3 cô con gá::i bất hiếu muốn chiếm đoạt ngôi nhà 3 tỷ mà nhẫn tâm làm điều này với mẹ mình…và cái kết rùng mình!
bà Tâm, suốt đời lam lũ nuôi ba cô con gái khôn lớn: Hoa, Lan và Cúc. Chồng mất sớm, một tay bà vừa làm mẹ, vừa làm cha, vất vả tảo tần từng bữa cơm, từng manh áo để các con được ăn học nên người.
Thời gian trôi qua, ba cô con gái lần lượt lấy chồng, lập nghiệp ở thành phố. Bà Tâm ở lại quê sống trong căn nhà nhỏ, chờ các con về thăm. Nhưng rồi năm này qua năm khác, chỉ còn những cuộc điện thoại thưa thớt. Một ngày, bà Tâm bị tai biến nhẹ, không thể sống một mình. Bà gọi cho ba cô con gái, mong được về sống cùng một trong số họ.
Sau một hồi bàn bạc, ba chị em quyết định bán căn nhà ở quê của mẹ lấy tiền chia ba, rồi thay phiên nhau nuôi mẹ mỗi người ba tháng. Những tưởng sẽ được chăm sóc đàng hoàng, nhưng thực tế lại cay nghiệt hơn bà nghĩ.
Ở nhà Hoa, bà bị coi như người giúp việc: dậy sớm nấu cơm, trông cháu, còn bị mắng khi làm rơi đồ. Ở nhà Lan, bà phải ở trong kho, vì “nhà chật không có phòng riêng”. Ở nhà Cúc, con gái út từng yêu thương mẹ nhất, nhưng nay cũng viện lý do công việc bận rộn để thuê giúp việc chăm mẹ – nhưng là một cô gái lạnh lùng, hay cáu gắt.
Một hôm, ba chị em tụ họp lại, bàn với nhau rằng cuộc sống quá vất vả, không ai có thể “gánh vác” mẹ được nữa. Họ đưa ra quyết định cuối cùng: đưa mẹ vào viện dưỡng lão. Khi bà Tâm nghe tin, bà lặng người, không nói gì, chỉ gật đầu. Hôm rời khỏi nhà, bà đưa cho ba cô con gái một chiếc hộp cũ, nói là món quà cuối cùng bà để lại….xem thêm dưới bình luận
Chiếc xe của viện dưỡng lão vừa khuất dạng, bỏ lại ba cô con gái đứng sững sờ trong phòng khách vắng lặng. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, chiếc hộp mà Bà Tâm vừa trao vẫn nằm đó, im lìm và đầy bí ẩn. Hoa là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cô cau mày, liếc nhìn chiếc hộp với vẻ khó chịu.
“Không biết mẹ già để lại cái gì nữa,” Hoa càu nhàu, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. “Có khi là mấy món đồ cũ rích, lôi thôi. Chắc chẳng có giá trị gì.”
Lan đứng cạnh đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua chiếc hộp nhưng không hề có chút cảm xúc nào. “Chẳng lẽ lại là giấy tờ nhà cửa? Nhưng mình đã bán hết rồi mà.”
Cúc, đứa em út, vẫn còn giữ vẻ trầm ngâm hơn một chút, nhưng sự tò mò ích kỷ đã nhanh chóng lấn át mọi suy nghĩ khác. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, lòng tự hỏi không biết bên trong có thể là thứ gì. Dù ba chị em đều tỏ ra thờ ơ, không mấy quan tâm đến món quà cuối cùng của mẹ, nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn có một chút xíu khao khát về giá trị vật chất tiềm ẩn của nó. Cái hộp cũ kỹ, có lẽ chẳng đáng giá gì, nhưng biết đâu… biết đâu lại là một bất ngờ nhỏ mà họ đã bỏ qua.
Vài ngày sau, ba chị em Hoa, Lan, Cúc tụ họp tại Nhà Lan. Chiếc hộp cũ vẫn nằm im lìm trên chiếc bàn trà, như một vật kỷ niệm bị lãng quên. Căn phòng im ắng hơn thường lệ, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng gió xào xạc ngoài cửa sổ.
Lan nhấc chiếc hộp lên, cảm nhận trọng lượng nhẹ bẫng của nó. Cô khẽ lắc nhẹ, âm thanh lạch cạch bên trong càng khiến vẻ nghi ngờ hiện rõ trên gương mặt.
“Để xem bên trong có gì,” Lan nói, giọng điệu xen lẫn sự thờ ơ và một chút hy vọng mong manh. Cô buông một câu mỉa mai, “Hy vọng không phải thứ vô dụng nào đó. Mẹ già rồi, chắc giữ toàn đồ linh tinh.”
Hoa khoanh tay trước ngực, nheo mắt nhìn. “Biết đâu là mấy cái giấy tờ đất đai ngày xưa, nhưng mà chúng ta đã bán hết rồi còn đâu.” Cô ta buột miệng.
Cúc im lặng, nhưng ánh mắt không rời khỏi chiếc hộp. Cô ta muốn biết, không phải vì tình cảm mà vì tò mò về bất kỳ giá trị tiềm ẩn nào.
Lan không nói thêm lời nào, dùng tay cạy nhẹ chiếc khóa gài đã cũ kỹ. Nắp hộp bật mở. Ba chị em đồng loạt cúi xuống nhìn vào bên trong.
Chiếc hộp chứa đựng những món đồ kỷ vật đã cũ kỹ, sờn màu theo thời gian: một chiếc lược gỗ gãy một vài răng, một chiếc trâm cài tóc đã xỉn màu, vài tấm ảnh đen trắng chụp Bà Tâm thời trẻ. Dưới lớp những kỷ vật tưởng chừng vô giá trị ấy là một bức thư tay đã úa màu, phong bì mỏng manh như muốn tan ra trong không khí. Và nằm gọn gàng bên cạnh bức thư là một chiếc chìa khóa nhỏ nhắn, bằng kim loại đã bạc màu, tỏa ra một vẻ bí ẩn lạ thường.
Lan vươn tay, đầu ngón tay lướt qua những món đồ cũ kỹ, rồi dừng lại ở bức thư và chiếc chìa khóa. Một sự im lặng bao trùm cả căn phòng. Ba chị em nhìn nhau, đôi mắt lộ rõ vẻ thất vọng khi nhìn thấy những món đồ cũ kỹ, nhưng cũng thấp thoáng sự tò mò khó hiểu trước bức thư và chiếc chìa khóa.
Cúc vươn tay, những ngón tay run run chạm vào phong bì mỏng manh. Cô không chần chừ, cẩn thận rút bức thư úa màu ra khỏi phong bì. Ánh mắt Hoa và Lan dán chặt vào từng cử động của Cúc, sự thất vọng ban nãy dần nhường chỗ cho vẻ tò mò khó tả.
Cúc bắt đầu đọc, giọng cô ban đầu chỉ là một tiếng thì thầm, sau đó rõ ràng hơn, như thể muốn mỗi từ ngữ thấm vào không khí nặng nề trong căn phòng. Nét chữ của Bà Tâm, dù đã phai mờ theo năm tháng, vẫn đầy đủ tình cảm và sự cẩn trọng.
“Mẹ biết các con vất vả,” Cúc đọc, giọng cô khẽ run lên, “nên mẹ không trách. Mẹ biết mình không còn nhiều thời gian, và mẹ cũng không muốn làm gánh nặng cho các con nữa.”
Lan đảo mắt, có vẻ khó chịu với những lời lẽ “bi lụy” này, nhưng Hoa lại nheo mắt, lắng nghe kỹ hơn. Cúc tiếp tục.
“Món quà này là tất cả những gì mẹ còn lại… không phải là tài sản vật chất mà các con vẫn nghĩ đến. Mẹ đã để lại một thứ quý giá hơn nhiều, thứ mà các con đã bỏ quên. Chiếc chìa khóa này sẽ mở ra sự thật, và cũng là khởi đầu cho một cuộc sống mới, nếu các con biết trân trọng.”
Cúc ngừng lại, đôi mắt cô ráo hoảnh nhìn vào bức thư. Một sự im lặng nặng nề bao trùm. Hoa và Lan nhìn nhau, rồi lại nhìn Cúc, vẻ mặt bối rối. Câu nói của Bà Tâm về “món quà không phải tài sản vật chất” và “sự thật” khiến họ không khỏi thắc mắc. Một chút tội lỗi len lỏi trong ánh mắt họ khi nhớ lại cách họ đã đối xử với Bà Tâm, nhưng nó nhanh chóng bị che lấp bởi sự tò mò mãnh liệt về ý nghĩa thực sự của bức thư và chiếc chìa khóa bí ẩn. Họ muốn biết, rốt cuộc, Bà Tâm đã để lại cái gì.
Cúc nuốt khan, tầm mắt di chuyển xuống cuối bức thư. Nét chữ của Bà Tâm càng về cuối càng trở nên run rẩy hơn, như thể bà đã dồn hết sức lực để viết những lời cuối cùng.
“Mẹ vẫn nhớ những ngày các con còn bé, cả ba chị em cùng nắm tay mẹ ra vườn hái ổi, cười đùa vang cả một góc quê. Lúc đó, mẹ chỉ mong thời gian ngừng lại, để mẹ có thể ôm ấp các con mãi mãi trong vòng tay này.” Giọng Cúc nghẹn lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Hoa và Lan im lặng, những hình ảnh tuổi thơ ùa về, gợi lên cảm giác xao xuyến khó tả.
“Mẹ biết, cuộc sống sau này đã kéo chúng ta ra xa. Mẹ không trách, chỉ mong các con luôn nhớ về tình yêu mà mẹ dành cho ba chị em. Tình yêu đó không bao giờ thay đổi, dù có chuyện gì xảy ra.” Cúc tiếp tục đọc, lời Bà Tâm như một lời thì thầm đầy tiếc nuối.
Rồi, giọng cô đọc lớn hơn, đôi mắt mở to khi chạm đến dòng cuối cùng. “Chiếc chìa khóa này là của một nơi mẹ đã cất giữ bí mật cuối cùng cho các con. Hãy đến căn nhà ở quê của chúng ta, các con sẽ hiểu.”
Cúc ngừng lại, đôi mắt cô dán chặt vào dòng chữ cuối cùng, rồi từ từ ngước lên nhìn Hoa và Lan. Hai chị gái cũng sững sờ không kém, vẻ mặt bối rối.
“Bí mật gì chứ?” Hoa cau mày, giọng đầy nghi ngờ.
Lan lắc đầu, ánh mắt hoang mang. “Căn nhà ở quê? Mẹ nói gì vậy? Chẳng lẽ…”
Ba chị em nhìn nhau, một làn sóng tò mò xen lẫn hoài nghi lan tỏa trong căn phòng. Bí mật mà Bà Tâm nhắc đến là gì? Và chiếc chìa khóa đó, rốt cuộc sẽ mở ra điều gì tại căn Nhà ở quê mà họ đã bỏ quên bấy lâu nay?
Sự im lặng bao trùm căn phòng một lúc lâu, chỉ còn tiếng thở dốc đầy lo lắng của Cúc và ánh mắt dò xét của Hoa, Lan. Cái “bí mật cuối cùng” và “tài sản gì đó” dần hiện rõ trong tâm trí mỗi người, biến sự hoài nghi ban đầu thành một khao khát mãnh liệt.
Hoa là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng cô sắc lạnh, đôi mắt lóe lên vẻ toan tính. “Bí mật gì chứ? Chắc chắn là có gì đó mờ ám. Bà Tâm đã giấu chúng ta cái gì?”
Lan gật đầu lia lịa, khuôn mặt từ hoang mang chuyển sang tham lam. “Đúng vậy! Mẹ vẫn còn căn Nhà ở quê mà, tuy cũ nhưng nếu sửa sang lại cũng có giá trị. Mà mẹ còn nói ‘bí mật cuối cùng’, không lẽ là…” Lan ngừng lại, nuốt khan, ánh mắt đảo quanh như đang cân nhắc.
Cúc nhìn chiếc chìa khóa nhỏ trong tay, lòng cô vừa nặng trĩu vừa bị cuốn hút bởi ý nghĩ về một tài sản tiềm ẩn. Cô vẫn còn nhớ những lời Bà Tâm viết, nhưng giờ đây, suy nghĩ về giá trị vật chất dường như đã lấn át tất cả. “Chiếc chìa khóa này… vậy là mẹ muốn chúng ta về đó?”
Hoa bật cười khẩy, nụ cười đầy mỉa mai. “Kiểu gì cũng phải xem mẹ giấu giếm cái gì, không khéo lại là tài sản gì đó mà chúng ta chưa biết. Nhà ở quê đó, giờ cũng không phải ít tiền đâu. Ba tỷ chứ ít ỏi gì.” Cô vỗ nhẹ vào vai Cúc, ánh mắt ra hiệu. “Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này.”
Lan lập tức tán thành. “Đúng vậy! Dù sao cũng phải đi một chuyến. Ai biết được mẹ giấu vàng, bạc, hay thậm chí là sổ đỏ của mảnh đất nào đó quý giá thì sao?”
Cúc do dự một chút, những lời cuối thư của Bà Tâm vẫn văng vẳng bên tai, nhưng sự cám dỗ từ “tài sản” hay “bí mật” quá lớn. Hơn nữa, cô không muốn bị Hoa và Lan bỏ lại một mình, lỡ mất phần lợi ích. Cô chậm rãi gật đầu. “Vậy thì… chúng ta đi thôi.”
Quyết định đã được đưa ra. Ba chị em nhanh chóng sắp xếp hành lý. Không còn dáng vẻ ưu tư, buồn bã của buổi sáng, thay vào đó là sự gấp gáp, tính toán hiện rõ trên từng khuôn mặt. Họ vội vã xuống phố, thuê một chiếc taxi lớn để chở cả ba về Nhà ở quê. Khi chiếc xe lăn bánh, Hoa ngồi ở ghế trước, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nhẩm tính giá trị của căn nhà 3 tỷ và những gì có thể ẩn chứa bên trong. Lan và Cúc ngồi phía sau, cũng không ngừng thì thầm, bàn tán về khả năng “trúng lớn”. Gương mặt họ, vừa háo hức vừa đầy vẻ tham lam, hướng về phía con đường dẫn đến căn nhà cũ kỹ, nơi một bí mật chưa được hé lộ đang chờ đợi.
Chiếc taxi dừng lại trước cổng Nhà ở quê. Căn nhà cũ kỹ, tường vôi bong tróc, những mảng rêu xanh loang lổ như một bức tranh buồn bã. Cánh cổng sắt đã gỉ sét, nghiêng hẳn sang một bên, tạo ra một tiếng kẽo kẹt rợn người khi Hoa dùng hết sức đẩy nó ra. Khác hẳn với hình ảnh ấm cúng mà họ từng nhớ, giờ đây, ngôi nhà trông tiêu điều, lạnh lẽo đến lạ thường.
Ba chị em bước xuống xe, bụi đất cũ kỹ từ sân bay vào mặt, gợi lên một cảm giác xa lạ. Hoa nhanh chóng rút chiếc chìa khóa trong túi xách, tiếng tra chìa vào ổ và mở khóa cửa chính vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, để lộ một khoảng tối sâu hun hút bên trong.
Họ bước vào, ánh sáng yếu ớt từ ngoài hắt vào chỉ đủ để thấy những tấm rèm cửa đã cũ nát, rách rưới. Bụi bặm phủ kín mọi ngóc ngách, trên nền nhà, trên những mảnh đồ đạc còn sót lại. Không khí ẩm mốc, lạnh lẽo phả vào mặt, mang theo mùi của sự bỏ hoang và cô độc. Không còn tiếng cười nói, không còn mùi thức ăn quen thuộc, căn nhà giờ đây trống trải đến đáng sợ.
Cúc nhìn quanh, lòng cô bỗng chùng xuống. Cô hình dung ra Bà Tâm đã từng sống ở đây một mình, trong cái không gian u ám và vắng lặng này, sau khi họ rời đi và bỏ mặc bà. Một nỗi cô đơn lạnh buốt từ căn nhà dường như lan tỏa vào tâm hồn Cúc. Cô cảm thấy một sự hối lỗi nho nhỏ len lỏi qua sự háo hức ban đầu.
“Ôi dào, nhìn nhà cửa tồi tàn thế này, mẹ sống làm sao được chứ?” Lan càu nhàu, nhưng ánh mắt cô vẫn không ngừng dò xét xung quanh, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó ẩn giấu dưới lớp bụi.
Hoa phẩy tay xua đi cái cảm giác nặng nề. “Kệ đi, tìm cái cần tìm trước đã. Chắc chắn mẹ đã giấu thứ gì đó ở đây.” Cô kéo mạnh tay Cúc, đôi mắt lóe lên sự sốt ruột. “Đừng có đứng ngây ra đó nữa, mau đi tìm đi!”
Cúc giật mình, ý nghĩ về Bà Tâm nhanh chóng bị xua tan bởi sự thúc giục của hai chị. Cô thở dài một tiếng, miễn cưỡng theo bước Hoa và Lan, bắt đầu cuộc tìm kiếm hỗn loạn trong căn nhà cũ kỹ, nơi mà có lẽ, chỉ còn lại những ký ức đau buồn và một “bí mật” đang chờ được khám phá.
Ba chị em bắt đầu cuộc tìm kiếm hỗn loạn. Hoa sục sạo trong phòng khách, lật tung từng tấm khăn trải bàn cũ kỹ, gạt mạnh những chồng báo đã úa vàng. Lan đi vào bếp, mở từng ngăn tủ rỗng tuếch, mùi ẩm mốc xộc lên khó chịu. Cúc, với vẻ miễn cưỡng hơn, chỉ dám đảo mắt qua những vật dụng còn sót lại trong phòng ngủ của Bà Tâm. Căn nhà vốn đã tiêu điều, giờ càng trở nên bừa bộn dưới bàn tay tìm kiếm vội vã của họ.
“Có thấy gì không?” Hoa gắt lên từ phòng khách, giọng đầy sốt ruột.
“Không có gì cả! Toàn là đồ linh tinh thôi!” Lan đáp lại từ bếp, tiếng xoong nồi va vào nhau loảng xoảng.
Cúc đi vào phòng thờ, nơi có bàn thờ gia tiên và những bức ảnh cũ. Cô nhìn lên bàn thờ, rồi ánh mắt lướt xuống sàn nhà. Dưới một tấm chiếu cũ kỹ, cô nhận ra những vết xước lạ trên ván gỗ. Lan, vừa đi ngang qua, cũng chú ý. Cô quỳ xuống, dùng tay gỡ tấm chiếu, để lộ ra những đường cắt ghép thô sơ trên sàn.
“Cái gì đây?” Lan lẩm bẩm, dùng móng tay cạy mạnh vào một mép ván. Một miếng ván gỗ bật lên, lộ ra một khoảng trống nhỏ bên dưới.
Hoa nghe tiếng động lạ, liền chạy vội vào. Cô nhìn xuống khoảng trống, nơi có một chiếc rương gỗ nhỏ, cũ kỹ, phủ đầy bụi. Tim cô đập thình thịch.
“Tìm thấy rồi! Chắc chắn là ở đây!” Hoa hồ hởi reo lên, giọng nói vang vọng khắp căn nhà im ắng, xua tan không khí u ám ban nãy.
Cúc cũng tiến lại gần, nhìn chiếc rương với ánh mắt đầy tò mò và một chút sợ hãi. Ba chị em đứng sát lại, mắt dán chặt vào chiếc rương. Nó không quá lớn, chỉ bằng một chiếc hộp đựng trang sức, nhưng lại nặng trịch một cách bất thường. Những họa tiết chạm khắc trên mặt rương đã mờ đi theo thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ cổ kính, bí ẩn.
Họ nhìn nhau, những ánh mắt lấp lánh sự phấn khích và tham lam. Hoa vươn tay ra, những ngón tay run run chạm vào nắp rương, rồi từ từ mở khóa. Tiếng kim loại cũ kỹ khẽ kẽo kẹt trong không gian tĩnh mịch.
Hoa hít một hơi thật sâu, từ từ nâng nắp rương lên. Tiếng cọt kẹt yếu ớt của bản lề cũ kỹ vang lên, rồi nắp rương bật mở hoàn toàn. Ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ rọi vào, soi rõ những gì bên trong. Ba chị em cúi sát xuống, ánh mắt háo hức chuyển thành ngạc nhiên, rồi dần dần là thất vọng não nề.
“Cái gì đây?” Lan là người đầu tiên lên tiếng, giọng đầy vẻ hụt hẫng, không giấu được sự tức giận. “Không phải tiền sao? Hay vàng bạc gì cả?”
Bên trong chiếc rương nhỏ không hề có một thỏi vàng hay một cọc tiền nào như họ đã mơ tưởng. Chỉ là một tập giấy tờ cũ đã ố màu thời gian, vài ba bức ảnh gia đình chụp Bà Tâm thời trẻ và ba chị em lúc còn nhỏ, và một cuốn sổ bìa da đã bong tróc, có vẻ là nhật ký. Mùi giấy cũ và hơi ẩm xộc lên, phảng phất sự mục nát.
Hoa cau mày, thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt. “Trời ạ, cứ tưởng là kho báu gì cơ chứ! Đúng là già rồi lẩm cẩm, chỉ giữ mấy thứ vô dụng này!” Cô cằn nhằn, dùng đầu ngón tay khẩy nhẹ vào tập giấy tờ. Sự háo hức ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ bực bội.
Cúc im lặng nhìn vào chiếc rương. Dù thất vọng, cô vẫn có chút tò mò về những món đồ cũ kỹ này. Cô nhìn chằm chằm vào cuốn sổ nhật ký đã ố vàng.
“Chắc mẹ giấu kỷ niệm gì đó thôi.” Lan nói, giọng vẫn còn chút khó chịu, vẻ mặt cau có. “Chẳng có giá trị gì đâu.”
Nhưng ánh mắt của Cúc vẫn không rời cuốn sổ. Cô nhẹ nhàng đưa tay ra, gạt qua mấy bức ảnh đã phai màu, chạm vào bìa cuốn nhật ký. Nó nặng trịch và lạnh lẽo. Nét chữ viết tay nhỏ nhắn trên bìa đã mờ nhạt theo thời gian.
“Nhật ký…” Cúc lẩm bẩm, cầm cuốn sổ lên. Những trang giấy bên trong đã ngả vàng, có vẻ là của Bà Tâm. Một thoáng cảm xúc lạ lướt qua trong lòng cô.
Hoa và Lan liếc nhìn nhau. Dù vẻ thất vọng vẫn còn đó, sự tò mò về những gì Bà Tâm đã viết trong cuốn nhật ký lại trỗi dậy mạnh mẽ. Họ chưa từng nghĩ rằng mẹ mình lại có một cuốn nhật ký.
“Đọc thử xem.” Hoa thúc giục, ánh mắt sắc sảo. “Biết đâu lại có manh mối gì về nhà cửa hay tài sản khác. Mẹ giấu kỹ thế này, chắc không phải chuyện tầm thường đâu.”
Lan cũng gật đầu, hơi nghiêng người về phía Cúc, chờ đợi. Cúc khẽ thở dài, cảm nhận sức nặng của cuốn sổ trong tay, rồi từ từ mở cuốn nhật ký ra, để lộ những dòng chữ đầu tiên.
Cúc khẽ thở dài, cảm nhận sức nặng của cuốn sổ trong tay, rồi từ từ mở cuốn nhật ký ra, để lộ những dòng chữ đầu tiên. Trang giấy đã ố vàng, nét chữ mềm mại nhưng dứt khoát của Bà Tâm hiện ra. Cúc bắt đầu đọc, giọng cô nhỏ dần, rồi nghẹn lại.
“Ngày mười lăm tháng sáu… Hôm nay là sinh nhật Hoa. Mẹ đã gom góp mãi mới đủ tiền mua cho con một chiếc váy mới. Nhìn con bé cười rạng rỡ khi nhận quà, bao nhiêu mệt mỏi trong mẹ tan biến hết. Chỉ mong các con lớn lên khỏe mạnh, vui vẻ…”
Hoa giật mình khi nghe tên mình. Ánh mắt cô nheo lại, vẻ mặt cau có ban nãy đã cứng lại, nhưng sâu thẳm bên trong, một cảm giác khó chịu len lỏi. Lan thì chớp mắt liên hồi, đôi môi mím chặt.
Cúc đọc tiếp, giọng cô run nhẹ. “Tháng mười một năm ấy… Lan bị viêm phổi. Mẹ thức trắng đêm bế con, sợ con bé lạnh. Tiền thuốc men, tiền viện phí như núi. Mẹ đã phải bán đi chiếc nhẫn kỷ vật của ông ngoại để lo cho con. Chỉ cần các con qua khỏi, mẹ không tiếc gì hết.”
Nghe đến đó, Lan như bị kim châm vào tim. Cô bất giác đưa tay che miệng, đôi mắt ráo hoảnh chợt hoe đỏ. Chiếc nhẫn kỷ vật… cô đã hoàn toàn quên mất chuyện đó. Một dòng ký ức xa xăm ùa về, mờ nhạt, nhưng đủ để khiến cô cảm thấy một sự day dứt không tên. Hoa cũng lặng người, đôi mắt dáo dác nhìn quanh như muốn tránh né những lời đó.
Cúc tiếp tục đọc, những dòng chữ dường như cứa vào lòng họ, từng chút một. “Ngày hai mươi tháng tư… Cúc vào lớp Một. Nhìn con bé mặc bộ đồng phục trắng tinh, xách cặp đến trường, mẹ thấy lòng mình ấm áp lạ lùng. Ba chị em, ba bông hoa của mẹ. Dù cực khổ đến mấy, mẹ cũng sẽ cố gắng để các con không thua kém bạn bè.”
Giọng Cúc chùng xuống. Cô nhớ lại những ngày thơ ấu, nhớ lại những bữa cơm đạm bạc nhưng luôn đủ đầy, những bộ quần áo được may vá cẩn thận. Tất cả đều là sự hy sinh thầm lặng của Bà Tâm. Cuốn nhật ký là cả một dòng ký ức, ghi lại những tháng ngày Bà Tâm một mình gồng gánh, nuôi nấng ba chị em khôn lớn, những lời yêu thương, những nỗi lo toan mà họ chưa từng biết đến.
Một cảm giác nghèn nghẹn dâng lên trong lòng Cúc. Cô ngước nhìn Hoa và Lan. Hai người chị cũng đang nhìn chằm chằm vào cuốn nhật ký, ánh mắt họ không còn sự háo hức hay tức giận ban đầu, thay vào đó là sự bàng hoàng và một nỗi trống rỗng khó tả. Những lời Bà Tâm viết, chân thật và đầy tình yêu thương, như một lưỡi dao sắc bén, từ từ cứa vào lớp vỏ bọc vô tâm của họ. Họ bắt đầu cảm nhận được sự day dứt.
Cúc lật trang nhật ký tiếp theo. Nét chữ của Bà Tâm giờ đây run rẩy hơn, nhưng vẫn chứa đựng nỗi lòng chất chứa. Cúc đọc, giọng cô ngày càng nhỏ dần, nghẹn lại.
“Ngày mười lăm tháng hai… Tết đã qua được mấy ngày. Mẹ ngồi một mình trong căn nhà vắng. Hoa gọi điện hỏi thăm, nói bận công việc không về được. Lan thì gửi chút tiền về, Cúc cũng vậy. Mẹ không cần tiền, mẹ chỉ cần các con về bên mẹ thôi. Căn nhà rộng lớn thế này mà sao thấy cô quạnh quá đỗi. Nhìn sang nhà hàng xóm, con cháu tề tựu đông vui, lòng mẹ lại tủi thân.”
Hoa nghe vậy, đôi mắt cô dao động mạnh. Cô nhớ lại những lần về thăm mẹ chỉ là qua loa, vội vã, những cuộc gọi điện thoại ngắn ngủi chỉ để hoàn thành trách nhiệm. Lan cũng cúi gằm mặt, đôi vai khẽ run.
Cúc tiếp tục đọc, những dòng chữ thấm đẫm nỗi buồn của Bà Tâm như cứa vào lòng người nghe. “Ngày hai mươi tháng sáu… Hôm nay là ngày giỗ cha các con. Mẹ tự tay làm mấy món cha thích, rồi thắp hương một mình. Giá như có các con ở đây, thắp cho cha một nén nhang, mẹ cũng đỡ hiu quạnh. Giờ đây, các con đều đã lớn khôn, có gia đình riêng. Mẹ hiểu các con bận rộn, nhưng mẹ cứ nghĩ mãi, không biết đến bao giờ mẹ mới lại được thấy cả ba đứa cùng về thăm nhà. Mẹ chỉ mong được nhìn thấy các con một lần nữa thôi…”
Đọc đến đây, giọng Cúc vỡ òa, nước mắt cô tuôn như suối. Lan bật khóc nức nở, che mặt lại. Nhưng Hoa… Hoa đột ngột lặng phắc. Toàn thân cô cứng đờ, ánh mắt dại đi nhìn vào cuốn nhật ký, không còn phản ứng gì nữa. Những lời của Bà Tâm, câu nói “Mẹ chỉ mong được nhìn thấy các con một lần nữa thôi…” như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào trái tim cô. Một nỗi hối hận khổng lồ, đau đớn và tê tái, từ từ dâng lên, nuốt chửng lấy cô. Cô đã làm gì vậy? Cô đã bỏ rơi mẹ mình cô đơn đến mức nào? Một cảm giác tội lỗi nặng nề đè lên lồng ngực Hoa, khiến cô nghẹt thở.
Cúc, với đôi tay run rẩy, lật thêm trang nhật ký. Nước mắt vẫn giàn giụa trên má cô, nhưng dường như có một sức mạnh vô hình nào đó thôi thúc cô phải đọc tiếp, phải đối mặt với sự thật tàn khốc. Hoa vẫn đứng đó, thân thể cứng đờ như một bức tượng. Lan nức nở, tiếng khóc của cô xé toang sự tĩnh lặng trong căn phòng.
Cúc hít một hơi thật sâu, giọng run run đọc những dòng chữ tiếp theo:
“Ngày mười tháng chín… Các con nói chuyện bán nhà. Hoa nói căn nhà ở quê quá rộng, không ai ở, để phí. Lan thì bảo tiền bán nhà có thể giúp các con làm ăn. Cúc im lặng, nhưng ánh mắt con cũng đồng tình. Mẹ nghe hết. Mẹ không nói gì, chỉ ngồi nhìn di ảnh cha các con. Ngôi nhà này là nơi mẹ và cha đã xây dựng, nơi các con lớn lên. Nó không chỉ là gạch ngói, mà là cả một đời người. Nhưng có lẽ, với các con, nó chỉ là con số 3 tỷ…”
Hoa khẽ rùng mình. Con số “3 tỷ” như một tiếng sét đánh thẳng vào tai cô. Cô nhớ lại những cuộc họp gia đình đầy căng thẳng, nơi cô và Lan đã kịch liệt thuyết phục Cúc bán đi căn “Nhà ở quê”, viện cớ là để tiện chăm sóc Bà Tâm.
Cúc tiếp tục đọc, giọng cô càng lúc càng nghẹn lại:
“Ngày hai mươi lăm tháng mười… Giấy tờ đã xong xuôi. Mẹ phải ký. Tay mẹ run rẩy, trái tim mẹ đau thắt. Lan đã nói: ‘Mẹ già rồi, ở quê một mình nguy hiểm, lên thành phố ở với tụi con còn hơn.’ Hoa thì thêm vào: ‘Bán nhà đi, mẹ có tiền để dành dưỡng già. Sau này có bệnh tật còn có mà lo.’ Những lời lẽ đó, mẹ vẫn nhớ. Nhưng mẹ biết, đó không phải là sự thật. Các con chỉ muốn bán ngôi nhà, để có tiền. Mẹ không trách các con, mẹ chỉ buồn.”
Lan đưa tay bịt miệng, tiếng nấc bật ra không kiểm soát. Lời nói của chính cô, từng câu từng chữ cay nghiệt, giờ đây quay lại đâm vào chính mình. Cô nhớ như in cái ngày mẹ phải ký vào giấy tờ chuyển nhượng, đôi mắt Bà Tâm đượm buồn nhưng không hề có một lời trách móc.
Cúc lại đọc, mắt cô nhòe đi vì nước mắt:
“Ngày mười lăm tháng mười hai… Mẹ bị tai biến nhẹ. Các con lại họp bàn. Lần này, không phải về ngôi nhà nữa, mà là về mẹ. Hoa nói mẹ cần người chăm sóc 24/24. Lan thì than thở công việc bận rộn không thể lo cho mẹ được. Rồi Cúc nói đến ‘Viện dưỡng lão’. Tim mẹ như vỡ vụn. Các con nói đó là nơi tốt nhất cho mẹ, có bác sĩ, có y tá. Nhưng mẹ biết, các con chỉ muốn đẩy mẹ đi. Mẹ nghe loáng thoáng Lan nói: ‘Đằng nào thì cũng già rồi, ở đó còn có bạn mà vui.’ Hoa thì tặc lưỡi: ‘Đỡ phải phiền phức.’ Cúc, con cũng im lặng…”
Cúc ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lan và Hoa. Nước mắt cô tuôn như suối. Cô không thể đọc tiếp được nữa. Cuốn nhật ký trượt khỏi tay Cúc, rơi xuống sàn nhà, mở ra một trang có dòng chữ to hơn, nét mực nhòe đi như thể Bà Tâm đã vừa khóc vừa viết:
“Mẹ không giận, chỉ buồn… Buồn vì những đứa con mẹ đã sinh ra, đã nuôi nấng, lại có thể đối xử với mẹ như vậy. Buồn vì tình cảm gia đình, trong mắt các con, lại có thể bị định giá bằng tiền. Mẹ không giận, chỉ buồn khi thấy các con tự tay phá bỏ đi những gì thiêng liêng nhất.”
Lan như bị đánh mạnh vào ngực. Cô bật khóc nức nở, từng tiếng nấc nghẹn ngào xé ruột gan. Lòng cô đau thắt, một nỗi ân hận tột cùng nhấn chìm cô vào vực thẳm của sự giày vò. Cô gục đầu vào đầu gối, không ngừng lẩm bẩm: “Mẹ ơi… con xin lỗi… con xin lỗi mẹ…” Hoa vẫn đứng đó, đôi mắt trống rỗng, nhưng khóe môi cô khẽ run lên, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng nỗi đau vô tận.
Cúc nhìn cuốn nhật ký nằm mở trên sàn, những dòng chữ Bà Tâm viết vẫn hiển hiện, đau đáu. Cô chậm rãi cúi xuống, đôi tay vẫn còn run rẩy vì xúc động, nhặt cuốn nhật ký lên. Ánh mắt cô dán chặt vào trang giấy cuối cùng, nơi những nét mực đã nhòe đi như thể Bà Tâm đã vừa khóc vừa viết. Một sự thôi thúc mãnh liệt khiến cô phải đọc, phải đối mặt với tận cùng sự thật.
Cúc hít một hơi thật sâu, giọng nói đã khản đặc vì khóc, nghẹn lại từng tiếng khi đọc những dòng cuối cùng:
“Món quà cuối cùng mẹ để lại cho các con không phải là tiền bạc, mà là sự thật. Mẹ muốn các con hiểu được tình yêu và sự hy sinh của mẹ, để các con sống tốt hơn, biết trân trọng những gì mình có.”
Từng lời của Bà Tâm như một nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Cúc. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa. Cuốn nhật ký trượt khỏi tay, rơi xuống thảm. Cúc gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm chặt lấy đầu, từng tiếng nấc bật ra xé lòng. Nước mắt cô lã chã tuôn rơi, hòa cùng nỗi ân hận tột cùng đang nhấn chìm cô vào vực sâu không lối thoát. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, tội lỗi và đáng khinh.
Lan và Hoa, nghe những lời cuối cùng của mẹ, cũng như bị rút hết sức lực. Lan sụp xuống, ôm chặt lấy bản thân, cơ thể run lên bần bật. Hoa, với đôi mắt trống rỗng, cuối cùng cũng không thể giữ nổi sự bình tĩnh giả tạo. Cô bật khóc thành tiếng, tiếng khóc nức nở chứa đựng sự dằn vặt, hối hận muộn màng. Cả ba chị em cùng chìm trong nỗi đau khổ tột cùng, những giọt nước mắt hòa vào nhau, mặn chát và đắng cay.
Cúc, vẫn còn quỳ sụp trên sàn nhà lạnh lẽo, vật vã trong từng tiếng nấc. Cô đưa tay vịn vào chiếc bàn gỗ cũ kỹ, cố gắng gượng dậy nhưng vô vọng. Mỗi nhịp thở đều nặng trĩu nỗi đau và sự dày vò. Cuốn nhật ký của Bà Tâm nằm chỏng chơ trên thảm, như một minh chứng không thể chối cãi cho tội lỗi của họ.
Lan lê bước tới, đôi mắt sưng húp và gương mặt nhợt nhạt. Cô nhìn quanh căn Nhà ở quê thân thuộc, giờ đây trống rỗng đến đáng sợ. Mùi hương quen thuộc của Bà Tâm đã bay đi, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người. Lan gục đầu vào vai Cúc, tiếng khóc nức nở vỡ òa. “Mẹ ơi… con xin lỗi… Con đã quá vô tâm!” Cô cảm thấy một nỗi ân hận tột cùng đang bóp nghẹt lấy trái tim mình. Tất cả những hình ảnh Bà Tâm tần tảo, chịu đựng ở Nhà Lan, ở Viện dưỡng lão, tất cả ùa về, rõ mồn một.
Hoa, người chị cả luôn cố giữ vẻ kiên cường, giờ đây cũng không thể đứng vững. Cô chầm chậm bước đến, quỳ xuống bên cạnh hai em gái. Gương mặt cô đầm đìa nước mắt, đôi môi mím chặt không nói nên lời. Nỗi hối hận như những ngọn lửa dữ dội đang thiêu đốt cô từ bên trong. “Chúng ta đã sai rồi… Sai thật rồi!” Cô thốt lên, giọng nói khản đặc vì khóc. “Chỉ vì đồng tiền mà chúng ta đã đánh mất mẹ.”
Ba chị em ôm chặt lấy nhau, những giọt nước mắt mặn chát hòa vào nỗi đau chung. Họ không còn là những người phụ nữ thành đạt, tham vọng ở Thành phố nữa, mà chỉ là những đứa con gái bé bỏng đang lạc lối trong biển tội lỗi. Cúc gục đầu vào ngực Hoa, tiếng nấc nghẹn ngào. “Em ước gì… ước gì có thể quay ngược thời gian… để làm lại tất cả.”
Lan cũng gật đầu lia lịa trong vòng tay hai chị, cơ thể run lên bần bật. “Chúng ta đã quá mù quáng, chỉ nhìn thấy ngôi Nhà 3 tỷ mà quên mất rằng tình mẹ mới là vô giá.” Lời nói của cô như một nhát dao tự đâm vào chính mình. Họ đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội để yêu thương, để bù đắp. Giờ đây, tất cả đã quá muộn màng. Nỗi ân hận, giống như một con quái vật vô hình, bóp nghẹt từng hơi thở của ba chị em, nhấn chìm họ vào một vực sâu không lối thoát.
Nỗi ân hận, giống như một con quái vật vô hình, bóp nghẹt từng hơi thở của ba chị em, nhấn chìm họ vào một vực sâu không lối thoát. Bất chợt, Hoa ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe lóe lên một tia hy vọng mong manh.
“Chúng ta phải đi!” Hoa khản đặc nói, giọng run rẩy nhưng đầy kiên quyết. “Phải đến gặp mẹ ngay lập tức!”
Lan và Cúc gật đầu lia lịa, như tìm thấy một sợi dây cứu sinh trong cơn tuyệt vọng. Không ai nói thêm lời nào, ba chị em lập tức vùng dậy, những bước chân vội vã lao ra khỏi căn Nhà ở quê. Họ gần như chạy, tâm trí chỉ hướng về một nơi duy nhất: Viện dưỡng lão.
Chiếc xe lao đi vun vút trên đường, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của Thành phố. Lan ngồi ghế phụ, hai tay siết chặt lấy nhau, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Cô nhìn ra cửa sổ, những ánh đèn đường lướt qua như xé toạc không gian, nhưng tâm trí cô vẫn chìm trong bóng tối của sự hối lỗi.
“Mẹ ơi… con đã sai rồi…” Lan nấc nghẹn, thầm thì. “Con đã quá ích kỷ, quá tàn nhẫn.”
Cúc ở ghế sau, vùi mặt vào lòng bàn tay, cơ thể run lên bần bật. Cô không dám đối diện với hình ảnh của Bà Tâm, không dám nghĩ đến những tháng ngày mẹ đã phải chịu đựng một mình nơi Viện dưỡng lão lạnh lẽo. Mỗi vòng quay của bánh xe đều là một nhát dao cứa vào lòng cô.
“Chỉ mong mẹ vẫn ổn,” Cúc thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt. “Chỉ cần mẹ vẫn còn ở đó để chúng con có cơ hội sửa sai.”
Hoa, người cầm lái, gương mặt trắng bệch nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Cô nhấn ga mạnh hơn, cố gắng vượt qua mọi chướng ngại vật trên đường. Từng khoảnh khắc trôi qua đều là sự giày vò. Hình ảnh Bà Tâm lặng lẽ nhìn về phía họ khi họ rời đi, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của mẹ, tất cả hiện về rõ mồn một.
“Chúng ta đã là những đứa con bất hiếu,” Hoa tự trách, đôi môi mím chặt. “Chỉ vì ngôi Nhà 3 tỷ mà chúng ta đã làm tan nát tình mẫu tử.”
Thời gian dường như ngưng đọng trong không gian chật hẹp của chiếc xe. Mỗi người chìm đắm trong nỗi ân hận riêng, nhưng tất cả đều chung một nỗi lo lắng đến tột cùng: liệu họ còn kịp để xin lỗi Bà Tâm hay không? Liệu mẹ có tha thứ cho những lỗi lầm không thể dung thứ của họ?
Chiếc xe lao nhanh qua những con phố quen thuộc, mỗi mét đường đi lại càng khiến lòng ba chị em thêm trĩu nặng. Cảnh tượng Bà Tâm bị đối xử lạnh nhạt ở Nhà Hoa, bị đẩy vào căn kho chật chội ở Nhà Lan, hay sự cô đơn nơi Viện dưỡng lão, tất cả như những thước phim quay chậm, ám ảnh lấy tâm trí họ.
Lan không thể kìm nén được nữa, cô bật khóc thành tiếng, úp mặt vào lòng bàn tay. “Mẹ ơi, chúng con xin lỗi!” Tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng động cơ đang gầm rú, mang theo tất cả sự tuyệt vọng và hối hận của ba người con.
Chiếc xe phanh gấp trước cổng Viện dưỡng lão. Ba chị em gần như lao ra, không kịp chờ bảo vệ mở cổng. Hoa, Lan, Cúc xộc thẳng vào bên trong, hỏi han vội vã về Bà Tâm. Tim họ đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mỗi bước chân đều nặng trĩu nỗi sợ hãi.
Một y tá chỉ về phía phòng sinh hoạt chung. Ba chị em lập tức chạy đến, lướt qua hàng ghế dài và những gương mặt già nua. Rồi họ nhìn thấy Bà Tâm.
Bà Tâm ngồi một mình bên cửa sổ, tấm lưng gầy guộc run rẩy trong chiếc áo len mỏng. Mái tóc bạc phơ xõa lòa xòa che gần hết khuôn mặt. Bà nhìn ra khoảng sân vắng, ánh mắt thẫn thờ, vô hồn như một pho tượng. Khắp người Bà Tâm toát ra vẻ cô độc đến cùng cực, khiến trái tim ba chị em thắt lại.
“Mẹ!” Cúc khản tiếng gọi, nước mắt trào ra. Cô lao đến, quỳ sụp xuống bên cạnh, ôm chầm lấy Bà Tâm. Cơ thể người mẹ gầy gò đến đáng sợ, chỉ còn lại xương bọc da. Cúc cố gắng ghì chặt lấy mẹ, như muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cùng.
Bà Tâm hơi giật mình, đôi mắt mờ đục từ từ quay lại nhìn Cúc. Khuôn mặt bà không một chút biểu cảm, ánh mắt trống rỗng lướt qua gương mặt đẫm nước của con gái út. Bà không hề có phản ứng, không một cái ôm đáp lại, thậm chí không một cái chớp mắt nhận ra.
Hoa và Lan đứng chết lặng, chứng kiến cảnh tượng đó. Họ không thể tin vào mắt mình. Bà Tâm nhìn họ như nhìn những người xa lạ, không một tia nhận biết, không một chút tình cảm.
“Mẹ ơi, là con Cúc đây mà, mẹ không nhận ra con sao?” Cúc nấc nghẹn, cố gắng lay nhẹ Bà Tâm, giọng nói run rẩy đến đứt quãng. “Mẹ… là con của mẹ đây!”
Ánh mắt Bà Tâm vẫn vô định, vô tri. Khuôn miệng bà khẽ mấp máy nhưng không thành tiếng. Sự tĩnh lặng đáng sợ của bà giáng một đòn chí mạng vào tâm hồn ba chị em. Đây không còn là Bà Tâm của ngày xưa nữa. Cú sốc quá lớn từ những tháng ngày bị bỏ rơi, bị đối xử tệ bạc đã tước đi ký ức của bà, cướp mất khả năng nhận diện những đứa con ruột thịt của mình.
Lan sụp đổ, che miệng bật khóc thành tiếng. Hoa lùi lại một bước, gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng và hối hận. Những gì họ đang chứng kiến là hình phạt tàn nhẫn nhất cho tội lỗi của họ. Họ đã đánh mất Bà Tâm, mãi mãi.
Cúc gục mặt vào lòng Bà Tâm, từng tiếng nấc xé lòng vang vọng trong căn phòng. Cô không ngừng lay nhẹ mẹ, gọi tên mẹ với hy vọng nhỏ nhoi, vô vọng rằng một tia ký ức sẽ lóe lên trong đôi mắt vô hồn kia. Nhưng Bà Tâm vẫn bất động, gương mặt phẳng lặng như tờ giấy trắng, không một gợn sóng cảm xúc. Bà chỉ thở đều, ánh mắt nhìn xuyên qua Cúc, xuyên qua tất cả, về một nơi xa xăm mà không ai chạm tới được.
Lan, với đôi vai run rẩy, chầm chậm bước đến. Cô quỳ sụp xuống bên cạnh Cúc, đôi bàn tay gầy gò của mình run rẩy chạm vào tay Bà Tâm. Lạnh buốt. Lạnh buốt như chính tâm hồn cô lúc này. Cô ngước nhìn mẹ, những dòng nước mắt mặn chát cứ thế tuôn ra, làm nhòe đi hình ảnh người mẹ giờ đây chỉ còn là cái bóng. “Mẹ ơi… con xin lỗi… con xin lỗi mẹ!” Lan thì thầm, giọng nói vỡ vụn. Cô cắn chặt môi, cố nén lại tiếng khóc nhưng không thể. Nỗi hối hận như hàng ngàn mũi kim châm vào tim cô, đau đớn đến nghẹt thở.
Hoa, người chị cả, cứng rắn nhất, lúc này cũng không thể đứng vững. Cô cảm thấy cả cơ thể mình như bị rút cạn sức lực. Đôi chân cô khuỵu xuống, Hoa cũng quỳ gối bên cạnh hai em, đối diện với hình ảnh người mẹ mà họ đã từng bỏ mặc. Cô nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của Bà Tâm, tìm kiếm một chút gì đó quen thuộc, một ánh nhìn yêu thương, một lời trách mắng, một sự nhận ra… nhưng không có gì cả. Chỉ có sự xa lạ đến đáng sợ. Giờ phút này, Hoa hiểu rằng, họ đã đánh mất Bà Tâm mãi mãi. Không phải bằng cái chết thể xác, mà bằng sự biến mất của linh hồn, của ký ức, của tất cả những gì tạo nên người mẹ yêu thương của họ.
Ba chị em quỳ gối bên Bà Tâm, nước mắt hòa lẫn, tiếng nấc nghẹn ngào như muốn vỡ tung lồng ngực. Nỗi đau này còn tàn nhẫn hơn bất kỳ sự trừng phạt nào khác. Tiếng khóc của họ như gào thét sự hối hận muộn màng, sự day dứt khôn nguôi về những tháng ngày vô tâm, những lời lẽ cay nghiệt, những hành động ích kỷ đã đẩy mẹ vào vực sâu của sự quên lãng. Họ đã từng tranh giành căn nhà 3 tỷ, đã từng tìm cách thoái thác trách nhiệm chăm sóc mẹ, đã từng coi mẹ như gánh nặng, như người giúp việc, như món đồ bỏ đi. Giờ đây, căn nhà đó, những tiền bạc đó, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự thật nghiệt ngã: người mẹ của họ đã không còn.
Cái giá của sự vô tâm, của lòng tham, của sự bất hiếu giờ đây hiện hữu rõ ràng, tàn khốc hơn bất cứ bản án nào. Ba chị em không còn là những người phụ nữ thành đạt, tự tin trong cuộc sống. Họ chỉ còn là những đứa trẻ lạc lối, mất phương hướng, ôm chặt nỗi ân hận khôn nguôi bên người mẹ đã không còn nhận ra mình. Trong giây phút tĩnh lặng đầy đau đớn đó, họ hiểu rằng, dù thời gian có trôi đi bao lâu, dù cuộc sống có tiếp diễn thế nào, hình ảnh người mẹ mất trí với ánh mắt vô hồn sẽ mãi mãi là vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm hồn họ. Sự bình yên và tha thứ mà họ từng mong cầu, giờ đây chỉ còn là ảo ảnh xa vời. Cái giá của sự mất mát này không thể đong đếm bằng tiền bạc, nó là sự mất mát của tình thân, của lương tri, của một phần linh hồn đã chết mòn theo sự thờ ơ của chính họ.

