Thuê Gái Quê về để Làm Vợ hào môn che mắt cả họ, Thiếu Gia “Khóc Thét” Khi đêm tân hôn nhìn thấy vợ xuất hiện trên giường với bộ dạng…
Cả dòng họ Trần rúng động khi cậu con trai út Trần Duy – thiếu gia nổi tiếng ăn chơi, bạt mạng – bất ngờ tuyên bố kết hôn. Tin đồn lan ra, ai cũng đoán cô dâu phải là ái nữ nhà tài phiệt nào đó, ít nhất cũng xứng tầm với dòng họ danh giá. Nhưng đến hôm ra mắt, cô dâu lại là một cô gái quê gầy gò, nước da rám nắng, tên Thảo, làm thuê ở thành phố.
Không ai biết, Duy đang nợ một khoản tiền khổng lồ do đánh bạc, và đám cưới này chỉ là vở kịch do mẹ anh dựng nên để xoa dịu ông nội – người đang muốn cắt quyền thừa kế của Duy. Thảo được thuê làm “vợ hợp đồng” trong 3 tháng, chỉ cần giữ hình ảnh một nàng dâu hiền lành, ngoan ngoãn.
Tưởng đâu mọi chuyện sẽ trót lọt, nhưng ngay đêm tân hôn, khi Duy bước vào phòng tân hôn với vẻ chán chường, anh suýt ngã quỵ khi nhìn thấy Thảo ngồi sẵn trên giường, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, tóc xõa ngang vai, ánh nhìn bình thản nhưng sâu hun hút — và đặc biệt là vết… 👇👇
…bớt đỏ sậm hình lưỡi liềm trên vai Thảo. Trần Duy trợn tròn mắt, lồng ngực đập thình thịch như muốn vỡ tung. Anh lùi lại một bước, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Vết bớt ấy… nó y hệt, không sai một ly, với vết bớt của “cô gái ma” anh từng gặp trong đêm mưa gió năm xưa.
Đêm đó, Trần Duy say mèm, loạng choạng băng qua đường và suýt bị một chiếc xe tải cán qua. Một cô gái bí ẩn đã lao ra kéo anh vào lề, cứu anh thoát chết. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Duy kịp nhìn thấy một vết bớt hình lưỡi liềm đỏ sậm trên vai cô gái khi tấm áo cô bị xé rách vì cú va chạm nhẹ. Rồi cô biến mất như một bóng ma, để lại anh với nỗi ám ảnh và cảm giác biết ơn kỳ lạ.
Giờ đây, ngay trong đêm tân hôn của chính mình, người vợ hợp đồng mà anh khinh thường lại sở hữu dấu hiệu “định mệnh” ấy. Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Trần Duy. Toàn thân anh cứng đờ. Anh nhìn chằm chằm vào vết bớt, rồi ngước lên nhìn khuôn mặt bình thản của Thảo. Đôi mắt cô vẫn sâu hun hút, như ẩn chứa cả một đại dương bí mật. Hoảng loạn, Trần Duy lẩm bẩm, giọng lạc đi: “Không thể nào… là cô… là cô sao?”
Thảo vẫn ngồi yên, ánh mắt không hề dao động trước sự kinh hãi của Trần Duy. Cô chỉ hơi nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra, mang theo vẻ bí ẩn khiến Trần Duy càng thêm sởn gai ốc. Anh cảm thấy như mình vừa rơi vào một cái bẫy vô hình, một bí mật kinh hoàng đang dần được hé lộ.
Trần Duy run rẩy, ngón tay chỉ vào vết bớt trên vai Thảo. Giọng anh lạc hẳn, lắp bắp khó nhọc bật ra từng chữ: “Vết… vết bớt đó… là gì? Nó… nó từ đâu mà có?” Ánh mắt Trần Duy quét qua vết bớt rồi lại dán chặt vào Thảo, chất chứa đầy hoài nghi và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh không thể rời mắt khỏi dấu hiệu quen thuộc mà anh đã ám ảnh bấy lâu.
Thảo vẫn ngồi yên, hoàn toàn bình thản trước sự bối rối đến tột độ của Trần Duy. Cô khẽ ngước nhìn anh, đôi mắt sâu thẳm không một gợn sóng. Khóe môi cô chỉ hơi nhếch lên một chút, một nụ cười gần như không thể nhận ra, mang theo vẻ bí ẩn đến rợn người.
“Anh tò mò lắm sao?” Thảo nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói đều đều không chút cảm xúc. Cô từ từ đưa tay chạm nhẹ vào vết bớt đỏ sậm trên vai mình, ánh mắt vẫn khóa chặt lấy Trần Duy. “Đó là vết bớt bẩm sinh của tôi.”
Khuôn mặt Thảo không chút biểu cảm, giống như một bức tượng được tạc từ đá. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của cô khiến Trần Duy càng thêm bất an. Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng anh. Anh lùi lại một bước nữa, cảm thấy toàn thân mình bị bao phủ bởi một thứ cảm giác lạnh lẽo khó tả. Sự thật rõ ràng đang bị che giấu, và Trần Duy tin chắc rằng Thảo đang giữ trong mình một bí mật động trời, có thể liên quan đến cuộc đời anh, hay thậm chí là chính anh. Cơn hoang mang tột độ bủa vây lấy anh.
Thảo ngón tay vẫn miết nhẹ trên vết bớt, nhưng ánh mắt cô lại nhìn xa xăm, như đang chìm đắm vào một ký ức xa vời. “Hồi bé, tôi từng rất nghịch ngợm.” Cô nói, giọng đều đều nhưng ngữ điệu lại cố ý mang theo một chút bâng quơ, mơ hồ. “Có lần, tôi bị ngã trong một khu công trường cũ bỏ hoang. Mảnh vỡ kim loại cứa vào vai, tạo thành vết sẹo lớn. Ba mẹ bảo, nó cứ đỏ mãi rồi thành ra như vết bớt bẩm sinh vậy.” Cô nhún vai, như thể đó chỉ là một câu chuyện không đáng kể. “Chẳng có gì đặc biệt cả.”
Trần Duy đứng chết lặng. Sẹo do tai nạn? Ba mẹ nói nó thành vết bớt bẩm sinh? Lời giải thích này hoàn toàn vô lý và mâu thuẫn với ký ức của Trần Duy về ‘cô gái ma’ năm xưa. Anh nhớ rõ như in, vết bớt trên vai cô gái ấy không phải là sẹo. Nó có hình dạng rõ ràng, một dấu ấn tự nhiên, không hề có vẻ gì của một vết thương đã lành. Trái tim Trần Duy đập thình thịch, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Thảo đang nói dối. Anh tin chắc chắn như vậy.
“Cô đang nói dối!” Trần Duy bật thốt, giọng anh tràn đầy sự hoài nghi và tức giận. “Vết bớt đó… nó không phải là sẹo. Tôi… tôi đã từng thấy nó trước đây. Nó là một dấu ấn bẩm sinh!”
Thảo khẽ chớp mắt, đôi mắt cô vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, không hề lay động trước sự tức giận của Trần Duy. “Anh Trần Duy, chắc anh nhầm lẫn rồi.” Cô nói, giọng điệu vẫn bình thản một cách kỳ lạ. “Làm gì có chuyện tôi lại quen một ai khác có vết bớt giống hệt chứ. Anh chỉ là đang ảo tưởng mà thôi.”
Ảo tưởng? Trần Duy nghiến răng ken két. Mỗi lời nói của Thảo đều như một nhát dao đâm vào sự tin tưởng mỏng manh còn sót lại trong anh. Cô ta không chỉ đang giấu giếm, mà còn đang cố tình bóp méo sự thật, phủ nhận ký ức của anh. Cô gái quê gầy gò, da rám nắng này, với vẻ ngoài yếu ớt đó, lại ẩn chứa một bí mật động trời và sự lạnh lùng đến rợn người. Trần Duy lùi lại, cảm thấy một bức tường vô hình đang dựng lên giữa anh và Thảo. Nỗi nghi ngờ về thân phận thật của cô bỗng chốc lớn đến mức che phủ cả tâm trí anh, biến căn phòng tân hôn thành một không gian ngột ngạt, đáng sợ.
Trần Duy không tài nào chợp mắt được đêm đó. Lời nói dối trắng trợn của Thảo về vết bớt cứ vang vọng trong đầu anh. Sáng hôm sau, thay vì rời đi như thường lệ, Trần Duy quyết định ở lại Dinh thự dòng họ Trần. Anh lặng lẽ di chuyển trong khuôn viên, đôi mắt không rời khỏi Thảo, âm thầm quan sát mọi hành động của cô.
Thảo vẫn giữ vẻ ngoài hiền lành, đôi khi có chút ngại ngùng khi đối mặt với những người làm công trong nhà. Nhưng Trần Duy, với đôi mắt tinh tường của một kẻ nghi ngờ, lại nhìn ra những điều khác biệt.
Một lần, người giúp việc lóng ngóng làm rơi tách trà sứ cổ. Tiếng vỡ choang làm mọi người giật mình. Cô giúp việc tái mặt, cuống quýt xin lỗi. Thảo, thay vì đứng đó với vẻ mặt bối rối hay khó chịu, lại nhẹ nhàng tiến đến. Cô không lớn tiếng mắng mỏ, chỉ cúi xuống quan sát những mảnh vỡ, rồi dùng khăn giấy gói ghém cẩn thận. “Chị đừng lo, cái chén này cũng đã cũ rồi. Lần sau cẩn thận hơn nhé,” cô nói, giọng điệu êm ái nhưng ánh mắt lại sắc sảo, nhanh chóng đánh giá mức độ thiệt hại. Sau đó, cô quay sang quản gia, dặn dò: “Bác quản gia, hay là mình thay mấy bộ tách trà này bằng loại ít cầu kỳ hơn, để tránh những sự cố tương tự. Dù sao thì dùng hàng ngày cũng cần sự tiện lợi.” Lời nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự điều hành, sắp xếp, không hề giống một cô gái quê mới chân ướt chân ráo về làm dâu. Trần Duy đứng khuất sau cây cột, nụ cười mỉa mai nhếch trên môi. Cô ta không hề ngây thơ như vẻ ngoài.
Vài ngày sau, Trần Duy lại bắt gặp Thảo đang trò chuyện với một nhóm người làm trong bếp về thực đơn bữa tối. Cô không chỉ lắng nghe, mà còn đưa ra những gợi ý chi tiết về cách chế biến, cách kết hợp các món ăn sao cho vừa hợp khẩu vị gia đình, vừa đảm bảo dinh dưỡng. Cô nhắc đến những loại rau củ theo mùa, những gia vị đặc biệt mà Trần Duy biết chỉ những người am hiểu ẩm thực hoặc từng sống trong môi trường sang trọng mới có thể biết đến. Thảo thậm chí còn khéo léo góp ý về việc trang trí bàn ăn, đề xuất một kiểu cắm hoa thanh nhã, khiến người quản gia phải gật gù tán thưởng.
“Rõ ràng là cô ta đang giấu diếm thân phận thật của mình,” Trần Duy thầm nghĩ, lòng đầy căm phẫn. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của Thảo đều như một mảnh ghép, dần dần hé lộ sự thật đằng sau vỏ bọc “gái quê” yếu ớt. Sự ngây thơ mà cô ta cố gắng thể hiện chỉ càng khiến Trần Duy thêm ghê tởm. Cô ta đang diễn một vở kịch hoàn hảo, và anh, Trần Duy, đã trở thành nạn nhân trong chính ngôi nhà của mình. Anh cảm thấy bị lừa dối một cách cay đắng, nỗi nghi ngờ giờ đã lớn lên thành một sự chắc chắn đáng sợ.
Nỗi nghi ngờ đã trở thành sự chắc chắn, nhưng Trần Duy vẫn không sao chợp mắt được. Anh nằm thao thức trong căn Phòng tân hôn rộng lớn, những hình ảnh về Thảo, về những cử chỉ sắc sảo và lời nói đầy ẩn ý của cô cứ luẩn quẩn trong tâm trí. Dinh thự dòng họ Trần chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng kêu vo ve từ khu vườn xa xăm.
Đến gần rạng sáng, khi Trần Duy vừa thiu thiu ngủ, một âm thanh khẽ khàng lọt vào tai anh. Đó là tiếng thì thầm, rất nhỏ, nhưng đủ để kéo anh ra khỏi cơn mộng mị. Tiếng nói ấy không phải là giọng điệu êm ái, có chút rụt rè mà Thảo vẫn dùng ban ngày. Nó trầm hơn, sắc lạnh và đầy kiên quyết.
Trần Duy lập tức tỉnh táo. Anh thận trọng ngồi dậy, đôi mắt mở to trong bóng tối. Tiếng nói phát ra từ ban công. Anh nhẹ nhàng nhấc chân xuống giường, từng bước chậm rãi tiến về phía cửa kính. Dưới ánh trăng mờ nhạt, Thảo đứng đó, lưng quay vào phòng, một tay giữ chặt điện thoại áp vào tai. Cô mặc chiếc váy ngủ lụa, mái tóc xõa dài nhưng không hề toát lên vẻ mềm mại thường thấy. Thay vào đó, cả dáng vẻ cô đều toát lên một sự căng thẳng, bí ẩn.
“Mọi chuyện phải theo đúng kế hoạch, đừng để sai sót,” Thảo thì thầm, giọng nói như được bọc trong một lớp băng giá. “Không được phép có bất kỳ rủi ro nào. Nhớ rõ những gì tôi đã dặn dò.”
Trần Duy chết lặng. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh chưa bao giờ nghe Thảo nói bằng giọng điệu đó. Nó không phải của một cô gái quê ngây thơ, mà là của một người phụ nữ quyền lực, lạnh lùng, đang điều khiển một ván cờ lớn.
“Tên đó… hắn ta không thông minh như chúng ta nghĩ,” Thảo nói tiếp, một thoáng khinh miệt lướt qua trên khuôn mặt được ánh trăng chiếu sáng. “Nhưng cũng không thể chủ quan. Cứ làm theo kịch bản, mọi thứ sẽ diễn ra đúng như ý muốn.” Cô dừng lại một chút, như đang lắng nghe đầu dây bên kia, rồi lại tiếp lời, dứt khoát: “Được rồi, thế thôi. Đừng liên lạc lại khi không cần thiết.”
Cô cúp máy, rồi đứng yên đó một lát, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không đen kịt ngoài kia, vẻ mặt không chút biểu cảm. Cả người Thảo lúc này như một bức tượng được tạc từ băng, hoàn toàn xa lạ với hình ảnh “cô gái quê” mà cô ta đã dựng lên.
Trần Duy rụt người lại phía sau bức tường, cảm giác lạnh sống lưng. “Kịch bản? Kế hoạch?” Những từ ngữ đó cứ xoáy vào tâm trí anh. Thảo, người vợ hợp đồng của anh, không chỉ là kẻ giả tạo. Cô ta là một con rắn độc, ẩn mình dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo, đang thực hiện một âm mưu đen tối ngay trong Dinh thự dòng họ Trần, ngay dưới mũi anh. Sự kinh hoàng bao trùm lấy Trần Duy. Anh đã không chỉ bị lừa dối, mà còn bị cuốn vào một trò chơi nguy hiểm mà anh hoàn toàn không hay biết.
Trần Duy rụt người lại phía sau bức tường, cảm giác lạnh sống lưng. “Kịch bản? Kế hoạch?” Những từ ngữ đó cứ xoáy vào tâm trí anh. Thảo, người vợ hợp đồng của anh, không chỉ là kẻ giả tạo. Cô ta là một con rắn độc, ẩn mình dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo, đang thực hiện một âm mưu đen tối ngay trong Dinh thự dòng họ Trần, ngay dưới mũi anh. Sự kinh hoàng bao trùm lấy Trần Duy. Anh đã không chỉ bị lừa dối, mà còn bị cuốn vào một trò chơi nguy hiểm mà anh hoàn toàn không hay biết.
Những giờ sau đó, Trần Duy không sao chợp mắt nổi. Dù ánh sáng ban mai đã len lỏi qua ô cửa sổ, tâm trí anh vẫn chìm trong bóng tối. Anh đã từng nghĩ mình là kẻ tinh ranh, khôn ngoan khi lợi dụng cuộc hôn nhân hợp đồng này để giải quyết món nợ cờ bạc khổng lồ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra mình chỉ là một con tốt, bị mắc kẹt trong ván cờ của người khác. Sự dằn vặt, xen lẫn cảm giác bị sỉ nhục, khiến Trần Duy không thể chịu đựng thêm. Anh không chấp nhận bị dắt mũi.
Sáng hôm sau, Trần Duy vẫn duy trì vẻ mặt bình thản như thường lệ. Anh ăn sáng cùng Thảo và Mẹ của Duy trong bầu không khí gượng gạo. Thảo vẫn diễn tròn vai người vợ hiền thục, ít nói, thỉnh thoảng liếc nhìn Trần Duy với ánh mắt đầy ẩn ý, như thể cô biết mọi điều nhưng không hề bận tâm. Ánh mắt đó càng hun đúc thêm quyết tâm trong Trần Duy. Anh sẽ không ngồi yên chờ đợi.
Ngay khi có cơ hội, Trần Duy vội vàng lái xe ra khỏi Dinh thự dòng họ Trần, lấy cớ có việc gấp ở công ty. Anh lao thẳng đến một văn phòng thám tử tư nổi tiếng trong Thành phố, nơi anh đã tìm hiểu kỹ lưỡng qua các mối quan hệ. Vừa bước vào, Trần Duy đã cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, chuyên nghiệp bao trùm.
“Tôi cần điều tra một người,” Trần Duy nói, giọng đầy cương quyết khi đối mặt với người đàn ông trung niên với vẻ mặt lạnh lùng của một thám tử kỳ cựu. “Mọi thông tin chi tiết về thân phận thật của cô ấy. Gia cảnh, công việc trước đây, các mối quan hệ… tất cả.”
Thám tử gật đầu, đặt chiếc bút xuống sổ ghi chép. “Anh muốn biết cô ấy là ai, hay cô ấy đang giả vờ là ai?”
Trần Duy nhếch mép. “Đúng vậy. Tôi muốn biết cô gái này thật sự là ai, không phải là cái vỏ bọc ‘gái quê gầy gò, da rám nắng’ mà cô ta đã dựng lên. Cô ta có một vết bớt/sẹo bí ẩn trên người, một chi tiết mà tôi tin là chìa khóa để giải mã thân phận thật của cô ta. Và quan trọng hơn cả, mục đích của cô ta khi tiếp cận tôi và Dinh thự dòng họ Trần là gì.”
Trần Duy kể vắn tắt về cuộc hôn nhân hợp đồng, về những đêm thao thức không ngủ, và đặc biệt là cuộc điện thoại bí ẩn của Thảo đêm qua. “Cô ta nói về ‘kịch bản’, về ‘kế hoạch’ và gọi tôi là ‘tên đó… hắn ta không thông minh như chúng ta nghĩ’. Tôi cảm thấy mình đang là nạn nhân trong một trò lừa bịp tinh vi.”
Người thám tử lắng nghe không sót một chi tiết nào, đôi mắt sắc lạnh quét qua gương mặt đầy lo lắng của Trần Duy. “Vậy ra, ‘cô vợ hợp đồng’ của thiếu gia Trần Duy không đơn giản như vẻ ngoài nhỉ?” Ông ta nhếch mép. “Chúng tôi sẽ bắt tay vào việc ngay lập tức. Nhưng anh phải chuẩn bị tinh thần. Đôi khi, sự thật còn đáng sợ hơn những gì chúng ta tưởng tượng.”
Trần Duy gật đầu, trái tim đập thình thịch. Anh đã chuẩn bị cho điều đó. Anh quay về Dinh thự dòng họ Trần, trong lòng chất chứa cả sự lo lắng lẫn một tia hy vọng. Trần Duy biết, từ giờ trở đi, mỗi ngày trong căn nhà này đều là một màn đấu trí cân não. Anh sẽ không buông tha cho Thảo cho đến khi sự thật được phơi bày.
Vài ngày sau, Trần Duy nhận được cuộc gọi từ văn phòng thám tử. Giọng điệu của người thám tử vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa điều gì đó đầy kịch tính. Trần Duy không chần chừ, lập tức lái xe đến văn phòng đó trong Thành phố, lòng ngập tràn sự lo lắng. Anh biết, khoảnh khắc sự thật được hé lộ đã đến.
Vừa bước vào phòng, Trần Duy đã thấy người thám tử đang ngồi sau bàn làm việc, trên tay là một tập tài liệu dày cộp. Ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Trần Duy.
“Thiếu gia Trần Duy đã sẵn sàng nghe sự thật chưa?” Người thám tử hỏi, giọng điệu trầm thấp.
Trần Duy gật đầu, yết hầu khô khốc. “Vâng. Xin ông cho tôi biết.”
Người thám tử đặt tập tài liệu xuống, đẩy về phía Trần Duy. “Cô gái tên Thảo, ‘gái quê gầy gò, da rám nắng’ mà anh giới thiệu, hoàn toàn không phải như vậy. Cô ta không phải gái quê nghèo khó, mà là tiểu thư của nhà họ Bùi, một dòng tộc danh giá từng có thế lực ngang ngửa với nhà họ Trần ở miền Bắc nhiều thập kỷ trước.”
Trần Duy sững sờ, hai tay nắm chặt vào nhau đến trắng bệch. Anh há hốc miệng, không thốt nên lời.
“Nhà họ Bùi từng bị vu khống, hãm hại dẫn đến phá sản và gần như tuyệt diệt. Vết bớt/sẹo bí ẩn trên người Thảo chính là dấu hiệu nhận biết của dòng họ đó,” thám tử tiếp tục, không để Trần Duy kịp định thần. “Và điều quan trọng nhất, Thiếu gia Trần Duy… họ hàng của cô Thảo có mối thù sâu đậm, khắc cốt ghi tâm với dòng họ Trần. Họ tin rằng chính dòng họ Trần là kẻ đứng sau âm mưu năm xưa.”
Từng lời của người thám tử như nhát dao cứa vào tai Trần Duy, khiến anh cảm thấy như trời đất quay cuồng. Mọi thứ anh biết về Thảo, về cuộc hôn nhân hợp đồng này, đều bị đảo lộn một cách tàn nhẫn. Cô gái anh nghĩ là con tốt trong ván cờ của mình, lại chính là một con dao găm được mài sắc, đang chực chờ đâm vào trái tim Dinh thự dòng họ Trần.
Trần Duy đứng bật dậy, chiếc ghế đổ rầm ra sau. “Không thể nào!” Anh thì thầm, giọng run rẩy, nhưng trong thâm tâm, anh biết từng lời thám tử nói đều là sự thật. Sự bí ẩn, sự lạnh lùng của Thảo, và cả vết bớt đó… tất cả đều khớp một cách đáng sợ.
“Cô ta đã lên kế hoạch từ bao giờ? Mục đích của cô ta là gì?” Trần Duy gằn giọng, khuôn mặt tái mét vì sốc và giận dữ.
Người thám tử nhếch mép. “Mục đích? Thiếu gia Trần Duy nên tự hỏi, liệu cô ta có muốn ‘trả thù’ hay chỉ đơn giản là ‘lấy lại’ những gì dòng họ cô ta đã mất, từ tay dòng họ Trần?” Ông ta chỉ vào tập tài liệu, ánh mắt đầy ẩn ý. “Sự thật đôi khi còn kinh hoàng hơn cả những lời đồn đại, phải không?”
Trần Duy không nói thêm được lời nào. Anh lảo đảo rời khỏi văn phòng thám tử, đầu óc quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi không lời đáp. Thảo không chỉ là kẻ lừa đảo, cô ta là một ngọn lửa hận thù, đang bùng cháy ngay trong chính ngôi nhà của anh. Anh đã bị cuốn vào một cuộc chiến gia tộc mà anh chưa từng hay biết, và anh đang đứng ngay tâm bão.
Trần Duy lao như bay về Dinh thự dòng họ Trần, đầu óc vẫn ong ong những lời người thám tử nói. Từng chữ như khắc sâu vào tâm trí anh: “Con gái nhà họ Bùi… trả thù…” Anh không tin, nhưng đồng thời, mọi mảnh ghép đều khớp một cách đáng sợ.
Anh xông thẳng vào Phòng tân hôn, nơi anh và Thảo vẫn “chung sống” dưới danh nghĩa vợ chồng. Cánh cửa bật mở sầm một tiếng, Thảo đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách, ngẩng đầu lên nhìn Trần Duy với ánh mắt ngạc nhiên, vẫn vẻ mặt “vô tư” thường ngày.
“Em đang làm gì vậy?” Trần Duy gằn giọng, bàn tay siết chặt tập tài liệu nhăn nhúm.
Thảo khẽ mỉm cười, đặt cuốn sách xuống. “Em đang đọc sách thôi, anh Duy. Có chuyện gì mà anh trông căng thẳng thế?”
Nụ cười đó, ánh mắt đó, bây giờ đối với Trần Duy chỉ còn là sự giả dối trơ trẽn. Anh ném mạnh tập tài liệu xuống bàn kính, khiến Thảo giật mình. Các trang giấy bay tung tóe, lộ ra những bức ảnh, giấy tờ liên quan đến gia tộc họ Bùi, và cả hình ảnh vết bớt/sẹo đặc trưng.
Thảo nhìn tập tài liệu, rồi nhìn thẳng vào Trần Duy. Ánh mắt cô thay đổi nhanh chóng, từ ngạc nhiên sang lạnh băng. Vẻ “gái quê” hiền lành biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn sắc lạnh, đầy toan tính mà Trần Duy chưa từng thấy.
“Anh đã biết rồi sao?” Thảo lạnh lùng hỏi, giọng nói không còn chút ấm áp nào, chỉ còn sự băng giá. Cô đứng dậy, tiến lại gần bàn, nhặt một tấm ảnh lên xem, như thể đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật. “Anh đã nhanh hơn tôi nghĩ đấy, Thiếu gia Trần Duy.”
Trần Duy cảm thấy cổ họng khô rát, trái tim như bị bóp nghẹt. Sự giả dối trùm lên cuộc hôn nhân này quá lớn.
“Cô… cô là ai?” Trần Duy run rẩy hỏi, dù anh đã biết câu trả lời.
Thảo ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thẳng vào Trần Duy. Nụ cười nhếch mép lộ ra, một nụ cười đầy sự khinh miệt và hận thù.
“Tôi chính là Bùi Diệp Thảo, con gái duy nhất còn sót lại của nhà họ Bùi,” Thảo lạnh lùng tuyên bố, mỗi chữ như một nhát dao. “Và đúng như anh đoán, tôi đến đây để trả thù. Trả thù cho những gì dòng họ Trần các người đã gây ra cho gia đình tôi, cho dòng tộc tôi!”
Trần Duy lảo đảo lùi lại. Anh bị sốc, sự tức giận dâng lên tận đỉnh đầu, xen lẫn là nỗi hoang mang tột độ. Anh nhìn cô gái đứng trước mặt mình, người anh từng nghĩ là vợ mình, người anh đã bỏ ngoài tai những lời nghi ngờ. Giờ đây, cô ta không còn là một Thảo ngây thơ, mà là một kẻ thù nguy hiểm, một ngọn lửa hận thù. Cảm giác bị phản bội sâu sắc, đến tận xương tủy, khiến anh gần như gục ngã. Tất cả chỉ là một âm mưu được sắp đặt hoàn hảo. Anh đã bị cô ta lợi dụng, bị biến thành một con tốt trong ván cờ trả thù của cô ta.
Trần Duy lảo đảo lùi lại, cảm giác bị phản bội ăn sâu vào tận xương tủy. Anh nhìn Thảo, người từng là “vợ hợp đồng” của mình, giờ đây hoàn toàn xa lạ và đáng sợ.
“Ông nội của tôi? Các người đã làm gì?” Trần Duy lắp bắp, giọng nói khản đặc. Anh không thể tin nổi người đàn ông gia trưởng, uy quyền nhất dòng họ Trần lại có thể là nguyên nhân của bi kịch này.
Thảo khẽ cười nhếch mép, ánh mắt cô xoáy sâu vào Trần Duy, như muốn đọc thấu tâm can anh. Cô chậm rãi bước lại chiếc ghế sofa, ngồi xuống một cách thản nhiên, như thể đang kể về một câu chuyện cổ tích.
“Chuyện xảy ra cách đây hơn hai mươi năm, khi gia đình tôi còn sống ở thành phố này, với cái tên Bùi Diệp Thảo và một tương lai xán lạn. Nhưng rồi, Ông nội của Trần Duy, Trưởng dòng họ Trần quyền lực, đã vì lợi ích kinh doanh, dùng mọi thủ đoạn để chiếm đoạt tài sản và triệt hạ công ty của ba tôi. Họ dựng lên những bằng chứng giả, bôi nhọ danh dự gia đình tôi, đẩy ba mẹ tôi vào tù một cách oan ức. Đến khi được minh oan, tất cả đã quá muộn.” Giọng Thảo đều đều, không một chút biểu cảm, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu căm hờn. “Họ đã cướp đi tất cả: danh dự, tài sản, và cả sinh mạng của ba mẹ tôi trong tù. Họ khiến tôi trở thành đứa trẻ mồ côi, phải lẩn trốn, phải sống trong sự tủi nhục và sợ hãi.”
Trần Duy bàng hoàng, đứng sững như trời trồng. Anh chưa bao giờ nghe về câu chuyện này, dòng họ Trần luôn tự hào về sự giàu có và quyền lực của mình, nhưng chưa bao giờ kể về những góc khuất tăm tối.
“Không thể nào… Ông nội tôi không thể làm như vậy…” Trần Duy thì thầm, cố gắng phủ nhận.
Thảo bật cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp Phòng tân hôn. “Không thể ư? Trần Duy, anh quá ngây thơ rồi. Dòng họ Trần của các người xây dựng đế chế trên máu và nước mắt của bao nhiêu người khác. Ba tôi là một trong số đó.”
Cô đứng dậy, tiến sát Trần Duy, ánh mắt sắc lẹm. “Đám cưới này, chỉ là bước đầu trong kế hoạch của tôi. Anh nghĩ tôi thật sự muốn làm vợ của anh, một thiếu gia nợ nần chồng chất vì cờ bạc sao?” Thảo buông lời châm biếm, xoáy sâu vào nỗi đau và sự nhục nhã của Trần Duy. “Tôi muốn dòng họ Trần phải trả giá cho tất cả những gì họ đã gây ra. Họ đã cướp đi của tôi tất cả, tôi sẽ khiến họ mất tất cả những gì họ đang có, từng chút một.”
Trần Duy lùi lại một bước, cảm giác như có hàng ngàn mũi dao đang đâm vào tim anh. Cơn giận biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột độ và sự bất lực. Anh nhận ra mình chỉ là một con cờ trong kế hoạch trả thù của Thảo, một công cụ để cô đạt được mục đích. Thậm chí, anh có thể bị lợi dụng, bị hủy hoại bất cứ lúc nào nếu anh cản đường cô. Cả tương lai của anh, của dòng họ Trần, đang nằm trong tay người phụ nữ đầy hận thù này. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Thiếu gia Trần Duy khi anh nhìn thấy sự tàn nhẫn và quyết tâm không lay chuyển trong ánh mắt của Thảo. Anh biết, cuộc đời anh đã chính thức rơi vào một âm mưu không lối thoát.
Thiếu gia Trần Duy vẫn đứng sững sờ, lời nói của Thảo như những nhát dao găm sâu vào tim anh. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Thiếu gia Trần Duy khi anh nhìn thấy sự tàn nhẫn và quyết tâm không lay chuyển trong ánh mắt của Thảo. Anh biết, cuộc đời anh đã chính thức rơi vào một âm mưu không lối thoát.
Thảo nhìn Thiếu gia Trần Duy, nụ cười nhếch mép vẫn đọng trên môi, như đang thưởng thức sự bàng hoàng và bất lực của anh.
“Anh đã hiểu rõ mình đang ở đâu rồi chứ, Thiếu gia Trần Duy?” Thảo hỏi, giọng điệu sắc lạnh.
Thiếu gia Trần Duy không đáp, đầu óc anh quay cuồng. Một mặt là dòng họ Trần, là danh dự gia đình mà anh từng nghĩ mình phải bảo vệ, là cái gọi là “đế chế” được dựng nên từ những tội ác mà anh mới nghe. Mặt khác, lại là Thảo, cô gái đứng trước mặt anh đầy căm hờn, nhưng cũng chính là người đã từng cứu mạng anh.
Một mảnh ký ức vụt qua trong tâm trí Thiếu gia Trần Duy, như một thước phim quay chậm. Anh thấy lại hình ảnh mình gục ngã trong một con hẻm tối, men rượu nồng nặc. Một bàn tay nhỏ bé, gầy gò đã đỡ anh dậy. Thảo, với vẻ ngoài giản dị, khuôn mặt rám nắng lo lắng nhìn anh. Cô đã kiên nhẫn lau mồ hôi trên trán anh khi anh nôn thốc tháo, dìu anh đi từng bước nặng nhọc.
Anh nghe lại giọng Thảo dịu dàng vang lên trong tai mình, “Anh không sao chứ? Uống ít nước vào đi.” Cô pha cho anh ly trà gừng, ánh mắt chất chứa sự quan tâm chân thành, hoàn toàn không có chút hận thù nào. Cô đã ngồi bên anh suốt đêm, chăm sóc một kẻ lạ mặt say xỉn, không màng đến sự dơ bẩn hay phiền phức.
Những hình ảnh đó hiện rõ mồn một trong tâm trí Thiếu gia Trần Duy, đối lập gay gắt với hình ảnh Thảo kiên quyết, lạnh lùng đang đứng trước mặt anh lúc này. Cô gái dịu dàng, ân cần ngày nào, giờ đây lại là kẻ thù, là người đang muốn hủy hoại gia đình anh.
“Cô… là người đã cứu tôi…” Thiếu gia Trần Duy thốt lên, giọng nói lạc hẳn đi, gần như là một lời thú nhận, không giấu nổi sự bàng hoàng.
Thảo khẽ nhíu mày, có một thoáng bối rối vụt qua trong mắt cô, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự lạnh lùng thường trực. “Chuyện đó chẳng liên quan gì đến kế hoạch của tôi. Anh chỉ là một người qua đường khi đó, và tôi chỉ làm điều mình cho là đúng.”
Lời nói của Thảo càng khiến Thiếu gia Trần Duy thêm hoang mang. Cô có thật sự lạnh lùng đến vậy sao? Hay đó chỉ là lớp vỏ bọc che giấu điều gì đó sâu thẳm bên trong? Anh nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm chút dấu vết của sự dịu dàng năm xưa, nhưng chỉ thấy ngọn lửa căm hờn đang bùng cháy dữ dội.
Căm ghét cô vì những gì cô đang làm, vì sự phản bội. Nhưng làm sao anh có thể ghét bỏ hoàn toàn người đã cứu mạng mình? Làm sao anh có thể căm thù người đã từng chăm sóc anh với sự ân cần đến vậy? Thiếu gia Trần Duy cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Anh không thể sắp xếp nổi mớ cảm xúc hỗn độn đang giằng xé bên trong. Ký ức về người cứu mạng và hiện thực về kẻ thù hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn ác mộng sống động, không lối thoát. Anh không biết nên tin vào ai, nên ghét bỏ ai, hay nên thấu hiểu điều gì. Tất cả chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng.
Thiếu gia Trần Duy vẫn đứng sững sờ trong căn phòng lạnh lẽo. Bóng Thảo khuất dần sau cánh cửa, mang theo nụ cười nhếch mép ẩn chứa bao thù hận. Anh ngã vật xuống ghế, cảm giác trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây. Anh không biết mình nên làm gì, nên tin ai, hay nên đối mặt với tương lai đầy bất trắc này ra sao.
Những ngày sau đó, bầu không khí nặng nề bao trùm Dinh thự dòng họ Trần.
Một buổi sáng, tiếng đổ vỡ loảng xoảng từ phòng khách vọng lên. Thiếu gia Trần Duy vội vàng chạy xuống, thấy `Ông nội của Duy` đang tức giận ném chiếc điện thoại xuống sàn đá cẩm thạch. Khuôn mặt ông đỏ bừng, những nếp nhăn hằn sâu hơn vì cơn thịnh nộ.
“Hủy! Hủy sạch! Cái hợp đồng tỉ đô la đó bị hủy không thương tiếc!” `Ông nội của Duy` gầm lên, giọng nói khản đặc vì tức giận. “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ai đứng đằng sau chuyện này?”
`Mẹ của Duy` chạy đến, cố gắng trấn an ông. “Ba ơi, ba bình tĩnh lại đi ạ. Con sẽ tìm hiểu xem sao.” Bà nhìn `Thiếu gia Trần Duy` với ánh mắt lo lắng, như muốn hỏi liệu anh có biết chuyện gì.
Chưa kịp thở phào, hai ngày sau, một tin tức còn chấn động hơn ập đến. Đối tác lâu năm, một tập đoàn lớn đã gắn bó với Dòng họ Trần hàng chục năm, đột ngột tuyên bố rút toàn bộ vốn đầu tư và chấm dứt mọi dự án.
“Họ nói chúng ta đang gặp khủng hoảng nội bộ nghiêm trọng, và họ không muốn mạo hiểm!” `Mẹ của Duy` khóc nấc, tay run rẩy đưa cho `Ông nội của Duy` lá thư thông báo. “Ba ơi, chuyện này là sao? Chúng ta sẽ mất trắng rất nhiều!”
`Ông nội của Duy` ngồi sụp xuống ghế sofa, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Ông già đi trông thấy chỉ sau vài ngày. Toàn bộ kế hoạch của dòng họ Trần đều bị đảo lộn, những dự án đang triển khai đứng trước bờ vực phá sản.
Thiếu gia Trần Duy đứng ở góc phòng, quan sát tất cả. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Anh hiểu. Đây là Thảo. Kế hoạch trả thù của cô đã chính thức khởi động.
Đỉnh điểm là khi một loạt thông tin nội bộ cực kỳ mật, những con số tài chính nhạy cảm và chiến lược kinh doanh của Dòng họ Trần, bị rò rỉ lên các diễn đàn và mặt báo kinh tế. Cả thị trường chấn động, cổ phiếu của tập đoàn lao dốc không phanh. Danh tiếng bao năm xây dựng của dòng họ Trần bị hủy hoại chỉ trong chớp mắt.
`Ông nội của Duy` đập bàn, hét lên trong tuyệt vọng. “Có nội gián! Chắc chắn có kẻ phản bội! Mau tìm ra kẻ đó cho ta!”
Thiếu gia Trần Duy đứng đó, bất lực nhìn cha mẹ và ông nội mình chìm trong tuyệt vọng. Anh biết rõ “kẻ phản bội” đó là ai, nhưng anh không thể làm gì để ngăn cản. Thảo đã hành động một cách quá táo bạo, quá quyết liệt.
Anh cảm thấy sự bất lực dâng trào. Những thứ anh từng tự hào, từng nghĩ là hiển nhiên, đang sụp đổ tan tành. Nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác khâm phục lạ lùng cũng len lỏi trong trái tim Thiếu gia Trần Duy. Cô gái tưởng chừng yếu đuối, đơn thuần ấy lại có thể giăng một mạng lưới tinh vi đến vậy, đánh đòn hiểm hóc vào tận cốt lõi của Dòng họ Trần. Sự thông minh và quyết đoán của Thảo khiến anh ngầm nể phục.
Nhưng đi kèm với sự khâm phục là nỗi sợ hãi tột độ về tương lai của gia đình. Dòng họ Trần đã thực sự gặp sóng gió, và cơn bão này mới chỉ là sự khởi đầu. Thiếu gia Trần Duy nhìn ra ngoài cửa sổ, trời âm u như thể báo trước một vận mệnh nghiệt ngã đang chờ đợi tất cả bọn họ.
Thiếu gia Trần Duy lặng lẽ rời góc phòng, bước đi như vô hồn giữa Dinh thự dòng họ Trần đang chìm trong sự hỗn loạn. Tiếng rên rỉ của `Mẹ của Duy` khi bà cố gắng an ủi `Ông nội của Duy` đang thẫn thờ, những cuộc điện thoại đầy giận dữ của quản lý cấp cao, tất cả hòa vào thành một bản giao hưởng của sự sụp đổ. Anh nhìn thấy sự bất lực trên khuôn mặt của những người mà anh yêu thương nhất. Gia tộc Trần, từng là biểu tượng của quyền lực và sự ổn định, nay đang lay lắt như ngọn đèn trước gió bão.
Anh lui về căn phòng tân hôn lạnh lẽo của mình. Căn phòng vẫn còn ám ảnh bởi hình ảnh Thảo, đôi mắt đầy thù hận và vết sẹo bí ẩn kia. Thiếu gia Trần Duy ngã người xuống giường, nhắm mắt lại. Anh thấy rõ ràng kế hoạch trả thù của cô đã được tính toán kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Sự thông minh, quyết liệt của Thảo khiến anh vừa khâm phục, vừa run sợ. Cô không chỉ muốn phá hủy mà còn muốn hủy hoại danh dự của Dòng họ Trần.
Nhưng rồi, một hình ảnh khác lại hiện lên: Thảo của những ngày đầu, cô gái quê có vẻ ngoài gầy gò, da rám nắng, đôi mắt đôi khi lóe lên sự bẽn lẽn. Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, những cái chạm tay vô tình, hay cả những khoảnh khắc cô bất ngờ quan tâm đến anh dù chỉ là một hành động nhỏ. Anh đã cố phủ nhận, nhưng cảm giác khó chịu khi nghĩ đến việc Thảo sẽ biến thành một kẻ thù không đội trời chung cứ lớn dần. Một sợi dây tình cảm mỏng manh, không ngờ lại bắt đầu nảy nở giữa họ. Tình cảm đó, dù còn mơ hồ, lại khiến trái tim anh đau nhói.
Thiếu gia Trần Duy bỗng giật mình ngồi dậy. Anh không thể đứng nhìn gia đình mình tan nát, càng không thể để Thảo chìm sâu hơn vào con đường trả thù đầy nghiệt ngã này. Anh biết rõ cô đã phải chịu đựng điều gì, và nỗi đau đó đã biến cô thành con người ngày hôm nay. Nhưng liệu có một cách nào khác không? Một lối thoát nào đó không cần phải đổ máu và nước mắt?
Anh nắm chặt tay. Không phải vì sợ hãi sự trừng phạt của Thảo, mà vì anh muốn giữ lại một phần thiện lương còn sót lại giữa cuộc chiến này. Anh muốn tìm một giải pháp hòa bình, một sự chấm dứt cho vòng lặp của hận thù. Anh sẽ phải đối mặt với Thảo, phải nói chuyện với cô, dù biết rằng điều đó có thể vô cùng nguy hiểm.
Ánh mắt Thiếu gia Trần Duy kiên định hơn bao giờ hết. Anh biết mình phải làm gì. Anh sẽ ngăn chặn cuộc trả thù này, không phải bằng cách chống lại Thảo, mà là tìm cách xoa dịu nỗi đau trong cô. Đó là con đường duy nhất để cứu gia đình anh, và có thể, cứu lấy cả cô.
Thiếu gia Trần Duy, với ánh mắt kiên định vừa rồi, nhanh chóng rời khỏi căn phòng tân hôn lạnh lẽo. Anh sải bước qua những hành lang quen thuộc của Dinh thự dòng họ Trần, nơi từng là biểu tượng của sự uy quyền nhưng giờ đây lại mang một vẻ u ám lạ thường. Anh tìm thấy Ông nội của Duy đang ngồi thẫn thờ trong thư phòng, đôi mắt mờ đục nhìn ra khu vườn đêm.
“Ông nội!” Thiếu gia Trần Duy gọi, giọng nói mang theo một sự căng thẳng rõ rệt.
Ông nội của Duy giật mình, quay lại nhìn cháu trai, nét mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và cau có. “Duy à? Chuyện gì nữa đây? Con không thấy gia đình mình đã quá đủ rắc rối rồi sao?”
“Cháu cần biết sự thật, ông nội,” Thiếu gia Trần Duy tiến lại gần, đứng đối diện với ông nội. “Về Thảo. Về gia đình cô ấy. Về những gì đã xảy ra trong quá khứ.”
Ông nội của Duy nhíu mày, khóe môi hơi co giật. “Sự thật gì? Con nói vớ vẩn gì vậy? Con bé đó chỉ là một kẻ lừa đảo, muốn hủy hoại gia tộc chúng ta. Nó đã dàn dựng tất cả!”
“Không phải!” Thiếu gia Trần Duy lắc đầu, giọng anh khẩn khoản nhưng đầy cương quyết. “Vết sẹo trên người Thảo. Đôi mắt đầy hận thù của cô ấy. Cháu biết có chuyện gì đó ẩn giấu. Gia đình chúng ta đã làm gì với cô ấy, với gia đình cô ấy? Cháu muốn ông nói ra!”
Ông nội của Duy đứng phắt dậy, đôi mắt trừng trừng nhìn Thiếu gia Trần Duy. “Con dám… dám chất vấn ta sao? Mày có biết mày đang nói chuyện với ai không?”
“Cháu biết,” Thiếu gia Trần Duy đáp lại, không hề lùi bước. “Cháu biết mình đang nói chuyện với trưởng tộc Trần, người đã đưa ra những quyết định ảnh hưởng đến cả gia tộc và cả cuộc đời một cô gái. Cháu cũng biết mình đang nói chuyện với ông nội của mình, người cháu luôn kính trọng. Nhưng cháu không thể đứng nhìn mọi chuyện sụp đổ mà không hiểu lý do. Ông nội, xin ông, hãy nói ra sự thật. Cháu đã cảm nhận được nỗi đau của Thảo. Cháu biết cô ấy không phải tự nhiên mà trở thành như vậy.”
Sự đau khổ và áp lực trong từng lời nói của Thiếu gia Trần Duy đã tác động mạnh mẽ đến Ông nội của Duy. Nét giận dữ trên khuôn mặt ông dần tan biến, thay vào đó là một vẻ hối hận và mệt mỏi sâu sắc. Ông chậm rãi ngồi xuống, đưa tay lên day thái dương. Không khí trong căn phòng bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
“Con bé… Thảo…” Ông nội của Duy bắt đầu, giọng nói run run. “Cái tên đó… nó đã ám ảnh ta bấy lâu nay. Ta cứ ngỡ mọi chuyện đã chìm vào quên lãng. Nhưng không… định mệnh thật trớ trêu.”
Thiếu gia Trần Duy nín thở lắng nghe, tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Cách đây hơn hai mươi năm, dòng họ Trần gặp một đợt khủng hoảng lớn,” Ông nội của Duy khẽ nhắm mắt, như đang cố gắng gạt bỏ những ký ức đau buồn. “Chúng ta cần một dự án lớn để vực dậy, và mảnh đất của gia đình Thảo… là mục tiêu. Họ là những người nông dân hiền lành, bám trụ mảnh đất tổ tiên. Nhưng chúng ta… chúng ta cần nó.”
Ông nội của Duy dừng lại, thở dài. “Chúng ta đã dùng mọi cách, từ mua chuộc, đe dọa, thậm chí là… ép buộc. Cha của Thảo đã phản kháng quyết liệt. Ông ấy kiên cường lắm. Nhưng quyền lực của dòng họ Trần lúc đó quá lớn. Ta đã ra lệnh… phải dùng mọi thủ đoạn để lấy được mảnh đất đó, bất chấp hậu quả.”
Thiếu gia Trần Duy cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. “Ông nói… mọi thủ đoạn là sao?”
Ông nội của Duy mở mắt, đôi mắt đỏ hoe. “Chúng ta đã dàn dựng một vụ vu khống, đẩy cha của Thảo vào tù. Sau đó, mẹ cô bé, vì quá uất ức và tuyệt vọng, đã tự tử. Những đứa trẻ… Thảo và em trai cô bé… trở thành trẻ mồ côi, phải phiêu bạt khắp nơi.”
Từng lời của Ông nội của Duy như những nhát dao đâm thẳng vào tim Thiếu gia Trần Duy. Anh lùi lại một bước, khuôn mặt biến sắc, vừa phẫn nộ, vừa đau đớn.
“Không thể nào…” Thiếu gia Trần Duy lẩm bẩm, không tin vào tai mình. “Chỉ vì một mảnh đất… mà ông đã hủy hoại cả một gia đình? Ông đã khiến Thảo mất cha mất mẹ, sống trong đau khổ và hận thù suốt ngần ấy năm?”
Ông nội của Duy cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt căm phẫn của cháu trai. “Lúc đó ta nghĩ đó là cách duy nhất để cứu lấy gia tộc. Ta bị quyền lực làm cho mờ mắt… ta đã sai. Một sai lầm tàn nhẫn.”
Thiếu gia Trần Duy siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Sự phẫn nộ dâng trào trong anh như một cơn bão. Anh nhìn Ông nội của Duy, người mà anh luôn kính trọng, giờ đây lại hiện hữu như một tội đồ. Nỗi đau của Thảo, sự nghiệt ngã của số phận cô hiện rõ mồn một trước mắt anh. Tất cả những hành động trả thù của cô giờ đây đều trở nên có lý, nhưng nỗi xót xa cho những gì cô đã phải trải qua khiến trái tim anh quặn thắt. Anh đứng đó, giữa sự thật tàn khốc vừa được phơi bày, cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng.
Thiếu gia Trần Duy rời khỏi thư phòng, từng bước chân nặng trĩu mang theo gánh nặng của sự thật tàn khốc. Cơn phẫn nộ và đau đớn dâng trào trong anh, nhưng trên hết là nỗi xót xa vô hạn dành cho Thảo. Anh biết mình phải tìm cô ngay lập tức. Anh đi như chạy dọc hành lang lạnh lẽo, tâm trí chỉ có một mục tiêu duy nhất: đối diện với Thảo.
Anh mở tung cánh cửa phòng tân hôn, nơi ánh đèn mờ ảo vẫn còn hắt ra, tạo nên một không khí u ám đến lạ. Thảo đang đứng bên cửa sổ, tấm lưng quay về phía anh, đôi vai gầy gò khẽ rung lên. Cô vẫn khoác trên mình chiếc váy cưới đã nhàu nát, như một vết sẹo đau đớn cho cuộc hôn nhân giả dối này.
“Thảo!” Thiếu gia Trần Duy gọi, giọng anh khản đặc, vừa thều thào vừa chất chứa sự tuyệt vọng.
Thảo giật mình, từ từ quay lại. Gương mặt cô vẫn lạnh lùng như băng giá, đôi mắt đen sâu thăm thẳm nhìn anh không chút cảm xúc, như một vực thẳm không đáy. Cô không nói gì, chỉ đứng đó, chờ đợi.
Thiếu gia Trần Duy tiến lại gần, nỗi đau đớn hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt anh. “Tôi… tôi vừa nói chuyện với ông nội.”
Sắc mặt Thảo không hề thay đổi, nhưng một ánh nhìn sắc như dao lóe lên trong đôi mắt cô. Cô dường như đã lường trước được điều này, hay ít nhất là đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này từ lâu.
“Ông ấy… ông ấy đã kể hết rồi,” Thiếu gia Trần Duy tiếp tục, từng lời nói như xé nát cổ họng anh. “Về cha cô… về mẹ cô… về mảnh đất đó. Tất cả những gì gia đình tôi đã làm. Vì một mảnh đất mà hủy hoại cả một gia đình. Tôi… tôi không biết nói gì nữa.”
Thảo vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng đá. Khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng, tự giễu cợt. “Anh nghĩ tôi cần nghe lời xin lỗi từ anh sao? Hay anh nghĩ tôi sẽ bất ngờ?”
“Không!” Thiếu gia Trần Duy lắc đầu quầy quậy, nước mắt bắt đầu chảy dài trên má. “Tôi không nghĩ cô cần lời xin lỗi. Tôi biết lời xin lỗi không thể bù đắp được tất cả. Nhưng Thảo, xin cô… xin cô hãy dừng lại.”
Lời cầu xin của Thiếu gia Trần Duy vang vọng trong căn phòng trống trải. Anh nhìn thẳng vào mắt Thảo, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một chút nhân tính ẩn sâu bên trong vỏ bọc lạnh lùng của cô.
“Dừng lại?” Thảo lặp lại, giọng cô vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. “Sau tất cả những gì gia đình anh đã gây ra cho tôi? Sau tất cả những đau khổ mà tôi phải gánh chịu? Anh muốn tôi dừng lại sao? Để mọi chuyện chìm vào quên lãng như chưa từng xảy ra?”
“Không phải quên lãng,” Thiếu gia Trần Duy vội vàng nắm lấy cánh tay cô, dù cô lập tức rụt lại. “Nhưng đừng để hận thù hủy hoại cả cô và tôi. Tôi biết gia đình tôi đã sai, nhưng đừng để hận thù biến cô thành một người mà cô không muốn trở thành. Đừng để nó ăn mòn tâm hồn cô, như nó đã từng ăn mòn ông nội tôi.”
Đôi mắt Thảo, vốn lạnh lùng như băng, bỗng khẽ dao động. Một tia sáng yếu ớt, mong manh như sợi tơ, chợt lóe lên rồi vụt tắt, khiến gương mặt cô thoáng hiện lên một vẻ gì đó rất con người, rất yếu đuối. Chính Thiếu gia Trần Duy cũng bắt được khoảnh khắc đó, anh biết lời nói của mình đã chạm tới cô, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Không chần chừ thêm nữa, Thiếu gia Trần Duy sải bước tới, ôm chặt lấy Thảo, ghì cô vào lòng anh. Cô cứng đờ trong vòng tay anh, cả cơ thể cô như hóa đá, nhưng anh vẫn không buông. Anh cảm nhận được hơi thở gấp gáp của cô, nhịp tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực.
“Hãy cho tôi một cơ hội, Thảo,” Thiếu gia Trần Duy khẩn cầu, giọng anh nghẹn lại. “Để tôi chuộc lại lỗi lầm của gia đình. Để tôi tìm một con đường khác cho cô, cho tôi. Con đường không có hận thù. Con đường có thể chữa lành vết thương này. Tôi sẽ làm mọi thứ để sửa chữa.”
Trong vòng tay của Thiếu gia Trần Duy, Thảo vẫn không đáp lại, nhưng cơ thể cô đã không còn cứng nhắc như ban đầu. Đôi mắt cô nhắm nghiền, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ chảy dài trên gò má, thấm ướt vai áo anh. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng lạnh lùng, nhưng sự chân thành tuyệt vọng trong vòng tay Thiếu gia Trần Duy đã chạm đến những góc sâu thẳm nhất trong trái tim tưởng chừng đã chai sạn của cô.
Trong vòng tay của Thiếu gia Trần Duy, Thảo vẫn không đáp lại, nhưng cơ thể cô đã không còn cứng nhắc như ban đầu. Đôi mắt cô nhắm nghiền, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ chảy dài trên gò má, thấm ướt vai áo anh. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng lạnh lùng, nhưng sự chân thành tuyệt vọng trong vòng tay Thiếu gia Trần Duy đã chạm đến những góc sâu thẳm nhất trong trái tim tưởng chừng đã chai sạn của cô.
Thiếu gia Trần Duy cảm nhận được sự mềm mại dần dần của Thảo, anh càng ôm chặt hơn, như thể muốn níu giữ lấy tia hy vọng mong manh. Anh thì thầm vào tai cô, giọng anh run rẩy đầy quyết tâm: “Ông nội đã nhận ra sai lầm của mình, Thảo. Ông ấy đã kể tất cả, và tôi thấy sự hối hận trong đôi mắt ông ấy. Dù muộn màng, nhưng ông ấy đã thừa nhận. Tôi sẽ không để bất cứ ai trong gia đình tôi lẩn tránh trách nhiệm nữa. Tôi hứa.”
Thảo hít một hơi sâu, mùi hương trầm ấm từ người Thiếu gia Trần Duy bỗng khiến cô thấy mệt mỏi đến lạ. Cô từ từ đẩy anh ra, ánh mắt cô vẫn còn đỏ hoe nhưng đã không còn vẻ băng giá như trước. Thiếu gia Trần Duy nín thở, chờ đợi.
“Anh nói đúng,” Thảo cuối cùng cũng cất lời, giọng cô khàn đặc, yếu ớt. “Hận thù… chỉ mang lại thêm đau khổ mà thôi.” Cô khẽ lắc đầu, như xua đi những năm tháng bị ám ảnh bởi nỗi đau và ý định trả thù. “Tôi đã từng nghĩ, phải khiến dòng họ Trần tan nát thì tôi mới có thể thanh thản. Nhưng nhìn thấy bộ dạng của ông nội anh, và nghe những lời từ anh… tôi nhận ra, tôi không muốn trở thành một người như thế.”
Một tia sáng lóe lên trong mắt Thiếu gia Trần Duy. Anh muốn chạm vào cô một lần nữa, nhưng Thảo đã lùi lại một bước, giữ khoảng cách.
“Tôi sẽ dừng lại kế hoạch của mình,” Thảo nói, giọng cô dần trở nên kiên quyết hơn, lấy lại chút mạnh mẽ vốn có. “Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ tha thứ tất cả. Công lý phải được thực thi. Gia đình tôi đã chịu đựng quá nhiều.”
Thiếu gia Trần Duy gật đầu lia lịa, lòng anh dâng lên một niềm nhẹ nhõm vô bờ bến. “Tôi hiểu, tôi hoàn toàn hiểu. Cô muốn gì, Thảo? Tôi sẽ làm mọi thứ để chuộc lỗi.”
Thảo ngẩng cao đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào anh, không còn nước mắt, chỉ còn sự kiên định. “Tôi muốn dòng họ Trần phải có sự đền bù xứng đáng cho gia đình tôi. Không chỉ là tiền bạc, mà là sự công bằng. Và điều quan trọng nhất…” Cô nhấn mạnh từng chữ, “Dòng họ Trần phải công khai sự thật. Công khai tội lỗi đã gây ra cho cha mẹ tôi, cho gia đình tôi, trước tất cả mọi người.”
Thiếu gia Trần Duy không ngần ngại. Anh gật đầu, không chút do dự. “Tôi đồng ý. Tôi sẽ thuyết phục ông nội và mẹ tôi. Tôi sẽ làm mọi cách để điều này xảy ra. Không còn gì phải che giấu nữa.”
Thảo nhìn anh thật lâu, ánh mắt cô dò xét. Thiếu gia Trần Duy đứng đó, đầy kiên nhẫn và chân thành. Một phần nào đó trong cô tin anh. Dù vết sẹo lòng vẫn còn đó, nhưng cánh cửa hận thù đã dần khép lại, mở ra một con đường khác, chông gai không kém, nhưng ít ra, không còn bị bóng tối nuốt chửng. Cô quay người lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn đang chiếu rọi, soi sáng một phần của thành phố đang chìm trong đêm. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến vì sự thật và công lý.
Thiếu gia Trần Duy tiến lại gần Thảo, lần này anh không ôm cô mà chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, ánh mắt kiên định.
“Hãy tin tôi, Thảo,” Thiếu gia Trần Duy nói, giọng anh trầm ấm, “Tôi sẽ không để bất kỳ ai phải đợi chờ công lý nữa. Ngay ngày mai, tôi sẽ nói chuyện với ông nội và mẹ tôi. Mọi thứ sẽ được phơi bày.”
Thảo quay lại nhìn Thiếu gia Trần Duy, trong đôi mắt cô ánh lên một sự tin tưởng mong manh, nhưng cũng đầy hy vọng. Cô biết anh không nói suông. Cô đã thấy sự thay đổi lớn lao trong con người anh. Từ một thiếu gia ham chơi, ích kỷ, anh đã trở thành một người đàn ông dám đối mặt với sai lầm của gia tộc, dám chịu trách nhiệm.
“Đừng để tôi phải thất vọng,” Thảo khẽ nói, rồi cô bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Thiếu gia Trần Duy hiểu. Lòng tin không phải thứ dễ dàng có được sau bao nhiêu đau khổ. Anh chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn Thảo, để cô có không gian riêng. Anh biết rằng, dù kế hoạch trả thù đã dừng lại, nhưng những vết thương trong lòng Thảo còn rất sâu sắc.
Sáng hôm sau, dinh thự dòng họ Trần chìm trong không khí căng thẳng. Thiếu gia Trần Duy đã tập hợp Ông nội của Duy và Mẹ của Duy lại. Ông nội của Duy ngồi đó, khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi và hối hận. Mẹ của Duy thì sững sờ, cố gắng phản đối khi Thiếu gia Trần Duy kiên quyết nói về việc công khai sự thật.
“Không được! Duy! Con điên rồi sao? Con muốn gia tộc chúng ta phải chịu sỉ nhục sao?” Mẹ của Duy hoảng hốt.
Thiếu gia Trần Duy lắc đầu, giọng kiên quyết: “Sỉ nhục lớn nhất không phải là thừa nhận sai lầm, mà là che giấu và tiếp tục gây ra đau khổ, mẹ ạ. Con đã hứa với Thảo. Chúng ta phải làm điều đúng đắn.”
Ông nội của Duy, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng cất lời, giọng ông yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. “Duy nói đúng. Dù đã rất muộn, nhưng chúng ta không thể trốn tránh thêm nữa. Ta… ta đã gây ra quá nhiều tội lỗi. Hãy để chúng ta gánh chịu hậu quả.”
Mẹ của Duy nhìn Thiếu gia Trần Duy rồi nhìn Ông nội của Duy, bà nhận ra rằng mọi chuyện đã không thể thay đổi. Ánh mắt bà đầy đau khổ nhưng cũng pha lẫn sự chấp nhận.
Quyết định đã được đưa ra. Dòng họ Trần sẽ công khai sự thật.
Vài ngày sau, một thông báo chính thức được phát đi, không chỉ là lời xin lỗi mà còn là sự thừa nhận rõ ràng về những sai lầm mà dòng họ Trần đã gây ra cho gia đình Thảo nhiều năm về trước. Thông tin này nhanh chóng gây chấn động dư luận, đặc biệt là trong giới thượng lưu. Sự nghiệp của dòng họ Trần chịu ảnh hưởng không nhỏ, nhưng đó là cái giá phải trả cho công lý.
Thiếu gia Trần Duy không hề hối hận. Anh đứng cạnh Thảo, nắm chặt tay cô khi thông báo được công bố. Anh biết rằng con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Dòng họ Trần sẽ phải đối mặt với những lời chỉ trích, những ánh mắt dò xét, và cả những tổn thất về danh tiếng. Nhưng bên cạnh đó, cũng có những người lên tiếng ủng hộ sự dũng cảm của Thiếu gia Trần Duy và Thảo, đặc biệt là Thảo – người đã chọn công lý thay vì hận thù.
Thiếu gia Trần Duy và Thảo bắt đầu xây dựng lại cuộc sống, không phải trên nền tảng của một hợp đồng hay sự trả thù, mà là trên nền tảng của sự thật và tình yêu. Mặc dù mối quan hệ của họ bắt đầu bằng sự dối trá và âm mưu, nhưng qua bao sóng gió, Thiếu gia Trần Duy đã chứng minh được tình cảm chân thành của mình, và Thảo, với trái tim đã chịu quá nhiều tổn thương, cũng dần mở lòng. Họ quyết định rời khỏi Dinh thự dòng họ Trần, đến một căn hộ nhỏ hơn ở Thành phố, nơi họ có thể bắt đầu lại, thoát khỏi cái bóng quá lớn của gia tộc.
Cuộc sống mới không hề dễ dàng. Thiếu gia Trần Duy phải tự mình đối mặt với những khó khăn tài chính sau khi từ bỏ nhiều đặc quyền của gia tộc. Thảo cũng phải đối mặt với quá khứ và những ánh mắt tò mò của xã hội. Nhưng họ đã có nhau. Mỗi tối, họ cùng nhau nấu ăn, cùng nhau trò chuyện về những dự định tương lai. Thiếu gia Trần Duy học cách trân trọng những điều giản dị, còn Thảo học cách tin tưởng và yêu thương trở lại. Tình yêu không phải là một phép màu xóa bỏ mọi vết sẹo, nhưng nó là nguồn sức mạnh để hàn gắn, để chấp nhận và để cùng nhau vượt qua. Những vết bầm dập từ quá khứ, những tổn thương sâu sắc mà dòng họ Trần đã gây ra, vẫn còn đó, nhưng không còn là gánh nặng kéo họ lùi lại. Thay vào đó, chúng trở thành lời nhắc nhở về giá trị của sự thật, của công lý và của lòng dũng cảm khi đối mặt với sai lầm.
Họ hiểu rằng, tha thứ không có nghĩa là quên đi. Tha thứ là giải thoát bản thân khỏi xiềng xích của hận thù, để trái tim có thể đón nhận những điều tốt đẹp. Thiếu gia Trần Duy và Thảo nhìn về phía trước với ánh mắt đầy hy vọng. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng họ đã chọn cách đối mặt cùng nhau, nắm chặt tay nhau, tin rằng tình yêu và sự chân thành có thể xây dựng một tương lai mới, nơi những giá trị đích thực được đề cao, và nơi mỗi người đều xứng đáng có được hạnh phúc sau bão giông.

