Con dâu cũ đến nhà tôi ở 1 tuần để chăm cháu ốm nặng, 2 tháng sau lại vác bụng b-ầu tới ăn v-ạ, con trai tôi thì thản nhiên như không có chuyện gì, còn chồng tôi sao mà ông ấy cứ run nh-ư c-ầy s-ấy vậy
Cái ấm siêu tốc r:éo lên như một th:ứ ch;i-m l;ạc bầy. Tôi nh:ấc nó xuống ngay khi hơi nước bắt đầu đọng thành giọt trên nắp. Ngoài phòng khách, thằng Bim—cháu nội tôi—h;o đế;n r;:ũ người. Nó sốt mấy ngày liền, phế q:u;ản kêu r:ít như cái ống sáo bịt một đầu. Ngân—con dâu cũ—ngồi bên giường ch;ư-ờm khăn, tóc xổ ra dính vào gáy ướt mồ hôi. Con trai tôi, Hải, ph;ờ p;h;ạc ngồi tựa cửa sổ, mặt chìm trong ánh đèn vàng.
“Còn thuốc h:o khô;ng, má?” Ngân ngẩng lên, hỏi nhỏ, như sợ đánh thức một cơn mưa.
“T;a;o vừa pha rồi. Để ta;;o bón.”
“Để con. Bé quen tay con.”
Giọng nó vẫn như trước ngày nó gọi tôi bằng “má”, khác một điều là cái cách gọi ấy bây giờ đặt trong dấu ngoặc kép vô hình, như khi người ta chép lại một câu đã nhạt mực. Một năm trước, tụi nó l;y hôn. Tôi bật cười kh;an mỗi khi nhớ lại mấy con chữ “thuận tình”. Thuận tình là cách người ta rút gh;im một quả: l:ự:-u đ–ạn mà không nghe tiếng n:;ổ. Tiếng n;;-ổ, chắc để dành cho những ngày sau.
Tuần đó, Ngân dọn tới nhà tôi ở. Hải ở ngoại tỉnh vừa về, công ty còn chồng việc; nó ở, nó đi, nó như một người treo áo trên lưng ghế rồi lại khoác vào, không bao giờ b-u;ôn;g hẳn. Còn thằng Bim, thân nhiệt cứ nhảy như con dế nhảy theo bóng tay người. Đêm nào cũng có lúc 39,5. Tôi đặt ghế sát giường, Ngân ngồi đối diện. Tôi đưa cho nó cái chăn mỏng, nó đắp qua gối, chợp mắt, tỉnh giấc vì tiếng h;o của con, lại x;ốc đ:ứa nhỏ lên, vỗ nhẹ lưng. Lòng bàn tay nó, tôi thuộc.
Ông nhà tôi, ông Thịnh, mỗi lần nghe tiếng ho là lại b;ật dậ:y, l:ục c:ục đu;n nước, pha trà gừng. Ông run tay, cái muỗn:g chạm thành cốc k;êu le:ng k:eng. Tôi n:hắc k;hẽ: “Ông đừng r:un như cầy sấy vậy, tràn bây giờ.” Ông cười gượng, xua xua tay như gạt một con muỗi không có thật.
Có đêm, Ngân bật dậy, l-a;o vào nhà tắ;m n:ôn kh:an. Tôi đứng ngoài cửa, hỏi: “Xo-ay b-ụn-:g hả con?” Nó bảo: “Dạ, do thức đêm.” Tôi rút cái thau, đưa. Nó l:ắc đầu, cư:ời m;éo: “Không sao.”
Ngày thứ bảy, thằng Bim h;ạ s:ốt. Nó ngủ được m:ột giấ:c dà:i. Ngân thu dọn đồ, gỡ cái khăn buộc tóc vắt trên ghế, nói: “Con về nhà tr;ọ kẻo hế:t phép. Con cảm ơn má.” Nó đứng lặng một nhịp. Tôi chợt có cái cảm giác như nhìn ai cột dây gi:ày mà cái n;ơ cứ trượ:t. Tôi muố;n bu:ộc giúp, mà t:ay: t:ôi lớ:n quá.
Lúc Ngân dắt xe ra ngõ, ông Thịnh đứng nép trong cửa, không chào, chỉ nhìn. Tôi thấy đầu ngón tay ông run, in một dấu ẩm lên miệng cốc. Khi cánh cổng đóng, tiếng ho thằng Bim đỡ, còn tiếng chân ông từ bếp lên phòng lại lộc cộc như bậc thang cũ.
Hai tháng sau, đúng buổi chiều đổ mưa, Ngân đứng trước cổng. Nó không bấm chuông. Nó gõ—ba tiếng, rồi ngừng, rồi hai tiếng. Thằng Bim đứng trong cửa kính, hét: “M;ẹ!” Tôi chạy ra. Chưa kịp mở khóa, tôi đã thấy điều đầu tiên: cái bụng.
Không phải bụng ợ h:ơi vì uống nước mía, không phải cái phồng lên của áo trong. Là cái bụng của tháng bốn, năm. Đứa nhỏ thứ hai của tụi nó? Tôi m:ở cổng.
Ngân bưng bụng vô, ngồi ph;-ịch xuống ghế dài nhà trước, tay qu-ệt nư-ớc mưa t-rên mặt. Nước mưa chảy từ tóc nó xuống cổ, xuống cái xương quai xanh nhô như dấu phẩy.
Hải từ sau bếp đi ra, đứng lại, nhìn cái bụng, mắt thoảng một vệt gì như ai quệt phấn. Nó kéo ghế, ngồi xuống như ngồi chờ xe bus. Ông Thịnh đứng chỗ cột hiên, tay lại run, nhưng không xua muỗi nữa………….
Mắt Bà Hương dán chặt vào cái bụng căng tròn của Ngân, như một cú đấm bất ngờ vào lồng ngực. Bốn, năm tháng ư? Làm sao có thể? Một câu hỏi lớn, rỗng tuếch xoáy vào tâm trí Bà Hương, sững sờ đến tột cùng xen lẫn hoài nghi dữ dội. Bà Hương quay sang Hải, con trai Bà Hương vẫn ngồi đó, mặt trơ ra như pho tượng. Anh ta né tránh ánh mắt Bà Hương, thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn còn lất phất. Bà Hương nhìn Ông Thịnh. Ông Thịnh lại càng tệ hơn, đôi mắt mờ đục nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, bàn tay ông Thịnh siết chặt lấy cột hiên, những ngón tay run lên bần bật, trắng bệch. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, như một bức màn đen giăng xuống, bóp nghẹt từng hơi thở của Bà Hương. Bà Hương cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt trái tim Bà Hương, không cho nó đập. Bà Hương muốn hét lên, muốn một lời giải thích, nhưng cổ họng Bà Hương nghẹn ứ, không nói nên lời. Ngân vẫn cúi đầu, hai tay ôm lấy bụng, như thể đó là tất cả thế giới của cô ta.
Bà Hương hít một hơi thật sâu, cố gắng dằn lại sự choáng váng đang quay cuồng trong đầu. Trái tim bà vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng bà biết mình phải lấy lại bình tĩnh. Bà Hương nhìn Ngân, ánh mắt sắc như dao găm. Ngân vẫn cúi gằm mặt, mái tóc dài che đi gần hết khuôn mặt. Đôi tay cô ta vẫn siết chặt lấy cái bụng, như thể bảo vệ một bí mật động trời.
“Ngân,” Bà Hương cất tiếng, giọng bà khàn đặc, nặng trĩu. “Con… con có thai thật à?”
Ngân khẽ rụt người lại. Cô ta ngẩng mặt lên một chút, ánh mắt lướt qua Bà Hương rồi vội vàng cụp xuống, tránh né. Gương mặt Ngân trắng bệch, đôi môi mấp máy.
“Dạ… dạ vâng.” Giọng Ngân lí nhí, nhỏ đến mức Bà Hương phải ghé tai mới nghe rõ. Cô ta không dám nhìn thẳng vào mắt bà, như một đứa trẻ phạm lỗi.
Một sự ngờ vực lạnh lẽo bắt đầu len lỏi, dần dần bóp nghẹt lý trí của Bà Hương. Bốn, năm tháng? Chuyện này xảy ra khi nào? Với ai? Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí bà, tạo thành một cơn bão dữ dội. Bà Hương lại quay sang nhìn Hải, con trai bà vẫn vô cảm như bức tượng, ánh mắt trống rỗng. Ông Thịnh bên cạnh thì cứ run rẩy, như người vừa trải qua cơn sốt rét. Thái độ của hai người đàn ông này càng làm cho sự nghi ngờ trong lòng Bà Hương bùng lên mạnh mẽ. Bà Hương cảm thấy như có một bức tường vô hình đang bao bọc lấy Ngân, một bức tường của những lời dối trá và bí ẩn. Bà Hương không thể chịu đựng thêm nữa. Bà cần sự thật.
Bà Hương bước đến gần Ngân hơn một bước, dồn ép cô ta vào góc tường.
“Ngân,” Bà Hương gằn giọng, “cái bụng… của ai?”
Ngân giật mình, đôi mắt hoảng loạn liếc nhìn Hải. Hải vẫn ngồi đó, bất động như khúc gỗ, ánh mắt trống rỗng. Không một chút phản ứng, không một lời nói. Trái tim Ngân thắt lại, nhưng cô biết mình không thể trông chờ vào anh ta. Cô quay lại đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Bà Hương.
“Dạ… con… con không rõ nữa, bà,” Ngân lắp bắp, giọng lí nhí. Cô cúi gằm mặt xuống, móng tay cào nhẹ vào lớp vải trên bụng. “Chuyện này… nó… nó xảy ra nhanh quá. Con cũng không nghĩ đến… con không biết phải nói sao.”
Lời giải thích vòng vo của Ngân càng làm Bà Hương thêm phần hoài nghi. “Không rõ? Không biết phải nói sao là sao?” Bà Hương ép sát hơn, muốn nhìn thấu tâm can người con dâu cũ. “Con gặp ai? Tên là gì? Làm nghề gì? Con định nuôi đứa bé này một mình sao?”
Ngân cắn chặt môi, đôi vai run rẩy. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu xin khẽ chạm vào Ông Thịnh, rồi lại lướt qua Hải. Cả hai người đàn ông vẫn giữ im lặng đến đáng sợ. Ông Thịnh thì cúi gằm mặt, bàn tay vẫn run run đặt trên đùi. Hải thì như một bức tượng tạc, vô cảm, thờ ơ.
Bà Hương nhìn sang Hải, lòng bà bỗng dâng lên một nỗi thất vọng tột cùng, xen lẫn sự giận dữ khó tả. Con trai bà, cha của Bim, đã từng là chồng của Ngân, giờ đây lại hoàn toàn không quan tâm đến chuyện sống chết của người đã từng đầu gối tay ấp với mình. Hay là anh ta biết gì đó? Anh ta đang giấu diếm điều gì? Ánh mắt bà nhìn Hải chất chứa sự căm giận.
“Hải!” Bà Hương thốt lên, giọng bà vang lên đầy thất vọng và phẫn nộ. “Con nhìn xem! Vợ cũ của con đang đứng đây, mang cái thai không rõ cha là ai. Con không có gì để nói sao? Con là đàn ông kiểu gì vậy hả?”
Hải vẫn không nhúc nhích. Anh ta không ngẩng đầu, cũng không phản ứng lại lời lẽ gay gắt của mẹ. Sự im lặng của anh ta càng khiến ngọn lửa giận trong Bà Hương bùng lên dữ dội. Bà Hương cảm thấy như một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Bà quay lại nhìn Ngân, ánh mắt giờ đây không chỉ là nghi ngờ mà còn pha lẫn một sự tức giận khó hiểu. Ngân, bụng bầu vượt mặt, đứng đó, nhỏ bé và đáng thương, nhưng ẩn chứa một bí mật động trời mà không ai có thể xuyên thủng.
Ánh mắt Bà Hương găm chặt vào Ngân, nặng trĩu sự tức giận và hoài nghi. Không khí trong phòng bỗng đặc quánh lại, căng như dây đàn chực đứt. Ngân lùi nhẹ một bước, hai tay vô thức ôm lấy bụng bầu, như muốn che chắn cho bí mật đang lớn dần bên trong.
Đúng lúc đó, một tiếng ho khan đột ngột vang lên, khô khốc và gượng gạo. Ông Thịnh, người nãy giờ vẫn cúi gằm mặt, bỗng ngẩng phắt dậy. Gương mặt ông tái nhợt, đôi mắt láo liên nhìn quanh, như muốn tìm một lối thoát khỏi sự căng thẳng ngột ngạt. Bàn tay ông run run đưa lên sờ gáy, rồi lại hạ xuống, đặt lên đùi mà vẫn không ngừng run rẩy. Ông cố gắng gồng mình, hắng giọng lần nữa, nhưng chất giọng vẫn mang theo vẻ lo lắng không thể che giấu.
“Thôi… thôi mà Bà Hương,” Ông Thịnh vội vàng nói, giọng ông lạc hẳn đi, yếu ớt và run run. Ông đảo mắt từ Bà Hương sang Ngân, rồi liếc nhanh sang Hải đang bất động. “Chuyện của tụi trẻ, mình… mình đừng có hỏi nhiều làm gì. Cứ để tụi nó tự giải quyết.”
Lời nói của Ông Thịnh không xoa dịu được tình hình, ngược lại còn đổ thêm dầu vào lửa. Bà Hương nheo mắt nhìn chồng. Thái độ bất thường, gương mặt tái mét và giọng nói run rẩy của ông càng khiến một câu hỏi lớn dấy lên trong lòng bà: Tại sao Ông Thịnh lại đột nhiên hoảng hốt và muốn lái câu chuyện đi? Chắc chắn có điều gì đó khuất tất.
“Ông nói gì lạ vậy?” Bà Hương gằn giọng, ánh mắt sắc như dao cau xoáy thẳng vào Ông Thịnh. “Tự nhiên ông lại bênh vực con nhỏ này? Nó mang cái thai không cha không mẹ về đây, ông không thấy có vấn đề gì sao?”
Ông Thịnh nuốt khan, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông đưa tay lên định nói gì đó, rồi lại thôi, chỉ lắp bắp: “Thôi… thôi, chuyện riêng của tụi nó, mình đừng hỏi nữa!” Ông Thịnh gần như cầu xin, gương mặt lộ rõ vẻ khẩn thiết, muốn kết thúc cuộc đối chất này ngay lập tức. Cả người ông như muốn biến mất khỏi căn phòng ngột ngạt này.
Bà Hương không nói gì nữa. Ánh mắt bà găm chặt vào Ông Thịnh, sắc như dao. Lời cầu xin yếu ớt, gương mặt tái nhợt và sự hoảng loạn đến tột độ của ông càng khắc sâu thêm sự ngờ vực trong lòng Bà Hương. Bà chăm chú nhìn từng nét trên khuôn mặt chồng, cố gắng đọc vị sự thật ẩn giấu sau vẻ sợ hãi ấy.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng căng thẳng, tâm trí Bà Hương bắt đầu xâu chuỗi lại những mảnh ký ức. Bà nhớ lại một tuần trước, khi Ngân vừa đến chăm cháu. Ông Thịnh cũng đã có những biểu hiện lạ thường. Ông hay ngồi nép mình vào một góc, tránh ánh mắt của Ngân, và bà đã vài lần bắt gặp đôi tay ông run rẩy một cách bất thường khi Ngân đi ngang qua hay khi cô bế Bim. Lúc ấy, Bà Hương chỉ nghĩ ông lo lắng cho cháu, hoặc khó chịu vì sự có mặt của con dâu cũ. Nhưng giờ đây, mọi thứ bỗng trở nên khác lạ.
Bà Hương nhìn xuống bụng bầu đang lớn dần của Ngân, rồi lại nhìn lên đôi mắt đầy vẻ van lơn của Ông Thịnh. Một tia chớp lạnh lẽo lóe lên trong đầu Bà Hương, nối kết hai hình ảnh tưởng chừng không liên quan. Ông Thịnh run rẩy khi Ngân ở đây. Ngân đột ngột trở lại với cái bụng bầu. Ông Thịnh run rẩy và hoảng loạn khi bà nhắc đến cái thai.
Một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng Bà Hương. Tất cả những biểu hiện bất thường của ông Thịnh, từ vẻ tránh né, sự lo lắng đến tột cùng, cho đến lời nói lắp bắp cầu xin bà dừng lại, dường như đều chỉ về một sự thật kinh hoàng. Không thể nào… Hay là…
Bà Hương siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một giọng nói vang vọng trong tâm trí bà, lạnh lẽo và đầy nghi hoặc: “Sao ông ấy cứ run như cầy sấy vậy, có phải vì chuyện này?”
Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề như chì. Cuối cùng, chính Ngân là người phá vỡ nó, giọng cô nhỏ dần, yếu ớt như thể đã kiệt sức sau một cuộc chiến dài. Ngân ngẩng lên, đôi mắt mệt mỏi nhìn thẳng vào Bà Hương, nhưng rồi lại nhanh chóng lảng đi, nhìn xa xăm ra khoảng không vô định, đầy bất lực.
“Con… con không còn chỗ nào để đi nữa, dì ạ,” Ngân thì thầm, tay khẽ đặt lên bụng bầu đang nhô lên. “Con… con không có tiền, chỗ trọ cũng đã hết hạn từ lâu. Một mình con… con không biết phải làm sao.”
Ánh mắt Ngân lấp lánh sự van lơn, cố gắng tỏ vẻ đáng thương nhất có thể. “Con… con chỉ mong dì thương tình, cho con ở lại đây một thời gian… chờ khi con sinh nở xong, con sẽ tìm cách xoay sở. Con hứa sẽ không làm phiền ai, con sẽ chăm sóc Bim thật tốt như trước kia.”
Bà Hương nhìn Ngân, trong lòng bà dấy lên một cảm giác hỗn độn, ngổn ngang. Một mặt, bà cảm thấy bực bội tột độ. Cô ta trở về sau hai tháng mất tích, mang theo cái bụng bầu to tướng và bây giờ lại muốn nương tựa vào gia đình chồng cũ, nơi cô đã từng bỏ đi không một lời từ biệt. Lời nói của Ngân nghe thật trơ trẽn và đầy toan tính. Nhưng mặt khác, khi nhìn thấy vẻ mặt yếu ớt, đôi mắt sưng húp và cái bụng bầu ngày một lớn của Ngân, một tia thương hại không kìm được vẫn len lỏi trong trái tim Bà Hương. Một người phụ nữ trẻ, đang mang thai, không tiền bạc, không nơi nương tựa… dù có thế nào đi nữa, đó cũng là một hoàn cảnh đáng thương. Bà Hương khẽ hít sâu, cố nén lại những cảm xúc đang giằng xé trong lòng.
Bà Hương khẽ hít sâu, cố nén lại những cảm xúc đang giằng xé trong lòng. Đúng lúc đó, Hải, nãy giờ vẫn im lặng ngồi ở góc sofa, bỗng đứng dậy. Anh ta vươn vai một cái thật dài, vẻ mặt phờ phạc không chút cảm xúc, cứ như thể câu chuyện của Ngân chẳng liên quan gì đến mình.
“Chuyện gì mà căng thẳng vậy?” Hải buông một câu bâng quơ, đôi mắt lướt qua Ngân và Bà Hương, nhưng không dừng lại ở bất kỳ ai. “Mấy chuyện vặt vãnh này, tự mà giải quyết đi.”
Anh ta không đợi ai đáp lời, lập tức quay lưng đi thẳng về phía phòng ngủ của mình.
Bà Hương chưa kịp định thần, Ngân còn đang ngơ ngác nhìn theo, thì một câu nói lạnh lùng, vô cảm vang lên từ phía cửa phòng, nơi Hải đang đứng, tay nắm lấy tay nắm cửa.
“Mẹ tự lo đi, con không biết gì hết.”
Cánh cửa phòng đóng sầm lại, để lại hai người phụ nữ với sự im lặng chết chóc. Bà Hương đứng sững, lồng ngực bà phập phồng dữ dội. Khuôn mặt bà đỏ bừng vì giận dữ, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt là sự thất vọng tột độ, chua chát về đứa con trai vô tâm, vô trách nhiệm của mình. Ngân vẫn ngồi đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn theo cánh cửa đóng chặt, những hy vọng nhỏ nhoi vừa nhóm lên lại tắt lịm.
Đêm đó, Bà Hương trở mình trên giường, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ rọi vào căn phòng ngủ im ắng. Bên cạnh bà, Ông Thịnh nằm quay lưng, tấm chăn che kín đầu, nhưng Bà Hương biết ông vẫn chưa ngủ. Sự im lặng giữa họ nặng trĩu hơn bất kỳ lời nói nào. Bà Hương khẽ ngồi dậy, hơi thở nhẹ bẫng.
“Ông Thịnh,” Bà Hương thì thầm, giọng nói như sợi chỉ mảnh trong màn đêm. “Ông có định nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?”
Ông Thịnh vẫn nằm bất động một lúc, sau đó thở dài thật khẽ. Ông ta chậm rãi trở mình, đôi mắt nhìn thẳng vào trần nhà, tránh ánh mắt của Bà Hương.
“Chuyện gì mà bà hỏi tôi?” Ông Thịnh đáp, giọng ông cũng chỉ là một tiếng thì thầm khàn đục, nhưng lại mang theo vẻ mệt mỏi và khó chịu.
“Thái độ của ông, của thằng Hải… tất cả mọi chuyện từ khi con Ngân quay lại. Cả việc thằng Bim bệnh nặng không rõ lý do,” Bà Hương chất vấn, cố giữ cho giọng mình không cao hơn. “Ông run rẩy mỗi khi thấy nó, ông cứ lẩn tránh. Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Ông Thịnh nhắm nghiền mắt, lắc đầu. “Bà đừng hỏi nữa, không có gì đâu. Chuyện đã đến nước này rồi thì… thì thôi vậy.”
“Thôi là thôi thế nào?” Bà Hương bỗng thấy máu nóng dồn lên. “Nó có thai, nó quay về với cái bụng bầu, còn thằng Hải thì lại vô trách nhiệm như vậy. Con Ngân thì cứ thẫn thờ. Ông thấy chuyện này là bình thường sao?”
Ông Thịnh mở mắt, nhìn Bà Hương bằng ánh mắt đầy sự bất lực và có gì đó như tuyệt vọng. “Tất cả là do số phận thôi, Bà Hương à. Số phận đã định đoạt rồi. Bà có cố gắng thế nào cũng không thay đổi được.”
“Số phận nào lại đẩy con dâu tôi vào đường cùng, đẩy cháu tôi vào bệnh tật, và biến con trai tôi thành một kẻ vô tâm như vậy?” Bà Hương dồn nén, nước mắt trực trào. “Ông biết mà không nói, ông cứ giữ trong lòng thì khác nào ông đang tiếp tay cho cái ‘số phận’ ấy?”
“Tôi không thể nói,” Ông Thịnh khẽ thì thầm, giọng ông nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng Bà Hương cảm nhận được sự tuyệt vọng tột độ trong từng lời nói đó. Ông ta đưa tay lên xoa thái dương, như thể đang cố gắng xua đi một cơn đau đầu khủng khiếp. “Bà đừng hỏi nữa. Bà càng hỏi, mọi chuyện sẽ càng tệ hơn thôi.”
Bà Hương nhìn chồng, ánh mắt bà tràn ngập sự bất lực. Ông Thịnh không chịu nói, Hải thì thoái thác, Ngân thì lặng lẽ như cái bóng. Cả ngôi nhà này đang bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc của những bí mật và nỗi sợ hãi mà bà không thể nào vén màn. Bà Hương biết mình đang ở giữa một mê cung, và tất cả lối thoát đều bị bít kín. Bà cảm thấy mình nhỏ bé, vô dụng hơn bao giờ hết. Bà quay lưng lại, nằm xuống, nước mắt lặng lẽ thấm ướt gối. Bà không biết phải làm gì nữa.
Nước mắt Bà Hương thấm ướt gối, nhưng không kéo dài. Sự bất lực nhanh chóng biến thành một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. Bà nằm đó, nghe tiếng thở đều đều của Ông Thịnh bên cạnh, và một ý nghĩ sắc lạnh lóe lên trong đầu. Không ai nói, vậy bà sẽ tự mình tìm ra. Bà không thể cứ ngồi yên nhìn mọi thứ sụp đổ.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà vẫn nặng nề như thể một cơn bão đã quét qua. Bà Hương dậy sớm, nhưng ánh mắt bà đã khác. Không còn vẻ mệt mỏi, bất lực mà thay vào đó là sự quan sát sắc bén, như một thám tử. Bà liếc nhìn Ông Thịnh đang ngồi uống trà, đôi tay ông vẫn run rẩy nhẹ khi cầm chén. Mỗi lần Ngân đi ngang qua, ông lại giật mình, vội vàng tránh ánh mắt cô. Ngân vẫn vậy, lặng lẽ chăm sóc Bim, cái bụng bầu tròn dần đã không thể giấu dưới lớp áo rộng.
Bà Hương lặng lẽ ăn sáng, tâm trí bà bắt đầu xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc. Thai nhi của Ngân, thái độ của Ông Thịnh, sự thờ ơ của Hải, bệnh tình của Bim… Tất cả phải có mối liên hệ. Bà nhìn Ngân, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu gì đó. Ngân chỉ cúi gằm mặt, không dám nhìn ai, đặc biệt là Ông Thịnh.
“Con có khỏe không Ngân?” Bà Hương bất ngờ hỏi, giọng bà cố giữ vẻ bình thường.
Ngân giật mình, ngước lên. “Dạ, con… con vẫn khỏe ạ.” Giọng cô nhỏ xíu, yếu ớt.
Bà Hương gật đầu, ánh mắt lướt qua bụng Ngân rồi dừng lại trên mặt cô, tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu nào đó trong đôi mắt u buồn. Nhưng Ngân lại vội vàng cúi xuống, tránh né.
Bà Hương biết, không thể hỏi trực tiếp. Mọi thứ phải được điều tra kín đáo. Kế hoạch đầu tiên nảy ra trong đầu bà: bà phải tìm hiểu về cái thai này. Thời gian Ngân đi, cô đã ở đâu? Gặp những ai? Chuyện này có liên quan gì đến Ông Thịnh hay không? Và quan trọng nhất, ai là cha của đứa bé? Có phải là Hải không, hay là một người đàn ông khác? Bà sẽ bắt đầu từ những chi tiết nhỏ nhất, những cuộc gọi, những vật dụng cá nhân mà Ngân có thể để quên.
Bà Hương khẽ thở dài, trong lòng bà đã có một quyết định sắt đá. Bà sẽ tìm ra sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu. Bà sẽ vén màn bí ẩn này, dù phải đối mặt với bất kỳ ai, kể cả người chồng đầu ấp tay gối của mình. Ánh mắt Bà Hương đầy kiên quyết, bà tự nhủ: “Tôi phải làm cho ra lẽ!”
Bà Hương đã có một quyết định sắt đá. Bà sẽ tìm ra sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu. Bà sẽ vén màn bí ẩn này, dù phải đối mặt với bất kỳ ai, kể cả người chồng đầu ấp tay gối của mình. Ánh mắt Bà Hương đầy kiên quyết, bà tự nhủ: “Tôi phải làm cho ra lẽ!”
Bà Hương bắt đầu “chiến dịch” của mình. Không còn là những cái nhìn thoáng qua, mà là sự theo dõi tỉ mỉ, có chủ đích. Bà Hương tạo vỏ bọc bằng cách vẫn làm những công việc thường ngày, chăm sóc Bim cùng Ngân, nhưng mọi giác quan của Bà Hương đều hướng về hai người kia. Bà Hương thấy mọi thứ đều khác lạ, dưới con mắt đầy nghi ngờ.
Ông Thịnh vẫn giữ vẻ trầm tư, ít nói. Mỗi khi Ngân đi qua, hoặc chỉ đơn giản là Bim gọi “ông ơi” và Ngân tình cờ đứng gần, đôi mắt Ông Thịnh lại vội vàng lướt qua Ngân rồi nhanh chóng cụp xuống. Cái run tay của Ông Thịnh không chỉ xuất hiện khi cầm chén trà nữa, mà còn mỗi khi ông vô tình chạm vào Ngân khi đưa đồ, hoặc khi Ngân đưa Bim cho ông bế. Đó không phải là sự bối rối thông thường, mà là một nỗi sợ hãi cố giấu kín.
Ngân, mặt khác, vẫn lầm lì, ít nói. Cái bụng bầu của Ngân giờ đã khá rõ. Bà Hương để ý Ngân thường xuyên nhìn trộm Ông Thịnh khi ông không để ý, đôi mắt Ngân chứa đựng một sự khó nói, có thể là buồn bã, có thể là một nỗi ân hận nào đó. Rồi khi Ông Thịnh quay lại, Ngân lại giật mình, cúi gằm mặt, như thể đang che giấu một bí mật khủng khiếp.
Một buổi trưa, khi Bim đã ngủ, Bà Hương giả vờ vào bếp lấy nước. Bà Hương cố tình dừng lại ở hành lang, nơi Ông Thịnh và Ngân đang ngồi ở phòng khách. Họ đang nói chuyện, giọng điệu rất nhỏ, thì thầm.
“Anh… anh có thể… tìm cách cho con về không?” Ngân nói, giọng cô nghẹn lại.
Ông Thịnh lập tức giật mình, liếc nhanh về phía bếp, nơi Bà Hương đang lấp ló. “Ngân! Con… con nói gì vậy?” Ông Thịnh hạ giọng xuống còn nhỏ hơn. “Bà ấy… bà ấy có thể nghe thấy.”
Bà Hương nín thở, lắng nghe từng lời.
“Nhưng… con không thể ở đây mãi được. Đứa bé… và cả Bim nữa.” Ngân nói tiếp, nước mắt bắt đầu rơm rớm. “Con sợ… con sợ lắm.”
Ông Thịnh đứng dậy, tiến lại gần Ngân. Bà Hương nhìn thấy cánh tay Ông Thịnh khẽ chạm vào vai Ngân, nhưng Ngân lập tức rụt người lại. “Con đừng lo, anh sẽ nghĩ cách. Anh… anh không để chuyện này xảy ra đâu.”
Lời nói của Ông Thịnh nghe thật mơ hồ, nhưng đối với Bà Hương, nó như một tiếng sét đánh ngang tai. “Chuyện này”? Chuyện gì? Và “anh” sẽ nghĩ cách? Ông Thịnh đang đứng về phía Ngân, hay là cả hai đang cùng che giấu một điều gì đó?
Bà Hương vội vàng quay lại bếp, làm bộ rót nước. Tim bà đập thình thịch trong lồng ngực. Màn kịch câm đầy ẩn ý vừa rồi đã cung cấp thêm “bằng chứng” cho sự nghi ngờ của Bà Hương. Cái thai của Ngân, mối lo lắng của Ông Thịnh, và những lời nói nửa vời… Tất cả đang dẫn Bà Hương đến một kết luận kinh hoàng.
Trong những ngày tiếp theo, Bà Hương như một con mèo rình mồi. Bà Hương theo dõi từng cuộc điện thoại của Ngân, những lần Ngân lén lút ra ban công nói chuyện. Bà Hương quan sát cách Ông Thịnh lảng tránh ánh mắt bà, cách ông tỏ ra bận rộn một cách bất thường mỗi khi Ngân có mặt. Hải thì vẫn thờ ơ, lẳng lặng đi làm, về nhà lại dán mắt vào điện thoại, như thể mọi chuyện trong nhà không liên quan đến anh ta. Sự thờ ơ của Hải càng khiến Bà Hương thêm bực bội và cảm thấy đơn độc trong cuộc chiến tìm sự thật này.
Mỗi đêm, Bà Hương nằm trằn trọc, hình ảnh Ngân với cái bụng bầu, cùng với ánh mắt lén lút của Ông Thịnh, cứ luẩn quẩn trong tâm trí Bà Hương. Cảm giác nghi ngờ đã không còn là một ý nghĩ thoáng qua, nó đã biến thành nỗi ám ảnh, ăn sâu vào từng giấc ngủ, từng hơi thở của Bà Hương. Bà Hương biết, bà không thể chịu đựng thêm nữa. Bà phải tìm ra câu trả lời, không chỉ để giải thoát bản thân khỏi nỗi ám ảnh này, mà còn để bảo vệ gia đình mình, dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu đi chăng nữa. Bà cần phải hành động.
Bà Hương biết bà không thể trì hoãn thêm nữa. Ngay trong ngày hôm đó, khi Ngân đang ở trong phòng dỗ Bim ngủ và Ông Thịnh nói sẽ ra ngoài mua chút đồ, Bà Hương quyết định bắt đầu “chiến dịch” tìm kiếm của mình. Bà chọn phòng khách làm điểm khởi đầu, nơi Ngân và Ông Thịnh thường xuyên có mặt và những cuộc nói chuyện thì thầm của họ đã từng diễn ra.
Bà Hương bắt đầu lau dọn một cách tỉ mỉ, chậm rãi. Bà dịch chuyển từng vật dụng, quét dọn dưới gầm ghế, sau tủ. Ánh mắt Bà Hương không bỏ sót bất cứ ngóc ngách nào, đầy vẻ dò xét. Bà đến chiếc ghế bành cũ mà Ông Thịnh hay ngồi, nhấc tấm đệm lên, phủi bụi. Không có gì khả nghi. Bà tiếp tục sang chiếc sofa dài, nơi Ngân thường ngồi cho Bim ăn hoặc đọc sách. Bà Hương tháo từng chiếc gối tựa lưng ra, rũ bỏ những vụn bánh, sợi tóc.
Đến chiếc gối cuối cùng, khi Bà Hương nhấc nó lên, một vật nhỏ màu tối lấp ló ở khe ghế, nơi tiếp giáp giữa tấm đệm và thành ghế. Tim Bà Hương lập tức đập mạnh, một tiếng “thình thịch” vang vọng trong lồng ngực. Bà đưa tay vào, khẽ khàng nhón lấy vật đó.
Đó là một chiếc khuy áo. Một chiếc khuy áo bằng nhựa đen, hình tròn, đơn giản. Nó không phải là loại khuy áo thông thường trên những bộ quần áo mà Bà Hương hay giặt giũ cho Ông Thịnh hay Hải. Nó có vẻ ngoài hơi cứng cáp hơn, giống như chiếc khuy trên áo vest hoặc một chiếc áo khoác dày dặn nào đó.
Bà Hương lật đi lật lại chiếc khuy trên lòng bàn tay, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Bà Hương chắc chắn rằng mình chưa từng thấy chiếc khuy này bao giờ. Nó không thuộc về bất cứ bộ đồ nào của chồng hay con trai Bà Hương.
Bà Hương nhìn chằm chằm vào chiếc khuy bé nhỏ. “Đây là… của ai?” Suy nghĩ ấy vụt qua đầu Bà Hương như một tia sét. Chẳng lẽ… Ngân đã mang ai đó về đây? Hay nó là của Ông Thịnh, nhưng từ một bộ đồ Bà Hương chưa từng biết, một bộ đồ của “một dịp nào đó” bí mật? Chiếc khuy áo tầm thường này bỗng trở thành một vật chứa đựng vô vàn bí ẩn, khiến mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Bà Hương. Manh mối nhỏ bé này đã đủ sức khơi dậy một cơn bão trong lòng Bà Hương, và bà biết, bà phải tìm ra sự thật đằng sau nó.
Bà Hương nắm chặt chiếc khuy áo trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh buốt của nó như truyền vào tận xương tủy. Bà Hương ngước nhìn đồng hồ. Ông Thịnh vừa ra ngoài đã gần trở về. Thời gian không cho phép Bà Hương chần chừ thêm nữa. Một cảm giác đau đớn, xen lẫn sự giận dữ cháy bỏng, cuộn trào trong lòng Bà Hương. Bà Hương biết, sự thật dù có tàn nhẫn đến đâu, bà cũng phải đối mặt.
Ngay khi nghe tiếng chìa khóa lạch cạch ở cửa, Bà Hương lập tức đứng dậy, bước nhanh ra bếp. Ông Thịnh vừa mở cửa bước vào, tay xách một túi đồ lỉnh kỉnh. Ông Thịnh định đặt túi đồ xuống bàn, nhưng Bà Hương đã đứng chắn ngay trước lối đi, ánh mắt sắc như dao.
BÀ HƯƠNG
(Giọng khàn đặc, kìm nén cảm xúc)
Ông Thịnh. Chúng ta cần nói chuyện. Ngay bây giờ.
Ông Thịnh giật mình. Nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng đến tột độ của Bà Hương, nụ cười gượng gạo trên môi Ông Thịnh lập tức tắt ngúm. Ông Thịnh đặt vội túi đồ xuống sàn, ánh mắt né tránh.
ÔNG THỊNH
(Lúng túng)
Có… có chuyện gì mà vội vàng thế, bà? Để tôi cất đồ đã…
BÀ HƯƠNG
(Gằn giọng, đưa bàn tay đang nắm chặt chiếc khuy áo ra, từ từ mở ra trước mặt Ông Thịnh)
Ông biết đây là cái gì không?
Chiếc khuy áo đen nằm trơ trọi trên lòng bàn tay Bà Hương, như một lời tố cáo không tiếng nói. Ông Thịnh nhìn chằm chằm vào vật nhỏ bé đó, đồng tử co lại. Khuôn mặt Ông Thịnh lập tức tái mét, toàn thân run rẩy rõ rệt. Ông Thịnh lắp bắp, không thành lời.
ÔNG THỊNH
Cái… cái gì vậy bà? Tôi… tôi không biết…
BÀ HƯƠNG
(Tiến lại gần hơn, giọng nói như tiếng nghiến răng)
Ông không biết? Nó nằm dưới ghế sofa, nơi Ngân hay ngồi. Một chiếc khuy áo vest, hay áo khoác dày dặn nào đó, mà tôi chưa từng thấy trên bất kỳ bộ quần áo nào của ông. Hay của Hải. Vậy nó là của ai, hả ông Thịnh?
Bà Hương hít một hơi thật sâu, từng câu chữ như nhát dao cứa vào tim Bà Hương, nhưng Bà Hương quyết không dừng lại.
BÀ HƯƠNG
Ông… ông đã làm gì Ngân? Có phải ông đã lợi dụng lúc con bé yếu lòng, lúc nó cần sự giúp đỡ nhất, để làm những chuyện đồi bại không? Chuyện Ngân có thai… có phải… có phải là của ông không?
Câu hỏi cuối cùng của Bà Hương như một tiếng sét đánh ngang tai Ông Thịnh. Ông Thịnh như hóa đá, toàn thân cứng đờ. Đôi mắt Ông Thịnh trợn ngược, nhìn Bà Hương đầy hoảng loạn. Ông Thịnh há miệng, muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, chỉ phát ra những âm thanh ú ớ, vô nghĩa. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Ông Thịnh.
BÀ HƯƠNG
(Cảm thấy tim mình như bị xé toạc, nhưng sự tức giận và quyết tâm lớn hơn tất cả)
Ông nói đi! Ông phải nói cho tôi biết sự thật! Tại sao gần đây ông lại lén lút nói chuyện với Ngân? Tại sao ông lại run tay mỗi khi Ngân ở đây, mỗi khi nhắc đến con bé? Tôi không còn tin bất cứ điều gì ông nói nữa! Tôi cần sự thật!
Bà Hương nhìn thẳng vào mắt Ông Thịnh, ánh mắt Bà Hương tuy tràn đầy đau khổ nhưng kiên quyết đến cùng. Bà Hương sẽ không để yên cho đến khi sự thật được phơi bày, dù cho nó có đẩy gia đình Bà Hương xuống vực thẳm. Ông Thịnh vẫn đứng đó, như một bức tượng, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi, không thốt nên lời.
ÔNG THỊNH
(Hít một hơi thật sâu, đôi mắt Ông Thịnh đỏ ngầu, ánh nhìn lạc đi đâu đó. Ông Thịnh lắp bắp, giọng khàn đặc, đầy tuyệt vọng)
Thật ra… chuyện là… cái thai không phải của tôi…
BÀ HƯƠNG
(Bà Hương đứng sững lại, như bị đóng băng. Một tia hy vọng mong manh vừa lóe lên rồi vụt tắt, thay vào đó là sự hoang mang tột độ và một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Giọng Bà Hương run rẩy)
Không… không phải của ông? Vậy… vậy là của ai? Ông biết chuyện này? Ông biết mà lại giấu tôi?
ÔNG THỊNH
(Ông Thịnh ngẩng mặt lên, nước mắt Ông Thịnh chảy dài trên gò má nhăn nheo. Khuôn mặt Ông Thịnh co rúm lại vì sợ hãi và hối hận. Ông Thịnh nhìn thẳng vào Bà Hương, ánh mắt tràn đầy đau khổ)
Tôi… tôi không thể nói… Tôi không thể nói ra toàn bộ sự thật… Bà Hương sẽ… sẽ không chịu nổi đâu… Cả thế giới của Bà Hương sẽ sụp đổ mất…
BÀ HƯƠNG
(Bà Hương vươn tay túm chặt lấy cổ áo Ông Thịnh, ghì mạnh. Ánh mắt Bà Hương tóe lửa, nhưng sâu thẳm là nỗi kinh hoàng đang trỗi dậy)
Ông im đi! Cả thế giới của tôi đã sụp đổ rồi, ngay khi tôi nhìn thấy cái khuy áo này! Ông nói ngay! Ông đã làm gì? Chuyện này liên quan đến ai? Ông còn định bao che đến bao giờ nữa hả?
ÔNG THỊNH
(Ông Thịnh giật mạnh tay Bà Hương ra, giọng Ông Thịnh vỡ òa, như một lời thú tội đầy cay đắng và đau đớn)
Cái khuy áo đó… là của tôi! Nhưng… nhưng tôi đã nhặt nó được… trong túi áo của Hải… khi thằng bé… thằng bé đang ngủ gục trên ghế sofa… Ngân… Ngân đã khóc rất nhiều… hôm đó…
BÀ HƯƠNG
(Bà Hương buông thõng tay, chiếc khuy áo tuột khỏi lòng bàn tay, rơi xuống sàn bếp kêu lạch cạch. Bà Hương lảo đảo lùi lại, đôi mắt mở to vô hồn. Cả người Bà Hương run rẩy không kiểm soát. Những lời của Ông Thịnh như hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim Bà Hương, cắt nát mọi niềm tin, mọi hy vọng. Thế giới xung quanh Bà Hương bỗng chốc quay cuồng, chìm vào một khoảng không vô định, tối tăm. Bà Hương cảm thấy hít thở thật khó khăn, mọi âm thanh xung quanh đều trở nên mờ nhạt.)
BÀ HƯƠNG
(Bà Hương buông thõng tay, chiếc khuy áo tuột khỏi lòng bàn tay, rơi xuống sàn bếp kêu lạch cạch. Bà Hương lảo đảo lùi lại, đôi mắt mở to vô hồn. Cả người Bà Hương run rẩy không kiểm soát. Những lời của Ông Thịnh như hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim Bà Hương, cắt nát mọi niềm tin, mọi hy vọng. Thế giới xung quanh Bà Hương bỗng chốc quay cuồng, chìm vào một khoảng không vô định, tối tăm. Bà Hương cảm thấy hít thở thật khó khăn, mọi âm thanh xung quanh đều trở nên mờ nhạt. Bà Hương run rẩy, lắp bắp)
Hải… là con sao? Con đã… làm gì Ngân vậy?
ÔNG THỊNH
(Ông Thịnh tiến đến, giữ lấy vai Bà Hương. Khuôn mặt Ông Thịnh tái mét, đôi môi Ông Thịnh mấp máy. Nước mắt Ông Thịnh tuôn ra như suối, không còn kìm nén được nữa. Ông Thịnh cố gắng trấn tĩnh, giọng Ông Thịnh đứt quãng, đầy cay đắng và sự thật nghiệt ngã đang chực chờ bùng nổ)
Không… không phải như Bà Hương nghĩ đâu… Không phải Hải… Tôi… tôi đã nói dối Bà Hương một phần… vì tôi không đủ can đảm nói ra… Chuyện này kinh khủng hơn Bà Hương tưởng nhiều…
BÀ HƯƠNG
(Bà Hương giật mạnh vai ra khỏi tay Ông Thịnh, ánh mắt Bà Hương long lên sự căm hờn và hoang mang tột độ, xen lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ đang lớn dần trong lòng Bà Hương)
Ông lại nói dối nữa? Rốt cuộc là chuyện gì? Ông đang định bao che cho ai? Bao che cho cái tội tày đình gì mà ông không dám nói ra hả?
Cùng lúc đó, Ngân và Hải nghe tiếng ồn ào từ bếp, bước vào. Ngân sờ tay lên bụng, khuôn mặt Ngân tái nhợt, ánh mắt Ngân lộ rõ vẻ lo lắng và sợ hãi. Hải đứng sững lại ở ngưỡng cửa, ánh mắt Hải né tránh, có vẻ như Hải đã biết rõ mọi chuyện nhưng không dám đối mặt.
NGÂN
(Ngân tiến lên một bước, ánh mắt Ngân nhìn thẳng vào Ông Thịnh, đầy sự phẫn uất và một chút căm hờn chất chứa bấy lâu. Ngân siết chặt hai bàn tay vào nhau, giọng Ngân run rẩy nhưng kiên quyết, như muốn kết thúc mọi bi kịch)
Ông Thịnh! Ông không thể tiếp tục che giấu được nữa đâu! Ông nói đi! Nói hết tất cả đi! Con không chịu nổi nữa rồi!
HẢI
(Hải lùi lại một bước, sắc mặt Hải trắng bệch, ánh mắt Hải lảng tránh nhìn sang Ngân, rồi lại nhìn về phía Ông Thịnh, như một con thú bị dồn vào đường cùng, không thể trốn tránh được nữa. Hải cắn môi, khẽ gật đầu, như thừa nhận sự thật sắp được phơi bày là không thể chối cãi.)
ÔNG THỊNH
(Ông Thịnh nhắm chặt mắt, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực Ông Thịnh, như trút đi gánh nặng của cả một đời. Nước mắt Ông Thịnh vẫn không ngừng chảy dài trên gò má nhăn nheo. Ông Thịnh mở mắt, nhìn thẳng vào Bà Hương, giọng Ông Thịnh yếu ớt nhưng rõ ràng, từng từ như một nhát dao, tựa hồ Ông Thịnh vừa nói ra một điều cấm kỵ, một tội lỗi không thể dung thứ, sẽ hủy hoại tất cả)
Người cha của đứa bé… không phải Hải… cũng không phải tôi… Mà là… là người mà chúng ta vẫn luôn tôn kính, vẫn luôn coi là anh cả… là chỗ dựa vững chắc cho cả gia đình mình bấy lâu nay…
BÀ HƯƠNG
(Bà Hương giật bắn người, trái tim Bà Hương như ngừng đập. Toàn bộ cơ thể Bà Hương cứng đờ. Bà Hương không thể tin vào tai mình, đầu óc Bà Hương quay cuồng, cố gắng sắp xếp những mảnh ghép kinh hoàng lại với nhau. Một tia sáng chói loá vụt qua tâm trí Bà Hương, xâu chuỗi tất cả những biểu hiện bất thường của Ông Thịnh, của Hải, của Ngân trong suốt thời gian qua, cùng với những lần Ngân khóc lóc, những lần Ông Thịnh lén lút nhìn Ngân. Khuôn mặt Bà Hương trắng bệch, đôi môi Bà Hương run rẩy, cặp mắt Bà Hương mở to đến cực điểm, tràn ngập sự kinh hoàng, ghê tởm và một nỗi đau thấu tận xương tủy, không thể thốt nên lời. Toàn thân Bà Hương run lên bần bật, cảm giác tan nát cõi lòng dâng lên mãnh liệt, Bà Hương cảm thấy thế giới xung quanh mình sụp đổ hoàn toàn. Bà Hương thốt lên, giọng Bà Hương khản đặc, như thể bị ai bóp nghẹt cổ họng, từng tiếng như xé toạc không khí, đầy sự đau đớn, phẫn nộ và tột cùng của sự sụp đổ)
Người cha của đứa bé chính là… ANH CẢ CỦA ÔNG! ANH TRAI CỦA ÔNG THỊNH! CHÚ TƯỜNG!
BÀ HƯƠNG
(Bà Hương thốt lên, giọng Bà Hương khản đặc, như thể bị ai bóp nghẹt cổ họng, từng tiếng như xé toạc không khí, đầy sự đau đớn, phẫn nộ và tột cùng của sự sụp đổ)
Người cha của đứa bé chính là… ANH CẢ CỦA ÔNG! ANH TRAI CỦA ÔNG THỊNH! CHÚ TƯỜNG!
Lời nói của Bà Hương như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn đêm u ám trong tâm trí Hải. Suốt thời gian qua, Hải vẫn tự huyễn hoặc bản thân rằng mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, rằng Ngân có thể đã qua lại với ai đó bên ngoài, hoặc đơn giản là một âm mưu hãm hại gia đình anh. Ngay cả khi Ông Thịnh thừa nhận đã nói dối, Hải vẫn nghĩ đó là chuyện giữa bố anh và Ngân, hoặc tệ hơn là chính ông đã gây ra tội lỗi. Nhưng không, sự thật còn tàn nhẫn và kinh tởm gấp vạn lần những gì anh có thể tưởng tượng.
Hải đứng sững như trời trồng. Đôi mắt anh trợn trừng, vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Từng từ, từng chữ của Bà Hương như những mũi khoan sắc nhọn, khoét sâu vào tận cùng tâm can Hải, nghiền nát mọi niềm tin, mọi giá trị mà anh từng tôn thờ. Anh không thể thở, lồng ngực Hải như bị một tảng đá đè nặng.
Một dòng điện chạy dọc sống lưng Hải, kéo theo cơn ớn lạnh từ đầu đến chân. Khuôn mặt anh từ trắng bệch dần chuyển sang đỏ bừng, rồi lại tái xanh như không còn giọt máu. Hai bàn tay Hải siết chặt, các khớp xương kêu răng rắc. Anh cảm thấy một luồng khí nóng hừng hực bốc lên từ bụng, lan tỏa khắp cơ thể, thiêu đốt mọi giác quan.
Ông Thịnh nhắm nghiền mắt, nước mắt vẫn tuôn rơi, cúi gằm mặt không dám nhìn ai. Ngân đứng đó, hai tay vẫn ôm chặt bụng, ánh mắt nhìn Hải đầy xót xa nhưng cũng không kém phần kiên định. Cô đã chịu đựng quá đủ rồi.
Hải lùi lại từng bước chậm rãi, như một người mất hồn. Cả thế giới của anh bỗng chốc quay cuồng, mọi thứ xung quanh như tan chảy, biến dạng. Cái người mà anh vẫn kính trọng, cái người vẫn luôn được cả gia đình coi là trụ cột, là biểu tượng của sự uy nghiêm… lại chính là kẻ đã reo rắc bi kịch, đã làm nhục vợ cũ của anh, đã phá nát gia đình này.
Hải bỗng bật cười. Một nụ cười méo mó, điên dại, không chút cảm xúc. Tiếng cười đó khô khốc, lạc lõng trong không gian im lặng đến đáng sợ. Sau tiếng cười, là một tiếng gào thét xé lòng.
HẢI
(Hải gào lên, âm thanh vỡ vụn, mang theo tất cả sự bàng hoàng, tức giận, ghê tởm và tuyệt vọng tột cùng. Anh lao đến, đôi mắt đỏ ngầu, vung tay đấm mạnh vào bức tường bếp, tiếng “rầm” vang lên chói tai)
KHÔNG THỂ NÀO! KHÔNG THỂ NÀO LÀ CHÚ TƯỜNG! ÔNG NÓI DỐI! TẤT CẢ LÀ DỐI TRÁ!
Hải quỵ xuống sàn, gục đầu vào bức tường lạnh lẽo, tiếng gào thét của anh biến thành những tiếng nấc nghẹn khô khốc. Từng thớ thịt trong người Hải như đang bị xé toạc, từng mảnh ký ức về người chú đáng kính, về người vợ từng đầu ấp tay gối, về người cha mà anh luôn tin tưởng… tất cả đều tan vỡ thành trăm nghìn mảnh vụn. Anh không còn biết mình là ai, hay đang đứng ở đâu.
Ông Thịnh vẫn gục đầu, run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Ông không dám cất lời, không dám ngẩng mặt lên nhìn bất kỳ ai. Cái sai của ông quá lớn, quá tàn nhẫn, đã giáng một đòn chí mạng vào gia đình này, vào chính đứa con trai ông hết mực yêu thương.
Ngân đứng đó, bụng bầu đã lớn, cơ thể mỏi mệt nhưng ánh mắt cô lại ánh lên một sự bình tĩnh đến lạ. Cô đã vượt qua giai đoạn sốc và đau khổ nhất, giờ đây chỉ còn sự chờ đợi, chờ đợi một phán quyết, chờ đợi một con đường cho đứa con trong bụng mình. Cô nhìn Bà Hương, ánh mắt vừa như cầu xin, vừa như phó mặc.
Bà Hương nhìn cảnh tượng tan hoang trước mắt, lồng ngực bà thắt lại. Đứa con trai bà yêu thương đang quằn quại trong đau đớn, người chồng bà đầu ấp tay gối đã phản bội niềm tin, và cô con dâu cũ đang gánh chịu hậu quả từ tội lỗi của người khác. Tim Bà Hương như có ai bóp nghẹt. Nhưng không, bà không thể gục ngã lúc này. Bà phải là người mạnh mẽ nhất, phải là trụ cột để giữ lại những gì còn sót lại.
Bà Hương hít một hơi thật sâu, giọng nói bà vẫn khản đặc nhưng từng lời, từng chữ giờ đây lại chứa đựng sự dứt khoát đến lạnh lùng.
BÀ HƯƠNG
(Giọng Bà Hương vang lên rành rọt, chậm rãi, nhưng mỗi tiếng như một nhát búa đóng vào không khí đặc quánh sự căng thẳng)
Hải! Con đứng dậy ngay cho mẹ! Ông Thịnh, ông ngẩng mặt lên nhìn tôi đây!
Hải từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp nhìn mẹ. Ông Thịnh cũng run rẩy ngẩng mặt lên, khuôn mặt ông Thịnh tái mét, thâm quầng.
BÀ HƯƠNG
(Bà Hương nhìn thẳng vào mắt Ông Thịnh, ánh mắt như xuyên thấu tâm can ông)
Mọi chuyện đã đến nước này. Không còn gì để giấu giếm hay chối cãi nữa. Gia đình mình đã phải chịu quá nhiều đau khổ rồi.
Bà Hương chuyển ánh mắt sang Ngân, nhìn cái bụng đã lớn của cô. Bà Hương nhắm mắt lại trong giây lát, như đang tự đấu tranh với chính mình, với những định kiến, những nỗi đau.
BÀ HƯƠNG
(Tiếng Bà Hương vang lên, chậm rãi nhưng đầy sức nặng, như một bản án cuối cùng nhưng cũng là một khởi đầu mới)
Chuyện này… tôi sẽ giải quyết!
Ông Thịnh sững sờ nhìn Bà Hương. Hải vẫn còn bàng hoàng, chưa hiểu Bà Hương sẽ giải quyết ra sao. Ngân khẽ chớp mắt, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong ánh mắt. Bà Hương quay người, chậm rãi bước về phía cửa sổ, nhìn ra khoảng sân trống vắng. Gió từ bên ngoài thổi vào, mang theo chút hơi lạnh của đêm khuya, nhưng không thể xua đi cái không khí ngột ngạt trong căn nhà này. Bà Hương đứng đó, bóng dáng người phụ nữ nhỏ bé nhưng lại toát lên một nghị lực phi thường. Cả gia đình chìm vào im lặng, chờ đợi.
Đêm hôm đó, không ai ngủ được. Mỗi người một nỗi niềm, một bi kịch riêng. Nhưng trong sâu thẳm, tất cả đều hiểu rằng, từ khoảnh khắc Bà Hương cất lên lời nói dứt khoát ấy, một chương mới, đầy thử thách nhưng cũng có thể là sự chuộc lỗi, đã thực sự bắt đầu. Bà Hương nhìn ra ngoài khung cửa sổ, ánh trăng vắt ngang qua những ngọn cây, soi rọi một góc vườn. Đã lâu lắm rồi, bà không còn cảm thấy được sự bình yên. Cuộc đời bà, từ khi lấy Ông Thịnh, sinh ra Hải, cứ ngỡ sẽ êm đềm trôi qua như bao người phụ nữ khác. Nhưng rồi, từng biến cố ập đến, từ ngày Ngân bước vào làm dâu, rồi ly hôn, rồi lại quay về với cái bụng bầu chất chứa quá nhiều bí mật. Bà từng nghĩ, hạnh phúc gia đình mình đã tan tành, không thể cứu vãn. Sự thất vọng, đau đớn đã bào mòn bà. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với vực thẳm này, Bà Hương nhận ra, dù bao nhiêu cay đắng, bà vẫn muốn bảo vệ những gì còn lại. Bà muốn bảo vệ đứa cháu tội nghiệp Bim, muốn cho đứa bé trong bụng Ngân một cơ hội, và có lẽ, cũng là cho chính bản thân bà, cho Hải và Ông Thịnh, một cơ hội để sửa chữa, để tìm lại sự bình yên đã mất. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, hôm nay, Bà Hương đã không lùi bước. Bà sẽ tìm cách hàn gắn những vết nứt, dù biết rằng, không vết thương nào có thể lành lặn hoàn toàn. Có lẽ, tha thứ là cách duy nhất để tất cả có thể tiếp tục sống, không phải vì quên đi quá khứ, mà là vì tìm thấy hy vọng ở tương lai.

