“Tôi sẽ cho cô 200 triệu, chỉ cần giúp tôi một việc”
“Thưa bà, điều trị tâm lý dù thế nào tôi cũng sẽ cố gắng giúp cho anh ta, bà nói đi!! Con trai bà bị gì? Trầm cảm? Hay sao?”
“Nó thích đàn ông!!”
“À…a… cái này, xin lỗi bà tôi không thể giúp được, tôi là bác sĩ tâm lý chứ không phải….”
“Cô chê ít sao? Vậy 500 triệu”
“500…500….triệu á? Tôi…tôi…”
“Yên tâm mỗi tháng sẽ cấp cho cô số tiền đó, hơn cả số tiền cô kiếm hàng tháng rồi”
“Việc của cô là cùng con trai tôi kết hôn, và giúp nó trở lại giới tính cũ của mình trong một năm cô làm được chứ”
“Được… được tôi làm được nhưng một năm có phải hơi ngắn”
“Hợp đồng là một năm không thể thêm”
“Vâng,tôi sẽ cố gắng”
Sau khi người phụ nữ ấy đi cô khẽ thở phù, làm sao bây giờ cô lỡ nhận lời rồi có lẽ đã bị số tiền lớn ấy làm mờ mắt mình rồi quả thật nó hơn rất nhiều số tiền hàng tháng cô kiếm được, cô phải làm sao đây…..
Cao Mộc Nhi một vị bác sĩ tâm lý trẻ tuổi gần đây cô khá nổi tiếng trên truyền hình và đó là lý do người phụ nữ giàu có quyền lực ấy tìm đến cô, bà ta để lại một tấm thẻ.
“Tập Đoàn Dương Thị có tiếng nhất nước”
“Tiêu rồi, lỡ mà không làm được chắc sẽ chết trong tay họ mất, Mộc Nhi khóc trong bụng mở điện thoại lên gọi cho người bạn của mình.
“Sao? Dương Thị? Bà điên à sao để dính tới họ, nghe nói họ có người con trai nhưng bị gay đấy….. mà gia đình họ nói chung là đừng nên dính tới sẽ có án mạng xảy ra nếu bà không làm được đó!!!”
“Chết tôi rồi phải làm sao đây?”
“Trời ơi bà đúng là bị tiền làm mờ mắt mà”
“Không ít đâu một tháng 500 triệu, số tiền mà mơ tớ cũng không thể mơ đươc nay lại có cơ hội như thế sao không thử”
“Đúng là hết nói nỗi, cậu đã lên kế hoạch chưa?”
“Kết hôn rồi tính”
“Kết hôn? Chuyện trọng đại mà sao cậu nói tỉnh bơ thế?”
“Dù sao anh ta cũng là gay, sẽ không làm gì tớ đâu, tớ sẽ cố gắng lôi kéo anh ta trở lại giới tính của mình lúc đó tớ sẽ càng nổi tiếng hơn hahaha”
“Nói tiếng người đi!!”
“Thôi tớ cúp máy đây, cần phải đi chuẩn bị một vài thứ”
Lấy trong bao thư mà lúc nãy người phụ nữ ấy đã đưa cho, là một vài thông tin về con trai của bà ấy Mộc Nhi soi kỉ từng nét trên gương mặt ấy.
“Dương Âu Vũ…..Đẹp trai thật~ nhưng tiếc quá ”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Dương Âu Vũ…..Đẹp trai thật~ nhưng tiếc quá.
Cao Mộc Nhi khẽ thở dài, buông tấm ảnh xuống bàn. Cô ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa da đen trong phòng khám của mình, cảm giác mệt mỏi dâng lên. Ánh mắt cô đăm chiêu nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, một tay vẫn nắm chặt tấm thẻ sang trọng với logo ‘Tập Đoàn Dương Thị’ được khắc nổi tinh xảo. Cô cảm thấy một luồng cảm xúc hỗn độn dâng trào. Sự choáng ngợp trước món tiền khổng lồ 500 triệu mỗi tháng vẫn còn nguyên vẹn, nhưng giờ đây, nó lại đi kèm với một nỗi lo lắng đến tột cùng về nhiệm vụ đầy rủi ro mà cô đã lỡ nhận lời.
“Làm sao bây giờ…” Cao Mộc Nhi lẩm bẩm, giọng nói nhỏ xíu như thể sợ ai đó nghe thấy. “Mình lỡ nhận lời rồi, có lẽ đã bị số tiền lớn ấy làm mờ mắt mình rồi.”
Một cảm giác hối hận len lỏi trong tâm trí Cao Mộc Nhi, xen lẫn với sự bối rối tột độ. Cô biết mình vừa dấn thân vào một ván bài đầy rủi ro, nhưng sâu thẳm bên trong, một chút tham vọng vẫn còn le lói, thôi thúc cô bước tiếp. Cô nhìn lại tấm ảnh Dương Âu Vũ trên bàn, nụ cười nửa miệng hiện lên trên môi.
Cao Mộc Nhi nén tiếng thở dài, rời khỏi chiếc ghế sofa quen thuộc. Cô bước đến bàn làm việc, nơi chiếc máy tính vẫn đang chờ sẵn. Ngón tay cô gõ nhanh trên bàn phím, tìm kiếm cái tên “Tập đoàn Dương Thị” và “Dương Âu Vũ”. Từng trang web, từng bài báo, từng tin tức lần lượt hiện ra, tràn ngập màn hình. Cô đọc, mắt không rời một chữ.
Càng đọc, một cảm giác lạnh sống lưng càng len lỏi, bò dọc sống lưng Cao Mộc Nhi. Những tin đồn về sự tàn nhẫn, về quyền lực không giới hạn của gia tộc này khiến cô rùng mình. Ảnh hưởng của họ quá sâu rộng, đến mức khó tin. Mộc Nhi nhíu chặt đôi mày, tầm mắt dừng lại ở một bài viết cũ mèm, màu thời gian đã phai nhạt, nhắc đến một vụ bê bối chấn động đã bị ém nhẹm một cách khó hiểu.
“Họ có thể làm bất cứ điều gì để bảo vệ danh tiếng sao? Đến mức này ư…” Cao Mộc Nhi lẩm bẩm, giọng nói run run. Một nỗi sợ hãi dần chiếm lấy toàn bộ tâm trí cô, nuốt chửng sự phấn khích ban đầu về số tiền khổng lồ. Cô tự hỏi, liệu mình có đang dấn thân vào một cái bẫy còn đáng sợ hơn cả những gì cô có thể tưởng tượng?
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, một chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng, lịch lãm dừng trước cửa căn hộ của Cao Mộc Nhi. Cánh cửa sau mở ra, một tài xế trong bộ vest chỉnh tề cúi chào. Cao Mộc Nhi nuốt khan, bước vào khoang xe sang trọng, cảm giác chới với bao trùm.
Chiếc xe lướt đi êm ái trên những con đường vắng, dần rời xa trung tâm thành phố ồn ào. Hai mươi phút sau, nó rẽ vào một con đường lát đá cổ kính, ẩn mình sau những hàng cây cổ thụ cao vút, rậm rạp. Trước mắt Cao Mộc Nhi hiện ra một cảnh tượng choáng ngợp: Dinh thự Tập đoàn Dương Thị. Đó không chỉ là một ngôi nhà, mà là một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ, với kiến trúc châu Âu cổ điển, những bức tường đá sừng sững và mái ngói đỏ trầm mặc, toát lên vẻ quyền lực xa xưa.
Chiếc xe dừng lại trước cổng chính rộng lớn. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, một quản gia lớn tuổi, tóc điểm bạc, trong bộ đồng phục đen trắng chỉnh tề và găng tay trắng, đứng đó với vẻ mặt cung kính nhưng xa cách. Ông ta khẽ cúi đầu chào, rồi dẫn Cao Mộc Nhi vào bên trong.
Bước qua ngưỡng cửa, Cao Mộc Nhi cảm thấy như mình vừa lạc vào một thế giới khác. Trần nhà cao vút với những chùm đèn pha lê rực rỡ, sàn đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu ánh sáng, những bức tranh sơn dầu cổ kính và tượng điêu khắc tinh xảo đặt ở khắp mọi nơi. Mỗi chi tiết đều phô trương sự xa hoa tột độ, nhưng ánh mắt của Cao Mộc Nhi không ngừng đảo quanh, cố gắng nắm bắt từng nét kiến trúc, từng món đồ nội thất lộng lẫy. Mặc cho sự choáng ngợp, một cảm giác ngột ngạt khó tả bủa vây lấy cô, như thể không khí nơi đây quá đặc quánh bởi sự giàu có và quyền lực.
Quản gia dừng lại trước một cánh cửa chạm trổ tinh xảo, lịch sự cất giọng đều đều:
“Mời cô Cao Mộc Nhi, phu nhân đã chờ sẵn trong phòng khách.”
Cao Mộc Nhi giật mình. Từ kinh ngạc chuyển sang một nỗi căng thẳng tột độ, cô cảm thấy lồng ngực mình siết chặt. Mọi giác quan của cô lập tức trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.
Cao Mộc Nhi hít sâu một hơi, đẩy nhẹ cánh cửa chạm trổ tinh xảo, bước vào phòng khách. Ánh mắt cô lập tức quét qua căn phòng rộng lớn, sang trọng, nhưng cuối cùng dừng lại ở một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn bọc da màu kem, lưng quay về phía cửa sổ lớn. Đó là Dương Âu Vũ. Anh ta nghiêng người, một tay đặt hờ lên thành ghế, gương mặt điển trai được ánh sáng hắt vào từ cửa sổ tôn lên vẻ lạnh lùng, xa cách. Đôi mắt anh ta nhìn thẳng về phía trước, không hề ngó sang cô, như thể sự hiện diện của Cao Mộc Nhi là hoàn toàn vô hình.
Cao Mộc Nhi cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp, giọng nói mềm mại nhưng chắc chắn.
“Chào anh Dương Âu Vũ. Tôi là Cao Mộc Nhi, bác sĩ tâm lý mà phu nhân đã mời đến để hỗ trợ anh.”
Dương Âu Vũ khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không thấy xuất hiện trên môi, nhưng đủ để lộ vẻ khinh thường. Anh ta vẫn không quay lại, chỉ lạnh nhạt đáp, giọng điệu cụt lủn đến khó chịu.
“Tôi biết.”
Cao Mộc Nhi không nản lòng. Cô tiến thêm vài bước, đứng cách anh ta một khoảng vừa phải.
“Phu nhân có vẻ rất lo lắng cho anh. Tôi tin rằng chúng ta có thể…”
Dương Âu Vũ đột ngột ngắt lời cô, giọng nói trầm và đầy vẻ chế giễu, cuối cùng anh ta cũng hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao lướt qua Cao Mộc Nhi một cái rồi lại quay đi.
“Lo lắng? Cô nghe lời mẹ tôi nói nhảm nhí gì vậy? Tôi không cần cô giúp, và tôi không có bệnh. Hãy về đi.”
Lời lẽ thô lỗ và ánh mắt đầy vẻ khinh miệt của Dương Âu Vũ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Cao Mộc Nhi. Cả cơ thể cô căng cứng. Bị xúc phạm bởi thái độ ngang ngược và sự phủ nhận trắng trợn này, Cao Mộc Nhi cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực dâng lên. Cô siết chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế sự tức giận đang trỗi dậy.
Cao Mộc Nhi nuốt ngược cơn giận, tự nhủ phải giữ vững sự chuyên nghiệp. Những ngày tiếp theo tại Dinh thự Tập đoàn Dương Thị trôi qua trong sự căng thẳng âm ỉ. Cô bắt đầu thực hiện “kế hoạch trị liệu” đã vạch ra, nhưng mỗi bước đi đều vấp phải bức tường vô hình mang tên Dương Âu Vũ.
CAO MỘC NHI
(Giọng dịu dàng, kiên nhẫn)
Anh Dương Âu Vũ, buổi trò chuyện của chúng ta hôm nay…
DƯƠNG ÂU VŨ
(Không ngẩng đầu khỏi cuốn sách dày cộp, giọng đều đều)
Tôi đang bận. Có thể dời lại không?
CAO MỘC NHI
Chúng ta đã dời lại ba lần rồi. Đây là lịch trình anh tự chọn.
Dương Âu Vũ khẽ nhếch mép, không đáp. Anh lật một trang sách, giả vờ tập trung cao độ vào những dòng chữ. Cao Mộc Nhi kiềm chế một hơi thở dài, thử tiếp cận bằng một cách khác. Cô chuẩn bị một loạt các câu hỏi thăm dò tâm lý, những kỹ thuật được cho là hiệu quả nhất.
CAO MỘC NHI
(Cố gắng giữ vẻ tự tin)
Không sao, tôi có thể chờ anh xong việc. Nhưng anh có thể cho tôi biết, anh thường làm gì khi cảm thấy áp lực?
Dương Âu Vũ đặt cuốn sách xuống bàn một cách hờ hững, ánh mắt lướt qua Cao Mộc Nhi như thể cô là một vật trang trí vô tri. Anh ta nở một nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai.
DƯƠNG ÂU VŨ
Áp lực? Tôi? Cô nghĩ mình đang nói chuyện với ai vậy, bác sĩ Cao?
CAO MỘC NHI
(Giọng kiên định)
Tất cả mọi người đều có những áp lực riêng, không ngoại trừ ai. Tôi chỉ muốn hiểu thêm về anh.
DƯƠNG ÂU VŨ
(Cười khẩy)
Cô cứ nói đi, tôi nghe. Nhưng đừng hy vọng gì.
Anh ta lại cầm cuốn sách lên, mắt dán chặt vào đó, như thể muốn dùng nó làm lá chắn. Cao Mộc Nhi nói, cô cố gắng phân tích, cô kể những trường hợp tương tự đã từng giúp đỡ. Dương Âu Vũ không hề lên tiếng, đôi khi chỉ là tiếng lật sách sột soạt, hoặc một tiếng “ừm” cụt lủn không chút cảm xúc.
Trong suốt những buổi hẹn tiếp theo, tình hình cũng không khá hơn. Dương Âu Vũ luôn tìm cớ thoái thác, viện lý do bận rộn với công việc, hoặc đôi khi chỉ là ngồi đối diện Cao Mộc Nhi, nhưng tâm trí anh ta lại hoàn toàn ở một nơi khác. Ánh mắt anh ta trống rỗng, hoặc lướt qua cô với vẻ khinh thường thường trực.
Một buổi chiều nọ, Cao Mộc Nhi lại một lần nữa đối mặt với sự thờ ơ lạnh nhạt của anh. Cô đã dành hàng giờ để chuẩn bị một liệu trình mới, đầy hy vọng. Nhưng Dương Âu Vũ chỉ ngồi đó, tay gõ nhẹ lên mặt bàn, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện và nỗ lực của cô.
CAO MỘC NHI
(Giọng hơi run, cố giữ bình tĩnh)
Anh Dương Âu Vũ, tôi biết anh đang khó chịu, nhưng nếu chúng ta không hợp tác…
DƯƠNG ÂU VŨ
(Quay lại nhìn cô, ánh mắt lạnh như băng, giọng khinh khỉnh)
Cô cứ nói đi, tôi nghe. Nhưng đừng hy vọng gì. Cô không thể thay đổi được tôi đâu, bác sĩ Cao.
Câu nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào Cao Mộc Nhi. Cô nhìn vào đôi mắt vô cảm của anh ta, cảm nhận rõ rệt sự nản lòng dâng lên tận cổ họng. Tất cả những nỗ lực của cô, tất cả sự kiên nhẫn, tất cả những kiến thức chuyên môn, dường như đều tan biến trước bức tường kiên cố của sự khinh miệt và thờ ơ. Một cảm giác bất lực bao trùm lấy Cao Mộc Nhi. Cô siết chặt tay, nhìn Dương Âu Vũ. Cô cảm thấy thất vọng sâu sắc.
Cao Mộc Nhi thở dài, mắt nhìn theo bóng Dương Âu Vũ khuất sau cánh cửa. Cảm giác bất lực dâng lên ngập tràn, nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Dương Âu Vũ đã nói đúng, cô không thể thay đổi anh ta bằng cách đối đầu trực tiếp. Một chiến thuật mới cần phải được triển khai. Cao Mộc Nhi suy nghĩ, cô lật lại những trang giáo trình tâm lý, tìm kiếm một hướng đi khác. Ánh mắt cô chợt dừng lại ở mục “tiếp cận gián tiếp”.
Ngày hôm sau, Cao Mộc Nhi chủ động tìm đến Dương Âu Vũ khi anh đang ngồi đọc sách trong thư viện, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như thường lệ.
CAO MỘC NHI
(Giọng dịu dàng, tránh mọi áp lực)
Chào anh, Âu Vũ. Thời tiết hôm nay thật đẹp. Anh có muốn cùng tôi đi dạo một chút trong vườn không? Hoặc… chúng ta có thể chơi cờ vua, hay một trò giải trí nhẹ nhàng nào đó?
Dương Âu Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Cao Mộc Nhi như thể cô vừa nói một điều hết sức vô lý. Anh ta khẽ nhếch mép, nhưng không nói gì. Sự im lặng kéo dài, nặng nề. Cao Mộc Nhi giữ vẻ kiên nhẫn, chờ đợi. Cuối cùng, anh ta gấp cuốn sách lại, một cử chỉ miễn cưỡng đến khó chịu.
DƯƠNG ÂU VŨ
(Giọng hờ hững)
Tùy cô.
Dương Âu Vũ đứng dậy, bước đi trước, không đợi Cao Mộc Nhi. Cô lặng lẽ theo sau, cảm nhận rõ sự xa cách trong từng bước chân của anh. Họ đi qua khu vườn rộng lớn của dinh thự. Không khí trong lành, hương hoa thoang thoảng, nhưng Dương Âu Vũ vẫn giữ nguyên vẻ lãnh đạm. Anh ta đi nhanh, mắt nhìn thẳng về phía trước, không một lần ngoái lại hay liếc nhìn Cao Mộc Nhi. Khoảng cách giữa hai người luôn duy trì vài bước chân, như một bức tường vô hình không thể bị phá vỡ.
Cao Mộc Nhi cố gắng bắt chuyện.
CAO MỘC NHI
(Giọng nhỏ nhẹ, dò xét)
Anh có sở thích nào không, Âu Vũ? Chúng ta có thể cùng làm gì đó.
Dương Âu Vũ dừng bước. Anh ta không quay lại nhìn cô, chỉ đứng đó, nhìn xa xăm vào khoảng không trước mặt, đôi mắt trống rỗng. Anh ta không nói một lời nào. Sự im lặng của anh ta còn đáng sợ hơn cả những lời châm chọc. Cao Mộc Nhi nhìn bóng lưng anh ta, cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc dâng lên. Cô như đang đối mặt với một bức tường vô hình, kiên cố và không thể xuyên thủng. Mọi nỗ lực của cô đều như hòn đá ném vào biển cả. Cô biết, con đường này còn rất dài và đầy chông gai.
Những ngày sau đó, tình hình với Dương Âu Vũ không khá hơn là bao. Cao Mộc Nhi vẫn kiên nhẫn thử mọi cách tiếp cận, từ những câu chuyện phiếm về sách vở, nghệ thuật, đến việc mời anh cùng tham gia các hoạt động nhẹ nhàng như đi dạo hay chơi cờ. Nhưng đáp lại cô luôn là sự im lặng đáng sợ, đôi mắt trống rỗng và thái độ lãnh đạm đến cùng cực của Dương Âu Vũ. Cô cảm thấy mình như đang cố gắng thắp sáng một ngọn nến trong gió lốc, mọi nỗ lực đều vô vọng.
Một buổi chiều, khi Cao Mộc Nhi đang xem lại hồ sơ bệnh án, một người hầu cận bước vào, giọng cung kính thông báo: “Thưa cô Cao, Bà chủ muốn gặp cô ở thư phòng riêng.” Một dự cảm không lành chợt dấy lên trong lòng cô.
Cao Mộc Nhi bước vào thư phòng rộng lớn tại Dinh thự Tập đoàn Dương Thị. Không khí nơi đây nặng nề như chính Bà Dương Thị đang ngự trị sau chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ quý, toát lên vẻ quyền uy. Ánh mắt sắc lạnh của bà dò xét từng cử chỉ của Cao Mộc Nhi, như thể muốn xuyên thấu tâm can cô. Nét mặt bà không giấu được vẻ không hài lòng, những nếp nhăn nơi khóe mắt càng hằn sâu thêm sự lạnh lẽo.
“Cô Cao,” Bà Dương Thị bắt đầu, giọng điệu trầm thấp nhưng đầy uy lực, “Tôi đã theo dõi tiến độ công việc của cô. Và phải nói rằng, tôi không mấy ấn tượng.”
Cao Mộc Nhi nuốt khan. Cô cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai. Bà Dương Thị không nói vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề, như một mũi dao sắc bén.
BÀ DƯƠNG THỊ
(Giọng điệu lạnh lùng, không thể chối cãi)
Tôi hy vọng cô hiểu rõ hợp đồng của chúng ta, cô Cao. Thời gian không còn nhiều, và tôi không thích sự chậm trễ.
Từng lời của Bà Dương Thị như những viên đá tảng ném vào tâm trí Cao Mộc Nhi. Cô chợt nhớ lại điều khoản hợp đồng một năm mà cô đã ký, mục tiêu “cứu rỗi” Dương Âu Vũ, và số tiền 500 triệu đồng mỗi tháng như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự ràng buộc này. Lời nói của bà chủ không chỉ là một sự nhắc nhở, mà còn là một lời đe dọa ngầm, hàm ý rằng mọi hành động của cô đều đang bị giám sát chặt chẽ.
Cao Mộc Nhi chỉ biết cúi đầu, lòng bàn tay siết chặt. Cô cảm thấy mình như một con chim mắc kẹt trong chiếc lồng vàng, từng cử động đều nằm trong tầm kiểm soát của kẻ khác. Nỗi lo sợ bị đe dọa, bị theo dõi không ngừng khiến cô nghẹt thở. Căn phòng dường như thu hẹp lại, và ánh mắt Bà Dương Thị như hai ngọn đèn pha rọi thẳng vào cô, không cho phép cô có bất kỳ sự trốn tránh nào.
BÀ DƯƠNG THỊ
(Nhấn mạnh từng chữ)
Tôi tin cô không muốn thấy những điều không hay xảy ra, phải không?
Câu nói cuối cùng của Bà Dương Thị vang vọng trong không gian tĩnh mịch, để lại một khoảng trống đầy rẫy sự đe dọa. Cao Mộc Nhi không dám ngẩng đầu lên, trong lòng cô dấy lên một cơn sóng hỗn loạn giữa nỗi sợ hãi và sự bất lực. Cô biết, con đường này không chỉ chông gai mà còn đầy rẫy hiểm nguy, và mỗi bước đi của cô đều có thể là một sai lầm không thể cứu vãn.
Cao Mộc Nhi trở về phòng, nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi trong từng mạch máu. Lời đe dọa của Bà Dương Thị không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là một gánh nặng tâm lý khủng khiếp, thôi thúc cô phải tìm ra lối thoát, phải “chữa” cho Dương Âu Vũ bằng mọi giá. Cô nhận ra, chỉ sự kiên nhẫn thông thường sẽ không thể đủ. Cô cần phải hiểu rõ hơn về Dương Âu Vũ, sâu sắc hơn, thậm chí là những góc khuất mà anh không bao giờ bộc lộ.
Vài ngày sau đó, Cao Mộc Nhi quyết định thay đổi chiến thuật. Cô bắt đầu theo dõi Dương Âu Vũ một cách kín đáo hơn, không phải để ép buộc anh nói chuyện, mà để quan sát. Cô muốn tìm hiểu cuộc sống riêng tư của anh khi không có ai ở bên, muốn nắm bắt những thói quen, những mối quan hệ mà anh giấu kín.
Một buổi chiều mưa phùn, khi màn đêm vừa buông xuống, Cao Mộc Nhi nhìn thấy Dương Âu Vũ lặng lẽ rời Dinh thự Tập đoàn Dương Thị trên chiếc xe riêng. Không chần chừ, Cao Mộc Nhi nhanh chóng lái xe bám theo, giữ một khoảng cách an toàn. Chiếc xe của Dương Âu Vũ lướt qua những con phố đông đúc, rẽ vào một khu vực vắng vẻ, rồi dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, cũ kỹ, nằm khuất nẻo trong một con hẻm ít người qua lại. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ bên trong, tạo nên một không khí tĩnh mịch, gần như bí mật.
Dương Âu Vũ bước xuống xe. Ánh mắt Cao Mộc Nhi dán chặt vào anh qua cửa kính ô tô. Cô thấy một người đàn ông khác đã chờ sẵn ở bàn trong cùng, nơi ánh sáng khó có thể chạm tới. Người đàn ông này có vóc dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú, và nụ cười ấm áp. Dương Âu Vũ tiến lại gần, gương mặt lạnh lùng thường thấy bỗng chốc tan chảy. Anh mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn vẻ vô cảm thường trực. Hai người ngồi xuống, bắt đầu trò chuyện. Họ cúi đầu ghé sát vào nhau, thỉnh thoảng lại đưa tay chạm nhẹ vào tay đối phương, cử chỉ đầy thân mật. Ánh mắt của Dương Âu Vũ nhìn người đàn ông kia chan chứa sự dịu dàng, một ánh mắt mà Cao Mộc Nhi chưa từng thấy anh dành cho bất kỳ ai, kể cả mẹ anh.
Cao Mộc Nhi đỗ xe cách đó một đoạn, nấp mình sau một gốc cây lớn, nhìn xuyên qua lớp kính mờ. Từng hình ảnh, từng cử chỉ nhỏ nhặt lọt vào tầm mắt cô, như những mảnh ghép ghép lại thành một bức tranh đầy bất ngờ. Cô cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, rồi một nỗi hoang mang tột độ ập đến.
“Thì ra là có người yêu rồi…” Cao Mộc Nhi tự nhủ trong đầu, giọng cô thầm thì như một tiếng thở dài tuyệt vọng. “Vậy làm sao mình có thể ‘chữa’ được đây?”
Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí cô, kéo theo một cảm giác vô vọng nặng nề. Kế hoạch của cô, những nỗ lực bấy lâu nay, tất cả dường như sụp đổ trước sự thật phũ phàng này. Cô nhận ra, cuộc chiến của mình không chỉ là chống lại sự trầm cảm hay lạnh nhạt, mà là chống lại một tình yêu đã hiện hữu, một điều mà cô, với vai trò của một “bác sĩ chữa bệnh,” không cách nào có thể thay đổi.
Mộc Nhi trở về từ quán cà phê khuất nẻo, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Sự thật phũ phàng đó ập đến như một gáo nước lạnh, dập tắt mọi hy vọng, mọi kế hoạch mà cô đã cố gắng xây dựng. “Thì ra là có người yêu rồi…” Lời thì thầm của cô vẫn văng vẳng trong đầu, mang theo một nỗi tuyệt vọng đến cùng cực. Nhưng cô biết, mình không thể chùn bước. Lời đe dọa của Bà Dương Thị vẫn còn đó, lơ lửng như một án tử hình. Không thể che giấu sự thật này, Cao Mộc Nhi quyết định đối mặt trực diện.
Cô đi dọc hành lang dài trong dinh thự, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Căn phòng đọc sách của Dương Âu Vũ thường im ắng, chỉ có tiếng lật trang giấy hoặc tiếng nhạc cổ điển dìu dặt. Mộc Nhi biết anh thường ở đó sau bữa tối. Cô hít một hơi sâu, gõ cửa. Tiếng “Vào đi” cộc lốc vang lên.
Dương Âu Vũ đang ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng hắt lên vầng trán cao và sống mũi thẳng tắp. Trên tay anh là một cuốn sách cũ, nhưng đôi mắt anh không dán vào con chữ mà nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng. Gương mặt anh vẫn vẻ lạnh nhạt thường thấy, khiến Mộc Nhi thoáng rùng mình.
Cao Mộc Nhi khẽ đóng cửa, tiếng “cạch” nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Dương Âu Vũ không quay lại nhìn, chỉ khẽ nhíu mày.
“Anh Âu Vũ,” Mộc Nhi lên tiếng, giọng cô cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự căng thẳng. “Tôi có chuyện muốn nói riêng với anh.”
Dương Âu Vũ từ từ đặt cuốn sách xuống bàn, quay người lại. Ánh mắt anh không hề chứa một chút tò mò hay cảm xúc nào, chỉ đơn thuần là sự trống rỗng.
“Chuyện gì?” Anh hỏi cụt lủn, giọng điệu lạnh lùng như băng.
Cao Mộc Nhi bước lại gần, đứng đối diện bàn làm việc của anh. Cô siết chặt hai bàn tay vào nhau.
“Hôm nay, tôi… tôi đã thấy anh.” Cô ấp úng, rồi lấy hết can đảm nói thẳng, “Tôi đã thấy anh đi với một người đàn ông khác.”
Ngay lập tức, Dương Âu Vũ đứng phắt dậy. Tiếng ghế ma sát với sàn nhà khô khốc đến rợn người. Ánh mắt anh từ sự trống rỗng chợt bùng lên ngọn lửa giận dữ, hằn học. Từng đường gân trên thái dương anh nổi rõ.
“Cô đừng nghĩ có tiền của mẹ tôi là có quyền xen vào mọi chuyện!” Anh lớn tiếng, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự khinh bỉ và căm ghét tột độ. “Cút đi! Tôi không cần bất cứ ai thương hại hay ‘chữa bệnh’ cả!”
Cao Mộc Nhi sốc nặng. Cô lùi lại một bước, cảm giác sợ hãi dâng lên khi đối diện với cơn thịnh nộ bùng nổ của anh. Những lời lẽ cay nghiệt của Dương Âu Vũ như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của cô, khiến cô cảm thấy bị sỉ nhục đến tận cùng. Cô đứng đó, bất động, khuôn mặt trắng bệch, nỗi sợ hãi và uất ức đan xen.
Cao Mộc Nhi không thể chịu đựng thêm bất cứ giây phút nào trong căn phòng đầy áp lực đó. Cô quay lưng, chạy vội vã khỏi phòng đọc sách, tiếng cửa đóng sầm lại phía sau như một nhát dao cắt đứt sợi dây căng thẳng. Cô lao về phía phòng riêng của mình, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung. Mỗi bước chân là một nhịp đập của nỗi hoảng loạn đang dâng trào. Vừa vào đến phòng, Cao Mộc Nhi lập tức khóa trái cửa, rồi tựa người vào đó, thở dốc. Cả cơ thể cô run rẩy không ngừng, tâm trí quay cuồng với những lời cay nghiệt của Dương Âu Vũ và sự thật phũ phàng về mối quan hệ của anh ta.
Cô vội vã rút điện thoại, ngón tay run rẩy tìm kiếm số của người bạn thân. Tiếng chuông kéo dài như vô tận, mỗi giây trôi qua là một cực hình. Khi giọng nói quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia, Cao Mộc Nhi như vỡ òa.
“Mày ơi… tao… tao không chịu nổi nữa rồi!” Cao Mộc Nhi nghẹn ngào, giọng nói lạc hẳn đi vì sợ hãi và tuyệt vọng.
Đầu dây bên kia, Bạn thân của Cao Mộc Nhi lập tức nhận ra sự bất ổn trong giọng điệu của cô. “Mộc Nhi? Có chuyện gì vậy? Sao mày khóc?”
Cao Mộc Nhi kể lại tất cả, từ việc cô phát hiện ra Dương Âu Vũ có người yêu đồng giới, cho đến thái độ hằn học và những lời lẽ chửi rủa của anh ta khi cô cố gắng đối mặt. Từng câu chữ thoát ra khỏi miệng cô đều mang theo sự run rẩy, đứt quãng. Cô không giấu nổi sự thất vọng và nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy mình.
“Tao… tao không biết phải làm sao nữa. Anh ta ghét tao, ghét cả mẹ anh ta. Tao cảm thấy như mình đang ở trong một cái bẫy không lối thoát vậy.” Cao Mộc Nhi khóc nức nở.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi một tiếng thở dài ngao ngán vang lên. “Tớ đã nói rồi mà, giờ thì biết ai mới là người ‘có bệnh’ chưa? Cẩn thận không mất mạng đó! Rút lui ngay đi!” Giọng của Bạn thân của Cao Mộc Nhi đầy vẻ lo lắng xen lẫn sự trách móc nhẹ nhàng.
Cao Mộc Nhi siết chặt điện thoại, cảm thấy tuyệt vọng cùng cực. Cô hối hận vô cùng vì đã dấn thân vào cái hợp đồng quái quỷ này, vì những đồng tiền mà cô đã đánh đổi bằng sự bình yên và có lẽ là cả sinh mạng của mình. Cánh cửa tương lai dường như đã đóng sập lại, chỉ còn lại bóng tối và sự sợ hãi.
Cao Mộc Nhi vẫn còn run rẩy sau cuộc gọi. Cô cảm thấy ngột ngạt trong phòng, muốn tìm chút không khí để trấn tĩnh. Cô mở cửa phòng, rón rén bước ra hành lang tối tăm của Dinh thự Tập đoàn Dương Thị. Bóng đêm bao trùm lấy những lối đi rộng lớn, chỉ có vài ánh đèn lờ mờ dẫn lối. Cô bước chậm rãi, tâm trí vẫn còn vương vấn những lời nói đầy cay độc của Dương Âu Vũ và giọng điệu lo lắng của bạn thân.
Khi đi ngang qua khu vực bếp, nơi thường ngày nhộn nhịp, giờ đây chỉ còn tiếng thì thầm khe khẽ. Cao Mộc Nhi bản năng dừng bước. Giọng nói quen thuộc của hai người hầu gái vang lên, nhỏ đến mức nếu không chú ý sẽ chẳng nghe thấy.
“Thôi, nhắc làm gì, cậu chủ tội nghiệp từ sau vụ đó mới trở nên như vậy…” Một người thì thầm, giọng đầy vẻ thương hại.
Người còn lại thở dài, đáp lại: “Đúng đó, cái chết đau lòng của người yêu cũ khiến cậu chủ Âu Vũ thay đổi hoàn toàn. Từ một người hoạt bát, giờ thì… ai nhìn cũng sợ.”
Cao Mộc Nhi đứng sững lại, như bị đóng băng. Hai chữ “người yêu cũ” và “cái chết đau lòng” vang vọng trong tâm trí cô. Cô nín thở, nép mình vào một góc tối, cố gắng nghe rõ từng lời. Những gì cô vừa nghe được hoàn toàn trái ngược với hình ảnh Dương Âu Vũ lạnh lùng, ghét bỏ mà cô vừa đối mặt. Cô bắt đầu xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc. Một nỗi tò mò mãnh liệt trỗi dậy trong lòng Cao Mộc Nhi, lấn át cả sự sợ hãi ban đầu. Cô nhìn theo bóng lưng khuất dần của hai người hầu, một cảm giác đồng cảm kỳ lạ len lỏi vào tâm hồn. Có lẽ nào, Dương Âu Vũ không phải là một kẻ vô cớ độc ác? Có lẽ nào, đằng sau vẻ ngoài gai góc ấy là một trái tim tan vỡ?
Cao Mộc Nhi lặng người một lúc lâu trong bóng tối, những lời của hai người hầu gái cứ vang vọng trong tâm trí. Cô khẽ rụt mình lại khỏi góc khuất, bước đi vô định trên hành lang rộng lớn, ánh mắt quét qua từng ô cửa sổ, từng khung tranh lạnh lẽo. Dinh thự rộng lớn dường như càng lúc càng nhấn chìm cô trong sự cô đơn và những bí mật u ám.
Bỗng, xuyên qua một cánh cửa kính lớn dẫn ra ban công, Cao Mộc Nhi nhìn thấy Dương Âu Vũ. Anh đứng đó, tựa vào lan can đá cẩm thạch, ánh mắt xa xăm nhìn về phía khu vườn rộng lớn ngập chìm trong màn đêm. Gió đêm lùa nhẹ làm mái tóc anh khẽ bay, để lộ một bên gương mặt hoàn toàn khác so với vẻ lạnh lùng, gai góc mà cô từng đối mặt. Đó là một nỗi buồn sâu thẳm, một sự trống rỗng đến rợn người. Nét mặt anh trầm tư, đượm vẻ ưu tư, như thể cả thế giới xung quanh đều vô nghĩa.
Cao Mộc Nhi đứng lại, ẩn mình sau một cây cột lớn, trái tim cô khẽ thắt lại. Những lời nói của người hầu gái lại ùa về: “cái chết đau lòng của người yêu cũ”, “trở nên như vậy”. Cô không còn nhìn anh như một “bệnh nhân” cần được “chữa trị”, mà là một người đàn ông tổn thương sâu sắc, bị mắc kẹt trong nỗi đau quá lớn.
Cao Mộc Nhi thầm nhủ: “Có lẽ không phải là ‘chữa bệnh’, mà là hàn gắn vết thương lòng… Anh ấy cần sự thấu hiểu.” Cảm giác bực bội, khó chịu ban đầu tan biến, thay vào đó là sự đồng cảm mạnh mẽ. Một mong muốn chân thành được giúp đỡ anh, được chạm tới vết thương mà anh đã chôn giấu, chợt bùng lên trong lòng Cao Mộc Nhi. Cô vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn bóng lưng cô độc của Dương Âu Vũ, trong lòng đã nhen nhóm một quyết tâm mới.
Sự quyết tâm mới nhen nhóm trong lòng Cao Mộc Nhi đã nhanh chóng biến thành hành động. Cô rời khỏi góc khuất, không chần chừ đi về phía nhà bếp. Với đôi bàn tay khéo léo, Cao Mộc Nhi pha một tách trà hoa cúc nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, xua tan đi chút lạnh lẽo trong đêm khuya của dinh thự.
Tay ôm chặt tách trà, hơi ấm từ chiếc cốc truyền qua lòng bàn tay, tiếp thêm cho Cao Mộc Nhi dũng khí. Cô biết mình đang làm một điều vượt ra ngoài khuôn khổ của một bác sĩ tâm lý, nhưng cô không thể bỏ qua hình ảnh cô độc của Dương Âu Vũ, không thể phớt lờ nỗi đau mà cô cảm nhận được nơi anh. Cao Mộc Nhi bước đi nhẹ nhàng trên hành lang rộng lớn, ánh mắt dừng lại trước cánh cửa phòng ngủ của Dương Âu Vũ. Cô khẽ gõ.
Không gian im lặng một lúc, rồi tiếng động nhẹ từ bên trong. Dương Âu Vũ mở cửa, ánh mắt anh vẫn đượm vẻ ưu tư, bất ngờ khi thấy Cao Mộc Nhi đứng đó, không phải với bộ dạng cứng nhắc của một bác sĩ, mà là một người phụ nữ mang theo tách trà nóng và vẻ mặt đầy lo lắng.
Cao Mộc Nhi khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp, khác hẳn với vẻ chuyên nghiệp thường ngày của cô. Cô bước vào, đặt tách trà xuống bàn nhỏ cạnh ghế sofa. Dương Âu Vũ theo sau, khép hờ cửa, ánh mắt dò xét.
Cao Mộc Nhi ngồi xuống ghế, nhìn Dương Âu Vũ. Anh vẫn đứng đó, như một bức tượng, một bức tường vô hình ngăn cách anh với thế giới bên ngoài. Cô thở nhẹ, bắt đầu câu chuyện một cách chậm rãi, dịu dàng:
“Tôi biết giờ này có lẽ hơi muộn để làm phiền anh.” Cao Mộc Nhi lên tiếng, giọng cô trầm ấm. “Nhưng… tôi vô tình nghe được một vài điều.” Cô dừng lại, quan sát nét mặt Dương Âu Vũ. Anh không nói, chỉ nhíu mày nhẹ. “Về những chuyện không vui anh đã trải qua… về người đã mất của anh.”
Khuôn mặt Dương Âu Vũ thoáng biến sắc, ánh mắt lạnh đi một cách rõ rệt. Bức tường phòng thủ của anh như được dựng lên cao hơn nữa. Anh định cất lời, có lẽ là để phủ nhận hoặc yêu cầu cô rời đi.
Nhưng Cao Mộc Nhi không cho anh cơ hội. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định nhưng tràn đầy sự thấu hiểu. “Tôi biết anh đã trải qua chuyện không vui. Không cần phải giấu giếm, anh có muốn chia sẻ không? Tôi ở đây để lắng nghe.”
Cô chờ đợi, lòng dâng lên một sự lo lắng khôn tả. Ánh mắt Dương Âu Vũ vẫn nặng trĩu, anh nhìn cô chằm chằm, như đang cân nhắc, như đang chiến đấu với chính bản thân mình. Không khí trong phòng trở nên căng như dây đàn, chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng lòng Cao Mộc Nhi đập thình thịch, quyết tâm phá vỡ bức tường phòng thủ vững chắc ấy.
Dương Âu Vũ nhìn thẳng vào mắt Cao Mộc Nhi, ánh mắt phức tạp, vừa có chút giận dữ, vừa có sự tổn thương sâu sắc. Anh không nói gì trong giây lát, chỉ siết chặt nắm tay. Cao Mộc Nhi không lảng tránh, giữ nguyên ánh nhìn kiên định, thấu hiểu. Sự im lặng kéo dài, nặng trĩu. Cuối cùng, Dương Âu Vũ thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi, buông xuôi. Anh tiến đến, ngồi xuống chiếc sofa đối diện với Cao Mộc Nhi, nhưng không nhìn cô. Anh nhìn vào khoảng không vô định, như thể đang nhìn về một quá khứ xa xăm.
“Cô không hiểu đâu,” Dương Âu Vũ khẽ nói, giọng trầm khàn, như từ sâu thẳm tâm hồn. “Không ai hiểu cả.”
Cao Mộc Nhi vẫn giữ sự im lặng, để anh tiếp tục. Cô biết, đôi khi, sự im lặng là lời động viên tốt nhất.
Dương Âu Vũ nhắm mắt lại, như muốn xua đi những hình ảnh đau đớn. “Cô hỏi về người tôi yêu?” Anh mở mắt, ánh mắt giờ đây không còn lạnh lẽo nữa, mà chất chứa một nỗi buồn vô hạn. “Đúng vậy, tôi đã từng yêu một người… hơn cả sinh mạng mình.”
Anh bắt đầu kể, giọng điệu từ từ trở nên nặng trĩu. “Chúng tôi đã có một tình yêu sâu đậm… tưởng chừng không gì có thể chia cắt. Chúng tôi đã lên kế hoạch cho tương lai, cho một cuộc sống giản dị, không bị ràng buộc bởi những quy tắc ngột ngạt của cái gọi là ‘gia tộc danh giá’ này.” Nụ cười mỉa mai xuất hiện trên môi anh.
Cao Mộc Nhi quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt anh. Cô cảm nhận được nỗi đau đó, nỗi đau của một tình yêu bị cấm đoán, bị kìm hãm.
“Nhưng… gia đình này…” Dương Âu Vũ đột ngột dừng lại, bàn tay anh siết chặt, các khớp xương trắng bệch. Sự tức giận pha lẫn tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt anh. “Họ không chấp nhận. Họ gọi đó là… sự sỉ nhục. Họ làm mọi cách để chia cắt chúng tôi.”
Giọng anh run rẩy, mỗi từ thốt ra đều như một nhát dao cứa vào lòng. “Rồi một ngày… người ấy đột ngột ra đi. Một tai nạn giao thông. Cảnh sát kết luận là tai nạn. Nhưng tôi biết… tôi biết không phải vậy.”
Cao Mộc Nhi giật mình, tim cô đập mạnh. Cái lạnh lẽo từ câu chuyện bắt đầu bao trùm căn phòng.
“Họ muốn tôi quên đi. Họ muốn tôi ‘trở lại bình thường’,” Dương Âu Vũ nói, nhấn mạnh từng từ “bình thường” một cách đầy châm biếm và đau đớn. “Nhưng làm sao tôi có thể quên? Làm sao tôi có thể tha thứ?”
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Cao Mộc Nhi, ánh mắt đỏ hoe, đầy tuyệt vọng. “Người tôi yêu đã chết… vì gia đình này. Và tôi không thể nào quên được.”
Những lời nói cuối cùng của Dương Âu Vũ như một tiếng sét đánh ngang tai Cao Mộc Nhi. Cô ngồi bất động, đôi mắt mở to. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô. Gia tộc Dương Thị… không chỉ quyền lực, mà còn tàn nhẫn đến mức này sao? Cô đã từng nghĩ về những áp lực gia đình, nhưng không bao giờ tưởng tượng được sự can thiệp có thể dẫn đến cái chết. Bí mật kinh hoàng này, sự tàn nhẫn của những kẻ đứng sau vẻ ngoài hào nhoáng kia, khiến Cao Mộc Nhi cảm thấy rùng mình. Cô nhìn Dương Âu Vũ, giờ đây không chỉ là một bệnh nhân, mà là một nạn nhân của bi kịch gia đình, và cô, Cao Mộc Nhi, đã vô tình bị cuốn vào vòng xoáy tăm tối này.
Cao Mộc Nhi thoát ra khỏi Dinh thự Tập đoàn Dương Thị, tâm trí quay cuồng không ngừng. Cô không nhớ mình đã lái xe về phòng trọ bằng cách nào, chỉ biết khi tỉnh táo trở lại, bóng đêm đã bao trùm căn phòng quen thuộc. Toàn bộ câu chuyện của Dương Âu Vũ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một đoạn phim kinh hoàng. Gia tộc Dương Thị không chỉ quyền lực, giàu có, mà còn ẩn chứa những bí mật tàn nhẫn đến đáng sợ.
Cao Mộc Nhi bước đến bàn làm việc, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào tờ hợp đồng nằm ngay ngắn trên đó. Tờ giấy mỏng manh ấy giờ đây không còn là lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, mà là một sợi xích vô hình, trói buộc cô vào một thế giới đầy rẫy hiểm nguy. Kế bên là bức ảnh Dương Âu Vũ mà cô đã lén lút giữ lại. Gương mặt điển trai, lịch lãm ấy giờ đây hiện lên trong mắt Cao Mộc Nhi không chỉ là một bệnh nhân cần được chữa trị, mà là một nạn nhân của chính gia đình mình, và cũng là một nguồn cơn của sự sợ hãi tột độ trong cô.
Cảm giác hoảng sợ dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực Cao Mộc Nhi. Đôi mắt cô đăm chiêu, chứa đựng sự giằng xé tột cùng. Cô đưa tay chạm vào tờ hợp đồng, rồi lại rụt về như chạm phải lửa. Quyết định trước mắt cô giờ đây không chỉ liên quan đến sự nghiệp hay tiền bạc, mà là sinh mạng, là an toàn của chính cô.
“Nếu mình bỏ đi, họ sẽ không tha,” Cao Mộc Nhi lẩm bẩm, giọng nói run rẩy hòa vào không gian tĩnh mịch. Hình ảnh quyền lực của Bà Dương Thị và sự tàn nhẫn mà Dương Âu Vũ vừa kể cứ ám ảnh cô. Tập Đoàn Dương Thị đủ sức mạnh để tìm ra cô ở bất cứ đâu, và cái giá phải trả có lẽ là điều cô không dám nghĩ đến.
“Nhưng nếu mình ở lại, liệu mình có cứu được anh ấy, hay cả hai sẽ cùng chết?” Cô tự hỏi chính mình, nỗi tuyệt vọng dâng trào. Liệu một mình cô, một bác sĩ tâm lý trẻ tuổi, có thể chống lại một gia tộc khét tiếng, đầy rẫy những bí mật đen tối đến vậy? Sứ mệnh “chữa bệnh” cho Dương Âu Vũ bỗng trở thành một gánh nặng quá sức chịu đựng, một con đường mờ mịt không lối thoát, mà mỗi bước đi đều tiềm ẩn cái chết. Cảm xúc giằng xé Mộc Nhi đến tột cùng. Cô đứng đó, giữa hai làn ranh sinh tử, không biết phải tiến hay lùi.
Cao Mộc Nhi đứng đó, giữa hai làn ranh sinh tử, không biết phải tiến hay lùi. Nỗi sợ hãi len lỏi trong từng thớ thịt, nhưng sâu thẳm trong cô, một tia lửa phản kháng dần nhen nhóm. Đã nhiều đêm trôi qua kể từ buổi gặp gỡ định mệnh đó, Cao Mộc Nhi không tài nào chợp mắt. Căn phòng trọ quen thuộc trở thành nhà giam giam hãm những nỗi sợ hãi và sự giằng xé nội tâm. Cô không thể trốn chạy, cũng không thể tiếp tục lừa dối chính mình.
Một buổi sáng tinh mơ, khi những tia nắng yếu ớt vừa len lỏi qua khe cửa sổ, Cao Mộc Nhi bước đến bàn làm việc. Ánh mắt cô dừng lại trên bức ảnh của Dương Âu Vũ. Gương mặt điển trai, phảng phất nét u buồn trong khung hình như xoáy sâu vào tâm can Cao Mộc Nhi. Ban đầu, cô chỉ nhìn anh như một bệnh nhân cần được “chữa trị”, một hợp đồng béo bở. Giờ đây, hình ảnh đó gợi lên trong cô một sự đồng cảm sâu sắc, một cảm giác muốn che chở. Anh không phải là kẻ gây ra những bí mật tăm tối của gia tộc này, anh là một nạn nhân.
Cao Mộc Nhi chạm nhẹ vào bức ảnh, rồi siết chặt bàn tay. “Mình không thể bỏ rơi anh ấy,” cô thì thầm, giọng nói giờ đây không còn run rẩy mà chứa đựng sự kiên quyết lạ thường. “Mình sẽ ở lại, nhưng không phải để ‘chữa bệnh’ theo cách họ muốn.” Ánh mắt Cao Mộc Nhi bỗng bừng sáng với một quyết tâm mãnh liệt. Cô sẽ không chỉ giúp Dương Âu Vũ tìm lại bình yên trong tâm hồn, mà còn vạch trần những bí mật tăm tối đã giam cầm anh, đã mục rữa cả một gia tộc giàu có, quyền lực nhưng đầy rẫy sự mục nát này.
Cao Mộc Nhi đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó bị lu mờ bởi ngọn lửa của sự chính nghĩa và lòng dũng cảm. Cô sẽ đối mặt với mọi thử thách, mọi hiểm nguy, dù có phải trả giá bằng cả mạng sống này. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, nhưng Cao Mộc Nhi biết, cô không còn đơn độc trong cuộc chiến này.
Sau khoảnh khắc định đoạt ấy, căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Không còn tiếng đồng hồ tích tắc đến nhức óc, không còn những tiếng thở dài nặng nhọc. Chỉ còn lại sự yên bình đến từ bên trong tâm hồn Cao Mộc Nhi. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần xóa tan màn đêm, vẽ nên những vệt sáng đầu tiên trên nền trời. Cuộc sống, đôi khi, bắt chúng ta đối mặt với những ngã rẽ tưởng chừng không lối thoát, những lựa chọn nghiệt ngã giữa an toàn và nguy hiểm, giữa nỗi sợ hãi và lòng trắc ẩn. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, bản ngã thật sự của con người mới bộc lộ. Cao Mộc Nhi nhận ra, sức mạnh không nằm ở việc cô có thể chạy trốn xa đến đâu, mà nằm ở ý chí đối diện với sự thật, dù sự thật ấy có nghiệt ngã đến mấy. Cô không còn cảm thấy mình là một con tốt trong ván cờ của người khác, mà là một chiến binh, dù nhỏ bé nhưng kiên cường. Sứ mệnh cứu giúp Dương Âu Vũ không chỉ là trách nhiệm, mà đã trở thành tiếng gọi từ sâu thẳm trái tim cô. Cô tin rằng, ánh sáng công lý, dù le lói, vẫn có thể soi rọi những góc khuất tối tăm nhất, mang lại sự bình yên đích thực không chỉ cho riêng Dương Âu Vũ, mà cho cả những linh hồn đang mắc kẹt trong chiếc lồng son của gia tộc Dương Thị. Và quan trọng hơn cả, là cho chính bản thân cô, Cao Mộc Nhi, người đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của nghề nghiệp và cuộc đời mình trong một hoàn cảnh tưởng chừng như vô vọng nhất.

