Mẹ vợ ở tận miền Trung ra Hà Nội chăm cháu, mới được 1 ngày, hôm sau bà đã phải xách đồ về vì câu nói của con rể
Mẹ tôi về rồi, tôi chỉ biết ngồi khóc. Sau khi biết tôi sinh con, mẹ tôi đã thu xếp việc nhà cửa để lên chăm con chăm cháu. Bà mới vừa lên hôm qua thì sáng nay đã xách đồ về.
Tôi xuất thân ở quê, lấy chồng thành phố. Vì nhà chồng đông người lại có điều kiện nên ngay sau cưới chúng tôi mua nhà ở riêng.
Khi tôi mang bầu sắp đến ngày sinh, chồng tôi có nói vì bà nội vẫn bận đi làm nên anh sẽ thuê người chăm sóc tôi trong kì ở cữ. Nhưng tôi nói mẹ mình sẽ thu xếp việc nhà để lên chăm tôi tầm một tháng.
Anh nói “mẹ lên chơi thì được chứ anh không muốn phiền bà” nhưng vì đó là mong muốn của tôi nên anh đồng ý.
Tôi sinh được ba ngày thì mẹ tôi lên. Nghĩ đến cảnh những ngày tới có mẹ đẻ chăm tôi mừng đến rơi nước mắt. Nhưng ngày vui quá ngắn ngủi. Hôm mẹ lên, sữa tôi vẫn chưa về, thằng bé khóc trong khi tôi pha sữa. Mẹ tôi bế cháu, vừa dỗ vừa vờ mắng.
Ai ngờ hành động tiếp theo của bà khiến chồng tôi n;ó;ng mắt, anh nói ngay 1 câu khiến mẹ lặng lẽ gạt nước mắt, vào phòng dọn đồ ngay đêm hôm ấy…
Đứa bé sơ sinh khóc ré lên từng hồi, tiếng khóc chói tai vang vọng khắp căn nhà riêng rộng rãi ở Hà Nội. Người vợ Linh ngồi trên giường, vẻ mặt xanh xao, tay run rẩy cố gắng pha bình sữa bột. Sữa của Linh vẫn chưa về, mỗi lần đứa bé khóc, trái tim cô lại quặn thắt vì bất lực. Mẹ vợ Bà Hoa, từ miền Trung ra chăm cháu, bế đứa bé trên tay, lắc nhẹ, vỗ về. Bà nhíu mày, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng, xót xa.
“Khóc nữa đi, khóc nữa đi nào, cháu của bà đói bụng rồi đúng không? Ôi giời, ở quê người ta có bầu là tẩm bổ đủ thứ, đẻ xong sữa về ầm ầm. Còn con Linh nhà mình thì…” Bà Hoa dừng lời, liếc nhìn Linh một cái, ánh mắt chất chứa đầy ẩn ý. “Chắc là không được chăm sóc tử tế nên mới gầy rộc cả người đi thế này, làm gì có sữa mà cho cháu ngoại của bà bú. Khổ thân cháu ngoại của bà quá, cứ đói khóc thế này thì làm sao mà lớn được.”
Người chồng Minh nãy giờ vẫn đứng tựa cửa phòng, lặng lẽ quan sát. Ban đầu, anh chỉ cau mày nhẹ khi nghe tiếng khóc của con. Nhưng từng lời than thở, từng câu so sánh của Mẹ vợ Bà Hoa lọt vào tai, gương mặt Minh từ từ biến sắc. Đôi lông mày anh siết chặt lại, khóe môi mím thành một đường thẳng, và ánh mắt anh bỗng chốc trở nên lạnh băng. Trong khoảnh khắc đó, sự kiên nhẫn của Minh dường như đã chạm đến giới hạn. Anh siết chặt nắm tay, toàn thân căng cứng. Bà Hoa vẫn mải dỗ cháu, không hề hay biết cơn giông tố đang chuẩn bị ập đến.
Người chồng Minh không thể kìm nén thêm được nữa. Anh quay phắt sang phía Mẹ vợ Bà Hoa, đôi mắt lạnh băng như phủ một lớp sương giá, chứa đựng sự tức giận tột độ. Giọng nói của anh vang lên, dứt khoát và khô khốc, sắc bén như một nhát dao, cắt ngang tiếng khóc của đứa bé và sự yên tĩnh giả tạo trong căn phòng.
MINH
Mẹ lên đây là khách. Chuyện chăm sóc vợ con là việc của con. Con không muốn mẹ can thiệp quá sâu vào chuyện nhà con như thế!
Những lời nói đó như một cú tát bất ngờ giữa không trung. Mẹ vợ Bà Hoa đang mải dỗ cháu bỗng sững sờ, đôi mắt mở to kinh ngạc nhìn thẳng vào con rể. Đứa bé trên tay bà chợt nín khóc, như cảm nhận được không khí căng thẳng đột ngột. Người vợ Linh ngồi trên giường, vẻ mặt xanh xao giờ càng trở nên trắng bệch vì hoảng sợ. Cô vội vàng đặt bình sữa đã pha xuống bàn, đôi tay run rẩy không dám nhúc nhích.
Mẹ vợ Bà Hoa vẫn đứng sững sờ, vòng tay vẫn ôm đứa bé sơ sinh đang yên lặng đến lạ. Câu nói sắc như dao của con rể Minh dội thẳng vào tim bà, găm lại một nỗi đau nhói buốt. Toàn thân Mẹ vợ Bà Hoa như hóa đá, đôi mắt bà mở to nhìn vào khoảng không vô định, những tia sáng lấp lánh dần bị thay thế bởi một màn sương mờ đục. Bà cố nuốt ngược sự uất nghẹn, một hơi thở nặng nề bật ra từ lồng ngực. Bà từ từ, chầm chậm quay lưng lại, như muốn giấu đi một vết thương vừa mới bị xé toạc. Khoảnh khắc ấy, không ai nói một lời nào. Người chồng Minh đứng đó, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt lướt qua bờ vai gầy của Mẹ vợ Bà Hoa đang khẽ run lên. Người vợ Linh nín thở, nước mắt bắt đầu chực trào nơi khóe mi khi nhìn thấy tấm lưng run rẩy ấy. Mẹ vợ Bà Hoa cố gắng cứng rắn, nhưng đôi mắt bà đã đỏ hoe, những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mái tóc mềm mại của đứa bé đang cuộn tròn trong vòng tay. Vai bà khẽ co lại, từng thớ thịt như đang run lên bần bật vì tủi thân và đau đớn tột cùng.
Người vợ Linh nín thở, nước mắt bắt đầu chực trào nơi khóe mi khi nhìn thấy tấm lưng run rẩy ấy. Mẹ vợ Bà Hoa cố gắng cứng rắn, nhưng đôi mắt bà đã đỏ hoe, những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mái tóc mềm mại của đứa bé đang cuộn tròn trong vòng tay. Vai bà khẽ co lại, từng thớ thịt như đang run lên bần bật vì tủi thân và đau đớn tột cùng.
Người vợ Linh cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Cô muốn chạy đến, ôm lấy Mẹ vợ Bà Hoa, an ủi bà, hoặc ít nhất là nói một lời gì đó bênh vực cho mẹ mình trước mặt Người chồng Minh. Một tiếng “Mẹ ơi!” nghẹn ngào chực bật ra khỏi cổ họng Người vợ Linh.
Nhưng ngay giây phút đó, như có mắt sau lưng, Người chồng Minh lập tức quay đầu. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, găm thẳng vào Người vợ Linh. Đó là một ánh mắt cảnh cáo không lời, mang theo uy quyền tuyệt đối, như muốn đóng băng mọi ý định của Người vợ Linh.
Người vợ Linh cứng người. Lời nói vừa định thốt ra lập tức đông cứng lại nơi cuống họng, tan biến vào hư không. Ánh mắt đầy quyền lực của Người chồng Minh đã thành công trong việc dập tắt mọi phản kháng yếu ớt của Người vợ Linh. Cô đành nuốt ngược lại tất cả những uất ức, những lời muốn nói vào trong. Cổ họng Người vợ Linh khô khốc, nghẹn đắng. Cô cảm thấy mình thật bất lực, chỉ biết đứng nhìn mẹ mình đang lặng lẽ đau khổ.
Mẹ vợ Bà Hoa quay lưng, tấm lưng gầy gò run rẩy biến mất sau cánh cửa phòng khách. Cửa phòng đóng lại một cách nhẹ nhàng, như thể Bà Hoa muốn che giấu đi sự hiện diện của mình, che giấu đi nỗi đau đớn đang giày vò bà. Người vợ Linh vẫn đứng bất động, ánh mắt vô hồn dán chặt vào cánh cửa vừa khép.
Chỉ vài giây sau, một tiếng sột soạt nhẹ nhàng vang lên từ bên trong. Người vợ Linh nín thở, lắng nghe. Rồi một tiếng kéo khóa vali khô khốc, dứt khoát cắt ngang không gian tĩnh lặng. Người vợ Linh biết, không cần nhìn, cô cũng biết mẹ mình đang làm gì. Mẹ vợ Bà Hoa đang dọn đồ, chuẩn bị rời đi.
Trái tim Người vợ Linh như bị ai đó bóp nghẹt. Cô cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Một tiếng nấc nghẹn ngào, mỏng manh nhưng đầy bi thương, bất chợt vọng ra từ sau cánh cửa, rồi lại bị dập tắt nhanh chóng. Lần nữa, một tiếng nấc nghèn nghẹn, rồi lần nữa. Mỗi âm thanh ấy như một nhát dao cứa vào lòng Người vợ Linh. Cô biết mẹ đang cố gắng kiềm chế, nhưng nỗi tủi thân và đau đớn đã vượt quá giới hạn. Lòng Người vợ Linh quặn thắt lại, đau đớn tột cùng. Cô chỉ muốn lao vào, ôm lấy Mẹ vợ Bà Hoa, van xin bà đừng đi, nhưng mọi phản kháng đều bị đông cứng dưới ánh mắt lạnh lùng của Người chồng Minh.
Người vợ Linh vẫn đứng đó, đôi mắt ráo hoảnh nhìn chằm chằm cánh cửa phòng khách, nơi Mẹ vợ Bà Hoa vừa biến mất. Cảm giác tê liệt dưới ánh mắt lạnh lùng của Người chồng Minh như xiềng xích cô lại. Thế nhưng, tiếng thở dài đầy chua xót từ phía sau cánh cửa, cùng với tiếng kéo khóa vali khô khốc, xé nát lớp băng giá trong lòng Người vợ Linh. Con tim cô quặn thắt lại. Cô nhìn xuống đứa Đứa bé sơ sinh đang nằm yên trên tay mình, đôi mắt nhỏ nhắm nghiền. Chính đứa bé này đã níu giữ cô, đã cho cô sức mạnh để phá vỡ sự đông cứng.
Người vợ Linh siết chặt Đứa bé sơ sinh vào lòng. Cô hít một hơi thật sâu, dồn nén nỗi sợ hãi và nước mắt. Từng bước chân nhẹ nhàng, như thể sợ làm vỡ tan không khí mong manh, Người vợ Linh rời khỏi tầm mắt Người chồng Minh, hướng về phía cánh cửa phòng khách đã khép hờ. Mùi tủi thân, mùi nước mắt của mẹ như vẫn còn vương vấn trong không gian. Khi chỉ còn cách cánh cửa vài bước chân, Người vợ Linh dừng lại. Cô nhìn đứa bé lần nữa, rồi nhẹ nhàng đưa một tay lên, gõ khẽ.
Cánh cửa im lìm không phản hồi. Người vợ Linh lại gõ, lần này mạnh hơn một chút. Không có tiếng đáp lại, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ từ bên trong. Nước mắt Người vợ Linh bắt đầu chảy dài. Cô kìm nén tiếng nấc nghẹn, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể, nhưng sự tuyệt vọng vẫn xuyên qua từng câu chữ.
“Mẹ ơi,” Người vợ Linh nói vọng vào, giọng run rẩy, đầy van xin. “Con xin mẹ đừng về. Mẹ đừng buồn anh ấy, anh ấy không cố ý đâu. Mẹ ở lại với con đi mà.”
Linh vừa dứt lời. Một lúc sau, cánh cửa phòng khách mới khẽ động, rồi Mẹ vợ Bà Hoa mở hé. Khuôn mặt bà hằn rõ sự mệt mỏi, đôi mắt sưng húp vì những giọt nước mắt đã rơi. Ánh mắt Mẹ vợ Bà Hoa nhìn Người vợ Linh đầy xót xa, thương cảm, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên quyết đến lạ. Bà hít một hơi, giọng nghẹn ngào như bị chặn lại bởi nỗi đau vô hình.
“Thôi con à,” Mẹ vợ Bà Hoa nói, cố nén tiếng nấc. “Mẹ ở đây không tiện. Mẹ về thì con rể con mới thoải mái. Con cứ lo cho cháu đi, mẹ về để nhà con được yên ổn.”
Người vợ Linh như chết lặng khi nghe những lời ấy. Cô lao đến, ôm chầm lấy Mẹ vợ Bà Hoa, đôi vai gầy run lên bần bật. Nước mắt Người vợ Linh tuôn như suối, làm ướt đẫm vai áo mẹ. Một nỗi tủi thân, lo lắng và tuyệt vọng dột lên trong lòng cô khi nghĩ đến cảnh một mình vật lộn với đứa bé sơ sinh non nớt. Sữa chưa về, con cứ khóc, còn cô thì kiệt sức.
“Mẹ ơi,” Người vợ Linh nức nở, giọng lạc đi vì khóc. “Con xin mẹ đừng về. Con cần mẹ lúc này mà. Mẹ đi rồi con biết làm sao đây, mẹ ơi!”
Linh siết chặt vòng tay, bấu víu vào mẹ như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi. Giữa những tiếng nấc nghẹn, cô chỉ muốn mẹ ở lại, muốn được che chở, muốn được vỗ về. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với mọi thứ một mình, đặc biệt là sự thờ ơ lạnh nhạt của Người chồng Minh, càng khiến Linh thêm tuyệt vọng. Cô không thể chấp nhận việc mẹ mình phải chịu uất ức rồi bỏ về giữa đêm khuya chỉ vì một lời mắng của con rể.
…càng khiến Linh thêm tuyệt vọng. Cô không thể chấp nhận việc mẹ mình phải chịu uất ức rồi bỏ về giữa đêm khuya chỉ vì một lời mắng của con rể.
Tiếng nấc của Người vợ Linh vẫn chưa dứt thì cánh cửa phòng ngủ bật mở. Người chồng Minh bước ra, gương mặt anh lạnh như tiền, ánh mắt quét qua hai mẹ con đang ôm nhau thút thít. Anh đứng sững giữa phòng khách, khoanh tay trước ngực, dáng vẻ cao ngạo và bất cần.
“Mẹ cứ về đi cho tiện,” Người chồng Minh cất lời, giọng đều đều nhưng từng chữ như nhát dao cứa vào tim Người vợ Linh và Mẹ vợ Bà Hoa. “Ở đây ai cũng thoải mái. Vợ con tôi tự lo được.” Anh nhấn mạnh từng chữ cuối cùng, như muốn khẳng định dứt khoát mọi chuyện.
Lời nói của Người chồng Minh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Người vợ Linh và Mẹ vợ Bà Hoa. Mọi tia hy vọng mỏng manh trong họ chợt vụt tắt, để lại một khoảng trống hụt hẫng và nỗi tủi nhục không tả xiết.
Lời nói của Người chồng Minh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Người vợ Linh và Mẹ vợ Bà Hoa. Mọi tia hy vọng mỏng manh trong họ chợt vụt tắt, để lại một khoảng trống hụt hẫng và nỗi tủi nhục không tả xiết.
Mẹ vợ Bà Hoa buông Người vợ Linh ra. Động tác chậm rãi như thể bà đang cố gắng nén lại toàn bộ đau khổ vào sâu bên trong. Bàn tay nhăn nheo, run rẩy khẽ vuốt lên mái tóc bết bát của Người vợ Linh, ánh mắt bà tràn ngập sự xót xa không nói thành lời. Bà cúi xuống, hôn thật nhẹ lên trán đứa cháu ngoại đang say ngủ trong nôi, nụ hôn mang theo vị mặn chát của nước mắt đã cố giấu. Không một lời nào được thốt ra. Mẹ vợ Bà Hoa chỉ lặng lẽ gật đầu một cái thật dứt khoát, như tự mình chấp nhận một sự thật nghiệt ngã, cay đắng. Bà xoay người, bàn tay gầy guộc siết chặt quai vali. Tiếng bánh xe nhựa lạch cạch trên sàn nhà khô khốc, mỗi tiếng động như một nhát dao cứa vào lòng Người vợ Linh. Mẹ vợ Bà Hoa bước thẳng ra cửa, tấm lưng gầy gò khuất dần trong bóng tối hành lang mà không hề ngoảnh đầu lại. Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng, nhưng trong tâm trí Người vợ Linh, nó sập xuống như một tiếng sét đánh ngang tai, để lại cô chết lặng trong nỗi đau tột cùng, nước mắt đã khô cạn tự lúc nào.
Người vợ Linh đứng như trời trồng, đôi mắt dại đi nhìn theo bóng Mẹ vợ Bà Hoa khuất dần sau cánh cửa. Tâm trí cô trống rỗng, không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Một tiếng “RẦM!” khô khốc vang lên khi cánh cửa căn Nhà riêng sập lại, như một tiếng sét đánh ngang tai, dội thẳng vào lồng ngực Người vợ Linh. Tất cả sụp đổ. Mẹ cô đã đi thật rồi.
Người vợ Linh giật bắn mình, khẽ run rẩy. Cô quay đầu lại, nhìn Người chồng Minh đang đứng đó, thờ ơ, lạnh lùng, như một pho tượng. Căn phòng bỗng trở nên rộng lớn và lạnh lẽo đến đáng sợ. Giờ đây, chỉ còn lại ba người: Người vợ Linh, Người chồng Minh, và Đứa bé sơ sinh đỏ hỏn đang ngủ say trong nôi, không hề hay biết về giông bão vừa càn quét qua cuộc đời mẹ nó.
Một cảm giác trống rỗng tột cùng, như có ai đó đã rút cạn sự sống trong Linh. Nỗi uất nghẹn dâng lên cổ họng. Cô chầm chậm bước đến bên nôi, cơ thể nặng trĩu. Đôi tay run rẩy ôm lấy Đứa bé sơ sinh, ghì chặt con vào lòng như thể đó là phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi bão tố. Lần này, nước mắt không còn khô cạn. Chúng tuôn trào như suối, ướt đẫm mái tóc non nớt của con, thấm vào tấm áo bệnh viện mỏng manh. Linh nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào phá vỡ sự im lặng chết chóc trong căn phòng. Cô khóc cho số phận mình, khóc cho mẹ, và khóc cho đứa con vừa chào đời đã phải hứng chịu cảnh tượng đau lòng này. Cảm giác bị bỏ rơi, bị ruồng rẫy bủa vây lấy Linh, bóp nghẹt trái tim cô. Cô là một người mẹ, nhưng lại yếu đuối đến mức không thể bảo vệ được mẹ mình, hay chính bản thân mình.
Người chồng Minh chầm chậm bước tới. Hắn đặt bàn tay nặng trịch lên vai Người vợ Linh, cái chạm khẽ khàng nhưng lại giống như một gánh nặng đè lên cô. Linh giật mình, nhưng không quay lại. Cô vẫn ôm chặt Đứa bé sơ sinh, tiếng nức nở vẫn nghẹn ứ nơi cổ họng. Minh cúi xuống, giọng nói cố tỏ vẻ nhẹ nhàng, nhưng lại như một mũi dao cứa vào vết thương lòng cô.
“Em đừng suy nghĩ nhiều, Linh à. Mẹ về là đúng rồi.” Người chồng Minh thì thầm, bàn tay vẫn giữ chặt vai Người vợ Linh, cố gắng truyền tải một sự trấn an giả tạo. “Anh không muốn bà khó chịu, cũng không muốn có mâu thuẫn trong nhà chúng ta.”
Những lời nói đó không có tác dụng xoa dịu. Chúng chỉ khiến Người vợ Linh cảm thấy lạnh nhạt hơn, một sự lạnh nhạt đến thấu xương. Cô thầm nghĩ, “Hắn đang biện minh. Hắn đang biện minh cho việc đã đuổi mẹ mình đi.” Trái tim cô vốn đã tan nát giờ như đóng băng lại. Cô không thèm đáp lại, chỉ siết chặt Đứa bé sơ sinh trong vòng tay, như thể chỉ có con mới là thứ duy nhất đáng để cô níu giữ trong căn Nhà riêng giờ đây đã trở nên trống rỗng và xa lạ. Cái lạnh từ bàn tay Người chồng Minh trên vai cô lan tỏa, nhấn chìm cô vào một sự cô độc tột cùng.
Người vợ Linh, với trái tim băng giá, không thể chịu đựng thêm bất cứ sự giả tạo nào. Cô bất ngờ gạt mạnh bàn tay Người chồng Minh ra, một động tác dứt khoát đến lạnh lùng. Minh sững sờ. Người vợ Linh chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt cô chạm vào ánh mắt anh. Trong khoảnh khắc ấy, Minh thấy rõ một vực thẳm sâu hoắm, đầy rẫy sự thất vọng, căm giận và nỗi đau không thể hàn gắn đang sôi sục trong ánh mắt vợ mình. Cô không nói một lời, nhưng cái nhìn đó còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời trách móc nào. Một bức tường vô hình, lạnh lẽo và kiên cố, đã dựng lên giữa hai người, chia cắt họ thành hai thế giới riêng biệt. Tiếng khóc của Đứa bé sơ sinh trong vòng tay Người vợ Linh dường như nhỏ dần, chìm nghỉm trong sự im lặng đáng sợ bao trùm căn Nhà riêng. Mối quan hệ của họ, chỉ trong một đêm, đã rạn nứt đến mức không thể cứu vãn.
Những ngày sau đó, không khí trong Nhà riêng trở nên đặc quánh bởi sự im lặng lạnh lẽo và tiếng khóc xé lòng của Đứa bé sơ sinh. Người vợ Linh, cơ thể vẫn còn nặng nề sau sinh, vật lộn một mình trong căn nhà rộng lớn. Đứa bé thường xuyên quấy khóc, đặc biệt vào ban đêm, khi Linh vừa chợp mắt được đôi chút lại phải bật dậy. Mỗi đêm là một cuộc chiến không hồi kết với sự mệt mỏi, thiếu ngủ và nỗi lo lắng thường trực. Minh dường như cố tình tránh mặt vợ, anh đi làm sớm, về muộn, hoặc vùi đầu vào điện thoại, để lại mọi gánh nặng lên vai Linh.
Cô gắng gượng dậy sau mỗi lần cho con bú, bước chân xiêu vẹo đi giặt giũ đống quần áo bé xíu, nấu bữa ăn đơn giản cho bản thân, và dọn dẹp nhà cửa. Cơ thể cô đau nhức, vết mổ âm ỉ, nhưng không có ai để Linh chia sẻ, không ai để Linh tựa vào. Đôi khi, khi Đứa bé sơ sinh đã ngủ say, Linh ngồi bất động trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Nước mắt cứ thế chảy dài, không thành tiếng. Cô nhớ mẹ quay quắt, nhớ vòng tay ấm áp của Mẹ vợ Bà Hoa, nhớ những lời động viên, những bữa cơm nóng hổi mà mẹ từng chuẩn bị. “Giá như mẹ còn ở đây,” Linh thầm thì, giọng lạc đi vì nghẹn ngào. “Mẹ ơi…”
Càng ngày, Linh càng trở nên gầy gò, xanh xao. Đôi mắt thâm quầng sâu hoắm, tóc tai rối bù. Cô mất dần hứng thú với mọi thứ, kể cả việc chăm sóc bản thân. Những món ăn cô tự nấu trở nên vô vị. Tiếng khóc của Đứa bé sơ sinh, từng khiến cô lo lắng, giờ đây đôi lúc lại khiến cô cảm thấy tức giận, khó chịu, rồi lại tự dằn vặt mình vì những suy nghĩ đó. Linh bắt đầu cảm thấy mình vô dụng, một người mẹ tồi tệ, không thể làm tốt bất cứ việc gì. Khi nhìn vào gương, cô chỉ thấy một cái bóng mờ nhạt, xa lạ. Nỗi tuyệt vọng bao trùm, nặng nề như một đám mây đen không bao giờ tan. Cô muốn gọi điện cho mẹ, muốn tâm sự với Minh, nhưng rồi lại tự nhủ: “Ai quan tâm chứ? Ai sẽ hiểu?” Mọi thứ dường như đã sụp đổ. Linh biết, cô đang chìm dần vào một hố sâu thăm thẳm, nơi mà ánh sáng và niềm hy vọng dường như đã tắt lịm.
Một tuần sau đó, căn Nhà riêng vẫn bao trùm bởi sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ thỉnh thoảng bị xé toạc bởi tiếng khóc thét yếu ớt của Đứa bé sơ sinh. Người chồng Minh, sau những ngày vùi đầu vào công việc và điện thoại để trốn tránh thực tại, bắt đầu không thể phớt lờ thêm nữa. Mỗi lần về nhà, hình ảnh Người vợ Linh đập vào mắt anh lại khiến anh sững sờ. Cô gầy rộc đi trông thấy, gương mặt xanh xao như tờ giấy, đôi mắt trũng sâu thâm quầng hằn rõ sự kiệt quệ. Mái tóc lúc nào cũng rối bù, và bộ đồ ở nhà xộc xệch, dính đầy những vết sữa.
Người vợ Linh ít nói đến lạ. Câu trả lời của cô cho mọi câu hỏi của Minh chỉ gói gọn trong vài từ, hoặc chỉ là cái lắc đầu mệt mỏi. Cô không còn tranh cãi, không còn than vãn, chỉ lặng lẽ làm mọi thứ trong vô vọng. Đứa bé sơ sinh, dù đã được một tuần tuổi, vẫn khóc ngằn ngặt, đặc biệt vào ban đêm. Tiếng khóc của con giờ đây không còn chỉ khiến Minh khó chịu, mà bắt đầu xen lẫn sự lo lắng. Anh để ý thấy tã của con đôi khi không được thay kịp thời, quần áo có mùi hôi của sữa trớ, và làn da bé xíu có vẻ khô ráp hơn. Đứa bé không còn vẻ bụ bẫm, hồng hào như lúc mới sinh.
Một buổi tối, khi Người chồng Minh vừa đặt lưng xuống ghế sofa, tiếng Đứa bé sơ sinh lại vang lên. Người vợ Linh đang lụi cụi trong bếp với bữa tối đơn giản của mình. Cô vội vã chạy ra, bế con lên. Động tác của Linh chậm chạp, cơ thể cô như sắp đổ gục. Cô cố gắng dỗ dành, giọng nói khản đặc và yếu ớt.
Minh đặt chiếc điện thoại đang cầm trên tay xuống. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nhìn cảnh tượng đó.
“Em làm sao vậy Linh?” Minh bất giác hỏi, giọng anh khẽ run, đầy vẻ gượng gạo. Đây là lần đầu tiên sau một tuần anh chủ động trò chuyện với cô.
Người vợ Linh giật mình, đôi mắt trũng sâu của cô ngước lên nhìn anh, vô hồn. “Không… không sao.” Cô thì thầm, giọng lạc đi vì mệt mỏi. “Chỉ là… con khóc nhiều quá. Sữa em… vẫn chưa về đủ.”
Minh tiến lại gần hơn. Anh nhìn rõ hơn vết mổ vẫn còn đỏ ửng trên bụng cô, những quầng thâm như mực dưới mắt. Hơi thở của Linh nặng nề, phả ra mùi mệt mỏi và kiệt sức.
Đứa bé sơ sinh vẫn oe oe, ngọ nguậy tìm vú mẹ. Linh khẽ cởi áo, nhưng khuôn mặt cô nhăn lại vì đau đớn. Cô cố gắng cho con bú, nhưng Đứa bé sơ sinh chỉ mút vài cái rồi quay đi, gào khóc mạnh hơn.
“Con không chịu ăn à?” Người chồng Minh cau mày, lòng anh bắt đầu có một chút hoảng hốt.
Người vợ Linh lắc đầu, nước mắt chực trào. “Nó cứ vậy cả ngày… Em… em không biết phải làm gì nữa.”
Sự bất lực và tiều tụy của Linh, tiếng khóc yếu ớt của con, tất cả như một cú tát thẳng vào lương tâm Minh. Anh nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của Mẹ vợ Bà Hoa đêm hôm đó, nhớ lại lời nói vô tâm của mình. Một sự day dứt, hối hận chua xót len lỏi, gặm nhấm tâm trí Người chồng Minh. Anh đã sai. Sai thật rồi. Anh nhìn Người vợ Linh, cái bóng mờ nhạt của người phụ nữ từng rạng rỡ, giờ đây đang chìm đắm trong đau khổ và sự kiệt quệ. Nỗi hối hận bỗng nhiên bùng lên như một ngọn lửa, thiêu đốt trái tim anh.
Người chồng Minh đứng bất động, nhìn Người vợ Linh đang khóc nấc bên Đứa bé sơ sinh. Sự hối hận như một tảng đá đè nặng lên ngực anh. Anh không biết phải nói gì, phải làm gì. Căn Nhà riêng chìm trong tiếng khóc yếu ớt của con và tiếng nức nở nghẹn ngào của Người vợ Linh.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên bần bật. Người vợ Linh giật mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô vươn tay cầm điện thoại. Màn hình hiện lên dòng chữ “Mẹ”. Người vợ Linh do dự một lát rồi ấn nghe.
“A lô, con nghe mẹ.” Giọng Người vợ Linh vẫn còn khàn đặc, nghèn nghẹn.
Ở đầu dây bên kia, giọng Mẹ vợ Bà Hoa vọng lại, đầy ắp sự lo lắng mà Người vợ Linh có thể cảm nhận rõ ràng qua từng câu chữ. “Con có khỏe không? Thằng bé có ngoan không? Sữa về chưa con?” Bà Hoa hỏi dồn dập, không giấu nổi sự bất an. Có lẽ, linh cảm của một người mẹ đã mách bảo bà về tình hình của con gái.
Nghe những lời quan tâm chân thành từ Mẹ vợ Bà Hoa, đập vào tai Người vợ Linh như những mũi kim châm vào trái tim đang mệt mỏi. Nước mắt cô lại không kìm được mà trào ra. Cô cố gắng nén tiếng nức nở, nhưng giọng nói vẫn run rẩy. “Con… con vẫn ổn mẹ ạ. Thằng bé… nó cũng ngoan.” Người vợ Linh nói dối, nhưng sự yếu ớt trong giọng cô đã tố cáo tất cả.
“Sữa về chưa con? Con có ăn uống đầy đủ không? Có ai chăm con không?” Mẹ vợ Bà Hoa vẫn không ngừng hỏi, mỗi câu hỏi lại xoáy sâu vào nỗi tủi thân và bất lực của Người vợ Linh.
Người chồng Minh đứng cách đó không xa, anh nghe rõ mồn một từng lời của Mẹ vợ Bà Hoa qua chiếc loa điện thoại mở của Người vợ Linh. Anh thấy rõ bờ vai Người vợ Linh run lên, thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao. Một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng Minh. Anh đã khiến Người vợ Linh phải khổ sở, phải nói dối mẹ mình.
“Mẹ đừng lo cho con… Con… con sẽ tự lo được.” Người vợ Linh nói, trong từng lời nói ấy, dường như có một điều gì đó vừa sụp đổ, vừa nhen nhóm. Tiếng mẹ hỏi thăm, tiếng con khóc, tất cả như đánh thức Người vợ Linh khỏi cơn mê man của sự kiệt quệ. Cô nhìn Đứa bé sơ sinh đang ngọ nguậy trong tay, rồi nhìn sang Người chồng Minh đang đứng lặng lẽ.
Khoảnh khắc đó, một sự quyết tâm lạ lùng chợt nhen nhóm trong lòng Người vợ Linh. Cô không thể cứ mãi như thế này. Không thể để con mình phải chịu đói, không thể để mẹ mình phải lo lắng. Cô phải thay đổi. Phải làm gì đó. Cô sẽ không gục ngã nữa. Nước mắt vẫn chảy, nhưng trong đôi mắt trũng sâu ấy đã ánh lên một tia sáng kiên cường, một ý chí sắt đá. Cô sẽ vực dậy, vì con, và vì chính bản thân mình. Đó không còn là sự tuyệt vọng, mà là một lời hứa thầm lặng.
Sự tĩnh lặng của căn Nhà riêng dần được thay thế bằng một âm hưởng mới, nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng đầy hy vọng. Những sóng gió tưởng chừng đã nhấn chìm tất cả, giờ đây lại trở thành chất xúc tác, tạo nên một sự biến đổi sâu sắc. Bài học về sự thấu hiểu, về trách nhiệm gia đình, đã được trả giá bằng những giọt nước mắt và sự kiệt quệ. Người chồng Minh, sau những ngày chìm đắm trong hối hận, cũng bắt đầu nhận ra rằng tình yêu thương và sự quan tâm chân thành mới là nền tảng vững chắc nhất cho một tổ ấm. Không có tiền bạc hay địa vị nào có thể thay thế được sợi dây gắn kết thiêng liêng giữa những người ruột thịt. Có lẽ, những khó khăn này lại là cơ hội để họ nhìn lại, để hàn gắn những vết rạn nứt tưởng chừng không thể sửa chữa. Tình yêu thương, dù bị che mờ bởi những hiểu lầm, vẫn luôn tồn tại, chỉ chờ đợi một thời điểm thích hợp để lại bùng cháy, sưởi ấm những trái tim đang lạc lối.

