“Đêm tâ;/n h-ôn đầu tiên, bố chồng đòi nằm giữa hai vợ chồng vì phong tục “”v;/ía đẻ con trai”” — đúng 3h sáng, tôi thấy thứ gì cứ liên tục c-ọ vào lưng mình, quay ra thì ch;/ết lặng khi nhìn thấy…
Đêm tâ-n hô;/n. Lẽ ra phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời tôi. Nhưng ngay khi chúng tôi vừa rút lui về phòng riêng, thì bố chồng tôi – một người đàn ông ngoài 60, dáng gầy gò nhưng ánh mắt khó đoán – đẩy cửa bước vào với gối và chăn trên tay.
“Tao nằm giữa hai đứa đêm nay. Nhà này có phong tục, đêm đầu phải có vía người đẻ con trai nằm giữa thì mới linh, mới sớm có cháu nối dõi. Ngày xưa ông nội mày cũng nằm giữa như vậy.”
Tôi trợn tròn mắt nhìn chồng, tưởng ông đang đùa. Nhưng không. Chồng tôi cười xuề xoà:
“Bố chỉ nằm 1 đêm thôi mà em. Bên nhà anh ai cũng vậy…”
Tôi muốn từ chối, nhưng nếu làm lớn chuyện đêm nay thì thể nào cũng bị nói là “”dâu mới hỗn lá-o””, “chưa gì đã chống đối nhà chồng.” Vậy là tôi im lặng, nuốt uất nghẹn vào trong.
Ba người, một giường. Tôi nằm ngoài cùng, chồng tôi bị đẩy ra sát mép, còn bố chồng nằm giữa, trùm kín chăn.
Tôi không ngủ được. Cảm giác ngột ngạt, khó chịu, và… ngứa ngáy lạ thường, như có thứ gì c;/ọ s;/át vào lưng mình liên tục.
Nhưng đến 3h sáng, cảm giác ngứ;/ a ngá-y lan xuống cả đù;/i, tôi không thể chịu nổi nữa. Tôi giật mình ngồi dậy, quay ngoắt ra thì… trời ơi…👇đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận”
“… ánh mắt tôi chạm ngay vào tấm chăn dày cộp của bố chồng đang trùm kín. Ngay phía dưới tấm chăn, một bàn tay gầy gò, lạnh ngắt đang cọ xát vào đùi tôi. Máu trong người tôi như đông lại. Kinh hoàng hơn, tôi nhận ra ngay lập tức, bàn tay đó không phải của chồng tôi.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, xuyên thẳng vào tim. Tôi cố nén tiếng thét, hai hàm răng nghiến chặt đến đau điếng, như muốn nuốt trọn cả không khí vào lồng ngực. Tim tôi đập thình thịch, mạnh đến nỗi tưởng chừng như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực, réo vang bên tai. Tôi bất
động, mắt dán chặt vào tấm chăn đang phập phồng, cảm giác ghê tởm xen lẫn kinh hoàng khiến tôi nghẹt thở. Cả người tôi cứng đờ, từng tế bào như đang gào thét. Tôi muốn quay đi, muốn chạy trốn, nhưng không tài nào cử động nổi.”
“Cô cố gắng hết sức, hít lấy một hơi khí lạnh, rồi bất chợt một luồng năng lượng tuyệt vọng xuyên qua cơ thể cứng đờ của mình. Cô vội vàng khua tay loạn xạ trong bóng đêm, cảm giác ghê tởm vẫn bám riết lấy. Bàn tay cô va phải người `The Husband` đang nằm sát mép giường. Cô dồn hết sức lay mạnh anh, cố gắng tạo ra bất kỳ tiếng động nào đủ để đánh thức.
`The Husband` khẽ lầm bầm, giọng ngái ngủ. Anh trở mình một cách uể oải, cánh tay vô thức gạt nhẹ tay cô ra, nhưng vẫn không hề tỉnh hẳn. Hơi thở đều đặn của anh vẫn phả vào tai cô, như thể đang chế giễu sự hoảng loạn tột cùng mà cô đang gánh chịu. `Unnamed Bride` cảm thấy một nỗi tuyệt vọng đen tối nhấn chìm. Anh vẫn chìm sâu trong giấc ngủ, hoàn toàn vô tri. Cô cúi sát vào tai anh, giọng khẩn thiết đến lạc đi, gần như không thành tiếng:
“”Anh… anh ơi…”” cô thì thầm, “”tỉnh dậy đi anh!””
Nhưng `The Husband` chỉ khẽ rên rỉ, sau đó lại chìm sâu hơn vào giấc ngủ của mình, để lại `Unnamed Bride` chới với trong sự kinh hoàng và bất lực đến tột cùng.”
“`Unnamed Bride` nằm đó, chới với trong sự kinh hoàng và bất lực. Hơi thở đều đặn của `The Husband` như một bản án tử hình cho sự cô độc của cô. Toàn thân cô lạnh toát, nỗi ghê tởm vẫn bám riết lấy. Bất chợt, một tiếng động rất khẽ từ phía `The Father-in-law` thu hút sự chú ý của cô. Tấm chăn dày cộp phủ trên người ông khẽ xê dịch, tạo ra một khe hở nhỏ. Cô không thể cưỡng lại sự tò mò xen lẫn kinh hãi, từ từ liếc nhìn qua.
Từ khoảng không nhỏ bé đó, một ánh mắt lờ mờ, đục ngầu chợt xuất hiện, như xuyên thẳng vào bóng đêm, khóa chặt lấy cô. Đó không phải là ánh mắt ngái ngủ của một người vừa bị đánh thức, mà là một cái nhìn tinh quái, sắc lạnh đến rợn người. Trong đôi mắt ấy, `Unnamed Bride` nhìn thấy sự ranh mãnh đang nhảy nhót, và đáng sợ hơn cả, là một vẻ thỏa mãn đến tột cùng. Cái thỏa mãn ghê tởm, như một kẻ săn mồi vừa tóm gọn con mồi của mình. Cô cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, toàn thân đông cứng lại. Hơi thở như bị bóp nghẹt, cổ họng khô khốc. Cô muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng cơ thể phản bội lại cô, chỉ còn biết nằm bất động, hứng chịu cái nhìn quỷ dị đó.”
“Cái nhìn quỷ dị đó như một sợi xích vô hình, trói chặt lấy `Unnamed Bride`. Cô không dám thở mạnh, không dám chớp mắt, chỉ sợ một động tác nhỏ cũng sẽ chọc giận kẻ săn mồi đang thỏa mãn kia. Rồi, một cách chậm rãi đến rợn người, cái ánh mắt đục ngầu đó từ từ biến mất vào sâu trong lớp chăn. Cùng lúc đó, `bàn tay ghê tởm kia`, thứ đã dày vò cô suốt mấy tiếng đồng hồ qua, cũng dừng lại. Từng ngón tay như có ý thức riêng, từ từ co rút, rồi rút hẳn vào trong, khuất sau lớp vải dày. `Unnamed Bride` nhắm nghiền mắt lại, hơi thở vỡ vụn. Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng một giọng nói khàn khàn, trầm đục chợt vẳng lên từ bên dưới tấm chăn, ngay sát tai cô. Giọng nói không lớn, như một lời thì thầm bị nén lại, nhưng lại đủ rõ ràng để xuyên thấu vào từng tế bào nỗi sợ hãi của cô, và đủ khẽ để `The Husband` vẫn say ngủ, không hay biết gì.
THE FATHER-IN-LAW (GIỌNG KHÀN KHÀN, TRẦM ĐỤC, THÌ THẦM)
Mày có ngủ không thì bảo… làm ồn…”
“Cái giọng thì thầm đó như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa thẳng vào nỗi sợ hãi tột cùng của `Unnamed Bride`. Cô cảm thấy toàn thân cứng đờ, từng tế bào như đóng băng lại. Tim cô đập loạn xạ, muốn vỡ tung lồng ngực, nhưng cô không dám cử động, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ nhất. Cô biết, chỉ cần cô lên tiếng, chỉ cần cô hé môi, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ gấp trăm lần. Nếu cô la lên, chắc chắn sẽ bị xem là dâu hỗn láo, phá hoại danh dự gia đình chồng. Nghĩ đến cảnh mẹ chồng, đến những lời xì xào của họ hàng, đến khuôn mặt thất vọng của bố mẹ đẻ, một nỗi tủi nhục chua xót dâng lên.
Nước mắt nóng hổi chảy ngược vào trong, mặn chát nơi cuống họng. Cô nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở thật khẽ, nhẹ đến mức như không thở. `The Husband` vẫn say ngủ bên cạnh, tiếng thở đều đều, vô tư lự, càng khiến sự cô độc và nỗi kinh hoàng của cô trở nên nhức nhối. Cô nằm im như một pho tượng đá, vô tri, vô giác, mặc cho trái tim vẫn đập những nhịp đập điên cuồng, chất chứa đầy uất ức và nhục nhã. Màn đêm bao trùm lấy cô, hay chính cô đã chìm sâu vào một vực thẳm không đáy của sự im lặng và nỗi đau.”
“Màn đêm bao trùm lấy cô, hay chính cô đã chìm sâu vào một vực thẳm không đáy của sự im lặng và nỗi đau. Những giờ phút còn lại của đêm tân hôn trôi qua như cả một kiếp người. `Unnamed Bride` nằm bất động, đôi mắt mở trừng trừng trong bóng tối mịt mùng của `The Wedding Room`, mặc dù không thể nhìn rõ bất cứ điều gì. Cô nghe tiếng thở đều đều của `The Husband` bên cạnh và tiếng khò khè nặng nề, đều đặn của `The Father-in-law` ở phía lưng. Mỗi tiếng động nhỏ đều bị khuếch đại trong không gian tĩnh mịch, biến thành những nhát dao cứa vào thần kinh cô.
Tấm chăn dày cộp, nặng trịch đắp ngang người, không mang lại chút hơi ấm hay cảm giác an toàn nào. Ngược lại, nó như một bức tường ngăn cách, giam cầm cô trong nỗi cô đơn tột cùng. Sức nặng của nó đè lên ngực, khiến mỗi nhịp thở trở nên khó khăn hơn. Cô tuyệt vọng muốn nhúc nhích, muốn đổi tư thế, nhưng nỗi sợ hãi cố định cô lại như một pho tượng. Cô sợ hãi nếu mình cử động, dù chỉ một li, sẽ khiến `The Father-in-law` thức giấc, hoặc tệ hơn, khiến ông ta nhận ra cô đang không ngủ.
Dần dà, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu len lỏi. Có thứ gì đó, một vật cứng và gồ ghề, dường như đang cọ nhẹ vào lưng và bắp đùi cô, theo từng nhịp thở khò khè của `The Father-in-law`. Ban đầu, `Unnamed Bride` cố gắng nghĩ rằng đó chỉ là ảo giác do căng thẳng, do trí óc cô đang bị tra tấn. Nhưng rồi, cảm giác đó ngày càng rõ ràng, không thể chối bỏ. Nó lướt qua, rồi dừng lại, rồi lại lướt qua, mang theo một hơi lạnh toát và mùi hương khó tả của người già. Sự đụng chạm vô hình, không chủ đích, nhưng lại khiến toàn thân `Unnamed Bride` cứng đờ. Một cảm giác ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong dạ dày, muốn xé toạc cổ họng cô bằng một tiếng thét.
Cô nín thở, hai tay siết chặt lấy nhau dưới chăn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Nỗi kinh hoàng xuyên thấu đến tận xương tủy. Có phải ông ta đã dịch chuyển? Hay ông ta đang cố tình làm vậy? Hàng vạn câu hỏi điên rồ chạy rần rật trong đầu cô. Cô muốn bật dậy, muốn chạy trốn khỏi `The Bed` này, chạy trốn khỏi căn phòng này, chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân kinh hoàng này. Nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh, và lưỡi cô như bị đông cứng. “”Không được, phải kiềm chế,”” cô tự nhủ thầm, “”mày không thể để mình bị gọi là con dâu hỗn láo, bị phá hoại danh tiếng của mẹ cha.””
Thời gian cứ thế lê lết. Mỗi phút giây là một cực hình. `Unnamed Bride` cố gắng đếm từng hơi thở của `The Husband`, từng tiếng khò khè của `The Father-in-law`, để phân tán sự chú ý khỏi cảm giác kinh tởm đang cọ xát sau lưng. Cô kiệt sức đến nỗi muốn ngất đi, nhưng nỗi sợ hãi lại mạnh hơn cả cơn buồn ngủ. Từng sợi dây thần kinh của cô căng như dây đàn, chỉ chực chờ đứt tung. Cô nằm đó, hoàn toàn bất lực, một mình trong bóng tối, trong không gian chật hẹp giữa hai người đàn ông đang say ngủ, cảm thấy như mình đang bị bóp nghẹt. Đêm dài như vô tận, và cô không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa.”
“Mặt trời vẫn chưa nhú lên hẳn, nhưng ánh sáng ban mai yếu ớt đã kịp lách qua khe cửa sổ, len lỏi vào căn phòng cưới ám mùi sợ hãi. `Unnamed Bride` vẫn nằm bất động, đôi mắt khô khốc vì thức trắng, nhìn trân trân vào khoảng không mờ ảo. Cô nghe tiếng động khẽ từ phía sau. `The Father-in-law` từ từ trở mình, một động tác chậm rãi như thể ông ta đang kéo lê cả một tảng đá. Cả người `Unnamed Bride` cứng đờ, từng sợi thần kinh như muốn đứt tung, nhưng nỗi sợ hãi lại kìm chặt cô lại.
Ông ta nhấc người dậy, nhẹ nhàng xuống khỏi `The Bed`, tấm lưng gầy gò khuất vào bóng tối mờ ảo của căn phòng. `Unnamed Bride` nghe tiếng sột soạt nhỏ, rồi lại thấy `The Father-in-law` quay lại, hai tay thuần thục gấp gọn tấm chăn dày cộp. Từng nếp gấp ngay ngắn, phẳng phiu như thể ông ta vừa trải qua một đêm hoàn toàn bình thường, không hề có chuyện gì kinh khủng xảy ra.
Rồi, một cái nhìn. `The Father-in-law` liếc qua `The Bed`, ánh mắt ông ta lướt qua thân hình bất động của `Unnamed Bride`, nhanh như một cái chớp mắt, nhưng lại mang theo một sự khó đoán đến rợn người. Nó không phải là một cái nhìn dò xét, cũng không phải là sự hối lỗi, mà chỉ là một sự trống rỗng, vô cảm đến đáng sợ. `Unnamed Bride` nín thở, cố gắng không để lộ bất kỳ sự sống nào.
Sau cái nhìn thoáng qua ấy, ông ta quay lưng, lặng lẽ bước ra khỏi `The Wedding Room`, không một lời, không một tiếng động dư thừa. Tiếng cánh cửa khép lại khẽ khàng, gần như không thể nghe thấy. Không gian đột ngột trở nên trống trải đến lạ thường.
Khi cánh cửa đã đóng hẳn, `Unnamed Bride` mới dám hít một hơi thật sâu, như một người vừa thoát khỏi cõi chết. Một tảng đá đè nặng, nặng trịch suốt mấy tiếng đồng hồ qua, cuối cùng cũng được nhấc bỏ. Cô cảm thấy toàn thân mềm nhũn, cơ bắp đau nhức như bị đánh. Nước mắt bắt đầu chảy, nóng hổi, lăn dài trên gò má. Sự nhẹ nhõm chỉ tồn tại trong giây lát, bởi ngay sau đó, một cảm giác trống rỗng và ghê tởm xâm chiếm lấy cô. Tấm chăn vẫn còn vương vấn mùi hương khó tả của người đàn ông lạ, và dù ông ta đã rời đi, vết thương lòng thì vẫn còn đó, nhức nhối và rỉ máu, găm sâu vào từng thớ thịt. Cô nằm lại trên `The Bed`, một mình giữa căn phòng cưới trống trải, nhưng tâm hồn cô lại chìm trong một nỗi cô đơn tột cùng.”
“Unnamed Bride vẫn nằm trên The Bed, nước mắt lăn dài nhưng không một tiếng nấc. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Mãi cho đến khi cơ thể cô bắt đầu nhức mỏi, từng thớ thịt căng cứng vì gồng mình, cô mới khẽ cử động.
Không lâu sau đó, một tiếng động nhẹ vang lên từ bên cạnh. The Husband trở mình, anh khẽ rên một tiếng rồi duỗi thẳng tay chân. Unnamed Bride bất động, đôi mắt khô khốc dõi theo từng cử chỉ của anh. Anh lại ngáp dài, hai mắt dụi dụi như thể vừa trải qua một giấc ngủ ngon lành không mộng mị. Cô nhận ra, anh không hề biết chuyện gì đã xảy ra, hay ít nhất là anh giả vờ không biết.
Lồng ngực Unnamed Bride dâng lên một cảm giác ghê tởm lẫn tức giận, nhưng cô cố gắng nén chặt. Cô không thể bùng nổ, không thể để lộ sự kinh hoàng của mình. Cô cần phải dò hỏi, phải hiểu rõ.
The Husband khẽ cựa quậy, rồi quay người lại, nhìn cô với ánh mắt mơ màng, chưa hoàn toàn tỉnh táo. “”Em sao thế? Không ngủ được à?”” anh hỏi, giọng ngái ngủ.
Unnamed Bride nuốt khan, cố gắng điều chỉnh hơi thở. Cô nhìn sâu vào mắt anh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự nhận thức, dù là nhỏ nhất. Nhưng chỉ có sự ngái ngủ và khó hiểu.
“”Anh ơi…”” cô bắt đầu, giọng nói khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan một thứ gì đó mong manh. “”Đêm qua… anh có thấy bố…””
Cô dừng lại, ánh mắt tràn đầy hy vọng mong manh rằng anh sẽ hiểu. Cô nhìn anh, từng tế bào trong cô gào thét, muốn anh nhận ra sự kinh khủng đã diễn ra, muốn anh nói một lời nào đó để xoa dịu nỗi đau đang cào xé tâm can cô.
The Husband chớp chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác càng rõ ràng hơn. Anh nhíu mày một cách khó hiểu. “”Thấy bố à? Bố ở phòng khách mà, tối qua anh sang chào bố rồi về ngủ thôi chứ sao?”” Anh nói một cách tự nhiên, như thể chuyện đó là lẽ dĩ nhiên.
Một làn sóng lạnh lẽo ập đến Unnamed Bride. Cô không dám tin vào tai mình. Anh thực sự không biết gì? Hay anh đang cố tình chối bỏ? Nỗi thất vọng và sự ghê tởm dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nuốt chửng chút hy vọng cuối cùng của cô. Tim cô như bị bóp nghẹt.”
“Unnamed Bride hít một hơi thật sâu, giọng run run: “”Không phải… không phải ở phòng khách… Là… là ở đây, trên The Bed này. Em cảm thấy… cảm thấy có người nằm giữa chúng ta, suốt đêm. Là bố…””
The Husband nghe đến đây, bỗng ngắt lời cô, bật cười một cách khó chịu. Tiếng cười đó như cứa vào tim cô, lạnh lẽo và vô tâm. “”Em nói gì lạ vậy? Bố anh ấy mà, có gì đâu em. Chỉ là phong tục thôi. Anh đã bảo rồi, phong tục ‘vía đẻ con trai’ của nhà mình ấy mà. Bố nằm giữa, để ban phước cho chúng ta sớm có con trai thôi. Em nghĩ gì mà ghê gớm thế?””
Anh nhìn cô, đôi mắt thoáng vẻ khó chịu, thậm chí là cáu kỉnh, như thể cô đang làm quá mọi chuyện, đang biến một chuyện “”bình thường”” thành một cơn ác mộng. Khuôn mặt anh biểu lộ sự khó chịu rõ ràng, sự ngạc nhiên vì cô lại “”không hiểu chuyện””.
Sự vô tâm đến tột cùng trong từng lời nói, từng ánh mắt của The Husband giáng một đòn chí mạng vào tâm hồn Unnamed Bride. Cô như vừa bị đẩy xuống vực sâu không đáy. Mọi hy vọng về một người chồng thấu hiểu, về một gia đình êm ấm đều tan biến thành mây khói. Sự vỡ mộng đau đớn khiến trái tim cô tan nát, hoàn toàn suy sụp. Nước mắt lại trào ra, lần này không phải vì sợ hãi, mà vì tuyệt vọng và sự ghê tởm không thể chịu đựng nổi.”
“Unnamed Bride, nước mắt giàn giụa, ngước nhìn The Husband. Cô cố gắng kìm nén sự tuyệt vọng, tìm cách khác để giải thích. “”Không chỉ là ai nằm giữa… Mà là… em cảm thấy rất khó chịu. Cảm giác như có ai đó… cọ xát vào lưng em, vào đùi em… suốt đêm. Em cảm thấy ghê tởm…”” Giọng cô run rẩy, đầy uất nghẹn.
The Husband cau mày, ánh mắt tràn đầy sự khó chịu. Anh ta thở dài thườn thượt, như thể đang phải đối mặt với một đứa trẻ phiền phức. “”Trời ơi, em lại nói gì lạ vậy? Nhạy cảm quá đi mất! Chắc tại em căng thẳng quá nên tưởng tượng ra thôi. Đêm tân hôn ai mà không hồi hộp, lo lắng. Em cứ nghĩ linh tinh đâu đâu ấy.”” Anh ta vươn tay, vỗ nhẹ vào vai cô một cách hờ hững, nhưng ánh mắt lại như chứa đựng sự trách móc. “”Nghỉ ngơi đi, đừng có suy diễn nữa. Anh đã nói rồi, không có gì cả. Chỉ là phong tục thôi.””
Từng lời nói của anh ta như những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim Unnamed Bride. Anh ta không chỉ không tin cô, mà còn phủ nhận hoàn toàn cảm giác của cô, biến nó thành sản phẩm của sự “”nhạy cảm”” và “”tưởng tượng””. Nỗi kinh hoàng về những gì đã xảy ra đêm qua, cái cảm giác ghê tởm bị cọ xát, bị xâm phạm, bị biến thành một vật thể không hơn không kém, nay lại càng nhân lên gấp bội bởi sự thờ ơ và vô tâm của người chồng. Cô nhận ra một sự thật đau đớn: mình không thể nói ra sự thật kinh hoàng đó với anh ta. Anh ta sẽ không bao giờ hiểu, hoặc cố tình không muốn hiểu.
Một cảm giác lạnh lẽo, tuyệt vọng dâng trào trong cô. Cả The Wedding Room, tưởng chừng là nơi hạnh phúc nhất, giờ đây biến thành một cái bẫy giam cầm, ngột ngạt. Cô lặng người, nước mắt chảy dài trên má, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Cô đơn, kinh hãi, và hoàn toàn bất lực.”
“Sáng hôm sau, Unnamed Bride bước xuống nhà trong trạng thái mơ hồ, đầu óc nặng trĩu. Cả đêm cô không ngủ, hình ảnh đêm tân hôn và những lời phủ nhận của The Husband cứ luẩn quẩn trong tâm trí. Tại bàn ăn sáng, không khí gượng gạo đến ngột ngạt. The Husband ngồi cạnh cô, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô một cách dò xét nhưng không nói lời nào. Còn The Father-in-law, ông ngồi đối diện, tay cầm đũa gắp thức ăn một cách bình thản, nhịp nhàng như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Từng miếng cơm ông đưa lên miệng, từng tiếng nhai khe khẽ đều khiến Unnamed Bride rùng mình. Ông ta không hề thay đổi, vẫn là vẻ mặt gầy gò, đôi mắt tinh ranh và khó đoán ấy. Thi thoảng, ông lại ngước mắt nhìn thẳng vào Unnamed Bride, ánh mắt sâu thẳm như xuyên thấu mọi phòng tuyến của cô. Đó không phải là ánh mắt dò xét, mà là ánh nhìn của kẻ nắm rõ mọi thứ, của kẻ đã đạt được mục đích, thậm chí có chút mỉa mai, thách thức.
Cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng Unnamed Bride. Cô cố gắng nuốt một miếng cơm trắng, nhưng ngay lập tức phải dằn lại. Cái cảm giác ghê tởm, dơ bẩn từ đêm qua, cùng với nỗi ám ảnh về việc bị xâm phạm, bị phủ nhận, giờ đây như một khối u to lớn chẹn ngang lồng ngực. Mùi thức ăn trở nên tanh tưởi, khó chịu. Cô chỉ muốn lao ra khỏi bàn ăn, lao ra khỏi căn nhà này ngay lập tức. Cô siết chặt tay dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau nhói, cố gắng kìm nén mọi phản ứng. Cô không muốn bất kỳ ai thấy sự yếu đuối hay ghê tởm của mình, đặc biệt là The Father-in-law.
The Husband, thấy cô không ăn, khẽ cau mày: “”Em sao vậy? Sao không ăn gì đi?”” Giọng anh ta vẫn mang vẻ khó chịu và có phần trách móc, như thể cô đang làm hỏng không khí của buổi sáng.
Unnamed Bride không đáp, chỉ lắc nhẹ đầu. Cô không thể nói ra. Nỗi tuyệt vọng và sự ghê tởm đã hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bức tường vô hình ngăn cách cô với tất cả mọi người ở đây. Cô biết, nếu cô nói ra, anh ta cũng sẽ không tin. Và The Father-in-law, ông ta sẽ chỉ tiếp tục ăn, với đôi mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn cô đầy bí ẩn. Bữa ăn sáng trở thành một màn tra tấn, từng giây phút trôi qua đều nặng nề như chì.”
“Bữa ăn sáng cuối cùng cũng kết thúc. Unnamed Bride lập tức đứng dậy, không chờ đợi thêm một giây phút nào. Cô kiếm cớ bụng khó chịu, xin phép lên phòng nghỉ ngơi. The Husband chỉ gật đầu hờ hững, còn The Father-in-law vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, ánh mắt sâu thẳm dõi theo bóng lưng cô. Unnamed Bride cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, nhưng cô mặc kệ. Điều cô cần lúc này là một khoảng trống, một nơi để thở.
Cô không đi lên phòng, mà lén lút vòng ra phía sau nhà, nơi có một góc vườn nhỏ khuất tầm nhìn. Màn đêm vẫn còn bao phủ những tán cây, tạo ra một không gian riêng tư hiếm hoi. Unnamed Bride vội vàng lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy tìm đến số của mẹ ruột.
Tiếng chuông điện thoại như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực cô. Mẹ cô bắt máy ngay lập tức.
“”Alo, con gái hả? Sao giờ này con gọi mẹ?”” Giọng mẹ cô ấm áp, nhưng ngay lập tức Unnamed Bride cảm thấy mình không thể kìm nén được nữa.
“”Mẹ ơi…”” Giọng cô lạc đi, nghẹn lại trong cổ họng. Nước mắt bắt đầu trào ra, lăn dài trên má. Cô cố gắng hít thở sâu, nén lại tiếng nức nở. “”Con… con không biết phải nói sao nữa…””
“”Có chuyện gì vậy con? Con có sao không?”” Giọng mẹ cô lập tức trở nên lo lắng.
Unnamed Bride nhìn quanh quất, sợ hãi có ai đó nghe thấy. Cô hạ thấp giọng hết mức có thể, cố gắng kể lại một cách gián tiếp. “”Ở đây… ở đây có một phong tục lạ lắm mẹ ơi. Họ nói là để… để cầu con trai… mà con… con cảm thấy ghê tởm quá. Con không chịu nổi…”” Cô không thể nói rõ hơn, nhưng từng từ thốt ra đều chứa đựng sự kinh hoàng và nỗi ám ảnh. “”Họ bắt con… con không biết nữa… con sợ lắm mẹ ơi…””
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Unnamed Bride cảm nhận được sự im lặng đáng sợ ấy, mỗi giây trôi qua đều như dài vô tận. Cô nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của mẹ.
Rồi, giọng mẹ cô vỡ òa, đầy lo lắng pha lẫn tức giận. “”Cái gì? Con ơi, sao có chuyện như thế được! Con phải cẩn thận! Con nói rõ cho mẹ nghe, cái phong tục quái quỷ gì mà lại làm con sợ hãi như vậy?”” Giọng mẹ cô run lên, không còn giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày. “”Mẹ không thể tin được! Con đừng sợ, có mẹ đây! Nói mẹ nghe tất cả đi con!”””
“Mẹ của Unnamed Bride hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giọng bà dù vẫn còn run rẩy nhưng đã dịu đi phần nào. Bà biết mình phải giữ bình tĩnh để con gái có thể dựa vào.
“”Con gái, con bình tĩnh lại nghe mẹ nói,”” The Bride’s Mother dặn. Bà ra sức nén sự tức giận đang sục sôi trong lòng. “”Con không được làm lớn chuyện lúc này. Tuyệt đối không được đối đầu trực tiếp với họ. Con hiểu không? Để mẹ giải quyết.””
Unnamed Bride gật đầu lia lịa, dù biết mẹ không thể nhìn thấy. Nước mắt vẫn còn lăn dài trên má, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng đã nhường chỗ cho một chút yếu ớt của niềm tin. “”Dạ… dạ con hiểu ạ. Nhưng con sợ lắm mẹ ơi. Con không muốn ở đây thêm một giây phút nào nữa.””
“”Mẹ biết, mẹ hiểu. Con đừng sợ, có mẹ đây,”” The Bride’s Mother nói, giọng bà đanh thép hơn một chút, ẩn chứa một ý chí kiên định. “”Mẹ sẽ tìm cách đón con về nhà ngoại một thời gian. Sẽ có một lý do thật chính đáng, để họ không thể nói ra nói vào được. Con cứ giả vờ như không có chuyện gì, cố gắng chịu đựng thêm một chút nữa thôi.””
Unnamed Bride nghe những lời đó, một tia sáng yếu ớt le lói trong tâm trí mịt mờ của cô. Dù nỗi kinh hoàng của đêm qua vẫn còn ám ảnh, nhưng ý nghĩ được trở về nhà ngoại, được thoát khỏi căn nhà này, đã thắp lên một hy vọng mong manh, như ngọn nến chao đảo trước gió.
“”Con… con tin mẹ,”” Unnamed Bride thì thầm, nước mắt vẫn chảy nhưng không còn nức nở. Cô cắn chặt môi, cố gắng lấy lại chút sức lực.
“”Tốt lắm. Mẹ sẽ gọi lại cho con sau khi có kế hoạch cụ thể. Con nhớ kỹ lời mẹ dặn: giữ bình tĩnh, tuyệt đối không được bộc lộ sự khó chịu hay bất cứ điều gì. Cứ ngoan ngoãn như một cô dâu mới, chờ mẹ đến đón. Nhớ chưa?”” The Bride’s Mother nhấn mạnh từng lời, như đang khắc sâu vào tâm trí con gái.
“”Dạ, con nhớ rồi ạ.””
The Bride’s Mother thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. “”Cố gắng lên con gái. Mẹ sẽ không để con phải chịu đựng thêm nữa đâu. Giờ con phải cúp máy đi, đừng để họ phát hiện.””
Unnamed Bride vội vàng gật đầu, ngón tay run rẩy chạm vào nút kết thúc cuộc gọi. Màn hình điện thoại tối sầm, nhưng không gian quanh cô dường như đã bớt ngột ngạt hơn một chút. Cô vẫn còn sợ hãi, nhưng lời hứa của mẹ, về một lý do chính đáng, về việc được trở về nhà, đã gieo vào lòng cô một hạt mầm hy vọng. Cô phải cố gắng. Cô phải giả vờ. Chờ mẹ đến cứu.”
“Sáng hôm đó, The Unnamed Bride cố gắng gom góp chút sức lực còn lại. Cô giả vờ mệt mỏi, bước đi nặng nề, khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt đỏ hoe như thể cả đêm không ngủ. Cô không cần phải diễn quá nhiều, bởi vì sự kiệt sức thể chất và tinh thần là có thật. Khi The Husband bước vào phòng, anh nhìn thấy vợ mình đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, vai rũ xuống.
“”Em sao vậy? Không khỏe à?”” The Husband tiến lại gần, giọng anh lộ rõ vẻ lo lắng. Anh đặt tay lên trán cô, cảm nhận hơi ấm phả ra. “”Người em hơi nóng. Hay là do đêm qua em khó ngủ?””
The Unnamed Bride khẽ lắc đầu, yếu ớt tựa vào vai chồng. “”Em… em không biết nữa. Cả người cứ mệt mỏi rã rời. Đầu óc quay cuồng.”” Cô thì thầm, cố gắng giữ cho giọng mình run rẩy vừa phải, không quá đáng nghi. Cô cảm thấy ghê tởm khi chạm vào anh, nhưng phải chịu đựng.
The Husband đỡ cô đứng dậy. “”Để anh đưa em xuống nhà, để bố mẹ xem sao.””
Họ cùng nhau xuống nhà. The Father-in-law đang ngồi uống trà, đôi mắt sắc lạnh quét qua The Unnamed Bride. Ông ta nhíu mày, ánh nhìn đầy hoài nghi dừng lại trên khuôn mặt xanh xao của cô. Ông ta có vẻ không tin vào cái sự “”ốm yếu”” đột ngột này. Một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi ông, như thể ông đã nhìn thấu mọi chuyện.
“”Con dâu làm sao mà trông xanh xao vậy?”” The Father-in-law hỏi, giọng điệu không chút ấm áp, trái lại còn ẩn chứa sự dò xét. “”Hay là chưa quen với nếp nhà?””
The Husband vội vàng đỡ lời. “”Bố ơi, có lẽ cô ấy bị cảm. Cả người cứ mệt mỏi rã rời, lại còn nóng nữa.””
The Father-in-law chỉ hừ một tiếng, không nói gì thêm. Ông ta tiếp tục nhấp trà, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi The Unnamed Bride, khiến cô cảm thấy như bị lột trần.
Đúng lúc đó, một chiếc taxi dừng xịch trước cửa. The Bride’s Mother bước xuống, gương mặt bà lộ rõ vẻ lo lắng nhưng đôi mắt lại ánh lên sự quyết đoán. Bà nhanh chóng tiến vào nhà, không đợi ai mời.
“”Cháu chào hai bác. Cháu xin lỗi đã đường đột đến đây. Cháu nghe tin con gái cháu không khỏe nên cháu lo quá,”” The Bride’s Mother nói, giọng điệu tuy lễ phép nhưng mang một uy lực khó tả. Bà tiến thẳng đến bên The Unnamed Bride, ôm lấy cô vào lòng. “”Con gái mẹ sao vậy? Sao lại xanh xao thế này?””
The Father-in-law đặt chén trà xuống, khuôn mặt ông ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng. “”Cô thông gia cứ bình tĩnh. Chắc là do chưa quen nhà, hay là bị cảm thôi.””
The Bride’s Mother buông con gái ra, ánh mắt bà trực tiếp đối diện với The Father-in-law. “”Cháu biết, con bé yếu người từ bé. Vừa mới về nhà chồng, lại còn bị cảm thế này thì làm sao mà lo cho gia đình được? Sức khỏe là trên hết, cháu thấy con bé cần về nhà ngoại một thời gian để nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, tiện thể để mẹ cháu chăm sóc.”” Giọng bà không cao, nhưng từng lời nói như đinh đóng cột, không có chỗ cho sự từ chối.
The Father-in-law định lên tiếng phản đối, nhưng The Bride’s Mother đã nhìn ông ta với một ánh mắt kiên định, pha chút thách thức ngầm. Bà không hề lùi bước, cho thấy bà đã tính toán kỹ lưỡng và không dễ bị gạt đi. Sự hiện diện mạnh mẽ và lời lẽ dứt khoát của bà đã tạo nên một áp lực vô hình, khiến không khí trong nhà trở nên căng như dây đàn. The Husband nhìn bố rồi lại nhìn mẹ vợ, anh ta lúng túng không biết phải làm gì.
“”Thôi được rồi,”” The Father-in-law miễn cưỡng lên tiếng sau một hồi im lặng, ông ta khẽ thở dài, dường như không muốn dây dưa thêm. “”Nếu cô thông gia đã nói vậy, thì cứ để con bé về bên nhà ngoại nghỉ ngơi một thời gian. Nhưng phải nhớ, con dâu về nhà chồng là phải lo toan việc nhà, không thể cứ ốm yếu mãi được.””
The Bride’s Mother khẽ mỉm cười, một nụ cười xã giao nhưng đầy ẩn ý chiến thắng. “”Dạ vâng, cháu cảm ơn hai bác. Cháu sẽ chăm sóc con bé cẩn thận, khi nào khỏe lại cháu sẽ đưa về ngay ạ.”” Bà quay sang The Unnamed Bride, nhẹ nhàng xoa đầu cô. “”Con đi thu xếp đồ đạc đi, mẹ đợi.””
The Unnamed Bride gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa căm phẫn. Nỗi kinh hoàng của đêm qua vẫn còn đó, nhưng cánh cửa thoát ly đã hé mở. Cô nhìn The Father-in-law bằng ánh mắt trống rỗng, nhưng ẩn sâu bên trong là sự quyết tâm mãnh liệt. Cô sẽ không bao giờ quay lại nơi này như một cô dâu ngoan ngoãn nữa. Đây chỉ là bước đầu tiên.”
“Chiếc taxi rời khỏi con đường quen thuộc, đưa The Unnamed Bride về lại vòng tay của The Bride’s Mother. Suốt đoạn đường, The Unnamed Bride chỉ im lặng tựa đầu vào vai mẹ, toàn thân run rẩy, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ như cố xua đi những hình ảnh kinh hoàng vẫn đang bám riết lấy tâm trí cô. Khi cánh cửa nhà mẹ đẻ mở ra, một cảm giác nhẹ nhõm đến nghẹt thở ập đến, nhưng ngay lập tức bị nhấn chìm bởi làn sóng ghê tởm và tuyệt vọng.
“”Về đến nhà rồi, con gái của mẹ,”” The Bride’s Mother nhẹ nhàng xoa lưng cô, giọng đầy xót xa. Bà dẫn cô vào phòng ngủ quen thuộc, nơi từng là chốn bình yên nhất. Nhưng giờ đây, ngay cả căn phòng này cũng không thể xoa dịu được nỗi ám ảnh.
The Unnamed Bride ngồi thụp xuống giường, hai tay ôm chặt đầu, những mảnh ký ức vụn vỡ của đêm tân hôn thi nhau hiện về. Hơi thở nặng nhọc của The Father-in-law ngay sau lưng, sự chạm nhẹ ghê tởm vào bắp đùi, rồi cả The Husband vô cảm nằm cạnh như một pho tượng. Cô rùng mình, cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng.
The Bride’s Mother ngồi bên cạnh, vỗ về. “”Có chuyện gì vậy con? Con có thể nói với mẹ mà. Mẹ biết không phải chỉ là cảm cúm đơn thuần.””
The Unnamed Bride ngước lên nhìn mẹ, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Cô muốn hét lên tất cả, muốn trút hết nỗi kinh hoàng đang đè nặng trong lòng, nhưng từng lời nói lại nghẹn ứ ở cổ họng. Làm sao cô có thể nói ra cái chuyện kinh khủng đến mức không ai dám tin đó? Cô không thể làm mẹ mình đau đớn và sốc nặng hơn nữa.
“”Mẹ ơi… con… con không biết nữa,”” cô lí nhí, giọng lạc đi. “”Mọi thứ… mọi thứ thật lạ. Họ… họ có một phong tục… kỳ lạ lắm.”” Cô ngập ngừng, lưỡi như dính vào vòm họng. “”Đêm tân hôn… bố chồng con…”” Cô dừng lại, không dám nói thêm, chỉ cúi gằm mặt xuống. Hình ảnh ông ta nằm giữa cô và chồng, đôi mắt vô cảm nhìn thẳng lên trần nhà, lặp đi lặp lại trong đầu cô như một cuộn băng hỏng.
The Bride’s Mother nhíu mày, khuôn mặt bà dần trở nên nghiêm trọng. Bà cảm nhận được sự ghê rợn trong lời nói úp mở của con gái, sự sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy cô. “”Phong tục gì mà đến mức con phải hoảng loạn thế này? Bố chồng con đã làm gì?”” Giọng bà run run, một dự cảm xấu bóp nghẹt trái tim người mẹ.
The Unnamed Bride lắc đầu nguầy nguậy, không thể thốt ra thêm lời nào. Cô chỉ siết chặt tay mẹ, nước mắt lã chã rơi. “”Con… con không biết phải nói sao. Nó… nó không đúng. Mẹ ơi, con sợ lắm.””
The Bride’s Mother ôm con gái vào lòng, trái tim đau như cắt. Bà cảm nhận được sự nghiêm trọng tột độ qua từng hơi thở gấp gáp, từng cái run rẩy của con gái. Một phong tục gì đó đã biến đêm tân hôn của con gái bà thành địa ngục. Nhưng chuyện gì có thể kinh khủng đến mức con gái bà không dám kể? Một phần lý trí của bà từ chối tin vào những điều tồi tệ nhất, nhưng trực giác người mẹ lại gào thét báo động.
The Unnamed Bride nằm trong vòng tay mẹ, nhưng tâm trí cô vẫn quay cuồng. Cuộc hôn nhân này là gì? Một cái bẫy? Một trò đùa quái ác? Cô đã cưới một người chồng vô dụng, một gia đình biến thái? Nỗi đau khổ và sự hoài nghi gặm nhấm cô từng chút một. Mọi thứ cô từng tin tưởng về tình yêu, về gia đình, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Liệu cô có còn có thể sống chung với người đàn ông đó, với gia đình đó nữa không? Một câu hỏi lớn, đau đớn như vết dao cứa, cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.”
“Nhiều tuần lễ trôi qua, Unnamed Bride vẫn ở lại The Bride’s Parental Home, nương tựa vào vòng tay che chở của The Bride’s Mother. Căn phòng cũ kỹ, quen thuộc giờ đây là nơi duy nhất cô cảm thấy an toàn. The Husband vẫn đều đặn gọi điện. Giọng anh ta luôn nhẹ nhàng, pha chút lo lắng giả tạo, nhưng chưa bao giờ một lần nhắc đến đêm tân hôn kinh hoàng đó. Anh ta hỏi han sức khỏe, hỏi cô muốn ăn gì, thậm chí còn hứa sẽ sửa chữa những gì cô không hài lòng. Nhưng mỗi lần Unnamed Bride cố gắng gợi mở về sự việc hôm đó, The Husband lại lảng tránh một cách tinh vi, chuyển sang chủ đề khác hoặc nói rằng “để sau nói chuyện, bây giờ em cứ nghỉ ngơi đi đã.”
Sự im lặng ấy, sự vô tâm ấy, sự né tránh ấy còn đau đớn hơn cả những lời lẽ cay nghiệt. Unnamed Bride dần nhận ra một sự thật nghiệt ngã: The Husband không hề thấy có lỗi, hoặc anh ta đã quá quen với sự bất thường đó đến mức không còn nhận ra nó là sai trái. Anh ta không hiểu được nỗi đau, sự ghê tởm và vết thương lòng mà cô đang phải chịu đựng.
Từng ngày trôi qua tại The Bride’s Parental Home, The Unnamed Bride càng thấm thía rằng mình không thể quay lại cuộc sống đó. Nụ cười rạng rỡ của The Bride’s Mother, những bữa cơm ấm cúng, và cả sự bình yên giản dị nơi đây càng khắc sâu vào tâm trí cô hình ảnh tương phản với cái “”địa ngục”” cô đã bước vào. Tha thứ? Cô không thể. Tha thứ cho sự im lặng đồng lõa của The Husband, cho sự vô tâm của anh ta, và đặc biệt là cho hành động ghê tởm của The Father-in-law? Không bao giờ. Mỗi khi nghĩ đến, một cơn buồn nôn lại trào lên, một cảm giác khinh tởm sâu sắc dội ngược.
Một buổi chiều mưa phùn, Unnamed Bride ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt nước lăn trên tấm kính. Bất chợt, một quyết định mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng cô, rõ ràng và kiên định như ánh chớp. Cô sẽ ly hôn. Không còn do dự, không còn sợ hãi. Cô chấp nhận mất mát tất cả – thanh danh, tiền bạc, hay những lời dị nghị – để tìm lại sự bình yên và phẩm giá của bản thân. “”Tôi sẽ không bao giờ quay lại cái địa ngục đó nữa,”” cô thầm nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết chưa từng thấy. Sự ràng buộc vô hình của xã hội, của “”phong tục””, của “”gia đình”” không còn là xiềng xích giữ chân cô nữa. Cô sẽ tự giải thoát.
Quyết định ấy không đến một cách dễ dàng, nhưng khi nó xuất hiện, một gánh nặng khổng lồ dường như được trút bỏ khỏi đôi vai The Unnamed Bride. Cô đã trải qua những ngày tháng tăm tối nhất của cuộc đời mình, bị mắc kẹt giữa sự kinh hoàng của ký ức và nỗi sợ hãi về tương lai. Giờ đây, đứng trước ngưỡng cửa của một cuộc đời mới, cô nhận ra rằng giá trị của bản thân không nằm ở việc cô “”có chồng”” hay “”có gia đình””, mà ở chính sự tôn trọng và bình yên nội tại. Cô đã học được rằng, có những điều không thể tha thứ, và việc buông bỏ không phải là thất bại, mà là một hành động dũng cảm để bảo vệ chính mình.
The Unnamed Bride biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những ánh nhìn dò xét, những lời xì xào bàn tán, và cả những khó khăn tài chính. Nhưng tất cả những điều đó đều không thể sánh bằng sự dày vò của một cuộc hôn nhân không tình yêu, không sự tôn trọng, và bị che phủ bởi bóng ma của một phong tục tàn độc. Cô không còn là cô gái ngây thơ, dễ bị tổn thương của ngày nào. Nỗi đau đã biến cô thành một người phụ nữ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và quan trọng nhất là hiểu rõ giá trị của bản thân mình. Cô mỉm cười, một nụ cười thật nhẹ nhõm, nhìn về phía chân trời. Mặt trời đang lặn, nhưng cô biết, một ngày mới tốt đẹp hơn đang chờ đón cô ở phía trước, một cuộc sống mà cô tự mình tạo dựng, không còn bóng dáng của địa ngục. Cô sẽ sống vì mình, vì phẩm giá và hạnh phúc của riêng cô.”

