Con dâu cũ đến nhà tôi ở 1 tuần để chăm cháu ốm nặng, 2 tháng sau lại vác bụng b-ầu tới ăn v-ạ, con trai tôi thì thản nhiên như không có chuyện gì, còn chồng tôi sao mà ông ấy cứ run nh-ư c-ầy s-ấy vậy
Cái ấm siêu tốc r:éo lên như một th:ứ ch;i-m l;ạc bầy. Tôi nh:ấc nó xuống ngay khi hơi nước bắt đầu đọng thành giọt trên nắp. Ngoài phòng khách, thằng Bim—cháu nội tôi—h;o đế;n r;:ũ người. Nó sốt mấy ngày liền, phế q:u;ản kêu r:ít như cái ống sáo bịt một đầu. Ngân—con dâu cũ—ngồi bên giường ch;ư-ờm khăn, tóc xổ ra dính vào gáy ướt mồ hôi. Con trai tôi, Hải, ph;ờ p;h;ạc ngồi tựa cửa sổ, mặt chìm trong ánh đèn vàng.
“Còn thuốc h:o khô;ng, má?” Ngân ngẩng lên, hỏi nhỏ, như sợ đánh thức một cơn mưa.
“T;a;o vừa pha rồi. Để ta;;o bón.”
“Để con. Bé quen tay con.”
Giọng nó vẫn như trước ngày nó gọi tôi bằng “má”, khác một điều là cái cách gọi ấy bây giờ đặt trong dấu ngoặc kép vô hình, như khi người ta chép lại một câu đã nhạt mực. Một năm trước, tụi nó l;y hôn. Tôi bật cười kh;an mỗi khi nhớ lại mấy con chữ “thuận tình”. Thuận tình là cách người ta rút gh;im một quả: l:ự:-u đ–ạn mà không nghe tiếng n:;ổ. Tiếng n;;-ổ, chắc để dành cho những ngày sau.
Tuần đó, Ngân dọn tới nhà tôi ở. Hải ở ngoại tỉnh vừa về, công ty còn chồng việc; nó ở, nó đi, nó như một người treo áo trên lưng ghế rồi lại khoác vào, không bao giờ b-u;ôn;g hẳn. Còn thằng Bim, thân nhiệt cứ nhảy như con dế nhảy theo bóng tay người. Đêm nào cũng có lúc 39,5. Tôi đặt ghế sát giường, Ngân ngồi đối diện. Tôi đưa cho nó cái chăn mỏng, nó đắp qua gối, chợp mắt, tỉnh giấc vì tiếng h;o của con, lại x;ốc đ:ứa nhỏ lên, vỗ nhẹ lưng. Lòng bàn tay nó, tôi thuộc.
Ông nhà tôi, ông Thịnh, mỗi lần nghe tiếng ho là lại b;ật dậ:y, l:ục c:ục đu;n nước, pha trà gừng. Ông run tay, cái muỗn:g chạm thành cốc k;êu le:ng k:eng. Tôi n:hắc k;hẽ: “Ông đừng r:un như cầy sấy vậy, tràn bây giờ.” Ông cười gượng, xua xua tay như gạt một con muỗi không có thật.
Có đêm, Ngân bật dậy, l-a;o vào nhà tắ;m n:ôn kh:an. Tôi đứng ngoài cửa, hỏi: “Xo-ay b-ụn-:g hả con?” Nó bảo: “Dạ, do thức đêm.” Tôi rút cái thau, đưa. Nó l:ắc đầu, cư:ời m;éo: “Không sao.”
Ngày thứ bảy, thằng Bim h;ạ s:ốt. Nó ngủ được m:ột giấ:c dà:i. Ngân thu dọn đồ, gỡ cái khăn buộc tóc vắt trên ghế, nói: “Con về nhà tr;ọ kẻo hế:t phép. Con cảm ơn má.” Nó đứng lặng một nhịp. Tôi chợt có cái cảm giác như nhìn ai cột dây gi:ày mà cái n;ơ cứ trượ:t. Tôi muố;n bu:ộc giúp, mà t:ay: t:ôi lớ:n quá.
Lúc Ngân dắt xe ra ngõ, ông Thịnh đứng nép trong cửa, không chào, chỉ nhìn. Tôi thấy đầu ngón tay ông run, in một dấu ẩm lên miệng cốc. Khi cánh cổng đóng, tiếng ho thằng Bim đỡ, còn tiếng chân ông từ bếp lên phòng lại lộc cộc như bậc thang cũ.
Hai tháng sau, đúng buổi chiều đổ mưa, Ngân đứng trước cổng. Nó không bấm chuông. Nó gõ—ba tiếng, rồi ngừng, rồi hai tiếng. Thằng Bim đứng trong cửa kính, hét: “M;ẹ!” Tôi chạy ra. Chưa kịp mở khóa, tôi đã thấy điều đầu tiên: cái bụng.
Không phải bụng ợ h:ơi vì uống nước mía, không phải cái phồng lên của áo trong. Là cái bụng của tháng bốn, năm. Đứa nhỏ thứ hai của tụi nó? Tôi m:ở cổng.
Ngân bưng bụng vô, ngồi ph;-ịch xuống ghế dài nhà trước, tay qu-ệt nư-ớc mưa t-rên mặt. Nước mưa chảy từ tóc nó xuống cổ, xuống cái xương quai xanh nhô như dấu phẩy.
Hải từ sau bếp đi ra, đứng lại, nhìn cái bụng, mắt thoảng một vệt gì như ai quệt phấn. Nó kéo ghế, ngồi xuống như ngồi chờ xe bus. Ông Thịnh đứng chỗ cột hiên, tay lại run, nhưng không xua muỗi nữa………….
Ông Thịnh đứng chỗ cột hiên, tay lại run, nhưng không xua muỗi nữa. Bà Mai đứng sững sờ, ánh mắt dán chặt vào bụng Ngân, cái bụng tròn vạnh như một lời thách thức không tiếng động. Nó không còn là cái bụng “xoay bụng” vì thức đêm như Ngân đã nói hai tháng trước. Đây là bằng chứng không thể chối cãi của một sự sống đang lớn lên. Bốn tháng, năm tháng, một khoảng thời gian đủ để gieo trồng và cho ra hình hài.
Bà Mai khó khăn lắm mới rời mắt khỏi Ngân, quay sang nhìn Hải. Con trai Bà Mai vẫn đứng tựa cửa sổ, dáng vẻ phờ phạc nhưng ánh mắt lại phẳng lì, không một gợn sóng ngạc nhiên hay bối rối nào. Hải nhìn Ngân, rồi lại nhìn ra ngoài trời mưa, như thể mọi chuyện đang xảy ra không hề liên quan đến anh ta. Sự thờ ơ đến ghê người ấy khiến một luồng lạnh toát chạy dọc sống lưng Bà Mai.
Bà Mai cố gắng thốt lên lời, muốn hỏi Ngân, muốn hỏi Hải, nhưng cổ họng Bà Mai nghẹn ứ, như có ai đó đã đặt một tảng đá vô hình vào. Hai tháng, chỉ hai tháng sau khi Ngân rời đi. Một tuần Ngân ở đây để chăm Bim. Rồi bụng bầu. Rồi Hải thì cứ thản nhiên như không. Những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc nối lại trong tâm trí Bà Mai, tạo thành một bức tranh mờ ám, đáng sợ. Trong lòng Bà Mai, một sự hoài nghi kinh khủng dấy lên, lớn dần, nuốt chửng cả sự bàng hoàng ban đầu. Là do thức đêm? Hay là do… những đêm thức bên cạnh cháu Bim ốm? Bà Mai không dám nghĩ tiếp.
Bà Mai hít một hơi thật sâu, giọng nói như bị mài sắc sau bao nhiêu suy nghĩ dồn nén. Bà quay hẳn người về phía Ngân, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu người con dâu cũ.
“Cái bụng đó… là sao hả Ngân?” Bà Mai gằn giọng, không thèm vòng vo. “Đừng nói với tôi là do thức đêm nhiều nữa. Hai tháng trước cô nói vậy, giờ thì nhìn xem! Cái bụng này… đã to đến mức không thể giấu giếm được nữa rồi.”
Ngân giật mình, đôi vai khẽ rụt lại. Cô cúi gằm mặt xuống, mái tóc xoã che đi một phần khuôn mặt đang đỏ ửng. Đôi mắt Ngân long lanh, đỏ hoe, cố né tránh ánh nhìn như dao bổ của Bà Mai. Cô bấu chặt tay vào vạt áo, miệng lắp bắp, những từ ngữ rời rạc khó khăn lắm mới thoát ra được.
“Dạ… con… con xin lỗi… Con… chỉ là do… do con thức đêm nhiều quá… chăm sóc… Bim…” Ngân cố gắng nói, nhưng giọng điệu yếu ớt, những từ cuối cùng gần như chìm nghỉm trong tiếng mưa. Cô không dám ngẩng mặt lên, sợ hãi đối diện với sự chất vấn của Bà Mai.
Bà Mai nhíu mày thật chặt. Cảm giác khó hiểu lẫn hoài nghi lại trào dâng mạnh mẽ hơn trong lòng bà. Bà nhìn chằm chằm vào cái bụng nhô cao của Ngân, rồi lại nhìn khuôn mặt vẫn cúi gằm xuống. Thức đêm? Chăm Bim? Hai tháng trước, một tuần cô ở đây chăm cháu, rồi đột ngột cái bụng lớn lên như thế này. Câu trả lời của Ngân nghe thật khiên cưỡng, mơ hồ đến mức khó chấp nhận. Bà Mai im lặng, nhưng trong đầu bà, hàng trăm câu hỏi khác lại xoáy sâu. Chắc chắn không phải là do thức đêm. Vậy thì là gì? Ai là cha đứa bé? Và tại sao Hải lại thờ ơ đến vậy? Màn mưa vẫn giăng mắc, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa nghi ngờ đang cháy bùng trong lòng Bà Mai.
Bà Mai im lặng, nhưng trong đầu bà, hàng trăm câu hỏi khác lại xoáy sâu. Chắc chắn không phải là do thức đêm. Vậy thì là gì? Ai là cha đứa bé? Và tại sao Hải lại thờ ơ đến vậy? Màn mưa vẫn giăng mắc, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa nghi ngờ đang cháy bùng trong lòng Bà Mai.
Hải, người nãy giờ đứng từ xa quan sát, từ tốn kéo chiếc ghế nhựa đặt gần đó rồi ngồi xuống. Anh ta không nhìn Ngân, cũng chẳng màng đến ánh mắt chất vấn của Bà Mai. Không gian bỗng chùng xuống, chỉ còn tiếng mưa xối xả. Hải chậm rãi cất tiếng, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát như một nhát dao: “Chuyện của cô ấy thì liên quan gì đến con?”
Câu nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Bà Mai. Bà chết lặng, nỗi thất vọng như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ngân, từ nãy vẫn cúi gằm mặt, lúc này toàn thân run rẩy, đôi vai cô khẽ co lại như muốn chìm vào hư vô. Hải không đợi ai phản ứng. Anh ta thản nhiên đứng dậy, quay lưng bước đi vào trong nhà, để lại tiếng bước chân nặng nề trên nền gạch. Cánh cửa gỗ đóng sập lại, cắt đứt mọi hy vọng mong manh.
Không khí xung quanh đặc quánh sự nặng nề, chỉ còn lại tiếng mưa ào ạt và tiếng nức nở nghẹn ngào của Ngân. Bà Mai đứng trơ trọi giữa sân, ánh mắt nhìn theo bóng con trai đã khuất, nỗi thất vọng dâng trào đến tột cùng trước thái độ vô tâm của con trai mình. Bà Mai cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Màn mưa xối xả như muốn gột rửa đi nỗi đau trong lòng Bà Mai, nhưng không thể.
Bà Mai đứng trơ trọi giữa sân, ánh mắt nhìn theo bóng con trai đã khuất, nỗi thất vọng dâng trào đến tột cùng trước thái độ vô tâm của con trai mình. Bà Mai cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Màn mưa xối xả như muốn gột rửa đi nỗi đau trong lòng Bà Mai, nhưng không thể. Ngân vẫn úp mặt vào lòng bàn tay, tiếng nức nở của cô bé hòa cùng tiếng mưa, tạo nên một bản hòa âm đầy bi thương.
Đúng lúc đó, từ bên hiên nhà, một tiếng HO SẶC SỤA bất ngờ vang lên, cắt ngang không khí nặng nề. Ông Thịnh, người nãy giờ vẫn đứng lặng lẽ phía sau cánh cửa, đột ngột hiện ra, hai tay vịn chặt lấy cột hiên. Cơ thể ông run bần bật, từng cơn ho xé phổi khiến khuôn mặt ông đỏ bừng, trắng bệch. Trán ông lấm tấm mồ hôi dù trời đang lạnh.
Bà Mai giật mình quay phắt lại. Nỗi thất vọng về Hải lập tức bị thay thế bằng sự lo lắng tột độ. Bà Mai không chút do dự, vội vã chạy lại đỡ lấy cánh tay run rẩy của Ông Thịnh.
“Ông Thịnh! Ông làm sao thế này?” Bà Mai vừa hỏi, vừa đỡ ông ngồi xuống bậc thềm.
Ông Thịnh chỉ lắc đầu, hơi thở dồn dập, vẫn còn khẽ ho. Ánh mắt ông lảng tránh cái nhìn của Bà Mai, không dám đối diện. Bà Mai nhìn chồng, sự lo lắng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một nỗi nghi ngại khó tả. Trái tim Bà Mai thắt lại. Bà tự hỏi, tại sao Ông Thịnh lại phản ứng dữ dội đến vậy? Có phải ông đang giấu bà điều gì đó liên quan đến Ngân, đến chuyện bụng bầu của cô bé? Cái run rẩy này không phải lần đầu tiên Bà Mai thấy ở chồng mình. Nó đã xuất hiện từ khi Ngân quay lại. Một tia ngờ vực chợt lóe lên trong tâm trí Bà Mai, sắc lạnh như lưỡi dao.
Ông Thịnh vẫn ho khan vài tiếng, bàn tay ông bấu chặt vào bậc thềm, cơ thể không ngừng run rẩy. Bà Mai nhìn thẳng vào mắt ông, nhưng Ông Thịnh vẫn cố tránh né, cúi gằm mặt xuống. Bà Mai cảm thấy cổ họng mình khô khốc, một câu hỏi nặng trĩu mắc nghẹn.
Giữa sự im lặng căng như dây đàn, tiếng nức nở của Ngân chợt vỡ òa, lớn hơn bao giờ hết, như một cơn lũ cuốn trôi sự kìm nén. Ngân ngẩng mặt lên, đôi mắt sưng húp đỏ hoe, dòng lệ vẫn tuôn dài trên gò má hốc hác. Ngân cố gắng nén tiếng nghẹn ngào, run rẩy cất lời, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực.
NGÂN
Con… con biết… con đáng bị như vậy, Bà Mai ạ… Nhưng con thật sự không còn ai nương tựa nữa rồi… Con không biết phải đi đâu, về đâu… Từ ngày ly hôn, con một thân một mình… không nhà cửa, không công việc ổn định… không ai giúp đỡ…
Nước mắt lã chã rơi trên gò má gầy gò của Ngân, thấm ướt vạt áo. Ngân đưa tay ôm lấy cái bụng đang lớn dần, giọng nói nghẹn ngào hơn nữa.
NGÂN
Và đứa bé này… nó cũng không có cha… Hắn ta bỏ rơi con rồi, không muốn chịu trách nhiệm. Con… con không có một xu dính túi, không có người thân… Con làm sao có thể nuôi nổi đứa bé này một mình được đây, Bà Mai? Nó… nó đâu có tội gì…
Bà Mai nhìn Ngân, trái tim Bà Mai như bị ai đó bóp nghẹt. Cái hình ảnh Ngân gầy gò, yếu ớt, lại mang trong mình một sinh linh vô tội khiến Bà Mai dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Bà Mai cảm thấy bế tắc tột cùng, một tay không thể chống đỡ cả bầu trời đang sụp đổ trước mặt Ngân. Thế nhưng, ánh mắt Bà Mai vẫn len lỏi một tia nghi ngờ sắc lạnh. Cái dáng vẻ run rẩy bất thường của Ông Thịnh, sự thờ ơ khó hiểu của Hải, và giờ là câu chuyện đầy bi kịch của Ngân… Tất cả hòa vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong không thể gỡ. Bà Mai biết mình không thể tin hoàn toàn, nhưng cũng không thể nhẫn tâm quay lưng.
Bà Mai hít một hơi thật sâu, dồn nén nỗi xót xa lẫn sự nghi hoặc đang cuộn trào trong lòng. Bà Mai nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Ngân, ánh nhìn sắc như dao cạo, xuyên thấu mọi sự che giấu. Ngân khóc nấc, đưa tay quệt vội những giọt nước mắt nóng hổi, nhưng những tiếng nức nở vẫn không sao dứt được.
BÀ MAI
(Giọng khàn đặc nhưng kiên quyết)
Ngân, con hãy nói thật với Bà Mai. Đứa bé này… nó là con của ai?
Ngân giật mình, đôi vai gầy rụt lại. Ánh mắt Ngân lảng tránh, không dám đối diện với Bà Mai. Ngân cúi gằm mặt xuống, nước mắt lại trào ra như suối, hòa cùng tiếng nức nở đến xé lòng. Ngân run rẩy lắc đầu, hai tay siết chặt lấy nhau đến trắng bệch.
NGÂN
Con… con… Bà Mai… Bà Mai đừng hỏi con nữa… Con… con xin Bà Mai…
Tiếng Ngân nghẹn lại trong cổ họng, mỗi lời nói ra đều đứt quãng, khó nhọc. Ngân chỉ biết ôm lấy bụng, như thể muốn che chở cho một bí mật sâu kín, một nỗi đau không thể giãi bày. Ánh mắt Ngân lướt nhanh qua Ông Thịnh đang ngồi bất động trên bậc thềm, rồi lại vội vã cúi xuống, đầy vẻ hoảng loạn và cầu xin.
BÀ MAI
(Giọng Bà Mai càng trở nên lạnh lùng hơn, kiên quyết dồn ép)
Con nói dối! Con đang che giấu điều gì đó, Ngân! Cái thai lớn thế này rồi, làm sao có thể không có cha được? Kẻ bỏ rơi con, là ai? Là ai mà con không dám nói ra? Ngân, Bà Mai cần sự thật!
Ngân lắc đầu nguầy nguậy, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi và uất nghẹn. Ngân cố gắng thốt lên một điều gì đó, nhưng chỉ có những tiếng nấc và hơi thở gấp gáp bật ra. Ngân muốn quỳ xuống, muốn cầu xin, nhưng cả cơ thể Ngân dường như cứng đờ lại, chỉ biết chìm trong tuyệt vọng.
NGÂN
(Giọng nức nở, van lơn)
Con… con xin Bà Mai… Con không… con không thể nói ra được… Con… con thật sự không còn ai cả… Con xin Bà Mai… xin Bà Mai thương lấy con và đứa bé…
Ngân ngước nhìn Bà Mai, đôi mắt ngập nước cầu khẩn, xen lẫn một nỗi sợ hãi tột cùng. Đứa bé vô tội trong bụng Ngân đang đạp nhẹ, như một lời nhắc nhở cho sự im lặng đầy đau đớn. Bà Mai nhìn sâu vào đôi mắt Ngân, cảm nhận rõ rệt một bức tường vô hình đang sừng sững chắn giữa họ. Bà Mai biết, Ngân đang che giấu một sự thật kinh hoàng, một bí mật đủ lớn để khiến Ngân phải chấp nhận mọi tủi nhục, mọi khổ đau, chỉ để giữ nó trong bóng tối. Sự im lặng đầy tuyệt vọng của Ngân càng khiến lòng Bà Mai dấy lên một cơn bão tố của những nghi ngờ. Bà Mai nhíu mày, bất giác nhìn về phía Ông Thịnh. Ông Thịnh vẫn cúi gằm mặt, bàn tay bấu chặt vào thềm nhà, run rẩy không ngừng.
Đúng lúc không khí đang đặc quánh sự căng thẳng và u uất, một bóng dáng nhỏ bé vụt chạy tới. Thằng Bim, nãy giờ vẫn đứng trong cửa kính lặng lẽ nhìn ra, bất ngờ lao đến, ôm chặt lấy chân Ngân. Khuôn mặt bầu bĩnh của thằng bé ngước lên, đôi mắt đen láy, to tròn ngập tràn sự lo lắng.
BIM
(Giọng trẻ con trong trẻo, ngây thơ, nhưng chứa đầy vẻ hoảng sợ)
Mẹ ơi, mẹ sao thế? Mẹ đừng khóc mà mẹ.
Tiếng gọi “mẹ ơi” cùng đôi mắt trong veo của Bim như một nhát dao đâm thẳng vào tim Bà Mai, xuyên qua lớp vỏ bọc cứng rắn của sự giận dữ và nghi ngờ. Toàn bộ cơ thể Bà Mai như hóa đá, nỗi đau đớn cuộn trào, trộn lẫn với sự bối rối tột cùng. Đứa cháu nội ngây thơ, vô tư lự, hoàn toàn không biết gì về mớ bòng bong phức tạp mà người lớn đang vướng vào, càng khiến Bà Mai thêm xót xa.
NGÂN
(Giật mình, vội vàng cúi xuống ôm lấy Bim, giấu đi khuôn mặt đẫm nước mắt vào mái tóc của con, giọng nghẹn ngào)
Mẹ không sao đâu con… Mẹ không sao.
Ngân cố gắng kìm nén tiếng nức nở, nhưng bờ vai gầy vẫn run lên bần bật. Ngân ôm chặt lấy con trai, như tìm kiếm một điểm tựa, một nơi nương náu duy nhất trong cơn bão tố đang bủa vây.
BÀ MAI
(Bà Mai đứng sững, đôi mắt trừng trừng nhìn Ngân đang ôm Bim, rồi lại lia sang Ông Thịnh đang cúi gằm mặt. Hàng loạt câu hỏi không lời gào thét trong tâm trí Bà Mai. Nỗi nghi ngờ ghê tởm xen lẫn sự đau xót cho đứa cháu và đứa bé chưa chào đời làm Bà Mai gần như mất kiểm soát)
(Nói với giọng khàn đặc, nghẹn ứ)
Ngân… con…
Lời Bà Mai mắc nghẹn lại trong cổ họng. Bà Mai nhìn chằm chằm vào chiếc bụng nhô cao của Ngân, rồi lại nhìn đứa cháu nội bé bỏng đang nép mình vào lòng mẹ. Một cảm giác bất lực và ghê sợ xâm chiếm Bà Mai. Có chuyện gì đó kinh khủng đang xảy ra, và Bà Mai cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một sự thật không thể chấp nhận. Bà Mai nhìn sang Ông Thịnh, hy vọng tìm thấy một sự giải thích, một sự phủ nhận. Nhưng Ông Thịnh vẫn cúi gằm mặt, hai tay run rẩy, bất động. Bà Mai biết, cảnh tượng này sẽ ám ảnh Bà Mai mãi mãi.
Một cơn gió lạnh lùa qua sân, khiến Bà Mai khẽ rùng mình. Đôi mắt Bà Mai vẫn dán chặt vào chiếc bụng Ngân, rồi lại nhìn đứa cháu nội bé bỏng đang nép mình vào lòng mẹ. Tiếng Bim gọi “mẹ ơi” vẫn văng vẳng bên tai, cứa sâu vào trái tim Bà Mai. Bà Mai thầm nghĩ, không thể để Bim phải chịu khổ, không thể đuổi mẹ con Ngân ra ngoài trong hoàn cảnh này. Nhưng sự thật, Bà Mai nhất định phải tìm ra.
BÀ MAI
(Giọng Bà Mai vẫn khàn đặc, đầy mệt mỏi và dằn vặt, nhưng đã pha chút mềm lòng)
Thôi được rồi… Con và thằng Bim vào nhà đi.
Ngân giật mình, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Bà Mai. Một tia hy vọng, xen lẫn sự kinh ngạc, vụt qua trong ánh mắt Ngân. Bà Mai đã mềm lòng, ít nhất là lúc này.
NGÂN
(Giọng Ngân run rẩy, nghèn nghẹn)
Dạ… con cảm ơn Bà Mai.
Bà Mai nhìn Ngân, rồi Bà Mai đưa mắt sang Ông Thịnh, người vẫn cúi gằm mặt như một pho tượng. Sự im lặng của Ông Thịnh càng khiến Bà Mai thêm phần khó chịu, nhưng Bà Mai biết, đây không phải lúc để truy hỏi.
BÀ MAI
(Giọng Bà Mai trở nên kiên quyết hơn, Bà Mai nhìn thẳng vào Ngân)
Nhưng con phải nói rõ mọi chuyện cho ta. Tất cả mọi thứ. Vào một lúc khác thích hợp hơn. Con hiểu không?
Ngân vội vàng gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn chảy dài trên má. Bà Mai nhìn biểu cảm của Ngân, không thể tin hoàn toàn vào sự thành khẩn đó. Bà Mai cúi xuống, dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bim, kéo thằng bé ra khỏi vòng tay Ngân.
BÀ MAI
(Nhìn Bim, giọng Bà Mai chất chứa tình yêu thương)
Thằng bé tội nghiệp… vào nhà thôi, cháu.
Bim ngước lên nhìn Bà Mai, rồi nhìn sang Ngân, khuôn mặt vẫn còn vương vẻ sợ sệt. Thằng bé nắm chặt tay Bà Mai, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi mẹ mình. Bà Mai cảm thấy một sự giằng xé khủng khiếp trong lồng ngực. Tình thương dành cho Bim, cho đứa bé chưa chào đời trong bụng Ngân, đang đấu tranh mãnh liệt với khao khát cháy bỏng muốn vén màn sự thật kinh hoàng đang ẩn giấu. Bà Mai biết, đây chỉ là sự tạm hoãn. Cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.
Cảnh: NHÀ CỦA BÀ MAI – TỐI
Ánh đèn vàng vọt hắt hiu trong phòng khách, chỉ đủ soi rõ khuôn mặt căng thẳng của Bà Mai và vẻ mặt lạnh nhạt của Hải. Hải ngồi trên ghế sofa, tay cầm điện thoại lướt mạng xã hội, tỏ vẻ không chút bận tâm đến bầu không khí nặng nề. Bà Mai đứng đối diện, đôi mắt sắc như dao găm xoáy vào anh. Ông Thịnh ngồi ở một góc khác, lặng lẽ nhấm nháp ly trà, tránh né mọi ánh nhìn.
BÀ MAI
(Giọng Bà Mai trầm đục, nén sự tức giận)
Thằng Hải, mẹ hỏi con chuyện này. Con phải nói thật cho mẹ biết.
Hải không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ nhún vai.
HẢI
(Giọng Hải đều đều, không cảm xúc)
Chuyện gì nữa hả mẹ? Con vừa đi làm về mệt mỏi, mẹ cứ làm như con gây ra tội tày đình không bằng.
BÀ MAI
(Bà Mai hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh)
Ngân… nó đang mang bầu. Con biết chuyện này không? Con có liên quan gì không?
Câu hỏi của Bà Mai như một nhát dao đâm thẳng vào sự thờ ơ của Hải. Anh ta khựng lại, ngón tay ngừng lướt trên màn hình điện thoại. Hải chậm rãi đặt điện thoại xuống bàn, rồi ngẩng đầu lên nhìn Bà Mai, nhưng ánh mắt anh lại lướt qua mẹ mình, không dám đối diện.
HẢI
(Hải nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu)
Mẹ nói gì lạ vậy? Con đã ly hôn với cô ta cả năm rồi. Làm sao con biết được chuyện cô ta có bầu hay không? Mà có thì liên quan gì đến con chứ?
BÀ MAI
(Giọng Bà Mai trở nên gay gắt hơn, Bà Mai tiến thêm một bước)
Con đừng có mà giả vờ ngu ngơ! Sao nó lại quay về đây với cái bụng to tướng như vậy? Con không thấy nghi ngờ gì sao?
HẢI
(Hải khoanh tay trước ngực, giọng điệu dứt khoát, nhưng vẫn lảng tránh ánh mắt Bà Mai)
Nghi ngờ gì chứ? Ai có bầu thì tự người đó chịu. Con đã nói rồi, con với cô ta đã không còn liên quan gì đến nhau. Cô ta có bầu với ai, con không biết, và con cũng không quan tâm.
Bà Mai nhìn xoáy vào đôi mắt lảng tránh của Hải. Bà Mai thấy rõ sự giả dối trong từng lời anh nói, sự lạnh lùng đến tàn nhẫn ấy càng khiến trái tim Bà Mai đau nhói. Bà Mai biết Hải đang che giấu điều gì đó, nhưng anh ta kiên quyết không hé răng.
BÀ MAI
(Giọng Bà Mai đanh thép, đầy thất vọng)
Con… con thật sự không biết gì sao? Hay con cố tình không muốn biết?
Hải bật cười khẩy, một nụ cười nhếch mép đầy khinh thường.
HẢI
(Hải đứng dậy, quay lưng lại với Bà Mai, bước về phía cửa phòng ngủ)
Mẹ đừng có nghĩ lung tung nữa. Con mệt rồi, con đi nghỉ đây.
Hải không đợi Bà Mai nói thêm lời nào, anh ta bước thẳng vào phòng ngủ và đóng sầm cửa lại. Âm thanh khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Bà Mai đứng chết lặng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín. Sự thờ ơ, lãnh đạm của Hải, cùng với thái độ lảng tránh của Ông Thịnh, tạo thành một bức tường sắt bao quanh sự thật. Bà Mai cảm thấy một sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nghi ngờ trong lòng Bà Mai không những không được giải tỏa mà còn càng lúc càng lớn dần, như một khối u ác tính đang gặm nhấm tâm can Bà Mai. Bà Mai biết, những người đàn ông trong gia đình Bà Mai đang che giấu một bí mật khủng khiếp.
Cảnh: NHÀ CỦA BÀ MAI – ĐÊM KHUYA
Đêm đã về khuya, không gian trong căn nhà của Bà Mai chìm trong sự tĩnh mịch đáng sợ. Bà Mai trằn trọc trên giường, từng lời nói dối trắng trợn của Hải cứ luẩn quẩn trong tâm trí Bà Mai, khiến Bà Mai không tài nào chợp mắt được. Một cảm giác bất an cứ lớn dần, báo hiệu có điều gì đó không ổn.
Bất chợt, Bà Mai nghe thấy tiếng động khe khẽ vọng ra từ phòng khách. Bà Mai khẽ mở mắt, lắng tai nghe. Không phải tiếng gió, mà là tiếng người. Bà Mai nhẹ nhàng trở mình, cố gắng không gây ra tiếng động, rồi chậm rãi bước xuống giường. Trái tim Bà Mai đập thình thịch, một linh cảm xấu ập đến.
Bà Mai rón rén bước ra khỏi phòng, men theo hành lang tối om. Ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn ngủ nhỏ ở góc phòng khách hắt ra, soi rõ bóng dáng một người đàn ông đang đứng quay lưng về phía Bà Mai. Đó là Ông Thịnh.
Ông Thịnh đang cầm chiếc điện thoại cũ, áp sát vào tai, dáng vẻ khép nép, rụt rè một cách bất thường. Giọng Ông Thịnh thì thầm, nhỏ đến mức Bà Mai phải nín thở mới có thể nghe láng máng vài tiếng ú ớ, đứt đoạn. Ông Thịnh cứ liên tục liếc mắt về phía phòng ngủ của Bà Mai, như thể sợ hãi bất cứ lúc nào Bà Mai sẽ tỉnh giấc. Toàn thân Ông Thịnh run rẩy nhè nhẹ, giống hệt những lần Ông Thịnh nhìn thấy Ngân với cái bụng bầu.
Bà Mai nấp sau cánh cửa hé mở, đôi mắt Bà Mai không rời khỏi Ông Thịnh. Sự nghi ngờ biến thành nỗi sợ hãi thực sự. Bà Mai cảm thấy như một tấm màn đen đang dần buông xuống che phủ sự thật.
Sau vài phút căng thẳng, Ông Thịnh hạ điện thoại xuống. Bà Mai nín thở. Ông Thịnh quay người lại, ánh mắt Ông Thịnh vô tình lướt qua nơi Bà Mai đang ẩn nấp. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Ông Thịnh chạm vào Bà Mai. Dù chỉ là một thoáng, Bà Mai đã nhìn thấy rõ ràng: một sự hối lỗi sâu sắc và nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trong đôi mắt vốn dĩ trầm lặng của Ông Thịnh. Ông Thịnh lập tức giật mình, vội vàng quay đi, cố gắng che giấu nhưng đã quá muộn.
Bà Mai đứng chết lặng. Sợ hãi. Cái nhìn đó như một lời thú tội không lời, xác nhận mọi nghi ngờ của Bà Mai. Một bí mật kinh khủng đang bị che giấu, và nó liên quan đến những người đàn ông trong gia đình Bà Mai.
CẢNH: NHÀ CỦA BÀ MAI – NGÀY HÔM SAU
Ánh sáng ban mai chiếu qua khung cửa sổ, nhưng không xua tan được bóng tối trong lòng Bà Mai. Đêm đó, Bà Mai hầu như không ngủ, hình ảnh đôi mắt đầy hối lỗi và sợ hãi của Ông Thịnh cứ ám ảnh Bà Mai. Một cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực. Bà Mai cố gắng bình tĩnh, nhưng những mảnh ghép rời rạc trong đầu Bà Mai bắt đầu xâu chuỗi lại một cách đáng sợ.
Khi Ngân bước xuống nhà, mang theo Bim đang cười khúc khích, Bà Mai lập tức để ý Ông Thịnh. Ông Thịnh đang ngồi đọc báo ở bàn ăn, vừa thấy Ngân, Ông Thịnh lập tức giật mình, vội vàng gập tờ báo lại, né tránh ánh mắt của Ngân rồi viện cớ đứng dậy đi vào bếp.
“Bố giúp con rửa rau nhé,” Ngân niềm nở nói với theo.
Ông Thịnh chỉ ậm ừ, không quay lại nhìn Ngân. Động tác của Ông Thịnh vụng về đến lạ, Ông Thịnh vô tình làm rơi chiếc cốc thủy tinh trên bàn xuống đất. Tiếng vỡ choang vang lên khiến Ngân và Bim giật mình. Ông Thịnh lắp bắp xin lỗi, khuôn mặt Ông Thịnh đỏ bừng.
Bà Mai lặng lẽ quan sát, từng động thái của Ông Thịnh không lọt qua mắt Bà Mai. Ông Thịnh trước đây vốn là người điềm tĩnh, từ tốn, nay lại trở nên luống cuống, sợ sệt mỗi khi Ngân xuất hiện. Bà Mai nhớ lại những lần Ông Thịnh run rẩy khi Ngân về với cái bụng bầu, hay khi Ngân ở nhà chăm sóc Bim bị ốm. Hồi đó, Bà Mai chỉ nghĩ Ông Thịnh thương Ngân, thương cháu. Nhưng giờ đây, những biểu hiện đó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Một buổi trưa, Ngân đang phơi đồ ngoài sân. Ông Thịnh đi ngang qua, Ngân vui vẻ chào: “Bố đi đâu đấy ạ?”
Ông Thịnh giật mình, bước chân loạng choạng. Ông Thịnh vội vã trả lời, giọng Ông Thịnh nhỏ xíu, hầu như không nghe rõ: “À… bố… bố ra vườn một chút…” Rồi Ông Thịnh quay người đi thẳng, gần như chạy trốn vào khu vườn phía sau, không dám ngoái lại nhìn Ngân dù chỉ một lần.
Bà Mai ngồi trong nhà, nhìn ra khung cửa, trái tim Bà Mai thắt lại. Những hành động lén lút, những ánh mắt sợ hãi, sự tránh né một cách lộ liễu của Ông Thịnh. Bà Mai bắt đầu ghép nối chúng lại với lời nói dối của Hải, với sự thờ ơ đáng ngờ của con trai mình. Một bức tranh kinh hoàng dần hiện rõ trong tâm trí Bà Mai.
Một bí mật khủng khiếp đang dần được phơi bày. Bà Mai cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ Bà Mai, ngăn Bà Mai không thể thở được. Sự thật mà Bà Mai đang hình dung ra còn đen tối hơn bất kỳ cơn ác mộng nào. Bà Mai phải tìm hiểu cho rõ. Bà Mai không thể để bí mật này chôn vùi trong căn nhà của mình thêm nữa.
CẢNH: NHÀ CỦA BÀ MAI – BẾP – MỘT BUỔI CHIỀU
Bà Mai vẫn không tài nào thoát khỏi mớ bòng bong suy đoán. Bà Mai đi loanh quanh trong nhà, như một cái bóng vật vờ, cố gắng tìm kiếm thêm những manh mối, những mảnh ghép nhỏ bé có thể hé lộ sự thật kinh hoàng mà Bà Mai đang lờ mờ cảm nhận.
Khi đi ngang qua bếp, Bà Mai nghe thấy tiếng Ngân nói chuyện với Ông Thịnh. Giọng Ngân nhỏ nhẹ nhưng mang theo một sự căng thẳng lạ lùng. Bà Mai khựng lại, nấp sau cánh cửa hé mở, tim đập thình thịch. Ông Thịnh đang đứng quay lưng về phía Bà Mai, còn Ngân ngồi ở bàn bếp, tay mân mê chiếc khăn lau.
“Bố… bố có nhớ… cái tấm ảnh đó không ạ?” Ngân thì thầm, giọng đầy ẩn ý, liếc nhìn về phía Ông Thịnh. “Và… cái lần đó…”
Ông Thịnh giật nảy mình, quay phắt lại, khuôn mặt Ông Thịnh tái mét. Đôi mắt Ông Thịnh trợn trừng nhìn Ngân, bàn tay Ông Thịnh vội vàng đưa lên môi, làm một cử chỉ ra hiệu im lặng.
“Suỵt!” Ông Thịnh nói khẽ, gần như là một tiếng rít, rồi lập tức nhìn quét qua xung quanh, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ.
Bà Mai đứng sững sờ, cả người Bà Mai cứng đờ như bị đóng băng. Hai từ “tấm ảnh” và “lần đó”, cùng với phản ứng hoảng loạn của Ông Thịnh, như một luồng điện xẹt ngang qua đại não Bà Mai. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tất cả những biểu hiện bất thường của Ông Thịnh, sự tránh né, run rẩy, mọi thứ giờ đây đều có một lời giải thích. Nó quá kinh khủng. Tim Bà Mai đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà Mai cố gắng nín thở, không dám động đậy, sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ làm lộ ra sự hiện diện của Bà Mai. Một bí mật đen tối, một sự thật khủng khiếp hơn tất cả những gì Bà Mai từng tưởng tượng, đang ở ngay trước mắt Bà Mai.
CẢNH: NHÀ CỦA BÀ MAI – PHÒNG NGỦ CỦA ÔNG THỊNH VÀ BÀ MAI – SAU ĐÓ
Bà Mai không thể chịu đựng thêm dù chỉ một giây phút nào. Nỗi kinh hoàng bóp nghẹt lấy lồng ngực Bà Mai. Bà Mai rón rén lùi về phía sau, không dám gây ra tiếng động, rồi xoay người, gần như chạy trối chết về phía phòng ngủ của hai vợ chồng. Mỗi bước chân của Bà Mai đều nặng trĩu, tim Bà Mai đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không gian như đặc quánh lại, ngột ngạt đến khó thở.
Vừa bước vào phòng, Bà Mai lập tức lao đến tủ quần áo của Ông Thịnh. Bàn tay Bà Mai run rẩy, mở tung cánh tủ, bắt đầu lục lọi một cách điên cuồng. Các chồng quần áo bị Bà Mai vứt xuống sàn nhà, đồ đạc rơi vãi khắp nơi. Bà Mai không biết chính xác Bà Mai đang tìm kiếm thứ gì, nhưng một linh cảm tăm tối mách bảo Bà Mai rằng tấm ảnh đó, cái bí mật kinh khủng mà Ông Thịnh và Ngân vừa nhắc đến, đang được giấu ở đâu đó trong đây.
Hơi thở của Bà Mai gấp gáp, mồ hôi lấm tấm trên trán. Bà Mai lục tung từng ngăn kéo, từng chiếc túi áo khoác cũ kỹ, đôi khi lại dừng lại, lắng nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Rồi, khi Bà Mai đưa tay vào sâu bên trong một ngăn kéo nhỏ, nằm khuất sau những tập tài liệu cũ và một vài món đồ lặt vặt, ngón tay Bà Mai chạm vào một vật mỏng manh.
Bà Mai run rẩy kéo ra. Đó là một tấm ảnh cũ kỹ, màu đã ngả vàng, được ép cẩn thận trong một lớp plastic trong suốt. Tay Bà Mai siết chặt tấm ảnh, đôi mắt Bà Mai mở to, dán chặt vào hình ảnh trước mắt.
Trên tấm ảnh, Ông Thịnh và Ngân đang đứng cạnh nhau, trong một khung cảnh có vẻ là một quán ăn nhỏ hay một góc khuất nào đó. Họ không chỉ đứng gần mà còn có những cử chỉ thân mật. Bàn tay Ông Thịnh đặt hờ trên eo Ngân, còn Ngân thì ngả đầu vào vai Ông Thịnh, ánh mắt ngước nhìn lên Ông Thịnh với một nụ cười khó tả. Không chỉ vậy, qua những chi tiết xung quanh, Bà Mai nhận ra đây là thời điểm *trước khi Ngân và Hải ly hôn*, bởi Ngân trong ảnh trông trẻ trung và chưa hề có dấu hiệu mệt mỏi hay tiều tụy như sau này.
Thế giới của Bà Mai như sụp đổ. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Bà Mai. Tấm ảnh rơi khỏi tay Bà Mai, nhưng Bà Mai không còn đủ sức để nhặt lên. Bà Mai khuỵu xuống sàn nhà, đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh Bà Mai đều mờ ảo, chỉ còn lại hình ảnh ghê tởm ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí. Sự thật phũ phàng và tàn nhẫn hơn bất cứ cơn ác mộng nào Bà Mai từng có.
Bà Mai hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả sự kinh hoàng và căm phẫn vào đôi mắt đỏ ngầu. Bà Mai đứng dậy một cách khó nhọc, chân tay vẫn còn run rẩy, nhưng quyết tâm đã cứng rắn hơn bao giờ hết. Tấm ảnh cũ kỹ vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay Bà Mai, như một bằng chứng không thể chối cãi. Bà Mai nắm chặt nó, sức mạnh điên cuồng trỗi dậy giúp Bà Mai đứng vững, từng bước chân Bà Mai nặng nề như muốn xé toạc không khí tĩnh lặng.
Bà Mai lao ra khỏi phòng ngủ, bước đi như một người mất hồn nhưng ẩn chứa sự giận dữ tột cùng. Bước chân Bà Mai rầm rập trên sàn nhà, xuyên qua hành lang, tiến thẳng về phía phòng khách, nơi Ông Thịnh đang ngồi. Ánh mắt Bà Mai khóa chặt vào bóng lưng Ông Thịnh, mỗi khoảnh khắc trôi qua, ngọn lửa giận trong Bà Mai lại bùng lên dữ dội hơn.
Ông Thịnh đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm tờ báo nhưng ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ như đang cố tỏ ra bình thản. Thế nhưng, tiếng bước chân vội vã, dồn dập của Bà Mai đã khiến Ông Thịnh giật mình. Ông Thịnh quay đầu lại, đôi mắt Ông Thịnh mở to khi nhìn thấy Bà Mai đứng sừng sững trước mặt, khuôn mặt Bà Mai biến dạng vì căm hờn.
Bà Mai không nói một lời, chỉ thẳng tay đặt mạnh tấm ảnh xuống bàn trà, ngay trước mặt Ông Thịnh. Tấm ảnh lật ngửa, hình ảnh Ông Thịnh và Ngân thân mật hiện rõ mồn một dưới ánh đèn phòng khách. Cả căn phòng như chìm vào sự im lặng đáng sợ.
“Ông… giải thích đi!” Giọng Bà Mai run lẩy bẩy, nghẹn ngào, nhưng từng từ lại chứa đựng sức nặng của sự tức giận bị dồn nén. “Cái này… là sao?!” Bà Mai không thể kiềm chế được, bàn tay Bà Mai chỉ thẳng vào tấm ảnh, ngón tay Bà Mai vẫn còn run lên bần bật.
Ông Thịnh nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, rồi từ từ ngước lên nhìn Bà Mai. Khuôn mặt Ông Thịnh lập tức tái mét, trắng bệch như không còn một giọt máu. Đôi mắt Ông Thịnh hoảng loạn, cố gắng né tránh ánh mắt rực lửa của Bà Mai, nhưng Ông Thịnh không thể. Ông Thịnh mở miệng, định nói điều gì đó, nhưng cổ họng Ông Thịnh như bị nghẹn lại, chỉ có những âm thanh ú ớ vô nghĩa phát ra. Cả người Ông Thịnh run lẩy bẩy, hai bàn tay nắm chặt vào nhau, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông Thịnh chỉ biết lắp bắp, không thể nói nên lời nào trước sự thật phơi bày.
Ông Thịnh như một pho tượng đá, đứng không vững, rồi đột ngột, cả thân hình Ông Thịnh sụp xuống, quỳ rạp trên sàn nhà lạnh lẽo. Hai bàn tay Ông Thịnh vẫn run rẩy, siết chặt vào nhau, mái tóc bạc phơ cúi gằm xuống, che khuất một khuôn mặt đầy tội lỗi và nhục nhã. Không khí đặc quánh sự căng thẳng, đến mức Bà Mai có thể nghe rõ tiếng trái tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực. Bà Mai đứng đó, chờ đợi, từng thớ thịt trên cơ thể Bà Mai như hóa đá.
“Mai… Mai ơi…” Giọng Ông Thịnh khản đặc, như phát ra từ một cõi xa xăm. “Tôi… tôi xin lỗi bà…”
Bà Mai không nói gì, ánh mắt Bà Mai vẫn ghim chặt vào tấm lưng đang co rúm của Ông Thịnh. Bà Mai biết, lời xin lỗi đó chưa đủ. Bà Mai cần sự thật.
Ông Thịnh hít một hơi thật sâu, như thể đang dốc cạn hết sức lực cuối cùng. Từng lời Ông Thịnh nói ra, cứa vào trái tim Bà Mai như những nhát dao sắc lẹm.
“Là thật… Tất cả là thật, Mai ạ…” Ông Thịnh lắp bắp, giọng Ông Thịnh nhỏ dần rồi lại lớn dần, xen lẫn tiếng nấc nghẹn. “Tôi… tôi đã có lỗi với bà… Với Ngân…” Ông Thịnh ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt Ông Thịnh đỏ hoe, cầu xin sự tha thứ, nhưng rồi lại cúi gằm xuống, không dám đối diện với ánh mắt Bà Mai.
Bà Mai cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, nhưng Bà Mai cố gắng trụ vững. Bà Mai siết chặt tay, móng tay Bà Mai bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau điếng.
“Tôi… tôi và Ngân… chúng tôi đã lén lút với nhau… từ sau khi con Hải ly hôn…” Ông Thịnh thú nhận, mỗi lời nói là một vết đâm chí mạng vào lòng Bà Mai. “Đứa bé… đứa bé trong bụng con Ngân… là con của tôi, Mai ơi…”
Lời thú nhận cuối cùng vang lên, như một tiếng sét đánh ngang tai Bà Mai. Cả thế giới trước mắt Bà Mai bỗng chốc quay cuồng, mọi âm thanh đều tan biến, chỉ còn lại tiếng vọng của những lời nói kinh hoàng đó. “Con của tôi…” “Con của tôi…” Căn phòng như đang sụp đổ, và Bà Mai cảm thấy mình cũng đang sụp đổ theo.
Đôi mắt Bà Mai mở to, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Bà Mai lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, như thể đang cố gắng thoát khỏi hiện thực tàn nhẫn này. Khuôn mặt Bà Mai trắng bệch, không còn một chút máu. Môi Bà Mai run rẩy, muốn thốt lên điều gì đó, nhưng cổ họng Bà Mai nghẹn lại, khô khốc.
Tấm ảnh cũ kỹ rơi khỏi tay Bà Mai, tiếp đất nhẹ nhàng trên sàn nhà, nhưng âm thanh đó lại vang dội trong tâm trí Bà Mai như một tiếng vỡ tan của mọi niềm tin. Mọi thứ Bà Mai xây dựng, mọi tình yêu, mọi sự hy sinh, tất cả đều hóa thành tro bụi trong giây phút đó. Bà Mai cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, một cơn đau buốt xé nát tim Bà Mai, lan tỏa khắp cơ thể. Bà Mai đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn lại tiếng nấc nghẹn ngào đang trào dâng. Nước mắt Bà Mai chảy dài, không ngừng.
Chân Bà Mai khuỵu xuống, tấm lưng Bà Mai va mạnh vào thành ghế sofa. Bà Mai gục đầu vào lòng bàn tay, những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa, xé toạc không gian tĩnh mịch. Nước mắt Bà Mai giàn giụa, lăn dài qua kẽ tay, nóng hổi và mặn chát. Căn phòng dường như chao đảo, những bức tường như đang đổ sập, đè nén lấy tâm can Bà Mai. Bà Mai không thể tin vào những lời Ông Thịnh vừa nói, chúng cứa vào tâm trí Bà Mai như những lưỡi dao cùn, từ từ rạch nát từng mảnh kí ức, từng niềm tin mà Bà Mai đã dày công xây đắp suốt mấy chục năm qua.
Ông Thịnh vẫn quỳ dưới sàn, đầu gục xuống, run rẩy. Ông Thịnh cố gắng ngẩng lên, muốn nói điều gì đó, muốn chạm vào Bà Mai, nhưng mọi sự cố gắng đều vô vọng. Nỗi đau và sự nhục nhã khiến ông không thể nhúc nhích.
Bà Mai cảm thấy cả thế giới mình đang sụp đổ. Cô con dâu cũ, Ngân, người mà Bà Mai đã từng yêu thương như con gái, từng xót xa khi con trai mình, Hải, ly hôn. Đứa cháu nội bé bỏng, Bim, đang nằm ốm yếu trên giường, mà giờ đây sự tồn tại của nó lại gắn liền với một bí mật kinh hoàng khác. Và người chồng đầu ấp tay gối, Ông Thịnh, người đàn ông mà Bà Mai đã tin tưởng tuyệt đối, lại là người đã phản bội Bà Mai một cách không thể chấp nhận.
Một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng Bà Mai. Bà Mai ngước nhìn lên trần nhà, đôi mắt sưng húp, vô hồn. Bao nhiêu năm tháng hy sinh, vun vén cho gia đình, giờ đây Bà Mai nhìn thấy tất cả đều là giả dối. Những nụ cười, những lời nói yêu thương, những giây phút tưởng chừng hạnh phúc, tất cả chỉ là lớp vỏ bọc che đậy cho một sự thật ghê tởm. Bà Mai không còn cảm thấy giận dữ, chỉ còn là sự tê dại đến tận cùng. Một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, như đang rút cạn mọi sức sống trong Bà Mai. Cả cuộc đời Bà Mai chìm trong nỗi đau và sự phản bội, không thể nào chấp nhận được.
Bà Mai cứ ngồi đó, thời gian trôi qua vô định. Khi bình minh lên, những tia nắng yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, Bà Mai vẫn ngồi lặng lẽ, đôi mắt đỏ hoe nhìn ra khoảng không vô định. Không còn nước mắt để rơi, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. Cuộc đời bà đã chứng kiến biết bao sóng gió, nhưng chưa bao giờ bà nghĩ mình sẽ phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã đến thế. Nỗi đau ấy không chỉ đến từ sự phản bội của người chồng, hay sự lén lút của con dâu cũ, mà còn là sự đổ vỡ của một niềm tin, của cả một tổ ấm mà bà đã dồn hết tâm huyết vun đắp.
Thế nhưng, sâu thẳm trong trái tim đã rạn vỡ, Bà Mai biết rằng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Những đứa trẻ, đặc biệt là Bim, cháu nội của bà, xứng đáng được sống trong bình yên và sự thật. Có lẽ, đây chính là lúc bà phải học cách buông bỏ những oán hờn, tìm kiếm sự bình yên cho chính mình và cho những người bà yêu thương, dù điều đó có khó khăn đến mấy. Cuộc đời là một hành trình dài của những lựa chọn, những vấp ngã và những bài học. Điều quan trọng không phải là bao nhiêu lần ta ngã xuống, mà là cách ta đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, mang theo những vết sẹo của quá khứ nhưng vẫn hướng về phía trước, tìm thấy ánh sáng hy vọng nơi tận cùng của bóng tối. Có lẽ, sự tha thứ không phải dành cho người khác, mà là dành cho chính mình, để trái tim có thể nhẹ nhõm hơn, để tâm hồn có thể thanh thản đón nhận những điều mới mẻ sẽ đến. Bà Mai nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống vẫn đang chảy trong mình, dù yếu ớt.

