Trong ngày cưới của em chồng, tôi vô tình nhìn thấy cổ em dâu nhưng chính kho;;ảnh kh;;ắc đó đã mở ra cả một bí mật ki;nhho;;àng
Khi cô dâu bước vào, cả họ vỗ tay rầ;;n rầ;;n. Tôi cũng mỉm cười nhìn em dâu mới – một cô gái trẻ, dáng người mảnh mai, khuôn mặt xinh xắn.
Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc, khi cô cúi xuống chỉnh lại tà váy, ánh mắt tôi thoáng thấy trên cổ cô một vết sẹo dài, mờ mờ nhưng rất quen thuộc. Tim tôi chợt nhói.
Tôi nhớ ra, cách đây vài năm, trong một lần đi khám ở bệnh viện tỉnh, tôi từng gặp một cô gái ngồi co ro ngoài hành lang, cổ có vế:t sẹ;o giống hệt. Cô khóc nức nở khi bị một người đàn ông tá;;;t trước mặt bao người. Hồi đó, tôi còn quay sang thầm thương xót: “Sao còn trẻ mà đã vướng phải cảnh khổ như vậy.”
Vết s;ẹo hôm nay khiến ký ức ùa về. Nhưng điều khiến tôi sững sờ hơn cả: người đàn ông khi ấy chính là chồng tôi – anh trai của chú rể!
Tim tôi loạn nhịp. Tôi nhìn chồng, gương mặt anh bình thản, cười nói như không có chuyện gì. Bên cạnh, mẹ chồng cũng vui vẻ khoe:
– Con dâu mới hiền lắm, lại ngoan ngoãn.
Tôi muốn gào lên, muốn hỏi thẳng, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Không lẽ, chồng tôi từng có mối quan hệ m;;ờ á;;m với chính vợ sắp cưới của em trai 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận
Người vợ cảm thấy như một cú đánh chí mạng giáng thẳng vào lồng ngực. Hơi thở như bị bóp nghẹt, và cả căn phòng tiệc cưới bỗng chốc quay cuồng. Người vợ phải cắn chặt môi dưới, cố gắng gồng mình giữ lại vẻ ngoài bình thản. Một nụ cười gượng gạo, méo mó hiện trên môi Người vợ, nhưng đôi mắt cô lại như những mũi tên, lén lút quét qua Chồng của Người vợ rồi lại dừng lại ở Em dâu.
Chồng của Người vợ vẫn đang trò chuyện vui vẻ với bạn bè, thỉnh thoảng liếc nhìn Em dâu với một nụ cười xã giao hoàn hảo, không một chút gợn sóng. Còn Em dâu, cô nàng vẫn giữ vẻ mặt e ấp, hạnh phúc của một cô dâu mới, đôi khi cúi đầu che đi một chút bối rối khi được khen ngợi.
“Con dâu mới của mẹ đúng là phúc khí đấy,” Mẹ chồng tiếp tục cất tiếng, “Từ nay nhà mình có thêm người vui cửa nhà rồi.”
Người vợ gắng gượng đáp lại Mẹ chồng bằng một tiếng “Vâng” khô khốc, cảm giác như có tảng đá ngàn cân đang đè nặng trong lồng ngực. Tiếng nhạc cưới rộn ràng, tiếng cười nói chúc tụng xung quanh bỗng trở nên chói tai, như những tiếng gào thét chế giễu sự ngu ngơ của chính Người vợ. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt không ngừng theo dõi từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất giữa Chồng của Người vợ và Em dâu, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể chứng minh hoặc phủ nhận suy nghĩ kinh hoàng đang gặm nhấm tâm can cô. Mọi sự vui vẻ và hạnh phúc trong đám cưới này giờ đây đều trở thành một gánh nặng ngột ngạt, một vở kịch mà cô là khán giả bất đắc dĩ, và có lẽ, cũng là nạn nhân.
Người vợ nhìn Mẹ chồng, rồi lại liếc sang Em dâu đang e ấp bên cạnh Em chồng. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Người vợ, cô cần phải tiếp cận gần hơn.
Người vợ hít một hơi thật sâu, gượng cười một nụ cười rạng rỡ nhất có thể.
NGƯỜI VỢ
(Giọng ngọt ngào, giả tạo)
Mẹ nói đúng quá, nhìn Em dâu mới đẹp đôi với Em chồng con. Trông em thật phúc hậu, lại còn tươi tắn nữa.
MẸ CHỒNG
(Vẻ mặt rạng rỡ, quay sang Người vợ)
Đúng thế đấy con. Con bé hiền lành, lại khéo léo.
Người vợ từ từ tiến lại gần hơn về phía Em dâu, với vẻ mặt đầy thiện chí.
NGƯỜI VỢ
(Nói với Em dâu)
Em dâu này, chị thấy chiếc vòng cổ em đeo đẹp quá. Chị có thể nhìn kỹ hơn được không? Chị đang muốn mua một cái tương tự cho mẹ.
Em dâu hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nở nụ cười, nhẹ nhàng vén tóc sang một bên, để lộ chiếc cổ trắng ngần.
EM DÂU (CÔ DÂU MỚI)
(Ngượng ngùng)
Dạ, đây là quà cưới của Em chồng tặng em ạ. Chị cứ xem.
Đúng lúc đó, Chồng của Người vợ và Em chồng cũng vừa quay lại, cười nói vui vẻ. Chồng của Người vợ chỉ liếc qua Người vợ và Em dâu, rồi quay sang nói chuyện với Em chồng.
Người vợ nghiêng người tới, giả vờ chiêm ngưỡng chiếc vòng cổ, nhưng ánh mắt cô lại dán chặt vào vết sẹo dài, mờ mờ trên cổ Em dâu. Vết sẹo đó, không lẫn vào đâu được. Tim Người vợ đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nuốt khan, cố gắng giữ cho hơi thở thật đều, bàn tay run run chạm nhẹ vào cổ tay Em dâu.
Người vợ đưa mắt lên, nhìn thẳng vào gương mặt Em dâu. Mọi chi tiết, từ đường nét lông mày, ánh mắt, đến khóe môi… Người vợ cố gắng nhớ lại, ghép nối từng mảnh ký ức về cô gái năm xưa tại Hành lang bệnh viện. Cô gái từng bị tát đó, đôi mắt sợ hãi đó, gương mặt tái nhợt đó… Càng nhìn kỹ, hình ảnh trong trí nhớ càng trở nên rõ ràng. Giờ đây, Em dâu trang điểm lộng lẫy, nhưng những nét đặc trưng trên khuôn mặt, đặc biệt là ánh mắt, vẫn còn nguyên vẹn.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Người vợ. Cô cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của một sự thật kinh hoàng, một bí mật mà cô không hề muốn khám phá. Từng hơi thở của Người vợ trở nên nặng nề. Vết sẹo, gương mặt, mọi thứ đang khớp với nhau một cách đáng sợ.
Người vợ ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi gượng gạo đến tê tái. Cô lùi lại một bước nhỏ, trong lòng dấy lên một cơn bão dữ dội.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run rẩy, cố gắng che giấu)
Đẹp lắm em dâu. Em đeo rất hợp.
Người vợ cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, một cảm giác ghê tởm, tủi nhục dâng trào. Cô biết, mình đã tìm thấy câu trả lời. Và nó còn khủng khiếp hơn cả những gì cô từng tưởng tượng.
NGƯỜI VỢ
(Giọng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt sắc như dao)
Chị thấy vết sẹo mờ mờ trên cổ em… Từ bao giờ vậy? Trông lạ quá.
Em dâu đang cười tươi bỗng khựng lại. Nụ cười trên môi cô đông cứng, đôi mắt cô dáo dác nhìn quanh, rồi nhanh chóng cụp xuống, né tránh ánh mắt thăm dò của Người vợ. Gương mặt xinh xắn của Em dâu thoáng hiện lên một vẻ sợ hãi mơ hồ, lẫn với sự ngượng ngùng đến khó xử. Cô vội vàng vén tóc che đi vết sẹo, tay khẽ run.
Người vợ để ý từng chi tiết nhỏ. Sự lúng túng của Em dâu đã khẳng định thêm suy đoán của Người vợ. Máu trong huyết quản Người vợ như muốn đóng băng.
EM DÂU (CÔ DÂU MỚI)
(Giọng hơi lạc đi, cười gượng gạo)
Dạ… À, đó chỉ là vết sẹo cũ thôi ạ, không có gì đáng kể đâu chị. Em bị từ hồi nhỏ ấy mà. Trông xấu xí nên em hay che đi.
Em dâu cố gắng lấy lại vẻ tự nhiên, nụ cười méo mó. Cô lại ngẩng lên nhìn Người vợ, ánh mắt thoáng chút cầu xin, như muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện đầy ám ảnh này.
Người vợ nhìn thẳng vào Em dâu, một sự lạnh lẽo bao trùm lấy cô. Người vợ biết Em dâu đang nói dối. Vết sẹo đó, Người vợ nhớ rõ, nó mới xuất hiện cách đây vài năm, sau cái tát kinh hoàng ở bệnh viện.
Sự tủi nhục và ghê tởm trong lòng Người vợ càng lúc càng dâng cao. Cô hít sâu một hơi, cố gắng không để lộ ra sự tức giận đang cuộn trào bên trong.
Người vợ gật đầu nhẹ, mỉm cười một nụ cười khó hiểu, nhưng trong ánh mắt cô là sự quyết tâm đáng sợ.
Người vợ quay mặt đi, bước ra khỏi gian phòng cưới náo nhiệt, lòng cô nặng trĩu như đá. Tiếng cười nói, tiếng chúc tụng xung quanh bỗng trở nên xa xăm, vô nghĩa. Người vợ chỉ muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Cái nụ cười gượng gạo của Em dâu, đôi mắt cầu xin và lời nói dối vụng về cứ xoáy vào tâm trí Người vợ. Cô đã nhìn thấy rõ sự sợ hãi trong Em dâu, một sự sợ hãi mà Người vợ hiểu, bởi chính Người vợ cũng từng cảm nhận được nó.
Buổi tiệc cuối cùng cũng kết thúc. Người vợ và Chồng của Người vợ trở về căn nhà quen thuộc. Chồng của Người vợ vẫn vui vẻ, hào hứng kể về đám cưới, về những câu chuyện phiếm với bạn bè. Người vợ chỉ ậm ừ cho qua, không thể nào tập trung vào những lời anh nói. Cô cảm thấy một khoảng cách vô hình đang hình thành giữa hai người, lạnh lẽo và đầy bí ẩn.
Đêm đó, Người vợ trằn trọc không ngủ được. Tấm rèm cửa sổ khe khẽ lay động, ánh trăng bạc chiếu qua, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Giường bên cạnh, Chồng của Người vợ đã chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đều. Nhưng Người vợ thì không thể.
Trong bóng đêm, những hình ảnh kinh hoàng cứ thay nhau ùa về. Vết sẹo dài, mờ mờ trên cổ Em dâu hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Người vợ. Rồi gương mặt Chồng của Người vợ, ánh mắt lạnh lùng, bàn tay tát thẳng vào mặt Em dâu ở hành lang Bệnh viện tỉnh cách đây vài năm. Mỗi ký ức, mỗi hình ảnh đều như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng Người vợ. Sự tủi nhục, ghê tởm và tức giận cuộn trào, dâng lên tận cổ họng Người vợ.
Người vợ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những ám ảnh. Nhưng vô ích. Sự nghi ngờ về mối quan hệ mờ ám giữa Chồng của Người vợ và Em dâu đã trở thành một khối u nhức nhối trong tâm can Người vợ. Cô không thể cứ sống mãi trong sự mờ mịt này.
Người vợ nhẹ nhàng ngồi dậy, tiếng sột soạt nhỏ xíu trên ga trải giường. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt kiên định. Cô phải tìm hiểu rõ ràng. Bất kể sự thật có kinh hoàng đến đâu, Người vợ cũng phải đối mặt với nó.
Người vợ dậy sớm, pha cà phê và chuẩn bị bữa sáng. Chồng của Người vợ bước xuống, vươn vai uể oải, vẫn còn vẻ hân hoan của đêm tiệc cưới hôm qua. Người vợ đưa cho anh cốc cà phê nóng, ánh mắt cô lướt qua vẻ mặt vô tư của anh, lòng nặng trĩu.
“Anh dậy rồi à?” Người vợ khẽ nói, giọng cố tỏ ra bình thường.
Chồng của Người vợ đón lấy cốc cà phê, nhấp một ngụm. “Ừ, ngủ ngon thật. Đám cưới vui ghê, đúng không em? Thằng út nhà mình cuối cùng cũng yên bề gia thất.” Anh cười, nụ cười vô tư đến lạ.
Người vợ ngồi xuống đối diện anh, tay khuấy nhẹ ly cà phê của mình. “Vâng, vui thật. Em dâu cũng xinh xắn, phúc hậu.” Cô dừng lại một chút, khéo léo lồng ghép câu hỏi. “Mà… em dâu có vẻ hiền lành, anh nhỉ? Em chưa thấy cô ấy bao giờ. Anh có biết nhiều về gia đình hay quá khứ của cô ấy không?”
Chồng của Người vợ nhún vai, cắm cúi ăn bánh mì. “Ai mà biết được. Con gái nhà người ta mà. Chú út nó quen rồi cưới thôi.”
Người vợ vẫn không bỏ cuộc. “Tại em thấy cô ấy trông hơi quen mắt. Với lại, hôm qua thấy cổ có vết sẹo mờ mờ ở cổ. Trông cũng hơi lạ. Chắc là bị tai nạn hay sao anh?” Người vợ cố ý đưa thông tin gợi mở.
Chồng của Người vợ ngước lên, ánh mắt lướt qua Người vợ một cách nhanh chóng, rồi lại cụp xuống. Anh nhếch môi, cười xòa. “Sẹo hả? Anh có để ý đâu. Con gái con đứa, ai chẳng có dăm ba vết sẹo. Chắc là nghịch ngợm hồi nhỏ thôi.” Anh nói, cố tình lảng tránh.
Người vợ cảm thấy lồng ngực mình siết lại. Cô hít một hơi sâu, quyết định đi thẳng vào vấn đề hơn. “Mà… anh có nhớ cách đây vài năm, ở Bệnh viện tỉnh, có vụ nào ồn ào không? Em nhớ hình như có vụ gì đó liên quan đến một cô gái trẻ…” Người vợ nhìn thẳng vào mắt Chồng của Người vợ, cố gắng đọc vị anh.
Chồng của Người vợ đột ngột ngừng ăn. Anh đặt chiếc bánh xuống đĩa, cầm cốc cà phê lên nhấp một ngụm dài. “Bệnh viện tỉnh? Vụ nào? Anh bận bịu công việc suốt ngày, hơi đâu mà nhớ mấy chuyện vặt vãnh ở bệnh viện. Em dâu có liên quan gì đến đó à?” Giọng anh vẫn cố tỏ ra thản nhiên, nhưng Người vợ nhận thấy một sự căng thẳng bất chợt trong ánh mắt Chồng của Người vợ.
“Không… em chỉ hỏi vậy thôi,” Người vợ khẽ đáp, ánh mắt không rời khỏi anh. Cô đã thấy, cô đã cảm nhận được sự lảng tránh và một chút bối rối thoáng qua trong Chồng của Người vợ. Nghi ngờ trong Người vợ càng thêm dày đặc. Cô biết, Chồng của Người vợ đang giấu giếm điều gì đó, và nó chắc chắn liên quan đến Em dâu, và vụ việc ở Bệnh viện tỉnh.
“Thôi, đừng nghĩ linh tinh nữa. Lo mà đi làm đi,” Chồng của Người vợ đứng dậy, đẩy ghế ra, đoạn quay lưng bước vào phòng. “Mấy chuyện cũ rích, anh chẳng nhớ nổi đâu.”
Người vợ nhìn theo bóng Chồng của Người vợ, bàn tay cô siết chặt lấy cốc cà phê đã nguội lạnh. Anh ta không nhớ? Hay anh ta cố tình không nhớ? Ánh mắt Người vợ trở nên lạnh lùng, sắc bén. Cô không tin. Cô sẽ tìm ra sự thật.
Người vợ nhìn theo bóng Chồng của Người vợ, bàn tay cô siết chặt lấy cốc cà phê đã nguội lạnh. Anh ta không nhớ? Hay anh ta cố tình không nhớ? Ánh mắt Người vợ trở nên lạnh lùng, sắc bén. Cô không tin. Cô sẽ tìm ra sự thật.
Cái cách Chồng của Người vợ lảng tránh mọi câu hỏi về Em dâu và Bệnh viện tỉnh đã không thể che giấu sự bối rối thoáng qua trong mắt anh. Nó như một mảnh ghép cuối cùng, khớp hoàn hảo vào bức tranh những nghi ngờ vụn vặt bấy lâu nay. Người vợ nhớ lại, không phải chỉ một mà rất nhiều lần, Chồng của Người vợ đã có những biểu hiện lạ.
Đó là những buổi tối anh đột ngột vắng nhà, bảo rằng có công việc đột xuất hay gặp bạn bè quan trọng. Ban đầu, Người vợ tin tưởng. Nhưng sau đó, những lần anh trở về muộn với bộ dạng mệt mỏi, đôi khi thoảng mùi lạ, cùng với những câu chuyện giải thích không ăn khớp nhau đã gieo những hạt giống hoài nghi đầu tiên. Có lần, anh nói đi công tác xa, nhưng cô tình cờ thấy chiếc xe quen thuộc của anh ở một khu vực gần nhà vào giữa đêm. Khi cô hỏi, anh chỉ gạt đi, bảo cô nhầm lẫn hoặc là xe của người khác giống xe anh.
Những cuộc điện thoại lén lút cũng là điều khiến Người vợ bận lòng. Anh thường xuyên cầm điện thoại vào phòng làm việc đóng kín, hoặc ra ban công nói chuyện thì thầm, giọng anh trở nên nhỏ nhẹ và gấp gáp một cách bất thường. Mỗi khi cô bước đến gần, anh sẽ nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, vẻ mặt hơi giật mình, rồi lại cố tỏ ra bình thản. “Có gì đâu, đối tác gọi việc thôi mà,” anh nói, nhưng ánh mắt lại tránh né. Những lúc như thế, Người vợ luôn có cảm giác mình đang bị che giấu điều gì đó quan trọng.
Rồi là những lời nói dối vụn vặt. Một buổi chiều, cô thấy anh chở một người phụ nữ lạ trên xe ở trung tâm thành phố, nhưng khi về nhà hỏi, anh lại thản nhiên bảo rằng đó là đồng nghiệp đi nhờ xe. Ánh mắt cô quét qua gương mặt anh, cố tìm kiếm một chút sơ hở. Nhưng Chồng của Người vợ luôn giỏi che đậy, anh ta có một vẻ ngoài điềm tĩnh đáng sợ. Những lời nói dối ấy, tưởng chừng vô hại, giờ đây lại hiện về rõ ràng, nối kết với nhau thành một chuỗi sự kiện đáng ngờ.
Giờ đây, khi liên hệ với vết sẹo trên cổ Em dâu, với sự việc ở Bệnh viện tỉnh mà cô nhớ mang máng, và đặc biệt là phản ứng của Chồng của Người vợ, Người vợ chợt rùng mình. Có điều gì đó rất lớn, rất đen tối mà Chồng của Người vợ đang che giấu, và nó không chỉ là một mối quan hệ ngoài luồng bình thường. Nó liên quan đến quá khứ, đến một sự kiện đau lòng nào đó, và chắc chắn là liên quan đến Em dâu.
Người vợ đứng dậy, đi vào phòng bếp, nhưng tâm trí cô vẫn quay cuồng. Cô phải tìm hiểu. Phải làm rõ mọi chuyện. Cảm giác bị lừa dối pha lẫn sự phẫn nộ bắt đầu dâng lên trong lòng Người vợ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không thể để mọi chuyện trôi qua như vậy.
Cảm giác bị lừa dối pha lẫn sự phẫn nộ bắt đầu dâng lên trong lòng Người vợ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không thể để mọi chuyện trôi qua như vậy.
Người vợ đi vào phòng làm việc, lục tìm trong danh bạ điện thoại cũ. Cô nhớ mang máng mình có một người bạn học cùng cấp ba, tên Mai, hiện đang là y tá trưởng ở Bệnh viện tỉnh. Đó là một cơ hội. Cô phải thử. Ngón tay Người vợ run rẩy lướt trên màn hình, tìm kiếm cái tên đã lâu không liên lạc. Khi thấy nó hiện lên, tim cô đập thình thịch. Đây là con đường duy nhất.
Cô hít một hơi sâu, rồi nhấn nút gọi. Tiếng chuông kéo dài như tiếng trống đánh vào lòng Người vợ, mỗi giây chờ đợi lại nặng nề như chì. Đầu dây bên kia nhấc máy.
“Alo, Mai đó hả? Là Hoa đây,” Người vợ cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể.
Giọng Mai vang lên đầy ngạc nhiên và vui vẻ. “Trời đất, Hoa hả? Lâu quá không liên lạc! Sao rồi, dạo này khỏe không?”
Người vợ nở một nụ cười gượng gạo, cảm thấy tội lỗi vì đã lợi dụng tình bạn, nhưng sự thật cô muốn tìm lớn hơn tất cả. “Khỏe, khỏe. Tớ cũng bận quá nên ít liên lạc. Cậu vẫn làm ở Bệnh viện tỉnh chứ?”
“Ừ, vẫn cắm cọc ở đây thôi. Mà tự nhiên hôm nay cậu gọi tớ có chuyện gì vậy? Hay là muốn đi khám bệnh?” Mai cười đùa.
“Không, không phải. Tớ… tớ có chút chuyện muốn hỏi thăm. Mà chuyện này hơi tế nhị một chút,” Người vợ hạ giọng, ánh mắt liếc nhìn ra ngoài cửa, sợ ai đó nghe thấy. “À mà Mai này, cậu làm lâu năm ở bệnh viện, chắc rành mấy vụ hồ sơ bệnh án cũ ha?”
“Hồ sơ cũ thì tớ có thể xem, nhưng phải có lý do chính đáng và thông tin cụ thể chứ. Mà hỏi về ai vậy?” Mai bắt đầu trở nên nghiêm túc hơn.
“À, không phải hồ sơ cụ thể một bệnh nhân đâu. Tớ muốn hỏi xem, cách đây khoảng vài năm, chừng ba, bốn năm gì đó, bệnh viện mình có vụ tai nạn hay xô xát nào đặc biệt liên quan đến một cô gái trẻ và một người đàn ông không? Kiểu như… có người bị thương nặng, hoặc có vụ ồn ào gì đó mà mọi người trong bệnh viện còn nhớ ấy,” Người vợ cố gắng mô tả thật mơ hồ nhưng vẫn chứa đựng đủ manh mối.
Mai im lặng một lát, như đang cố gắng lục lại ký ức. “Để tớ nhớ xem nào… Vài năm trước thì cũng có nhiều vụ lắm chứ. Cô gái trẻ với đàn ông hả? Có gì đặc biệt không? Ví dụ như bị thương ở đâu, hay có tên tuổi gì không?”
“Thì… tớ cũng nghe loáng thoáng thôi. Đại khái là một cô gái còn trẻ lắm, hình như bị thương ở cổ, có một vết sẹo dài mờ mờ. Còn người đàn ông kia thì… hình như là người nhà, hoặc người quen gì đó. Tớ nghe nói có cả vụ cãi vã, hay thậm chí là… xô xát nữa cơ. Có vẻ khá ồn ào ở khu cấp cứu hay hành lang bệnh viện gì đó,” Người vợ nói, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ký ức về vết sẹo của Em dâu và lời đồn về vụ tát ở bệnh viện.
“Vết sẹo ở cổ à? Và xô xát ở hành lang bệnh viện…” Mai lẩm bẩm, giọng nói xen lẫn sự suy tư. “Chuyện này cũng không phải là ít gặp. Nhưng nếu có ồn ào đến mức thành sự kiện thì cũng có thể có người nhớ. Cậu chờ tớ chút. Tớ thử hỏi vài người cũ trong khoa xem sao. Nhưng mà, Hoa này, cậu hỏi chuyện này để làm gì vậy? Nghe có vẻ nghiêm trọng đó.”
Người vợ nuốt khan. “À, không có gì đâu. Tớ chỉ là… tình cờ nghe được một chuyện cũ, thấy hơi tò mò thôi. Cứ hỏi thử xem sao nhé. Nếu không có gì thì thôi.”
“Được rồi, tớ sẽ cố gắng xem có thông tin gì không rồi báo cậu sau,” Mai đáp, giọng vẫn đầy nghi ngờ. “Nhưng nếu là chuyện gì nhạy cảm thì cậu cũng đừng có dính vào đó nhé.”
“Tớ biết rồi, cảm ơn Mai nhiều lắm,” Người vợ vội vàng nói, cúp máy. Điện thoại vừa đặt xuống, Người vợ đã thở phào một hơi. Mai có thể tìm ra. Cảm giác hy vọng xen lẫn lo sợ dâng lên, khiến tay cô siết chặt lấy chiếc điện thoại. Cô cần câu trả lời. Và Mai, chính là chìa khóa.
Điện thoại trong tay Người vợ rung lên đột ngột, tiếng chuông làm cô giật mình. Là Mai gọi lại. Người vợ vội vã nhấn nút nghe, lòng nôn nao.
“Alo, Mai đây Hoa,” giọng Mai vang lên, lần này không còn vẻ vui vẻ mà thay vào đó là sự căng thẳng rõ rệt. “Tớ đã cố gắng hỏi rồi, nhưng đúng là không có vụ nào quá đặc biệt mà mọi người nhớ rõ cả… À mà khoan!”
Người vợ siết chặt điện thoại, tim đập thình thịch. “Có chuyện gì vậy Mai?”
Mai im lặng một chút, như đang cố gắng sắp xếp lại ký ức hỗn độn. “Này, đợi chút… cậu có nói về một cô gái trẻ bị thương ở cổ, có một vết sẹo dài mờ mờ, và một người đàn ông xô xát ngay hành lang bệnh viện đúng không? Rồi còn tiếng cãi vã lớn tiếng…?”
“Đúng vậy! Có phải cậu nhớ ra không?” Người vợ vội vàng ngắt lời, giọng nói không giấu được vẻ sốt ruột.
Đầu dây bên kia, Mai bỗng hít một hơi thật sâu, tiếng thở dốc đầy kinh ngạc. Giọng cô ấy trở nên căng thẳng và run rẩy hơn hẳn. “Trời đất! Hoa, sao tớ lại quên được vụ đó chứ? Sao tự nhiên cậu nhắc, tớ mới nhớ rõ mồn một ra! Lúc nãy cậu nói mơ hồ quá, tớ không liên kết được!”
Người vợ nín thở chờ đợi.
“Vụ đó ồn ào lắm, Hoa ạ!” Mai kể lại, từng lời như cứa vào tai Người vợ. “Xảy ra ngay ở khu cấp cứu luôn, rồi lan ra cả hành lang Bệnh viện tỉnh. Cô gái bị thương ở cổ thật, đúng là có một vết rạch, không sâu lắm nhưng khá dài. Máu chảy khá nhiều. Trông cô ấy còn trẻ măng, khuôn mặt thất thần lắm, cứ như vừa trải qua một cơn ác mộng.”
Người vợ nhắm mắt lại, hình ảnh vết sẹo trên cổ Em dâu (cô dâu mới) hiện lên rõ mồn một.
“Còn người đàn ông… Cái gã đó… tớ nhớ mãi. Hắn ta trông có vẻ rất quyền lực, ăn mặc sang trọng. Sau khi mọi chuyện vỡ lở, hắn ta đã lôi cô gái vào một góc khuất, nói nhỏ gì đó, nhưng tớ với vài chị y tá khác vẫn nghe loáng thoáng. Hắn ta ép cô gái không được báo cảnh sát, còn dọa nếu báo thì hậu quả sẽ rất khó lường. Cô bé kia sợ hãi lắm, chỉ biết gật đầu lia lịa.”
Mai tiếp tục, giọng cô ấy đầy vẻ phẫn nộ khi nhớ lại. “Sau đó, hắn ta còn lớn tiếng với đội ngũ y bác sĩ, bảo không được để lộ thông tin ra ngoài. Cả khoa ai cũng ngán ngẩm nhưng không dám làm gì. Rõ ràng là một vụ hành hung nhưng hắn lại có quyền lực để che đậy mọi thứ.”
Mỗi từ Mai nói ra, Người vợ đều cảm thấy một nhát dao đâm thẳng vào tim. Vết sẹo ở cổ, cô gái trẻ, hành lang bệnh viện, và đặc biệt là người đàn ông quyền lực đã ép cô gái không được báo cảnh sát. Tất cả khớp với mảnh ký ức về `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)` đã tát `Em dâu (cô dâu mới)` tại bệnh viện. Sự thật đang dần lộ diện, và nó kinh khủng hơn những gì cô có thể tưởng tượng.
“Hoa này, sao tự nhiên cậu lại hỏi kỹ về vụ này vậy?” Mai hỏi lại, giọng đầy lo lắng. “Nghe có vẻ không phải chuyện tầm thường đâu.”
Người vợ không trả lời, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng. Tay cô run rẩy giữ chặt điện thoại.
`Người vợ` nín thở, lắng nghe Mai chờ đợi câu trả lời từ mình. Nhưng đầu óc cô lúc này trống rỗng, những lời Mai vừa kể cứ xoáy sâu vào tâm trí, từng mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp lại một cách rợn người. Người đàn ông quyền lực, ép buộc cô gái trẻ không được báo cảnh sát, dọa dẫm bác sĩ… Cái tên hiện lên trong đầu cô rõ mồn một, sắc lạnh như một nhát dao. Chính là `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)`.
Cô nắm chặt điện thoại đến mức đau nhói. Không thể nhầm lẫn được nữa. Vết sẹo trên cổ `Em dâu (cô dâu mới)`… gương mặt thất thần… thái độ hung hăng, bạo ngược của người đàn ông. Tất cả đều chỉ về một người. Chồng cô. Kẻ đã từng thề non hẹn biển, kẻ mà cô vẫn tin tưởng, giờ đây hiện nguyên hình là một kẻ bạo hành, một kẻ tàn nhẫn và đầy mưu mô.
Một cơn sóng ghê tởm dâng lên trong lòng `Người vợ`, khiến cô muốn nôn khan. Cô cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực của một sự thật kinh hoàng, méo mó. Không chỉ là tình cảm ngoài luồng, không chỉ là sự phản bội đơn thuần, mà còn là bạo lực, là sự uy hiếp. Hắn ta không chỉ lừa dối cô mà còn tát, còn làm hại `Em dâu (cô dâu mới)`, rồi dùng quyền lực để che đậy tội ác.
Giận dữ bùng lên trong cô, thiêu đốt mọi cảm xúc khác. Cô căm hờn cái sự thật trần trụi và tàn nhẫn này. Hắn ta đã dám làm điều đó, dám tát một cô gái trẻ, dám ép buộc cô ta im lặng, và rồi vẫn sống một cách ung dung, trở thành người chồng, người anh mẫu mực trong mắt mọi người. `Người vợ` nhìn xuống điện thoại, vẫn còn đang bật cuộc gọi với Mai. Cô không thể nói thêm một lời nào. Tất cả sức lực dường như đã bị rút cạn. Trong đầu cô chỉ còn văng vẳng một câu hỏi: “Tại sao?”. Nhưng giờ đây, câu hỏi đó đã được thay thế bằng một quyết tâm lạnh lùng: phải làm rõ mọi chuyện.
`Người vợ` đặt điện thoại xuống, đôi mắt cô rực lên ngọn lửa căm hờn. Cô không thể chần chừ thêm một phút nào nữa. Mọi thứ phải được làm rõ, ngay tại đây, ngay lúc này. Cô đảo mắt quanh căn phòng khách đông người, tìm kiếm `Em dâu (cô dâu mới)`. Cô gái trẻ đang ngồi cạnh `Em chồng (chú rể)`, gượng cười đáp lại những lời chúc tụng. `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)` thì đang đứng nói chuyện với vài người khách khác ở góc phòng, lưng quay về phía cô. Đây chính là cơ hội.
`Người vợ` đứng dậy, bước đi dứt khoát về phía `Em dâu (cô dâu mới)`. Cô khẽ chạm vào vai `Em dâu (cô dâu mới)`, nở một nụ cười gượng gạo.
“Em dâu, chị có chuyện muốn nói riêng với em một lát. Em tiện ra đây không?” `Người vợ` nói, giọng điệu đủ nhỏ để chỉ hai người nghe thấy, nhưng ánh mắt cô lại sắc lạnh đầy uy hiếp.
`Em dâu (cô dâu mới)` giật mình, ngước lên nhìn `Người vợ` với vẻ bối rối. Cô ta cảm nhận được sự căng thẳng trong ánh mắt của `Người vợ`, một dự cảm không lành dâng lên trong lòng.
“Dạ… có chuyện gì vậy chị?” `Em dâu (cô dâu mới)` đáp khẽ, cố gắng che giấu sự lo lắng.
`Người vợ` không đợi câu trả lời, cô hơi nghiêng đầu, ra hiệu cho `Em dâu (cô dâu mới)` đi theo mình. Cô hướng đến một góc hành lang vắng vẻ hơn, nơi ít người qua lại và ánh sáng mờ ảo. `Em dâu (cô dâu mới)` lưỡng lự nhìn `Em chồng (chú rể)` một cái, rồi miễn cưỡng đứng dậy đi theo `Người vợ`, lòng nặng trĩu.
Khi đã ở một mình, `Người vợ` quay lại đối mặt với `Em dâu (cô dâu mới)`. Không còn vẻ dịu dàng giả tạo, ánh mắt `Người vợ` giờ đây lạnh băng và xuyên thấu.
“Em dâu, chị biết em đang giấu chị điều gì đó,” `Người vợ` bắt đầu, giọng cô trầm thấp, đầy sức nặng. “Có lẽ em nghĩ không ai biết, nhưng không gì có thể giấu mãi được đâu.”
`Em dâu (cô dâu mới)` lùi lại một bước, mặt tái mét. “Chị… chị nói gì vậy ạ? Em không hiểu.”
`Người vợ` tiến thêm một bước, đôi mắt không rời khỏi gương mặt đang trắng bệch của `Em dâu (cô dâu mới)`. “Không hiểu sao? Vậy em có muốn chị nhắc lại chuyện ‘cách đây vài năm’ ở `Bệnh viện tỉnh` không? Chuyện về một cô gái bị tát công khai, bị ép buộc im lặng, và một người đàn ông quyền lực đã che đậy tất cả?”
Nghe đến đó, `Em dâu (cô dâu mới)` run lên bần bật, đôi môi mím chặt. Cô ta cúi gằm mặt xuống, cố tránh ánh mắt của `Người vợ`.
“Và em dâu,” `Người vợ` tiếp tục, giọng cô gằn từng chữ, “chiếc `vết sẹo dài, mờ mờ trên cổ em`… em nghĩ chị không để ý sao?” `Người vợ` đưa ngón tay lên chỉ vào cổ `Em dâu (cô dâu mới)` một cách dứt khoát. “Đừng nói với chị là em không nhớ nó bắt nguồn từ đâu.”
`Em dâu (cô dâu mới)` hoàn toàn sững sờ, cả người cô ta cứng đờ. Mọi lời chối cãi đều tan biến.
“Chị biết ai đã làm điều đó với em,” `Người vợ` nói, giọng điệu sắc như dao. “Và chị cũng biết tại sao em lại sợ hãi đến vậy. Bây giờ, chị muốn em nói ra, tất cả mọi thứ. Từ đầu đến cuối. Đừng cố gắng che giấu thêm nữa, vì chị đã biết quá nhiều rồi.” `Người vợ` nhìn thẳng vào `Em dâu (cô dâu mới)`, ánh mắt đầy áp lực. “Nói đi, em dâu. Kẻ đã tát em, hắn ta có phải là `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)` không?”
`Em dâu (cô dâu mới)` lảo đảo lùi lại một bước nữa, như thể vừa bị một luồng điện giật. Gương mặt cô ta trắng bệch, đôi mắt ngấn nước chực trào. Toàn thân cô ta run rẩy dữ dội, đôi môi mấp máy nhưng không thành tiếng. Sự thật bị phơi bày quá đột ngột, quá tàn nhẫn, khiến cô ta không còn chút sức lực nào để chống đỡ.
“Không… không phải…” `Em dâu (cô dâu mới)` thì thào, giọng yếu ớt đến thảm hại, như một con thú bị thương đang cố vùng vẫy trong tuyệt vọng.
`Người vợ` tiến sát lại, ánh mắt không một chút khoan nhượng. “Không phải sao? Vậy vết sẹo này thì sao? Ánh mắt sợ hãi của em khi thấy hắn ta thì sao? Tất cả những gì chị nhìn thấy, em nghĩ chị mù sao?” `Người vợ` gằn giọng, sức ép từ cô như một tảng đá đè nặng lên vai `Em dâu (cô dâu mới)`. “Nói ra đi, em dâu. Nói ra tất cả những gì hắn đã làm với em!”
Sức chịu đựng của `Em dâu (cô dâu mới)` đạt đến giới hạn. Cô ta không thể giữ vững nữa. Đôi chân mềm nhũn, cô ta khuỵu xuống sàn, vùi mặt vào hai bàn tay, khóc nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn như xé toạc không khí tĩnh lặng của hành lang. Toàn bộ cơ thể cô ta co rút lại, run lên bần bật.
“Chị ơi… em xin chị… đừng nói nữa…” `Em dâu (cô dâu mới)` nức nở, những lời nói đứt quãng trong tiếng khóc. “Là em… là em có lỗi…”
`Người vợ` nhìn xuống `Em dâu (cô dâu mới)`, trái tim cô dâng lên một cảm giác phức tạp. Vừa hả hê vì sự thật đã sắp được phơi bày, vừa cảm thấy ghê tởm xen lẫn xót xa cho tình cảnh của cô gái trẻ. “Chuyện không phải lỗi của em. Lỗi là do kẻ đã làm điều đó với em!” `Người vợ` kiên quyết nói, giọng cô đã dịu đi một chút nhưng vẫn đầy mệnh lệnh. “Nói đi, em dâu. Hãy nói ra hết. Chuyện hắn ta đã làm gì với em!”
`Em dâu (cô dâu mới)` ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp. Nước mắt giàn giụa trên má, cô ta nhìn `Người vợ` như tìm kiếm một sự cứu rỗi cuối cùng. “Là… là anh ấy… `Chồng của Người vợ`…” Cô ta lí nhí, từng lời như bị xé ra từ lồng ngực. “Anh ấy… đã lợi dụng gia đình em gặp khó khăn…”
`Người vợ` lắng nghe, ánh mắt sắc lạnh giờ đây ánh lên sự phẫn nộ. “Lợi dụng sao?”
“Vâng…” `Em dâu (cô dâu mới)` gật đầu lia lịa, nước mắt tiếp tục tuôn rơi. “Gia đình em cần tiền chữa bệnh cho bố… Anh ấy… anh ấy đã cho gia đình em vay một số tiền lớn… và… và ép buộc em… phải chấp nhận mối quan hệ này để đổi lại…”
`Người vợ` siết chặt nắm tay, ruột gan cô như bị vò xé. Tên chồng khốn nạn của cô! “Vậy còn vết sẹo?” `Người vợ` hỏi, giọng cô giờ đây chỉ còn sự lạnh lẽo và căm phẫn.
`Em dâu (cô dâu mới)` run rẩy đưa tay chạm nhẹ vào `vết sẹo dài, mờ mờ trên cổ em`. Cô ta rụt tay lại như bị bỏng, đôi mắt tràn ngập kinh hoàng khi ký ức ùa về. “Vết sẹo này… đó là… đó là một lần em cố gắng phản kháng… em không muốn… không muốn làm theo ý anh ấy nữa…” Giọng `Em dâu (cô dâu mới)` lạc đi, run rẩy đến tội nghiệp. “Anh ấy… anh ấy đã tức giận… bóp cổ em… và… và tát em… rất mạnh… đến khi em ngất đi… Khi tỉnh lại, em thấy mình nằm ở `Bệnh viện tỉnh`… với vết sẹo này trên cổ…”
`Người vợ` đứng sững sờ, cơn giận bùng lên như lửa đốt. Toàn thân cô run rẩy không kém gì `Em dâu (cô dâu mới)`, nhưng là cơn run của sự phẫn nộ tột cùng. Hóa ra mọi chuyện còn kinh khủng hơn cô tưởng. Chồng cô không chỉ ngoại tình, hắn ta còn là một kẻ bạo hành, một tên khốn nạn đã lợi dụng hoàn cảnh khốn khó của một cô gái trẻ để đạt được mục đích đê hèn của mình.
`Người vợ` không thể chịu đựng thêm một giây phút nào ở `Đám cưới em chồng` nữa. Cơn phẫn nộ bốc lên ngùn ngụt trong lồng ngực cô. Cô liếc nhìn `Em dâu (cô dâu mới)` đang co ro trên sàn, và một quyết định lạnh lẽo hiện rõ trong đôi mắt. Cô xoay người, bước đi như một cái bóng, bỏ lại tiếng khóc nức nở của `Em dâu (cô dâu mới)` và những ánh mắt khó hiểu của vài vị khách tình cờ đi ngang qua hành lang.
Bước chân `Người vợ` sải nhanh, tiếng giày cao gót nện thình thịch trên nền gạch hoa như những nhát búa đóng vào trái tim cô. Cô không quan tâm đến những cái nhìn tò mò, không để ý đến những lời chào hỏi xã giao. Tâm trí cô chỉ có một mục tiêu duy nhất: đối mặt với kẻ đã hủy hoại cuộc đời cô, hủy hoại niềm tin của cô. Chiếc xe lao đi như điên dại trên đường, bánh xe nghiến ken két trên mặt nhựa. Mỗi vòng quay của bánh xe là một vòng xoáy căm hờn đang cào xé tâm can `Người vợ`.
Vừa về đến nhà, `Người vợ` giật mạnh cửa, tiếng động vang lên chói tai trong không gian tĩnh lặng. Cô ném túi xách sang một bên, không kịp cởi giày mà sải bước vào phòng khách. `Chồng của Người vợ` đang thảnh thơi ngồi trên sofa, tay cầm điện thoại, gương mặt hiện lên vẻ thư thái lạ thường. Hắn ta ngẩng đầu lên, vẻ ngạc nhiên hiện rõ khi thấy vợ về sớm.
“Em về rồi à? Sao không ở lại `Đám cưới em chồng` lâu hơn một chút?” `Chồng của Người vợ` hỏi, giọng điệu vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Hắn ta cười, nụ cười mà giờ đây trong mắt `Người vợ` chỉ thấy toàn sự giả tạo và ghê tởm.
`Người vợ` đứng sững trước mặt hắn, toàn thân run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì cơn thịnh nộ đang bùng cháy dữ dội. Cô siết chặt bàn tay thành nắm đấm, những móng tay gần như găm vào da thịt. “Anh còn dám hỏi sao?” `Người vợ` gằn giọng, mỗi lời như một viên đạn bắn thẳng vào hắn ta.
`Chồng của Người vợ` nhíu mày, nhận ra sự bất thường trong ánh mắt vợ. “Sao thế? Ai lại làm em giận à?” Hắn ta định đứng dậy, nhưng `Người vợ` lùi lại một bước, ánh mắt sắc như dao găm.
“Đừng giả vờ nữa!” `Người vợ` quát lên, âm thanh vỡ òa trong căn phòng. “Tôi đã biết tất cả rồi! Tất cả những chuyện bẩn thỉu mà anh đã làm với `Em dâu (cô dâu mới)`!” Cô buông một tập bằng chứng, những đoạn tin nhắn, những cuộc gọi được cô ghi âm từ trong điện thoại `Em dâu (cô dâu mới)` cùng với những bức ảnh, tất cả rơi tung tóe trên mặt bàn kính, gần như ném thẳng vào mặt `Chồng của Người vợ`. “Anh dám lợi dụng hoàn cảnh khốn khó của cô ấy để ép buộc cô ấy vào cái mối quan hệ ghê tởm này? Anh dám bạo hành cô ấy đến mức để lại `vết sẹo dài, mờ mờ trên cổ em`? Anh còn dám tát cô ấy ở `Hành lang bệnh viện` cách đây `cách đây vài năm`?”
`Chồng của Người vợ` đứng sững sờ, nụ cười trên môi hắn ta tắt ngấm. Gương mặt hắn ta trắng bệch, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hoàng. Hắn nhìn xuống những bằng chứng đang nằm la liệt trên bàn, rồi lại ngẩng lên nhìn `Người vợ`, sự sợ hãi xen lẫn tức giận bắt đầu xuất hiện.
“Giải thích đi!” `Người vợ` nói, giọng cô tràn đầy sự căm phẫn. “Giải thích tất cả những tội ác mà anh đã gây ra đi, đồ khốn nạn!”
`Chồng của Người vợ` lắc đầu lia lịa, tay hắn vội vàng gạt phăng những tờ ảnh và giấy tờ trên bàn. Hắn cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt thì không giấu được sự hoảng loạn.
“Cô nói cái quái gì vậy?” `Chồng của Người vợ` gằn giọng, khuôn mặt hắn méo mó. “Đây là đâu ra mấy cái thứ vớ vẩn này? Cô bị điên à, vu khống tôi?” Hắn ta khịt mũi, cố tỏ ra khinh miệt. “Đừng có bịa chuyện nhảm nhí rồi dựng cảnh ở đây. Tôi không hiểu cô đang nói gì cả.”
`Người vợ` cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. Cô không nao núng trước lời chối cãi của hắn.
“Bịa chuyện ư?” `Người vợ` tiến đến gần hơn, nhặt một tấm ảnh chụp `Em dâu (cô dâu mới)` với vết sẹo rõ ràng trên cổ. Cô đưa nó sát mặt hắn. “Đây là vết sẹo ‘vớ vẩn’ à? Vết sẹo mà anh đã khắc lên cổ cô ấy ở cái `Hành lang bệnh viện` đó, `cách đây vài năm`! Anh nghĩ tôi mù sao? Anh nghĩ tôi không nhớ cái cảnh tượng kinh tởm đó sao?”
`Chồng của Người vợ` giật mình, lùi lại một bước. Gương mặt trắng bệch giờ đây đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Hắn vẫn cố chấp chối bỏ.
“Chỉ là vết sẹo thôi mà! Cô ta tự ngã thì sao? Mà cái chuyện ở bệnh viện… tôi đâu có ở đó! Cô lại nhìn nhầm ai rồi.”
`Người vợ` ném tấm ảnh xuống bàn, tiếng loảng xoảng nhỏ vang lên. Cô rút điện thoại ra, bật một đoạn ghi âm. Giọng nói của `Em dâu (cô dâu mới)` run rẩy kể lại chuyện bị ép buộc, chuyện bị đánh đập, cùng với những đoạn hội thoại mờ ám giữa cô ấy và một người đàn ông khác – giọng nói đó, không thể lẫn đi đâu được, chính là `Chồng của Người vợ`.
Khi đoạn ghi âm kết thúc, căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. `Chồng của Người vợ` đứng chết lặng. Hắn ta nhìn điện thoại của `Người vợ` như nhìn một con quái vật. Đôi mắt hắn bắt đầu đảo điên loạn, mồ hôi túa ra trên trán. Sự bình tĩnh giả tạo của hắn hoàn toàn sụp đổ.
“Không thể nào…” Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Cô… cô đã ghi âm những thứ này?”
“Anh tưởng tôi ngây thơ đến mức để anh dắt mũi mãi sao?” `Người vợ` nhếch môi. “Giờ thì sao? Anh còn chối được nữa không, đồ khốn nạn?”
`Chồng của Người vợ` đột nhiên gục xuống ghế sofa, thở hổn hển. Gương mặt hắn từ trắng bệch chuyển sang tái mét, rồi lại đỏ bừng. Hắn ta bắt đầu vò đầu bứt tai, ánh mắt đầy vẻ thất bại nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang căm phẫn.
“Được rồi! Phải! Là tôi!” Hắn ta đột ngột ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn `Người vợ`. “Nhưng cô ta cũng có phải là người tốt đẹp gì đâu! `Em dâu (cô dâu mới)` ả ta chủ động quyến rũ tôi! Ả ta lúc nào cũng giả vờ đáng thương, luôn tỏ vẻ yếu đuối để lợi dụng lòng tốt của tôi! Cô ta mới là kẻ mồi chài!”
Hắn ta đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng, cố gắng tìm cách biện minh.
“Với lại, lúc đó tôi gặp khó khăn… áp lực công việc, chuyện gia đình… Tôi chỉ là một phút yếu lòng thôi. Cô ta cứ bám lấy tôi, khóc lóc van xin giúp đỡ. Tôi đâu thể nào bỏ mặc em dâu mình được!” Hắn ta cố gắng dựng nên một câu chuyện khác, biến mình thành nạn nhân. “Và cái tát đó… chỉ là do cô ta quá ngang bướng, không nghe lời tôi khuyên nhủ, nên tôi mới lỡ tay! Tôi chỉ muốn tốt cho cô ta thôi!”
`Người vợ` đứng thẳng, đôi mắt không rời khỏi hắn, không có chút khoan nhượng. “Tốt cho cô ấy? Bằng cách ép buộc cô ấy vào mối quan hệ bệnh hoạn, bạo hành cô ấy và hủy hoại cuộc đời cô ấy sao? Anh nghĩ tôi tin anh sao?”
`Chồng của Người vợ` ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt vợ, trong ánh mắt hắn xuất hiện một tia đe dọa lạnh lẽo.
“Dù sao thì bây giờ mọi chuyện cũng đã rồi,” Hắn nói, giọng điệu thay đổi hoàn toàn, trở nên nặng nề và đáng sợ. “Nếu cô dám hé răng nửa lời về chuyện này, thì không chỉ tôi, mà cả cái gia đình này cũng sẽ tan nát. Mà cô nghĩ, cô sẽ được gì sau đó? Cô sẽ mất tất cả. Tốt nhất là cô nên giữ im lặng. Coi như không có chuyện gì xảy ra cả.” Hắn ta nhếch môi, nụ cười gượng gạo, lạnh lẽo đến rợn người. “Nếu không, cô sẽ phải hối hận.”
Lời đe dọa của `Chồng của Người vợ` lơ lửng trong không khí, nặng trĩu và đáng sợ, nhưng `Người vợ` không hề run sợ. Thay vì sợ hãi, một cơn tức giận tột độ bùng lên trong cô, thiêu đốt mọi cảm xúc khác. Sự ghê tởm, vốn đã âm ỉ, giờ đây trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, biến những lời hắn ta nói thành trò hề kinh tởm. Cô nhìn xoáy vào đôi mắt hắn, không chút khoan nhượng.
“Hối hận?” `Người vợ` bật ra một tiếng cười khẩy, lạnh lẽo đến thấu xương. Cô không thèm trả lời trực diện lời đe dọa đó. Trong tâm trí cô, hình ảnh `Em dâu (cô dâu mới)` với vết sẹo mờ trên cổ, với ánh mắt yếu đuối khi bị hắn ta tát ở `Hành lang bệnh viện` cách đây vài năm, cứ thế hiện rõ. Những lời kể run rẩy của `Em dâu (cô dâu mới)` trong đoạn ghi âm vang vọng. Cô nhận ra rằng mình không thể, và sẽ không, giữ im lặng.
“Anh nghĩ tôi sẽ im lặng để bảo vệ cái vỏ bọc thối nát này sao?” `Người vợ` thầm nghĩ, giọng nói nội tâm sắc như dao. “Để anh tiếp tục hủy hoại cuộc đời người khác, để `Em dâu (cô dâu mới)` phải chịu đựng một mình sao?” Cảm giác tội lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn, vì đã bỏ qua những dấu hiệu, càng khiến quyết tâm của cô thêm sắt đá. Cô phải bảo vệ `Em dâu (cô dâu mới)`, bảo vệ sự thật, bất kể cái giá phải trả.
Một tia suy nghĩ thoáng qua về cuộc hôn nhân của mình, về danh dự gia đình. Cô sẽ mất đi tất cả những gì cô đã vun đắp, gia đình sẽ tan nát. `Mẹ chồng` sẽ sốc đến mức nào khi biết sự thật kinh hoàng về con trai mình? `Em chồng (chú rể)`, người em trai tội nghiệp, sẽ đau đớn ra sao khi biết người anh trai mình tin tưởng và người vợ sắp cưới của mình lại có một bí mật ghê tởm như vậy? Nỗi sợ hãi len lỏi, nhưng chỉ trong chốc lát. Lương tâm của cô không cho phép cô nhắm mắt làm ngơ.
“Không! Mình không thể sống với sự dối trá này,” `Người vợ` tự nhủ, ánh mắt kiên định. “Mình phải làm điều đúng đắn.”
Cô quay lưng lại với `Chồng của Người vợ`, bước đến cửa phòng, tay nắm chặt nắm đấm cửa. Mọi nghi ngại, mọi nỗi sợ hãi đều bị gạt bỏ. Cô biết mình sẽ phải đối mặt với một cơn bão lớn, nhưng cô đã sẵn sàng.
“Anh sẽ không thể che giấu nó mãi đâu,” `Người vợ` nói nhỏ, không quay đầu lại. Giọng cô trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh lạnh lẽo, khiến `Chồng của Người vợ` giật mình. “Tất cả mọi người sẽ biết sự thật.”
Cô mở cửa, bước ra ngoài, để lại `Chồng của Người vợ` đứng chết trân trong căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Mỗi bước chân của `Người vợ` đều dứt khoát, mang theo một quyết định không thể lay chuyển. Cô sẽ đối mặt với mọi thứ, tiết lộ toàn bộ sự thật cho `Em chồng (chú rể)` và gia đình. Không còn cách nào khác.
`Người vợ` bước vội qua sảnh tiệc cưới đông đúc, bỏ lại `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)` đứng chết trân trong căn phòng lặng ngắt. Cô quét mắt tìm kiếm, ánh mắt dừng lại ở `Em chồng (chú rể)` đang đứng cùng vài vị khách, nụ cười rạng rỡ trên môi khi anh chuẩn bị bước vào cuộc sống hôn nhân. Lòng cô thắt lại. Cô tiến đến, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh.
`Em chồng (chú rể)` quay lại, bất ngờ khi thấy chị dâu. “Chị dâu, có chuyện gì vậy? Sao chị trông căng thẳng thế?”
`Người vợ` không đáp lời, chỉ nắm chặt cổ tay anh, kéo anh đi về phía một góc khuất hơn của sảnh tiệc, nơi tiếng nhạc nhỏ lại và ít người qua lại. Khuôn mặt cô nghiêm nghị, ánh mắt chất chứa nỗi đau và sự phẫn uất.
“Chị có chuyện quan trọng muốn nói với em,” `Người vợ` bắt đầu, giọng nói trầm khàn. Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Chuyện liên quan đến `Em dâu (cô dâu mới)`… và cả anh trai em.”
`Em chồng (chú rể)` lập tức nhíu mày, cảm nhận được sự bất ổn. “Có chuyện gì vậy chị dâu? Hôm nay là ngày vui mà…”
“Vui sao?” `Người vợ` bật ra một tiếng cười cay đắng, nhanh chóng tan biến. “Em còn nhớ vết sẹo mờ mờ trên cổ `Em dâu (cô dâu mới)` không?”
`Em chồng (chú rể)` gật đầu. “Nhớ chứ. Cô ấy nói là bị ngã hồi nhỏ.”
“Không phải tai nạn,” `Người vợ` khẽ lắc đầu, ánh mắt lạnh đi. “Đó là vết tích của một sự thật kinh hoàng. Sự thật mà anh trai em đã cố tình che giấu, và cô ấy đã phải chịu đựng một mình suốt bấy lâu.”
`Em chồng (chú rể)` sững người, chưa hiểu rõ ý chị dâu.
`Người vợ` tiếp tục, giọng nói rành rọt, từng chữ như muốn khắc sâu vào tâm trí anh. “Cách đây vài năm, em có nhớ chuyện ở `Bệnh viện tỉnh` không? Chị đã từng kể em nghe về một cô gái bị một người đàn ông tát công khai ở `Hành lang bệnh viện`?”
Ký ức mơ hồ ùa về trong đầu `Em chồng (chú rể)`, anh gật đầu một cách khó hiểu. “Chị có kể qua. Nhưng nó liên quan gì đến `Em dâu (cô dâu mới)`?”
`Người vợ` hít một hơi sâu, sự kiên quyết hiện rõ trong từng lời nói. “Người đàn ông đó… chính là `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)`. Và cô gái bị tát… chính là `Em dâu (cô dâu mới)`.”
Cả thế giới của `Em chồng (chú rể)` như sụp đổ. Anh mở to mắt, đồng tử giãn ra, toàn thân cứng đờ. “Chị nói gì vậy? Không thể nào! Chị đang nói đùa phải không? Anh tôi… anh tôi không bao giờ…”
“Chị ước gì chị đang đùa,” `Người vợ` ngắt lời anh, giọng nói đầy chua chát. “Chị đã có bằng chứng, đã có đoạn ghi âm `Em dâu (cô dâu mới)` thú nhận tất cả. Cô ấy đã kể lại toàn bộ sự thật đau lòng, từ việc bị anh trai em bạo hành, đến việc hắn ta ép buộc cô ấy phải im lặng, phải ở bên hắn ta, thậm chí là dùng vết sẹo đó để khống chế cô ấy.”
`Người vợ` kể lại chi tiết những lời thú tội của `Em dâu (cô dâu mới)`, về `hành vi bạo lực của anh trai`, cách hắn ta lợi dụng sự yếu đuối của cô gái để thao túng. Những lời nói của cô như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim `Em chồng (chú rể)`.
Gương mặt `Em chồng (chú rể)` lúc này đã biến dạng hoàn toàn. Từ sự `bàng hoàng` không thể tin nổi, nó nhanh chóng chuyển sang một vẻ mặt trắng bệch vì sốc, rồi nhanh chóng bị nhấn chìm trong cơn `tức giận tột độ`. Anh siết chặt hai bàn tay, khớp xương trắng bệch, cả người run rẩy như bị điện giật.
“Không thể… không thể nào…” `Em chồng (chú rể)` nghiến răng ken két, giọng nói lạc đi, như thể có một ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong anh. “Anh ấy… anh ấy đã làm những điều đó với vợ tôi sao?” Đôi mắt anh đỏ ngầu, chất chứa sự phẫn nộ cuồng nộ và nỗi đau tột cùng.
Gương mặt `Em chồng (chú rể)` lúc này đã biến dạng hoàn toàn. Từ sự `bàng hoàng` không thể tin nổi, nó nhanh chóng chuyển sang một vẻ mặt trắng bệch vì sốc, rồi nhanh chóng bị nhấn chìm trong cơn `tức giận tột độ`. Anh siết chặt hai bàn tay, khớp xương trắng bệch, cả người run rẩy như bị điện giật.
“Không thể… không thể nào…” `Em chồng (chú rể)` nghiến răng ken két, giọng nói lạc đi, như thể có một ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong anh. “Anh ấy… anh ấy đã làm những điều đó với vợ tôi sao?” Đôi mắt anh đỏ ngầu, chất chứa sự phẫn nộ cuồng nộ và nỗi đau tột cùng.
`Người vợ` thấy sự đau khổ tột cùng trong mắt `Em chồng (chú rể)`, cô biết mình không thể chần chừ hơn nữa. Cô lấy điện thoại ra, bật đoạn ghi âm lên. Giọng nói run rẩy của `Em dâu (cô dâu mới)` vang lên, kể lại từng chi tiết về sự bạo hành, sự khống chế, và nỗi sợ hãi mà cô đã phải chịu đựng dưới bàn tay của `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)`. Tiếng tát chát chúa, tiếng khóc nức nở của `Em dâu (cô dâu mới)` và giọng nói đe dọa của một người đàn ông – chính là `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)` – rõ mồn một.
`Em chồng (chú rể)` nghe từng lời, từng âm thanh, mọi nghi ngờ trong anh đều bị xé tan. Anh không còn tự lừa dối mình được nữa. Sự thật tàn nhẫn và ghê tởm đã hiện rõ. Một tiếng gầm giận dữ bật ra từ cổ họng anh. Anh vùng chạy, lao thẳng về phía `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)` đang đứng giữa sảnh tiệc, vẻ mặt ngạo mạn và ung dung.
“Anh! Anh đã làm gì với `Em dâu (cô dâu mới)` của tôi?!” `Em chồng (chú rể)` gầm lên, xông tới túm lấy cổ áo anh trai, đôi mắt như muốn vỡ ra lửa.
Cả sảnh tiệc `Đám cưới em chồng` chợt im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai anh em. `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)` bất ngờ trước sự tấn công của em trai, lảo đảo. “Mày nói gì vậy? Mày điên à? Hôm nay là ngày cưới của mày đó!” hắn ta cố gắng vùng vẫy.
`Người vợ` bước đến, giơ điện thoại lên cao để tất cả mọi người có thể nghe rõ đoạn ghi âm. “Đoạn ghi âm này sẽ nói lên tất cả!” Cô nói lớn, giọng nói vang vọng khắp sảnh tiệc.
Giọng nói của `Em dâu (cô dâu mới)` kể lại câu chuyện kinh hoàng, về vết sẹo, về `hành vi bạo lực và cưỡng ép` của `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)`, đã phơi bày tất cả. Tiếng xì xào, bàn tán vang lên khắp nơi. `Mẹ chồng` của `Người vợ` vội vàng chạy đến, gương mặt bà trắng bệch vì sốc và hoảng loạn.
`Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)` tái mặt, hắn ta biết mọi chuyện đã bại lộ. Hắn ta nhìn `Người vợ` bằng ánh mắt căm hờn và thù địch. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. `Em chồng (chú rể)` buông tay khỏi áo anh trai, lùi lại, nhìn `Em dâu (cô dâu mới)` đang đứng chết lặng một góc, nước mắt lăn dài.
Anh quay sang `Em dâu (cô dâu mới)`, ánh mắt đầy đau đớn và hối hận. “Anh… anh xin lỗi… Anh không biết…” Rồi anh quay về phía `Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)`, giọng nói lạnh lùng và dứt khoát. “Đám cưới này… hủy bỏ! Tôi không thể cưới một người đã bị anh trai mình làm nhục và bị ép buộc. Anh… anh sẽ phải trả giá cho những gì mình đã làm.”
`Chồng của Người vợ (anh trai chú rể)` bị cảnh sát có mặt tại hiện trường mời về đồn ngay lập tức để điều tra về hành vi bạo lực và cưỡng ép. Hắn ta chỉ kịp liếc nhìn `Người vợ` một cách đầy hận thù trước khi bị đưa đi. `Mẹ chồng` ngã khuỵu xuống ghế, không thể tin nổi vào tai mình, gia đình bà tan nát ngay trong ngày vui. `Em dâu (cô dâu mới)` khóc nức nở, nhưng trong đôi mắt cô, `Người vợ` thấy một tia sáng của sự giải thoát.
Đám cưới hạnh phúc nhanh chóng biến thành một cơn ác mộng. Gia đình đổ vỡ, chú rể hủy hôn, và `Chồng của Người vợ` phải đối mặt với hậu quả pháp lý cho hành vi bạo lực và cưỡng ép. `Người vợ` đã mất đi mái ấm mà cô từng cố gắng vun đắp, mất đi người chồng mà cô từng tin tưởng. Nhưng nhìn `Em dâu (cô dâu mới)` được giải thoát khỏi gông cùm của nỗi sợ hãi, `Người vợ` cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn. Cô đã đưa sự thật ra ánh sáng, dù cái giá phải trả là quá đắt.
Trong những ngày sau đó, mọi chuyện dần lắng xuống. Dù gia đình chồng đã tan vỡ, dù cuộc hôn nhân của `Người vợ` đã không còn, nhưng trong sâu thẳm, cô không hề hối hận. Cô đã chọn con đường khó khăn nhất, đối diện với sự thật cay đắng để bảo vệ một người phụ nữ yếu đuối hơn. Đứng trước gương, `Người vợ` nhìn hình ảnh phản chiếu của mình, không còn là người phụ nữ sợ hãi, cam chịu ngày nào. Cô đã mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và quan trọng nhất, cô đã sống đúng với lương tâm mình. Nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi nở trên môi cô, nụ cười của sự bình yên đến từ việc giải thoát người khác và chính bản thân khỏi một cuộc sống giả dối. Những vết sẹo trong tâm hồn có thể sẽ còn mãi, nhưng ánh sáng của sự thật đã soi rọi, mở ra một chương mới, tươi sáng hơn cho tất cả. `Người vợ` biết, dù phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cô sẽ vững vàng bước đi, không còn sợ hãi bất cứ điều gì. Cuộc đời có thể lấy đi của cô nhiều thứ, nhưng đã trả lại cho cô sự thanh thản, sự tự trọng và niềm tin vào công lý.

