Ta là con gái của Trường Ninh công chúa và một kẻ quê mùa.
Năm ta bảy tuổi, được Hoàng Thái Hậu ban cho tên.
Bà nói rằng ta sinh ra mang theo một oán nghiệp, vì thế đặt tên cho ta là Lạc Oán.
Ta sống trong cung điện nhiều năm, thấp hèn và nhút nhát, tự giam cầm mình cả về thân thể lẫn tâm hồn.
Nhưng có người nói với ta rằng, ta nên trở thành con chim bay lượn giữa trời cao, tự do tung cánh.
Vì thế, sau này, ta đã dũng cảm một lần, cho bản thân mình, cũng cho người ấy.
Thiếu niên áo sáng, ngựa hùng dũng X Quận chúa nhỏ nhạy cảm, mỏng manh (Song phương cố gắng/ Cứu rỗi tình yêu)
Ta là nữ nhi của Trường Ninh công chúa, cũng là nỗi nhục lớn nhất của nàng.
Đây là bí mật của hoàng tộc.
Mười lăm năm trước, Trường Ninh công chúa cao quý nhất của Đại Ngụy đã lén lút dẫn theo vài thị vệ và cung nữ trốn về phía Nam, chỉ để nhìn một lần hoa sen mới nở ở Giang Nam.
Trong buổi hội du xuân, công chúa nghe được bài từ của con trai Ngự Sử Trung Thừa, Ngụy Thanh, với hình ảnh “bạch lộ bay giữa hoa sen”, khiến công chúa chưa từng rời kinh thành trở nên say mê.
Thế nhưng, công chúa tự ý rời kinh thành, lại gặp phải tai ương.
Khi dừng chân tại một quan dịch trạm để nghỉ ngơi, thị nữ vô ý để lộ châu báu vàng ngọc, làm cho bọn cướp chú ý. Chúng nhận ra đối phương có lẽ có thân phận không tầm thường, liền cướp lấy tài sản, sau đó không còn đường lui, quyết định giết người diệt khẩu.
Không ngờ, một tên trong bọn vì muốn kiếm thêm lợi lộc, đã lén giữ lại Trường Ninh công chúa. Hắn tìm đến một mụ lái buôn người chuyên nghiệp trên đường, và thế là công chúa bị bán tới một ngôi làng nhỏ hẻo lánh ở cách kinh thành hàng ngàn dặm, nơi ấy có tên là Đào Trang.
Ngôi làng nhỏ này hoàn toàn cô lập với thế giới bên ngoài, thậm chí còn chẳng chịu sự cai quản của quan phủ. Ở đó, thê tử là để mua về, còn nữ nhi là để bán đi.
Khi đó, công chúa mới mười sáu tuổi, bị bán cho một hán tử trung niên chỉ có một mắt ở Đào Trang.
Công chúa, vốn là ngọc ngà vàng ngọc, nay rơi vào cảnh địa ngục không lối thoát. Nàng muốn trốn thoát, nhưng tên hán tử kia đã đánh gãy cả hai chân nàng, nhốt nàng dưới hầm tối, không bao giờ thấy ánh mặt trời. Nàng hoàn toàn không còn đường thoát.
Và ta, đã ra đời trong hoàn cảnh như vậy.
Hoàng Thái Hậu từng nói rằng, ta sinh ra đã mang theo một oán nghiệp lớn.
Vì thế, sau này, nàng vì ta, đứa trẻ từ khi sinh ra chưa từng có tên, đặt tên cho ta là Lạc Oán.
Khi còn nhỏ, ta mê mang, ngây ngô.
Ta sinh ra ở Đào Trang, một ngôi làng xa xôi, ngu dốt, vô cảm và không còn hy vọng.
Từ lúc chào đời, ta đã được định giá sẵn. Khi ta tròn mười tuổi, sẽ giống như những cô nương đồng trang lứa trong làng, bị bán đi.
Ta là một món hàng có giá trị, đó là điều mà người phụ thân một mắt của ta nói. Ông còn bảo, mẫu thân ta được ông mua về, không có ích gì, nhưng vì đẹp, đã sinh ra ta cũng đẹp. Bán ta đi, chắc sẽ kiếm được nhiều tiền hơn người khác.
Mỗi khi ra khỏi hầm tối, ông lại mong ngóng mẫu thân ta có thể nhanh chóng sinh cho ông một đứa con trai, để ông có người nối dõi.
Ông không cho ta đến hầm tối, nhưng thực ra, ta đã lén đến rất nhiều lần.
Ta biết người phụ nữ bị xiềng xích kia chính là thân mẫu của ta.
Nàng tóc tai bù xù, quần áo trên người đã mốc meo hôi thối từ lâu. Nhưng dưới ánh sáng le lói, ta vẫn nhìn rõ được, nàng có một gương mặt vô cùng xinh đẹp.
Khi ta nhìn nàng, nàng cũng nhìn ta. Chỉ là ánh mắt nàng vô hồn và trống rỗng. Nàng không nói được, càng không cười với ta.
Năm đó ta năm tuổi, lớn lên trong môi trường ấy, ta không hiểu gì cả.
Không hiểu nỗi tuyệt vọng của nàng, càng không hiểu hận thù vô biên của nàng.
Ta hái những quả dại trên núi, những quả mà ta không nỡ ăn, rồi mang vào hầm tối.
Vì A Bình đã kể với ta rằng, sau khi mẫu thân nàng ấy ăn những quả dại, bà đột nhiên ôm nàng ta vào lòng. Từ khi nàng sinh ra, bà chưa từng ôm nàng ấy bao giờ.
Ta nhỏ bé, rất ghen tị với A Bình.
Từ khi có trí khôn, chưa có ai từng ôm ta.
Cha không thích ta. Ông thường nói, chờ khi ta lớn đến mười tuổi, sẽ không cần phải nuôi thêm đứa ăn bám này nữa.
Vì thế, ta vui mừng và cẩn thận ôm quả dại bước vào hầm tối, nghĩ rằng sẽ chờ đợi vòng tay của mẫu thân.
Nhưng không ngờ, nàng, người vốn luôn im lặng, đột nhiên ném quả dại rơi vãi khắp nơi. Xiềng xích giữ chặt cổ nàng. Ta hoảng sợ bò lùi lại, nhưng nàng không màng đến sự trói buộc, cứ thế bò về phía ta, đôi tay gầy guộc siết chặt lấy cổ ta.
Nàng điên cuồng, hét lớn: “Chết đi, tất cả đều chết đi.”
Ta không thể thoát được, chỉ có thể mở to mắt. Và trong khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy sự hận thù khắc sâu bùng lên từ tuyệt vọng của nàng.
Ngày hôm đó, cha ta, người một mắt, cuối cùng cũng trở về và cứu ta ra khỏi đó.
Khi ông đưa ta lên khỏi hầm tối, ta ho sặc sụa, nước mắt chảy đầm đìa.
Ông quay lại hầm tối và mắng nhiếc: “Đồ điên, lão tử đã nhận tiền cọc rồi, ngươi muốn cắt đứt đường sống của ta sao?”
Trong một thời gian dài sau đó, ta không dám đến hầm tối nữa.
Ta thường xuyên gặp ác mộng, khi tỉnh dậy trong đêm, ta nghe thấy ngoài sân, cha và cha của A Bình đang uống rượu.
“Ta đã khuyên ngươi từ đầu rồi, đừng mua loại nữ nhân này, nhìn là biết không phải người bình thường. Từng ấy năm rồi, vẫn chưa chịu ngoan ngoãn.”
“Nhìn thê tử ta mà xem, sau khi sinh ra A Bình, lại ngoan ngoãn sinh cho ta một đứa con trai. Dù mài mòn nhiều năm, cuối cùng cũng thành thật rồi.”
Ta đứng bên cửa sổ, nhìn cha ta uống một ngụm rượu, rồi nhổ xuống đất một bãi.
“Nếu không phải ngươi bày mưu cho ta, bảo ta lừa nàng, sinh một đứa con rồi thả nàng đi, dù có kiêu ngạo thế nào, cũng phải sinh cho ta một đứa con gái. Chỉ tiếc rằng, với người đàn bà điên này, ta chẳng làm gì được. Sống chết cũng không chịu sinh cho ta một đứa con trai.”
……
Đêm hôm đó, trăng cao cao treo trên bầu trời. Ta nhìn thấy trong mắt cha sự hung ác và hận thù. Ta co ro dưới cửa sổ, tuy rằng không hiểu chuyện gì, nhưng dường như lại hiểu được vài điều.
Màn đêm đặc quánh, mùi ẩm mốc của hầm tối vẫn còn vương vấn trên người Lạc Oán. Cô bé nép mình vào một góc khuất trong căn nhà tồi tàn, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định. Lời nói của cha, những lời thô lỗ, đầy sự tính toán về việc bán mình, vang vọng như những nhát dao cứa vào tim. “Lão tử đã nhận tiền cọc rồi…” Tiếng nói ấy lạnh lẽo, khắc nghiệt, gieo vào lòng cô bé một nỗi sợ hãi tột cùng. Liệu cô có thật sự là một món hàng, một vật mua bán, không hơn không kém? Cô bé siết chặt hai cánh tay vào ngực, cảm giác cô độc lan tỏa khắp cơ thể, lạnh lẽo hơn cả cái gió đêm luồn qua khe vách. Tiếng cha và cha A Bình vọng lại từ ngoài sân, những lời lẽ về việc “mua nữ nhân”, “sinh con trai”, “bán đi” càng làm cô bé cảm thấy mình nhỏ bé, vô dụng và hoàn toàn bị định đoạt số phận. Giữa bóng tối đặc quánh của làng Đào Trang, Lạc Oán chỉ còn lại nỗi sợ hãi và sự cô đơn không thể nào tả xiết. Cô bé nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng, nhưng dường như, chúng cứ bám riết lấy tâm trí non nớt của mình.
Bình minh của làng Đào Trang nhuộm màu xám xịt, hệt như tâm trạng Lạc Oán. Tiếng cười đùa, tiếng động sinh hoạt của dân làng vọng đến, nhưng tất cả đều trở nên xa lạ. Cô bé lặng lẽ hé cửa, nhìn ra con đường đất nhỏ. Bỗng, một cảnh tượng khiến Lạc Oán chết lặng.
Một cô bé, lớn hơn Lạc Oán vài tuổi, dáng người nhỏ nhắn, đang bị hai gã đàn ông lạ mặt, ăn mặc khác hẳn người làng, kéo đi. Cô bé ấy, Lạc Oán nhận ra, là A Bình, con gái ông lão hay nhậu cùng cha cô. Khuôn mặt A Bình không hề kháng cự, chỉ là một vẻ cam chịu đến vô hồn. Đôi mắt cô bé nhìn thẳng về phía trước, như thể đã chấp nhận một số phận nghiệt ngã. Những sợi tóc rối bám vào vầng trán lấm lem.
Cảnh tượng đó như một nhát dao cứa thẳng vào tim Lạc Oán. Nó khắc sâu vào tâm trí cô bé một lời cảnh báo tàn khốc: đây là số phận không thể tránh khỏi của những đứa con gái ở cái làng khốn kiếp này. Mẹ cô, Trường Ninh công chúa, một thời cao quý, giờ đây chỉ còn là một bóng hình tiều tụy trong hầm tối. Còn cô, Lạc Oán, mang trên mình cái tên “oán nghiệp”, rồi cũng sẽ đi về đâu?
Nỗi kinh hoàng dâng lên, quặn thắt. Cảm giác bất lực bóp nghẹt lấy lá phổi nhỏ bé. Cơn cay đắng tràn ra, đắng chát hơn cả vị thuốc đắng mẹ cô từng uống. Cô bé nhìn theo bóng lưng A Bình khuất dần, và trong khoảnh khắc đó, Lạc Oán cảm thấy mình cũng đang bị kéo đi, đến một nơi xa vời, không có đường quay lại. Dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh lẽo, hòa vào cái lạnh lẽo của buổi sớm mai.
Lạc Oán đứng đó, đôi vai nhỏ bé run lên. Nước mắt nóng bỏng trào ra, hòa lẫn vào cái lạnh buốt của buổi sớm mai. Cô bé quay lưng lại với con đường đất, hướng về phía cuối làng, nơi có một căn hầm cũ kỹ, tối tăm. Đó là nơi giam giữ Trường Ninh công chúa, mẫu thân của cô.
Bóng tối như một con quái vật vô hình đang chờ đợi, nuốt chửng mọi tia hy vọng. Lạc Oán hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan đi nỗi sợ hãi đang bủa vây. Người ta nói mẹ cô bị điên. Nhưng trong cái nhìn tuyệt vọng của mẹ, Lạc Oán luôn cảm nhận thấy một nỗi đau thẳm sâu, một sự phản kháng âm ỉ.
Bước chân Lạc Oán chần chừ. Cô bé sợ hãi. Sợ hãi cái không gian ngột ngạt, sợ hãi lời nói của mẹ, sợ hãi cả bóng hình tiều tụy, đau khổ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tia khao khát lại mãnh liệt trỗi dậy. Cô bé muốn hiểu. Muốn được an ủi. Muốn chạm vào một chút gì đó thuộc về mẹ, một chút ấm áp còn sót lại.
“Mẫu thân…” Lạc Oán thì thầm, giọng nói run run như hơi thở lạc trong gió. “Người… người có biết con sợ hãi lắm không?”
Lời nói ấy như tan vào không khí, không một lời đáp lại. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa hầm, mang theo một mùi ẩm mốc, tanh tưởi. Lạc Oán nhắm mắt lại, tưởng tượng. Tưởng tượng về một Trường Ninh công chúa ngày xưa, về những câu chuyện mẹ kể về Kinh thành Đại Ngụy, về ước mơ Giang Nam đầy hoa sen. Nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, bị chôn vùi dưới lớp vỏ của sự điên loạn và tuyệt vọng.
Lạc Oán lại mở mắt. Đứng trước cánh cửa hầm tối, cô bé như đang đứng giữa hai bờ vực. Một bên là nỗi sợ hãi tột cùng về người mẹ “điên loạn” mà dân làng đồn thổi, một bên là mong muốn mãnh liệt được tìm thấy lời giải đáp, được kết nối với một phần máu mủ của mình. Mâu thuẫn giằng xé, nỗi dằn vặt cứa sâu vào trái tim non nớt. Cô bé đưa bàn tay nhỏ bé lên, khẽ chạm vào cánh cửa gỗ mục nát, cảm nhận hơi lạnh tỏa ra.
“Con… con không biết nữa…” Lạc Oán lẩm bẩm, giọng nói nghẹn lại. “Chỉ là… con muốn… con muốn hiểu.”
Bóng tối trong hầm dường như đặc quánh hơn, nuốt chửng cả hình bóng bé nhỏ của Lạc Oán.
Lạc Oán hít thở sâu, đẩy cánh cửa hầm ẩm mốc và u tối quen thuộc. Cô bé mang theo một bông hoa dại nhỏ, màu tím nhạt còn đọng sương đêm. Bàn chân trần khẽ khàng đặt lên nền đất lạnh lẽo, tiếng bước chân nhỏ bé vang vọng trong không gian ngột ngạt. Cô lặng lẽ tiến đến gần bóng người phụ nữ đang bị xiềng xích nơi góc tối.
“Mẫu thân…” Lạc Oán nói nhỏ, giọng nói run rẩy như chiếc lá run mình trong gió. “Con… con mang hoa đến cho người.”
Trường Ninh công chúa, hay đúng hơn là cái bóng tiều tụy của bà, ngẩng đầu lên. Đôi mắt mờ đục, vô hồn nhìn về phía Lạc Oán. Bà không nói gì, chỉ phát ra một âm thanh khàn đặc, khó hiểu. Trái tim Lạc Oán đập thình thịch vì căng thẳng và một tia hy vọng mong manh. Cô bé tiến thêm một bước, đặt bông hoa dại xuống nền đất lạnh lẽo, ngay trước mặt mẹ.
“Người… người có còn nhớ những ngày ở Kinh thành không?” Lạc Oán tiếp tục, cố gắng gợi lại một ký ức nào đó. “Nhớ về những buổi chiều mẹ đọc thơ cho con nghe? Hay về ước mơ Giang Nam, nơi có những đầm sen nở rộ?”
Bóng tối dường như nuốt chửng lấy hình ảnh Trường Ninh công chúa. Bà chỉ khẽ lắc đầu, một cử động vô thức, rồi lại cúi gằm mặt xuống. Lạc Oán nhìn thấy trong đôi mắt đó một khoảng trống rỗng, một sự tuyệt vọng không đáy. Nỗi đau từ tận cùng tâm can dâng lên, siết chặt lấy trái tim non nớt của cô bé.
“Đừng thế mà, mẫu thân…” Lạc Oán thì thầm, nước mắt lăn dài. Cô bé nhớ lại lời đồn của dân làng, rằng mẹ mình đã hóa điên vì nỗi tủi nhục và đau khổ. Nhưng Lạc Oán không muốn tin. Cô bé vẫn luôn tin rằng, ẩn sâu trong ánh mắt u uất đó là một chút gì đó của người mẹ cao quý ngày xưa.
Bất chợt, Trường Ninh công chúa ngẩng đầu lên một lần nữa. Lần này, trong mắt bà có một tia sáng lóe lên, như một ngọn lửa bùng lên trong đêm tối. Bà nhìn chằm chằm vào Lạc Oán, đôi môi khô nứt hé mở.
“Oán…” Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt thoát ra. “Oán nghiệp…”
Lạc Oán giật mình. Đó là tên của cô, do Hoàng Thái Hậu ban tặng. Cái tên mang ý nghĩa “oán nghiệp”. Giờ đây, cái tên ấy lại vang lên từ chính miệng mẹ mình, trong cái không gian hầm tối này. Cô bé cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Có điều gì đó trong ánh mắt của mẹ mà cô chưa từng thấy, một sự nhận thức đột ngột và đầy ám ảnh.
Trường Ninh công chúa lại cúi gằm mặt, không nói thêm lời nào. Bông hoa dại nhỏ bé nằm im lìm trên nền đất lạnh. Lạc Oán đứng đó, nhìn mẹ, trái tim trĩu nặng. Cô bé đã mong chờ một phản ứng khác, một chút nhận ra, một lời gọi tên thân thương. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự lặp lại của nỗi đau, của sự quên lãng, và của một cái tên mang đầy oán hận.
“Con… con sẽ quay lại.” Lạc Oán thì thầm, giọng nói nghẹn lại. Cô bé không dám nán lại thêm. Bóng tối trong hầm giờ đây dường như còn lạnh lẽo và đáng sợ hơn bao giờ hết. Cô bé quay lưng lại, bước ra khỏi cánh cửa hầm, để lại sau lưng mình một bông hoa dại và một bí ẩn chưa lời giải đáp.
Lạc Oán đứng lặng, hơi thở dồn dập. Bông hoa dại tím nhạt trên nền đất lạnh lẽo giờ đây như một lời chế giễu cho hy vọng mong manh của cô bé. Ánh mắt vô hồn của mẹ, Trường Ninh công chúa, lướt qua Lạc Oán, rồi lại nhìn vào khoảng không vô định. Tiếng xiềng xích khẽ vang lên khi bà cựa quậy, một âm thanh đơn điệu, đều đặn, như lời khẳng định cho sự tù đày vĩnh viễn.
Lạc Oán cảm thấy hụt hẫng tột độ. Nỗi thất vọng bao trùm lấy cô bé, như một tấm màn đêm dày đặc. Bà không hề phản ứng với bông hoa, không có một chút nhận ra hay một lời gọi tên. Chỉ có cái tên “Oán nghiệp” vừa thoát ra khỏi miệng mẹ, như một vết cứa sâu vào tim. Đó là cái tên do Hoàng Thái Hậu ban tặng, mang theo bao nhiêu oán hận, bao nhiêu định mệnh cay nghiệt. Và giờ đây, chính mẹ cô bé lại dùng cái tên đó để gọi mình, trong cái hầm tối tăm này.
Lạc Oán ngẩng đầu nhìn mẹ. Đôi mắt trống rỗng đó, dường như đã bị bào mòn bởi bao nhiêu năm tháng tra tấn, nhục nhã. Cái thân thể gầy guộc, xiềng xích nơi góc tối, đó là tất cả những gì còn lại của một công chúa Đại Ngụy cao quý. Giờ đây, bà chỉ là cái bóng của chính mình, chìm trong tuyệt vọng và quên lãng. Lạc Oán đã từng tin rằng, ẩn sâu trong đôi mắt ấy vẫn còn chút gì đó của người mẹ từng đọc thơ, từng mơ về Giang Nam. Nhưng không. Tất cả đã vỡ vụn.
Cô bé quay lưng lại, bước chân nặng trĩu. Cánh cửa hầm đóng sập lại, tiếng vang vọng của nó như nuốt chửng mọi hy vọng còn sót lại. Lạc Oán bước ra ngoài, để lại sau lưng mình một bông hoa tàn úa và một hình ảnh ám ảnh. Cảnh tượng mẹ mình trong hầm tối, ánh mắt vô hồn và cái tên “Oán nghiệp” vang lên trong sự im lặng đáng sợ, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí non nớt của cô bé. Cô bé hiểu rằng, sự cứu rỗi từ người mẹ này, ít nhất là vào lúc này, đã không còn tồn tại. Nỗi sợ hãi và sự cô đơn bủa vây, Lạc Oán cảm thấy mình như đang bị nhấn chìm trong một vực thẳm không đáy.
Lạc Oán lùi lại, đôi mắt rưng rưng. Cánh cửa hầm đóng sập, âm thanh vang vọng như nuốt chửng mọi tia hy vọng còn sót lại. Cô bé bước ra ngoài, bóng tối của hầm giam như bám riết lấy vai. Vừa rồi, mẹ cô bé, Trường Ninh công chúa, đã buông ra hai từ “Oán nghiệp” bằng giọng nói khô khốc, vô hồn. Cái tên do Hoàng Thái Hậu ban tặng, giờ đây lại chính là lời tự nhận của người mẹ ruột, trong cái không gian tù túng, mục nát ấy. Lạc Oán nhìn xuống đất, nơi bông hoa dại tím nhạt đã hơi héo tàn. Nó từng là điểm sáng duy nhất, là hy vọng mong manh về một chút kết nối. Nhưng tất cả đã vụn vỡ.
Cô bé cảm thấy một cú sốc lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nỗi tuyệt vọng biến thành một câu hỏi quẩn quanh trong tâm trí: “Phải chăng con sinh ra đã mang theo oán nghiệp thật?” Mẹ, người đáng lẽ phải là bến đỗ yêu thương, lại từ chối cô bé, từ chối cả sự tồn tại của mình bằng cách nhắc đến cái tên định mệnh đó. Lạc Oán cảm thấy mình thực sự là một gánh nặng. Cô bé không xứng đáng với tình thương, không xứng đáng với bất kỳ điều gì tốt đẹp. Mẹ cô bé, một công chúa cao quý bị biến thành nô lệ, giờ đây lại còn phải đối mặt với sự hiện diện của chính đứa con gái mình sinh ra.
Lạc Oán siết chặt tay. Hình ảnh mẹ mình trong hầm tối, ánh mắt vô hồn, xiềng xích lạnh lẽo, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí non nớt của cô bé. Cô bé hiểu rằng, sự cứu rỗi từ người mẹ này, ít nhất là vào lúc này, đã không còn tồn tại. Nỗi sợ hãi và sự cô đơn bủa vây, Lạc Oán cảm thấy mình như đang bị nhấn chìm trong một vực thẳm không đáy. Tương lai mười tuổi, cái ngày cô bé có thể bị bán đi như một món hàng, bỗng trở nên thật rõ ràng và đáng sợ. Nếu ngay cả mẹ ruột cũng không thể cho mình một chút ấm áp, thì thế giới này còn có nơi nào cho Lạc Oán? Cô bé cảm thấy mình đang gánh vác một món nợ oan nghiệt từ khi còn chưa biết gì.
Lạc Oán vội vã lùi lại, cố gắng che giấu giọt nước mắt đang chực trào. Cánh cửa hầm sắt lạnh lẽo đóng sập, tiếng nó vang lên khô khốc, như chính lời mẹ cô bé vừa thốt ra. Cô bé cảm thấy mình như bị nhốt lại trong bóng tối của cái hầm đó, dù chân đã bước ra ngoài. “Oán nghiệp”. Hai từ ấy, giờ đây không còn là cái tên do Hoàng Thái Hậu ban tặng, mà là lời thú nhận đầy cay đắng của mẹ, của Trường Ninh công chúa, người từng là niềm kiêu hãnh của Đại Ngụy, giờ đây chỉ còn là một bóng hình tiều tụy trong xó tối.
Lạc Oán nhìn xuống chân, nơi một nhành hoa dại tím nhạt đang hấp hối. Nó từng là điểm sáng duy nhất trong thế giới mờ mịt này, một chút hy vọng về sự kết nối mong manh. Giờ đây, nó cũng đã héo tàn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nỗi tuyệt vọng dâng lên, biến thành một câu hỏi ám ảnh: “Phải chăng con sinh ra đã mang theo ‘oán nghiệp’ thật sao?”
Cô bé không dám tin vào điều đó. Mẹ, người mà lẽ ra phải là vòng tay yêu thương, lại từ chối cô bé, từ chối cả sự tồn tại của mình. Lạc Oán cảm thấy mình thật vô dụng, là gánh nặng. Mẹ cô, một công chúa cao quý bị tước đoạt tất cả, giờ đây lại phải đối mặt với đứa con gái mang trên mình cái tên định mệnh đó. Nỗi sợ hãi và sự cô đơn bao trùm lấy Lạc Oán, nó như một vực thẳm không đáy đang nuốt chửng cô bé.
Cô bé nắm chặt tay, móng tay cứa sâu vào lòng bàn tay. Hình ảnh mẹ trong hầm tối, ánh mắt vô hồn, đôi chân xiềng xích, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí non nớt. Cô bé hiểu rằng, sự cứu rỗi từ mẹ, dù nhỏ nhoi, cũng đã tan biến. Tương lai mười tuổi, ngày cô bé có thể bị bán đi như món hàng, bỗng trở nên rõ ràng đến đáng sợ. Nếu ngay cả mẹ ruột cũng không thể trao cho cô bé một chút ấm áp, thì thế giới này còn có nơi nào cho Lạc Oán?
Chợt, một âm thanh phá vỡ không gian tĩnh lặng. Tiếng cười nói, tiếng cụng ly vang lên từ phía sân. Lạc Oán khẽ rùng mình, ánh mắt hướng về phía đó. Cô bé cố gắng nén lại tiếng thở, bước chân nhẹ nhàng tiến về phía bờ tường rào thấp, nơi có thể nhìn thấy bóng dáng những người đàn ông trong làng đang quây quần bên bếp lửa.
Trong số họ, Lạc Oán nhận ra cha mình. Hắn đang ngồi dựa lưng vào gốc cây, tay cầm hũ rượu, miệng cười nói huyên náo với gã đàn ông mập mạp có cái mặt đỏ gay – cha của A Bình. Lạc Oán nín thở.
“Trời đất, cái con bé nhà ngươi lớn nhanh như thổi vậy, Trường Ninh à!” Cha của A Bình vỗ vai cha Lạc Oán, giọng lè nhè men rượu. “Chắc sang năm là bán được giá lắm đây!”
Tiếng cười cợt vang lên, xé tan bầu không khí vốn đã ngột ngạt. Lạc Oán cứng đờ người. Những lời ấy không khác gì nhát dao đâm thẳng vào tim cô bé. Cô bé nhìn chằm chằm vào cha mình, vào những người đàn ông trong làng, vào cái “luật lệ” tàn nhẫn của Đào Trang này.
“Lạc Oán nhà ngươi cũng sắp mười tuổi rồi, đúng không?” Một giọng đàn ông khác vang lên, xa lạ nhưng đầy khinh bỉ. “Thằng nhỏ nhà tôi đang cần một đứa vợ. Tôi sẽ đến hỏi giá nó đấy, Trường Ninh nhé!”
Trường Ninh công chúa chỉ im lặng, ánh mắt vô hồn nhìn vào ngọn lửa. Cô ta không lên tiếng phản đối, không hề tỏ ra đau đớn hay tức giận. Sự im lặng đó, sự chấp nhận hiển nhiên đó, còn tàn nhẫn hơn cả những lời nói ghê tởm.
Lạc Oán cảm thấy một luồng lửa giận dữ dâng lên từ sâu trong lồng ngực. Cô bé nhìn cha mình, người đang cười phá lên trước lời đề nghị mua bán con gái mình. Cái sự buôn bán, cái sự đổi chác phụ nữ như món hàng, nó diễn ra ngay trước mắt cô bé, với sự chấp nhận và ca ngợi hiển nhiên. Lạc Oán cảm thấy ghê tởm. Cái ghê tởm ấy không chỉ dành cho những người đàn ông trong làng, mà còn dành cho cả chính cha mình, cho cái thế giới mục ruỗng này.
Cô bé lùi lại, bóng tối bao trùm lấy thân hình bé nhỏ. Tiếng cười nói, tiếng cụng ly vẫn vọng lại, âm thanh ấy càng lúc càng xa dần, nhưng sự ghê tởm và căm phẫn trong Lạc Oán thì ngày càng lớn dần. Cô bé siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. “Con chim bay lượn giữa trời cao”, hình ảnh đó bỗng nhiên hiện lên rõ nét trong tâm trí. Tự do. Đó là thứ mà cô bé khao khát hơn tất cả.
Lạc Oán lùi lại, bóng tối của những lùm cây quen thuộc bao bọc lấy cô bé. Tiếng cười nói, tiếng cụng ly từ phía sân vẫn vọng lại, càng lúc càng xa dần, nhưng sự ghê tởm và căm phẫn trong Lạc Oán thì ngày càng lớn dần. Cô bé siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. “Con chim bay lượn giữa trời cao”, hình ảnh đó bỗng nhiên hiện lên rõ nét trong tâm trí. Tự do. Đó là thứ mà cô bé khao khát hơn tất cả.
Giữa lúc sự tuyệt vọng và tức giận đang nhấn chìm, một bóng dáng thấp thoáng hiện ra. Là A Bình, cô bé bạn làng. A Bình đang lấm lét nhìn quanh, tay ôm khư khư một con dao nhỏ, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Thấy Lạc Oán, A Bình vội chạy tới.
“Lạc Oán! Tớ… tớ lấy trộm con dao này của cha. Tớ định… định làm gì đó.” A Bình lắp bắp, giọng run run.
Lạc Oán ngước nhìn A Bình, rồi nhìn xuống con dao trong tay cô bé. Đó là một con dao nhỏ, cùn, chẳng có vẻ gì là vũ khí. Lạc Oán thấy sự yếu ớt và tuyệt vọng trong ánh mắt A Bình, một sự yếu ớt mà cô bé vừa chứng kiến ở mẹ mình.
“Cậu muốn làm gì?” Lạc Oán hỏi, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết.
A Bình ngập ngừng, ánh mắt liếc về phía những người đàn ông đang say sưa. “Tớ không muốn bị bán đi… Tớ không muốn giống như mẹ tớ… Tớ không muốn thế này!” Giọt nước mắt lăn dài trên má A Bình.
Lạc Oán hiểu. Cô bé hiểu sự sợ hãi của A Bình, hiểu nỗi ám ảnh về tương lai bị bán đi. Cô bé nhớ lại lời cha mình, nhớ lại sự thờ ơ của mẹ. Nhưng nhìn A Bình đang run rẩy, Lạc Oán cảm thấy một điều gì đó khác lạ trỗi dậy. Không phải là sự đồng cảm đơn thuần, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự gắn kết mong manh trong cái làng Đào Trang tăm tối này.
Cô bé đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay đang nắm chặt con dao của A Bình. “Chúng ta không thể làm gì với con dao này đâu.” Giọng Lạc Oán vẫn đều đều, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia sáng khác. Một tia sáng mạnh mẽ, không hề nao núng. “Nhưng chúng ta có thể làm nhiều thứ khác.”
Lạc Oán đứng thẳng dậy, bỏ lại con dao cùn trên nền đất. Cô bé đưa mắt nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Vài cánh chim tự do đang dang rộng đôi cánh, lượn vòng trên cao. Hình ảnh “con chim bay lượn” mà ai đó từng nói, bỗng nhiên hiện lên rõ nét. Tự do. Một ý chí phản kháng mãnh liệt nhen nhóm trong Lạc Oán.
“Ta phải trở thành con chim ấy,” Lạc Oán thầm nhủ. “Ta không thể bị bán đi!”
A Bình ngước nhìn Lạc Oán, ánh mắt đầy ngạc nhiên và cả một chút hy vọng.
Lạc Oán quay lại nhìn A Bình, một nụ cười mong manh nhưng đầy quyết tâm nở trên môi. “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi nơi này, A Bình ạ. Chúng ta phải tự quyết định số phận của mình.”
Lạc Oán nắm lấy tay A Bình. Hai bàn tay bé nhỏ đan vào nhau, một sự liên kết mới hình thành giữa hai cô bé trong cái làng Đào Trang đầy oan nghiệt.
Đột nhiên, một tiếng gọi vang lên từ phía sân. “Trường Ninh! Con gái ngươi đâu rồi?” Là giọng cha của A Bình, vẫn còn say xỉn.
Lạc Oán giật mình, vội kéo A Bình ẩn mình sâu hơn vào bụi cây.
“Nhưng mẹ cậu… mẹ cậu ở trong hầm tối…” A Bình thì thầm, giọng đầy sợ hãi.
Lạc Oán nắm chặt tay A Bình. “Mẹ tớ… mẹ tớ không thể cứu tớ, nhưng tớ sẽ tự cứu lấy mình. Và tớ sẽ không để cậu giống mẹ tớ.” Lạc Oán nhìn về phía ánh đèn lập lòe từ sân, nơi bóng dáng cha cô bé đang loay hoay. Một quyết tâm sắt đá đã hình thành. Cô bé không còn là Lạc Oán của ngày hôm qua nữa. Cô bé sẽ trở thành con chim bay lượn, tự do vẫy vùng giữa trời cao.
Lạc Oán siết chặt bàn tay của A Bình. Ánh mắt cô bé lướt nhanh qua những người đàn ông đang cười nói ồn ã ở sân. Lòng cô bé tràn đầy một quyết tâm mới, một tia hy vọng đã nhen nhóm từ hình ảnh con chim tự do. Cô bé bắt đầu quan sát kỹ lưỡng hơn mọi thứ xung quanh. Con đường mòn dẫn ra khỏi làng, hai bên là những bụi cây rậm rạp và hàng rào tre xiêu vẹo, trông thật hẻo lánh. Nhưng dù sao nó cũng là một lối đi.
Cô bé hướng ánh mắt sang những người phụ nữ khác đang lúi húi trong bếp hoặc ngồi bó gối ngoài hiên. Đôi khi, ánh mắt họ giao nhau, thoáng qua một sự hiểu biết ngầm, một cái nháy mắt lén lút, rồi vội vàng cúi đầu xuống. Lạc Oán nhận ra trong những ánh mắt ấy không chỉ có sự cam chịu, mà còn ẩn chứa những câu chuyện, những bí mật mà cô bé chưa thể thấu hiểu. Phải có cách thoát ra khỏi Đào Trang. Phải có con đường nào đó mà những người phụ nữ này biết, nhưng không dám nói ra.
Cô bé chợt nhớ đến hình ảnh “thiếu niên áo sáng” mà mình từng thoáng thấy. Anh ta đã nói về tự do, về một thế giới khác. Liệu có thể tìm thấy một ai đó như anh ta ở bên ngoài Làng Đào Trang này không?
“Chúng ta không thể ở đây mãi được, A Bình ạ,” Lạc Oán thì thầm, giọng kiên quyết. “Nhưng chúng ta cần phải thật cẩn thận. Cha cậu và những người đàn ông khác… họ không để ý đến những chi tiết nhỏ. Chúng ta có thể lợi dụng điều đó.”
A Bình gật đầu, đôi mắt vẫn còn hoe đỏ vì khóc. “Nhưng… đi đâu bây giờ?”
Lạc Oán nhìn về phía con đường mòn. “Chúng ta sẽ tìm hiểu. Quan sát. Cha tớ và những người làng khác, họ làm gì, đi đâu, nói chuyện với ai. Mỗi ánh mắt trao nhau, mỗi lời thì thầm, đều có thể là manh mối.” Lạc Oán cảm nhận được một sức mạnh đang trỗi dậy trong mình, một sự khao khát tự do mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô bé sẽ không để số phận mình bị định đoạt. Cô bé sẽ là con chim bay lượn, tự mình tìm lấy bầu trời.
Lạc Oán siết chặt bàn tay của A Bình. Ánh mắt cô bé lướt nhanh qua những người đàn ông đang cười nói ồn ã ở sân. Lòng cô bé tràn đầy một quyết tâm mới, một tia hy vọng đã nhen nhóm từ hình ảnh con chim tự do. Cô bé bắt đầu quan sát kỹ lưỡng hơn mọi thứ xung quanh. Con đường mòn dẫn ra khỏi làng, hai bên là những bụi cây rậm rạp và hàng rào tre xiêu vẹo, trông thật hẻo lánh. Nhưng dù sao nó cũng là một lối đi.
Cô bé hướng ánh mắt sang những người phụ nữ khác đang lúi húi trong bếp hoặc ngồi bó gối ngoài hiên. Đôi khi, ánh mắt họ giao nhau, thoáng qua một sự hiểu biết ngầm, một cái nháy mắt lén lút, rồi vội vàng cúi đầu xuống. Lạc Oán nhận ra trong những ánh mắt ấy không chỉ có sự cam chịu, mà còn ẩn chứa những câu chuyện, những bí mật mà cô bé chưa thể thấu hiểu. Phải có cách thoát ra khỏi Đào Trang. Phải có con đường nào đó mà những người phụ nữ này biết, nhưng không dám nói ra.
Cô bé chợt nhớ đến hình ảnh “thiếu niên áo sáng” mà mình từng thoáng thấy. Anh ta đã nói về tự do, về một thế giới khác. Liệu có thể tìm thấy một ai đó như anh ta ở bên ngoài Làng Đào Trang này không?
“Chúng ta không thể ở đây mãi được, A Bình ạ,” Lạc Oán thì thầm, giọng kiên quyết. “Nhưng chúng ta cần phải thật cẩn thận. Cha cậu và những người đàn ông khác… họ không để ý đến những chi tiết nhỏ. Chúng ta có thể lợi dụng điều đó.”
A Bình gật đầu, đôi mắt vẫn còn hoe đỏ vì khóc. “Nhưng… đi đâu bây giờ?”
Lạc Oán nhìn về phía con đường mòn. “Chúng ta sẽ tìm hiểu. Quan sát. Cha tớ và những người làng khác, họ làm gì, đi đâu, nói chuyện với ai. Mỗi ánh mắt trao nhau, mỗi lời thì thầm, đều có thể là manh mối.” Lạc Oán cảm nhận được một sức mạnh đang trỗi dậy trong mình, một sự khao khát tự do mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô bé sẽ không để số phận mình bị định đoạt. Cô bé sẽ là con chim bay lượn, tự mình tìm lấy bầu trời.
CẢNH TIẾP THEO: LẠC OÁN LÉN LÚT THEO DÕI CHA MÌNH.
Tối muộn. Tiếng nhạc cụ rè rè vang lên từ quán rượu của làng, xen lẫn tiếng cười nói oang oang. Lạc Oán nép mình sau bụi cây lớn, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa gỗ ọp ẹp. Hán tử một mắt bước ra, hơi loạng choạng vì men rượu, tay vẫn ôm chặt bầu rượu. Ông ta lẩm bẩm điều gì đó, rồi rẽ về phía con đường nhỏ dẫn đến căn nhà tồi tàn nơi Trường Ninh công chúa bị giam cầm. Lạc Oán nín thở. Đây là cơ hội. Cô bé nhìn A Bình, ra hiệu. Hai đứa trẻ lặng lẽ trượt theo bóng tối, bám riết phía sau gót chân của Hán tử một mắt.
Càng đi sâu vào con đường mòn, không khí càng trở nên âm u, lạnh lẽo. Tiếng côn trùng rả rích thay thế cho tiếng cười nói ồn ã ban nãy. Lạc Oán cảm nhận rõ rệt sự cô lập của Đào Trang. Cô bé nhớ lại lời Hán tử một mắt nói với mẹ mình, những lời lẽ cay độc, đầy sự khinh miệt. Lòng cô bé dâng lên một cơn tức giận âm ỉ. Lạc Oán tự nhủ, cô bé sẽ không bao giờ trở thành kẻ như cha mình.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, bóng dáng Hán tử một mắt hiện lên lờ mờ. Hắn dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục nát, cọt kẹt mở nó ra. Một mùi ẩm mốc, tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Lạc Oán và A Bình áp sát vào bức tường đá lạnh lẽo, hé mắt nhìn qua khe hở. Bên trong, Trường Ninh công chúa, người mẹ mà Lạc Oán chỉ biết qua những lần lén lút gặp gỡ, đang ngồi co ro trong góc tối, đôi mắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Dù thân phận cao quý, giờ đây bà chỉ là một người phụ nữ bị giam cầm, đau khổ.
Hán tử một mắt bước vào, ném bầu rượu xuống đất. Tiếng va chạm chói tai vang lên. Hắn cười khà khà, giọng đầy vẻ chế giễu. “Ngươi nghĩ ngươi vẫn còn là công chúa Đại Ngụy sao? Ở cái xó xỉnh này, ngươi chỉ là một món hàng, hiểu chưa?” Lạc Oán siết chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay. Cô bé muốn lao vào, muốn hét lên, muốn xé nát khuôn mặt tiều tụy của tên cha nuôi. Nhưng A Bình giữ chặt lấy tay cô bé.
Bỗng, một giọng nói vang lên từ bóng tối, yếu ớt nhưng đầy kiên cường. “Ngươi nghĩ ngươi có thể giam cầm ta mãi mãi sao? Ta sẽ không bao giờ khuất phục.” Giọng nói đó, dù yếu ớt, lại mang một sức mạnh phi thường, khiến Hán tử một mắt sững lại. Lạc Oán nhìn mẹ mình, thấy trong đôi mắt bà một tia lửa âm ỉ, một khát vọng cháy bỏng. Tiếng nói của mẹ, dù nhỏ bé, lại vang vọng trong tim cô bé, tiếp thêm cho cô bé động lực. Lạc Oán thầm nhủ: “Mẹ ơi, con sẽ không để mẹ phải chịu đựng như thế này nữa.”
Lạc Oán siết chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay. Cô bé muốn lao vào, muốn hét lên, muốn xé nát khuôn mặt tiều tụy của tên cha nuôi. Nhưng A Bình giữ chặt lấy tay cô bé.
Bỗng, một giọng nói vang lên từ bóng tối, yếu ớt nhưng đầy kiên cường. “Ngươi nghĩ ngươi có thể giam cầm ta mãi mãi sao? Ta sẽ không bao giờ khuất phục.” Giọng nói đó, dù yếu ớt, lại mang một sức mạnh phi thường, khiến Hán tử một mắt sững lại. Lạc Oán nhìn mẹ mình, thấy trong đôi mắt bà một tia lửa âm ỉ, một khát vọng cháy bỏng. Tiếng nói của mẹ, dù nhỏ bé, lại vang vọng trong tim cô bé, tiếp thêm cho cô bé động lực. Lạc Oán thầm nhủ: “Mẹ ơi, con sẽ không để mẹ phải chịu đựng như thế này nữa.”
Hán tử một mắt cười phá lên, tiếng cười ghê rợn vang vọng trong không gian tù túng. “Đừng có lên mặt với ta! Ngươi còn có gì ngoài cái mồm nữa? Chân đã gãy, tuổi đã già, chỉ còn chờ ngày bán cho đám buôn người kia thôi!” Hắn bước lại gần Trường Ninh công chúa, bàn tay thô bạo vươn ra.
Lạc Oán cảm nhận rõ sự giận dữ đang sôi sục trong huyết quản. Cô bé cảm nhận được nỗi đau của mẹ, sự bất lực của người phụ nữ từng mang thân phận cao quý giờ đây bị đối xử như món đồ. Hán tử một mắt không thèm để ý đến sự phản kháng yếu ớt của Trường Ninh công chúa, tiếp tục buông lời sỉ nhục. “Ngươi nghĩ ta không biết ngươi nuôi con nhỏ? Con nhỏ đó cũng chỉ là một cái gai trong mắt ta thôi. Đủ mười tuổi là bán đi, như con đàn bà kia!”
Lời nói của hắn như nhát dao đâm thẳng vào tim Lạc Oán. Cô bé nhìn A Bình, đôi mắt chúng giao nhau, một lời hứa không lời được trao đổi. Lạc Oán cảm nhận được sự chuẩn bị trong mình đã đến lúc. Cô bé bắt đầu hành động, từng chút một.
Ngày hôm sau, Lạc Oán lẻn vào góc bếp. Cô bé tìm kiếm những thứ có thể mang đi. Bị bỏng tay, nhưng cô bé vẫn cố gắng nhét những mẩu bánh mì khô, mấy hạt đậu rang vào túi vải nhỏ. Sau đó, cô bé mon men đến gầm giường cũ, nơi cô bé từng tìm thấy con dao nhỏ. Lần này, nó đã nằm gọn trong tay cô bé. Cô bé giấu nó vào trong vạt áo.
Thời gian trôi đi, Lạc Oán không ngừng thu thập thông tin. Cô bé lắng nghe những câu chuyện của những người phụ nữ trong làng, những lời than thở, những lời khuyên răn ngầm. Cô bé để ý đến những con đường mòn ít người qua lại, những khoảng rừng rậm rạp. Cô bé còn tinh ý quan sát những bước chân của cha mình, những cuộc gặp gỡ bí mật, những lời thì thầm với đám người lạ mặt. Mỗi mẩu thông tin nhỏ nhất đều được Lạc Oán ghi nhớ, sắp xếp cẩn thận trong đầu, như những mảnh ghép của một bức tranh lớn.
“Ta phải chuẩn bị,” Lạc Oán tự nhủ, giọng nói bé nhỏ nhưng đầy kiên quyết vang vọng trong tâm trí cô bé. Đôi mắt cô bé ánh lên sự cẩn trọng và một quyết tâm sắt đá, không thể lay chuyển. Cô bé đã sẵn sàng cho kế hoạch của mình.
Sáng hôm sau, cái nắng hanh hao của Đào Trang len lỏi qua khe cửa mục nát, đánh thức Lạc Oán. Cô bé trườn mình ra khỏi tấm chiếu rách, đôi mắt vẫn còn vương nét mệt mỏi nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Tiếng gà gáy rộn rã bên ngoài như nhắc nhở cô bé về một ngày mới, một ngày mà mọi thứ có thể thay đổi.
Lạc Oán rón rén ra khỏi giường, đôi chân trần nhẹ nhàng bước trên nền đất lạnh. Cô bé nhìn xung quanh căn phòng tồi tàn, nơi bà mẹ Trường Ninh công chúa đang hấp hối trong góc tối, hơi thở thoi thóp. Mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng ấy, Lạc Oán lại siết chặt nắm tay, sự căm giận dâng lên trong lòng. Nhưng giờ đây, sự căm giận ấy đã được thay thế bằng một quyết tâm sắt đá. Cô bé biết mình không còn nhiều thời gian.
Trên tay cô bé vẫn còn con dao nhỏ đã được giấu kỹ từ hôm qua. Lạc Oán khẽ mím môi, cảm nhận sự lạnh lẽo của lưỡi dao truyền qua lớp vải mỏng. Cô bé bước ra khỏi phòng, tiến thẳng đến nơi Hán tử một mắt vẫn đang say giấc nồng sau chầu rượu với mấy lão làng trong thôn. Hắn nằm vật vã trên chiếc phản gỗ, hơi thở khò khè, mùi rượu nồng nặc bốc ra.
Ánh mắt Lạc Oán nhìn Hán tử một mắt đầy vẻ khinh bỉ. Cô bé nhớ lại lời hắn từng nói, về việc sẽ bán mình đi khi đủ mười tuổi, giống như món hàng. “Ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội đó,” Lạc Oán thầm nhủ, giọng nói kiên quyết vang lên trong tâm trí. Cô bé nhón chân, cẩn thận bước qua hắn, hướng ra cánh cửa phía sau nhà. Đó là con đường dẫn ra bìa rừng, con đường mà cô bé vẫn hay lang thang.
Trời đã về trưa, cái nóng hầm hập càng làm không khí thêm oi bức. Lạc Oán bước đi trên con đường mòn quen thuộc, cố gắng ghi nhớ từng gốc cây, từng tảng đá. Đã bao lần cô bé mơ ước được bay đi, được tự do như những cánh chim trên bầu trời cao. Giờ đây, ước mơ ấy không còn là ảo mộng nữa, nó đã trở thành một kế hoạch, một con đường để thoát khỏi cái làng Đào Trang đầy tăm tối này.
Bỗng, tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Lạc Oán giật mình, trái tim đập thình thịch. Cô bé vội vã quay đầu lại. Trước mắt cô bé là bóng dáng quen thuộc của cha mình, Hán tử một mắt, ánh mắt nheo lại đầy dò xét.
“Mày định đi đâu mà cứ lảng vảng ngoài này?” Hán tử một mắt gằn giọng, tiến lại gần Lạc Oán.
Lạc Oán cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô bé cố gắng che giấu nỗi sợ hãi bằng vẻ mặt ngây thơ thường lệ, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào cha mình. Nhưng trong ánh mắt ấy, cô bé cảm nhận được sự dò xét, sự nghi ngờ sâu sắc của ông ta. Hán tử một mắt không tin vào sự ngây thơ của cô bé.
“Con… con đi dạo một chút thôi ạ,” Lạc Oán lắp bắp, giọng nói run run.
Hán tử một mắt cười khẩy, nụ cười đầy vẻ mỉa mai. “Dạo chơi? Gần đây mày hay lảng vảng một mình lắm đấy. Có chuyện gì mà mày giấu tao đúng không?” Hắn đưa tay ra, định túm lấy vai Lạc Oán.
Lạc Oán theo phản xạ lùi lại. Cô bé biết, chỉ một sơ suất nhỏ thôi cũng có thể khiến kế hoạch của mình đổ bể. Cô bé cảm thấy sự kiên quyết trong mắt mình, dù cố gắng che giấu. Cô bé không muốn cha mình phát hiện ra bí mật của mẹ, cũng không muốn ông ta biết cô bé đang chuẩn bị cho cuộc chạy trốn.
“Không có gì đâu ạ,” Lạc Oán nói, giọng hơi cao lên. “Chỉ là con thấy… muốn ra ngoài hóng gió thôi.”
Hán tử một mắt nhìn chằm chằm vào Lạc Oán, đôi mắt một bên nheo lại đầy nghi ngờ. Hắn không buông tha, tiếp tục chất vấn: “Tao nói cho mày biết, đừng có nghĩ quẩn. Mày còn nhỏ, còn phải nghe lời tao. Đừng có làm những chuyện không đâu vào đâu!”
Lời nói của hắn như lưỡi dao cứa vào tim Lạc Oán. Cô bé hiểu, ông ta đang nghi ngờ cô bé có ý định bỏ trốn. Lạc Oán cảm thấy sợ hãi, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự giận dữ đang sôi sục trong huyết quản. Cô bé không thể để sự sợ hãi lấn át. Cô bé phải mạnh mẽ.
Hán tử một mắt cười khẩy, nụ cười đầy vẻ mỉa mai. “Dạo chơi? Gần đây mày hay lảng vảng một mình lắm đấy. Có chuyện gì mà mày giấu tao đúng không?” Hắn đưa tay ra, định túm lấy vai Lạc Oán.
Lạc Oán theo phản xạ lùi lại. Cô bé biết, chỉ một sơ suất nhỏ thôi cũng có thể khiến kế hoạch của mình đổ bể. Cô bé cảm thấy sự kiên quyết trong mắt mình, dù cố gắng che giấu. Cô bé không muốn cha mình phát hiện ra bí mật của mẹ, cũng không muốn ông ta biết cô bé đang chuẩn bị cho cuộc chạy trốn.
“Không có gì đâu ạ,” Lạc Oán nói, giọng hơi cao lên. “Chỉ là con thấy… muốn ra ngoài hóng gió thôi.”
Hán tử một mắt nhìn chằm chằm vào Lạc Oán, đôi mắt một bên nheo lại đầy nghi ngờ. Hắn không buông tha, tiếp tục chất vấn: “Tao nói cho mày biết, đừng có nghĩ quẩn. Mày còn nhỏ, còn phải nghe lời tao. Đừng có làm những chuyện không đâu vào đâu!”
Lời nói của hắn như lưỡi dao cứa vào tim Lạc Oán. Cô bé hiểu, ông ta đang nghi ngờ cô bé có ý định bỏ trốn. Lạc Oán cảm thấy sợ hãi, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự giận dữ đang sôi sục trong huyết quản. Cô bé không thể để sự sợ hãi lấn át. Cô bé phải mạnh mẽ.
“Con… con không làm gì sai cả,” Lạc Oán cố gắng giữ giọng bình tĩnh, đôi mắt nhìn thẳng vào Hán tử một mắt, dù trong lòng đang dâng lên một cơn sóng dữ dội. “Con chỉ là một đứa trẻ thôi mà.”
“Một đứa trẻ?” Hán tử một mắt cười phá lên, giọng đầy khinh bỉ. “Mày tưởng tao là thằng đần chắc? Mày nhìn mẹ mày đi, con đàn bà mất nết đó. Tao biết mày đang mang trong mình cái dòng máu ghê tởm đó. Đừng có tưởng có thể lừa được tao.” Hắn tiến thêm một bước, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt Lạc Oán.
Lạc Oán giật mình lùi lại thêm một bước, bàn tay siết chặt lấy con dao giấu trong tà áo. Cô bé biết mình không thể để hắn chạm vào người. “Xin cha, đừng làm con sợ.” Giọng Lạc Oán run rẩy, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia thách thức.
“Sợ?” Hán tử một mắt nhếch mép. “Tao đây không sợ trời không sợ đất, mày nghĩ mày dọa được tao à? Mày còn nhớ lời tao nói chứ? Đêm trăng tròn tiếp theo, mày sẽ là người của kẻ khác. Đừng có mơ tưởng hão huyền!” Hắn gằn giọng, đôi mắt tia nhìn quét qua Lạc Oán như đang dò xét.
Lạc Oán biết lời đe dọa đó không phải là giả. Hắn đã từng nói chuyện với mấy lão làng trong thôn, rằng sẽ bán cô bé để lấy tiền, để làm tròn ước mơ có một thằng con trai. Hình ảnh mẹ mình, Trường Ninh công chúa, gầy gò và tuyệt vọng trong hầm tối lại hiện về. Lạc Oán siết chặt nắm tay, quyết tâm ngày càng mãnh liệt.
“Con sẽ không để cha làm vậy,” Lạc Oán thầm nhủ trong lòng. Cô bé liếc nhìn Hán tử một mắt, rồi quay đầu lại nhìn về phía con đường mòn dẫn vào rừng. Ánh nắng trưa gay gắt phản chiếu trên những tán lá, tạo nên một bức tranh chói lọi. Cô bé hình dung ra hình ảnh những cánh chim tự do bay lượn trên bầu trời cao. Đó là nơi cô bé thuộc về.
“Ta sẽ đi,” Lạc Oán khẳng định trong tâm trí, giọng nói vang vọng như một lời tuyên thệ. “Đêm đó, ta sẽ đi.” Sự quyết tâm cao độ dâng trào trong lòng, hòa quyện với nỗi lo lắng mơ hồ về những điều chưa biết. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập loạn xạ.
“Mày đang nghĩ gì vậy?” Hán tử một mắt gằn giọng, nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Lạc Oán. Hắn tiến lại gần hơn, ánh mắt dò xét không buông tha. “Đừng có tưởng chuyện gì cũng dễ dàng như mày nghĩ. Tao nói cho mày biết, ở cái làng này, mày không có đường thoát đâu!”
Lạc Oán không trả lời. Cô bé chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười bí ẩn và đầy tự tin, khiến Hán tử một mắt càng thêm nghi ngờ. Cô bé biết, kế hoạch của mình đang dần thành hình, và bóng tối của đêm trăng tròn sắp tới sẽ là thời khắc để cô bé bước ra khỏi xiềng xích.
Lạc Oán thở hắt ra, nhắm chặt mắt. Cái đêm này, cái ngày này, cuối cùng cũng đã đến. Cô bé ôm chặt bọc đồ nhỏ trong tay, đầu ngón tay lạnh buốt chạm vào lưỡi dao giấu dưới tà áo. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá, tạo nên những mảng sáng tối lập lòe trên nền đất. Tiếng chó sủa xa xa vọng lại, như một lời cảnh báo. Lạc Oán rón rén bước ra khỏi căn nhà tồi tàn, mỗi bước chân đều cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể. Cô bé tránh né những vệt sáng le lói hắt ra từ các ô cửa sổ đóng kín của những ngôi nhà trong Đào Trang, cố gắng hòa mình vào bóng tối. Gió lùa qua, mang theo hơi lạnh và tiếng xào xạc của lá cây. Âm thanh ấy như những lời thì thầm, như những lời cảnh báo về sự nguy hiểm đang rình rập. Nhưng tất cả những âm thanh ấy dường như đều bị át đi bởi tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Lạc Oán. Nó đập mạnh đến nỗi cô bé có thể cảm nhận được từng nhịp đập qua lớp áo dày. Sợ hãi, căng thẳng, và một chút gì đó giống như sự quyết tâm mãnh liệt. Lạc Oán ngước nhìn lên bầu trời đêm. Vài vì sao lấp lánh, cô độc giữa màn đêm bao la. Cô bé tưởng tượng mình như một con chim nhỏ, đang chuẩn bị cất cánh bay về phương trời tự do. Bọc đồ nhỏ trong tay bao gồm một ít lương khô, một con dao nhỏ và một mảnh vải sờn cũ có thêu hình một con chim đang sải cánh. Đó là tất cả những gì mẹ cô bé, Trường Ninh công chúa, đã chuẩn bị cho cô. Dù bị giam cầm trong hầm tối, dù cơ thể yếu ớt, mẹ cô vẫn cố gắng trao cho cô cơ hội được sống một cuộc đời khác. Lạc Oán siết chặt con dao, ánh mắt cương quyết nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng. Cô bé biết rằng, hành trình này sẽ vô cùng gian nan và nguy hiểm. Nhưng cô bé không còn lựa chọn nào khác. Đêm trăng tròn này, cô bé sẽ không còn là Lạc Oán, con gái của Hán tử một mắt. Cô bé sẽ là một người hoàn toàn khác, trên một con đường hoàn toàn mới.
Lạc Oán trượt chân trên con đường mòn lầy lội. Bóng tối bao trùm, chỉ có ánh trăng bạc nhợt nhạt soi rọi con đường phía trước. Cô bé rảo bước nhanh hơn, trái tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mỗi tiếng lá xào xạc, mỗi tiếng gió rít qua khe đá đều khiến cô bé giật mình. Mùi khói bếp quyện lẫn mùi ẩm mốc của làng Đào Trang dường như vẫn bám riết lấy cô. Tuy vậy, Lạc Oán không dám ngoái đầu nhìn lại. Cô bé biết, phía sau lưng là vực sâu của sự tuyệt vọng, là cái bóng ma ám ảnh của mẹ và là tương lai đen tối đang chờ đợi cô bé bị bán đi.
Một con chó hoang sủa vang lên dữ dội, cắt ngang màn đêm tĩnh lặng. Lạc Oán giật mình, vội vã núp mình sau một bụi cây rậm rạp. Tiếng bước chân nặng nề của đám người trong làng vọng lại. Có lẽ chúng đang đi tìm cô. Lạc Oán nín thở, cố gắng thu mình lại, hy vọng đám người kia sẽ không phát hiện ra mình. Họ đi ngang qua, tiếng cười nói của đàn ông vang vọng, xen lẫn những lời lẽ thô tục. Lạc Oán nghe thấy tên mình được nhắc đến, kèm theo những lời bàn tán về việc bán cô bé đi như bán một món hàng. Nước mắt Lạc Oán tuôn rơi, nhưng cô bé cố gắng kìm nén tiếng nấc.
Đám người dần xa, tiếng bước chân và tiếng nói nhỏ dần rồi im bặt. Lạc Oán thở phào nhẹ nhõm. Cô bé biết mình không còn nhiều thời gian. Cô bé rút con dao nhỏ giấu trong áo, cảm nhận cái lạnh kim loại chạm vào da thịt. Lòng bàn tay cô bé ướt đẫm mồ hôi. Cô bé nhớ lại hình ảnh mẹ, Trường Ninh công chúa, với đôi mắt sâu thẳm chứa đầy nỗi oán hận và tuyệt vọng, nhưng vẫn luôn dành cho cô một nụ cười hiếm hoi. Mẹ đã trao cho cô mảnh vải thêu hình con chim để cô bé nhớ về tự do.
Lạc Oán ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Những vì sao lấp lánh, xa vời. Cô bé khẽ lẩm bẩm, giọng nói run run nhưng đầy kiên quyết: “Ta sẽ bay…”
Cô bé bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, hướng thẳng về phía bìa làng. Con đường mòn càng lúc càng rõ hơn dưới ánh trăng. Phía trước, bóng đêm vẫn còn dày đặc, nhưng Lạc Oán cảm nhận được một luồng gió mới, một luồng không khí mang theo hy vọng. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi trong lòng. Cô bé biết, phía trước là một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà cô chưa từng biết đến. Nhưng cô bé tin, chỉ cần giữ chặt hy vọng và quyết tâm, cô sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không có xiềng xích, không có sự đọa đày, giống như hình ảnh con chim tự do bay lượn trên bầu trời. Lạc Oán quay đầu nhìn lại ngôi làng Đào Trang u tối chìm trong bóng đêm lần cuối. Cô bé hít một hơi thật sâu khí trời tự do, dù lòng vẫn còn nặng trĩu những nỗi sợ hãi, nhưng niềm hy vọng vào một cuộc sống mới đã rực cháy trong tim. Cô bé thì thầm: “Ta sẽ bay…”
Ánh trăng rót mật lên những cánh đồng hoang vu, vẽ nên một con đường mờ ảo trải dài vô tận. Lạc Oán bước đi, từng bước chân tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng một ý chí kiên cường không gì lay chuyển. Cô bé đang thực sự rũ bỏ quá khứ đầy tủi nhục, một quá khứ nơi cô bị giam cầm trong cái bóng của nỗi đau và sự bất lực. Mỗi bước chân là một lời thề, một lời hứa với chính mình về một tương lai không còn xiềng xích, một cuộc đời được làm chủ. “Lạc Oán… oán nghiệp này, ta sẽ tự mình hóa giải,” cô bé thì thầm, giọng nói pha lẫn sự quyết tâm cháy bỏng và một chút run rẩy của nỗi sợ hãi còn sót lại. Trái tim cô bé đập rộn ràng, không phải vì sợ hãi, mà là sự thôi thúc mãnh liệt muốn khám phá, muốn tìm kiếm sự tự do mà cô hằng mơ ước. Cô bé ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những lời nhắc nhở về một thế giới rộng lớn ngoài kia, một thế giới mà cô bé tin rằng mình có thể tìm thấy hy vọng và con đường riêng. Cô bé siết chặt mảnh vải thêu hình con chim trong lòng bàn tay, hình ảnh đó là minh chứng cho khát vọng bay cao, bay xa, thoát khỏi chốn bùn lầy Đào Trang.
Bóng đêm dần nhường chỗ cho ráng hồng ban mai, nhuộm vàng những ngọn cỏ úa bên đường. Lạc Oán bước qua bìa rừng, nơi những tán cây cổ thụ vươn mình che khuất ánh mặt trời. Cô bé hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành, không còn mùi ẩm mốc, không còn mùi khói bếp quẩn quanh của ngôi làng Đào Trang. Phía trước là một con đường mòn nhỏ, ít người qua lại, dẫn lối đến một vùng đất lạ lẫm. Cô bé không biết đích đến của mình là đâu, chỉ biết rằng mình phải đi, phải bước tiếp. Mỗi tảng đá, mỗi gốc cây đều trở thành một thử thách, một phép thử cho sự kiên trì của cô bé. Cô bé nhớ lại những lời cha mình từng nói, những lời sỉ nhục về thân phận con gái, về việc cô sẽ sớm bị bán đi để đổi lấy vài đồng bạc. Giờ đây, những lời đó như ngọn lửa thôi thúc cô bé phải chứng minh rằng mình không phải là món hàng, rằng cô có giá trị, có thể tự quyết định số phận mình. Cô bé nhớ lại hình ảnh mẹ, Trường Ninh công chúa, người phụ nữ có đôi mắt chứa đựng cả một vũ trụ uất hận, nhưng vẫn luôn cố gắng truyền cho cô bé hơi ấm, sự quan tâm hiếm hoi. Mẹ đã trao cho cô mảnh vải thêu con chim, một lời gửi gắm về tự do.
Lạc Oán nhìn xuống đôi chân trần đang bước đi trên sỏi đá. Đôi chân ấy đã trải qua biết bao nhiêu tủi nhục, bao nhiêu lần bị giẫm đạp. Nhưng giờ đây, chúng đang bước đi trên con đường dẫn đến tương lai. Cô bé siết chặt nắm tay, cảm nhận từng thớ thịt căng lên vì quyết tâm. “Ta sẽ không để ai định đoạt số phận ta nữa,” cô bé thầm nhủ, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng Lạc Oán đã sẵn sàng đối mặt. Cô bé tin vào sức mạnh của bản thân, tin vào khát vọng tự do cháy bỏng trong tim.
Khi ánh nắng ban mai chiếu rọi, Lạc Oán bước ra khỏi bóng tối của khu rừng, bước vào một cánh đồng bát ngát. Xa xa, thấp thoáng những mái nhà lợp ngói, đó là một ngôi làng khác, một nơi mà cô bé chưa từng đặt chân tới. Lạc Oán dừng lại, nhìn về phía ấy với ánh mắt đầy hy vọng và một chút dè dặt. Cô bé biết, con đường phía trước không chỉ có tự do, mà còn có những thử thách mới, những con người mới. Nhưng cô bé không còn là cô bé Lạc Oán ngày nào, sợ hãi và bất lực. Cô bé giờ đây là một người phụ nữ trẻ, mang trong mình ý chí sắt đá và khát vọng vươn lên. Cô bé hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mang theo hương lúa chín thoang thoảng. Cô bé mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, tự tin. “Ta sẽ bắt đầu hành trình của mình,” cô bé nói, giọng nói vang lên đầy mạnh mẽ. Cô bé bắt đầu bước đi, hướng về phía ngôi làng xa xôi, mang theo trong tim ngọn lửa của sự quyết tâm và niềm tin vào một tương lai tươi sáng. Cô bé biết, cuộc đời mình sẽ không còn là những chuỗi ngày tù túng, mà sẽ là một hành trình đầy ý nghĩa, nơi cô có thể tự do bay lượn như chú chim trong mảnh vải thêu của mẹ.
Giờ đây, đứng giữa cánh đồng bao la dưới ánh ban mai rực rỡ, Lạc Oán cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong chính mình. Cái tên “Lạc Oán” mà Hoàng Thái Hậu ban cho cô bé, mang theo gánh nặng của “oán nghiệp”, giờ đây dường như đã không còn là một lời nguyền. Nó đã trở thành động lực, là ngọn lửa thôi thúc cô bé tìm kiếm sự giải thoát, tìm kiếm con đường hóa giải mọi oan trái. Cô bé không còn là nạn nhân của hoàn cảnh, mà là người làm chủ hành trình của mình. Mỗi bước chân trên thảm cỏ xanh mướt là một sự khẳng định, một lời tuyên bố với thế giới rằng cô bé Lạc Oán đã bắt đầu cuộc đời mới, một cuộc đời mà cô sẽ tự tay kiến tạo, không để bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào có thể giam cầm. Những giọt sương mai còn đọng trên lá cây lấp lánh như những viên ngọc quý, phản chiếu hình ảnh một Lạc Oán đầy kiên định và tràn đầy sức sống. Cô bé biết, con đường phía trước còn rất dài, còn tiềm ẩn nhiều bất trắc, nhưng cô bé không còn sợ hãi. Bởi lẽ, cô đã tìm thấy thứ quý giá nhất: niềm tin vào chính mình và khát vọng tự do mãnh liệt.
Lạc Oán ngẩng đầu, nhìn về phía chân trời. Nơi đó, những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ, như những lời hứa về một tương lai tươi đẹp. Cô bé mỉm cười, nụ cười mang theo sự thanh thản và ý chí quyết thắng. Cô bé biết rằng, dù cho cuộc đời có ném vào cô những thử thách nào đi chăng nữa, cô cũng sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua. Bởi lẽ, trong tim cô luôn có hình ảnh của mẹ, có lời khuyên của mẹ, và có khát vọng tự do cháy bỏng. Lạc Oán khẽ bước đi, từng bước chân vững chãi tiến về phía trước, hòa mình vào thiên nhiên bao la, sẵn sàng đón nhận tất cả những gì cuộc đời ban tặng. Cô bé đã sẵn sàng bay, bay thật cao, thật xa, thoát ly khỏi mọi ràng buộc và tìm thấy chính mình.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

