TRẦN LINH ngồi co ro trên ghế sofa trong phòng khách. Ánh mắt cô nhìn trân trân vào khoảng không, tâm trí vẫn còn ám ảnh bởi hình ảnh Giang Hoài Châu vừa rời đi. Căn phòng vốn dĩ yên ắng bỗng trở nên ngột ngạt, nặng nề.
LÂM THẤT bước ra từ bếp, tay bưng một tách trà nóng. Anh khẽ đặt xuống bàn cạnh Trần Linh, ánh mắt anh chứa đựng sự quan tâm sâu sắc, nhưng anh giữ im lặng. Anh biết, lúc này, lời nói có thể trở nên thừa thãi.
Trần Linh đưa tay đón lấy tách trà. Hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay lên cánh tay, mang đến một chút bình yên hiếm hoi giữa cơn bão tố cảm xúc. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi vẫn len lỏi trong từng tế bào. Cô biết, Giang Hoài Châu không phải là người dễ dàng bỏ qua.
Cô khẽ thì thầm, giọng nói run run, gần như không nghe thấy:
“Anh ta sẽ không bỏ qua đâu.”
Giang Hoài Châu ghét bỏ cô, luôn xem cô là cái bóng của Trần Vi. Hắn ta tìm mọi cách để hành hạ, để giày vò cô. Sự bạo hành thể xác và tinh thần đã trở thành một phần trong cuộc sống hôn nhân đầy bi kịch của cô. Và bây giờ, sau khi cô dám thuê vệ sĩ để bảo vệ chính mình, hắn ta chắc chắn sẽ tìm cách trả thù.
Lâm Thất ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt không rời khỏi Trần Linh. Anh hiểu rõ sự nguy hiểm mà cô đang đối mặt. Anh đã chứng kiến sự tàn bạo của Giang Hoài Châu, đã nghe những lời miệt thị của hắn ta dành cho cô.
“Cô Trần,” Lâm Thất cất giọng, “anh ta sẽ không làm gì được đâu. Tôi ở đây rồi.”
Lời nói của Lâm Thất mang đến một chút an tâm, nhưng sâu thẳm trong lòng Trần Linh, nỗi lo sợ vẫn còn đó. Cô nhớ lại những lần anh ta nổi điên, những lần anh ta biến thành một con quái vật không cảm xúc. Nỗi sợ ấy đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành một phần của cô.
“Anh ta sẽ tìm cách khác,” Trần Linh lặp lại, giọng nói kiên quyết hơn, nhưng vẫn đầy tuyệt vọng. “Anh ta sẽ không để yên cho tôi đâu.”
Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ. Cô biết mình không thể gục ngã lúc này. Cô đã chịu đựng quá nhiều. Và giờ đây, với Lâm Thất bên cạnh, cô có thêm một chút dũng khí để đối diện với tương lai. Nhưng liệu điều đó có đủ để chống lại cơn thịnh nộ của Giang Hoài Châu? Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, treo lơ lửng trong không khí tĩnh mịch của căn phòng.
Trần Linh ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên trước sự khẳng định chắc nịch của Lâm Thất. Anh ta nói như thể mọi chuyện đã nằm trong lòng bàn tay. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn xung quanh căn nhà rộng lớn, sang trọng nhưng đầy ám ảnh này.
Sáng hôm sau, bầu trời vẫn còn mờ sương. Trần Linh bắt đầu hành động. Cô đi quanh nhà, kiểm tra từng ổ khóa cửa ra vào, cửa sổ ban công. Ngón tay cô lướt trên bề mặt kim loại lạnh lẽo, cảm giác bất an vẫn còn đeo bám. Đôi mắt cô quét một lượt, dường như đang tìm kiếm những điểm yếu có thể bị khai thác.
Sau đó, cô quay sang Lâm Thất, người đang âm thầm quan sát mọi nhất cử nhất động của cô. Anh ta đã mang đến một vài thiết bị giám sát đơn giản, loại mà anh ta gọi là “hệ thống an ninh cá nhân”. Những chiếc camera nhỏ xíu, cảm biến chuyển động, tất cả đều được anh ta khéo léo cài đặt ở những vị trí chiến lược mà Giang Hoài Châu khó có thể phát hiện ra.
Trần Linh nhìn Lâm Thất, thấy sự chuyên nghiệp và quyết đoán toát ra từ anh. Anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ làm việc, đôi mắt anh luôn giữ một tia nhìn sắc bén, cảnh giác.
“Cô Trần,” Lâm Thất cuối cùng cũng cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Cô cứ sống cuộc sống của mình đi. Phần còn lại cứ để tôi lo.”
Câu nói của anh khiến Trần Linh hơi sững sờ. Cô chưa bao giờ gặp một người đàn ông nào như Lâm Thất. Anh ta không chỉ là vệ sĩ, mà dường như còn là một người bảo vệ thực thụ. Sự an tâm thoáng qua trong tâm trí cô, một cảm giác mà cô đã đánh mất từ rất lâu. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng, một tia hoài nghi vẫn còn đó. Giang Hoài Châu không phải là đối thủ dễ dàng đối phó. Anh ta tàn bạo, lươn lẹo và luôn tìm cách hạ bệ cô.
Lâm Thất dường như đọc được suy nghĩ của cô. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười không lộ rõ nhưng đủ để truyền đi sự tin tưởng.
“Tôi hiểu những gì cô đang lo lắng,” anh nói. “Nhưng tôi đã hứa sẽ bảo vệ cô. Và tôi sẽ làm. Đừng để hắn ta điều khiển cuộc sống của cô nữa.”
Trần Linh nhìn vào mắt Lâm Thất, tìm kiếm một lời giải thích cho sự tín nhiệm đột ngột này. Anh ta, một người xa lạ, lại sẵn sàng đứng ra bảo vệ cô khỏi người chồng bạo hành của mình. Có lẽ, trong mắt anh ta, cô không chỉ là cái bóng của Trần Vi. Có lẽ, anh ta nhìn thấy một con người khác, một Trần Linh thực sự, đang khao khát tự do.
Cô gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Cô quyết định đặt niềm tin vào Lâm Thất. Cô không còn lựa chọn nào khác. Sự nghiệp của cha mẹ cô, tất cả đều phụ thuộc vào mối quan hệ với nhà họ Giang. Cô không thể để họ lâm vào cảnh khốn cùng. Cô chỉ có thể dựa vào chính mình, và bây giờ, là dựa vào Lâm Thất.
Điện thoại của Trần Linh rung lên bần bật trên bàn. Cô nhìn màn hình, những dãy số lạ lẫm nhấp nháy liên tục. Mỗi lần có cuộc gọi đến, tim cô lại thắt lại một nhịp. Cuối cùng, một tin nhắn bật lên, tên người gửi khiến cô chết lặng: Giang Hoài Châu. Dòng chữ ngắn ngủi nhưng đầy sức nặng đập thẳng vào tâm trí cô: “Cô nghĩ có thể thoát khỏi tôi dễ dàng vậy sao? Cô sẽ phải trả giá đắt!”
Trần Linh run lên bần bật, bàn tay buông thõng. Cả thế giới như sụp đổ. Cô vô thức đưa mắt nhìn về phía Lâm Thất, người vẫn đứng lặng lẽ ở một góc phòng, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi cô. Anh ta tiến lại gần, giọng trầm ấm nhưng đầy sự trấn an: “Đừng bận tâm, cô Trần.”
Lâm Thất nhẹ nhàng đưa tay lấy điện thoại từ tay cô, ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình, xem qua tin nhắn. Ánh mắt anh lóe lên một tia lửa lạnh lẽo. “Hắn ta đang cố dọa cô thôi. Đừng để hắn làm cô sợ.”
Trần Linh nhìn anh, cố gắng níu lấy chút hơi ấm từ lời nói của anh. “Nhưng… hắn ta luôn làm được những gì hắn nói.” Giọng cô run run.
Lâm Thất khẽ lắc đầu. “Không phải lúc này. Cô đã có tôi rồi.” Anh nhấn mạnh từng chữ. “Tôi sẽ không để bất cứ chuyện gì xảy ra với cô.” Anh nhặt chiếc điện thoại lên, định tắt nguồn, nhưng rồi khựng lại. “Để tôi xử lý chuyện này.”
Trần Linh nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu. “Anh định làm gì?”
Lâm Thất mỉm cười, một nụ cười rất khẽ, nhưng đủ khiến Trần Linh cảm thấy một luồng điện chạy qua người. “Anh ta muốn chơi trò đe dọa? Tôi sẽ cho anh ta thấy thế nào là đe dọa thực sự.” Anh nhìn sâu vào mắt Trần Linh, sự quyết tâm cháy bỏng trong đôi mắt ấy. “Cô cứ yên tâm. Mọi chuyện đã có tôi lo.”
Lâm Thất nhìn Trần Linh, đôi mắt anh ánh lên một tia sáng lạnh lùng và kiên quyết. “Cô Trần cứ yên tâm. Mọi chuyện đã có tôi lo.” Anh xoay người, bước ra khỏi cửa. Trần Linh nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, tim đập thình thịch.
Vài ngày sau, bầu trời đêm đặc quánh sự căng thẳng. Trần Linh đang ngồi trong phòng khách, ánh mắt vô hồn nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Bỗng nhiên, tiếng động lạ vang lên từ bên ngoài. Cành cây xào xạc, tiếng bước chân khẽ khàng. Trần Linh lập tức cảnh giác, tim đập loạn xạ. Cô khẽ hé rèm cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Một nhóm người lạ mặt, ăn mặc toàn đồ đen, tay cầm vũ khí lăm lăm, đang tìm cách đột nhập vào nhà. Chúng lén lút di chuyển, ánh mắt gian tà.
Đột nhiên, một bóng người lao ra từ bóng tối. Đó là Lâm Thất. Anh xuất hiện như một bóng ma, sải bước chân nhanh nhẹn về phía nhóm người lạ mặt. Anh không hề nao núng, đối mặt trực diện với chúng.
Trần Linh kinh hãi, lùi lại, nấp sau cánh cửa sổ. Cô run rẩy nhìn ra ngoài, chứng kiến cảnh tượng diễn ra.
Lâm Thất ra tay. Anh di chuyển thoăn thoắt, mỗi động tác đều dứt khoát và mạnh mẽ. Anh dùng những đòn thế võ thuật điêu luyện, hạ gục từng tên một. Tiếng va chạm, tiếng rên la vang lên trong đêm tĩnh lặng.
Tên đầu sỏ, dáng người cao lớn, điên cuồng lao tới, nhưng Lâm Thất đã nhanh hơn. Anh tung một cú đá hiểm hóc, khiến hắn ngã lăn ra đất, không còn sức phản kháng.
Chỉ trong chốc lát, tất cả những kẻ đột nhập đã nằm gục dưới chân Lâm Thất. Anh đứng đó, dáng người vững chãi, ánh mắt lạnh lùng quét qua những kẻ bại trận.
Anh tiến lại gần một tên đang cố lết dậy, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong đêm: “Đây không phải nơi các người nên đến.” Dứt lời, anh quay người, bước trở lại vào trong nhà, để lại phía sau một màn đêm hỗn loạn và những kẻ bại trận bẽ bàng. Trần Linh nhìn anh, đôi mắt vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc và một tia hy vọng mong manh.
Lâm Thất quay người, bước vào nhà. Trần Linh vẫn còn run rẩy đứng đó, nhìn theo anh. Cánh cửa phòng khách khẽ mở, và rồi, một giọng nói lạnh lùng, đầy quyền uy vang lên.
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Giọng gay gắt, không nhìn con gái)
Về rồi à? Nhìn cái bộ dạng kìa.
Trần Linh giật mình, quay sang. Cô thấy cha mẹ nuôi mình đứng sừng sững ở cửa phòng khách, mặt mày cau có, ánh mắt đầy giận dữ và lo lắng. Mẹ nuôi liếc nhìn cô, rồi lại đảo mắt sang Lâm Thất đang đứng cách đó vài bước.
BỐ NUÔI TRẦN LINH
(Giọng trầm đục, đầy trách móc)
Ai cho phép cô làm loạn lên thế này? Cái nhà này còn ra thể thống gì nữa?
Trần Linh cảm thấy tim mình thắt lại. Cô biết điều gì sắp đến.
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Bước đến gần, giọng đanh thép hơn)
Con gái hư đốn! Con dám chống đối Giang Hoài Châu? Con còn nuôi cái thứ vệ sĩ gây chuyện này làm gì?
Lâm Thất đứng im, ánh mắt quét qua hai người lớn tuổi, không một biểu cảm.
TRẦN LINH
(Giọng yếu ớt)
Con… con chỉ muốn bảo vệ bản thân…
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Cắt ngang, cao giọng)
Bảo vệ bản thân cái gì? Con đang hủy hoại tất cả! Con có biết Giang Hoài Châu là ai không? Ông ta có thể khiến công ty của cha con tan thành mây khói chỉ trong một đêm đấy!
Cha nuôi gật đầu lia lịa, gương mặt biến sắc.
BỐ NUÔI TRẦN LINH
(Giọng run run)
Đúng vậy, Linh à. Con phải nghe lời mẹ.
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Chỉ thẳng vào mặt Trần Linh, giọng đầy đe dọa)
Nghe đây! Con mau đuổi cái tên vệ sĩ đó đi, ngay lập tức! Còn không thì công ty của cha con sẽ phá sản, chúng ta sẽ mất hết tất cả! Con sẽ là kẻ tội đồ!
Lời nói của mẹ nuôi như nhát dao cứa vào tim Trần Linh. Cô cảm thấy nghẹn đắng, nước mắt trào ra nhưng không thể rơi. Nhìn cha mẹ nuôi với vẻ mặt đầy sợ hãi và giận dữ, nhìn Lâm Thất vẫn đứng đó như một bức tượng, Trần Linh cảm thấy thế giới của mình sụp đổ. Cô đau đớn đến nghẹn lời, không thốt nên lời nào. Bóng tối lại bao trùm lấy cô, nặng nề và ngột ngạt hơn bao giờ hết.
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Giọng cao hơn, đầy sự đe dọa)
Con gái hư đốn! Con dám chống đối Giang Hoài Châu? Con còn nuôi cái thứ vệ sĩ gây chuyện này làm gì?
Lâm Thất đứng im, ánh mắt quét qua hai người lớn tuổi, không một biểu cảm.
TRẦN LINH
(Giọng yếu ớt)
Con… con chỉ muốn bảo vệ bản thân…
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Cắt ngang, cao giọng)
Bảo vệ bản thân cái gì? Con đang hủy hoại tất cả! Con có biết Giang Hoài Châu là ai không? Ông ta có thể khiến công ty của cha con tan thành mây khói chỉ trong một đêm đấy!
Cha nuôi gật đầu lia lịa, gương mặt biến sắc.
BỐ NUÔI TRẦN LINH
(Giọng run run)
Đúng vậy, Linh à. Con phải nghe lời mẹ.
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Chỉ thẳng vào mặt Trần Linh, giọng đầy đe dọa)
Nghe đây! Con mau đuổi cái tên vệ sĩ đó đi, ngay lập tức! Còn không thì công ty của cha con sẽ phá sản, chúng ta sẽ mất hết tất cả! Con sẽ là kẻ tội đồ!
Lời nói của mẹ nuôi như nhát dao cứa vào tim Trần Linh. Cô cảm thấy nghẹn đắng, nước mắt trào ra nhưng không thể rơi. Nhìn cha mẹ nuôi với vẻ mặt đầy sợ hãi và giận dữ, nhìn Lâm Thất vẫn đứng đó như một bức tượng, Trần Linh cảm thấy thế giới của mình sụp đổ. Cô đau đớn đến nghẹn lời, không thốt nên lời nào. Bóng tối lại bao trùm lấy cô, nặng nề và ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Ngay lúc Trần Linh gần như gục ngã, Lâm Thất bước lên một bước. Anh ta đứng chắn giữa Trần Linh và cha mẹ nuôi của cô. Tư thế của anh ta không hề tỏ ra hung hăng, nhưng lại toát lên một sự kiên quyết không lay chuyển. Anh ta hướng ánh mắt lịch lãm về phía hai người lớn tuổi, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên.
LÂM THẤT
Thưa ông bà, tôi được thuê để bảo vệ cô Trần. Chừng nào cô ấy còn cần, tôi sẽ không rời đi.
Giọng nói của Lâm Thất như một lời tuyên bố hùng hồn, khiến không khí trong nhà đột nhiên trở nên căng thẳng tột độ. Mẹ nuôi Trần Linh trừng mắt nhìn anh ta, miệng lắp bắp không nên lời. Bà ta chưa bao giờ đối mặt với ai dám thẳng thừng thách thức ý muốn của mình như vậy, đặc biệt là một người ngoài. Cha nuôi Trần Linh, vốn dĩ đã sợ hãi trước lời đe dọa của vợ, giờ lại càng thêm phần luống cuống trước sự xuất hiện của Lâm Thất. Ông ta nhìn vợ, rồi lại nhìn Trần Linh, ánh mắt đầy vẻ cầu xin và bất lực.
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Cố gắng gượng dậy, giọng run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn)
Anh… anh là ai mà dám xen vào chuyện gia đình tôi? Cô Trần là con gái tôi, tôi muốn làm gì thì làm!
LÂM THẤT
(Nhẹ nhàng, vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh)
Tôi hiểu đó là gia đình bà. Nhưng hợp đồng của tôi là bảo vệ cô Trần. Và hiện tại, cô ấy cần sự bảo vệ.
Ánh mắt Lâm Thất dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt hoen đỏ của Trần Linh. Một thoáng sự quan tâm lướt qua trong đáy mắt anh, nhưng nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự chuyên nghiệp. Cha mẹ nuôi nhìn nhau, sự tức giận dâng lên nhưng họ hiểu rõ, với sự hiện diện của Lâm Thất, họ không thể ép buộc Trần Linh phải làm theo ý mình ngay lúc này. Họ biết, Giang Hoài Châu là mối quan hệ quan trọng, nhưng sự bạo hành của ông ta cũng là điều họ không muốn lan ra ngoài. Họ chỉ có thể trút giận lên con gái mình.
BỐ NUÔI TRẦN LINH
(Thở dài nặng nề, giọng đầy oán trách)
Trần Linh, con làm mẹ cha xấu hổ quá.
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Lườm Lâm Thất, sau đó quay sang Trần Linh, giọng gằn từng tiếng)
Được lắm. Coi như hôm nay bà thua. Nhưng con đừng hòng nghĩ mọi chuyện kết thúc ở đây. Chúng ta sẽ nói chuyện sau!
Nói rồi, mẹ nuôi Trần Linh quay phắt người, lôi kéo cha nuôi ra khỏi phòng khách. Bà ta vẫn còn lẩm bẩm những lời đe dọa về sự phụ thuộc của công ty vào nhà họ Giang. Cánh cửa phòng khách đóng sầm lại, để lại Trần Linh trong sự tĩnh lặng đột ngột, bên cạnh Lâm Thất. Anh ta vẫn đứng đó, một người bảo vệ lặng lẽ, như một bức tường thành vững chãi che chắn cho cô khỏi những giông tố. Trần Linh ngước nhìn anh, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh.
CĂNG THẲNG ĐẾN TỘT ĐỘ. Mẹ nuôi Trần Linh, với bộ dạng tức giận nhưng bất lực, lôi kéo cha nuôi ra khỏi phòng khách, để lại Trần Linh một mình trong căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ. Ánh mắt cô tìm kiếm sự an ủi ở Lâm Thất, người vệ sĩ kiên định đang đứng chắn trước mặt cô. Anh ta vẫn im lặng, nhưng sự hiện diện của anh ta mang lại cho Trần Linh một cảm giác an toàn mong manh.
Sáng hôm sau, tại căn biệt thự sang trọng. Trần Linh ngồi ở bàn ăn, ánh mắt nhìn trân trối vào màn hình điện thoại. Cổ họng cô nghẹn lại. Một thông báo hiển thị trên màn hình: “Tài khoản của quý khách đã bị tạm khóa.” Cô run rẩy nhấn vào xem chi tiết, mọi thứ hiện ra trước mắt cô như một cơn ác mộng. Số dư tài khoản hiển thị 0 đồng.
TRẦN LINH
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Không thể nào…
Cô lập tức gọi cho cha nuôi. Cuộc gọi vang lên vài tiếng tút tút rồi tắt máy. Cô gọi lại, vẫn chỉ là sự im lặng đáng sợ. Một cảm giác hoảng loạn dâng lên trong lòng. Cô vội vàng chạy vào phòng làm việc của cha nuôi, hy vọng tìm thấy câu trả lời. Cánh cửa phòng làm việc khép hờ. Cô đẩy nhẹ bước vào.
Trong phòng, cha nuôi đang ngồi trước máy tính, gương mặt tái mét, bàn tay run rẩy liên tục lướt trên chuột. Ông ta dường như không nhận ra sự xuất hiện của Trần Linh.
TRẦN LINH
(Giọng hoảng hốt)
Cha ơi, chuyện gì đã xảy ra vậy ạ? Tài khoản của con…
CHA NUÔI TRẦN LINH
(Ngẩng phắt lên, đôi mắt đầy tuyệt vọng)
Linh à… công ty… công ty của chúng ta sắp phá sản rồi con ơi! Nhà họ Giang… họ đã rút hết vốn đầu tư. Toàn bộ mọi thứ… tan thành mây khói.
Giọng ông ta lạc đi. Trần Linh đứng sững lại, mọi thứ xung quanh như sụp đổ. Cô nhớ lại lời mẹ nuôi đã nói: “Giang Hoài Châu có thể khiến công ty của cha con tan thành mây khói chỉ trong một đêm.” Giờ đây, lời đe dọa đó đã trở thành hiện thực tàn khốc. Cô cảm thấy mình là kẻ tội đồ.
TRẦN LINH
(Nước mắt lưng tròng)
Không… không thể nào…
CHA NUÔI TRẦN LINH
(Ôm mặt, giọng nghẹn ngào)
Chúng ta không còn gì nữa rồi con. Tất cả là tại con… tại con đã làm Giang Hoài Châu tức giận.
Những lời trách móc của cha nuôi như dao cứa vào trái tim Trần Linh. Cô cảm thấy nghẹt thở, mọi hy vọng vụt tắt. Cô bước ra khỏi phòng làm việc, bóng lưng cô đơn và bất lực. Anh ta, Lâm Thất, vẫn đứng đó, như một người canh gác lặng lẽ. Anh ta nhìn thấy sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt Trần Linh, sự biến đổi đột ngột từ bình tĩnh sang hoảng loạn. Anh ta tiến lại gần.
LÂM THẤT
(Giọng trầm ấm, pha lẫn sự quan tâm)
Cô Trần, cô có ổn không?
Trần Linh lắc đầu, nước mắt tuôn rơi. Cô nhìn Lâm Thất, đôi mắt đầy vẻ cầu xin.
TRẦN LINH
(Giọng run rẩy, nghẹn ngào)
Công ty… công ty nhà mình… sắp phá sản rồi, Lâm Thất. Bị nhà họ Giang…
Cô không thể nói hết câu. Cơn tuyệt vọng bủa vây lấy cô. Lâm Thất nhìn cô, ánh mắt thoáng lên một tia suy tư sâu sắc. Anh ta nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình.
LÂM THẤT
(Nhẹ nhàng, giọng chắc chắn)
Cô Trần, cô có muốn tôi tìm hiểu thêm về việc kinh doanh của nhà họ Giang không? Có thể… có cách nào đó.
Lời đề nghị của Lâm Thất như một tia sáng le lói trong bóng tối mịt mùng của Trần Linh. Cô ngước nhìn anh, trong ánh mắt hiện lên một chút hy vọng mong manh.
LÂM THẤT
(Nhẹ nhàng, giọng chắc chắn)
Cô Trần, cô có muốn tôi tìm hiểu thêm về việc kinh doanh của nhà họ Giang không? Có thể… có cách nào đó.
Trần Linh ngước nhìn anh, trong ánh mắt hiện lên một chút hy vọng mong manh. Cô gật đầu, nước mắt vẫn còn đọng trên mi.
TRẦN LINH
(Giọng yếu ớt)
Anh… anh có thể làm được sao?
Lâm Thất nhìn thẳng vào mắt Trần Linh, ánh mắt anh kiên định và đầy quyết tâm.
LÂM THẤT
Tôi sẽ cố gắng hết sức. Cô chỉ cần tin tưởng tôi.
Trần Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt nhưng chứa đựng cả sự biết ơn. Cô tin rằng Lâm Thất không chỉ là vệ sĩ mà còn là người duy nhất cô có thể dựa vào lúc này.
Trong căn biệt thự xa hoa, Giang Hoài Châu đang ngồi trong thư phòng, nhâm nhi ly rượu vang đỏ. Tay anh ta lướt trên màn hình máy tính, xem xét các báo cáo tài chính. Một nụ cười đầy ẩn ý nở trên môi. Anh ta biết rõ kế hoạch của mình đã thành công.
GIANG HOÀI CHÂU
(Tự nhủ, giọng khinh miệt)
Trần Linh, cô nghĩ cô có thể chống lại tôi sao? Cái gia đình ăn bám đó sẽ sớm phải quỳ gối cầu xin.
Đúng lúc này, điện thoại của Giang Hoài Châu reo lên. Là cuộc gọi từ một người bạn thân, một trong những người đã có mặt tại quán bar tuần trước.
GIANG HOÀI CHÂU
(Giọng cau có)
Gì?
BẠN CỦA GIANG HOÀI CHÂU (GIỌNG QUA ĐIỆN THOẠI)
Ê, tao vừa nghe tin về công ty nhà Trần Linh. Khá là… thú vị đấy. Nhưng mà, này, có vẻ như mọi chuyện không đơn giản như mày nghĩ đâu. Có vài người đang để ý đến vụ này rồi.
Giang Hoài Châu nhíu mày, vẻ tự mãn trên mặt chợt biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác.
GIANG HOÀI CHÂU
(Giọng trầm xuống)
Ý mày là sao? Ai đang để ý?
BẠN CỦA GIANG HOÀI CHÂU (GIỌNG QUA ĐIỆN THOẠI)
Tao không biết chắc. Nhưng có vẻ như có một tay thám tử tư khá tài năng đang đào bới mọi thứ liên quan đến Trần Vi. Và hình như anh ta đang nhắm vào cả mày nữa đấy.
Giang Hoài Châu siết chặt ly rượu. Cái tên Trần Vi chợt khiến anh ta khựng lại. Dù đã qua hai năm, cái chết của cô ta vẫn luôn là một bóng ma ám ảnh.
GIANG HOÀI CHÂU
(Lẩm bẩm)
Trần Vi…
Anh ta nhớ lại những giao dịch bất thường mà anh ta đã thực hiện cách đây hai năm, ngay trước khi Trần Vi qua đời. Những giao dịch mà anh ta đã cố gắng che đậy.
Cùng lúc đó, tại một quán cà phê yên tĩnh, Lâm Thất đang cắm cúi vào chiếc laptop của mình. Trước mặt anh là một màn hình đầy rẫy những biểu đồ, các dòng mã phức tạp và những báo cáo tài chính. Anh ta đang lục lọi thông tin về công ty của Giang Hoài Châu, lần theo từng giao dịch, từng khoản đầu tư.
LÂM THẤT
(Nhìn vào màn hình, giọng trầm tư)
Những giao dịch này… chúng diễn ra rất nhanh. Và có vẻ như có sự can thiệp từ một số tài khoản ẩn danh.
Anh ta lật lại các hồ sơ cũ, tìm kiếm manh mối về cái chết của Trần Vi hai năm trước. Anh ta biết rằng để giúp Trần Linh, anh phải tìm ra sự thật đằng sau tất cả. Anh ta phát hiện ra một số khoản tiền lớn đã được chuyển đi ngay trước cái chết của Trần Vi, và người nhận những khoản tiền đó lại là một công ty “ma” mà anh ta từng nghe nói đến trong các vụ bê bối.
Anh ta gấp màn hình laptop lại, ánh mắt đầy suy tư. Anh ta gọi cho Trần Linh.
LÂM THẤT
(Giọng điềm tĩnh)
Cô Trần, tôi nghĩ tôi đã tìm thấy một số manh mối quan trọng về cái chết của chị cô.
Đầu dây bên kia, Trần Linh đang ngồi một mình trong căn phòng khách lạnh lẽo. Nghe thấy lời của Lâm Thất, cô lập tức ngồi thẳng dậy.
TRẦN LINH
(Giọng gấp gáp)
Thật sao, Lâm Thất? Anh đã tìm thấy gì?
LÂM THẤT
Những giao dịch đáng ngờ liên quan đến công ty của Giang Hoài Châu và một số tài khoản ẩn danh. Có vẻ như mọi thứ đều bắt đầu từ hai năm trước, gần thời điểm chị gái cô qua đời.
Trần Linh cảm thấy tim mình đập mạnh. Hóa ra, cái chết của Trần Vi không chỉ là một tai nạn. Có một âm mưu đằng sau đó, và nó có liên quan trực tiếp đến Giang Hoài Châu. Cô cảm thấy một làn sóng giận dữ và quyết tâm dâng trào.
TRẦN LINH
(Giọng kiên định)
Em… em muốn biết tất cả. Anh hãy cho em biết mọi thứ anh tìm thấy.
LÂM THẤT
Được. Tôi sẽ sắp xếp một cuộc gặp sớm nhất có thể. Cô hãy cẩn thận, tôi không chắc Giang Hoài Châu biết tôi đang điều tra, nhưng anh ta có thể đã bắt đầu nghi ngờ.
Trần Linh cúp máy, ánh mắt nhìn xa xăm. Cô hiểu rằng mình đang bước vào một cuộc chiến đầy nguy hiểm. Nhưng vì chị gái, vì công ty, cô sẽ không lùi bước.
Ngoài trời, mưa rơi nặng hạt, quất vào cửa kính tạo thành những đường vân dài, mờ ảo. Trong căn biệt thự giờ đây chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh nến lập lòe hắt lên những mảng tường cũ kỹ, khắc họa nên một không khí tĩnh mịch đến nao lòng. Trần Linh ngồi trên chiếc sofa bọc nhung, đôi mắt nhìn xa xăm vào ngọn lửa đang nhảy múa, từng đợt gió lạnh luồn qua khe cửa sổ như cố xé toạc sự bình yên mỏng manh.
Lâm Thất ngồi đối diện, ánh mắt anh dịu lại khi quan sát Trần Linh. Anh hiểu rằng đêm nay không chỉ có mưa giông bên ngoài, mà còn có bão tố trong lòng cô. Anh chậm rãi châm thêm một ngọn nến nữa, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh lẽo.
LÂM THẤT
(Giọng trầm ấm, nhẹ nhàng)
Cô Trần, trời mưa thế này, tâm trạng cô chắc không tốt. Có lẽ… cô muốn nói chuyện gì đó?
Trần Linh khẽ rùng mình, không phải vì lạnh. Cô nhìn Lâm Thất, ánh mắt cô giờ đây không còn vẻ hoang mang, thay vào đó là một sự tin tưởng ngầm. Cô đã suy nghĩ rất nhiều kể từ khi anh xuất hiện, từ cái lần cô bị sỉ nhục ở quán bar, đến cái lần anh kiên quyết bảo vệ cô. Hơn cả một vệ sĩ, anh là người duy nhất cô cảm thấy mình có thể trút bầu tâm sự.
TRẦN LINH
(Giọng hơi run, nhưng kiên định)
Lâm Thất… anh có biết… tại sao tôi lại trở thành vợ của Giang Hoài Châu không?
Lâm Thất im lặng lắng nghe, anh không xen vào, chỉ gật đầu khuyến khích cô nói tiếp.
TRẦN LINH
(Hít một hơi sâu, bắt đầu kể)
Tôi… tôi là con nuôi. Hai người họ, cha mẹ nuôi của tôi… họ không hề yêu thương tôi. Họ chỉ xem tôi như một công cụ để duy trì mối quan hệ với nhà họ Giang. Ông Giang, cha của Hoài Châu, và cha tôi… họ là bạn làm ăn lâu năm, nhưng công ty nhà tôi lại phụ thuộc rất nhiều vào nhà họ Giang. Khi tôi lớn lên, họ ép tôi gả cho Giang Hoài Châu, để giữ vững cái gọi là “liên thông gia” đó.
Cô dừng lại, ánh mắt nhìn vào ngọn nến như nhìn vào quá khứ đau buồn.
TRẦN LINH (TIẾP TỤC)
Và Trần Vi… chị gái tôi… anh biết không, chị ấy là mối tình đầu của Giang Hoài Châu. Chuyện này… anh ta luôn căm ghét tôi vì tôi giống chị ấy. Có lẽ, anh ta nhìn thấy hình bóng của chị Vi trong tôi, và sự căm ghét đó lại càng lớn hơn. Hai năm trước, khi chị tôi mất… đó là một cú sốc lớn. Tôi không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện đó. Sau này, khi tôi bị ép gả cho anh ta, tôi mới dần nhận ra… có điều gì đó không ổn.
Lâm Thất khẽ siết nắm tay, anh đã đoán được phần nào nhưng khi nghe chính Trần Linh kể lại, anh cảm thấy một làn sóng giận dữ âm ỉ dâng lên. Anh biết cô đã phải chịu đựng những gì.
LÂM THẤT
(Giọng trầm thấp, pha lẫn sự đồng cảm)
Cô Trần, tôi hiểu. Và tôi tin rằng những gì tôi đang điều tra… sẽ vén màn được bí mật đó.
Trần Linh ngẩng lên nhìn Lâm Thất, trong ánh mắt anh, cô thấy sự chân thành và quyết tâm. Cô cảm thấy một tia ấm áp lan tỏa trong trái tim mình.
TRẦN LINH
(Giọng nhỏ dần, đầy cảm xúc)
Em biết… anh đang cố gắng giúp em. Em cũng… em cũng đã từng nghĩ, mọi chuyện chỉ là… do em không đủ tốt. Em không thể làm vừa lòng ai cả. Cha mẹ nuôi trách móc, Giang Hoài Châu khinh bỉ… Tôi mất đi vị giác, không còn cảm nhận được mùi vị gì nữa. Cuộc sống của tôi… giống như một mảng màu xám xịt. Nhưng… khi anh ở đây, khi anh nói rằng anh sẽ cố gắng hết sức… tôi cảm thấy… có một hy vọng nhỏ nhoi. Anh là người duy nhất… mà tôi cảm thấy anh thật sự quan tâm đến tôi.
Nước mắt cô lăn dài trên má, nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của niềm tin le lói giữa bóng tối. Lâm Thất chỉ nhìn cô, không nói gì thêm. Anh biết, lời nói lúc này là thừa thãi. Hành động mới là thứ quan trọng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn đều đều rơi. Anh thầm nghĩ, cơn mưa này sẽ sớm tạnh. Và rồi, bình minh sẽ tới.
Trần Linh chìm vào giấc ngủ, nhưng đó không phải là sự nghỉ ngơi. Bóng tối bủa vây, âm thanh mưa rơi ngày càng lớn, như tiếng gào thét từ địa ngục. Cô thấy mình đứng giữa một khung cảnh mờ ảo, chỉ có duy nhất hình bóng chị gái mình – Trần Vi. Trần Vi trông thật tiều tụy, đôi mắt mở to, hoảng loạn nhìn về một phía. Trần Linh cố gắng gọi tên chị, nhưng âm thanh nghẹn lại trong cổ họng. Trần Vi run rẩy, như muốn nói điều gì đó. Ánh mắt chị dán chặt vào một bóng người mờ ảo, đầy đe dọa, đó là Giang Hoài Châu. Nỗi sợ hãi tột cùng tỏa ra từ Trần Vi, bao trùm cả không gian. Trần Linh cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ chị, một nỗi bi thương không lời.
Bất chợt, một cơn gió lạnh buốt thổi qua, kéo Trần Linh ra khỏi giấc mơ. Cô bật dậy, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mồ hôi túa ra như tắm. Căn phòng vẫn chìm trong bóng tối, chỉ có ánh nến leo lét hắt lên những khuôn hình kỳ dị trên tường. Tiếng mưa vẫn không ngớt, mỗi hạt rơi xuống cửa kính như đập vào tâm can cô.
Trần Linh ôm chặt lấy mình, hơi thở gấp gáp. Giấc mơ ấy quá chân thực, quá ám ảnh. Hình ảnh đôi mắt sợ hãi của Trần Vi, ánh mắt nhìn về phía Giang Hoài Châu, khắc sâu vào tâm trí cô.
TRẦN LINH
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Chị… chị ơi…
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh như mực. Những suy nghĩ hỗn loạn lướt qua đầu cô. Lời mẹ nuôi, sự khinh bỉ của cha nuôi, những lời chế giễu ở quán bar, và cả cái chết bí ẩn của chị gái. Mọi thứ dường như kết nối lại với nhau, tạo thành một bức tranh u ám.
TRẦN LINH
(Suy nghĩ, giọng nội tâm, đầy căm hận và hoảng sợ)
Không thể nào… Chị ấy không thể tự sát. Không bao giờ. Ánh mắt đó… sự sợ hãi đó… Chị ấy đã bị ép buộc. Chắc chắn là bị ép buộc.
Trần Linh siết chặt tay, móng tay đâm vào da thịt. Cô cảm nhận được nỗi đau thể xác, nhưng nó không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày xéo tâm can. Cô nhớ lại những lời Giang Hoài Châu nói, những hành động bạo hành của anh ta. Anh ta ghét cô, luôn ghét cô, vì cô giống Trần Vi.
TRẦN LINH
(Ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên tia quyết tâm)
Giang Hoài Châu… anh đã làm gì chị tôi? Anh đã làm gì chị tôi?
Sự thật về cái chết của Trần Vi, giờ đây không còn là một bí ẩn. Nó đã biến thành một lời buộc tội, một ngọn lửa căm thù bùng cháy trong lòng Trần Linh. Cô thề sẽ tìm ra sự thật, bằng mọi giá. Lâm Thất, người vệ sĩ duy nhất cô có thể tin tưởng, sẽ là chìa khóa. Cô cần anh, cần sự giúp đỡ của anh để vạch trần bộ mặt thật của Giang Hoài Châu và những kẻ đứng sau nó.
Trần Linh nhìn chằm chằm vào bóng tối, như thể đang đối diện với kẻ thù của mình. Tiếng mưa vẫn rơi, nhưng giờ đây nó không còn nghe đáng sợ nữa. Nó giống như một bản giao hưởng của sự phẫn uất, thôi thúc cô hành động.
Lâm Thất bước vào căn phòng. Ánh đèn phòng khách hắt lên khuôn mặt anh sự nghiêm nghị vốn có, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt là một tia châm biếm lạnh lẽo. Trần Linh đã ngồi đợi sẵn, đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe vì khóc, nhưng ánh lửa quyết tâm đã nhóm lên thay thế nỗi u sầu. Cô nhìn Lâm Thất, chờ đợi.
Lâm Thất đặt một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ lên bàn cà phê. Anh mở nắp, để lộ hai vật chứng. Vật đầu tiên là một chiếc USB nhỏ.
LÂM THẤT
Đây là đoạn ghi âm cuối cùng của chị gái cô. Tôi đã cố gắng hết sức để khôi phục.
Trần Linh run rẩy cầm lấy chiếc USB. Cô cắm vào chiếc laptop nhỏ đang mở sẵn. Một giọng nói yếu ớt, đầy sợ hãi vang lên.
GIỌNG TRẦN VI (QUA MÁY GHI ÂM)
(Thều thào, đứt quãng)
Châu… anh đừng… đừng làm vậy… Em… em không muốn… Đừng hại em… Linh… cứu em…
Đoạn ghi âm kết thúc đột ngột. Trần Linh đặt tay lên miệng, cố ngăn mình không phát ra tiếng nấc. Cô nhìn Lâm Thất, đôi mắt cầu khẩn.
TRẦN LINH
Chị ấy đã rất sợ hãi…
Lâm Thất gật đầu, rồi anh lấy ra một tập tài liệu dày cộp từ trong túi áo khoác. Anh mở nó ra, lật đến những trang có biểu đồ và con số chi chít.
LÂM THẤT
Và đây là hồ sơ tài chính. Cho thấy một giao dịch làm ăn mờ ám mà chị gái cô đã bị ép buộc tham gia với Giang Hoài Châu. Một khoản đầu tư khổng lồ đổ vào một công ty ma, không có bất kỳ tài sản thực tế nào. Chị cô đã bị cắt khỏi mọi quyền kiểm soát.
Anh đẩy tập hồ sơ về phía Trần Linh.
LÂM THẤT
Sau đó, khi mọi thứ vỡ lở, Giang Hoài Châu đã tạo ra một vụ tai nạn. Theo lời khai của một vài người làm cũ mà tôi đã tiếp cận, anh ta luôn tìm cách dồn ép chị gái cô. Anh ta căm ghét cô vì cô giống chị gái mình, nhưng lại chiếm đoạt tài sản của chị gái cô. Mọi thứ đều dẫn đến một kết luận duy nhất.
Lâm Thất nhìn thẳng vào mắt Trần Linh. Giọng anh trầm và lạnh.
LÂM THẤT
Giang Hoài Châu có liên quan trực tiếp đến cái chết của chị gái cô.
Trần Linh chết lặng. Mọi bằng chứng, mọi lời nói đều như lưỡi dao cứa vào tim cô. Cái chết của Trần Vi không phải là tai nạn, không phải là tự sát. Nó là một vụ giết người. Nước mắt bỗng trào ra, lăn dài trên gò má. Cô không thể tin được người đàn ông cô gọi là chồng, lại có thể tàn độc đến vậy. Nó vượt quá sức tưởng tượng của cô. Sự thật tàn khốc này khiến cô choáng váng.
Trần Linh nhìn chằm chằm vào tập tài liệu trên bàn, tay run rẩy. Giọng nói của chị gái vẫn còn văng vẳng bên tai, từng lời đều là bằng chứng không thể chối cãi. Máu lạnh dường như rút cạn khỏi cơ thể cô. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt như hai ngọn lửa giận dữ thiêu đốt cha mẹ nuôi.
TRẦN LINH
(Giọng khàn đặc, đầy căm phẫn)
Cha mẹ… Cha mẹ biết chuyện này sao? Cha mẹ biết anh ta đã làm gì với chị con? Mà vẫn im lặng?
Mẹ nuôi Trần Linh nhìn cô, nước mắt lưng tròng. Bà nhìn xuống đôi tay mình, như đang cố gắng xóa đi thứ gì đó vô hình. Cha nuôi Trần Linh đứng khoanh tay, vẻ mặt đầy bực bội và tránh né.
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Làu bàu, giọng run rẩy)
Chúng ta… chúng ta không biết gì cả, Linh à… Mọi chuyện xảy ra quá nhanh…
TRẦN LINH
(Cười khẩy, tiếng cười như tiếng thủy tinh vỡ)
Không biết? Từng khoản đầu tư mờ ám, từng lần ép buộc, từng cái chết bị che đậy… Cha mẹ nói không biết? Hay là cha mẹ chọn cách không biết? Vì nhà máy của cha mẹ vẫn đang hoạt động tốt nhờ vào tiền của nhà Giang, đúng không?
Cha nuôi Trần Linh thở phào, như vừa được minh oan.
CHA NUÔI TRẦN LINH
Con nói linh tinh gì vậy? Làm sao chúng ta có thể biết chuyện đó? Giang Hoài Châu là người làm ăn lớn, làm sao chúng ta dám xen vào?
TRẦN LINH
(Ánh mắt sắc lạnh, nhìn thẳng vào cha mẹ)
Con gái ruột của cha mẹ thì sao? Chị con, chị Vi, thì sao? Cha mẹ có bao giờ nghĩ đến chị ấy không? Hay chỉ nghĩ đến cái lợi trước mắt?
Mẹ nuôi Trần Linh bật khóc nức nở. Bà ôm mặt, vai run lên từng đợt.
MẸ NUÔI TRẦN LINH
(Khóc nấc)
Chúng ta sợ hãi, con à. Giang Hoài Châu quá mạnh… Anh ta có thể hủy hoại tất cả chúng ta chỉ trong một đêm… Chúng ta không còn cách nào khác…
TRẦN LINH
(Đứng bật dậy, giọng cao vút)
Không còn cách nào khác? Vậy mà cha mẹ vẫn ép con cưới anh ta! Để bảo vệ cái nhà máy mục nát này? Để bảo vệ cái danh phận hão huyền này? Cha mẹ có biết anh ta đã làm gì con không? Anh ta đã biến con thành trò cười, biến con thành công cụ để trả thù cho chị con!
Cô chỉ vào tập tài liệu trên bàn, rồi chỉ vào mặt cha mẹ nuôi.
TRẦN LINH
Mọi thứ đều có bằng chứng ở đây! Chị con không chết một cách vô cớ. Cha mẹ đã bán con, bán cả linh hồn của chị con để đổi lấy an toàn giả tạo. Con không cần cha mẹ nữa. Con sẽ tự mình đòi lại công bằng cho chị con!
Trần Linh quay người, bước nhanh ra khỏi phòng, để lại cha mẹ nuôi chìm trong nước mắt và sự day dứt muộn màng. Lâm Thất đứng tựa vào tường, ánh mắt không một chút cảm xúc. Anh đã thấy hết, đã nghe hết. Kế hoạch của anh, giờ đây, có thêm một động lực mới: trả thù cho cả Trần Vi và Trần Linh.
Trần Linh đóng sầm cửa, trái tim đập điên cuồng trong lồng ngực. Tập tài liệu trên tay như một quả bom nổ chậm, phơi bày toàn bộ sự thật tàn khốc. Lời nói của cha mẹ nuôi vẫn văng vẳng bên tai, một sự phản bội cay đắng. Cô biết mình không thể ở lại đó một giây nào nữa.
Đêm đen bao trùm thành phố khi Trần Linh lao ra đường. Ánh mắt cô dán chặt vào chiếc điện thoại, một ý nghĩ liều lĩnh lóe lên. Cô cần một người có thể giúp mình, một người đủ mạnh mẽ để đối đầu với Giang Hoài Châu. Chợt nhớ đến Lâm Thất, người đàn ông bí ẩn cô gặp ở bệnh viện tuần trước.
Tại một căn nhà bỏ hoang, không gian lạnh lẽo, ẩm thấp. Ánh đèn pin chập chờn rọi vào khuôn mặt thất thần của Trần Linh. Hai gã đàn ông to lớn đứng chắn ngang lối ra, ánh mắt hung tợn. Giang Hoài Châu bước ra từ bóng tối, nụ cười mỉa mai trên môi.
GIANG HOÀI CHÂU
(Gằn giọng, pha chút tàn độc)
Trần Linh. Cô nghĩ mình có thể trốn thoát sao? Cô nghĩ có thể chống lại tôi sao?
Trần Linh run rẩy, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên cường nhìn thẳng vào hắn.
TRẦN LINH
Anh muốn gì? Anh đã làm gì với chị tôi?
GIANG HOÀI CHÂU
(Cười khẩy)
Chị cô ấy ư? Cô ta là con tốt thí của tôi. Và cô, Trần Linh, cũng vậy. Cô là công cụ để tôi trả thù, để tôi đạt được mọi thứ tôi muốn. Cái bí mật cô đang giữ trong tay, nó sẽ là thứ chôn vùi cô.
Giang Hoài Châu tiến lại gần, ánh mắt khóa chặt vào cô. Hắn đưa tay vuốt ve gò má Trần Linh, hành động đầy ghê tởm.
GIANG HOÀI CHÂU
(Thì thầm vào tai Trần Linh)
Cô sẽ chết cùng với bí mật này. Không ai biết đến. Không ai tìm thấy.
Trần Linh né tránh bàn tay dơ bẩn của hắn, cảm giác tuyệt vọng dâng lên. Cô nhìn xung quanh, căn nhà hoang tàn, không lối thoát. Gió rít qua những ô cửa vỡ, như tiếng khóc than ai oán. Mạng sống của cô, giờ đây, chỉ còn mong manh như sợi tóc.
Linh run rẩy, nhìn quanh căn nhà hoang tàn. Nước mắt cô như chực trào ra, nhưng một tia lửa căm thù bùng cháy dữ dội. Giang Hoài Châu cười nhạt, đôi mắt hắn lóe lên sự đắc thắng. Hai tên đàn em của hắn tiến lên, định tóm lấy Linh.
Bỗng, một bóng đen lao vụt qua khung cửa vỡ. Lâm Thất, với ánh mắt sắc như dao, lao thẳng vào giữa hai tên đàn em. Tiếng va chạm dữ dội vang lên. Lâm Thất di chuyển như một cơn lốc, tung ra những đòn đánh chính xác và tàn bạo. Hai tên đàn em nhanh chóng bị hạ gục, nằm sóng soài trên sàn nhà bẩn thỉu.
Giang Hoài Châu sững sờ, rồi giận dữ gầm lên. Hắn rút ra một con dao găm sáng loáng.
GIANG HOÀI CHÂU
(Gằn giọng)
Lâm Thất! Mày dám cản đường tao? Mày muốn chết?
Lâm Thất không nói gì, chỉ tiến về phía Giang Hoài Châu, dáng vẻ hiên ngang. Anh ta không hề nao núng trước con dao găm.
LÂM THẤT
(Giọng kiên định, vang vọng)
Tôi đã hứa sẽ bảo vệ cô ấy bằng mọi giá!
Giang Hoài Châu lao tới, con dao lóe lên trong không khí. Lâm Thất né tránh, rồi tung một cú đá mạnh vào tay hắn. Con dao rơi xuống sàn. Cuộc chiến trở nên khốc liệt. Tiếng gầm gừ, tiếng va chạm của cơ thể, tiếng đồ đạc đổ vỡ vang vọng khắp căn nhà hoang. Giang Hoài Châu, dù hung hãn, nhưng không phải là đối thủ của Lâm Thất. Sau một hồi vật lộn, Giang Hoài Châu bị quật ngã xuống đất.
Lâm Thất tiến lại gần, cúi xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Giang Hoài Châu.
LÂM THẤT
Ngươi đã làm gì Trần Linh? Nói đi.
Giang Hoài Châu ho sặc sụa, ánh mắt đầy thù hận. Hắn chỉ cười khẩy.
GIANG HOÀI CHÂU
Mày không hiểu gì đâu. Cô ta… cô ta chỉ là con tốt.
Lâm Thất nhìn Trần Linh, người vẫn đang đứng đó, chứng kiến tất cả. Anh ta quay lại phía cô.
LÂM THẤT
Cô không sao chứ?
Trần Linh gật đầu, đôi mắt vẫn còn đẫm lệ nhưng đã có chút tia hy vọng.
Lâm Thất đỡ lấy Trần Linh, anh ta cẩn thận kiểm tra xem cô có bị thương ở đâu không. Ánh mắt anh ta vẫn sắc lạnh hướng về phía Giang Hoài Châu đang nằm dưới sàn, đôi mắt đầy căm hận và bất lực.
LÂM THẤT
(Giọng trầm, đầy sức nặng)
Ngươi đã sai lầm khi động vào cô ấy.
Bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát ngày càng gần. Giang Hoài Châu nhìn thấy đèn xanh đỏ nhấp nháy qua khung cửa sổ vỡ, hắn điên cuồng vùng vẫy.
GIANG HOÀI CHÂU
Không! Không thể nào! Mày… mày không có bằng chứng gì hết!
Cửa chính của ngôi nhà bị đá tung. Các cảnh sát ập vào, vũ trang đầy đủ. Họ nhanh chóng khống chế Giang Hoài Châu.
CẢNH SÁT TRƯỞNG
(Giọng oang oang)
Giang Hoài Châu, anh bị bắt vì tội hành hung và cố ý gây thương tích!
Giang Hoài Châu gào thét, giãy giụa trong vòng tay các cảnh sát, ánh mắt hắn chỉ hướng về phía Trần Linh với sự căm ghét tột cùng.
GIANG HOÀI CHÂU
Trần Linh! Mày sẽ không yên đâu! Tao sẽ không để mày yên!
Trần Linh nhìn Giang Hoài Châu bị còng tay dẫn đi, bóng lưng cô đơn và đáng thương của hắn dưới ánh đèn xe cảnh sát. Một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có lan tỏa trong lòng cô. Nỗi sợ hãi, sự uất ức, tất cả dường như tan biến theo từng bước chân của hắn. Cô biết, từ giờ, cô đã thực sự được giải thoát khỏi địa ngục trần gian này. Cô quay sang nhìn Lâm Thất, ánh mắt biết ơn và một chút gì đó… mới mẻ.
LÂM THẤT
(Nhìn vào mắt Trần Linh, giọng dịu lại)
Cô đã an toàn rồi.
Trần Linh gật đầu, cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành sau cơn mưa bão. Mất vị giác đã từng là nỗi ám ảnh, nhưng giờ đây, cô cảm thấy mọi giác quan của mình như được hồi sinh, ngay cả khi chưa ăn gì. Mùi bụi bặm, mùi máu tanh lẫn trong không khí, tất cả đều chân thật.
Cảnh sát lần lượt ra khỏi căn nhà, để lại Trần Linh và Lâm Thất đứng giữa đống đổ nát. Ánh mắt Lâm Thất vẫn dõi theo bóng dáng những chiếc xe cảnh sát khuất dần. Mối đe dọa từ Giang Hoài Châu đã chính thức chấm dứt.
Cảnh sát khuất dần, để lại Trần Linh và Lâm Thất đứng giữa sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Đống đổ nát còn đó, minh chứng cho cuộc sống ngột ngạt vừa được rũ bỏ. Trần Linh hít một hơi thật sâu, không còn cảm giác buồn nôn hay khó chịu như trước. Mọi thứ đều rõ ràng, chân thực. Lâm Thất quay lại nhìn cô, ánh mắt anh ta không còn vẻ cảnh giác hay lạnh lùng thường trực, mà thay vào đó là sự dịu dàng hiếm hoi. Anh ta tiến lại gần, bàn tay to lớn, rắn chắc khẽ chạm vào tay cô.
LÂM THẤT
Cô đã an toàn rồi.
Trần Linh ngước lên nhìn anh, một nụ cười yếu ớt nhưng chân thành nở trên môi.
TRẦN LINH
Cảm ơn anh.
Cô biết, câu nói “cảm ơn” là không đủ để diễn tả hết sự biết ơn trong lòng. Anh không chỉ là người bảo vệ, mà còn là người đã đưa cô ra khỏi vực sâu. Mất vị giác, sự cô độc, nỗi sợ hãi, tất cả dường như đang dần tan biến. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, một sự ấm áp chưa từng có trước đây.
Bây giờ, hãy tua nhanh thời gian. Vài tháng đã trôi qua.
Một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, ánh nắng vàng cam trải dài trên khung cảnh yên bình. Trần Linh giờ đây đã tìm lại được chính mình. Cô có một công việc mới, một công việc mà cô tự mình kiếm sống, không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai, đặc biệt là gia đình nuôi bạc bẽo. Cô đã thuê một căn hộ nhỏ xinh, trang trí theo phong cách mà cô yêu thích. Cuộc sống của cô đã thực sự bắt đầu lại.
Lâm Thất vẫn luôn ở bên cạnh cô. Anh không còn là vệ sĩ với nhiệm vụ bảo vệ đơn thuần. Anh đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, là chỗ dựa vững chắc, là người bạn đời, người tri kỷ. Anh quan sát cô từ xa, ánh mắt trìu mến. Anh thấy cô cười nói vui vẻ với đồng nghiệp trong quán cà phê nhỏ cô đang làm. Anh thấy cô chăm sóc những chậu cây nhỏ trên ban công. Anh thấy cô thực sự hạnh phúc.
Chiều hôm nay, họ cùng nhau đi dạo trên con đường ven sông. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi mát của cuối ngày. Trần Linh nắm chặt tay Lâm Thất, cảm giác an toàn và yêu thương lan tỏa trong tim. Ánh hoàng hôn hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật lên vẻ rạng rỡ, thanh thoát.
LÂM THẤT
(Giọng trầm ấm, chứa đựng tất cả tình cảm)
Em biết không, mỗi khi nhìn em cười, anh lại cảm thấy thế giới này thật đẹp.
Trần Linh quay sang nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh hạnh phúc.
TRẦN LINH
Anh nói gì lạ vậy?
LÂM THẤT
Anh chỉ muốn nói… em là quan trọng nhất.
Câu nói giản dị nhưng chứa đựng sức nặng của cả một trái tim. Trần Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc. Cô biết, mình đã tìm thấy gia đình đích thực, tìm thấy tình yêu đích thực. Mọi đau khổ, mọi bất công trong quá khứ giờ đây chỉ còn là những trang sách đã khép lại. Trước mắt cô là một tương lai tươi sáng, nơi cô có anh, có sự bình yên, và quan trọng nhất, cô có chính mình.
Họ đứng đó, dưới bầu trời hoàng hôn, tay trong tay. Con đường phía trước có thể còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, Trần Linh biết rằng cô không còn cô đơn. Bên cạnh cô, luôn có Lâm Thất, người đàn ông đã đưa cô ra khỏi bóng tối, trao cho cô ánh sáng và tình yêu. Cánh tay anh vòng qua vai cô, kéo cô vào lòng. Nơi đây, trong vòng tay anh, cô tìm thấy sự bình yên trọn vẹn. Tiếng chim gọi bầy vang vọng, như lời chúc phúc cho tình yêu vừa chớm nở này. Mùi hương của hoa sữa thoang thoảng trong không khí, một mùi hương mà cô giờ đây có thể cảm nhận rõ ràng, giống như mọi thứ trong cuộc đời cô đã trở lại đúng vị trí của nó, đẹp đẽ và trọn vẹn.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*