Con dâu cũ bụng bầu trở lại, chồng tôi run lẩy bẩy… Bí mật động trời!

Con dâu cũ đến nhà tôi ở 1 tuần để chăm cháu ốm nặng, 2 tháng sau lại vác bụng b-ầu tới ăn v-ạ, con trai tôi thì thản nhiên như không có chuyện gì, còn chồng tôi sao mà ông ấy cứ run nh-ư c-ầy s-ấy vậy
Cái ấm siêu tốc r:éo lên như một th:ứ ch;i-m l;ạc bầy. Tôi nh:ấc nó xuống ngay khi hơi nước bắt đầu đọng thành giọt trên nắp. Ngoài phòng khách, thằng Bim—cháu nội tôi—h;o đế;n r;:ũ người. Nó sốt mấy ngày liền, phế q:u;ản kêu r:ít như cái ống sáo bịt một đầu. Ngân—con dâu cũ—ngồi bên giường ch;ư-ờm khăn, tóc xổ ra dính vào gáy ướt mồ hôi. Con trai tôi, Hải, ph;ờ p;h;ạc ngồi tựa cửa sổ, mặt chìm trong ánh đèn vàng.
“Còn thuốc h:o khô;ng, má?” Ngân ngẩng lên, hỏi nhỏ, như sợ đánh thức một cơn mưa.
“T;a;o vừa pha rồi. Để ta;;o bón.”
“Để con. Bé quen tay con.”
Giọng nó vẫn như trước ngày nó gọi tôi bằng “má”, khác một điều là cái cách gọi ấy bây giờ đặt trong dấu ngoặc kép vô hình, như khi người ta chép lại một câu đã nhạt mực. Một năm trước, tụi nó l;y hôn. Tôi bật cười kh;an mỗi khi nhớ lại mấy con chữ “thuận tình”. Thuận tình là cách người ta rút gh;im một quả: l:ự:-u đ–ạn mà không nghe tiếng n:;ổ. Tiếng n;;-ổ, chắc để dành cho những ngày sau.
Tuần đó, Ngân dọn tới nhà tôi ở. Hải ở ngoại tỉnh vừa về, công ty còn chồng việc; nó ở, nó đi, nó như một người treo áo trên lưng ghế rồi lại khoác vào, không bao giờ b-u;ôn;g hẳn. Còn thằng Bim, thân nhiệt cứ nhảy như con dế nhảy theo bóng tay người. Đêm nào cũng có lúc 39,5. Tôi đặt ghế sát giường, Ngân ngồi đối diện. Tôi đưa cho nó cái chăn mỏng, nó đắp qua gối, chợp mắt, tỉnh giấc vì tiếng h;o của con, lại x;ốc đ:ứa nhỏ lên, vỗ nhẹ lưng. Lòng bàn tay nó, tôi thuộc.
Ông nhà tôi, ông Thịnh, mỗi lần nghe tiếng ho là lại b;ật dậ:y, l:ục c:ục đu;n nước, pha trà gừng. Ông run tay, cái muỗn:g chạm thành cốc k;êu le:ng k:eng. Tôi n:hắc k;hẽ: “Ông đừng r:un như cầy sấy vậy, tràn bây giờ.” Ông cười gượng, xua xua tay như gạt một con muỗi không có thật.
Có đêm, Ngân bật dậy, l-a;o vào nhà tắ;m n:ôn kh:an. Tôi đứng ngoài cửa, hỏi: “Xo-ay b-ụn-:g hả con?” Nó bảo: “Dạ, do thức đêm.” Tôi rút cái thau, đưa. Nó l:ắc đầu, cư:ời m;éo: “Không sao.”
Ngày thứ bảy, thằng Bim h;ạ s:ốt. Nó ngủ được m:ột giấ:c dà:i. Ngân thu dọn đồ, gỡ cái khăn buộc tóc vắt trên ghế, nói: “Con về nhà tr;ọ kẻo hế:t phép. Con cảm ơn má.” Nó đứng lặng một nhịp. Tôi chợt có cái cảm giác như nhìn ai cột dây gi:ày mà cái n;ơ cứ trượ:t. Tôi muố;n bu:ộc giúp, mà t:ay: t:ôi lớ:n quá.
Lúc Ngân dắt xe ra ngõ, ông Thịnh đứng nép trong cửa, không chào, chỉ nhìn. Tôi thấy đầu ngón tay ông run, in một dấu ẩm lên miệng cốc. Khi cánh cổng đóng, tiếng ho thằng Bim đỡ, còn tiếng chân ông từ bếp lên phòng lại lộc cộc như bậc thang cũ.
Hai tháng sau, đúng buổi chiều đổ mưa, Ngân đứng trước cổng. Nó không bấm chuông. Nó gõ—ba tiếng, rồi ngừng, rồi hai tiếng. Thằng Bim đứng trong cửa kính, hét: “M;ẹ!” Tôi chạy ra. Chưa kịp mở khóa, tôi đã thấy điều đầu tiên: cái bụng.
Không phải bụng ợ h:ơi vì uống nước mía, không phải cái phồng lên của áo trong. Là cái bụng của tháng bốn, năm. Đứa nhỏ thứ hai của tụi nó? Tôi m:ở cổng.
Ngân bưng bụng vô, ngồi ph;-ịch xuống ghế dài nhà trước, tay qu-ệt nư-ớc mưa t-rên mặt. Nước mưa chảy từ tóc nó xuống cổ, xuống cái xương quai xanh nhô như dấu phẩy.
Hải từ sau bếp đi ra, đứng lại, nhìn cái bụng, mắt thoảng một vệt gì như ai quệt phấn. Nó kéo ghế, ngồi xuống như ngồi chờ xe bus. Ông Thịnh đứng chỗ cột hiên, tay lại run, nhưng không xua muỗi nữa………….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Con dâu cũ bụng bầu trở lại, chồng tôi run lẩy bẩy… Bí mật động trời!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt