“Bố mang về đi nhà con không ăn đồ q::uê đâu…toàn ăn hoa quả nhập khẩu thôi” Trưa hôm ấy, trời nắng chang chang, ông Hòa – một người đàn ông ngoài 60 tuổi, dáng gầy, làn da rám nắng, lưng còng vì lao động, lặn lội từ quê lên thành phố thăm con gái. Ông đi chuyến xe khách từ tinh mơ, trên vai vác buồng chuối chín cây, tay kia xách túi đồ lỉnh kỉnh toàn quà quê: mớ rau vườn, ít gà ta mới làm sạch, mấy hũ dưa cà. Đó đều là những thứ ông chăm chút, nghĩ con gái ở thành phố thiếu thốn hương vị quê. Vừa bước qua cửa, con rể – Hùng – mặc sơ mi trắng, tóc vuốt keo bóng loáng, liếc buồng chuối rồi chau mày: – Trời ạ, ba mang gì vậy? Chuối, rau, cà… nhìn quê mùa quá. Ở đây toàn ăn đồ nhập khẩu, siêu thị đầy cả. Thứ này… đâu có hợp! Ông Hòa khựng lại, nụ cười trên gương mặt già nua vụt tắt. Mồ hôi lấm tấm trên trán rơi xuống đất. Ông ngượng nghịu: – Ba ở quê không có gì, chỉ mang mấy thứ nhà trồng… tưởng hai con ăn cho vui… Nhưng Hùng phẩy tay, kêu người giúp việc đem để ngoài sân, rồi quay lưng gọi điện đặt cơm tiệm. Đến bữa, anh ta bày ra mâm chỉ có rau và 1 đĩa thịt luộc. Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Ông Hòa ngồi vào mâm cơm, chỉ có hai món đạm bạc là rau luộc và thịt luộc. Ánh mắt ông lướt qua đĩa thức ăn, rồi nhìn quanh căn nhà sang trọng, nơi con gái và con rể đang ngồi. Một cảm giác lạc lõng, nặng trĩu trào dâng trong lòng. Ông tự hỏi, liệu mình có đang làm phiền chúng không? Ông chỉ gắp lên vài miếng rau xanh, rồi một miếng thịt luộc mỏng. Cổ họng ông nghẹn lại, miếng thức ăn cứ như kẹt lại, khó nuốt vô cùng. Con gái ông, thấy bố ăn chậm, khẽ lên tiếng: “Bố ơi, sao bố không ăn gì ạ? Cơm tiệm này ngon lắm đó ạ.” Ông Hòa mỉm cười gượng gạo, cố gắng nuốt trôi miếng cơm. Hùng, con rể ông, quay sang nhìn ông với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. Anh ta đưa tay cầm lấy chai rượu ngoại, rót cho mình một ly. “Ba cứ ăn từ từ thôi, đừng ngại,” Hùng nói, giọng điệu có chút mỉa mai. Ông Hòa cảm thấy như có mũi kim châm vào tim. Ông đặt đũa xuống, khẽ nói: “Ba no rồi. Chắc ba ăn nhẹ chút thôi.” Ông nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay chai sần, gân guốc vì bao năm lao động vất vả. Chúng giờ trông thật lạc lõng giữa không gian hiện đại, bóng bẩy này. Con gái ông quay sang Hùng, nói nhỏ điều gì đó, Hùng chỉ gật đầu rồi lại tiếp tục lướt điện thoại. Ông Hòa cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi, một gánh nặng không đáng có. Ông cúi gằm mặt, cố gắng chôn vùi cảm giác tủi thân đang ngày càng lớn dần.
Ông Hòa khẽ gật đầu, đưa tay gạt nhẹ những vụn thức ăn còn dính trên môi. Căn phòng sang trọng bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Từ cánh cửa phòng ngủ, **Con gái** bước ra. Cô ấy mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng, mái tóc búi lỏng lẻo. Ánh mắt cô chạm ngay vào **Ông Hòa** đang ngồi lặng lẽ ở bàn ăn, rồi liếc nhanh sang **Hùng** đang dán mắt vào điện thoại. Một thoáng ngập ngừng, đôi mắt **Con gái** khẽ lảng tránh khỏi gương mặt khắc khổ của cha, ánh nhìn dừng lại nơi mâm cơm chỉ có đĩa rau xanh và vài lát thịt luộc mỏng tang. Cô ấy tiến lại gần, giọng nói nhỏ đến mức gần như thì thầm: “Ba ăn cơm đi ạ…”
Ông Hòa ngẩng đầu lên, nhìn con gái. Nụ cười gượng gạo trên môi ông cứng lại. Ông biết, sự hiện diện của mình ở đây, với những món quà quê mộc mạc, dường như không hợp với không gian xa hoa này. “Ba no rồi,” ông lặp lại, cố gắng tỏ ra bình thản, dù trong lòng đang cuộn lên một cơn bão cảm xúc.
**Hùng** ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, nhìn **Con gái** rồi liếc sang **Ông Hòa** với ánh mắt sắc lạnh. Anh ta khẽ nhếch mép, rồi đưa tay vỗ nhẹ vào vai **Con gái**: “Em vào nghỉ đi. Chuyện này để anh lo.”
**Con gái** nhìn cha, rồi nhìn **Hùng**. Sự lưỡng lự hiện rõ trên gương mặt cô. Cô biết, mọi thứ đang đi theo một chiều hướng mà cô không hề mong muốn.
Ông Hòa gượng cười, gập hai chiếc đũa lại. “Tôi xin phép lên nhà nghỉ trước. Hai cháu ăn đi.” Ông đứng dậy, dáng người còng lại càng thêm trĩu nặng. Khi ông quay lưng đi, ông có cảm giác như hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào lưng mình, không phải vì sự quan tâm, mà là sự khinh bỉ. Ông chỉ mong sao đêm nay trôi qua thật nhanh, để ông có thể trở về với mảnh đất cằn cỗi nhưng đầy yêu thương của mình.
Ông Hòa rời khỏi bàn ăn, dáng lưng còng như mang cả gánh nặng của sự tủi thân. Anh ta lướt điện thoại, màn hình sáng trưng phản chiếu sự thờ ơ trên gương mặt. Thỉnh thoảng, anh ta liếc nhìn ông Hòa đang đi khuất với ánh mắt khó chịu, như nhìn một thứ gì đó vướng víu, bẩn thỉu. Không khí trong căn phòng sang trọng bỗng trở nên đặc quánh, ngột ngạt.
Hùng khẽ cau mày, tiếng gõ lách cách trên bàn phím điện thoại càng lúc càng nhanh. Anh ta ngẩng đầu lên, thấy **Con gái** vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng cha mình với vẻ băn khoăn.
Hùng bật cười khẩy, một âm thanh khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Anh ta đưa tay vỗ nhẹ vào cánh tay **Con gái**, giọng nói mang chút sự trịch thượng: “Sao thế? Mới có mấy ngày thôi mà đã yếu đuối vậy rồi à?”
**Con gái** giật mình, ánh mắt nhanh chóng quay lại nhìn **Hùng**. Cô ấy lí nhí: “Con chỉ… con hơi lo cho ba.”
Hùng nhếch mép, buông điện thoại xuống. Anh ta bước tới gần **Con gái**, ánh mắt quét một lượt từ đầu đến chân cô, rồi lại nhìn về phía căn phòng của ông Hòa. “Lo cho ông ấy à? Ông ấy cần gì phải lo? Ông ấy có đất đai, có vườn tược, làm gì mà không lo được cho bản thân?”
Anh ta dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt **Con gái**. “Em đừng quên mục đích chúng ta ở đây là gì. Đừng để những thứ ‘quê mùa’ này làm ảnh hưởng đến kế hoạch của mình.”
**Con gái** cúi gằm mặt, hai tay siết chặt vào nhau. Cô ấy biết, anh ta đang nói về món quà, về những thứ ông Hòa mang từ quê lên.
Hùng không đợi **Con gái** trả lời. Anh ta xoay người, nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói trở nên dứt khoát hơn: “Anh đã bảo gọi cơm ngoài rồi. Chắc lát nữa sẽ có. Anh không thích ăn những thứ ‘chợ búa’ đó.” Anh ta liếc nhìn chiếc đĩa đựng rau và thịt luộc còn sót lại trên bàn, khinh bỉ nhấc điện thoại lên. “Có gì thì gọi người giúp việc dọn đi. Anh không muốn nhìn thấy nữa.”
Anh ta ra khỏi phòng khách, để lại **Con gái** một mình với mớ suy nghĩ hỗn độn. Tiếng anh ta gọi điện thoại xa dần, chỉ còn lại không gian tĩnh lặng, nặng trĩu. **Con gái** nhìn về phía căn phòng cha đang nghỉ, nước mắt khẽ lăn dài trên má.
**CẢNH 1**
**NHÀ CON GÁI VÀ CON RỂ – PHÒNG ĂN – BUỔI TỐI**
Ánh đèn pha lê lấp lánh trên bàn ăn hình chữ nhật sang trọng. **Ông Hòa** ngồi đối diện với **Con gái**, **Hùng** đã rời đi từ lúc nào, để lại bầu không khí nặng nề. Trên bàn, chỉ còn lại vài đĩa thức ăn thừa, chủ yếu là rau luộc và một đĩa thịt đã nguội ngắt. **Ông Hòa** cố gắng bắt chuyện, giọng ông có chút run rẩy.
> Dạo này công việc của con thế nào rồi? Vẫn ổn chứ?
**Con gái** cúi gằm mặt, đôi đũa gắp một miếng rau nhỏ rồi đặt xuống, không buồn nhai. Cô ấy đáp lại một cách hời hợt, ánh mắt lảng tránh, nhìn xuống chân bàn.
> Dạ, con vẫn ổn ạ.
**Ông Hòa** cố gắng nở một nụ cười, nhưng nó không chạm đến mắt. Ông nhìn dáng vẻ thiểu não của con gái, lòng nặng trĩu. Ông nhớ cái ngày cô bé tung tăng chạy theo ông trên cánh đồng quê.
> Còn cuộc sống ở trên này, có gì mới không? Con có hay đi chơi với bạn bè không?
**Con gái** lắc đầu nhẹ, hai tay cô bắt đầu siết chặt lấy nhau dưới gầm bàn. Sự ngượng ngùng bao trùm lấy cô. Mỗi câu hỏi của cha như một mũi kim châm vào lòng. Cô chỉ muốn mọi chuyện kết thúc thật nhanh.
> Con bận lắm ba ạ. Không có thời gian đi đâu cả.
Giọng cô nhỏ dần, như muốn tan biến vào không khí. Cô liếc nhanh về phía cánh cửa phòng khách, nơi **Hùng** vừa đi qua. Cô cảm thấy hơi thở mình dồn dập.
> Ừm… Ba biết.
**Ông Hòa** thở dài. Ông nhìn xuống đĩa thịt nguội ngắt, rồi lại nhìn con gái đang cố gắng thu mình lại. Ông hiểu. Ông hiểu rằng mình không thuộc về nơi này, không thuộc về thế giới của con gái và con rể. Cái khăn mùi soa bà nhà mang cho ông để lau mồ hôi giờ đây bỗng trở nên nặng trĩu trong túi áo. Ông khẽ rụt vai, như muốn giấu đi sự tủi thân.
> Ba ăn thêm gì nữa không ạ? Con gọi người giúp việc mang thêm trái cây ạ?
Cô hỏi vội, giọng gấp gáp, ánh mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào ông. Cô đang tìm cách kết thúc bữa ăn này.
**Ông Hòa** lắc đầu, nụ cười méo mó.
> Không, không. Ba no rồi. Con đừng phiền người ta nữa. Ba ăn vậy là đủ rồi.
Ông nhìn **Con gái**, ánh mắt đầy sự thấu hiểu và một chút buồn bã. Ông nhìn lướt qua khung cảnh xa hoa xung quanh, rồi quay lại nhìn con gái. Ông thấy cô bé đang cố gắng giấu đi điều gì đó.
**Con gái** không nói gì, chỉ cúi gằm mặt xuống. Cô cảm thấy mình như đang bị kẹp giữa hai thế giới, không biết phải làm sao. Cô khẽ mím môi, rồi đưa tay lần tìm điện thoại trong túi.
**Ông Hòa** nhìn con gái, ông biết cô ấy muốn làm gì. Ông đứng dậy.
> Ba lên phòng nghỉ một lát đây. Con cứ làm việc của con đi.
Ông nói với giọng nhẹ nhàng, cố gắng không làm phiền con gái. Ông quay lưng lại, dáng lưng còng bước đi, bóng đổ dài trên sàn nhà lát đá hoa cương. **Con gái** nhìn theo bóng lưng cha mình, ánh mắt cô ngấn nước.
**CẢNH 2**
**NHÀ CON GÁI VÀ CON RỂ – PHÒNG KHÁCH – NGAY SAU ĐÓ**
**Ông Hòa** ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da sang trọng, cảm giác xa lạ bao trùm lấy ông. Ánh mắt ông lướt qua những bức tranh trừu tượng trên tường, những món đồ trang trí đắt tiền. Ông chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này. Ông kéo chiếc khăn mùi soa ra khỏi túi áo, một mảnh vải mỏng manh, như minh chứng cho sự khác biệt giữa hai thế giới.
Bỗng, cánh cửa phòng ăn mở ra. **Con gái** bước ra, trên tay cầm một đĩa trái cây nhỏ. Cô đặt nhẹ lên chiếc bàn kính trước mặt ông.
> Ba ăn trái cây đi ạ. Con đã nhờ người làm chuẩn bị rồi.
Giọng cô vẫn còn chút run rẩy, tránh ánh mắt của cha. **Ông Hòa** nhìn đĩa trái cây, rồi nhìn con gái. Ông biết cô đang cố gắng bù đắp, nhưng sự xa cách đã quá lớn. Ông chỉ khẽ gật đầu, không hề động đến đĩa trái cây.
> Ba no rồi con gái. Con không cần phải làm phiền người ta đâu.
Ông nói nhỏ, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. Ông đã quá quen với sự tủi thân này. Lòng ông trĩu nặng. Ông nhớ về những ngày tháng làm lụng trên mảnh đất quê nhà, tiếng gà gáy sáng, mùi đất ẩm sau mưa. Nơi đó, ông là trụ cột, là người mang về những sản phẩm tươi ngon cho gia đình. Còn ở đây, ông chỉ là gánh nặng, là thứ thuộc về quá khứ.
Ông cảm nhận được sự im lặng ngột ngạt lại bao trùm. Căn phòng khách rộng lớn bỗng trở nên chật chội, bức bối. Ông Hòa cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng, không thuộc về nơi này. Bụng ông không đói, nhưng lòng thì quặn lại vì tủi hờn. Ông chỉ muốn quay về với sự bình yên giản dị của quê nhà.
> Thôi, ba mệt rồi. Ba lên nhà nghỉ đây. Con cũng ngủ sớm đi.
Ông Hòa đứng dậy, dáng lưng còng càng thêm xiêu vẹo trong không gian sang trọng. Ông bước đi chậm rãi về phía cầu thang. Mỗi bước chân của ông như nặng trĩu, như đang kéo theo cả gánh nặng của cuộc đời. **Con gái** đứng nhìn theo bóng lưng cha, đôi mắt cô ngấn lệ. Cô muốn nói gì đó, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Cô biết mình đã sai, nhưng lại không biết làm sao để sửa chữa. Cô chỉ biết đứng đó, bất lực nhìn cha mình khuất dần.
**CẢNH 3**
**NHÀ CON GÁI VÀ CON RỂ – PHÒNG CỦA ÔNG HÒA – NGAY SAU ĐÓ**
Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng sạch sẽ, có lẽ là phòng dành cho khách. **Ông Hòa** bước vào, dáng vẻ chậm rãi. Ông đặt tay lên khung cửa, nhìn quanh. Không có mùi khói bếp quen thuộc, không có tiếng gà gáy rộn rã. Chỉ có sự tĩnh lặng, có chút lạnh lẽo. Ông thở dài, rồi từ từ ngồi xuống mép giường. Mấy ngày nay, cái lưng còng của ông đau âm ỉ, càng thêm mệt mỏi sau chuyến đi dài. Ông khẽ vuốt ve chiếc buồng chuối chín cây còn đang đặt hờ trên bàn, lòng trĩu nặng. Đây là tất cả những gì ông mang từ quê nhà lên, là tình yêu thương, là công sức vun trồng bao năm.
Bên ngoài, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. **Con gái** đứng ở cửa phòng, tay vẫn còn nắm chặt. Cô nhìn cha mình, đôi mắt ẩn chứa nhiều lời muốn nói nhưng không thể cất lời.
> Ba… ba thấy trong người thế nào ạ? Có cần con lấy thuốc gì không?
Giọng cô run run, nghe yếu ớt. **Ông Hòa** quay đầu lại, nhìn con gái. Vẫn là đôi mắt ấy, nhưng giờ đây có thêm những quầng thâm, biểu hiện của sự mệt mỏi. Ông thấy con mình cũng đang mang một gánh nặng nào đó. Ông khẽ lắc đầu.
> Ba không sao. Chắc ba chỉ hơi buồn ngủ thôi. Con đi làm về chắc cũng mệt rồi. Hai mẹ con về nghỉ ngơi sớm đi.
Ông nói, giọng nói pha chút khàn đặc. Ông nhìn con gái, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn phố thị rực rỡ, xa lạ. Sự giàu sang này, dường như không mang lại niềm vui trọn vẹn cho bất kỳ ai trong căn nhà này. Ông nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ. Ông nhớ về mùi đất ẩm, nhớ về tiếng cười nói của những người hàng xóm thân tình. Nơi đó, ông là chính mình. Còn ở đây, ông chỉ là một vị khách già, lạc lõng.
**Con gái** đứng im lặng một lúc lâu, rồi khe khẽ đóng cửa phòng. Tiếng động nhẹ nhàng ấy như một nhát dao cứa vào lòng **ông Hòa**. Ông biết, khoảng cách giữa hai cha con đã ngày càng xa. Ông vùi mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ chính da thịt mình. Tiếng xe cộ ồn ào từ bên ngoài vọng vào, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn, lạc lõng trong lòng ông. Ông ước gì mình có thể biến mất, để không còn là gánh nặng cho con gái nữa.
**NHÀ CON GÁI VÀ CON RỂ – PHÒNG CỦA ÔNG HÒA – VÀI GIỜ SAU**
**Ông Hòa** nằm trằn trọc trên chiếc giường xa lạ. Mắt ông mở to, nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát, lạnh lẽo. Tiếng xe cộ ồn ào từ bên ngoài lọt vào tai, như một bản giao hưởng chói tai của cuộc sống thành phố mà ông không thuộc về. Lưng ông vẫn đau âm ỉ, nhưng cơn đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau trong tim.
Ông nhớ lại những năm tháng đã qua, cái thời lam lũ nơi quê nhà. Tay ông chai sạn vì cầm cuốc, cầm liềm. Lưng ông còng xuống vì gánh nặng mưu sinh, nuôi con gái ăn học. Ông nhớ cái ngày con gái báo tin thi đỗ đại học, ông vui đến chảy nước mắt. Ông tự nhủ, vất vả thế nào cũng phải cho con gái có tương lai tốt đẹp hơn mình. Ông đã đổ mồ hôi, công sức, thậm chí bán cả mảnh đất nhỏ để con được đến trường.
Giờ đây, con gái ông đã có một cuộc sống đủ đầy nơi thành phố hoa lệ. Một người chồng thành đạt, một căn nhà sang trọng. Nhưng sao nhìn con, ông lại thấy xót xa. Con gái ông thường xuyên mệt mỏi, đôi mắt luôn ẩn chứa những nỗi lo. Người con rể, **Hùng**, thì lạnh lùng, khinh khỉnh. Cách anh ta nhìn ông, nhìn những món quà quê mộc mạc mà ông mang lên, như thể ông là người từ một thế giới khác, lạc hậu và bẩn thỉu.
Ông nhớ lại buổi sáng hôm nay. Vừa bước xuống xe khách, **Hùng** đã sai **người giúp việc** mang những món quà ông cất công chuẩn bị ra sân phơi. Cái buồng chuối chín cây, những bó rau xanh mướt còn đẫm sương, con gà ta béo núc, tất cả đều bị xem như thứ rác rưởi. Hùng còn lạnh lùng bảo sẽ đặt cơm tiệm, vì sợ đồ ăn ở quê “không hợp vệ sinh”.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí gượng gạo. Chỉ có vài món rau luộc và một đĩa thịt luộc nguội ngắt. Ông Hòa ăn không nuốt nổi. Lòng ông trĩu nặng. Ông là cha của cô ấy, là người đã sinh ra và nuôi nấng cô. Vậy mà giờ đây, ông lại cảm thấy mình như một gánh nặng, một kẻ thừa thãi trong chính ngôi nhà của con gái.
Nước mắt ông từ từ trào ra, chảy xuống hai bên má, thấm vào cổ áo đã sờn cũ. Ông cố gắng lau vội, không muốn để ai nhìn thấy. Cái cảm giác bất lực, xót xa cứ bóp nghẹt lấy trái tim già nua của ông. Ông nhìn bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của mình, những vết chai sần vẫn còn hằn sâu. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu tình thương, giờ đây dường như đã tan biến vào không khí xa hoa, lạnh lẽo này. Ông Hòa khẽ rên lên một tiếng đầy đau đớn trong im lặng, rồi vùi mặt vào gối, cố gắng nén lại những tiếng nấc nghẹn ngào.
NHÀ CON GÁI VÀ CON RỂ – PHÒNG KHÁCH – VÀI GIỜ SAU
Hùng ngồi phịch xuống ghế sofa bọc da đắt tiền, ánh mắt lướt qua đống quà quê vẫn còn bày biện ở góc phòng. Buồng chuối chín cây trông vàng ươm, những bó rau xanh mướt còn vương giọt sương, con gà ta béo núc, tất cả đều là tâm huyết của ông Hòa sau cả một đêm trên xe khách. Hùng nhăn mặt, giọng đầy vẻ khó chịu:
“Mẹ kiếp, bố cứ mang mấy thứ đó lên làm gì cho mất mặt! Rau thì dập, chuối thì chín nẫu, gà thì có mà chẳng khác gì con chim sâu. Lần sau cứ dặn ông trước là đừng có mang lên nữa.”
**Con gái** ngồi đối diện, tay mân mê chén trà đã nguội ngắt. Cô im lặng, ánh mắt nhìn ra khung cửa kính lớn, nơi khung cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn xa hoa. Lời phàn nàn của chồng như một nhát dao cứa vào tim, nhưng cô không thể phản bác. Nỗi tủi thân, bất lực dâng lên nghẹn đắng trong cổ họng. Cô chỉ khẽ gật đầu, không thốt nên lời.
Hùng không thèm nhìn vợ, đưa điện thoại lên cao, giọng bỗ bã gọi cho ai đó:
“Alo, đặt cho anh một mâm Cơm niêu Đặc biệt nhé. Nhớ là ngon nhất, đừng có cho mấy món mặn chát như bữa trưa.”
Anh ta cúp máy, quay sang nhìn **người giúp việc** đang lúi húi thu dọn đồ đạc.
“Cô mang mấy thứ này ra ngoài sân phơi cho tôi. Đừng có để lung tung trong nhà, mất vệ sinh.”
**Người giúp việc** vâng lời, hai tay bê mấy món quà quê, dáng vẻ lúng túng. Cô biết rõ những thứ này quý giá với ông Hòa thế nào, nhưng mệnh lệnh của chủ thì cô không dám trái.
Ông Hòa, lúc này đang ngồi ở một góc khuất trong phòng, nhìn cảnh tượng diễn ra mà lòng như lửa đốt. Cái dáng gầy, lưng còng, da rám nắng của ông nổi bật giữa không gian sang trọng, hiện đại này. Ông nghe rõ từng lời Hùng nói, cảm nhận từng ánh mắt khinh khỉnh mà con rể dành cho mình, dành cho những sản vật từ mảnh đất ông đã đổ bao mồ hôi, nước mắt để vun trồng. Nỗi đau âm ỉ trong tim giờ đây như bị đào sâu thêm. Ông siết chặt hai bàn tay chai sạn, cố gắng nén lại những cảm xúc hỗn độn.
**NHÀ CON GÁI VÀ CON RỂ – PHÒNG NGỦ CỦA CON GÁI – VÀI PHÚT SAU**
**Con gái** ngồi một mình trên giường, tấm lưng tựa vào thành giường. Căn phòng ngủ sang trọng, được trang trí bằng những món đồ đắt tiền, nhưng giờ đây trông thật trống rỗng và lạnh lẽo. Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt cô, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và giằng xé. Đôi mắt cô nhìn trân trối vào khoảng không, phản chiếu sự bế tắc và tội lỗi. Cô đưa tay lên ôm lấy lồng ngực, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ.
Cảnh tượng lúc nãy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô. Lời nói cay nghiệt của Hùng, cái nhìn khinh miệt của anh ta dành cho cha mình, thái độ lạnh lùng khi sai người giúp việc cất đồ đạc của cha ra sân. Mỗi một hình ảnh, mỗi một câu chữ như một nhát dao cứa sâu vào lòng tự trọng của cô. Cô yêu cha mình, hơn ai hết, cô hiểu ông đã vất vả, hy sinh thế nào để có được ngày hôm nay. Nhưng cô cũng yêu chồng mình, yêu gia đình nhỏ mà cô đã dày công vun đắp. Giờ đây, cô bị kẹp giữa hai thái cực, không biết phải làm sao để dung hòa.
Nước mắt bắt đầu dâng lên, lăn dài trên má. Cô khóc không thành tiếng, chỉ có tiếng thở dài thườn thượt. Cô cảm thấy mình thật bất lực, thật nhỏ bé trước những áp lực vô hình. Cô biết, nếu tiếp tục im lặng, cô sẽ đánh mất đi một phần quan trọng của mình. Nhưng nếu lên tiếng phản kháng, cô sợ sẽ làm tan vỡ mọi thứ. Gánh nặng tình thương cha và nghĩa vụ làm vợ đè nặng lên vai, khiến cô ngạt thở. Cô úp mặt vào hai bàn tay, để mặc cho những cảm xúc tiêu cực nhấn chìm. Căn phòng dường như ngày càng thu hẹp lại, bao trùm lấy cô trong tuyệt vọng.
**NHÀ CON GÁI VÀ CON RỂ – PHÒNG KHÁCH – SÁNG SỚM**
Ông Hòa đứng lặng lẽ ở ban công của căn hộ sang trọng. Thành phố bên dưới cuồn cuộn hơi thở buổi sớm, xe cộ bắt đầu nhộn nhịp, đèn đường còn chưa tắt hẳn. Nhưng cảnh tượng ấy giờ đây lại khiến ông cảm thấy xa lạ, một cảm giác cô đơn lạnh lẽo lan tỏa trong lồng ngực. Ông nhìn xuống, rồi lại nhìn lên, tìm kiếm một chút quen thuộc, một chút hơi ấm, nhưng tất cả chỉ là những tòa nhà cao tầng lạnh lẽo và những dòng xe vô hồn.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu ông, mạnh mẽ và thôi thúc. Một ý nghĩ về quê nhà. Về mảnh đất nơi ông đã đổ mồ hôi, nước mắt, đã gầy dựng nên cả cuộc đời mình. Nơi có mùi đất nồng nàn sau cơn mưa, có tiếng gà gáy mỗi sáng, có những người hàng xóm thân tình. Nơi ông thuộc về.
Ông quay lưng lại với khung cảnh thành phố, ánh mắt lướt qua phòng khách rộng lớn, sạch bong. Mọi thứ đều hoàn hảo, bóng bẩy, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của tình người. Ông đưa tay vuốt nhẹ lên gò má mình, cảm nhận làn da sần sùi, rám nắng – dấu vết của bao năm tháng làm lụng ngoài đồng. Bỗng chốc, ông thấy mình lạc lõng, như một cành cây khô bị cuốn trôi ra biển lớn.
Đúng lúc đó, Hùng bước ra từ phòng ngủ, mặc chiếc sơ mi trắng là lượt, tóc vuốt keo bóng loáng. Anh ta liếc thấy ông Hòa, thái độ vẫn lạnh nhạt như mọi khi.
HÙNG
(Giọng bâng quơ)
Ông Hòa dậy sớm vậy?
Ông Hòa không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.
Hùng nhìn ông một lượt, ánh mắt thoáng qua vẻ khinh miệt không che giấu. Anh ta liếc sang mâm trái cây và giỏ rau, gà, dưa cà đặt ở góc phòng khách mà người giúp việc đã tạm thời cất vào.
HÙNG
Lát nữa mấy món đó cô Lan cất ra sân cho rồi. Để trong này chật chội.
Nói rồi, Hùng không đợi câu trả lời, quay người đi thẳng vào bếp, tay cầm điện thoại.
HÙNG
(Nói vào điện thoại)
Alo, đặt cho tôi một mâm cơm thịnh soạn nhé. Nhưng mà… bữa nay có khách đặc biệt, chỉ có rau và một đĩa thịt luộc thôi là được rồi. Đừng có lỉnh kỉnh nhiều thứ quá.
Ông Hòa nghe rõ từng lời, tim như thắt lại. Ông nhìn bàn tay chai sần của mình, rồi lại nhìn đôi giày da bóng lộn của con rể. Một quyết định bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí ông. Dù có thế nào, ông cũng không thể tiếp tục ở đây thêm nữa.
Ông Hòa đứng lặng lẽ ở ban công của căn hộ sang trọng. Thành phố bên dưới cuồn cuộn hơi thở buổi sớm, xe cộ bắt đầu nhộn nhịp, đèn đường còn chưa tắt hẳn. Nhưng cảnh tượng ấy giờ đây lại khiến ông cảm thấy xa lạ, một cảm giác cô đơn lạnh lẽo lan tỏa trong lồng ngực. Ông nhìn xuống, rồi lại nhìn lên, tìm kiếm một chút quen thuộc, một chút hơi ấm, nhưng tất cả chỉ là những tòa nhà cao tầng lạnh lẽo và những dòng xe vô hồn.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu ông, mạnh mẽ và thôi thúc. Một ý nghĩ về quê nhà. Về mảnh đất nơi ông đã đổ mồ hôi, nước mắt, đã gầy dựng nên cả cuộc đời mình. Nơi có mùi đất nồng nàn sau cơn mưa, có tiếng gà gáy mỗi sáng, có những người hàng xóm thân tình. Nơi ông thuộc về.
Ông quay lưng lại với khung cảnh thành phố, ánh mắt lướt qua phòng khách rộng lớn, sạch bong. Mọi thứ đều hoàn hảo, bóng bẩy, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của tình người. Ông đưa tay vuốt nhẹ lên gò má mình, cảm nhận làn da sần sùi, rám nắng – dấu vết của bao năm tháng làm lụng ngoài đồng. Bỗng chốc, ông thấy mình lạc lõng, như một cành cây khô bị cuốn trôi ra biển lớn.
Đúng lúc đó, Hùng bước ra từ phòng ngủ, mặc chiếc sơ mi trắng là lượt, tóc vuốt keo bóng loáng. Anh ta liếc thấy Ông Hòa, thái độ vẫn lạnh nhạt như mọi khi.
HÙNG
(Giọng bâng quơ)
Ông Hòa dậy sớm vậy?
Ông Hòa không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.
Hùng nhìn ông một lượt, ánh mắt thoáng qua vẻ khinh miệt không che giấu. Anh ta liếc sang mâm trái cây và giỏ rau, gà, dưa cà đặt ở góc phòng khách mà người giúp việc đã tạm thời cất vào.
HÙNG
Lát nữa mấy món đó cô Lan cất ra sân cho rồi. Để trong này chật chội.
Nói rồi, Hùng không đợi câu trả lời, quay người đi thẳng vào bếp, tay cầm điện thoại.
HÙNG
(Nói vào điện thoại)
Alo, đặt cho tôi một mâm cơm thịnh soạn nhé. Nhưng mà… bữa nay có khách đặc biệt, chỉ có rau và một đĩa thịt luộc thôi là được rồi. Đừng có lỉnh kỉnh nhiều thứ quá.
Ông Hòa nghe rõ từng lời, tim như thắt lại. Ông nhìn bàn tay chai sần của mình, rồi lại nhìn đôi giày da bóng lộn của con rể. Một quyết định bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí ông. Dù có thế nào, ông cũng không thể tiếp tục ở đây thêm nữa.
Ông Hòa khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.
ÔNG HÒA
(Giọng đều đều, pha chút mệt mỏi)
Thôi, tôi về quê thôi. Ở đây không hợp với tôi.
Hùng, đang loay hoay với điện thoại, quay lại, nhướng mày.
HÙNG
Về quê? Sớm vậy sao? Lẽ ra ông phải ở lại chơi vài hôm chứ. Mới đến có một ngày.
Trong mắt Hùng thoáng chút bất ngờ, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự bực bội ngầm. Ông Hòa mang theo bao nhiêu đồ đạc quê mùa, giờ lại muốn rời đi sớm, như vậy chẳng phải là làm mất mặt anh ta trước mặt bạn bè hay người ngoài sao?
ÔNG HÒA
Tôi không phiền con cái nữa đâu. Ở quê tôi còn nhiều việc.
Ông Hòa nhìn thẳng vào mắt Hùng, ánh mắt ẩn chứa một sự kiên quyết không lay chuyển. Ông đã chịu đựng đủ rồi. Lời lẽ gay gắt, thái độ khinh thường, và cả cái cách Hùng coi những món quà từ quê nhà như thứ rác rưởi. Ông không muốn con gái mình phải chứng kiến thêm những cảnh tượng khó xử, hay nghe những lời cay nghiệt nhắm vào cha mình.
Hùng nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.
HÙNG
Vậy thì tùy ông thôi. Cô Lan! Cô Lan ơi!
Người giúp việc, cô Lan, vội vã chạy ra từ phòng bếp.
CÔ LAN
Dạ, cậu chủ gọi.
HÙNG
Ông nhà muốn về quê sớm. Cô vào dọn dẹp phòng cho ông ấy, rồi chuẩn bị đồ đạc giúp ông. Lát nữa ra xe khách thì gọi tôi.
CÔ LAN
Vâng, tôi rõ rồi.
Cô Lan nhìn Ông Hòa, trong ánh mắt có chút xót xa, nhưng rồi cô nhanh chóng quay đi thực hiện mệnh lệnh.
Ông Hòa nhìn cô Lan, rồi lại nhìn Hùng. Ông không còn muốn nói thêm lời nào nữa. Ông chỉ muốn nhanh chóng thu dọn hành lý, gói ghém những món quà quê mà ông đã cất công mang đến, và rời khỏi cái nơi mà ông cảm thấy mình không thuộc về này. Ông thầm nghĩ: “Thôi, mình về quê thôi. Ở đây không hợp. Không muốn làm phiền con cái, cũng không muốn nghe thêm những lời lẽ khó nghe nữa.” Ông quay người bước về phía căn phòng mình được sắp xếp, với một nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy sự giải thoát.
Ông Hòa khẽ gật đầu với cô Lan. Ông không cần bà ấy giúp chuẩn bị đồ đạc. Tất cả những gì ông cần đã nằm gọn trong chiếc túi vải cũ và tấm áo khoác sờn. Ông bước nhanh về phía phòng khách, nơi Hùng vẫn đang lướt điện thoại.
Ông Hòa đứng lại trước bàn, lặng lẽ đặt phong bì nhỏ xuống. Bên trong là vài tờ tiền lẻ, vừa đủ cho chi phí sinh hoạt vài ngày của người giúp việc. Kế đó, ông đặt một lá thư viết vội trên một tờ giấy ăn.
ÔNG HÒA
(Giọng khàn khàn)
Tôi về quê trước, con ở lại mạnh giỏi.
Hùng ngẩng lên, nhìn chằm chằm vào phong bì và lá thư. Khuôn mặt anh ta thoáng chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng biến thành sự khó chịu. Anh ta không mở ra xem, chỉ nhún vai.
HÙNG
Vậy đi đi. Sớm vậy.
Ông Hòa không đáp. Ông quay người, bước về phía cửa ra vào. Tấm lưng còng của ông giờ đây trông như mang cả gánh nặng của thế giới. Ông mở cửa, bước ra hành lang. Tiếng đóng cửa vọng lại, dứt khoát và tĩnh lặng.
Trong căn phòng khách sang trọng, Hùng vẫn ngồi đó, ánh mắt lướt qua chiếc phong bì và lá thư. Một cảm giác trống rỗng khó tả chợt dâng lên. Anh ta liếc nhìn sang mâm đồ ăn quê nhà vẫn còn nguyên ở góc phòng. Cuối cùng, anh ta khẽ thở dài, rồi tiếp tục bấm điện thoại, gọi cho nhà hàng.
HÙNG
(Nói vào điện thoại)
Alo, bữa cơm hôm nay tôi không ăn nữa. Hủy hết đi.
Bên ngoài, Ông Hòa đã bước nhanh xuống những bậc thang, hướng về phía bến xe khách quen thuộc. Dáng ông nhỏ bé dần trong ánh nắng sớm mai của thành phố. Ông không ngoái lại. Quê nhà đang gọi. Nơi có mùi đất, có tiếng gà gáy, có sự bình yên. Nơi Ông Hòa thuộc về.
Ông Hòa bước những bước chân nặng nhọc xuống những bậc thang đá. Ánh nắng ban mai hắt vào mắt, khiến ông nheo lại. Dáng ông gầy guộc, lưng còng đã in hằn những tháng năm vất vả trên mảnh đất quê. Chiếc túi vải cũ trên vai ông dường như càng thêm trĩu nặng. Ông không ngoái đầu nhìn lại, chỉ hướng thẳng về phía bến xe khách quen thuộc. Mùi khói bụi mịt mù của thành phố dần hòa quyện với hơi thở gấp gáp của ông. Ông khát khao mùi đất, tiếng gà gáy, và sự bình yên ở nơi ông thực sự thuộc về.
Trong căn nhà sang trọng, Hùng vẫn ngồi lướt điện thoại. Ánh mắt anh ta dán vào màn hình, bóng bẩy nhưng trống rỗng. Chiếc phong bì và lá thư trên bàn vẫn y nguyên, như một lời nhắc nhở nhàn nhạt. Anh ta thờ ơ nhún vai, rồi lại cầm điện thoại lên, gọi cho một nhà hàng nào đó.
HÙNG
(Giọng uể oải)
Alo, bữa cơm hôm nay tôi không ăn nữa. Hủy hết đi.
Tiếng anh ta vang lên đều đều, như một âm thanh vô nghĩa trong không gian tĩnh lặng. Bỗng, một tiếng hét thất thanh vang lên từ cầu thang.
CON GÁI
Ba!
Ông Hòa, đang lén lút ra cửa, giật mình dừng bước. Bước chân ông khựng lại giữa hành lang. Ông nghe tiếng bước chân vội vã của con gái chạy xuống cầu thang, ngày càng gần. Cô bé lao ra, đôi mắt ngấn nước.
CON GÁI
(Giọng hốt hoảng, nắm chặt lấy tay ông)
Ba đi đâu mà vội thế? Sao không nói với con một tiếng?
Bàn tay gầy guộc, chai sần của ông Hòa đặt trong bàn tay mềm mại, thon dài của con gái. Hơi ấm từ bàn tay con gái lan tỏa, khiến ông rùng mình. Ông nhìn vào đôi mắt ngấn lệ của con, nơi đó phản chiếu cả một bầu trời lo lắng, yêu thương. Cổ họng ông nghẹn lại, không thốt nên lời. Thế giới xung quanh dường như ngưng đọng lại, chỉ còn tiếng thở gấp gáp và ánh mắt hoang mang của hai cha con. Nước mắt trên mi mắt cô bé bắt đầu lăn dài, như những hạt ngọc trai rơi xuống.
Ông Hòa nhẹ nhàng rút tay ra khỏi con gái. Ánh mắt ông ánh lên một nỗi buồn thăm thẳm, nhưng đâu đó vẫn ẩn chứa sự kiên quyết không lay chuyển.
ÔNG HÒA
(Giọng khàn đặc, cố nén tiếng nấc)
Ba không hợp với thành phố này đâu, con cứ sống tốt là ba vui rồi.
Ông nói như trút một gánh nặng, rồi quay lưng bước đi. Bước chân ông nặng trĩu, như kéo theo cả mảnh đất quê trên đôi vai đã còng. Ông không dám nhìn lại con. Ông sợ, sợ nhìn thấy hình ảnh con gái đang đau khổ, sợ lại mềm lòng. Ông chỉ muốn rời đi, nhanh chóng, trước khi trái tim mình tan vỡ thêm lần nữa. Tiếng bước chân ông dần xa, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của thành phố.
Người giúp việc rón rén tiến lại gần, gương mặt đầy vẻ khó xử. Bà ta nhìn Hùng, rồi nhìn theo bóng lưng ông Hòa đang khuất dần.
NGƯỜI GIÚP VIỆC
Cậu chủ, ông cụ…
Hùng vẫn giữ nguyên vẻ mặt thờ ơ. Anh ta liếc mắt nhìn người giúp việc, rồi lại cúi xuống điện thoại.
HÙNG
(Cắt ngang, giọng lạnh tanh)
Cất đồ đạc của ông ấy lên phòng đi. Riêng mớ rau với con gà đấy, cho bà con lối xóm ít. Còn lại thì bỏ đi.
Người giúp việc ngập ngừng, rồi cũng vâng lời. Cô gái đứng lặng người, đôi mắt dõi theo bóng cha. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng, thấm ướt vạt áo. Cô biết, cuộc chia ly này là vĩnh viễn. Cả gia đình đã bị chia rẽ bởi tiền bạc và những giá trị trái ngược. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa hai thế giới, một bên là tình thương vô bờ của cha, một bên là sự xa hoa lạnh lẽo của chồng. Mùi hương bưởi thoang thoảng từ bó hoa trên bàn làm cô nhói đau. Cô ước gì cha đừng bao giờ đến đây.
Bữa cơm tối diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt. Chỉ có vài món rau luộc và một đĩa thịt ba chỉ luộc mỏng tanh. Hùng ăn uống một cách dửng dưng, hoàn toàn phớt lờ mọi sự im lặng khó xử. Anh ta lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại nhếch mép cười một mình. Cô gái gần như không ăn gì, cô chỉ nhìn Hùng, đôi mắt đầy sự thất vọng và chán ghét. Cô nhận ra, cuộc hôn nhân này là một sai lầm, và cha cô đã nhìn thấy điều đó.
Bóng lưng ông Hòa khuất dần, để lại cô gái trong căn phòng ngột ngạt. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng, mặn chát trên gò má. Cô nhìn Hùng, người chồng vẫn đang chăm chú lướt điện thoại, vẻ mặt vô cảm như thể tất cả chuyện vừa xảy ra đều không liên quan đến anh ta. Sự thờ ơ đến tàn nhẫn ấy càng làm nỗi đau trong cô thêm quặn thắt. Cô muốn gào thét, muốn chất vấn anh ta sao có thể đối xử với cha mình như vậy, nhưng cổ họng cô nghẹn lại.
Hùng ngước mắt lên, liếc nhìn cô một cái đầy khó chịu.
HÙNG
Khóc lóc nữa là tôi cho ra ngoài ngủ đấy. Đàn bà con gái phiền phức.
Lời nói của Hùng như nhát dao cứa vào tim cô. Cô gái vội vàng lau nước mắt, cố gắng kiềm chế. Cô biết, giờ đây, mình hoàn toàn đơn độc. Cha cô đã đi, để lại cô giữa cái thành phố hào nhoáng nhưng lạnh lẽo này, bên cạnh một người đàn ông mà cô không còn nhận ra.
Người giúp việc rón rén đi vào, trên tay là khay đựng mấy món đồ lặt vặt của ông Hòa. Cô ta đặt khay xuống bàn, ánh mắt ái ngại nhìn cô chủ.
NGƯỜI GIÚP VIỆC
Cô chủ, tôi xem qua đồ đạc của ông ạ. Chắc cũng chỉ mấy bộ quần áo này thôi ạ.
Cô gái gật đầu trong vô thức, mắt vẫn dõi theo cánh cửa. Cô ước gì mình có thể chạy theo cha, níu giữ ông lại, nhưng cô biết điều đó là không thể. Cô đã chọn thành phố, chọn Hùng, và giờ đây, cô phải trả giá cho sự lựa chọn đó.
Hùng đặt điện thoại xuống, quay sang cô gái.
HÙNG
Nhìn cái gì? Nhìn tôi ăn không no à? Đi dọn dẹp đi, khách sạn tôi đặt cho ông già nhà cô ở tạm đâu đó rồi, để ông ta tự lo. Lần sau đừng có mang mấy thứ đồ quê mùa này lên đây nữa, mất hết mỹ quan.
Lời Hùng nói như sấm sét đánh ngang tai cô gái. Cô ngẩng phắt lên, nhìn anh ta với ánh mắt không tin nổi.
CÔ GÁI
Anh… anh nói gì? Anh đuổi cha em đi?
HÙNG
Đuổi thì sao? Ở đây chật chội, lại còn mang theo mùi quê. Tôi đã nói rồi, tôi không thích những thứ rườm rà. Ông ta nên quay về cái xó nào của ông ta thì hơn.
Nói rồi, Hùng đứng dậy, vỗ vỗ vào túi quần.
HÙNG
Tôi đi gặp đối tác đây. Cô liệu mà tiếp khách. Nhớ giữ thể diện cho tôi đấy.
Anh ta bước ra khỏi phòng, bỏ lại cô gái chết lặng. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng sập, trong lòng trào dâng một nỗi chua xót đến cùng cực. Nước mắt lại dâng lên, nhưng lần này không còn là nỗi đau khi chia ly, mà là sự căm ghét, thất vọng tột cùng dành cho người đàn ông mà cô từng gọi là chồng. Cô gái gục xuống bàn, tiếng nức nở vang lên trong căn nhà vắng lặng. Mùi bưởi thoang thoảng từ bó hoa trên bàn càng làm cô thêm đau khổ. Cô biết, cuộc đời mình giờ đây đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng mà cô chưa từng mong muốn.
Cô gái gục xuống bàn, tiếng nức nở vang lên trong căn nhà vắng lặng. Cô tự trách mình ngu ngốc, tự trách mình ham hư vinh mà đánh đổi cả tình thương của cha, đánh đổi cả sự lương thiện của bản thân. Cô đã từng tin vào lời hứa hẹn của Hùng, tin vào một cuộc sống giàu sang, hạnh phúc. Nhưng giờ đây, cô chỉ thấy sự mục ruỗng, lạnh lẽo đằng sau vẻ hào nhoáng đó. Cô nhìn Hùng, người đàn ông vẫn đang đứng đó, khoanh tay, khuôn mặt không chút biểu cảm, như thể cảnh tượng trước mắt không hề liên quan đến anh ta. Sự vô tâm ấy còn đáng sợ hơn bất cứ lời lẽ cay độc nào. Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, cố gắng tìm một chút tình người, một chút xót xa, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng đáng sợ.
Người giúp việc đứng nép mình ở góc phòng, gương mặt đanh lại, nhưng không dám lên tiếng. Cô ta đã chứng kiến không ít cảnh tượng tương tự trong căn nhà này, nhưng chưa lần nào lại thấy cô chủ của mình đau khổ đến vậy.
CÔ GÁI
(Giọng run rẩy, nghẹn ngào)
Anh… anh nhìn em đi. Anh có thấy em đang đau khổ không? Anh có biết cha em đã phải chịu đựng những gì không?
Hùng nhếch mép cười khẩy, một nụ cười không mang theo chút ấm áp nào.
HÙNG
Đau khổ? Cô đang diễn tuồng gì vậy? Chẳng phải ông già nhà cô tự chuốc lấy thôi sao. Ai bảo ông ta cứ thích làm mấy thứ đồ quê mùa lên thành phố làm gì cho chật chội, mất thời gian.
Cô gái ngẩng phầm lên, ánh mắt chuyển từ tuyệt vọng sang căm phẫn tột cùng. Từng lời nói của Hùng như nhát dao khoét sâu vào trái tim cô.
CÔ GÁI
Anh… anh không còn là con người nữa rồi. Anh đã biến chất rồi!
HÙNG
Biến chất? Tôi chỉ là người thực tế thôi. Cô nên biết vị trí của mình ở đâu. Đừng có làm phiền tôi vì mấy chuyện vớ vẩn.
Hùng quay lưng, bước nhanh về phía cửa. Anh ta không thèm ngoái lại nhìn cô dù chỉ một lần. Cô gái nhìn theo bóng lưng anh ta, cảm giác như có thứ gì đó bên trong cô đã hoàn toàn vỡ vụn. Tình yêu, niềm tin, tất cả đã tan biến theo bước chân lạnh lùng của Hùng. Cô nhìn xuống bàn, nơi có những món quà quê cha mang lên vẫn còn nguyên vẹn. Buồng chuối chín vàng rực, bó rau xanh mơn mởn, mấy con gà ta béo múp… tất cả giờ đây như những lời buộc tội cay đắng. Cô ôm chặt lấy ngực, cố gắng ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào tuôn ra. Mùi bưởi thoang thoảng từ bó hoa trên bàn như càng làm tăng thêm sự cô đơn, trống vắng trong lòng cô. Cô biết, cuộc đời mình vừa trải qua một khúc cua ngoặt, một khúc cua mang tên sự bạc bẽo, lạnh lùng và mất mát. Con đường phía trước giờ đây mờ mịt, chỉ còn lại bóng tối và sự hối hận.
***
(Đoạn kết lắng đọng cho Phần 17)
Bao năm tháng trôi qua, thành phố vẫn ồn ào, náo nhiệt, còn căn nhà ấy giờ đây lại tĩnh lặng đến lạ. Những mảng tường trắng xóa dường như không còn che giấu được những bóng ma quá khứ. Cô gái, giờ đây không còn là cô gái yếu đuối ngày nào, đã học cách đứng dậy từ đống tro tàn của sự đổ vỡ. Cô không còn là nạn nhân của hoàn cảnh, mà là người kiến tạo nên tương lai của chính mình. Mỗi ngày, cô bước ra khỏi nhà, mang theo một nụ cười nhạt, một ánh mắt đã tôi luyện qua giông bão. Cô hiểu rằng, hạnh phúc không nằm ở những vật chất hào nhoáng hay những lời hứa suông, mà ở sự bình yên trong tâm hồn, ở tình thương yêu chân thành và sự tự tôn của bản thân. Bài học từ cha, từ người chồng cũ, từ chính những sai lầm của mình, tất cả đã khắc sâu vào tâm khảm cô, trở thành hành trang quý báu trên con đường phía trước. Cô tìm thấy sự thanh thản trong việc chăm sóc những người xung quanh, trong việc sẻ chia những gì mình có, dù là nhỏ bé. Những món quà quê của cha năm xưa giờ đây lại trở thành nguồn cảm hứng, nhắc nhở cô về cội nguồn, về giá trị của sự giản dị và lòng biết ơn. Cô đã học cách tha thứ, không phải cho Hùng, mà là cho chính bản thân mình, để có thể buông bỏ gánh nặng của quá khứ và đón nhận một tương lai tươi sáng hơn, dù có thể cô sẽ phải đi con đường một mình. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là cách ta học cách đối mặt và vượt qua nó.

