“Con trai cưới vợ người dân tộc về chưa được tuần, bỗng đêm nào nó cũng lẩm nhẩm ngoài phòng khách, nhà tôi tán loạn mời thầy c-úng đến thì ch;/ết lặng khi người mà con trai nhắc đến mỗi đêm chính là…
Tuấn – con trai tôi – là đứa con trai duy nhất trong nhà. Nó đi công tác xây cầu ở vùng cao gần ba tháng, về thì nói muốn cưới vợ luôn. Vợ nó là người dân tộc Mông, tên gọi là Mía. Con bé ít nói, ngoan ngoãn, hay cúi đầu và không rời chồng nửa bước.
Dù hơi bất ngờ, nhưng thấy nó quyết tâm, vợ chồng tôi cũng chấp nhận. Lễ cưới đơn giản, tổ chức tại nhà riêng. Mía chuyển về sống chung với chúng tôi từ hôm đó.
Nhưng… mọi chuyện chỉ yên bình đúng ba ngày.
Đêm thứ tư, lúc 2 giờ sáng, tôi tỉnh dậy vì nghe thấy tiếng bước chân ngoài phòng khách. Nghĩ là trộm, tôi rón rén mở cửa, nhưng đứng sững khi thấy Tuấn đang ngồi dưới nền nhà, mặt hướng ra cửa chính, tay cầm nén nhang cháy dở, miệng lẩm nhẩm không ngừng.
Tôi ghé sát lại, tim thắt lại khi nghe rõ từng câu nó nói:
Nói xong, nó cười khe khẽ, rồi nằm lăn ra sàn ngủ như chưa có gì xảy ra.
Tôi hoảng, vội đánh thức cả nhà. Nhưng Mía – vợ nó – lại chỉ im lặng nhìn Tuấn và bảo:
“Không sao đâu bố. Chồng con… hay mơ vậy từ bé.”
Câu nói ấy khiến sống lưng tôi lạnh toát. Từ bé? Nó vừa mới cưới cô ta được bốn ngày!
Từ đêm đó, hôm nào nó cũng xuống phòng khách, đúng giờ ấy, lẩm nhẩm đúng những câu ấy, và kết thúc bằng một nụ cười quái lạ.
Nhà tôi loạn lên. Vợ tôi thì khóc, còn tôi lập tức gọi một người quen giới thiệu thầy Nghị – một thầy cú-ng có tiếng ở Hòa Bình – về xem giúp.
Thầy vừa bước vào, đã cau m-ày nói 1 câu khiến cả nhà phải sử-ng s-ốt… 👇👇”
“Không khí trong phòng khách đặc quánh lại. Thầy Nghị, người đàn ông với vầng trán cao và đôi mắt sắc như dao, chậm rãi đảo mắt một vòng. Ánh mắt ông lướt qua Tuấn, người vẫn ngồi ngây dại, rồi dừng lại ở Người mẹ đang nức nở. Cuối cùng, đôi mắt ấy dán chặt vào Mía, người con dâu mới đang đứng nép sau lưng
chồng.
Thầy Nghị không nhìn Tuấn, giọng trầm xuống, từng tiếng một găm vào không gian tĩnh lặng.
“Trong nhà có vong theo, nhưng không phải theo cậu này. Nó theo cô dâu mới.”
Câu nói vừa dứt, cả căn phòng như bị một luồng khí lạnh buốt tràn qua. Người mẹ điếng người, hét lên một tiếng rồi lảo đảo, suýt ngất đi nếu không có Người bố vội đỡ lấy. Bà lắp bắp, giọng lạc đi.
“Thầy… thầy nói gì vậy? Con Mía nó ngoan ngoãn hiền lành… không thể nào… không thể nào!”
Nhưng Người bố không còn nghe thấy lời vợ. Toàn bộ sự chú ý của ông đã dồn hết vào Mía. Ánh mắt ông, từ kinh ngạc chuyển sang nghi hoặc, rồi đông cứng lại thành sự dò xét lạnh lùng.
Mía đứng chết trân tại chỗ. Gương mặt con bé vốn hồng hào giờ trắng bệch như tờ giấy, đôi môi mím chặt lại run rẩy. Nó không dám ngẩng lên đối diện với bất kỳ ai, đầu cúi gằm xuống nền gạch hoa lạnh lẽo, hai bàn tay vặn xoắn lấy vạt áo đến nhàu nát. Cả người nó run lên bần bật, một sự run rẩy không thể che giấu.
Người bố gằn giọng, từng chữ rít qua kẽ răng.
“Mía! Cái câu ‘Chồng con… hay mơ vậy từ bé’ là có ý gì? Con nói đi!”
Câu hỏi như một nhát dao đâm thẳng vào sự im lặng. Mía giật nảy mình, đôi vai gầy co rúm lại. Con bé vẫn không ngẩng đầu, chỉ có tiếng khóc nức nở nghẹn lại trong cổ họng.
Thầy Nghị vẫn đứng yên, ánh mắt không rời Mía một giây, giọng nói của ông lại vang lên, đầy uy lực.
“Không phải tự nhiên mà nó theo. Phải có nợ, mới có đòi. Cô dâu, món nợ cô mang từ vùng cao về đây, sắp hại cả nhà này rồi.””
“Lời của thầy Nghị như một bản án tử hình giáng thẳng xuống đầu Mía. Con bé khuỵu xuống, hai tay chống trên nền gạch lạnh buốt như thể không còn chút sức lực nào để đứng vững. Nước mắt lã chã rơi, nhưng tiếng khóc lại bị nén chặt trong cổ họng, biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào, đứt quãng.
Người bố buông vợ ra, chậm rãi tiến về phía Mía, mỗi bước chân của ông như nện một nhát búa vào sự im lặng. Ông đứng sừng sững trước mặt con dâu, cái bóng cao lớn của ông đổ trùm lên thân hình nhỏ bé đang run rẩy của nó. Giọng ông trầm và đanh lại, không còn chút hơi ấm nào.
“Món nợ gì? Con trả lời bố đi Mía! Món nợ gì ở trên vùng cao mà con mang về đây?”
Mía ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, lắc đầu nguầy nguậy, đôi môi bật ra những âm thanh rời rạc.
“Con… con không biết… Con không có nợ nần gì hết… Thầy nói oan cho con… Bố ơi, con bị oan…”
“Oan?” Người bố gầm lên, sự kiên nhẫn cuối cùng đã cạn kiệt. Ông cúi xuống, túm lấy bả vai gầy của Mía, ép con bé phải nhìn thẳng vào mắt mình. “Vậy tại sao con lại nói dối chuyện thằng Tuấn? Tại sao con nói nó hay mơ từ bé trong khi nó chưa bao giờ như vậy? TẠI SAO?”
Câu hỏi cuối cùng của ông gần như là một tiếng hét. Mía giật bắn người, hoảng loạn tột độ. Con bé chỉ biết khóc, tiếng khóc vỡ oà thành tiếng, lắp bắp không thành câu.
“Con… con sợ… Con chỉ sợ bố mẹ lo lắng… Con không biết gì hết… Thật mà…”
Thái độ đó, những giọt nước mắt đó, trong mắt Người mẹ lúc này chỉ là sự giả dối trơ trẽn. Sự hoảng loạn của bà đã biến thành một cơn thịnh nộ khủng khiếp. Bà thoát khỏi vòng tay chồng, lao về phía Mía như một con thú dữ bị thương.
“Im đi! Đừng khóc lóc nữa! Tao không tin mày!”
Người mẹ gào lên, giọng nói khản đặc đi vì đau đớn và giận dữ. Đôi mắt bà long lên sòng sọc, chỉ thẳng tay vào mặt Mía.
“Nhìn con trai tao kia kìa! Nó ra nông nỗi này là vì mày! Chính mày! Chính mày đã hại con tao!”
Tiếng gào của bà xé nát không gian, xé nát cả chút hy vọng cuối cùng còn sót lại. Mía hoàn toàn suy sụp trước lời buộc tội cay nghiệt ấy, ngã vật ra sàn, tiếng khóc trở nên thảm thiết. Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, chỉ có Tuấn vẫn ngồi bất động, và thầy Nghị đứng yên lặng, ánh mắt sắc lạnh quan sát tất cả, như thể đang chờ đợi một điều gì đó còn kinh khủng hơn sắp sửa xảy ra.”
“Giữa mớ âm thanh hỗn loạn của tiếng gào thét và tiếng khóc lóc, giọng nói trầm đục của thầy Nghị bỗng vang lên, không lớn nhưng đủ sức nặng để át đi tất cả.
“Đủ rồi.”
Hai từ ngắn gọn như một nhát chém vô hình, chặt đứt cơn thịnh nộ của Người mẹ và sự tuyệt vọng của Mía. Cả Người bố và Người mẹ đều sững lại, quay phắt về phía người thầy cúng. Sự im lặng đột ngột bao trùm căn phòng, đặc quánh và ngột ngạt hơn cả trước đó.
Thầy Nghị không nhìn hai vợ chồng chủ nhà. Ánh mắt ông dán chặt vào Mía, người đang co rúm lại trên sàn nhà. Ông chậm rãi bước tới, đôi dép lê sột soạt trên nền gạch, mỗi tiếng động nhỏ lại khoét sâu vào sự tĩnh lặng.
“Đứng dậy.” Giọng thầy Nghị vẫn đều đều, không một chút cảm xúc. “Ta không cần nước mắt của cô. Nước mắt không giải quyết được món nợ này.”
Mía run rẩy, ngước đôi mắt sưng húp lên nhìn ông, trong đáy mắt là sự sợ hãi tột cùng. Con bé dường như đã đoán được điều ông sắp nói.
Thầy Nghị dừng lại ngay trước mặt nó. “Ta cần thứ mà cô luôn mang theo bên người. Vật tùy thân mà cô mang từ quê xuống. Đưa nó ra đây.”
Câu nói của ông khiến Người bố và Người mẹ ngơ ngác nhìn nhau. Vật tùy thân? Thứ gì cơ chứ?
Nhưng Mía thì không ngơ ngác. Toàn thân con bé cứng đờ. Phản ứng đầu tiên của nó là vô thức đưa tay lên ôm lấy ngực, một hành động tự vệ bộc phát. Đôi mắt nó mở to, hoảng loạn lắc đầu.
“Con… con không có gì hết…”
Thầy Nghị nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo. “Cô không có, hay là không dám đưa ra?”
Hành động của Mía không qua được mắt Người bố. Ông trừng mắt, chỉ thẳng vào người con dâu. “Nó giấu cái gì trong áo! Mày lấy ra mau! LẤY RA!”
Bị dồn vào chân tường, bị bao vây bởi những ánh mắt nghi kỵ và căm phẫn, Mía biết mình không còn đường lui. Hy vọng cuối cùng trong nó vụt tắt. Bàn tay đang ôm ngực của nó run lẩy bẩy. Chậm rãi, một cách miễn cưỡng đến cùng cực, nó thò tay vào lần trong lớp áo cũ, nơi cổ áo.
Tất cả mọi người đều nín thở theo từng cử động của nó.
Một chiếc túi vải gấm nhỏ, đã sờn cũ nhưng vẫn còn nhìn ra những hoa văn tinh xảo, được lôi ra. Mía nắm chặt nó trong lòng bàn tay, dường như không muốn buông.
“Đưa đây.” Thầy Nghị chìa bàn tay xương xẩu, gân guốc ra.
Mía nhắm nghiền mắt lại, nước mắt lại trào ra. Bàn tay nó từ từ mở ra, chiếc túi gấm nằm gọn trong lòng bàn tay thầy Nghị.
Ông không mở ra ngay. Ông lẳng lặng quan sát chiếc túi một lúc, ngón tay cái miết nhẹ lên lớp vải. Rồi, với một vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy, ông từ từ tháo sợi dây rút.
Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn nghe tiếng thở dồn dập của Người mẹ.
Miệng túi được mở ra. Thầy Nghị dốc ngược nó lại. Một vật nhỏ, được bọc trong một mảnh lá khô quắt queo, rơi vào lòng bàn tay ông.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy vật đó, sắc mặt vốn bình thản của thầy Nghị đột ngột biến đổi. Đôi mắt ông co rúm lại, sự kinh ngạc và một cảm giác ghê sợ hiện rõ trên khuôn mặt sạm nắng. Ông khẽ hít một hơi lạnh.
Đó là một mẩu xương nhỏ, ố vàng, không rõ là xương của con vật gì, hay là của… thứ gì khác.”
“””Trời ơi! Cái… cái gì vậy thầy? Xương… xương người phải không?””
Người mẹ lắp bắp, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng, tay chỉ vào vật thể nhỏ trong lòng bàn tay thầy Nghị. Bà lảo đảo, suýt ngã quỵ nếu Người bố không kịp thời đỡ lấy.
Thầy Nghị không trả lời bà. Ông chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Mía. Sự kinh ngạc ban đầu trên gương mặt ông đã biến mất, thay vào đó là một vẻ nghiêm trọng, lạnh lẽo đến rợn người.
“”Cô gái, cô to gan hơn ta tưởng.”” Giọng ông trầm xuống, từng chữ như một tảng đá ném vào sự im lặng. “”Cô không chỉ mang nó xuống đây. Cô còn dám dùng nó.””
Người bố và Người mẹ sững sờ, không hiểu ông đang nói gì. Dùng nó? Dùng cái gì?
Thầy Nghị giơ mẩu xương lên cho tất cả cùng thấy. “”Đây không phải xương thú bình thường. Đây là một phần của lời thề. Một sợi dây trói buộc linh hồn.””
Ông dừng lại một nhịp, để cho sự ghê rợn thấm vào từng góc của căn phòng. Rồi, ông nói tiếp, giọng đanh lại.
“”Nó được gọi là Bùa Yêu. Nhưng không phải loại tầm thường. Đây là thứ bùa rất mạnh của người Mông các cô. Thứ bùa dùng huyết nhục và xương cốt để kết duyên, để trói chặt vận mệnh một người đàn ông vào một người đàn bà, khiến họ cả đời này không thể rời xa, dù sống hay chết.””
Từng lời của thầy Nghị như sét đánh ngang tai. Người bố chết lặng. Người mẹ há hốc miệng, sự sợ hãi trong mắt bà giờ đã hóa thành căm phẫn tột độ. Bà giằng ra khỏi tay chồng, lao về phía Mía.
“”Mày! Mày đã bỏ bùa con trai tao! Con khốn nạn! Mày đã làm gì nó?””
Nhưng lần này, Mía không còn co rúm sợ hãi nữa. Lời giải thích của thầy Nghị dường như đã phá vỡ bức tường phòng ngự cuối cùng trong cô. Cô ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, nhìn thẳng vào mẹ chồng, rồi nhìn sang người bố chồng đang thất thần.
Và rồi, cô bật khóc nức nở. Tiếng khóc không còn là sự oan ức, mà là tiếng khóc của sự tuyệt vọng, của tội lỗi bị phơi bày.
“”Con… con xin lỗi…”” Mía nấc lên, cả người run bần bật. “”Con không cố ý hại anh Tuấn… Con không muốn thế…””
Cô bò lết trên sàn, cố gắng níu lấy chân Người bố. “”Bố ơi, mẹ ơi… con chỉ vì quá yêu anh Tuấn thôi! Con sợ… con sợ lắm!””
“”Con ở trên vùng cao, không có gì cả. Anh Tuấn là người miền xuôi, anh ấy tốt với con, anh ấy hứa hẹn với con… Nhưng con biết, khi dự án xây cầu kết thúc, anh ấy sẽ về thành phố, sẽ quên con… Con sợ anh ấy sẽ bỏ con lại một mình!””
Lời thú nhận của Mía khiến cơn giận của Người bố và Người mẹ chững lại. Họ nhìn đứa con dâu đang khóc lóc thảm thiết, lời lẽ của nó vừa đáng giận, vừa đáng thương.
“”Con chỉ muốn anh ấy ở bên con mãi mãi… Người ta nói… người ta nói thứ bùa này sẽ giúp vợ chồng yêu thương nhau, không bao giờ chia lìa…”” Mía gào lên trong nước mắt, giọng nói khản đặc. “”Họ khẳng định nó hoàn toàn vô hại! Nó chỉ trói buộc tình yêu thôi! Hoàn toàn vô hại mà! Con thề đấy!”””
“””Vô hại ư?””
Giọng nói lạnh như băng của thầy Nghị cắt đứt tiếng khóc lóc thảm thiết của Mía. Cả căn phòng như đông cứng lại. Mía ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, sự tuyệt vọng trong mắt cô chợt lóe lên một tia hy vọng mong manh.
Thầy Nghị chậm rãi lắc đầu, ánh mắt ông nhìn Mía không phải là sự tức giận, mà là một sự thương hại đến rợn người.
“”Cô gái, cô nói đúng một nửa. Bản thân cái bùa yêu này đúng là không hại người.”” Ông giơ mẩu xương lên. “”Nó chỉ có tác dụng kết nối tình duyên, một sự trói buộc về mặt tình cảm. Nếu chỉ có vậy, nó đúng là vô hại.””
Người bố và Người mẹ nín thở. Mía như vớ được cọc cứu sinh, cô vội vã gật đầu lia lịa. “”Đúng vậy… đúng vậy mà thầy! Người ta nói với con như vậy!””
“”Nhưng…”” Thầy Nghị gằn lên một tiếng, tia hy vọng nhỏ nhoi trong mắt Mía lập tức bị dập tắt. “”…Nó vô hại, nhưng nó lại là vật dẫn cho một lời nguyền khác. Một lời nguyền khủng khiếp hơn rất nhiều!””
Cả Người bố và Người mẹ đều không hiểu. Người bố bối rối hỏi: “”Vật dẫn? Thầy nói vậy là sao ạ?””
Thầy Nghị không trả lời ông, ánh mắt sắc như dao của ông lại găm thẳng vào Mía. “”Lời nguyền đó vốn không nằm trên người thằng Tuấn. Nó nằm trên người cô, Mía ạ. Và cái bùa yêu này chính là cầu nối, là sợi dây đã kéo lời nguyền đó từ người cô sang cho chồng cô!””
Sự kinh hoàng tột độ hiện rõ trên gương mặt Mía. Cô lùi lại, lắc đầu nguầy nguậy, miệng lắp bắp không thành lời. “”Không… không thể nào… Con không biết…””
Thầy Nghị quay sang Người bố, giọng ông đanh lại, chất chứa một sự khẩn trương. “”Ông nói thằng Tuấn đêm nào cũng ngồi lẩm nhẩm gọi tên ai đó đúng không?””
“”Vâng, thưa thầy,”” Người bố đáp ngay. “”Cứ đúng 2 giờ sáng, nó lại ngồi trước cửa chính, lẩm nhẩm gọi tên một vị thần linh nào đó mà chúng tôi nghe không rõ. Nó gọi xong thì phá lên cười ghê rợn lắm.””
Một nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm nở trên môi thầy Nghị. Ông lắc đầu. “”Thần linh? Sai rồi. Hoàn toàn sai rồi.””
Ông dừng lại một nhịp, để cho sự căng thẳng dâng lên đến đỉnh điểm, rồi mới cất giọng, từng chữ một như nhát búa đóng thẳng vào tâm can những người có mặt.
“”Người mà con trai ông bà lẩm nhẩm gọi tên mỗi đêm không phải thần linh. Mà là tên của một người đã chết.””
Người mẹ kêu lên một tiếng thất thanh, đưa tay lên bịt miệng.
Thầy Nghị nói tiếp, giọng ông giờ đây trầm xuống, mang theo một sự u ám chết chóc. “”Và người đã chết đó… chính là kẻ đã đặt lời nguyền lên Mía. Khi cô dùng máu của Tuấn để luyện cái bùa này, cô đã vô tình kích hoạt lời nguyền. Nó không còn nằm im trên người cô nữa. Nó đã tìm thấy một vật chủ mới, khỏe mạnh hơn. Nó đã theo sợi dây bùa yêu mà bò sang người con trai ông bà.”””
“Cả người Mía mềm nhũn, ngã vật ra sàn nhà. Cô không còn sức để khóc, cũng không còn sức để van xin. Trong đầu Mía giờ đây trống rỗng, chỉ còn vang vọng lại lời của thầy Nghị như một bản án tử hình. Lời nguyền đã theo cô, và giờ nó đã hại người cô yêu thương nhất.
Người mẹ ngã quỵ vào lòng Người bố, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Người bố vội đỡ lấy vợ, nhưng đôi chân ông cũng run rẩy. Ông nhìn con trai đang nằm bất động trên giường, rồi lại nhìn thầy Nghị, ánh mắt cầu khẩn đến tột cùng.
“”Vậy… vậy phải làm sao bây giờ hả thầy? Cứu lấy con trai tôi với!””
Thầy Nghị vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt đã không còn sự gay gắt như trước. Ông nhìn Mía đang nằm co quắp dưới đất, rồi nhìn sang vợ chồng Người bố.
“”Muốn cứu nó, trước hết phải biết kẻ đang ám nó là ai. Phải biết cái tên mà nó gọi hàng đêm.””
“”Nhưng… chúng tôi nghe không rõ,”” Người mẹ thều thào.
“”Đêm nay, không ai được ngủ.”” Thầy Nghị quả quyết. “”Chúng ta sẽ thức cùng nó. Khi nó bắt đầu hành sự, tôi sẽ có cách ép cái vong đó phải xưng tên.””
Nói rồi, thầy Nghị mở túi vải, lấy ra một lá bùa màu vàng được vẽ bằng những ký tự màu đỏ son trông vô cùng kỳ dị. Ông đặt nó lên bàn. “”Việc của mọi người là giữ im lặng tuyệt đối, dù có thấy chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng. Cứ để mặc tôi.””
Không khí trong nhà đặc quánh lại, nặng nề như chì. Thời gian trôi đi chậm chạp đến nghẹt thở. Từng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường như gõ thẳng vào lồng ngực mỗi người. Mía được dìu ngồi vào một góc ghế, cả người cô run lên bần bật, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Cô biết, đêm nay chính là đêm phán xét số phận của mình.
Đúng hai giờ sáng.
Như một cỗ máy được lên dây cót, Tuấn bật dậy khỏi giường. Anh ta không nhìn ai, đôi mắt đờ đẫn vô hồn. Anh ta bước chân trần ra giữa phòng khách, ngồi bệt xuống nền gạch lạnh toát, mặt hướng thẳng ra cửa chính. Hai tay anh ta chắp lại, bắt đầu lẩm nhẩm những âm thanh vô nghĩa.
Cả Người bố và Người mẹ đều nín thở, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trong khoảnh khắc Tuấn bắt đầu lẩm bẩm, thầy Nghị di chuyển. Ông lẹ như một con mèo, nhẹ nhàng áp sát phía sau lưng Tuấn. Bất thình lình, ông giơ lá bùa lên, dán thẳng vào giữa trán Tuấn!
“”Áaaaaaaaaa!””
Tuấn rú lên một tiếng thét man dại, chói tai, không phải giọng của anh nữa. Cơ thể anh ta co giật dữ dội như bị điện giật. Anh ta ngửa cổ ra sau, gào lên một cái tên rõ ràng, rành rọt, từng âm một như khắc vào không khí đặc quánh của căn phòng.
“”A PÁO! TAO ĐẾN VỚI MÀY ĐÂY!””
Tiếng hét vừa dứt, Tuấn ngã vật ra sau, bất tỉnh.
Trong sự tĩnh lặng chết chóc sau tiếng thét, tất cả mọi người đều sững sờ. Nhưng chỉ có một người phản ứng.
Mía, người đang ngồi im như tượng đá ở góc phòng, khi nghe thấy cái tên “”A Páo”” thì toàn thân cứng đờ. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi môi tím tái, và trong đôi mắt vốn đã vô hồn giờ đây ngập tràn một nỗi kinh hoàng không thể che giấu. Mặt cô cắt không còn một giọt máu.”
“Ánh mắt sắc như dao của thầy Nghị ngay lập tức chuyển từ Tuấn đang bất tỉnh sang Mía. Trong căn phòng chết lặng, chỉ có tiếng nấc nghẹn của Người mẹ và hơi thở run rẩy của Mía là rõ nhất. Lão thầy cúng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô, cái nhìn xuyên thấu như muốn lột trần mọi bí mật đen tối nhất đang ẩn giấu trong tâm hồn cô gái trẻ.
Người bố, sau một thoáng sững sờ, cũng quay sang nhìn con dâu. Gương mặt Mía lúc này còn đáng sợ hơn cả Tuấn khi bị ma nhập. Nó là sự pha trộn giữa kinh hoàng, tội lỗi và tuyệt vọng đến cùng cực.
“”Mía…”” Người bố cất giọng khàn đặc. “”A Páo… là ai?””
Mía giật nảy mình như bị kim châm. Cô lắc đầu lia lịa, hai tay ôm chặt lấy thân mình đang co rúm lại.
“”Con… con không biết… Con không biết ai tên A Páo hết…””
“”KHÔNG BIẾT?”” Thầy Nghị bất ngờ gằn lên một tiếng, âm thanh đanh lại như thép. “”Cái vong nó bám theo cô, nó nhập vào chồng cô, nó gọi tên một người mà cô nói cô không biết? Cô định để cả nhà này chết cùng cô hay sao?””
Lời nói của thầy Nghị như một nhát dao đâm thẳng vào tim Mía. Nhưng đòn quyết định lại đến từ Người mẹ. Bà lồm cồm bò dậy, lê đến bên chân Mía, túm lấy vạt áo cô, nước mắt giàn giụa.
“”Mẹ xin con, Mía… Cứu con trai mẹ với… Nó là ai? Nó là ai mà lại hành hạ thằng Tuấn của mẹ đến nông nỗi này? Con nói đi!””
Bị dồn vào đường cùng, bức tường phòng ngự cuối cùng trong Mía sụp đổ. Cô không thể che giấu được nữa. Tiếng khóc nức nở vỡ òa. Giữa những tiếng nấc nghẹn, câu chuyện bi kịch trong quá khứ dần được hé lộ.
“”A Páo… là người cùng bản với con…”” Mía thều thào, giọng nói đứt quãng. “”Anh ta… anh ta yêu con… nhưng con không yêu anh ta. Con đã từ chối…””
Cả căn phòng nín lặng lắng nghe.
“”Anh ta nói… nếu không có được con, anh ta sẽ chết. Con nghĩ anh ta chỉ dọa thôi…”” Mắt Mía mở to, nhớ lại ký ức kinh hoàng. “”Nhưng… anh ta đã làm thật. Anh ta đã treo cổ tự vẫn ở gốc cây đầu bản.””
Người mẹ buông tay khỏi áo Mía, cả người mềm nhũn, kinh hãi.
Mía khóc nấc lên, lời nói như xé ruột xé gan: “”Trước khi chết… anh ta đã thề… thề rằng nếu anh ta không lấy được con… thì sẽ không ai trên đời này có thể lấy được con. Anh ta sẽ theo con đến chết… sẽ phá nát cuộc đời của bất kỳ ai dám ở bên cạnh con!””
Câu nói cuối cùng của Mía như một quả bom nổ tung giữa căn phòng. Sự thật kinh hoàng đã được phơi bày. Lời nguyền độc địa không phải nhắm vào Tuấn, mà là nhắm vào Mía. Tuấn chỉ là nạn nhân thế mạng cho mối tình đơn phương đầy ai oán và thù hận từ cõi âm.
Người bố đứng không vững, phải vịn vào thành ghế. Ông nhìn đứa con trai đang nằm thiêm thiếp, rồi lại nhìn đứa con dâu đang khóc đến chết đi sống lại. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng bao trùm lấy ông.
Thầy Nghị thở dài một tiếng nặng trịch, phá vỡ sự im lặng ghê rợn.
“”Bây giờ thì mọi người đã hiểu rồi chứ. Một lời nguyền được tạo ra từ tình yêu điên cuồng và cái chết oan khuất… Đây là loại bùa chú hiểm độc nhất. Muốn phá nó… khó hơn lên trời.”””
“Câu nói của thầy Nghị như một nhát búa tạ giáng xuống, đập tan nốt chút hy vọng le lói cuối cùng trong lòng người bố. Ông run rẩy, giọng lạc đi, cố gắng níu kéo một tia sáng dù là nhỏ nhất.
“”Thầy… thầy nói vậy là sao? Khó hơn lên trời… chẳng lẽ… chẳng lẽ hết cách rồi sao thầy?””
Người mẹ cũng như người chết đuối vớ được cọc, bà bò đến gần thầy Nghị hơn, ánh mắt khẩn cầu đến tột cùng.
“”Thầy ơi, thầy thương xót gia đình tôi. Thầy là người giỏi nhất ở đất Hòa Bình này rồi, thầy nói có cách đi thầy…””
Thầy Nghị không đáp ngay. Lão chậm rãi bước tới bên Tuấn, bàn tay gầy guộc khẽ chạm vào trán cậu, một cái chạm lạnh lẽo đến rợn người. Lão nhắm mắt lại trong giây lát, như đang cảm nhận điều gì đó. Rồi, lão mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm quay thẳng về phía Mía, người đang co rúm trong một góc.
“”Cái vong của A Páo không tự nhiên mà tìm được đến chồng cô, cũng không tự nhiên mà nhập vào người cậu ấy mạnh đến vậy,”” giọng thầy Nghị đều đều nhưng từng chữ lại như dao cứa. “”Nó đã dùng một vật làm cầu nối. Một món đồ bùa yêu mà nó đã tặng cô khi còn sống.””
Mía giật bắn người, mặt cô cắt không còn một giọt máu. Hai tay cô vô thức siết chặt lấy chiếc vòng bạc cũ kỹ đang đeo trên cổ tay, một món đồ mà cô chưa từng tháo ra.
Thầy Nghị liếc nhìn chiếc vòng, khẽ gật đầu như đã biết tỏng. “”Đúng rồi đấy. Mỗi đêm, đúng 2 giờ sáng, nó dùng chính cái bùa đó để kéo một phần hồn phách của cậu Tuấn đi theo nó. Nó đang từ từ rút cạn sự sống của cậu ấy, biến cậu ấy thành kẻ thế mạng cho lời nguyền độc địa năm xưa.””
Người bố kinh hoàng nhìn con trai. Hóa ra những hành động kỳ quái hàng đêm của Tuấn không phải là vô thức. Đó là linh hồn nó đang bị lôi đi, đang bị tra tấn.
“”Vậy… vậy phải làm sao bây giờ?”” Người mẹ nức nở, tiếng khóc gần như vỡ ra. “”Phá cái bùa đó đi có được không thầy? Vứt nó đi! Đốt nó đi!””
Thầy Nghị lắc đầu, một cái lắc đầu khiến tất cả chìm vào tuyệt vọng.
“”Vô ích thôi. Bùa đã luyện, đã có vật chủ, lại được nuôi bằng oán khí của một kẻ tự vẫn vì tình thì không thể phá bỏ bằng cách thông thường. Càng cố phá, nó càng siết chặt lấy cậu Tuấn.””
Lão thầy cúng nhìn thẳng vào mắt người bố, rồi đến người mẹ, giọng nói trở nên nghiêm trọng và đanh thép hơn bao giờ hết, như một lời phán quyết cuối cùng.
“”Nghe cho rõ đây. Oán khí của nó đang mạnh lên từng ngày. Hồn phách của cậu Tuấn cũng yếu đi từng đêm.””
Lão giơ một ngón tay lên, rồi từ từ xòe ra đủ bảy ngón, một hình ảnh ám ảnh đến rợn tóc gáy.
“”Nếu không giải, chậm nhất là 7 ngày nữa, khi hồn phách của cậu Tuấn bị kéo đi hết, cậu ấy sẽ đi theo nó mãi mãi.””
Từng chữ, từng chữ một như những mũi kim độc găm thẳng vào tim từng người. Không khí trong nhà đặc quánh lại, đến mức không thể thở nổi. Người mẹ há hốc miệng nhưng không thể phát ra thành tiếng, đôi mắt bà trợn trừng rồi từ từ lịm đi, ngã vật ra sàn. Người bố lảo đảo, phải bám chặt vào thành ghế mới không quỵ xuống. Còn Mía, cô chỉ ngồi đó, bất động như một bức tượng, nước mắt cứ thế tuôn ra trong câm lặng. Bảy ngày. Bản án tử hình đã được định sẵn cho chồng cô, và người gây ra tất cả… chính là cô.”
“Tiếng hét thất thanh của người bố xé toạc không gian chết chóc. Ông lao tới, đỡ lấy vợ mình, người đã mềm oặt đi trong tay ông.
“”Mình! Mình ơi, tỉnh lại đi! Đừng làm tôi sợ!””
Ông lay gọi trong vô vọng, rồi ngước đôi mắt đỏ ngầu, đầy tơ máu nhìn về phía thầy Nghị, giọng nói như van lơn, như gào thét.
“”Thầy… chắc chắn phải còn cách chứ? Không thể nào hết được! Cứu con tôi với! Bao nhiêu tiền tôi cũng trả!””
Thầy Nghị không nhìn ông, ánh mắt lão vẫn dán chặt vào Mía, người con gái đang co rúm lại, toàn thân run lên bần bật như sắp vỡ tan. Lão thở ra một hơi dài, làn khói thuốc lào mờ ảo tan trong không khí.
“”Tiền bạc không giải được oán khí. Nhưng đường sống thì vẫn còn một.””
Người bố như bừng tỉnh, ông vội vã đặt vợ xuống chiếc ghế gần đó rồi chồm tới trước mặt thầy Nghị.
“”Cách gì? Thầy nói đi! Dù có phải lên trời xuống biển tôi cũng làm!””
“”Đúng là phải lên non đấy,”” thầy Nghị gằn giọng, dập tắt điếu cày. “”Oan có đầu, nợ có chủ. Muốn cắt được mối duyên âm nghiệt ngã này, không có cách nào khác là phải lên tận bản làng của cô Mía, tìm cho ra ngôi mộ của thằng A Páo.””
Cả người bố và Mía đều sững sờ. Mía ngẩng phắt lên, đôi mắt ngập trong nỗi kinh hoàng tột độ. Quay trở lại đó? Quay trở lại nơi chôn giấu quá khứ bi thảm, nơi cô đã phải trốn chạy?
Thầy Nghị nói tiếp, giọng đều đều nhưng từng chữ lại sắc như dao: “”Phải đến tận mộ nó, làm một đại lễ tạ tội và cắt duyên. Dùng chính dòng máu của cô Mía làm vật dẫn, cùng với những pháp cụ đặc biệt, tôi mới có thể trực tiếp đối diện với oán khí của nó, cắt đứt sợi dây oan nghiệt đang trói buộc cậu Tuấn. Đây là cách duy nhất.””
Người bố không một giây do dự. Ông quay phắt sang Mía, ánh mắt vừa khẩn cầu vừa ra lệnh.
“”Mía! Cháu nghe thấy thầy nói rồi chứ? Cháu phải dẫn đường! Ngay bây giờ! Không còn thời gian để chần chừ đâu!””
Mía lắp bắp, nước mắt giàn giụa. “”Bố… con… con sợ lắm… Về đấy… mọi người sẽ…””
“”Sợ cũng phải đi!”” người bố gầm lên, sự tuyệt vọng biến thành cơn giận dữ. “”Mạng của thằng Tuấn giờ nằm trong tay cháu đấy! Nó mà có mệnh hệ gì, cháu sống cũng không yên đâu!””
Câu nói như một nhát dao đâm thẳng vào tim Mía. Cô nín bặt, nỗi sợ hãi bị nỗi ân hận và mặc cảm tội lỗi đè bẹp. Cô biết, đây là con đường chuộc tội duy nhất của mình. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nặng trĩu.
Thầy Nghị đứng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng. “”Không còn thời gian nữa. Trời vừa sáng là phải xuất phát. Vùng cao đường đi khó khăn, đi đêm nguy hiểm gấp bội. Ông bố chuẩn bị một ít tiền bạc, quần áo ấm. Cô Mía, cô là người dẫn đường. Tôi sẽ chuẩn bị đồ nghề.””
Cả căn nhà lập tức rơi vào một cuộc hỗn loạn trong im lặng. Người bố vội vã lay vợ dậy, dặn dò bà ở nhà chăm sóc Tuấn. Ông cuống cuồng vào phòng, vơ vội một nắm tiền, vài bộ quần áo bỏ vào chiếc ba lô cũ. Thầy Nghị cũng lẳng lặng soạn đồ vào một cái túi vải chàm, chỉ nghe tiếng lỉnh kỉnh của những vật bằng đồng, bằng đá va vào nhau.
Mía chỉ ngồi bất động, đôi mắt vô hồn nhìn ra khoảng sân tối đen. Cô đang phải đối mặt với hành trình mà cô sợ hãi nhất, quay trở về nơi cô đã thề sẽ không bao giờ đặt chân đến. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
Chỉ hơn một giờ sau, khi những tia sáng đầu tiên của bình minh còn chưa ló dạng, một chiếc xe cũ đã đỗ xịch trước cửa. Người bố dìu thầy Nghị lên xe, rồi quay lại nhìn Mía, giọng giục giã.
“”Đi thôi!””
Mía lảo đảo đứng dậy, lê từng bước chân nặng như chì ra cửa. Trước khi đi, cô ngoái lại nhìn Tuấn lần cuối. Anh vẫn ngồi đó, im lìm như một pho tượng, khuôn mặt vô cảm hướng ra cửa chính.
Chiếc xe lao vào màn đêm, bỏ lại căn nhà chìm trong lo âu và tuyệt vọng. Nó đưa họ đến với vùng cao hun hút, nơi bắt đầu của mọi bi kịch, và cũng là hy vọng mong manh cuối cùng.”
“Hành trình lên vùng cao dài và mệt mỏi hơn những gì người bố tưởng tượng. Chiếc xe ì ạch bò qua những con dốc dựng đứng, bánh xe trượt trên con đường đất đỏ lầy lội sau trận mưa đêm. Bên trong xe, không ai nói một lời. Thầy Nghị nhắm mắt dưỡng thần, tay vẫn nắm chặt cái túi vải chàm. Người bố thỉnh thoảng lại nhìn Mía, thấy cô càng lúc càng co rúm lại, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt dán chặt vào màn sương mù mịt ngoài cửa sổ như thể đang nhìn thấy một con quái vật sắp hiện hình.
Cuối cùng, chiếc xe cũng dừng lại ở đầu một bản làng nhỏ, lọt thỏm giữa bốn bề núi non trùng điệp. Những mái nhà lợp lá xiêu vẹo hiện ra trong sương, im lìm và lạnh lẽo. Không khí nơi đây dường như đặc quánh lại, mang theo một mùi ẩm mốc và một sự tĩnh lặng đến rợn người.
Ngay khi ba người họ bước xuống xe, sự tĩnh lặng đó lập tức bị phá vỡ. Vài đứa trẻ đang chơi ngoài ngõ bỗng im bặt, tròn mắt nhìn họ. Một người đàn bà đang giã gạo trước hiên nhà dừng tay, cái nhìn từ tò mò nhanh chóng chuyển sang nghi kỵ. Rồi như một hiệu lệnh vô hình, những cánh cửa nhà sàn khẽ hé mở, những ánh mắt từ trong bóng tối đổ dồn về phía họ, đặc biệt là về phía Mía.
Không khí ngột ngạt bao trùm. Những lời thì thầm bắt đầu nổi lên, ban đầu còn nhỏ, sau mỗi lúc một to hơn, không hề có ý che giấu.
“Con Mía kìa… Sao nó còn dám vác mặt về đây?”
“Nó về làm gì? Lại mang tai họa về cho bản làng này à?”
“Nhìn hai người đàn ông lạ hoắc đi cùng nó kìa. Trông không phải người tốt.”
Mía run lên, hai tay bấu chặt vào nhau. Cô cúi gằm mặt xuống, muốn độn thổ ngay lập tức. Vành tai người bố nóng bừng vì giận dữ và cả sự nhục nhã. Ông không thể tin được con dâu mình lại bị đối xử như một kẻ tội đồ bị xua đuổi. Nhưng nghĩ đến Tuấn đang ở nhà, ông nén giận, quay sang hỏi Mía, giọng khàn đi.
“Nhà trưởng bản ở đâu?”
Mía lí nhí, không dám ngẩng đầu lên, chỉ khẽ đưa tay chỉ về phía ngôi nhà sàn lớn nhất ở cuối bản.
Thầy Nghị nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này mới khẽ hắng giọng.
“Đi thôi. Không có nhiều thời gian đâu.”
Ba người lầm lũi bước đi trên con đường làng lầy lội, dưới hàng chục cặp mắt soi mói, lạnh buốt như dao găm. Mỗi bước chân của Mía như nặng ngàn cân, kéo lê quá khứ tội lỗi và nỗi sợ hãi trở về.
Một người đàn ông đứng tuổi, da đen sạm, gương mặt khắc khổ đang ngồi đan gùi trước hiên nhà sàn. Thấy có người lạ đến, ông ta ngẩng lên. Khi ánh mắt chạm phải Mía, nó lập tức tối sầm lại. Đó chính là trưởng bản.
Người bố bước lên trước, chắp tay, giọng khẩn khoản.
“Chào bác trưởng bản. Chúng tôi từ dưới xuôi lên đây, có việc gấp xin nhờ bác giúp đỡ.”
Ông trưởng bản không đáp lời, ánh mắt vẫn dán chặt vào Mía một cách giận dữ. Người bố đành kể vắn tắt câu chuyện về Tuấn, về những hành vi kỳ lạ mỗi đêm, và việc thầy cúng nói rằng mọi chuyện có liên quan đến một người đã khuất trong làng tên là A Páo.
Nghe đến cái tên A Páo, sắc mặt ông trưởng bản càng trở nên khó coi. Ông đưa mắt nhìn ra xa, về phía cánh rừng âm u cuối làng, rồi quay lại nhìn họ, một cái nhìn mệt mỏi và bất lực. Ông thở dài một hơi não nề, tiếng thở dài như chứa đựng tất cả nỗi u uất của cả bản làng.
“Cái chết của thằng A Páo đã gieo rắc nỗi sợ lên cả làng này rồi.” Giọng ông ta trầm đục. “Từ ngày nó mất, trong làng không đêm nào được yên. Trâu bò tự dưng lăn ra chết, người già trẻ con đổ bệnh không rõ nguyên do. Ai cũng nói là nó oán, nó không siêu thoát được.”
Ông ta dừng lại, rít một hơi thuốc lào thật sâu rồi nhả khói, ánh mắt trở nên xa xăm, ám ảnh.
“Mộ nó ở cuối rừng, không ai dám đến gần.””
“Nghe trưởng bản nói xong, người bố cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì tiết trời vùng cao, mà vì sự sợ hãi vô hình toát ra từ câu chuyện. Ông trưởng bản không nói thêm, chỉ hất hàm về phía bìa rừng, một cử chỉ vừa đủ để chỉ đường và cũng vừa đủ để xua đuổi.
Thầy Nghị gật đầu dứt khoát. “”Đi. Chúng ta phải đến đó trước khi mặt trời lặn hẳn.””
Người bố quay sang Mía, ánh mắt nghiêm nghị. “”Dẫn đường đi.””
Mía giật nảy mình, mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta lắp bắp, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
“”Con… con không dám… Chỗ đó… ma ám…””
“”Không đi thì con trai tôi phải chết à?”” Người bố gằn giọng, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt. Nỗi lo cho Tuấn lấn át hết mọi sự thương cảm.
Bị dồn vào đường cùng, Mía không còn lựa chọn nào khác. Cô lảo đảo quay người, run rẩy bước về phía con đường mòn dẫn vào khu rừng âm u. Thầy Nghị và người bố lẳng lặng đi theo sau. Càng vào sâu, ánh sáng càng yếu dần, không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề. Tiếng côn trùng rả rích cũng im bặt, chỉ còn lại tiếng bước chân lạo xạo trên lá khô và tiếng thở nặng nề của ba người.
Sau khoảng mười lăm phút đi bộ, Mía đột ngột dừng lại, cả người cứng đờ. Trước mặt họ, giữa một khoảng đất trống um tùm cỏ dại, là một nấm mồ đất sơ sài, không bia, không nhang khói. Chỉ có một tấm ván gỗ mục nát cắm tạm bợ, xiêu vẹo như sắp đổ. Không gian quanh ngôi mộ lạnh lẽo một cách kỳ dị, dường như mọi âm thanh và sự sống đều bị hút cạn vào nấm đất ấy. Đây chính là mộ của A Páo.
Thầy Nghị không tỏ vẻ gì là sợ hãi. Ông đặt chiếc túi vải xuống, bình thản lấy ra nào là gà luộc, xôi, rượu, vàng mã. Người bố phụ thầy bày biện mọi thứ lên một tấm lá chuối trải tạm. Trong khi đó, Mía đứng nép sau lưng bố chồng, người run lên bần bật, đôi mắt dán chặt vào nấm mồ như thể có một sức mạnh vô hình đang kéo cô lại.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, thầy Nghị thắp ba nén nhang, cắm lên mộ rồi bắt đầu làm lễ. Ông chắp tay, miệng lẩm nhẩm những câu chú cổ xưa, âm thanh trầm đục, đều đều vang lên trong sự tĩnh lặng đến rợn người của khu rừng. Người bố đứng bên cạnh, nín thở quan sát, lòng bàn tay túa đầy mồ hôi lạnh.
Thầy Nghị vừa dứt một đoạn chú, định lấy giấy tiền vàng mã ra đốt thì đột nhiên, một chuyện kinh hoàng đã xảy ra.
Vùuuuuuu!
Một cơn gió lạnh buốt từ đâu ập tới, mạnh đến mức thổi bay cả mấy chiếc lá chuối, làm đĩa xôi lật úp xuống đất. Ngọn nến trên mộ phụt tắt, chỉ còn lại làn khói trắng mỏng manh. Người bố ngẩng đầu lên trời theo phản xạ. Kỳ lạ thay, trời vẫn quang đãng, không một gợn mây, cành lá trên cao vẫn im phăng phắc. Nhưng ở dưới này, ngay tại khu mộ, gió lại rít lên từng hồi như tiếng ai oán hờn.
Ngay sau đó, những cây cổ thụ xung quanh ngôi mộ bắt đầu rung chuyển một cách dữ dội. Cành lá quất vào nhau chan chát, tạo ra những âm thanh ghê rợn như tiếng roi da quất vào không khí. Cơn gió mỗi lúc một mạnh hơn, xoáy tròn quanh nấm mồ, cuốn theo lá khô và bụi đất thành một cột lốc nhỏ. Cái lạnh len lỏi vào tận xương tủy, một cái lạnh không phải của thời tiết, mà là của oán khí ngút trời.
Mía hét lên một tiếng thất thanh rồi ngã quỵ xuống đất, mặt mày trắng bệch. Người bố cũng lùi lại mấy bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chỉ riêng thầy Nghị vẫn đứng vững. Gió táp vào mặt làm áo ông bay phần phật, nhưng đôi chân ông như đóng đinh xuống đất. Đôi mắt thầy nheo lại, nhìn chằm chằm vào tâm của cơn lốc bụi, giọng nói đanh lại, át cả tiếng gió rít.
“”Oán khí nặng quá! Nó đến rồi đấy.”””
“Nghe tiếng thầy, người bố giật bắn mình, vội nhìn về phía Mía. Cô con dâu của ông lúc này đang nằm co quắp dưới đất, hai tay ôm đầu, toàn thân run rẩy như một chiếc lá trong cơn bão. Cơn lốc bụi và lá cây vẫn xoáy tít quanh nấm mồ, tạo ra những tiếng rít gào ai oán đến nhức óc.
Thầy Nghị không thèm để tâm đến cơn gió ma quái. Ông bước một bước dứt khoát về phía Mía, bóng ông đổ dài trên mặt đất trông thật uy nghiêm. Ông chỉ thẳng tay vào cô, giọng nói đanh thép át cả tiếng gió gào.
“”Cô! Mau quỳ dậy! Chính cô là người gây ra mọi chuyện. Mau quỳ xuống nói chuyện với nó đi!””
Mía ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, lắc đầu nguầy nguậy, miệng lắp bắp không thành lời.
“”Không… con không… con không dám…””
“”Không dám?”” Thầy Nghị gằn giọng, đôi mắt sắc như dao xoáy vào Mía. “”Oán khí của nó là vì cô mà có. Nỗi uất hận của nó là nhắm vào cô. Nếu cô không giải oan cho nó, không chỉ thằng Tuấn, mà cả cô cũng sẽ bị nó kéo đi theo đấy!””
Lời nói của thầy Nghị như một nhát búa giáng thẳng vào tâm can Mía. Cùng lúc đó, cơn gió bỗng gào lên một tiếng kinh dị, một cành cây khô to bằng bắp chân bị bẻ gãy, rơi sượt qua vai Mía, cắm phập xuống đất. Chỉ cách cô vài gang tay.
Mía hét lên một tiếng kinh hoàng. Nỗi sợ hãi tột cùng cuối cùng cũng đã đánh sập chút lý trí còn sót lại. Cô không còn dám chống cự nữa. Toàn thân mềm nhũn, cô lết từng chút một, bò về phía nấm mồ của A Páo trong sự kinh hãi của bố chồng.
Dừng lại trước nấm mồ xiêu vẹo, Mía từ từ quỳ thẳng người dậy. Cơn gió dường như cũng yếu đi đôi chút, như thể vong hồn kia cũng đang chờ đợi. Mía chắp hai tay lại, nước mắt lã chã rơi xuống nền đất lạnh. Cô nấc lên từng hồi, giọng nói vỡ vụn, đầy đau đớn và hối hận.
“”A Páo… Em xin lỗi anh… Em biết em sai rồi…””
Cô cúi đầu, vầng trán gần như chạm đất, tiếng khóc nức nở vang vọng cả khu rừng.
“”Xin anh… xin anh hãy buông tha cho chồng em… Anh ấy vô tội… Mọi lỗi lầm đều là do em. Xin anh…””
Mía còn chưa nói hết câu, cơn gió quái ác bỗng nhiên ngừng bặt. Sự im lặng đột ngột bao trùm lấy không gian, còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét lúc nãy. Cây cối đứng im phăng phắc. Chỉ còn lại tiếng khóc ai oán của Mía và tiếng thở nặng nề của người bố. Thầy Nghị vẫn đứng im, đôi mắt dán chặt vào nấm mồ, như đang lắng nghe một điều gì đó mà người thường không thể nghe thấy.”
“Sự im lặng đặc quánh lại, đến mức người bố có cảm giác lồng ngực mình bị bóp nghẹt. Ông nín thở, dán chặt mắt vào ngọn nến duy nhất cắm trên nấm mồ, hy vọng mong manh rằng lời xin lỗi của Mía sẽ được chấp nhận.
Nhưng rồi, một điều kinh hoàng đã xảy ra.
Ngọn nến, vốn đang cháy leo lét trong không gian tĩnh lặng không một gợn gió, bỗng nhiên lay động dữ dội. Ngọn lửa nhỏ nhoi chao đảo, nghiêng ngả như đang cố chống chọi với một thế lực vô hình nào đó.
Rồi, *phụt* một tiếng, ngọn lửa bị dập tắt. Hoàn toàn.
Một làn khói trắng mỏng manh, ma quái lượn lờ trên bấc nến rồi tan biến vào màn đêm. Sự im lặng giờ đây trở nên chết chóc. Hy vọng cuối cùng trong lòng người bố cũng bị dập tắt theo ngọn nến kia.
Thầy Nghị sững người trong một giây, rồi ông nghiến răng, đôi mắt long lên sòng sọc. Ông hét lớn, giọng khản đặc vì giận dữ và căng thẳng:
“Nó không chấp nhận! Oán khí quá nặng!”
Lời nói của thầy như một bản án tử, giáng thẳng xuống đầu Mía và người bố. Mía, người đang quỳ sụp dưới đất, nghe thấy tiếng hét của thầy thì ngẩng phắt dậy. Hy vọng vừa le lói trong đôi mắt cô đã bị dập tắt không thương tiếc, thay vào đó là sự tuyệt vọng cùng cực.
Không một giây do dự, thầy Nghị vội vã lùi lại mấy bước, tay thoăn thoắt mở chiếc túi vải đeo bên hông. Người bố nín thở nhìn theo. Thay vì những lá bùa hay thẻ hương thường thấy, thầy Nghị rút ra một vật khiến ông rùng mình: một con dao nhỏ làm bằng gỗ đào, thân dao được khắc chi chít những ký tự cổ xưa, trông vừa ma mị vừa uy nghiêm.
Thầy Nghị giơ con dao lên, hướng mũi dao về phía nấm mồ. Gương mặt ông đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Miệng ông bắt đầu lẩm nhẩm những câu chú cổ ngữ, âm điệu lúc trầm lúc bổng, nhanh và gấp đến mức người bố không thể nghe rõ một từ nào. Dường như mỗi từ thốt ra đều rút đi một phần sinh lực của ông.
Không khí xung quanh thầy Nghị dường như bị bóp méo. Người bố có thể cảm nhận một luồng năng lượng vô hình, mạnh mẽ đang tuôn ra từ người thầy cúng, đối chọi trực diện với luồng oán khí lạnh lẽo tỏa ra từ nấm mồ. Một cuộc chiến tâm linh thực sự, không tiếng súng, không gươm đao, nhưng còn khốc liệt và đáng sợ hơn gấp vạn lần, đang bắt đầu.”
“Cuộc đối đầu tâm linh diễn ra trong thinh lặng, nhưng sức ép vô hình của nó khiến người bố cảm thấy như không khí xung quanh đặc quánh lại, ép chặt vào lồng ngực. Ông nhìn thầy Nghị, người đang run lên bần bật, khuôn mặt vốn đỏ bừng nay đã tái đi trông thấy. Mồ hôi ướt đẫm trán và lưng áo, đôi môi lẩm nhẩm những câu chú ngày một yếu ớt, đứt quãng. Cây dao gỗ đào trong tay ông dường như cũng mất đi vẻ uy nghiêm, run rẩy theo từng nhịp thở hổn hển.
Rõ ràng là thầy Nghị đang thất thế. Luồng oán khí từ ngôi mộ quá mạnh, tựa như một con mãnh thú vô hình đang gầm gào, từ từ áp đảo và nuốt chửng lấy nỗ lực của ông. Thầy Nghị lảo đảo lùi lại một bước, một dòng máu tươi nhỏ giọt từ khóe miệng, minh chứng cho việc ông đã bị nội thương vì cố gắng chống chọi.
“Không được rồi… Nó mạnh quá…” Thầy Nghị thì thào, giọng đầy thất bại và kinh hãi.
Người bố chết lặng. Ngay cả một thầy cúng cao tay như thầy Nghị cũng phải bó tay, vậy thì còn hy vọng gì cho Tuấn, cho gia đình ông nữa?
Nhưng chính vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất ấy, Mía, người vẫn đang quỳ sụp trên mặt đất, bỗng ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô không còn sự sợ hãi hay van lơn nữa. Thay vào đó là một sự quyết liệt lạnh người, một sự hy sinh đến tột cùng.
Nhanh như cắt, cô rút ra từ trong mép váy một vật mà người bố chưa từng thấy. Đó là một con dao nhỏ, lưỡi bạc sáng loáng dưới ánh trăng mờ, cán được bọc da cũ kỹ. Không một chút do dự, Mía nắm chặt con dao, rạch một đường dứt khoát vào lòng bàn tay trái của mình.
Một vết cắt sâu hoắm hiện ra, máu tươi lập tức túa ra, đỏ thẫm và đặc quánh.
Người bố há hốc miệng định hét lên ngăn cản, nhưng cổ họng ông như bị ai đó bóp nghẹt. Mía mặc kệ nỗi đau thể xác, đưa bàn tay đang rỉ máu của mình lên phía trên nấm mồ. Từng giọt, từng giọt máu nóng hổi của cô nhỏ xuống lớp đất lạnh lẽo.
Rồi cô hét lên, giọng xé nát cả màn đêm tĩnh mịch, vừa tuyệt vọng vừa thách thức:
“Nếu anh muốn mạng, hãy lấy mạng của em! Đừng hại anh ấy!”
Một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy không gian ngay sau tiếng hét của Mía. Cơn gió gào thét bỗng nhiên im bặt. Thầy Nghị sững sờ nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, quên cả vết thương nơi khóe miệng.
Những giọt máu của Mía như có một sức mạnh ma quái nào đó. Chúng không loang ra trên bề mặt mà thẩm thấu ngay lập tức vào lớp đất mộ, hệt như mặt đất khô cằn đang khao khát hút lấy từng giọt sinh mệnh của cô. Nấm mồ im lìm, nhưng người bố có cảm giác rõ rệt rằng, thế lực bên dưới đang chú ý, đang đánh giá lời đề nghị đẫm máu kia.”
“Ngay khoảnh khắc giọt máu cuối cùng của Mía thấm vào đất, một sự thay đổi kỳ lạ diễn ra. Sự tĩnh lặng rợn người trước đó được thay thế bằng một cảm giác bình yên đến khó tin. Áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực người bố và thầy Nghị bỗng tan biến, như thể một gánh nặng ngàn cân vừa được nhấc khỏi vai. Vầng trăng mờ đục sau lớp mây vần vũ bỗng trở nên sáng trong, rọi thứ ánh sáng bạc tinh khiết xuống khu mộ, xua tan đi vẻ âm u, lạnh lẽo.
Thầy Nghị, người vừa trải qua một trận chiến sinh tử, loạng choạng đứng thẳng dậy. Ông lau vệt máu khô bên mép, đôi mắt nhìn Mía không còn là sự đánh giá của một thầy cúng, mà là sự kính nể sâu sắc. Ông thở ra một hơi dài, làn khói trắng phả ra từ miệng trong không khí se lạnh, mồ hôi vẫn ướt đẫm tấm áo nâu sồng.
“Xong rồi,” thầy Nghị nói, giọng khàn đặc nhưng đầy chắc chắn. Ông nhìn Mía đang lả đi vì mất máu. “Tình yêu thật sự và sự hy sinh của cô đã hóa giải được oán khí. Oán niệm dù sâu đậm đến đâu cũng không thể thắng nổi một trái tim chân thành.”
Nói rồi, thầy Nghị cúi xuống nhặt lại cây dao gỗ đào, vẻ uy nghiêm đã trở lại trên vật pháp khí.
Nghe thấy lời khẳng định của thầy, người bố mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Ông lao tới đỡ lấy Mía khi cô gần như sắp ngã quỵ. Nhìn vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay nhỏ bé của con dâu, máu vẫn đang rỉ ra, lòng ông quặn thắt. Tất cả sự nghi kỵ, dò xét trước đây tan biến, chỉ còn lại sự ân hận và lòng biết ơn vô hạn.
“Mía… con…” Người bố lắp bắp, không nói nên lời.
Cùng lúc đó, ở nhà.
Người mẹ đã thiếp đi vì kiệt sức bên cạnh đứa con trai đang ngồi bất động trên sàn nhà lạnh lẽo. Đã gần ba giờ sáng. Bỗng, Tuấn giật nảy mình một cái thật mạnh, như thể có ai đó vừa tạt một gáo nước lạnh vào mặt. Đôi mắt anh, vốn vô hồn và trống rỗng, chớp liên tục. Sự ngây dại và quái gở trên nét mặt biến mất, thay vào đó là vẻ ngơ ngác, mệt mỏi.
Những nén nhang cháy dở trên tay anh rơi lả tả xuống sàn nhà.
Tuấn khẽ rên một tiếng, đưa tay lên ôm đầu. Anh nhìn quanh căn phòng khách quen thuộc bằng ánh mắt của một người vừa tỉnh sau một giấc ngủ dài. Anh thấy mẹ đang gục ngủ bên cạnh, gương mặt hốc hác đầy lo âu.
“Mẹ?” Giọng anh khản đặc và yếu ớt. “Sao… sao con lại ngồi dưới đất thế này?”
Tiếng gọi của Tuấn khiến người mẹ giật mình tỉnh giấc. Bà ngẩng lên, đối diện với ánh mắt trong trẻo và tỉnh táo của con trai mình – ánh mắt mà bà đã không được nhìn thấy suốt những đêm dài đằng đẵng vừa qua. Bà sững người trong một giây, rồi vỡ òa trong hạnh phúc.
“Tuấn! Con ơi! Con… con nhận ra mẹ rồi sao?” Bà lao tới ôm chầm lấy anh, nước mắt tuôn như mưa. “Ơn giời, con tỉnh lại thật rồi!”
Tuấn vẫn ngơ ngác trong vòng tay của mẹ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.”
“Một tháng sau.
Không khí trong ngôi nhà đã hoàn toàn thay đổi. Sự ngột ngạt, lo âu và nỗi sợ hãi vô hình từng bao trùm bốn bức tường giờ đã tan biến, nhường chỗ cho một sự bình yên ấm áp, thứ mà cả gia đình đã khao khát từ rất lâu. Tiếng cười nói đã trở lại trong những bữa cơm, những câu chuyện phiếm vụn vặt về công việc, về hàng xóm láng giềng lại được kể một cách tự nhiên.
Buổi chiều tà, người bố ngồi trên chiếc ghế sofa quen thuộc, tay cầm tờ báo nhưng ánh mắt lại không đặt trên những con chữ. Ông lặng lẽ quan sát. Trong bếp, người vợ đang vui vẻ chuẩn bị bữa tối, miệng khẽ ngâm nga một điệu nhạc xưa cũ. Tuấn vừa đi làm về, anh ôm lấy Mía từ phía sau, một cái ôm nhẹ nhàng và đầy yêu thương.
“”Hôm nay ở nhà có mệt không em?”” Tuấn hỏi, giọng anh dịu dàng.
Mía lắc đầu, mỉm cười quay lại nhìn chồng. “”Em không sao. Anh đi làm về có mệt không?””
Tuấn không trả lời, chỉ siết vòng tay chặt hơn một chút. Anh không hề nhớ bất cứ điều gì về chuỗi ngày kinh hoàng đã qua. Đối với anh, đó chỉ là một trận ốm nặng, một cơn sốt mê man kéo dài khiến anh kiệt sức. Anh chỉ biết rằng khi tỉnh lại, mọi người đều nhìn anh bằng ánh mắt chan chứa yêu thương và anh cảm thấy mình yêu vợ mình hơn bao giờ hết. Bác sĩ nói anh bị suy nhược thần kinh do làm việc quá sức, và cả gia đình đều đồng ý với kết luận đó. Sự thật, đôi khi, cần được cất giữ.
Người bố dời tầm mắt sang Mía. Cô đang ngồi bên cửa sổ, nơi những vệt nắng cuối ngày vàng óng ả chiếu vào. Cô bé đang cẩn thận tháo lớp băng gạc cũ trên lòng bàn tay mình. Vết sẹo đã lành, để lại một đường chỉ trắng mờ, hằn sâu trên làn da mềm mại. Nó là một chứng tích vĩnh viễn cho sự hy sinh thầm lặng. Mía không hề tỏ ra đau đớn hay buồn bã khi nhìn nó. Cô lấy một ít thuốc mỡ, nhẹ nhàng xoa lên vết sẹo rồi dùng một miếng băng mới, sạch sẽ băng lại. Mọi động tác đều khoan thai, trân trọng.
Người bố cảm thấy một nỗi xúc động dâng lên trong lồng ngực. Ông đứng dậy, bước lại gần con dâu.
“”Tay con… còn đau không, Mía?”” Giọng ông trầm và ấm áp.
Mía ngẩng lên, đôi mắt trong veo của cô nhìn thẳng vào ông. Cô lắc đầu, một nụ cười thanh thản nở trên môi.
“”Dạ không đâu bố. Nó lành rồi ạ. Giờ nó là một phần của con rồi.””
Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, không còn một chút sợ hãi, e dè nào như ngày đầu cô mới về làm dâu. Thay vào đó là sự vững chãi, sự tự tại của một người đã tìm thấy vị trí của mình. Người bố biết, khoảnh khắc Mía nhìn vào vết sẹo không phải là để nhớ lại nỗi đau, mà là để nhắc nhở bản thân về cái giá của sự bình yên mà cô đã đánh đổi. Ông đưa tay lên, ngập ngừng một chút rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô con dâu.
“”Cảm ơn con,”” ông nói khẽ, chỉ đủ cho hai người nghe. “”Cảm ơn con đã về nhà.””
Mía không nói gì, chỉ mỉm cười rạng rỡ hơn. Nụ cười ấy xua tan đi tất cả những bóng ma của quá khứ, thắp sáng cả gian phòng khách. Người bố nhìn con trai và con dâu, nhìn người vợ đang hạnh phúc trong bếp, và ông biết rằng, cơn bão đã thực sự qua đi. Dù khởi đầu đầy sóng gió và nước mắt, Mía đã dùng chính tình yêu và sự hy sinh của mình để khắc tên vào hai chữ “”gia đình””.
Cuộc sống đôi khi giống như một dòng sông, có những khúc êm đềm nhưng cũng có những đoạn ghềnh thác dữ dội không báo trước. Gia đình tôi đã từng bị cuốn vào một xoáy nước kinh hoàng như thế, một cơn ác mộng mà lý trí không thể nào giải thích. Chúng tôi đã từng nghi kỵ, sợ hãi và gần như tuyệt vọng. Nhưng rồi, giữa cơn bão tố ấy, một mầm sống lặng lẽ đã vươn lên. Đó là tình yêu thương, là sự hy sinh không đòi hỏi của Mía, một cô gái bé nhỏ đến từ vùng cao xa xôi. Con bé đã dạy cho chúng tôi một bài học sâu sắc rằng, những mối liên kết mạnh mẽ nhất không phải lúc nào cũng được tạo nên từ máu mủ ruột rà, mà đôi khi, nó được trui rèn qua lửa thử và nước mắt. Oán niệm, dù sâu đậm đến đâu, cũng phải cúi đầu trước một trái tim chân thành và quả cảm. Vết sẹo trên tay Mía sẽ không bao giờ biến mất, nhưng nó không còn là dấu ấn của nỗi đau. Nó đã trở thành một biểu tượng, một minh chứng cho tình yêu đã chiến thắng tất cả, là chiếc mỏ neo giữ cho con thuyền gia đình tôi được bình yên sau cơn sóng dữ. Nhìn ánh nắng ấm áp nhảy múa trên sàn nhà, tôi hiểu rằng, một chương mới đã thực sự bắt đầu. Một chương sách được viết bằng sự trân trọng, lòng biết ơn và một tình cảm gia đình còn bền chặt hơn cả trước đây.”

