“Đám cưới tổ chức hoà-nh trá;/ng ngay bên cạnh ngh-ĩa tr;/ang, vừa c-ắt bánh cưới thì đất dưới chân cô dâu bỗng nứt ra và rồi đúng 10 phút sau…
Người ta vẫn nói, đừng tổ chức cưới hỏi ở nơi có â;/m k;/hí, nhất là bên cạnh… ngh;/ĩa tra-ng. Nhưng cặp đôi ấy lại chẳng tin.
Đám cưới của Minh và Lan được tổ chức tại một nhà hàng sân vườn vừa mới xây sát nghĩa trang cũ – nơi từng là gò đất hoang thời Pháp thuộc, sau này được cải táng nhưng dân gian vẫn truyền nhau rằng “”â-m k;/hí chưa tan, đất chưa yên””. Nhưng nhà hàng đẹp, giá rẻ, lại tiện cho khách mời – thế là họ quyết định tổ chức luôn.
Ngày cưới, trời trong vắt, nắng hanh hanh như báo điềm lành. Cô dâu Lan xinh đẹp trong chiếc váy trắng dài lấp lánh, còn Minh thì rạng rỡ bên bộ vest đen lịch lãm. Tiệc cưới diễn ra suôn sẻ, khách khứa đông vui, tiếng cười vang cả khu đất vốn xưa nay hiu quạnh.
Đến thời khắc cắt bánh cưới – cô dâu chú rể cùng đặt tay lên con dao bạc, chuẩn bị cắt chiếc bánh ba tầng. Ai cũng chăm chú nhìn, tiếng reo hò vang lên:
“Cắt đi! Cắt đi!”
Ngay lúc lưỡi dao vừa chạm vào lớp kem trắng, một tiếng “”rắc”” khô khốc vang lên dưới chân cô dâu.
Mặt đất nứt ra. Càng ngày càng nứt to hơn, rồi dần hiện ra… 👇👇”
“…một khoảng đen kịt, ẩm ướt.
Tiếng “rắc” không dừng lại. Vết nứt dưới chân Lan ngày càng rộng ra, như một cái miệng đất đang ngoác lớn. Không chỉ là khe nứt khô khốc ban đầu, giờ đây là một hố sâu hơn, màu đen kịt như mực, và từ dưới đó, một mùi ẩm mốc, tanh tưởi đến khó tả bắt đầu bốc lên, xộc thẳng vào mũi những người đứng gần.
Không khí hân hoan của đám cưới lập tức bị thay thế bởi sự kinh hoàng và hoang mang tột độ. Những vị khách đang reo hò, cười nói bỗng im bặt. Tiếng xì xào nổi lên, rồi nhanh chóng biến thành những tiếng kêu thất thanh. Họ lùi lại, chen lấn nhau để tránh xa cái hố đen đang lớn dần dưới chân cô dâu. Nụ cười trên môi tất cả đều tắt ngúm, thay vào đó là
vẻ mặt sợ hãi, mắt mở to nhìn chằm chằm vào cảnh tượng chưa từng thấy.
Lan và Minh, hai nhân vật chính của buổi tiệc, đứng như trời trồng. Chiếc dao bạc vẫn còn trong tay họ, nhưng ánh mắt đã không còn nhìn chiếc bánh cưới lộng lẫy nữa. Chúng dán chặt xuống khoảng đen ngòm dưới chân Lan. Cô dâu, trong chiếc váy trắng tinh khôi, trông thật lạc lõng và yếu đuối giữa khung cảnh đáng sợ. Chân Lan run rẩy, cô cảm giác như hơi lạnh từ lòng đất đang phả lên, cuốn lấy mình. Minh cũng cứng đơ người, cánh tay siết chặt lấy Lan, nhưng không phải vì tình cảm, mà là vì sự sợ hãi tột độ đang bao trùm.
Hai người họ, Lan và Minh, đứng hình, ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn xuống cái vực nhỏ đang mở ra ngay tại nơi họ đang chuẩn bị bước vào cuộc sống mới. Thứ kinh hoàng từ lòng đất vẫn đang tiếp tục hiện ra…”
“Thứ kinh hoàng từ lòng đất vẫn đang tiếp tục hiện ra…
Từ bên trong khoảng đen kịt đó, những âm thanh khô khốc, kỳ lạ bắt đầu vọng lên. Không phải tiếng nước, không phải tiếng gió, mà là tiếng lạo xạo, cọ xát như đất đá đang dịch chuyển, hay tiếng gì đó nặng nề đang từ từ nhúc nhích dưới sâu. Tiếng động nhỏ, nhưng trong không khí tĩnh lặng đầy sợ hãi lúc bấy giờ, nó nghe thật rõ ràng và rợn người, như móng vuốt đang cào xé từ dưới lòng đất lên.
Lan, vẫn còn run rẩy, cảm thấy sống lưng lạnh toát khi nghe những âm thanh đó. Cô dán mắt vào hố đen, cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối dày đặc, nhưng chỉ thấy một màu đen vô tận. Rồi, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Dưới lòng bàn chân, nơi chiếc giày cao gót chạm vào mép hố, cô cảm thấy một luồng lạnh buốt lan tỏa. Không chỉ là hơi lạnh, mà như có thứ gì đó vô hình đang nắm lấy cổ chân cô, kéo nhẹ xuống. Lực kéo không quá mạnh, nhưng đủ để khiến Lan giật mình.
“”Minh… chân em…”” Lan thốt lên, giọng nghẹn lại vì sợ hãi.
Ngay lập tức, cảm giác kéo xuống mạnh hơn một chút. Lan mất thăng bằng, người loạng choạng về phía trước, hướng về miệng hố đen. Cô vịn chặt vào tay Minh. Minh giật mình, cố gắng giữ Lan lại. Khuôn mặt anh trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra. Tiếng kêu la, hoảng loạn bắt đầu vang lên từ đám đông khách khứa đang chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này. Họ lùi xa hơn, chỉ trỏ và xì xào.
Lan cảm thấy chân mình như bị hút xuống. Cô hoảng loạn hơn bao giờ hết, cố gắng giằng chân ra khỏi lực kéo vô hình đó, nhưng càng giãy dụa, cảm giác bị níu giữ càng rõ ràng. Miệng hố đen như đang nuốt chửng không khí xung quanh, và Lan có cảm giác mình đang bị kéo vào cái vực sâu không đáy đó.”
“Miệng hố đen như đang nuốt chửng không khí xung quanh, và Lan có cảm giác mình đang bị kéo vào cái vực sâu không đáy đó. Minh giật mình, nhận ra tình thế nguy hiểm, lập tức vươn tay ôm chặt lấy Lan. Anh dùng hết sức lực, cố gắng kéo cô ra khỏi mép vết nứt đang ngày càng rộng ra dưới chân.
“”Lan, cẩn thận!”” Minh hét lên, giọng anh lạc đi vì hoảng sợ và gắng sức.
Tiếng hét của Minh và cảnh tượng Lan chới với bên miệng hố như giọt nước tràn ly. Đám đông khách mời lúc nãy còn xì xào bàn tán giờ đây bùng nổ trong sự hoảng loạn tột cùng. Họ la hét thất thanh, xô đẩy lẫn nhau, tìm mọi cách chạy thật nhanh ra xa khu vực nguy hiểm nơi chiếc bánh cưới và cặp đôi đang đứng. Ghế đổ, bàn lật, tiếng ly vỡ loảng xoảng, tất cả hòa quyện vào tiếng kêu gào sợ hãi, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có tại nhà hàng sân vườn vừa mới khai trương này. Họ quên hết lịch sự, quên hết mọi thứ, chỉ biết chạy trốn khỏi thứ kinh hoàng đang trồi lên từ lòng đất được đồn đại là có âm khí chưa tan.”
“Giữa tiếng gào thét hỗn loạn và cảnh người người chen chúc bỏ chạy tán loạn, Lan và Minh vẫn bám trụ lại ở mép vết nứt tử thần. Họ cố gắng giữ thăng bằng, chân Lan vẫn còn sát miệng hố đen ngòm. Tiếng “”rắc”” khô khốc lại vang lên, không phải từ vết nứt dưới chân họ nữa, mà như phát ra từ bên trong lòng đất sâu thẳm. Minh căng thẳng nhìn xuống, bàn tay vẫn siết chặt eo Lan.
Mặt đất xung quanh miệng hố rung nhẹ. Bùn đất loãng và nước đục ngầu bắt đầu sủi bọt, như có thứ gì đó đang khuấy động bên dưới. Một âm thanh sột soạt, ồm ồm nổi lên, khiến ai còn nán lại nhìn cũng phải rùng mình.
Từ từ, rất chậm rãi, một vật thể màu đen kịt, phủ đầy bùn đất và lớp rêu phong ẩm ướt, bắt đầu trồi lên khỏi miệng hố. Nó không có hình dạng rõ ràng, nhấp nhô và vặn vẹo, trông như một khối u ác tính đang lớn dần từ lòng đất mục ruỗng. Mùi ẩm mốc, mùi đất chết và một thứ mùi tanh tưởi khó tả xộc thẳng vào khứu giác. Nó tiếp tục nhô cao hơn, lộ ra những đường nét gồ ghề, dị dạng. Không phải khúc gỗ, không phải tảng đá. Lan nhìn chằm chằm vào nó, nỗi kinh hoàng đông cứng lại trong mắt cô. Đây là thứ gì? Thứ gì đã được chôn vùi dưới khu đất nghĩa trang cũ đầy rẫy những lời đồn đại về âm khí chưa tan này? Vật thể ghê rợn đó tiếp tục trồi lên, dường như còn lớn hơn khi ở dưới lòng đất, một sự hiện diện nặng nề và đáng sợ.”
Mùi ẩm mốc, mùi đất chết và một thứ mùi tanh tưởi khó tả xộc thẳng vào khứu giác. Nó tiếp tục nhô cao hơn, lộ ra những đường nét gồ ghề, dị dạng. Không phải khúc gỗ, không phải tảng đá. Lan nhìn chằm chằm vào nó, nỗi kinh hoàng đông cứng lại trong mắt cô. Đây là thứ gì? Thứ gì đã được chôn vùi dưới khu đất nghĩa trang cũ đầy rẫy những lời đồn đại về âm khí chưa tan này? Vật thể ghê rợn đó tiếp tục trồi lên, dường như còn lớn hơn khi ở dưới lòng đất, một sự hiện diện nặng nề và đáng sợ. Đám đông hoảng loạn đã dạt ra xa, chỉ còn lác đác vài người hiếu kỳ hoặc quá sợ hãi mà không nhấc nổi chân. Trong số những người còn lại đó, một ông cụ tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nắng gió, bất ngờ bước lên phía trước. Ông mặc bộ quần áo cũ kỹ, đôi mắt trũng sâu quen thuộc với từng góc đất, từng câu chuyện truyền miệng về vùng quê này, dán chặt vào khối vật thể đang tiếp tục ngoi lên. Giọng ông run run nhưng đầy kiên quyết, vang lên giữa không khí căng như dây đàn: “Dừng lại! Đó là lời cảnh báo!” Ánh mắt ông cụ không rời khỏi thứ kinh tởm kia, như thể ông biết rõ nó là gì, hoặc ít nhất là hậu quả của sự xuất hiện của nó.
“””Dừng lại! Đó là lời cảnh báo!”” Giọng ông cụ run run nhưng vang vọng, đủ sức át đi tiếng xì xào hoảng loạn của đám đông. Ánh mắt ông dán chặt vào vật thể dị dạng đang nhô lên từ lòng đất nứt toác.
Lan và Minh đứng chết trân, nhìn ông cụ đầy bối rối và sợ hãi. Đám đông lùi xa hơn, chỉ dám đứng từ xa nhìn lại. Ông cụ không quan tâm đến ai khác, chỉ khẽ lắc đầu nhìn xuống gò đất.
“”Các người… các người không biết gì về mảnh đất này cả,”” ông nói, giọng trở nên trầm và khàn khàn hơn. “”Đây không chỉ là nơi chôn cất cải táng của làng. Hàng trăm năm trước, rồi đến cái thời… cái thời loạn lạc ấy…”” Ông cụ dừng lại, đôi mắt xa xăm như nhìn về quá khứ. “”Nơi đây từng là gò đất hoang. Chiến tranh tới, người ta chết như ngả rạ. Không kịp khâm liệm, không kịp tang ma. Họ bị chôn vội vã ở đây… hàng loạt. Có người còn chưa nhắm mắt xuôi tay.””
Ông cụ chỉ tay vào khối vật thể ghê rợn đang nhô cao hơn một chút, thứ mà giờ đây hiện rõ hơn những đường cong méo mó, không giống bất cứ thứ gì họ từng thấy. “”Hồn oan… nhiều lắm. Âm khí ở đây tích tụ hàng thế kỷ. Đất này chưa bao giờ yên. Nó là nơi yên nghỉ của những linh hồn phẫn uất.””
Lan cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô nhớ lại những lời đồn đại về khu nghĩa trang cũ này, những câu chuyện ma mị mà cô từng cho là mê tín dị đoan. Minh cũng tái mét mặt. Tiền bạc, danh vọng giờ đây không còn quan trọng bằng sự kinh hoàng đang bủa vây lấy họ.
Ông cụ nhìn thẳng vào Lan và Minh, ánh mắt nghiêm nghị: “”Cha ông chúng tôi đã dặn dò con cháu đời đời. Khu đất này… không được làm động. Không được xây dựng, không được đào bới. Đất chưa yên, hồn chưa siêu thoát. Làm động vào là rước họa vào thân.””
Gió từ đâu thổi tới, lạnh buốt, mang theo mùi ẩm mốc và tanh tưởi từ cái hố dưới chân. Vật thể kinh tởm dường như khẽ rung động, một tiếng động nhỏ như tiếng cào xé vọng lên từ lòng đất.
“”Đó… đó là lời cảnh báo cuối cùng,”” ông cụ nói, giọng đầy tiên tri. “”Các người đã đánh thức thứ không nên đánh thức rồi.””
Ông cụ quay lưng, bước đi chậm rãi, bỏ lại đám đông chết lặng và khối vật thể ghê rợn vẫn đang tiếp tục nhô lên một cách từ từ nhưng đầy đe dọa. Lời nói của ông lẩn quất trong không khí nặng nề, lạnh lẽo. Âm khí ở đây nặng lắm, không được làm động…”
“Ông cụ bước đi, bóng lưng khuất dần sau rặng cây ven nghĩa trang cũ. Đám đông vẫn chết lặng, mắt dán chặt vào khối vật thể dị dạng dưới chân Lan và Minh. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng cảm giác ghê rợn nhất không đến từ gió.
Rồi, nó bắt đầu.
Vật thể ngập trong bùn đất bỗng rung chuyển. Không còn là tiếng cào xé nhỏ nữa, mà là một sự chấn động mạnh mẽ, khiến mặt đất xung quanh nứt ra thêm. Bùn đất ướt nhão và vụn đá văng ra tứ tung. Lan và Minh hoảng hốt lùi lại, suýt ngã.
Tiếng rung động càng lúc càng dữ dội, như có thứ gì đó đang cố gắng thoát ra khỏi lớp vỏ bọc mục nát. Lớp bùn dày trên bề mặt vật thể bắt đầu bong tróc, rơi lả tả, lộ ra những đường nét ẩn giấu bên dưới.
Đó không phải là đá. Cũng không giống kim loại. Nó có màu ngà ngà, hơi xỉn, với những đường cong và khớp nối kỳ dị. Thoạt nhìn, nó giống như những khúc xương khổng lồ nối lại với nhau một cách bất thường, hoặc một cấu trúc nhân tạo cổ xưa với kiến trúc ma quái, không tuân theo bất kỳ quy luật nào con người biết. Những đường rãnh sâu hoắm chạy dọc theo thân vật thể, tạo cảm giác như nó đã nằm dưới lòng đất hàng ngàn năm.
Một luồng khí lạnh lẽo kinh khủng đột ngột tỏa ra từ cái hố. Nó không chỉ là cái lạnh vật lý, mà là một sự lạnh lẽo ăn sâu vào da thịt, thấu vào xương tủy, khiến người ta rùng mình sợ hãi. Mùi tanh tưởi và ẩm mốc nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện với mùi đất mục và một thứ mùi khó tả, như mùi của cái chết cổ xưa.
Lan và Minh run rẩy nhìn chằm chằm vào vật thể đang từ từ hiện hình. Nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy lồng ngực họ. Cái cảm giác lạnh lẽo ghê rợn bao trùm lấy toàn bộ khu vực, khiến không khí trở nên đặc quánh. Đám đông hốt hoảng hơn nữa, nhiều người hét lên kinh hoàng và bỏ chạy tán loạn. Chỉ còn lại một vài người gan dạ hoặc quá sợ hãi không thể nhúc nhích, đứng chết trân nhìn cảnh tượng siêu thực.
Vật thể vẫn rung nhẹ, như đang “”thở”” dưới lòng đất. Những đường nét kỳ dị của nó hiện ra rõ hơn dưới ánh sáng tà dương, trông càng thêm phần quái gở và đe dọa. Cái lạnh ngày càng thấm buốt, báo hiệu một điều gì đó khủng khiếp vừa được đánh thức.”
Lan đột ngột run rẩy dữ dội. Không phải cái run vì lạnh, mà là một cơn chấn động từ bên trong, như có luồng điện chạy qua cơ thể cô. Khuôn mặt Lan tái mét đi trông thấy, đôi mắt mở to kinh hoàng dán chặt vào cái hố dưới chân. Cô cảm thấy, một cách chân thực đến đáng sợ, như có hàng ngàn, hàng vạn ánh mắt vô hình đang đồng loạt nhìn chằm chằm vào mình từ sâu thẳm cái hố đen ngòm đó. Những ánh mắt không mang theo cảm xúc, chỉ có sự lạnh lẽo và cũ kỹ, xuyên thẳng vào tâm trí cô. Chiếc váy cưới trắng tinh, biểu tượng của ngày hạnh phúc, giờ đây đã bị dính đầy bùn đất lầy nhão từ vết nứt, lem luốc và thảm hại. Minh đứng bên cạnh, cũng hoảng loạn tột độ, nhưng chưa kịp phản ứng gì thì Lan đã khuỵu nhẹ xuống, tay ôm lấy đầu, tiếng rên khe khẽ bật ra từ cổ họng.
“Minh thấy vợ khuỵu xuống, bàn tay run rẩy ôm lấy đầu, tiếng rên như nghẹn lại trong cổ họng. Sự hoảng loạn trong anh lập tức biến thành một thứ cảm xúc mạnh mẽ và nguyên thủy hơn: sự bảo vệ. Nhìn khuôn mặt trắng bệch, lấm lem bùn đất của Lan, trái tim anh thắt lại. Ý nghĩ chạy trốn thoáng qua trong đầu nhưng nhanh chóng bị dập tắt. Anh không thể bỏ Lan lại đây, không bao giờ. Một sự kiên quyết phi thường trỗi dậy trong con người Minh. Anh nhìn cái hố đen ngòm dưới chân vợ, nhìn thứ gì đó đang từ từ ngoi lên từ bóng tối lạnh lẽo đó. “”Mình phải làm gì đó!”” anh nghĩ, giọng không còn một chút sợ hãi nào, chỉ còn sự tập trung cao độ và quyết tâm liều lĩnh. Anh nhanh chóng đảo mắt tìm xung quanh, hy vọng thấy thứ gì đó có thể dùng để lấp tạm cái hố hoặc ít nhất là đẩy thứ đang trồi lên kia trở lại. Không có gì. Chỉ có nền sân gạch vỡ nát và bùn đất.
“”Lan, anh sẽ bảo vệ em!”” Minh nói, giọng anh vang lên dứt khoát và đầy sức mạnh giữa khung cảnh hỗn loạn. Anh không chần chừ thêm một giây nào. Trong khi mọi người xung quanh vẫn đang đứng hình vì sợ hãi và kinh ngạc, Minh đã tiến một bước về phía cái hố, cúi người xuống, đưa hai tay ra. Anh định dùng hết sức bình sinh của mình để đẩy cái vật thể không rõ hình dạng đang ngoi lên từ dưới đất kia trở lại, bịt chặt cái hố bằng bất cứ giá nào. Anh không biết mình đang đối mặt với thứ gì, nhưng anh biết chắc chắn một điều: anh sẽ không để nó làm hại Lan. Anh sẽ dùng chính cơ thể mình nếu cần thiết để che chắn cho cô.”
Minh bước nhanh đến mép vết nứt, đưa hai bàn tay ra, sẵn sàng dùng sức mạnh của mình để đẩy vật thể bí ẩn kia trở lại lòng đất. Đúng lúc anh cúi người, chỉ còn cách thứ đang ngoi lên một gang tay, mặt đất xung quanh vết nứt đột nhiên rung chuyển dữ dội hơn. Không chỉ rung, mà từ cái hố chính, hàng loạt những vết nứt nhỏ hơn, mỏng tang như sợi chỉ, bắt đầu lan ra tứ phía trên nền gạch và đất đá, tạo thành một mạng nhện đáng sợ dưới chân anh. Khung cảnh xung quanh nhòe đi vì chấn động. Rồi, từ trong cái hố sâu, từ cái vật thể đen sẫm, một âm thanh ghê rợn bật ra. Đó không phải tiếng động cơ, không phải tiếng đổ sụp, mà là một tiếng rít cao, lảnh lót và đầy phẫn nộ, như tiếng của một sinh vật bị thương đang cảnh cáo hoặc phản kháng. Tiếng rít đâm thẳng vào màng nhĩ, khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải rùng mình. Minh cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, kinh tởm phả thẳng vào mặt. Bằng phản xạ, anh chùn lại một giây, nhưng quyết tâm bảo vệ Lan nhanh chóng lấn át nỗi sợ hãi. Anh nghiến chặt răng, không lùi bước.
“Anh nghiến chặt răng, không lùi bước. Chỉ còn vài giây nữa, anh sẽ chạm được vào thứ đó. Đúng lúc này, một bóng người già nua, khắc khổ, không biết từ đâu xuất hiện, vội vàng chạy đến, thở hổn hển. Ông cụ mặc bộ đồ cũ kỹ, khuôn mặt nhăn nheo đầy lo lắng. Ông lao đến mép vết nứt, dùng đôi mắt sợ hãi nhìn chằm chằm vào thứ đang nhô lên, rồi quay phắt sang Minh.
“”Không được động vào nó!”” Ông cụ hét lên, giọng lạc đi vì gấp gáp và sợ hãi. “”Dừng lại ngay!””
Minh khựng lại, bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột và lời can ngăn dữ dội của ông cụ. Lan ở phía sau cũng thất thần nhìn về phía này. Tiếng rít từ dưới hố vẫn chưa dứt hẳn, chỉ nhỏ lại một chút, như thể thứ bên dưới cũng đang lắng nghe.
Ông cụ nhìn Minh bằng ánh mắt khẩn thiết, như thể đang nhìn thấy một thảm họa sắp xảy ra. Ông nói tiếp, giọng vẫn run rẩy nhưng rõ ràng từng chữ: “”Không thể dùng sức mạnh hay bất cứ thứ gì khác để đẩy nó xuống. Đất này… âm khí chưa tan, đất chưa yên. Động vào nó chỉ làm nó càng tức giận hơn thôi!””
Ông cụ nuốt nước bọt, liếc nhìn xung quanh, nơi những vết nứt nhỏ như sợi chỉ đang lan ra nhanh hơn, tạo nên một bức tranh ghê rợn dưới ánh đèn nhà hàng.
“”Chỉ có một cách duy nhất,”” ông cụ nhấn mạnh, ánh mắt đầy vẻ hiểu biết về một điều gì đó khủng khiếp, “”là làm ‘yên lòng đất’ bằng vật phẩm mang tính trấn giữ!””
Ông cụ nhìn Minh và Lan, rồi lại nhìn xuống cái hố, như đang cân nhắc điều gì đó cực kỳ hệ trọng. Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại tiếng rung chuyển nhẹ của mặt đất và ánh mắt đầy bí ẩn của ông cụ.”
“Minh lập tức hỏi dồn dập, giọng đầy sốt ruột và hy vọng xen lẫn sợ hãi: “”Vật phẩm gì ạ? Nó ở đâu ạ?””
Ông cụ đưa ánh mắt nhìn về phía cuối khu đất, nơi khu nghĩa trang cũ nằm khuất sau rặng cây. Dù trời đã tối, nhưng ánh đèn từ nhà hàng vẫn hắt tới, đủ để thấy bóng những bia mộ lờ mờ. Ông cụ run rẩy giơ cánh tay gầy gò chỉ về hướng đó.
“”Trong cái miếu nhỏ cuối nghĩa trang ấy,”” ông cụ nói, giọng thì thào như sợ ai nghe thấy, “”có một chiếc vòng cổ bạc cổ… rất cổ rồi. Nó được chôn theo một người xưa, người ta đồn mang linh khí trấn giữ.””
Ông cụ nhìn thẳng vào Minh và Lan, ánh mắt kiên định nhưng vẫn đọng lại nỗi sợ hãi về thứ đang ở dưới lòng đất.
“”Chỉ chiếc vòng đó,”” ông cụ nhấn mạnh từng chữ, “”mới có thể tạm thời trấn yểm được chỗ này! Giúp nó lắng xuống!””
Minh và Lan nhìn theo hướng tay ông cụ chỉ, về phía nghĩa trang cũ, nơi âm u và lạnh lẽo dưới ánh trăng mờ. Trong đầu họ hiện lên hình ảnh chiếc vòng cổ bạc cổ xưa, thứ duy nhất được cho là có thể cứu vãn tình hình hỗn loạn này. Thời gian không còn nhiều.”
“Ông cụ vừa dứt lời về chiếc vòng cổ, Minh đã không chần chừ thêm một giây nào. Ánh mắt anh khóa chặt vào hướng nghĩa trang tối tăm, nơi chiếc vòng cổ bạc cổ xưa được cho là có thể cứu vãn tất cả. Thời gian không còn nữa, cái cảm giác gấp gáp như kim đồng hồ đang chạy đua với thảm kịch.
Anh quay phắt người, bỏ lại sân khấu tan hoang, bỏ lại đám cưới đang biến thành cơn ác mộng, và bỏ lại những ánh nhìn sợ hãi phía sau. Minh lao nhanh về phía cuối khu đất, nơi rặng cây rậm rạp che khuất nghĩa trang cũ. Bước chân anh dồn dập trên nền đất còn rung nhẹ, như chạy đua với chính mạng sống của mình và của Lan. Anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải lấy được chiếc vòng đó, bằng bất cứ giá nào, ngay lập tức.
Lan đứng sững trên nền đất đang rung chuyển, nhìn theo bóng lưng chồng ngày càng xa dần vào bóng tối. Nỗi lo lắng và sợ hãi dâng trào, siết chặt lấy trái tim cô. Ông cụ đứng cạnh, ánh mắt cũng dõi theo Minh đầy sốt ruột, bàn tay gầy gò nắm chặt lại.
Số ít khách mời còn trụ lại trên sân khấu, những người đủ gan dạ hoặc quá sợ hãi để bỏ chạy, cũng nhìn về phía nghĩa trang với vẻ mặt kinh hoàng tột độ. Họ không dám nhúc nhích, chỉ biết đứng đó, chứng kiến cảnh tượng kỳ dị và đáng sợ này.
Dưới chân Lan, vết nứt khô khốc không ngừng ‘hít thở’ một cách đáng sợ. Nó không chỉ là một khe nứt tĩnh lặng nữa; nó như một sinh vật sống đang cựa quậy, khe nứt giãn rộng thêm chút ít mỗi giây, nuốt chửng từng hạt bụi, từng mảnh vụn đất rơi xuống đáy sâu thăm thẳm. Âm thanh ‘rắc rắc’ ban đầu nhỏ dần, thay bằng tiếng động trầm đục như đất đá đang bị nghiền nát từ sâu bên dưới. Không khí càng thêm lạnh lẽo và nặng nề, áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực những người còn ở lại. Họ biết, mỗi giây trôi qua đều cực kỳ nguy hiểm.”
“Minh lao như điên về phía nghĩa trang cũ. Rặng cây rậm rạp như một cánh cửa ma quái mở ra, nuốt chửng bóng hình anh vào màn đêm dày đặc. Vừa đặt chân qua ranh giới vô hình giữa khu đất đám cưới và nơi chôn cất, một luồng khí lạnh buốt, ẩm thấp đột ngột ập vào mặt anh, như bàn tay vô hình níu giữ bước chân. Cảm giác u ám, nặng nề tức thì bao trùm lấy cơ thể, từng thớ thịt như bị ép chặt dưới áp lực vô hình.
Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức. Mùi đất mục, mùi rêu phong và mùi gì đó khó tả, ngai ngái, tanh tưởi phảng phất trong không khí. Đèn từ khu nhà hàng hắt sang chỉ tạo nên những vệt sáng yếu ớt, méo mó, khiến bóng tối càng thêm thăm thẳm. Những bia mộ cũ kỹ, xiêu vẹo ẩn hiện trong bóng đêm như những hình thù kỳ dị, dựng đứng, im lìm và đáng sợ.
“”Miếu nhỏ… vòng cổ…”” Anh lẩm bẩm, giọng lạc đi trong không gian tĩnh mịch đến rợn người. Âm thanh duy nhất lúc này là tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng bước chân dồn dập, nặng nhọc trên nền đất gồ ghề, ẩm ướt. Anh biết, đây chính là nơi mà người ta đồn đại về ‘âm khí chưa tan’, về ‘đất chưa yên’ từ thời Pháp thuộc. Cảm giác đó không chỉ là lời đồn, nó đang hiện hữu, bủa vây lấy anh.
Minh bắt đầu cắm cúi tìm kiếm. Anh đi sát theo hàng rào cây bụi, mắt đảo liên tục, cố gắng xuyên qua bóng tối dày đặc để nhận diện bất cứ thứ gì giống ‘miếu nhỏ’. Từng bước chân đều cực kỳ thận trọng, vừa sợ giẫm phải thứ gì đó kinh tởm, vừa sợ gây ra tiếng động lớn trong sự tĩnh lặng chết chóc này. Không gian quá rộng lớn, và ánh sáng quá ít ỏi. Nỗi sợ hãi như một con rắn lạnh lẽo bắt đầu trườn bò trong dạ dày anh, nhưng nghĩ đến Lan, nghĩ đến tiếng ‘rắc rắc’ kinh hoàng kia, anh lại gồng mình, tiếp tục tiến lên. Thời gian đang cạn kiệt.”
“Anh bám theo rặng cây, hơi thở dồn dập. Bóng đêm và sự u ám của nghĩa trang cũ dường như đặc quánh lại, nuốt chửng ánh đèn yếu ớt từ xa hắt tới. Mắt anh đảo liên tục, cố gắng nhận diện bất cứ thứ gì khác biệt giữa những bia mộ xiêu vẹo và thảm thực vật hoang dại. Bàn tay anh quơ quạng vào những bụi cây, cảm giác gai góc lạnh lẽo xước nhẹ qua da thịt. Nỗi sợ hãi vẫn tồn tại, nhưng sự tuyệt vọng và quyết tâm cứu Lan giờ đây lớn hơn tất cả.
Rồi, ánh mắt anh dừng lại ở một mô đất nhỏ, nơi có những tàn tích của một vật gì đó bằng đá. Không còn nguyên vẹn, chỉ còn là vài phiến đá vỡ vụn và một trụ nhỏ gần như đổ nát, phủ đầy rêu phong. Đó hẳn là ‘miếu nhỏ’ mà người ta đồn đại. Anh vội vàng tiến lại gần, quỳ thụp xuống, dùng tay bới nhẹ lớp đất mục và lá khô xung quanh trụ đá đổ.
Tim anh đập mạnh đến muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dưới lớp đất ẩm, ngón tay anh chạm phải một vật gì đó lạnh lẽo, nhẵn mịn. Anh vội vã cào mạnh hơn, ánh sáng yếu ớt hắt vào đủ để anh nhận ra đó là một chiếc vòng cổ. Cổ xưa, bằng bạc đã xỉn màu, với một mặt dây hình thù kỳ lạ, khắc những đường nét uốn lượn khó hiểu. Không chút do dự, anh nắm chặt lấy chiếc vòng, cảm giác một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc cánh tay.
Anh lập tức đứng dậy, quay đầu lại và chạy như bay về phía ánh đèn mờ ảo của nhà hàng sân vườn mới xây. Anh không biết bằng cách nào hay tại sao, nhưng một niềm tin mãnh liệt mách bảo anh rằng thứ này có liên quan, rằng nó là chìa khóa để dừng thứ kinh hoàng đang xảy ra. Tiếng gió rít qua tai, tiếng lá cây xào xạc phía sau như hàng trăm linh hồn đang đuổi theo, nhưng anh không dừng lại. Anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Lan.
Khi anh lao đến nơi, cảnh tượng kinh hoàng vẫn diễn ra. Vết nứt dưới chân Lan đã rộng thêm, nó không chỉ là một đường nứt nữa mà là một miệng hố nhỏ đang rỉ ra thứ ánh sáng lập lòe khó chịu và cái mùi ngai ngái, tanh tưởi kia càng lúc càng nồng nặc. Âm thanh rít gào từ dưới lòng đất đã yếu đi một chút, nhưng vẫn đủ rợn người. Mọi người vẫn hoảng loạn, không ai dám lại gần. Lan vẫn đang đứng đó, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi.
“”Lan! Tránh ra!”” Anh hét lên, giọng khản đặc. Không chờ Lan kịp phản ứng, anh chạy thẳng đến mép miệng hố. Cảm giác rợn tóc gáy dưới chân anh khi anh đứng sát vào vết nứt vẫn còn đó. Hơi lạnh và mùi hôi xộc thẳng lên mũi.
Nắm chặt chiếc vòng cổ cổ xưa trong tay, anh hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm còn lại. Anh nhìn xuống miệng hố đen ngòm, nơi phát ra ánh sáng lập lòe như mời gọi. Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh tin vào bản năng của mình.
Anh giơ cao chiếc vòng cổ, rồi dùng hết sức ném thẳng nó xuống miệng hố.
Ngay lập tức, một luồng sáng yếu ớt, màu xanh lục nhạt, phát ra từ dưới hố, chiếu ngược lên, như chiếc vòng cổ vừa kích hoạt thứ gì đó. Cùng lúc đó, vật thể bí ẩn dưới lòng đất phát ra một tiếng rít dữ dội cuối cùng, kéo dài và đầy thống khổ, như một sinh vật khổng lồ đang bị bóp nghẹt. Âm thanh đó vang vọng khắp không gian nhà hàng, khiến tất cả những người chứng kiến phải ôm chặt lấy tai.
Rồi, luồng sáng vụt tắt. Tiếng rít im bặt. Dưới chân Lan và dưới mắt của tất cả mọi người, vết nứt khổng lồ bắt đầu từ từ khép lại. Không phải là một sự đóng lại đột ngột, mà là một quá trình chậm rãi, đất đá dịch chuyển nặng nề. Từng chút, từng chút một, miệng hố thu hẹp lại.
Tuy nhiên, sự khép lại không hoàn toàn. Khi quá trình dừng lại, vết nứt vẫn còn đó, một đường nứt sâu khoảng vài chục centimet, chạy dài trên nền đất, như một vết sẹo xấu xí, một lời nhắc nhở đáng sợ về những gì vừa xảy ra. Mùi ngai ngái, tanh tưởi cũng dịu bớt, nhưng chưa tan biến hoàn toàn.
Minh khuỵu gối xuống, thở hổn hển. Cơ thể anh rã rời, nhưng anh biết, ít nhất, mối nguy hiểm trực tiếp đã tạm thời được đẩy lùi. Tuy nhiên, nhìn vết nứt còn lại, anh cảm thấy một dự cảm không lành. Câu chuyện chưa kết thúc.”
“Minh khuỵu gối xuống, thở hổn hển. Cơ thể anh rã rời, nhưng anh biết, ít nhất, mối nguy hiểm trực tiếp đã tạm thời được đẩy lùi. Tuy nhiên, nhìn vết nứt còn lại, anh cảm thấy một dự cảm không lành. Câu chuyện chưa kết thúc. Sự im lặng đột ngột ập đến sau tiếng rít cuối cùng, chỉ còn lại tiếng khóc nức nở và tiếng xì xào hoảng loạn từ những vị khách. Họ lùi lại, nhìn chằm chằm vào vết nứt đáng sợ trên nền đất và hai người đang đứng gần đó. Lan vẫn đứng như trời trồng, gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn xuống mặt đất như không tin vào những gì vừa xảy ra. Chân cô run rẩy, gần như không thể trụ vững. Minh gượng đứng dậy, lao đến bên Lan, kéo cô vào lòng. Cô ngã vật vào anh, toàn thân run lên bần bật, nước mắt trào ra.
“”Minh… em sợ quá…”” Cô thốt lên, giọng run run.
Anh ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào tóc cô. Anh cũng sợ, sợ đến tột cùng. Nhưng sự sợ hãi đó giờ đây trộn lẫn với sự nhẹ nhõm khi thấy cô an toàn trong vòng tay mình. Anh siết chặt vòng tay, như muốn truyền cho cô chút hơi ấm và sự trấn an còn lại. “”Anh đây rồi, không sao rồi…”” Anh lẩm bẩm, lời nói nghe yếu ớt ngay cả trong tai anh.
Xung quanh họ, quang cảnh đám cưới đã tan hoang. Bàn ghế đổ vỡ, hoa tươi rơi vãi, chiếc bánh cưới lộng lẫy giờ chỉ còn là một đống hỗn độn. Những khuôn mặt kinh hoàng của khách mời, những tiếng thì thầm sợ hãi, tất cả hòa lại thành một bức tranh hỗn loạn và tang thương, hoàn toàn đối lập với không khí vui tươi lẽ ra phải có. Vết nứt, dù đã khép lại một phần, vẫn là một lời nhắc nhở kinh hoàng, cắt ngang nền đất bằng phẳng của nhà hàng mới xây. Mùi ngai ngái, khó chịu vẫn lảng vảng trong không khí, như một luồng hơi lạnh lẽo từ thế giới khác.
Lan và Minh vẫn ôm nhau giữa cảnh tượng đó, như hai con thuyền nhỏ cố bám víu lấy nhau giữa cơn bão vừa đi qua. Họ nhìn nhau, trong mắt cả hai đều là nỗi ám ảnh khôn nguôi về những gì đã xảy ra. Nụ cười rạng rỡ của ngày cưới đã biến mất, thay vào đó là sự mệt mỏi, sợ hãi và một nỗi buồn sâu sắc. Họ đã đặt cược vào một nơi mới, hiện đại, tiện nghi, bỏ qua những lời cảnh báo của người lớn về mảnh đất sát nghĩa trang cũ, nơi được đồn đại là có âm khí chưa tan, đất chưa yên. Họ đã cho rằng đó chỉ là mê tín dị đoan cũ kỹ, rằng cái đẹp bề ngoài, sự tiện lợi và khoản chiết khấu hấp dẫn của nhà hàng mới xây là đủ để lấn át tất cả. Nhưng giờ đây, sự thật hiển nhiên bày ra trước mắt, khắc nghiệt và đáng sợ hơn bất kỳ lời đồn đại nào. Không có sự tiện lợi hay vẻ hào nhoáng nào có thể che đậy được bản chất của vùng đất này. Cái giá phải trả cho sự thờ ơ và kiêu ngạo của họ thật quá đắt. Đám cưới, biểu tượng của một khởi đầu mới hạnh phúc, đã trở thành một bài học kinh hoàng, một vết sẹo không chỉ trên nền đất mà còn trong tâm hồn họ.
Giữa sự hỗn loạn và tan hoang, họ vẫn giữ chặt lấy nhau, như thể chỉ có hơi ấm của đối phương mới đủ sức xua đi cái lạnh lẽo từ dưới lòng đất bốc lên. Tiếng khóc thút thít của Lan nhỏ dần, thay vào đó là những hơi thở sâu và run rẩy. Minh vuốt lưng Lan, cảm nhận sự căng thẳng dần buông lỏng trong cơ thể cô. Cả hai đều biết, mọi chuyện đã thay đổi. Cuộc sống của họ, cái nhìn của họ về thế giới, đã không còn như trước. Họ đã đối diện với một thứ gì đó vượt ra ngoài hiểu biết, một lời nhắc nhở tàn khốc rằng con người nhỏ bé đến nhường nào trước những thế lực vô hình hoặc trước chính sự thật của tự nhiên, của lịch sử bị lãng quên.
Ánh nắng hoàng hôn bắt đầu dịu xuống, nhuộm màu cam buồn lên cảnh tượng đổ nát. Dần dần, tiếng xì xào hoảng loạn lắng dịu lại, thay vào đó là những ánh mắt nhìn thương cảm và chia sẻ. Mọi người bắt đầu tiến lại gần hơn, dè dặt và cẩn trọng. Họ nhìn vết nứt, nhìn Lan và Minh, và có lẽ, cũng nhìn lại chính mình. Có lẽ, trong sâu thẳm, họ cũng nhận ra rằng, đôi khi, những lời cảnh báo cũ kỹ, những truyền thuyết dân gian mà họ vẫn thường chế nhạo lại chứa đựng những bài học đắt giá, những sự thật bị lãng quên. Cái nhà hàng sân vườn mới xây, với vẻ ngoài lộng lẫy và hiện đại, giờ đây trở thành một biểu tượng của sự dại dột, của việc cố tình bịt mắt trước sự thật.
Lan và Minh vẫn đứng đó, trong vòng tay nhau, giữa đống đổ nát của đám cưới và của những ảo tưởng. Họ đã mất đi ngày vui trọn vẹn, mất đi sự hồn nhiên, nhưng có lẽ, họ đã tìm thấy một sự thật khác, sâu sắc hơn. Sự thật về sự mong manh của cuộc sống, về cái giá của việc bỏ qua quá khứ, và về sức mạnh của tình yêu có thể giúp họ đối mặt với mọi thứ, ngay cả khi đất dưới chân không còn vững chãi. Họ nhìn nhau, và trong ánh mắt ấy, không còn sự sợ hãi tột độ ban nãy, mà là sự hiểu biết sâu sắc, sự gắn kết được tôi luyện qua thử thách sinh tử. Họ biết rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, vết sẹo trên nền đất và trong lòng sẽ còn đó, nhưng ít nhất, họ sẽ cùng nhau bước tiếp, mang theo bài học về sự khiêm tốn và sự thật từ mảnh đất không yên này.”

