua từng khuôn mặt đang cố gắng lấy lòng. Họ, những người từng coi thường cô, giờ đây lại đang cố gắng bắt chuyện, cố gắng tỏ ra thân thiết. Cái cách họ đảo mắt tìm kiếm ba mẹ cô, cách họ thay đổi giọng điệu, tất cả đều phơi bày sự giả tạo và thực dụng. Cô chỉ muốn kết thúc bữa tiệc này càng nhanh càng tốt, để không phải đối diện với những màn kịch lố bịch này nữa.
Trong lúc cô đang cố gắng né tránh những cuộc trò chuyện gượng gạo ấy, mẹ chồng cô, với khuôn mặt vẫn còn tái mét nhưng ánh mắt đầy tính toán, đã tìm cách tiến lại gần. Bà lén lút kéo nhẹ tay cô, ra hiệu muốn nói riêng. Cô hơi nhíu mày, nhưng vẫn lịch sự đi theo bà đến một góc ít người chú ý hơn trong sảnh tiệc.
“”Con dâu à…”” Giọng bà hơi run, không còn vẻ kiêu ngạo như trước. Bà ngập ngừng, đảo mắt nhìn quanh như sợ có ai nghe thấy. “”Chuyện lúc nãy… thật ra… mẹ chỉ là… hơi hiểu lầm thôi con à.””
Bà bắt đầu nói lời xin lỗi một cách vòng vo, cố gắng biện minh cho hành động và lời nói trước đây. “”Mẹ… mẹ chỉ là lo cho thằng Huy… sợ con… sợ con không hợp với gia đình mình. Với lại… chuyện sính lễ… lúc đó mẹ cũng chỉ nghĩ đơn giản… không ngờ mọi chuyện lại phức tạp như vậy.””
Ánh mắt bà ta không hề ánh lên sự hối hận chân thành, thay vào đó, cô nhìn thấy rõ sự lo sợ và tính toán thiệt hơn trong đó. Bà sợ hãi sức mạnh của gia đình cô, sợ hãi vị thế của mình bị lung lay, và đang tính toán xem làm thế nào để vãn hồi tình hình.
Cô đứng im lặng lắng nghe, không cắt lời, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Khi bà ngừng lời, cô chỉ nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, nhưng giọng nói đủ trầm và rõ ràng để bà hiểu.
“”Quá khứ hãy để nó qua đi, mẹ ạ.”” Cô khẽ đáp.
Chỉ một câu nói ngắn gọn. Cô không hề nhắc lại chuyện cái ‘một triệu đồng’ nực cười, không nhắc lại những lời nói khinh miệt ‘gái tỉnh lẻ’ hay ‘đổi đời’. Cô không cần phải làm vậy. Sự thật đã tự nói lên tất cả, và vị thế giờ đã đảo ngược hoàn toàn. Câu trả lời của cô như một lời khước từ nhẹ nhàng, không gay gắt, nhưng lại vô cùng dứt khoát. Nó đóng lại cánh cửa thảo luận về những sai lầm trong quá khứ, đồng thời không hứa hẹn bất kỳ sự ấm áp hay sự quên đi nào. Nó đơn giản là một sự chấp nhận lạnh lùng về việc quá khứ đã xảy ra như vậy, và cô không có ý định đào sâu hay tranh cãi thêm.
Mẹ chồng cô đứng sững lại, nhìn cô dâu bằng ánh mắt khó hiểu. Bà không ngờ cô lại phản ứng như vậy – không tức giận, không chì chiết, nhưng cũng không hề tỏ ra tha thứ hay thân thiết. Câu nói của cô như một tảng băng trôi, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo, khiến bà không biết phải tiếp tục như thế nào. Sự tính toán trong mắt bà càng lúc càng rõ rệt, cùng với nỗi sợ hãi đang len lỏi.”
“Mẹ chồng đứng sững lại, nhìn cô dâu bằng ánh mắt khó hiểu. Bà không ngờ cô lại phản ứng như vậy – không tức giận, không chì chiết, nhưng cũng không hề tỏ ra tha thứ hay thân thiết. Câu nói của cô như một tảng băng trôi, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo, khiến bà không biết phải tiếp tục như thế nào. Sự tính toán trong mắt bà càng lúc càng rõ rệt, cùng với nỗi sợ hãi đang len lỏi.
Đúng lúc đó, Groom, người đã đứng từ xa và chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại ngắn ngủi giữa hai người, tiến lại gần. Anh đã theo dõi thái độ của mẹ mình, nhìn thấy ánh mắt sợ hãi và cố gắng vãn hồi tình hình của bà, rồi nhìn thấy phản ứng điềm tĩnh nhưng dứt khoát của vợ. Khuôn mặt anh hiện rõ sự bối rối và ngại ngùng. Anh không ngờ người mẹ luôn kiêu ngạo, trịch thượng của mình lại có lúc phải hạ giọng, thậm chí là tỏ vẻ luồn cúi như vậy. Càng không ngờ, phản ứng của vợ anh lại bình thản và lạnh lùng đến thế.
Khi cô quay lại, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt của Groom. Anh nắm chặt lấy tay cô. Bàn tay anh hơi run, siết chặt đến nỗi cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng và mâu thuẫn trong lòng anh. Đôi mắt anh nhìn cô vừa có sự ngạc nhiên tột độ về gia thế thật sự của vợ, vừa có sự áy náy, thậm chí là hổ thẹn vì cách mẹ anh, gia đình anh đã đối xử với cô trong suốt thời gian qua. Anh biết, những lời nói, hành động coi thường, đặc biệt là cái sính lễ một triệu đồng nực cười kia, giờ đây nhơ nhuốc và đáng xấu hổ đến mức nào khi đứng trước sự thật về gia đình cô.
Cô mỉm cười nhẹ với anh. Đó là một nụ cười trấn an, một lời nhắn nhủ không lời rằng cô hiểu sự khó xử của anh lúc này. Cô siết nhẹ lại tay anh, như muốn nói: “”Không sao cả. Mọi chuyện rồi sẽ ổn.”” Cái siết tay ấy không chỉ là sự trấn an dành cho anh, mà còn là lời khẳng định rằng bất chấp những gì đã xảy ra giữa cô và gia đình anh, cô vẫn ở đây, vẫn là vợ anh. Nó là một khoảnh khắc riêng tư giữa hai người, một lời hứa hẹn mong manh về một tương lai có thể vượt qua được những sóng gió vừa xảy ra.”
“Lễ cưới tiếp diễn. Nhưng không khí trong sảnh tiệc giờ đây hoàn toàn khác biệt so với lúc ban đầu. Sự trang trọng vẫn còn đó, nhưng thứ bao trùm lên tất cả là một luồng điện ngầm của sự e ngại, lo lắng từ một phía và sự điềm tĩnh, thậm chí là thản nhiên từ phía còn lại.
Nhà gái, từng bị xem thường và đối xử hời hợt trong lễ ăn hỏi, giờ đây chiếm trọn vị thế chủ động. Ba tôi, ông chủ tập đoàn lớn, ngồi đó, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát mọi thứ. Nhưng cái uy của ông, thứ uy mà tiền tài và quyền lực tạo nên, tỏa ra một cách tự nhiên, khiến những người xung quanh phải dè chừng. Mẹ tôi, người từng buồn bã vì sính lễ vỏn vẹn một triệu đồng, giờ ngồi thẳng lưng, ánh mắt bình thản lướt qua từng khuôn mặt trong gia đình nhà trai.
Còn nhà trai? Mẹ chồng, người phụ nữ giàu có và đầy thành kiến ấy, đã hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo, trịch thượng thường thấy. Bà ngồi nép bên cạnh chồng, ánh mắt liên tục liếc nhìn về phía tôi và ba mẹ tôi với vẻ kính nể rõ rệt, xen lẫn sự lo lắng. Những lời thì thầm trước đây với Sister-in-law giờ đã thay thế bằng những cái nháy mắt bồn chồn, những cái siết tay đầy ám hiệu, như muốn giữ chặt chút bình tĩnh cuối cùng. Sister-in-law cũng không còn vẻ kênh kiệu. Bà ta ngồi im thin thít, thỉnh thoảng lại vụng trộm nhìn sang tôi, ánh mắt phức tạp đầy sự kinh ngạc và hối hận muộn màng.
Groom, chồng tôi, vẫn đứng cạnh tôi, nắm chặt tay tôi. Sự bối rối và hổ thẹn vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt anh, nhưng anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, như một người chồng đang cố gắng bảo vệ vợ mình giữa tâm bão. Anh nhìn tôi với ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa áy náy, biết rằng màn kịch về cô gái nghèo Hà Tĩnh đã hoàn toàn sụp đổ.
Tôi mỉm cười đáp lại cái siết tay của anh, nhưng ánh mắt tôi không dừng lại ở đó. Tôi nhìn ra phía cửa sổ lớn của sảnh tiệc, nhìn ra bầu trời xanh ngắt phía ngoài. Mọi ồn ào, mọi ánh mắt soi mói dường như mờ đi. Tâm trí tôi quay về với ngày đầu tiên anh đưa tôi về ra mắt, với bộ áo dài xanh nhạt đơn giản, mái tóc buộc gọn, không son phấn. Mẹ chồng đã nói gì nhỉ? “”Gái tỉnh lẻ, chắc vào thành phố để đổi đời””. Rồi sính lễ một triệu đồng. Những lời khinh miệt. Những cái bĩu môi. Tất cả chỉ vì họ nhìn thấy một vỏ bọc đơn sơ, nghĩ rằng đó là giá trị thật của tôi.
Và giờ đây, khi vỏ bọc thật sự – cái vỏ bọc của tiền tài và quyền lực từ gia đình tôi – được hé lộ, thái độ của họ thay đổi một trăm tám mươi độ. Sự khinh miệt biến thành kính nể, sự hời hợt biến thành lo lắng. Tôi thầm nghĩ về câu nói ban đầu của mình với anh: “”Tình yêu thật sự đâu cần vỏ bọc””. Đúng vậy. Tình yêu không cần. Nhưng đôi khi, vỏ bọc lại là thứ duy nhất khiến người ta chịu nhìn nhận cái gọi là “”giá trị thật”” của một con người. Thật nực cười, nhưng đó là sự thật đáng buồn trong xã hội này.
Mọi thứ lắng xuống. Tiếng nhạc dịu dàng vang lên. Lễ cưới tiếp diễn, nhưng với một trật tự hoàn toàn mới đã được thiết lập. Dù sự thật đã được phơi bày, và sự thật ấy đã làm lung lay những định kiến cũ kỹ, tôi biết rằng con đường phía trước vẫn còn dài. Cuộc hôn nhân này, bắt đầu từ một sự hiểu lầm và kết hôn trong một mớ hỗn độn quyền lực, sẽ cần nhiều hơn là sự thật để có thể tồn tại. Tôi nhìn lại Groom, người vẫn đang nắm chặt tay tôi, và tự hỏi, liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả những vỏ bọc, những thành kiến, và những tổn thương đã tạo ra ngày hôm nay? Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, lơ lửng trong không khí như chính tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy ưu tư của tôi. Dù sao đi nữa, ít nhất, từ giờ trở đi, sẽ không ai còn dám coi thường tôi nữa.
Bước chân trên lễ đường, khoác tay người đàn ông vừa là chồng, vừa là nhân chứng cho hành trình lột bỏ vỏ bọc của mình, tôi cảm thấy một sự bình yên lạ lùng len lỏi. Sảnh tiệc lộng lẫy, tiếng vỗ tay chúc mừng xen lẫn những ánh mắt phức tạp, tất cả dường như tan vào một khung cảnh mờ ảo. Tôi không còn cảm thấy cần phải chứng minh điều gì nữa. Sự thật đã tự lên tiếng, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào tôi có thể thốt ra. Cuộc đối đầu vừa rồi, dù căng thẳng, lại mang đến một sự giải thoát. Giải thoát khỏi gánh nặng của việc giả vờ là một người khác, giải thoát khỏi những định kiến đã đeo bám bấy lâu. Tôi nhận ra, giá trị của một con người không nằm ở bộ trang phục họ mặc, số tiền họ có, hay nơi họ sinh ra. Nó nằm ở sự tử tế, lòng nhân hậu, và nghị lực sống. Những thứ ấy, tôi tin rằng mình luôn có, dù khoác lên mình chiếc áo dài giản dị hay lụa là gấm vóc. Có lẽ, bài học lớn nhất của ngày hôm nay không chỉ dành cho những người đã từng coi thường tôi, mà còn cho chính bản thân tôi. Rằng đôi khi, để người khác nhìn thấy giá trị thật của mình, ta phải sẵn sàng lật bỏ những vỏ bọc mà xã hội áp đặt, và đứng vững trên chính đôi chân mình, bất kể mọi ánh nhìn dò xét hay phán xét.”

