“Ngày đầu tiên sau đám cưới, sợ con trai thiếu hơi mẹ, mẹ chồng nằng nặc đòi ngủ cùng vợ chồng tôi nào ngờ đúng 12h đêm tôi quay ra thì thấy…
Ngày đầu tiên sau đám cưới, tôi vừa xếp xong vali thì mẹ chồng bước vào phòng, tay ôm theo chiếc gối ôm cũ kỹ và nụ cười thoải mái đến r-;ợn người.
“Mẹ ngủ cùng hai đứa nha, để còn chăm thằng Tùng, nó thiếu hơi mẹ là hay đau đầu lắm!”
Tôi s-ững s-ờ nhìn chồng. Anh cười trừ, gãi đầu bảo:
“Thôi chịu khó đêm đầu nha em, mẹ thương nên mới vậy…”
Tôi cố nặn nụ cười, gật đầu, lòng như có đá đè. Đêm tân hôn của tôi… thành ra ngủ ba người.
Cả phòng im lặng, chỉ có tiếng quạt quay và hơi thở nặng nề của ba người lớn. Tôi nằm ngoài cùng, giữa là chồng, sát trong là mẹ chồng.
Đúng 12h đêm, tôi quay sang định kéo chăn cho chồng thì c-hết lặng khi thấy… 👇đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận”
đôi mắt mẹ chồng mở to trong bóng tối, như hai đốm lửa ma quái, đang nhìn chằm chằm vào Tùng. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi. Bà ta khe khẽ đưa tay, vuốt ve mái tóc anh, động tác dịu dàng đến rợn người. Rồi, một giọng nói khàn đặc, thỏ thẻ vang lên trong tĩnh lặng: “Con trai ngoan của mẹ, ngủ thật ngon nhé…” Những lời thì thầm yêu thương, dỗ dành như với một đứa trẻ sơ sinh, cứa vào tai tôi. Mẹ chồng ghì chặt lấy Tùng, ôm anh vào lòng, gương mặt bà vùi vào vai anh. Tùng vẫn ngủ say, không hề hay biết gì, hơi thở đều đặn của anh đều đặn vang lên trong bóng đêm. Tôi chết sững, hoàn toàn bất động, tim đập thình thịch muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một cảm giác rợn người và ghê sợ xâm chiếm toàn bộ cơ thể, khiến tôi không tài nào chợp mắt nổi.
“Tôi cố nén lại từng tiếng thở, cố thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là một giấc mơ tồi tệ, một ảo ảnh do sự mệt mỏi và căng thẳng của đêm tân hôn. Nhưng ánh mắt mở to của mẹ chồng, cái ôm ghì chặt, và những lời thì thầm rợn người kia là thật. Cảm giác kinh hãi đến tột độ khiến tôi không thể chịu đựng thêm. Tim tôi đập như trống bỏi, đe dọa xé toạc lồng ngực.
Tôi chậm rãi đưa
tay, khẽ lay nhẹ vào vai Tùng. Anh khẽ giật mình, đôi mắt từ từ mở ra trong bóng tối, chớp chớp vài cái như thể vừa thoát khỏi một giấc mơ sâu. Ánh mắt anh còn ngái ngủ, mơ hồ và có chút bối rối khi nhìn thấy tôi. Mẹ chồng vẫn bất động, ghì chặt lấy Tùng như một đứa trẻ ôm búp bê, gương mặt bà vùi sâu vào vai anh, hơi thở đều đều và nặng nề, dường như bà vẫn đang chìm sâu vào giấc ngủ.
Tôi ghé sát miệng vào tai Tùng, giọng tôi thì thầm đến mức gần như không nghe thấy, chất chứa sự sợ hãi và hoang mang tột độ: “”Anh… anh có thấy mẹ không?””
Tùng khẽ nhíu mày, hơi nghiêng đầu nhìn xuống người đang ôm mình. Ánh mắt anh lướt qua mẹ chồng, dừng lại vài giây. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy một sự phức tạp khó tả: một chút quen thuộc, như thể anh đã quá quen với cảnh tượng này, pha lẫn vẻ bẽn lẽn, thậm chí là một chút tội lỗi khi bị tôi phát hiện. Anh không trả lời ngay.”
“Tùng khẽ thở dài, một âm thanh trầm đục phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ trong căn phòng cưới. Anh chậm rãi đưa tay, nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang ghì chặt mình ra khỏi eo. Mẹ chồng khẽ động đậy, một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng bà, nhưng bà vẫn không tỉnh giấc. Tùng kéo lại chiếc chăn mỏng, cẩn thận đắp kín cho bà, như thể bà là một đứa trẻ cần được chăm sóc.
Sau đó, anh quay người lại, đối mặt với tôi. Gương mặt anh mang theo vẻ mệt mỏi và một chút bối rối. Anh ghé sát vào tai tôi, giọng thì thầm, gần như là một tiếng thì thào trong đêm đen, nhưng đủ để tôi nghe rõ từng chữ: “”Mẹ vẫn vậy mà em. Từ bé mẹ đã hay ngủ ôm anh như thế, sợ anh lạnh, sợ anh giật mình.””
Những lời nói đó như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim tôi. Tôi chết lặng, cả người cứng đờ như một khúc gỗ. Cảm giác khó chịu, ghê sợ và sự khó tin dâng trào mạnh mẽ. Mọi lý lẽ trong đầu tôi đều sụp đổ, hoàn toàn không thể chấp nhận được những gì Tùng vừa nói. Thói quen kỳ lạ này, hành động ôm ấp thân mật đến mức rợn người này, làm sao có thể là “”vẫn vậy”” được?”
“Cả đêm đó, cô không sao chợp mắt nổi. Âm thanh của chiếc quạt trần quay đều đều, tạo ra một tiếng vù vù nặng nề trong căn phòng cưới, càng khiến sự khó chịu trong lòng cô tăng lên bội phần. Kế đó là hơi thở đều đều, nặng nhọc của Tùng và mẹ chồng. Tiếng ngáy nhè nhẹ của mẹ chồng xen lẫn tiếng thở dài của Tùng, chúng hòa quyện vào nhau, bóp nghẹt không khí vốn đã ngột ngạt. Cô dâu nằm đó, đôi mắt mở trừng trừng trong bóng tối, cảm nhận rõ rệt sự bức bối đang trỗi dậy từ tận cùng tâm hồn.
Hình ảnh mẹ chồng ôm Tùng lúc nửa đêm, bàn tay bà vuốt ve mái tóc anh, nụ cười mãn nguyện trên môi bà… tất cả cứ ám ảnh, hiện rõ mồn một trước mắt cô, như một thước phim kinh dị lặp đi lặp lại không ngừng. Lời giải thích của Tùng – “”mẹ vẫn vậy mà em”” – vang vọng trong đầu cô, mỗi chữ như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng. Cô trằn trọc, xoay người qua lại, nhưng chẳng thể tìm thấy một tư thế thoải mái nào. Chiếc giường cưới, đáng lẽ là biểu tượng của tình yêu và sự gắn kết, giờ đây lại giống như một cái bẫy, giam cầm cô trong mớ cảm xúc hỗn độn.
Trong sự tĩnh lặng đáng sợ của đêm khuya, những câu hỏi bắt đầu dồn dập ập đến. Liệu đây có phải là khởi đầu cho một cuộc sống hôn nhân đầy sóng gió? Một cuộc hôn nhân mà ở đó, mẹ chồng sẽ luôn là bóng ma ám ảnh, là rào cản vô hình giữa hai vợ chồng? Liệu tình yêu của Tùng có đủ lớn để vượt qua những “”thói quen”” kỳ lạ đến mức bệnh hoạn này? Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng vô ích. Càng cố gắng, chúng lại càng bám riết, càng gặm nhấm tâm trí cô. Một dự cảm chẳng lành len lỏi, báo hiệu những thử thách nghiệt ngã đang chờ đợi phía trước.”
“Tôi cựa mình, đôi mắt nặng trĩu khó khăn hé mở. Ánh sáng lờ mờ từ khung cửa sổ rọi vào phòng, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu những ám ảnh từ đêm qua. Căn phòng cưới vẫn y nguyên, chỉ có điều, chiếc gối ôm cũ kỹ của mẹ chồng đã được gấp gọn gàng, và bà đã không còn nằm cạnh Tùng nữa. Cô đưa mắt tìm kiếm.
Mẹ chồng cô đang ngồi trước bàn trang điểm, mái tóc đã được búi gọn gàng, trông bà thanh thoát và không chút mệt mỏi sau một đêm “”ngủ chung””. Bà chậm rãi thoa một lớp kem dưỡng lên da, rồi như cảm nhận được ánh nhìn của cô, bà quay đầu lại. Một nụ cười hiền hậu, hay ít nhất là vẻ ngoài của nó, nở trên môi bà.
“”Dậy rồi à con?”” Mẹ chồng dịu dàng hỏi, giọng nói bà vẫn ngọt ngào như mọi khi. “”Để mẹ xuống nấu đồ ăn sáng nhé.””
Ánh mắt bà quét qua cô một lượt, chậm rãi, kỹ lưỡng, như đang muốn soi thấu tận cùng tâm can cô. Nụ cười trên môi bà vẫn nguyên, nhưng tôi lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đó không phải là ánh mắt của sự quan tâm, mà là sự dò xét, thăm dò. Tôi bất giác rụt người lại, cảm giác như mình đang bị một cặp mắt vô hình theo dõi, từng cử chỉ, từng biểu cảm đều nằm trong tầm kiểm soát của bà. Tim tôi đập thình thịch, một cảm giác bất an dâng lên, nhấn chìm mọi hy vọng về một khởi đầu tốt đẹp. Tùng vẫn say giấc nồng bên cạnh, hoàn toàn không hay biết đến cuộc đối thoại ngầm không lời đang diễn ra giữa vợ và mẹ mình. Mẹ chồng đứng dậy, dáng vẻ khoan thai, chậm rãi bước ra khỏi phòng. Cô nằm đó, ánh mắt dán chặt vào khoảng không nơi bà vừa rời đi, cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy cô.”
“Tôi hít một hơi thật sâu, gượng dậy. Cảm giác ngột ngạt vẫn lởn vởn quanh cô như một bóng ma. Tùng vẫn say giấc. Tôi bước xuống giường, chậm rãi, như thể mỗi bước chân đều mang theo một gánh nặng. Cô cần một cốc nước, một chút không khí khác, thoát khỏi căn phòng cưới đang dần trở nên bức bối này.
Vừa xuống bếp, một khung cảnh thịnh soạn đập vào mắt tôi. Mẹ chồng đã dọn sẵn một bữa sáng hoành tráng trên bàn ăn. Bà đứng đó, nở nụ cười tươi rói, tay vẫn còn đang sắp xếp nốt vài món.
“”Tùng, có món con thích đây!”” Mẹ chồng hồ hởi nói, giọng bà tràn đầy sự phấn khởi, như thể bà đang đón chờ một vị khách quý, không phải cô con dâu vừa thức dậy.
Tôi bước lại gần, ánh mắt quét qua mâm cơm. Đúng như bà nói, món cá kho tiêu – món tủ của Tùng – được đặt ở vị trí trung tâm, bốc khói nghi ngút. Xung quanh là vài đĩa rau luộc, trứng chiên đơn giản đến mức hời hợt. Không có bất kỳ món nào tôi từng nhắc đến hay thể hiện sự yêu thích. Một cảm giác chua xót dâng lên.
Mẹ chồng quay sang nhìn tôi, nụ cười trên môi bà vẫn nguyên, nhưng ánh mắt lại chứa đựng điều gì đó khó lường, như một sự dò xét đầy ẩn ý.
“”Con dâu mới chắc chưa quen khẩu vị nhà mình nhỉ?”” Bà nói, giọng nhẹ bẫng nhưng lại ghim vào lòng tôi như một mũi kim sắc lạnh. Không một lời mời, không một cử chỉ quan tâm. Tôi đứng đó, cảm thấy mình hoàn toàn bị phớt lờ, một người thừa thãi trong chính ngôi nhà của mình. Tôi siết chặt bàn tay, cố giữ vẻ bình tĩnh. Mẹ chồng vẫn nhìn tôi, nụ cười nhẹ ẩn chứa ý vị chiến thắng, như thể bà vừa hoàn thành một màn trình diễn đầy thuyết phục.”
“Bữa sáng kết thúc trong không khí nặng nề. Tùng lúng túng nhìn từ tôi sang mẹ chồng, gương mặt anh lộ rõ vẻ khó xử. Mẹ chồng tôi vẫn giữ nụ cười bí ẩn trên môi, như thể bà hoàn toàn không nhận ra sự căng thẳng đang bao trùm. Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị nén chặt. Cô không thể cứ mãi im lặng.
Khi Tùng vừa đứng dậy định đi pha trà, tôi bất ngờ nắm lấy cánh tay anh. Ánh mắt tôi kiên định nhìn thẳng vào anh, một sự quyết tâm mới trỗi dậy. Tùng ngạc nhiên nhìn tôi, rồi nhìn về phía mẹ chồng đang thu dọn bát đĩa.
“”Tùng, anh theo em một lát.”” Tôi nói khẽ, nhưng đủ dứt khoát để Tùng hiểu đây không phải là một lời đề nghị.
Anh ngập ngừng một chút, rồi gật đầu. Tôi kéo Tùng đi thẳng về phía phòng cưới. Mỗi bước chân của cô đều dồn nén một sự bực dọc và khao khát được làm rõ mọi chuyện. Khi cả hai đã ở trong phòng, tôi lập tức đóng sập cánh cửa lại, âm thanh vang lên khô khốc, như một lời tuyên bố cô lập tức đóng sập cánh cửa lại, âm thanh vang lên khô khốc, như một lời tuyên bố cắt đứt mọi sự can thiệp từ bên ngoài.
Căn phòng cưới, lẽ ra phải là nơi riêng tư và ấm áp, giờ lại mang một vẻ căng thẳng đến lạ. Tùng đứng đối diện tôi, vẻ mặt đầy khó hiểu và có chút lo lắng.
Tôi hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc lẫn lộn. “”Anh à, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc,”” tôi bắt đầu, giọng điệu tôi mang một sự kiên quyết mà chính tôi cũng bất ngờ, nhưng trong lòng lại là một mớ bòng bong của lo lắng, thất vọng và cả sự tổn thương. Tôi nhìn Tùng, ánh mắt dò xét, cần lắm một lời giải đáp thỏa đáng cho những gì đã xảy ra. “”Về đêm qua… và mọi chuyện đang diễn ra.”””
“Tùng đứng đó, ánh mắt anh xao động, tránh né cái nhìn dò xét của tôi. Anh cởi áo khoác vắt lên thành ghế, động tác có chút lúng túng.
“”Có chuyện gì mà em căng thẳng thế?”” Tùng cố gắng nói bằng giọng bình thường, nhưng âm điệu lại lạc đi một nhịp. Anh không nhìn thẳng vào tôi.
Tôi bước lại gần, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. “”Anh biết em đang nói về chuyện gì mà, Tùng.”” Giọng tôi trầm xuống, ẩn chứa sự thất vọng. “”Về mẹ. Về việc mẹ đã ngủ lại đây đêm qua.””
Nghe nhắc đến mẹ chồng, Tùng lập tức nhíu mày. Gương mặt anh thoáng vẻ khó chịu, như thể tôi vừa chạm vào một vết thương mà anh không muốn ai đụng đến. Anh quay lưng lại, nhìn ra cửa sổ, cố gắng giấu đi biểu cảm của mình.
“”Em nghĩ nhiều rồi,”” Tùng bắt đầu, giọng anh có chút bực dọc, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không giấu được sự né tránh. “”Mẹ chỉ là thương anh thôi mà. Mẹ cả đời vất vả vì anh, em đừng có suy nghĩ tiêu cực như vậy.””
Lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt vào tôi. “”Thương anh? Đến mức phải ngủ trong phòng tân hôn của chúng ta sao, Tùng?”” Tôi hỏi vặn lại, sự kiên nhẫn bắt đầu cạn. “”Anh không thấy điều đó có vấn đề gì à?””
Tùng quay phắt lại, ánh mắt anh có chút giận dữ. “”Em đừng có làm quá mọi chuyện lên! Mẹ chỉ lo anh hay đau đầu, sợ anh thiếu hơi mẹ không ngủ được thôi. Anh đã quen như vậy từ nhỏ rồi!”” Anh biện minh, lời nói nghe thật cũ rích và yếu ớt. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt cầu xin xen lẫn khó chịu, như thể tôi đang buộc tội anh một cách vô lý. Rõ ràng, anh không muốn đối mặt với sự thật.”
“Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể. Dù trong lòng đang sôi sục, tôi biết lúc này cần sự rõ ràng và kiên quyết.
“”Tùng, thương con là một chuyện, nhưng can thiệp sâu vào cuộc sống riêng tư của vợ chồng là chuyện khác.”” Tôi nói, từng lời như được nung chảy từ sự thất vọng và phẫn nộ. “”Đêm tân hôn của chúng ta, anh có thấy bình thường không khi có mẹ ngủ cùng?””
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, không chút nao núng. Ánh mắt tôi chất chứa sự kiên quyết đến lạnh lùng, một lời tuyên bố không chấp nhận bất kỳ lời bao biện cũ rích nào nữa. Tùng lập tức tránh né ánh mắt tôi, đôi môi anh mím chặt, cố gắng tìm kiếm một lời phản bác nhưng không thể. Gương mặt anh tái đi, sự bối rối và có chút sợ hãi hiện rõ. Anh lùi lại một bước nhỏ, như muốn thoát khỏi áp lực từ cái nhìn xuyên thấu của tôi.”
“Tùng thở hắt ra, như thể đang cố gắng nén lại một cơn tức giận. Anh ngước nhìn tôi, ánh mắt không còn sự bối rối mà thay vào đó là vẻ bực dọc.
“Em thật vô lý!” Anh gằn giọng, giọng điệu cao hơn hẳn, phá vỡ bầu không khí im lặng căng thẳng. “Mẹ chỉ là lo cho anh! Mẹ lo anh hay đau đầu, lo anh thiếu hơi mẹ không ngủ được. Có gì mà em phải làm quá lên như thế?”
Tôi cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung. Từ “”vô lý”” của Tùng như một ngọn lửa đổ thêm dầu vào sự phẫn nộ đang cuộn trào. Tôi không thể nhịn được nữa.
“Vô lý ư? Anh nói tôi vô lý?” Tôi cười khẩy, nụ cười méo mó không chút vui vẻ. “Anh có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của em không? Anh có hiểu em đang khó chịu đến mức nào không?”
Giọng tôi cũng vỡ òa, cao vút lên, chất chứa tất cả sự uất ức và tổn thương. Từng lời như xé toạc không khí trong căn phòng cưới chật chội. Tùng lùi lại thêm một bước, đôi mắt anh mở to hơn, bất ngờ trước sự bùng nổ của tôi. Anh định nói gì đó, nhưng lời đã kẹt lại trong cổ họng. Tiếng cãi vã của chúng tôi lúc này không còn là những lời thì thầm nữa, nó đủ lớn để bất cứ ai đi ngang qua hành lang cũng có thể nghe thấy một cách rõ ràng.”
“Tiếng cãi vã của chúng tôi lúc này không còn là những lời thì thầm nữa, nó đủ lớn để bất cứ ai đi ngang qua hành lang cũng có thể nghe thấy một cách rõ ràng.
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa vang lên dứt khoát, dồn dập, phá vỡ bầu không khí đang căng như dây đàn trong phòng cưới. Cả Tùng và tôi đều khựng lại, đôi mắt mở to nhìn về phía cánh cửa. Chưa kịp để chúng tôi phản ứng, cánh cửa bật mở. Mẹ chồng xuất hiện ở ngưỡng cửa, vẻ mặt bà nhăn lại, lộ rõ sự lo lắng xen lẫn khó chịu.
Bà bước thẳng vào phòng, không chút chần chừ. Ánh mắt bà lướt qua tôi rồi dừng lại ở Tùng, dò xét và đầy nghi vấn.
“Có chuyện gì mà hai đứa cãi nhau to thế?” Mẹ chồng cất giọng, nghe như quan tâm nhưng ẩn chứa sự trách móc. “Mẹ nghe lo quá, cứ tưởng có chuyện gì kinh khủng lắm.”
Nụ cười gượng gạo nở trên môi bà, nhưng đôi mắt thì lạnh lùng, dường như không hài lòng khi bị làm phiền bởi cuộc cãi vã của chúng tôi. Bà nhìn tôi một cái thật sắc, như muốn đọc vị xem ai là người gây ra sự ồn ào này. Tùng ngập ngừng, mọi sự giận dữ vừa rồi bỗng chốc tan biến, thay vào đó là vẻ lúng túng khó xử. Tôi chỉ đứng đó, bất động, cảm giác như mình vừa bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt.”
“Mẹ chồng đột ngột đưa một tay lên ngực, khẽ nhíu mày, giọng bà run run như thể vừa chịu một cú sốc lớn. “Thôi, tại mẹ già rồi lẩm cẩm, làm phiền hai đứa. Đừng vì mẹ mà cãi nhau nhé.” Bà nhìn Tùng bằng ánh mắt đầy sự tổn thương, rồi liếc nhanh sang tôi với vẻ trách móc ẩn ý. Tùng lập tức quên đi mọi giận hờn, quay phắt sang đỡ lấy mẹ, khuôn mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng. Anh vội vã đỡ bà ngồi xuống mép giường cưới, miệng không ngừng hỏi han. “Mẹ làm sao thế? Mẹ có đau ở đâu không?” Anh vỗ nhẹ vào lưng bà, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm.
Tôi đứng lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm giác như mình đang bị cuốn vào một vở kịch mà tôi không hề có vai trò gì ngoài việc làm “”kẻ phản diện””. Tùng quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh giờ đây lạnh lùng và đầy trách móc, như muốn nói rằng chính tôi là nguyên nhân gây ra sự phiền muộn cho mẹ anh. Cảm giác cô độc dâng lên trong lòng tôi. Tôi biết, từ giờ phút này, tôi hoàn toàn bị cô lập trong chính căn phòng cưới của mình. Mẹ chồng khẽ thở dài, tay vẫn giữ chặt chiếc gối ôm cũ kỹ như thể đó là bùa hộ mệnh. “Mẹ chỉ sợ Tùng hay đau đầu, lại thiếu hơi mẹ nên mới muốn ngủ cùng thôi. Ai dè lại làm phiền các con đến mức này.” Bà nói, giọng đầy vẻ hối lỗi nhưng ánh mắt thì lại liếc nhanh sang Tùng, như muốn nhắc nhở anh về “”tình trạng sức khỏe”” của mình.”
“Tôi nhìn Tùng. Ánh mắt anh lạnh lùng, xa cách, như thể tôi là một người lạ, thậm chí là kẻ xâm nhập, trong chính căn phòng cưới của mình. Mọi lời tôi định nói bỗng tan biến, nghẹn ứ nơi cổ họng. Tôi đứng đó, hoàn toàn bị cô lập giữa không gian tưởng chừng là của riêng hai vợ chồng. Tiếng mẹ chồng thở dài não nề, rồi bà nhìn Tùng đầy lo lắng, như muốn xác nhận nỗi đau của mình.
Tùng quay sang mẹ, ánh mắt đầy xót xa. Anh vỗ nhẹ vào vai bà, dường như muốn an ủi. “”Mẹ đừng lo, con không sao đâu. Mẹ cứ ở đây với con.”” Anh nói, giọng quả quyết, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời, và tôi, người vợ mới cưới, bỗng trở thành người thừa thãi trong câu chuyện này.
Một làn sóng thất vọng và bất lực dâng lên trong tôi, mạnh mẽ đến nghẹt thở. Tôi nhận ra, mọi sự cố gắng để bảo vệ đêm tân hôn, để khẳng định vị trí của mình, đều trở thành vô nghĩa. Lời nói của tôi, những lý lẽ tôi đưa ra, tất cả đều bị gạt bỏ một cách phũ phàng. Tôi cảm thấy bản thân mình hoàn toàn không ai hiểu, không ai quan tâm đến cảm xúc hay mong muốn của tôi. Căn phòng cưới, với ánh đèn vàng ấm áp lẽ ra phải là nơi hạnh phúc nhất, giờ đây lại biến thành một cái bẫy lạnh lẽo, giam cầm tôi trong sự tuyệt vọng.
Tôi nhìn chiếc gối ôm cũ kỹ mà mẹ chồng vẫn nắm chặt, rồi nhìn Tùng, người chồng mới cưới của tôi, đang chăm sóc mẹ mình với tất cả sự ân cần. Một suy nghĩ lạnh lẽo chạy qua đầu tôi: Cuộc sống hôn nhân này sẽ không hề dễ dàng, có lẽ còn tệ hơn những gì tôi từng tưởng tượng rất nhiều. Tôi lặng lẽ lùi lại một bước, cảm thấy hoàn toàn kiệt sức và vô vọng.”
“Tôi lặng lẽ lùi lại một bước, cảm thấy hoàn toàn kiệt sức và vô vọng. Không nói thêm lời nào, tôi quay lưng lại với hai người họ. Chiếc vali du lịch vẫn còn nằm dưới sàn, mở rộng một nửa, gợi nhắc đến những hành lý tôi đã mang theo khi vừa bước chân vào căn nhà này, tràn đầy hy vọng. Tôi mở hẳn vali ra, rồi cúi xuống, bắt đầu gấp từng chiếc quần áo một cách gọn gàng.
Tùng và mẹ chồng đứng đó, ngỡ ngàng nhìn tôi. Họ không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra, ánh mắt tròn xoe đầy khó hiểu và một chút hoang mang. Sự im lặng trong phòng trở nên nặng nề, chỉ còn tiếng vải sột soạt trong tay tôi.
“”Em… em đang làm gì vậy?”” Tùng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh đầy lo lắng, xen lẫn một chút hoảng sợ. Anh bước về phía tôi, nhưng không dám lại gần.
Tôi chỉ im lặng. Đầu tôi cúi thấp, tay vẫn thoăn thoắt gấp quần áo, xếp chúng vào vali. Lòng tôi như bị bóp nghẹt, mỗi nếp gấp trên quần áo là một nhát cứa vào trái tim đang rỉ máu. Nước mắt chực trào nhưng tôi cố kìm nén, không muốn ai thấy sự yếu đuối này. Nỗi đau khổ đang nhấn chìm tôi, nhưng hành động thu dọn hành lý này lại là cách duy nhất để tôi cảm thấy mình còn có thể kiểm soát được điều gì đó trong cuộc đời mình.”
“Tùng vẫn đứng im, nhìn tôi với ánh mắt bàng hoàng, như thể anh không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Mẹ chồng anh cũng đứng đó, vẻ mặt ngây dại. Cả hai đều không dám tiến lại gần, chỉ đứng chôn chân nhìn tôi thu dọn từng chút một. Cuối cùng, chiếc vali du lịch đã gần như đầy. Tôi đóng khóa vali lại, tiếng “”cạch”” vang lên khô khốc, xé tan sự im lặng ngột ngạt trong phòng.
Tôi đứng thẳng người, bàn tay vẫn còn đặt trên quai vali. Tôi chậm rãi quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo và kiên quyết nhìn thẳng vào Tùng. Không còn chút tình cảm hay sự van lơn nào trong đôi mắt tôi lúc này, chỉ còn sự mệt mỏi cùng cực và một quyết tâm sắt đá.
“”Anh cần phải suy nghĩ thật kỹ,”” tôi nói, giọng nói của tôi trầm và rõ ràng, vang vọng khắp căn phòng, mang theo sức nặng của sự thất vọng chất chồng. “”Nếu anh không thể giải quyết chuyện này, em không nghĩ chúng ta có thể tiếp tục cuộc hôn nhân này.””
Từng lời tôi nói ra như những nhát dao cứa vào không khí, ghim thẳng vào tai Tùng. Vẻ mặt anh trắng bệch, đôi mắt tối sầm lại vì sốc và sợ hãi. Mẹ chồng tôi cũng mở to mắt, nhưng lần này không phải vẻ khó hiểu, mà là sự hốt hoảng hiện rõ.
Tôi không đợi Tùng hay mẹ chồng kịp phản ứng. Tôi nhấc chiếc vali lên, cảm nhận sức nặng của nó trong tay mình. Đó không chỉ là quần áo, mà là gánh nặng của hy vọng đã vỡ tan. Tôi quay lưng, bước đi thẳng về phía cửa phòng, không một lần ngoảnh lại. Cánh cửa phòng cưới, nơi tôi từng tin là khởi đầu của hạnh phúc, giờ đây chỉ còn là lối thoát.”
“Tôi quay lưng, bước đi thẳng về phía cửa phòng, không một lần ngoảnh lại. Cánh cửa phòng cưới, nơi tôi từng tin là khởi đầu của hạnh phúc, giờ đây chỉ còn là lối thoát. Tôi mở cánh cửa, bước ra khỏi phòng, không thèm để ý đến hai người đang đứng chết lặng phía sau. Tiếng “”rầm”” khẽ vang lên khi tôi đóng cánh cửa lại, như một lời đoạn tuyệt. Hành lang vắng lặng, chỉ có ánh đèn vàng hắt hiu chiếu xuống sàn. Tôi bước qua sảnh, qua phòng khách – nơi từng diễn ra đám cưới rình rang vài ngày trước. Giờ đây, mọi thứ đều chìm trong bóng tối và sự im lặng đáng sợ.
Mùi trầm hương còn vương vấn đâu đó, gợi lại ký ức về buổi lễ linh đình. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió lạnh thổi qua khung cửa chính đã hé mở. Chiếc vali nặng trịch trong tay, nhưng tâm hồn tôi lại thấy nhẹ nhõm đến lạ. Tôi đẩy cánh cửa gỗ ra, bước chân trần xuống bậc thềm lạnh buốt. Phía sau lưng, căn nhà chìm trong sự tĩnh lặng nặng nề, mang theo ánh mắt bàng hoàng, thất thần của mẹ chồng và Tùng. Tôi biết họ vẫn đang đứng đó, nhìn theo bóng lưng tôi khuất dần vào màn đêm.
Gió đêm thổi mạnh, cuốn bay những lọn tóc lòa xòa trên trán tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí lạnh lẽo nhưng trong lành lấp đầy phổi. Lần đầu tiên sau bao ngày mệt mỏi, tôi cảm thấy mình được tự do. Tự do khỏi những ràng buộc vô lý, khỏi những kỳ vọng méo mó, khỏi một cuộc hôn nhân chưa kịp bắt đầu đã vội vã kết thúc. Nhưng đi kèm với sự tự do đó là nỗi lo lắng mịt mùng cho tương lai. Con đường phía trước mờ mịt, không một ánh đèn, không một dấu hiệu. Tôi không biết mình sẽ đi đâu, làm gì, hay cuộc đời sẽ đưa tôi về đâu.
Đứng giữa màn đêm thăm thẳm, tôi ngước nhìn những vì sao lấp lánh trên cao. Chúng vẫn ở đó, tĩnh lặng và bao la, dường như chẳng hề bận tâm đến những giông bão nhỏ nhoi trong lòng người. Một cảm giác bình yên lạ thường len lỏi trong tôi, pha lẫn với sự lạc lõng. Có lẽ, đây không phải là một kết thúc, mà là một khởi đầu. Khởi đầu cho một hành trình tìm lại chính mình, tìm lại giá trị của bản thân, không còn bị định nghĩa bởi những danh phận hay kỳ vọng của người khác.
Tôi không thể quay đầu lại. Những vết thương, dù mới hay cũ, đã dạy tôi rằng đôi khi, việc buông bỏ chính là cách duy nhất để tự giải thoát. Hạnh phúc có thể không đến từ những gì ta níu giữ, mà đến từ sự dũng cảm bước đi trên con đường của riêng mình, dù nó có chông gai đến mấy. Tôi nhắm mắt lại, hít thêm một hơi gió lạnh nữa. Ngày mai, mặt trời sẽ lại mọc, và tôi tin, cùng với ánh bình minh, một chương mới của cuộc đời mình sẽ bắt đầu. Không cần phải biết trước tương lai sẽ ra sao, chỉ cần biết rằng tôi đã lựa chọn sống một cuộc đời xứng đáng với chính mình. Đó là tất cả những gì tôi cần vào lúc này.”

