“Mang thai mấy tháng rồi?”
“Hôm nay tôi đi đ.ẻ, mù hay sao mà không thấy?”
“Mở mấy phân rồi?”
“Mở luôn bản họng nhà anh, tôi là bác sĩ hay anh là bác sĩ?!”
Tuệ Chanh thở hồng hộc trên bàn sinh, bụng cô rất đau. Người ta nói lúc si.nh con như đi qua quỷ môn quan, đau muốn ch.ết đi sống lại, vậy mà hắn còn ở đây ăn nói xà lơ với cô.
Đợi cô si.nh con xong, đi được rồi, cô sẽ tó.m đầ.u hắn hỏi cho ra lẽ.
“Tôi muốn đổi bác sĩ!”
“Tiếc quá, các bác sĩ khác đều có ca. Còn mỗi tôi thôi, em không còn sự lựa chọn nào khác đâu.”
Cô siết chặt tay, tức điên nhìn khuôn mặt gian tà của hắn.
Bác sĩ nào cũng được, nhưng tại sao cứ phải là tên chồng cũ của cô cơ chứ?
“Con của thằng nào đây?”
“Hỏi chi?”
“Hỏi cho biết, mới ly thân hơn 8 tháng mà hôm nay lại gặp nhau trên bàn sin.h rồi. Em cắm cho tôi cặp sừng đẹp đấy!”
Tuệ Chanh bị cơn đau hà.nh h.ạ đến sức nói cũng không còn. Sinh con sợ 1, còn gặp hắn thì cô sợ 10, không đ.ẻ lẹ có khi hắn đưa luôn cô sang thế giới bên kia quá!!
“Bé trai nặng 3,2kg. Mà này, tôi hỏi em, lúc m-ang t-hai hay ngắm ảnh tôi lắm à?”
“Anh hỏi vậy là có ý gì?”
“Sao cái mặt nó giống tôi thế, riêng cái má bánh bao ú nụ mới giống em thôi.”
“Không liên quan đến anh! Tránh ra, tôi đi làm giấy khai si.nh cho con!”
Tên bác sĩ như không nghe lọt tai lời cô nói, đến tận hôm sau vẫn còn lảng vảng như vong ám chủ. Nhìn cô vì đau mà chống bàn bước đi, mặt tái mét vì đau, không nhịn được liền đi tới bể bổng cô lên.
“Anh làm cái quái gì vậy? Thả tôi xuống, không là tôi la lên đấy!”
“Em la thử xem, xem tôi có chuyển khoa cho em sang bệnh viện tâm thần không?”
“Tôi với anh ly thân rồi!”
“Ly thân chứ không phải ly hôn, tôi vẫn danh chính ngôn thuận là chồng em.”
Tuệ Chanh không còn gì để nói, có trách thì trách cô tìm sai bệnh viện để sin.h con thôi.
“Thả ra, tôi còn phải đi làm giấy khai s.inh cho con!”
“Không cần.”
“Tại sao lại không?”
“Tôi làm giấy giúp em rồi, cha nó là tôi. Nghe bảo thằng bé không có cha, tôi lại có bản tính thương người, không ngại làm cha nó lần 2 đâu.”
Cô bị hắn hôn đến mức phải thở gấp, không kìm được tát mạnh lên mặt hắn.
“Anh… Vô sỉ!”
“Tôi đây là có bản tính thương người, vậy mà em nỡ đá.nh một ’người tốt’ như tôi?!”
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Tuệ Chanh với khuôn mặt tái mét vì đau và tức giận, cô cố gắng hết sức để vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của chồng cũ. Cánh tay anh ta siết chặt quanh eo cô, khiến mọi nỗ lực trở nên vô vọng. Cơ thể hậu sinh vẫn còn quá yếu ớt, mỗi lần giãy giụa đều khiến vết mổ nhói lên đau điếng.
Tuệ Chanh hét lên, giọng lạc đi vì đau đớn và phẫn uất: “Anh… anh còn muốn gì nữa? Thả tôi ra!”
Chồng cũ vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán. Chỉ có ánh mắt hắn ẩn chứa sự chiếm hữu và thách thức, như một lời khẳng định ngầm rằng mọi chuyện sẽ không bao giờ diễn ra theo ý Tuệ Chanh. Hắn không hề buông tay, ngược lại, còn kéo Tuệ Chanh sát hơn vào lòng. Hương bạc hà quen thuộc từ người hắn xộc thẳng vào khứu giác, khiến Tuệ Chanh rùng mình.
“Muốn gì ư?” Hắn thì thầm, giọng trầm khàn đầy nguy hiểm, “Muốn em và con quay về với tôi.”
Tuệ Chanh sững sờ, cơn tức giận bỗng bùng lên dữ dội hơn cả cơn đau thể xác. “Anh điên rồi! Chúng ta đã ly thân, tôi sẽ ly hôn anh! Anh nghĩ tôi sẽ quay lại với một kẻ vô sỉ như anh ư? Không bao giờ!”
Hắn bật cười khẩy, như thể nghe được một câu chuyện cười ngớ ngẩn nhất trên đời. “Ly hôn? Em nghĩ dễ vậy sao? Giấy khai sinh của con trai em, tên cha là tôi. Em có chắc muốn ly hôn không, khi con em sẽ không có cha hợp pháp?” Ánh mắt hắn lướt xuống bụng Tuệ Chanh, rồi dừng lại ở vết mổ còn chưa lành. “Em nên dưỡng sức đi, đừng phí sức vô ích. Cơ thể này của em, còn lâu mới thoát được tôi.”
Tuệ Chanh cảm thấy toàn thân lạnh toát. Hắn nói đúng. Con trai cô đã mang họ hắn, hắn đã làm giấy khai sinh. Với tình trạng hiện tại, cô thật sự không thể chống lại hắn. Nước mắt uất ức chảy dài trên má Tuệ Chanh. Cô bất lực nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của chồng cũ, nơi chỉ có sự chiếm hữu và một chút gì đó hoang dại mà cô chưa từng thấy trước đây. Một nỗi sợ hãi không tên bỗng trỗi dậy, bao trùm lấy Tuệ Chanh.
Bàn tay Chồng cũ siết chặt hơn nữa vòng eo yếu ớt của Tuệ Chanh, ghì cô sát vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Cố gắng vùng vẫy trong vô vọng, Tuệ Chanh cảm thấy sức lực cạn kiệt, chỉ còn lại sự tuyệt vọng. Hắn cúi thấp đầu xuống, mái tóc khẽ lướt qua thái dương ẩm ướt của Tuệ Chanh. Hơi thở nóng ấm của hắn phả vào tai cô, như một lời đe dọa không lời.
“Muốn gì à?” Hắn thì thầm, giọng trầm khàn, như tiếng gầm gừ của một con thú săn mồi, “Em nghĩ xem tôi muốn gì?”
Từng câu chữ lạnh lẽo như đóng băng từng tế bào trên cơ thể Tuệ Chanh. Cô run rẩy, cả người cô chìm trong một nỗi kinh hoàng tột độ. Ánh mắt hắn, giờ đây, không còn là sự chiếm hữu đơn thuần, mà pha lẫn chút điên dại, một sự nguy hiểm chết người mà Tuệ Chanh chưa từng thấy trong suốt những năm tháng bên hắn. Cô cảm thấy như mình đang bị một con mãnh thú dồn vào chân tường, không lối thoát.
Đúng lúc đó, tiếng đế giày y tá khẽ lướt qua hành lang vang vọng. Một nữ Y tá đi ngang qua, ánh mắt tò mò liếc vào phía trong khi nghe tiếng động nhỏ bất thường vọng ra từ phòng VIP riêng. Tuệ Chanh giật mình thon thót, nỗi sợ hãi bị phát hiện còn lớn hơn cả sự kinh hoàng khi đối diện với Chồng cũ. Cô vội vàng dùng chút sức lực cuối cùng, đẩy mạnh hắn ra một chút để giữ vẻ ngoài, cố gắng che giấu gương mặt hoảng loạn của mình. Chồng cũ cũng bất ngờ, nhưng phản ứng rất nhanh, hắn buông lỏng vòng tay đang siết chặt eo cô. Tuy nhiên, hắn không hề rời đi, vẫn đứng đó, đôi mắt như chim ưng nhìn thẳng vào Tuệ Chanh, ánh mắt không hề nao núng, đầy tính toán. Nữ Y tá ngoài kia nheo mắt lại, cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng không thể nhìn rõ. Cô ta chần chừ một thoáng, rồi lướt đi, ánh mắt vẫn đầy nghi ngờ lướt qua khe cửa. Tuệ Chanh cố hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng, nhưng sự căng thẳng vẫn không hề giảm bớt khi cô đối diện với ánh mắt vẫn không rời của Chồng cũ.
`Chồng cũ (Bác sĩ)` không nói gì, hắn chỉ từ từ đưa bàn tay lên, ngón cái khẽ vuốt nhẹ lên má `Tuệ Chanh`. Hành động này mang một vẻ quan tâm giả tạo, nhưng cũng đầy sự chiếm hữu. `Tuệ Chanh` khẽ rùng mình, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng cô quá yếu để phản kháng. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa ý đồ khó lường.
“Phòng thường ồn ào,” `Chồng cũ (Bác sĩ)` nói nhỏ, giọng hắn bất ngờ chuyển sang một tông điệu dịu dàng đến đáng sợ, “không tốt cho em và con. Tôi đã sắp xếp phòng riêng VIP cho em rồi.” Hắn nhấn mạnh từng chữ “em và con” như muốn khẳng định chủ quyền, một sự ép buộc ngọt ngào không thể chối từ. `Tuệ Chanh` ngước nhìn, đôi mắt mệt mỏi đầy vẻ nghi ngờ. Cô biết đây là một cái bẫy, nhưng toàn thân cô rã rời, mọi sức lực đã cạn kiệt sau ca sinh nở. Chống cự lúc này là điều không thể. Cô không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận sự sắp đặt đáng sợ này.
Một y tá đẩy `Tuệ Chanh` vào `Phòng VIP riêng`. Căn phòng sang trọng và yên tĩnh đến mức đáng sợ, khác hẳn sự ồn ào mà `Chồng cũ (Bác sĩ)` đã viện cớ. Cơ thể `Tuệ Chanh` rã rời, cô gần như ngã quỵ xuống chiếc giường êm ái. Mắt cô nhắm nghiền, cố gắng tìm chút bình yên trong mớ hỗn độn cảm xúc. Cô biết mình đang ở trong vòng kiểm soát của hắn, và điều đó khiến nỗi sợ hãi chực chờ bùng lên.
Không lâu sau, cánh cửa mở ra. `Tuệ Chanh` giật mình mở mắt. `Chồng cũ (Bác sĩ)` bước vào, trên tay hắn là một sinh linh bé nhỏ được quấn trong tấm chăn trắng. Trái tim `Tuệ Chanh` thắt lại. Là con của cô. `Chồng cũ (Bác sĩ)` tiến lại gần, đôi mắt hắn lấp lánh một thứ ánh sáng khó hiểu khi nhìn đứa bé. Hắn nhẹ nhàng đặt `Bé trai` xuống nôi nhỏ đặt cạnh giường `Tuệ Chanh`, động tác đầy vẻ trìu mến. Đôi mắt hắn dán chặt vào gương mặt đỏ hỏn của con.
“Con của chúng ta trông rất đáng yêu, phải không?” `Chồng cũ (Bác sĩ)` quay sang `Tuệ Chanh`, nở một nụ cười mà cô từng cho là ấm áp, giờ đây chỉ thấy rợn người. Giọng hắn trầm ấm, nhưng `Tuệ Chanh` cảm nhận được sự chiếm hữu ẩn sau từng lời nói, từng cử chỉ.
`Tuệ Chanh` nhìn `Bé trai` trong nôi. Khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt nhắm nghiền, những ngón tay bé xíu khẽ cựa quậy. Một tình yêu thương vô bờ bến dâng trào trong lòng cô. Con của cô, máu mủ của cô. Nhưng ngay lập tức, nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng khi cô ngước nhìn `Chồng cũ (Bác sĩ)`. Nụ cười của hắn vẫn treo trên môi, đôi mắt hắn vẫn khóa chặt vào cô, như một lời khẳng định quyền lực không thể lay chuyển. Cô bị mắc kẹt, giữa tình yêu dành cho con và nỗi kinh hoàng trước kẻ đã gây ra mọi chuyện.
Nụ cười của hắn vẫn treo trên môi, đôi mắt hắn vẫn khóa chặt vào cô, như một lời khẳng định quyền lực không thể lay chuyển. Cô bị mắc kẹt, giữa tình yêu dành cho con và nỗi kinh hoàng trước kẻ đã gây ra mọi chuyện.
`Chồng cũ (Bác sĩ)` không nói gì thêm, hắn chỉ lặng lẽ tiến đến chiếc ghế bên cạnh giường bệnh của `Tuệ Chanh`. Hắn kéo ghế lại gần, ngồi xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt xanh xao của cô. `Tuệ Chanh` nhắm chặt mắt, cố tình lờ đi sự hiện diện đầy áp lực của hắn. Cô chỉ muốn chìm vào giấc ngủ, trốn tránh mọi thứ.
Nhưng giọng nói trầm ấm của hắn lại vang lên, phá tan mọi nỗ lực của cô. “Em còn nhớ… ngày xưa em đã từng nói muốn có con với tôi không?”
Câu hỏi của hắn như một lưỡi dao sắc bén xé toạc màn đêm ký ức. `Tuệ Chanh` giật mình, đôi mắt bỗng mở choàng. Cô quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng mờ nhạt chiếu vào, bất chấp mọi lời hắn nói. Cô không muốn nghe, không muốn nhớ lại những lời thề non hẹn biển đã từng có. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, một phần vì những ký ức ngọt ngào nhưng giờ đã nhuốm màu cay đắng, một phần vì sự mệt mỏi cùng cực của cơ thể sau ca sinh nở. Sự dao động nhỏ nhoi dâng lên trong lòng `Tuệ Chanh`, một cảm giác yếu đuối lạ lùng. Hắn vẫn ngồi đó, kiên nhẫn nhìn cô, như thể muốn xăm mình vào tâm trí cô một lần nữa, nhắc nhở cô về quá khứ mà cả hai đã từng chung bước.
Tuệ Chanh vẫn quay mặt đi, nhưng đôi tai cô không thể bịt kín lời hắn nói. Những ký ức xưa cũ tràn về, vừa ngọt ngào, vừa cay đắng, trộn lẫn với sự mệt mỏi thể xác, khiến một cảm giác yếu đuối len lỏi. Nhưng rồi, chính sự yếu đuối đó lại nung nấu một ngọn lửa phẫn nộ trong lòng Tuệ Chanh. Cô không thể để hắn tùy tiện thao túng mọi thứ, không thể để hắn mượn quá khứ để biện minh cho hiện tại tàn độc.
Với một tiếng thở dốc, Tuệ Chanh lấy hết sức cố gắng, từ từ chống tay ngồi dậy. Cơ thể cô đau nhức, từng thớ thịt như muốn xé ra, nhưng ý chí kiên cường đã đẩy cô lên. Đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt xanh xao, nhưng ánh mắt của Tuệ Chanh lại sáng quắc, dán chặt vào hắn. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy, chất vấn hắn, giọng nói dù còn yếu ớt nhưng không chút nao núng.
“Anh nghĩ anh là ai mà tự tiện làm thế?” Tuệ Chanh nghiến răng, cố gắng dằn lại cơn đau. “Chúng ta đã ly thân hơn tám tháng rồi! Anh lấy tư cách gì mà tự ý làm giấy khai sinh cho con tôi?”
Chồng cũ (Bác sĩ) vẫn ngồi yên vị trên ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi. Hắn nhìn Tuệ Chanh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, không chút hối lỗi, không chút bối rối. Đôi mắt hắn vẫn bình thản, dường như mọi lời cô nói chỉ là những làn gió thoảng qua. Hắn không đáp lời ngay, chỉ để ánh mắt lạnh lùng quét qua gương mặt nhợt nhạt của cô, như đang đánh giá một món đồ cũ kỹ.
Chồng cũ (Bác sĩ) vẫn ngồi yên vị trên ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi. Hắn nhìn Tuệ Chanh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, không chút hối lỗi, không chút bối rối. Đôi mắt hắn vẫn bình thản, dường như mọi lời Tuệ Chanh nói chỉ là những làn gió thoảng qua. Hắn không đáp lời ngay, chỉ để ánh mắt lạnh lùng quét qua gương mặt nhợt nhạt của Tuệ Chanh, như đang đánh giá một món đồ cũ kỹ. Một lúc sau, hắn mới nhếch mép, giọng nói trầm thấp, chậm rãi lặp lại chính những lời mà Tuệ Chanh vừa nói, như một sự chế giễu tàn nhẫn.
“Anh nghĩ anh là ai mà tự tiện làm thế?” Chồng cũ (Bác sĩ) bắt chước giọng điệu của Tuệ Chanh, đôi mắt lấp lánh sự thích thú khi thấy cô đau khổ. “Chúng ta đã ly thân hơn tám tháng rồi! Anh lấy tư cách gì mà tự ý làm giấy khai sinh cho con tôi?” Hắn ngừng lại một chút, để nụ cười nhạt nhẽo trên môi giãn rộng hơn. “Tuệ Chanh à, em quên rồi sao? Ly thân không phải ly hôn. Tôi vẫn là chồng hợp pháp của em, và là cha của con tôi. Mọi thứ tôi làm đều đúng luật.”
Tuệ Chanh tức giận đến run cả người. Từng thớ thịt trên cơ thể cô như muốn giằng xé, vết mổ đau buốt càng khiến cơn phẫn nộ bùng lên dữ dội. Cô cố gắng siết chặt nắm tay nhưng không còn đủ sức. Đôi mắt cô quắc lên, chứa đựng sự căm hờn và bất lực. Hắn đã đẩy cô vào đường cùng, tước đoạt mọi quyền kiểm soát, và cô không thể làm gì được. Nước mắt chực trào nhưng Tuệ Chanh kiên quyết không để chúng rơi xuống, không thể yếu đuối trước mặt hắn. Hơi thở cô dồn dập, lồng ngực phập phồng vì uất ức.
Tuệ Chanh cố gắng trấn tĩnh, toàn thân vẫn còn run rẩy vì tức giận và đau đớn. Cô cắn chặt môi, mắt nhìn xoáy vào Chồng cũ (Bác sĩ). Bất chấp sự bất lực đang bủa vây, một tia lửa kiên cường lóe lên trong ánh mắt cô. Bàn tay cô run rẩy đưa về phía túi đồ nhỏ đặt cạnh giường, tìm kiếm chiếc điện thoại. Những ngón tay cô siết chặt lấy nó, như thể đó là vũ khí duy nhất còn lại của cô lúc này.
“Anh nghĩ anh làm thế là đúng luật à?” Tuệ Chanh nghiến răng, giọng nói khàn đặc nhưng ánh mắt quyết liệt. Cô giơ chiếc điện thoại lên, màn hình sáng lóa chiếu vào gương mặt lạnh lùng của hắn. “Anh đừng nghĩ tôi không dám kiện anh! Tôi sẽ gọi luật sư, tôi sẽ báo cáo hành vi của anh! Anh đã lạm dụng chức quyền, lợi dụng lúc tôi yếu đuối để tước đoạt quyền làm mẹ của tôi!”
Mỗi lời nói là một nỗ lực lớn, nhưng Tuệ Chanh không muốn chùn bước. Dù trong lòng đang dâng trào nỗi lo lắng và bất an tột độ, cô vẫn cố gắng tỏ ra cứng rắn. Liệu lời đe dọa này có khiến hắn nao núng? Liệu cô có thể thực sự chống lại sức mạnh và sự mưu mô của người đàn ông này?
Chồng cũ (Bác sĩ) chỉ bật cười khẩy. Âm thanh đó lạnh lẽo và đầy khinh miệt, như thể những lời đe dọa của Tuệ Chanh chỉ là một trò đùa vô vị. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt sắc lạnh quét qua Tuệ Chanh, đầy thách thức. Không một chút bối rối, không một thoáng sợ hãi. Dường như mọi hành động của cô, mọi lời cô nói, hắn đều đã lường trước và nằm trong tính toán của mình. Nụ cười nhếch mép trên môi hắn càng giãn rộng hơn, như muốn nói: “Em nghĩ em có thể làm gì được tôi?”.
Chồng cũ (Bác sĩ) vẫn giữ nụ cười khinh miệt, nhưng rồi nụ cười đó dần tắt đi, thay bằng vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Hắn từ từ bước tới, thu hẹp khoảng cách giữa hắn và Tuệ Chanh. Từng bước chân dứt khoát, chậm rãi như thể muốn phô trương quyền lực. Ánh mắt hắn, vừa nãy còn sắc lạnh, giờ đây dịu lại một cách bất ngờ, mang theo chút gì đó tiếc nuối, mơ hồ. Tuệ Chanh giật mình lùi lại theo phản xạ, nhưng không gian chật hẹp trên giường bệnh không cho phép.
“Em nghĩ tôi muốn rời xa em sao, Tuệ Chanh?” Chồng cũ (Bác sĩ) hạ giọng, chất giọng trầm ấm lạ thường, khác hẳn vẻ lạnh lùng vừa rồi. Hắn đứng sát bên giường, gần đến mức Tuệ Chanh có thể cảm nhận hơi thở của hắn. “Hơn tám tháng qua, chưa một ngày tôi không nghĩ đến em. Tôi chưa bao giờ muốn cuộc ly thân này xảy ra.”
Tuệ Chanh nghe vậy thì sững sờ. Tay cô vẫn siết chặt chiếc điện thoại, nhưng không còn sức để giơ lên nữa. Những lời nói đó, cái giọng điệu đó, khiến cô nhất thời không thể phân biệt thật giả. Hắn đang diễn trò gì? Hay đây là một màn kịch mới để đánh lừa cô? Sự bối rối dâng lên trong lòng Tuệ Chanh, hòa lẫn với nỗi sợ hãi mơ hồ.
“Em… anh muốn gì?” Tuệ Chanh lắp bắp, cổ họng khô khốc. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu giả dối nào.
Chồng cũ (Bác sĩ) đưa tay lên, ngón trỏ khẽ chạm vào cạnh giường bệnh, ánh mắt vẫn không rời Tuệ Chanh. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý xuất hiện trên môi hắn. “Em nghĩ xem, tại sao giữa hàng ngàn bác sĩ, tôi lại xuất hiện ở đây, chính vào giây phút sinh tử của em? Tại sao tôi lại là người đỡ đẻ cho con của chúng ta?”
Tuệ Chanh run rẩy. Cô không hiểu. Hắn không muốn ly thân? Vậy tại sao hắn lại đối xử với cô như vậy suốt thời gian qua? Tại sao hắn lại xuất hiện ở đây với vẻ mặt nham hiểm và những hành động đáng sợ? Có phải đây chỉ là một cái bẫy, một trò chơi tâm lý mới của hắn để thao túng cô? Tim Tuệ Chanh đập thình thịch, một cảm giác bất an tột độ bao trùm lấy cô. Liệu cô có nên tin lời hắn? Hay tất cả chỉ là một âm mưu được che đậy khéo léo?
Tuệ Chanh chợt bừng tỉnh khỏi cơn bối rối, ánh mắt sắc lạnh lóe lên sự khinh miệt và căm ghét. Hắn nói hắn không muốn ly thân? Vậy thì tại sao hắn lại hủy hoại cuộc đời cô? Những lời giải thích giả dối, những câu hỏi thao túng này chỉ càng khiến cô thêm căm phẫn. Sự mệt mỏi tột độ sau ca sinh nở bỗng chốc biến thành sức mạnh để cô chống cự.
“Đừng chạm vào tôi!” Tuệ Chanh gằn giọng, giọng nói khản đặc vì kiệt sức nhưng đầy kiên quyết. Cô dùng hết sức lực còn lại, vung tay hất mạnh cánh tay hắn ra khi hắn định vươn tới. “Anh biến đi! Đừng có giả vờ nữa!”
Cô quay mặt đi, cố gắng tránh ánh mắt hắn, không muốn đối diện với bất kỳ lời giải thích nào. Mỗi câu nói, mỗi cử chỉ của Chồng cũ (Bác sĩ) lúc này đều như những nhát dao đâm vào vết thương lòng của Tuệ Chanh. Cô không còn muốn nghe bất cứ điều gì từ hắn. Tất cả chỉ là dối trá, là trò mèo để hắn thao túng cô một lần nữa.
Chồng cũ (Bác sĩ) sững người. Hắn không ngờ Tuệ Chanh lại phản kháng mạnh mẽ như vậy. Vẻ mặt hắn thoáng chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng bị che lấp bởi sự lạnh lùng thường thấy. Hắn vẫn đứng đó, như một bóng đen ám ảnh, không hề có ý định rời đi.
“Tuệ Chanh, em nghe tôi nói đã. Mọi chuyện không như em nghĩ…” Hắn hạ giọng, cố gắng xoa dịu, nhưng chất giọng lại mang theo một sự kiểm soát đáng sợ.
“Im đi! Tôi không muốn nghe!” Tuệ Chanh gắt lên, cô nắm chặt ga giường, cơ thể run lên vì uất ức và mệt mỏi. “Tôi chỉ muốn anh biến đi! Biến ngay lập tức! Để tôi yên!”
Nước mắt không thể kiểm soát được nữa, lặng lẽ lăn dài trên gò má xanh xao của Tuệ Chanh. Cô cảm thấy kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần. Tất cả những gì cô khao khát lúc này là sự yên bình, sự cách biệt hoàn toàn khỏi người đàn ông này. Cô không thể chịu đựng thêm bất cứ lời nói hay sự hiện diện nào của hắn. Sự có mặt của hắn khiến căn phòng VIP riêng vốn yên tĩnh trở thành một nhà tù ngột ngạt.
Chồng cũ (Bác sĩ) vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn Tuệ Chanh đang run rẩy, nước mắt chảy dài. Hắn không nói thêm lời nào, sự lạnh lùng trên gương mặt vẫn còn đó, nhưng không hề có ý định rời đi. Căn phòng VIP riêng chìm trong sự im lặng căng như dây đàn, chỉ còn tiếng nức nở yếu ớt của Tuệ Chanh và tiếng máy móc y tế đều đều.
Bỗng, một tiếng khóc oe oe yếu ớt vang lên từ chiếc nôi đặt cạnh giường. Bé trai đã thức giấc. Tiếng khóc của con như một mệnh lệnh cắt đứt bầu không khí ngột ngạt. Tuệ Chanh giật mình, cố gượng dậy nhưng cơ thể rã rời không chút sức lực. Nỗi đau thể xác lẫn tinh thần khiến cô không thể làm gì.
Chồng cũ (Bác sĩ) lập tức hành động. Hắn không chần chừ, không hỏi han, sải bước tới chiếc nôi. Với những động tác thuần thục đến bất ngờ, hắn bế Bé trai lên, nhẹ nhàng dỗ dành. Hắn kiểm tra tã, rồi nhanh chóng tới bàn pha sữa, đổ nước ấm vào bình, cho sữa công thức vào, lắc đều. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, chính xác, như thể hắn đã làm điều này hàng trăm lần.
Tuệ Chanh nằm trên giường, cơ thể vẫn run rẩy nhưng ánh mắt không rời khỏi bóng dáng Chồng cũ (Bác sĩ). Cô sững sờ. Trái với mọi mong đợi của cô, hắn không hề biến đi. Mà ngược lại, hắn đang ở đây, chăm sóc con của cô một cách điêu luyện, nhẹ nhàng. Hắn bế Bé trai trở lại, cho bú bình, ánh mắt nhìn con đầy vẻ dịu dàng mà cô chưa từng thấy ở hắn. Bé trai ngoan ngoãn bú sữa trong vòng tay hắn, tiếng khóc ngưng bặt.
Chồng cũ (Bác sĩ) quay sang nhìn Tuệ Chanh, ánh mắt hắn chạm vào cô, vẫn là sự lạnh lùng ấy, nhưng có thêm chút quan tâm khó hiểu.
“Em cứ nghỉ ngơi đi. Có tôi ở đây rồi,” hắn nói, giọng nói trầm ấm, hoàn toàn khác với sự kiểm soát đáng sợ lúc nãy.
Tuệ Chanh nhìn hắn, trong lòng dấy lên một sự cảnh giác cao độ. Cô không thể tin được sự thay đổi đột ngột này. Đây là trò gì nữa đây? Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy một chút bối rối, một sự bối rối khó hiểu trước khía cạnh dịu dàng và chu đáo bất ngờ mà hắn vừa thể hiện. Đây có phải là người đàn ông đã hủy hoại cuộc đời cô? Hay chỉ là một màn kịch mới tinh vi hơn? Cô không thể hiểu nổi hắn.
Những ngày sau đó trôi qua trong căn Phòng VIP riêng với một nhịp điệu lạ lùng. Chồng cũ (Bác sĩ) thật sự không rời đi. Hắn ở lại, tự động đảm nhận việc chăm sóc Bé trai. Tuệ Chanh nằm trên giường, cơ thể đang dần hồi phục, nhưng tâm trí cô vẫn mải miết quan sát từng hành động của hắn.
Hắn thay tã cho Bé trai một cách thành thạo, đôi tay thon dài của một bác sĩ giờ đây nhẹ nhàng nâng niu cơ thể nhỏ bé. Hắn pha sữa, vỗ ợ, thậm chí còn ru con ngủ. Tiếng hắn lẩm bẩm những câu hát ru khe khẽ, nghe có vẻ vụng về nhưng lại chứa đựng một sự dịu dàng khó tả. Bé trai trong vòng tay hắn luôn ngoan ngoãn, đôi mắt nhỏ xíu lim dim nhìn khuôn mặt người cha.
Tuệ Chanh nhìn hắn, từng cử chỉ, từng ánh mắt mà hắn dành cho con đều được cô thu vào tầm mắt. Cô không thể phủ nhận được sự tận tâm ấy. Chồng cũ (Bác sĩ) không chỉ làm tròn bổn phận mà còn thể hiện sự ân cần, tự nhiên như thể hắn đã làm điều này hàng trăm lần, như thể hắn là một người cha thực thụ, luôn ở bên con từ khi mới chào đời. Điều đó hoàn toàn trái ngược với hình ảnh người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn đã từng hủy hoại cuộc đời cô.
“Lẽ nào… hắn thật sự muốn quay lại?” – Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Tuệ Chanh, như một tia sét đánh ngang qua màn đêm u tối. Cô giật mình bởi chính ý nghĩ của mình. Quay lại? Với người đàn ông đã ruồng bỏ cô, đã khiến cô đau đớn đến tận cùng? Lòng căm ghét cuồn cuộn dâng lên, như muốn nuốt chửng thứ cảm xúc yếu ớt vừa trỗi dậy.
Thế nhưng, bên cạnh sự căm ghét ấy, lại là một sự dao động khó hiểu. Mỗi khi hắn bế Bé trai đi lại trong phòng, ánh mắt hắn lại vô tình chạm vào cô, một ánh nhìn vừa xa cách vừa có chút gì đó sâu thẳm, thăm dò. Những lúc ấy, Tuệ Chanh lại cảm thấy lồng ngực mình siết chặt. Cô căm ghét hắn, đúng, cô căm ghét đến tận xương tủy. Nhưng nhìn cách hắn chăm sóc con, một hy vọng mong manh, một hạt mầm nhỏ bé về một gia đình trọn vẹn lại len lỏi, âm thầm bám rễ.
Cô không muốn tin, không dám tin. Đây là một màn kịch mới tinh vi hơn của hắn? Hay hắn thật sự đã thay đổi? Sự giằng xé trong lòng Tuệ Chanh ngày càng trở nên dữ dội, khiến cô cảm thấy kiệt sức hơn cả nỗi đau thể xác.
Một buổi chiều nọ, khi ánh nắng yếu ớt lọt qua khung cửa sổ căn Phòng VIP riêng, Chồng cũ (Bác sĩ) bế Bé trai trên tay, vỗ về nhè nhẹ sau khi cho bú. Tuệ Chanh nằm đó, ánh mắt dán chặt vào hắn, lòng vẫn bộn bề những suy nghĩ hỗn độn. Cô không thể lý giải nổi sự thay đổi này. Hắn vẫn tỉ mỉ, vẫn dịu dàng, nhưng sâu thẳm trong cô, một tiếng nói vẫn gào thét cảnh giác.
Đột nhiên, Chồng cũ (Bác sĩ) đặt Bé trai xuống chiếc nôi nhỏ bên cạnh giường Tuệ Chanh. Hắn chậm rãi đi đến ngăn kéo tủ đầu giường, nơi Tuệ Chanh cất giữ những vật dụng cá nhân. Cô nín thở quan sát, không hiểu hắn định làm gì. Bàn tay hắn lục lọi một lát, rồi rút ra một tập giấy mỏng. Tuệ Chanh nhận ra ngay. Đó là bản thoả thuận ly hôn cũ rách nát, bản sao mà hắn đã ký và gửi cho cô hơn tám tháng trước. Lồng ngực cô bỗng thắt lại. Hắn định làm gì với nó? Tiếp tục châm chọc cô?
Hắn cầm tập giấy, quay lại đứng đối diện Tuệ Chanh, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, không hề nao núng. Tuệ Chanh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô căm ghét cái nhìn ấy, nhưng cũng không thể rời mắt.
Rồi, một động tác dứt khoát, Chồng cũ (Bác sĩ) đưa hai tay lên, giữ chặt tập giấy tờ. Âm thanh “roẹt roẹt” vang lên chói tai khi hắn xé mạnh. Một đường, hai đường, ba đường… Bản thoả thuận ly hôn cũ rách nát kia bị xé tan thành từng mảnh vụn, rơi lả tả xuống sàn nhà lát gạch lạnh lẽo.
Tuệ Chanh chết lặng. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.
Chồng cũ (Bác sĩ) nhìn xuống những mảnh giấy vụn trên sàn, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn tiến một bước lại gần giường Tuệ Chanh, cúi người xuống một chút, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên quyết, như một lời thề son sắt.
“Tôi sẽ không bao giờ buông tay em và con thêm lần nào nữa.”
Tuệ Chanh chấn động đến tận xương tủy. Cô nhìn hắn, đôi mắt mở to, cả cơ thể như hóa đá. Cô không biết nên vui hay buồn, tức giận hay hạnh phúc. Hắn vừa xé bỏ bản ly hôn, vừa tuyên bố sẽ không buông tay. Sự quyết liệt ấy, rốt cuộc là thật lòng, hay chỉ là một màn kịch mới tinh vi hơn? Trong khoảnh khắc ấy, mọi cảm xúc trong cô hòa lẫn vào nhau, tạo thành một cơn bão tố hỗn loạn không tên.
Chồng cũ (Bác sĩ) tiến sát lại. Cánh tay hắn vươn ra, từ từ vòng lấy Tuệ Chanh, ôm chặt cô vào lòng. Tuệ Chanh bất động, cơ thể như hóa đá trước sự đụng chạm bất ngờ ấy. Hắn ghì chặt cô, hơi thở ấm nóng phả vào tóc cô, như muốn truyền đi tất cả sự hối lỗi và khao khát.
“Tuệ Chanh,” Chồng cũ (Bác sĩ) thì thầm, giọng khàn đặc, đầy yêu thương và day dứt, “Anh xin lỗi. Xin lỗi vì tất cả những gì anh đã gây ra.” Hắn siết chặt vòng tay hơn nữa. “Anh biết anh đã sai, đã ngu ngốc đến mức đánh mất em và con. Nhưng giờ anh đã nhận ra. Anh sẽ bù đắp tất cả, Tuệ Chanh. Anh hứa.”
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má Tuệ Chanh, nhưng cô không còn sức lực để phản kháng. Cảm xúc hỗn độn, bão tố trong lòng cô như đang lắng xuống một cách lạ kỳ, nhường chỗ cho sự trống rỗng và bàng hoàng. Cô vẫn không tin vào tai mình, không tin vào những gì đang xảy ra.
Chồng cũ (Bác sĩ) khẽ nới lỏng vòng ôm, nhưng vẫn giữ Tuệ Chanh thật gần. Hắn từ từ quỳ xuống bên mép giường, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tuệ Chanh, như một người đàn ông đang thề nguyện trước Chúa.
“Tuệ Chanh,” hắn nói, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự chân thành đến nghẹt thở. “Chúng ta quay lại đi. Hãy cho tôi cơ hội làm một người chồng, một người cha thật sự.”
Rồi, hắn đưa tay vào túi áo blu trắng, rút ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Mở ra, một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh hiện ra, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi chiều.
“Cầu hôn lại em ngay tại đây, ngay lúc này, Tuệ Chanh,” hắn nói, “Anh biết đây không phải là nơi lãng mạn, nhưng anh muốn em biết, anh nghiêm túc. Anh muốn xây dựng lại gia đình của chúng ta. Em đồng ý không, Tuệ Chanh?”
Tuệ Chanh nhìn chiếc nhẫn, nhìn gương mặt đầy hối lỗi và hy vọng của hắn. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng, ướt đẫm gối. Tâm trí cô xoay mòng mòng, một bên là nỗi đau, sự tổn thương cũ, một bên là lời hứa, sự hối lỗi chất chứa trong đôi mắt hắn. Mọi thứ trở nên hỗn độn không thể gọi tên. Cô không thể nói, không thể phản ứng. Cô chỉ còn biết để nước mắt chảy tràn, trong một cõi bàng hoàng tột độ.
Tuệ Chanh vẫn không thể thốt nên lời. Chiếc nhẫn kim cương lấp lánh như muốn thiêu đốt ánh mắt cô, nhưng cô không còn sức lực để nhìn rõ hay phản ứng. Chồng cũ (Bác sĩ) vẫn kiên nhẫn quỳ đó, ánh mắt kiên định nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Hắn không thúc giục, chỉ im lặng chờ đợi, để mặc Tuệ Chanh chìm đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn. Cuối cùng, cô chỉ có thể khẽ lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng.
Chồng cũ (Bác sĩ) hiểu ra. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo nỗi thất vọng. Chậm rãi, hắn đứng dậy, cất chiếc nhẫn vào túi áo blu trắng. “Anh hiểu,” hắn nói, giọng khàn đặc nhưng không có chút giận dữ. “Anh sẽ cho em thời gian. Nhưng anh sẽ không từ bỏ, Tuệ Chanh.” Hắn chỉ đứng đó một lát, nhìn Tuệ Chanh lần cuối rồi lặng lẽ rời đi, để lại căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nức nở của cô.
Ánh nắng ban mai ấm áp len lỏi qua ô cửa sổ lớn của Phòng VIP riêng mà Tuệ Chanh đang ở tại Bệnh viện. Cô đã được chuyển về phòng riêng sau sự kiện sinh con. Bé trai bé bỏng, gương mặt an nhiên, nằm ngủ ngon lành trong chiếc nôi cạnh giường. Toàn thân Tuệ Chanh vẫn còn ê ẩm, nhưng cô cố gắng vịn tay vào thành giường, chầm chậm đứng dậy. Từng bước chân nặng nề, cô tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Thành phố đang dần thức giấc, những tia nắng vàng óng vương trên những mái nhà, vẽ nên một bức tranh bình yên đến lạ. Nhưng lòng Tuệ Chanh thì không thể bình yên như cảnh vật kia. Cô nhìn xuống đứa con đang say ngủ, một sinh linh bé bỏng là kết tinh của một tình yêu từng nồng cháy, giờ đây lại là nhân chứng sống cho một cuộc hôn nhân đầy sóng gió. Hơn 8 tháng ly thân, cô đã tự mình vượt qua bao khó khăn, gồng mình mạnh mẽ để bảo vệ con. Giờ đây, Chồng cũ (Bác sĩ) lại xuất hiện, mang theo lời xin lỗi muộn màng và một lời cầu hôn đầy bất ngờ.
Trong lòng Tuệ Chanh ngổn ngang trăm mối. Quay về với người đàn ông đã từng phản bội cô, hay tiếp tục cuộc sống một mình cùng con? Cô đã quá mệt mỏi với những lời hứa hẹn, những tổn thương chồng chất. Nhưng nhìn Bé trai, cô lại không muốn con mình phải thiếu vắng tình cha, thiếu đi một mái ấm trọn vẹn. Chồng cũ (Bác sĩ) đã thực sự thay đổi? Liệu có thật không? Hay đó chỉ là sự hối hận nhất thời, được thúc đẩy bởi sự ra đời của con trai?
Tuệ Chanh áp bàn tay lạnh ngắt lên cửa kính, cảm nhận hơi ấm của nắng lan tỏa. Tương lai mờ mịt như sương sớm. Một bên là vết thương cũ vẫn còn rỉ máu, một bên là hy vọng mong manh về một khởi đầu mới, về một gia đình trọn vẹn mà cô hằng mơ ước cho con. Cô không biết mình phải chọn con đường nào. Câu hỏi lớn ấy, “Liệu hạnh phúc có thực sự quay trở lại, hay tất cả chỉ là ảo ảnh?”, vẫn còn bỏ ngỏ, treo lơ lửng trong không trung, như một đám mây không tan trong nắng sớm. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu.
Tuệ Chanh chậm rãi quay lại nhìn Bé trai. Một nụ cười nhẹ, yếu ớt nở trên môi cô khi bé khẽ cựa mình trong giấc ngủ, nắm tay bé tí xíu vung lên không trung. Dù cuộc đời đã ném cô vào bao nhiêu giông bão, nhưng sự hiện diện của con đã mang đến một nguồn sức mạnh kỳ diệu. Tình mẫu tử thiêng liêng ấy là sợi dây vô hình níu giữ cô, nhắc nhở Tuệ Chanh phải kiên cường hơn bất cứ lúc nào.
Cô khẽ chạm vào bàn tay nhỏ xíu của con, cảm nhận hơi ấm và sự mềm mại. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, Tuệ Chanh biết mình không đơn độc. Con là lý do để cô tiếp tục chiến đấu, tiếp tục hy vọng. Có thể, cô không cần một người đàn ông để định nghĩa hạnh phúc của mình, nhưng cô cần một gia đình để con có thể lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi sự giận dữ, oán hờn dường như tan biến. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là thứ gặm nhấm tâm hồn Tuệ Chanh mỗi ngày. Thay vào đó, một sự bình yên lạ thường len lỏi, vỗ về trái tim tổn thương. Cô tin rằng, dù quyết định cuối cùng là gì, cô sẽ tìm thấy con đường cho riêng mình và cho con trai bé bỏng. Cuộc đời là một hành trình dài, và mỗi bước đi đều chứa đựng những bài học quý giá. Có lẽ, tha thứ cho người khác cũng chính là tha thứ cho chính bản thân mình, để trái tim được thanh thản và đón nhận những điều tốt đẹp hơn trong tương lai. Nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả căn phòng, mang theo hơi ấm của một ngày mới, một khởi đầu mới đang chờ đợi.

