Đám cưới đang diễn ra đến phần trao nhẫn thì bất ngờ xuất hiện một cô gái trẻ mang bụng bầu.
Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi và nói: “Tôi mới là tình yêu đích thực của anh ấy, cô không có tư cách cưới anh ấy.”
Tôi mỉm cười, nhét bó hoa cưới vào tay cô ta: “Thật không? Vậy cô cưới anh ta đi.”
Thế là tôi tuyên bố hủy hôn ngay tại chỗ, cô dâu được thay đổi ngay lập tức. Cô ta không biết rằng đây là cái bẫy mà tôi đã sắp đặt suốt hai năm.
Việc cô ta đến phá đám cưới chính là bước đầu tiên trong kế hoạch đưa họ xuống địa ngục của tôi.
Ngón tay áp út của tôi bị siết chặt đến đau đớn, nhưng Khúc Duy Chu vẫn không đeo nhẫn cưới cho tôi.
Anh ta quay đầu nhìn về phía cửa, đứng bất động.
Mọi người theo ánh mắt của anh ta nhìn ra phía sau, rồi cả đám đông lập tức xôn xao.
Một cô gái trẻ mặc váy cưới, tay cầm váy bước nhẹ nhàng về phía trung tâm sân khấu, sau đó đẩy chú rể ra và nhìn thẳng vào tôi nói: “Tôi mới là tình yêu đích thực của anh ấy, cô không có tư cách cưới anh ấy.”
“Cô dâu của anh ấy chỉ có thể là tôi.”
Cả đám đông ồ lên.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tôi.
Tôi từ từ tháo khăn voan cùng bó hoa cưới, đưa vào tay cô ta, mỉm cười nói: “Thật sao? Nếu cô là tình yêu đích thực của anh ta, thì cô cưới anh ta đi.”
Nói xong, tôi nhận lấy micro từ MC, quay về phía đám đông và chính thức tuyên bố hủy hôn:
“Tôi và tổng giám đốc tập đoàn Khúc thị, Khúc Duy Chu, từ nhỏ đã có hôn ước, nhưng không phải vì chúng tôi yêu nhau, mà vì mẹ tôi đã từng cứu anh ta. Mặc dù tôi yêu anh ta và đã một lòng muốn cưới anh ta, nhưng người anh ta yêu không phải là tôi.
“Tôi buộc phải rút lui, để cho họ đến với nhau.
“Từ nay về sau, hôn ước giữa tôi và anh ta không còn giá trị, tôi chân thành chúc họ hạnh phúc.”
Nói xong, tôi trả micro lại cho MC. Khúc Duy Chu nắm lấy cổ tay tôi, gằn giọng: “Cốc Thanh m, em đang làm cái gì vậy?”
Tôi bình tĩnh mỉm cười: “Tôi giúp anh và tình yêu đích thực của anh đến với nhau, anh không cảm ơn tôi sao?”
“Em…” Anh nghẹn lời, không nói nên lời.
Lúc này, các phóng viên lập tức xông đến:
“Tổng giám đốc Khúc, tại sao trong lễ cưới của anh lại có hai cô dâu? Chuyện này là sao, anh có thể giải thích không?”
“Nghe nói gần đây tập đoàn Khúc thị đang có kế hoạch niêm yết cổ phiếu, liệu sự việc trong lễ cưới này có ảnh hưởng không?”
“Có tin đồn rằng anh dính vào nhiều vụ bê bối tình cảm và đã không còn tập trung vào công việc của tập đoàn, điều này có đúng không?”
…
Khúc Duy Chu hoảng loạn, tức giận hét lên với đám đông: “Im đi, tất cả im ngay cho tôi!”
“Ai cho các người vào đây? Ra ngoài hết!”
Cô gái mặc váy cưới cố gắng tiến tới kéo anh ta, nhưng bị anh ta vô tình đẩy ngã xuống đất. Cô gái hét lên, cúi xuống nhìn thì thấy máu chảy đầy trên sàn.
Cô gái ôm bụng, mặt tái nhợt nói: “Khúc Duy Chu, con… con của chúng ta.”
“Cái gì? Em có thai sao? Chuyện này…”
“Tránh ra, tránh ra hết!”
Khúc Duy Chu vội bế cô gái lên và chạy ra ngoài, các phóng viên xách máy ảnh theo sau chụp lia lịa.
Tôi trong lòng vui sướng, hài lòng với màn diễn của họ, liền bấm điện thoại gọi cho người bên kia đầu dây: “Tiền không thành vấn đề, miễn làm cho thật gọn ghẽ.”
“Yên tâm, Cốc tiểu thư. Lần này tập đoàn Khúc thị muốn lật ngược tình thế cũng khó.”
Khúc Duy Chu, anh còn chưa biết đâu nhỉ? Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi. Anh tưởng rằng có thể che giấu chuyện anh bao nuôi cô ta kỹ lưỡng sao? Từ đầu đến cuối, anh đã bước thẳng vào cái bẫy mà tôi sắp đặt.
Việc cô ta đến phá đám cưới theo đúng kế hoạch của tôi chính là bước đầu tiên để tôi đẩy cả hai xuống địa ngục.
Tôi thay váy cưới, lái xe đến nghĩa trang. Trời bắt đầu mưa lất phất, tôi cầm chiếc ô đen đứng trước bia mộ của mẹ và nói:
“Mẹ à, đứa bé mà mẹ đã liều mạng cứu cuối cùng cũng phản bội con. Nếu có thể lựa chọn lại, con thà rằng mẹ không cứu anh ta. Nhưng không sao, con sẽ bắt anh ta phải trả giá.”
Mẹ tôi đã mất vì cứu Khúc Duy Chu.
Một mùa hè hơn mười năm trước, Khúc Duy Chu đến nhà tôi chơi, bất ngờ xảy ra hỏa hoạn. Mẹ tôi dồn chút sức lực cuối cùng để đẩy anh ta ra ngoài, còn bà thì chết trong biển lửa. Câu cuối cùng mẹ nói là: “Duy Chu, hãy thay cô chăm sóc m m nhé!”
Khúc Duy Chu kéo tôi chạy ra ngoài, chúng tôi sống sót, nhưng mẹ tôi mãi mãi không trở lại.
Chuyện này đã gây chấn động, được báo chí đưa tin rầm rộ một thời gian dài.
Tôi và Khúc Duy Chu là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã có hôn ước. Sau khi chuyện đó xảy ra, gia đình anh ta đối xử với tôi còn tốt hơn trước, cho đến khi gia đình tôi phá sản, ba tôi nhảy lầu tự tử, và tôi trở thành cô nhi không nơi nương tựa…
Từ đó, Cốc gia từ thiên đường rơi xuống địa ngục, phải chịu đựng sự khinh thường của người đời.Khúc gia trước mặt thì nói sẽ chịu trách nhiệm với tôi, nhưng sau lưng họ chẳng bao giờ xem tôi ra gì, thậm chí còn ám chỉ rằng tôi là kẻ xui xẻo.
Lúc đó tôi mới nhận ra, tất cả những gì họ đã làm trước đây chỉ là giả dối.
Ban đầu, Khúc Duy Chu vẫn đứng về phía tôi, anh ta nói với tôi: “Từ giờ, anh sẽ là người thân của em.”
Nhưng rồi anh ta cũng không bảo vệ tôi nữa.
Vì anh ta đã có người mới để bảo vệ.
Người đó chính là Hà Kiều Kiều, kẻ đã đến náo loạn trong đám cưới của chúng tôi.
Nhưng họ đâu có biết rằng, tôi và Hà Kiều Kiều đã quen biết từ lâu. Cô ta là học sinh mà tôi từng tài trợ, là tôi đã sắp xếp cô ta làm việc bên cạnh Khúc Duy Chu. Và rồi cô ta đã cướp anh ta ngay trước mắt tôi.
Ban đầu họ chỉ lén lút hẹn hò, nhưng sau thấy tôi không thể làm gì, họ càng ngày càng công khai.
Tôi đã hỏi anh ta tại sao.
Anh ta chỉ thản nhiên nói: “Anh chỉ hứa sẽ cưới em, chứ không hứa sẽ yêu em mãi mãi. Em không thể đòi hỏi quá nhiều, bao nhiêu năm nay nhà anh đối xử với em như vậy là đủ tốt rồi.”
Mẹ Khúc nhìn tất cả những chuyện này, nhưng thờ ơ khuyên tôi: “Rộng lượng một chút, đàn ông ai mà chẳng vậy.”
Điều thực sự khiến tôi quyết tâm hủy diệt họ là sau một lần cãi nhau, Khúc Duy Chu nói với tôi: “Đừng lôi mẹ em ra nữa có được không? Anh có bảo bà ấy cứu anh đâu, bà ấy tự nguyện mà.”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi bỗng hiểu tại sao anh ta và Hà Kiều Kiều lại đến với nhau, bởi vì họ cùng một loại người.
Hà Kiều Kiều cũng từng nói với tôi những lời tương tự: “Tôi đâu có nhờ chị tài trợ cho tôi, chị dựa vào gì mà đòi hỏi tôi nhiều như vậy?”
Thậm chí, mẹ Khúc cũng từng nói sau lưng: “Bà ta chết sớm thì trách ai? Nếu không vì sợ người ngoài đàm tiếu, ai thèm nuôi Cốc Thanh m cái đồ xui xẻo đó?”
Kể từ đó, lòng hận thù của tôi với họ bắt đầu nảy mầm.
Tôi bắt đầu lập kế hoạch trả thù.
Nhưng bề ngoài, tôi tỏ ra đã chấp nhận số phận. Dù họ có đối xử tệ bạc, sỉ nhục tôi thế nào, tôi cũng không phản ứng. Thậm chí, tôi còn chăm sóc mẹ Khúc chu đáo hơn, quản lý công ty cẩn thận hơn.
Điều đó khiến mọi người xung quanh không ngừng xì xào sau lưng tôi, nghĩ rằng tôi quá nhu nhược:
“Tổng giám đốc Cốc rõ ràng rất tài giỏi, sao trong chuyện tình cảm lại chẳng biết phân biệt đúng sai vậy?”
“Đúng thế, lấy được nhà họ Khúc thì có ích gì? Khúc Duy Chu chẳng hề yêu cô ấy, cả đời này chỉ là chịu khổ thôi.”
Tôi mặc kệ, và chọn thời điểm thích hợp để gặp Hà Kiều Kiều.
Tôi hỏi cô ta: “Tại sao nhất định phải là Khúc Duy Chu?”
Cô ta trả lời: “Yêu là yêu thôi, có gì mà phải hỏi tại sao.”
Tôi lại hỏi: “Cô chưa bao giờ cảm thấy áy náy với tôi sao?”
“Chưa từng.” Cô ta trả lời gần như ngay lập tức, “Bởi vì anh ấy không yêu cô, anh ấy nói ở bên cô chỉ là để trả ơn. Nếu không phải mẹ cô đã cứu anh ấy, anh ấy sẽ chẳng bao giờ ở bên cô.”
Tôi cười hỏi: “Cô không ngại làm người thứ ba cả đời sao? Cô biết mà, người anh ấy phải cưới chỉ có thể là tôi.”
Cô ta vô thức sờ bụng, bướng bỉnh nói: “Chưa chắc đâu.”
Có vẻ như cô ta đã mang thai.
Thời cơ đã chín muồi.
Khúc thị náo loạn. Những dòng tít giật gân nhan nhản trên mọi mặt báo.
**TIÊU ĐỀ BÁO:** “Khúc thị khốn đốn vì bê bối ‘hai cô dâu’: Tổng giám đốc Khúc Duy Chu đối mặt với nguy cơ sụp đổ!”
**TIÊU ĐỀ BÁO KHÁC:** “Lễ cưới thế kỷ hóa thảm họa: Cuộc tình tay ba và khủng hoảng truyền thông tại Khúc thị.”
**TIÊU ĐỀ BÁO KHÁC NỮA:** “Khúc Duy Chu: Từ người thừa kế sáng giá đến tâm điểm scandal. Tương lai nào cho Khúc thị?”
Những hình ảnh Khúc Duy Chu hoảng loạn ôm Hà Kiều Kiều chạy khỏi lễ cưới được in đậm, kèm theo những lời đồn thổi về tình hình tài chính bấp bênh của tập đoàn. Tiếng điện thoại reo liên hồi trong phòng làm việc sang trọng. Khúc Duy Chu ngồi phịch xuống ghế, mặt mày tái mét. Đôi mắt anh ta quét qua màn hình máy tính, nơi hàng loạt email và tin nhắn đòi giải trình chất đống.
KHÚC DUY CHU
(Lẩm bẩm)
Không thể nào… Sao lại có thể như vậy được? Cái bẫy chết tiệt này!
Anh ta vơ lấy điện thoại, đầu ngón tay run rẩy bấm số liên lạc khẩn cấp của bộ phận truyền thông.
KHÚC DUY CHU
(Nói vào điện thoại, giọng gấp gáp)
Là tôi đây. Khúc Duy Chu. Nghe đây, các anh phải dập tắt ngay những tin tức này! Ngay lập tức! Không quan tâm tốn bao nhiêu chi phí, phải làm cho sạch sẽ! Hiểu chưa?
Đầu dây bên kia, một giọng nói điềm tĩnh vang lên.
NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY
(Qua điện thoại)
Yên tâm, Khúc tổng. Mọi thứ đang tiến triển rất tốt. Chỉ là… một vài khoản chi phí phát sinh thôi.
Khúc Duy Chu siết chặt điện thoại, nén cơn giận. Anh ta biết, kẻ đứng sau mọi chuyện này không ai khác chính là Cốc Thanh. Cô ta đã chờ đợi quá lâu, và giờ đây, thời khắc đó đã đến. Anh ta gạt phắt mọi suy nghĩ về việc Khúc thị có thể sụp đổ hay không, chỉ muốn tìm cách dập tắt cơn bão truyền thông đang ập đến. Nhưng anh ta đâu biết, cơn bão này chỉ mới là khởi đầu.
Cốc Thanh, trong bộ váy cưới tinh khôi đã cởi bỏ, giờ ngồi trong chiếc xe sang trọng, hướng về phía nghĩa trang. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Chiếc ô đen che khuất khuôn mặt cô, chỉ còn thấy ánh mắt kiên định hướng về phía trước. Cô đến thăm mộ mẹ. Bia mộ mẹ cô khắc tên, và một nụ cười u ám nở trên môi Cốc Thanh.
CỐC THANH
(Nói với bia mộ mẹ, giọng đầy cảm xúc nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh)
Mẹ ơi… Đứa bé mà mẹ đã dành cả mạng sống để cứu, cuối cùng lại phản bội con như vậy. Nếu có thể chọn lại, con thà rằng mẹ đừng bao giờ cứu anh ta. Nhưng không sao mẹ ạ. Con sẽ khiến anh ta phải trả giá.
Cô nhìn vào bia mộ, nhớ lại cái ngày định mệnh hơn mười năm trước. Hỏa hoạn. Tiếng la hét. Mẹ cô, với hơi thở cuối cùng, đã đẩy Khúc Duy Chu ra ngoài.
MẸ CỐC THANH (THOÁNG HIỆN VỀ)
(Giọng yếu ớt)
Duy Chu, con thay cô chăm sóc Cốc Thanh nhé!
Và mẹ cô đã mãi mãi ra đi trong biển lửa. Khúc Duy Chu thoát nạn, còn Cốc Thanh thì mất đi người mẹ thân yêu. Sau đó, Khúc gia đối xử với cô tốt lắm, như thể bù đắp cho những mất mát. Nhưng tất cả chỉ là giả dối. Khi gia đình cô phá sản, ba cô nhảy lầu tự tử, Cốc Thanh trở thành cô nhi, Khúc gia bắt đầu lộ mặt thật. Họ khinh thường cô, ám chỉ cô là kẻ xui xẻo. Khúc Duy Chu cũng dần xa lánh, và tìm đến Hà Kiều Kiều.
Cốc Thanh nhớ lại cuộc đối thoại với Hà Kiều Kiều, khi cô ta đã mang thai.
CỐC THANH
(Hồi tưởng)
Tại sao nhất định phải là Khúc Duy Chu?
HÀ KIỀU KIỀU
(Hồi tưởng)
Yêu là yêu thôi, có gì mà phải hỏi tại sao.
CỐC THANH
(Hồi tưởng)
Cô chưa bao giờ cảm thấy áy náy với tôi sao?
HÀ KIỀU KIỀU
(Hồi tưởng, giọng dứt khoát)
Chưa từng. Bởi vì anh ấy không yêu cô, anh ấy nói ở bên cô chỉ là để trả ơn. Nếu không phải mẹ cô đã cứu anh ấy, anh ấy sẽ chẳng bao giờ ở bên cô.
Cốc Thanh nhếch mép. Cô biết Hà Kiều Kiều cũng là một kẻ tham lam, một kẻ chỉ biết nghĩ cho bản thân. Mẹ Khúc cũng vậy, bà ta từng nói sau lưng rằng mẹ cô chết sớm thì trách ai, nếu không vì sợ người ngoài đàm tiếu, ai thèm nuôi “Cốc Thanh cái đồ xui xẻo đó”. Tất cả những lời lẽ đó đã nuôi dưỡng lòng hận thù trong Cốc Thanh. Cô đã chờ đợi hai năm, lên kế hoạch tỉ mỉ, chờ đợi ngày này. Giờ thì mọi thứ đã bắt đầu.
Mưa rơi nặng hạt. Chiếc xe sang trọng lướt đi trên đường, chỉ còn lại ánh đèn phản chiếu trên mặt kính ướt át. Cốc Thanh ngồi yên lặng, ánh mắt nhìn xa xăm về phía nghĩa trang. Mẹ cô nằm đó, sau khi đã hy sinh cả mạng sống để cứu lấy Khúc Duy Chu. Nỗi đau và sự căm hận hòa quyện, tạo nên một thứ cảm xúc mãnh liệt, thôi thúc cô thực hiện kế hoạch mà cô đã ấp ủ suốt hai năm qua.
Trên màn hình điện thoại của Khúc Duy Chu, tin tức xấu liên tục nhảy lên. Khúc thị, tập đoàn danh tiếng, giờ đây đang đứng trước bờ vực sụp đổ. Giá cổ phiếu lao dốc không phanh. Những đối tác lớn, từng tin tưởng vào sự phát triển của tập đoàn, nay lần lượt quay lưng. Tiếng điện thoại reo vang, mang theo những lời lẽ lạnh lùng, phũ phàng.
KHÚC DUY CHU
(Giọng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh)
Nghe đây, đối tác A. Tình hình hiện tại có thể hơi khó khăn, nhưng chúng tôi cam kết sẽ tìm ra giải pháp.
NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY
(Qua điện thoại, giọng dứt khoát)
Khúc tổng, chúng tôi rất tiếc, nhưng tình hình hiện tại của Khúc thị quá rủi ro. Chúng ta buộc phải tạm dừng dự án.
Một loạt các cuộc gọi tương tự nối tiếp nhau. Khúc Duy Chu cảm thấy bất lực, mọi nỗ lực của anh ta dường như đổ sông đổ bể. Anh ta nhìn vào màn hình máy tính, nơi những tin tức giật gân về bê bối “hai cô dâu” và sự suy thoái tài chính của Khúc thị đang tràn lan trên mạng. Khúc Duy Chu chợt nhận ra, đây không chỉ là một vụ bê bối cá nhân, mà là một cuộc khủng hoảng kinh doanh có chủ đích. Anh ta vội vàng gọi cho bộ phận truyền thông, ra lệnh dập tắt mọi tin tức tiêu cực, bất chấp chi phí.
KHÚC DUY CHU
(Nói vào điện thoại, giọng gấp gáp)
Tôi cần mọi thứ phải được xử lý ngay lập tức! Dập tắt hết những tin tức đó! Không quan tâm tốn bao nhiêu tiền!
NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY
(Qua điện thoại, giọng điềm tĩnh nhưng đầy ẩn ý)
Yên tâm, Khúc tổng. Mọi thứ đang tiến triển rất tốt. Chỉ là… một vài khoản chi phí phát sinh thôi.
Khúc Duy Chu siết chặt điện thoại, cơn tức giận dâng trào. Anh ta biết, kẻ đứng sau tất cả chuyện này chính là Cốc Thanh. Cô ta đã chờ đợi quá lâu, và giờ đây, thời khắc báo thù đã đến. Anh ta cố gắng tìm cách dập tắt cơn bão truyền thông, nhưng đâu ngờ, đây chỉ mới là khởi đầu của sự sụp đổ.
Cốc Thanh đến nghĩa trang, đứng trước bia mộ mẹ. Mưa vẫn rơi, xóa nhòa đi những dòng chữ khắc trên bia đá. Cô nhìn vào đó, nhớ về ngày định mệnh hơn mười năm trước, khi hỏa hoạn đã cướp đi sinh mạng của mẹ cô, người đã hy sinh để cứu Khúc Duy Chu.
CỐC THANH
(Nói với bia mộ mẹ, giọng đầy cảm xúc)
Mẹ ơi… Con đã làm được rồi mẹ ạ. Anh ta đã phải trả giá.
Cô nhớ lại lời của Hà Kiều Kiều, người tình mang thai của Khúc Duy Chu, kẻ đã từng được cô giúp đỡ.
HÀ KIỀU KIỀU (THOÁNG HIỆN VỀ)
(Giọng đầy vẻ khinh miệt)
Anh ấy ở bên cô chỉ là để trả ơn thôi. Nếu không phải mẹ cô đã cứu anh ấy, anh ấy sẽ chẳng bao giờ ở bên cô.
Và rồi, những lời cay nghiệt của Mẹ Khúc, người từng coi cô là “đồ xui xẻo”, ám ảnh trong tâm trí Cốc Thanh.
MẸ KHÚC (THOÁNG HIỆN VỀ)
(Giọng mỉa mai)
Nếu không vì sợ người ngoài đàm tiếu, ai thèm nuôi Cốc Thanh cái đồ xui xẻo đó.
Tất cả những lời lẽ đó đã nung nấu lòng hận thù trong Cốc Thanh, biến cô trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên định trên con đường trả thù. Hai năm lên kế hoạch tỉ mỉ, giờ đây, tất cả đã bắt đầu.
Cốc Thanh lau nước mắt trên gò má, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại đang phát trực tiếp cảnh tượng hỗn loạn. Hà Kiều Kiều, với bộ váy cưới lem luốc, đang cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân run rẩy không còn sức lực. Tiếng xì xào, tiếng vỗ tay mỉa mai, tiếng chửi rủa vang vọng khắp lễ đường. Cốc Thanh biết, đây là kết cục mà Hà Kiều Kiều phải nhận, một cái giá nhỏ cho những tội lỗi cô ta đã gây ra.
Cô gọi cho Khúc Duy Chu.
CỐC THANH
(Giọng pha chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự lạnh lùng)
Nghe đây, Khúc tổng. Mọi chuyện ổn chứ?
KHÚC DUY CHU
(Giọng vỡ vụn, đầy tuyệt vọng)
Cốc Thanh… cô đã làm gì vậy? Vì sao lại làm thế với tôi?
CỐC THANH
(Mỉm cười nhạt, ánh mắt không chút lay động)
Tôi chỉ đang đòi lại những gì thuộc về tôi, Khúc Duy Chu. Anh nợ tôi một lời giải thích, và mẹ tôi nợ anh một mạng sống.
KHÚC DUY CHU
(Thét lên trong đau khổ)
Mẹ cô… bà ấy là người tốt. Cô không nên…
CỐC THANH
(Ngắt lời)
Đừng nói về mẹ tôi. Bà ấy đã hy sinh quá nhiều vì thứ tình cảm giả dối này. Còn cô, Hà Kiều Kiều… Cô ta thế nào rồi?
KHÚC DUY CHU
(Giọng nghẹn ngào)
Cô ta… cô ta bị thương. Nhưng quan trọng hơn, cô ta đang bị truyền thông vây hãm. Cô ta… cô ta đang khóc lóc qua điện thoại với tôi.
HÀ KIỀU KIỀU (THOẠI QUA ĐIỆN THOẠI CỦA KHÚC DUY CHU, NGHE RẤT RÕ)
Anh à, em không dám ra ngoài. Tất cả mọi người đều mắng chửi em là hồ ly tinh, phá hoại hạnh phúc người khác. Họ nói em là kẻ thứ ba, là kẻ cướp chồng. Em sợ lắm… anh cứu em đi mà!
Cốc Thanh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc. Lời khóc lóc thảm thiết của Hà Kiều Kiều vang lên, nhưng trong mắt Cốc Thanh, nó chỉ là một vở kịch rẻ tiền. Cô biết, Hà Kiều Kiều xứng đáng phải nhận sự khinh miệt của cả thế giới.
Tại một căn phòng sang trọng, Cốc Thanh chăm chú theo dõi các bản tin thời sự trên màn hình lớn. Khuôn mặt Hà Kiều Kiều méo mó vì khóc lóc, những lời buộc tội, những phán xét cay nghiệt từ dư luận được phát đi khắp nơi. Cốc Thanh nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo và đầy mãn nguyện.
CỐC THANH (THẦM NGHĨ)
Đây mới chỉ là bước khởi đầu thôi, Hà Kiều Kiều. Cô ta sẽ phải trả giá đắt hơn nhiều.
Cô nhìn vào màn hình, thấy Khúc Duy Chu đang vật lộn với những cuộc gọi liên hồi, bộ mặt anh ta giờ đây đầy vẻ hoảng loạn và bất lực. Cốc Thanh biết, kế hoạch của mình đang đi đúng hướng. Sự sụp đổ của Khúc thị, sự khinh miệt dành cho Hà Kiều Kiều, tất cả đều là những mảnh ghép đầu tiên trong bức tranh trả thù hoàn hảo của cô. Cô ta cảm thấy một sự khinh bỉ tột độ dâng lên trong lòng, không chỉ dành cho Hà Kiều Kiều mà còn cho cả Khúc Duy Chu, kẻ đã khiến cuộc đời cô và mẹ cô trở nên tăm tối.
Cốc Thanh khép hờ mắt, cảm nhận luồng điện chạy dọc sống lưng. Lời thì thầm của cô vang lên trong căn phòng chỉ có ánh sáng lờ mờ từ màn hình máy tính: “Bắt đầu thu gom cổ phiếu và trái phiếu của Khúc thị. Nhớ là phải kín đáo, không để lại bất kỳ dấu vết nào.” Bên kia đầu dây, một giọng nói trầm khàn vang lên, xác nhận mệnh lệnh.
Cô đứng dậy, sải bước quanh căn phòng sang trọng. Bóng dáng uyển chuyển của Cốc Thanh lướt qua những món đồ nội thất đắt tiền, mỗi cử động đều toát lên vẻ quyền lực bí ẩn. Cô khẽ nhếch mép cười, một nụ cười không hề có sự ấm áp, chỉ có sự lạnh lẽo của một kẻ đang nắm giữ quân cờ trong tay. Cô cảm thấy như mình đang điều khiển một con rối khổng lồ, mỗi cử động của nó đều nằm trong sự tính toán của cô.
Trong một văn phòng làm việc bài trí tối giản nhưng toát lên vẻ xa hoa, một người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm đang chăm chú theo dõi màn hình máy tính. Tên hắn là Lý Hải, một tay tài chính lão luyện, người cộng sự đắc lực của Cốc Thanh. Hàng loạt biểu đồ, con số nhảy múa trên màn hình, tất cả đều liên quan đến tập đoàn Khúc thị.
LÝ HẢI
(Giọng đều đều, nhưng ẩn chứa sự phấn khích)
Cổ phiếu Khúc thị đã giảm 4.7% trong phiên giao dịch sáng nay, Cốc tiểu thư. Khối lượng bán ra đột biến, tôi nghi ngờ có nội bộ.
CỐC THANH (THOẠI QUA ĐIỆN THOẠI)
Đó là tín hiệu tốt. Tiếp tục đẩy mạnh. Lần này, chúng ta sẽ vét sạch những gì chúng có. Đừng để lại một cọng lông vũ nào.
Lý Hải mỉm cười. Hắn hiểu rõ kế hoạch của Cốc Thanh. Lợi dụng lúc Khúc thị đang lao đao vì bê bối, Cốc Thanh sẽ giáng đòn chí mạng vào đế chế của Khúc Duy Chu. Những khoản nợ xấu, những giao dịch mờ ám, tất cả sẽ bị Cốc Thanh thâu tóm một cách tàn nhẫn. Cô đang biến nỗi đau của mình thành vũ khí, biến sự phản bội thành động lực để hủy diệt kẻ đã từng là tất cả.
Tại một góc khuất của thành phố, trong một căn nhà nhỏ cũ kỹ, Hà Kiều Kiều đang ôm bụng bầu, khuôn mặt hốc hác vì những ngày tháng khủng hoảng. Cô ta nhìn chằm chằm vào điện thoại, nơi cuộc gọi với Khúc Duy Chu vừa kết thúc. Lời lẽ van xin của cô ta dường như không còn tác dụng.
HÀ KIỀU KIỀU
(Thì thầm với chính mình, giọng run rẩy)
Anh ta… anh ta bỏ rơi mình thật sao? Không, không thể nào…
Ánh mắt cô ta chợt lóe lên một tia căm hận khi nghĩ đến Cốc Thanh.
HÀ KIỀU KIỀU (THẦM NGHĨ)
Cốc Thanh… cô ta đã hủy hoại cuộc đời tôi. Nhưng tôi sẽ không để cô ta yên. Tôi sẽ trả thù.
Trong khi đó, Cốc Thanh đang đứng trước màn hình lớn, theo dõi từng diễn biến trên thị trường chứng khoán. Cô ta nhấp một ngụm rượu vang đỏ, đôi mắt nheo lại đầy quyết đoán.
CỐC THANH (THẦM NGHĨ)
Gia đình tôi đã mất tất cả vì lòng tin mù quáng. Ba tôi đã không thể chịu đựng được sự sỉ nhục và kết thúc cuộc đời. Mẹ tôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ thứ gọi là tình yêu. Giờ là lúc Khúc thị phải trả giá.
Cô ta bỗng cười lớn, một nụ cười vang vọng đầy ma mị. Quyền lực đang chảy trong huyết quản cô ta, sự thỏa mãn dâng trào. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cơn bão, và Cốc Thanh chính là trung tâm của cơn bão đó.
Cốc Thanh đứng trong căn phòng trang trí xa hoa, ánh đèn lờ mờ hắt lên khuôn mặt cô. Cô nhấp một ngụm rượu vang đỏ, đôi mắt nheo lại đầy quyết đoán. “Gia đình tôi đã mất tất cả vì lòng tin mù quáng. Ba tôi đã không thể chịu đựng được sự sỉ nhục và kết thúc cuộc đời. Mẹ tôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ thứ gọi là tình yêu. Giờ là lúc Khúc thị phải trả giá,” cô thầm nghĩ, nụ cười ma mị vang vọng.
Bỗng, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Cốc Thanh. Cô nhấc máy.
CỐC THANH
(Giọng lạnh lùng)
Chuyện gì?
NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY (QUA ĐIỆN THOẠI)
Khúc thị đang chao đảo. Khối lượng giao dịch khổng lồ, cổ phiếu lao dốc không phanh. Lý Hải đang thu gom rất nhanh.
CỐC THANH
Tốt. Đẩy nhanh tiến độ. Vét sạch đến cọng lông cuối cùng.
Cốc Thanh cúp máy. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lướt qua những tòa nhà cao tầng lung linh ánh đèn, nơi có tập đoàn Khúc thị đang bị cô dày xéo. Một cảm giác quyền lực dâng trào.
Cùng lúc đó, tại một căn nhà nhỏ cũ kỹ, Hà Kiều Kiều đang ôm bụng bầu, khuôn mặt hốc hác. Cô ta nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi cuộc gọi với Khúc Duy Chu vừa kết thúc. Lời van xin của cô ta dường như không còn tác dụng.
HÀ KIỀU KIỀU
(Thì thầm với chính mình, giọng run rẩy)
Anh ta… anh ta bỏ rơi mình thật sao? Không, không thể nào…
Ánh mắt cô ta chợt lóe lên một tia căm hận khi nghĩ đến Cốc Thanh.
HÀ KIỀU KIỀU (THẦM NGHĨ)
Cốc Thanh… cô ta đã hủy hoại cuộc đời tôi. Nhưng tôi sẽ không để cô ta yên. Tôi sẽ trả thù.
Một giờ sau, tại dinh thự Khúc gia, Mẹ Khúc, bà lão với vẻ mặt già nua khắc khổ, đi thẳng vào phòng khách nơi Cốc Thanh đang ngồi. Bà ta gằn giọng, ánh mắt tóe lửa.
MẸ KHÚC
(Giọng đầy căm phẫn)
Mày còn mặt mũi ở đây sao? Mày hủy hoại Duy Chu, hủy hoại cả gia đình Khúc thị này!
Cốc Thanh quay đầu lại, nhìn Mẹ Khúc với vẻ bình thản đến lạ thường.
CỐC THANH
(Khẽ nhếch mép cười)
Thưa bà, tôi chỉ đang đòi lại những gì thuộc về mình.
MẸ KHÚC
(Lớn tiếng)
Đòi lại? Mẹ mày chết sớm thì trách ai? Cái chết của mẹ mày có liên quan gì đến chuyện này? Mày đổ hết tội lỗi lên đầu nó sao?
Cốc Thanh nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt nhìn Mẹ Khúc đầy khinh miệt.
CỐC THANH
(Giọng mỉa mai)
Mẹ tôi đã chết vì cứu Khúc Duy Chu. Tôi chỉ đang làm cho cái giá phải trả tương xứng với những gì gia đình tôi đã mất. Bà không hiểu sao?
MẸ KHÚC
(Chỉ tay vào Cốc Thanh, giọng run rẩy)
Mày… mày là đồ độc ác!
Cốc Thanh đứng dậy, tiến lại gần Mẹ Khúc. Nụ cười trên môi cô ngày càng sâu, nhưng ánh mắt lại lạnh băng.
CỐC THANH
Độc ác? Hay là trả thù? Bà còn nhớ đêm mẹ tôi qua đời không? Ngọn lửa đó, bà có nhớ ai là người đã đốt không?
Mẹ Khúc lùi lại, khuôn mặt tái mét. Bà ta lắp bắp.
MẸ KHÚC
Không… không thể nào…
Cốc Thanh đưa tay vuốt nhẹ ly rượu, đôi mắt vẫn không rời khỏi Mẹ Khúc.
CỐC THANH
Đúng vậy. Bà không bao giờ có thể quên. Và giờ đây, Khúc thị sẽ phải trả cái giá đắt gấp trăm lần những gì mẹ tôi đã phải chịu đựng. Bà không cản được tôi đâu.
Cốc Thanh quay lưng, sải bước ra khỏi dinh thự. Tiếng cười của cô vang vọng trong đêm, bỏ lại Mẹ Khúc bơ vơ, tuyệt vọng. Bên ngoài, những chiếc xe chở đầy tài liệu tài chính đang lần lượt rời đi, mang theo vận mệnh của tập đoàn Khúc thị.
Cốc Thanh sải bước ra khỏi dinh thự Khúc gia, để lại Mẹ Khúc chìm trong tuyệt vọng và nỗi sợ hãi. Đêm Sài Gòn lung linh ánh đèn giờ đây như tấm màn che phủ cho những âm mưu đang dần thành hình. Cô lên xe, hướng về một căn hộ sang trọng nơi ánh đèn vẫn sáng trưng.
Trong căn hộ đó, Khúc Duy Chu đang ngồi bệt dưới sàn, đầu gục vào hai đầu gối. Căn phòng ngổn ngang giấy tờ, ly rượu rỗng vương vãi. Vừa rồi, anh đã nhận liên tiếp những cú điện thoại từ các đối tác lớn, tất cả đều rút lui đột ngột. Mẹ anh, Mẹ Khúc, vừa mới rời đi sau một cuộc cãi vã nảy lửa, bà ta gào thét anh là đồ vô dụng, là kẻ hủy hoại Khúc thị. Lời trách móc của bà như những nhát dao cứa vào tim anh. Mọi thứ sụp đổ quá nhanh. Anh cảm thấy mình đang chìm dần, không có điểm tựa. Bế tắc, tuyệt vọng, anh chỉ còn một mong muốn duy nhất lúc này là gặp Cốc Thanh.
Cửa căn hộ đột ngột mở ra. Cốc Thanh bước vào, dáng vẻ ung dung, lạnh lùng như thường lệ. Cô đứng đó, nhìn Khúc Duy Chu đang chìm trong sự đau khổ của chính mình.
Khúc Duy Chu ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào Cốc Thanh. Anh lao đến, túm lấy tay cô, giọng run rẩy đầy van xin.
KHÚC DUY CHU
(Nức nở)
Cốc Thanh… em… em nói đi, rốt cuộc em muốn gì? Em làm vậy để trả thù anh sao? Chúng ta có thể nói chuyện mà! Xin em… làm ơn…
Cốc Thanh nhìn thẳng vào mắt anh ta. Đôi mắt cô sắc bén như dao găm, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự hả hê khó tả, một cảm giác thỏa mãn khi nhìn thấy kẻ đã gây ra bao đau khổ cho gia đình mình giờ đây đang quỳ gối cầu xin. Tuy nhiên, cô vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, không để lộ một chút cảm xúc nào.
CỐC THANH
(Giọng trầm, lạnh lẽo)
Nói chuyện ư? Anh nghĩ bây giờ còn có chuyện gì để nói nữa sao, Khúc Duy Chu?
KHÚC DUY CHU
(Bám víu)
Anh biết anh sai rồi… anh sai rất nhiều. Anh xin lỗi. Anh xin em… cứu anh. Cứu Khúc thị. Anh không muốn mọi thứ kết thúc thế này.
Cốc Thanh nhếch mép cười khẩy, nụ cười không chạm đến mắt. Cô từ từ rút tay khỏi bàn tay đang níu lấy cô của Khúc Duy Chu.
CỐC THANH
(Giọng mỉa mai)
Cứu anh? Anh từng nghĩ đến việc cứu gia đình tôi khi họ phá sản chưa? Anh từng nghĩ đến việc cứu mẹ tôi khi bà ấy chết vì anh chưa? Anh từng có ý định “nói chuyện” với ba tôi trước khi ông ấy nhảy lầu tự sát chưa?
Khúc Duy Chu cứng đờ người, lời nói của Cốc Thanh như những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim anh, phơi bày hết tội lỗi của bản thân.
KHÚC DUY CHU
(Giọng lạc đi)
Anh… anh xin lỗi… anh thật sự xin lỗi…
Cốc Thanh lắc đầu, ánh mắt cô nhìn Khúc Duy Chu với một sự khinh miệt tột cùng.
CỐC THANH
Sự xin lỗi của anh bây giờ chẳng có nghĩa lý gì cả. Nó không thể làm sống lại ba mẹ tôi, cũng không thể hàn gắn những gì Khúc thị đã gây ra cho gia đình tôi. Anh tự gây ra nợ nần, tự biến mình thành kẻ thất bại. Giờ thì anh biết cảm giác khi mọi thứ sụp đổ là thế nào rồi đấy.
Cô quay lưng, sải bước ra khỏi căn hộ, bỏ lại Khúc Duy Chu một mình với sự tuyệt vọng và tàn lụi. Tiếng cửa đóng lại vang vọng, như một dấu chấm hết cho mọi hy vọng của anh ta. Cốc Thanh bước ra ngoài, hít một hơi thật sâu bầu không khí đêm. Kế hoạch của cô đã đi đến hồi kết.
Cốc Thanh sải bước ra khỏi căn hộ sang trọng, để lại phía sau Khúc Duy Chu trong nỗi tuyệt vọng cùng cực. Không một chút ngoái lại, cô bước về phía xe đang đợi sẵn. Ánh đèn đường nhấp nháy phản chiếu lên gương mặt lạnh lùng, cương nghị của Cốc Thanh. Cả kế hoạch hai năm nay, từng bước, từng bước đều nằm trong lòng bàn tay cô.
Trong xe, Cốc Thanh vặn nhỏ âm thanh của chiếc điện thoại đang phát ra giọng nói trầm khàn của một người đàn ông. Đó là người cộng sự bí ẩn đã cùng cô dày công sắp đặt mọi thứ.
NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY
(Giọng thì thầm, gấp gáp)
Mọi thứ đã xong xuôi. Khúc thị chính thức tuyên bố phá sản. Các khoản nợ khổng lồ, sai phạm tài chính bị phanh phui. Khúc Duy Chu đã hoàn toàn sụp đổ.
CỐC THANH
(Giọng bình thản, nhưng ẩn chứa sự hả hê)
Tốt. Còn Hà Kiều Kiều?
NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY
Đã bị đưa vào trại cai nghiện. Cô ta không còn là mối bận tâm nữa. Cô ta sẽ sống phần đời còn lại trong dằn vặt và hối tiếc.
Cốc Thanh khẽ mỉm cười. Cả Khúc Duy Chu và Hà Kiều Kiều, hai kẻ đã cùng nhau đẩy gia đình cô vào vực thẳm, giờ đây đều đã phải trả giá. Mẹ cô mất trong biển lửa, ba cô tự sát vì phá sản. Gia sản đội nón ra đi, danh dự gia đình bị vùi dập. Còn Khúc Duy Chu, kẻ đã từng là thanh mai trúc mã, kẻ đã từng thề non hẹn biển, lại quay lưng lại với cô, chạy theo Hà Kiều Kiều giàu có và quyền lực.
CỐC THANH
(Nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm)
Nghĩa trang. Tôi muốn đến thăm mẹ.
Xe chạy về phía nghĩa trang nằm khuất sâu trong thành phố. Nơi đây tĩnh lặng, bình yên đến lạ. Cốc Thanh bước xuống xe, tay cầm theo bó cúc trắng. Cô đứng trước mộ mẹ, nước mắt không rơi, chỉ có sự chua xót và một niềm tin mãnh liệt.
CỐC THANH
(Giọng thì thầm, đầy trìu mến)
Mẹ ơi, con đã làm được rồi. Con đã trả thù cho mẹ. Gia đình Khúc thị đã sụp đổ. Con của mẹ sẽ không còn phải sống trong sợ hãi nữa.
Cô đặt bó cúc lên mộ mẹ, rồi quay sang một bức ảnh trên bia mộ. Đó là bức ảnh của ba cô, với nụ cười hiền hậu.
CỐC THANH
(Tiếp tục nói với giọng kiên quyết)
Ba ơi, con đã trả thù cho ba. Con đã lấy lại tất cả những gì thuộc về mình. Khúc thị đã phải trả giá cho những gì chúng đã làm với gia đình mình.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn thành phố vẫn còn lấp lánh.
CỐC THANH
(Giọng trầm, dứt khoát)
Anh Khúc Duy Chu, anh nghĩ tôi là ai? Một công cụ để anh lợi dụng rồi vứt bỏ sao? Trả thù ư? Đây chỉ là khởi đầu thôi. Anh không xứng đáng có được sự bao dung của tôi.
Cốc Thanh mỉm cười lạnh lùng. Cô biết, Khúc Duy Chu sẽ còn phải đối mặt với nhiều điều tồi tệ hơn nữa. Cuộc đời anh ta đã kết thúc ngay tại ngày cưới đó. Còn cô, hành trình của cô mới chỉ thực sự bắt đầu. Cô sẽ xây dựng lại tất cả, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Đây là lời hứa với mẹ, với ba, và với chính bản thân mình.
Cốc Thanh nhìn ra cửa sổ xe, ánh đèn thành phố nhấp nháy như những vì sao vụn vỡ. Cô mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo như lưỡi dao. Khúc Duy Chu đã hoàn toàn sụp đổ. Kế hoạch hai năm trời của cô, từng bước tính toán tỉ mỉ, cuối cùng đã thành công mỹ mãn. Gia đình Khúc thị, biểu tượng của sự giàu sang và quyền lực, nay chỉ còn là đống tro tàn.
Trong căn phòng xa hoa, Khúc Duy Chu gục đầu vào lòng mẹ. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, hòa lẫn với những tiếng nấc nghẹn. Giây phút này, anh ta chỉ là một đứa trẻ lạc lõng, bất lực trước sự tàn khốc của cuộc đời.
MẸ KHÚC
(Giọng run run, cố gắng giữ bình tĩnh)
Duy Chu, con đừng như vậy. Chuyện đã qua rồi, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Khúc Duy Chu ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn mẹ với vẻ hoang mang tột độ.
KHÚC DUY CHU
(Gào lên trong tuyệt vọng)
Ổn sao mẹ? Mọi chuyện đã không thể ổn được nữa! Con đã sai rồi! Tất cả là lỗi của con!
Anh ta đấm mạnh vào tường, tiếng va chạm khô khốc vang vọng trong căn phòng im ắng. Những hình ảnh Cốc Thanh bỏ đi, lời tuyên bố phá sản, tất cả ùa về, thiêu đốt tâm can anh ta. Niềm tin vào cuộc sống, vào tương lai, tan biến như bong bóng xà phòng. Anh ta không còn là tổng giám đốc uy quyền, không còn là Khúc Duy Chu tài giỏi. Anh ta chỉ là một kẻ thất bại, một kẻ đáng khinh.
MẸ KHÚC
(Ôm chặt lấy con trai, giọng đầy xót xa)
Con trai mẹ…
Bà nhìn Khúc Duy Chu, nỗi đau khổ và hối hận tột độ hiện rõ trên khuôn mặt. Bà đã quá thờ ơ, quá tập trung vào cuộc sống xa hoa của mình mà không hề nhận ra con trai mình đang dần chìm vào vực thẳm. Giờ đây, khi mọi thứ đã sụp đổ, bà mới thấu hiểu được giá trị của tình thân, nhưng có lẽ đã quá muộn.
Trong xe, Cốc Thanh khẽ lau giọt nước mắt hiếm hoi.
CỐC THANH
(Giọng trầm, dứt khoát)
Còn Hà Kiều Kiều?
NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY
(Vẫn giữ giọng thì thầm)
Cô ta đã bị đưa vào trại cai nghiện. Mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch. Cô ta sẽ sống phần đời còn lại trong dằn vặt và hối tiếc.
Cốc Thanh khẽ mỉm cười. Cả Khúc Duy Chu và Hà Kiều Kiều, hai kẻ đã cùng nhau đẩy gia đình cô vào vực thẳm, giờ đây đều đã phải trả giá. Mẹ cô mất trong biển lửa, ba cô tự sát vì phá sản. Gia sản đội nón ra đi, danh dự gia đình bị vùi dập. Còn Khúc Duy Chu, kẻ đã từng là thanh mai trúc mã, kẻ đã từng thề non hẹn biển, lại quay lưng lại với cô, chạy theo Hà Kiều Kiều giàu có và quyền lực.
CỐC THANH
(Nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm)
Nghĩa trang. Tôi muốn đến thăm mẹ.
Xe chạy về phía nghĩa trang nằm khuất sâu trong thành phố. Nơi đây tĩnh lặng, bình yên đến lạ. Cốc Thanh bước xuống xe, tay cầm theo bó cúc trắng. Cô đứng trước mộ mẹ, nước mắt không rơi, chỉ có sự chua xót và một niềm tin mãnh liệt.
CỐC THANH
(Giọng thì thầm, đầy trìu mến)
Mẹ ơi, con đã làm được rồi. Con đã trả thù cho mẹ. Gia đình Khúc thị đã sụp đổ. Con của mẹ sẽ không còn phải sống trong sợ hãi nữa.
Cô đặt bó cúc lên mộ mẹ, rồi quay sang một bức ảnh trên bia mộ. Đó là bức ảnh của ba cô, với nụ cười hiền hậu.
CỐC THANH
(Tiếp tục nói với giọng kiên quyết)
Ba ơi, con đã trả thù cho ba. Con đã lấy lại tất cả những gì thuộc về mình. Khúc thị đã phải trả giá cho những gì chúng đã làm với gia đình mình.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn thành phố vẫn còn lấp lánh.
CỐC THANH
(Giọng trầm, dứt khoát)
Anh Khúc Duy Chu, anh nghĩ tôi là ai? Một công cụ để anh lợi dụng rồi vứt bỏ sao? Trả thù ư? Đây chỉ là khởi đầu thôi. Anh không xứng đáng có được sự bao dung của tôi.
Cốc Thanh mỉm cười lạnh lùng. Cô biết, Khúc Duy Chu sẽ còn phải đối mặt với nhiều điều tồi tệ hơn nữa. Cuộc đời anh ta đã kết thúc ngay tại ngày cưới đó. Còn cô, hành trình của cô mới chỉ thực sự bắt đầu. Cô sẽ xây dựng lại tất cả, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Đây là lời hứa với mẹ, với ba, và với chính bản thân mình.
Trong căn phòng bệnh viện trắng toát, Hà Kiều Kiều run rẩy trên giường. Từng lời lẽ tàn nhẫn của Khúc Duy Chu vẫn còn văng vẳng bên tai, như những nhát dao cứa vào tim cô. Cái thai trong bụng cô, niềm hy vọng cuối cùng, giờ đây cũng đang chông chênh đứng trước bờ vực.
KHÚC DUY CHU
(Giọng gằn lên, đầy căm hận)
Tất cả là tại cô! Cô không bao giờ nên xuất hiện trong cuộc đời tôi! Đứa bé này… cô có chắc là của tôi không?
Lời nói của Khúc Duy Chu như một đòn giáng chí mạng. Hà Kiều Kiều mở to mắt, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ. Cô ôm chặt lấy bụng, nước mắt tuôn rơi lã chã. Cơn đau quặn thắt lên, mạnh mẽ và dữ dội. Y tá hoảng hốt chạy vào.
Y TÁ
(Hoảng loạn)
Cô ơi! Cô sao rồi? Bác sĩ!
Bác sĩ và y tá lao vào, tiếng máy móc réo lên, không khí căng thẳng bao trùm. Hà Kiều Kiều lịm đi trong cơn đau, ánh mắt cô hướng về phía Khúc Duy Chu với vẻ tuyệt vọng cùng cực. Anh ta đứng đó, lạnh lùng nhìn cô, sự nghi ngờ và ghê tởm hiện rõ trên khuôn mặt. Anh ta quay người bỏ đi, bỏ lại cô một mình với số phận nghiệt ngã.
Ngoài hành lang, Khúc Duy Chu dựa vào tường, thở hổn hển. Anh ta vừa gieo rắc một lời nguyền rủa, vừa cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong tâm trí. Anh ta đã đẩy mọi thứ đi quá xa. Những lời tố cáo của Cốc Thanh vang lên trong đầu. Hà Kiều Kiều, kẻ mà anh ta từng xem là tất cả, giờ đây lại trở thành mục tiêu cho cơn thịnh nộ và nghi ngờ của anh ta. Trong khoảnh khắc tăm tối đó, Khúc Duy Chu nhận ra mình đã mất tất cả, không chỉ là tài sản, danh vọng, mà còn là nhân phẩm.
NGOẠI CẢNH. TRỤ SỞ TẬP ĐOÀN KHÚC THỊ – NGÀY.
Ánh nắng chói chang phản chiếu lên mặt kính đen của tòa nhà chọc trời. Nhưng hôm nay, không có sự lộng lẫy, chỉ có không khí u ám bao trùm. Cảnh sát với phù hiệu niêm phong, tay cầm những tấm biển “ĐÃ BỊ THU HỒI”, “CẤM VÀO”. Họ dán chúng lên cánh cửa chính đồ sộ, lên các ô cửa sổ kính. Tiếng dán giấy sột soạt vang lên như tiếng khóc than.
Một đám đông tụ tập bên ngoài, xôn xao bàn tán. Giữa đám đông, một chiếc máy quay của đài truyền hình đang chĩa thẳng vào tòa nhà. Một PHÓNG VIÊN, với gương mặt nghiêm nghị, tay cầm micro, đang đứng nói chuyện với ống kính.
PHÓNG VIÊN
(Giọng dứt khoát)
… và có vẻ như, hành trình vinh quang của tập đoàn Khúc thị đã chính thức khép lại. Sau nhiều tháng chao đảo trên thị trường tài chính, dưới gánh nặng của các khoản nợ khổng lồ và những tin đồn về bê bối tài chính, hôm nay, mọi thứ đã được định đoạt. Khúc thị, đế chế một thời, giờ đây chỉ còn là đống tro tàn dưới áp lực của sự thật và những khoản nợ không thể trả. Dự đoán của giới chuyên gia kinh tế là: Khúc thị đang đứng trước ngưỡng cửa diệt vong.
Cốc Thanh đứng khuất sau một gốc cây cổ thụ, cách đó không xa. Cô mặc một bộ đồ đen giản dị, nhưng ánh mắt lại rực sáng một cách khác thường. Trên tay cô là chiếc điện thoại, màn hình hiển thị bản tin vừa rồi. Một nụ cười nhạt, đầy ẩn ý, nở trên môi. Sự hả hê dâng trào, nhưng cô kìm nén lại. Mục tiêu đã gần kề.
Cô liếc nhìn tờ giấy ghi chú trên tay. Từng dòng, từng dòng, là những bước đi tiếp theo. Cô chậm rãi, từng bước một, tiến về phía một chiếc xe ô tô màu đen đang đỗ khuất trong bóng râm. Cô mở cửa xe, bước vào.
BÊN TRONG XE Ô TÔ.
Cốc Thanh ngồi vào ghế lái, tay đặt lên vô lăng. Cô nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt xa xăm. Cô nhấc điện thoại lên, bấm một dãy số.
CỐC THANH
(Giọng bình tĩnh nhưng đầy uy lực)
Xong rồi.
Người bên kia đầu dây im lặng một lúc, rồi đáp lại với giọng điệu vô cùng thỏa mãn.
NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY (V.O.)
Tuyệt vời. Tôi đã nghĩ Cốc tiểu thư sẽ mất nhiều thời gian hơn.
CỐC THANH
Không đủ thời gian cho sự chậm trễ. Anh đã chuẩn bị chưa?
NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY (V.O.)
Mọi thứ đã sẵn sàng. Sẽ không có gì thoát khỏi tay chúng ta đêm nay.
Cốc Thanh khẽ gật đầu. Cô tắt máy, ném chiếc điện thoại lên bảng điều khiển. Cô nhìn lại tòa nhà Khúc thị, giờ đây chỉ còn là một bóng ma trong quá khứ. Nụ cười trên môi cô trở nên lạnh lẽo.
CỐC THANH
(Tự nhủ)
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Cô siết chặt vô lăng, đôi mắt ánh lên vẻ quyết tâm mãnh liệt. Ánh mắt đó hứa hẹn một cơn bão còn lớn hơn sắp sửa ập đến.
NGOẠI CẢNH. NGHĨA TRANG – NGÀY.
Cốc Thanh quỳ trước một ngôi mộ giản dị. Mưa phùn lất phất rơi. Cô lau nhẹ tấm bia đá lạnh lẽo.
CỐC THANH
Mẹ à, con đã làm được rồi. Khúc thị đã sụp đổ. Cái ngày mà mẹ đã ra đi, để cứu Khúc Duy Chu, để cứu cái gia đình đã hủy hoại chúng ta, con sẽ không bao giờ quên. Ba à, con cũng không quên. Cái chết của ba, nỗi đau của con, tất cả đều được ghi nhớ.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía chân trời.
CỐC THANH
Họ đã cướp đi tất cả của chúng ta. Gia đình tan nát, danh dự bị vấy bẩn. Nhưng con sẽ lấy lại tất cả. Những gì họ đã gây ra, họ sẽ phải trả giá gấp trăm lần. Con sẽ khiến Khúc Duy Chu, Hà Kiều Kiều, và cả cái gia đình này phải sống trong sợ hãi và ăn năn.
Cô đứng dậy, nhìn lại ngôi mộ mẹ lần cuối.
CỐC THANH
Con đi đây mẹ ạ. Vẫn còn một vài việc phải hoàn thành.
Cô quay lưng bước đi, bóng dáng nhỏ bé hòa vào màn mưa, nhưng trong lòng cô, ngọn lửa trả thù vẫn đang bùng cháy dữ dội.
NGOẠI CẢNH. BUỔI ĐẤU GIÁ TẬP ĐOÀN KHÚC THỊ – NGÀY.
Không khí trong phòng đấu giá ngột ngạt, im ắng đến lạ thường. Ánh đèn pha lê chiếu rọi xuống sàn gỗ bóng loáng, nơi một chiếc bục nhỏ được dựng lên. Phía sau là tấm màn lớn hiển thị logo Khúc thị, giờ đây có vẻ như đang vẫy chào từ biệt.
Một đám đông những người mặc vest chỉnh tề, mặt mày cau có, đang ngồi rải rác. Sự im lặng bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng ho khan hoặc tiếng sột soạt của giấy tờ.
MC, với nụ cười gượng gạo, đứng trên bục. Tay ông cầm một cây búa nhỏ, nhưng rõ ràng, không khí này không hề có chút hưng phấn nào của một buổi đấu giá thông thường.
MC
(Giọng hơi run run)
… Vâng, thưa quý vị. Chúng ta đã đến với phiên đấu giá cuối cùng của tài sản thuộc tập đoàn Khúc thị. Như quý vị đã biết, tập đoàn đã gặp nhiều khó khăn trong thời gian qua. Và giờ đây, chúng ta xin được bắt đầu với tài sản cuối cùng và quan trọng nhất: toàn bộ cổ phần của tập đoàn Khúc thị. Giá khởi điểm là…
MC đọc một con số mà tất cả mọi người đều biết là quá cao so với giá trị thực tế lúc này. Ông nhìn quanh phòng, sự im lặng càng trở nên đáng sợ.
MC
(Nhấn mạnh)
Có vị nào muốn đặt giá không ạ?
Vẫn chỉ là sự im lặng chết chóc. Những ánh mắt nhìn nhau, rồi lại cụp xuống. Không ai muốn dính vào đống nợ nần này nữa.
Đột nhiên, từ cánh cửa chính phía sau, một bóng người bước vào. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía đó.
CỐC THANH xuất hiện. Cô mặc một bộ vest trắng thanh lịch, mái tóc búi cao gọn gàng. Dù không ăn mặc quá cầu kỳ, nhưng khí chất của cô tỏa ra một sức hút mãnh liệt, khiến không gian như ngưng đọng. Cô bước đi khoan thai, từng bước, từng bước, tiến về phía chiếc bục.
MC
(Giật mình, lắp bắp)
Ai… ai đó?
CỐC THANH
(Giọng nói vang vọng, đầy quyền lực)
Tôi. Cốc Thanh.
Cô dừng lại ở bậc thang lên bục, ánh mắt quét qua toàn bộ những người có mặt. Trong đó, cô thấy Khúc Duy Chu đang ngồi ở hàng ghế đầu, gương mặt tái mét, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc và sợ hãi. Bên cạnh anh là Hà Kiều Kiều, bụng đã nhô cao, ôm chặt lấy cánh tay Khúc Duy Chu, ánh mắt van xin, đau khổ. Mẹ Khúc ngồi phía sau, vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ, nhưng đôi tay đã siết chặt vào nhau.
CỐC THANH
(Tiếp tục, giọng nói càng thêm kiên định)
Tôi đến đây để mua lại Khúc thị.
MC
(Hoàn toàn sững sờ)
Cô… cô Cốc Thanh? Nhưng… nhưng cô là ai? Cô là người mua duy nhất sao?
CỐC THANH
Đúng vậy. Tôi là người mua duy nhất.
Cô bước lên bục, đứng đối diện với MC, ánh mắt không rời khỏi Khúc Duy Chu.
CỐC THANH
(Giơ tay chỉ vào Khúc Duy Chu)
Tôi xin công khai đấu giá toàn bộ Khúc thị. Giá của tôi là…
Cô dừng lại một chút, nụ cười nhếch mép hiện rõ.
CỐC THANH
… là 5 tỷ đồng.
Một tiếng xì xào vang lên trong phòng. Con số đó, so với giá trị thực của Khúc thị, là một cái giá quá rẻ mạt. Nó thể hiện sự tuyệt vọng của tập đoàn và sự nắm bắt cơ hội tuyệt đối của Cốc Thanh.
MC
(Vội vàng)
5 tỷ đồng? Có vị nào khác muốn đặt giá cao hơn không?
Ông nhìn quanh phòng một lần nữa. Sự im lặng trả lời ông.
MC
(Thở phào, như trút được gánh nặng)
Đã có người đặt giá 5 tỷ đồng. Nếu không có ai đặt giá cao hơn, tôi xin tuyên bố…
CỐC THANH
(Ngắt lời, giọng nói lạnh lùng)
Không cần tuyên bố. Từ hôm nay, Khúc thị sẽ không còn nữa. Tập đoàn này đã chết từ lâu rồi. Nhưng để vinh danh một người phụ nữ quan trọng, tôi sẽ cho nó một cái tên mới.
Cô quay mặt về phía đám đông, ánh mắt rực sáng đầy tự hào và mạnh mẽ. Đây là đỉnh điểm của sự trả thù, là ngày cô đòi lại công bằng cho mẹ.
CỐC THANH
(Giọng vang vọng, đầy quyết đoán)
Tập đoàn mới sẽ mang tên **Cốc An**. Vinh danh mẹ tôi.
Cô khẽ cúi đầu, như đang tri ân một đấng thiêng liêng. Khúc Duy Chu ngồi đó, như hóa đá, nhìn chằm chằm vào Cốc Thanh, sự kinh hoàng hiện rõ trên gương mặt anh. Hà Kiều Kiều thì khóc nức nở, che mặt. Mẹ Khúc chỉ khẽ nhắm mắt lại, như không muốn chứng kiến cảnh này.
Cốc Thanh mỉm cười. Nụ cười chiến thắng. Nụ cười của sự trả thù hoàn hảo. Cô biết, mẹ cô sẽ mỉm cười nhìn cô từ nơi chín suối.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG XÉT XỬ – NGÀY.
Không khí trong phòng xét xử đặc quánh sự căng thẳng và u ám. Ánh đèn chiếu xuống, rọi thẳng vào hai gương mặt thất thần của Khúc Duy Chu và Hà Kiều Kiều. Họ ngồi ở vị trí dành cho bị cáo, hai kẻ từng đứng trên đỉnh cao danh vọng, giờ đây chỉ còn là những bóng ma của chính mình.
Khúc Duy Chu, không còn vẻ hào nhoáng của tổng giám đốc Khúc thị, chỉ còn lại đôi mắt trũng sâu và gương mặt hốc hác. Hà Kiều Kiều, bụng đã lớn, đôi vai run rẩy không ngừng, cô ta cố gắng che giấu những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Phía dưới, những hàng ghế của phóng viên, luật sư và một vài người dân hiếu kỳ vây quanh, tạo thành một vòng vây ngột ngạt. Những ống kính máy ảnh chĩa thẳng vào họ, sẵn sàng ghi lại mọi khoảnh khắc suy sụp.
MC của buổi lễ cưới ngày nào giờ đây đứng trên bục cao, gương mặt khắc khổ, tay cầm tập hồ sơ dày cộp. Ông ta đã chuyển vai từ người dẫn chương trình sang người công tố viên, đọc từng tội danh, từng cáo buộc.
MC
(Giọng vang vọng, lạnh lùng)
…Bằng chứng cho thấy, Hà Kiều Kiều đã cố tình dàn dựng, lợi dụng lòng tin của Khúc Duy Chu, tạo ra một vụ bê bối gây chấn động dư luận, làm tổn hại nghiêm trọng đến danh tiếng của tập đoàn Khúc thị và cá nhân ông Khúc Duy Chu. Đồng thời, dựa trên sự khai báo của các nhân chứng và tài liệu thu thập được, có căn cứ để xác định hành vi của hai bị cáo đã gây ra tổn thất nặng nề về tài sản và tinh thần cho gia đình Cốc Thanh, dẫn đến hậu quả nghiêm trọng như đã trình bày.
Khúc Duy Chu chỉ biết cúi gằm mặt, không còn sức lực để phản kháng. Hà Kiều Kiều khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng xét xử bật mở. Một bóng người bước vào, chậm rãi nhưng đầy uy lực. Đó là Cốc Thanh. Cô mặc một bộ vest đen lịch lãm, tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Cô không có luật sư đi kèm, chỉ đơn giản là xuất hiện, như một vị thẩm phán bước ra từ chính quá khứ của họ.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Cốc Thanh. Khúc Duy Chu ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn. Hà Kiều Kiều cố gắng nhìn qua khe hở của bàn tay, đôi mắt mở to đầy sợ hãi.
CỐC THANH
(Giọng nói điềm tĩnh, nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp phòng)
Tôi ở đây để nói rõ mọi chuyện.
MC
(Ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ vững vai trò)
Cô Cốc Thanh? Cô có lời khai gì muốn bổ sung không?
CỐC THANH
(Mắt không rời Khúc Duy Chu và Hà Kiều Kiều)
Tôi không có gì để bổ sung cả. Mọi thứ đã quá rõ ràng rồi. Nhưng có lẽ, hai người vẫn chưa thực sự hiểu.
Cô tiến lại gần bục, đứng đối diện với hai người đang ngồi đó. Không khí càng thêm ngột ngạt.
CỐC THANH
(Tiếp tục, giọng nói dần lạnh đi)
Cô nghĩ cô là người tình đích thực của anh ta ư, Hà Kiều Kiều? Cô nghĩ cái thai trong bụng sẽ mang lại cho cô một cuộc sống sung túc? Cô nhầm rồi. Cô chỉ là một con cờ trong ván cờ tôi đã bày ra suốt hai năm qua.
Hà Kiều Kiều chết lặng, miệng há hốc, không thể thốt nên lời. Đôi mắt cô ta nhìn Cốc Thanh đầy hoang mang và kinh hoàng.
CỐC THANH
(Quay sang Khúc Duy Chu, ánh mắt sắc như dao)
Còn anh, Khúc Duy Chu. Anh là kẻ đã hủy hoại cả cuộc đời tôi. Anh đã nhẫn tâm bỏ rơi tôi, bỏ rơi lời thề ước của chúng ta, để chạy theo vật chất, chạy theo những gì anh cho là hạnh phúc. Anh đã khiến mẹ tôi phải chết trong đau đớn, khiến cha tôi phải từ bỏ cuộc đời. Anh đã dẫm đạp lên tất cả.
Khúc Duy Chu run rẩy. Anh ta nhìn Cốc Thanh, gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở to vì sốc và tội lỗi. Anh ta nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào.
CỐC THANH
(Tiếp tục, giọng nói như một bản cáo trạng)
Tôi đã tài trợ cho cô, Hà Kiều Kiều, từ khi cô còn là một cô bé nghèo khó, ước mơ được đến trường. Tôi đưa cô vào Khúc thị, cho cô cơ hội. Tôi đã sắp đặt mọi thứ, từ việc cô giả vờ yêu anh ta, đến việc mang thai, và cuối cùng là màn phá đám cưới đầy kịch tính đó. Tất cả chỉ để anh thấy bộ mặt thật của những kẻ xung quanh anh, để anh mất tất cả.
Những lời nói của Cốc Thanh như những nhát dao đâm thẳng vào tim Khúc Duy Chu và Hà Kiều Kiều. Họ nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự tuyệt vọng và hối hận. Họ nhận ra mình đã bị lợi dụng một cách tàn nhẫn, bị thao túng bởi chính người mà họ cho là đối thủ, hay thậm chí là kẻ thù.
Hà Kiều Kiều ôm chặt lấy bụng, nước mắt tuôn rơi như mưa. Khúc Duy Chu buông xuôi, đầu gục xuống vai. Họ đã mất tất cả, danh dự, sự nghiệp, và giờ đây là sự tự tôn.
CỐC THANH
(Nhìn hai người, một thoáng buồn bã thoáng qua trên gương mặt, rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự thanh thản)
Mọi chuyện đã kết thúc. Công lý cuối cùng cũng đã được thực thi. Đây là cái giá mà các người phải trả.
Cô quay lưng lại, bước đi chậm rãi ra khỏi phòng xét xử. Phía sau cô là hai con người sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn biết chìm trong sự tuyệt vọng và hối hận muộn màng. Máy ảnh vẫn tiếp tục ghi lại hình ảnh đó, nhưng giờ đây, nó không còn mang ý nghĩa ph phán xét nữa, mà chỉ là sự chứng kiến cho một sự sụp đổ.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG XÉT XỬ – NGÀY.
Cốc Thanh bước ra khỏi phòng, bóng lưng thẳng tắp dưới ánh đèn. Phía sau cô, tiếng khóc nức nở của Hà Kiều Kiều và tiếng gầm giận dữ của Khúc Duy Chu dường như đã bị nhấn chìm bởi sự im lặng nặng nề. Các phóng viên vội vã thu dọn máy móc, trao đổi với nhau bằng những giọng thì thầm.
Bên ngoài, màn đêm đã bao trùm lấy thành phố. Cốc Thanh đứng dưới hiên tòa án, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười không có niềm vui, chỉ là sự giải thoát.
**CỐC THANH**
(Thì thầm với chính mình, giọng điềm tĩnh)
Hơn mười năm rồi…
Cô đưa tay lên chạm vào mặt dây chuyền trên cổ, nơi ẩn chứa kỷ vật duy nhất còn sót lại của mẹ. Ký ức về vụ hỏa hoạn năm xưa lại ùa về, nỗi đau và sự phẫn uất tưởng chừng đã nguôi ngoai, giờ lại bùng lên mạnh mẽ.
Bên kia đầu dây, điện thoại của Cốc Thanh rung lên. Cô bắt máy.
**CỐC THANH**
(Giọng vẫn còn chút run rẩy)
Anh đã làm xong chưa?
**NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY**
(Giọng trầm khàn, có chút mệt mỏi)
Mọi thứ đã được xử lý gọn gàng. Cổ phiếu Khúc thị giờ đã hoàn toàn nằm trong tay chúng ta. Khúc Duy Chu đã trắng tay, không còn gì cả.
**CỐC THANH**
(Siết chặt điện thoại, đôi mắt nhìn xa xăm)
Tốt. Anh ta phải trả giá cho tất cả. Không chỉ là tiền bạc, mà là tất cả những gì anh ta đã cướp đi của gia đình tôi.
Đột nhiên, tiếng gầm giận dữ vang lên từ phía phòng xét xử, xuyên qua cánh cửa kính.
**KHÚC DUY CHU**
(Qua cánh cửa, vọng lại)
CỐC THANH! CỐC THANH! EM KHÔNG THỂ LÀM THẾ VỚI TÔI! EM SẼ PHẢI TRẢ GIÁ! TÔI SẼ KHÔNG THA CHO EM!
Cốc Thanh khẽ nhếch mép. Cô quay lưng lại với tiếng la hét đó, bước vào chiếc xe đang chờ sẵn.
**CỐC THANH**
(Nói với người bên kia đầu dây, giọng lạnh lùng)
Anh ta vẫn chưa hiểu. Kế hoạch của tôi còn chưa kết thúc.
Cửa xe đóng lại. Chiếc xe từ từ lăn bánh, bỏ lại phía sau tòa án lạnh lẽo và tiếng gào thét tuyệt vọng của kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao.
NGOẠI CẢNH. ĐƯỜNG PHỐ THÀNH PHỐ – ĐÊM.
Cốc Thanh nhìn những ánh đèn xa hoa của thành phố lướt qua cửa kính. Khuôn mặt cô phản chiếu ánh đèn, giờ đây mang một vẻ u buồn tĩnh lặng hơn là sự hả hê. Cô nhớ lại hình ảnh ba mình, người đã không thể chịu đựng nổi cú sốc phá sản và chọn cách kết liễu cuộc đời. Cô nhớ lại mẹ mình, người đã hy sinh mạng sống để cứu cô trong vụ hỏa hoạn năm xưa.
Cô biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và cô sẽ không dừng lại cho đến khi mọi nợ máu được trả sòng phẳng.
CỐC THANH
(Thì thầm, một giọt nước mắt lăn dài trên má)
Mẹ ơi, con đã làm được rồi. Nhưng con vẫn chưa thể yên lòng.
Cô nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi có tòa nhà Khúc thị sừng sững, biểu tượng của quyền lực và tham vọng mà cô đã từng thuộc về, và giờ đây, là mục tiêu cuối cùng.
CỐC THANH
(Nói với bầu trời đêm, giọng đầy quyết tâm)
Khúc Duy Chu, anh không có quyền tha thứ cho tôi. Nhưng tôi, Cốc Thanh, sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, khuất dần vào màn đêm.
NGOẠI CẢNH. NGHĨA TRANG – BAN NGÀY.
Bầu trời trong xanh không một gợn mây. Cốc Thanh bước đi trên con đường lát đá dẫn vào nghĩa trang, tay ôm bó hoa cúc trắng. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn với tiếng gió xào xạc qua những tán lá. Nơi đây yên bình đến lạ, trái ngược hoàn toàn với khung cảnh hỗn loạn và đầy thù hận mà cô vừa rời đi.
Cô dừng lại trước một ngôi mộ đơn sơ, khắc tên “Mẹ của Cốc Thanh”. Nước mắt Cốc Thanh bỗng trào ra, nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm, của sự giải thoát. Cô quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt bó hoa lên bia mộ.
**CỐC THANH**
(Giọng nghẹn ngào nhưng kiên định)
Mẹ ơi… Con đã về rồi đây.
Cô hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh.
**CỐC THANH**
Mẹ biết không, hôm nay là một ngày đẹp trời. Trời xanh mây trắng, không giống như cái ngày mẹ bỏ con ra đi… Hơn mười năm rồi, mẹ ạ. Mười năm con sống trong đau khổ và căm hận.
Cô đưa tay lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má.
**CỐC THANH**
Con đã làm tất cả những gì con hứa. Con đã khiến Khúc Duy Chu phải trả giá. Hắn ta đã mất tất cả, công ty, danh tiếng, tình yêu… mọi thứ mà hắn từng dùng để chà đạp lên gia đình mình, giờ đây đều tan biến. Hà Kiều Kiều cũng không còn đường lui. Hắn ta đã biết mùi vị của sự trắng tay, của sự tuyệt vọng.
Cốc Thanh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và thanh thản. Gánh nặng bao nhiêu năm như trút bỏ khỏi vai.
**CỐC THANH**
Ba con… con đã không thể cứu được ông ấy. Nhưng mẹ, con đã làm được. Con đã trả thù cho mẹ, cho ba, cho cả gia đình mình. Giờ đây, không còn ai có thể làm tổn thương chúng ta nữa.
Cô nhìn lên bầu trời.
**CỐC THANH**
Mẹ à, con đã bắt anh ta phải trả giá rồi. Giờ mẹ có thể an nghỉ. Thật sự an nghỉ rồi.
Sự bình yên bao trùm lấy Cốc Thanh. Lòng cô thanh thản chưa từng có. Cô cảm thấy như mình cuối cùng cũng đã tìm thấy sự giải thoát. Cô đứng dậy, nhìn lại ngôi mộ mẹ một lần nữa, rồi quay bước đi, bóng dáng thanh thoát dần khuất xa giữa những hàng cây.
NGOẠI CẢNH. TÒA NHÀ CỐC AN – VĂN PHÒNG CỐC THANH – BAN NGÀY
Bên ngoài cửa sổ kính lớn, khung cảnh thành phố hiện đại trải dài. Bên trong, văn phòng Cốc Thanh sang trọng, tối giản nhưng toát lên vẻ quyền lực. Ánh sáng chan hòa chiếu rọi, làm nổi bật từng chi tiết đắt giá. Cốc Thanh, mặc bộ vest công sở màu xanh than quyền lực, ngồi sau chiếc bàn làm việc gỗ óc chó bóng loáng. Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt sắc sảo nhưng giờ đây ánh lên sự điềm tĩnh lạ thường.
Trước mặt cô, một chiếc điện thoại màn hình lớn hiển thị hình ảnh một phóng viên đang phỏng vấn.
MC (Qua màn hình)
Thưa bà Cốc Thanh, với sự phát triển thần tốc của tập đoàn Cốc An, có thể nói bà đã xây dựng nên một đế chế kinh tế đáng nể. Nhiều người ngưỡng mộ tài năng, tầm nhìn và cả sự quyết đoán của bà. Bà có thể chia sẻ đôi điều về triết lý kinh doanh của mình?
CỐC THANH
(Giọng nói vang vọng, đầy tự tin)
Cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng. Nhưng chúng ta có quyền tạo ra công lý cho riêng mình. Tôi tin vào sự nỗ lực, vào trí tuệ, và quan trọng nhất, là vào việc không bao giờ được phép bỏ cuộc trước nghịch cảnh.
Cô nhấn nút tạm dừng cuộc phỏng vấn. Sau đó, Cốc Thanh nhấc một chiếc điện thoại khác, nhấn một số.
CỐC THANH
(Giọng nói trầm ấm, đầy quyền lực)
Mọi thứ đã xong xuôi. Khúc thị chính thức tê liệt. Kế hoạch niêm yết cổ phiếu của họ tan thành mây khói. Khúc Duy Chu sẽ sớm nếm đủ mùi vị của sự sụp đổ.
BÊN KIA ĐẦU DÂY (GIỌNG NAM TRẦM, CÂN ĐIỀU)
Thật không ngờ mọi chuyện lại nhanh như vậy. Bà quả thật là một bậc thầy.
CỐC THANH
(Nhếch mép cười)
Tất cả là vì người đã khuất. Bà ấy đã ra đi vì Khúc Duy Chu, giờ đây, con trai bà ấy cũng sẽ phải trả giá cho tội lỗi đó. Còn Hà Kiều Kiều… cô ta cũng sẽ phải đối mặt với hậu quả. Cái thai trong bụng cô ta không phải là tấm vé thông hành, mà là sợi dây xiềng xích.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm.
CỐC THANH
Tôi đã tự do rồi. Không còn ai có thể ràng buộc hay làm tổn thương tôi nữa. Cốc An sẽ là dấu ấn của tôi, một minh chứng cho sức mạnh và sự kiên cường.
Người bên kia đầu dây im lặng một giây.
BÊN KIA ĐẦU DÂY
Vậy bước tiếp theo của chúng ta là gì?
CỐC THANH
(Đứng dậy, sải bước ra ngoài ban công, hít thở không khí trong lành)
Bây giờ là lúc Cốc Thanh tận hưởng thành quả của mình. Còn những kẻ đã từng đẩy tôi vào vực sâu… họ sẽ chỉ còn lại tro tàn.
Cô mỉm cười. Một nụ cười đẹp, mãn nguyện và đầy quyền lực. Không còn chút bóng dáng đau khổ của cô gái ngày xưa. Cô đã hoàn toàn lột xác, trở thành một nữ cường nhân đích thực.
NGOẠI CẢNH. CÔNG TY CỐC AN – VĂN PHÒNG CỐC THANH – BAN NGÀY
Cốc Thanh đứng trên ban công, hít thở không khí trong lành. Thành phố dưới chân cô trải dài, nhộn nhịp và đầy sức sống. Nụ cười mãn nguyện nở trên môi cô, không còn một chút bóng dáng hoang mang hay đau khổ của Cốc Thanh ngày xưa. Cô đã lột xác hoàn toàn, trở thành một nữ cường nhân đích thực, mạnh mẽ và kiên cường.
CỐC THANH
(Thầm thì, giọng nói vang vọng sự giải thoát)
Cuối cùng thì cũng xong. Mọi thứ đã về đúng vị trí của nó.
Cô quay lưng lại với khung cảnh thành phố, bước vào văn phòng. Không gian sang trọng, tối giản nhưng toát lên vẻ quyền lực. Cô ngồi xuống ghế xoay, trước chiếc bàn làm việc bằng gỗ óc chó bóng loáng. Cô nhấc điện thoại, lướt qua danh bạ. Một cái tên hiện lên: “Ba”. Cô ngập ngừng, rồi bỏ điện thoại xuống.
CỐC THANH
(Giọng nói trầm ấm, đầy suy tư)
Ba à, con đã làm được rồi. Con đã khiến kẻ thù của chúng ta phải trả giá.
Cô nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Bỗng, tiếng chuông điện thoại vang lên. Màn hình hiển thị tên “Mẹ”. Cốc Thanh hơi giật mình, trái tim bỗng nhói lên một nỗi đau âm ỉ. Cô biết, đó không phải mẹ cô, mà là hình ảnh bà luôn ám ảnh trong tâm trí. Cô do dự một lúc rồi nhấc máy.
CỐC THANH
(Giọng nói nhỏ dần, yếu ớt)
Mẹ ơi…
Giọng nói bên kia đầu dây vang lên, không phải giọng mẹ cô, mà là một giọng nữ trẻ, xa lạ.
NGƯỜI BÊN KIA ĐẦU DÂY (GIỌNG NỮ TRẺ, NHẸ NHÀNG)
Chị Cốc Thanh, em gọi cho chị đây. Chị có nghe tin gì về Khúc thị chưa? Họ đang lao đao vì vụ bê bối tài chính. Khúc Duy Chu bị bắt giữ rồi.
Cốc Thanh im lặng, đôi mắt từ từ khép lại. Nước mắt lăn dài trên gò má.
CỐC THANH
(Thì thầm, giọng nói đầy sự giải thoát và cả chút trống rỗng)
Vậy là… tất cả đã kết thúc.
Cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào ống kính. Gương mặt cô giờ đây thanh thản, mỉm cười.
CỐC THANH
(Giọng nói vang lên, đầy tự tin và bình yên)
Cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng. Nhưng chúng ta có quyền tạo ra công lý cho riêng mình. Tôi tin vào sự nỗ lực, vào trí tuệ, và quan trọng nhất, là vào việc không bao giờ được phép bỏ cuộc trước nghịch cảnh. Tôi đã chiến đấu, tôi đã trả thù, và giờ đây, tôi đã tìm thấy sự bình yên đích thực.
Cảnh quay từ từ mờ dần, tập trung vào nụ cười của Cốc Thanh, một nụ cười của người đã tìm thấy hạnh phúc thực sự, không phải trong tình yêu, mà trong sự tự do, độc lập và việc cống hiến cho xã hội. Cô đã sống một cuộc đời ý nghĩa, trọn vẹn, và cô mỉm cười, cảm thấy cuối cùng mình đã tìm thấy sự bình yên xứng đáng.
FADE OUT.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

