Đến chơi nhà con rể mà thấy bà thông gia làm quần quật như giúp việc, con gái thì ngồi mát, ăn vặt đủ thứ, còn nói với tôi một câu cực kỳ x:;ấu h:ổ, tôi la:;o thẳng vào mâm hỏi đầu đuôi thì biết được sự thật độ:;ng trờ::i đằng sau vẻ tội nghiệp của bà thông gia, hóa ra…
Hôm ấy, tôi lên thành phố thăm vợ chồng con gái. Trước khi đi, nó dặn:
“Mẹ cứ nghỉ ngơi, lên đến nơi có mẹ chồng con lo hết, bà đảm đang lắm…”
Nghe vậy tôi cũng yên tâm, còn thầm mừng cho con có được nhà chồng tử tế. Nhưng vừa bước chân đến cửa, tôi suýt không nhận ra bà thông gia — tóc tai rối bù, tay xách nặng nề túi rác, quần áo loang lổ mùi thức ăn. Bên trong nhà, con gái tôi ngồi salon, tay cầm chén chè bưởi, chân gác lên bàn như bà hoàng, cười nói tíu tít với bạn qua điện thoại.
Tôi còn tưởng mình vào nhầm nhà.
Tôi hỏi khẽ:
“Ủa, mẹ chồng con không ở nhà hả con?”
Nó quay ra tỉnh bơ:
“Đang nấu bếp, mẹ hỏi gì kỳ vậy? Tự nhiên đòi nghỉ hưu, cuối cùng con rể con lại gạ bà lên ở chung trông nhà hộ!”
Tôi trố mắt.
“Mẹ chồng con nấu bếp? Còn con thì…?”
Nó thản nhiên:
“Thì con đi làm cả ngày, mệt chứ bộ. Với lại con nấu ăn dở, mẹ chồng con đâu có cho đụng vô bếp. Cũng tiện!”
Lúc ấy, bà thông gia từ bếp bước ra, mồ hôi nhễ nhại, tay bưng nồi canh nóng hổi, miệng vẫn nở nụ cười mệt mỏi:
“Mời chị ngồi, tui nấu xong rồi, chị ăn cơm luôn nghen.”
Tôi không chịu nổi nữa, lao thẳng xuống bếp, gạt mâm cơm sang một bên rồi hỏi thẳng:
“Chị nói thật cho tôi nghe, chị sống ở đây là tự nguyện hay bị ép? Sao nhìn chị như người giúp việc vậy hả?”
Bà thông gia run run, nhưng chưa kịp nói thì tiếng điện thoại của tôi vang lên. Là cô hàng xóm cạnh nhà con gái gọi đến.
“Chị ơi, chị đang ở nhà con Lan phải không? Tôi tính nói lâu rồi mà sợ chị buồn. Mẹ chồng nó…” Lúc này tôi mới t-á h-ỏa ra… 👇👇
Người mẹ siết chặt điện thoại vào tai, hơi thở dồn dập, căng thẳng lắng nghe từng lời của cô hàng xóm.
“Con Lan với thằng con rể chị nó tệ lắm. Bà thông gia nhà mình hiền lành, thật thà, con trai nó lừa bà bán hết đất đai ở quê, nói là để đầu tư làm ăn, rồi dụ bà lên đây ở chung trông nhà, nấu cơm, dọn dẹp không công. Nói là bà về hưu buồn, lên đây ở cho vui chứ có cho bà đồng nào đâu! Cứ bắt bà làm quần quật từ sáng đến tối, còn nói không làm thì đừng hòng ở đây. Tôi thấy tội cho bà quá trời, có lần bà còn lén sang nhà tôi khóc, nói muốn về quê mà không có tiền, đất đai thì bị con trai lừa mất hết rồi… Bà còn phải ăn cơm thừa canh cặn của hai đứa nó nữa chị ơi!”
Từng câu, từng chữ như sét đánh ngang tai Người mẹ. Cả người bà như đông cứng lại, không tin vào những gì mình vừa nghe. Bà thông gia hiền lành, khắc khổ ấy lại bị chính con trai ruột và con dâu mình lừa gạt, đối xử còn thua cả người giúp việc? Bà siết chặt chiếc điện thoại trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Tim Người mẹ đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một cơn giận dữ trào lên đến tận óc, khiến mọi thứ trước mắt bà như đỏ ngầu. Bà nhìn về phía Con gái đang ngồi thảnh thơi trên salon, nụ cười vẫn vô tư lự, đang nhâm nhi chén chè bưởi.
Con gái ngước mắt nhìn Người mẹ, gương mặt hơi khó chịu.
“Mẹ làm gì mà đứng đờ ra vậy? Có chuyện gì mà cô hàng xóm gọi giờ này?”
Người mẹ không trả lời, ánh mắt xuyên thẳng qua Con gái như muốn đốt cháy nó. Sự bàng hoàng nhanh chóng nhường chỗ cho cơn thịnh nộ dữ dội. Bà cảm thấy như có một ngọn núi lửa đang sôi sục trong lồng ngực. Bà nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh nhưng giọng nói vẫn run lên vì tức giận.
“Bà ấy… Bà ấy đã nói hết rồi.” Người mẹ thì thầm vào điện thoại, giọng như gằn từng tiếng. “Bảo rằng… con và thằng con rể đã lừa gạt bà thông gia. Buộc bà ấy lên đây làm việc nhà không công!”
Giọng cô hàng xóm ở đầu dây bên kia đầy lo lắng. “Vâng, đúng là như vậy đó chị. Tôi thấy mà xót ruột. Con Lan nó quá đáng lắm…”
Người mẹ chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập và những lời tố cáo đầy cay đắng của cô hàng xóm. Con gái nhìn chằm chằm vào Người mẹ, có vẻ như đã nghe lén được một phần cuộc trò chuyện. Mặt nó biến sắc, nụ cười tắt ngúm.
Người mẹ gác máy, bàn tay vẫn run lẩy bẩy. Bà từ từ quay đầu, ánh mắt sắc như dao găm nhìn thẳng vào Con gái. Đây không còn là đứa con gái bà từng yêu thương, mà là một kẻ xa lạ, một người phụ nữ tàn nhẫn và vô ơn. Cơn giận dữ bùng nổ trong Người mẹ. Bà muốn hét lên, muốn xé toạc lớp vỏ bọc đạo đức giả của Con gái.
`Người mẹ` nuốt khan, sự tức giận vẫn bùng cháy trong lồng ngực. Bà bước một bước, rồi lại một bước nữa, tiếng đế giày cọ xát trên sàn gạch khô khốc như tiếng dao cứa vào tĩnh lặng. `Con gái` lùi lại theo từng bước chân của mẹ, nụ cười vô tư ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ đề phòng.
“Mẹ… mẹ nói gì vậy?” `Con gái` lắp bắp, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng đôi mắt lại láo liên. “Cô hàng xóm nói lung tung gì đó mẹ nghe làm gì?”
`Người mẹ` dừng lại ngay trước mặt `Con gái`, ánh mắt đầy lửa giận. “Lung tung? Con còn dám nói là lung tung ư? Cô ấy nói… con và thằng `Con rể` đã lừa gạt `Bà thông gia` bán hết đất đai ở quê, rồi dụ bà ấy lên đây để làm osin không công!”
Giọng `Người mẹ` run lên từng hồi, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ tột cùng. Bà chỉ vào chiếc `Salon` nơi `Con gái` vẫn thảnh thơi ngồi đó, rồi chỉ về phía `Bếp` nơi `Bà thông gia` thường xuyên làm việc. “Trong khi con ngồi đây hưởng thụ, thì bà ấy phải quần quật từ sáng đến tối! Nấu ăn, dọn dẹp, giặt giũ! Rồi con còn bắt bà ấy ăn cơm thừa canh cặn? Con có còn là người không hả Lan?”
`Con gái` tái mét mặt, nhưng vẫn cố gắng phản biện. “Mẹ nói gì kỳ vậy? Bà lên đây là muốn giúp con chứ bộ! Bà về hưu buồn chán nên muốn làm việc cho khuây khỏa. Với lại, đất đai là con trai bà ấy muốn bán để đầu tư, liên quan gì đến con?”
`Người mẹ` cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng và khinh bỉ. “Khuây khỏa? Khuây khoả bằng cách làm lụng không công, bị con và thằng `Con rể` hắt hủi, thậm chí không có tiền về quê? Con có biết `Bà thông gia` đã lén sang nhà `Cô hàng xóm` khóc lóc, nói muốn về mà không có tiền không hả? Con có biết bà ấy đã chịu đựng những tủi nhục gì ở cái `Nhà con gái/con rể` này không?”
Từng lời của `Người mẹ` như những nhát dao đâm thẳng vào lòng `Con gái`, nhưng nó vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản, dù trán đã lấm tấm mồ hôi. “Mẹ… mẹ đừng nghe lời người ngoài mà nghĩ oan cho con. Bà nội trợ thì phải làm việc nhà chứ, mẹ nói vậy chẳng lẽ con bắt bà ấy ngồi chơi à?”
`Người mẹ` vung tay, cơn giận dữ không còn kìm nén được nữa. “Làm việc nhà? Có người con dâu nào bắt mẹ chồng mình làm osin không công, bóc lột sức lao động của bà đến tận cùng, rồi còn đối xử bạc bẽo như vậy không? Ta thật sự hổ thẹn! Hổ thẹn vì đã sinh ra một đứa con lòng lang dạ sói như con! Ta đã dạy con đối xử với người lớn như vậy sao?”
Nước mắt `Người mẹ` trào ra, không phải vì đau lòng cho bản thân, mà vì nỗi đau đớn và xấu hổ tột cùng cho đứa con gái. Bà nhìn `Con gái` bằng ánh mắt thất vọng cùng cực, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ. Đây không phải là đứa con bà từng tự hào, mà là một vết nhơ không thể gột rửa.
`Con gái` sững sờ trước những giọt nước mắt và lời buộc tội đầy thống khổ của `Người mẹ`. Cô chưa bao giờ thấy `Người mẹ` đau lòng và thất vọng đến thế. Vẻ ngang ngược ban nãy dần bị thay thế bằng một chút dao động, nhưng vẫn còn đó sự cố chấp.
`Người mẹ` quay lưng đi, không muốn nhìn mặt đứa con gái thêm một giây nào nữa. Cả người bà run lên bần bật, cảm giác nhục nhã vì hành động của `Con gái` như thiêu đốt trái tim. Bà cảm thấy mình đã thất bại thảm hại trong việc nuôi dạy con.
`Người mẹ` dứt khoát đưa chiếc điện thoại lên tai, nhấn nút kết thúc cuộc gọi với `Cô hàng xóm`. Tiếng “tút tút” lạnh ngắt vang lên, nhưng không lạnh bằng trái tim bà lúc này.
Bà khẽ quay người, ánh mắt vô tình lướt qua một góc `Salon`. Ở đó, `Bà thông gia` đang run rẩy đứng nép mình, đôi vai gầy guộc khẽ rung lên, ánh mắt hoảng sợ và van lơn. Khuôn mặt bà hốc hác, nhợt nhạt, những nếp nhăn hằn sâu nỗi khổ cực mà `Người mẹ` vừa nghe kể.
Một làn sóng xót xa, thương cảm dâng lên trong lòng `Người mẹ`. Bà chợt hiểu, tất cả những lời `Cô hàng xóm` nói không hề là lời đồn thổi, mà là sự thật cay đắng `Bà thông gia` phải chịu đựng. Cơn phẫn nộ ban nãy lắng xuống đôi chút, nhường chỗ cho nỗi đau xé lòng khi nhìn thấy người phụ nữ đáng thương ấy.
Nhưng rồi, ánh mắt `Người mẹ` lại cứng rắn trở lại, thậm chí còn dữ dội hơn, khi bà quay phắt sang phía `Con gái`. `Con gái` vẫn đứng đó, vẻ mặt ngơ ngác, chưa hoàn toàn định thần sau những lời buộc tội của mẹ mình.
`Người mẹ` bước thêm một bước, sải chân dứt khoát, đứng chắn trước mặt `Con gái`. Đôi mắt bà tóe lửa, ghim chặt vào `Con gái` như muốn xuyên thấu. “Lan!” `Người mẹ` nghiến răng, giọng nói đanh thép, lạnh lùng đến đáng sợ. “Con nói cho mẹ nghe, chuyện này là sao?”
“Lan!” `Người mẹ` nghiến răng, giọng nói đanh thép, lạnh lùng đến đáng sợ. “Con nói cho mẹ nghe, chuyện này là sao?”
`Con gái` giật mình lùi lại một bước, đôi mắt mở to. Vẻ ngơ ngác ban nãy nhanh chóng chuyển sang thái độ bối rối, cố gắng trấn tĩnh nhưng không thành. Nó lắp bắp, giọng nói run run.
“Mẹ… mẹ nói gì vậy? Chuyện… chuyện gì cơ?” `Con gái` né tránh ánh mắt của `Người mẹ`, liếc nhanh về phía `Bà thông gia` đang đứng như tượng gỗ ở góc `Salon`, rồi lại vội vã quay đi.
`Người mẹ` không chịu buông tha. Bà bước thêm một bước, áp sát `Con gái`, buộc nó phải đối diện với sự thật. Khuôn mặt `Người mẹ` không giấu nổi sự tức giận, thất vọng.
“Đừng có giả vờ không biết!” `Người mẹ` gằn từng tiếng, bà giơ ngón tay chỉ thẳng vào `Con gái`. “Mẹ đang nói về thái độ của con với mẹ chồng con! Mẹ đang nói về những lời `Cô hàng xóm` vừa kể cho mẹ nghe! Con đối xử với `Bà thông gia` như người giúp việc trong chính căn nhà này là sao hả, Lan?”
`Con gái` tái mặt. Toàn thân nó run lên bần bật. Những lời buộc tội của `Người mẹ` như những cú đánh trực diện vào cái vỏ bọc hoàn hảo mà nó cố công xây dựng. Nó cố gắng chống chế, tay khua khoắng trong không khí như muốn xua đi những lời mẹ nó vừa nói.
“Mẹ… mẹ hiểu lầm rồi! `Cô hàng xóm` đó… bà ta hay nói những chuyện đâu đâu ấy mà! Làm gì có chuyện con đối xử với mẹ chồng như vậy?” `Con gái` cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng chỉ khiến khuôn mặt nó thêm méo mó. “Mẹ… mẹ nói gì vậy? Mẹ đừng nghe lời người ngoài mà lại hiểu lầm con chứ!”
`Người mẹ` cười nhạt, một nụ cười đầy chua chát và khinh miệt. Bà nhìn `Con gái` bằng ánh mắt lạnh lẽo, hoàn toàn không tin vào lời ngụy biện của nó. Bà đã thấy tất cả, đã nghe tất cả.
“Hiểu lầm ư? Mắt mẹ không mù, tai mẹ không điếc, Lan ạ!” `Người mẹ` chỉ tay về phía `Bà thông gia`, người phụ nữ vẫn đang run rẩy, nước mắt lưng tròng. “Con nhìn bà ấy xem! Con nhìn xem bà ấy tiều tụy đến mức nào! Con nói xem những vết nhăn trên mặt bà ấy là do đâu? Lẽ nào cũng là do ‘lời người ngoài’ hay sao?”
`Con gái` quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào `Bà thông gia` như muốn ra hiệu cho bà im lặng. Nhưng ánh mắt hoảng sợ và tủi nhục của `Bà thông gia` chỉ khiến `Con gái` thêm lúng túng. Nó không còn tìm được lời nào để bao biện. Cổ họng nó nghẹn lại, chỉ có thể ú ớ vài tiếng.
“Mẹ… mẹ…”
“Mẹ… mẹ…” `Con gái` nuốt nước bọt, ánh mắt láo liên tìm kiếm một lối thoát. Nhưng rồi, như chợt nhớ ra điều gì đó, thái độ của nó bất ngờ thay đổi. Vẻ bối rối nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự thản nhiên đến đáng sợ. Nó chỉnh lại mái tóc, nở một nụ cười gượng gạo nhưng đầy vẻ bất cần.
“Mẹ à, mẹ cũng biết mà,” `Con gái` nói, giọng điệu chuyển hẳn sang bất mãn. “Con đi làm cả ngày mệt phờ, về đến nhà là chỉ muốn ngả lưng thôi. Vả lại, mẹ cũng biết con có biết nấu nướng gì đâu. Hồi nhỏ mẹ có bắt con vào bếp bao giờ đâu mà giờ mẹ trách con?”
`Người mẹ` sững sờ. Bà không thể tin vào tai mình. Con gái bà giờ đây lại có thể nói ra những lời lẽ vô tâm đến thế, đổ lỗi trắng trợn như vậy. Sự giận dữ trong `Người mẹ` dâng lên ngùn ngụt, thiêu đốt mọi hy vọng về một chút ăn năn nào đó từ con. Bà nhìn `Con gái` bằng ánh mắt thất vọng cùng cực.
“Con nói vậy là sao? Con đổ lỗi cho mẹ vì con không biết nấu ăn sao?” `Người mẹ` gằn giọng, bàn tay run rẩy chỉ vào `Con gái`. “Con gái người ta đi lấy chồng thì phải biết quán xuyến việc nhà, chăm sóc chồng con, mẹ chồng. Đằng này con lại… lại trơ trẽn đến mức đổ lỗi cho người đã sinh ra và nuôi nấng con ư?”
`Con gái` nhún vai, thái độ vẫn bất cần. Nó đưa tay vuốt nhẹ chiếc váy hàng hiệu, không thèm nhìn thẳng vào mắt `Người mẹ`.
“Thì cũng tại mẹ không dạy con từ bé chứ sao!” `Con gái` bĩu môi. “Vả lại, nhà mình đâu phải không có người làm đâu. Mẹ chồng con… bà ấy tự nguyện lên ở chung mà mẹ. Con có ép bà ấy đâu! Thấy bà ấy ở nhà rảnh rỗi thì con bảo bà ấy giúp đỡ việc nhà một chút thôi. Chẳng lẽ mẹ muốn con thuê giúp việc riêng?”
Lời nói của `Con gái` như một cú tát thẳng vào mặt `Người mẹ`. `Bà thông gia` ở góc `Salon` bỗng run lên bần bật, bà vội quay mặt đi, không dám nhìn ai. `Người mẹ` cảm thấy máu trong người như sôi lên. Bà nhìn chằm chằm vào đứa con gái đang đứng trước mặt mình, vẻ mặt vô tâm, trơ trẽn đến không ngờ.
“Tự nguyện ư? Con nghĩ bà ấy tự nguyện lên đây để làm người giúp việc cho con sao, Lan?” `Người mẹ` rít lên, không giữ nổi bình tĩnh. “Con nhìn bà ấy xem, có khác gì một con hầu không? Bà ấy cả đời vất vả nuôi chồng, nuôi con rể con khôn lớn, giờ già rồi lại bị con đối xử như vậy. Con không thấy hổ thẹn sao?”
`Con gái` bật cười nhạt, ánh mắt lướt qua `Bà thông gia` một cách khinh khỉnh.
“Mẹ ơi, con có ép đâu! Bà ấy tự nguyện mà!”
Tiếng cười cợt nhả của Con gái vừa dứt, Bà thông gia đang co ro ở góc Salon bỗng run rẩy dữ dội hơn. Hai bàn tay bà nắm chặt vào nhau, đầu cúi gằm xuống như thể cố gắng nén lại điều gì đó. Nhưng những lời nói trơ trẽn vừa rồi của Con gái đã như giọt nước tràn ly. Vai bà khẽ run lên, rồi những tiếng nức nở nhỏ dần phát ra từ kẽ môi.
Người mẹ, dù đang giận sôi máu với Con gái, cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng từ Bà thông gia. Bà nín lặng, nhìn sang người đàn bà tội nghiệp đang cúi đầu khóc thầm. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của Bà thông gia, rơi xuống nền nhà lạnh lẽo.
“Không… không phải vậy…” Bà thông gia thều thào, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào. “Nó… nó gạt tôi…”
Người mẹ sững sờ. Con gái cũng ngừng cười, ánh mắt hơi dao động khi Bà thông gia bắt đầu hé lộ.
“Con gái và con rể… nó bảo tôi ở quê một mình buồn, lên thành phố ở chung cho vui. Nó nói… nó nói sẽ lo cho tôi một cuộc sống an nhàn, có người bầu bạn…” Bà thông gia ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Người mẹ, đầy đau khổ. “Nhưng mà… nhưng mà tất cả đều là giả dối!”
Tiếng khóc của Bà thông gia vỡ òa. Bà đưa tay ôm mặt, những lời nói tiếp theo đứt quãng trong tiếng nấc. “Vừa lên đây… nó đã bảo tôi ở nhà trông nom. Rồi nó bắt tôi nấu nướng, dọn dẹp, giặt giũ… tất cả mọi việc trong nhà. Nó không cho tôi đi đâu, không cho tôi gặp ai. Mọi người gọi điện hỏi thăm thì nó giật điện thoại, nói tôi bận, nói tôi đang đi chơi… Nó bảo phải giấu đi, không cho ai biết tôi làm hết việc nhà cho nó. Nó sợ… sợ người ta cười chê!”
Người mẹ chết lặng, trái tim bà như bị bóp nghẹt. Bà nhìn Bà thông gia đang khóc nức nở, nhìn dáng vẻ tiều tụy, quần áo cũ kỹ và đôi bàn tay chai sạn của bà ấy. Tất cả những gì Cô hàng xóm kể đều là sự thật, thậm chí còn tệ hơn. Nỗi thương xót dành cho Bà thông gia dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm cả sự giận dữ trước đó.
“Khốn nạn!” Người mẹ rít lên, không phải với Bà thông gia, mà là với đứa con gái đứng như trời trồng kia. Nước mắt bà cũng bắt đầu tuôn rơi. Bà đưa tay ra, muốn đỡ lấy Bà thông gia. “Trời ơi… sao mà khổ vậy… Sao con dại dột đến vậy, hả chị?”
Bà thông gia lắc đầu, gục mặt vào hai bàn tay. “Tôi tưởng con tôi thương tôi… tôi tưởng nó muốn gần gũi mẹ già…”
Người mẹ không kìm được nữa. Bà bật khóc nức nở, cảm giác tội lỗi và thương xót cho Bà thông gia như xé nát lòng bà. Đứa con gái mà bà dứt ruột đẻ ra, giờ đây lại có thể đối xử tàn nhẫn đến vậy với người mẹ chồng già yếu. Nước mắt Người mẹ rơi lã chã, lòng bà đau như cắt.
Bà thông gia vẫn đang gục mặt vào hai bàn tay, tiếng nấc nghẹn ngào vẫn không dứt. Người mẹ đưa tay nhẹ nhàng vỗ vai bà ấy, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Bà thông gia từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp và gương mặt nhăn nheo ướt đẫm nước mắt. Bà nhìn Người mẹ, rồi lại liếc sang Con gái đang đứng im lặng, tái mét mặt.
“Nó… nó bảo tôi ở quê một mình buồn, không có ai bên cạnh,” Bà thông gia bắt đầu kể tiếp, giọng nói vẫn còn đứt quãng vì nghẹn. “Nó nói, con rể tôi đó, nó nói tôi cứ lên đây, nó lo cho hết. Nào là có người nói chuyện, nào là nhà cửa rộng rãi, chỉ cần ở nhà hưởng phúc thôi… Nó còn nói, tôi vất vả cả đời rồi, giờ là lúc phải được an nhàn.”
Bà thông gia lại bật khóc lớn hơn, đôi tay gầy guộc run rẩy nắm chặt vạt áo cũ. “An nhàn ư? An nhàn của nó là biến tôi thành người giúp việc không công! Sáng phải dậy sớm nấu ăn, quét dọn. Trưa lại phải đi chợ, nấu cơm. Chiều giặt giũ, lau nhà… Đêm đến thì một mình trong căn phòng nhỏ tẹo, lạnh lẽo. Nó bảo tôi không được ra ngoài, không được nói chuyện với ai. Con rể nó bảo, mẹ cứ ở nhà nghỉ ngơi, có gì để con lo. Nhưng nó lo bằng cách bắt tôi làm việc quần quật từ sáng đến tối! Tôi đâu còn sức khỏe nữa đâu…”
Giọng Bà thông gia trở nên chua chát, xen lẫn nỗi tủi nhục tột cùng. “Đến bữa ăn, tôi chỉ dám ngồi ở một góc. Nó… nó bảo tôi không được ăn chung mâm. Con dâu con, nó… nó bảo con dở hơi, mà ăn chung thì làm dơ bẩn hết nhà cửa. Nó sợ tôi lây bệnh cho con nó, cho cháu nó!”
Người mẹ nghe đến đây thì máu nóng dồn lên não. Bà không thể tin vào tai mình nữa. Đứa con gái mà bà đã nuôi nấng dạy dỗ, lại có thể buông ra những lời lẽ độc ác đến vậy, đối xử với mẹ chồng một cách tàn nhẫn đến thế. Con gái vẫn đứng đó, nhưng khuôn mặt đã chuyển sang màu trắng bệch, đôi mắt tránh nhìn cả Người mẹ lẫn Bà thông gia.
Bà thông gia nhìn về phía Con gái, ánh mắt đầy căm hận và tuyệt vọng. “Mấy lần tôi bệnh, tôi mệt quá không làm nổi, nó còn quát mắng tôi. Bảo tôi giả vờ, bảo tôi ăn bám. Nó nói, tôi lên đây là để đỡ đần nó, chứ không phải để nó hầu hạ! Tôi… tôi chỉ muốn được về quê, được sống yên bình. Nhưng nó giữ giấy tờ tùy thân của tôi, nó không cho tôi đi đâu hết…”
Những lời nói của Bà thông gia như những nhát dao đâm thẳng vào tim Người mẹ. Bà biết, đây không còn là chuyện riêng của Bà thông gia và con gái bà nữa, mà là một tội ác. Một tội ác của sự bóc lột, sự giam cầm và sự bạc bẽo đến tột cùng.
Người mẹ nhìn Con gái, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và thất vọng. Bà không thể kìm nén thêm được nữa. Một tiếng “RẦM” vang lên khi Người mẹ đập mạnh bàn trà giữa salon, khiến chén nước trên bàn rung lên bần bật. Bà đứng phắt dậy, lồng ngực phập phồng, chỉ thẳng tay vào mặt Con gái.
“Đủ rồi! Tao không thể nhìn mày đối xử với mẹ chồng mày như vậy được nữa!” Người mẹ gằn giọng, từng lời nói như xé toạc không khí. “Tao không ngờ đứa con gái tao nuôi nấng dạy dỗ lại có thể tàn nhẫn và bạc bẽo đến mức này! Mày nghe rõ đây, tao sẽ không bao giờ dung túng cho cái hành động đê tiện của mày!”
Bà thông gia giật mình bởi tiếng động lớn, đôi mắt sưng húp ngước lên nhìn Người mẹ rồi lại sợ sệt liếc sang Con gái. Con gái vẫn đứng đó, nhưng khuôn mặt trắng bệch đã bị thay thế bằng vẻ bướng bỉnh, khó chịu.
“Ngay bây giờ, mày lập tức xin lỗi bà thông gia!” Người mẹ ra lệnh, giọng nói kiên quyết đến lạnh lùng. “Xin lỗi ngay! Không có chuyện gì mày không thể sửa chữa được. Mày phải nhận lỗi và bù đắp cho những gì mày đã gây ra!”
Con gái nhếch mép, ánh mắt đầy sự bất phục. Cô ta vẫn cứng đầu, không hề có ý định nhận lỗi. “Mẹ làm quá rồi!” Con gái buông một câu, giọng điệu ngang ngược. “Mẹ đâu có ở đây mà biết chuyện gì. Mẹ nghe bà ta kể một chiều rồi phán xét con sao?” Cô ta quay sang Bà thông gia, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt. “Bà ta là mẹ chồng con, con có quyền đối xử như thế nào là việc của con! Mẹ đừng có can thiệp!”
Con gái nhếch mép, ánh mắt đầy sự bất phục. Cô ta vẫn cứng đầu, không hề có ý định nhận lỗi. “Mẹ làm quá rồi!” Con gái buông một câu, giọng điệu ngang ngược. “Mẹ đâu có ở đây mà biết chuyện gì. Mẹ nghe bà ta kể một chiều rồi phán xét con sao?” Cô ta quay sang Bà thông gia, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt. “Bà ta là mẹ chồng con, con có quyền đối xử như thế nào là việc của con! Mẹ đừng có can thiệp!”
Đúng lúc đó, cửa chính bật mở. Con rể bước vào, tay cầm túi công văn, áo sơ mi hơi nhăn nhúm sau một ngày làm việc. Anh ta thấy cảnh tượng căng thẳng trong salon – Người mẹ đứng phắt dậy, mặt đỏ gay; Con gái cứng nhắc, khó chịu; và Bà thông gia ngồi co rúm trên ghế với đôi mắt sưng húp. Con rể ngạc nhiên, ánh mắt đảo qua lại giữa các nhân vật, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. “Có chuyện gì vậy ạ? Sao lại ồn ào thế này?” Anh ta hỏi, giọng đầy thắc mắc xen lẫn chút bối rối.
Người mẹ, như tìm được một mục tiêu mới, lập tức quay phắt sang Con rể. Ánh mắt giận dữ của bà như muốn xuyên thủng anh ta. “Mày về rồi à? Hay lắm! Mày về đúng lúc để giải thích cho tao nghe đây!” Người mẹ gằn từng chữ, bước sấn lại gần Con rể, chỉ thẳng tay vào mặt anh ta. “Mày là con trai duy nhất của bà ấy, vậy mà mày lại cấu kết với vợ mày để lừa bà thông gia lên đây, bắt bà ấy làm osin trong chính căn nhà của mày sao hả? Giải thích đi! Vai trò của mày trong cái âm mưu đê tiện này là gì?”
Con rể đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to vì bất ngờ. Anh ta lắp bắp, khuôn mặt trắng bệch dần. “Dạ… Con… con đâu có… Mẹ… mẹ nói gì con không hiểu…” Anh ta cố gắng tìm lời biện minh, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại. Những lời buộc tội của Người mẹ quá trực diện và nặng nề, khiến anh ta không thể thốt nên lời.
Con rể hít một hơi thật sâu, ánh mắt láo liên nhìn sang Con gái, như muốn tìm kiếm sự đồng tình hoặc cứu giúp. Con gái vẫn giữ vẻ mặt khó chịu, nhưng không nói gì. Con rể đành đối mặt với Người mẹ, khuôn mặt trắng bệch dần lấy lại chút sắc hồng.
“Mẹ… Mẹ hiểu lầm rồi ạ,” anh ta ấp úng. “Không phải như mẹ nghĩ đâu. Đây là… một sự sắp xếp thôi ạ. Bọn con chỉ muốn… muốn tốt cho mẹ chồng thôi.”
Người mẹ trừng mắt, hai tay bà siết chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. “Tốt? Mày nói cái gì là tốt?”
Con rể nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh. “Dạ… mẹ chồng con về hưu, ở quê thì buồn chán. Lên đây, bà có việc làm, có người bầu bạn, lại được ở gần con cháu. Bọn con nghĩ đây là cách để bà không bị rảnh rỗi quá mức, không bị trầm cảm vì tuổi già ấy ạ. Như một… liệu pháp tinh thần vậy ạ.”
Anh ta cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, hy vọng lời giải thích nghe có vẻ hợp lý.
Người mẹ nghe đến đây thì khuôn mặt bà biến sắc hoàn toàn, từng đường nét trên mặt bà căng cứng lại vì tức giận. Bà không thể tin được vào tai mình.
“Liệu pháp tinh thần?” Người mẹ lặp lại từng chữ, giọng bà run lên vì phẫn nộ, cao vút hẳn lên. “Anh nói vậy mà nghe được hả? Anh biến mẹ ruột anh thành ô-sin, bắt bà ấy làm quần quật từ sáng đến tối, chà rửa toilet, lau dọn nhà cửa, nấu ăn cho hai vợ chồng anh ăn sung mặc sướng, rồi anh gọi đó là ‘liệu pháp tinh thần’, là ‘có việc làm để không buồn chán’ hả?”
Bà chỉ tay về phía Bà thông gia, người vẫn đang cúi gằm mặt, nước mắt lăn dài. “Anh nhìn xem! Anh nhìn mẹ ruột anh đi! Bà ấy buồn hay bà ấy vui hả? Anh thấy bà ấy có được bầu bạn hay đang bị bóc lột sức lao động hả?”
Con rể lùi lại một bước trước cơn thịnh nộ của Người mẹ. Nụ cười gượng gạo trên môi anh ta vụt tắt, thay vào đó là vẻ hoảng sợ và lúng túng. “Mẹ… mẹ à, con… con…”
Người mẹ không cho anh ta cơ hội nói thêm. “Anh im đi! Anh câm cái miệng tráo trở của anh lại! Một thằng con bất hiếu, một đứa con rể vô trách nhiệm!”
Người mẹ dứt khoát quay sang nhìn thẳng vào Con gái, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên sự thất vọng và phẫn nộ tột cùng. Con gái vẫn ngồi im, cố tỏ ra bất cần nhưng ánh mắt thoáng chút lo sợ.
Người mẹ chỉ tay về phía Con gái, giọng run run nhưng đầy kiên quyết. “Còn mày! Con gái ruột của tao! Tao không ngờ tao lại đẻ ra một đứa con bất nhân, độc ác đến như vậy!”
Con gái bật dậy, khuôn mặt tái mét. “Mẹ! Mẹ nói gì vậy? Mẹ ăn nói hồ đồ!”
Người mẹ cười khẩy, nụ cười méo mó chua chát. “Hồ đồ? Vậy mày nói xem, những gì tao vừa thấy, những gì cô hàng xóm kia kể, là hồ đồ sao? Mày biến mẹ chồng thành osin, bắt bà ấy làm mọi việc trong nhà, còn mày thì ngồi đây hưởng thụ, mày gọi đó là đối xử tốt sao?”
Bà dừng lại, hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua cả Con gái và Con rể, cuối cùng dừng lại ở Bà thông gia đang nức nở.
“Tao nói cho mày biết,” Người mẹ tuyên bố, giọng bà vang vọng, dứt khoát. “Nếu mày không thay đổi thái độ, không biết ăn năn hối lỗi, không biết đối xử tử tế với mẹ chồng mày… thì từ nay về sau, tao sẽ không bao giờ nhìn mặt mày nữa!”
Con gái sững sờ, môi mấp máy không nói nên lời. Con rể cũng chết lặng.
Người mẹ quay sang Bà thông gia, ánh mắt bà dịu lại, chan chứa sự cảm thông và yêu thương. “Bà thông gia à, bà đừng lo. Từ giờ phút này, bà hãy coi tôi như con gái bà. Tôi sẽ đưa bà về nhà tôi, tôi sẽ chăm sóc bà. Bà không phải làm bất cứ việc gì nữa.”
Bà thông gia ngước nhìn Người mẹ, đôi mắt đẫm lệ mở to vì ngạc nhiên. Cả cuộc đời bà chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được một người ngoài, lại là thông gia, đối xử ân cần và kiên quyết đến vậy. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Bà thông gia, không còn là nước mắt tủi nhục mà là sự xúc động nghẹn ngào. Bà không nói được lời nào, chỉ có thể gật đầu nhẹ, ánh mắt tràn đầy biết ơn nhìn Người mẹ.
Người mẹ nắm lấy tay Bà thông gia, bàn tay bà lạnh ngắt. “Đi thôi bà. Ở đây không đáng để bà phải chịu khổ thêm một giây phút nào nữa.”
Con gái nhìn theo bàn tay Người mẹ đang nắm lấy Bà thông gia, đôi mắt cô ta mở to, sắc mặt tái mét đi vì sợ hãi. Lời tuyên bố đoạn tuyệt vừa rồi, cộng thêm hành động dứt khoát của mẹ ruột, khiến Con gái nhận ra mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát. Con rể bên cạnh cũng cứng đờ người, không dám nhúc nhích.
“Mẹ… mẹ đừng nói vậy mà!” Con gái vội vàng bước tới, giọng nói run rẩy. Cô ta không còn vẻ bất cần, kênh kiệu như ban đầu, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. “Sao mẹ lại có thể nói những lời đoạn tuyệt như thế với con gái ruột của mình chứ?”
Người mẹ dừng lại, quay đầu nhìn Con gái, ánh mắt vẫn lạnh lùng và kiên định. “Vậy thì mày làm gì để tao không phải nói những lời đó? Mày làm gì để tao thấy mày xứng đáng là con của tao, là một người có lương tâm?” Bà nắm chặt tay Bà thông gia hơn, chuẩn bị kéo bà đi.
“Mẹ… con… con xin lỗi… con sai rồi!” Con gái vấp váp nói, nước mắt bắt đầu chực trào ra. Cô ta chưa bao giờ thấy Người mẹ giận dữ đến mức này, và chưa bao giờ nghĩ mẹ mình sẽ thật sự từ bỏ mình. Mọi lợi ích, mọi sự ủng hộ bấy lâu nay từ Người mẹ dường như sắp tan biến. Cô ta cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự dâng lên trong lòng. Con rể cũng lùi lại một bước, nét mặt trắng bệch, không dám chen vào cuộc đối thoại căng thẳng giữa hai mẹ con.
Con gái đang định nói thêm, nhưng Người mẹ giơ tay ngăn lại. Ánh mắt Người mẹ vẫn lạnh như băng, nhưng giọng nói lại mang một sức nặng của sự đau khổ và quyết đoán.
NGƯỜI MẸ
(Nhìn thẳng vào Con gái, từng lời như cứa vào lòng)
Mày không cần xin lỗi tao. Lời xin lỗi của mày vô nghĩa khi mày vẫn đối xử với người khác như vậy. Giờ thì nghe đây.
Người mẹ siết chặt tay Bà thông gia, kéo bà đứng sát vào mình hơn, như một lời khẳng định về quyết định của bà. Bà thông gia run rẩy đứng đó, không dám thở mạnh, đôi mắt già nua đầy lo lắng và hy vọng nhìn về phía Con gái.
NGƯỜI MẸ
(Tiếp tục, giọng không một chút khoan nhượng)
Hoặc mày thay đổi, đối xử tử tế với bà ấy… coi bà ấy như mẹ ruột của mày, chăm sóc, yêu thương bà ấy bằng cả tấm lòng. Hoặc…
(Người mẹ dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Con gái, ánh mắt sắc như dao)
… hoặc tao sẽ không bao giờ nhìn mặt mày nữa. Tao sẽ đoạn tuyệt. Và tao sẽ đưa bà thông gia của mày đi. Mày hiểu chứ? Mày sẽ mất tất cả.
Lời tuyên bố của Người mẹ như một nhát búa giáng thẳng vào đầu Con gái. Cô ta đứng sững sờ, đôi mắt mở to, nỗi sợ hãi thực sự giờ đây đã thay thế hoàn toàn sự bối rối ban đầu. Cô ta nhìn Người mẹ, rồi nhìn sang Bà thông gia đang nín thở dõi theo, rồi lại nhìn Con rể đang đứng bất động như tượng đá. Cả thế giới của Con gái dường như đang sụp đổ trước mắt, và cô ta phải đối mặt với một lựa chọn tàn nhẫn nhất trong đời mình. Tim Con gái đập thình thịch trong lồng ngực. Cô ta cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Bà thông gia vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn Con gái, trong ánh mắt có chút mệt mỏi, chút mong chờ, và cả một nỗi buồn sâu thẳm. Bà không nói gì, chỉ đơn thuần chờ đợi. Quyết định giờ đây nằm trong tay Con gái.
Con gái đột ngột khuỵu xuống sàn, cả cơ thể run rẩy. Nỗi sợ hãi mất đi Người mẹ, mất đi chỗ dựa duy nhất và đối mặt với sự cô độc khủng khiếp ập đến, đè nặng lên trái tim cô ta. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, ban đầu là những giọt nóng hổi, sau đó là những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa thành tiếng khóc nức nở, xé lòng. Cô ta chưa bao giờ nghĩ rằng Người mẹ có thể kiên quyết đến vậy, và cô ta cũng chưa bao giờ hình dung được sự trống rỗng khi mất đi Người mẹ sẽ đau đớn đến mức nào.
CON GÁI
(Tiếng nấc nghẹn, khó khăn thốt nên lời)
Mẹ… con xin lỗi mẹ… con xin lỗi mẹ nhiều lắm… Con sai rồi… Con thực sự sai rồi, mẹ ơi…
Con gái bò tới, ôm chặt lấy chân Người mẹ, gương mặt giàn giụa nước mắt. Cô ta ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt đỏ hoe, tràn ngập sự hối hận và tủi thân.
CON GÁI
(Vừa khóc vừa nói, giọng run rẩy)
Con… con đã quá vô tâm, quá ích kỷ… Con đã không coi bà như mẹ ruột, con đã đối xử tệ bạc với bà… Con xin lỗi bà thông gia… Con xin lỗi bà…
Con gái quay sang nhìn Bà thông gia, cố gắng vươn tay ra như muốn chạm vào bà, nhưng lại chùn lại trong sự ngần ngại và xấu hổ. Bà thông gia vẫn đứng đó, đôi mắt rưng rưng nhìn Con gái. Ánh mắt Người mẹ vẫn chưa mềm đi, bà muốn thấy sự hối hận thực sự.
Con rể đứng lặng như tượng từ nãy giờ, cuối cùng cũng không kìm được nữa. Anh ta bước tới, cúi gằm mặt xuống.
CON RỂ
(Giọng khàn đặc, đầy vẻ ăn năn)
Mẹ… con cũng xin lỗi mẹ. Con đã quá nhu nhược, không bảo vệ mẹ… không chăm sóc mẹ chu đáo. Con xin lỗi vợ, con đã không dạy dỗ cô ấy… Con hứa, con sẽ thay đổi. Con sẽ chăm sóc mẹ thật tốt, coi mẹ như mẹ ruột của con. Con sẽ không để mẹ phải chịu bất kỳ thiệt thòi nào nữa. Con sẽ làm lại tất cả.
Lời xin lỗi của Con rể, tuy muộn màng, nhưng cũng chứa đựng sự chân thành hiếm hoi. Người mẹ nhìn cả hai đứa con, ánh mắt bà từ từ bớt đi sự lạnh lùng, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm xen lẫn một chút hy vọng mong manh.
Bà thông gia cuối cùng cũng không thể kìm được cảm xúc. Nước mắt lã chã rơi trên gương mặt khắc khổ của bà. Bà run rẩy đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên vai Người mẹ. Bà nhìn Người mẹ, rồi nhìn Con gái và Con rể đang cúi đầu hối lỗi. Một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng bà.
BÀ THÔNG GIA
(Giọng nghẹn ngào, run rẩy)
Bà… bà đừng giận nữa… Thôi thì… ai cũng có lúc sai lầm…
Bà thông gia không nói thêm được gì nữa. Bà tiến lại gần Người mẹ, ánh mắt đầy sự biết ơn và cảm phục. Bà ôm chầm lấy Người mẹ, một cái ôm siết chặt, như thể muốn truyền đi tất cả những gì bà đã chịu đựng, tất cả sự biết ơn và tình cảm mà bà đã cất giấu bấy lâu. Người mẹ cũng khẽ vòng tay ôm lại, đôi mắt bà đỏ hoe. Hai người phụ nữ già ôm nhau giữa căn phòng, trong không khí của sự hối lỗi và tha thứ.
Người mẹ nhẹ nhàng buông Bà thông gia ra, quay lại nhìn Con gái và Con rể đang cúi gằm mặt. Ánh mắt Người mẹ vẫn còn đọng lại nỗi xót xa, nhưng sự căng thẳng đã được xua đi, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm bao trùm. Bà thở dài, tiếng thở phào chứa đựng biết bao muộn phiền vừa được trút bỏ.
NGƯỜI MẸ
(Giọng nói không còn gay gắt, nhưng vẫn ẩn chứa sự nghiêm khắc và đau đáu)
Mẹ không giận các con nữa. Nhưng các con phải nhớ, cuộc đời này, đạo làm con, đạo làm người là trên hết. Gia đình là nơi để yêu thương, để bao bọc lẫn nhau, chứ không phải là nơi để lợi dụng hay đùn đẩy trách nhiệm. Bà ấy là mẹ chồng con, cũng như mẹ ruột con vậy. Bà ấy đã vất vả nuôi con trai bà khôn lớn, rồi giờ đây lại phải gánh vác việc nhà cho các con. Con gái à, con đã lớn, đã làm mẹ, con phải biết gánh vác. Con rể, con là đàn ông, là trụ cột, con phải biết bảo vệ và chăm sóc những người phụ nữ của mình, đặc biệt là mẹ con.
Người mẹ dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Con gái và Con rể.
NGƯỜI MẸ
Nếu các con thực sự hối hận, hãy chứng minh bằng hành động. Hãy chăm sóc bà thật tốt, hãy xây dựng một gia đình đúng nghĩa, có tình yêu thương và sự sẻ chia. Đó mới là điều mẹ mong muốn nhất.
Con gái ngẩng mặt lên, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng đã ánh lên sự quyết tâm. Cô ta gật đầu lia lịa.
CON GÁI
(Giọng đã bớt run rẩy, chân thành)
Con nhớ rồi mẹ. Con sẽ làm được. Con hứa, con sẽ thay đổi. Con sẽ chăm sóc mẹ chồng con như mẹ ruột con. Con sẽ không để bà phải chịu khổ nữa.
Con rể cũng tiến lại gần hơn, ánh mắt kiên định.
CON RỂ
Con cũng xin hứa với mẹ. Con sẽ không bao giờ để mẹ phải phiền lòng nữa. Con sẽ làm một người chồng, người con đúng mực. Con sẽ chăm sóc mẹ thật chu đáo.
Bà thông gia đứng đó, nét mệt mỏi vẫn còn hằn trên gương mặt khắc khổ, nhưng đôi mắt bà đã không còn vẻ cam chịu mà thay vào đó là ánh lên niềm hy vọng và sự nhẹ nhõm. Bà nhìn Người mẹ, rồi nhìn Con gái và Con rể, như thể một tảng đá đè nặng trong lòng bà cuối cùng cũng đã được cất đi. Một nụ cười yếu ớt, nhưng ấm áp, nở trên môi bà.
Người mẹ nhìn thấy Bà thông gia mỉm cười, lòng bà nhẹ nhõm đến lạ. Con gái và Con rể vẫn cúi đầu, nhưng sự hối hận trong mắt họ là thật.
Vài ngày sau đó, không khí trong căn nhà của Con gái và Con rể bắt đầu thay đổi một cách rõ rệt. Sáng sớm, Bà thông gia thức dậy, chuẩn bị bước vào Bếp như thường lệ, nhưng cô bất ngờ khi thấy Con gái đã ở đó. Cô ta đang loay hoay với nồi cơm điện, gương mặt hơi lúng túng nhưng vẫn kiên trì.
CON GÁI
(Hơi ngượng ngùng)
Mẹ… mẹ cứ nghỉ ngơi đi ạ. Để con làm. Con… con đang học nấu.
Bà thông gia đứng sững, đôi mắt rưng rưng. Đây là lần đầu tiên cô con dâu của bà bước vào Bếp sớm hơn bà, và chủ động làm việc nhà. Tối đó, trên bàn ăn, những món ăn không thật sự ngon miệng như Bà thông gia vẫn thường nấu, nhưng cả nhà đều ăn với thái độ trân trọng. Con gái thỉnh thoảng lại nhìn Bà thông gia, thăm dò phản ứng của bà. Con rể cũng không còn ngồi im lìm xem điện thoại. Anh chủ động gắp thức ăn cho mẹ, hỏi han bà về một ngày của bà.
CON RỂ
Mẹ có mệt không? Mấy hôm nay mẹ cứ nghỉ ngơi đi nhé, không cần phải làm gì đâu ạ.
Bà thông gia nhìn Con rể, rồi nhìn Con gái, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nỗi tủi thân bao năm qua dường như đang dần tan biến, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc nhỏ nhoi.
Những tuần tiếp theo, sự thay đổi càng rõ nét. Bà thông gia không còn phải một mình gánh vác mọi việc. Con gái đã thực sự bắt đầu học nấu ăn, học dọn dẹp. Dù còn vụng về, nhưng cô ta làm bằng tất cả sự chân thành. Bà thông gia có thể ngồi Salon xem tivi, uống trà, trong khi Con gái đang hì hụi ở Bếp. Con rể, sau giờ làm, không còn lao vào những cuộc vui hay game vô bổ. Anh dành thời gian trò chuyện với mẹ, đưa mẹ đi dạo. Anh tự tay sửa chữa những vật dụng nhỏ trong nhà, điều mà trước đây anh luôn đùn đẩy cho mẹ mình. Người mẹ thỉnh thoảng ghé thăm, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Bà thấy Bà thông gia cười nhiều hơn, ánh mắt không còn vẻ u buồn mà tràn đầy sự an yên. Bà thấy Con gái và Con rể đã biết quan tâm, chăm sóc mẹ mình một cách thật lòng.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, mang theo những vết thương lòng dần lành lại, và gieo mầm những thay đổi diệu kỳ trong căn nhà ấy. Con gái không còn là người phụ nữ chỉ biết hưởng thụ; cô bắt đầu học cách yêu thương, cách sẻ chia công việc. Sáng sáng, tiếng dao thớt không còn là của Bà thông gia vất vả mà là của Con gái đang loay hoay trong Bếp. Những bữa cơm gia đình ấm cúng hơn, khi Con gái kiên nhẫn hỏi han Bà thông gia về khẩu vị, và Bà thông gia không còn ngần ngại bày tỏ mong muốn của mình. Con rể, người đàn ông từng vô tâm, nay trở nên chín chắn và quan tâm hơn. Anh thường xuyên trò chuyện với mẹ, hỏi han sức khỏe, và đôi khi, chỉ đơn giản là ngồi cạnh, nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà.
Bà thông gia không còn phải cúi mình làm việc quần quật. Bà được nghỉ ngơi, được tôn trọng, và quan trọng nhất, bà được cảm thấy mình là một phần không thể thiếu của gia đình. Những nếp nhăn trên trán bà dường như cũng giãn ra, ánh mắt bà không còn chất chứa nỗi buồn mà rạng ngời niềm vui giản dị. Người mẹ thỉnh thoảng ghé thăm, lặng lẽ quan sát những thay đổi. Bà không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu, lòng ngập tràn sự mãn nguyện. Bài học về sự hiếu thảo, về lòng nhân ái, về trách nhiệm của mỗi người con đã được khắc sâu vào tâm trí Con gái và Con rể. Có thể mất một thời gian dài để xóa đi những ký ức không vui, nhưng hạt giống của tình yêu thương đã được gieo, và nó đang nảy mầm, đâm chồi, hứa hẹn một tương lai ấm áp hơn, nhân ái hơn cho mái ấm này. Gia đình đã hòa thuận trở lại, nhưng trên hết, họ đã tìm thấy giá trị đích thực của tình thân, một giá trị mà không tiền bạc hay sự tiện nghi nào có thể mua được.

