Tưởng được tâ-n h-ôn với chồng, ai ngờ đêm đầu tiên tôi phải nhường giường cho mẹ chồng vì bà “say rượu” — đến sáng dậy, thấy ga trải giường dính 1 thứ khiến tôi cứng đ-ờ người…
Đêm t-ân hô;/n, tôi mệt rã rời sau một ngày dài tiếp khách, rút lui lên phòng chỉ mong được ô-m chồng ngủ một giấc thật sâu. Nhưng khi vừa tẩy trang xong thì cánh cửa phòng bật mở:
“Mẹ say quá, cho mẹ nằm chút nhé, dưới nhà ồn lắm.”
Mẹ chồng tôi – người đàn bà ưa kiểm soát, khét tiếng khắt khe – lảo đảo ôm gối bước vào, miệng nồng nặc mùi rượu, áo trễ cổ, mặt đỏ ga;/y.
Tôi định dìu bà ra phòng khách, nhưng chồng tôi ngăn lại:
“Thôi, để mẹ nằm đây đi, có một đêm thôi mà em.”
Một đêm. Đúng đêm tân hô;/n. Tôi cay đắng xách gối xuống sofa, không dám phản ứng vì sợ mang tiếng “vợ mới vô đã hỗn”.
Lúc tôi tỉnh dậy, đồng hồ đã gần 6h. Tôi lên phòng, định gọi chồng dậy cùng xuống chào họ hàng bên ngoại. Cửa phòng khép hờ.
Tôi nhẹ tay đẩy ra… và đứng ch-ết trân…Xem thêm dưới bình luận
Cô dâu nhẹ tay đẩy cửa phòng. Cánh cửa hé mở, để lộ cảnh tượng bên trong.
Trên chiếc giường tân hôn trắng tinh, nơi đáng lẽ ra là tổ ấm của Cô dâu và Chồng, Mẹ chồng vẫn nằm đó, thân hình co quắp một cách bất thường, bộ quần áo xộc xệch, lộ rõ vẻ say mèm từ đêm qua. Không khí trong phòng đặc quánh mùi rượu và một thứ mùi khó tả khác.
Chân Cô dâu cứng đờ. Ánh mắt cô dán chặt vào tấm ga trải giường trắng muốt, ngay cạnh vị trí Mẹ chồng nằm. Một vệt màu sẫm, loang lổ, hiện rõ mồn một. Nó không giống vết bẩn thông thường, mà mang một vẻ ghê rợn, đáng ngờ, như thể… thứ gì đó đã bị nôn ra, hoặc tệ hơn.
Một luồng khí lạnh toát sống lưng Cô dâu, lan tỏa khắp cơ thể. Dạ dày cô co thắt dữ dội, một cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng. Cô dâu lùi lại một bước, tay vô thức đưa lên che miệng, cố gắng nén lại tiếng kêu kinh hãi. Đầu óc cô quay cuồng. Cái “thứ” sẫm màu kia là gì? Và tại sao nó lại ở đó, ngay trên ga trải giường tân hôn của cô? Sự thật kinh hoàng nào đang ẩn giấu dưới vẻ say xỉn của Mẹ chồng? Mọi giác quan của Cô dâu đều kêu gào về một điềm chẳng lành. Cô nuốt khan, cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ.
Cô dâu lấy hết can đảm, chậm rãi tiến lại gần chiếc giường. Mỗi bước chân của Cô dâu đều nặng trĩu, như thể có một lực vô hình đang níu giữ cô lại. Mùi rượu nồng xen lẫn thứ mùi khó tả kia càng lúc càng trở nên rõ rệt, quẩn quanh trong không khí.
Ánh mắt Cô dâu không rời khỏi vệt bẩn sẫm màu. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra ngoài. Cô nghiêng người, cố gắng nhìn kỹ hơn. Thứ chất lỏng kia đã khô lại, tạo thành một mảng sền sệt, dính chặt vào sợi vải. Màu sắc của nó không phải đỏ tươi của máu, cũng không phải nâu sẫm của bùn đất, mà là một tông màu xám ố ghê rợn, lợt lạt một cách bất thường. Nó lấp lánh nhẹ dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng, như thể có những hạt li ti nào đó lẫn vào.
Dạ dày Cô dâu lại quặn thắt. Cô nín thở, hai tay tựa vào thành giường, cố giữ cho mình không ngã khuỵu. Một ý nghĩ kinh hoàng chợt vụt qua đầu Cô dâu: “Đây không phải vết bẩn bình thường.” Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán Cô dâu.
Bất chợt, Cô dâu nhận ra điều gì đó còn đáng sợ hơn cả vết bẩn. Căn phòng im ắng đến lạ lùng. Không có tiếng thở đều đều của Chồng, không có bóng dáng anh bên cạnh Mẹ chồng. Trống rỗng. Chồng đâu?
Cô dâu đảo mắt khắp phòng tân hôn, từ góc tủ đến cửa sổ, rồi lại quay về phía chiếc giường. Chồng không có ở đó. Không hề có mặt. Chiếc gối của anh vẫn phẳng lì, không dấu vết của một ai từng nằm. Cả căn phòng rộng lớn dường như nuốt chửng sự hiện diện của anh.
Một cơn hoảng loạn tột độ ập đến Cô dâu. Cô lùi lại, va vào thành ghế. Tiếng “rầm” nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cô dâu gần như ngã quỵ. Vết bẩn kinh tởm kia, sự vắng mặt bí ẩn của Chồng, và Mẹ chồng vẫn say mèm trên giường – tất cả hợp lại thành một bức tranh hỗn loạn, đầy rẫy những điềm báo ghê rợn. Hơi thở của Cô dâu dồn dập, trái tim như muốn nổ tung. Chuyện gì đã xảy ra trong đêm tân hôn định mệnh này?
Hơi thở của Cô dâu dồn dập, trái tim như muốn nổ tung. Từng tiếng thở hổn hển, đầy sợ hãi của Cô dâu vang lên trong căn phòng im ắng, xé tan không gian tĩnh mịch. Bỗng, trên chiếc giường tân hôn, Mẹ chồng khẽ động đậy. Bà ú ớ vài tiếng không rõ nghĩa, tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng khô khốc. Một cánh tay của bà vung nhẹ trong không khí, rồi lại rơi phịch xuống ga trải giường.
Cô dâu nín thở, hai mắt dán chặt vào Mẹ chồng. Bà khẽ cựa mình, nhíu mày khó chịu trước sự gián đoạn của giấc ngủ, nhưng rồi lại nhanh chóng chìm vào mê man. Vẻ mặt bà đỏ gay, mồ hôi lấm tấm trên trán, và mùi rượu nồng nặc như tỏa ra từ khắp cơ thể bà, bao trùm cả căn phòng. Chiếc khăn trải giường bị bà kéo lệch, lộ ra một phần của “thứ” kinh tởm vẫn còn dính chặt.
Cô dâu cảm thấy một cơn tủi nhục dâng trào, nóng ran trong lồng ngực. Nước mắt chực trào ra, lăn dài trên gò má. Đây là đêm tân hôn của cô, đêm lẽ ra phải là khởi đầu cho một cuộc sống hạnh phúc, nhưng giờ đây cô lại đang đứng đây, run rẩy và đầy bẽ bàng, chứng kiến mẹ chồng say mèm chiếm dụng chiếc giường cưới, còn chồng cô thì biệt tăm. Căn phòng cưới rộng lớn bỗng biến thành một cái bẫy vô hình, nhốt Cô dâu trong chính nỗi tuyệt vọng của mình. Cô bị mắc kẹt. Mắc kẹt trong sự im lặng đáng sợ, trong mùi rượu ghê tởm, và trong một tương lai mờ mịt mà cô không thể nào lường trước được.
Không thể chịu đựng thêm cảnh tượng đó, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Cô dâu, đẩy cô rời khỏi Phòng tân hôn. Cô nhẹ nhàng lùi lại, từng bước chân như không chạm đất, sợ hãi làm Mẹ chồng tỉnh giấc. Cánh cửa phòng cưới khẽ khàng khép lại sau lưng Cô dâu, nhốt lại sự bẽ bàng và nỗi kinh tởm tột cùng. Trong vô thức, đôi chân cô nặng trĩu đi xuống nhà, qua những bậc thang tối om và lạnh lẽo. Mỗi bước đi là một nhát dao cứa vào trái tim cô, nhắc nhở về đêm tân hôn tồi tệ hơn cả ác mộng.
Khi xuống đến Dưới nhà, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ có ánh đèn ngủ lờ mờ hắt ra từ phòng khách, vẽ nên những bóng đổ méo mó. Cô dâu ngước mắt nhìn, và khoảnh khắc ấy, toàn bộ thế giới của cô như sụp đổ. Trên chiếc Sofa cũ kỹ, nơi cô đã phải nằm co ro cả đêm qua trong tủi nhục, Chồng cô đang ngủ say. Tiếng ngáy đều đều của anh vang lên giữa không gian im ắng, một âm thanh bàng bạc, vô tư đến tàn nhẫn.
Chồng cô nằm đó, không một chút vướng bận, chìm sâu vào giấc ngủ. Ánh đèn yếu ớt hắt lên khuôn mặt anh, lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng thanh thản đến lạ. Trong khi vợ mình đang quằn quại trong nỗi sợ hãi và kinh hoàng trên căn Phòng tân hôn bị chiếm dụng, anh lại yên bình trên chiếc Sofa mà đáng lẽ là của cô. Cảm giác bị phản bội, bị bỏ rơi xé nát tâm can Cô dâu. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, chảy xuống cổ, ướt đẫm chiếc váy cưới nhàu nát mà cô vẫn đang mặc. Đêm tân hôn này, cô không chỉ mất đi sự trong trắng, mà còn mất đi cả niềm tin vào người đàn ông mình vừa gọi là Chồng. Cô dâu đứng đó, chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào Chồng mình, sự thật phũ phàng hiện ra rõ mồn một.
Cô dâu đứng đó, chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào Chồng mình, sự thật phũ phàng hiện ra rõ mồn một. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, làm nhòe đi hình ảnh người đàn ông cô vừa trao trọn niềm tin. Một cơn gió lạnh thổi qua Dưới nhà, làm Cô dâu rùng mình. Không thể chịu đựng thêm cảnh tượng này, nỗi uất ức dâng trào, đẩy cô đến bên chiếc Sofa.
Bàn tay Cô dâu run rẩy, chạm nhẹ vào vai Chồng, rồi lay mạnh. “Anh… anh dậy đi!” Giọng cô run rẩy, nghẹn lại vì những tiếng nấc. “Anh phải giải thích cho em!”
Chồng cô khẽ cựa mình, tiếng ngáy dần tắt. Anh lờ mờ mở mắt, khuôn mặt nhăn nhó khó chịu vì bị đánh thức đột ngột. Ánh mắt anh vẫn còn mông lung, chưa thực sự tỉnh táo.
“Gì vậy em?” Anh lầm bầm, kéo tấm chăn mỏng lên cao hơn, quay lưng lại một chút. “Có gì đâu mà em làm quá lên thế? Mẹ say thôi mà!”
Câu nói của anh như một nhát dao đâm thẳng vào tim Cô dâu. Anh không chỉ coi thường cảm xúc của cô mà còn trắng trợn né tránh sự thật kinh hoàng trong Phòng tân hôn. Nỗi tủi nhục và sự phẫn nộ bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô dâu cảm thấy anh đang cố gắng né tránh và coi thường cảm xúc của mình, coi nỗi đau của cô như một điều vớ vẩn, không đáng để bận tâm. Cô dâu đứng chôn chân, nhìn chằm chằm vào tấm lưng quay đi của anh, nước mắt hòa lẫn sự thất vọng tột cùng.
Nỗi uất ức dâng lên đến tận cổ họng, Cô dâu không thể kìm nén thêm nữa. Nắm chặt tay Chồng, cô kéo mạnh anh đứng dậy. Anh lảo đảo, mắt vẫn còn ngái ngủ và vẻ khó chịu hiện rõ.
“Lên đây!” Cô dâu nghiến răng, giọng nói đanh lại, sự lạnh lẽo bao trùm lấy cô. Không đợi anh kịp phản ứng, cô dứt khoát kéo anh rời khỏi chiếc Sofa, sải bước lên cầu thang, hướng thẳng đến Phòng tân hôn. Bước chân cô dồn dập, nặng trĩu sự phẫn nộ và thất vọng.
Chồng miễn cưỡng bị kéo theo, cơ thể anh nặng nề như thể bị xiềng xích. Anh lầm bầm vài câu phản đối yếu ớt, nhưng Cô dâu không hề bận tâm. Cô mở toang cánh cửa Phòng tân hôn, ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào, chỉ đủ soi rõ khung cảnh hỗn độn bên trong.
Mẹ chồng đã không còn nằm trên giường nữa, nhưng dấu vết để lại còn kinh hoàng hơn bất cứ cảnh tượng nào. Cô dâu buông tay Chồng ra, tiến đến mép giường, chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào vết ố vàng ghê tởm, loang lổ trên ga trải giường trắng tinh. Một mùi hôi khó chịu xộc vào mũi, khiến Cô dâu phải nín thở.
“Anh giải thích đi!” Giọng Cô dâu vang lên khô khốc, từng chữ như cứa vào không khí.
Chồng cô đứng chết trân ở ngưỡng cửa, ánh mắt anh chạm vào vết bẩn, khuôn mặt lập tức tái mét, trắng bệch không còn một giọt máu. Anh nuốt khan, đôi môi lắp bắp.
“Anh… anh cũng không biết nữa… Có lẽ… có lẽ mẹ say quá…”
Anh vội vàng lùi lại một bước, đưa tay định kéo tấm chăn mỏng ở chân giường lên che đi vết ố đang lồ lộ. Nhưng hành động đó quá chậm. Cô dâu đã nhìn thấy rõ mồn một sự hoảng loạn, né tránh và lúng túng tột độ của anh. Đôi mắt anh đảo qua đảo lại, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của cô. Trong giây phút đó, Cô dâu nhận ra, sự yếu đuối của anh không chỉ là không dám đối đầu với mẹ, mà còn là sự hèn nhát khi phải đối mặt với chính sự thật kinh tởm này.
Đôi mắt Chồng đảo qua đảo lại, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Cô dâu. Trong giây phút đó, Cô dâu nhận ra, sự yếu đuối của anh không chỉ là không dám đối đầu với mẹ, mà còn là sự hèn nhát khi phải đối mặt với chính sự thật kinh tởm này.
Một tiếng rên khe khẽ vọng lên từ giường. Cô dâu và Chồng giật mình, quay phắt lại. Mẹ chồng, người đã nằm im lìm nãy giờ, từ từ mở mắt. Ánh mắt bà lờ đờ, nhưng nhanh chóng định hình khi nhìn thấy hai người đang đứng sững sờ bên cạnh giường. Mùi rượu nồng nặc vẫn còn vương vấn quanh bà.
Mẹ chồng nhíu mày, giọng gắt gỏng, pha lẫn sự khó chịu vì bị đánh thức. “Sáng sớm đã ồn ào gì thế? Hết hơi à?” Bà đưa tay dụi mắt, rồi nhìn thẳng vào Cô dâu, vẻ mặt đầy chỉ trích. “Còn cô nữa, mới về đã làm rối loạn cả nhà rồi! Để yên cho tôi ngủ!”
Cô dâu siết chặt tay, máu nóng dồn lên tận thái dương. “Mẹ… Mẹ nhìn đi!” Cô dứt khoát chỉ vào vết ố vàng ghê tởm trên ga trải giường.
Mẹ chồng nhìn theo ngón tay Cô dâu, ánh mắt lướt qua vết bẩn. Một tia hoảng hốt thoáng qua trong mắt bà, nhưng ngay lập tức được thay thế bằng vẻ khinh thường và tức giận. Bà nhếch mép. “Vết bẩn gì? Làm gì có! Có mỗi cái vết mờ mờ này mà làm ầm ĩ lên à? Chắc tôi uống nước làm đổ thôi.”
“Đây không phải nước!” Cô dâu thốt lên, giọng nói run rẩy vì uất ức. Mùi hôi thối vẫn còn đó, là bằng chứng không thể chối cãi.
Mẹ chồng bật cười khẩy, tiếng cười nghe chói tai. Bà ngồi hẳn dậy, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Ồ, không phải nước à? Vậy là gì? Hay là cô, cô Cô dâu mới, thấy nhà chồng không có gì vui nên tự bày ra cái trò này để gây sự chú ý? Để làm rối loạn cái nhà này?” Bà cố ý nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt châm chọc, đầy rẫy sự khinh miệt. “Tôi nói cho cô biết, đừng tưởng mới về mà muốn làm gì thì làm!”
Cô dâu đứng sững người, lồng ngực đau nhói như có ngàn mũi dao đâm vào. Từng lời nói của Mẹ chồng như những nhát roi quất thẳng vào lòng tự trọng và sự kiên nhẫn đã cạn kiệt của cô. Hốc mắt cô nóng ran, rồi vỡ òa. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm nhòe đi gương mặt vốn đã phờ phạc sau một đêm tân hôn đầy bi kịch. Môi cô run lên bần bật, hơi thở đứt quãng.
Chồng vẫn đứng đó, như một cái bóng câm lặng, né tránh mọi ánh nhìn. Sự im lặng của anh lúc này còn đáng sợ hơn vạn lời mắng chửi.
“Mẹ…” Cô dâu nghẹn ngào, cổ họng như bị ai bóp chặt. Nước mắt không ngừng chảy thành dòng. Cô không thể kiềm chế được nữa, tất cả sự tủi hờn, uất ức dồn nén bấy lâu bỗng chốc bùng nổ. “Đây… Đây là đêm tân hôn của con!” Từng lời nói bật ra khỏi kẽ răng, run rẩy và đầy chua chát. “Con đã phải ngủ sofa! Giờ thì… giờ thì còn cái thứ kinh tởm này trên giường!”
Cô dâu vươn ngón tay run rẩy chỉ vào vết ố vàng trên ga trải giường, dù mắt cô đã bị nước mắt làm cho mờ đi. “Tại sao… Tại sao mẹ và anh lại đối xử với con như vậy?” Tiếng khóc nức nở vỡ ra thành từng tiếng nấc nghẹn ngào, vang vọng khắp căn phòng tân hôn lạnh lẽo. Cô dâu chỉ muốn gục xuống, muốn biến mất khỏi hiện thực tàn nhẫn này. Nỗi đau thể xác và tinh thần đang dồn ép cô đến tận cùng.
Tiếng khóc nức nở, xen lẫn những lời trách móc đầy uất hờn của Cô dâu, vang vọng khắp căn phòng tân hôn lạnh lẽo rồi xuyên qua cánh cửa hé mở, theo cầu thang vọng xuống tận Dưới nhà. Dưới đó, những tiếng cười nói rôm rả của tiệc cưới vừa tàn bỗng chốc lắng xuống.
Một vài người Họ hàng lớn tuổi, những bà cô và chú bác vẫn còn nán lại, đang ngồi chuyện trò, bỗng giật mình. Họ ngó nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ tò mò. Tiếng khóc càng lúc càng rõ, không thể lầm lẫn được.
“Hình như trên đó có chuyện gì…” Một bà cô lên tiếng, xoa xoa thái dương.
Sự tò mò chiến thắng sự dè dặt. Một người đứng dậy, rồi hai người, ba người. Họ thì thầm vài câu, rồi lén lút rón rén từng bước lên cầu thang, cố gắng không gây ra tiếng động quá lớn. Càng lên gần Phòng tân hôn, tiếng cãi vã và khóc lóc của Cô dâu càng rõ mồn một. Họ đứng lại ở hành lang, lấp ló sau khung cửa, ánh mắt dáo dác nhìn vào trong.
Trong Phòng tân hôn, Mẹ chồng vẫn ngồi trên mép giường, say khướt và mặt đỏ gay gắt, chửi mắng om sòm. Chồng đứng nép vào một góc, cúi gằm mặt, hoàn toàn im lặng. Còn Cô dâu thì đang gào khóc nức nở, chỉ tay vào vết ố vàng trên ga trải giường trắng muốt, thảm thương đến cùng cực.
Cảnh tượng hỗn loạn đó đập vào mắt những người Họ hàng như một vở kịch không lời. Họ nhìn chằm chằm, ánh mắt dò xét xoáy sâu vào từng chi tiết: vẻ mặt phẫn uất của Cô dâu, sự im lặng hèn nhát của Chồng, và cả dáng vẻ ngật ngưỡng của Mẹ chồng. Những cái liếc mắt trao đổi nhau, những nụ cười nhếch mép ẩn ý, và những cái gật đầu đầy vẻ bàn tán bắt đầu xuất hiện trên gương mặt của Họ hàng. Một vài người còn không kìm được mà ghé sát tai nhau, thì thầm to nhỏ. Không khí trong nhà bỗng trở nên căng như dây đàn, chứa đầy những lời phán xét không cần nói thành lời.
Chồng rụt rè bước tới, khuôn mặt tái mét vì bối rối. Anh đứng chắn giữa Mẹ chồng đang ngật ngưỡng và Cô dâu vẫn còn nức nở. Ánh mắt anh đảo qua lại giữa hai người phụ nữ, rồi lướt nhanh qua những gương mặt Họ hàng đang lấp ló ngoài hành lang. Sự dò xét từ những cặp mắt đó càng khiến anh thêm phần luống cuống.
“Thôi thôi, có gì từ từ nói chuyện…” Chồng lí nhí, giọng anh run rẩy, không chút trọng lượng. Anh đưa tay định chạm vào vai Cô dâu, nhưng rồi lại rụt về khi Mẹ chồng khịt mũi.
Mẹ chồng, với hơi men nồng nặc và cơn giận dữ chưa nguôi, lập tức phản ứng. Bà đẩy tay Chồng ra, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Cô dâu.
“Từ từ cái gì! Cứ cái loại đàn bà chưa gì đã bày đặt làm loạn nhà người khác thì có gì mà nói! Nó đổ tội cho tôi đấy à? Cái ga trải giường này là của nhà tôi, bẩn thì giặt, có gì mà làm ầm lên như động đất vậy hả?” Bà quắc mắt, chỉ tay thẳng vào mặt Cô dâu, mặc kệ lời can ngăn yếu ớt của con trai.
Cô dâu sững sờ. Đứng giữa người chồng nhu nhược và mẹ chồng hung hăng, những lời nói độc địa cứa vào tim cô như dao. Cô cảm thấy một nỗi tủi nhục dâng trào, cùng với sự thất vọng cùng cực về người đàn ông vừa mới thề nguyện yêu thương và bảo vệ cô. Anh ta không những không bảo vệ cô, mà còn hoàn toàn bất lực.
Chồng vẫn cứ luống cuống, anh cố gắng níu tay Mẹ chồng, giọng năn nỉ: “Mẹ, mẹ say rồi. Để con đưa mẹ xuống nghỉ. Chuyện này cứ để mai tính ạ.”
“Nghỉ cái gì mà nghỉ! Mày nghe nó nói gì không? Nó dám ám chỉ mẹ mày là cái thứ dơ bẩn đấy!” Mẹ chồng đẩy Chồng ra một cách thô bạo, bước xiêu vẹo về phía Cô dâu, ánh mắt đầy hăm dọa.
Cô dâu lùi lại, nhìn chằm chằm vào Chồng, ánh mắt cô chất chứa sự tổn thương và đơn độc. Cô thấy rõ sự bất lực, sự yếu kém và hèn nhát trong ánh mắt anh. Giữa mẹ và vợ, anh đã chọn đứng về phía sự im lặng, để mặc cô phải đối diện với tất cả. Nước mắt Cô dâu lại tuôn rơi, lần này không phải vì tức giận, mà vì nỗi đau đớn khi nhận ra rằng, ngay trong đêm tân hôn của mình, cô đã hoàn toàn cô độc. Tiếng thì thầm của Họ hàng bên ngoài hành lang càng lúc càng lớn, như những mũi kim châm vào trái tim đang rỉ máu của cô.
Một bóng người bất ngờ xuất hiện ở ngưỡng cửa, tách đám Họ hàng đang tò mò. Đó là một bà bác gái, người có tiếng nói trong nhà, dáng vẻ có phần nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự dò xét. Bà khẽ hắng giọng, khiến mọi tiếng xì xào lập tức lắng xuống.
Mẹ chồng, dù đang say và tức giận, cũng hơi chững lại trước sự xuất hiện của bà. Bà bác gái chậm rãi bước vào, ánh mắt lướt qua Mẹ chồng đang ngật ngưỡng, dừng lại thật lâu trên khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của Cô dâu và cuối cùng là nhìn người Chồng đang lúng túng.
“Đêm tân hôn mà sao lại thế này?” Bà lên tiếng, giọng nói trầm và nhẹ, nhưng từng chữ lại vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, như thể bà đang nói với tất cả mọi người, không riêng ai. “Cô dâu mới… phải biết giữ gìn thể diện cho gia đình chồng chứ!”
Lời nói tưởng chừng là một lời khuyên nhủ ân cần, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, một mũi dao vô hình đâm thẳng vào trái tim Cô dâu. Cô ngước nhìn bà bác gái, cảm thấy rõ ràng sự sỉ nhục đang dâng trào, nóng rát khắp mặt. Lời bà không chỉ ám chỉ cô đang làm mất mặt gia đình chồng, mà còn ngầm kết tội cô là nguyên nhân của mọi chuyện.
Cô dâu muốn phản bác, muốn hét lên rằng cô không phải là người gây ra điều này, nhưng cổ họng cô như nghẹn ứ. Ánh mắt cô cầu cứu nhìn Chồng, nhưng anh chỉ biết cúi gằm mặt, né tránh, hoàn toàn bất lực và hèn nhát.
Mẹ chồng, dường như tìm thấy đồng minh, lập tức gật gù, ánh mắt độc địa hướng về Cô dâu. Bà mỉm cười khẩy, như thể nói: “Đấy, thấy chưa? Không phải chỉ mình tôi thấy cô sai.” Họ hàng bên ngoài hành lang lại bắt đầu xì xào, tiếng bàn tán rộ lên như ong vỡ tổ, lần này rõ ràng hơn, những lời nói mang ý nghĩa phán xét, đổ lỗi. Cô dâu cảm thấy mình như đang bị đóng đinh giữa không gian phòng tân hôn chật hẹp, tất cả những lời lẽ cay nghiệt và ánh mắt dò xét đều đổ dồn vào cô. Cô hoàn toàn đơn độc, một mình chống chọi với cả một gia đình đang muốn dồn cô vào đường cùng.
Mọi lời lẽ cay nghiệt và ánh mắt dò xét đều đổ dồn vào Cô dâu. Cô hoàn toàn đơn độc, một mình chống chọi với cả một gia đình đang muốn dồn cô vào đường cùng. Lòng Cô dâu đau đớn đến tột cùng, một cảm giác tổn thương sâu sắc bao trùm lấy cô. Cô nhìn khắp căn phòng, từ Mẹ chồng đang ngật ngưỡng, bà bác gái nghiêm nghị, đến những ánh mắt dò xét của Họ hàng ngoài hành lang. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại thật lâu trên gương mặt của Chồng, nơi chỉ có sự né tránh và yếu đuối.
Một sự lạnh lẽo đột ngột dâng lên trong tim Cô dâu, lạnh hơn cả đêm tân hôn cô phải nằm co ro trên Sofa. Mọi hy vọng, mọi mong đợi về một gia đình mới, một người chồng che chở đều tan biến như sương khói. Cô dâu quay lưng lại với tất cả, như thể đang quay lưng lại với cả thế giới đang phán xét mình. Giọng cô vang lên, trầm và lạnh, nhưng lại đầy sự kiên quyết, như một lời tuyên bố không thể lay chuyển.
CÔ DÂU
Con không thể ở đây được nữa.
Không một lời giải thích, không một giọt nước mắt nào rơi thêm. Cô dâu lao nhanh về phía tủ quần áo, động tác dứt khoát và mạnh mẽ đến bất ngờ. Cánh tủ bật mở, cô vơ vội vài bộ đồ đơn giản, nhét chúng không chút gọn gàng vào chiếc túi vải nhỏ vẫn còn nằm dưới chân tủ. Những vật dụng cá nhân ít ỏi khác cũng nhanh chóng được cho vào, chỉ vỏn vẹn trong vài giây ngắn ngủi. Quyết định rời đi đã được đưa ra, không chút do dự. Cô siết chặt quai túi, toàn thân run rẩy nhưng ánh mắt lại bùng lên một ngọn lửa quyết liệt chưa từng thấy.
Cô dâu siết chặt quai túi, toàn thân run rẩy nhưng ánh mắt lại bùng lên một ngọn lửa quyết liệt chưa từng thấy. Cô dâu xoay người, bước ra khỏi Phòng tân hôn, kéo lê chiếc túi vải nhỏ trên tay. Từng bước chân cô nặng trĩu nhưng dứt khoát, tiếng dép lê ma sát với sàn nhà khô khốc như tiếng lòng cô lúc này.
Ánh mắt ngỡ ngàng, sửng sốt của Họ hàng đổ dồn vào Cô dâu. Họ thì thầm to nhỏ, những lời xì xào vang lên như ong vỡ tổ, mỗi lời như một mũi dao đâm vào tim cô. Khuôn mặt Chồng trắng bệch, thất thần như người mất hồn. Anh ta đứng chết lặng, không nói được lời nào, cánh tay dang ra như muốn níu kéo nhưng lại bất lực rụt về. Bên cạnh, Mẹ chồng, dù đã thấm hơi men, vẫn không giấu nổi vẻ tức tối, chau mày nhìn theo Cô dâu. Bà ta lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa, đầy vẻ khinh miệt.
Chồng cuối cùng cũng định thần lại, bước vội đến bên Cô dâu. Anh ta vươn tay níu lấy cánh tay cô, giọng nói khản đặc, đầy vẻ hoang mang:
CHỒNG
Em đi đâu đấy?
Cô dâu khẽ lắc đầu, mái tóc xõa ngang vai che đi một nửa khuôn mặt. Một giọt nước mắt cuối cùng, trong vắt và lạnh lẽo, lăn dài trên má cô, rơi xuống đất vỡ tan. Đó là giọt nước mắt cuối cùng cho cuộc hôn nhân sai lầm, cho những kỳ vọng đổ vỡ, cho tình yêu đã chết. Cô dâu giật tay ra khỏi Chồng, ánh mắt không còn một chút tình cảm hay sự níu kéo nào. Cô lao nhanh xuống cầu thang, tiếng bước chân gấp gáp như muốn thoát khỏi địa ngục này càng sớm càng tốt. Cô bỏ lại tất cả sau lưng – ánh mắt dò xét, sự yếu đuối, vẻ tức tối, và cả những mảnh vỡ của một tương lai từng được tô hồng.
Cô dâu lao ra khỏi cánh cửa chính, tiếng gió lạnh ùa vào mặt như một lời chào tạm biệt khắc nghiệt. Cô dâu không thèm quay đầu lại nhìn ngôi nhà đã từng là biểu tượng của hy vọng, giờ đây chỉ còn là tàn tích của sự vỡ mộng. Một chiếc taxi đỗ xịch trước cổng, như thể đã chờ sẵn định mệnh của Cô dâu. Cô dâu vội vàng mở cửa, ném chiếc túi vải nhỏ lên ghế sau và ngồi phịch xuống.
Tài xế taxi nhìn Cô dâu qua gương chiếu hậu, ánh mắt đầy tò mò trước hình ảnh một cô dâu vẫn còn nguyên bộ váy cưới, tóc tai rối bù và khuôn mặt lem luốc. Cô dâu không quan tâm. Cô chỉ khẽ thì thầm địa chỉ, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào.
Chiếc xe lăn bánh, tách rời Cô dâu khỏi không gian ngột ngạt vừa rồi. Cô dâu tựa đầu vào cửa kính lạnh buốt. Dòng người và cảnh vật Sáng hôm sau lướt qua như một thước phim quay chậm đầy mỉa mai. Những tòa nhà cao tầng, những ánh đèn đường còn sót lại, những cặp tình nhân đang tản bộ, tất cả đều mơ hồ qua đôi mắt nhòe lệ của Cô dâu.
Trái tim Cô dâu đau đớn như bị ai đó bóp nghẹt. Đêm tân hôn của Cô dâu không chỉ bị hủy hoại bởi Mẹ chồng say xỉn chiếm Phòng tân hôn hay bởi “thứ” kinh hoàng trên ga trải giường. Mà sâu xa hơn, đó là sự hủy diệt của tất cả những mộng ước. Cô dâu đã từng mơ về một gia đình hạnh phúc, một ngôi nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười, và một Người Chồng yêu thương, che chở.
Nhưng giờ đây, tất cả đã tan biến chỉ trong một đêm, một đêm định mệnh. Cái “thứ” đáng ngờ và kinh hoàng không chỉ dính trên ga trải giường mà còn dính chặt vào linh hồn Cô dâu, nhuộm đen tất cả những hy vọng tươi sáng. Cô dâu bỗng nhận ra, người đàn ông mà Cô dâu gọi là Chồng đã không thể bảo vệ Cô dâu, đã không thể đứng về phía Cô dâu. Sự yếu đuối và không quyết đoán của Chồng đã kết liễu tất cả.
Một nụ cười cay đắng nở trên môi Cô dâu. Mối quan hệ căng thẳng với Mẹ chồng, sự kiểm soát ngột ngạt, và trên hết là sự hèn nhát của Chồng – tất cả đã vẽ nên một bức tranh u tối về tương lai mà Cô dâu từng tin là màu hồng. Những lời thì thầm của Họ hàng, ánh mắt khinh miệt của Mẹ chồng, vẻ mặt thất thần của Chồng – tất cả đều là bằng chứng cho sự thất bại thảm hại của cuộc hôn nhân này.
Giọt nước mắt không ngừng lăn dài trên má Cô dâu, nhưng lần này, đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự giải thoát. Cô dâu đã từ bỏ. Cô dâu đã chấp nhận sự thật đau lòng rằng, không có bất kỳ “chuyện cổ tích” nào chờ đợi Cô dâu ở ngôi nhà đó.
Chiếc taxi rẽ vào một con phố quen thuộc. Phía sau Cô dâu là một Đêm tân hôn bị đánh cắp, một cuộc hôn nhân đã chết, và những mảnh vỡ của một trái tim từng rực cháy. Phía trước Cô dâu là một con đường không xác định, nhưng ít nhất, đó là con đường của riêng Cô dâu.
Chiếc taxi dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, cửa kính mờ hơi sương, bên trong ánh đèn vàng ấm áp lọt ra. Cô dâu bước xuống, đôi chân nặng trĩu như đeo chì. Mùi cà phê rang thơm thoang thoảng trong không khí Sáng hôm sau, nhưng Cô dâu không cảm nhận được gì ngoài sự trống rỗng. Cô dâu đẩy nhẹ cánh cửa, tìm một góc khuất sát cửa sổ, nơi có thể nhìn ra đường mà không bị ai chú ý. Quán khá vắng, chỉ có vài ba vị khách ngồi trầm tư với ly cà phê của mình. Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, trái ngược hoàn toàn với bão tố đang gầm thét trong lòng Cô dâu.
Cô dâu chậm rãi đặt chiếc túi vải nhỏ lên ghế trống, rồi ngồi phịch xuống. Lòng bàn tay Cô dâu run rẩy tìm chiếc điện thoại trong túi áo cưới. Màn hình điện thoại hiện lên danh bạ quen thuộc. Cô dâu lướt qua hàng chục cái tên, rồi dừng lại ở một cái tên duy nhất: “Bạn Thân”. Cô dâu hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào. Ngón tay Cô dâu run rẩy nhấn nút gọi.
Tiếng “tút… tút…” kéo dài như vô tận, mỗi tiếng chuông lại là một nhát dao cứa vào trái tim Cô dâu. Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng có tiếng nhấc máy.
“Alo? Mày đó hả?” Giọng cô bạn thân tràn đầy lo lắng.
Cô dâu không nói nên lời, chỉ có tiếng nức nở bật ra. Giọng cô lạc đi, nghẹn ngào đến mức không thể nhận ra.
“T… tao đây… Mày ơi… chuyện này…”
Những lời nói đầu tiên khó khăn như bị mắc kẹt ở cổ họng, nhưng khi đã bắt đầu, câu chuyện cứ thế tuôn trào. Cô dâu kể lại tất cả, từ khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi khi bước vào Phòng tân hôn, đến khi phát hiện Mẹ chồng say xỉn chiếm trọn chiếc giường cưới. Cô dâu kể về cảm giác sốc khi nhìn thấy “thứ” đáng ngờ và kinh hoàng dính trên ga trải giường trắng tinh. Giọng Cô dâu run rẩy mô tả sự ghê tởm, sự bẽ bàng và nỗi nhục nhã tột cùng. Cô dâu cũng không quên nhắc đến sự yếu đuối, không quyết đoán của Chồng, người đã không thể bảo vệ Cô dâu, đã không thể đứng về phía Cô dâu trong Đêm tân hôn định mệnh đó.
Cô dâu kể về những lời thì thầm của Họ hàng, ánh mắt khinh miệt của Mẹ chồng, và cả sự thất vọng tột cùng về một cuộc hôn nhân vừa chớm nở đã lụi tàn. Từng câu chữ thoát ra, mang theo nỗi đau đớn, uất ức bị dồn nén bấy lâu. Qua điện thoại, cô bạn thân im lặng lắng nghe, đôi khi lại thốt lên một tiếng “Trời ơi!” hay “Sao lại thế được?”.
Khi câu chuyện kết thúc, Cô dâu vẫn còn khóc, nhưng tiếng nức nở đã vơi đi phần nào. Một gánh nặng vô hình dường như được trút bỏ, dù chỉ là một chút. Cô dâu cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng nỗi đau và sự bế tắc vẫn còn nguyên vẹn trong lòng, chỉ là không còn quá sức chịu đựng như lúc ban đầu. Mắt Cô dâu dán chặt vào ly cà phê sữa đá vẫn chưa được chạm tới trên bàn, hình ảnh bản thân phản chiếu trong đó mờ nhòe và yếu ớt. Cô dâu biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy chông gai.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, phủ một vệt vàng nhạt lên tấm rèm cửa cũ kỹ, Cô dâu vẫn ngồi đó trên chiếc Sofa, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Đêm tân hôn đáng lẽ phải là đêm hạnh phúc nhất đời Cô dâu, nhưng giờ đây nó đã biến thành một cơn ác mộng dai dẳng. Cô dâu đưa bàn tay trái lên, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út. Ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu thứ ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, giờ đây nó không còn là biểu tượng của tình yêu, của một lời thề nguyện vĩnh cửu, mà là dấu ấn của một khởi đầu đầy bi kịch. Một khởi đầu mà Cô dâu không hề mong muốn. Cô dâu cảm thấy ghê tởm, không phải chỉ vì “thứ” đáng ngờ trên ga trải giường đêm qua, mà còn vì sự yếu đuối, hèn nhát của Chồng, và sự độc đoán, khinh miệt của Mẹ chồng. Tương lai của cuộc hôn nhân này, đối với Cô dâu, giờ đây chỉ còn là một màu xám xịt, không một tia hy vọng. Nỗi đau thể xác hòa cùng nỗi đau tinh thần, khiến Cô dâu cảm thấy kiệt quệ.
Cô dâu khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào. Sáng hôm sau đã đến, mang theo một ngày mới, nhưng dường như không mang theo bất kỳ sự khởi đầu tươi sáng nào cho cuộc đời Cô dâu. Cô dâu biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng này. Cuộc đời không phải lúc nào cũng là những thước phim màu hồng, đôi khi nó là những gam màu u tối, những thử thách khắc nghiệt buộc con người phải đối mặt. Giống như một cái cây phải vươn mình qua giông bão để tìm thấy ánh nắng, Cô dâu cũng cần phải tự mình đứng dậy.
Chiếc nhẫn cưới vẫn nằm đó, nặng trĩu trên tay, nhắc nhở Cô dâu về một giấc mơ đã tan vỡ, nhưng cũng là một lời nhắc nhở rằng Cô dâu vẫn còn là chính mình. Hôn nhân có thể là một ngã rẽ, nhưng không phải là toàn bộ con đường. Có thể, điều Cô dâu cần không phải là sự tha thứ cho người khác, mà là sự tha thứ cho chính mình vì đã đặt quá nhiều niềm tin vào một điều không có thật. Giờ đây, bình yên không nằm ở việc níu kéo một hạnh phúc đã vỡ vụn, mà nằm ở việc chấp nhận thực tại và tìm kiếm sức mạnh từ bên trong. Nước mắt có thể làm trôi đi nỗi đau, nhưng chỉ có sự kiên cường mới giúp Cô dâu tìm thấy hướng đi cho riêng mình. Dù tương lai có mịt mờ đến đâu, Cô dâu tin rằng sau cơn mưa trời lại sáng, và một ngày nào đó, Cô dâu sẽ tìm thấy bình minh thật sự của cuộc đời mình, không còn cô đơn và đầy hy vọng.

