Đêm t/ân hô/n, bố chồng dúi vào tay 10 tờ 500 nghìn rồi lắp bắp: “Muốn sống thì mau tr//ốn ngay khỏi đây”…
Đám cưới của Lan và Dũng diễn ra rình rang. Nhà trai là gia đình khá giả ở thị trấn, có cửa hàng vật liệu xây dựng lớn. Mẹ chồng Lan m/ất từ sớm, Dũng sống cùng bố và bà nội. Ngày cưới, ai cũng khen Lan xinh dịu dàng, lại khéo léo, Dũng thì hiền lành ít nói.
Nhưng Lan để ý Dũng có ánh mắt lạ. Từ lúc yêu nhau, anh hay nhìn cô đăm đăm không chớp, có khi đang ăn cơm cũng ngưng đũa, chỉ ngồi nhìn vợ cười. Lan nghĩ anh si tình, thương vợ, nên cũng chỉ cười xòa.
Đêm t//ân h//ôn, khi họ hàng đã về hết, Lan thay áo cưới, ngồi trước gương gỡ tóc giả, tẩy lớp trang điểm dày. Cửa phòng khẽ mở, Dũng bước vào, lặng lẽ ngồi xuống giường nhìn vợ. Không nói không rằng, anh cứ nhìn cô, cười mỉm. Lan hơi s/ợ nhưng cố trấn tĩnh:
– Anh… sao vậy?
Dũng không đáp. Anh đứng dậy, tiến lại gần, đưa tay vuốt má Lan. Bàn tay thô ráp, lạnh ngắt khiến cô r//ùng mì///nh. Bỗng cánh cửa bật mở lần nữa. Bố chồng Lan – ông Lâm – đứng đó, mặt t/ái đi, mồ hôi lấm tấm. Ông bước nhanh vào, kéo tay Lan đứng dậy, dúi vào tay cô xấp tiền toàn tờ 500 nghìn, run run nói:
– Con… nghe bố, trong này có 5 triệu, con cầm lấy, mau rời khỏi đây… càng sớm càng tốt. Mau lên!…
Lan đứng sững sờ, bàn tay vẫn còn nắm chặt xấp tiền 5 triệu đồng, cảm giác lạnh lẽo từ những tờ tiền như thấm vào da thịt cô. Cô cố gắng sắp xếp lại những gì vừa nghe được, đầu ó óng như thể vừa bị đánh mạnh. Ánh mắt Lan từ Ông Lâm đầy hoảng loạn, mồ hôi lấm tấm, rồi chầm chậm chuyển sang Dũng. Dũng vẫn ngồi im lặng trên giường, ánh mắt kỳ lạ kia vẫn dán vào cô, không hề nhúc nhích, không một chút phản ứng trước những lời nói kinh hoàng của bố mình.
Một nỗi sợ hãi mơ hồ, lạnh lẽo bắt đầu len lỏi, bủa vây lấy Lan. Cô thấy cả người run lên, không thể tin nổi những gì đang xảy ra trong đêm tân hôn của mình. Cổ họng Lan nghẹn ứ, cô gắng lắm mới thốt lên được thành tiếng, giọng nói lạc hẳn đi:
– Bố… bố nói gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra thế này ạ?
Ông Lâm không đáp, chỉ đưa ánh mắt cầu xin khẩn thiết về phía Lan, như muốn thúc giục cô hành động ngay lập tức. Ông ta lại nhìn sang Dũng, rồi quay phắt về phía Lan, ra hiệu bằng mắt, gương mặt vẫn còn trắng bệch vì sợ hãi. Lan cảm thấy hoang mang tột độ, trí óc quay cuồng, không thể nào hiểu được tình hình. Cô nhìn Dũng lần nữa, mong chờ một lời giải thích, một động thái nào đó từ chồng mình, nhưng Dũng vẫn chỉ là bức tượng im lìm, đôi mắt trống rỗng. Nỗi sợ hãi vô định trong Lan ngày càng lớn dần, như một bóng ma vô hình đang bóp chặt lấy trái tim cô.
Lan cảm thấy hoang mang tột độ, trí óc quay cuồng, không thể nào hiểu được tình hình. Cô nhìn Dũng lần nữa, mong chờ một lời giải thích, một động thái nào đó từ chồng mình, nhưng Dũng vẫn chỉ là bức tượng im lìm, đôi mắt trống rỗng. Nỗi sợ hãi vô định trong Lan ngày càng lớn dần, như một bóng ma vô hình đang bóp chặt lấy trái tim cô.
Bất ngờ, Ông Lâm không nói thêm lời nào, nắm chặt lấy bàn tay Lan, kéo mạnh cô về phía cửa phòng tân hôn. Lan loạng choạng, bị động theo lực kéo của ông. Gương mặt Ông Lâm tái mét, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, ánh mắt đầy sự hoảng sợ tột độ nhìn Lan.
– Không có thời gian giải thích! – Ông Lâm thì thầm, giọng nói khẽ đến mức gần như bị gió cuốn đi, nhưng lại dứt khoát đến lạnh người. – Mau đi đi, trước khi nó… nó bắt đầu!
Bàn tay ông nắm chặt đến mức Lan cảm thấy đau nhói. Cô bị kéo đi, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy vọt ra ngoài. Lan cố gắng chống cự, ngoái đầu nhìn lại Dũng, nhưng Dũng vẫn ngồi im bất động trên giường, đôi mắt vô hồn kia vẫn dán chặt vào khoảng không trước mặt. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lan, thứ cảm giác này còn khủng khiếp hơn cả nỗi sợ hãi ban đầu. Cô không còn biết mình đang sợ điều gì, chỉ biết phải chạy trốn. Chạy trốn khỏi căn phòng tân hôn đang trở nên lạnh lẽo đến rợn người này.
Đúng lúc đó, Dũng, người nãy giờ vẫn im lặng như một bức tượng gỗ vô tri trên giường, đột nhiên đứng bật dậy. Động tác của anh ta dứt khoát đến lạnh người, không một chút do dự hay chậm chạp. Lan giật mình, quay phắt lại. Ánh mắt Dũng lúc này không còn trống rỗng đơn thuần nữa, mà trở nên hoàn toàn đáng sợ, sâu thẳm và vô hồn, như một cái hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Khóe môi anh ta từ từ nhếch lên một nụ cười quái dị, vô hồn, méo mó một cách rùng rợn. Đó không phải là nụ cười của bất cứ ai mà Lan từng biết. Dũng bắt đầu bước chậm rãi, từng bước một, hướng về phía Lan và Ông Lâm. Mỗi bước chân của anh ta đều mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên không khí. Lan cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, thấm vào từng thớ thịt, từng tế bào, khiến toàn thân cô run rẩy bần bật. Nỗi kinh hoàng bỗng chốc tăng lên gấp bội, không phải sợ cái chết, mà là sợ một thứ gì đó vô định, ma quái và siêu nhiên. Ông Lâm, với vẻ mặt trắng bệch, cũng nhìn thấy sự biến đổi kinh hoàng của con trai mình. Ông ta siết chặt tay Lan, cố kéo cô chạy thoát, nhưng chân Lan dường như đã đóng băng tại chỗ.
Ông Lâm không kịp nghĩ nhiều. Ngay khi Dũng chỉ còn cách vài bước chân, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Lan, ông Lâm dùng hết sức lực còn lại, đẩy mạnh Lan ra khỏi căn phòng. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề đóng sập lại, tạo ra một tiếng động vang vọng trong đêm tân hôn. Không chút chần chừ, tay Ông Lâm run rẩy tra ổ khóa, xoay mạnh một vòng, rồi hai vòng, chốt chặt cánh cửa từ bên ngoài. Ông quay phắt lại, hơi thở dồn dập, đối diện với cánh cửa im lìm, nơi ông hình dung con trai mình đang đứng phía sau lớp gỗ. Giọng ông Lâm vỡ ra, run rẩy và tuyệt vọng đến cùng cực.
“Mày làm cái quái gì vậy, Dũng? Dừng lại ngay!” Ông Lâm gào lên, một nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lồng ngực.
Bên ngoài, Lan vẫn đứng sững sờ trước cánh cửa, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô bàng hoàng nhìn bàn tay mình vừa bị đẩy ra, rồi nhìn cánh cửa đã khóa chặt. Từng âm thanh từ bên trong vọng ra đều khiến Lan như chết lặng. Cô nghe thấy những tiếng động lớn, va đập mạnh mẽ, và sau đó là một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng của bố chồng cô. Tiếng rên đó như một nhát dao cứa vào tai Lan, khiến cô lạnh toát. Lan nuốt khan, hai mắt dán chặt vào cánh cửa, toàn thân run bần bật. Cô muốn gào lên, muốn đập cửa xông vào, nhưng một nỗi kinh hoàng vô hình đã đóng băng mọi hành động của cô.
Lan cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Nỗi sợ hãi vô hình ban nãy giờ biến thành một cơn hoảng loạn tột độ. Bàn tay Lan siết chặt xấp tiền mệnh giá 500 nghìn, những tờ bạc nhàu nát như chính tâm trí cô lúc này. Từ bên trong căn phòng tân hôn, những tiếng động không ngừng dội ra. Không chỉ là va đập, mà còn là một thứ âm thanh kỳ lạ, nghe như tiếng gì đó đang xé toạc, vặn vẹo. Rồi lại là tiếng rên của ông Lâm, không còn yếu ớt nữa, mà như một tiếng gầm gừ đau đớn, xen lẫn sự bất lực. Một sự thật kinh hoàng chợt vụt qua tâm trí Lan: Đây không phải là một cuộc cãi vã gia đình thông thường. Đây là nguy hiểm thực sự.
Không chút nghĩ ngợi, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Lan quay phắt đầu, đôi mắt ngấn nước nhưng không dám nhìn lại cánh cửa đã khóa chặt kia. Cô lao như điên xuống cầu thang, từng bước chân nặng trĩu dồn dập, tạo thành những tiếng thình thịch vang vọng khắp căn nhà trống trải. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã, làm nhòe đi tầm nhìn của Lan, nhưng cô không dừng lại. Lan chỉ biết chạy, chạy để thoát khỏi cái bóng ma kinh hoàng đang giam hãm trong căn phòng kia, và có lẽ, đang đuổi theo cô.
Lan lao xuống từng bậc thang, mỗi tiếng thình thịch của bước chân như đang dồn nén nỗi sợ hãi tột cùng trong cô. Nước mắt vẫn tuôn rơi làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng Lan không hề chậm lại. Khi đôi chân Lan vừa chạm xuống nền gạch mát lạnh của sảnh lớn, một tiếng ĐỔ VỠ CHÓI TAI đột ngột xé toạc không khí tĩnh mịch từ tầng trên. Ngay sau đó là tiếng la thất thanh, đầy tuyệt vọng của BÀ NỘI DŨNG: “DŨNG! CON ĐANG LÀM GÌ VẬY?! DỪNG LẠI!”
Tiếng kêu xé lòng của bà nội như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lan. Nỗi hoảng loạn ban nãy giờ biến thành cơn kinh hãi tột độ. Rõ ràng, đó không phải là một vụ cãi vã gia đình. Không dám nán lại dù chỉ một giây, Lan quay phắt người, vội vã lao về phía cánh cửa chính, bàn tay lạnh toát run rẩy khi nắm lấy tay nắm cửa. Cô phải thoát khỏi đây, ngay lập tức.
Lan giật mạnh tay nắm cửa, cánh cửa chính bật mở, để lộ khoảng sân rộng và cánh cổng sắt lớn vẫn hé mở. Chắc hẳn, trong lúc hỗn loạn, không ai kịp khóa lại. Lan không chần chừ một giây, cô lao như bay qua sân, đôi chân trần rát buốt trên nền gạch lạnh. Khi đến cổng, Lan vội vã đẩy mạnh cánh cổng, tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên trong đêm. Cánh cổng mở toang, và Lan vụt chạy ra ngoài, vào con đường tối mịt của thị trấn.
Lan không ngừng chạy, phổi như muốn nổ tung, từng hơi thở gấp gáp xé toang lồng ngực. Cô cố gắng hít lấy từng ngụm không khí đêm lạnh giá, cảm nhận sự buốt giá đang giúp cô tỉnh táo hơn một chút. Đằng sau lưng, ngôi nhà đồ sộ chìm trong bóng đêm, giờ đây không còn là ‘tổ ấm’ như Lan từng mơ ước mà là một cái bẫy, một nỗi ám ảnh. Lan không dám, không thể quay đầu lại nhìn. Cô phải đi thật xa, càng xa càng tốt.
Lan tiếp tục chạy dọc theo con đường vắng vẻ, đôi chân trần đã tê dại, nhưng nỗi sợ hãi còn lớn hơn cả sự đau đớn. Bóng đêm đặc quánh bao trùm, chỉ có tiếng gió rít qua tai và tiếng bước chân nặng nhọc của chính Lan vang vọng. Những ngôi nhà xa lạ hai bên đường chìm trong màn đêm, trở thành những khối đen mờ ảo, vô định. Lan chợt khựng lại, hơi thở đứt quãng, vòng tay ôm lấy thân mình run rẩy. Cô ngẩng mặt nhìn lên bầu trời đen kịt, không một ánh sao, chỉ là một khoảng không vô vọng.
“Mình phải đi đâu bây giờ?” Lan thầm thì, giọng khản đặc vì sợ hãi và kiệt sức. Cô đảo mắt quanh quẩn, cố tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu của sự sống, nhưng tất cả chỉ là sự tĩnh mịch đáng sợ của một thị trấn xa lạ giữa đêm khuya. Lan chưa bao giờ đến đây, không một người quen, không một mối liên hệ nào. Trở về nhà mẹ đẻ? Cô không thể ngay lập tức, quá xa xôi, và Lan cũng không muốn mẹ phải lo lắng thêm vào lúc này.
“Mình không có nơi nào để đi!” Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Lan, hòa lẫn với mồ hôi lạnh giá. Cảm giác cô độc, tuyệt vọng và bất lực dâng trào, nhấn chìm Lan trong bóng tối của nỗi sợ hãi. Cô chỉ biết đứng đó, giữa con đường hoang vắng, như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi không phương hướng.
Lan vẫn đứng đó, giữa con đường hoang vắng, như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi không phương hướng. Nỗi tuyệt vọng nhấn chìm Lan, nhưng ngay cả trong khoảnh khắc tăm tối nhất, hình ảnh của Dũng lại hiện lên, không ngừng ám ảnh.
Lan bỗng rùng mình dữ dội, không phải vì cái lạnh thấu xương của đêm khuya, mà vì những ký ức kinh hoàng vừa ùa về. Cô nhớ lại ánh mắt của Dũng tối qua, cái nhìn đăm đăm, sâu hoắm, không chút tình cảm nào, chỉ có sự trống rỗng đến lạnh người. Nụ cười của Dũng trong đêm tân hôn… không phải là nụ cười của một chú rể hạnh phúc, mà là một nụ cười vô hồn, méo mó, lạnh lẽo đến ghê người, như thể được vẽ lên trên một khuôn mặt xa lạ. Và cái nắm tay của Dũng… Lan cảm nhận rõ mồn một cái lạnh ngắt như băng của bàn tay ấy, không chút hơi ấm, không chút sự sống. Những chi tiết nhỏ nhặt mà Lan đã cố gắng phớt lờ, hay tự lý giải bằng sự mệt mỏi, căng thẳng của ngày cưới, giờ đây đồng loạt ùa về, xếp thành một mảnh ghép kinh hoàng, rõ ràng đến mức Lan phải nín thở.
“Anh ấy… anh ấy không phải là người bình thường!” Lan thốt lên, giọng lạc đi, chỉ đủ nghe thấy tiếng gió rít. Lồng ngực Lan thắt lại đau đớn, như có ai đó đang siết chặt. “Có điều gì đó… điều gì đó kinh khủng đã xảy ra với anh ấy!” Một sự thật tàn khốc, lạnh sống lưng bắt đầu luồn lách qua tâm trí Lan, tựa như một con rắn độc đang từ từ xiết chặt trái tim cô. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt, nhưng cái cảm giác kinh hoàng, như đang đứng trước một vực thẳm sâu hun hút, thì lại rõ ràng đến mức đau đớn, không thể chối cãi. Lan cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng, cô phải bám víu vào thứ gì đó để không gục ngã.
Cái lạnh thấu xương của đêm khuya chợt ùa về, kéo Lan ra khỏi mớ hỗn độn cảm xúc. Cô không thể đứng đây mãi. Lan biết cô phải đi. Cô phải thoát khỏi thị trấn này trước khi trời sáng. Sự cấp bách siết chặt lồng ngực Lan, không còn chỗ cho bất kỳ suy nghĩ lan man nào khác.
Lan lập tức đưa tay sờ túi áo, cảm nhận được xấp tiền dày cộp. Mười tờ 500 nghìn đồng, tổng cộng 5 triệu. Tiền mừng cưới. Gia đình Dũng khá giả, có cửa hàng vật liệu xây dựng lớn, nên phong bì cũng hậu hĩnh. Số tiền này bây giờ là chìa khóa duy nhất của Lan, là hy vọng mỏng manh giữa màn đêm thăm thẳm. Lan siết chặt xấp tiền trong tay, như thể nó là phao cứu sinh cuối cùng.
Cô ngước nhìn con đường vắng vẻ, chẳng có một bóng người hay phương tiện nào. Thị trấn chìm trong giấc ngủ, tĩnh mịch đến đáng sợ. Lan bắt đầu chạy, không phương hướng rõ ràng, chỉ biết càng xa ngôi nhà đó càng tốt, càng xa cái thị trấn đầy bí ẩn này càng nhanh càng hay. Bước chân Lan vội vã, tiếng thở dốc hòa vào tiếng gió đêm. Cô nhìn quanh, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể đưa cô đi: một chiếc xe ôm, một chiếc taxi, hay thậm chí một chiếc xe tải nào đó đang đỗ ven đường. Nhưng tất cả chỉ là sự tĩnh lặng. Đèn đường leo lắt, hắt xuống những vệt sáng vàng vọt lên mặt đường ẩm ướt, khiến khung cảnh càng thêm ma mị.
Lan biết cô không còn nhiều thời gian. Bình minh đang đến gần, và khi mặt trời ló dạng, mọi thứ có thể sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Cô phải tìm một nơi nào đó để ẩn náu tạm thời, hoặc một cách nào đó để rời khỏi đây ngay lập tức. Cảm giác bị rượt đuổi, bị theo dõi cứ luẩn quẩn trong tâm trí Lan, dù cô không thấy ai. Mỗi bóng cây, mỗi tiếng động nhỏ trong đêm đều khiến Lan giật mình thon thót. Cô tự nhủ phải bình tĩnh, phải suy nghĩ. Nhưng nỗi sợ hãi đã chiếm lấy toàn bộ tâm trí cô.
Lan chạy qua vài con hẻm nhỏ, cố gắng tránh xa những con đường chính. Cô không muốn bất kỳ ai trong gia đình Dũng phát hiện ra mình. Đặc biệt là Dũng. Lan rùng mình khi nghĩ đến ánh mắt trống rỗng và bàn tay lạnh ngắt của anh ta. Mọi giác quan của Lan đều căng ra tối đa, cô lắng nghe từng tiếng động nhỏ, quan sát từng cái bóng lướt qua. Thị trấn này giờ đây đối với Lan không khác gì một mê cung đầy rẫy hiểm nguy. Xấp tiền trong tay Lan trở nên ấm nóng, mang theo cả hy vọng và gánh nặng. Cô chỉ mong, chỉ cầu, nó đủ để mua cho cô một tấm vé thoát thân khỏi nơi địa ngục này.
Lan chợt dừng lại sau một con hẻm tối, áp lưng vào bức tường ẩm lạnh, hơi thở dồn dập cắt không khí đêm. Lan nắm chặt xấp tiền đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Một linh cảm mạnh mẽ hơn bao giờ hết choáng lấy Lan, không phải là sự lo lắng đơn thuần mà là một cảnh báo khẩn thiết, lạnh buốt đến tận xương tủy. Lan biết, sâu thẳm trong tiềm thức, cô biết cô đang ở trong một tình thế cực kỳ nguy hiểm. Ngôi nhà đó, gia đình Dũng, và chính Dũng – tất cả đều ẩn chứa một mối đe dọa không thể gọi tên, nhưng lại chắc chắn có thể đe dọa đến tính mạng Lan. Toàn thân Lan run rẩy không kiểm soát, không chỉ vì cái lạnh của đêm mà còn vì nỗi sợ hãi tột cùng đang cuộn trào trong lồng ngực.
Trí óc Lan tua lại từng chi tiết từ khi cô đặt chân đến thị trấn này: ánh mắt vô hồn của Dũng, bàn tay lạnh ngắt chạm vào cô, và những lời nói thì thầm về bà nội Dũng trong phòng tân hôn. Tất cả những mảnh ghép rời rạc đó giờ đây ráp lại thành một bức tranh đáng sợ, một bí mật khủng khiếp mà Lan không muốn hiểu thấu. Lan không dám nghĩ thêm nữa. Cô chỉ biết rằng, mỗi giây phút Lan còn ở lại đây, mạng sống của Lan càng mong manh. Lan phải đi, phải thoát khỏi nơi này bằng mọi giá, ngay lập tức.
Lan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, không một ánh sao, như thể chính vũ trụ cũng đang cảnh báo cô về sự tối tăm rình rập. Lan lại bắt đầu chạy, lần này không còn là sự vội vã mà là một bản năng sinh tồn thôi thúc. Mỗi bước chân là một nỗ lực để thoát khỏi bóng ma đang bám riết lấy cô, một nỗi sợ vô hình nhưng hiện hữu đến rợn người. Lan phóng qua những con đường nhỏ, những ngõ cụt, hy vọng tìm thấy một lối thoát, một con đường dẫn đến sự an toàn. Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Lan hòa lẫn với tiếng gió lùa qua tán cây, tạo thành một bản giao hưởng rùng rợn của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.
Lan bất chợt nhìn thấy ánh sáng lờ mờ phía xa, ở cuối con hẻm. Có lẽ đó là một con đường lớn hơn, hoặc một khu vực đông đúc hơn một chút. Một tia hy vọng mỏng manh lóe lên trong đầu Lan, nhưng ngay lập tức, một cảm giác ghê rợn khác ập đến. Cô nghe thấy tiếng bước chân. Không phải của cô. Tiếng bước chân đó vang vọng từ phía sau, nhẹ nhàng nhưng đều đặn, như thể có ai đó đang theo dõi Lan từ rất xa. Lan không dám quay đầu lại. Cô chỉ biết rằng mình phải chạy nhanh hơn nữa, trước khi kẻ đó… hoặc thứ đó… đuổi kịp cô.
Lan lao vào bóng tối hun hút của một con hẻm khác, ánh sáng cuối đường dường như xa vời vợi. Hơi thở Lan đứt quãng, phổi bỏng rát. Lan cố gắng nín thở, lắng nghe tiếng bước chân phía sau, nhưng chỉ có tiếng máu dồn dập trong tai Lan. Bỗng, một tiếng chó sủa dữ dội, xé tan màn đêm, vang lên từ phía xa, khiến Lan giật mình khựng lại. Tiếng sủa gầm gừ, hung hãn, như đang cảnh báo về một sự hiện diện nào đó. Lan vội vã nép mình vào một góc tối, dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo đầy rêu phong. Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên, Lan run rẩy nghĩ rằng tiếng chó sủa đó có thể là dấu hiệu cho biết ai đó đang truy lùng Lan, hoặc tệ hơn, là tiếng chó đánh hơi đang dẫn đường cho kẻ săn đuổi. Tim Lan đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mỗi nhịp đập như một hồi chuông báo tử trong tĩnh mịch của đêm. Lan nín thở, cố gắng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, đôi mắt mở to nhìn xuyên qua bóng tối, cảnh giác với mọi động tĩnh. Lan chỉ muốn tan biến vào hư không, biến mất khỏi thị trấn đáng sợ này.
Lan chỉ muốn tan biến vào hư không, biến mất khỏi thị trấn đáng sợ này. Nhưng nỗi sợ hãi không thể ngăn Lan hành động. Lan hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực còn lại để rời khỏi góc tối, lao ra khỏi con hẻm chật hẹp. Ánh sáng vàng vọt từ cột đèn đường phía xa dường như là mục tiêu duy nhất của Lan lúc này. Lan chạy như ma đuổi, mỗi bước chân đều nặng trĩu nỗi lo âu và sự tuyệt vọng. Phổi Lan bỏng rát, nhưng Lan không dám dừng lại. Tiếng chó sủa vẫn văng vẳng đâu đó trong đêm, như một lời nhắc nhở rằng nguy hiểm vẫn đang rình rập.
Cuối cùng, Lan cũng ra được con đường lớn hơn, nơi có lác đác vài chiếc xe máy và ô tô chạy qua. Ánh mắt Lan đảo nhanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ phương tiện nào có thể đưa Lan thoát khỏi đây. Một chiếc taxi màu xanh lá cây vụt qua, ánh đèn pha rọi thẳng vào mặt Lan trong tích tắc. Lan cuống quýt vẫy tay, nhưng chiếc xe không hề giảm tốc độ, lướt qua Lan như một cơn gió, bỏ lại Lan đứng trơ trọi giữa màn đêm lạnh lẽo.
Sự tuyệt vọng dâng lên tột độ. Lan cảm thấy thời gian đang cạn kiệt từng giây. Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Lan như một chiếc đồng hồ đếm ngược. Một chiếc xe khác đang tới, ánh đèn xa xa. Lan gồng mình, dồn hết sức lực còn lại để vẫy tay, vẫy thật mạnh, như thể đây là cơ hội cuối cùng của Lan. “Làm sao mình thoát khỏi đây được chứ?” Lan thầm nghĩ, giọng nghẹn lại trong cổ họng.
Một chiếc xe hơi cũ kỹ chầm chậm lăn bánh lại gần, đèn pha chiếu sáng rực vào khuôn mặt tái nhợt của Lan. Trong khoảnh khắc đèn rọi, hình ảnh về một buổi chiều cũ bỗng vụt qua tâm trí Lan như một tia chớp lạnh lẽo.
Cảnh chuyển: NHÀ TRAI Ở THỊ TRẤN – MỘT BUỔI CHIỀU NẮNG YẾU
Lan ngồi trong căn bếp ấm cúng của nhà Dũng, bên cạnh Bà nội Dũng. Bà nội Dũng đang cẩn thận pha một tách trà hoa cúc. Gương mặt bà hiện lên vẻ ưu tư lạ thường.
BÀ NỘI DŨNG
(Giọng nhỏ, như tự nói với mình)
Dòng họ này… nặng nợ lắm. Cứ tưởng là thoát được, nhưng rồi lại đâu vào đấy.
Lan mỉm cười, cố trấn an bà.
LAN
(Nhẹ nhàng)
Bà nói gì thế ạ? Bà đừng nghĩ linh tinh. Dũng nhà mình khỏe mạnh thế cơ mà.
Bà nội Dũng đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào mắt Lan, ánh nhìn sâu thẳm, chất chứa điều gì đó khó nói.
BÀ NỘI DŨNG
(Giọng thì thầm, đầy vẻ bí ẩn)
Không phải khỏe mạnh hay ốm đau thông thường đâu con ạ. Nó là… một lời nguyền. Hay là căn bệnh lạ. Mà chẳng ai biết. Chỉ biết là, rồi tất cả đều… không thoát khỏi.
Lan khi đó chỉ cười xòa, nghĩ bà nội tuổi già hay suy nghĩ vẩn vơ, mê tín dị đoan. Cô còn pha trò.
LAN
(Cười gượng)
Bà nội nói nghe ghê quá. Thời buổi này làm gì còn lời nguyền gì nữa ạ. Chắc là do mấy cụ ngày xưa hay ốm yếu thôi.
Bà nội Dũng chỉ thở dài, lắc đầu, không nói gì thêm. Ánh mắt bà nhìn xa xăm, như thể nhìn thấy một tương lai mà chỉ mình bà hiểu.
Cảnh trở lại: ĐƯỜNG LỚN – ĐÊM TÂN HÔN
Chiếc xe hơi phanh kít lại ngay trước mặt Lan. Tài xế thò đầu ra, là một người đàn ông trung niên, vẻ mặt ngái ngủ.
TÀI XẾ
Gì thế cô bé? Muốn đi đâu?
Nhưng Lan không thể trả lời. Toàn bộ cơ thể Lan run lên bần bật. Những mảnh ghép rời rạc trong đầu cô giờ đây đã khớp lại một cách hoàn hảo, lạnh lùng đến rợn người. Lời nói của Bà nội Dũng, ánh mắt vô hồn của Dũng, bàn tay lạnh ngắt của anh, sự biến mất kỳ lạ, và cả 5 triệu đồng tiền mặt kia. Tất cả không còn là sự trùng hợp hay mê tín nữa. Nó là một bức tranh kinh hoàng về một sự thật khủng khiếp đang dần được phơi bày. Một lời nguyền gia tộc? Hay một căn bệnh lạ mà gia đình Dũng giấu kín? Lan cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì gió đêm, mà là vì nỗi kinh hoàng đang bóp nghẹt trái tim cô. Cô đã rơi vào một cái bẫy không lối thoát, một bí mật gia tộc đã chôn vùi bao lâu nay.
Lan đứng như trời trồng giữa đường, những lời nói của tài xế xe hơi cứ vọng bên tai, nhưng cô không thể nào phản ứng. Nỗi kinh hoàng về những gì vừa nhận ra đã nuốt chửng mọi giác quan. Chiếc xe chờ thêm vài giây, rồi tiếng động cơ lại gầm lên, bánh xe nghiến trên mặt đường, lao đi mất hút vào màn đêm.
Để lại Lan một mình trong bóng tối, tiếng gió đêm rít qua tai càng làm cô thêm lạnh lẽo. Cô thở dốc, hai tay ôm chặt lấy thân mình, cố gắng xua đi cơn ớn lạnh không ngừng. Phải đi khỏi đây, ngay lập tức! Cô không thể ở lại thêm một giây nào. Nhưng đường vắng tanh, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe máy chạy lướt qua. Lan tuyệt vọng nhìn ngó, trái tim đập như trống bỏi.
Cuối cùng, một chiếc xe tải nhỏ, cũ kỹ, chạy chậm chạp qua. Ánh đèn vàng yếu ớt của nó chiếu rọi con đường. Đó là tia hy vọng mong manh duy nhất. Lan liều mình lao ra giữa đường, hai tay vẫy loạn xạ, không màng đến sự nguy hiểm.
Tiếng phanh kít chói tai. Chiếc xe tải chao đảo rồi dừng lại, cách Lan một quãng ngắn. Người lái xe, một chú trung niên với khuôn mặt khắc khổ, đội chiếc mũ lưỡi trai đã sờn, thò đầu ra ngoài cửa sổ. Đôi mắt chú nheo lại, nhìn cô gái tân nương đang hốt hoảng giữa đêm khuya với ánh mắt đầy nghi ngờ. Chiếc váy cưới trắng tinh của Lan giờ đây lấm lem bùn đất, mái tóc rối bời, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi.
LAN
(Giọng khản đặc, như van nài)
Chú ơi… cháu xin chú… làm ơn cho cháu đi nhờ một đoạn thôi ạ! Cháu… cháu có việc gấp lắm!
NGƯỜI LÁI XE
(Nhíu mày, giọng ngờ vực)
Cô gái, đêm hôm thế này, cô là cô dâu mà sao lại ra nông nỗi này? Cô đi đâu?
LAN
(Nước mắt giàn giụa, giọng gấp gáp)
Cháu xin chú, cháu không thể kể rõ được ạ. Chỉ là cháu cần đi thật xa khỏi thị trấn này. Càng xa càng tốt. Cháu… cháu sẽ trả chú đầy đủ.
Người lái xe nhìn Lan thêm một lúc, ánh mắt dò xét pha lẫn chút thương cảm. Khuôn mặt Lan nhợt nhạt dưới ánh đèn đường vàng vọt, chiếc váy cưới đã không còn chút lộng lẫy nào, chỉ còn lại sự tang thương. Ông ta thở dài, dường như đã quá quen với những cảnh đời éo le trên đường.
NGƯỜI LÁI XE
Thôi được rồi, lên đi. Tôi đi chuyến hàng lên vùng núi phía Bắc, đi đường này thôi. Cô muốn đi nhờ bao xa thì tùy, nhưng đừng làm phiền tôi.
Lan không dám chần chừ một giây nào. Cô vội vàng chạy đến thùng xe tải phía sau. Đó là một chiếc xe tải cũ kỹ, chất đầy những bao tải và thùng hàng lỉnh kỉnh. Lan khẽ khàng leo lên, cố gắng nép mình vào một góc, co ro giữa đống đồ đạc, tránh xa ánh mắt hiếu kỳ của người lái xe qua gương chiếu hậu.
Tiếng động cơ gầm nhẹ, chiếc xe tải chậm rãi lăn bánh, rồi tăng tốc, lao đi trong đêm. Lan quay đầu nhìn lại. Thị trấn nhỏ, nơi Lan vừa trải qua những giờ phút kinh hoàng nhất cuộc đời, đang lùi dần về phía sau. Những ánh đèn lấp lánh, giờ đây chỉ còn là những đốm sáng mờ ảo, rồi cũng nhanh chóng bị màn đêm nuốt chửng.
Cảm giác nhẹ nhõm khi thoát thân lập tức ập đến, nhưng chỉ trong chốc lát đã bị thay thế bằng một nỗi sợ hãi khôn nguôi. Lan siết chặt tay, những ngón tay bấu vào nhau đến trắng bệch. Nỗi kinh hoàng về ánh mắt vô hồn của Dũng, về sự thật ghê rợn ẩn chứa trong ngôi nhà cổ kính kia, vẫn còn ám ảnh từng tế bào. Cô đã thoát, nhưng thoát đi đâu? Liệu Lan có bao giờ được an toàn thực sự nữa không, khi bí mật đen tối của gia đình Dũng có thể vươn xa đến tận cùng thế giới? Cái lạnh của đêm khuya càng làm Lan rùng mình, nhưng không lạnh bằng nỗi sợ hãi đang đóng băng trái tim Lan. Cô tự hỏi, liệu 5 triệu đồng trong túi có đủ để Lan bắt đầu lại, hay đó chỉ là một khởi đầu cho những rắc rối còn lớn hơn?
Cuộc đời Lan, từ một cô gái thôn quê ngây thơ bước chân vào thành phố với giấc mơ đổi đời, giờ đây đã trở thành một hành trình sinh tồn đầy khắc nghiệt. Cô đã từng tin vào tình yêu, tin vào một tương lai tươi sáng khi khoác lên mình chiếc váy cưới, nhưng tất cả đã sụp đổ chỉ trong một đêm. Có lẽ, cái giá phải trả cho sự cả tin, cho tham vọng đổi đời bằng mọi giá, chính là những vết sẹo không bao giờ lành này. Nhưng trên tất cả, Lan cảm nhận một sự tự do. Một sự tự do không đến từ những ràng buộc vật chất, mà từ chính bản thân mình, từ quyết định rứt bỏ xiềng xích của sự lừa dối và cái ác. Ánh trăng non bắt đầu ló rạng trên bầu trời đêm, chiếu một vệt sáng bạc lên con đường phía trước. Lan hít một hơi thật sâu, vị lạnh lẽo của màn đêm tràn vào lồng ngực, mang theo cả nỗi sợ hãi lẫn một niềm hy vọng mong manh. Cô biết, chặng đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, Lan đã tự mình bước đi. Tự mình chọn lựa, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Và có lẽ, đó chính là khởi đầu của một cuộc đời thực sự, dù không lấp lánh như váy cưới, nhưng chân thật và của riêng Lan.

