Con gái 3 tuổi chỉ cửa sổ: ‘Mẹ kìa!’ Cha kinh hoàng nhìn bóng áo trắng!

Vợ qu/a đ/ời ngay trên bàn đ/ẻ vì b//ăng hu//yết. Tối nào chồng cũng ngồi bế con trước b/àn th/ờ vợ tâm sự cho con đỡ nhớ mẹ. Bỗng một hôm con chỉ ra cửa sổ nói “Mẹ kìa!”, người chồng giật bắn mình k/i/nh h/ã/i khi thấy bóng dáng quen thuộc trong bộ đồ trắng thấp thoáng phía cửa… Đêm nay, như bao đêm khác, tôi lại ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, ôm con vào lòng. Ngoài kia, gió rít qua khe cửa, mưa lất phất rơi. Ngọn đèn vàng trên bàn thờ lung linh soi gương mặt người phụ nữ trong di ảnh – gương mặt tôi từng chạm vào hàng nghìn lần, giờ chỉ có thể nhìn qua lớp kính lạnh lẽo. Từ ngày vợ tôi – Lan – mất trên bàn đ/ẻ vì bă//ng hu//yết, căn nhà này như mất đi hơi ấm. Cô ấy ra đi ngay sau khi si//nh con g/ái được 20 phút. Tôi vẫn nhớ như in tiếng bác sĩ khàn đặc trong hành lang:– Chúng tôi đã cố hết sức… xin lỗi anh. Trời sụp xu ống. Tôi không khóc nổi, chỉ thấy đầu óc trống rỗng. Họ đặt đ/ứa bé vào tay tôi, nhỏ xíu, y/ếu ớt, mắt khép hờ. Tôi nhìn nó, vừa thương, vừa giận. Nếu không vì nó, Lan đâu phải ch//ết… Nhưng rồi, trong khoảnh khắc bàn tay con nắm lấy ngón tay tôi, tôi hiểu: nó chính là phần còn lại của cô ấy. Ba năm qua, tôi sống mà như người khác sống hộ. Ban ngày đi làm, tối về chỉ mong đến giờ ngồi trước b/àn th/ờ, kể cho Lan nghe hôm nay con gái biết gọi “ba”, biết cười, biết tập đi. Tôi kể như thể cô ấy vẫn ngồi đâu đó, mỉm cười lắng nghe. Con gái tôi tên Bé Na, mới lên ba. Con bé có đôi mắt đen láy, long lanh như mẹ nó. Nhiều khi nhìn con, tim tôi nhói lên. Có đêm, tôi tỉnh giấc giữa khuya, thấy nó bò đến bà/n th/ờ, chắp tay lẩm bẩm: – Con chào mẹ Lan… Tôi lặng nhìn, nước mắt cứ thế rơi. Tối nay, trời mưa nặng hạt. Sấ/m s/ét đì đùng. Tôi tắt hết điện, chỉ để lại ngọn nến nhỏ thắp trước b/àn th/ờ. Bé Na ngồi trong lòng tôi, nghịch chiếc vòng cổ bạc của mẹ mà tôi vẫn giữ. – Ba ơi, mẹ đâu rồi? – Con hỏi, giọng ngây thơ. – Mẹ ở xa lắm, con à. Nhưng mẹ vẫn thương con, vẫn nhìn con mỗi ngày. – Ở xa là ở đâu hả ba? – Là ở… trên trời. Con bé im lặng một lát, rồi bất ngờ chỉ tay ra phía cửa sổ, đôi mắt sáng lên: – Mẹ kìa!… xem tiếp dưới bình luận…👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Con gái 3 tuổi chỉ cửa sổ: ‘Mẹ kìa!’ Cha kinh hoàng nhìn bóng áo trắng!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt