Con trai vừa ᴍấᴛ chưa đầy một tháng, ᴄụ ôɴɢ 𝟾𝟼 ᴛᴜổɪ đã ᴠộɪ ᴠã ᴋếᴛ ʜôɴ ᴠớɪ ʙạɴ ɢáɪ của con mình.
Một ông lão 𝟾𝟼 ᴛᴜổɪ, vừa ᴄʜôɴ ɴɢườɪ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ úᴛ chưa tới một tháng vậy mà lại ᴛỉɴʜ ʙơ đứɴɢ ɢɪữᴀ sâɴ, ᴛᴀʏ ᴄʜốɴɢ ɢậʏ, ᴍắᴛ ɴʜìɴ ᴛʜẳɴɢ ʀᴀ ʙàɴ ᴛʜờ, tuyên bố:
– ᴛᴀᴏ sắᴘ ᴄướɪ… ᴅɪễᴍ. ɴɢườɪ ʏêᴜ ᴄủᴀ ᴛʜằɴɢ ʜùɴɢ.
Không ai tin vào tai mình.
Diễm – ᴄô ɢáɪ 𝟸𝟾 ᴛᴜổɪ, ᴛʀẻ ᴛʀᴜɴɢ, xɪɴʜ đẹᴘ, đã sốɴɢ với anh Hùng suốt bốn năm trời ɴʜư ᴠợ ᴄʜồɴɢ. Họ chỉ còn thiếu đúng một tờ giấy đăng ký ᴋếᴛ ʜôɴ. Trước khi kịp làm, Hùng ᴄʜếᴛ độᴛ ɴɢộᴛ ᴛʀᴏɴɢ ᴍộᴛ ᴠụ ᴛᴀɪ ɴạɴ được cho là “không rõ nguyên nhân”. Đáᴍ ᴛᴀɴɢ ᴠừᴀ xᴏɴɢ, ɴéɴ ɴʜᴀɴɢ ᴄᴜốɪ ᴄùɴɢ ᴄòɴ ᴄʜưᴀ ᴛắᴛ ʜẳɴ.
Vậy mà hôm nay…
Cụ Thưởng lại muốn ᴄướɪ ᴄʜíɴʜ ɴɢườɪ ᴄᴏɴ ᴅâᴜ ʜụᴛ ấy.
Khi họ hàng, anh em xúᴍ ᴠàᴏ ᴄʜấᴛ ᴠấɴ:
– Bác đɪêɴ rồi à? Bác ᴄướɪ ɴɢườɪ ʏêᴜ của chính con bác sao?
– Còn ʟᴜâɴ ᴛʜườɴɢ đạᴏ ʟý? ᴄòɴ ᴅᴀɴʜ ᴅự gia đình?
– Bà con hàng xóm nói cho ᴍụᴄ ᴍặᴛ đáᴍ ᴄʜáᴜ!
Cụ Thưởng chỉ ᴄᴀᴜ ᴍàʏ, đáᴘ ɢọɴ ʟỏɴ:
– Nó ᴄʜếᴛ rồi. Người sốɴɢ ᴘʜảɪ sốɴɢ tiếp. ᴛᴀᴏ ᴋʜôɴɢ ʟấʏ ᴛʜì để ɴɢườɪ ᴋʜáᴄ ʟấʏ à?
ᴛʜáɪ độ ᴛʜảɴ ɴʜɪêɴ như thể chuyện đó là điều tự nhiên nhất đời.
Ai nói gì cụ cũng ʙỏ ɴɢᴏàɪ ᴛᴀɪ.
ᴍặᴄ ᴋệ ʟờɪ ᴍᴀɪ ᴍỉᴀ, ɴʜữɴɢ áɴʜ ᴍắᴛ ᴛò ᴍò, ʙàɴ ᴛáɴ sᴀᴜ ʟưɴɢ, cụ vẫn nhất quyết tổ chức đám cưới thật lớn.
Ngày cưới ᴅɪễɴ ʀᴀ ʀìɴʜ ʀᴀɴɢ. Cụ Thưởng mặc vest đen, tóc ᴠᴜốᴛ ɴɢượᴄ, ᴄổ ᴛᴀʏ đᴇᴏ đầʏ ᴠàɴɢ ᴄướɪ. ᴅɪễᴍ ᴍặᴄ ᴠáʏ ᴛʀắɴɢ ᴛɪɴʜ, sᴏɴ ᴘʜấɴ đậᴍ ɴʜư ᴍᴜốɴ ᴄʜᴇ ɢɪấᴜ sự ᴍệᴛ ᴍỏɪ trong ánh mắt.
Khách khứa đến đôɴɢ ɴɢʜịᴛ. Có người tò mò, có người đến xem cho biết, có người đi chỉ để bàn tán.
Cả họ không ai ᴅáᴍ ᴄảɴ.
Một phần vì s.ợ cụ, một phần vì… chẳng ai hiểu cụ đang nghĩ gì.
Ngay cả trong bữa tiệc, cụ ᴠẫɴ ᴄườɪ, ɴâɴɢ ʟʏ với mọi người, như thể ᴛᴜổɪ ᴛáᴄ ᴄʜỉ ʟà ᴄᴏɴ số ᴠà “ᴄô ᴅâᴜ ᴄủᴀ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ” ɢɪờ ᴛʜậᴛ sự đã ᴛʀở ᴛʜàɴʜ ᴠợ ᴍìɴʜ.
Đến tối, tiệc còn ᴋéᴏ ᴅàɪ xᴜʏêɴ đêᴍ. Ai cũng nghĩ:
– Chắc ᴄụ ɢɪà ᴄᴜốɪ đờɪ ɢặᴘ đượᴄ ɴɢườɪ sưởɪ ấᴍ.
– Thôi thì kệ, miễn cụ vui.
Không ai ngờ, đó là đêᴍ địɴʜ ᴍệɴʜ….Đọc tiếp câu chuyện ở bình luận
Tiệc tàn, khách khứa vãn hết. Ánh đèn vàng trong sảnh nhà cụ Thưởng chỉ còn leo lét sáng, loang lổ trên sàn gạch bông cũ. Cụ Thưởng vươn vai, chiếc vest đen vẫn chỉnh tề, nhẫn vàng cưới trên ngón tay ánh lên dưới ánh sáng mờ, chống gậy bước đi nhanh nhẹn, không một chút mệt mỏi của người 86 tuổi vừa trải qua ngày cưới rộn ràng. Cụ Thưởng leo từng bậc cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai, miệng lẩm bẩm, giọng rành rọt đầy hào hứng:
– Cuối cùng cũng xong, giờ chỉ còn chuyện của hai ta thôi.
Diễm đi sau lưng, bước chân nặng trịch như đeo chì. Tà váy cưới trắng từng tung bay trong tiệc cưới giờ nhăn nhúm, vướng víu chân cô. Đôi tay trang điểm đậm run rẩy vuốt lại lớp vải nhăn, ánh mắt đờ đẫn, hốc mắt thâm quầng đầy mệt mỏi. Tiếng lẩm bẩm của Cụ Thưởng vang lên, Diễm giật nhẹ bả vai, nhưng lập tức cúi gầm mặt, không dám phát ra tiếng nào.
Đang leo đến nửa chừng cầu thang, Cụ Thưởng bất ngờ quay lại, bàn tay gầy guộc, gân guốc nắm chặt cổ tay Diễm, kéo mạnh về phía trước. Diễm giật mình, suýt ngã, nhưng chỉ kịp lảo đảo theo nhịp kéo của Cụ Thưởng, không dám giãy giụa, cũng không dám phản kháng nửa lời. Cụ Thưởng nhíu mày, giọng đanh thép, hào hứng thúc giục:
– Đi nhanh lên, đừng để người ta chờ.
Diễm cúi đầu, đầu gối run rẩy, bước theo nhịp chân của Cụ Thưởng, tà váy kéo lê trên mặt gỗ phát ra tiếng sột soạt nhẹ. Cụ Thưởng vui vẻ tiếp tục leo lên, tay chống gậy gõ lốc cốc từng bậc, hướng thẳng về phía phòng tân hôn ở cuối hành lang, nơi ánh sáng điện mờ mờ đang chờ đợi.
Cụ Thưởng dừng bước trước cửa phòng tân hôn, móc chìa khóa sắt từ túi trong chiếc vest đen, vặn nhẹ ổ khóa rồi đẩy cửa bật vào. Ánh đèn vàng hắt ra từ phòng chiếu lên gương mặt nhăn nheo đầy vẻ đắc ý của Cụ Thưởng. Cụ bước chân nhanh nhẹn vào phòng, gậy gõ lạch cạch trên sàn gạch men trắng, rồi xoay người đóng sập cửa, vặn chốt an toàn hai vòng, tiếng “cạch” vang lên rõ mồn một, ngăn cách hoàn toàn với hành lang bên ngoài.
Diễm đứng sững vài giây ngoài cửa, ngón tay bấu chặt vào tà váy cưới trắng nhăn nhúm, mới dám bước chân theo vào. Không khí trong phòng nồng nặc mùi hương trầm, giường tân hôn phủ khăn đỏ thêu rồng phượng đã được dọn sẵn, cô không dám ngẩng đầu nhìn, chỉ cúi gầm mặt dán mắt xuống gạch.
Cụ Thưởng quay lại, đôi mắt già nua ánh lên tia nhìn coi thường, mép môi nhếch lên cười tủm tỉm. Cụ đưa cổ tay trái lên, ngón tay gầy guộc với những đốt xương lồi lõm khều lấy chiếc nhẫn vàng trơn đang đeo trên đó, từ từ tháo nó ra, để chiếc nhẫn lăn lăn trên lòng bàn tay nhăn nheo.
Cụ Thưởng cười khẻ, giọng khàn đặc đầy vẻ đắc ý, nói rành rọt:
– Cái nhẫn này Hùng tặng tao hồi trước, giờ tao đeo nó để cưới mày, đúng nghĩa lắm chứ?
Diễm ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sưng húp mở to sững sờ dán chặt vào chiếc nhẫn vàng. Cô nhớ ngay Hùng từng đeo nó suốt 4 năm sống cùng nhau, coi nó như vật báu không rời. Mắt cô bắt đầu rơm rớm nước, lồng ngực thắt lại đau nhói khi nhớ lại hình bóng Hùng, rồi lại nhớ đến cái chết chưa đầy một tháng trước của anh. Cô cắn chặt môi dưới, cố ghìm nước mắt nhưng vô ích, hai hàng lệ cứ thế lăn dài trên gương mặt trang điểm đậm nhòe nhoẹt.
Cụ Thưởng thấy vậy càng hả hê, tiếng cười khô khốc vang khắp căn phòng nhỏ, ánh mắt nhìn Diễm đầy vẻ coi thường.
Diễm run rẩy lùi lại, đôi chân trong đôi giày cao gót trắng lảo đảo, từng bước lùi về phía khung cửa sổ phòng tân hôn. Mùi hương trầm nồng nặc xộc vào mũi, khiến Diễm càng thêm nghẹt thở. Lưng Diễm va vào cạnh cửa sổ lạnh lẽo, không còn đường lùi nữa. Đôi mắt sưng húp nhìn thẳng vào gương mặt nhăn nheo của Cụ Thưởng, giọng run rẩy bật lên:
– Bác Thưởng, bác thực sự muốn lấy cháu sao? Cháu vẫn là người yêu của Hùng mà.
Cụ Thưởng bước tới gần, cây gậy gỗ chống dưới tay gõ mạnh xuống sàn gạch men trắng, tiếng “cốp cốp” vang lên đanh thép, rung cả không gian ngột ngạt. Ánh đèn vàng treo trên trần hắt bóng Cụ Thưởng dài ngoẵng, che lấp hoàn toàn hình dáng nhỏ bé của Diễm. Cụ Thưởng gằn giọng, từng chữ rành rọt, nhổ thẳng vào mặt Diễm:
– Hắn chết rồi! Mày là đàn bà, phải có người đàn ông chăm sóc, tao già nhưng tao có tiền, có nhà, mày còn đòi hỏi gì nữa?
Diễm đưa hai bàn tay lên ôm chặt lấy gương mặt, khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào vang khắp căn phòng tân hôn. Nước mắt hòa lẫn với lớp trang điểm đậm chảy dài xuống cổ tay, Diễm không ngờ Cụ Thưởng, người từng là cha của Hùng, lại nói ra những lời lạnh lùng, thực tế đến tàn nhẫn như vậy. Diễm hoảng loạn, thất vọng dâng trào, đôi vai rung lên bần bật, khụt khịt trong tiếng khóc.
Cụ Thưởng dừng tiếng gõ gậy gỗ, ánh mắt lướt qua đôi vai run rẩy của Diễm, nụ cười giả tạo nở trên gương mặt nhăn nheo. Tay gậy buông thõng xuống sàn, Cụ Thưởng tiến lại gần từng bước chậm rãi, hai tay đeo nhẫn vàng cưới dang rộng định ôm lấy Diễm. Cụ Thưởng thầm nghĩ: “Con nhỏ này khóc là đồng ý rồi, 5 tỷ bảo hiểm sớm về túi.”
Diễm ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào đôi tay dang rộng của Cụ Thưởng, lớp trang điểm đậm nhòe nhoẹt trên má không còn che giấu được vẻ quyết tâm. Tay phải luồn nhanh vào túi áo cưới trắng, run rẩy rút ra chiếc điện thoại màn hình vỡ một góc, đưa thẳng ra trước mặt Cụ Thưởng, giọng đanh thép không còn chút run rẩy:
– Bác không được phép chạm vào cháu! Cháu có bằng chứng Hùng không chết vì tai nạn!
Cụ Thưởng sững người tại chỗ, nụ cười tươi rói bỗng đanh lại thành khối cứng đờ, đôi mắt già nua trợn trừng nhìn chiếc điện thoại. Cụ Thưởng nhận ra ngay đó là điện thoại cũ của Hùng, giờ nằm trong tay Diễm. Cụ Thưởng thầm nghĩ: “Sao nó có được cái này? Biết chuyện xyanua rồi?”
Tay chân Cụ Thưởng lảo đảo một nhịp, cây gậy gỗ tuột khỏi tay rơi xuống sàn gạch vang tiếng “cảnh” chát chúa. Cụ Thưởng vội giơ hai tay chới với định giật điện thoại, giọng gầm gừ đầy giận dữ:
– Mày cầm cái gì đó! Đưa đây cho tao ngay!
Diễm lùi thêm một bước, lưng áp sát khung cửa sổ lạnh lẽo, tay siết chặt điện thoại đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Diễm thầm nghĩ: “Không để hắn giật được.” Giọng vang lên rành rọt, thách thức:
– Bác giết Hùng bằng xyanua, giả tạo vụ tai nạn để lấy 5 tỷ bảo hiểm, cháu có đầy đủ ghi âm, hình ảnh trong này. Bác mà chạm vào cháu, cháu gửi toàn bộ cho công an ngay!
Gương mặt Cụ Thưởng tái mét, nếp nhăn trên trán giãn ra vì hoảng loạn, tay vẫn chới với giữa không trung nhưng không dám tiến thêm. Cụ Thưởng gầm lên, giọng run rẩy vì sợ:
– Mày nói bậy bạ! Hùng chết vì tai nạn xe, cả làng đều biết!
– Bác bịa ra cả làng biết! – Diễm bước lên một bước, điện thoại đưa sát mặt Cụ Thưởng, ánh đèn vàng phản chiếu trên màn hình vỡ loang lổ. – Bác định cưới cháu để che tội, rồi thủ tiêu cháu nữa phải không? Cháu đã gửi bản sao bằng chứng cho chị gái Hùng, bác làm gì cháu, bác vào tù ngay ngày mai!
Cụ Thưởng đứng sững, tay run rẩy chới với giữa không trung, mắt đầy vẻ không tin và giận dữ. Cụ Thưởng thầm nghĩ: “Công sức bấy lâu nay tiêu tan rồi.” Rồi Cụ Thưởng đột ngột gầm lên, lao tới định giật điện thoại, chân vấp phải cây gậy dưới đất, cả người ngã nhào về phía trước, tay vẫn vươn dài về phía chiếc điện thoại trên tay Diễm.
Cú ngã của Cụ Thưởng dồn toàn bộ sức nặng vào vai Diễm, khiến chiếc điện thoại văng khỏi tay cô, lăn trên sàn gạch. Cụ Thưởng không kịp đứng vững, hai tay run rẩy bấu vào sàn, mắt dán chặt vào vật chứng duy nhất đang nằm dưới chân. Cụ Thưởng lao tới, bàn tay gầy guộc như cái móng vuốt bấu lấy chiếc điện thoại, giậm chân đập mạnh xuống sàn nhà khiến màn hình vỡ tan, các mảnh vụn văng tung tóe.
Cụ Thưởng gầm lên, giọng khản đặc đầy phẫn nộ và hoảng loạn:
– Mày điên rồi à? Bằng chứng gì? Hùng chết là do tai nạn, cơ quan xác nhận rồi! Mày làm cái trò hề này để lừa bịp ai hả?
Diễm không hề lùi bước. Cô đứng thẳng người, váy cưới trắng lấm tấm bụi bặm nhưng dáng vẻ vẫn thẳng tắp. Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười nhạt, đôi mắt đỏ rực nhìn thấu ý đồ tuyệt vọng của ông lão. Diễm khẽ chỉ tay về phía chiếc bàn trang điểm kê sát tường.
– Bác muốn biết sự thật không? – Giọng Diễm lạnh lùng, vang vọng trong căn phòng ngột ngạt. – Trong ngăn kéo đó có bản báo cáo giám định tử thi mà chị gái Hùng gửi về sáng nay. Hùng không chết vì tai nạn. Hùng bị đầu độc bằng chất kịch độc xyanua, thứ mà bác đã rót vào ly nước của con trai mình đêm đó.
Cụ Thưởng mở to mắt, tròng mắt già nua trừng trừng nhìn Diễm rồi lập tức chuyển hướng về phía chiếc bàn trang điểm. Mọi lời biện bạch của Cụ Thưởng chết lặng trong cổ họng. Cụ Thưởng lảo đảo bật dậy, đôi chân già nua run rẩy quên cả nỗi đau, vội vã lao tới ngăn kéo với tốc độ đáng sợ. Cụ Thưởng thầm nghĩ: “Không thể để nó lộ ra, 5 tỷ… danh dự… tất cả sẽ mất sạch.”
Diễm vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng gù lưng của Cụ Thưởng với vẻ bình thản đến rợn người. Cô biết, khi cánh cửa ngăn kéo mở ra, cũng là lúc bộ mặt thật của Cụ Thưởng hoàn toàn sụp đổ.
Cụ Thưởng giật mạnh tay cán ngăn kéo, tiếng gỗ cọt kẹt xé toạc sự tĩnh lặng của phòng tân hôn. Bàn tay gầy guộc run rẩy mò sâu vào trong, chạm phải phong bì giấy cứng có đóng dấu đỏ chói của cơ quan giám định pháp y. Cụ Thưởng rút phong bì ra, lực bóp chặt khiến lớp giấy nhăn nheo, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay già nua.
Cụ Thưởng xé toạc mép phong bì, lôi cuốn báo cáo giám định tử thi ra, lật giở từng trang với tốc độ chậm dãi đầy kinh hãi. Gương mặt cụ tái mét từng chút một, đôi mắt trũng sâu dán chặt vào dòng chữ in đậm: “Kết luận giám định: Nạn nhân Hùng tử vong do nhiễm độc xyanua liều cao cấp tính, loại trừ khả năng tai nạn giao thông.” Đầu gối cụ khuỵu xuống, bấu chặt cạnh bàn trang điểm để giữ thăng bằng, hơi thở dồn dập nghe rõ mồn một trong căn phòng ngột ngạt.
“Không thể… ta đã hủy hết dấu vết rồi mà…” Cụ Thưởng thầm nghĩ, nhịp tim đập loạn nhịp trong lồng ngực 86 tuổi.
Cụ Thưởng ngẩng phắt lên, tròng mắt đỏ ngàu nhìn thẳng vào Diễm, giọng lắp bắp run rẩy:
– Sao… sao mày có cái này? Mày định tống tiền tao à?
Diễm bước tới, tiếng giày cao gót gõ nhịp đều trên nền gạch, váy cưới trắng lấm tấm bụi bặm tung bay nhẹ trong luồng gió hắt từ cửa sổ. Diễm dừng lại ngay trước mặt Cụ Thưởng, đôi mắt đỏ rực đau đớn nhưng ánh lên sự cương quyết lạnh lùng, nhìn thẳng vào đôi mắt đang trốn tránh của cụ, không nhúc nhích.
“Hùng, anh nhìn xem, cháu sắp mang lại công bằng cho anh rồi.” Diễm thầm nhủ, lồng ngực thắt lại vì nỗi đau nhói lên khi nhắc đến người yêu đã khuất sau 4 năm bên nhau.
Diễm cất giọng, âm thanh vang vọng trong căn phòng kín mít:
– Cháu không tống tiền, cháu chỉ muốn bác trả lại công bằng cho Hùng. Bác là người đã đầu độc con trai mình đúng không?
Cụ Thưởng đột ngột ngã ngửa ra giường tân hôn, lưng đập mạnh xuống nệm phát ra tiếng “bịch” đanh gọn. Bàn tay gầy guộc bấu chặt lấy ngực áo vest đen, ngón tay run rẩy đến mức chiếc nhẫn vàng cưới đeo trên ngón áp út trượt mạnh, cào xước da thịt nhăn nheo. Tròng mắt cụ trợn tròn đến rách mí, miệng lẩm bẩm không ngừng.
“Mày… mày biết gì? Tao không giết nó! Nó chết là tại nó muốn lấy mày, muốn chia chác tài sản của tao!” Cụ Thưởng gào nhỏ, giọng khản đặc trộn lẫn hoảng loạn và phẫn nộ, thân mình già nua run lẩy bẩy trên giường.
Cụ Thưởng thầm nghĩ: “Không thể, tao đã hủy hết dấu vết rồi, sao nó biết được?”
Diễm đứng lặng tại chỗ, đôi môi trang điểm đậm bỗng nở một nụ cười gằn lạnh lẽo, đôi mắt đỏ rực vì đau khổ giờ lại ánh lên sự oán hận sắc lạnh. Cô lùi nhẹ một bước, thò tay vào túi áo váy cưới trắng rút ra một phong bì màu vàng cũ kỹ, mép phong bì đã sờn rách nhẹ.
“Đây là thư tuyệt mệnh của Hùng, hắn biết bác định giết hắn để chiếm đoạt số tiền bảo hiểm 5 tỷ, nên hắn đã uống thuốc độc trước để báo cho cháu biết.” Diễm vẩy nhẹ phong bì về phía Cụ Thưởng, giọng nghẹn lại vì xúc động nhưng vẫn giữ được sự kiên định.
Cụ Thưởng trợn tròng mắt, gân xanh nổi lên trên trán nhăn nheo, tay phải chống mạnh xuống cạnh giường tìm lấy chiếc gậy gỗ đặt sẵn bên cạnh. Ông cố sức nhấc người dậy, đôi chân già nua run rẩy nhưng ánh mắt điên cuồng găm thẳng vào Diễm, chiếc gậy gỗ giơ cao định vung về phía cô.
Diễm không lùi bước, nước mắt lăn dài trên gò má trang điểm đậm nhưng nụ cười oán hận vẫn không tắt. Cô siết chặt phong bì thư tuyệt mệnh trong tay, lòng đau như cắt khi nhớ lại 4 năm bên Hùng, nhớ lại hình ảnh người yêu mình uống thuốc độc mà không thể làm gì.
Bất thình lình, cánh cửa phòng tân hôn cụ Thưởng bị đạp tung, tiếng gỗ rạn vang rền khắp căn phòng. Một nhóm người thân của Hùng ùa vào, dẫn đầu là Chị gái Hùng, tay phải giơ cao chiếc điện thoại đang phát đoạn clip ghi lại rõ nét cảnh Cụ Thưởng lén bỏ chất độc vào ly nước của Hùng đêm trước vụ tai nạn.
Chị gái Hùng mặt đỏ bừng vì giận dữ, gân cổ hét lớn, giọng chát chúa vang khắp không gian: “Thưởng! Cuối cùng cũng lộ mặt thật rồi! Mày giết em trai tao để cướp vợ nó à?”
Cụ Thưởng giật mình thả rơi chiếc gậy gỗ đang giơ cao định đánh Diễm, tròng mắt trợn tròn đến rách mí, toàn thân lão đảo lùi lại từng bước một. Tay già nua chống mạnh xuống cán gậy định giữ thăng bằng nhưng sức đã kiệt, gậy trượt trên nền gạch bóng loáng, Cụ Thưởng ngã ngửa xuống sàn, gáy đập mạnh xuống đất phát ra tiếng “cốc” đanh gọn.
Lão nằm sõng soài trên sàn, ngực áo vest đen phập phồng dữ dội, chiếc nhẫn vàng cưới trên ngón tay trượt mạnh, cào xước da thịt nhăn nheo. Trong đầu lão chỉ lóe lên một ý nghĩ hoảng loạn: “Clip đó… sao nó có được?”
Chị gái Hùng tiến lại gần, điện thoại vẫn phát tiếng lách cách của đoạn clip, đôi mắt căm phẫn găm thẳng vào gương mặt tái mét của Cụ Thưởng. Đám đông người thân của Hùng đứng phía sau, tiếng xì xào phẫn nộ không ngớt.
Cụ Thưởng vẫn nằm sõng soài trên nền gạch bóng loáng, đôi mắt già nua trợn trừng nhìn chiếc điện thoại trên tay chị gái Hùng. Tiếng clip phát ra rè rè trong không gian ngột ngạt, như nhát dao cuối cùng đâm vào niềm kiêu hãnh của lão. Diễm từ phía sau lưng đám đông bước ra, bộ váy trắng tinh khôi giờ đây lấm tấm bụi bặm từ cú ngã của cụ Thưởng văng lại, gương mặt cô vẫn trang điểm đậm nhưng ánh mắt lại lạnh băng.
Cô nhìn xuống cụ Thưởng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm sự cay nghiệt của người sống sót: “Mọi người nghe đây. Cháu và Hùng đã phát hiện ra sự thật từ hơn một tháng trước. Bác Thưởng định giết hắn để chiếm đoạt năm tỷ tiền bảo hiểm, rồi ép cháu phải cưới bác ấy để làm chủ gia sản.”
Đám đông họ hàng và hàng xóm đồng loạt nín thở. Chị gái Hùng gằn giọng: “Nói láo! Sao Hùng chết được mà mày vẫn sống khỏe?”
Diễm cười nhạt, một nụ cười khiến người ta rùng mình: “Hùng biết bác ấy sẽ ra tay, nên hắn đã uống thuốc giải trước. Hắn để bác ấy nghĩ mình đã thành công với vụ tai nạn giả tạo, để rồi hắn âm thầm thu thập bằng chứng tố giác bác ấy. Hắn chết không phải vì chất độc, mà vì muốn bảo vệ cháu và làm sáng tỏ sự thật đê tiện này!”
Cụ Thưởng run rẩy bò dậy, cổ áo vest đen nhàu nát, chiếc nhẫn vàng cưới cọ xát vào da thịt đau đớn. Lão lẩm bẩm, giọng khản đặc vì uất hận và sự bất lực: “Tao làm tất cả là vì mày! Mày mà lấy Hùng thì tao có được hưởng gì? Tao già rồi, tao cần tiền cho những năm tháng còn lại! Mày đâu có hiểu cho tao!”
Lời biện hộ đầy tính ích kỷ của cụ Thưởng vang lên, chẳng những không làm ai động lòng mà còn khiến sự ghê tởm bùng phát mạnh mẽ hơn. Một người hàng xóm thốt lên: “Trời đất, giết con trai đẻ để cưới con dâu, rồi còn đổ lỗi cho người ta không hiểu mình? Ác quá đi!”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cụ Thưởng đều mang theo sự khinh bỉ tột độ. Chị gái Hùng tiến thêm một bước, giơ điện thoại lên cao hơn: “Im miệng đi tên quỷ già! Cả nhà tao bị mày lừa gạt suốt một tháng nay. Hùng chết mà mày còn mở tiệc cưới? Mày không xứng đáng được gọi là cha!”
Cụ Thưởng ngã ngửa người xuống, vai gục xuống, chiếc nhẫn vàng cưới lạnh lẽo kề sát da thịt, gương mặt lão trắng bệch vì nhận ra rằng mọi mưu đồ đã chính thức sụp đổ. Lão không hề ăn năn, chỉ hận rằng mình đã không giết Diễm cùng lúc với Hùng để diệt khẩu.
Cụ Thưởng vẫn ngồi bệt dưới sàn, đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt vào nền gạch lạnh, móng tay vỡ nát vì cú ngã lúc nãy. Gương mặt Cụ Thưởng trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn đám đông, lồng ngực phập phồng vì uất hận. Chị gái Hùng nhanh chóng rút điện thoại từ túi áo, lật danh bạ thần tốc, bấm gọi liên tiếp các số trong danh sách.
Tiếng chuông đổ dài qua loa ngoài, chị gái Hùng cất giọng gấp gáp, đanh thép: “Cụ Khánh ạ? Cháu là con gái đầu nhà bác Thìn đây. Cụ Thưởng vừa thú nhận tự tay đầu độc Hùng bằng xyanua để cướp năm tỷ tiền bảo hiểm, còn định ép Diễm cưới để chiếm gia sản. Chú các cụ cao niên trong dòng họ khóa chặt cổng nhà Cụ Thưởng lại, đừng cho Cụ Thưởng chạy đi đâu, chờ tụi cháu đưa đủ bằng chứng sang, đại diện dòng họ sẽ sang xử lý ngay!”
Cụ Thưởng nghe đến đó, bỗng giật mình bò dậy như tên bắn, bộ vest đen nhăn nhúm, chiếc nhẫn vàng cưới lỏng lẻo quấn quanh ngón tay út sắp rơi. Cụ Thưởng gào thét, giọng khản đặc rung cả hàng rào cây sứ bên cạnh: “Tao là chủ nhà! Các người không có quyền bắt tao! Diễm là vợ tao, mày phải ở lại với tao!”
Cụ Thưởng lao về phía Diễm, đôi tay run rẩy vươn ra định túm lấy gấu váy cô, nhưng hai người hàng xóm khỏe mạnh từ đám đông vọt lên, túm chặt hai cánh tay gầy guộc của Cụ Thưởng giữ chặt xuống đất. Cụ Thưởng vùng vẫy dữ dội, cổ áo vest bị kéo rách một mảng, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên gương mặt nhăn nheo: “Thả tao ra! Tao là trưởng họ, các người dám thế nào! Diễm là vợ tao, đám cưới hôm nay cả làng đều thấy, mày không được bỏ tao!”
Diễm đứng đó, nhìn những vùng vẫy điên cuồng của Cụ Thưởng, lồng ngực cô không hề nảy lên một nhịp xúc động nào. Cô khẽ lắc đầu, cái lắc đầu nhẹ nhàng nhưng dứt khoát như cắt đứt hết những sợi dây ràng buộc tàn độc suốt hơn một tháng qua.
Cô từ từ kéo khóa váy cưới trắng phía sau lưng, dứt khoát cởi bỏ lớp vải lụa mỏng tanh rồi ném mạnh xuống sàn gạch với tiếng xào xạc nhẹ. Diễm cúi xuống cởi đôi giày cao gót pha lê, để trần bàn chân nhỏ bé trên nền gạch lạnh, giọng cô vang lên thanh thản, chắc nịch giữa không gian ồn ào: “Cháu không bao giờ là vợ bác, cháu là người yêu của Hùng, mãi mãi là vợ chưa cưới của hắn.”
Cụ Thưởng trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, định gào thêm nữa nhưng chỉ đọng lại trong cổ họng một tiếng rít khí quản đứt quãng. Chị gái Hùng tắt điện thoại, nhìn xuống Cụ Thưởng với ánh mắt khinh bỉ tột độ: “Nghe chưa? Ngay cả Diễm còn không thèm nhận bác làm chồng, bác còn mặt mũi nào ở đây?”
Cụ Thưởng vẫn cố vùng vẫy, nhưng sức cùng lực kiệt của một ông già 86 tuổi không thể chống lại sức mạnh của đám đông đang phẫn nộ. Chiếc nhẫn vàng cưới lăn lóc trên sàn gạch, ánh vàng lóa mắt giữa đống váy cưới trắng xóa.
Tiếng gõ cổng sắt vang lên dồn dập, chìa khóa xoay lách cách khiến mọi ánh mắt trong nhà đều hướng về phía sân. Đám đông họ hàng, anh em dòng họ ùa vào, dẫn đầu là Trưởng họ – ông lão gầy gò, tay chống gậy trúc nặng trịch, mặt đỏ gay vì giận dữ.
Chị gái Hùng lập tức bước lên, đưa ra xấp giấy tờ và lọ thủy tinh nhỏ còn đọng cặn trắng, giọng sang sảng vang khắp nhà: “Các cụ, các bác xem đi! Đây là giấy đăng ký nhận tiền bảo hiểm 5 tỷ của Hùng, Cụ Thưởng ký giả chữ ký con trai mình để trục lợi. Đây là lọ thuốc độc xyanua Cụ Thưởng bỏ vào cà phê cho Hùng uống, giết con trai ruột không gớm tay đâu!”
Diễm đứng thẳng người, bàn chân trần lạnh ngắt nhưng giọng nói rành rọt, đủ để cả đám đông nghe rõ: “Cháu và Hùng sống với nhau 4 năm, chưa kịp đăng ký kết hôn. Cụ Thưởng thú nhận trước mặt cháu rằng Cụ Thưởng đầu độc Hùng để lấy 5 tỷ tiền bảo hiểm, còn định ép cháu cưới Cụ Thưởng để hợp thức hóa việc chiếm đoạt gia sản. Cháu không bao giờ là vợ của Cụ Thưởng, cháu chỉ là người yêu, là vợ chưa cưới của Hùng mãi mãi.”
Đám đông họ hàng lập tức xôn xao, tiếng chỉ trích vang lên rào rào. Một bác gái lớn tuổi nghiến răng: “Trời đất, giết con trai ruột để lấy tiền, còn định cưới dâu út làm vợ, nhục nhã cả dòng họ!” Một người đàn ông trung niên túm chặt cổ áo vest rách của Cụ Thưởng: “Sao không ném Cụ Thưởng ra khỏi làng cho rồi, để làm bẩn mắt người ta!”
Trưởng họ bước tới sát chỗ Cụ Thưởng đang nằm gục, gậy trúc gõ mạnh xuống nền gạch lát “cốc” một tiếng vang dội cả căn phòng. Trưởng họ nhìn xuống Cụ Thưởng, đôi mắt rực lửa giận dữ, hai má rung lên vì xấu hổ: “Thưởng! Mày làm nhục cả dòng họ! Giết con trai ruột để cướp vợ nó, mày có còn là người không?”
Cụ Thưởng nghe tiếng gậy gõ, toàn thân Cụ Thưởng run rẩy kịch liệt. Cụ Thưởng không dám ngẩng mặt lên, trán Cụ Thưởng cúi sát xuống mặt sàn lạnh ngắt, đôi tay gầy guộc của Cụ Thưởng vẫn bấu chặt lấy chân giường gỗ sơn đen cạnh đó, móng tay vỡ nát cào sượt lên mặt gỗ kêu kẽo kẹt ken két. Trong lòng Cụ Thưởng lúc này chỉ toàn nỗi sợ hãi bị pháp luật trừng trị, chẳng có chút hối lỗi nào với Hùng đã khuất – mớ vàng cưới trên tay Cụ Thưởng, đống tiền tỷ tưởng tượng vụn vỡ hết rồi.
Tiếng gõ gậy của Trưởng họ vẫn còn vang vọng đầy uy quyền, át đi tiếng xì xào của đám đông. Diễm bước lên phía trước, dáng vẻ vẫn hiên ngang trong chiếc váy cưới trắng giờ đây đã lấm tấm bụi bặm, khuôn mặt trang điểm đậm nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao cạo. Cô đưa thẳng xấp hồ sơ và lọ thủy tinh về phía Trưởng họ, giọng nói rành rọt, đanh thép vang khắp gian nhà:
“Thưa Trưởng họ, cháu xin giao nộp toàn bộ bằng chứng tố cáo Cụ Thưởng giết người. Cháu yêu cầu lập biên bản ghi nhận hành vi đầu độc con trai ruột của Cụ Thưởng đối với Hùng. Hùng chết không phải do tai nạn, mà bị chính cha ruột của mình hạ độc bằng xyanua để cướp đoạt 5 tỷ tiền bảo hiểm.”
Trưởng họ nhận lấy đống giấy tờ, đôi mắt sắc sảo lướt qua các chữ ký giả mạo và kết quả giám định pháp y. Ông gật đầu nghiêm nghị, quay sang đám đông đang nín thở: “Việc này nhục nhã quá đi thôi! Lập biên bản ngay!”
Diễm tiếp tục, giọng cô vang lên đầy uy lực, không một chút run rẩy: “Hơn nữa, cháu tuyên bố hủy bỏ hôn lễ này. Cụ Thưởng đã vi phạm đạo lý làm người, có hành vi phạm pháp tày trời. Cháu Diễm, đại diện cho gia đình Hùng, chấm dứt mọi ràng buộc với Cụ Thưởng. Cháu không bao giờ là vợ của Cụ Thưởng, cháu chỉ là người yêu của Hùng.”
Trưởng họ nhìn xuống Cụ Thưởng, giọng nghiêm khắc như tiếng sấm: “Thưởng! Ngươi còn chần chừ gì nữa? Ký ngay vào biên bản thừa nhận tội lỗi đi! Dòng họ này không thể dung tha một kẻ giết con để cưới dâu như mày!”
Cụ Thưởng run rẩy bò dậy từ nền gạch lạnh, đôi tay gầy guộc cầm lấy cây bút máy. Móng tay vỡ nát của Cụ Thưởng cào lên mặt giấy, để lại những vết nhơ nhớp. Cụ Thưởng ký tên “Thưởng” một cách nguệch ngoạc, mắt không rời Diễm, ánh mắt đầy sự hận thù và bất mãn. *Mày tưởng mày thắng à? Tao sẽ không để yên cho mày đâu, Diễm!* – Cụ Thưởng thầm nghĩ trong lòng, nỗi căm phẫn sôi sục hơn cả nỗi sợ hãi pháp luật.
Diễm nhìn chằm chằm vào chữ ký nguệch ngoạc đó, thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn giữ nguyên vẻ kiên quyết. Cô biết, từ giây phút này, công lý đã được thực thi, dù muộn màng. Cụ Thưởng đứng đó, chiếc vest đen xộc xệch, đống vàng cưới trên tay trở nên nặng trĩu và nhơ nhuốc, chẳng khác nào gông cùm trói buộc lấy chính linh hồn tội lỗi của Cụ Thưởng.
Sáng hôm sau, mặt trời vừa nhô lên sau mái ngói âm dương của Nhà cụ Thưởng, ánh nắng nhạt quét qua sân nhà vẫn còn vương vết giày dép của đám đông tối hôm trước. Sân nhà đã được dọn sạch, treo vải tang trắng xóa phần phật trong gió. Bàn thờ gia đình được kê giữa gian chính, linh cữu Hùng phủ vải liệm đen, di ảnh chàng trai trẻ cười tươi đặt ngay ngắn giữa những nén hương nghi ngút. Toàn bộ dòng họ, họ hàng, anh em, hàng xóm đã tề tựu đông đủ, ai cũng mặc đồ tang, khuôn mặt ủ rũ thương tiếc.
Diễm bước chậm rãi từ hiên nhà vào gian chính, chiếc váy cưới trắng lấm tấm bụi bặm tối hôm trước nay đã nhăn nhúm, gấu váy quét nhẹ trên nền gạch lạnh. Khuôn mặt cô trang điểm đậm, nhưng đôi mắt đỏ hoe, quầng thâm in rõ dưới bọng mắt. Tay cô siết chặt tờ giấy đăng ký kết hôn đã ngả vàng ở góc, mép giấy còn vương vết mực nhoè của Hùng viết trước khi mất.
Chị gái Hùng đứng ở hàng đầu, mắt sưng húp, tay siết chặt bàn tay của người con trai trưởng. Khi thấy Diễm bước vào, chị gái Hùng gật đầu nhẹ, nước mắt lại trào ra.
Diễm tiến đến trước bàn thờ gia đình, đứng sát linh cữu Hùng. Giọng cô run rẩy nhưng vang rõ khắp gian nhà, át đi tiếng thở dài của người thân: “Hùng ơi, cháu đã trả thù cho anh, từ giờ cháu là vợ hợp pháp của anh rồi.”
Chị gái Hùng bước lên phía trước, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Diễm, giọng nghẹn ngào: “Cảm ơn em, Diễm. Hùng biết thế nào cũng sẽ mỉm cười ở dưới suối vàng.”
Mọi người trong tang lễ đều rơi nước mắt. Một vài bà con hàng xóm gật đầu, cúi sâu trước linh cữu Hùng. Toàn bộ dòng họ đều cúi đầu, không ai nói tiếng nào, chỉ nghe tiếng hỉ mũi và tiếng hương cháy tí tách.
Diễm đau khổ, vai cô rung lên từng cơn, nhưng ánh mắt lại thanh thản, như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Cô thầm nghĩ: “Anh nhìn xem, cháu đã làm được rồi.” Cô đặt nhẹ tờ đăng ký kết hôn lên bàn thờ, ngay cạnh di ảnh Hùng, rồi quỳ xuống, cúi đầu lạy ba lạy.
Khói hương vẫn tí tách cháy, mùi nhang trầm hòa lẫn mùi bụi bặm của chiếc váy cưới trắng nhăn nhúm. Chị gái Hùng lau vội nước mắt, vỗ vai Diễm rồi quay sang toàn thể dòng họ, giọng vang rõ giữa gian nhà tang lễ:
“Hôm qua, tôi đã giao toàn bộ bằng chứng việc Cụ Thưởng đầu độc Hùng bằng xyanua cho công an. Giờ đây, dòng họ họp lại để tuyên bố trục xuất Cụ Thưởng khỏi nhà này, tước toàn bộ tài sản thừa kế của Hùng mà Cụ Thưởng định chiếm đoạt.”
Tiếng xôn xao nổi lên trong đám đông. Một người họ hàng lớn tuổi gật đầu, giọng sang sảng:
“Đáng đời! Cụ Thưởng già rồi mà tham lam vô độ, giết con trai út mình bằng xyanua để lấy tiền bảo hiểm 5 tỷ của Hùng, còn định cưới luôn dâu hụt là Diễm để hợp thức hóa việc chiếm đoạt tài sản nữa chứ! Loại người như thế không xứng đáng ở lại dòng họ này!”
Cụ Thưởng, vốn đang ngồi lặng lẽ ở góc tối sau linh cữu, bỗng bật dậy. Bộ vest đen Cụ Thưởng mặc trong đám cưới hôm trước nay nhăn nhúm, chiếc nhẫn vàng cưới vẫn đeo ở ngón tay run rẩy. Cụ Thưởng chỉ tay vào mặt chị gái Hùng, giọng the thé:
“Mày dám! Nhà này là của tao, tài sản của Hùng là do tao làm ra, tụi bây không có quyền tước đoạt!”
Chị gái Hùng cười nhạt, đưa ra tờ quyết định của cơ quan chức năng và bản di chúc của Hùng để trên bàn thờ:
“Hùng đã lập di chúc trước khi mất, toàn bộ tài sản để lại cho Diễm, còn Cụ Thưởng không được hưởng một đồng nào. Công an cũng đã ra lệnh cấm Cụ Thưởng ở lại nhà này, vì đây là hiện trường vụ án. Hai chú công an, mời cụ ra ngoài ngay.”
Hai chú công an mặc thường phục bước từ hiên nhà vào, một người nắm nhẹ cánh tay Cụ Thưởng, một người thu dọn mấy bộ quần áo Cụ Thưởng vứt lăn lóc ở góc phòng. Cụ Thưởng giãy giụa, chiếc nhẫn vàng cưới văng khỏi ngón tay, lăn lông lốc trên nền gạch, dừng lại ngay chân Diễm.
Diễm nhìn xuống chiếc nhẫn vàng lấp lánh dưới chân, giọng lạnh tanh:
“Cái này cụ giữ lại mà đeo, tôi không nhận của kẻ giết con trai mình.”
Diễm lạnh lùng quay mặt đi. Cụ Thưởng bị dẫn ra khỏi cổng nhà, đám đông hàng xóm đứng hai bên đường xì xào bàn tán. Cụ Thưởng quay đầu lại nhìn ngôi nhà tang lễ trắng xóa, mắt đỏ ngầu, gầm gừ:
“Tao sẽ quay lại! Tao sẽ lấy lại tất cả!”
Chị gái Hùng đứng khoanh tay nhìn bóng chiếc xe chở Cụ Thưởng khuất dần ở cuối đường, thở phào nhẹ nhõm:
“Từ giờ, linh cữu Hùng sẽ được an táng đàng hoàng, không còn ai làm chuyện quái gở nữa.”
Cảnh chuyển sang một căn phòng chật hẹp, tối om trong khu nhà trọ ngoại thành. Bức tường bong tróc, chỉ có một cửa sổ nhỏ bị che kín bằng tấm bạt cũ sờn rách. Cụ Thưởng ngồi bệt xuống sàn gạch lạnh, tay chống cằm, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh cưới của mình và Diễm nằm vỡ nát thành từng mảnh trên sàn.
Tấm ảnh ấy chụp trong đám cưới linh đình hôm trước, Cụ Thưởng mặc vest đen, đeo nhẫn vàng cười tươi, bên cạnh Diễm mặc váy trắng trang điểm đậm. Giờ đây mặt Cụ Thưởng trong ảnh bị nứt làm đôi, đôi mắt Diễm vẫn nhìn thẳng, lạnh lùng như lúc cô đặt tờ đăng ký kết hôn lên bàn thờ.
Cụ Thưởng run rẩy nhặt một mảnh ảnh lên, ngón tay gầy guộc cứa vào mép ảnh sắc lẹm, máu rỉ ra nhưng Cụ Thưởng không hề hay biết. Tiếng gió rít qua khe cửa, mang theo tiếng cười nói của mấy đứa trẻ ngoài ngõ, Cụ Thưởng bỗng gầm lên, tiếng the thé vang vọng khắp căn phòng chật hẹp:
“Tao sẽ không để các người yên đâu! Tao sẽ báo thù! Tao sẽ lấy lại 5 tỷ bảo hiểm, lấy lại nhà cửa, tao sẽ khiến tụi bây hối hận cả đời!”
Ngoài kia, mấy người họ hàng đứng quanh cổng nhà cũ gật đầu tán thưởng, ai nấy đều vẻ mặt nhẹ nhõm, như vừa trút bỏ được hòn đá tảng đè nặng lên ngực suốt mấy ngày qua.
Mấy tháng sau, những tán bằng lăng trước Nhà cụ Thưởng rụng hết lá, nhường chỗ cho chồi non xanh biếc. Tấm biển tang lễ từng treo ngang cổng đã tháo xuống, thay bằng tấm biển gỗ nhỏ sơn trắng, chữ in đậm: “Cà phê Hùng”.
Diễm đứng sau quầy bar nhỏ, tay khéo léo đánh sữa, mùi cà phê rang xay lan tỏa khắp không gian. Quán nhỏ chỉ vỏn vẹn năm bàn, tường dán kín những tấm ảnh Hùng chụp trong suốt bốn năm hai người sống cùng nhau như vợ chồng. Khách quen đã quen với nụ cười hiền của Diễm, với ly cà phê đen đậm đà giống y hệt thứ Hùng vẫn hay uống.
Tối nào Diễm cũng khóa cửa quán trước khi trời tối hẳn, đi thẳng vào gian chính của Nhà cụ Thưởng nơi đặt bàn thờ gia đình. Diễm lau sạch khung kính tấm ảnh cưới của Diễm và Hùng đặt giữa bàn thờ, cạnh di ảnh của Hùng. Nén nhang thơm được thắp lên, khói nhang xoay vòng nhẹ nhàng.
Diễm kéo chiếc ghế gỗ nhỏ ngồi xuống, giọng nhẹ nhàng kể cho Hùng nghe về ngày hôm đó. Hôm nay có vị khách cũ từ quê lên, nhắc về vụ án của Hùng rồi thở dài bảo công lí đã được thực thi. Hôm qua quán đông khách, Diễm phải pha thêm hai ấm cà phê. Hôm kia cây đa trước ngõ ra hoa, vàng rực cả một góc sân.
Diễm nhìn khói nhang cuộn lên, thầm nghĩ Hùng chắc sẽ thích thấy quán cà phê này.
Một đêm mưa gió bão bùng, từng hạt mưa lớn đập mạnh vào mái tôn, tiếng giọt rơi lộp độp không ngớt. Diễm đóng kín cửa sổ, thắp nén nhang mới trên bàn thờ. Ánh đèn vàng từ bàn thờ chiếu sáng gương mặt Diễm, chiếu rõ tấm ảnh cưới của Diễm và Hùng: Diễm mặc chiếc váy trắng từng mặc trong lễ cưới trước đây, Hùng mặc sơ mi trắng, cả hai cười tươi rói, phía sau là hàng cây cuối con đường hai người vẫn hay dạo mỗi tối.
Diễm nhìn tấm ảnh, khóe môi nhếch lên nụ cười bình yên, hạnh phúc. Tiếng mưa ngoài kia dường như nhỏ dần, mùi nhang trầm hòa lẫn mùi cà phê còn sót lại trên áo Diễm. Diễm nói, giọng nhẹ như gió:
“Anh nhìn xem, mọi thứ đã ổn rồi, anh yên nghỉ nhé.”
Diễm ngồi lặng đó, nhìn khói nhang tan dần vào không khí. Cảm giác bình yên, hạnh phúc bao trùm lấy Diễm, như thể Hùng đang ở bên cạnh, gật đầu đồng ý. Dù Hùng đã mất, nhưng giây phút này, cả hai như được an ủi, như mọi biến cố sóng gió đã qua đi, chỉ còn lại sự yên ổn này.
Một năm sau cái đêm mưa gió Diễm ngồi bên bàn thờ khấn Hùng, ngày giỗ đầu của Hùng cũng đến. Nắng đầu hè nhẹ nhàng rải xuống nghĩa trang xã, những tán cây xanh mướt xung quanh mộ Hùng đung đưa trong gió.
Diễm mặc chiếc áo dài lụa be nhạt, tay cầm bó hoa hồng trắng cẩn thận. Bên cạnh cô là một phụ nữ trung niên, tóc nhuộm đen nhưng đã có vài sợi bạc lẫn, gương mặt gầy gò với đôi mắt sâu thẳm hao hao Hùng.
Diễm bước lên trước bia mộ, đặt tay nhẹ lên đá lạnh, giọng trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh lặng: “Anh ơi, đây là Hương, em gái anh mất liên lạc nhiều năm, giờ chị ấy đã về nhận gia đình.”
Hương cúi đầu sâu, bàn tay run run đặt bó hoa hồng trắng xuống chân mộ, tiếng nghẹn ngào vỡ ra: “Anh hai, em về rồi, anh yên nghỉ nhé.”
Diễm nhìn Hương lau nhẹ những vết bám trên bia mộ, lòng tràn đầy hy vọng. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô khi thấy Hương thắp nén nhang, khói hương xoay vòng nhẹ nhàng bay lên.
Ở phía xa, sau bụi cây bằng lăng, Cụ Thưởng đứng thụp lù, đôi mắt già nua nhíu chặt. Cụ Thưởng tay chắp sau lưng siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Cụ Thưởng nghiến chặt hàm, tia căm hận rực cháy trong mắt, gầm gừ khẽ đủ nghe thấy với chính mình: “Tao sẽ không để yên đâu.”
Nắng dần ngả màu cam khi Diễm và Hương rời nghĩa trang, bóng hai người thấp thoáng dưới hàng cây xanh mướt. Gió mang theo mùi nhang trầm còn vương trên áo Diễm, hòa lẫn với hương cà phê từ phía xa – quán Cà phê Hùng vẫn mở cửa, ánh đèn vàng lập loè giữa không gian chạng vạng.
Một năm qua, Diễm đã học được rằng nỗi đau không bao giờ biến mất hoàn toàn, nó chỉ ngủ yên trong những góc tối của tâm hồn, thỉnh thoảng thức dậy qua hương vị một ly cà phê đen, qua tiếng cười của khách quen nhắc đến Hùng. Cô không còn oán trách số phận, cũng không ép mình phải tha thứ cho Cụ Thưởng – thứ hận thù già nua ấy tự nó đã là hình phạt dành cho ông lão, giam cầm ông trong mớ bòng bong của tham vọng và tội lỗi suốt cả đời.
Hương trở về không phải để phán xét, mà để nối lại sợi dây ruột thịt đứt gãy bao năm. Gia đình không phải là nơi không có lỗi lầm, mà là nơi người ta sẵn sàng bước qua hiểu lầm để đón nhận nhau. Hùng dù đã đi xa, nhưng ký ức về anh vẫn sống mãi trong từng hạt cà phê rang xay, trong nụ cười của những người từng yêu thương anh.
Cụ Thưởng vẫn đứng đó, dưới bóng cây bằng lăng, nhìn theo bóng Diễm khuất dần. Ông ta vẫn ôm ấp sự căm hận, vẫn tin rằng mình có thể xoay chuyển được điều gì đó, nhưng thế giới xung quanh đã chẳng còn màng đến ông nữa. Thời gian không chờ đợi ai, nó trôi đi đều đặn, cuốn trôi những oán hận nhỏ nhen, để lại sau lưng những mảnh đời tự tìm thấy bình yên theo cách riêng.
Hương và Diễm đi qua cổng nghĩa trang, tiếng chim hót vang lên từ cành đa già nua. Phía trước là con đường dài, có nắng, có gió, và có Hùng luôn ở bên cạnh, trong tim của những người yêu thương anh.

