Con trai bị ba nó lôi thẳng vào phòng làm việc.
Tôi lo lắng định đi theo, nhưng cánh cửa “rầm” một tiếng đóng lại ngay trước mặt.
Bên trong vang lên giọng nói tức tối của chồng cũ:
“Châu Duệ Trạch, ba hỏi lại lần nữa, con thật sự muốn ở với mẹ con? Đừng trách ba không nhắc, mẹ con chỉ là một bà nội trợ, thật sự nghĩ bà ấy có thể lo cho con được chắc?”
Giọng con trai cất lên, nhẹ nhàng nhưng đầy thản nhiên:
“Ba, con ở với ai cũng được thôi. Chủ yếu là… dì Linh của ba đang mang thai em trai, con ở với ba sợ làm ảnh hưởng tâm trạng của dì ấy.”
Bị con trai nhắc thẳng đến chuyện xấu mình đã làm, dù mặt dày như chồng cũ của tôi, chắc cũng phải đỏ mặt không biết giấu đi đâu.
Bên trong phòng làm việc, giọng nói dần nhỏ lại.
Tôi không nghe rõ họ nói gì nữa, chỉ cảm thấy mặt mình lạnh lạnh, ẩm ướt.
Đưa tay lên lau, nước mắt lại càng chảy nhiều hơn.
Tôi ngồi thẫn thờ trên ghế sofa trong phòng khách, cuối cùng không kìm được mà úp mặt vào lòng bàn tay.
Không biết bao lâu sau, cửa phòng làm việc mở ra.
Chồng cũ bước tới trước mặt tôi, nhìn thấy bộ dạng tôi khóc lóc cúi đầu, cuối cùng có vẻ cũng hơi mềm lòng.
Anh ta đưa cho tôi một tờ khăn giấy, chậm rãi nói:
“Duệ Trạch sẽ ở với em.”
Tôi ngẩng mặt lên, nước mắt đầm đìa.
“Xe, nhà đều để lại cho em, anh sẽ đưa thêm năm mươi triệu nữa. Nếu đồng ý, ngày mai chúng ta ra làm thủ tục.”
Tôi ngây người nhìn anh ta.
Nói thật, là tôi chủ động đòi ly hôn.
Nhưng thực sự phải ly hôn thế nào, tôi chẳng hề chuẩn bị trước.
“Xe thì đừng đưa mẹ con chứ.”
Giọng của Duệ Trạch đột nhiên vang lên.
Tôi lấy lại một chút tinh thần, khẽ cười khổ.
Đúng là cha con có liên kết, cuối cùng nó vẫn đứng về phía ba nó.
“Với kỹ năng lái xe của mẹ con, tốt nhất là đừng nhận xe. Không dùng thì phí, mà dùng thì dễ gây họa, tốt hơn hết là chuyển thành tiền mặt.
“Chiếc xe đó dù gì cũng đáng giá bảy, tám mươi triệu, con nghĩ thế này, nhà cộng thêm một trăm triệu nữa, vậy là hợp lý.”
Ánh mắt chồng cũ trầm xuống, nhìn chằm chằm vào Duệ Trạch.
Thằng bé chỉ nhún vai, ra vẻ không quan tâm.
Cuối cùng, chồng cũ thu lại ánh mắt.
“Được, cứ thế đi. Mai 9 giờ sáng gặp ở Cục Dân chính.”
Cánh cửa chính đóng lại.
Tim tôi cũng như bị thắt lại.
Chồng cũ vừa đi khỏi, có lẽ sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Tôi và anh ta đã yêu nhau từ thời đại học.
Tình yêu của tuổi trẻ, chân thành và thuần khiết.
Từng nghĩ rằng chúng tôi có thể bên nhau đến cuối đời.
Nhưng không hiểu sao, mọi thứ lại đi đến bước đường này.
“Mom.”
Giọng của Duệ Trạch kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ đau buồn.
“Mẹ ơi, con đói. Mẹ nấu cơm chưa?”
Tôi vội đứng dậy, lau sạch nước mắt:
“Mẹ đi mua đồ ăn liền đây.”
Giọng nó nghe có chút ấm ức:
“Mẹ, mẹ sắp có một trăm triệu tệ rồi, không thể dẫn con ra ngoài ăn một bữa sao?”
Tôi dẫn Duệ Trạch xuống quán nướng tự chọn ở tầng dưới.
Nó gói một miếng thịt ba chỉ vào lá xà lách rồi đưa cho tôi.
“Mẹ, đây là tiệc buffet đó, ăn nhiều một chút cho đáng giá.”
“Ừ.”
Tôi nhận lấy, bỏ vào miệng nhưng chỉ cảm thấy nhạt nhẽo, không thể nuốt nổi.
Nhớ đến những bài viết trên mạng nói về ảnh hưởng tâm lý của việc ly hôn đến con cái, tôi cẩn thận chọn lời:
“Con à, mẹ và ba tuy sắp ly hôn, nhưng ông ấy vẫn là ba của con. Mẹ có thể ghét ông ấy, nhưng con thì đừng ghét ba nhé.”
“Con không ghét ba.”
Nó lật mặt miếng cánh gà trên vỉ nướng.
“Và mẹ cũng đừng ghét ba nữa. Ghét một người, mệt lắm.”
Nó ngồi đối diện tôi, giữa làn khói bốc lên từ bếp nướng, khuôn mặt nó mờ ảo đến mức tôi gần như không nhìn rõ.
Buổi sáng, tôi đang ngồi trên giường thất thần thì Duệ Trạch gõ cửa phòng.
“Mẹ, đến giờ rồi, đi thôi.”
Tôi giật mình tỉnh lại.
Sao tôi lại có cảm giác nó còn háo hức với việc ly hôn của tôi hơn cả ba nó vậy?
Tôi mở cửa, nhìn nó đầy nghi hoặc.
“Sao con chưa đi học?”
Nó nhìn tôi, vẻ mặt vừa phức tạp vừa bất lực.
“Mẹ, hôm nay là mùng 1 tháng 7, con nghỉ hè rồi.”
Hơn một tháng qua, tôi sống trong mơ hồ, thậm chí còn quên luôn việc con đã được nghỉ.
Tôi áy náy chỉnh lại cổ áo cho nó.
“Xin lỗi con nhé.”
Nó nghiêng đầu cười, nụ cười pha chút tinh nghịch:
“Nếu mẹ thực sự thấy có lỗi, dẫn con đi du lịch đi. Mình ra biển, lặn, ăn hải sản.”
Nó giơ tay làm ký hiệu chiến thắng.
“Được thôi.”
Tôi không nhịn được bật cười, cảm giác nặng nề trong lòng dường như tan đi phần nào.
Khi đến nơi, Linh Nguyệt đi cùng với chồng cũ của tôi, Châu Vũ.
Chưa chính thức ly hôn mà cô ta đã không chờ được muốn bước vào nhà tôi sao?
Duệ Trạch chủ động lên tiếng chào hỏi:
“Ồ, dì Linh, trời nóng thế mà dì cũng chịu khó đi cùng ba con. Cẩn thận kẻo em trai con bị nắng làm tan mất đó.”
“Cậu!”
Linh Nguyệt tức tối trừng mắt nhìn nó, rồi quay người định tìm Châu Vũ để cầu cứu.
Duệ Trạch nhanh chóng giải thích:
“Ba, con không có ý gì đâu. Trời nóng bốn mươi độ thế này, con thật lòng lo cho em trai mà.”
Châu Vũ mặt trầm xuống, quay sang nói với Linh Nguyệt:
“Em vào xe ngồi đi, đừng theo anh vào nữa.”
Chúng tôi vừa nộp đơn đăng ký ly hôn xong.
Tiếp theo là một tháng “thời gian bình tĩnh”.
Châu Vũ lái xe đến, gọi chúng tôi lại.
“Để anh đưa hai mẹ con về.”
Tôi vừa định từ chối thì Duệ Trạch đã lao lên trước, nhanh như tên bắn, mở cửa xe:
“Mẹ, lên đi, con nóng muốn chết rồi!”
Không còn cách nào khác, tôi đành theo nó lên xe.
Chúng tôi ngồi ở ghế sau, còn ghế trước, nơi quen thuộc ấy, giờ đã có Linh Nguyệt ngồi.
Cô ta kéo tay Châu Vũ, giọng ngọt ngào:
“Anh yêu, lát nữa mình đi đâu ăn mừng đây?”
Duệ Trạch thò đầu lên trước:
“Dì Linh, đi Tiểu Giang Nam đi. Ba cháu thích nhất món ăn ở đó. Hồi trước cứ có chuyện gì vui là ba lại dẫn mẹ con cháu đến đó ăn.”
Từ gương chiếu hậu, tôi thấy mặt Linh Nguyệt dài ra còn hơn mặt lừa.
Dù hơi thiếu đạo đức, nhưng tôi không nhịn được âm thầm cười thầm.
Duệ Trạch quay lại, tiếp tục “tấn công”:
“Mẹ, mình đi đâu du lịch đây nhỉ? Hay là đừng ra biển nữa, đi Lệ Giang đi. Nghe nói Lệ Giang là ‘thành phố tình yêu’, biết đâu con lại tìm được cho mẹ một ông bố mới.”
Sắc mặt Châu Vũ thoáng chùng xuống, khó coi hẳn.
“Em định đi du lịch à?”
Châu Vũ quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Vy. Sự khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt anh ta. Anh ta không hài lòng với việc Duệ Trạch liên tục “chọc ngoáy” và gợi ý về tương lai của Vy, đặc biệt là việc tìm “bố mới”. Vy cảm thấy hơi bối rối trước ánh mắt đó nhưng trong lòng lại không khỏi thầm cười vì những gì con trai mình đã làm. Duệ Trạch thì vẫn ngồi dựa lưng ghế, vẻ mặt hoàn toàn thản nhiên, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Linh Nguyệt, với bụng bầu đã lấp ló dưới lớp váy, cảm thấy gai mắt trước thái độ của Duệ Trạch. Cô ta liếc nhìn Châu Vũ đầy cầu xin, mong anh ta xử lý sự hỗn xược của đứa con trai.
Châu Vũ siết chặt vô lăng. Anh ta cảm nhận được ánh mắt chế giễu của con trai mình. “Thành phố tình yêu” Lệ Giang… Anh ta thừa biết Duệ Trạch đang mỉa mai mình. Cái ý nghĩ về một ông bố mới cho Vy càng khiến anh ta khó chịu.
Vy khẽ mỉm cười. Cô không ngờ Duệ Trạch lại có thể đối phó với bố mình một cách tinh quái đến vậy. Lời đề nghị đi Lệ Giang của nó như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm lý của Châu Vũ và Linh Nguyệt.
Duệ Trạch quay đầu lại, nhìn Vy với ánh mắt ranh mãnh. “Mẹ, mẹ cứ cân nhắc đi. Lệ Giang đẹp lắm, biết đâu mẹ gặp được ‘chân ái’ thì sao? Con thì con chỉ mong có thêm một đứa em thôi.”
Lời nói của Duệ Trạch như một đòn giáng mạnh vào Linh Nguyệt. Cô ta bặm môi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi tay siết chặt lại.
Châu Vũ cố nén lại cơn giận. Anh ta biết Duệ Trạch đang cố tình khiêu khích. “Duệ Trạch, đủ rồi đấy. Em trai con còn nhỏ, em không nên nói những lời không hay.”
“Con chỉ lo cho em thôi mà ba,” Duệ Trạch nhún vai, vẻ mặt ngây thơ vô tội. “Nếu em con bị ảnh hưởng tâm lý vì chuyện gia đình, thì mẹ con lại càng không có ai lo. Mẹ con chỉ là một bà nội trợ, không có kinh nghiệm gì cả. Ba có chắc là mẹ con có thể chăm sóc tốt cho cả hai mẹ con không?”
Lời nói của Duệ Trạch như một nhát dao cứa vào tim Vy. Cô biết con trai mình đang dùng chính những lời lẽ mà Châu Vũ từng dùng để sỉ nhục mình.
Linh Nguyệt không nhịn được nữa. “Duệ Trạch! Cậu ăn nói kiểu gì vậy? Cậu muốn mẹ cậu ra đường ăn xin à?”
“Con không nói mẹ con sẽ ăn xin,” Duệ Trạch thản nhiên đáp. “Con chỉ nói là mẹ con không có kinh nghiệm. Ba à, con có đề xuất thế này. Để mẹ con có một cuộc sống tốt hơn sau ly hôn, ba nên cho mẹ con thêm khoảng một trăm triệu tệ. Như vậy, mẹ con có thể mở một cửa hàng nhỏ, hoặc tìm một công việc ổn định hơn. Còn chuyện xe cộ, thôi mẹ con không nhận đâu. Lái xe của mẹ con… hơi nguy hiểm.”
Châu Vũ sầm mặt lại. Anh ta chưa bao giờ thấy con trai mình “khôn lỏi” đến vậy. Ý nghĩ về việc Vy có một khoản tiền lớn, đủ để sống thoải mái mà không cần anh ta, khiến anh ta có chút bồn chồn.
Vy cảm thấy một dòng nước ấm chảy dọc hai má. Cô nhìn Duệ Trạch, con trai mình giờ đây đã trưởng thành hơn cô nghĩ rất nhiều. Nó không chỉ bảo vệ mẹ mà còn biết cách dùng chính những sai lầm của bố để làm lợi cho mình.
Châu Vũ nhìn Linh Nguyệt, rồi lại nhìn Duệ Trạch. Ánh mắt anh ta thoáng qua một tia do dự. “Được rồi. Mọi chuyện cứ như Duệ Trạch nói đi.”
Linh Nguyệt mở to mắt kinh ngạc. Cô ta không ngờ Châu Vũ lại dễ dàng đồng ý như vậy. Cô ta quay sang nhìn Duệ Trạch với ánh mắt đầy thù địch.
Xe ô tô dừng lại trước Cục Dân chính. Vy và Duệ Trạch bước xuống. Linh Nguyệt cũng theo Châu Vũ bước ra khỏi xe, gương mặt cô ta không giấu nổi vẻ đắc thắng.
Trước khi bước vào, Duệ Trạch quay đầu lại nhìn Châu Vũ và Linh Nguyệt. “Ba à, dì Linh. Chúc hai người ‘hạnh phúc’. Con với mẹ con đi làm thủ tục đây.”
Nói rồi, Duệ Trạch nắm lấy tay Vy, kéo cô vào trong. Châu Vũ nhìn theo bóng lưng hai mẹ con, trong lòng trào lên một cảm xúc phức tạp. Linh Nguyệt thì cười khẩy, tự tin rằng cô ta đã chiến thắng. Cô ta không biết rằng, cuộc chơi thực sự chỉ mới bắt đầu.
Xe ô tô dừng lại trước Cục Dân chính. Vy và Châu Duệ Trạch bước xuống. Linh Nguyệt cũng theo Châu Vũ bước ra khỏi xe, gương mặt cô ta không giấu nổi vẻ đắc thắng.
Trước khi bước vào, Châu Duệ Trạch quay đầu lại nhìn Châu Vũ và Linh Nguyệt. “Ba à, dì Linh. Chúc hai người ‘hạnh phúc’. Con với mẹ con đi làm thủ tục đây.”
Nói rồi, Châu Duệ Trạch nắm lấy tay Vy, kéo cô vào trong. Châu Vũ nhìn theo bóng lưng hai mẹ con, trong lòng trào lên một cảm xúc phức tạp. Linh Nguyệt thì cười khẩy, tự tin rằng cô ta đã chiến thắng. Cô ta không biết rằng, cuộc chơi thực sự chỉ mới bắt đầu.
Bên trong Cục Dân chính, không khí trang nghiêm, lạnh lẽo. Vy ngồi xuống ghế chờ, bàn tay cô siết chặt lấy tay con trai. Châu Duệ Trạch nhìn mẹ, ánh mắt kiên định. “Mẹ đừng lo, con ở đây rồi.”
Một lúc sau, Châu Vũ và Linh Nguyệt cũng bước vào. Linh Nguyệt cố tình đi chậm lại, nở một nụ cười mỉa mai khi nhìn Vy. Cô ta khoác tay Châu Vũ, ra vẻ thân mật. Châu Vũ, dù cố giữ vẻ bình tĩnh, đôi mắt vẫn không giấu được sự bồn chồn khi nghĩ đến số tiền 100 triệu tệ.
Trong lúc chờ đợi, Linh Nguyệt tiến đến gần Vy, giọng nói lanh lảnh: “Vy à, dù sao cũng là vợ cũ chồng tôi, tôi cũng muốn nói cho cô biết. Cô cũng lớn rồi, đừng có làm quá mọi chuyện lên. Dù sao thì anh Vũ cũng sẽ không bao giờ quay lại với cô đâu.”
Vy ngước nhìn Linh Nguyệt, đôi mắt cô bình tĩnh đến lạ. “Tôi không có ý định quay lại. Tôi chỉ muốn cho con trai tôi một cuộc sống tốt đẹp hơn.”
Linh Nguyệt cười khẩy, kéo tay Châu Vũ lại gần hơn. “Đó là điều hiển nhiên rồi. Cô cứ lo cho cuộc sống của mình đi. Còn tôi và anh Vũ, chúng tôi sẽ có một tương lai rất tốt đẹp.” Cô ta cố tình liếc nhìn bụng bầu của mình.
Châu Duệ Trạch nghe thấy những lời đó, ánh mắt lóe lên một tia tức giận. Anh ta đột ngột đứng dậy, chắn trước mặt mẹ. “Dì Linh, con nghĩ dì nên nhớ kỹ. Ba con đã đồng ý cho mẹ con 100 triệu tệ. Đó là tiền của ba con, không phải của dì. Hơn nữa, xe và nhà cũng là của mẹ con. Dì có muốn lấy lại thứ gì không?”
Lời nói của Châu Duệ Trạch khiến Linh Nguyệt cứng họng. Cô ta nhìn Châu Vũ đầy cầu xin, nhưng Châu Vũ chỉ im lặng nhìn xuống đất. Vy nhìn con trai mình, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả.
Quan chức làm thủ tục gọi tên họ. Vy và Châu Duệ Trạch tiến lên trước. Khi ký vào giấy tờ ly hôn, Vy cảm thấy một nỗi nhẹ nhõm xen lẫn chút nghẹn ngào. Cô nhìn Châu Vũ lần cuối, một cái nhìn không oán trách, chỉ có sự buông bỏ.
Châu Vũ cũng nhìn lại Vy, trong ánh mắt anh ta có một chút gì đó tiếc nuối. Anh ta biết rằng, sự lựa chọn của mình có thể đã khiến anh ta mất đi điều quý giá nhất. Linh Nguyệt thì vẫn giữ nụ cười đắc thắng, cô ta đã nghĩ rằng mình đã chiến thắng hoàn toàn.
Sau khi hoàn tất thủ tục, Vy và Châu Duệ Trạch bước ra khỏi Cục Dân chính. Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, làm bừng sáng gương mặt hai mẹ con. “Mẹ, chúng ta đi thôi,” Châu Duệ Trạch nói, giọng vui vẻ.
Vy mỉm cười, nắm chặt tay con trai. Cuộc sống mới của họ, tuy còn nhiều thử thách, nhưng họ sẽ cùng nhau vượt qua. Phía sau họ, Châu Vũ và Linh Nguyệt bước ra, tay trong tay. Ánh mắt Linh Nguyệt vẫn đầy kiêu ngạo, nhưng sự bồn chồn trong lòng Châu Vũ càng lúc càng rõ. Anh ta không biết rằng, việc làm tổn thương Vy và Châu Duệ Trạch sẽ phải trả một cái giá đắt hơn anh ta tưởng.
Xe ô tô của Châu Vũ dừng lại, Linh Nguyệt bước xuống trước, dáng vẻ đầy đắc thắng. Châu Duệ Trạch nhìn mẹ, rồi lại nhìn Châu Vũ và Linh Nguyệt. Anh ta nở một nụ cười, nói rõ ràng: “Ba à, dì Linh. Chúc hai người ‘hạnh phúc’. Con với mẹ con đi làm thủ tục đây.” Anh nắm tay Vy, kéo cô vào Cục Dân chính. Châu Vũ nhìn theo, lòng trào dâng cảm xúc phức tạp. Linh Nguyệt cười khẩy, tự tin mình đã chiến thắng.
Bên trong, không khí trang nghiêm. Vy siết chặt tay con trai. Châu Duệ Trạch nhìn mẹ, ánh mắt kiên định: “Mẹ đừng lo, con ở đây rồi.” Châu Vũ và Linh Nguyệt bước vào. Linh Nguyệt cố tình đi chậm, nở nụ cười mỉa mai, khoác tay Châu Vũ ra vẻ thân mật. Châu Vũ bồn chồn nghĩ về 100 triệu tệ.
Linh Nguyệt tiến đến gần Vy, giọng lanh lảnh: “Vy à, cô cũng lớn rồi, đừng làm quá mọi chuyện. Anh Vũ sẽ không bao giờ quay lại với cô đâu.” Vy bình tĩnh đáp: “Tôi không có ý định quay lại. Tôi chỉ muốn cho con trai tôi một cuộc sống tốt đẹp hơn.” Linh Nguyệt cười khẩy, kéo tay Châu Vũ lại gần hơn: “Đó là điều hiển nhiên. Còn tôi và anh Vũ, chúng tôi sẽ có một tương lai rất tốt đẹp.” Cô ta liếc nhìn bụng bầu của mình.
Châu Duệ Trạch nghe thấy, ánh mắt lóe lên tức giận. Anh đứng dậy, chắn trước mặt mẹ. “Dì Linh, dì nên nhớ kỹ. Ba con đã đồng ý cho mẹ con 100 triệu tệ. Đó là tiền của ba con, không phải của dì. Hơn nữa, xe và nhà cũng là của mẹ con. Dì có muốn lấy lại thứ gì không?” Lời nói khiến Linh Nguyệt cứng họng. Cô ta nhìn Châu Vũ cầu xin, nhưng anh ta chỉ im lặng. Vy nhìn con trai, dâng lên niềm tự hào.
Quan chức gọi tên. Vy và Châu Duệ Trạch tiến lên. Khi ký vào giấy tờ ly hôn, Vy cảm thấy nhẹ nhõm xen lẫn nghẹn ngào. Cô nhìn Châu Vũ lần cuối, một cái nhìn buông bỏ. Châu Vũ nhìn lại Vy, ánh mắt tiếc nuối. Linh Nguyệt vẫn giữ nụ cười đắc thắng.
Họ bước ra khỏi Cục Dân chính. Ánh nắng mặt trời chiếu rọi gương mặt hai mẹ con. “Mẹ, chúng ta đi thôi,” Châu Duệ Trạch nói, giọng vui vẻ. Vy mỉm cười, nắm tay con trai. Phía sau, Châu Vũ và Linh Nguyệt bước ra, tay trong tay. Ánh mắt Linh Nguyệt kiêu ngạo, sự bồn chồn trong lòng Châu Vũ càng rõ. Anh ta không biết cái giá phải trả cho việc làm tổn thương Vy và Châu Duệ Trạch.
Châu Duệ Trạch ngồi trong xe, nhìn mẹ. “Mẹ, con xin lỗi vì lúc nãy đã nói to tiếng với dì Linh.” Vy mỉm cười, xoa đầu con trai: “Không sao đâu con. Mẹ hiểu con đang bảo vệ mẹ.” Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đượm buồn. Chiếc xe lăn bánh, đưa hai mẹ con rời xa Cục Dân chính, rời xa quá khứ. Trên gương mặt Linh Nguyệt, nụ cười chiến thắng vẫn còn đó, nhưng nó sớm thôi sẽ biến mất. Cô ta không hề hay biết, Châu Duệ Trạch không chỉ muốn mẹ mình có 100 triệu tệ, mà còn hơn thế nữa.
Châu Duệ Trạch nhìn Châu Vũ đang lái xe, ánh mắt anh ta ánh lên sự tính toán. “Ba này, con nghĩ mẹ con đã vất vả rồi. Ba cho mẹ 100 triệu tệ, đó là chuyện đương nhiên. Nhưng con có một đề nghị khác.” Châu Vũ cau mày, nhìn con trai qua gương chiếu hậu. “Con nói gì?” Châu Duệ Trạch nhếch mép: “Ba còn nhớ Lệ Giang không? Con muốn cùng mẹ đến đó du lịch một tháng. Ba chu cấp thêm cho mẹ con chi phí đi lại, ăn ở. Coi như là bù đắp cho những gì mẹ đã chịu đựng.”
Linh Nguyệt ở ghế sau nghe thấy, sắc mặt tối sầm. Cô ta nắm chặt tay Châu Vũ. “Anh, anh nghe nó nói gì chưa? Nó muốn anh chu cấp cho hai mẹ con nó đi du lịch? Anh ta xem chúng ta là gì?” Châu Vũ im lặng, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước. Anh biết, lời đề nghị của con trai mình không chỉ là một chuyến du lịch đơn thuần.
Châu Duệ Trạch tiếp tục, giọng nói không chút dao động: “Con chỉ muốn mẹ con được vui vẻ. Ba còn nhớ Tiểu Giang Nam không? Nhà hàng đó, con muốn mẹ con được ăn thỏa thích. Ba làm được mà, đúng không?” Anh ta nhấn mạnh từng chữ, đầy thách thức. “Ba còn nhớ lời hứa của ba không? Xe và nhà là của mẹ con. Giờ lại thêm khoản tiền này, con nghĩ mẹ con đã được đối xử công bằng rồi.”
Vy ngồi bên cạnh, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng cô vô cùng bồn chồn. Cô hiểu con trai mình đang làm gì. Châu Duệ Trạch đang dùng chính sự thông minh và tình yêu thương mẹ của mình để đối phó với Linh Nguyệt. Anh không muốn mẹ mình phải chịu đựng thêm bất kỳ sự bất công nào nữa.
Linh Nguyệt không nhịn được nữa, cô ta gầm lên: “Châu Duệ Trạch! Mày là cái thá gì mà dám ra lệnh cho ba mày? Mày nghĩ mày là ai? Cái thai trong bụng tao, nó mới là quan trọng nhất!” Châu Duệ Trạch cười khẩy. “Dì Linh, dì lo cho em trai đi. Ba con cứ để mẹ con và con lo, được không ạ?” Câu nói này như một đòn giáng mạnh vào Linh Nguyệt, khiến cô ta cứng họng, mặt đỏ bừng vì tức giận. Vy nhìn con, cảm thấy vừa thương vừa tự hào về sự thông minh và tình cảm của Duệ Trạch. Châu Vũ vẫn giữ im lặng, nhưng trong mắt anh ta, một chút gì đó đã thay đổi. Anh ta nhìn con trai mình, và trong khoảnh khắc đó, anh ta nhận ra mình đã đánh giá thấp sự trưởng thành và tình cảm của cậu bé. Linh Nguyệt cố gắng nói thêm điều gì đó, nhưng cô ta biết, với câu nói vừa rồi, Châu Duệ Trạch đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong.
Chiếc xe lăn bánh trên đường, Châu Vũ vẫn giữ vẻ mặt trầm ngâm. Linh Nguyệt ngồi bên cạnh, đôi mắt liếc nhìn ra sau, dõi theo con đường đã qua. Châu Duệ Trạch ngồi ghế sau, ánh mắt không rời khỏi cha mình.
“Ba à,” Châu Duệ Trạch lên tiếng, phá tan bầu không khí im lặng. Châu Vũ giật mình, đưa mắt nhìn con trai qua gương chiếu hậu.
“Con có một đề nghị,” Châu Duệ Trạch tiếp tục, giọng điệu bình tĩnh đến lạ. “Mẹ con đã vất vả rồi. 100 triệu tệ là xứng đáng. Nhưng con nghĩ, một chuyến đi dài ngày sẽ tốt hơn cho mẹ con. Ba còn nhớ Lệ Giang không? Con muốn cùng mẹ đến đó du lịch khoảng một tháng.”
Linh Nguyệt ở ghế sau nghe thấy, sắc mặt cô ta tối sầm lại. Cô ta vội vàng nắm chặt lấy tay Châu Vũ, siết mạnh. “Anh, anh nghe nó nói gì chưa? Nó muốn anh chu cấp cho hai mẹ con nó đi du lịch? Anh ta xem chúng ta là cái gì?”
Châu Vũ im lặng, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, hai tay siết chặt vô lăng. Anh biết, lời đề nghị của con trai mình không chỉ đơn giản là một chuyến du lịch.
Châu Duệ Trạch không để tâm đến phản ứng của Linh Nguyệt. Anh ta tiếp tục, giọng nói vang lên rõ ràng, không chút dao động. “Ba còn nhớ Tiểu Giang Nam không? Nhà hàng đó, con muốn mẹ con được ăn uống thỏa thích. Ba làm được mà, đúng không?” Anh ta nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt đầy thách thức. “Ba còn nhớ lời hứa của ba không? Xe và nhà là của mẹ con. Giờ lại thêm khoản tiền này, con nghĩ mẹ con đã được đối xử công bằng rồi.”
Vy ngồi bên cạnh, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng cô vô cùng bồn chồn. Cô hiểu con trai mình đang làm gì. Châu Duệ Trạch đang dùng chính sự thông minh và tình yêu thương mẹ của mình để đối phó với Linh Nguyệt. Anh không muốn mẹ mình phải chịu đựng thêm bất kỳ sự bất công nào nữa.
Linh Nguyệt không nhịn được nữa, cô ta gầm lên, giọng đầy căm tức. “Châu Duệ Trạch! Mày là cái thá gì mà dám ra lệnh cho ba mày? Mày nghĩ mày là ai? Cái thai trong bụng tao, nó mới là quan trọng nhất!”
Châu Duệ Trạch cười khẩy. “Dì Linh, dì lo cho em trai đi. Ba con cứ để mẹ con và con lo, được không ạ?” Câu nói này như một đòn giáng mạnh vào Linh Nguyệt, khiến cô ta cứng họng, mặt đỏ bừng vì tức giận. Vy nhìn con, cảm thấy vừa thương vừa tự hào về sự thông minh và tình cảm của Duệ Trạch. Châu Vũ vẫn giữ im lặng, nhưng trong mắt anh ta, một chút gì đó đã thay đổi. Anh ta nhìn con trai mình, và trong khoảnh khắc đó, anh ta nhận ra mình đã đánh giá thấp sự trưởng thành và tình cảm của cậu bé. Linh Nguyệt cố gắng nói thêm điều gì đó, nhưng cô ta biết, với câu nói vừa rồi, Châu Duệ Trạch đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong.
Chiếc xe dừng lại trước cửa chung cư của hai mẹ con. Châu Vũ không quay đầu lại, chỉ nói một cách lạnh nhạt: “Anh đưa hai mẹ con đến đây thôi.” Vy cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng khi đối diện với khoảnh khắc chia tay chính thức này, dù đã chuẩn bị tâm lý. Châu Duệ Trạch nhanh nhẹn mở cửa xe, quay sang nói với mẹ: “Mẹ, xuống xe thôi, mình còn bao nhiêu việc phải làm!” Vy nhìn con trai, rồi nhìn Châu Vũ lần cuối. Ánh mắt họ gặp nhau, nhưng không có lời nào được nói ra. Châu Vũ lái xe đi, để lại hai mẹ con đứng bơ vơ giữa hiên nhà. Vy thở dài, nắm lấy tay con trai, bước vào căn hộ mới. Mặc dù mọi thứ còn ngổn ngang, cô biết, với Duệ Trạch bên cạnh, họ sẽ ổn.
Sau khi cất đồ đạc vào nhà, Châu Duệ Trạch nhìn mẹ. “Mẹ, chúng ta đi ăn tối đi. Con muốn dẫn mẹ đến một nơi thật ngon.” Vy mỉm cười, gật đầu. Cô biết, con trai mình đang cố gắng làm cô vui. Châu Duệ Trạch lấy điện thoại ra, tìm kiếm. “À, Tiểu Giang Nam. Mẹ nhớ không? Nhà hàng đó, con muốn mẹ được thưởng thức món ăn ngon nhất.” Vy nhìn con, trái tim ấm áp. Cô đã có một người con trai tuyệt vời.
Họ cùng nhau bước ra khỏi chung cư, lên một chiếc taxi. Châu Duệ Trạch vẫn giữ vẻ mặt rạng rỡ, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển với mẹ. Vy cảm nhận được sự quyết tâm trong ánh mắt con trai, cô tin vào tương lai của hai mẹ con. Đêm đó, họ đã có một bữa tối ấm áp tại Tiểu Giang Nam, dù trong lòng Vy vẫn còn những vương vấn. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười mãn nguyện của con trai, mọi muộn phiền dường như tan biến.
Sáng hôm sau, khi Vy còn đang say giấc, Châu Duệ Trạch đã dậy sớm. Cậu bé pha cho mẹ một cốc nước ấm, rồi lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời. Trong đầu cậu bé là những kế hoạch chi tiết. 100 triệu tệ là một khởi đầu, nhưng chưa đủ. Cậu bé phải đảm bảo mẹ mình có một cuộc sống tốt đẹp hơn, không bao giờ phải chịu đựng bất công nữa. Ánh mắt cậu bé ánh lên một tia sáng quyết đoán. Dù nhỏ bé, nhưng Châu Duệ Trạch đã mang trong mình một trọng trách lớn lao. Cậu bé biết, cuộc chiến với Linh Nguyệt và Châu Vũ vẫn còn dài, nhưng cậu đã sẵn sàng.
Vy bước xuống xe, nhìn theo chiếc xe của Châu Vũ và Linh Nguyệt khuất dần sau góc phố. Trong lòng cô đan xen nhiều cảm xúc: một chút mất mát khi cuộc hôn nhân kết thúc, nhưng lại xen lẫn sự nhẹ nhõm khi những tháng ngày sóng gió sắp qua đi. Duệ Trạch siết chặt tay Vy, kéo mẹ vào nhà. Hành động dứt khoát của cậu bé như ngầm khẳng định, từ giờ trở đi, chỉ còn hai mẹ con. Sự mạnh mẽ và độc lập ấy sưởi ấm trái tim Vy.
Họ bước vào căn hộ. Tiếng cửa đóng lại mang theo một sự im lặng nặng nề, nhưng cũng là khởi đầu cho một chương mới. Duệ Trạch buông tay mẹ, nhìn thẳng vào mắt Vy, giọng cương quyết: “Mẹ, chúng ta không thể sống mãi trong quá khứ. Ngày mai là ngày chúng ta chính thức ra Cục Dân chính làm thủ tục. Mẹ đã chuẩn bị xong chưa?”
Vy gật đầu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cô nhìn con trai, thấy hình ảnh mình trong đó, cả sự kiên cường và mong manh. “Mẹ sẵn sàng rồi, Duệ Trạch.”
Duệ Trạch mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự trưởng thành vượt tuổi. “Tốt. Con sẽ không để mẹ phải chịu bất kỳ ấm ức nào nữa.” Cậu bé quay lại bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ dày cộp. “Đây là những thứ con đã thu thập được trong thời gian qua. Kế hoạch chi tiết cho tương lai của hai mẹ con chúng ta.”
Vy ngạc nhiên nhìn con. “Con đã làm gì vậy?”
“Con đã xem xét mọi thứ,” Duệ Trạch giải thích, giọng đều đều. “Cha và dì Linh Nguyệt sẽ không để chúng ta dễ dàng đâu. Chúng ta cần phải có một kế hoạch vững chắc. 100 triệu tệ là tiền mẹ có quyền nhận, nhưng đó chưa phải là tất cả. Con muốn mẹ có một cuộc sống tốt hơn, không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai.”
Vy tiến lại gần, nhìn vào những con số, những kế hoạch mà con trai mình đã tỉ mỉ chuẩn bị. Cô chợt nhận ra, đứa con trai bé bỏng của mình đã gánh vác quá nhiều. Nước mắt Vy rơm rớm. “Duệ Trạch à, mẹ xin lỗi…”
“Mẹ không có gì phải xin lỗi cả,” Duệ Trạch ngắt lời, giọng dịu lại. “Mẹ chỉ cần giữ gìn sức khỏe và hạnh phúc là đủ. Từ giờ, mọi chuyện còn lại cứ để con lo.” Cậu bé bước tới, ôm chầm lấy mẹ. Vy vòng tay ôm chặt lấy con trai, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ cơ thể nhỏ bé ấy. Cô biết, họ sẽ vượt qua tất cả.
Ngày hôm sau, hai mẹ con Vy và Châu Vũ ra Cục Dân chính. Bầu không khí căng thẳng bao trùm. Linh Nguyệt đi cùng Châu Vũ, ánh mắt khinh thường quét qua Vy và Duệ Trạch.
“Châu Vũ, anh nhìn xem, con trai anh đã dạy dỗ mẹ nó thế nào rồi. Ra dáng lắm.” Linh Nguyệt mỉa mai, giọng đầy châm chọc.
Châu Vũ chỉ im lặng, đôi mắt nhìn Vy, rồi nhìn Duệ Trạch, có chút gì đó khó tả.
Duệ Trạch bước tới, đứng chắn trước mặt mẹ. “Dì Linh, dì chỉ cần lo cho em bé của dì là được rồi. Chuyện của mẹ con cháu, không cần dì phải bận tâm.” Lời nói của cậu bé sắc bén, không chút nao núng.
Linh Nguyệt cứng họng, mặt đỏ bừng vì tức giận. Châu Vũ nhìn con trai, lần đầu tiên anh ta thừa nhận sự trưởng thành và thông minh của Duệ Trạch.
Thủ tục ly hôn diễn ra nhanh chóng. Vy cảm thấy như trút bỏ được gánh nặng. Cô nhìn Châu Vũ lần cuối. “Tạm biệt.”
Châu Vũ chỉ gật đầu, ánh mắt xa xăm.
Khi bước ra khỏi Cục Dân chính, Vy nhìn Duệ Trạch, lòng tràn đầy biết ơn. “Con trai mẹ, cảm ơn con.”
Duệ Trạch cười, nắm chặt tay mẹ. “Đi thôi mẹ. Chúng ta còn Lệ Giang đang chờ.”
Hai mẹ con lên xe taxi, hướng về sân bay. Phía sau họ, một cuộc sống mới đang chờ đợi, đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn. Linh Nguyệt nhìn theo bóng họ khuất dần, bàn tay siết chặt. Cô ta biết, cuộc chiến với Duệ Trạch mới chỉ bắt đầu.
Vy bước xuống xe, nhìn theo chiếc xe của Châu Vũ và Linh Nguyệt khuất dần sau góc phố. Trong lòng cô đan xen nhiều cảm xúc: một chút mất mát khi cuộc hôn nhân kết thúc, nhưng lại xen lẫn sự nhẹ nhõm khi những tháng ngày sóng gió sắp qua đi. Duệ Trạch siết chặt tay Vy, kéo mẹ vào nhà. Hành động dứt khoát của cậu bé như ngầm khẳng định, từ giờ trở đi, chỉ còn hai mẹ con. Sự mạnh mẽ và độc lập ấy sưởi ấm trái tim Vy.
Họ bước vào căn hộ. Tiếng cửa đóng lại mang theo một sự im lặng nặng nề, nhưng cũng là khởi đầu cho một chương mới. Duệ Trạch buông tay mẹ, nhìn thẳng vào mắt Vy, giọng cương quyết: “Mẹ, chúng ta không thể sống mãi trong quá khứ. Ngày mai là ngày chúng ta chính thức ra Cục Dân chính làm thủ tục. Mẹ đã chuẩn bị xong chưa?”
Vy gật đầu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cô nhìn con trai, thấy hình ảnh mình trong đó, cả sự kiên cường và mong manh. “Mẹ sẵn sàng rồi, Duệ Trạch.”
Duệ Trạch mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự trưởng thành vượt tuổi. “Tốt. Con sẽ không để mẹ phải chịu bất kỳ ấm ức nào nữa.” Cậu bé quay lại bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ dày cộp. “Đây là những thứ con đã thu thập được trong thời gian qua. Kế hoạch chi tiết cho tương lai của hai mẹ con chúng ta.”
Vy ngạc nhiên nhìn con. “Con đã làm gì vậy?”
“Con đã xem xét mọi thứ,” Duệ Trạch giải thích, giọng đều đều. “Cha và dì Linh Nguyệt sẽ không để chúng ta dễ dàng đâu. Chúng ta cần phải có một kế hoạch vững chắc. 100 triệu tệ là tiền mẹ có quyền nhận, nhưng đó chưa phải là tất cả. Con muốn mẹ có một cuộc sống tốt hơn, không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai.”
Vy tiến lại gần, nhìn vào những con số, những kế hoạch mà con trai mình đã tỉ mỉ chuẩn bị. Cô chợt nhận ra, đứa con trai bé bỏng của mình đã gánh vác quá nhiều. Nước mắt Vy rơm rớm. “Duệ Trạch à, mẹ xin lỗi…”
“Mẹ không có gì phải xin lỗi cả,” Duệ Trạch ngắt lời, giọng dịu lại. “Mẹ chỉ cần giữ gìn sức khỏe và hạnh phúc là đủ. Từ giờ, mọi chuyện còn lại cứ để con lo.” Cậu bé bước tới, ôm chầm lấy mẹ. Vy vòng tay ôm chặt lấy con trai, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ cơ thể nhỏ bé ấy. Cô biết, họ sẽ vượt qua tất cả.
Ngày hôm sau, hai mẹ con Vy và Châu Vũ ra Cục Dân chính. Bầu không khí căng thẳng bao trùm. Linh Nguyệt đi cùng Châu Vũ, ánh mắt khinh thường quét qua Vy và Duệ Trạch.
“Châu Vũ, anh nhìn xem, con trai anh đã dạy dỗ mẹ nó thế nào rồi. Ra dáng lắm.” Linh Nguyệt mỉa mai, giọng đầy châm chọc.
Châu Vũ chỉ im lặng, đôi mắt nhìn Vy, rồi nhìn Duệ Trạch, có chút gì đó khó tả.
Duệ Trạch bước tới, đứng chắn trước mặt mẹ. “Dì Linh, dì chỉ cần lo cho em bé của dì là được rồi. Chuyện của mẹ con cháu, không cần dì phải bận tâm.” Lời nói của cậu bé sắc bén, không chút nao núng.
Linh Nguyệt cứng họng, mặt đỏ bừng vì tức giận. Châu Vũ nhìn con trai, lần đầu tiên anh ta thừa nhận sự trưởng thành và thông minh của Duệ Trạch.
Thủ tục ly hôn diễn ra nhanh chóng. Vy cảm thấy như trút bỏ được gánh nặng. Cô nhìn Châu Vũ lần cuối. “Tạm biệt.”
Châu Vũ chỉ gật đầu, ánh mắt xa xăm.
Khi bước ra khỏi Cục Dân chính, Vy nhìn Duệ Trạch, lòng tràn đầy biết ơn. “Con trai mẹ, cảm ơn con.”
Duệ Trạch cười, nắm chặt tay mẹ. “Đi thôi mẹ. Chúng ta còn Lệ Giang đang chờ.”
Hai mẹ con lên xe taxi, hướng về sân bay. Phía sau họ, một cuộc sống mới đang chờ đợi, đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn. Linh Nguyệt nhìn theo bóng họ khuất dần, bàn tay siết chặt. Cô ta biết, cuộc chiến với Duệ Trạch mới chỉ bắt đầu.
Trở về căn nhà quen thuộc, nay chỉ còn hai mẹ con, Vy ngồi sụp xuống chiếc sofa êm ái. Đôi mắt cô nhìn xa xăm, như lạc vào một cõi mộng mị. Nỗi buồn và sự trống rỗng bủa vây, vương vấn đâu đó trong tâm trí cô sau cuộc ly hôn vừa kết thúc. Căn phòng bỗng chốc trở nên rộng lớn, lạnh lẽo. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường như đếm ngược thời gian, khắc khoải.
Duệ Trạch lặng lẽ bước ra từ phòng bếp, trên tay là một ly nước lọc mát lạnh. Cậu bé đặt ly nước lên bàn trà trước mặt mẹ, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Vy. Ánh mắt cậu bé tràn đầy sự lo lắng và quan tâm, dõi theo từng nét biểu cảm trên gương mặt mẹ. Cậu bé muốn nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng, sợ lời nói của mình sẽ làm mẹ thêm đau lòng. Cậu chỉ đơn giản là ngồi đó, một điểm tựa vững chãi, một sự hiện diện ấm áp, để mẹ biết rằng cô không hề đơn độc. Cậu bé khẽ đặt tay lên vai mẹ, một cử chỉ nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một thế giới yêu thương và sự trưởng thành.
Cú ôm của Duệ Trạch thật chặt, như tiếp thêm sức mạnh vô hình cho Vy. Cô vỗ nhẹ lên lưng con trai, cố gắng đẩy lùi những đám mây u ám đang vần vũ trong tâm trí. Tuyệt đối không thể gục ngã. Con trai cô cần cô.
Bàn tay nhỏ bé đặt trên vai mẹ, Duệ Trạch cảm nhận sự run rẩy nhẹ. Cậu biết, dù bề ngoài mẹ có tỏ ra mạnh mẽ, thì bên trong vẫn còn nhiều tổn thương. Giọng Duệ Trạch phá tan sự im lặng, kéo Vy ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn.
DUỆ TRẠCH
Mẹ, giờ mình có 100 triệu, mình sẽ đi du lịch thật chứ?
Vy giật mình, nhìn con trai. Nụ cười của cậu bé trong veo, không vướng bụi trần. Ánh mắt ấy, trong trẻo đến nao lòng, nhưng lại ẩn chứa sự trưởng thành mà cô ít khi thấy ở những đứa trẻ cùng trang lứa. Vy chợt nhận ra rằng mình không còn cô đơn, và có một trách nhiệm lớn lao hơn là chìm đắm trong nỗi buồn – đó là xây dựng một cuộc sống mới cho cả hai mẹ con. Nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Vy, một nụ cười chân thành, tràn đầy hy vọng.
VY
(Giọng nghẹn ngào)
Duệ Trạch à…
DUỆ TRẠCH
Thật mà mẹ. Đi Lệ Giang đi, con thấy trên mạng giới thiệu đẹp lắm. Mẹ cứ lo làm việc, còn mọi thứ cứ để con. Dù sao thì cũng có nhà rồi, mẹ con mình không phải lo chỗ ở. Tiền này là của mẹ, mẹ cứ tiêu xài cho thoải mái.
Cậu bé nói một cách tự nhiên, như đó là điều hiển nhiên. Vy nhìn con trai, trong mắt cô giờ đây chỉ còn sự biết ơn và tình yêu thương vô bờ. Cậu bé đã gánh vác quá nhiều thứ mà lẽ ra ở tuổi này, cậu chỉ cần vô tư vui đùa.
VY
(Vuốt tóc Duệ Trạch)
Được, con trai yêu của mẹ. Chúng ta sẽ đi Lệ Giang. Mẹ hứa.
Duệ Trạch mỉm cười mãn nguyện. Cậu bé biết, đó là lời hứa thật lòng. Cậu đứng dậy, đi về phía phòng khách, lấy chiếc điện thoại.
DUỆ TRẠCH
Vậy thì mẹ ngồi đây nghỉ ngơi đi. Con sẽ tìm hiểu mấy chuyến bay và khách sạn. À, còn cái nhà hàng Tiểu Giang Nam mà con nói, mẹ thấy sao? Nghe nói món ăn ngon lắm.
Vy lắc đầu cười.
VY
Con trai mẹ đúng là có kế hoạch hết rồi.
DUỆ TRẠCH
(Quay lại, nháy mắt)
Đương nhiên rồi mẹ. Ai bảo mẹ là mẹ của con chứ.
Vy nhìn theo bóng lưng của Duệ Trạch. Cô biết, phía trước vẫn còn nhiều thử thách. Châu Vũ và Linh Nguyệt sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng giờ đây, cô không còn sợ hãi nữa. Cô có Duệ Trạch. Một người đồng hành, một người bạn, và hơn cả, là niềm tin vào tương lai. Cô đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời xanh ngắt. Một chương mới, đẹp đẽ và ý nghĩa, vừa bắt đầu.
Duệ Trạch đi về phía phòng khách, trên tay cầm chiếc điện thoại. Cậu tìm kiếm thông tin về các chuyến bay, khách sạn và nhà hàng. Vy đứng bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời xanh ngắt. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và tràn đầy hy vọng vào một khởi đầu mới.
DUỆ TRẠCH
(Vừa lướt điện thoại, giọng đầy hứng khởi)
Mẹ, mình đi Lệ Giang thật nhé! Con muốn mẹ có một ông bố mới thật vui vẻ!
Câu nói ngây thơ nhưng đầy ẩn ý của Duệ Trạch khiến Vy bật cười thành tiếng. Cô quay lại nhìn con trai, ánh mắt ánh lên niềm hạnh phúc.
VY
(Cười rạng rỡ)
Chỉ cần con vui là mẹ cũng vui rồi.
DUỆ TRẠCH
Con thấy trên mạng bảo Lệ Giang có cảnh đẹp lắm. Mẹ xem này, có cả những ngôi nhà cổ kính, những con đường lát đá…
Duệ Trạch đưa điện thoại cho Vy xem. Vy chăm chú nhìn những bức ảnh trên màn hình, lòng càng thêm mong chờ chuyến đi này.
VY
Đẹp thật con ạ.
DUỆ TRẠCH
Và cả cái nhà hàng Tiểu Giang Nam nữa mẹ. Nghe nói món ăn ở đó rất đặc biệt. Chúng ta đến đó ăn tối nhé?
VY
Con trai mẹ đúng là có kế hoạch hết rồi.
DUỆ TRẠCH
(Quay lại, nháy mắt)
Đương nhiên rồi mẹ. Ai bảo mẹ là mẹ của con chứ.
Vy nhìn theo bóng lưng của Duệ Trạch, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc. Cô biết, phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Cô có Duệ Trạch, người đồng hành, người bạn, và là niềm tin vào tương lai. Một chương mới, đẹp đẽ và ý nghĩa, vừa bắt đầu.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, rọi sáng căn phòng vốn im ắng giờ tràn ngập tiếng cười nói. Vy đang tất bật gấp quần áo, còn Duệ Trạch thì loay hoay kiểm tra các vật dụng cá nhân.
DUỆ TRẠCH
(Với giọng đầy hào hứng)
Mẹ ơi, mình mang theo cái sạc dự phòng này nhé. Con xem trên mạng rồi, ở Lệ Giang không phải lúc nào cũng có chỗ sạc đâu. À, còn cái áo khoác dày nữa. Mẹ bảo Lệ Giang buổi tối lạnh lắm mà.
Vy mỉm cười nhìn con trai. Cô bỏ dở công việc, tiến lại gần, vuốt nhẹ mái tóc của Duệ Trạch.
VY
Con trai mẹ đúng là chu đáo quá rồi. Mẹ cứ tưởng mẹ mới là người chuẩn bị cho chuyến đi này chứ.
DUỆ TRẠCH
(Nháy mắt)
Con là đàn ông mà mẹ. Phải lo cho mẹ chứ.
Cậu nhặt lấy một chiếc ba lô cỡ lớn, bắt đầu xếp đồ vào một cách có tổ chức. Thi thoảng, cậu lại ngẩng lên, nhìn mẹ với ánh mắt lấp lánh niềm vui. Không khí trong phòng hoàn toàn trái ngược với những ngày u ám trước đây. Ly hôn, chia tay, tất cả như đã lùi xa. Bây giờ, chỉ còn hai mẹ con, một tương lai mới đang chờ đợi.
VY
(Nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng trầm ấm)
Nghĩ lại thì, khoảng thời gian này thật sự là một món quà. Cảm ơn con, Duệ Trạch.
DUỆ TRẠCH
(Ngước lên, giọng khẳng khái)
Mẹ nói gì lạ vậy. Đây là cuộc sống của chúng ta mà.
Cậu bé lại cắm cúi vào việc sắp xếp, miệng líu lo kể về những địa điểm thú vị ở Lệ Giang mà cậu đã tìm hiểu. Vy nghe con nói, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc. Cô biết, phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Cô có Duệ Trạch, người đồng hành, người bạn, và là niềm tin vào tương lai. Một chương mới, đẹp đẽ và ý nghĩa, vừa bắt đầu.
Sáng hôm sau, ánh nắng rạng rỡ như lời chào đón một khởi đầu mới. Vy và Châu Duệ Trạch, hai mẹ con, rạng rỡ kéo những chiếc vali đã được chuẩn bị kỹ lưỡng ra khỏi nhà. Chiếc xe sang trọng của Châu Vũ đã đợi sẵn.
Trên xe, Châu Duệ Trạch không ngừng luyên thuyên về những dự định cho chuyến đi sắp tới. Đôi mắt cậu bé sáng rực khi kể về Lệ Giang, thành phố cổ kính với những con hẻm lát đá rêu phong, những cây cầu đá duyên dáng bắc qua dòng sông.
DUỆ TRẠCH
Mẹ nhìn này, đây là hồ Lư Tùng. Người ta bảo trên đó có thể nhìn thấy cả ngọn núi tuyết Ngọc Long hùng vĩ. Con muốn mẹ cùng con chụp ảnh ở đó. Rồi còn món bánh kếp Lệ Giang nữa mẹ ơi, con xem trên mạng rồi, nghe nói ngon lắm, chúng ta phải thử mới được.
Vy mỉm cười, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô nhìn con trai, gương mặt rạng ngời niềm vui và sự háo hức. Trong khoảnh khắc này, mọi muộn phiền, mọi tổn thương dường như tan biến. Cô cảm nhận rõ ràng sự mong chờ tràn ngập trong tim mình, một sự mong chờ cho tương lai, cho hành trình mới mà cô và con trai sắp cùng nhau bước tiếp.
VY
(Nhìn ra cửa kính, giọng đầy trìu mến)
Con trai mẹ đúng là biết cách làm mẹ vui mà. Chuyến đi này, mẹ tin chắc sẽ là một kỷ niệm đẹp cho hai mẹ con chúng ta.
Duệ Trạch quay sang, nhìn mẹ với nụ cười tươi rói. Cậu bé đưa tay nắm lấy tay Vy, siết nhẹ như muốn truyền cho mẹ sức mạnh và sự an tâm.
DUỆ TRẠCH
Con cũng mong chờ lắm mẹ ạ. Chúng ta sẽ có một khoảng thời gian thật vui vẻ, mẹ nhỉ?
Vy gật đầu, ánh mắt cô hướng về phía trước, nơi có những điều mới mẻ đang chờ đợi. Cảnh tượng Châu Vũ và Linh Nguyệt trong xe đối diện, với vẻ mặt phức tạp, hoàn toàn bị cô bỏ ngoài tai. Cô chỉ còn Duệ Trạch, người đồng hành, người bạn, và là tia sáng dẫn lối cho cô trên con đường phía trước.
Bên ngoài cửa sổ xe, cảnh vật Lệ Giang lướt qua như một bức tranh thủy mặc sống động. Những mái nhà cổ kính, những con hẻm nhỏ lát đá rêu phong hiện ra dưới ánh nắng vàng rực rỡ. Duệ Trạch vẫn say sưa chỉ trỏ, cậu bé hoàn toàn chìm đắm trong thế giới cổ tích mà mình hằng mong ước.
DUỆ TRẠCH
Mẹ nhìn kìa! Kia là Hồ Lư Tùng rồi! Nghe nói đứng trên đó có thể thấy cả núi tuyết Ngọc Long đấy mẹ ạ. Chúng ta nhất định phải chụp ảnh kỷ niệm ở đó nhé! Rồi còn món bánh kếp Lệ Giang nữa, con đã xem trên mạng rồi, nhìn hấp dẫn lắm, mẹ con mình nhất định phải ăn thử cho biết!
Vy mỉm cười, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp, dịu dàng. Cô nhìn con trai, gương mặt rạng ngời niềm vui và sự háo hức, trái tim cô như được xoa dịu. Mọi muộn phiền, mọi tổn thương, những gì đã qua, dường như tan biến hết. Cô chỉ còn cảm nhận rõ ràng sự mong chờ tràn ngập trong tim mình, một sự mong chờ cho tương lai, cho hành trình mới mà cô và con trai sắp cùng nhau bước tiếp.
VY
(Nhìn ra cửa kính, giọng đầy trìu mến)
Con trai mẹ đúng là biết cách làm mẹ vui mà. Chuyến đi này, mẹ tin chắc sẽ là một kỷ niệm đẹp cho hai mẹ con chúng ta.
Duệ Trạch quay sang, nhìn mẹ với nụ cười tươi rói, rạng rỡ. Cậu bé đưa tay nắm lấy tay Vy, siết nhẹ như muốn truyền cho mẹ sức mạnh và sự an tâm.
DUỆ TRẠCH
Con cũng mong chờ lắm mẹ ạ. Chúng ta sẽ có một khoảng thời gian thật vui vẻ, mẹ nhỉ?
Vy gật đầu, ánh mắt cô hướng về phía trước, nơi có những điều mới mẻ đang chờ đợi. Cảnh tượng Châu Vũ và Linh Nguyệt trong chiếc xe đối diện, với vẻ mặt phức tạp, hoàn toàn bị cô bỏ ngoài tai. Cô chỉ còn Duệ Trạch, người đồng hành, người bạn, và là tia sáng dẫn lối cho cô trên con đường phía trước.
Xe lăn bánh vào thành phố Lệ Giang cổ kính. Không khí trong lành, tiếng nước chảy róc rách từ những con kênh nhỏ, tiếng nói cười của người dân địa phương tạo nên một bản giao hưởng êm dịu. Duệ Trạch không thể giấu nổi sự phấn khích.
DUỆ TRẠCH
Mẹ, Lệ Giang đẹp thật đó!
Cậu bé reo lên, kéo tay Vy đi khám phá từng ngóc ngách, từng con phố nhỏ. Những ngôi nhà cổ với kiến trúc đặc trưng, những cửa hàng lưu niệm với đồ thủ công tinh xảo, tất cả đều thu hút sự chú ý của hai mẹ con. Vy cảm thấy như mọi gánh nặng đã được trút bỏ, cô hoàn toàn đắm chìm vào khung cảnh tuyệt đẹp và niềm vui của con trai. Cảm giác tự do và bình yên chưa từng có ùa về trong tâm trí cô.
Họ bước đi trên những con hẻm lát đá, ngắm nhìn những cây cầu đá duyên dáng bắc qua dòng sông. Mọi thứ đều như trong cổ tích. Duệ Trạch cười nói không ngừng, còn Vy chỉ lặng lẽ mỉm cười, hạnh phúc nhìn con. Cô biết, chuyến đi này không chỉ là một kỳ nghỉ, mà còn là sự khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời mình, một chương mà cô sẽ viết tiếp cùng với con trai.
Chiếc xe lướt trên con đường lát đá cổ kính của Lệ Giang. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua những mái ngói âm dương, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Duệ Trạch vẫn không ngừng xuýt xoa, đôi mắt sáng rực không bỏ lỡ bất kỳ cảnh vật nào.
DUỆ TRẠCH
Mẹ nhìn kìa! Kia là Hồ Lư Tùng rồi! Nghe nói đứng trên đó có thể thấy cả núi tuyết Ngọc Long đấy mẹ ạ. Chúng ta nhất định phải chụp ảnh kỷ niệm ở đó nhé! Rồi còn món bánh kếp Lệ Giang nữa, con đã xem trên mạng rồi, nhìn hấp dẫn lắm, mẹ con mình nhất định phải ăn thử cho biết!
Vy mỉm cười, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp, dịu dàng. Cô nhìn con trai, gương mặt rạng ngời niềm vui và sự háo hức, trái tim cô như được xoa dịu. Mọi muộn phiền, mọi tổn thương, những gì đã qua, dường như tan biến hết. Cô chỉ còn cảm nhận rõ ràng sự mong chờ tràn ngập trong tim mình, một sự mong chờ cho tương lai, cho hành trình mới mà cô và con trai sắp cùng nhau bước tiếp.
VY
(Nhìn ra cửa kính, giọng đầy trìu mến)
Con trai mẹ đúng là biết cách làm mẹ vui mà. Chuyến đi này, mẹ tin chắc sẽ là một kỷ niệm đẹp cho hai mẹ con chúng ta.
Duệ Trạch quay sang, nhìn mẹ với nụ cười tươi rói, rạng rỡ. Cậu bé đưa tay nắm lấy tay Vy, siết nhẹ như muốn truyền cho mẹ sức mạnh và sự an tâm.
DUỆ TRẠCH
Con cũng mong chờ lắm mẹ ạ. Chúng ta sẽ có một khoảng thời gian thật vui vẻ, mẹ nhỉ?
Vy gật đầu, ánh mắt cô hướng về phía trước, nơi có những điều mới mẻ đang chờ đợi. Cảnh tượng Châu Vũ và Linh Nguyệt trong chiếc xe đối diện, với vẻ mặt phức tạp, hoàn toàn bị cô bỏ ngoài tai. Cô chỉ còn Duệ Trạch, người đồng hành, người bạn, và là tia sáng dẫn lối cho cô trên con đường phía trước.
Xe lăn bánh vào thành phố Lệ Giang cổ kính. Không khí trong lành, tiếng nước chảy róc rách từ những con kênh nhỏ, tiếng nói cười của người dân địa phương tạo nên một bản giao hưởng êm dịu. Duệ Trạch không thể giấu nổi sự phấn khích.
DUỆ TRẠCH
Mẹ, Lệ Giang đẹp thật đó!
Cậu bé reo lên, kéo tay Vy đi khám phá từng ngóc ngách, từng con phố nhỏ. Những ngôi nhà cổ với kiến trúc đặc trưng, những cửa hàng lưu niệm với đồ thủ công tinh xảo, tất cả đều thu hút sự chú ý của hai mẹ con. Vy cảm thấy như mọi gánh nặng đã được trút bỏ, cô hoàn toàn đắm chìm vào khung cảnh tuyệt đẹp và niềm vui của con trai. Cảm giác tự do và bình yên chưa từng có ùa về trong tâm trí cô.
Họ bước đi trên những con hẻm lát đá, ngắm nhìn những cây cầu đá duyên dáng bắc qua dòng sông. Mọi thứ đều như trong cổ tích. Duệ Trạch cười nói không ngừng, còn Vy chỉ lặng lẽ mỉm cười, hạnh phúc nhìn con. Cô biết, chuyến đi này không chỉ là một kỳ nghỉ, mà còn là sự khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời mình, một chương mà cô sẽ viết tiếp cùng với con trai.
Bữa trưa tại nhà hàng “Tiểu Giang Nam” diễn ra trong không khí ấm cúng. Duệ Trạch hào hứng kể về những gì cậu bé muốn khám phá tiếp theo, còn Vy chỉ dịu dàng lắng nghe, thi thoảng gật đầu mỉm cười. Cuộc sống tưởng chừng đã yên bình trở lại.
Đột nhiên, điện thoại của Vy rung lên. Một tin nhắn đến từ số lạ. Cô mở ra xem.
LINH NGUYỆT (TIN NHẮN)
Cô có vui vẻ không? Đừng quên con trai cô sắp có em đó.
Vy nhíu mày, cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Linh Nguyệt. Đúng là cô ta. Cái thai của Châu Vũ. Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ sự phiền muộn. Cô không muốn bất cứ điều gì làm ảnh hưởng đến chuyến đi này, đến tâm trạng của Duệ Trạch. Cô siết chặt điện thoại trong tay, rồi nhanh chóng tắt màn hình.
VY
(Nhìn Duệ Trạch, nở nụ cười tươi rói)
Ăn thêm đi con. Bánh này ngon lắm.
Duệ Trạch hồn nhiên gật đầu, tiếp tục câu chuyện về những điểm tham quan khác mà cậu bé đã nghiên cứu. Vy nhìn con trai, trái tim cô có chút nhói đau, nhưng rồi lại tự nhủ, cô phải mạnh mẽ. Vì Duệ Trạch, cô phải mạnh mẽ.
Bữa trưa tại nhà hàng “Tiểu Giang Nam” kết thúc trong không khí ấm cúng. Duệ Trạch hào hứng kể về những gì cậu bé muốn khám phá tiếp theo, còn Vy chỉ dịu dàng lắng nghe, thi thoảng gật đầu mỉm cười. Cuộc sống tưởng chừng đã yên bình trở lại.
Đột nhiên, điện thoại của Vy rung lên. Một tin nhắn đến từ số lạ. Cô mở ra xem.
LINH NGUYỆT (TIN NHẮN)
Cô có vui vẻ không? Đừng quên con trai cô sắp có em đó.
Vy nhíu mày, cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Linh Nguyệt. Đúng là cô ta. Cái thai của Châu Vũ. Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ sự phiền muộn. Cô không muốn bất cứ điều gì làm ảnh hưởng đến chuyến đi này, đến tâm trạng của Duệ Trạch. Cô siết chặt điện thoại trong tay, rồi nhanh chóng tắt màn hình.
VY
(Nhìn Duệ Trạch, nở nụ cười tươi rói)
Ăn thêm đi con. Bánh này ngon lắm.
Duệ Trạch hồn nhiên gật đầu, tiếp tục câu chuyện về những điểm tham quan khác mà cậu bé đã nghiên cứu. Vy nhìn con trai, trái tim cô có chút nhói đau, nhưng rồi lại tự nhủ, cô phải mạnh mẽ. Vì Duệ Trạch, cô phải mạnh mẽ.
Sau bữa trưa, hai mẹ con tiếp tục tham quan thành phố. Tuy nhiên, tâm trạng của Vy không còn trọn vẹn như trước. Mỗi khi điện thoại rung lên, tim cô lại thót lại, lo sợ đó là tin nhắn tiếp theo từ Linh Nguyệt. Cô cố gắng tập trung vào niềm vui của con trai, nhưng hình ảnh tin nhắn ấy cứ lởn vởn trong đầu.
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, hai mẹ con ngồi trên một mỏm đá nhìn ra sông. Duệ Trạch đang say sưa kể về một truyền thuyết địa phương, nhưng ánh mắt Vy lại hướng về phía xa xăm. Cô bỗng nhiên nhận ra, dù đã ly hôn, dù đã cố gắng bước tiếp, những bóng ma quá khứ vẫn luôn tìm cách đeo bám.
DUỆ TRẠCH
Mẹ ơi, mẹ có nghe con nói không?
Vy giật mình quay lại, nhìn con trai với ánh mắt có chút vẩn vơ.
VY
À… mẹ nghe đây con. Mẹ xin lỗi. Mẹ đang nghĩ một chút.
Duệ Trạch nhìn mẹ đầy thấu hiểu. Cậu bé hiểu rằng mẹ đang trải qua nhiều chuyện.
DUỆ TRẠCH
Mẹ không cần phải nghĩ nhiều đâu ạ. Quan trọng là chúng ta đang ở đây cùng nhau.
Vy mỉm cười, cảm động trước sự trưởng thành và tinh tế của con trai. Cô biết, mình không thể gục ngã.
VY
Con nói đúng. Mẹ ổn mà. Nào, kể tiếp cho mẹ nghe đi, truyền thuyết đó hay lắm hả con?
Duệ Trạch hào hứng tiếp tục câu chuyện, còn Vy, dù trong lòng vẫn còn những lo toan, nhưng đã quyết định gạt bỏ tất cả, ít nhất là trong khoảng thời gian này. Cô chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình yên bên con trai.
Buổi tối, khi hai mẹ con đang dùng bữa tối ấm áp trong một nhà hàng nhỏ, điện thoại của Vy lại rung lên. Lần này là một cuộc gọi. Nhìn màn hình hiển thị tên “Châu Vũ”, Vy ngập ngừng. Cô không muốn nghe.
DUỆ TRẠCH
Mẹ nghe đi mẹ. Có thể ba gọi có việc quan trọng.
Vy nhìn Duệ Trạch, rồi hít một hơi sâu, nhấn nút nghe.
VY
Alo?
CHÂU VŨ (QUA ĐIỆN THOẠI)
Vy à. Anh…
Bỗng nhiên, một giọng nói khác vang lên ở đầu dây bên kia, xen ngang lời Châu Vũ.
LINH NGUYỆT (QUA ĐIỆN THOẠI)
Anh yêu, anh đang nói chuyện với ai đấy? Sao lại ra ngoài nghe điện thoại rồi? Mau vào đi, đồ ăn nguội hết rồi.
Giọng Linh Nguyệt đầy sự sở hữu và có chút mỉa mai. Vy cứng người. Cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của Linh Nguyệt ngay cả khi không nhìn thấy.
VY
(Giọng lạnh đi vài phần)
Châu Vũ, anh đang làm gì vậy?
CHÂU VŨ (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng bối rối)
Anh… anh xin lỗi, Vy. Linh Nguyệt đang ở đây.
Vy cười khẩy. Lời xin lỗi của Châu Vũ nghe thật yếu ớt và vô nghĩa. Cô nhìn Duệ Trạch, con trai cô đang dõi theo mình với ánh mắt đầy dò hỏi.
VY
(Ngắt máy ngang, không một lời giải thích)
Chuyện điện thoại của ba con làm ảnh hưởng đến bữa ăn của chúng ta.
Duệ Trạch hơi nhíu mày, nhưng không hỏi thêm. Vy biết, cuộc gọi đó đã làm xáo trộn mọi thứ. Cô cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên, không phải với Châu Vũ, mà với chính hoàn cảnh trớ trêu này. Cô nhận ra, dù cố gắng chạy trốn đến đâu, những rắc rối cũ vẫn luôn biết cách tìm đến cô.
Ánh mắt Vy chợt lóe lên một tia quyết tâm. Cô không thể để những chuyện này làm ảnh hưởng đến Duệ Trạch. Dù có chuyện gì xảy ra, cô sẽ luôn bảo vệ con trai mình. Cô nhìn Duệ Trạch, cố gắng nở một nụ cười trấn an.
VY
Ăn đi con. Đừng để ý đến những chuyện khác. Quan trọng là hai mẹ con mình đang vui vẻ ở đây.
Duệ Trạch gật đầu, nhưng trong lòng cậu bé cũng cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của mẹ. Cậu bé nhìn mẹ, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm Lệ Giang đang dần bao phủ. Một cảm giác bất an len lỏi trong không khí.
Ánh đèn lồng lung linh trên dòng sông Nஅத Giang, huyền ảo như chính câu chuyện tình yêu của hai mẹ con Vy và Duệ Trạch. Họ ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, nhẹ nhàng trôi giữa màn đêm Lệ Giang. Duệ Trạch say sưa ngắm nhìn những mái nhà cổ kính, những cây cầu đá rêu phong, thỉnh thoảng lại quay sang mẹ với nụ cười rạng rỡ. Vy, dù lòng vẫn còn những vướng bận sau cuộc gọi của Châu Vũ, nhưng khi nhìn thấy con trai vui vẻ, mọi muộn phiền dường như tan biến. Cô cảm nhận được một sự thanh thản hiếm có, một cảm giác hạnh phúc giản dị mà lâu lắm rồi cô mới có được.
VY
(Thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười với Duệ Trạch)
Con nhìn kìa, đẹp quá con nhỉ?
DUỆ TRẠCH
(Mắt sáng rực)
Đẹp mẹ ạ! Con thích Lệ Giang lắm. Ở đây có những câu chuyện cổ xưa, những món ăn ngon và… và mẹ nữa.
Vy xúc động, vòng tay ôm lấy con trai. Đôi mắt cô nhìn xa xăm, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt. Dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, dù quá khứ vẫn còn luẩn quẩn, cô biết mình sẽ không còn cô đơn. Cô có Duệ Trạch.
VY
(Khẽ vuốt tóc con trai)
Mẹ cũng yêu Lệ Giang. Vì ở đây có con.
Đoạn đối thoại ngắn ngủi nhưng chất chứa bao nhiêu tình cảm. Vy biết, cô có thể đối mặt với mọi điều trong tương lai, miễn là có Duệ Trạch bên cạnh.
Họ ghé vào một nhà hàng nhỏ ven sông, thưởng thức những món ăn đặc sản của Lệ Giang. Tiếng cười nói rộn rã vang lên, xua tan đi những dư âm tiêu cực từ cuộc gọi trước đó. Vy cố gắng gạt bỏ mọi lo lắng, tập trung hoàn toàn vào khoảnh khắc hiện tại. Cô nhìn Duệ Trạch ăn uống ngon lành, nghe cậu bé thao thao bất tuyệt về những điều thú vị đã khám phá trong ngày.
Bỗng nhiên, điện thoại của Vy lại rung lên. Lần này, màn hình hiển thị tên “Linh Nguyệt”. Vy ngần ngại, nhưng cuối cùng vẫn quyết định nghe máy.
VY
(Giọng bình thản)
Alo?
LINH NGUYỆT (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng đầy vẻ châm chọc)
Chào cô Vy. Cô đang tận hưởng kỳ nghỉ sao? Tôi hy vọng cô không quên là mình sắp có thêm một thành viên mới trong gia đình đâu nhé.
Vy siết chặt điện thoại trong tay, đôi mắt nheo lại. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy.
VY
(Giọng kiên quyết)
Tôi đang bận, Linh Nguyệt. Đừng gọi cho tôi nữa.
LINH NGUYỆT (QUA ĐIỆN THOẠI)
Ồ, bận lắm sao? Hay là cô đang cố trốn tránh sự thật? Đừng tưởng ly hôn là mọi chuyện kết thúc. Cô Vũ sắp có em bé rồi đấy. Cô nghĩ cô còn cơ hội gì với anh ấy không?
Lời lẽ cay nghiệt của Linh Nguyệt như những mũi dao đâm vào tim Vy. Cô nhìn Duệ Trạch đang chăm chú ăn, cố gắng không để con trai nhận ra sự bất ổn của mình. Vy cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên, nhưng lần này, nó không phải là sự yếu đuối, mà là sự quyết tâm.
VY
(Giọng lạnh lùng)
Tôi không có thời gian nghe cô nói nhảm. Chúc cô cuối tuần vui vẻ… với cái thai của mình.
Vy cúp máy. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang tối đen, ánh mắt lóe lên một tia thách thức. Cô không thể để Linh Nguyệt hay bất kỳ ai khác làm tổn thương cô hay Duệ Trạch. Cô đã quá mệt mỏi với những trò chơi tâm lý này.
VY
(Nhìn Duệ Trạch, nở một nụ cười rạng rỡ)
Ăn đi con. Món này ngon lắm, mẹ đã gọi thêm một phần nữa cho con rồi.
Duệ Trạch ngẩng lên, nhìn mẹ với ánh mắt trìu mến. Cậu bé không hỏi về cuộc gọi, chỉ đơn giản là mỉm cười và tiếp tục bữa ăn. Vy cảm thấy lòng mình ấm lại. Cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô và Duệ Trạch sẽ luôn có nhau. Chuyến đi này không chỉ là sự chạy trốn, mà còn là sự tái sinh. Cô sẽ không bao giờ để quá khứ hay bất kỳ ai khác xen vào hạnh phúc của hai mẹ con mình nữa. Cô đã sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào đang chờ đợi phía trước.
Ánh đèn lồng lung linh trên dòng sông Nஅத Giang, huyền ảo như chính câu chuyện tình yêu của hai mẹ con Vy và Duệ Trạch. Họ ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, nhẹ nhàng trôi giữa màn đêm Lệ Giang. Duệ Trạch say sưa ngắm nhìn những mái nhà cổ kính, những cây cầu đá rêu phong, thỉnh thoảng lại quay sang mẹ với nụ cười rạng rỡ. Vy, dù lòng vẫn còn những vướng bận sau cuộc gọi của Châu Vũ, nhưng khi nhìn thấy con trai vui vẻ, mọi muộn phiền dường như tan biến. Cô cảm nhận được một sự thanh thản hiếm có, một cảm giác hạnh phúc giản dị mà lâu lắm rồi cô mới có được.
VY
(Thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười với Duệ Trạch)
Con nhìn kìa, đẹp quá con nhỉ?
DUỆ TRẠCH
(Mắt sáng rực)
Đẹp mẹ ạ! Con thích Lệ Giang lắm. Ở đây có những câu chuyện cổ xưa, những món ăn ngon và… và mẹ nữa.
Vy xúc động, vòng tay ôm lấy con trai. Đôi mắt cô nhìn xa xăm, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt. Dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, dù quá khứ vẫn còn luẩn quẩn, cô biết mình sẽ không còn cô đơn. Cô có Duệ Trạch.
VY
(Khẽ vuốt tóc con trai)
Mẹ cũng yêu Lệ Giang. Vì ở đây có con.
Đoạn đối thoại ngắn ngủi nhưng chất chứa bao nhiêu tình cảm. Vy biết, cô có thể đối mặt với mọi điều trong tương lai, miễn là có Duệ Trạch bên cạnh.
Họ ghé vào một nhà hàng nhỏ ven sông, thưởng thức những món ăn đặc sản của Lệ Giang. Tiếng cười nói rộn rã vang lên, xua tan đi những dư âm tiêu cực từ cuộc gọi trước đó. Vy cố gắng gạt bỏ mọi lo lắng, tập trung hoàn toàn vào khoảnh khắc hiện tại. Cô nhìn Duệ Trạch ăn uống ngon lành, nghe cậu bé thao thao bất tuyệt về những điều thú vị đã khám phá trong ngày.
Bỗng nhiên, điện thoại của Vy lại rung lên. Lần này, màn hình hiển thị tên “Linh Nguyệt”. Vy ngần ngại, nhưng cuối cùng vẫn quyết định nghe máy.
VY
(Giọng bình thản)
Alo?
LINH NGUYỆT (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng đầy vẻ châm chọc)
Chào cô Vy. Cô đang tận hưởng kỳ nghỉ sao? Tôi hy vọng cô không quên là mình sắp có thêm một thành viên mới trong gia đình đâu nhé.
Vy siết chặt điện thoại trong tay, đôi mắt nheo lại. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy.
VY
(Giọng kiên quyết)
Tôi đang bận, Linh Nguyệt. Đừng gọi cho tôi nữa.
LINH NGUYỆT (QUA ĐIỆN THOẠI)
Ồ, bận lắm sao? Hay là cô đang cố trốn tránh sự thật? Đừng tưởng ly hôn là mọi chuyện kết thúc. Cô Vũ sắp có em bé rồi đấy. Cô nghĩ cô còn cơ hội gì với anh ấy không?
Lời lẽ cay nghiệt của Linh Nguyệt như những mũi dao đâm vào tim Vy. Cô nhìn Duệ Trạch đang chăm chú ăn, cố gắng không để con trai nhận ra sự bất ổn của mình. Vy cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên, nhưng lần này, nó không phải là sự yếu đuối, mà là sự quyết tâm.
VY
(Giọng lạnh lùng)
Tôi không có thời gian nghe cô nói nhảm. Chúc cô cuối tuần vui vẻ… với cái thai của mình.
Vy cúp máy. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang tối đen, ánh mắt lóe lên một tia thách thức. Cô không thể để Linh Nguyệt hay bất kỳ ai khác làm tổn thương cô hay Duệ Trạch. Cô đã quá mệt mỏi với những trò chơi tâm lý này.
VY
(Nhìn Duệ Trạch, nở một nụ cười rạng rỡ)
Ăn đi con. Món này ngon lắm, mẹ đã gọi thêm một phần nữa cho con rồi.
Duệ Trạch ngẩng lên, nhìn mẹ với ánh mắt trìu mến. Cậu bé không hỏi về cuộc gọi, chỉ đơn giản là mỉm cười và tiếp tục bữa ăn. Vy cảm thấy lòng mình ấm lại. Cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô và Duệ Trạch sẽ luôn có nhau. Chuyến đi này không chỉ là sự chạy trốn, mà còn là sự tái sinh. Cô sẽ không bao giờ để quá khứ hay bất kỳ ai khác xen vào hạnh phúc của hai mẹ con mình nữa. Cô đã sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào đang chờ đợi phía trước.
Bầu trời Lệ Giang về đêm tĩnh lặng và bao la. Trên ban công của một căn phòng nhỏ nhìn ra dòng sông, Vy và Duệ Trạch ngồi cạnh nhau, ngước nhìn những vì sao lấp lánh. Cái lạnh se sắt của đêm Lệ Giang len lỏi qua lớp áo, nhưng hơi ấm từ cái ôm của Duệ Trạch lại lan tỏa khắp cơ thể Vy. Thằng bé bất ngờ siết chặt lấy mẹ, vùi đầu vào hõm vai cô.
DUỆ TRẠCH
(Giọng trầm ấm, đầy sự chân thành và trưởng thành)
Mẹ, mẹ đừng buồn nữa. Dù không có ba, con vẫn sẽ luôn ở bên mẹ. Con sẽ chăm sóc mẹ.
Vy ngạc nhiên, rồi xúc động đến rơi nước mắt. Cô vòng tay ôm chặt lấy con trai bé bỏng, cảm nhận sự vững chãi đến lạ thường trong vòng tay ấy. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của đêm. Những lời nói của Duệ Trạch như một lời tuyên thệ, một lời hứa son sắt, khiến mọi nỗi đau, mọi tổn thương mà cô từng gánh chịu dường như tan biến.
VY
(Nghẹn ngào, ôm chặt lấy Duệ Trạch)
Mẹ biết rồi, con trai của mẹ. Cảm ơn con. Mẹ cũng yêu con nhiều lắm.
Trong khoảnh khắc ấy, Vy nhận ra một chân lý sâu sắc. Dù cô đã mất đi một người chồng, mất đi người bạn đời mà cô từng tin tưởng, cô vẫn sở hữu một kho báu vô giá mà không gì có thể đánh đổi được. Đó chính là tình yêu thương, sự quan tâm vô bờ bến và lòng trung thành tuyệt đối từ đứa con trai bé bỏng của mình. Tình cảm thiêng liêng này, sự gắn kết giữa hai mẹ con, chính là tài sản quý giá nhất, là điểm tựa vững chắc nhất, là động lực mạnh mẽ nhất giúp cô vượt qua mọi giông bão phía trước. Tiền bạc, địa vị, hay bất kỳ mối quan hệ nào khác đều không thể sánh bằng giá trị đích thực này.
Vy siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt lóe lên tia thách thức. Cô nhìn Duệ Trạch đang say sưa ăn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Linh Nguyệt đã chạm đến giới hạn cuối cùng. Vy cảm thấy sự giận dữ dâng lên, nhưng lần này, nó không phải là sự yếu đuối, mà là sự quyết tâm. Cô sẽ không để ai làm tổn thương con trai mình.
VY
(Nhìn Duệ Trạch, nở một nụ cười rạng rỡ)
Ăn đi con. Món này ngon lắm, mẹ đã gọi thêm một phần nữa cho con rồi.
Duệ Trạch ngẩng lên, nhìn mẹ với ánh mắt trìu mến. Cậu bé không hỏi về cuộc gọi, chỉ đơn giản là mỉm cười và tiếp tục bữa ăn. Vy cảm thấy lòng mình ấm lại. Cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô và Duệ Trạch sẽ luôn có nhau. Chuyến đi này không chỉ là sự chạy trốn, mà còn là sự tái sinh. Cô sẽ không bao giờ để quá khứ hay bất kỳ ai khác xen vào hạnh phúc của hai mẹ con mình nữa. Cô đã sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào đang chờ đợi phía trước.
Bầu trời Lệ Giang về đêm tĩnh lặng và bao la. Trên ban công của một căn phòng nhỏ nhìn ra dòng sông, Vy và Duệ Trạch ngồi cạnh nhau, ngước nhìn những vì sao lấp lánh. Cái lạnh se sắt của đêm Lệ Giang len lỏi qua lớp áo, nhưng hơi ấm từ cái ôm của Duệ Trạch lại lan tỏa khắp cơ thể Vy. Thằng bé bất ngờ siết chặt lấy mẹ, vùi đầu vào hõm vai cô.
DUỆ TRẠCH
(Giọng trầm ấm, đầy sự chân thành và trưởng thành)
Mẹ, mẹ đừng buồn nữa. Dù không có ba, con vẫn sẽ luôn ở bên mẹ. Con sẽ chăm sóc mẹ.
Vy ngạc nhiên, rồi xúc động đến rơi nước mắt. Cô vòng tay ôm chặt lấy con trai bé bỏng, cảm nhận sự vững chãi đến lạ thường trong vòng tay ấy. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của đêm. Những lời nói của Duệ Trạch như một lời tuyên thệ, một lời hứa son sắt, khiến mọi nỗi đau, mọi tổn thương mà cô từng gánh chịu dường như tan biến.
VY
(Nghẹn ngào, ôm chặt lấy Duệ Trạch)
Mẹ biết rồi, con trai của mẹ. Cảm ơn con. Mẹ cũng yêu con nhiều lắm.
Trong khoảnh khắc ấy, Vy nhận ra một chân lý sâu sắc. Dù cô đã mất đi một người chồng, mất đi người bạn đời mà cô từng tin tưởng, cô vẫn sở hữu một kho báu vô giá mà không gì có thể đánh đổi được. Đó chính là tình yêu thương, sự quan tâm vô bờ bến và lòng trung thành tuyệt đối từ đứa con trai bé bỏng của mình. Tình cảm thiêng liêng này, sự gắn kết giữa hai mẹ con, chính là tài sản quý giá nhất, là điểm tựa vững chắc nhất, là động lực mạnh mẽ nhất giúp cô vượt qua mọi giông bão phía trước. Tiền bạc, địa vị, hay bất kỳ mối quan hệ nào khác đều không thể sánh bằng giá trị đích thực này.
Trở về nhà sau chuyến đi, Vy cảm thấy mình đã thực sự “lột xác”. Nỗi u sầu vì ly hôn đã nhường chỗ cho nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cô giờ đây ánh lên sự tự tin và lạc quan. Cô biết rằng con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng cô không còn sợ hãi. Cô có Duệ Trạch bên cạnh, và đó là tất cả những gì cô cần. “Cuộc sống mới của mẹ con ta sẽ thật rực rỡ, Duệ Trạch ạ!” Vy thầm nhủ, trong lòng tràn ngập hy vọng về một tương lai tươi sáng, một chương mới đầy hứa hẹn bắt đầu từ đây. Cô cảm nhận được sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn, một sự thanh thản mà tiền bạc hay danh vọng không bao giờ có thể mang lại. Đây là sức mạnh của tình mẫu tử, là nguồn năng lượng vô tận để cô vững bước trên hành trình của riêng mình.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

