“Vào giữa lúc h-ạ huy;/ệt, đứa cháu đích tôn từ xa chạy tới khóc thét “Nhầm người rồi”, ai cũng bỏ ngoài tai cho đến khi nhà tang lễ gọi điện đến dồn dập…
Bà Lý – 83 tu-ổi, trưởng tộc dòng họ Trần – vừa mất sau một cơn t-ai b-iến. Là người có tiếng cả vùng, tang lễ của bà được tổ chức lớn tại nhà tang lễ thành phố rồi rước về quê an táng theo nghi thức truyền thống.
Buổi sáng hôm đó, nghĩa trang làng dưới đông nghịt người. Họ hàng nội ngoại, xóm làng, bạn bè thân thiết ai cũng có mặt, ai cũng đinh ninh hôm nay là lần cuối tiễn biệt một người phụ nữ sống trọn đạo lý và uy tín cả đời.
Giữa nghi lễ trang trọng, khói nhang nghi ngút, tiếng kèn đám ma vang đều, linh cữu từ từ được hạ xuống huyệt đã đào sẵn từ sáng.
Bỗng một tiếng hét vang lên xé toạc không khí tang lễ:
– “Khoan lại! Nhầm rồi! Không phải bà nội con!”
Mọi ánh mắt lập tức quay về phía tiếng hét. Dũng – cháu đích tôn của bà Lý – vừa lao từ taxi xuống, đầu tóc rối bời, mắt đỏ hoe, hơi thở gấp gáp. Cả họ không ai quan tâm thằng bé.
Và rồi đúng 10 phút sau nhà ta-ng lễ vừa h-ỏa táng cho bà cụ bất ngờ gọi cho người nhà dồn dập thông báo… 👇👇”
Mọi ánh mắt quay lại chỉ thoáng chốc rồi nhanh chóng hướng về phía linh cữu. Tiếng hét của Dũng nhanh chóng bị dập tắt bởi sự trang nghiêm của nghi lễ. Đứa trẻ đích tôn, chạy bổ nhào xuống như một cơn điên, bị coi là sự bồng bột của tuổi trẻ, là biểu hiện của nỗi đau quá lớn khiến nó không còn kiểm soát được mình. Họ hàng, người thân cau mày. Vài người thì thầm đủ nghe: “Thằng bé này làm loạn cả lên”, “Thương bà quá nên hóa dại rồi”, “Nghi thức quan trọng thế mà nó không giữ được bình tĩnh”. Sự bối rối thoáng qua nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi đau buồn thăm thẳm. Tất cả sự chú ý lại dồn về phía huyệt mộ. Tiếng kèn đám ma tiếp tục vang lên đều đều, hòa cùng tiếng khóc nấc nhỏ nhẹ của những người thân. Linh cữu của “Bà Lý” tiếp tục từ từ hạ xuống. Dũng bị vài người giữ lại, vừa khóc vừa giãy giụa, miệng vẫn không ngừng lặp lại: “Không phải! Không phải
bà nội con!”. Nhưng lời nói của nó chỉ như tiếng gió thoảng qua tai những người đang chìm đắm trong không khí tang thương. Họ không nghe, hoặc cố tình không nghe. Họ chỉ muốn tiễn biệt người trưởng tộc kính yêu của mình lần cuối. Nghi lễ hạ huyệt cứ thế tiếp diễn, mặc cho tiếng kêu gào đầy tuyệt vọng của Dũng.
“Tiếng kèn đám ma vẫn đều đều vang lên, cùng tiếng đất đá rơi xuống huyệt khi vài người bắt đầu lấp đất. Dũng vẫn giãy giụa trong vòng tay giữ của mấy người họ hàng, tiếng khóc và lời phủ nhận yếu ớt dần chìm nghỉm trong không khí bi thương. Bỗng, một âm thanh lạc lõng vang lên giữa nền nhạc đám ma trầm buồn: tiếng chuông điện thoại réo rắt. Mấy người đang đứng quanh huyệt mộ khẽ nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu vì sự gián đoạn không đúng lúc. Một người đàn ông trung niên, trông có vẻ là cháu họ của Bà Lý, móc điện thoại ra từ túi quần. Ánh mắt anh ta thoáng vẻ bực bội khi nhìn thấy số lạ gọi tới đúng lúc này. Anh ta lén bước lùi ra xa một chút, áp điện thoại vào tai, giọng nói đầy vẻ gắt gỏng: “”A lô? Ai đấy? Gọi gì giờ này?””.
Giọng nói ở đầu dây bên kia khe khẽ vang lên. Ban đầu, nét mặt của người đàn ông vẫn cau có. Anh ta định nói thêm điều gì đó khó chịu thì đột nhiên, đôi mắt anh ta trợn tròn, sắc mặt tái mét đi trông thấy. Cái cau mày bực bội vụt tắt, thay vào đó là vẻ kinh hoàng tột độ. Anh ta lắp bắp nói những từ đứt quãng, không rõ nghĩa: “”Sao… sao lại… nhầm…? Không thể nào… Ông nói gì cơ…?””. Toàn thân anh ta bắt đầu run lên cầm cập, chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi khỏi tay. Mấy người đứng gần đó thấy lạ, bắt đầu quay sang nhìn anh ta, những tiếng thì thầm lo lắng nổi lên. Người đàn ông run rẩy, ngã khụy xuống đất, chiếc điện thoại vẫn dính chặt bên tai như thể anh ta không dám rời nó ra, vẻ mặt trắng bệch như vôi, mồ hôi túa ra ướt đẫm.”
“Người đàn ông ngã quỵ xuống, tiếng lắp bắp yếu ớt từ miệng anh ta khiến những người đứng gần đó càng thêm hoang mang. Họ xúm lại, cố đỡ anh ta dậy, hỏi han nhưng anh ta chỉ lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt vẫn dán chặt vào chiếc điện thoại, đồng tử giãn ra vì kinh hãi.
Đúng lúc đó, như một tín hiệu domino, những chiếc điện thoại khác trong đám đông người thân cận cũng đồng loạt đổ chuông. Tiếng chuông reo gấp gáp, phá tan sự tĩnh lặng đầy bi thương còn sót lại. Mấy người dì, cậu, cô của Dũng, những người đang kìm giữ anh, cũng phải luống cuống móc điện thoại. Họ nhìn màn hình, tất cả đều hiển thị những dãy số lạ hoặc cùng một số điện thoại quen thuộc không phải người nhà. Sự bực dọc ban đầu nhanh chóng tan biến khi họ nhận cuộc gọi.
“”A lô?”” Một người phụ nữ trung niên, dì của Dũng, áp điện thoại vào tai. Vẻ mặt bà lập tức biến sắc, từ ngỡ ngàng sang bàng hoàng, rồi tuyệt vọng. “”Gì cơ?… Nhà tang lễ á?… Sao lại nói thế…? Không thể nào!”” Giọng bà lạc đi, run lên từng hồi. Bà Lý vẫn đang nằm trong quan tài đây kia mà!
Một người đàn ông khác, cậu ruột của Dũng, cũng đang nghe điện thoại. Ông chỉ kịp nói vài câu rồi đột ngột hét lên một tiếng thất thanh, tay ôm ngực, ngã khuỵa xuống bên cạnh người cháu họ vừa nhận cuộc gọi lúc nãy. “”Sai… sai rồi! Không phải… Trời ơi là trời!””
Cả đám đông ở khu vực hạ huyệt như nín thở. Tiếng kèn đã tắt hẳn. Những người đang lấp đất cũng dừng tay, mặt cắt không còn giọt máu nhìn về phía nhóm người thân đang hoảng loạn. Dũng, trong cơn vật vã vì mất bà, nhận thấy sự thay đổi đột ngột trong không khí. Anh ngừng khóc, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn những người xung quanh. Mọi người đều tái mét, run rẩy, hoặc đang ôm chặt lấy điện thoại với vẻ mặt kinh hoàng tột độ. Không khí tang thương ban nãy bỗng chốc bị thay thế bằng một thứ gì đó lạnh lẽo hơn, đáng sợ hơn rất nhiều: sự thật. Sự thật đang được phơi bày qua những cuộc điện thoại dồn dập kia, một sự thật tàn khốc khiến cả nghĩa trang như đóng băng.”
“Trong đám đông hoảng loạn, một người đàn ông trung niên đứng tuổi, chính là chú cả, người được cả họ tin tưởng giao phó mọi việc, tay run run móc chiếc điện thoại cũ kỹ ra. Nó reo lên dữ dội, màn hình hiển thị một số lạ. Ông hít một hơi sâu, cố nén cơn sốc đang dâng lên từ phản ứng của những người xung quanh. “”A lô, ai đấy?”” Giọng ông khô khốc, lạc đi.
Đầu dây bên kia là một giọng nói gấp gáp, chuyên nghiệp nhưng ẩn chứa sự lúng túng khó tả. “”Chào ông… đây là Nhà tang lễ thành phố. Xin lỗi đã làm phiền gia đình trong lúc này, nhưng… có một chuyện… cực kỳ hệ trọng cần xác nhận ngay lập tức.””
Chú cả cau mày, lòng dấy lên dự cảm chẳng lành. “”Chuyện gì? Nói nhanh đi, chúng tôi đang… đang làm tang lễ cho cụ nhà rồi.””
“”Vâng, chúng tôi biết ạ,”” giọng bên kia ngập ngừng, như thể đang đấu tranh với chính mình. “”Chính vì thế mà chúng tôi mới gọi. Thi hài cụ… cụ Trần Thị Lý… mà gia đình đang an táng… không phải là thi hài của cụ bà ạ.””
Cả người chú cả cứng đờ lại. Máu trong huyết quản như ngừng chảy. Ông nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng đó lại là âm thanh duy nhất ông còn cảm nhận được. “”Ông nói gì?”” Ông lắp bắp, không tin vào tai mình. “”Không phải… không phải là cụ nhà tôi? Ông… ông đùa à?””
“”Chúng tôi… chúng tôi vô cùng xin lỗi,”” giọng nói từ Nhà tang lễ thành phố đầy vẻ hoảng sợ và tội lỗi. “”Đã có sự nhầm lẫn nghiêm trọng trong khâu bàn giao thi hài buổi sáng. Thi hài của cụ bà đã… đã bị đưa nhầm đi hỏa táng cùng một gia đình khác. Còn thi hài mà gia đình đang an táng… là của một người khác.””
Lời nói như lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào trái tim chú cả. Đầu óc ông quay cuồng, hình ảnh chiếc quan tài nặng nề đang được chuẩn bị hạ xuống huyệt như bỗng trở nên xa lạ, ma quái. Không thể nào! Bà Lý của ông? Người mẹ, người cô, người bà kính yêu của cả dòng họ? Đã bị đưa đi đâu? Cái xác đang nằm trong quan tài kia là ai?
Chiếc điện thoại trên tay chú cả tuột khỏi những ngón tay co quắp. Nó rơi bộp xuống nền đất cứng. Âm thanh ấy như kéo ông trở về thực tại tàn khốc. Mắt ông trợn trừng, nhìn chằm chằm vào khoảng không, rồi nhìn sang chiếc quan tài đen bóng. Một tiếng thét xé lòng, không phải vì đau buồn mà là vì kinh hoàng tột độ, bật ra từ cuống họng khô khốc của ông: “”Ối trời ơi! KHÔNG THỂ NÀO!””
Tiếng khóc, tiếng rên rỉ vang lên từ những người thân vừa nghe điện thoại xong cũng dồn dập hơn, hòa cùng tiếng kêu thất thanh của chú cả, biến không khí tang lễ thành một màn hỗn loạn và tuyệt vọng chưa từng có. Tất cả những người đứng xung quanh đều chết lặng, không ai dám tin vào sự thật đang phơi bày.”
“Tiếng thét kinh hoàng của chú cả và tiếng gào khóc tuyệt vọng của vài người thân cận như một ngòi nổ, châm bùng lên ngọn lửa hoang mang trong đám đông đang chết lặng. Ban đầu là những tiếng xì xào khe khẽ, những cái nhìn dò hỏi nhau đầy bối rối. “”Cái gì thế? Có chuyện gì à?”” “”Chú cả nói gì vậy?””
Nhưng sự bối rối nhanh chóng biến thành sợ hãi khi tin tức, méo mó và đầy kịch tính, lan đi như virus. “”Nhà tang lễ gọi! Bị nhầm xác rồi!”” “”Không phải cụ Lý trong quan tài!”” “”Bà Lý bị đưa đi hỏa táng rồi!”” Những câu nói ngắt quãng, đứt đoạn, được truyền tai nhau với tốc độ chóng mặt, càng lúc càng thêm phần hoảng loạn.
Khuôn mặt mọi người chuyển từ bàng hoàng sang kinh hãi tột độ. Những người đang đứng xếp hàng trang nghiêm bỗng nhiên xô đẩy nhau. Tiếng la hét bắt đầu bùng nổ. “”Trời ơi là trời!”” “”Sao lại thế này?”” “”Thật không thể tin nổi!””
Đám đông từ chỗ trật tự bỗng chốc biến thành một khối người hỗn loạn, chen lấn giẫm đạp lên nhau để thoát ra hoặc đơn giản chỉ là vì sợ hãi bản năng. Những tiếng khóc nức nở ban đầu giờ pha lẫn với tiếng gào thét, tiếng chửi rủa và tiếng giày dép xẹt trên nền đất.
Những người đang đứng dưới huyệt, chuẩn bị hoàn tất nghi lễ hạ quan, bỗng khựng lại. Tay họ vẫn còn đặt trên sợi dây thừng đỡ quan tài, nhưng ánh mắt thì đờ đẫn nhìn lên. Khuôn mặt họ trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm, như thể đang đứng trước một ác mộng kinh hoàng chứ không phải là một đám tang. Dũng đứng lẫn trong đám cháu con, cảm thấy toàn thân run rẩy. Cảnh tượng trước mắt quá sức tưởng tượng, quá sức chịu đựng đối với bất kỳ ai. Cái chết vốn đã đau thương, giờ đây lại biến thành một màn bi kịch phi lý và tàn nhẫn đến không thể tin nổi.”
“Đám người đứng dưới huyệt bỗng bừng tỉnh sau cơn sững sờ. Một người đàn ông trung niên, tay còn bám chặt dây thừng, bỗng hét lên một tiếng kinh hoàng, như thể vừa nhìn thấy ma. “”Kéo lên! Kéo lên mau!”” Tiếng hô đầy hoảng loạn.
Theo phản xạ, vài người đàn ông khỏe mạnh nhất trong gia tộc, cả những người đang đứng trên bờ huyệt, lập tức lao xuống. Khuôn mặt họ méo mó vì sợ hãi và quyết tâm. Họ nắm lấy những sợi dây thừng, những cạnh quan tài gỗ nặng trịch. “”Một, hai, ba… Kéo!””
Sự phối hợp là hỗn loạn. Họ không còn là những người làm nhiệm vụ hạ huyệt trang nghiêm nữa, mà là những người đang vật lộn với tử thần. Chiếc linh cữu đã xuống được một nửa, mắc kẹt giữa sự kinh hoàng từ bên trên và lực kéo tuyệt vọng từ bên dưới. Nó quá nặng. Mỗi mét kéo lên là một cuộc chiến. Bắp tay họ căng phồng, gân cổ nổi lên, mồ hôi vã ra như tắm, hòa lẫn với những giọt nước mắt và nước mũi.
“”Nhanh lên! Nhanh lên!”” Tiếng thúc giục vang vọng trong không khí.
“”Nặng quá! Cụ ơi…!”” Một người vừa kéo vừa nức nở.
Khuôn mặt họ lúc này không còn vẻ đau buồn của tang lễ, mà là nỗi tuyệt vọng của những người đang cố giành giật điều gì đó cực kỳ quan trọng khỏi vực sâu. Ánh mắt họ trợn trừng, đầy kinh hãi và bất lực, nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài đáng lẽ phải yên nghỉ dưới lòng đất nhưng giờ lại bị kéo ngược lên trong một bi kịch chưa từng thấy. Dũng đứng run rẩy trên bờ huyệt, chứng kiến cảnh tượng phi lý đó, cảm thấy như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy tim mình.”
“Những tiếng gào thét, tiếng vật lộn dưới huyệt vẫn tiếp diễn, nhưng sự chú ý của đám đông trên bờ đã dần thay đổi. Cái kinh hoàng ban đầu nhường chỗ cho sự ngờ vực và cuối cùng là một sự thật lạnh lẽo. Ánh mắt họ, ban đầu nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài đang vật vã kéo lên, giờ đây bắt đầu chuyển hướng. Từng người, từng người một, họ quay đầu nhìn.
Họ tìm kiếm một khuôn mặt đã từng biểu lộ sự lo lắng, sự uất ức bị phớt lờ. Và họ thấy anh. Dũng vẫn đứng đó, như một pho tượng giữa cơn bão cảm xúc của mọi người. Khuôn mặt anh lấm lem nước mắt, mồ hôi và bụi đất, nhưng vẻ uất ức hay tủi thân trước đó đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, là một nỗi kinh hoàng tột độ, một sự tê liệt đến từ việc chứng kiến cơn ác mộng khủng khiếp nhất đã thành hiện thực.
Một người họ hàng lớn tuổi, từng gạt phắt lời Dũng trước đó, giờ đây chỉ vào anh với ngón tay run rẩy. “”Thằng… thằng Dũng…””. Giọng ông ta lạc đi, đầy vẻ không tin nổi và sợ hãi.
Những ánh mắt khác đổ dồn về phía Dũng. Ánh mắt của sự chất vấn, của sự sợ hãi, của sự nhận ra kinh hoàng. Họ thấy Dũng gật đầu chậm rãi, vô hồn. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào không trung, như thể đang nhìn thấy thứ gì đó còn tồi tệ hơn cả cảnh tượng trước mắt.
“”Mày… mày biết trước sao?”” Một người phụ nữ trong tộc lắp bắp hỏi.
Dũng không trả lời bằng lời nói. Anh chỉ khẽ lắc đầu, không phải là không biết, mà là không muốn tin. Cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng anh. Anh đã cảm thấy có gì đó không ổn ngay từ đầu, đã cố gắng, dù yếu ớt, để bày tỏ. Nhưng không ai nghe. Không ai tin. Giờ đây, cái giá phải trả quá đắt. Nỗi kinh hoàng không phải là anh đã đúng, mà là cái đúng đó đã dẫn tới thảm kịch này. Anh cảm thấy như tất cả những lời nói bị bỏ qua của mình đang biến thành những nhát dao đâm vào tim anh.
Tiếng kéo quan tài vẫn cọ xát khô khốc. Những tiếng thở dốc, những tiếng rên rỉ vì kiệt sức và sợ hãi vẫn vang lên. Nhưng trọng tâm của bi kịch đã chuyển. Nó không còn chỉ là chiếc quan tài bị kéo lên. Nó là ánh mắt của đám đông đổ dồn vào Dũng, là sự im lặng đáng sợ bắt đầu bao trùm lấy Nghĩa trang làng dưới khi mọi người nhận ra: lời cảnh báo đã có, và họ đã không lắng nghe.”
“Những ánh mắt chất vấn ấy như ngàn mũi kim đâm vào Dũng. Anh cảm thấy mình như đang ngạt thở. Không khí nặng trĩu sự kinh hoàng và buộc tội. Tiếng kéo quan tài vẫn sồn sột, tiếng vật vã dưới huyệt vẫn vọng lên, như một bản nhạc nền ma quái cho khoảnh khắc này.
Dũng nuốt khan. Cổ họng anh khô rát. Từ ngữ dường như bị chặn lại. Anh muốn nói, muốn hét lên rằng anh đã biết, anh đã cố gắng, nhưng sự thật quá tàn khốc khiến anh đông cứng.
“”Nói đi!”” một người đàn ông gằn giọng, bước tới một bước. “”Mày biết cái gì?””
Dũng nhìn ông ta, rồi nhìn những khuôn mặt khác đang căng thẳng chờ đợi. Nước mắt lại trào ra, hòa lẫn với bụi bẩn. Anh run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
“”Cháu… cháu…”” Dũng lắp bắp, giọng run như sắp khóc. “”Cháu… cháu đến… đến nhà tang lễ…””
Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cảm xúc đang cuộn trào. Cảnh tượng khi anh ghé qua nhà tang lễ trước lúc xe lăn bánh về quê vụt hiện trong đầu anh, nhòe nhoẹt, không rõ ràng, nhưng cảm giác bất an thì thật như kim châm.
“”Nhà tang lễ?”” người phụ nữ hỏi lại, giọng vẫn run run. “”Rồi sao?””
“”Cháu… cháu thấy… thấy không đúng…”” Dũng nói tiếp, giọng đứt quãng. “”Lúc đó… đông người quá… cháu chỉ… chỉ thoáng nhìn…””
Anh đưa tay lên ôm lấy đầu, như thể cố gắng giữ lại những mảnh ký ức rời rạc. Khuôn mặt anh nhăn nhó trong đau khổ.
“”Cái gì không đúng?”” người đàn ông thúc giục, giọng ngày càng sốt ruột pha lẫn sợ hãi tột độ.
Dũng ngước nhìn lên, đôi mắt đỏ hoe. “”Cái… cái…”” Anh nghẹn lại. Cơ thể anh rung lên bần bật. “”Cái… áo liệm…””
Lời nói cuối cùng của Dũng như một tiếng thét vô hình bị nén lại. Anh gục xuống đầu gối, hai tay ôm chặt lấy đầu, vai run lên từng hồi. Anh đã nhìn thấy, dù chỉ thoáng qua, một chi tiết nhỏ bé, khác biệt, nhưng lại bị cái vội vàng, cái đông đúc, cái cảm giác mọi thứ đều đã được sắp đặt theo đúng quy trình che mờ đi. Anh đã cố gắng xua đi sự bất an, tự nhủ rằng có lẽ mình nhìn nhầm. Và rồi, sự thật tàn khốc này đã đập tan mọi nghi ngờ, chứng minh rằng cái linh cảm kinh hoàng của anh là hoàn toàn chính xác. Cái giá của sự bỏ qua, của sự không lắng nghe, giờ đây hiện hữu ngay trước mắt, dưới lớp đất nghĩa trang lạnh lẽo.”
“Dũng gục xuống, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Sự thật tàn khốc như một khối đá đè bẹp anh. Xung quanh, những gương mặt người nhà vẫn còn sững sờ, không dám tin vào điều vừa nghe. Nhưng cái run rẩy trong giọng Dũng, và cảnh tượng cái áo liệm anh thoáng thấy, như những mảnh ghép kinh hoàng bắt đầu khớp lại.
Người đàn ông ban nãy gằn giọng, mắt đỏ ngầu. Ông ta lao tới, không phải để đánh Dũng, mà là chộp lấy một chiếc điện thoại từ tay một người bên cạnh.
“”Gọi! Gọi ngay nhà tang lễ!”” ông ta hét lên, giọng lạc đi vì giận dữ và sợ hãi. “”Hỏi chúng nó xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra!””
Một người phụ nữ khác, giọng run rẩy, thét vào điện thoại sau khi quay số. “”Alo! Nhà tang lễ thành phố phải không? Các người làm ăn kiểu gì vậy hả?””
Giọng nói từ đầu dây bên kia vọng lại, nhỏ nhẹ, có vẻ bối rối. “”Dạ, vâng ạ… Xin lỗi quý khách, có chuyện gì không ạ?””
“”Chuyện gì ư?”” người phụ nữ gào lên, nước mắt giàn giụa. “”Các người nhầm lẫn thi hài của bà cụ nhà tôi đúng không? Bà Lý, Trần Thị Lý, 83 tuổi! Các người đã giao nhầm thi thể cho chúng tôi để an táng đúng không?!””
Đầu dây bên kia im lặng một lát, chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc. Cả đám đông nín thở chờ đợi. Ánh mắt ai nấy đều đổ dồn vào chiếc điện thoại. Dũng từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái mét.
Cuối cùng, một giọng nói khác vang lên qua điện thoại, không còn nhỏ nhẹ nữa, mà mang đầy vẻ hoảng loạn và hối lỗi. “”Dạ… dạ vâng… Chúng tôi… chúng tôi vô cùng xin lỗi…””
Giọng người đó run bần bật. “”…Đã có… đã có sự nhầm lẫn nghiêm trọng trong quá trình bàn giao và xử lý thi hài ạ. Thi hài của cụ… cụ Lý… đã bị… bị chuyển nhầm sang… sang trường hợp hỏa táng ạ…””
Cả đám đông như hóa đá. Tiếng điện thoại rơi xuống đất, nảy tanh tách. Người phụ nữ vừa nói chuyện đứng bất động, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.
“”Nhầm… nhầm sang hỏa táng?”” người đàn ông ban nãy lắp bắp, không tin vào tai mình.
Những tiếng kêu thất thanh vang lên. Một vài người ngã quỵ xuống đất. Tiếng khóc hòa lẫn với tiếng gào thét giận dữ. Dưới huyệt, tiếng người vẫn vang vọng, đòi được giải thích, đòi được kéo quan tài lên. Nhưng giờ đây, tất cả đã hiểu. Hiểu cái áo liệm khác biệt mà Dũng nhìn thấy. Hiểu tại sao cảm giác lại không đúng. Hiểu cái sai lầm tày trời đã xảy ra.
Thi hài của Bà Lý, trưởng tộc dòng họ Trần, người đáng lẽ đang được an táng trang trọng dưới mảnh đất quê nhà, đã bị mang đi… hỏa thiêu.”
“Thi hài của Bà Lý, trưởng tộc dòng họ Trần, người đáng lẽ đang được an táng trang trọng dưới mảnh đất quê nhà, đã bị mang đi… hỏa thiêu.
Giữa tiếng gào khóc, tiếng nấc nghẹn và sự sụp đổ của cả một dòng họ, người đàn ông ban nãy run rẩy nhặt chiếc điện thoại. Đầu dây bên kia vẫn còn giọng nói hoảng loạn của nhân viên nhà tang lễ.
“”Vậy còn… còn người đang nằm dưới kia?”” ông ta hét vào điện thoại, giọng lạc hẳn đi, chỉ còn sự tuyệt vọng và căm phẫn. “”Các người nói đi! Cái xác mà các người giao cho chúng tôi để chôn cất là của AI?!””
Đầu dây bên kia có tiếng lộn xộn, hình như có người khác nắm lấy máy. Một giọng đàn ông trầm hơn, cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự run rẩy và kinh hoàng.
“”Xin… xin quý gia đình hết sức bình tĩnh,”” giọng nói vang lên, cố gắng át đi tiếng ồn. “”Chúng tôi… chúng tôi đã rà soát lại. Đây quả thực là một sai sót không thể chấp nhận được. Thi hài được bàn giao cho gia đình… không phải là cụ Lý ạ.””
Dũng ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại. Những người khác cũng ngừng khóc, nín thở chờ đợi.
“”Người đó… đó là thi hài của một trường hợp khác,”” giọng bên kia tiếp tục, chậm rãi nhưng từng chữ như búa bổ vào tai những người có mặt. “”Cũng… cũng là nữ giới, tuổi xấp xỉ cụ Lý… nhưng trường hợp này… đáng lẽ ra phải được đưa đi… hỏa táng trong sáng nay… hoặc chuyển đi địa điểm khác…””
Một tiếng gầm giận dữ vang lên từ đám đông. “”Hỏa táng? Chuyển đi?””
“”Tức là… tức là chúng tôi suýt chút nữa chôn nhầm xác của một người xa lạ? Người đáng lẽ bị hỏa táng?”” người phụ nữ lúc nãy hét lên, giọng không còn nước mắt, chỉ còn sự căm hận tột độ. “”Các người… các người là đồ cầm thú! Các người làm cái trò gì vậy hả?””
Tiếng la hét, chửi bới vang dậy khắp nghĩa trang. Dũng đứng phắt dậy, anh nhìn xuống huyệt mộ đang bỏ trống, rồi nhìn sang những gương mặt thất thần, căm phẫn của người thân. Anh không còn cảm thấy đau buồn đơn thuần nữa, mà là một ngọn lửa giận dữ cháy bỏng. Anh siết chặt nắm tay, hướng ánh mắt về phía xa, về phía thành phố nơi có cái gọi là “”Nhà tang lễ thành phố”” chết tiệt kia. Sự hỗn loạn dưới nghĩa trang chỉ mới là bắt đầu.”
“Tiếng điện thoại ở đầu dây bên kia trở nên hỗn loạn hơn, xen lẫn tiếng xì xào, tiếng quát tháo của ai đó ở phía Nhà tang lễ. Giọng người đàn ông trầm lúc nãy lại vang lên, lần này run rẩy đến mức gần như lí nhí.
“”Quý… quý gia đình bình tĩnh nghe cho hết ạ. Cái… cái trường hợp được đưa đi hỏa táng… đáng lẽ là người đang nằm dưới kia… nhưng… nhưng vì sơ suất… do hồ sơ bị nhầm lẫn… quy trình chuẩn bị… nên…””
“”Nên sao?”” Dũng gằn giọng, nắm đấm siết chặt đến trắng bệch. Anh bước tới, giật lấy điện thoại từ tay người chú. “”Nói đi! Cái xác của Bà tôi đâu? Bà Lý của chúng tôi đâu?!””
Giọng nói bên kia im bặt một lúc, như thể đang lấy hết can đảm. Rồi từng chữ vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói nào Dũng từng nghe.
“”Thi hài của cụ Lý… vì bị nhầm hồ sơ… đã… đã được đưa vào lò hỏa táng từ sáng nay rồi ạ.””
Cả nghĩa trang như chết lặng.
Tiếng điện thoại rơi xuống đất, tạo ra một âm thanh khô khốc.
Dũng đứng bất động, khuôn mặt biến sắc, đôi mắt mở to kinh hoàng. Anh nghe thấy tiếng ai đó gào lên đau đớn, rồi tiếng một người phụ nữ ngã quỵ, tiếng khóc thét của trẻ con.
“”Hỏa táng?”” người chú lặp lại, giọng như không tin vào tai mình. “”Các người nói gì? Hỏa táng rồi á? BÀ ẤY PHẢI ĐƯỢC CHÔN! BÀ MUỐN ĐƯỢC CHÔN!””
Một bà cô khác lao tới, túm lấy cổ áo Dũng, nước mắt giàn giụa. “”Dũng ơi! Mẹ con… Bà con… Bà con bị đốt rồi con ơi! Các người làm gì thế này?””
Không khí từ đau thương chuyển sang một cơn cuồng nộ tập thể. Người nhà Bà Lý, những người hàng xóm tốt bụng, tất cả đều nhìn về phía thành phố với đôi mắt đỏ ngầu căm hận.
“”Nhầm lẫn? Sơ suất?”” một người đàn ông hét lên, giọng lạc đi vì giận dữ. “”Cả một mạng người! Cả một thi hài! Cả một di nguyện! Các người dám nói chỉ là nhầm lẫn?””
“”Chúng tôi sẽ không tha cho các người!””
“”Đồ khốn nạn!””
Tiếng chửi bới, tiếng gào khóc và tiếng thề thốt báo thù vang vọng khắp triền đồi. Dũng nhìn xuống chiếc điện thoại vỡ nát dưới chân. Trong đầu anh giờ đây không còn chỗ cho nỗi buồn. Chỉ có một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy, càng lúc càng bốc cao. Bà anh, người cả đời sống thanh bạch, người luôn yêu thương con cháu, người chỉ có một mong muốn cuối cùng là được an nghỉ dưới mảnh đất quê hương, giờ đây lại bị… hỏa thiêu. Bởi sự tắc trách, bởi sự vô tâm của những kẻ ở Nhà tang lễ thành phố chết tiệt kia.
Anh từ từ cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại lên. Màn hình nứt vỡ. Anh vẫn có thể thấy dòng chữ “”Nhà tang lễ thành phố”” hiện lên trên nhật ký cuộc gọi. Anh nắm chặt lấy nó, ngón tay miết mạnh lên màn hình.
“”Chúng mày… sẽ phải trả giá,”” anh lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo, hoàn toàn khác với Dũng thường ngày.
Anh ngước mắt nhìn về phía thành phố xa xăm, nơi có tòa nhà lạnh lẽo mang tên Nhà tang lễ thành phố. Anh biết, cơn bão thực sự mới chỉ bắt đầu. Và anh, cháu đích tôn của Bà Lý, sẽ là người mang cơn bão đó đến.”
“Dũng đứng thẳng dậy, đôi mắt đỏ ngầu quét một lượt qua những khuôn mặt bàng hoàng, giận dữ và đau khổ xung quanh. Anh không cần nói nhiều. Chỉ một cái gật đầu dứt khoát về phía những người thân cận nhất, những người anh biết sẽ cùng anh đi đến cùng. Người chú ban nãy gọi điện, bà cô ngã quỵ, và một vài người anh em họ nhanh chóng hiểu ý. Họ không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng quay lưng, bước vội về phía những chiếc xe ô tô đang đậu ở đầu nghĩa trang.
Những người còn lại đứng chết trân bên cạnh chiếc huyệt trống hoác và cỗ linh cữu đang đặt dở dang. Không ai còn tâm trí để tiếp tục nghi lễ. Không khí nặng trĩu sự phẫn uất và bất lực.
Dũng là người cuối cùng rời đi. Anh liếc nhìn lần cuối về phía huyệt mộ, lòng quặn thắt. Bà ơi… con sẽ đòi lại công bằng cho Bà.
Anh lên chiếc xe đầu tiên, ngồi vào ghế phụ, mắt nhìn thẳng về phía trước. Người chú lái xe, bàn tay run run siết chặt vô lăng. Chiếc xe rồ ga, bánh xe nghiến mạnh trên nền đất nghĩa trang, vọt đi như tên bắn, kéo theo sau là hai chiếc xe khác chứa những người thân cận nhất.
Con đường làng quen thuộc dường như dài vô tận. Những cảnh vật hai bên đường lướt qua mờ nhòe. Trong xe, không ai nói một lời. Chỉ có tiếng thở dốc, tiếng nấc nghẹn ngào bị kìm nén, và âm thanh gầm gừ của động cơ đang bị đẩy đến giới hạn. Nỗi đau buồn lúc đầu giờ đây đã được thay thế bằng một ngọn lửa giận dữ cháy dữ dội. Làm sao họ có thể làm thế? Làm sao một nơi gọi là Nhà tang lễ, nơi được giao phó sự tin tưởng cuối cùng của một gia đình, lại có thể gây ra một sai lầm tày trời đến vậy?
Dũng nhìn ra ngoài cửa sổ. Những cánh đồng lúa xanh mướt, những mái nhà ngói đỏ tươi, tất cả đều lùi lại phía sau. Anh chỉ thấy hình ảnh Nhà tang lễ thành phố, cái tên lạnh lẽo và vô cảm, hiện lên trong tâm trí như một mục tiêu duy nhất. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực, một hỗn hợp của sự bàng hoàng không thể tin nổi, nỗi đau mất mát bị nhân lên gấp bội, và sự căm hận sôi sục.
Người chú đột ngột phanh gấp khi gặp một chiếc xe tải ngược chiều. Chiếc xe loạng choạng một chút rồi lấy lại thăng bằng. Người chú thở hắt ra, giọng run rẩy: “”Dũng… giờ… giờ mình làm sao đây con?””
Dũng không trả lời ngay. Anh quay lại nhìn người chú, khuôn mặt vốn đã biến sắc giờ càng thêm vẻ kiên quyết lạnh lùng.
“”Về Nhà tang lễ thành phố,”” Dũng nói, giọng trầm và chắc nịch. “”Hỏi cho ra nhẽ.””
Anh nhìn về phía trước, nơi đường quốc lộ đã hiện ra. Thành phố, nơi có Nhà tang lễ chết tiệt đó, đang chờ đợi họ. Họ đang lao về đó, mang theo sự phẫn nộ của cả một dòng họ, của cả một tang lễ bị hủy hoại, và nỗi oan khuất tột cùng của Bà Lý.
“”Đi nhanh lên chú,”” Dũng thúc giục. “”Càng nhanh càng tốt.””
Người chú gật đầu, lại đạp ga. Chiếc xe hòa vào dòng phương tiện trên quốc lộ, lao đi vun vút về phía ánh đèn thành phố đang dần hiện rõ phía chân trời. Bão tố đang kéo đến.”
“Những chiếc xe phanh gấp lại trước cổng Nhà tang lễ thành phố. Bánh xe vẫn còn nghiến ken két trên nền đường nhựa khi Dũng đã mở cửa, lao ra ngoài đầu tiên. Phía sau, người chú và những người anh em họ cũng vội vã xuống xe, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ.
Họ sầm sập đi vào bên trong, bỏ qua sảnh chờ lạnh lẽo. Một vài nhân viên tang lễ đang đứng ở quầy lễ tân giật mình nhìn theo. Dũng sải bước nhanh tới, đập mạnh tay xuống bàn.
“”Ai là người chịu trách nhiệm ở đây?”” giọng anh gằn lại, vang vọng khắp không gian tĩnh mịch.
Một người đàn ông trung niên mặc vest đen, trông có vẻ là quản lý, vội vã bước ra từ phía trong. Khuôn mặt ông ta tái mét khi nhìn thấy đám người đang bốc hỏa trước mặt, đặc biệt là Dũng, người anh đã gặp vài lần trong những ngày qua.
“”Chào… chào anh Dũng,”” ông ta ấp úng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “”Có chuyện gì vậy ạ?””
“”Chuyện gì ư?”” Dũng cười khẩy, nụ cười không hề có chút vui vẻ nào, chỉ toàn sự căm phẫn. “”Các người hỏi tôi có chuyện gì ư? Bà tôi đâu? Các người đã làm gì với Bà tôi?””
Người nhà Bà Lý phía sau cũng bắt đầu lên tiếng.
“”Các người làm ăn kiểu gì vậy?””
“”Nhầm lẫn ư? Đây là mạng người đấy!””
“”Trả thi hài của Bà tôi đây!””
Vị quản lý lùi lại một bước, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Ông ta quay sang liếc nhìn vài nhân viên đang đứng nép một bên, ra hiệu gì đó mà gia đình Dũng không hiểu.
“”Xin… xin lỗi anh Dũng và gia đình,”” ông ta nói, giọng nhỏ dần như đang lẩm bẩm. “”Đúng là có… có một chút sai sót đáng tiếc xảy ra.””
“”Một chút sai sót?!”” người chú của Dũng bước tới, gần như hét vào mặt ông ta. “”Các người đã giao nhầm thi hài của mẹ tôi cho người ta hỏa táng, trong khi thi hài của người khác lại đang nằm trong quan tài của mẹ tôi ở nghĩa trang quê! Đây là một chút sai sót à?!””
Vị quản lý càng thêm luống cuống. “”Chúng tôi… chúng tôi thực sự xin lỗi. Đó là một sự nhầm lẫn trong khâu bàn giao. Lẽ ra thi hài cụ bà…”” Ông ta ngập ngừng, không dám nói tiếp.
“”Lẽ ra thi hài của Bà tôi phải được an táng ở quê!”” Dũng cắt lời, giọng sắc lạnh như dao. “”Các người biết Bà tôi là ai không? Các người biết tang lễ này lớn thế nào không? Sự tắc trách của các người đã hủy hoại tất cả!””
Một nhân viên khác tiến lên, cố gắng giải thích một cách vụng về. “”Dạ… chúng cháu cũng rất lấy làm tiếc. Có lẽ là do hai thi hài có hồ sơ tương tự nhau, lại bàn giao cùng lúc… Chúng cháu đã làm việc ở đây lâu rồi, chưa bao giờ xảy ra chuyện này ạ.””
“”Chưa bao giờ xảy ra không có nghĩa là các người vô tội!”” Dũng phản bác gay gắt. “”Các người làm việc với sinh mạng con người, với nỗi đau của gia đình, mà lại cẩu thả đến mức như vậy sao?””
Sự phẫn nộ trong gia đình Dũng bùng lên dữ dội. Một vài người phụ nữ bắt đầu khóc nấc lên, không phải vì tang thương, mà vì uất hận. Những người đàn ông siết chặt tay, chỉ chực lao vào.
“”Giờ thì sao?”” Dũng ép hỏi, mắt nhìn thẳng vào vị quản lý. “”Thi hài của Bà tôi đâu? Các người định đền bù thế nào cho sai lầm tày trời này?””
Vị quản lý nhìn xung quanh, ánh mắt cầu cứu đám nhân viên nhưng không nhận được sự hỗ trợ nào. Ông ta thở dài, khuôn mặt lộ rõ sự bất lực và sợ hãi.
“”Chúng tôi… chúng tôi đang cố gắng liên lạc với gia đình kia…”” Ông ta nói, giọng run run.
“”Liên lạc?”” Dũng lặp lại, như không thể tin vào tai mình. “”Các người đã hỏa táng nhầm người rồi mới đi liên lạc ư?””
Không khí trở nên đặc quánh. Cơn giận dữ của gia đình Dũng như một ngọn lửa đang cháy rực, sẵn sàng thiêu trụi Nhà tang lễ lạnh lẽo này. Vị quản lý và nhân viên chỉ còn biết đứng đó, cúi gằm mặt, đối mặt với sự phẫn nộ không thể xoa dịu.”
“Vị quản lý ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Vài phút sau, một nhóm người bước vào sảnh, vẻ mặt bàng hoàng không kém. Họ mặc đồ tang hoặc trang phục tối màu, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe. Đây là gia đình của thi hài bị nhầm lẫn.
Dũng và những người nhà của Bà Lý quay lại nhìn. Hai nhóm người xa lạ, mỗi nhóm mang theo nỗi đau riêng, giờ đây đối mặt nhau trong một bi kịch chung. Sự tò mò xen lẫn bối rối hiện rõ trên khuôn mặt mỗi người.
Vị quản lý nuốt nước bọt, bước đến giữa hai nhóm. “”Đây… đây là gia đình cụ bà…”” Ông ta chỉ về phía gia đình Dũng, rồi quay sang nhóm còn lại. “”… và đây là gia đình của cụ ông…””
Không cần giới thiệu thêm, mọi người đều hiểu chuyện gì đã xảy ra. Sự im lặng bao trùm, nặng trĩu như chì.
Một người phụ nữ lớn tuổi từ phía gia đình kia bước lên, giọng run run: “”Vậy… vậy là…”” Bà ta không nói nên lời.
Dũng gật đầu, khuôn mặt vẫn còn căng cứng vì giận dữ, nhưng giờ pha thêm chút thương cảm khó tả khi nhìn thấy nỗi đau tương tự trên gương mặt người đối diện. “”Vâng. Chúng tôi là gia đình cụ Lý… Cụ bà nhà tôi.””
Một người đàn ông trung niên bên kia, có vẻ là người con trai, lên tiếng, giọng đầy hoài nghi và đau đớn: “”Nhà tang lễ nói… nói có sự nhầm lẫn. Thi hài của bố tôi… đã bị nhầm và an táng… thay vì hỏa táng như chúng tôi yêu cầu?””
Người chú của Dũng tiến lên: “”Còn thi hài của mẹ tôi… cụ bà nhà tôi… lẽ ra phải được an táng ở quê… lại bị đưa đi hỏa táng?””
Sự thật tàn khốc được nói ra một cách trần trụi, khiến cả hai bên rùng mình. Nỗi đau mất đi người thân yêu giờ đây bị nhân lên gấp bội bởi sự tắc trách không thể chấp nhận được.
Người phụ nữ lớn tuổi phía gia đình kia bật khóc nức nở. “”Ôi trời ơi… Bố tôi… Bố tôi đã bị… bị sao rồi?””
Người con trai ôm lấy mẹ mình, ánh mắt căm phẫn hướng về phía vị quản lý. “”Các người làm ăn kiểu gì vậy? Đây là bố tôi! Các người đã làm gì với ông ấy?””
Sự giận dữ từ cả hai phía bắt đầu hội tụ, không còn nhằm vào nhau, mà chuyển hướng hoàn toàn về Nhà tang lễ. Họ cùng chung một kẻ thù, cùng chung một sự mất mát bị gây ra bởi sự cẩu thả.
“”Chúng tôi cũng vừa phát hiện ra khi đang làm lễ hạ huyệt ở quê,”” Dũng nói, giọng trầm lại. “”Bà tôi… Bà tôi được an táng theo nghi thức truyền thống. Giờ đây… chỉ còn tro cốt của người khác trong quan tài của Bà.””
Người nhà Bà Lý bắt đầu lên tiếng, kể lại sự việc kinh hoàng tại nghĩa trang. Gia đình kia lắng nghe, khuôn mặt ngày càng xám lại vì sốc.
“”Không thể tin được,”” người con trai gia đình kia lẩm bẩm. “”Không thể tin được chuyện như thế này lại xảy ra.””
Anh ta quay sang vị quản lý, ánh mắt tóe lửa. “”Các người phải chịu trách nhiệm! Hoàn toàn chịu trách nhiệm! Bố tôi lẽ ra phải được hỏa táng. Giờ ông ấy ở đâu? Và các người đã hỏa táng ai?””
Vị quản lý và các nhân viên Nhà tang lễ đứng đó, cúi gằm mặt. Họ đã phạm một sai lầm tày trời, không thể cứu vãn. Hai gia đình xa lạ, trong phút chốc, trở thành đồng minh trong cơn thịnh nộ tột cùng, hướng về những kẻ đã gây ra bi kịch không tưởng này. Nước mắt và tiếng nấc hòa lẫn với những lời buộc tội, biến sảnh Nhà tang lễ thành một không gian của sự tuyệt vọng và phẫn uất.”
“Vị quản lý nhà tang lễ lau vội mồ hôi trên trán. Ông ta đưa tay về phía một nhân viên, người này lật đật mang đến một chiếc hũ tro cốt được bọc vải cẩn thận.
“”Đây… đây là tro cốt… của cụ bà đã được hỏa táng ạ,”” ông ta nói, giọng lí nhí. “”Xin… xin phép được trao lại cho gia đình.””
Dũng bước tới. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc hũ. Đây không phải là điều anh muốn. Bà anh lẽ ra phải nằm yên dưới lòng đất mẹ, trong ngôi mộ cha ông. Giờ đây, chỉ còn lại thứ này. Một thứ không thuộc về bà, không thuộc về gia đình anh.
Người chú của Dũng tiến lên, đỡ lấy chiếc hũ từ tay nhân viên. Ông ta ôm nó vào lòng, nước mắt trào ra.
“”Mẹ ơi… Sao lại thế này…”” Ông nấc nghẹn. “”Mẹ muốn được về đất mẹ… muốn nằm cạnh bố… Sao giờ chỉ còn lại…””
Những người nhà Bà Lý khác cũng bật khóc. Cảnh tượng đau lòng này càng thêm tồi tệ khi họ biết thứ họ đang ôm không phải là tro cốt của người thân yêu, mà là của một người xa lạ. Nỗi đau mất mát trộn lẫn với sự phẫn uất và cảm giác ghê sợ.
Người phụ nữ lớn tuổi từ gia đình kia vẫn khóc nức nở, được người con trai vỗ về. Họ cũng đang đối mặt với nỗi kinh hoàng tương tự: bố họ đã bị chôn cất sai chỗ, trong một nghi thức không dành cho ông.
“”Chúng tôi thành thật xin lỗi,”” vị quản lý nói, giọng run rẩy. “”Chúng tôi sẽ… chúng tôi sẽ làm hết sức để khắc phục…””
“”Khắc phục cái gì?!”” Dũng gằn giọng. “”Bà tôi đã bị hỏa táng thay vì an táng! Một người lạ đã bị chôn trong mộ của gia tộc tôi! Các người làm sao khắc phục được cái sai tày trời này?!””
Người con trai từ gia đình kia cũng tiếp lời: “”Bố tôi đã bị an táng… trong khi ông muốn được hỏa táng để tro cốt được rải xuống sông theo di nguyện! Giờ thi hài của ông ấy ở đâu? Ai đang nằm trong hũ này?””
Sự thật đau đớn lại một lần nữa được nhắc đến. Chiếc hũ tro cốt trong tay người chú của Dũng chứa đựng thân xác của người bố mà gia đình kia đang tìm kiếm. Còn thi hài của Bà Lý đã hóa thành tro và đang nằm trong tay ai đó, hoặc tệ hơn, đã bị xử lý theo nghi thức hỏa táng của gia đình kia.
Dũng nhìn chiếc hũ, rồi nhìn sang gia đình đang khóc bên cạnh. Nỗi căm giận nhà tang lễ vẫn còn đó, nhưng giờ một vấn đề khác lớn hơn đang hiện hữu. Thi hài của một người đàn ông xa lạ đang nằm trong ngôi mộ vừa được đào cất công ở nghĩa trang quê nhà anh. Một ngôi mộ dành cho Bà Lý, cho người trưởng tộc đáng kính.
Về đến nhà, không khí tang lễ đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho sự bàng hoàng và bất lực. Chiếc hũ tro cốt được đặt tạm trên ban thờ. Nó là vật chứng sống động cho sự nhầm lẫn khủng khiếp.
Dũng ngồi sụp xuống ghế, ôm đầu. “”Giờ phải làm sao đây chú?””
Người chú nhìn chiếc hũ, rồi nhìn ra khoảng sân trống trải, nơi linh cữu của mẹ ông lẽ ra đang được quàn. “”Mẹ con… di nguyện của mẹ là về đất mẹ… giờ không thể nữa rồi.”” Ông lại khóc.
Một người cô lên tiếng, giọng run run: “”Còn… còn thi hài của người kia thì sao? Đang nằm trong mộ của bà… trong đất nhà mình… Chúng ta… không thể để vậy được.””
Cả gia đình im lặng. Đó là một suy nghĩ kinh hoàng. Thi hài của một người không quen biết, không cùng dòng máu, lại an nghỉ trong phần đất thiêng liêng của gia tộc. Theo quan niệm truyền thống, điều này là một sự xúc phạm nghiêm trọng.
Nhưng đào lên? Đào thi hài của một người vừa được chôn cất lên khỏi mộ chỉ sau một ngày? Đó là điều cấm kỵ, là sự bất kính với người đã khuất, dù đó không phải người thân của mình. Hơn nữa, làm thủ tục khai quật cũng vô cùng phức tạp.
Dũng đứng dậy, đi lại trong phòng. Anh cảm thấy nghẹt thở. Nhiệm vụ cuối cùng của anh, cháu đích tôn, là lo hậu sự cho bà, đưa bà về nơi an nghỉ vĩnh hằng đúng như di nguyện. Nhưng anh đã thất bại. Giờ đây, anh không chỉ đối mặt với nỗi đau mất bà, sự giận dữ với nhà tang lễ, mà còn cả gánh nặng đạo đức và trách nhiệm phải giải quyết thi hài của người xa lạ.
“”Chúng ta phải nói chuyện với gia đình kia,”” Dũng nói, giọng khàn đặc. “”Họ cũng đang đau khổ tột cùng. Chúng ta phải tìm cách… giải quyết chuyện này… cùng nhau.””
Ánh mắt anh hướng về phía chiếc hũ tro cốt lạnh lẽo trên ban thờ, rồi hình dung đến ngôi mộ trống trải ở nghĩa trang quê nhà, nơi lẽ ra bà anh đang yên nghỉ, nhưng thay vào đó lại là thi thể của một người đàn ông mà anh chưa từng gặp mặt. Bi kịch này quá sức chịu đựng.”
“Gia đình Dũng và gia đình người đàn ông xa lạ ngồi đối diện nhau trong căn nhà vẫn còn nghi ngút khói hương. Nỗi đau mất người thân, sự phẫn nộ với nhà tang lễ và cả sự khó xử đè nặng lên không khí.
“”Chúng tôi… chúng tôi thực sự xin lỗi về sai sót khủng khiếp này,”” người con trai từ gia đình kia nói, giọng run run. “”Thi hài bố tôi… đã gây phiền phức cho gia đình bác.””
Chú của Dũng lắc đầu, khuôn mặt khắc khổ. “”Không phải lỗi của các cháu. Lỗi là ở nhà tang lễ kia. Nhưng giờ thì…”” Ông nhìn về phía chiếc hũ tro cốt. “”Mẹ tôi cả đời mong được an táng về đất mẹ… giờ chỉ còn lại thế này.””
Dũng lên tiếng: “”Việc cấp bách bây giờ là phải giải quyết thi hài của bác trai đang ở trong mộ nhà chúng ta. Chúng ta không thể để thế được.””
Người cô của Dũng rùng mình: “”Đào mộ người ta lên? Ngay sau khi chôn cất? Ôi trời…””
“”Đó là thi hài của bố chúng cháu,”” người phụ nữ lớn tuổi từ gia đình kia nói khẽ, nước mắt lại chảy dài. “”Chúng cháu cũng không muốn thế. Nhưng di nguyện của ông là hỏa táng… rải tro cốt xuống sông. Giờ ông lại nằm dưới đất… trong mộ người khác.””
Cuộc thảo luận kéo dài, đầy nước mắt và sự bất lực. Việc khai quật một thi hài vừa được chôn cất là điều cực kỳ phức tạp về mặt pháp lý và tâm linh. Nhưng cả hai gia đình đều hiểu, không thể để thi hài của một người xa lạ an nghỉ vĩnh viễn trong ngôi mộ của gia tộc, và ngược lại, di nguyện của người đã khuất cần được tôn trọng. Cuối cùng, với sự can thiệp và hỗ trợ miễn cưỡng từ phía chính quyền địa phương và nhà tang lễ, một thủ tục khai quật đặc biệt đã được lên kế hoạch.
Vài ngày sau đó, Nghĩa trang làng dưới chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có: thi hài của người đàn ông được khai quật lên, trong sự chứng kiến đau đớn của hai gia đình. Thi hài này sau đó được đưa trở lại nhà tang lễ để thực hiện nghi thức hỏa táng theo đúng di nguyện. Còn Bà Lý… tro cốt của bà được đưa về Nghĩa trang làng dưới.
Một buổi lễ an táng đơn giản, đầy nước mắt được tổ chức. Không còn đám rước linh đình, không còn quan tài nặng trịch hạ xuống lòng đất. Chỉ có chiếc hũ tro cốt được bao bọc cẩn thận, lặng lẽ được hạ xuống cạnh mộ của ông Lý, dưới sự chứng kiến của gia đình và một vài người hàng xóm thân thiết.
Không khí tang lễ không phải sự trang nghiêm, mà là sự chua xót, bất lực và nỗi đau bị cướp mất đi nghi thức cuối cùng. Người nhà Bà Lý không ngừng nức nở. Họ khóc cho người mẹ, người bà đã khuất, khóc cho sự cẩu thả đã gây ra bi kịch này, và khóc cho di nguyện không thành của Bà Lý.
Dũng đứng đó, nhìn chiếc hũ được đặt xuống. Anh cảm thấy trống rỗng, một sự trống rỗng không thể lấp đầy. Anh đã hứa với bà sẽ lo chu toàn hậu sự, đưa bà về với đất mẹ. Giờ đây, chỉ còn lại nắm tro tàn. Anh nhớ lại cảm giác bất an của mình ở nhà tang lễ, cái nhìn thoáng qua khiến anh thấy sai sai. Anh đã nói, nhưng không ai thực sự lắng nghe, hoặc họ quá bận rộn, quá tin tưởng vào quy trình. Sự thật anh nhìn thấy đã không được tin, và giờ cái giá phải trả là quá đắt. Nỗi đau này, sự ân hận này sẽ theo anh suốt đời.
Vụ việc chấn động cả vùng. Câu chuyện về sự nhầm lẫn khủng khiếp ở nhà tang lễ, về hai gia đình bị đảo lộn số phận của người thân đã khuất, trở thành đề tài bàn tán khắp nơi. Người ta vừa thương xót, vừa sợ hãi, vừa xem đó như một bài học cay đắng về sự cẩu thả, vô trách nhiệm. Danh tiếng của Nhà tang lễ thành phố sụp đổ hoàn toàn.
Sau tất cả, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng với những vết sẹo sâu sắc. Gia đình Dũng cuối cùng cũng hoàn thành việc an táng tro cốt của Bà Lý, nhưng đó là một kết thúc không trọn vẹn, một sự thay thế đau lòng cho nghi thức truyền thống mà bà hằng mong mỏi. Ngôi mộ mới bên cạnh mộ ông Lý giờ chỉ là một nấm đất nhỏ chứa đựng nắm tro, chứ không phải thân xác trọn vẹn như lẽ ra phải vậy. Gia đình người đàn ông xa lạ cũng đưa tro cốt của ông về quê nhà để thực hiện di nguyện rải xuống sông, nhưng họ cũng phải sống với nỗi ám ảnh về những ngày tang lễ đầy biến động và sự thật nghiệt ngã.
Nỗi đau không bao giờ biến mất hoàn toàn. Với Dũng, nó là một gánh nặng thường trực trong tâm trí. Mỗi lần đi ngang qua Nghĩa trang làng dưới, nhìn về phía mộ của bà, anh lại nhớ về ngày hôm ấy, về sự bất lực của bản thân và cái giá của việc không ai tin vào linh cảm hay sự khác biệt mà anh nhìn thấy. Câu chuyện của Bà Lý trở thành một lời nhắc nhở đau đớn về sự mong manh của cuộc sống và cái chết, về tầm quan trọng của sự cẩn trọng và lòng trắc ẩn trong những khoảnh khắc cuối cùng của một đời người. Dù thời gian có trôi đi, bi kịch ấy vẫn khắc sâu trong tâm trí những người ở lại, là một bài học về nỗi đau vĩnh viễn gây ra bởi sự cẩu thả không thể nào bù đắp nổi.”

