Bố chồng lé:;n lú:t gi:;ấu mẹ chồng tặng quà tôi, vừa đi làm về ông đi theo đến tận trước cửa phòng ngủ rồi dúi vào tay tôi, sợ chồng về sẽ hỏi nên tôi mở luôn nào ngờ thấy u:;ất đến nghẹt thở khi bên trong chính là chiếc s./ à l- ỏ “n… rách và mẩu giấy đúng 4 chữ “điế;;ng” người…
Bố chồng vốn hiền lành, cả đời ít khi nói nhiều, nhưng dạo gần đây ông bỗng l-ạ lắm, thường hay lén lút tìm cách dúi quà cho tôi. Ban đầu chỉ là mấy túi trái cây, hộp sữa, tôi nghĩ ông thương con dâu ở nhà chăm con vất vả nên không để tâm.
Hôm ấy ông vừa đi làm về, tôi đang bế con ngoài sân thì thấy ông liếc ngang liếc dọc, rồi đi theo tôi lên tận cửa phòng ngủ. Ông run run dúi vào tay tôi một gói giấy nhỏ, ghé sát thì thầm:
– “Mau cất đi, đừng để ai thấy…”
Tôi thoáng bối rối, sợ chồng về sẽ gặng hỏi, nên vừa khép cửa là mở ra ngay. Thế nhưng vừa nhìn thấy, tôi choáng váng đến mức tay run bần bật, ngực nghẹn cứng.
Bên trong không phải vàng bạc hay tiền nong, mà lại là… một chiếc s./à l-ỏ/n rách được gói kỹ càng, kèm theo mẩu giấy run rẩy chỉ vỏn vẹn 4 chữ:
Toàn thân tôi lạnh toát. khi đó là… 👇👇
“…điếng người.”
Vy chết lặng. Chiếc sà lỏn rách ghê tởm và mẩu giấy với bốn chữ “điếng người” tuột khỏi những ngón tay run rẩy của Vy, rơi xuống nền gạch lạnh lẽo trong Phòng ngủ. Toàn thân Vy lạnh toát như có luồng điện chạy qua, nỗi sợ hãi xen lẫn ghê tởm dâng trào đến tận cổ họng. Cô đứng đó, như một pho tượng, đôi mắt dán chặt vào thứ đồ vật quái dị dưới sàn.
“Đây là cái gì? Bố chồng… bị bệnh hoạn sao?”, Vy thầm nghĩ, giọng rít lên trong tâm trí mình. Hay đây chỉ là một lời đe dọa thầm kín, một cảnh báo mà cô chưa thể lý giải? Bỗng dưng, những hành động lén lút dúi Túi trái cây, hộp sữa của Bố chồng trước đây trở nên đáng ngờ một cách đáng sợ.
Nỗi uất nghẹn dâng lên cùng sự hoang mang tột độ. Gương mặt Vy tái mét, không còn một chút hồng hào. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa Phòng ngủ khép hờ, tưởng tượng đến gương mặt Chồng, rồi lại nghĩ đến đứa Con thơ đang nằm trong nôi. Một cảm giác bất an tột cùng bủa vây lấy Vy, khiến cô không thể thốt nên lời. Mọi thứ xung quanh dường như quay cuồng, còn cô chỉ biết đứng đó, tuyệt vọng.
Bỗng, một tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vọng đến từ ngoài hành lang, phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ của Phòng ngủ. Tiếng bước chân đó ngày càng gần hơn. Vy giật bắn mình, toàn thân run rẩy như một con nai bị dồn vào đường cùng. Ánh mắt Vy hoảng loạn đảo quanh, rồi lập tức cúi gập người xuống.
Những ngón tay Vy run rẩy vơ vội chiếc sà lỏn rách ghê tởm và mẩu giấy “điếng người” đang nằm trơ trọi trên nền gạch. Cô ép chặt chúng vào lòng bàn tay, đứng phắt dậy. Nhanh như cắt, Vy lao đến ngăn tủ quần áo cũ kỹ ở cuối phòng, mở phanh cánh tủ. Chiếc sà lỏn và mẩu giấy bị nhét sâu vào một góc khuất, rồi Vy vội vàng đóng sập cánh tủ lại, cố sức vặn núm khóa đã bị hỏng hóc từ lâu. Tiếng kẽo kẹt vang lên yếu ớt, vô vọng.
Tiếng bước chân bên ngoài dừng lại ngay trước cửa Phòng ngủ. Tim Vy đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mỗi nhịp đập như một hồi trống dồn dập trong tai cô. Vy cố hít thở thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nhưng vô ích, đôi mắt Vy vẫn ánh lên vẻ bồn chồn, hoang mang tột độ, không thể che giấu. Cô nuốt khan, thầm nhủ với chính mình: “Chuyện này không thể để ai biết, nhất là Chồng mình!”
Ít phút sau, cánh cửa Nhà bật mở. Minh, Chồng của Vy, vừa đi làm về. Anh bước vào, thả cặp xuống ghế sofa rồi quay người lại. Minh thấy Vy đang đứng thẫn thờ ở cửa Phòng ngủ, sắc mặt Vy nhợt nhạt đến đáng sợ. Mắt Vy nhìn trân trân vào khoảng không. Minh lập tức nhíu mày, sải bước đến gần Vy.
“Em sao vậy Vy? Trông em xanh xao lắm, có chuyện gì sao?” Minh hỏi, giọng đầy lo lắng, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên vai Vy.
Vy giật bắn mình, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Ánh mắt cô hoảng loạn lướt qua Minh, rồi Vy cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, méo mó.
“Không có gì đâu anh, em chỉ hơi mệt một chút thôi.” Vy nói, nhưng giọng cô vẫn run run, không thể che giấu sự sợ hãi đang ẩn chứa bên trong. Vy né tránh ánh mắt dò xét của Minh, lòng cô thầm cầu mong anh đừng hỏi thêm gì nữa.
Sau một buổi chiều đầy nặng nề và u ám, bóng đêm dần bao trùm Nhà. Bữa cơm tối, thường ngày là khoảng thời gian ấm cúng của gia đình, hôm nay lại chìm trong một bầu không khí kỳ lạ, căng như dây đàn, dù chỉ Vy mới cảm nhận được điều đó.
Mâm cơm đã dọn sẵn, những món ăn quen thuộc tỏa hương thơm lừng, nhưng Vy ngồi đó, đũa cầm trên tay mà chẳng thể nuốt trôi lấy một miếng nào. Miệng cô khô khốc, tim đập thình thịch như đánh trống. Cô liên tục liếc nhìn sang phía Bố chồng, người đang ngồi đối diện, cười nói vui vẻ với Con mình, khuôn mặt ông hiền lành đến lạ. Con bé cười khúc khích, đáp lại những câu chuyện tếu táo của ông nội, hoàn toàn vô tư.
Trong đầu Vy, hình ảnh chiếc sà lỏn rách với những đường chỉ xơ xác cứ thế hiện lên. Rồi lại là mẩu giấy cũ kỹ, ố vàng với bốn chữ lạnh người, “ANH SẼ ĐẾN”, ám ảnh cô không ngừng. Chúng xoáy sâu vào tâm trí Vy, khiến từng thớ thịt cô rần rật khó chịu. Bố chồng cô, người đàn ông mà cô vẫn luôn kính trọng, bỗng chốc trở thành một bóng ma bí ẩn, một câu hỏi lớn không lời giải.
“Bố thật sự hiền lành như vẻ ngoài, hay ông đang che giấu điều gì đó kinh khủng, một bí mật đen tối nào đó?”, Vy thầm nghĩ, lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi. Mỗi lần Bố chồng cất tiếng cười, nụ cười hiền hậu đó lại như một nhát dao xoáy sâu vào nỗi sợ hãi của Vy, khiến cô cảm thấy ghê sợ tột độ. Minh, Chồng của Vy, và Mẹ chồng vẫn vô tư trò chuyện, không hề hay biết đến cơn bão lòng đang cuộn trào trong Vy. Họ kể cho nhau nghe chuyện một ngày làm việc, một ngày ở nhà, hoàn toàn chìm đắm trong sự bình yên giả tạo.
Vy chỉ cố gắng gắp vài hạt cơm bỏ vào bát, nhưng chúng nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô nuốt không trôi, cảm giác buồn nôn trào dâng. Ánh mắt Vy lạc lõng giữa những gương mặt thân thuộc, không ngừng dò xét Bố chồng, tìm kiếm bất cứ một dấu hiệu nào, dù là nhỏ nhất, để giải thích cho món quà quái đản kia. Nhưng ông vẫn thế, vẫn là người Bố chồng chu đáo, hiền lành mà Vy từng biết, và chính sự bình thản đó lại càng khiến cô thêm nghi ngờ, thêm bất an. Cô sợ hãi cái vẻ mặt tươi cười đó, sợ hãi thứ bóng tối có thể ẩn chứa sâu bên trong.
Đêm đó, sau khi mọi tiếng động trong Nhà đã chìm hẳn vào tĩnh lặng, và hơi thở đều đều của Chồng bên cạnh báo hiệu anh đã ngủ say, Vy lặng lẽ hé mắt. Cô đợi thêm vài phút nữa, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Vy nhẹ nhàng trườn ra khỏi giường, rón rén từng bước chân trên sàn nhà lạnh ngắt. Mọi giác quan của cô đều căng như dây đàn, chỉ sợ một tiếng động nhỏ cũng sẽ đánh thức ai đó.
Vy đến bên chiếc tủ quần áo cũ kỹ trong Phòng ngủ. Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở cánh tủ ra, tiếng cọt kẹt nhỏ xíu như tiếng thì thầm trong đêm. Cô cẩn thận lấy ra chiếc sà lỏn rách được gói ghém vội vàng, cùng với mẩu giấy ố vàng đã ám ảnh cô suốt bữa tối. Ánh đèn ngủ mờ ảo hắt xuống, đổ bóng những vật dụng quen thuộc trong phòng thành những hình thù méo mó, càng tăng thêm vẻ ma quái cho không gian.
Vy ngồi xuống mép giường, lòng bàn tay lạnh toát. Cô trải chiếc sà lỏn ra, chăm chú nhìn từng đường chỉ rách xơ xác, những vết sờn cũ kỹ đến mức gần như không thể nhận ra màu sắc ban đầu của nó. Cô dùng ngón tay vuốt nhẹ theo từng đường chỉ đứt, nắn bóp từng thớ vải mỏng manh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một ký hiệu, hay bất cứ một manh mối nào có thể giải thích cho món quà quái gở này. Sự cũ kỹ, mòn rách của nó dường như muốn kể một câu chuyện dài, một bí mật đã được chôn vùi.
Sau đó, Vy cầm lấy mẩu giấy. Dưới ánh sáng yếu ớt, bốn chữ viết nguệch ngoạc, “ĐIẾNG NGƯỜI”, hiện ra một cách rợn người. Vy đọc đi đọc lại chúng, thì thầm từng từ một, cố gắng cảm nhận từng rung động, từng ý nghĩa có thể ẩn chứa. “Điếng người… điếng người là sao?” Đầu óc Vy quay cuồng, từng mạch máu như giãn ra vì căng thẳng. Nỗi ám ảnh về cái nhìn của Bố chồng, về nụ cười hiền hậu nhưng đầy bí ẩn của ông, cứ thế bủa vây lấy cô. Cảm giác khó hiểu, sợ hãi và một dự cảm chẳng lành cứ xoáy sâu vào tâm trí Vy, khiến cô không tài nào chợp mắt nổi. Cô nhìn chằm chằm vào mẩu giấy và chiếc sà lỏn rách, như thể chúng là chìa khóa mở ra một vực thẳm đen tối.
Vy nhìn chằm chằm vào mẩu giấy và chiếc sà lỏn rách, như thể chúng là chìa khóa mở ra một vực thẳm đen tối. Bốn chữ “ĐIẾNG NGƯỜI” như khắc sâu vào tâm trí Vy, khiến từng mạch máu trong cô giật thót. Một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng, kéo theo hàng loạt những ký ức rời rạc dạo gần đây. Chúng ùa về như một cơn lũ, và lần này, không còn là những mảnh ghép vô nghĩa nữa.
Vy bỗng nhớ lại. Cách đây vài tuần, một buổi chiều mưa phùn, Vy đang ngồi gấp quần áo trong Phòng ngủ. Bố chồng đi ngang qua, lén lút ghé vào, tay dúi vội cho Vy một túi trái cây nhỏ, toàn là loại Vy thích. Ông không nói gì, chỉ khẽ nháy mắt rồi vội vã rời đi. Lúc đó, Vy chỉ nghĩ đơn giản là ông thương con dâu, quan tâm cô như con gái. Cô thậm chí còn mỉm cười ấm lòng.
Rồi lại một lần khác, buổi tối muộn, khi Bố chồng vừa đi làm về. Ông thấy Vy đang bế Con, dỗ cho Con ngủ ở Sân. Giữa lúc Chồng và Mẹ chồng không để ý, Bố chồng nhanh chóng lại gần, tay khẽ đặt vào tay Vy một hộp sữa tươi còn lạnh, đoạn thì thầm: “Con uống đi cho khỏe.” Ánh mắt ông lúc đó không đơn thuần là sự lo lắng của người cha, mà có cả một chút gì đó bất an, vội vã. Ông liếc nhìn xung quanh như thể sợ bị bắt gặp, rồi lập tức quay người đi vào Nhà.
Vy siết chặt mẩu giấy và chiếc sà lỏn trong tay. Những hành động tưởng chừng nhỏ nhặt, đầy tình cảm ấy, giờ đây bỗng trở nên đáng sợ lạ thường. Không, đó không phải là sự quan tâm đơn thuần. Không phải là những cử chỉ vô tư của một người cha chồng hiền lành. Ánh mắt lén lút, sự vội vã, và cả những lần ông cố gắng dúi quà mà không để ai biết… Tất cả đều như những mảnh ghép vừa khít vào một bức tranh u ám. “Ông ấy đang cố gắng ‘mua chuộc’ mình sao? Hay là muốn truyền đạt một điều gì đó?” Giọng Vy thì thầm, lạc đi trong không gian tĩnh mịch của Phòng ngủ.
Một dự cảm chẳng lành len lỏi vào từng tế bào, đan xen cùng nỗi sợ hãi mơ hồ, lớn dần trong lòng Vy. Nó không chỉ là sự lo lắng cho bản thân, mà còn là nỗi sợ hãi cho Con, cho gia đình. Rốt cuộc, Bố chồng muốn nói gì? Cái chiếc sà lỏn rách và bốn chữ “ĐIẾNG NGƯỜI” này, có phải là khởi đầu cho một bí mật khủng khiếp mà Vy sắp phải đối mặt?
Sáng hôm sau, nỗi bất an vẫn lởn vởn trong tâm trí Vy như một bóng ma. Cô quyết định phải tìm hiểu. Giấu kỹ chiếc sà lỏn và mẩu giấy, Vy bước ra khỏi Phòng ngủ với vẻ mặt cố tỏ ra bình thường nhất. Thấy Bố chồng đang ngồi uống trà ở Nhà, Vy liền lại gần, chủ động bắt chuyện.
VY
(Giọng nhỏ nhẹ, quan tâm)
Bố ơi, bố đi làm về mệt không ạ? Dạo này công việc có áp lực nhiều không? Con thấy bố hơi gầy đi thì phải.
Bố chồng ngước lên nhìn Vy, nụ cười hiền lành thường thấy vẫn nở trên môi ông.
BỐ CHỒNG
(Cười hiền)
Không sao đâu con, việc già rồi thì gầy đi chút ấy mà. Công việc vẫn ổn định thôi. Con đừng lo lắng.
Vy gật đầu, nhưng ánh mắt cô không rời khỏi từng cử chỉ nhỏ của ông. Ông vẫn cười, nhưng nụ cười ấy không vươn tới đáy mắt. Nó giống như một tấm màn che giấu điều gì đó.
VY
(Thử nói khéo, ánh mắt thăm dò)
Dạo này con thấy bố hơi khác, có chuyện gì phiền lòng không ạ? Bố cứ kể cho con nghe, biết đâu con có thể giúp được.
Câu nói của Vy khiến Bố chồng khựng lại một nhịp. Nụ cười trên môi ông tắt hẳn trong giây lát, đôi mắt ông hơi nheo lại như đang cân nhắc điều gì, rồi ngay lập tức ông lại cười gượng gạo, lắc đầu.
BỐ CHỒNG
(Vội vã)
Không có gì đâu con, bố vẫn khỏe. Con đừng suy nghĩ nhiều. Chắc tại dạo này bố hơi ít ngủ thôi.
Ông lảng tránh ánh mắt của Vy, vội vàng cầm tách trà lên uống. Vy không bỏ qua chi tiết đó. Ánh mắt ông, dù chỉ thoáng qua, nhưng rõ ràng có sự né tránh, một thoáng lo lắng vụt tắt. Lời thăm dò của Vy đã thất bại hoàn toàn. Bố chồng kiên quyết không hé răng nửa lời. Vy cảm thấy thất vọng và bất lực. Rõ ràng, ông đang giấu giếm một điều gì đó rất lớn.
Bố chồng cụng tách trà xuống bàn, tiếng sứ va vào nhau nghe chói tai trong không gian tĩnh lặng. Ông lại cười, nụ cười gượng gạo đến lạ lùng. Vy nhìn kỹ, thấy rõ ánh mắt ông không dám đối diện với mình. Mặc cho ông cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng Vy nhận ra bàn tay ông đang cầm tách trà khẽ run lên bần bật, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy bất thường. Tim Vy đập mạnh. Khoảnh khắc ấy, mọi nghi ngờ trong lòng cô không còn là những câu hỏi lơ lửng nữa, mà đã kết tinh thành một sự thật kinh hoàng, vô hình đang hiện hữu ngay trong căn Nhà này. Chắc chắn có điều gì đó không ổn, một bí mật động trời đang được Bố chồng che giấu. Lòng Vy nặng trĩu, nỗi bất an và nghi ngờ đè nén, khiến cô gần như nghẹt thở.
Mấy ngày sau, nỗi bất an về Bố chồng và chiếc sà lỏn rách cứ đè nặng lên tâm trí Vy, giày vò cô không ngừng nghỉ. Đôi mắt Vy quầng thâm vì mất ngủ triền miên, gương mặt cô xanh xao, thiếu sức sống. Từ một người vợ, người mẹ năng động, Vy trở nên cáu kỉnh, gắt gỏng với những điều nhỏ nhặt nhất. Cô thường xuyên suy nghĩ lung tung, những hình ảnh về ánh mắt lảng tránh của Bố chồng, về món quà kinh hoàng cứ ám ảnh cô từng giây phút. Vy khó tập trung vào việc chăm sóc Con, nhiều lần cô lơ đãng suýt làm rơi đồ, hoặc quên mất những công việc lặt vặt trong Nhà.
Anh Minh, Chồng của Vy, nhận thấy sự thay đổi rõ rệt ở vợ mình. Anh lo lắng nhìn Vy đang ngồi thất thần trên ghế, Con bé nằm ngủ trên tay cô, nhưng ánh mắt Vy lại vô định nhìn về phía xa xăm.
“Em có tâm sự gì không?” Anh Minh nhẹ nhàng hỏi, giọng anh đầy sự quan tâm. Anh ngồi xuống cạnh Vy, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô. “Sao dạo này em cứ lơ đãng và mệt mỏi vậy? Em có chuyện gì giấu anh à?”
Vy giật mình, ánh mắt cô dao động. Cô quay sang nhìn Chồng, thấy được nỗi lo lắng chân thật trong mắt anh. Vy muốn nói, muốn trút bỏ gánh nặng đang đè nén lòng mình. Nhưng hình ảnh Bố chồng cùng nụ cười kỳ quái, cùng với sự sợ hãi về bí mật động trời, lại khiến cô nghẹn lời. Vy chỉ biết im lặng, bàn tay cô siết chặt tay anh Minh, nước mắt chực trào nhưng không dám khóc. Nỗi sợ hãi trong lòng cô quá lớn, lớn đến mức cô không thể thốt ra một lời nào. Cô sợ hãi điều gì sẽ xảy ra nếu cô nói ra, sợ hãi mối quan hệ trong gia đình sẽ rạn nứt hoàn toàn.
Vy vẫn nắm chặt tay Chồng, đôi mắt ầng ậc nước. Anh Minh nhìn vợ, kiên nhẫn chờ đợi, nhưng từng giây trôi qua, Vy lại càng cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt. Những lời muốn nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, không cách nào bật ra được. Cô nhìn Chồng, thấy được sự lo lắng chân thành trong đôi mắt anh, và nỗi sợ hãi càng dâng lên. Vy sợ hãi nếu cô nói ra, sự nghi ngờ sẽ gieo rắc vào lòng anh, khiến gia đình hạnh phúc này tan vỡ. Cô sợ anh sẽ không tin, sẽ cho rằng cô đa nghi, hoang tưởng.
“Em… không sao đâu anh,” Vy thì thầm, giọng khàn đặc, “Chắc em chỉ hơi mệt thôi.”
Anh Minh khẽ nhíu mày, không hoàn toàn tin tưởng, nhưng anh cũng không gặng hỏi thêm khi thấy Vy rõ ràng không muốn nói. Anh chỉ siết nhẹ tay Vy, an ủi.
Sau đêm đó, Vy vẫn không ngừng giày vò bản thân. Cô từng nghĩ đến việc tâm sự với chị gái mình, người cô luôn tin tưởng. Một buổi chiều, khi Chồng đi làm, Con đang ngủ say, Vy lấy điện thoại ra, ngón tay lướt đến danh bạ của chị. Cô hít một hơi thật sâu, định nhấn gọi, nhưng rồi lại chần chừ. Hình ảnh chiếc sà lỏn rách, mẩu giấy “điếng người” cùng ánh mắt khó hiểu của Bố chồng lại hiện lên.
“Nếu mình nói ra, chị sẽ nghĩ sao? Liệu chị có tin mình không, hay sẽ cho rằng mình quá nhạy cảm?” Vy tự hỏi. Nỗi sợ hãi bị đánh giá, bị coi là kẻ gây rối, hoặc tệ hơn là làm tổn hại đến danh dự của Bố chồng, người vẫn luôn được biết đến là hiền lành, đã khiến Vy run rẩy. Hạnh phúc gia đình mà cô đang có, dù mong manh, cũng là điều cô muốn giữ gìn. Vy sợ rằng một lời nói nhỏ, hoặc một sự hiểu lầm lớn, sẽ biến thành cơn sóng thần cuốn trôi tất cả.
Vy thở dài thườn thượt, cất điện thoại đi. “Biết đâu mình đã hiểu sai mọi chuyện?” cô tự trấn an, cố gắng tìm một lý do hợp lý cho hành động kỳ lạ của Bố chồng. Có thể đó chỉ là một sự nhầm lẫn, một trò đùa vô ý. Nhưng sâu thẳm trong lòng, sự bất an vẫn cuộn trào như một dòng nước ngầm. Cảm giác cô đơn, một mình đối mặt với bí mật đáng sợ này, đè nặng lên Vy, khiến cô nghẹt thở. Vy nhìn ra ngoài Sân, nơi nắng chiều dần tắt, lòng nặng trĩu. Cô vẫn giữ kín, ôm chặt nỗi sợ hãi đó vào lòng, như một con chim non bị nhốt trong lồng, tuyệt vọng tìm kiếm lối thoát nhưng không thấy.
Một buổi chiều nọ, khi Chồng vẫn đang ở công ty và Con đang say ngủ trong phòng, Vy đang lúi húi dọn dẹp ở khu bếp. Tiếng xe máy quen thuộc vọng vào từ Sân. Bố chồng đã về. Ông bước vào Nhà, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn thường nhật. Vy chào ông một tiếng rồi tiếp tục công việc của mình.
Vài phút sau, khi Vy đang định đi ngang qua Phòng khách để vào phòng ngủ của mình, một giọng nói bất ngờ vang lên khiến cô khựng lại. Đó là giọng Bố chồng, nhưng lại trầm khàn và mang một sự căng thẳng lạ lùng. Ông đang cầm điện thoại áp vào tai, lưng quay về phía Vy, bước đi lại trong phòng khách.
“Mày đừng làm khó con bé nữa!” Giọng ông dứt khoát, nhưng vẫn lộ rõ vẻ lo lắng, “Tao đã cảnh cáo mày rồi đấy!”
Vy giật mình, vội nép mình sau cánh cửa phòng bếp, tim đập thình thịch như đánh trống. Cô nín thở lắng nghe, cố gắng không bỏ sót một từ nào. Ai là “con bé” mà Bố chồng đang nói đến? Và ai đang làm khó cô gái đó, đến mức ông phải “cảnh cáo”? Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán Vy. Mối nghi ngờ về Bố chồng, về những hành động khó hiểu của ông, giờ đây càng trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Ông tiếp tục nói nhỏ hơn, những câu từ đứt quãng và khó nghe, nhưng Vy vẫn kịp bắt được một vài từ như “giải quyết”, “im lặng” và “không được để ai biết”. Cô đứng đó, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng. Sự thật ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài hiền lành của Bố chồng đang dần hé lộ, và Vy biết, cô không thể làm ngơ được nữa.
Vy nín thở, lắng nghe cho đến khi Bố chồng kết thúc cuộc gọi. Ông cúp máy, thở dài một tiếng nặng nề rồi đi thẳng vào Phòng ngủ của mình mà không hề hay biết Vy vẫn đang đứng chết lặng sau cánh cửa.
Từng lời Bố chồng vừa nói như tiếng sét đánh ngang tai Vy. “Con bé.” Ai là “con bé” đó? Và ai đang “làm khó” cô ta? Chợt, một tia sáng vụt qua trong đầu Vy, như một dòng điện chạy dọc sống lưng. “Con bé” đó… có phải là Vy không?
Cái cảm giác ớn lạnh quen thuộc bỗng ập đến. Vy lập tức liên tưởng đến chiếc sà lỏn rách cô đã nhận trong Phòng ngủ, cái thứ đáng lẽ không bao giờ thuộc về Bố chồng. Rồi mẩu giấy 4 chữ ‘điếng người’ đi kèm với nó, cùng với những Túi trái cây, hộp sữa mà ông thường dúi cho Vy. Tất cả những hành động kỳ lạ đó, bỗng chốc không còn là những biểu hiện biến thái đơn thuần.
Vy siết chặt tay. Đây không phải là sự cố gắng tán tỉnh hay quấy rối của một người đàn ông lớn tuổi. Giọng điệu của Bố chồng qua điện thoại đầy cảnh cáo, thậm chí là đe dọa. “Đừng làm khó con bé nữa,” ông đã nói. Phải chăng, ông đang cố gắng bảo vệ Vy? Bảo vệ Vy khỏi một thế lực nào đó, một âm mưu nào đó, hay một nguy hiểm nào đó mà cô chưa từng hay biết?
Một bức tranh hoàn toàn khác bắt đầu hiện ra trong tâm trí Vy, đen tối hơn và đáng sợ hơn nhiều. Không chỉ là sự kỳ quái của Bố chồng, mà là một mạng lưới bí mật đang vây hãm Vy. Cơn sợ hãi ban đầu dần chuyển thành một sự quyết tâm lạnh lùng. Vy phải tìm hiểu, phải biết rõ ai đang “làm khó” mình, và Bố chồng đang che giấu điều gì. Cô không thể cứ đứng yên chờ đợi những nguy hiểm vô hình ập đến nữa. Vy cần phải hành động.
Vy lùi lại khỏi cánh cửa, trái tim vẫn đập thình thịch nhưng ánh mắt đã thay đổi. Cơn sợ hãi ban đầu như một làn sương mù, giờ đã tan biến, nhường chỗ cho một sự lạnh lùng và kiên định đến lạ. Cô siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Không thể được. Vy thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong đầu cô. Mình không thể cứ sống mãi trong sự nghi ngờ và lo sợ này. Không thể để bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào, đe dọa mình và gia đình mình.
Chiếc sà lỏn rách, mẩu giấy 4 chữ ‘điếng người’… tất cả không phải là trò đùa biến thái. Những Túi trái cây, hộp sữa mà Bố chồng từng dúi cho Vy, không phải chỉ là sự quan tâm đơn thuần. Giọng điệu của Bố chồng qua điện thoại quá rõ ràng, quá nghiêm trọng. Ông đang cố gắng bảo vệ cô. Nhưng bảo vệ khỏi cái gì? Ai đang “làm khó” Vy?
Một cảm giác bức bối dâng trào trong lòng Vy. Cô không còn muốn trốn tránh, không còn muốn giả vờ như không có chuyện gì. Cô phải biết. Cô phải tìm ra sự thật đằng sau những hành động kỳ lạ của Bố chồng, đằng sau chiếc sà lỏn, đằng sau mẩu giấy đáng sợ đó.
“Mình phải biết chuyện gì đang xảy ra, dù có nguy hiểm đến đâu!” Vy tự nhủ, ánh mắt kiên định đến mức đáng sợ. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt xuống nỗi sợ hãi cuối cùng còn sót lại. Đã đến lúc Vy phải tự mình vén màn bí mật này. Cô không thể trông chờ vào ai khác.
Đêm hôm đó, Vy đợi đến khi cả Nhà chìm vào giấc ngủ sâu. Tiếng ngáy nhè nhẹ của Chồng, hơi thở đều đều của Con từ phòng bên cạnh là tín hiệu để Vy bắt đầu. Cô khẽ khàng rời giường, từng bước chân như mèo đi trên nhung, cố gắng không tạo ra một tiếng động nhỏ nhất. Ánh trăng mờ nhạt hắt qua khung cửa sổ, đủ soi đường cho Vy men theo hành lang tối.
Vy đứng trước cánh cửa Phòng ngủ của Bố chồng, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt khan, rồi từ từ vặn nắm đấm cửa. Cánh cửa hé mở không một tiếng kẽo kẹt. Vy nhẹ nhàng luồn vào trong, nhón gót chân từng bước một. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có mùi hương thoang thoảng của tinh dầu tràm và hơi thở đều đặn của Bố chồng đang say giấc.
Đôi mắt Vy lướt nhanh khắp căn phòng. Cô bắt đầu tìm kiếm. Đầu tiên là ngăn kéo tủ quần áo cũ kỹ. Vy cẩn thận kéo từng ngăn, lướt tay qua từng lớp quần áo, vật dụng cá nhân. Không có gì đáng chú ý. Cô nhẹ nhàng đóng lại, rồi tiến đến đầu giường. Dưới chiếc gối bông đã sờn, chỉ có vài tờ báo cũ và một chiếc kính lão. Vy tiếp tục rà soát, từng ngóc ngách nhỏ nhất, từng khe hở.
Khi Vy đưa tay xuống gầm giường, chạm phải một vật cứng lạnh. Cô từ từ kéo ra. Đó là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian, được khóa bằng một ổ khóa đồng nhỏ. Bên trong hộp, dưới lớp vải nhung đã sờn, Vy cảm nhận được một vật thể có hình dạng của một cuốn sổ. Tay cô run rẩy khi chạm vào cuốn sổ cũ kỹ đó, cố gắng mở ổ khóa nhưng vô vọng. Nó đã bị khóa chặt. Vy thầm nguyền rủa. Cô phải tìm cách mở nó ra.
Vy cố gắng nhét chiếc chìa khóa vào ổ khóa đồng nhỏ, nhưng không được. Cô bỗng nhớ lại Bố chồng thường hay cất những vật dụng quan trọng trong chiếc ví da cũ kỹ, thứ ông luôn để dưới gối. Vy quay lại đầu giường, cẩn thận nhấc chiếc gối lên. Dưới đó, ngoài mấy tờ báo cũ, quả nhiên có một chiếc ví da sờn bạc. Tay Vy run rẩy mở ví, lật từng ngăn một. Trong một ngăn nhỏ khuất, cô thấy một chiếc chìa khóa đồng bé xíu, ánh lên màu cũ kỹ.
Vy thở phào nhẹ nhõm, cầm chiếc chìa khóa trở lại chiếc hộp gỗ. Lần này, chìa khóa khớp hoàn hảo. Tiếng “cạch” nhỏ xíu vang lên trong đêm tĩnh mịch khiến Vy giật mình, nhưng không ai tỉnh giấc. Cô vội vàng mở hộp. Bên trong, là một cuốn sổ đã ngả màu ố vàng vì thời gian, bìa da đã bong tróc. Tim Vy đập thình thịch. Cô nhón tay nhấc cuốn sổ ra, run rẩy lật từng trang.
Những nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo từ đèn ngủ của Vy mà cô mang theo. Nó ghi lại những ngày tháng lộn xộn, những cái tên lạ hoắc, nhưng rồi một cái tên dần trở nên quen thuộc: “Tâm”. Kèm theo đó là những dòng than vãn về một căn bệnh hiểm nghèo, những cơn đau hành hạ và cả những lời ám chỉ về việc bị “hãm hại”, bị giam giữ trong chính căn nhà của mình. Vy đọc mà thấy rợn người, mồ hôi lạnh toát ra. “Tâm… là ai?” Vy tự hỏi. Có lẽ là tên của người phụ nữ trong bức thư, hay người phụ nữ bị ám ảnh bởi Bố chồng?
Vy lật nhanh hơn, cảm giác lo sợ xen lẫn tò mò dâng trào. Đến trang cuối cùng, một bức ảnh cũ mờ, đã bạc màu được kẹp gọn gàng. Vy khẽ rút bức ảnh ra. Trong ảnh, Bố chồng còn rất trẻ, đứng cạnh một người phụ nữ cũng còn rất trẻ, mái tóc dài thướt tha. Nụ cười của người phụ nữ ấy… đôi mắt ấy… Vy bàng hoàng. Cô cảm thấy một sự quen thuộc đến đáng sợ. Mắt Vy mở to, khuôn mặt tái mét. Người phụ nữ trong bức ảnh, với đôi mắt buồn và nụ cười dịu dàng đó, không ai khác chính là… mẹ ruột của Vy!Vy cố gắng nhét chiếc chìa khóa vào ổ khóa đồng nhỏ, nhưng không được. Cô bỗng nhớ lại Bố chồng thường hay cất những vật dụng quan trọng trong chiếc ví da cũ kỹ, thứ ông luôn để dưới gối. Vy quay lại đầu giường, cẩn thận nhấc chiếc gối lên. Dưới đó, ngoài mấy tờ báo cũ, quả nhiên có một chiếc ví da sờn bạc. Tay Vy run rẩy mở ví, lật từng ngăn một. Trong một ngăn nhỏ khuất, cô thấy một chiếc chìa khóa đồng bé xíu, ánh lên màu cũ kỹ.
Vy thở phào nhẹ nhõm, cầm chiếc chìa khóa trở lại chiếc hộp gỗ. Lần này, chìa khóa khớp hoàn hảo. Tiếng “cạch” nhỏ xíu vang lên trong đêm tĩnh mịch khiến Vy giật mình, nhưng không ai tỉnh giấc. Cô vội vàng mở hộp. Bên trong, là một cuốn sổ đã ngả màu ố vàng vì thời gian, bìa da đã bong tróc. Tim Vy đập thình thịch. Cô nhón tay nhấc cuốn sổ ra, run rẩy lật từng trang.
Những nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo từ đèn ngủ của Vy mà cô mang theo. Nó ghi lại những ngày tháng lộn xộn, những cái tên lạ hoắc, nhưng rồi một cái tên dần trở nên quen thuộc: “Tâm”. Kèm theo đó là những dòng than vãn về một căn bệnh hiểm nghèo, những cơn đau hành hạ và cả những lời ám chỉ về việc bị “hãm hại”, bị giam giữ trong chính căn nhà của mình. Vy đọc mà thấy rợn người, mồ hôi lạnh toát ra. “Tâm… là ai?” Vy tự hỏi. Có lẽ là tên của người phụ nữ trong bức thư, hay người phụ nữ bị ám ảnh bởi Bố chồng?
Vy lật nhanh hơn, cảm giác lo sợ xen lẫn tò mò dâng trào. Đến trang cuối cùng, một bức ảnh cũ mờ, đã bạc màu được kẹp gọn gàng. Vy khẽ rút bức ảnh ra. Trong ảnh, Bố chồng còn rất trẻ, đứng cạnh một người phụ nữ cũng còn rất trẻ, mái tóc dài thướt tha. Nụ cười của người phụ nữ ấy… đôi mắt ấy… Vy bàng hoàng. Cô cảm thấy một sự quen thuộc đến đáng sợ. Mắt Vy mở to, khuôn mặt tái mét. Người phụ nữ trong bức ảnh, với đôi mắt buồn và nụ cười dịu dàng đó, không ai khác chính là… mẹ ruột của Vy!
Vy chết lặng. Bức ảnh cũ mờ nhòe trong tay, nhưng đôi mắt buồn và nụ cười dịu dàng của người phụ nữ ấy lại hiển hiện rõ mồn một trong tâm trí Vy. Đó là Mẹ ruột của cô, người mà Vy chỉ có những ký ức rời rạc và luôn được kể là đã qua đời vì bệnh nặng từ rất sớm. Cả thế giới quan của Vy như sụp đổ trong chốc lát.
Mọi suy đoán của Vy về sự biến thái của Bố chồng, về những món quà kỳ lạ như `Chiếc sà lỏn rách`, những cái vuốt ve lén lút, những ánh mắt dõi theo đầy ẩn ý – tất cả giờ đây đều mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, kinh hoàng hơn gấp bội. Chiếc sà lỏn không phải là vật dụng biến thái, mà là một mảnh ghép của ký ức, một vật lưu niệm được cất giữ cẩn thận đến mức mục nát, rồi được trao lại như một tín hiệu tuyệt vọng. Cái `Mẩu giấy 4 chữ ‘điếng người’` kia, ban đầu Vy nghĩ là lời lẽ sỗ sàng, giờ đây hiện ra rõ ràng hơn trong tâm trí cô, như một tiếng sét đánh ngang tai: “MẸ BỊ HÃM”.
Vy siết chặt cuốn sổ và bức ảnh. Tay cô run lên bần bật. `Tâm`, cái tên cô đọc được trong nhật ký, chính là tên thật của Mẹ ruột cô, cô bỗng nhận ra điều đó qua một lời nhắc vu vơ ngày bé của người bà con. Những dòng chữ nguệch ngoạc trong sổ không phải là nỗi ám ảnh của một người đàn ông bệnh hoạn về một phụ nữ lạ, mà là lời than vãn đầy đau đớn của chính Mẹ ruột Vy về căn bệnh hiểm nghèo, về việc bị “hãm hại”, bị “giam giữ trong chính căn nhà của mình”. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra, không phải vì sợ Bố chồng, mà là vì một nỗi sợ hãi ghê gớm hơn đang len lỏi khắp cơ thể.
Vậy ra, Bố chồng không phải là kẻ biến thái, mà là một người đàn ông đã chứng kiến một bi kịch đau lòng, một bí mật kinh hoàng. Ông đã cố gắng gửi gắm thông điệp ấy cho Vy, có lẽ là từ rất lâu rồi, thông qua `Chiếc sà lỏn rách` và mảnh giấy nhỏ, nhưng Vy đã quá sợ hãi và hiểu lầm. Những `Túi trái cây, hộp sữa` ban đầu cô nhận, không phải là mồi nhử hay sự ve vãn, mà có lẽ chỉ là những món quà bình thường từ một người lớn tuổi, hoặc cách ông ấy cố gắng tiếp cận, tạo sự tin tưởng để cuối cùng có thể truyền đạt bí mật động trời này.
Vy nuốt khan, cổ họng nghẹn ứ. Mẹ ruột cô đã bị hãm hại, bị giam giữ ngay trong chính căn nhà này, nơi cô đang sống cùng `Chồng` và `Con`. Ai đã làm điều đó? `Mẹ chồng` cô? Hay một thế lực nào đó mà cô chưa hề hay biết? Mắt Vy lia nhanh quanh `Phòng ngủ`, từng góc tường, từng món đồ nội thất bỗng trở nên lạnh lẽo, đáng sợ. Nơi đây từng là mái ấm, giờ đây lại là nơi chôn giấu một tội ác kinh hoàng. Vy phải làm gì? Phải tin ai? Một nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy cô, nhưng đi kèm với đó là một sự quyết tâm sắt đá. Cô phải tìm ra sự thật, phải đòi lại công bằng cho Mẹ ruột, và trên hết, phải bảo vệ `Con` của mình khỏi bất cứ nguy hiểm nào đang rình rập trong chính ngôi `Nhà` này.
Vy nhìn vào đôi mắt của đứa `Con` đang say ngủ trong lòng, một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy trách nhiệm dâng lên. Cô biết mình không còn có thể sống trong nỗi sợ hãi và những phỏng đoán mông lung nữa. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vì Mẹ ruột, vì tương lai của `Con`, Vy sẽ không lùi bước. Cuộc sống vốn dĩ là những chuỗi thử thách, và đôi khi, để tìm thấy bình yên, người ta phải dũng cảm đối mặt với những cơn bão lớn nhất. Có thể, `Bố chồng` cũng chỉ là một nạn nhân, một người đàn ông yếu đuối không thể tự mình vạch trần tội ác, và ông ấy đã đặt toàn bộ hy vọng vào `Vy`. Cô sẽ không để ông thất vọng, cũng như không để linh hồn Mẹ ruột phải chịu uất ức mãi mãi. Một tia hy vọng le lói, rằng cuối cùng, sự thật sẽ được phơi bày, và công lý sẽ được thực thi, mang lại sự thanh thản cho những người đã khuất và bình yên cho những người còn sống.

