Vợ qu/a đ/ời ngay trên bàn đ/ẻ vì b//ăng hu//yết. Tối nào chồng cũng ngồi bế con trước b/àn th/ờ vợ tâm sự cho con đỡ nhớ mẹ. Bỗng một hôm con chỉ ra cửa sổ nói “Mẹ kìa!”, người chồng giật bắn mình k/i/nh h/ã/i khi thấy bóng dáng quen thuộc trong bộ đồ trắng thấp thoáng phía cửa… Đêm nay, như bao đêm khác, tôi lại ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, ôm con vào lòng. Ngoài kia, gió rít qua khe cửa, mưa lất phất rơi. Ngọn đèn vàng trên bàn thờ lung linh soi gương mặt người phụ nữ trong di ảnh – gương mặt tôi từng chạm vào hàng nghìn lần, giờ chỉ có thể nhìn qua lớp kính lạnh lẽo. Từ ngày vợ tôi – Lan – mất trên bàn đ/ẻ vì bă//ng hu//yết, căn nhà này như mất đi hơi ấm. Cô ấy ra đi ngay sau khi si//nh con g/ái được 20 phút. Tôi vẫn nhớ như in tiếng bác sĩ khàn đặc trong hành lang:– Chúng tôi đã cố hết sức… xin lỗi anh. Trời sụp xu ống. Tôi không khóc nổi, chỉ thấy đầu óc trống rỗng. Họ đặt đ/ứa bé vào tay tôi, nhỏ xíu, y/ếu ớt, mắt khép hờ. Tôi nhìn nó, vừa thương, vừa giận. Nếu không vì nó, Lan đâu phải ch//ết… Nhưng rồi, trong khoảnh khắc bàn tay con nắm lấy ngón tay tôi, tôi hiểu: nó chính là phần còn lại của cô ấy. Ba năm qua, tôi sống mà như người khác sống hộ. Ban ngày đi làm, tối về chỉ mong đến giờ ngồi trước b/àn th/ờ, kể cho Lan nghe hôm nay con gái biết gọi “ba”, biết cười, biết tập đi. Tôi kể như thể cô ấy vẫn ngồi đâu đó, mỉm cười lắng nghe. Con gái tôi tên Bé Na, mới lên ba. Con bé có đôi mắt đen láy, long lanh như mẹ nó. Nhiều khi nhìn con, tim tôi nhói lên. Có đêm, tôi tỉnh giấc giữa khuya, thấy nó bò đến bà/n th/ờ, chắp tay lẩm bẩm: – Con chào mẹ Lan… Tôi lặng nhìn, nước mắt cứ thế rơi. Tối nay, trời mưa nặng hạt. Sấ/m s/ét đì đùng. Tôi tắt hết điện, chỉ để lại ngọn nến nhỏ thắp trước b/àn th/ờ. Bé Na ngồi trong lòng tôi, nghịch chiếc vòng cổ bạc của mẹ mà tôi vẫn giữ. – Ba ơi, mẹ đâu rồi? – Con hỏi, giọng ngây thơ. – Mẹ ở xa lắm, con à. Nhưng mẹ vẫn thương con, vẫn nhìn con mỗi ngày. – Ở xa là ở đâu hả ba? – Là ở… trên trời. Con bé im lặng một lát, rồi bất ngờ chỉ tay ra phía cửa sổ, đôi mắt sáng lên: – Mẹ kìa!… xem tiếp dưới bình luận…👇
Người cha quay phắt đầu, ánh mắt hoảng loạn đổ dồn về phía cửa sổ, nơi Bé Na đang chỉ. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực khi bóng áo trắng mờ ảo, thấp thoáng hiện ra rõ ràng hơn một chút trong ánh sáng yếu ớt của ngọn nến và ánh chớp xa. Anh sững sờ, cảm thấy toàn thân tê liệt. Giống hệt Lan. Y hệt bộ đồ cô mặc ngày cuối cùng. Cơn gió lạnh buốt luồn qua khung cửa sổ đã mở hé, mang theo hơi ẩm và mùi đất mục.
Bé Na vẫn giữ nguyên tư thế, ngón tay bé xíu chỉ thẳng về phía bóng hình kia. Mắt con bé mở to, lấp lánh một niềm vui thích không tả xiết, hoàn toàn trái ngược với nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm can người cha.
“Mẹ… mẹ ơi…” Bé Na líu lo, giọng trong veo vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa gõ nhịp bên ngoài.
Người cha cố gắng nhấc chân nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn nhà. Anh nhìn chằm chằm vào bóng áo trắng, thứ mà lý trí anh khẳng định là không thể tồn tại, là sản phẩm của bóng tối và cơn mưa. Nhưng trái tim anh lại mách bảo điều ngược lại. Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, pha lẫn nỗi kinh hoàng và một chút hy vọng mong manh, bóp nghẹt lấy anh.
Anh thấy bóng áo trắng khẽ động đậy, như thể đang vẫy tay chào. Ánh chớp lóe lên một lần nữa, soi tỏ rõ hơn đường nét mơ hồ của dáng người đó. Có một sự dịu dàng, một nét gì đó rất đỗi thân thương mà chỉ có thể thuộc về Lan.
Bé Na cười khúc khích, rồi với lấy chiếc vòng cổ bạc trên tay người cha. Cô bé đưa nó lên môi ngấu nghiến, đôi mắt vẫn không rời khỏi khung cửa sổ.
“Mẹ thích cái này mà ba,” Bé Na nói, giọng đầy tự hào.
Câu nói của con gái như một nhát dao cứa vào tim người cha. Anh nhìn xuống Bé Na, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Bóng áo trắng vẫn đứng đó, lờ mờ, như một ảo ảnh chỉ có hai cha con họ mới nhìn thấy.
Anh nhớ lại lời của bác sĩ, nhớ lại những giọt máu đỏ thẫm loang lổ trên tấm ga trải giường bệnh. Anh đã thề sẽ bảo vệ mẹ con bé, nhưng cuối cùng lại đánh mất cả hai. Giờ đây, trước mắt anh là một điều không thể giải thích.
Một tiếng sấm lớn vang lên xé toạc màn đêm, làm rung chuyển cả căn phòng. Ngọn nến trên bàn thờ chao đảo, bóng tối đặc quánh như muốn nuốt chửng mọi thứ. Khi ánh sáng yếu ớt trở lại, bóng áo trắng ngoài cửa sổ đã biến mất. Chỉ còn lại màn mưa lạnh lẽo và tiếng gió hú.
Bé Na quay lại nhìn người cha, đôi mắt ngơ ngác. “Mẹ đi rồi ạ?”
Người cha lắp bắp, không nói nên lời. Anh chỉ biết ôm chặt lấy con gái, cảm nhận hơi ấm mong manh từ cơ thể bé bỏng. Cơn lạnh không còn đến từ gió mưa, mà từ sâu thẳm bên trong anh.
Người cha vội dụi mắt, cố gắng tin rằng mình chỉ nhìn nhầm do ảo ảnh của cơn mưa và nỗi sợ hãi. Anh lắc đầu, tự nhủ: “Không thể nào… mình bị hoang tưởng rồi.” Nhưng Bé Na vẫn giữ nguyên cánh tay chỉ ra ngoài, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm, không rời.
Bé Na cười khúc khích, rồi với lấy chiếc vòng cổ bạc trên tay người cha. Cô bé đưa nó lên môi ngấu nghiến, đôi mắt vẫn không rời khỏi khung cửa sổ.
“Mẹ thích cái này mà ba,” Bé Na nói, giọng đầy tự hào.
Câu nói của con gái như một nhát dao cứa vào tim người cha. Anh nhìn xuống Bé Na, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Bóng áo trắng vẫn đứng đó, lờ mờ, như một ảo ảnh chỉ có hai cha con họ mới nhìn thấy.
Anh nhớ lại lời của bác sĩ, nhớ lại những giọt máu đỏ thẫm loang lổ trên tấm ga trải giường bệnh. Anh đã thề sẽ bảo vệ mẹ con bé, nhưng cuối cùng lại đánh mất cả hai. Giờ đây, trước mắt anh là một điều không thể giải thích.
Một tiếng sấm lớn vang lên xé toạc màn đêm, làm rung chuyển cả căn phòng. Ngọn nến trên bàn thờ chao đảo, bóng tối đặc quánh như muốn nuốt chửng mọi thứ. Khi ánh sáng yếu ớt trở lại, bóng áo trắng ngoài cửa sổ đã biến mất. Chỉ còn lại màn mưa lạnh lẽo và tiếng gió hú.
Bé Na quay lại nhìn người cha, đôi mắt ngơ ngác. “Mẹ đi rồi ạ?”
Người cha lắp bắp, không nói nên lời. Anh chỉ biết ôm chặt lấy con gái, cảm nhận hơi ấm mong manh từ cơ thể bé bỏng. Cơn lạnh không còn đến từ gió mưa, mà từ sâu thẳm bên trong anh.
“Không sao đâu con gái,” Người cha thì thầm, giọng khản đặc. Anh ôm Bé Na vào lòng, bàn tay run rẩy vuốt ve mái tóc mềm mại của con. “Ba ở đây rồi.”
Anh cố gắng nở một nụ cười, nhưng nó méo mó và đầy đau khổ. Anh nhìn ra cửa sổ trống rỗng, nơi ảo ảnh vừa biến mất. Có lẽ, đó chỉ là sự ám ảnh của anh, của một người cha đang tuyệt vọng tìm kiếm một dấu vết nào đó của người vợ quá cố. Nhưng Bé Na… con bé đã nhìn thấy gì?
Một cơn gió mạnh thổi qua, làm hé toang thêm cánh cửa sổ. Tiếng mưa xối xả hơn. Người cha đứng đó, ôm chặt lấy con gái, như muốn bảo vệ bé khỏi cả thế giới bên ngoài và những nỗi sợ hãi vô hình đang bao vây lấy họ.
Anh nhìn xuống bàn thờ, nơi di ảnh của Lan đang mỉm cười hiền dịu. Những lời nói của con gái vang vọng trong đầu: “Mẹ thích cái này mà ba.” Chiếc vòng cổ bạc, kỷ vật duy nhất anh còn giữ lại của vợ. Bây giờ, nó đang nằm trong tay Bé Na, một kỷ vật kết nối hai thế giới, hai thực tại mà anh không thể nào hiểu thấu.
Người cha cảm thấy một nỗi bất lực dâng trào. Anh không biết phải làm gì tiếp theo. Anh chỉ biết rằng, cuộc sống của anh, kể từ giây phút này, sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Thế giới của anh đã vĩnh viễn thay đổi, bởi một sinh linh bé nhỏ và một bóng hình bí ẩn trong đêm mưa bão.
Anh siết chặt vòng tay, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của trái tim Bé Na. Anh tự nhủ, anh phải mạnh mẽ. Vì con bé. Anh phải tìm hiểu. Anh phải làm sáng tỏ. Dù điều đó có đáng sợ đến đâu.
Người cha ôm chặt Bé Na, tim đập loạn xạ. Anh đưa mắt nhìn ra cửa sổ tối om, nơi bóng áo trắng vừa thoắt ẩn thoắt hiện. Mưa vẫn rơi tí tách, tiếng gió rít qua khe cửa sổ tạo nên những âm thanh ma quái. Anh cố gắng trấn tĩnh, hít một hơi thật sâu.
“Con… con có thấy gì nữa không, Bé Na?” anh hỏi, giọng vẫn còn run rẩy.
Bé Na lắc đầu, đôi mắt ngơ ngác nhìn trân trối vào khuôn mặt cha. “Không ạ. Mẹ đi rồi.”
“Mẹ đi rồi,” người cha lặp lại, như để khẳng định điều gì đó. Anh nhìn xuống chiếc vòng cổ bạc trong tay Bé Na, rồi lại nhìn ra ngoài. Anh hiểu, đó không chỉ là ảo giác.
Lan qua đời đã ba năm, ngay sau khi Bé Na chào đời. Anh vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy. Tiếng khóc chào đời của con gái hòa lẫn với tiếng nức nở đau thương của gia đình. Bác sĩ với khuôn mặt u ám bước ra từ phòng sinh, mang theo tin sét đánh: Lan đã không qua khỏi vì băng huyết.
“Ba ơi, mẹ buồn không?” Bé Na bỗng hỏi, đôi mắt sáng rực.
Người cha giật mình. Buồn? Mẹ bé không buồn, mẹ bé đã ra đi. Nhưng sao con bé lại hỏi thế? Anh nhìn sâu vào mắt con, cố gắng tìm kiếm lời giải đáp.
“Mẹ không buồn đâu con gái. Mẹ đang ở một nơi tốt đẹp hơn,” anh nói dối, giọng cố gắng làm dịu lại.
Bé Na gật đầu, rồi lại chú tâm vào chiếc vòng cổ. Cô bé mân mê nó, đôi môi nhỏ xinh mấp máy như đang nói gì đó. Người cha nhận ra, con bé đang thì thầm những lời quen thuộc. Những lời mà anh thường nói với Lan, bên bàn thờ mỗi đêm.
Bóng tối trong phòng dường như đặc quánh hơn. Tiếng sấm sét từ xa vọng lại như tiếng gầm thét của ai đó. Người cha cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhìn về phía bàn thờ, nơi di ảnh Lan vẫn mỉm cười hiền dịu. Nụ cười ấy, giờ đây, sao mà xa lạ và bí ẩn.
“Ba ơi, mẹ bảo mẹ yêu ba,” Bé Na đột ngột nói, giọng trong trẻo nhưng mang theo một âm hưởng lạ lùng.
Người cha cứng đờ người. Mẹ yêu ba? Lan yêu anh, anh biết. Nhưng làm sao Bé Na lại biết điều đó? Và “mẹ” mà con bé nhắc tới, là ai? Là Lan? Hay là “bóng áo trắng” kia?
Anh nhìn con gái, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Cơn mưa đã nhẹ hạt hơn, nhưng bóng tối vẫn bao trùm lấy căn phòng. Anh cảm thấy mình đang đứng giữa ranh giới của thực tại và hư vô, giữa sự sống và cái chết.
“Bé Na,” anh bắt đầu, giọng nghẹn lại. “Con… con có thể cho ba xem cái vòng cổ đó không?”
Bé Na ngoan ngoãn đưa chiếc vòng cổ bạc cho cha. Khi anh chạm vào nó, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc cánh tay. Anh nhìn vào chiếc vòng, rồi nhìn vào di ảnh Lan. Cả hai dường như hòa làm một, một sợi dây vô hình kết nối quá khứ và hiện tại, giữa anh, Lan, và Bé Na.
Anh hiểu. Anh đã đánh mất Lan, nhưng giờ đây, có lẽ anh đang đối mặt với một điều còn đáng sợ hơn cả sự mất mát. Anh đang đối mặt với một bí ẩn, mà chính con gái mình là chìa khóa duy nhất.
Người cha từ từ đặt Bé Na xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Ánh mắt anh không rời khỏi khung cửa sổ tối đen như mực, nơi bóng áo trắng vừa vụt qua. Anh muốn chạy thật nhanh, lao tới đóng sập cánh cửa, khóa chặt mọi thứ đang rình rập bên ngoài. Nhưng một sức mạnh vô hình nào đó, một sự thôi thúc kỳ lạ, cứ níu giữ anh lại. Sự tò mò xen lẫn nỗi sợ hãi đang dần ăn mòn lý trí. Anh chầm chậm bước về phía cánh cửa, mỗi bước chân như nặng trĩu ngàn cân. Tiếng sấm ngoài kia vẫn gầm rú, như một lời cảnh báo.
Bàn thờ Lan vẫn lặng lẽ trong góc phòng. Nến trên bàn thờ đã lụi tàn, chỉ còn lại ánh sáng lập lòe yếu ớt từ ngọn đèn dầu. Di ảnh Lan, với nụ cười dịu dàng quen thuộc, dường như đang nhìn anh với ánh mắt buồn bã. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt lan tỏa khắp căn phòng, không phải do cơn mưa đêm mà là một cảm giác bất an sâu sắc.
“Mẹ bảo mẹ yêu ba,” Bé Na nhắc lại, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một âm hưởng xa lạ, ám ảnh. Người cha cứng đờ người. Lan yêu anh, anh biết điều đó. Nhưng làm sao Bé Na lại biết những lời đó? Và “mẹ” mà con bé đang nhắc đến, là ai? Là hồn ma của Lan? Hay là “bóng áo trắng” kia, cái bóng hình bí ẩn đang lởn vởn ngoài kia?
Anh nhìn Bé Na, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Cơn mưa đã dịu bớt, nhưng bóng tối vẫn đặc quánh bao trùm. Anh cảm thấy mình đang đứng chênh vênh giữa ranh giới mong manh của thực tại và ảo ảnh, giữa sự sống và cái chết.
“Bé Na,” anh cất tiếng, giọng nghẹn lại. “Con… con có thể cho ba xem cái vòng cổ đó không?”
Bé Na ngoan ngoãn đưa chiếc vòng cổ bạc trong tay cho cha. Khi ngón tay người cha chạm vào nó, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc cánh tay. Anh nhìn vào chiếc vòng, rồi ngước nhìn di ảnh Lan. Hai thứ tưởng chừng không liên quan, giờ đây lại như hòa làm một, dệt nên một sợi dây vô hình kết nối quá khứ và hiện tại, giữa anh, Lan và Bé Na. Anh hiểu. Anh đã mất Lan, nhưng giờ đây, có lẽ anh đang đối mặt với một thứ còn đáng sợ hơn cả sự mất mát đơn thuần. Anh đang bước chân vào một bí ẩn mà chính con gái mình, Bé Na, lại là chìa khóa duy nhất.
Anh hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Anh nhìn vào đôi mắt ngây thơ của Bé Na, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời. “Con yêu, con có nhìn thấy mẹ ở ngoài cửa sổ không?” anh hỏi, giọng cố gắng làm dịu lại.
Bé Na lắc đầu, đôi mắt trong veo nhìn trân trối vào cha. “Không ạ. Mẹ đi rồi.”
“Mẹ đi rồi,” người cha lặp lại, như để khẳng định lại một sự thật đau lòng. Anh nhìn xuống chiếc vòng cổ bạc trong tay, rồi lại đưa mắt nhìn ra ngoài. Anh biết, đó không chỉ là ảo giác nữa. Cái bóng áo trắng kia, nó không phải là trí tưởng tượng của anh.
Căn phòng dường như bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ tạo nên những âm thanh ma quái. Người cha cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhìn về phía bàn thờ, nơi di ảnh Lan vẫn mỉm cười hiền dịu. Nụ cười ấy, giờ đây, sao mà xa lạ và bí ẩn. Anh cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình, một sự hiện diện vô hình nhưng đầy áp lực.
“Ba ơi, mẹ bảo mẹ yêu ba,” Bé Na bỗng nhiên nói, giọng trong trẻo nhưng mang theo một âm hưởng lạ lùng, khiến người cha sởn gai ốc.
Người cha cứng đờ người. Lan yêu anh, anh biết. Nhưng làm sao Bé Na lại biết điều đó? Và “mẹ” mà con bé nhắc tới, là ai? Là Lan? Hay là “bóng áo trắng” kia? Anh nhìn sâu vào mắt con gái, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một chút manh mối nào đó.
Bé Na vẫn nắm chặt chiếc vòng cổ bạc, tay nhỏ mân mê nó. Cô bé mấp máy môi, như đang thì thầm những lời quen thuộc. Những lời mà anh thường nói với Lan, bên bàn thờ mỗi đêm. Anh nhận ra. Con bé đang lặp lại những lời cầu nguyện của anh.
Bóng tối trong phòng dường như đặc quánh hơn. Tiếng sấm sét từ xa vọng lại như tiếng gầm thét của ai đó. Người cha cảm thấy tim mình đập loạn xạ. Anh nhìn về phía cửa sổ, nơi bóng áo trắng vừa thoắt ẩn thoắt hiện. Anh hiểu, đó không chỉ là ảo giác. Lan đã qua đời, anh biết. Nhưng có lẽ, cô ấy vẫn còn ở đâu đó, dõi theo anh và Bé Na.
Anh từ từ đặt Bé Na xuống sàn. Ánh mắt anh không rời khỏi cửa sổ. Anh muốn chạy thật nhanh, muốn đóng chặt cửa lại. Nhưng một lực vô hình nào đó níu giữ anh. Sự tò mò trộn lẫn với nỗi sợ hãi khiến anh chầm chậm bước về phía cánh cửa, mỗi bước chân đều nặng trĩu.
Người cha tiến sát cửa sổ, cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm dày đặc. Bên ngoài, chỉ còn tiếng mưa gió gào thét và ánh chớp loé lên, chiếu rọi những giọt mưa đọng trên khung kính. Anh nhìn ra ngoài, không thấy bất cứ điều gì, cảm thấy một sự thất vọng và hoang mang tột độ. Bóng áo trắng đã tan biến, chỉ để lại tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh quay lại nhìn Bé Na, con bé vẫn đang ngồi yên lặng trên sàn, ngón tay nhỏ bé vẫn mân mê chiếc vòng cổ bạc.
“Ba ơi,” Bé Na khẽ gọi, giọng nó vẫn trong veo nhưng giờ đây lại mang một nỗi buồn man mác. “Mẹ đi rồi thật sao ạ?”
Câu hỏi của con gái như nhát dao cứa vào tim người cha. Anh quỳ xuống, ôm lấy Bé Na vào lòng. “Mẹ đi rồi, con yêu à. Nhưng mẹ luôn ở đây, trong tim chúng ta.” Anh vuốt ve mái tóc mềm của con gái, cố gắng trấn an cả hai. Anh nhìn di ảnh Lan trên bàn thờ. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng, nhưng giờ đây, trong mắt anh, nó mang theo một vẻ gì đó thách thức, như thể cô đang nói với anh: “Anh còn chần chừ gì nữa?”
Anh buông Bé Na ra, rồi đứng dậy. Anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải đối mặt với những gì đang diễn ra. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa. Mưa đã ngớt, chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ. Anh cảm thấy mình bị thôi thúc phải ra ngoài, phải tìm hiểu xem cái bóng áo trắng kia là gì, là ai. Nhưng anh cũng lo sợ. Sợ rằng nếu anh rời xa Bé Na, cô bé sẽ lại gặp nguy hiểm.
Bỗng nhiên, anh nhìn thấy. Một tia sáng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ. Nó không phải là ánh đèn đường hay ánh trăng. Nó là một thứ ánh sáng kỳ lạ, xanh nhạt, như từ dưới nước hắt lên. Ánh sáng đó chỉ nhấp nháy một lần rồi tắt lịm.
Anh vội vàng chạy đến cửa sổ, mở tung nó ra. Một cơn gió lạnh buốt ùa vào phòng, mang theo mùi ẩm mốc và mùi hoa huệ thoang thoảng. “Lan…” anh thì thầm tên vợ. Anh nhìn ra ngoài. Chỉ có màn đêm đặc quánh và những tán cây lay động trong gió. Không một dấu vết. Không một ai.
Anh sụp xuống sàn nhà, cảm giác tuyệt vọng dâng lên. Anh đã mất cô ấy ba năm trước, sau khi cô sinh Bé Na. Cái đêm định mệnh ấy, tiếng khóc chào đời của con gái anh vang lên cùng với hơi thở cuối cùng của người vợ. Anh đã cố gắng sống tiếp vì con, nhưng cái bóng của quá khứ luôn ám ảnh anh. Và giờ đây, cái bóng áo trắng bí ẩn kia, liệu đó có phải là Lan đang cố gắng giao tiếp với anh? Hay là một điều gì đó tăm tối hơn đang rình rập? Anh nhìn vào chiếc vòng cổ bạc trên tay Bé Na, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh cảm thấy một sợi dây vô hình đang kéo anh vào một cuộc chiến mà anh chưa sẵn sàng.
Người cha vẫn đứng sững sờ, ánh mắt dán chặt vào khung cửa sổ trống rỗng. Mùi hoa huệ thoang thoảng, quen thuộc đến ám ảnh, dường như vẫn còn vương vấn trong không khí. Anh đưa tay lên bịt mũi, cố gắng xua đi thứ mùi hương gây nhói tim. Bé Na, vẫn ngồi đó, chiếc vòng cổ bạc lấp lánh dưới ánh nến leo lét trên bàn thờ.
“Lan ơi, có phải em không?” Người cha thì thầm, giọng khản đặc, nước mắt trực trào. Ba năm trước, cũng vào một đêm mưa tầm tã, anh đã nghe tiếng bác sĩ bước ra khỏi phòng sinh, giọng nói lạnh lùng như băng: “Chúng tôi đã cố hết sức…”. Nỗi đau mất vợ, sự bất lực khi không thể níu giữ hơi thở cuối cùng của người phụ nữ mình yêu thương, lại ùa về như một cơn sóng dữ. Ký ức đau đớn ấy, ám ảnh anh từng đêm. Và giờ đây, cái bóng áo trắng kia, liệu có phải là một lời nhắc nhở tàn nhẫn, hay là một sự cứu rỗi?
Anh nhớ lại cái đêm đó. Tiếng khóc oe oe chào đời của Bé Na vang lên cùng lúc với tiếng nấc nghẹn của anh. Lan, vợ anh, nằm đó, khuôn mặt xanh xao, hơi thở yếu ớt dần. Băng huyết. Một từ ngắn ngủi, nhưng đã cướp đi tất cả. Anh nhìn di ảnh Lan trên bàn thờ. Nụ cười dịu dàng của cô trong ảnh như chọc vào lòng anh. “Anh còn chần chừ gì nữa?” – dường như cô đang hỏi anh.
Bé Na ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt to tròn ngấn nước. “Ba ơi, mẹ không vui đâu ạ,” con bé nói, giọng líu lo. “Mẹ khóc.”
Lời nói của con gái như nhát dao cứa sâu hơn vào trái tim người cha. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh con, ôm chặt lấy Bé Na. Chiếc vòng cổ bạc trên tay con bé, thứ mà Lan luôn đeo, giờ đây lại là thứ duy nhất kết nối hai mẹ con. Anh vuốt ve mái tóc mềm của con, cảm nhận từng hơi ấm run rẩy của con bé. “Mẹ không khóc đâu con yêu,” anh cố gắng trấn an, giọng run run. “Mẹ đang ở một nơi rất tốt.”
Lời nói dối của anh, anh biết, chẳng thể nào che đậy được nỗi đau trong mắt con bé. Anh nhìn chiếc vòng cổ. Ánh bạc lấp lánh phản chiếu ánh nến, tạo ra những ảo ảnh kỳ lạ trên sàn nhà. Anh cảm thấy một lực hút vô hình, một thôi thúc mãnh liệt phải làm điều gì đó. Anh phải tìm hiểu. Anh phải biết cái bóng áo trắng đó là ai.
Anh đứng dậy, bước chân nặng trĩu về phía cửa sổ. Anh mở tung nó ra một lần nữa. Cơn gió đêm lùa vào, mang theo mùi ẩm mốc và thứ mùi hoa huệ nồng nàn. Anh nhìn ra ngoài, vào màn đêm đen đặc. Không có gì cả. Chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ lá, và thỉnh thoảng, một tiếng sấm rền xa xa.
Anh sụp xuống sàn, cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy anh. Anh đã mất tất cả. Nhưng giờ đây, cái bóng áo trắng bí ẩn kia, nó lại dấy lên một tia hy vọng, dù mong manh. Hay đó là một cái bẫy? Một sự trêu đùa tàn nhẫn của số phận? Anh nhìn Bé Na, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh biết, mình không còn đường lui. Cuộc hành trình tìm kiếm sự thật, dù có đáng sợ đến đâu, cũng đã bắt đầu.
Người cha đứng dậy, cơ thể rã rời. Anh cúi xuống nhìn Bé Na, con bé vẫn ngồi im lặng trên sàn, đôi mắt to tròn nhìn anh. Anh cúi xuống ôm con vào lòng, cố gắng trấn tĩnh: “Không có gì đâu con, chỉ là gió thôi.” Nhưng lời nói của anh không thể che giấu được sự run rẩy. Anh cảm nhận được sự sợ hãi tột độ đang bóp nghẹt trái tim mình. Mùi hoa huệ vẫn phảng phất, như một lời nhắc nhở dai dẳng về người vợ đã mất. Anh biết, Bé Na cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường. Đôi tay nhỏ bé siết chặt lấy chiếc áo của anh, tìm kiếm sự an toàn.
“Mẹ ơi,” Bé Na thì thầm, giọng run run, “bóng áo trắng đi rồi ạ?”
Người cha cứng đờ người. “Bóng áo trắng?” Anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Đó là bà tiên con ạ, bà tiên đến giúp chúng ta.” Lời nói dối trắng trợn, anh tự nhận thức được. Anh không thể che giấu sự thật này mãi mãi. Anh nhìn di ảnh Lan trên bàn thờ, đôi mắt cô như đang trách móc sự yếu đuối của anh.
Tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ, như một lời cảnh báo. Gió rít lên từng hồi, quất vào ô kính. Căn phòng nhỏ bỗng trở nên lạnh lẽo, âm u. Người cha cảm thấy như có ai đó đang quan sát mình, một ánh nhìn xuyên thấu, dò xét. Anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng, rồi dừng lại ở cửa sổ. Có lẽ, mọi chuyện không chỉ đơn giản là do gió. Có lẽ, có một điều gì đó thực sự đã bước vào cuộc đời họ.
Anh siết chặt Bé Na hơn. “Ba ở đây rồi con yêu,” anh nói, giọng cố gắng vang lên sự kiên định. “Không có gì phải sợ hết.” Nhưng chính anh cũng không tin vào lời mình nói. Nỗi ám ảnh về cái đêm Lan ra đi, về tiếng bác sĩ thông báo cái chết lạnh lùng, về sự bất lực của bản thân, giờ đây lại trở về như một cơn ác mộng.
Anh đặt Bé Na xuống sàn, rồi đứng dậy. Anh bước đến bàn thờ, tay lần theo từng món đồ kỷ niệm của Lan. Chiếc vòng cổ bạc. Anh cầm nó lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Nó từng là vật gắn bó với Lan, giờ lại là thứ duy nhất anh còn lại của cô. Anh nhìn Bé Na, con bé đang nghịch chiếc vòng trên tay. “Con gái yêu, con có muốn nghe ba kể về mẹ không?” anh hỏi, giọng khản đặc. Bé Na gật đầu, đôi mắt tròn xoe đầy chờ đợi.
Người cha bắt đầu kể, giọng nói chìm trong tiếng mưa rơi và sấm sét. Anh kể về Lan, về nụ cười của cô, về tình yêu của họ. Anh cố gắng xua đi nỗi sợ hãi, tập trung vào những kỷ niệm đẹp. Nhưng mỗi khi anh nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng tối lại như đặc quánh hơn, và anh lại cảm thấy một sự hiện diện kỳ lạ. Một sự hiện diện mà anh không thể giải thích. Anh biết, cuộc chiến của mình chỉ mới bắt đầu.
Người cha nhìn Bé Na, con bé ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo ngước nhìn anh. Bàn tay nhỏ xíu của con bé nhẹ nhàng đặt lên má anh.
BÉ NA
(Ngây thơ)
Mẹ nói nhớ ba Na lắm. Mẹ bảo mẹ về thăm ba Na mà.
Câu nói của Bé Na như một lưỡi dao cứa thẳng vào tim Người cha. Nỗi sợ hãi xưa cũ, cái nỗi ám ảnh về cái đêm định mệnh, lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bóp nghẹt lấy anh. Anh cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Anh nhìn di ảnh Lan trên bàn thờ, nụ cười hiền hậu của cô như đang dõi theo anh, một ánh mắt đầy trách móc, hay chỉ là nỗi niềm của người cha đang vật lộn với quá khứ?
Người cha ôm chặt Bé Na vào lòng, cố gắng trấn tĩnh hơi thở của mình. Anh có thể cảm nhận được sự run rẩy của chính mình đang lan sang con bé. Tiếng sấm bên ngoài vẫn không ngừng gầm rú, hòa quyện với tiếng gió rít qua khe cửa. Căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên lạnh lẽo đến thấu xương. Mùi hoa huệ thoang thoảng trong không khí, một mùi hương quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo sự ám ảnh đến lạ.
Người cha đưa mắt nhìn ra cửa sổ, bóng tối đặc quánh như muốn nuốt chửng mọi thứ. Anh không dám tin vào mắt mình, nhưng anh chắc chắn đã nhìn thấy một bóng dáng lướt qua. Một dáng hình thoắt ẩn thoắt hiện, mờ ảo trong màn đêm. Anh nhớ lại lời Bé Na nói về “bóng áo trắng”. Anh đã cố gắng trấn an con bé, gọi đó là “bà tiên”, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết điều đó không phải là sự thật. Anh biết, cái đêm Lan ra đi, có điều gì đó đã xảy ra, một điều gì đó mà anh không thể lý giải.
Anh siết chặt Bé Na hơn nữa, áp mặt con bé vào ngực mình.
NGƯỜI CHA
(Giọng khản đặc)
Ba đây rồi con yêu. Không có gì phải sợ cả.
Nhưng chính anh cũng không tin vào lời mình nói. Nỗi sợ hãi đã len lỏi vào từng tế bào, khiến anh run rẩy. Anh nhớ lại cái ngày định mệnh đó, tiếng bác sĩ thông báo cái chết lạnh lùng. Ba năm trôi qua, nhưng ký ức ấy vẫn ám ảnh anh từng giây phút. Nỗi bất lực của một người chồng, một người cha, không thể bảo vệ vợ con.
Người cha đặt Bé Na xuống sàn, ánh mắt hướng về bàn thờ. Anh cầm lấy chiếc vòng cổ bạc của Lan. Nó lạnh lẽo trong tay anh, như chính trái tim anh lúc này. Chiếc vòng đã từng gắn bó với Lan, giờ là thứ duy nhất còn lại, một kỷ vật đau thương. Anh nhìn Bé Na, con bé đang chăm chú nghịch ngợm chiếc vòng trên tay anh.
NGƯỜI CHA
(Thì thầm)
Con gái yêu, con có muốn nghe ba kể về mẹ không?
Bé Na gật đầu, đôi mắt to tròn đầy mong chờ. Người cha bắt đầu câu chuyện, giọng nói chìm lẫn vào tiếng mưa gió bên ngoài. Anh kể về Lan, về nụ cười, về tình yêu của họ. Anh cố gắng tìm lại những ký ức đẹp đẽ, để xua tan đi bóng tối đang bao trùm. Nhưng mỗi lần liếc nhìn ra cửa sổ, anh lại cảm nhận được một sự hiện diện kỳ lạ. Một cảm giác như có ai đó đang quan sát mình, từ bóng tối, từ thế giới bên kia. Anh biết, cuộc chiến của anh chỉ mới bắt đầu.
Người cha đặt Bé Na xuống sàn, ánh mắt hướng về bàn thờ. Anh cầm lấy chiếc vòng cổ bạc của Lan. Nó lạnh lẽo trong tay anh, như chính trái tim anh lúc này. Chiếc vòng đã từng gắn bó với Lan, giờ là thứ duy nhất còn lại, một kỷ vật đau thương. Anh nhìn Bé Na, con bé đang chăm chú nghịch ngợm chiếc vòng trên tay anh.
NGƯỜI CHA
(Thì thầm)
Con gái yêu, con có muốn nghe ba kể về mẹ không?
Bé Na gật đầu, đôi mắt to tròn đầy mong chờ. Người cha bắt đầu câu chuyện, giọng nói chìm lẫn vào tiếng mưa gió bên ngoài. Anh kể về Lan, về nụ cười, về tình yêu của họ. Anh cố gắng tìm lại những ký ức đẹp đẽ, để xua tan đi bóng tối đang bao trùm. Nhưng mỗi lần liếc nhìn ra cửa sổ, anh lại cảm nhận được một sự hiện diện kỳ lạ. Một cảm giác như có ai đó đang quan sát mình, từ bóng tối, từ thế giới bên kia. Anh biết, cuộc chiến của anh chỉ mới bắt đầu.
Đột nhiên, ngọn nến trên bàn thờ chớp động mạnh rồi tắt phụt, đẩy căn phòng vào bóng tối sâu thẳm, chỉ còn ánh chớp hiếm hoi từ bên ngoài. Một luồng khí lạnh buốt bất ngờ thổi qua, khiến Người cha ôm chặt Bé Na hơn, tim anh đập như trống bỏi. Bé Na im bặt, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm về phía cửa sổ.
BÉ NA
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Mẹ… mẹ Na…
Người cha theo hướng mắt con bé nhìn ra cửa sổ. Dưới ánh chớp lóe lên, một bóng dáng mờ ảo đứng đó, lờ mờ như được dệt từ sương khói. Chiếc áo trắng phất phơ trong gió, quen thuộc đến ám ảnh. Đó chính là “Bóng áo trắng” mà Bé Na vẫn thường nhắc đến. Tim Người cha như ngừng đập. Anh biết, đây không phải là ảo giác. Mùi hoa huệ quen thuộc lại nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện với mùi ẩm mốc của màn đêm. Anh cảm thấy hơi thở mình như bị rút cạn.
NGƯỜI CHA
(Giọng lạc đi, cố gắng trấn tĩnh)
Không… không có ai cả, con yêu. Đó chỉ là… là gió thôi.
Lời nói của anh yếu ớt đến mức chính anh cũng không tin. Bóng áo trắng ngoài cửa sổ dường như có một sự chuyển động tinh tế, một cái nghiêng đầu, như đang nhìn thẳng vào anh, vào con gái anh. Tiếng sấm rền vang như một lời cảnh báo. Người cha cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực vô hình, mạnh mẽ và lạnh lẽo. Anh siết chặt Bé Na, cố gắng che chắn cho con bé khỏi thứ đang lơ lửng ngoài kia. Anh nhớ lại khoảnh khắc sinh tử của Lan, nhớ lại cái đêm định mệnh đó. Mọi thứ dường như đang lặp lại, nhưng lần này, nó còn đáng sợ hơn gấp bội.
NGƯỜI CHA
(Giọng khản đặc, cố gắng lừa dối chính mình)
Không… không có ai cả, con yêu. Đó chỉ là… là gió thôi.
Lời nói của anh yếu ớt đến mức chính anh cũng không tin. Bóng áo trắng ngoài cửa sổ dường như có một sự chuyển động tinh tế, một cái nghiêng đầu, như đang nhìn thẳng vào anh, vào con gái anh. Tiếng sấm rền vang như một lời cảnh báo. Người cha cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực vô hình, mạnh mẽ và lạnh lẽo. Anh siết chặt Bé Na, cố gắng che chắn cho con bé khỏi thứ đang lơ lửng ngoài kia. Anh nhớ lại khoảnh khắc sinh tử của Lan, nhớ lại cái đêm định mệnh đó. Mọi thứ dường như đang lặp lại, nhưng lần này, nó còn đáng sợ hơn gấp bội.
Một luồng gió mạnh bất ngờ lùa qua khe cửa sổ, làm ngọn nến duy nhất còn sót lại trên bàn thờ chập chờn rồi vụt tắt hẳn. Căn phòng chìm trong bóng tối tuyệt đối, chỉ còn tiếng mưa như trút nước và tiếng gió rít gào bên ngoài. Bé Na im bặt, hai tay bám chặt lấy vai áo Người cha. Một cảm giác lạnh lẽo, buốt giá thấm sâu vào xương tủy.
Người cha cố gắng dùng tay rà soát xung quanh, tìm kiếm Bé Na. Anh cần đảm bảo con bé vẫn ở đây, an toàn trong vòng tay mình. Nhưng bàn tay anh, thay vì chạm vào làn da mềm mại của con gái, lại chỉ chạm vào không khí lạnh lẽo. Anh sờ soạng thêm, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Chiếc vòng cổ bạc mà anh đã đưa cho Bé Na nghịch ngợm lúc trước, nó không còn ở trên tay con bé nữa.
NGƯỜI CHA
(Hoảng loạn, giọng run rẩy)
Bé Na? Bé Na ơi, con đâu rồi? Con gái?
Anh cố gắng gọi tên con gái, giọng nói ngày càng yếu ớt. Cảm giác bất an ban nãy giờ biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Anh lờ mờ nhận ra thứ gì đó đang mất đi, một thứ vô cùng quan trọng. Anh mò mẫm tìm kiếm, bàn tay run lên bần bật.
Trong bóng tối đặc quánh, chỉ nghe thấy tiếng mưa và tiếng tim Người cha đập điên cuồng. Anh cảm nhận được một khoảng trống đáng sợ ngay bên cạnh mình, nơi lẽ ra Bé Na phải ở đó. Anh lập tức lao về phía cửa sổ, nơi Bé Na vẫn đang nhìn chằm chằm.
Ánh chớp lóe lên lần nữa, soi rọi căn phòng trong giây lát. Dưới ánh sáng yếu ớt đó, Người cha nhìn thấy một cảnh tượng khiến anh kinh hoàng tột độ. Bé Na không còn ở trong vòng tay anh nữa. Con bé đứng cách đó vài bước, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào bóng áo trắng ngoài cửa sổ.
Và rồi, một điều còn tồi tệ hơn nữa xảy ra. Chiếc vòng cổ bạc, thứ mà anh vẫn nghĩ Bé Na đang nghịch, giờ lấp lánh một cách kỳ lạ trên cổ tay Bé Na. Nhưng không phải là Bé Na mà anh biết. Đôi tay Bé Na, giờ đây, có một vẻ gì đó quen thuộc đến rợn người.
NGƯỜI CHA
(Thét lên trong tuyệt vọng)
Bé Na!
Nhưng tiếng thét của anh chìm lẫn vào tiếng gió gào thét, hoàn toàn bị nhấn chìm trong màn đêm u ám.
Bàn tay Người cha run rẩy mò mẫm không khí lạnh lẽo, nỗi hoảng loạn ban nãy giờ biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Anh cảm nhận rõ sự mất mát khủng khiếp, một khoảng trống chết người ngay bên cạnh. Anh lập tức lao về phía cửa sổ.
Một tia chớp rạch ngang bầu trời, soi rọi căn phòng trong giây lát. Dưới ánh sáng lập lòe ấy, Người cha chết lặng. Bé Na đứng đó, cách anh vài bước, đôi mắt mở to ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhưng điều khiến anh kinh hoàng là Bé Na không còn trong vòng tay anh nữa. Và trên cổ tay con bé, chiếc vòng cổ bạc quen thuộc đang lấp lánh một cách kỳ lạ, trên một đôi tay không hoàn toàn là của Bé Na.
NGƯỜI CHA
(Thét lên trong tuyệt vọng)
Bé Na!
Tiếng thét của anh lạc lõng giữa tiếng gió gào rú và mưa giăng. Anh lao đến, cố gắng kéo con gái lại, nhưng bàn tay anh lại sượt qua không khí. Bé Na không hề quay đầu lại, đôi mắt con bé vẫn dán chặt vào bóng áo trắng ngoài kia.
BÓNG ÁO TRẮNG
(Giọng nói thì thầm, như gió lùa qua kẽ lá, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Người cha)
Na… con gái mẹ…
Người cha nhìn chằm chằm vào bóng áo trắng. Dáng hình ấy mờ ảo, không rõ hình hài, nhưng toát lên một vẻ gì đó quen thuộc đến rợn người. Rồi anh nhận ra, đó chính là hình ảnh của Lan, vợ anh, mẹ của Bé Na. Lan đã ra đi ba năm trước, trên bàn sinh Bé Na.
NGƯỜI CHA
(Lắp bắp, giọng run rẩy)
Lan… em… em làm gì vậy? Bé Na…
Bóng áo trắng như một làn khói, từ từ tiến lại gần Bé Na. Bé Na không hề kháng cự, thậm chí còn chìa bàn tay nhỏ bé của mình ra. Khi hai bàn tay chạm nhau, Người cha cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Đôi tay Bé Na, giờ đây, nhìn rất giống tay của Lan.
LAN (BÓNG ÁO TRẮNG)
(Giọng nói mềm mại, đầy yêu thương nhưng cũng ẩn chứa nỗi u buồn)
Mẹ nhớ con, con gái bé bỏng của mẹ. Mẹ không thể để con ở lại một mình.
Bé Na mỉm cười, một nụ cười ngây thơ, vô tư. Nhưng trong đôi mắt con bé, Người cha nhìn thấy một sự luyến tiếc mơ hồ, như thể con bé cũng đang xa rời một thứ gì đó.
NGƯỜI CHA
(Trong cơn tuyệt vọng)
Không! Lan, đừng mà! Bé Na còn nhỏ lắm! Cô ấy cần cha!
Anh cố gắng vươn tay ra, nhưng bàn tay anh chỉ chạm vào khoảng không. Bóng áo trắng ôm lấy Bé Na, và từ từ, cả hai cùng tan biến vào màn đêm dày đặc. Tiếng mưa vẫn xối xả, tiếng sấm vẫn gầm vang, như đang chứng kiến một cuộc chia ly định mệnh.
Bàn thờ của Lan trước mặt giờ đây chỉ còn lại ngọn đèn leo lét. Di ảnh của Lan như đang mỉm cười, một nụ cười vừa ấm áp, vừa đau xót. Người cha quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy đầu. Căn phòng nhỏ bỗng trở nên trống trải, lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Anh chỉ còn lại mình, và nỗi ám ảnh về một bóng áo trắng, về một nụ cười thơ ngây, về một bàn tay đã không còn thuộc về con gái mình. Cảm giác bàn tay vợ như vừa chạm vào mình, lạnh buốt và mềm mại, vẫn còn vương vấn.
Người cha bật đèn pin điện thoại, chiếu về phía bàn thờ. Ánh sáng yếu ớt làm nổi bật di ảnh Lan, đôi mắt cô ấy như đang nhìn thẳng vào anh, một nụ cười dịu dàng nhưng giờ đây lại mang vẻ bí ẩn, khó lường. Anh thấy mình như đang chìm sâu vào một vực thẳm của sự thật. Không khí trong căn phòng đặc quánh lại, mùi hương trầm thoang thoảng quyện với hơi lạnh từ màn đêm. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt Lan trong ảnh, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho những gì vừa xảy ra.
“Lan ơi… em đang ở đâu?” Giọng anh run rẩy vang lên trong căn phòng trống trải. Anh đã mất cô ba năm trước, ngay sau khi Bé Na chào đời. Nỗi đau ấy vẫn còn nguyên vẹn, giờ đây lại bị khoét sâu thêm bởi bóng hình bí ẩn kia. Anh nhớ lại lời bác sĩ thông báo tin dữ trong hành lang bệnh viện lạnh lẽo, tiếng khóc nức nở của bản thân. Vợ anh đã ra đi vì băng huyết, bỏ lại anh và đứa con gái bé bỏng.
Trong ánh đèn pin lờ mờ, anh nhìn thấy chiếc vòng cổ bạc trên cổ tay Bé Na trong di ảnh. Chiếc vòng đó là của Lan, anh đã cất giữ cẩn thận. Vậy mà giờ đây, nó lại xuất hiện trên tay con gái mình, ngay lúc bóng áo trắng kia xuất hiện. Một cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn bò dọc sống lưng. Anh nhớ lại cái đêm trăng đó, tiếng gió gào thét, sấm sét rạch ngang bầu trời. Bé Na, con gái anh, cô bé luôn quấn quýt mẹ, và trong trí tưởng tượng non nớt của con bé, có lẽ bóng áo trắng đó là mẹ. Nhưng sự thật còn tàn khốc hơn thế.
Người cha đưa tay lên sờ lên cổ mình, nơi lẽ ra chiếc vòng cổ của Lan phải nằm ở đó, nhưng giờ chỉ còn là làn da lạnh lẽo. Anh lắc đầu quầy quậy, cố gắng xua đi những suy nghĩ điên rồ. Đây không thể là thật. Lan đã mất. Bé Na là con gái anh. Nhưng đôi mắt trong di ảnh, nụ cười đó, tất cả đều như đang thôi thúc anh nhìn sâu hơn vào vực thẳm. Anh cảm nhận được sự hiện diện của Lan, không phải là một linh hồn vất vưởng, mà là một điều gì đó mạnh mẽ hơn, một sự níu kéo, một nỗi ám ảnh.
Anh đứng dậy, bước chân loạng choạng tiến về phía bàn thờ. Ngọn nến nhỏ bé leo lét trên bàn thờ, phản chiếu những hình ảnh méo mó, kỳ dị. Anh nhìn sâu vào di ảnh Lan lần nữa. Đôi mắt ấy giờ đây không còn dịu dàng như anh nhớ. Chúng sâu thẳm, bí ẩn, như chứa đựng cả một đại dương cảm xúc mà anh không thể nào thấu hiểu. Nụ cười đó, vốn là biểu tượng của tình yêu và sự hy sinh, giờ đây lại mang một nét mỉa mai đến lạnh người.
“Lan… em muốn nói gì với anh?” Anh thì thầm, giọng khản đặc. Anh biết, anh biết là anh sắp sửa đối mặt với một sự thật kinh hoàng, một bí mật mà có lẽ Lan đã mang theo xuống mồ. Vực thẳm trước mắt anh không chỉ là nỗi đau mất vợ, mà còn là sự thật về cái chết của cô ấy, về sự biến mất bí ẩn của con gái anh. Và tất cả bắt đầu từ đây, từ căn phòng nhỏ này, từ nụ cười bí ẩn trong di ảnh người vợ quá cố.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, từng đợt gió rít lên như tiếng ai oán. Người cha đứng chết lặng trước bàn thờ, ánh đèn pin rung rinh trên di ảnh Lan. Đôi mắt người vợ quá cố dường như đang dõi theo anh, nụ cười trên môi cô giờ đây mang một vẻ ám ảnh đến rợn người. Anh siết chặt bàn tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay đến bật máu.
“Lan… em có thật sự ở đây không?” Giọng anh lạc đi, vang vọng trong căn phòng nhỏ tĩnh mịch. Anh đã cố gắng trấn an bản thân, rằng đó chỉ là ảo giác, là sự ám ảnh của nỗi đau mất vợ ba năm qua. Nhưng cái lạnh lẽo đang bủa vây anh, thứ lạnh lẽo không đến từ cơn mưa đêm mà từ một thứ gì đó vô hình, len lỏi vào từng tế bào.
Anh nhớ lại ánh mắt của Bé Na lúc cô bé chỉ về phía cửa sổ, giọng nói ngây thơ gọi “Mẹ!”. Lúc đó, anh đã nghĩ con bé chỉ đang mơ màng, gọi nhầm người trong cơn mơ. Nhưng giờ đây, khi sự hiện diện bí ẩn ấy càng lúc càng rõ ràng, khi chiếc vòng cổ bạc của Lan lại xuất hiện trên cổ tay con gái, anh không thể nào phủ nhận.
Người cha liếc nhìn Bé Na, con bé đang ngủ say trên giường, gương mặt bầu bĩnh vẫn giữ nguyên nét bình yên. Anh tự hỏi, con bé cảm nhận được gì? Liệu con bé có đang bị đe dọa bởi thứ gì đó mà anh không nhìn thấy?
Đột nhiên, một tiếng động khẽ như tiếng bước chân trượt qua hành lang vang lên từ phía ngoài. Người cha giật mình, toàn thân căng cứng. Anh vội tắt đèn pin, nín thở lắng nghe. Tiếng mưa, tiếng gió, và cả tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh cố gắng phân biệt âm thanh đó với tiếng động của cơn bão.
Có tiếng sột soạt rất nhẹ, gần hơn, như có ai đó đang cố tình di chuyển chậm rãi. Anh nhìn về phía cửa phòng, nơi ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài hắt vào, tạo nên những bóng hình kỳ quái. Anh đưa tay mò mẫm tìm chiếc đèn pin trên bàn, nhưng bàn tay lại chạm phải thứ gì đó lạnh lẽo và quen thuộc. Là chiếc vòng cổ bạc. Anh bóp chặt nó trong tay, cảm giác kim loại lạnh lẽo lan tỏa sự co cứng lên cánh tay anh.
Anh ngước nhìn di ảnh Lan. Ánh nến leo lét phản chiếu đôi mắt cô, giờ đây không còn là sự dịu dàng anh từng biết, mà là một nỗi thống khổ, một lời cầu cứu. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, một sự hiện diện nặng nề đang bao trùm lấy căn phòng.
“Mẹ ơi… mẹ về rồi ạ?” Giọng nói non nớt của Bé Na vang lên từ trên giường, cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Người cha sững sờ quay lại nhìn con gái. Bé Na đã tỉnh giấc, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn về phía cửa phòng, nơi có bóng tối mịt mùng.
Người cha đưa mắt nhìn theo hướng Bé Na đang nhìn. Một bóng áo trắng mờ ảo thoáng hiện rồi biến mất. Anh hiểu rồi. Tiếng động kia không phải là ảo giác. Tiếng bước chân đó, bóng áo trắng đó, tất cả đều liên quan đến Lan. Anh có cảm giác như mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy của sự thật khủng khiếp, một bí mật mà người vợ quá cố của anh đã mang theo xuống mồ, và giờ đây, nó đang dần hé lộ.
Người cha giật mình quay lại. Bé Na đã tỉnh giấc, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn về phía cửa phòng, nơi có bóng tối mịt mùng. Lời gọi “Mẹ ơi… mẹ về rồi ạ?” của con bé như một nhát dao cứa vào tim anh. Anh nhìn theo hướng con gái đang nhìn. Một bóng áo trắng mờ ảo thoáng hiện rồi biến mất.
Anh hiểu rồi. Tiếng động kia không phải là ảo giác. Tiếng bước chân đó, bóng áo trắng đó, tất cả đều liên quan đến Lan. Anh có cảm giác như mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy của sự thật khủng khiếp.
Đột nhiên, một tiếng động khẽ vang lên từ phía ngoài cửa. Âm thanh đó rất gần, rất rõ, không thể nào nhầm lẫn với tiếng gió hay tiếng sấm sét. Nó như tiếng một vật gì đó đang được kéo lê trên sàn. Người cha căng cứng toàn thân, trái tim như ngừng đập. Anh bế xốc Bé Na lên, cố gắng lùi dần về phía góc phòng, lấy chiếc giường làm điểm tựa.
“Cha ơi… con sợ,” Bé Na thút thít, ôm chặt lấy cổ anh.
Anh cảm thấy một sự hiện diện rất gần, như thể có ai đó đang đứng ngay sau lưng mình. Một luồng hơi lạnh lẽo phả vào gáy anh, khiến từng sợi tóc dựng đứng. Anh nghiến chặt răng, cố gắng nuốt xuống tiếng hét đang chực trào ra khỏi cổ họng. Anh chỉ muốn lao ra khỏi đây, mang con gái chạy thật xa.
Cánh cửa phòng đột ngột hé mở.
Một bóng hình cao lớn, đổ bóng xuống sàn nhà, đứng đó. Đó không phải là Lan. Đó là một người đàn ông với khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt ráo hoảnh nhìn chằm chằm vào hai cha con anh. Trong tay hắn cầm một con dao sáng loáng.
“Trả lại cho tao!” Giọng hắn khàn đặc, như tiếng kim loại va vào nhau.
Người cha ôm chặt Bé Na hơn, đứng chắn trước mặt con. Anh nhìn chằm chằm vào kẻ lạ mặt, cố gắng phân tích tình hình. Hắn là ai? Tại sao hắn lại đến đây vào giờ này, với con dao trên tay?
“Ngươi muốn gì?” Anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù bên trong đang gào thét.
“Cái vòng cổ! Cái vòng cổ bạc của vợ mày!” Kẻ lạ mặt gằn giọng, tiến thêm một bước. “Tao biết mày giấu nó. Mày đã lấy đi thứ thuộc về tao!”
Người cha sững sờ. Cái vòng cổ bạc? Là chiếc vòng anh vẫn giữ trong hộp, kỷ vật của Lan mà anh không bao giờ muốn con gái chạm vào vì sợ làm mất? Nhưng sao hắn lại biết? Sao hắn lại nói là “của tao”?
Anh nhìn xuống Bé Na, con bé vẫn đang run rẩy trong vòng tay anh. Chiếc vòng cổ bạc. Ký ức chợt ùa về. Hôm nay, Bé Na đã lén lấy chiếc vòng ra chơi. Anh đã lơ là, và để con bé cầm nó đi đâu đó trong nhà.
“Không, đó là của vợ tôi! Là kỷ niệm của chúng tôi!” Người cha đáp lại, giọng kiên quyết.
Kẻ lạ mặt cười khẩy, một nụ cười tàn độc. “Kỷ niệm? Mày đang nói về cái gì vậy? Cái vòng đó lẽ ra phải thuộc về gia đình tao từ lâu rồi! Là mẹ tao đã làm nó, và nó đã bị đánh cắp!”
Một tia sáng lóe lên trong đầu người cha. Mẹ của hắn? Đánh cắp? Anh nhớ lại những lời thì thầm của Lan về một món nợ cũ, về một người phụ nữ bí ẩn từng đe dọa cô. Anh đã cho rằng đó chỉ là những ám ảnh của Lan về quá khứ, nhưng giờ đây…
“Ngươi nhầm rồi!” Anh gầm lên. “Đây là kỷ vật duy nhất tôi còn lại của vợ tôi!”
Hắn không nghe. Với một tiếng gầm, kẻ lạ mặt lao tới. Người cha nhanh chóng bế Bé Na đứng dậy, lùi dần về phía góc phòng, cố gắng che chắn cho con. Anh cảm thấy một sự hiện diện rất gần, như thể có ai đó đang đứng ngay sau lưng mình, hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy. Anh chỉ muốn hét lên.
Người cha lùi lại, hơi thở gấp gáp, cánh tay ôm chặt Bé Na. Cơn lạnh lẽo ban nãy dường như chỉ là khởi đầu. Kẻ lạ mặt lao tới, con dao sáng loáng chĩa thẳng vào người cha. Anh gạt mạnh sang một bên, né được nhát chém chí mạng. Bé Na oà khóc nức nở.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi kẻ lạ mặt loạng choạng mất thăng bằng, người cha chợt cảm nhận một luồng hơi ấm áp quen thuộc phả vào sau gáy. Anh theo phản xạ ngước lên.
Và rồi, anh nhìn thấy.
Ngay trước mặt anh, chỉ cách một sải tay, là bóng áo trắng quen thuộc. Lần này, nó không còn mờ ảo hay thoắt ẩn thoắt hiện. Bóng hình ấy hiện hữu rõ ràng, đôi mắt Lan long lanh nước, như chứa cả vũ trụ buồn bã. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má, rồi rơi xuống.
Bàn tay Lan, dù vô hình nhưng mang theo sự dịu dàng và khát khao, vươn ra. Ngón tay cô ấy như muốn chạm vào Bé Na, như muốn che chở con gái bé bỏng của mình khỏi nguy hiểm.
“Mẹ…” Bé Na khẽ thốt lên, giọng run run.
Người cha sững sờ, hoàn toàn quên đi kẻ tấn công đang gượng dậy. Anh nhìn Lan, nhìn đôi mắt tha thiết của cô, rồi nhìn xuống con gái đang ôm chặt lấy mình. Cảm giác sợ hãi ban nãy dường như tan biến, thay vào đó là một sự thôi thúc mãnh liệt.
Kẻ lạ mặt, với vẻ mặt đầy căm hận, lao tới lần thứ hai. Nhưng người cha không còn lùi bước. Anh bế Bé Na cao lên, chắn trước mặt con. Anh nhìn thẳng vào mắt kẻ thù, đôi mắt anh giờ đây không còn vẻ hoảng sợ mà thay vào đó là sự quyết tâm lạnh lùng.
“Ngươi không có quyền ở đây!” Anh gầm lên, giọng nói vang vọng trong căn phòng nhỏ.
Bóng áo trắng của Lan vẫn đứng đó, như một lời nhắc nhở, một sự ủng hộ thầm lặng. Cô ấy không can thiệp trực tiếp, nhưng sự hiện diện của cô ấy là quá rõ ràng. Nước mắt trên má Lan như đang khích lệ người cha.
Kẻ lạ mặt chững lại, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của người cha. Hắn nhìn Lan, rồi lại nhìn người cha, vẻ mặt thoáng chút bối rối. Nhưng sự thù hằn nhanh chóng quay trở lại.
“Tao sẽ lấy lại thứ của tao!” Hắn gằn giọng, siết chặt con dao.
Người cha đặt Bé Na xuống phía sau mình, cẩn thận. Anh biết mình không thể né tránh mãi. Anh đứng thẳng người, sẵn sàng đối mặt. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như mình không còn đơn độc. Lan, dù chỉ là một linh hồn, vẫn đang đứng bên cạnh anh.
Đột nhiên, một tia sét xé toạc bầu trời đen kịt bên ngoài. Căn phòng bừng sáng trong giây lát. Cùng lúc đó, một tiếng thét kinh hoàng vang lên.
Kẻ lạ mặt hoảng hốt. Hắn buông con dao, ôm lấy đầu mình, như bị một thứ gì đó vô hình tấn công. Hắn lảo đảo, vấp ngã, rồi ngã rạp xuống sàn nhà.
Người cha ngơ ngác nhìn. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm bao trùm. Rồi anh nhìn lại kẻ lạ mặt đang quằn quại trên sàn. Cơn lạnh lẽo ban nãy giờ đây trở lại, nhưng không còn đáng sợ nữa. Anh cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang xua đuổi tà ma.
Lan mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhõm, và cũng đầy yêu thương. Bóng áo trắng dần tan biến vào không khí, như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại tiếng mưa rơi nặng hạt, tiếng sấm rền vang và một kẻ lạ mặt đang nằm bất tỉnh.
Người cha cúi xuống, nhìn con gái đang đứng nép sau chân mình. Anh nhẹ nhàng bế Bé Na lên. Con bé không còn khóc nữa, chỉ ngước nhìn cha với đôi mắt còn đẫm lệ.
“Cha ơi… mẹ đi rồi ạ?” Bé Na thì thầm.
Người cha siết chặt con gái vào lòng. Anh nhìn về phía bàn thờ của Lan, nơi di ảnh cô vẫn đang mỉm cười.
“Mẹ con luôn ở đây, con gái ạ,” anh nói, giọng khàn đặc vì xúc động. “Luôn luôn ở đây.”
Anh nhìn xuống kẻ lạ mặt đang nằm im lìm. Mọi chuyện đã kết thúc. Ít nhất là cho đêm nay.
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh. Cái vòng cổ bạc. Hắn nói đó là của gia đình hắn. Liệu có một sự thật nào khác đằng sau tất cả những chuyện này? Liệu Lan có đang cố gắng cảnh báo anh về điều gì đó?
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn dày đặc. Mưa vẫn rơi, như đang gột rửa đi những u ám. Anh biết, cuộc chiến của anh với bóng tối, với những bí ẩn trong quá khứ của Lan, mới chỉ bắt đầu.
Người cha ôm chặt Bé Na vào lòng, cố gắng trấn an con gái đang nức nở. Tiếng mưa đêm càng thêm dữ dội, như hòa cùng tiếng sấm sét xé toạc bầu trời. Căn phòng nhỏ bỗng trở nên tĩnh lặng đến rợn người sau khoảnh khắc hỗn loạn vừa qua. Kẻ lạ mặt nằm im lìm trên sàn, hơi thở yếu ớt, khuôn mặt tái mét đầy sợ hãi.
Người cha nhìn quanh, tìm kiếm dấu vết của sự hiện diện vừa rồi. Không còn bóng áo trắng quen thuộc. Lan đã đi rồi, mang theo sự bình yên hiếm hoi mà cô ấy vừa mang lại. Anh khẽ thở phào, cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn nỗi buồn khôn nguôi. Anh nhìn di ảnh của Lan trên bàn thờ, đôi mắt cô vẫn dịu dàng như mọi khi.
“Mẹ con luôn ở đây, con gái ạ,” anh lặp lại lời mình vừa nói với Bé Na, giọng khàn đặc. “Luôn luôn ở đây.”
Bé Na dụi đầu vào vai cha, đôi mắt nhỏ vẫn còn vương vấn nỗi sợ. Con bé chỉ dám hé nhìn về phía kẻ lạ mặt đang nằm bất động, rồi lại nép chặt vào người cha.
Người cha cẩn thận đặt Bé Na xuống một chiếc ghế bọc vải cũ kỹ, nhắc con ngồi yên. Anh bước đến gần kẻ lạ mặt, quan sát kỹ hơn. Tên này trông có vẻ ngoài bặm trợn, nhưng giờ đây lại tiều tụy, bất lực. Đâu đó trong thâm tâm, người cha cảm thấy một tia thương hại thoáng qua, nhưng nó nhanh chóng bị lấn át bởi những câu hỏi dồn dập. Tại sao hắn lại tấn công anh? Cái vòng cổ bạc hắn nhắc đến, có liên quan gì đến Lan không? Và tại sao Lan lại xuất hiện vào đúng lúc nguy hiểm nhất?
Anh lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Màn mưa vẫn rơi trắng xóa, che phủ mọi thứ trong màn đêm. Sấm sét đã ngớt hẳn. Chỉ còn tiếng mưa tí tách trên mái tôn cũ kỹ. Căn phòng giờ đây chỉ còn lại ba thứ: anh, con gái nhỏ bé, và kẻ thù bất tỉnh. Mọi thứ dường như đã kết thúc, nhưng sâu thẳm trong lòng, người cha biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài.
Anh quay lại nhìn bàn thờ của Lan. Ánh nến leo lét phản chiếu lên khuôn mặt cô, tạo nên một vẻ đẹp ma mị. Liệu có phải Lan đang cố gắng cảnh báo anh điều gì đó? Một bí mật nào đó mà cô ấy đã mang theo xuống mồ? Cái chết của cô ấy ba năm trước, liệu có đơn thuần chỉ là tai nạn đáng tiếc trên bàn đẻ, hay còn ẩn giấu một điều gì khác? Nỗi ám ảnh về những gì đã xảy ra, về sự ra đi đột ngột của vợ, về những dấu hỏi còn bỏ ngỏ, bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Người cha thầm cảm ơn linh hồn của Lan vì đã bảo vệ hai cha con. Sự xuất hiện của cô ấy đêm nay, dù chỉ là thoáng qua, đã cho anh thêm sức mạnh và niềm tin. Anh quyết định sẽ không để bất kỳ thế lực tăm tối nào có thể đe dọa cuộc sống yên bình của hai cha con anh. Anh sẽ tìm hiểu sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu. Anh sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện, để Lan được yên nghỉ và Bé Na có thể lớn lên trong sự an toàn.
Anh quay sang nhìn Bé Na. Con bé đã lim dim mắt, có lẽ đã thiếp đi vì kiệt sức và sợ hãi. Người cha nhẹ nhàng bế con gái lên, ôm chặt vào lòng. Anh đặt con bé lên giường, đắp chăn cẩn thận. Rồi anh ngồi xuống cạnh giường, lặng lẽ ngắm nhìn con.
“Cha yêu con, Bé Na,” anh thì thầm, giọng đầy yêu thương. “Cha sẽ luôn ở đây để bảo vệ con.”
Ngoài trời, màn đêm dần tan biến, nhường chỗ cho ánh bình minh yếu ớt. Tiếng mưa đã ngớt hẳn, chỉ còn lại là sự tĩnh lặng sau cơn bão. Người cha nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh sáng đầu tiên đang len lỏi vào phòng. Anh biết, những gì đã xảy ra đêm nay sẽ mãi mãi là một vết sẹo trong tâm trí anh, nhưng nó cũng là động lực để anh bước tiếp, để anh tìm kiếm câu trả lời và để anh có thể mỉm cười, giống như nụ cười dịu dàng của Lan trên di ảnh kia. Cuộc sống đôi khi là những chuỗi ngày dài của mất mát và đau thương, nhưng ẩn sâu trong đó, luôn có những tia hy vọng mong manh, những bài học về tình yêu, về sự kiên cường và về ý nghĩa thực sự của gia đình. Anh sẽ cố gắng sống thật tốt, để xứng đáng với những gì Lan đã dành cho anh và con gái.

