Vào cuối năm, tôi tham dự một đám cưới nhưng lại đi nhầm chỗ. Kết quả là tôi đã đến đúng đám cưới của người yêu cũ.
Không sai đâu, anh ta thật sự kết hôn rồi!
Và chúng tôi vừa mới chia tay hôm qua thôi.
Ngày trước khi chia tay, chúng tôi còn đầy tình cảm, cả đêm không ngủ. Thế mà ngày hôm sau, anh ta lại muốn chia tay với tôi!
Ngay lúc này đây, anh ta lại đang nắm tay cô dâu xinh đẹp trên sân khấu được trang trí bằng hoa tươi, trông giống như một cặp đôi hoàn hảo.
Tất nhiên là tôi tức giận đến đỏ mặt.
Nhớ lại lúc trước —
Anh ta đã đội khăn voan trắng lên đầu tôi và nói rằng sau này sẽ cưới tôi làm vợ. Nhưng bây giờ, vừa chia tay hôm qua, hôm nay đã kết hôn ngay lập tức.
Là kết hôn đấy…
Đặt tiệc, đặt váy cưới…
Họ đã có một thời gian bận rộn nhỉ? Chứng tỏ rằng Phí Tịch đã lừa dối tôi bao lâu nay mà tôi không hay biết gì.
Và tất nhiên, không chỉ có tôi, mà cô dâu cũng là nạn nhân.
Lúc này, MC đang cầm micro chuẩn bị mở lời.
“Chú rể, anh có đồng ý cưới…”
Tôi không thể chờ thêm nữa, la một tiếng lớn.
“Anh ta không xứng đáng!”
Đám cưới này không thể diễn ra! Tôi không thể để Phí Tịch nhởn nhơ như vậy! Cũng không thể đứng nhìn những cô gái khác bị tổn thương được!
Lúc này, khán giả cũng bắt đầu xì xào.
“Cô gái này là ai vậy?”
“Cướp chú rể à?”
“Không đến mức đó chứ…”
“Phí Tịch à?”
Cướp chú rể? Chuyện đó đúng là không tới mức đó!
Tôi kéo dài tầm mắt, chỉ thấy Phí Tịch nhìn tôi, hơi nhíu mày.
Hừ—
Bây giờ mới sợ sao? Dũng khí kết hôn đâu mất rồi?
Tôi bước tới sân khấu, nhưng bị bảo vệ giữ lại.
“Cô gái, người ta đang tổ chức đám cưới, không được làm loạn.”
“Đúng đấy, cô là người yêu cũ rồi, còn đến đây làm gì?”
“Con gái bây giờ thật không biết xấu hổ.”
Tôi…
Họ không hiểu tôi đang làm gì sao?!
Tôi đây là đang ngăn cản không thể để Phí Tịch phá hủy cuộc đời của một cô gái trong sáng nữa đấy a!
Tôi cố gắng vùng vẫy, nhưng không biết có phải tôi nhìn nhầm hay không, Phí Tịch lại chạy về phía tôi.
“Đừng động vào cô ấy! Thả cô ấy ra—”
Tôi ăn quá nhiều vào buổi trưa, cộng thêm việc vừa rồi máu nóng dồn lên, bị mọi người chỉ trỏ, áp lực đè nặng, miệng tôi đột nhiên cảm thấy đắng ngắt, muốn nôn ra.
Tôi mím môi, không nhúc nhích, chỉ thấy—Phí Tịch bỏ lại cô dâu, chạy đến trước mặt tôi.
Đúng là tên tồi tệ, thật đáng khinh!
Muốn bắt cá hai tay à?
Muốn làm vừa lòng cả hai bên sao?
Đồ khốn nạn!
Tôi đã chửi thầm Phí Tịch cả vạn lần trong đầu, cảm giác buồn nôn càng nặng thêm. Không thể chịu nổi nữa—
“Ọe—”
Tôi không kiềm chế được, dạ dày trào lên, suýt nữa là nôn ra rồi.
Lúc này, cơ thể tôi mềm nhũn, ngã nhào vào vòng tay của Phí Tịch. Nhìn ánh mắt lo lắng của anh ta, tôi chỉ thấy giận dữ.
Anh ta sắp kết hôn rồi, còn lo lắng cho tôi làm gì? Giả vờ tình sâu nghĩa nặng như vậy thật ghê tởm!
Tôi đang nghĩ thế thì bên tai vang lên tiếng của các bà, các cô.
“Ôi dào, trông như là nghén ấy.”
“Hay là có bầu rồi?”
Trời ơi!
Có bầu?
Không thể nào—Tôi và Phí Tịch đều đã dùng biện pháp an toàn mà! Vả lại, tôi đến đây đâu phải để cướp chồng, có bầu là sao chứ?
Ờ, không đúng!
Nếu tôi có bầu, chẳng phải có thể ngăn cô dâu rơi vào cái bẫy của gã tồi tệ Phí Tịch giống tôi sao?
Nghe cũng hợp lý đấy!
Nghĩ vậy, tôi đấm vào ngực mình.
“Đúng rồi, tôi có bầu rồi, con là của anh ta.”
Tôi chỉ tay vào Phí Tịch, nói với cô dâu.
Tôi nghĩ rằng cô dâu sẽ kết thúc lễ cưới tại đây và làm một màn chạy trốn như trong phim Nhật.
Nhưng không!
Cô dâu vỗ tay nhẹ nhàng, liên tục khen ngợi.
“Tốt quá! Phí Tịch, mau đưa cô ấy về nhà cưới đi!”
Tôi: ???
Cô gái này thật điên rồ, đến lúc này mà còn tỏ ra như bà cả chính thất!
Tỉnh lại đi! Thời đại nhà Thanh đã qua rồi!
Nhưng gia đình anh ta còn kỳ quặc hơn nữa.
“Song hỷ lâm môn à!”
“Chúc mừng, chúc mừng.”
“Xem ra lại được uống rượu mừng nữa rồi hahahaha!”
Tôi cạn lời, đây là gia đình phong kiến gì thế này?
“Không phải… Mọi người không có quan điểm sống nào sao? Tôi đang mang thai con của Phí Tịch mà, anh ta là chú rể hôm nay…”
Tôi chưa kịp nói hết câu thì đã bị Phí Tịch ngắt lời.
“Ai nói anh là chú rể hôm nay? Không phải anh kết hôn!”
Tôi: ???
MC rõ ràng gọi anh ta là chú rể mà! Cô dâu còn khoác tay anh ta nữa! Sau lưng anh ta còn có cả một nhóm phù rể.
“Anh không phải chú rể, vậy anh là do cô dâu thuê đến à? Anh đừng có lừa tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu, đồ tồi!”
Lúc này anh ta vẫn muốn lừa tôi sao? Anh ta nghĩ tôi là kẻ ngốc à?
Phí Tịch với đôi mắt sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào tôi.
“Em thật sự có bầu rồi? Em còn lừa anh được sao?”
Chắc… chắc là không có đâu…
Mới nãy tôi nôn là do quá căng thẳng thôi.
Miệng thì ép Phí Tịch, nhưng trong lòng tôi lại rối như tơ vò…
Dù tôi và anh ấy không chỉ một lần… nhưng cả hai đều đã dùng biện pháp an toàn mà!!! Không đến mức đó đâu—
“Dù sao thì tôi cảnh cáo anh, anh buông tha cô gái đó đi, không thì tôi sẽ khiến anh thân bại danh liệt…”
“Đó là chị dâu của anh.”
Hả???
“Cô gái, có phải cô nhầm rồi không? Hôm nay Phí Tịch đến thay mặt anh trai thực hiện nghi lễ, cậu ấy không nói với cô sao?”
“Hai đứa giận dỗi nhau à?”
“Phí Tịch, nhanh lên sân khấu đi, đừng làm lỡ giờ tốt, sắp xếp chỗ cho vợ cậu ngồi, chúng tôi sẽ nói chuyện với cô ấy.”
Tôi: Ababa?
Thay mặt anh trai thực hiện nghi lễ?
Chú rể thật sự không phải anh ấy!
Vậy thì.. tôi đã làm gì vậy?
Tôi nhìn Phí Tịch, người yêu cũ à, anh nghe tôi xin lỗi nhé!
Còn Phí Tịch nhìn tôi, trong mắt như có hàng trăm ngàn sự dịu dàng xoay chuyển.
“Có bầu rồi, sao không nói với anh sớm hơn? Ngồi yên đó, lát nữa anh sẽ nói chuyện với em.”
Rồi sau đó tôi được sắp xếp ngồi vào bàn của khách, lại còn là bàn của họ hàng gần nữa chứ!
Bố mẹ Phí đều nhìn chằm chằm vào bụng tôi.
“Được mấy tháng rồi?”
Bố mẹ Phí nhìn chằm chằm vào bụng Linh. Cả hai đều không giấu được sự tò mò xen lẫn một chút bối rối trên nét mặt. Bà Phí lên tiếng trước, giọng đầy ẩn ý: “Thế… cháu được mấy tháng rồi?”
Linh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự ngượng ngùng và lúng túng dâng lên tột độ. Cô không thể ngờ rằng lời nói dối bộc phát lại có thể dẫn đến tình huống éo le thế này. Trước ánh mắt dò xét của bố mẹ người yêu cũ, Linh cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô lắp bắp: “Không, cháu… cháu không có…”
Ông Phí xen vào, giọng điệu có phần nghiêm khắc hơn: “Không có gì? Phí Tịch nó đã nói rõ ràng rồi mà. Cháu là dâu con trong nhà, mau nói thật cho bố mẹ biết.”
Linh biết mình không thể chối cãi thêm nữa. Cô cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Nhìn nụ cười không chút đe dọa mà lại đầy bao dung của cô dâu ngồi cạnh bên, cô càng thêm bối rối. Phí Tịch, người vừa mới đối xử tàn nhẫn với cô đêm qua, giờ lại đang nhìn cô với ánh mắt dịu dàng đến lạ. Sự mâu thuẫn trong lòng Linh ngày càng lớn. Cô cảm thấy mình như đang lạc giữa một vở kịch mà cô là diễn viên bất đắc dĩ.
“Cháu… cháu chỉ là hơi mệt thôi ạ,” Linh khẽ nói, cố gắng tránh ánh mắt của mọi người. Cô liếc nhìn Phí Tịch, người vẫn đang im lặng quan sát cô. Linh cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn chạy trốn khỏi nơi này.
Linh cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại. Cô biết mình đã đi quá xa. Ánh mắt của bố mẹ Phí Tịch, dù không có ý trách móc, vẫn mang một sức nặng khiến cô khó lòng đối mặt. Cô đưa mắt nhìn Phí Tịch, người đang đứng đó, nét mặt điềm tĩnh đến khó hiểu.
Phí Tịch bước nhanh tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai mẹ, cố gắng xoa dịu tình hình. Anh nhìn Linh với ánh mắt vừa khó hiểu vừa như muốn trêu chọc, nói khẽ với bố mẹ: “Mẹ à, chuyện không phải như vậy đâu.”
Bà Phí ngẩng đầu lên, nhìn con trai với vẻ dò hỏi: “Thế thì là thế nào? Con bé nói con đã…”
“Con bé nói hơi quá một chút thôi ạ,” Phí Tịch cắt lời mẹ, giọng vẫn rất nhỏ nhẹ. Anh quay sang Linh, đôi mắt nheo lại một chút, như đang dò xét phản ứng của cô. “Linh à, em ổn chứ?”
Câu hỏi của Phí Tịch khiến Linh sững sờ. Vừa đêm qua anh còn lạnh lùng tuyên bố chia tay, giờ lại đứng đây với thái độ quan tâm giả tạo. Cô biết anh đang muốn trêu chọc cô, muốn nhìn cô bẽ mặt trước bố mẹ anh. Linh hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại vẻ tự tin.
“Em ổn,” Linh đáp, giọng hơi run. Cô cố gắng nhìn thẳng vào mắt Phí Tịch, một lời thách thức im lặng. “Chỉ là… em hơi xúc động thôi.”
Cô dâu ngồi bên cạnh mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt trìu mến nhìn Phí Tịch, rồi quay sang Linh: “Không sao đâu bạn. Ai trong ngày vui cũng dễ xúc động mà.”
Ông Phí gật đầu, vẻ mặt dịu lại đôi chút. “Đúng vậy, cứ bình tĩnh đi. Có gì thì hai đứa mình nói chuyện sau.”
Bà Phí vẫn còn đôi chút băn khoăn, nhưng thấy tình hình đã bớt căng thẳng, bà cũng không hỏi thêm. Bà quay sang bàn tán với vài vị khách khứa khác, bỏ lại Linh và Phí Tịch trong một khoảng không im lặng đầy ngượng ngùng. Linh cảm thấy như mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía mình, nhưng cô cố gắng giữ cho mình không nhìn sang bất kỳ ai. Cô chỉ cảm thấy một sự mâu thuẫn sâu sắc. Phí Tịch đang cố gắng bảo vệ cô trước bố mẹ anh, hay anh đang chuẩn bị cho một màn kịch còn lớn hơn?
Bố mẹ Phí Tịch, đặc biệt là ông Phí, nhìn Phí Tịch với ánh mắt đầy tự hào. Ông Phí tiến lại gần, vỗ mạnh vào vai Phí Tịch, tiếng vỗ vang dội trong không gian vẫn còn chút ngượng nghịu của Linh.
“Song hỷ lâm môn! Đàn ông nói được làm được, phải chịu trách nhiệm chứ con!” Ông Phí cười lớn, nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn không để ý đến sự bối rối đang bao trùm lấy Linh. Bà Phí mỉm cười đồng tình, tay vuốt nhẹ tấm thiệp cưới trên bàn, ánh mắt long lanh niềm hạnh phúc.
Linh đứng sững sờ. Cô cố gắng mấp máy môi, định nói điều gì đó để làm rõ, nhưng không một âm thanh nào thoát ra. Cô nhìn Phí Tịch, ánh mắt cầu khẩn. Anh vẫn đứng đó, với nụ cười nhạt trên môi, nhìn cô với vẻ thách thức quen thuộc.
“Vâng ạ,” Phí Tịch đáp lời bố, giọng anh vang lên rõ ràng, không một chút do dự. Anh quay sang Linh, ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ trêu chọc nữa, thay vào đó là một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn. “Thấy chưa Linh? Anh đã nói là anh sẽ không để em phá hỏng mọi thứ. Lần này, em thực sự đã đi quá xa rồi.”
Lời nói của Phí Tịch như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Linh. Cô chợt nhận ra, mọi nỗ lực của mình, mọi lời nói dối, đều đã bị anh nhìn thấu và lợi dụng. Nụ cười trên môi bố mẹ Phí Tịch giờ đây đối với cô như một sự chế giễu tàn nhẫn. Cô biết mình đã hoàn toàn thất bại.
Linh đứng sững sờ, trái tim cô đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn Phí Tịch, ánh mắt hoảng loạn tột độ. Cô vùng vẫy yếu ớt trong vòng tay anh, cố gắng thoát ra khỏi tình huống trớ trêu này.
“Cháu… cháu vừa chia tay Phí Tịch hôm qua mà!” Linh lắp bắp, giọng nói run rẩy, lạc đi trong tiếng nhạc đám cưới.
Bố mẹ Phí Tịch sững sờ, nụ cười trên môi tắt hẳn. Ông Phí nhìn Linh, ánh mắt chuyển từ tự hào sang nghi ngờ. Bà Phí khẽ nhíu mày, tay siết chặt tấm thiệp cưới.
“Cái gì cơ?” Ông Phí hỏi, giọng đầy vẻ khó tin.
Phí Tịch nhìn Linh với ánh mắt sâu không thấy đáy. Anh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy tính toán. Anh kéo Linh lại gần hơn, ghì chặt cô vào lòng.
“Bố mẹ đừng tin lời con bé,” Phí Tịch nói, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự đe dọa. “Con bé đang nói dối. Chúng cháu vẫn rất hạnh phúc.”
Linh cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng. Cô nhìn những vị khách bắt đầu xôn xao bàn tán, nhìn những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía mình. Cô cảm thấy như mình đang rơi xuống vực sâu, không lối thoát.
“Không! Cháu không nói dối!” Linh gào lên, cố gắng giãy giụa mạnh hơn. “Chúng cháu chia tay rồi! Anh ta đang lừa dối mọi người!”
Cô dâu đứng bên cạnh Phí Tịch, khuôn mặt cô ấy lộ rõ vẻ bối rối và khó chịu. Cô nhìn chằm chằm vào Linh, đôi mắt nảy lửa.
Ông Phí tiến lên, vươn tay định kéo Linh ra khỏi Phí Tịch. “Cháu gái, con đang nói gì vậy?”
“Cháu chỉ muốn nói sự thật!” Linh khẳng định, giọng cô đầy tuyệt vọng. Cô ngước nhìn Phí Tịch, ánh mắt cô đầy van xin.
Phí Tịch xiết chặt vòng tay, giọng anh vang lên đều đều, như một bản án. “Linh, em đừng làm mọi chuyện tệ hơn nữa.”
Bảo vệ đám cưới bắt đầu tiến lại gần, ánh mắt cảnh giác nhìn Linh. Họ nhận ra tình hình đang có dấu hiệu mất kiểm soát.
“Anh… anh trả lời em đi!” Linh gào lên, cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng. Cô nhìn thẳng vào mắt Phí Tịch, tìm kiếm một chút lý lẽ, một chút thương hại. Nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự lạnh lùng tột cùng. Anh ta đang lợi dụng cô, đẩy cô vào chân tường.
Bảo vệ đám cưới đã tiến lại gần hơn, ánh mắt cảnh giác nhìn Linh. Ông Phí định kéo Linh ra khỏi Phí Tịch, nhưng bất ngờ, tiếng nhạc đám cưới dịu lại, nhường chỗ cho một sự im lặng đang lan tỏa.
Cô dâu, người từ đầu đến giờ vẫn đứng im lặng quan sát, bất ngờ mỉm cười nhẹ nhàng. Nụ cười ấy không có vẻ gì là gượng ép hay bối rối. Cô bước tới gần hơn, ánh mắt nhìn Linh và Phí Tịch với vẻ thấu hiểu, một sự thấu hiểu đến lạ lùng.
“Phí Tịch,” cô dịu dàng lên tiếng, giọng nói như một làn gió thoảng qua, “mau đưa cô ấy đi nghỉ đi, em không sao đâu.”
Lời nói của cô dâu như một gáo nước lạnh dội vào mặt Linh, khiến cô chết lặng. Linh nhìn cô dâu, rồi lại nhìn Phí Tịch. Cả hai người họ, giờ đây, lại cùng nhìn cô với một vẻ mặt mà cô không thể nào định nghĩa được. Đó không còn là sự tức giận hay khinh bỉ, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, phức tạp hơn.
Phí Tịch nhìn Linh. Anh ta không còn ghì chặt cô nữa. Một tay anh buông ra, bàn tay còn lại vẫn đặt hờ trên vai cô, nhưng sức nặng đã vơi đi. Ánh mắt anh nhìn cô, không còn vẻ lạnh lùng tính toán, mà thoáng hiện lên một chút gì đó gần như là thương hại, hoặc có lẽ, là sự mệt mỏi.
“Đi thôi, Linh,” Phí Tịch nói, giọng anh trầm và đều, “Mọi chuyện đã đủ rồi.”
Ông Phí và bà Phí nhìn nhau, vẻ mặt vẫn còn đầy hoang mang. Họ nhìn cô dâu, rồi nhìn con trai mình, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những vị khách khứa bắt đầu xì xào, ánh mắt đổ dồn về phía sân khấu, nơi tình tiết bất ngờ nhất của buổi lễ đang diễn ra.
Linh ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn rõ hơn vào mắt cô dâu. Cô gái đó, xinh đẹp và dịu dàng trong bộ váy cưới lộng lẫy, lại đưa ra lời đề nghị đó. Một lời đề nghị mà Linh hoàn toàn không ngờ tới. Nụ cười của cô dâu, giờ đây, như mang một ẩn ý nào đó, một sự buông bỏ, một sự đồng cảm, hay thậm chí là một lời cảnh báo thầm lặng.
Bảo vệ đám cưới đứng cách đó vài bước, vẫn giữ vẻ cảnh giác, nhưng dường như họ cũng nhận ra rằng tình huống đã thay đổi. Họ chờ đợi lệnh tiếp theo.
Phí Tịch nhẹ nhàng kéo Linh ra khỏi đám đông đang tụ tập. Anh không còn ép buộc, chỉ đơn giản là dẫn lối. Linh bước đi theo anh, đôi chân vẫn còn run rẩy, đầu óc trống rỗng. Cô liếc nhìn lại phía sau, thấy cô dâu vẫn đứng đó, mỉm cười, ánh mắt dõi theo hai người khuất dần. Phía sau cô dâu, gia đình Phí Tịch vẫn đang thì thầm bàn tán với nhau, vẻ mặt đầy vẻ khó hiểu.
Phí Tịch nhẹ nhàng kéo Linh ra khỏi đám đông đang tụ tập. Anh không còn ép buộc, chỉ đơn giản là dẫn lối. Linh bước đi theo anh, đôi chân vẫn còn run rẩy, đầu óc trống rỗng. Cô liếc nhìn lại phía sau, thấy cô dâu vẫn đứng đó, mỉm cười, ánh mắt dõi theo hai người khuất dần. Phía sau cô dâu, gia đình Phí Tịch vẫn đang thì thầm bàn tán với nhau, vẻ mặt đầy vẻ khó hiểu.
Họ đi ngang qua những bàn khách đang xôn xao, những ánh mắt tò mò và dò xét dõi theo từng bước chân. Phí Tịch không dừng lại, anh tiếp tục dẫn Linh ra khỏi sảnh tiệc, hướng về phía cánh cửa phụ dẫn ra ngoài. Không khí bên ngoài dịu mát hơn, nhưng sự nặng nề trong lòng Linh dường như không hề vơi đi.
Phí Tịch dừng lại trước một khoảng sân nhỏ, khuất khỏi tầm nhìn của đám đông. Anh buông tay khỏi vai Linh, lùi lại một bước. Ánh mắt anh nhìn cô, giờ đây có một sự điềm tĩnh lạ thường.
Phí Tịch nhìn cô dâu đầy vẻ biết ơn, rồi quay sang đối mặt với bố mẹ và khán giả. Anh hít một hơi sâu và nói rõ ràng: “Thực ra, hôm nay con đến đây là để thay mặt anh trai con.”
Lời tuyên bố của Phí Tịch khiến không khí xung quanh như đóng băng. Ông bà Phí sững sờ, mắt mở to nhìn con trai. Khách khứa đang tụ tập gần đó cũng im bặt, tất cả đều hướng sự chú ý về phía sân khấu, nơi Phí Tịch đang đứng.
Phí Tịch tiếp tục, giọng anh vang vọng trong sự im lặng bao trùm: “Anh ấy… anh ấy không thể có mặt ở đây hôm nay. Vì lý do sức khỏe.” Anh nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt đầy ẩn ý. “Và vì một số lý do cá nhân khác.”
Linh chết lặng. Cô không thể tin vào tai mình. Phí Tịch đang nói dối. Anh trai anh ta khỏe mạnh, cô biết điều đó. Và “lý do cá nhân khác” mà anh ta nói đến, Linh hiểu, là cô. Cô đã phá hỏng kế hoạch của họ.
Bà Phí, sau vài giây sững sờ, tiến lên phía trước, khuôn mặt lộ rõ vẻ bối rối và tức giận. “Phí Tịch, con nói cái gì vậy? Sức khỏe của anh con thế nào? Tại sao con lại ở đây thay nó?” Bà cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự run rẩy trong từng lời nói đã tố cáo bà.
Ông Phí đứng cạnh vợ, nét mặt căng thẳng, liên tục liếc nhìn Phí Tịch rồi nhìn sang những vị khách đang bắt đầu xì xào to nhỏ.
Phí Tịch không trả lời trực tiếp câu hỏi của mẹ. Anh quay lại nhìn cô dâu, người đang đứng đó với nụ cười thấu hiểu trên môi. “Cô dâu ạ,” anh nói, “em rất hiểu chuyện. Em là người phụ nữ mạnh mẽ nhất mà anh từng biết.”
Lời khen ngợi của Phí Tịch dành cho cô dâu khiến Linh cảm thấy như một nhát dao đâm sâu vào tim. Cô nhìn cô dâu, nhìn người phụ nữ đang kết hôn với anh trai Phí Tịch, người mà lẽ ra hôm nay cô mới là người đứng trên sân khấu kia. Cô dâu đáp lại ánh mắt của Phí Tịch bằng một cái gật đầu nhẹ.
MC trên sân khấu, với vẻ mặt đầy bối rối, bước tới gần Phí Tịch. “Chú rể… à, xin lỗi, bạn của chú rể,” MC ấp úng, “chúng ta có thể tiếp tục buổi lễ được không? Mọi người đang rất mong chờ.”
Phí Tịch liếc nhìn MC, rồi nhìn xuống Linh. Anh biết mình phải hoàn thành nốt vai diễn này. Anh quay lại phía bố mẹ và những người khách khứa.
“Thưa quý vị,” Phí Tịch nói, giọng cao và rõ ràng hơn, “Con biết mọi người đang thắc mắc. Nhưng xin hãy tin con. Anh trai con đã ủy quyền cho con làm đại diện thay mặt anh ấy hoàn thành nghi lễ này. Đây là mong muốn cuối cùng của anh ấy.”
Từ “mong muốn cuối cùng” thốt ra khỏi miệng Phí Tịch như một lời phán quyết. Linh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Lời nói dối này, nó quá tàn nhẫn. Cô nhìn xung quanh, những khuôn mặt thân quen, những người họ hàng, bạn bè, tất cả đều nhìn cô với ánh mắt phức tạp, xen lẫn sự thương hại và tò mò. Cô cảm thấy mình như một kẻ điên, một kẻ phá hoại bị phơi bày trước đám đông. Cô chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.
Phí Tịch hít một hơi thật sâu, quay mặt về phía cô dâu và MC. “Và giờ,” anh nói, giọng đã trở lại vẻ trang trọng vốn có, “con xin phép được tiến hành nghi lễ thay mặt anh trai mình.”
Phí Tịch đứng trên sân khấu, mọi ánh mắt đổ dồn về anh. Bố mẹ anh, ông bà Phí, đứng đó với vẻ mặt sững sờ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Khách khứa, vốn đang xì xào bàn tán về Linh, giờ đây hoàn toàn im bặt, chăm chú lắng nghe.
Phí Tịch nhìn thẳng vào đám đông, giọng anh vang vọng trong không khí tĩnh lặng.
PHÍ TỊCH
(Bình tĩnh, trang trọng)
Thưa quý vị, con biết mọi người đang rất bối rối. Con, Phí Tịch, hôm nay đến đây không phải với tư cách chú rể. Con đến đây để thay mặt anh trai con. Anh ấy… anh ấy không thể có mặt ở đây hôm nay vì lý do sức khỏe.
Linh đứng nép mình ở một góc, tim đập thình thịch. Cô hiểu rõ lời nói dối này, hiểu rõ cái cớ “lý do sức khỏe” kia là để che đậy điều gì. Anh trai Phí Tịch hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ có cô mới là “vấn đề cá nhân” mà Phí Tịch ám chỉ.
Bà Phí tiến lên một bước, vẻ mặt lộ rõ sự tức giận và hoang mang.
BÀ PHÍ
(Giọng run run)
Phí Tịch, con nói gì vậy? Sức khỏe của anh con thế nào? Sao con lại ở đây thay nó?
Ông Phí đứng cạnh vợ, gương mặt căng thẳng, liếc nhìn con trai rồi nhìn sang những vị khách đang bắt đầu xì xào trở lại.
Phí Tịch không đáp lời mẹ. Anh quay sang cô dâu, người vẫn đứng đó với nụ cười thấu hiểu.
PHÍ TỊCH
(Hướng về cô dâu, giọng dịu lại)
Cô dâu à, em rất hiểu chuyện. Em là người phụ nữ mạnh mẽ nhất mà anh từng biết.
Lời khen ngợi của Phí Tịch dành cho cô dâu khiến Linh cảm thấy như bị ai đó bóp nghẹt. Cô nhìn cô dâu, người phụ nữ đang kết hôn với anh trai Phí Tịch, người lẽ ra cô mới là cô dâu trên sân khấu này. Cô dâu đáp lại ánh mắt của Phí Tịch bằng một cái gật đầu nhẹ.
MC, với vẻ mặt bối rối, tiến lại gần Phí Tịch.
MC
(Ấp úng)
Chú rể… à, xin lỗi, bạn của chú rể. Chúng ta… chúng ta có thể tiếp tục buổi lễ được không ạ? Mọi người đang rất mong chờ.
Phí Tịch liếc nhìn MC, rồi nhìn xuống Linh. Anh biết mình cần phải hoàn thành vai diễn này.
PHÍ TỊCH
(Quay lại với đám đông, giọng cao và rõ ràng hơn)
Thưa quý vị, con biết mọi người đang thắc mắc. Nhưng xin hãy tin con. Anh trai con đã ủy quyền cho con làm đại diện thay mặt anh ấy hoàn thành nghi lễ này. Đây là mong muốn cuối cùng của anh ấy.
Từ “mong muốn cuối cùng” vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai Linh. Lời nói dối này quá tàn nhẫn. Cô nhìn quanh, những gương mặt thân quen, những người họ hàng, bạn bè, tất cả đều nhìn cô với ánh mắt phức tạp, xen lẫn thương hại và tò mò. Cô cảm thấy mình như một kẻ điên, một kẻ phá hoại bị phơi bày.
Phí Tịch hít một hơi thật sâu, quay mặt về phía cô dâu và MC.
PHÍ TỊCH
(Trang trọng)
Và giờ, con xin phép được tiến hành nghi lễ thay mặt anh trai mình.
MC gật đầu, cố gắng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. Ông bà Phí đứng đó, im lặng, nhưng ánh mắt họ chứa đựng đầy sự phức tạp.
Khách khứa ban đầu xì xào nay im bặt, rồi lại rộ lên những tiếng bàn tán khác nhau. Một số người bắt đầu nhận ra sự hiểu lầm, ánh mắt chuyển từ tò mò sang thông cảm. “À, ra là vậy…” một vài người thì thầm. Họ nhìn Linh, người đang đứng bần thần, rồi lại nhìn Phí Tịch, người đang thực hiện nghi lễ thay anh trai. Cảm giác tội lỗi và thương hại thay thế cho sự hiếu kỳ ban đầu.
Linh đứng sững sờ. Làn sóng xấu hổ đột ngột ập đến như thủy triều, nhấn chìm cô trong sự ngượng ngùng tột độ. Cô bỗng vỡ lẽ ra toàn bộ sự việc: Phí Tịch, người vừa chia tay cô ngày hôm trước, đang đứng trên sân khấu, đóng vai chú rể thay anh trai mình. Còn cô, vì ghen tuông và muốn phá đám, đã tự biến mình thành trò cười của cả đám cưới bằng màn kịch giả vờ có bầu.
“Trời ơi, mình đã làm cái trò gì thế này!” Linh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong tiếng xì xào ngày càng lớn của khách khứa. Cô cúi gằm mặt, chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô, từ tò mò, thương hại đến khó hiểu. Cô cảm thấy mình như một con ếch bị lột da, phơi bày mọi khuyết điểm trước đám đông.
Ông bà Phí, ban đầu ngỡ ngàng, giờ đã bắt đầu hiểu ra vấn đề. Ánh mắt bà Phí lướt qua Linh, một thoáng trách móc, một thoáng bối rối. Ông Phí thì trầm ngâm, dường như đang cố gắng gỡ rối tình huống. Họ biết rõ mọi chuyện, họ cũng là người đã có phản ứng kỳ lạ trước thông tin Linh “có bầu” – một phản ứng không phải vì vui mừng mà vì hiểu lầm hoàn toàn.
Phí Tịch, trên sân khấu, vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh. Anh biết Linh đang ở đâu, và anh cũng biết cô đang cảm thấy thế nào. Anh liếc nhanh về phía bàn khách, nơi Linh đang đứng như một pho tượng sáp. Sự tổn thương trong mắt cô thoáng làm anh nhói lòng, nhưng anh không thể dừng lại. Anh đã nhận vai, và anh phải hoàn thành nó.
MC, sau khoảnh khắc bối rối ban đầu, đã lấy lại được sự chuyên nghiệp. Ông nhìn Phí Tịch, rồi nhìn cô dâu, và cuối cùng là ánh mắt của khách khứa. Ông hiểu rằng, đây không chỉ là một đám cưới, mà còn là một vở kịch đầy kịch tính với những bí mật được phơi bày.
PHÍ TỊCH
(Giọng kiên định, hướng về phía cô dâu)
Xin lỗi mọi người vì những xáo trộn vừa rồi. Bây giờ, chúng ta sẽ tiếp tục buổi lễ.
Anh quay sang cô dâu, nắm lấy tay cô. Cử chỉ đó, trong mắt Linh, như một nhát dao đâm thẳng vào tim. Cô nhìn hai người họ, nhìn người phụ nữ mà lẽ ra cô mới là người đứng đó.
Bảo vệ, ban đầu đứng ở cánh gà, giờ bắt đầu di chuyển, lờ mờ nhận ra có điều gì đó bất thường. Họ giữ khoảng cách, quan sát tình hình.
Khách khứa dần dần im bặt. Sự thương hại và đồng cảm bắt đầu thay thế sự tò mò ban đầu. Họ nhìn Linh, người đang run rẩy, rồi nhìn Phí Tịch, người đang làm tròn trách nhiệm của mình. Một số người lắc đầu, một số người khẽ thở dài. Họ đã hiểu ra câu chuyện.
Linh vẫn đứng đó, chân như chôn chặt xuống sàn. Cô cảm nhận được ánh mắt của mọi người, cảm nhận được sự xót xa, cả sự lên án ngầm. Cô ước gì mình có thể biến mất. Cô chỉ muốn thời gian quay ngược lại, về ngày hôm qua, về cái đêm cô và Phí Tịch chia tay, về cái đêm cô đã đưa ra quyết định dại dột này.
Phí Tịch và cô dâu bắt đầu thực hiện nghi lễ. Những lời tuyên thệ, những trao nhẫn diễn ra trong một không khí vừa trang nghiêm, vừa ngượng ngùng. Linh như nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn.
Linh vẫn đứng sững sờ, cảm giác tội lỗi và xấu hổ dâng lên nghẹn ứ. Tiếng xì xào của khách khứa ngày càng lớn, mỗi lời thì thầm như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt cô. Cô nhìn chằm chằm xuống sàn, chỉ ước mình có thể biến mất ngay lập tức. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô, ánh mắt tò mò, thương hại, và cả sự phán xét. Bà Phí thoáng cau mày, ánh mắt lướt qua Linh đầy vẻ trách móc lẫn bối rối, còn ông Phí thì trầm ngâm, như đang cố gắng gỡ nút thắt tình huống. Họ đã hiểu lầm lời cô nói trước đó, nhầm sự “có bầu” của cô thành một niềm vui.
Trên sân khấu, Phí Tịch vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Anh biết Linh đang ở đâu, và biết cô đang cảm thấy tồi tệ thế nào. Một thoáng nhói lòng khi thấy sự tổn thương trong mắt cô, nhưng anh không thể dừng lại. Anh đã thay anh trai đứng đây, và anh phải hoàn thành vai trò của mình. Anh liếc nhìn cô dâu, nắm lấy tay cô, và hướng về phía khách khứa với giọng kiên định:
PHÍ TỊCH
(Với cô dâu, rồi nhìn khách khứa)
Xin lỗi mọi người vì những xáo trộn vừa rồi. Bây giờ, chúng ta sẽ tiếp tục buổi lễ.
Lời nói của anh như một nhát dao cứa vào tim Linh. Cô nhìn anh và cô dâu, nhìn người phụ nữ lẽ ra vị trí đó thuộc về mình. Nước mắt bắt đầu dâng lên, nhưng cô cố gắng kìm lại, không muốn cho ai thấy sự yếu đuối của mình. Bảo vệ bắt đầu tiến lại gần hơn, nhận ra có điều gì đó bất thường, nhưng vẫn giữ khoảng cách để quan sát.
Không khí trong khán phòng trở nên im lặng đến đáng sợ. Sự thương hại dâng lên thay thế cho sự tò mò ban đầu. Khách khứa nhìn Linh, người đang run rẩy, rồi lại nhìn Phí Tịch, người đang cố gắng hoàn thành bổn phận. Một số người lắc đầu ngao ngán, số khác khẽ thở dài. Họ đã hiểu ra câu chuyện.
Linh cảm nhận được mọi ánh mắt đang đổ dồn về mình, cảm nhận được sự xót xa và cả sự lên án ngầm. Cô ước gì thời gian có thể quay ngược lại, về ngày hôm qua, về cái đêm cô và Phí Tịch chia tay, về cái quyết định dại dột này. Phí Tịch và cô dâu bắt đầu trao nhẫn. Mỗi lời tuyên thệ vang lên trong không khí vừa trang nghiêm, vừa ngượng ngùng. Linh cảm thấy trái tim mình như vỡ vụn.
Đột nhiên, Phí Tịch khẽ buông tay cô dâu, ánh mắt anh dừng lại ở Linh, đang đứng bần thần ở bàn khách. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, có gì đó thôi thúc anh. Trong lúc mọi người còn đang tập trung vào nghi lễ, Phí Tịch đột ngột bước xuống sân khấu, tiến thẳng về phía Linh.
PHÍ TỊCH
(Giọng trầm ấm nhưng kiên quyết)
Em đi theo anh. Chúng ta cần nói chuyện riêng.
Anh nắm nhẹ cánh tay Linh, kéo cô ra khỏi trung tâm sự chú ý. Linh hoàn toàn bất ngờ trước hành động của Phí Tịch. Cô không hiểu tại sao anh lại làm vậy lúc này, giữa bao nhiêu con mắt đổ dồn về phía họ. Liệu anh có đang muốn tiếp tục trêu chọc cô, hay có mục đích gì khác? Cô nhìn anh, rồi nhìn đám đông đang bắt đầu xôn xao, bối rối không biết phải làm gì.
Phí Tịch nắm chặt tay Linh, kéo cô đi, bỏ mặc tiếng xì xào ngày càng lớn của khách khứa phía sau. Bố mẹ Phí Tịch nhìn theo, nét mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc và bối rối. Bà Phí định gọi với theo, nhưng ông Phí đã kịp giữ tay vợ lại, ánh mắt nhìn theo hướng con trai đi với vẻ suy tư. Trên sân khấu, cô dâu chỉ còn biết đứng đó, nhìn theo cảnh tượng diễn ra với vẻ hoang mang.
Phí Tịch kéo Linh ra khỏi sảnh chính, men theo hành lang khuất bóng, đến một góc sân vườn vắng người, nơi những dây leo xanh mướt rủ xuống che khuất tầm nhìn. Anh buông tay Linh ra, nhưng vẫn đứng đối diện, ánh mắt chất chứa một điều gì đó khó tả. Linh đứng đó, trái tim đập thình thịch, vừa tức giận, vừa bối rối. Cô không hiểu rốt cuộc anh ta muốn gì.
LINH
(Giọng run run)
Anh muốn gì hả Phí Tịch? Anh làm vậy là có ý gì? Anh muốn làm tôi bẽ mặt nữa sao?
Phí Tịch thở dài, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đầy nước mắt của Linh. Anh biết, mình đã sai khi để mọi chuyện đi xa đến mức này. Sự bồng bột của cô, sự tức giận của anh, tất cả đã tạo nên một bi kịch.
PHÍ TỊCH
(Giọng trầm ấm, pha lẫn chút mệt mỏi)
Linh, anh xin lỗi. Anh biết em đang rất đau khổ. Anh biết mọi chuyện đã đi quá xa.
LINH
(Cười chua chát)
Xin lỗi? Anh xin lỗi tôi vì cái gì? Vì anh đã lấy đi người đàn ông tôi yêu? Hay vì anh đã khiến tôi trở thành trò cười cho tất cả mọi người?
Cô đưa tay lên lau vội những giọt nước mắt, cố gắng kìm nén cơn tức giận. Anh nhìn cô, trong ánh mắt thoáng thấy sự hối hận. Anh biết, lời xin lỗi là chưa đủ, nhưng anh thực sự không biết phải làm gì khác.
PHÍ TỊCH
Anh không cố tình làm em bẽ mặt. Anh… anh chỉ muốn mọi chuyện kết thúc thôi. Nhưng anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
LINH
(Giọng đầy tuyệt vọng)
Kết thúc? Anh nói là kết thúc? Phí Tịch, anh có biết anh vừa làm gì không? Anh đã phá nát cuộc đời tôi!
Cô quay lưng lại, vai run lên. Phí Tịch tiến lại gần, muốn chạm vào vai cô, nhưng rồi lại rụt tay lại. Anh biết, lúc này, sự động chạm có thể chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn.
PHÍ TỊCH
Linh, nghe anh nói đã. Anh trai anh… anh ấy vẫn còn yêu em. Anh ấy chỉ là…
Bất chợt, một giọng nói vang lên từ phía hành lang, cắt ngang lời Phí Tịch.
BẢO VỆ
(Giọng dứt khoát)
Hai người kia, xin mời quay lại ngay. Đám cưới vẫn đang tiếp diễn.
Linh giật mình quay lại, nhìn thấy hai người bảo vệ đang đứng đó, ánh mắt cảnh giác. Phí Tịch cũng liếc nhìn họ, rồi nhìn lại Linh. Anh biết, họ không thể ở đây mãi được.
PHÍ TỊCH
(Thì thầm với Linh)
Chúng ta sẽ nói chuyện sau. Em về chỗ đi. Cố gắng bình tĩnh lại.
Nói rồi, Phí Tịch quay người bước đi, bỏ lại Linh một mình nơi góc sân vườn vắng vẻ. Cô nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, cảm giác hoang mang, tuyệt vọng và cả một nỗi uất nghẹn dâng lên. Tiếng nhạc đám cưới lại vang lên từ phía sảnh chính, như một lời nhắc nhở về sự thật phũ phàng mà cô đang phải đối mặt.
Linh đứng tần ngần, nhìn theo bóng lưng Phí Tịch khuất dần. Tiếng nhạc đám cưới như đang chế giễu sự cô đơn của cô. Cô đã hoàn toàn sụp đổ, kế hoạch trả thù tan thành mây khói, chỉ còn lại sự bẽ bàng và đau khổ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Phải, cô không thể gục ngã ở đây. Cô lau nhanh những giọt nước mắt còn vương trên má, hít một hơi sâu và bước về phía sảnh chính, nơi đám cưới vẫn đang tiếp diễn.
Khi Linh vừa bước vào lại, không khí trong sảnh bỗng chốc trở nên im lặng một cách kỳ lạ. MC đang giới thiệu chú rể và cô dâu bước lên sân khấu, nhưng có điều gì đó không ổn. Khách khứa bắt đầu xì xào, chỉ trỏ. Ánh mắt của Linh dán chặt vào sân khấu. Cô chợt nhận ra sự khác biệt. Người đàn ông đang đứng cạnh cô dâu không phải là Phí Tịch.
Đó là một người đàn ông khác, trông rất giống Phí Tịch nhưng đường nét khuôn mặt cương nghị và lịch lãm hơn. Anh ta mặc bộ vest chú rể được cắt may hoàn hảo, vẻ mặt có chút bối rối, đôi mắt lướt qua đám đông như đang tìm kiếm điều gì đó. Cô dâu bên cạnh anh ta cũng nhìn anh ta với ánh mắt ngơ ngác.
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Tiếng xì xào ban nãy bùng nổ thành những lời bàn tán xôn xao. Linh chết trân tại chỗ, đầu óc quay cuồng. Cô ấy đã nhầm lẫn. Người cô tưởng là Phí Tịch, kẻ đã làm cô tổn thương, thực ra lại là anh trai của anh ta. Người đàn ông đang đứng trên sân khấu, đối diện với cô dâu, chính là chú rể thật sự.
Bà Phí, mẹ của Phí Tịch, đột ngột đứng dậy khỏi bàn VIP, gương mặt tái mét. Bà đưa tay lên che miệng, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía sân khấu rồi liếc sang chỗ Linh đang đứng như hóa đá. Ông Phí, cha của Phí Tịch, cũng đứng bật dậy, gương mặt biến sắc, nhưng ông nhanh chóng giữ tay vợ lại, giọng nói gấp gáp:
ÔNG PHÍ
(Thì thầm)
Bình tĩnh, bà nó. Chuyện đã lỡ rồi.
Linh nhìn Phí Tịch đang đi về phía sân khấu, theo sau anh trai mình. Cô nhận ra sự cố chấp, sự kiêu ngạo đã khiến cô lún sâu vào sai lầm. Cô đã hành động trong cơn tức giận mà không hề suy nghĩ thấu đáo. Giờ đây, sự thật phũ phàng phơi bày trước mắt tất cả mọi người. Cô không chỉ bị Phí Tịch phản bội mà còn tự biến mình thành trò cười trong chính kế hoạch trả thù của mình.
MC, dù có chút bối rối, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói vang lên át đi tiếng xì xào.
MC
(Giọng hơi run nhưng cố tỏ ra chuyên nghiệp)
Xin quý vị hãy trật tự ạ. Có vẻ như có một chút nhầm lẫn nhỏ ở đây. Chú rể của chúng ta là anh… anh…
MC nhìn quanh, ánh mắt tìm kiếm tên chú rể. Bà Phí lúc này đã lấy lại được chút tỉnh táo, bà tiến lên phía trước, tay nắm chặt lấy cánh tay ông Phí.
BÀ PHÍ
(Giọng lạc đi)
Chàng trai đứng trên sân khấu kia… là con trai cả của tôi. Còn người vừa rồi… (bà liếc sang chỗ Linh, ánh mắt đầy trách móc) …là Phí Tịch. Phí Tịch đã thay anh trai mình làm lễ. Nhưng chú rể thật sự… là anh trai của nó.
Câu nói của bà Phí như một nhát dao cứa vào tim Linh. Cô càng thêm bẽ bàng, cảm giác nghẹt thở bao trùm lấy cô. Phí Tịch, với vai trò “thế thân” bất đắc dĩ, bước lên sân khấu, đứng cạnh cô dâu. Anh nhìn cô dâu, ánh mắt có chút áy náy, rồi nhìn về phía cuối sảnh, nơi Linh đang đứng giữa đám đông. Ánh mắt hai người chạm nhau, một thoáng ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng biến mất. Cô dâu bên cạnh Phí Tịch lúc này đã rõ ràng hiểu ra vấn đề, nét mặt cô ấy từ hoang mang chuyển sang một chút giận dữ và bối rối. Tiếng ồ kinh ngạc của khách khứa dường như chưa bao giờ dứt.
Linh đứng như hóa đá, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhìn đám đông đang xì xào, nhìn cô dâu bên cạnh Phí Tịch với ánh mắt hoang mang tột độ, rồi lại nhìn sang bà Phí, ánh mắt người phụ nữ đầy trách móc và thất vọng. Cảm giác tội lỗi dâng lên ngùn ngụt. Cô đã làm gì vậy? Cô đã phá hỏng đám cưới của một người không hề có lỗi với mình, chỉ vì sự mù quáng của bản thân. Tiếng nhạc đám cưới, vốn dĩ phải du dương, giờ đây như đang chế giễu sự ngớ ngẩn của cô.
Linh nhận ra mình đã sai lầm trầm trọng. Phí Tịch không phải là chú rể, anh chỉ là người đến thay anh trai thực hiện nghi lễ trong một tình huống éo le. Anh trai Phí Tịch mới là chú rể thật sự, và cô dâu kia mới là người vợ xứng đáng của anh ta. Mọi thứ cô cố công dàn dựng để trả thù, giờ đây bỗng trở nên vô nghĩa và đáng xấu hổ. Cô đã tự biến mình thành trò cười, thành kẻ phá đám trong mắt tất cả mọi người.
Bà Phí tiến lại gần Linh, gương mặt bà không còn vẻ hoảng loạn ban nãy, thay vào đó là một sự lạnh lùng đáng sợ. Bà nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt đầy giận dữ.
BÀ PHÍ
(Giọng lạnh băng)
Cô đã làm gì vậy, Linh? Cô nghĩ cô là ai mà dám làm loạn đám cưới của nhà tôi như thế này?
Linh lắp bắp, cố gắng tìm lời giải thích, nhưng cổ họng cô nghẹn lại. Cô chỉ có thể lắc đầu, nước mắt bắt đầu tuôn rơi.
LINH
(Giọng run rẩy)
Con… con xin lỗi…
Ông Phí đặt tay lên vai bà vợ, cố gắng xoa dịu bà, nhưng ánh mắt ông cũng không giấu nổi sự thất vọng nhìn Linh.
ÔNG PHÍ
Linh à, chuyện gì thì cũng đã xảy ra rồi. Cháu có biết mình đã gây ra hậu quả gì không?
Phí Tịch, từ trên sân khấu, nhìn cảnh tượng dưới khán đài. Anh thấy rõ sự bối rối, hối hận và đau khổ trên gương mặt Linh. Anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Có chút trách móc, nhưng cũng có chút thương cảm. Anh quay sang cô dâu, nói nhỏ gì đó vào tai cô ấy. Cô dâu gật đầu, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự giận dữ xen lẫn bối rối.
MC, lấy lại bình tĩnh, cố gắng điều khiển tình hình.
MC
(Giọng vẫn còn chút run)
Xin quý vị trật tự ạ. Có một chút hiểu lầm đã xảy ra. Chú rể của chúng ta, anh trai của Phí Tịch, đã có việc đột xuất nên Phí Tịch đã thay anh trai mình thực hiện nghi lễ này. Mong quý vị thông cảm cho gia đình.
Tiếng xì xào của khách khứa vẫn chưa dứt hẳn, nhưng lời giải thích của MC phần nào xoa dịu được sự căng thẳng. Linh cảm thấy như mình bị hàng trăm ánh mắt xoáy vào, mỗi ánh mắt đều mang theo sự phán xét. Cô muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.
Cô nhìn Phí Tịch lần cuối. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra sự ngớ ngẩn của mình. Cô đã quá tin vào những lời đường mật, quá dễ dàng bị tổn thương và hành động trong cơn giận dữ mù quáng. Giờ đây, cô chỉ còn lại sự xấu hổ, hối hận và một cảm giác trống rỗng khó tả. Cô đã phá hỏng tất cả, không chỉ của người khác mà còn của chính mình. Cô quay lưng, bước nhanh ra khỏi sảnh, không dám nhìn lại bất cứ ai. Tiếng bước chân cô vang vọng trong sự im lặng đáng sợ của đám đông.
Phí Tịch nắm lấy cổ tay Linh, kéo cô đi. Bước chân cô lảo đảo theo anh, cố gắng giữ thăng bằng trong khi tâm trí cô đang chao đảo dữ dội hơn bất kỳ cơn say nào. Anh đưa cô đến một góc khuất ít người qua lại, nơi ánh đèn tiệc mờ ảo hơn, chỉ đủ để soi rõ khuôn mặt phờ phạc của hai người. Tiếng nhạc đám cưới vọng đến từ xa, giờ đây nghe như một bản giao hưởng của sự giễu cợt.
Phí Tịch buông tay Linh ra. Anh đứng đối mặt với cô, ánh mắt nhìn cô đầy phức tạp. Có sự tức giận, có sự thất vọng, nhưng ẩn sâu bên trong còn là một chút gì đó khó tả, như tiếc nuối cho những gì đã từng. Cái cảm giác cô đơn và lạc lõng bao trùm lấy Linh khi cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, đôi mắt mà cô từng nghĩ mình hiểu rõ hơn ai hết.
PHÍ TỊCH
(Giọng trầm, pha lẫn sự kiên quyết và đau đớn)
Bây giờ, em có thể giải thích rõ ràng về cái bụng bầu của em chưa?
Linh sững người. Lời nói của Phí Tịch như một nhát dao xuyên thẳng vào tim cô. Cô đã chuẩn bị rất nhiều cho khoảnh khắc này, chuẩn bị cho một màn kịch hoàn hảo để trút bỏ mọi uất hận. Nhưng giờ đây, đối diện với ánh mắt dò xét và chờ đợi của anh, mọi lời lẽ cô đã thuộc làu bỗng dưng tan biến. Cái bụng bầu giả tạo mà cô đã cố công tạo ra, giờ đây trở thành một gánh nặng vô hình. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn xuống sàn nhà, đôi vai run lên.
LINH
(Giọng lí nhí, gần như không phát ra tiếng)
Em… em xin lỗi.
Phí Tịch nhếch mép cười nhạt. Đó không phải là một nụ cười hạnh phúc, mà là một nụ cười chua chát, mệt mỏi. Anh đã thấy sự dối trá trong mắt cô, đã nghe thấy sự tuyệt vọng trong giọng nói của cô. Cái thai giả, cái màn kịch hạ màn trước sự phơi bày của sự thật.
PHÍ TỊCH
(Tiếp tục, giọng lạnh dần)
Em đã nói dối tôi. Em đã lừa dối cả gia đình tôi. Em làm tất cả những chuyện này… chỉ để phá hoại đám cưới của tôi à?
Linh ngước nhìn anh, nước mắt lã chã rơi. Cô muốn giải thích, muốn nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, rằng cô đã quá đau khổ sau khi chia tay, rằng cô không hề muốn làm tổn thương anh. Nhưng rồi cô lại nhớ đến cái ngày hôm qua, nhớ đến lời chia tay phũ phàng của anh. Nỗi đau ấy, sự tức giận ấy, đã biến cô thành con người mà cô bây giờ.
LINH
(Thét lên trong sự tuyệt vọng)
Anh nói gì cơ? Phá hoại đám cưới của anh? Anh chưa bao giờ yêu em cả! Anh chỉ coi em như một trò đùa! Anh đã bỏ rơi em ngay trước ngày cưới của chúng ta!
Phí Tịch nhìn cô, đôi mắt anh ánh lên sự kinh ngạc lẫn một tia đau đớn không thể che giấu. Anh chợt nhận ra, Linh hoàn toàn không biết gì về sự thật đằng sau đám cưới này. Cô đã nghĩ anh là chú rể, cô đã nghĩ anh phản bội cô.
PHÍ TỊCH
(Giọng anh dịu lại một chút, nhưng vẫn còn sự bực tức)
Linh à, em… em đã hiểu lầm rồi. Mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu.
LINH
(Cười như mếu)
Hiểu lầm? Anh còn định lừa dối em đến bao giờ nữa? Cái bụng này… nó là bằng chứng cho sự lừa dối của anh đấy!
Cô đưa tay chạm vào bụng mình, một hành động đầy kịch tính nhưng cũng đầy đau khổ. Phí Tịch nhìn cái bụng phẳng lì của cô, rồi nhìn vào đôi mắt cô. Anh biết, giờ đây, dù có giải thích thế nào, Linh cũng sẽ không tin. Cô đã tự nhốt mình trong thế giới của sự tổn thương và nghi ngờ.
Phí Tịch quay lưng lại, anh không muốn nhìn thấy cô lúc này nữa. Sự mệt mỏi và thất vọng bao trùm lấy anh. Anh biết, mọi chuyện đã đi quá xa rồi. Cô gái mà anh từng yêu, giờ đây đã biến thành kẻ thù không đội trời chung, chỉ vì một sự hiểu lầm chết tiệt.
Phí Tịch quay lưng lại, anh không muốn nhìn thấy cô lúc này nữa. Sự mệt mỏi và thất vọng bao trùm lấy anh. Anh biết, mọi chuyện đã đi quá xa rồi. Cô gái mà anh từng yêu, giờ đây đã biến thành kẻ thù không đội trời chung, chỉ vì một sự hiểu lầm chết tiệt.
LINH
(Nức nở, giọng yếu ớt)
Em… em xin lỗi. Em chỉ là quá tức giận và hoảng loạn… không có bầu thật đâu.
Lời thú nhận lí nhí của Linh lọt vào tai Phí Tịch, nhưng anh vẫn không quay đầu lại. Anh biết cô đang khóc, biết cô đang hối hận. Nhưng cái sự dối trá ấy, cái màn kịch nó tạo ra, đã làm tổn thương anh quá nhiều.
PHÍ TỊCH
(Giọng anh có chút run, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng)
Thế còn cái chuyện em nói là con của anh? Chuyện đó thì sao?
Linh ngước đôi mắt sưng húp nhìn theo bóng lưng Phí Tịch. Cô nhìn thấy rõ sự tuyệt vọng ẩn trong đó, nhưng cô cũng hiểu, cô đã đi quá xa rồi. Cô đã dùng thứ tình cảm thiêng liêng nhất để làm vũ khí, để rồi tự mình hủy hoại nó.
LINH
(Chậm rãi, từng chữ như đứt ra)
Đó… đó cũng là nói dối. Em… em không mang thai. Em chỉ muốn… muốn anh nhận ra anh đã sai. Anh đã bỏ rơi em. Anh đã lừa dối em.
Phí Tịch cuối cùng cũng quay lại. Anh nhìn Linh, nhìn cô gái từng là cả thế giới của anh, giờ đây đứng đó, nhỏ bé và lạc lõng. Anh thấy trong mắt cô sự hối hận, sự trống rỗng, nhưng còn đó là cả một vực thẳm của sự tổn thương mà chính anh đã tạo ra.
PHÍ TỊCH
(Giọng anh giờ đã dịu đi nhiều, pha lẫn sự mệt mỏi và một chút xót xa)
Em đã tự làm mình tổn thương nhiều lắm rồi, Linh à. Và em cũng làm tổn thương anh.
Anh bước đến gần Linh hơn. Khoảng cách giữa hai người giờ đây là cả một thế giới của những hiểu lầm, những lời nói dối, những tổn thương chưa lành.
PHÍ TỊCH (Tiếp tục)
Em nhầm lẫn rồi. Cái đám cưới này không phải của anh. Đó là đám cưới của anh trai anh. Anh… anh chỉ là người đóng thế.
Lời nói của Phí Tịch như một cú sốc giáng mạnh vào Linh. Cô chết trân, đôi mắt mở to, miệng há hốc.
LINH
(Giọng lắp bắp, không tin vào tai mình)
Anh… anh nói gì cơ? Đám cưới… anh trai anh?
Phí Tịch gật đầu, nhìn sâu vào mắt Linh.
PHÍ TỊCH
Đúng vậy. Anh trai anh đã gặp tai nạn nghiêm trọng, không thể cử hành hôn lễ. Bố mẹ anh nhờ anh thay mặt. Còn em… em vừa chia tay anh ngày hôm qua, anh đã nói anh không còn yêu em nữa. Em đã quá đau khổ, quá tức giận nên mới…
Linh lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lại trào ra. Cô nhìn Phí Tịch, rồi lại nhìn xung quanh đám cưới đang diễn ra. Mọi thứ bỗng chốc trở nên rõ ràng đến đáng sợ. Cô đã hiểu lầm tất cả. Cô đã biến mình thành kẻ điên trong mắt mọi người, chỉ vì sự mù quáng của bản thân.
LINH
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Em… em…
Phí Tịch đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má Linh.
PHÍ TỊCH
(Giọng anh trầm ấm, chân thành)
Không sao đâu, Linh. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Quan trọng là chúng ta đã nói hết rồi. Bây giờ… chúng ta cần phải đối mặt với mọi thứ.
Anh nhìn cô, ánh mắt anh giờ không còn sự tức giận hay thất vọng, mà chỉ còn sự đồng cảm và một chút hy vọng mong manh. Linh nhìn anh, trong lòng cô như có một tảng đá lớn vừa được nhấc đi. Sự thật đau đớn nhưng nó đã giải thoát cô khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự dối trá và oán hận.
PHÍ TỊCH quay lại, nhìn Linh với ánh mắt dịu dàng nhưng pha chút trách móc. Nụ cười nhẹ nở trên môi anh khi anh đặt tay lên má cô, lau đi những giọt nước mắt còn sót lại.
PHÍ TỊCH
(Giọng trầm ấm)
Em thật sự ổn chứ? Em nôn là do căng thẳng, hay còn lý do nào khác?
Linh nhìn anh, đôi mắt còn đẫm lệ, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cô nhìn anh, nhìn cái cách anh quan tâm, cái cách anh không hề bỏ rơi cô dù mọi chuyện đã đi quá xa.
LINH
(Giọng lí nhí)
Em… em xin lỗi. Em chỉ là quá… hoảng loạn. Cái đám cưới này… anh trai anh… Em đã hiểu lầm tất cả.
Phí Tịch gật đầu, anh siết nhẹ tay hơn. Anh biết cô đã trải qua một cú sốc lớn.
PHÍ TỊCH
(Nhẹ nhàng)
Không sao đâu. Ai cũng có lúc phạm sai lầm. Quan trọng là chúng ta đã nói rõ ràng rồi.
Anh nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở sân khấu nơi MC đang cố gắng điều chỉnh lại không khí có phần xáo trộn.
PHÍ TỊCH (Tiếp tục)
Bây giờ, chúng ta cần phải giải quyết chuyện này. Bố mẹ anh và cô dâu chắc chắn đang rất khó hiểu.
Linh gật đầu, cảm thấy một chút sức lực quay trở lại. Cô nhìn Phí Tịch, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn và cả một chút hối tiếc sâu sắc.
LINH
Em… em sẽ nói chuyện với họ. Em sẽ giải thích.
Phí Tịch mỉm cười, một nụ cười chân thành hơn bao giờ hết. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng ít nhất, bức màn hiểu lầm đã được vén lên.
PHÍ TỊCH
Cùng nhau, Linh. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.
Anh nắm lấy tay Linh, siết chặt. Hai người đứng đó, giữa đám đông ồn ào, tìm thấy sự bình yên trong ánh mắt nhau. Phí Tịch dẫn Linh bước về phía bàn của bố mẹ anh, sẵn sàng cho một cuộc nói chuyện khó khăn nhưng cần thiết. Bố mẹ Phí Tịch, với vẻ mặt bối rối và lo lắng, nhìn về phía hai người đang tiến lại. Về phía sân khấu, tiếng nhạc đám cưới bắt đầu vang lên, cố gắng gượng lại không khí vui tươi.
Bàn của Bố mẹ Phí Tịch vốn đang xôn xao bỗng chốc im lặng. Vẻ mặt họ chuyển từ bối rối sang sự dò xét khi Linh và Phí Tịch tiến lại gần. Mẹ Phí Tịch đưa mắt nhìn con trai, rồi dán chặt vào Linh, ánh mắt như muốn xuyên thủng mọi lớp ngụy trang.
MẸ PHÍ TỊCH
(Giọng cứng rắn, cố nén giận)
Linh đấy à? Sao hai đứa lại ở đây? Chú rể thật của chúng tôi đang đợi trên sân khấu.
Linh hít một hơi thật sâu, cảm thấy cổ họng mình khô ran. Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ Phí Tịch, cố gắng giữ giọng bình tĩnh dù tim đang đập thình thịch.
LINH
Cháu xin lỗi vì đã gây ra chuyện này. Cháu có chuyện muốn nói với ông bà.
BỐ PHÍ TỊCH
(Khoanh tay trước ngực, giọng trầm gằn)
Nói đi. Bố mẹ muốn nghe lời giải thích. Cô dâu đang chờ.
Phí Tịch đặt tay lên vai Linh, an ủi cô. Anh biết đây là lúc Linh phải đối mặt với hậu quả hành động nông nổi của mình.
PHÍ TỊCH
Thưa bố mẹ, đây là hiểu lầm ạ. Linh và con vừa chia tay hôm qua. Hôm nay cô ấy đã quá sốc khi thấy con ở đây, với vai trò chú rể thay anh. Chuyện có bầu… là do cô ấy hoảng loạn và nói nhầm.
Lời giải thích của Phí Tịch khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Mẹ Phí Tịch bật cười khẩy, một tiếng cười đầy mỉa mai.
MẸ PHÍ TỊCH
Nói nhầm? Hay là cố tình gây rối? Cô làm vậy là vì sao? Vì ghen tuông? Vì muốn trả thù con trai tôi?
Linh lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lại trực trào.
LINH
Cháu không cố tình. Cháu chỉ… không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Cháu sai rồi. Cháu xin lỗi vì đã làm mọi người thất vọng.
Cô nhìn sang bố mẹ Phí Tịch, đôi mắt van xin.
LINH (Tiếp tục)
Cháu biết mình không thể bù đắp cho mọi chuyện đã xảy ra. Nhưng cháu hy vọng ông bà sẽ hiểu cho cháu. Cháu không bao giờ muốn làm hại ai cả.
Trong lúc đó, trên sân khấu, MC bắt đầu sốt ruột nhìn quanh. Anh ta vẫy tay ra hiệu cho ai đó.
MC
(Vọng lại)
Chú rể đâu rồi ạ? Cô dâu chờ lâu rồi!
Anh trai Phí Tịch, vốn đang ẩn mình, bắt đầu có dấu hiệu khó chịu. Một vài khách khứa bắt đầu xì xào bàn tán.
PHÍ TỊCH
(Quay sang bố mẹ, giọng kiên quyết)
Con xin chịu trách nhiệm về phần mình. Linh đã nhận ra lỗi lầm. Mong bố mẹ cho phép cô ấy nói chuyện rõ ràng với cô dâu. Chuyện này cần phải kết thúc.
Bố mẹ Phí Tịch nhìn nhau, sự giận dữ trong mắt dần được thay thế bởi một nỗi bất lực. Họ biết, mọi chuyện đã đi quá xa để có thể giữ kín. Bà mẹ thở dài, đưa tay lên vuốt trán.
MẸ PHÍ TỊCH
Thôi được. Linh, cô lên sân khấu nói chuyện với con dâu đi. Hãy cho con bé thấy sự chân thành của cô.
Linh gật đầu, cảm ơn bố mẹ Phí Tịch dù biết rằng mọi thứ vẫn còn rất khó khăn. Cô siết chặt bàn tay Phí Tịch, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ anh. Phí Tịch mỉm cười động viên, ánh mắt anh nói rằng anh luôn ở bên cạnh cô. Linh đứng dậy, nhìn về phía sân khấu. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy cô độc nữa. Cô đã hiểu ra rằng, đôi khi, sự nhận thức về sai lầm còn quan trọng hơn cả việc trốn tránh nó. Cô đã từng cho rằng Phí Tịch là kẻ tồi tệ, là người duy nhất cần phải ghét bỏ. Nhưng giờ đây, đối mặt với anh, với sự bao dung và thấu hiểu, cô bắt đầu tự hỏi về chính con người mình. Sự nông nổi, ích kỷ của bản thân đã khiến cô mù quáng. Liệu có còn cơ hội nào để hàn gắn những đổ vỡ, để sửa chữa những tổn thương đã gây ra? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí cô, nặng trĩu như chính gánh nặng của sự thật. Cô nhìn lại Phí Tịch, ánh mắt anh vẫn chan chứa sự quan tâm chân thành. Cô thầm cảm ơn anh, người mà cô từng muốn vứt bỏ, giờ lại là người duy nhất đứng ra bảo vệ cô. Cảm giác tội lỗi và xấu hổ dần tan biến, nhường chỗ cho một sự quyết tâm mạnh mẽ. Linh bước về phía sân khấu, từng bước chân vững chãi hơn, sẵn sàng đối diện với mọi ánh nhìn và lời phán xét. Cô biết, đám cưới này có lẽ đã không còn trọn vẹn, nhưng hành trình chuộc lỗi của cô chỉ vừa mới bắt đầu. Dù cho tương lai có ra sao, cô cũng sẽ không bao giờ quên được bài học đắt giá này, và cũng không bao giờ quên được sự bao dung của Phí Tịch, người yêu cũ mà cô đã từng hiểu lầm sâu sắc. Trong khoảnh khắc đó, đứng giữa những tiếng xì xào và ánh mắt tò mò, Linh cảm nhận một sự trưởng thành kỳ lạ, một sức mạnh nội tại mà cô chưa từng biết mình có. Cô ngẩng cao đầu, đôi mắt không còn đẫm lệ mà thay vào đó là sự kiên định. Cô đã sẵn sàng để làm rõ mọi chuyện, cho dù điều đó có làm tổn thương thêm bất kỳ ai. Quan trọng nhất, cô cần phải đối diện với chính bản thân mình.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

