“Thưa tổng giám đốc, cô gái ấy đã được đưa đến biệt thự rồi ạ.”
“Được lắm. Phải bịt mắt cô ta lại, tuyệt đối không được để cô ta nhìn thấy tôi.”
“Dạ vâng.”
Thiều Lam Lam được đưa đến một căn phòng xa hoa trong biệt thự. Cô không biết đây là nơi nào, bởi trong suốt quá trình được đưa đến, mắt cô bị bịt kín, không nhìn thấy gì bên ngoài. Người quản gia nói với cô:
“Bây giờ cô hãy đi tắm rửa sạch sẽ và khoác áo choàng ngủ vào. Một lát nữa thiếu gia sẽ đến. Khi thiếu gia đến, cô phải tự tay dùng khăn quấn che mắt lại. Nếu để cô nhìn thấy thiếu gia, thì coi như hợp đồng giữa hai người bị hủy bỏ. Em trai cô đang cần phẫu thuật gấp, nếu điều trị sớm thì khả năng hồi phục sẽ tốt hơn. Vì vậy, cô hãy nghĩ đến em trai mình mà hành động.”
“Dạ vâng, tôi hiểu rồi.”
Quản gia đi khỏi, Lam Lam nhẹ nhàng ngồi xuống ghế sofa. Nỗi đau trong lòng khiến cô trĩu nặng, nhưng lúc này, cô không còn con đường nào khác. Em trai cô bị sỏi thận, cần phẫu thuật gấp, mà cô thì không có tiền. Sỏi mỗi ngày một lớn, nghĩ đến cơn đau của em trai, cô đành dấn thân vào con đường đẻ thuê để cứu em.
Cô đứng dậy, nặng nề bước vào phòng tắm. Một lúc sau, cô bước ra với chiếc áo choàng ngủ khoác trên người. Thân hình mảnh mai, làn da trắng mịn như em bé, lông mày thanh tú kết hợp với đôi mắt bồ câu và hàng mi dài cong vút. Chiếc mũi nhỏ nhắn cao thẳng, đôi môi anh đào ngọt ngào đến mê người. Mái tóc layer ngắn ngang vai càng tôn lên vẻ trẻ trung. Nhan sắc của cô đẹp như một tiểu yêu tinh, khiến người đối diện như bị cuốn vào mà không tìm thấy lối ra.
Tiếng gõ cửa vang lên:
Cốc… cốc… cốc…
“Vào đi.”
Một người giúp việc trạc 55 tuổi đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một ly nước cam ép. Khi nhìn thấy Lam Lam ngồi trên sofa với áo choàng ngủ, vẻ đẹp tuyệt mỹ của cô khiến bà ngỡ ngàng trong thoáng chốc. Bà cất tiếng:
“Nếu cô đã ổn rồi thì hãy dùng chiếc khăn lụa này bịt mắt lại. Thiếu gia sắp đến. À, đây là nước cam thiếu gia dặn tôi mang cho cô, cô uống đi.”
“Gì cứ để đó, khi nào cháu uống cũng được.”
“Không được, cô phải uống ngay. Khi nào uống xong thì tôi mới rời đi.”
Nghe vậy, Lam Lam nghĩ: mình đã chọn con đường này rồi thì còn gì để lưỡng lự nữa. Lúc này, cô như cá nằm trên thớt, người ta muốn ra tay lúc nào là việc của họ. Cô cầm ly nước cam lên uống cạn. Bà giúp việc thấy cô đã uống xong liền xoay người rời đi, trở về phía phòng của Lữ Khắc Minh.
“Thưa thiếu gia, cô ấy đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
“Được rồi. Gì Hân, cô thấy cô gái đó thế nào?”
“Dạ, thật lòng mà nói thì cô ấy vô cùng xinh đẹp, nhìn như một tiểu yêu tinh khiến người ta không thể rời mắt.”
“Xinh đẹp đến vậy sao?”
“Đúng vậy. Thiếu gia nên cẩn thận, kẻo tự rơi vào lưới do mình giăng ra đấy ạ.”
Bà Hân là người đã chăm sóc cho Lữ Khắc Minh từ nhỏ, nên rất thân thiết và là người duy nhất dám nói thật lòng với anh. Nghe bà nói vậy, Khắc Minh khẽ cười. Anh thầm nghĩ: để xem yêu tinh nhỏ kia có gì đặc biệt.
Anh đứng dậy, đi về phía phòng của Lam Lam, bà Hân cũng đi theo. Bà đẩy cửa bước vào trước. Lúc này Lam Lam đã bịt mắt bằng chiếc khăn lụa. Thấy vậy, bà nói:
“Cô gái, thiếu gia đã đến rồi.”
Nói xong, bà quay ra ngoài:
“Thiếu gia, cô ấy đã chuẩn bị xong.”
“Được rồi, gì lui ra đi.”
Lúc này trong lòng Lam Lam vô cùng sợ hãi, nhưng vì em trai, cô không còn sự lựa chọn nào khác. Tiếng bước chân trầm ổn của người đàn ông mỗi lúc một gần khiến cô càng thêm căng thẳng, hai bàn tay đan chặt vào nhau run rẩy.
Từng động tác nhỏ của cô đều lọt vào ánh mắt của người đối diện. Quả thật, đây đúng là một “tiểu yêu tinh” như lời gì Hân từng nói. Đôi mày phượng và đôi mắt xinh đẹp mê hồn của cô đã được che kín bằng khăn lụa, chỉ còn chiếc mũi nhỏ nhắn cao thẳng và đôi môi anh đào ngọt ngào lộ ra, cũng đủ khiến anh xao động.
Anh thầm xuýt xoa: chỉ cần nhìn được một nửa gương mặt thôi mà đã khiến người ta không thể rời mắt, lời gì Hân nói đúng là không sai chút nào.
Anh tiến đến gần và ngồi xuống ngay bên cạnh cô. Cảm giác căng thẳng khiến cô vô thức dịch người ra một chút. Khóe môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười. Bao năm qua, anh đã từng gần gũi không ít phụ nữ, nhưng chưa từng thấy bản thân bị kích thích và hứng thú đến như vậy.
“Không cần phải né tránh như vậy đâu, bởi chỉ trong chốc lát nữa thôi, chúng ta sẽ thân mật hơn rất nhiều. Khi đó, chẳng lẽ em cũng muốn đẩy tôi ra sao?”
Giọng nói trầm thấp mang theo ý trêu chọc, cố tình khơi gợi phản ứng từ cô. Lam Lam năm nay hai mươi tuổi, vẫn còn lạ lẫm với chuyện yêu đương, nay bị người đàn ông nói những lời lả lơi như vậy khiến cô vô cùng bối rối và xấu hổ.
Anh đưa tay khẽ vòng ra sau lưng, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô. Chỉ một cái chạm nhẹ đã khiến toàn thân cô giật nảy lên.
“Sao vậy? Tôi mới chỉ chạm nhẹ vào eo em thôi mà, còn chưa làm gì cả. Phản ứng mạnh như vậy sao?”
Anh nở nụ cười đầy ẩn ý, rồi nhẹ nhàng vén một bên áo khoác ngủ, tay lướt xuống dưới…. Cô lại giật mình lần nữa. Cảm giác này thật thú vị, thật khó cưỡng.
Anh kề sát mặt vào tai cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da mỏng manh. Đầu l/ư/ỡ/i khẽ lướt qua vành tai mềm mại khiến cô như bị một luồng điện nhẹ truyền khắp cơ thể. Sự phản ứng chân thật và đầy bản năng của cô khiến anh vô cùng hài lòng.
Từ vành tai, ánh mắt anh dời xuống, chăm chú nhìn đôi môi đỏ mọng như trái anh đào. Không kìm lòng được, anh cúi xuống, chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn sâu.
“Ưm… ưm…”
Không rõ ly nước cam anh dặn người chuẩn bị cho cô trước đó đã được pha thêm gì, nhưng lúc này, từng lần anh chạm vào người cô đều khiến cô như mất kiểm soát, bản năng như muốn đáp lại.
Đôi bàn tay đầy chủ ý của anh không dừng lại ở nơi ban đầu, mà dần lần theo những đường cong mượt mà trên cơ thể cô.
“Ưm… ưm…”
Khắc Minh đang chìm trong cảm xúc mãnh liệt thì bất chợt dừng lại. Anh ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn gương mặt ửng hồng của Lam Lam, trong đầu thoáng hiện suy nghĩ:
Cô gái này… hình như chưa từng thân mật với đàn ông bao giờ. Ngay cả cách hôn cũng còn lúng túng. Nhưng như vậy… mới ngọt. Và rồi anh tự nhủ: tất cả sẽ là của mình.
Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào dây thắt lưng chiếc áo khoác ngủ mỏng manh.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Lữ Khắc Minh khẽ mỉm cười, đôi mắt lộ rõ vẻ chiếm hữu. Anh nhẹ nhàng kéo sợi dây lụa ra. Chiếc áo choàng mỏng manh, không có gì neo giữ, từ từ trượt xuống đôi vai gầy guộc của Thiều Lam Lam. Làn da trắng mịn như sữa, xương quai xanh thanh mảnh, và đường cong cơ thể đầy đặn hiện ra dưới ánh đèn dịu nhẹ.
Thiều Lam Lam giật nảy mình. Một cảm giác lạnh lẽo và xấu hổ tột độ ập đến. Dù đôi mắt đã bị bịt kín, cô vẫn cảm thấy rõ ánh nhìn cháy bỏng từ người đàn ông bên cạnh. Thiều Lam Lam hoảng loạn, hai bàn tay run rẩy, lập tức ôm chặt lấy cơ thể mình, cố gắng che giấu những đường cong đang phơi bày.
“Sao vậy? Em đang xấu hổ sao?” Lữ Khắc Minh thì thầm, giọng anh trầm ấm, mang theo chút thách thức. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay đang run rẩy của Thiều Lam Lam. “Không cần phải giấu giếm. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ nhìn thấy tất cả.”
Câu nói của Lữ Khắc Minh như một nhát dao đâm vào trái tim Thiều Lam Lam. Nước mắt Thiều Lam Lam trào ra, thấm ướt tấm khăn lụa bịt mắt. Sỉ nhục, tuyệt vọng, và cả sự bất lực. Cô muốn vùng vẫy, muốn chạy trốn, nhưng cơ thể dường như không còn nghe theo ý mình. Ly nước cam ép kia… rốt cuộc đã có tác dụng gì? Một cảm giác nóng ran, khó chịu bắt đầu lan tỏa khắp người Thiều Lam Lam, khiến mọi ý chí phản kháng đều tan biến.
Lữ Khắc Minh hài lòng nhìn phản ứng của Thiều Lam Lam. Anh biết, thứ thuốc anh đã cho Thiều Lam Lam uống đã bắt đầu phát huy tác dụng. Cô gái nhỏ này, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể thoát khỏi bàn tay anh. Anh không vội vàng, mà chậm rãi tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc Thiều Lam Lam dần mất đi sự kiểm soát của chính mình.
Anh cúi xuống, thì thầm vào tai Thiều Lam Lam: “Đừng sợ hãi. Tôi sẽ giúp em quên đi nỗi sợ hãi đó.”
Rồi, anh vòng tay qua eo cô, ôm sát thân thể mềm mại vào lòng.
Lữ Khắc Minh vòng tay qua eo Thiều Lam Lam, ôm sát thân thể mềm mại vào lòng. Đôi mắt anh ta lướt chậm rãi trên từng đường cong cơ thể Thiều Lam Lam, từ xương quai xanh thanh mảnh đến vòng eo thon gọn, và rồi dừng lại ở đôi chân nuột nà. Ánh đèn vàng hắt lên làn da trắng nõn, khiến Thiều Lam Lam hiện ra như một bức tượng ngọc, mỏng manh và quyến rũ đến lạ kỳ.
Một nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên môi Lữ Khắc Minh. Anh ta đưa ngón tay trỏ, nhẹ nhàng lướt dọc theo sống lưng trần của Thiều Lam Lam, cảm nhận sự run rẩy kịch liệt đang lan tỏa khắp cơ thể cô. Thiều Lam Lam vẫn cúi gằm mặt, hơi thở gấp gáp và yếu ớt. Cô gái nhỏ này đang cố gắng kìm nén sự sỉ nhục và nỗi sợ hãi tột cùng.
“Vẻ đẹp thoát tục như một ‘tiểu yêu tinh’…” Lữ Khắc Minh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng gió đêm, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo đến rợn người. Anh ta nghiêng đầu, áp môi sát vành tai Thiều Lam Lam, cảm nhận hơi nóng từ cơ thể cô. “Thiều Lam Lam, em không biết mình đẹp đến nhường nào đâu.”
Lời nói của Lữ Khắc Minh như một lưỡi dao vô hình cứa vào tâm can Thiều Lam Lam. Nước mắt tiếp tục chảy dài, hòa lẫn với mồ hôi lạnh trên má. Cô muốn gào lên, muốn đẩy Lữ Khắc Minh ra, nhưng toàn thân như bị trói chặt. Cảm giác nóng ran, quay cuồng từ ly nước cam ép vẫn còn ám ảnh, tước đi mọi sức lực và ý chí phản kháng của Thiều Lam Lam. Cô không thể làm gì khác ngoài việc cắn chặt môi, chấp nhận sự đụng chạm ghê tởm này. Cái cúi đầu của Thiều Lam Lam không chỉ là xấu hổ, mà còn là sự tuyệt vọng không lối thoát.
Lữ Khắc Minh thích thú với phản ứng đó. Anh ta đưa tay chạm nhẹ vào bờ vai trần của Thiều Lam Lam, vuốt ve làn da mịn màng.
“Đừng sợ hãi, Lam Lam.” Anh ta nói, giọng mang một vẻ trêu đùa. “Đêm nay, sẽ là một đêm đáng nhớ.”
Lữ Khắc Minh siết nhẹ vòng tay, cảm nhận từng hơi thở nặng nhọc của Thiều Lam Lam. Anh ta thích thú nhìn bờ vai run rẩy của Thiều Lam Lam, đôi mắt anh ta ánh lên vẻ ranh mãnh.
Thiều Lam Lam nhắm chặt mắt, cố gắng giữ lại chút phẩm giá cuối cùng. Trong bóng tối của mi mắt, hình ảnh em trai Thiều Lam Lam đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt xanh xao, vết mổ còn chưa lành hẳn và những sợi dây máy móc chằng chịt, hiện lên rõ mồn một. Tiếng máy thở đều đều, tiếng rên khe khẽ vì đau đớn của em trai như vẫn văng vẳng bên tai Thiều Lam Lam. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực Thiều Lam Lam, nhưng ngay lập tức, động lực lớn lao hơn dâng lên.
Thiều Lam Lam hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô chấp nhận, chấp nhận tất cả những gì đang và sẽ xảy ra. “Vì em, Thiều Lam Lam, mình phải chịu đựng tất cả,” cô tự nhủ, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, không thành tiếng. Cơ thể Thiều Lam Lam không còn giằng co mãnh liệt nữa, chỉ còn sự buông xuôi đầy đau đớn, như một khúc gỗ trôi dạt trên dòng nước xoáy. Nước mắt vẫn chảy dài, nhưng không còn là sự phản kháng, mà là biểu hiện của một sự hy sinh câm lặng.
Lữ Khắc Minh cảm nhận được sự thay đổi đó. Một nụ cười hài lòng hiện rõ trên môi anh ta.
Lữ Khắc Minh vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi. Bàn tay anh ta, vốn đang siết nhẹ vòng eo Thiều Lam Lam, giờ đây bắt đầu di chuyển chậm rãi lên bờ vai trần của cô. Những ngón tay thon dài lướt qua làn da mượt mà, dừng lại ở xương quai xanh, rồi từ từ trượt xuống, nhẹ nhàng vờn vờn bên eo Thiều Lam Lam. Hơi thở nóng ấm của Lữ Khắc Minh phả vào gáy cô, khiến Thiều Lam Lam run rẩy dữ dội.
Cô cố gắng né tránh, đôi vai giật nảy. Một tiếng “ưm” yếu ớt thoát ra từ kẽ răng Thiều Lam Lam. Bàn tay nhỏ bé của cô đưa lên, gần như vô thức, chạm nhẹ vào cánh tay Lữ Khắc Minh, như một nỗ lực cuối cùng để đẩy anh ta ra. Nhưng sức lực Thiều Lam Lam cạn kiệt, hành động đó yếu ớt đến thảm hại, không khác gì một cái vẫy tay cầu xin trong tuyệt vọng.
Nước mắt Thiều Lam Lam lại lăn dài trên má, hòa cùng mồ hôi lạnh toát. Cô cảm thấy cả cơ thể mình như bị nhốt trong một cái lồng vô hình, không lối thoát. Mọi giác quan của Thiều Lam Lam tê liệt, chỉ còn lại sự nhục nhã và bất lực đang bóp nghẹt tâm can. Cô nhắm chặt mắt, ước gì mình có thể tan biến vào hư không.
Lữ Khắc Minh khẽ cúi đầu, ghé sát vành tai Thiều Lam Lam. Hơi thở nóng ấm, pha lẫn mùi hương nước hoa nam tính phả vào làn da mẫn cảm của cô, khiến Thiều Lam Lam rùng mình kịch liệt. Anh ta thì thầm, giọng nói trầm khàn, đầy vẻ trêu chọc và ẩn ý: “Đừng vội nhắm mắt, Lam Lam. Đêm nay… sẽ còn rất dài.”
Lời nói của anh ta như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tim Thiều Lam Lam. “Đêm dài” mà anh ta nhắc tới, cô biết đó là gì. Một đêm dài của sự nhục nhã, của những đòi hỏi mà cô không thể từ chối. Thiều Lam Lam cắn chặt môi, đến mức gần như nếm được vị mặn chát của máu. Cô cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn đang chực trào khỏi lồng ngực, tiếng nấc mà cô không muốn bất cứ ai nghe thấy, đặc biệt là người đàn ông đang ôm lấy cô. Nước mắt nóng hổi tiếp tục tuôn rơi, làm nhòe đi tất cả. Thiều Lam Lam cảm thấy mình như một con thú bị dồn vào đường cùng, không còn bất cứ lựa chọn nào ngoài việc chấp nhận số phận nghiệt ngã này. Cô ước gì mình có thể trở thành một tảng đá, vô tri vô giác, không biết đau đớn, không biết nhục nhã.
Lữ Khắc Minh vẫn ôm lấy Thiều Lam Lam, cảm nhận rõ sự run rẩy kịch liệt trong cơ thể cô. Trong khi Thiều Lam Lam chìm trong tuyệt vọng, một cảm giác lạ lùng bắt đầu xâm chiếm lấy cô. Lồng ngực Thiều Lam Lam nóng ran, như có ngọn lửa âm ỉ cháy bên trong. Từng mạch máu trong cơ thể Thiều Lam Lam dường như đang đập mạnh hơn, dồn dập hơn. Hơi thở của Thiều Lam Lam trở nên gấp gáp, mồ hôi lấm tấm trên trán Thiều Lam Lam dù căn phòng vẫn mát lạnh.
Các giác quan của Thiều Lam Lam đột nhiên trở nên cực kỳ nhạy bén. Thiều Lam Lam có thể nghe rõ tiếng trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng hơi thở của Lữ Khắc Minh bên tai Thiều Lam Lam, thậm chí cả mùi nước hoa nam tính trên người anh ta giờ đây cũng trở nên nồng nặc và khó chịu hơn gấp bội. Mọi thứ xung quanh Thiều Lam Lam như đang vặn xoắn, méo mó.
Một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí Thiều Lam Lam, xuyên qua màn sương mù của sự hoảng loạn và đau khổ. Ly nước cam! Ly nước cam ép mà Gì Hân đã đưa cho Thiều Lam Lam uống trước đó. Cô nhớ lại vị ngọt bất thường, và cái cảm giác khoan khoái thoáng qua ngay sau khi uống.
“Ly nước cam… có gì đó không ổn,” Thiều Lam Lam thầm thì, giọng nói lạc đi trong cổ họng khô khốc. Một sự ngờ vực lạnh lẽo trỗi dậy trong Thiều Lam Lam, nhanh chóng át đi nỗi sợ hãi ban đầu. Cảm giác nóng ran, sự nhạy cảm quá mức của các giác quan… tất cả dường như đều được sắp đặt. Thiều Lam Lam bỗng nhiên thấy ghê tởm cái ôm của Lữ Khắc Minh, không chỉ vì sự nhục nhã, mà còn vì cảm giác bị lừa dối, bị thao túng đang gặm nhấm.
Lữ Khắc Minh siết chặt vòng tay hơn một chút, đủ để Thiều Lam Lam cảm nhận được sức mạnh của anh ta. Ngay lập tức, anh nhận ra sự thay đổi rõ rệt trên cơ thể cô. Nhiệt độ của Thiều Lam Lam tăng lên đáng kể, cảm giác nóng bỏng lan tỏa qua lớp vải mỏng, như một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy dưới da. Cơ thể Thiều Lam Lam không chỉ run rẩy vì sợ hãi, mà còn vì một sự giằng xé nội tại không thể kiểm soát. Anh cảm nhận được từng mạch đập dồn dập của cô, sự gấp gáp trong hơi thở đang phả vào vai mình.
Lữ Khắc Minh từ từ cúi xuống, ghé sát vào tai Thiều Lam Lam, như muốn thì thầm điều gì đó, nhưng chỉ có một tiếng cười khẽ thoát ra. Nụ cười đó ẩn chứa sự hiểu biết sâu sắc và một chút gì đó tàn nhẫn. Anh nhếch mép, khóe môi cong lên một cách đầy ẩn ý. Ánh mắt Lữ Khắc Minh lướt qua gương mặt đang dần ửng đỏ, đôi mắt nai tơ giờ đây long lanh một vẻ hoảng loạn pha lẫn khao khát. Anh ta khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu mùi hương của Thiều Lam Lam, giờ đây đã hòa quyện với mùi mồ hôi thoảng nhẹ.
“Thuốc đã có tác dụng,” Lữ Khắc Minh thầm nghĩ, giọng điệu tự mãn vang vọng trong tâm trí. Anh ta hài lòng với sự chính xác của kế hoạch, cảm nhận được từng phản ứng nhỏ nhất từ người con gái trong vòng tay. Sự kháng cự yếu ớt của Thiều Lam Lam giờ đây không còn đáng kể, mà dần biến thành những cử động vô thức, gợi cảm hơn. Anh ta biết, thời khắc cuối cùng cho hợp đồng kia sắp đến.
Lữ Khắc Minh cúi xuống, môi anh ta lướt nhẹ trên vành tai Thiều Lam Lam, một cảm giác nóng bỏng chạy dọc sống lưng cô. Thiều Lam Lam giật nảy, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để đẩy Lữ Khắc Minh ra. Bàn tay cô run rẩy đặt lên ngực anh ta, nhưng dường như không có chút trọng lượng nào. Thay vì đẩy, những ngón tay Thiều Lam Lam lại vô thức như muốn bấu víu vào lớp vải sơ mi mỏng manh của anh. Từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể Thiều Lam Lam như đang phản bội lại ý chí của cô, đáp lại sự chạm nhẹ của Lữ Khắc Minh bằng một rung động lạ lùng, khó cưỡng.
Thiều Lam Lam cắn chặt môi, cảm nhận vị kim loại mằn mặn tan ra trong khoang miệng. Cô căm ghét chính bản thân mình, căm ghét tình cảnh trớ trêu này. Mồ hôi lạnh toát ra, hòa lẫn với cảm giác nóng ran đang lan khắp cơ thể. Trong tâm trí Thiều Lam Lam, một tiếng thét câm lặng vang vọng: “Không… mình không thể! Em trai, em trai đang chờ mình…”. Hàng mi cô rung lên bần bật, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống thái dương, tan vào mái tóc ẩm ướt.
Lữ Khắc Minh dường như cảm nhận được sự giằng xé trong cô gái. Anh ta không nói gì, chỉ khẽ xoay người Thiều Lam Lam lại, để cô đối mặt với anh. Ánh mắt Lữ Khắc Minh nhìn sâu vào đôi mắt nai tơ đang ngấn lệ của Thiều Lam Lam, trong đó chứa đựng một sự tăm tối khó lường, nhưng cũng thấp thoáng một tia khao khát chiếm hữu. Anh ta đưa ngón cái lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đang chảy trên má Thiều Lam Lam, nhưng hành động đó chỉ khiến cô thêm run rẩy.
“Không cần chống cự,” Lữ Khắc Minh thì thầm, giọng nói trầm ấm như một lời nguyền rủa. “Đằng nào cũng vậy thôi.”
Thiều Lam Lam nhắm chặt mắt, đầu óc quay cuồng. Cô muốn gào thét, muốn vùng vẫy thoát khỏi vòng tay này, nhưng cơ thể cô lại hoàn toàn bất lực. Cả người Thiều Lam Lam như bị rút cạn sức lực, mềm nhũn trong vòng tay của Lữ Khắc Minh. Cô cảm thấy mình đang chìm dần vào một hố sâu tuyệt vọng, không lối thoát.
Lữ Khắc Minh không nói thêm lời nào. Anh nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát, bế bổng Thiều Lam Lam lên trong vòng tay mạnh mẽ. Thiều Lam Lam giật mình, một tiếng nấc nghẹn ứ lại trong cổ họng. Cơ thể cô mềm nhũn, hoàn toàn không còn chút sức lực nào để phản kháng hay vùng vẫy. Cả người cô dựa hẳn vào lồng ngực rắn chắc của anh, cảm nhận được hơi ấm và nhịp đập mạnh mẽ qua lớp áo sơ mi. Nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên má, thấm ướt vạt áo anh.
Đôi mắt Thiều Lam Lam vẫn nhắm nghiền, không dám đối mặt với thực tại nghiệt ngã đang diễn ra. Cô cảm thấy mọi thứ quay cuồng, đầu óc mơ hồ như đang chìm xuống một vực sâu không đáy. Mùi hương nam tính của Lữ Khắc Minh quẩn quanh, pha lẫn với mùi thuốc thoang thoảng, càng khiến cô thêm choáng váng. Anh bước đi vững chãi, mỗi bước chân như gõ vào trái tim đang đập loạn xạ của cô.
Chẳng mấy chốc, Thiều Lam Lam cảm nhận được sự thay đổi. Một luồng không khí mềm mại, ấm áp hơn bao trùm lấy cô. Lữ Khắc Minh cúi người, rất nhẹ nhàng, đặt Thiều Lam Lam xuống chiếc giường xa hoa trong căn phòng. Chiếc nệm êm ái lún xuống, ôm lấy cơ thể mỏng manh của cô gái. Thiều Lam Lam mở hé mắt, nhìn lên trần nhà lấp lánh ánh đèn pha lê, cảm giác như mình đang bị nhấn chìm trong sự xa hoa đến ghê rợn này. Cô biết, đây chính là khởi đầu cho những ngày tháng địa ngục sắp tới. Cô là con mồi, và anh là thợ săn.
Thiều Lam Lam mở hé mắt, nhìn lên trần nhà lấp lánh ánh đèn pha lê, cảm giác như mình đang bị nhấn chìm trong sự xa hoa đến ghê rợn này. Cô biết, đây chính là khởi đầu cho những ngày tháng địa ngục sắp tới. Cô là con mồi, và anh là thợ săn.
Lữ Khắc Minh đứng bên cạnh giường, cúi xuống nhìn Thiều Lam Lam. Anh không nói thêm lời nào, chỉ đưa bàn tay lên, chậm rãi chạm vào chiếc khăn lụa mỏng manh đang che phủ đôi mắt bồ câu của cô. Ngón tay anh khẽ lướt nhẹ, từ từ vén chiếc khăn lên một chút.
Ánh sáng lập tức ùa vào, khiến Thiều Lam Lam giật mình nhắm chặt mắt lại, rồi từ từ mở ra. Đôi mắt cô, vẫn còn vương những giọt lệ chưa kịp khô, bỗng chốc chạm phải ánh nhìn sâu thẳm, đầy dò xét của Lữ Khắc Minh. Khoảnh khắc ấy, thế giới như ngừng lại. Lữ Khắc Minh nhìn thấy rõ mồn một nỗi sợ hãi tột độ, sự bất lực và cả một chút tuyệt vọng đang chới với trong đôi mắt ấy của Thiều Lam Lam. Nhan sắc “tiểu yêu tinh” của cô, dù ướt át vì nước mắt, vẫn toát lên một vẻ quyến rũ chết người mà anh không thể phủ nhận.
Ánh mắt Thiều Lam Lam vừa chạm vào gương mặt mơ hồ của Lữ Khắc Minh, một luồng điện xẹt qua cơ thể cô. Không phải điện xẹt vì rung động, mà là sự nhức nhối, kinh tởm tột độ. Gương mặt ấy, tuy chưa rõ nét, nhưng đủ để cô nhận ra sự lạnh lùng, tàn nhẫn và cả một chút chiếm hữu không thể che giấu. Thiều Lam Lam lập tức nhắm nghiền hai mắt lại, toàn thân co rúm, và quay phắt mặt đi, chôn vùi gương mặt mình vào chiếc gối mềm mại. Cô không muốn nhìn thấy anh, không muốn phải đối mặt với người đàn ông đang chiếm hữu mình theo cách tàn bạo nhất. Một cảm giác nhục nhã, tủi hổ dâng lên đến tận cổ họng, khiến cô gần như nghẹt thở. Cả cơ thể Thiều Lam Lam run rẩy dữ dội, như muốn tan biến vào chiếc đệm êm ái dưới thân.
Lữ Khắc Minh đứng yên tại chỗ, quan sát mọi phản ứng của Thiều Lam Lam. Đôi mắt anh khẽ nheo lại khi cô quay mặt đi. Anh nhìn thấy tấm lưng run rẩy và mái tóc đen dài xõa tung trên gối, che đi gương mặt đã ướt đẫm nước mắt. Một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai thoáng hiện trên môi anh. “Không muốn đối diện sao? Kể cả vậy, cô cũng không thể thoát khỏi tôi.” Anh trầm giọng, từng chữ như găm vào không khí nặng nề: “Tốt thôi. Giờ thì ngủ đi.”
Nói rồi, Lữ Khắc Minh không nói thêm một lời nào nữa. Anh xoay người, lặng lẽ bước ra khỏi căn phòng. Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, để lại Thiều Lam Lam một mình trong sự im lặng nặng nề, cùng với nỗi hổ thẹn và tuyệt vọng đang cắn xé. Cô biết, anh đã rời đi. Nhưng cái bóng của anh, của sự nhục nhã này, vẫn bao trùm lấy cô, không một kẽ hở để thoát thân.
Thiều Lam Lam vẫn co rúm, giấu mặt vào gối, từng đợt run rẩy chạy dọc sống lưng. Nước mắt nóng hổi thấm đẫm vải gối, mang theo cả nỗi nhục nhã và tủi hờn. Cô ước mình có thể tan biến, biến mất khỏi căn phòng xa hoa nhưng ngột ngạt này.
Đúng lúc đó, một làn hơi ấm bất chợt phả vào gáy cô, khiến Thiều Lam Lam giật nảy mình. Cô chưa kịp phản ứng, một bàn tay lạnh lẽo nhưng đầy quyền lực đã nhẹ nhàng đặt lên má Thiều Lam Lam. Ngón tay thon dài, lạnh buốt lướt qua gò má ướt đẫm của cô, mang theo một cảm giác vừa xa lạ vừa đáng sợ. Thiều Lam Lam cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Đó chính là Lữ Khắc Minh. Anh đã quay lại, không một tiếng động.
Anh khẽ siết lấy hàm Thiều Lam Lam, giữ chặt gương mặt cô. Rồi, bằng một lực nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, anh xoay đầu cô lại, buộc Thiều Lam Lam phải đối mặt với anh. Thiều Lam Lam vẫn nhắm nghiền hai mắt, hàng mi dài ướt đẫm run rẩy. Cô không muốn nhìn vào đôi mắt anh, không muốn thấy bất cứ điều gì phản chiếu từ kẻ đã mang nỗi ô nhục này đến cho cô.
“Mở mắt ra.” Giọng Lữ Khắc Minh trầm khàn, vang lên rất gần, không cho phép sự kháng cự.
Thiều Lam Lam cắn chặt môi, vị máu tanh loang ra trong miệng. Cô vẫn kiên quyết không hé mắt. Nhưng Lữ Khắc Minh không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Anh không nói thêm lời nào, chỉ dùng đầu ngón tay cái khẽ miết lên mí mắt cô, như một lời nhắc nhở rằng cô không có quyền lựa chọn.
Cuối cùng, Thiều Lam Lam buộc phải hé mở đôi mắt đã sưng húp. Ánh mắt long lanh, ngập nước của cô đối diện với ánh nhìn sâu thẳm, đầy dò xét của Lữ Khắc Minh. Anh nhìn chằm chằm vào đôi ngươi đen láy, tìm kiếm. Anh muốn nhìn xuyên qua vẻ ngoài yếu đuối, tìm một điều gì đó ẩn chứa sâu bên trong. Một sự phản kháng ngầm? Một ngọn lửa giận dữ? Hay chỉ đơn giản là sự trống rỗng, tuyệt vọng?
Trong đôi mắt cô, Lữ Khắc Minh chỉ thấy sự sợ hãi, nỗi tủi nhục và một sự chịu đựng vô bờ. Nhưng sâu hơn, một tia bướng bỉnh khó nhận ra, như một đốm lửa nhỏ nhoi sắp lụi tàn, vẫn cố gắng le lói. Anh khẽ nhíu mày, không hài lòng với những gì mình thấy. Anh vẫn muốn nhiều hơn thế.
Lữ Khắc Minh vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay anh vẫn đặt trên hàm Thiều Lam Lam, giữ chặt gương mặt cô. Ánh mắt anh không hề rời khỏi đôi mắt ngập nước của cô, như thể muốn xuyên thấu tận cùng tâm can. Sự im lặng trong căn phòng xa hoa kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở. Thiều Lam Lam cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình đang đập mạnh đến nhói đau trong lồng ngực.
Rồi, giọng nói trầm thấp, vang vọng của Lữ Khắc Minh cất lên, mang theo một lực ép vô hình. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, từng chữ thốt ra đều chắc nịch, đầy uy quyền, buộc cô phải đối mặt.
“Em có hối hận không?”
Câu hỏi như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Thiều Lam Lam. Đôi mắt sưng húp của cô khẽ giật mình, cố gắng né tránh ánh nhìn sắc như dao của anh. Hối hận? Làm sao cô có thể hối hận khi số phận của em trai đang nằm trong tay cô? Hình ảnh em trai xanh xao, nằm trên giường bệnh, hiện rõ mồn một trong tâm trí. Tờ hợp đồng đẻ thuê kia, dù là gông xiềng hay vực sâu, cũng là con đường sống duy nhất cho người thân yêu của cô. Hối hận là điều xa xỉ cô không thể có.
Cổ họng Thiều Lam Lam khô khốc, nghẹn đắng. Cô nuốt khan, cố gắng nén lại nỗi nhục nhã và sự bất lực đang dâng trào. Toàn thân cô vẫn run rẩy, nhưng sâu thẳm bên trong, ngọn lửa bướng bỉnh mà Lữ Khắc Minh vừa nhìn thấy đã bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô sẽ không gục ngã, không thể hối hận.
Thiều Lam Lam mở mắt, đôi môi anh đào khẽ run rẩy. Nước mắt vẫn ứ đọng nhưng cô cố gắng kìm nén, không để chúng chảy thành dòng. Cả thân người cô vẫn còn rung lên nhè nhẹ, nhưng ánh mắt nhìn thẳng vào Lữ Khắc Minh đã không còn sự yếu đuối của nỗi sợ hãi, thay vào đó là một ngọn lửa bướng bỉnh, ẩn chứa nỗi đau sâu thẳm.
Giọng nói của Thiều Lam Lam cất lên, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, từng chữ như được khắc tạc bằng sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
“Không…”
Cô dừng lại một chút, như để lấy thêm sức mạnh, hoặc để nỗi đau thấm vào từng thớ thịt. Rồi, cô nói tiếp, lời lẽ như một lời tuyên thệ trước số phận nghiệt ngã.
“…vì em trai tôi.”
Lữ Khắc Minh vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay anh vẫn đặt trên quai hàm của Thiều Lam Lam. Anh im lặng nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa những suy nghĩ phức tạp. Sự kiên cường đột ngột của cô gái trước mặt khiến anh không khỏi bất ngờ. Một “tiểu yêu tinh” tưởng chừng dễ dàng khuất phục lại có thể bộc lộ khí chất cứng cỏi đến vậy, chỉ vì một người thân. Căn phòng xa hoa chìm vào tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhịp tim của Thiều Lam Lam đập dồn dập, và hơi thở đều đặn của Lữ Khắc Minh. Anh buông tay, xoay người bước vài bước rồi quay lại nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng như đang cân nhắc điều gì đó.
Lữ Khắc Minh buông tay, xoay người bước vài bước rồi quay lại nhìn Thiều Lam Lam, ánh mắt lạnh lùng như đang cân nhắc điều gì đó. Nhưng khi nghe những lời kiên định của Thiều Lam Lam, bước chân anh bỗng khựng lại. Gương mặt vẫn giữ vẻ bất cần, nhưng sâu trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một luồng cảm xúc phức tạp dấy lên, không còn hoàn toàn lạnh nhạt.
Anh nhìn thẳng vào Thiều Lam Lam, như muốn đọc thấu tâm can cô. Nét kiên cường xen lẫn nỗi đau trên gương mặt thanh tú của Thiều Lam Lam khiến Lữ Khắc Minh bất giác cảm thấy nao lòng. Anh từng gặp vô số phụ nữ, nhưng chưa ai có thể bộc lộ một ý chí sắt đá đến vậy, chỉ vì một người thân.
“Vì em trai sao…” Lữ Khắc Minh thầm nghĩ, giọng điệu trong đầu anh không còn sự khinh bạc như trước. Anh nhận ra Thiều Lam Lam không giống những người phụ nữ khác, những kẻ tham tiền, bán rẻ lương tâm mà anh từng biết. Sự hy sinh cao cả của Thiều Lam Lam, dù trong hoàn cảnh trớ trêu này, vẫn khiến anh phải động lòng. Ánh mắt anh xoáy sâu vào Thiều Lam Lam, như đang cố tìm kiếm câu trả lời cho sự thay đổi trong chính suy nghĩ của mình.
Khoảnh khắc suy tư nhanh chóng lướt qua đôi mắt anh. Lữ Khắc Minh khẽ thở dài, như trút bỏ một gánh nặng vô hình. Anh buông ánh mắt lạnh lùng, cúi thấp người xuống. Lần này, hành động của anh không còn mang theo vẻ trêu chọc hay ép buộc như trước. Bàn tay anh chạm nhẹ vào vai Thiều Lam Lam, một sự chạm khẽ khàng, chậm rãi đến lạ lùng. Hơi thở nóng ấm của Lữ Khắc Minh phả vào vành tai Thiều Lam Lam, khiến cô rụt người lại. Cô cảm nhận được một sự trìu mến khó hiểu từ anh, một điều mà cô chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện. Sự dịu dàng bất ngờ ấy không làm Thiều Lam Lam cảm thấy an toàn hơn, ngược lại, nó khiến cô vừa sợ hãi vừa bối rối. Cô cố gắng lùi lại, nhưng bờ vai Lữ Khắc Minh vẫn vững vàng như bức tường chắn.
“Thiều Lam Lam,” giọng anh trầm ấm vang lên, không còn chút lạnh lùng hay cao ngạo, mà thay vào đó là sự chân thật, như thể anh đang nhìn thấy một người hoàn toàn khác. “Cô không giống họ.”
Thiều Lam Lam ngước đôi mắt ngấn lệ lên, nhìn vào gương mặt Lữ Khắc Minh. Sự gần gũi đột ngột này khiến trái tim cô đập thình thịch, một cảm giác vừa kinh sợ vừa lạ lẫm len lỏi. Khuôn mặt anh vẫn điển trai đến mức vô thực, nhưng ánh mắt sâu thẳm kia đã bớt đi vẻ khắc nghiệt, thay vào đó là một sự dò xét pha lẫn chút thương cảm. Cô không hiểu, không thể lý giải được sự thay đổi chóng vánh này. Cô chỉ biết rằng, sự dịu dàng này còn đáng sợ hơn cả sự giận dữ của anh, vì nó khiến cô mất phương hướng.
“Thiếu… thiếu gia…” Thiều Lam Lam lắp bắp, cổ họng khô khốc. Cô vẫn giữ nguyên tư thế cứng nhắc, toàn thân căng thẳng chờ đợi điều tồi tệ nhất.
Lữ Khắc Minh không nói gì thêm. Anh chỉ nhìn Thiều Lam Lam, đôi mắt anh dần hiện lên một tia sáng kỳ lạ, như thể anh vừa tìm thấy điều gì đó quý giá. Bàn tay anh từ từ rời khỏi vai cô, rồi lại bất ngờ đưa lên vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Thiều Lam Lam. Động tác ấy chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng đủ để Thiều Lam Lam giật mình, toàn thân như có dòng điện chạy qua.
“Về phòng đi,” anh nói khẽ, giọng điệu có chút mệt mỏi nhưng không kém phần kiên quyết. “Hôm nay… đủ rồi.”
Thiều Lam Lam sững sờ. Cô không dám tin vào tai mình. Lữ Khắc Minh buông cô ra, lùi lại một bước, đưa tay ra hiệu. Quản gia, người vẫn đứng đó từ nãy đến giờ, lập tức bước đến.
“Đưa cô ấy về phòng,” Lữ Khắc Minh ra lệnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi Thiều Lam Lam.
Quản gia cúi đầu tuân lệnh, nhẹ nhàng kéo tay Thiều Lam Lam. Thiều Lam Lam vẫn còn hoang mang, nhưng cô không dám kháng cự. Cô bước đi theo Quản gia, nhưng vẫn không khỏi ngoái nhìn lại Lữ Khắc Minh. Anh vẫn đứng đó, lặng lẽ dõi theo bóng lưng cô cho đến khi cô khuất dạng sau cánh cửa.
Trong căn phòng xa hoa, Thiều Lam Lam ngồi sụp xuống giường, trái tim vẫn đập loạn xạ. Cô cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng. Sự thay đổi đột ngột của Lữ Khắc Minh khiến cô bối rối. Cô không biết điều gì đang chờ đợi mình, hay liệu đây có phải là một cái bẫy tinh vi khác hay không. Dù vậy, một tia hy vọng mỏng manh vẫn le lói trong lòng cô: có lẽ nào, sự kiên cường và tình yêu thương dành cho em trai của cô đã lay động được người đàn ông lạnh lùng ấy?
Những ngày sau đó, biệt thự dường như chìm vào một khoảng lặng đáng sợ. Lữ Khắc Minh không xuất hiện trước mặt Thiều Lam Lam. Quản gia vẫn chu đáo sắp xếp mọi thứ, nhưng không còn bất kỳ yêu cầu ép buộc nào. Thiều Lam Lam được tự do đi lại trong khuôn viên, không bị theo dõi hay giám sát chặt chẽ như trước. Cô dành thời gian để suy nghĩ, để chữa lành những vết thương lòng và chuẩn bị tinh thần cho những gì sẽ đến. Cô biết, hợp đồng đẻ thuê vẫn còn đó, và cô vẫn phải hoàn thành nó để cứu em trai mình. Nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy hoàn toàn bị mắc kẹt. Cô đã nhìn thấy một khía cạnh khác của Lữ Khắc Minh, một tia sáng nhỏ nhoi giữa bóng tối. Cô hiểu rằng, cuộc đời vốn dĩ không có gì là chắc chắn. Có những người xuất hiện trong cuộc đời ta như cơn bão, cuốn đi tất cả nhưng cũng để lại những hạt mầm mới. Hoặc có những người ban đầu ta nghĩ là kẻ thù, nhưng qua thời gian, họ lại trở thành người dẫn lối. Thiều Lam Lam chấp nhận rằng cô không thể kiểm soát số phận, nhưng cô có thể kiểm soát cách mình đối diện với nó. Cô học cách tìm thấy bình yên trong sự không chắc chắn, học cách tin vào sức mạnh nội tại của bản thân. Dù tương lai có ra sao, cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ sống vì em trai, vì chính mình, và vì hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn. Sự bình yên không phải là không có bão tố, mà là khả năng tìm thấy sự tĩnh lặng giữa tâm bão. Và Thiều Lam Lam, trong căn biệt thự xa hoa mà cô từng coi là nhà tù, đã bắt đầu tìm thấy sự tĩnh lặng đó. Cô hiểu rằng, đôi khi, những khởi đầu khó khăn nhất lại dẫn đến những thay đổi vĩ đại nhất. Cuộc hành trình của cô vẫn chưa kết thúc, nhưng cô đã sẵn sàng để viết tiếp những trang mới, không còn sợ hãi, mà tràn đầy hy vọng và sức sống.