Con trai 10 tuổi hét lớn ‘Cô ấy lừa bố’ giữa đám cưới, sự thật chấn động đằng sau…

Bố ơi đừng cưới! Cô ấy l/ừ/a bố.Tất cả quan khách s/ững s/ờ. Cô dâu Thu mặt t;ái m;ét. Ông Lâm quay phắt lại, đôi mắt trợn tròn nhìn con trai – bé Bảo, mới 10 tuổi, đang khóc nấc từng tiếng như thể sắp mất đi điều quý giá nhất.
Không khí tiệc cưới như bị ai bóp nghẹt. Những tiếng cười nói ban nãy giờ hóa thành im lặng đầy hoang mang. Bảo lao lên sân khấu, níu lấy tay bố, gào lên trong nước mắt.
“Con đã nói rồi mà… Cô ấy không yêu bố. Cô ấy chỉ cần tiền thôi! Con… con có bằng chứng!”
Ông Lâm luống cuống, vừa giữ con lại vừa nhìn quanh, xấu hổ và bối rối. Người thân bắt đầu bàn tán rì rầm. Cô Thu cố gắng mỉm cười nhưng khóe miệng giật nhẹ, tay siết chặt bó hoa cưới như muốn bóp nát nó.
Ông Lâm năm nay 42 tuổi, là thầy giáo dạy toán cấp 2 tại một trường huyện. Sau khi vợ mất vì bệnh h;iểm ngh;èo, ông gà trống nuôi con suốt 5 năm. Bảo – đứa con trai duy nhất của ông, là một cậu bé thông minh nhưng sống nội tâm. Hai bố con từng rất gắn bó, như hai người bạn. Mỗi buổi chiều tan học, ông Lâm đều đưa đón con bằng chiếc xe máy cà tàng. Họ nấu ăn, học bài, tâm sự cùng nhau. Dù thiếu thốn tình cảm mẹ, nhưng Bảo chưa bao giờ cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương.
Cho đến một năm trước, khi cô Thu xuất hiện.
Cô là giáo viên hợp đồng mới chuyển về trường huyện, đẹp dịu dàng, ăn nói khéo léo. Cô nhanh chóng chiếm được cảm tình của mọi người, đặc biệt là ông Lâm – người đã lâu thiếu vắng hơi ấm đàn bà. Họ bắt đầu hẹn hò sau vài tháng, dù ban đầu ông Lâm cố giấu Bảo.
Nhưng Bảo là đứa trẻ nhạy cảm. Cậu sớm nhận ra sự thay đổi. Bố đi làm về trễ hơn, hay mỉm cười vô thức khi cầm điện thoại, và dần không còn dành thời gian cho những trò chơi hai bố con từng thích.
Ban đầu, Bảo chỉ buồn và ghen. Nhưng dần dần, cậu bắt đầu nghi ngờ. Cô Thu dù trước mặt luôn tỏ ra dịu dàng, chăm sóc Bảo như con ruột, nhưng khi chỉ còn hai người, ánh mắt cô ấy lạnh hơn, lời nói cũng sắc hơn. Có lần, Bảo nghe được cuộc gọi của cô với một ai đó, giọng hạ thấp:
“Yên tâm đi, anh ta tin em tuyệt đối rồi. Chỉ vài tháng nữa là xong…”
Câu nói đó cứ ám ảnh Bảo suốt nhiều đêm liền.
Một đứa trẻ 10 tuổi không biết làm gì hơn ngoài việc lén theo dõi. Cậu bắt đầu ghi chép, dùng điện thoại cũ của mẹ để ghi âm, thậm chí còn học cách cài ứng dụng ghi âm từ xa vào điện thoại của bố khi có cơ hội. Cậu không hiểu hết mọi chuyện, nhưng linh cảm mách bảo rằng: cô ấy không phải người tốt.
Có lần, Bảo lén nhìn thấy cô Thu gặp một người đàn ông lạ trước cổng trường trong giờ nghỉ trưa. Họ đứng rất gần nhau, người đàn ông đó dúi vào tay cô một tập giấy. Cô vội vã cất đi như giấu thứ gì quý giá. Khi ông Lâm hỏi thì cô chỉ nói đó là giấy tờ của người họ hàng ở quê gửi nhờ chuyển hộ.
Niềm tin của Bảo vào cô Thu sụp đổ. Cậu quyết định nói với bố. Nhưng ông Lâm không tin.
“Con còn nhỏ, đừng suy nghĩ linh tinh. Cô Thu rất thương bố con mình. Con phải học cách chấp nhận điều mới,” ông Lâm nói, tay xoa đầu con nhưng mắt lại tránh đi.
Bảo đau đớn. Cậu không chỉ mất mẹ, giờ dường như cũng đang mất luôn cả bố.
Đám cưới của ông Lâm và cô Thu diễn ra tại nhà văn hóa thôn. Bảo không được cho tham gia lễ cưới chính, chỉ ngồi cùng các em nhỏ ở hàng ghế cuối. Nhưng khi nhìn thấy cảnh bố cười rạng rỡ nắm tay cô Thu, trong đầu cậu chỉ vang lên duy nhất một từ: “Giả dối.”
Không thể chịu đựng thêm, Bảo đứng bật dậy, lao lên giữa hội trường, la lên những gì cậu đã chôn giấu suốt nhiều tháng trời.
“Bố ơi! Cô ấy không yêu bố! …. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Con trai 10 tuổi hét lớn ‘Cô ấy lừa bố’ giữa đám cưới, sự thật chấn động đằng sau…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt