B/ất ng/ờ đến thăm thông gia gi/àu c/ó, bố vừa kh/óc vừa kéo con gái về nhà ngay lập tức…
Ông Cường – một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi, cả đời sống ở vùng quê nghèo, quanh năm làm nông, lam lũ nuôi ba đứa con ăn học. Cô con gái út – Thủy – là niềm tự hào lớn nhất đời ông. Cô ngoan ngoãn, học giỏi, lại xinh đẹp dịu dàng. Mấy năm trước, Thủy thi đậu đại học rồi vào làm kế toán tại một công ty lớn. Ở đó, cô quen và yêu Duy – một chàng trai thành phố, gia đình giàu có, bố mẹ làm doanh nhân. Lúc hai đứa báo tin cưới, ông Cường không giấ/u được l/o l/ắng.
“Người ta giàu có thế, liệu họ có thật lòng thương con mình không?” – ông nhiều lần nói với vợ như vậy.
Nhưng Thủy cứ cười hiền, nắm tay bố:
– Bố ơi, nhà anh Duy tuy gi/àu thật, nhưng anh ấy sống tình cảm, chân thành. Bố đừng lo. Con về làm dâu, con sẽ sống tốt.
Vì thươ/ng con, ông Cường gom góp tiền bạc, bán đi ít ruộng để l/o đám cưới tươm tất. Nhà trai tổ chức hoành tráng, mời khách sang trọng, lễ cưới diễn ra lộng lẫy như phim. Hôm tiễn con gái về nhà chồng, ông đã kh/óc, nhưng vẫn dặn con:
– Có kh/ổ cũng ráng chịu, miễn là hai đứa yêu thương nhau. Mọi chuyện rồi sẽ qua.
Từ sau đám cưới, Thủy ít về quê. Lúc thì viện cớ bậ/n công việc, lúc lại nói nhà chồng không tiện. Mỗi lần gọi điện, ông Cường đều hỏi:
– Con sống tốt chứ? Bố l/o cho con lắm.
Thủy luôn trả lời:
– Con ổn mà bố. Bố mẹ đừng lo.
Cho đến một ngày, ông Cường cùng vợ quyết định lên thành phố thăm con gái. Họ không báo trước, chỉ mang theo ít gà quê, mớ rau sạch với vài hũ mắm do tự tay bà Tâm làm. Họ muốn con gái được ăn chút hương vị quê nhà.
Khi taxi dừng trước căn biệt thự lớn, ông bà đứng ngẩn ngơ. Căn nhà cao ba tầng, cổng sắt tự động, có cả người làm mở cửa. Ông Cường cười b/uồn:
– Con mình sống ở nơi sang trọng thế này, chắc su/ng sướ/ng lắm…
Nhưng vừa bước vào, nụ cười trên môi ông vụt tắt…
Ông Cường và Bà Tâm vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, ánh mắt họ đảo khắp căn biệt thự rộng lớn. Người làm vừa đóng cánh cổng tự động sau lưng họ. Không khí sang trọng bao trùm, nhưng cảm giác ngột ngạt bất chợt ập đến.
Một hình ảnh đập vào mắt Ông Cường khiến nụ cười trên môi ông cứng lại, rồi vụt tắt. Ngay góc bếp sáng choang, Thủy – cô con gái út xinh đẹp, niềm tự hào của ông – đang ngồi co ro. Quần áo cô xộc xệch, không còn vẻ thanh lịch như những tấm ảnh cô vẫn gửi về. Đôi tay cô gái giờ đây đỏ ửng, chai sần, bận rộn với mớ rau củ bừa bộn trên bàn. Khuôn mặt Thủy tiều tụy, xanh xao, khác xa hoàn toàn với hình ảnh rạng rỡ, lung linh mà cô vẫn khoe qua điện thoại. Mái tóc dài thường ngày được búi gọn gàng, giờ đây vài lọn tóc lòa xòa trước trán, thấm đẫm mồ hôi.
Ông Cường và Bà Tâm chết lặng, như bị đóng đinh tại chỗ. Cả hai không thốt nên lời. Tim Ông Cường như bị bóp nghẹt, một nỗi lo sợ tột độ ập đến, lạnh buốt. Ông không thể tin vào mắt mình. Đây có phải Thủy không? Cô gái mà ông hết lòng yêu thương, hy sinh cả ruộng vườn để lo cho một đám cưới tươm tất, để cô có được cuộc sống sung sướng.
Bà Tâm đặt giỏ gà và rau xuống sàn gạch lạnh lẽo, hai tay run rẩy đưa lên che miệng, đôi mắt ngấn lệ. Thủy, dường như không hay biết sự xuất hiện của bố mẹ, vẫn cặm cụi với công việc, đôi vai gầy rung nhẹ.
Một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng Ông Cường. Bao nhiêu lời trấn an của con gái, bao nhiêu lời khoe về cuộc sống “ổn” của cô, giờ đây đều sụp đổ tan tành trước cảnh tượng đau lòng này. Ông Cường muốn lao đến ôm con, muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng cổ họng ông nghẹn ứ.
“Thủy…” – Bà Tâm thốt lên yếu ớt, giọng run run.
Nghe thấy tiếng gọi, Thủy giật mình, ngẩng phắt dậy. Đôi mắt cô mở to, lộ rõ vẻ hoảng loạn. Khuôn mặt tiều tụy của cô bỗng biến sắc, tái mét khi nhìn thấy Ông Cường và Bà Tâm đang đứng đó, với ánh mắt sững sờ, đau đớn đến tột cùng. Các vết bầm đỏ trên tay Thủy càng thêm rõ rệt dưới ánh đèn bếp.
Thủy giật mình, đôi mắt hoảng loạn mở to khi bắt gặp ánh nhìn của bố mẹ. Khuôn mặt cô tái mét, trắng bệch, chẳng còn chút sắc hồng nào. Cô vội vàng rụt tay lại, giấu đi những vết chai sần, những mảng da nứt nẻ dưới lớp áo rộng thùng thình, như thể đang cố che giấu một bí mật khủng khiếp. Một nụ cười gượng gạo, méo mó cố gắng xuất hiện trên môi Thủy, yếu ớt và đầy bất an.
“Bố… mẹ…” – Giọng cô lí nhí, khô khốc. “Sao hai người lại lên đây mà không báo trước?”
Ông Cường đứng sững, tim ông như bị thắt chặt lại. Ông nhìn xoáy vào đôi mắt con gái, không bỏ sót chút hoảng sợ, chút bối rối nào đang hiện rõ mồn một. Câu hỏi của Thủy, thay vì sự vui mừng, lại là một sự trách móc nhẹ, một sự ngạc nhiên đến đáng sợ. Ông Cường lập tức nhận ra sự khác lạ, một bức màn che đậy đang được giăng lên. Bà Tâm nức nở, nước mắt đã lăn dài trên gò má nhăn nheo, trái tim bà đau quặn thắt khi thấy con gái mình tiều tụy đến vậy.
Ông Cường và Bà Tâm chưa kịp định thần, chưa kịp đáp lại câu hỏi đầy vẻ trách móc của Thủy thì một giọng nói đanh gọn đã cắt ngang. Một cô gái trẻ, mặc bộ đồng phục gọn gàng của người giúp việc, từ phía cửa phụ đi tới. Ánh mắt cô ta quét một vòng rồi dừng lại ở Ông Cường và Bà Tâm, lộ rõ vẻ khó chịu, bực dọc.
“Hai bác là ai? Sao lại tự tiện vào nhà thế này?” – Người làm tra hỏi, giọng điệu thiếu hẳn sự tôn trọng. Cô ta không thèm liếc nhìn Thủy, như thể cô vợ trẻ trong nhà không tồn tại, hay chỉ là một cái bóng.
Đúng lúc đó, tiếng guốc cao gõ nhịp đều đặn trên bậc cầu thang đá cẩm thạch vang vọng. Bà chủ, mẹ của Duy, khoan thai bước xuống. Bộ đồ sang trọng ôm sát cơ thể, mái tóc được búi cao quý phái, khuôn mặt sắc sảo điểm lớp trang điểm kỹ càng. Bà ta không vội vàng, từng bước chân chậm rãi, đầy quyền lực. Ánh mắt lạnh nhạt của bà quét qua cảnh tượng dưới sảnh, dừng lại trên gương mặt khắc khổ, lấm bụi đường của Ông Cường và Bà Tâm. Bà ta chẳng buồn chào hỏi lấy một tiếng, chỉ liếc nhìn hai vị khách không mời mà đến bằng một cái nhìn dò xét, đầy vẻ miệt thị. Một nụ cười khẩy, mỏng tang thoáng hiện trên khóe môi bà. Thủy cúi gằm mặt, bàn tay run rẩy bấu chặt vào vạt áo, sợ hãi không dám ngẩng lên.
Ánh mắt mẹ Duy lướt qua vẻ lam lũ của Ông Cường và Bà Tâm thêm một lần nữa, đầy sự đánh giá và khinh thường không che giấu. Rồi, bà ta đột ngột chuyển hướng, cái nhìn sắc lạnh găm thẳng vào Thủy. Giọng nói của bà vang lên, đanh gọn và lạnh lùng, át cả tiếng chuông gió ngoài hiên.
“Thủy, ai cho phép cô đứng đây nói chuyện?” Mẹ Duy hỏi, mỗi từ như một nhát dao cứa vào không khí. Bà ta bước thêm một bước về phía Thủy, dáng vẻ uy quyền như đang ép đối phương lùi lại. “Việc nhà chưa xong à? Khách sắp đến rồi đấy!”
Ông Cường đứng lặng, trái tim ông như bị bóp nghẹt. Ông nhìn vào đôi mắt con gái, đôi mắt đang cố gắng giấu đi nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng vẫn không thể che giấu được sự bất lực và cam chịu. Thủy, đứa con gái mà ông đã chắt chiu nuôi nấng, giờ đây chỉ còn là cái bóng rụt rè, sợ hãi dưới sự áp bức của mẹ chồng. Nước mắt ông Cường chợt cay xè.
Thủy vội vàng cúi đầu, giọng lí nhí. “Dạ con xin lỗi mẹ. Đây là bố mẹ con ạ.” Thủy đưa tay về phía Ông Cường và Bà Tâm, ánh mắt cầu khẩn.
Mẹ Duy chỉ “hừ” một tiếng lạnh tanh, không thèm nhìn Ông Cường và Bà Tâm. Bà ta quay gót, sải bước dài về phía trong nhà, dáng vẻ đầy vẻ khinh bỉ và lạnh lùng.
Ông Cường và Bà Tâm đứng đó, ngơ ngác và đau đớn. Họ không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến.
Thủy quay phắt lại phía bố mẹ, nụ cười méo mó gượng gạo nở trên môi. Cô cố gắng giấu đi những giọt nước mắt chực trào. “Con vẫn ổn mà bố mẹ,” Thủy trấn an, giọng cô run rẩy không giấu được. “Chỉ là con đang giúp việc nhà thôi, con thích làm bếp mà.” Cô nuốt khan, bàn tay siết chặt vạt áo. Ngực Thủy đau nhói, tựa như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Cô chỉ muốn thét lên sự thật nhưng cổ họng lại nghẹn đắng.
Ông Cường nhìn con gái, thấy rõ sự yếu đuối và nỗi sợ hãi ẩn sau lời nói dối vụng về. Tim ông lại quặn thắt thêm một lần nữa.
Ông Cường vẫn đứng đó, đôi mắt ông dán chặt vào Thủy. Giờ đây, khi con gái đứng gần, dưới ánh đèn le lói của căn biệt thự, ông mới nhìn rõ những thay đổi kinh hoàng trên người con bé. Đôi mắt Thủy thâm quầng, trũng sâu như hốc cây khô, chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực mà không lời nói dối nào che giấu được. Khuôn mặt cô hốc hác, gầy gò, từng đường nét xương xẩu lộ rõ, không còn chút hồng hào, tươi trẻ như thuở nào. Bàn tay Thủy, từng mềm mại, trắng trẻo khi xưa, nay lại đầy những vết chai sần, những vết nứt nẻ hằn sâu, khô khốc như bàn tay của một người nông dân lam lũ.
Cảnh tượng ấy như một cú đấm giáng thẳng vào lồng ngực Ông Cường, khiến ông gần như nghẹt thở. Ông Cường nhớ lại những cuộc điện thoại Thủy vẫn thường gọi về, giọng điệu hồ hởi kể về cuộc sống sung sướng nơi thành phố, về công việc nhàn hạ, về căn nhà lộng lẫy và người chồng giàu có chiều chuộng. Ông nhớ lời con bé rằng “con đang hạnh phúc lắm bố mẹ ơi, con không phải làm gì nặng nhọc cả.” Tất cả những lời đó, giờ đây, vỡ vụn thành từng mảnh vụn đau đớn trước mắt ông.
Một mối nghi ngờ lạnh lẽo len lỏi, xoáy sâu vào trái tim người cha. Nỗi đau tột cùng dâng lên khi ông nhận ra, không thể lầm lẫn được nữa, con gái mình đang nói dối. Thủy không hề hạnh phúc như những gì cô vẫn khoe. Thủy đang khổ sở. Thủy đang che giấu một sự thật khủng khiếp nào đó. Ông Cường siết chặt tay, ánh mắt đong đầy sự tuyệt vọng và lo lắng nhìn đứa con gái mà ông tin tưởng đã có một cuộc đời đổi khác. Bà Tâm đứng bên cạnh, cũng kịp nhìn thấy những thay đổi ấy, hai tay bà run rẩy nắm chặt vạt áo của Ông Cường. Cả hai người họ, im lặng, chìm trong nỗi hoang mang và xót xa khôn tả.
Đúng lúc đó, cánh cửa chính căn biệt thự bật mở, một người đàn ông cao ráo, mặc bộ vest phẳng phiu, bước vào. Duy đã về đến nhà. Anh ta toát lên vẻ thành đạt nhưng gương mặt lại lộ rõ sự mệt mỏi và cau có. Duy vừa vào đến phòng khách đã nhìn thấy Ông Cường và Bà Tâm đứng đó, cạnh Thủy. Một thoáng khó chịu lướt qua ánh mắt Duy. Anh ta chỉ gật đầu một cái, nụ cười nhạt nhẽo như không: “Chào bố mẹ.” Tiếng chào xã giao, lạnh nhạt đến mức không cả đợi câu đáp lại, đã vội vàng quay đi.
Duy lập tức quay sang Thủy, giọng điệu anh ta bỗng trở nên gắt gỏng, đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Em lại đứng đó làm gì?” Duy nhìn Thủy chằm chằm, đôi mắt anh ta không chút ấm áp, “Khách sắp đến rồi, đồ ăn chuẩn bị xong chưa? Đừng lãng phí thời gian vô ích!”
Thủy giật mình, vội vàng cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của chồng. Cô lúng túng nhìn sang bố mẹ mình, rồi lại cúi xuống, không nói một lời.
Ông Cường đứng lặng, từng lời nói cộc lốc, lạnh lùng của Duy như những nhát dao đâm thẳng vào tai ông. Ông Cường cảm nhận rõ ràng sự thờ ơ, thậm chí là coi thường mà con rể dành cho Thủy, và cả cho chính bố mẹ vợ. Gương mặt Duy không hề có chút vui mừng hay niềm nở khi gặp bố mẹ vợ sau bao ngày xa cách, chỉ có sự khó chịu và ra lệnh. Trái tim Ông Cường thắt lại, nỗi lo lắng giờ đây không còn chỉ là sự nghi ngờ về hạnh phúc của con gái, mà còn là nỗi căm phẫn âm ỉ trước sự vô lễ của con rể. Bà Tâm siết chặt tay Ông Cường, đôi mắt bà cũng đọng đầy vẻ kinh ngạc và đau xót nhìn con rể, bất lực.
Duy chẳng thèm đợi bố mẹ vợ đáp lời, anh ta quay ngoắt, đi thẳng vào trong. Thủy vội vã chạy theo sau, gương mặt căng thẳng. Ông Cường và Bà Tâm ngỡ ngàng nhìn nhau, rồi chậm rãi bước theo lối hành lang lát đá cẩm thạch dẫn vào phòng ăn.
Căn phòng ăn rộng lớn với bộ bàn ghế bằng gỗ quý chạm khắc tinh xảo đã được dọn sẵn. Bố mẹ Duy – cặp vợ chồng doanh nhân sang trọng, quyền quý – đã ngồi vào bàn, nét mặt lạnh lùng. Ông Cường và Bà Tâm được mời ngồi đối diện, nhưng cảm giác xa lạ và lạc lõng bao trùm. Mâm cơm thịnh soạn với đủ món sơn hào hải vị bày la liệt, nhưng Thủy không có mặt trên bàn ăn. Cô con gái ông Cường đang tất bật chạy đi chạy lại giữa bếp và phòng ăn, mang từng món lên, rót nước, rồi lại cúi đầu dạ vâng khi mẹ chồng yêu cầu.
“Thủy, con mang thêm chai rượu vang nữa đi. Loại hảo hạng hôm trước ấy!” Bà mẹ Duy cất giọng sắc lạnh, ngón tay thon dài chỉ vào chai rượu còn vơi.
Thủy vội vàng dạ một tiếng, lại thoăn thoắt biến mất vào bếp. Vừa đặt chai rượu xuống, cô đã bị mẹ chồng gọi với: “Bát đũa này chưa đúng vị trí. Con bày lại đi chứ! Khách khứa nhìn vào lại đánh giá.”
Ông Cường quan sát con gái, lòng ông như có lửa đốt. Thủy gầy đi nhiều, dáng vẻ tất bật, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô bé không có nổi một phút ngồi yên, chưa kịp ăn miếng cơm nào. Ông Cường nhìn mâm cơm đầy ắp trước mặt, những món ăn đắt tiền như chẳng còn chút hấp dẫn. Ông cố gắp một miếng cá, nhưng cổ họng nghẹn ứ, nuốt không trôi.
“Thủy, con đưa thêm giấy ăn ra đây nhanh lên! Khách sắp đến rồi mà cứ rề rà thế này à?” Duy cất lời, giọng anh ta không chút tình cảm, chỉ toàn sự hối thúc, anh ta còn không thèm nhìn về phía vợ mình.
Thủy lúng túng nhìn chồng, rồi lại cúi đầu, vội vàng thực hiện yêu cầu. Cô bé không dám cãi lại, chỉ im lặng làm theo. Ông Cường siết chặt chiếc đũa trong tay, đôi mắt đã rơm rớm nước. Trái tim người cha tan nát khi chứng kiến con gái mình bị đối xử không khác gì người giúp việc, bị chồng và mẹ chồng coi khinh ngay trong chính ngôi nhà của mình. Bao nhiêu công sức, tình thương ông dành cho con, nay lại đổi lấy cảnh tượng tủi nhục này. Bà Tâm ngồi bên cạnh, bà cũng lặng lẽ đặt đũa xuống, nước mắt chực trào. Bà siết chặt tay Ông Cường, cố kìm nén tiếng nấc nghẹn. Mấy năm trước, con gái ông còn là một cô bé hồn nhiên, nay đã trở thành một người làm dâu gánh chịu bao tủi cực. Ông Cường nhìn Thủy đang quay lưng, gạt vội giọt nước mắt chực lăn.
Bữa ăn kết thúc trong bầu không khí nặng nề. Bố mẹ Duy đứng dậy, gương mặt không một chút biểu cảm, họ đi thẳng lên lầu mà không nói thêm lời nào. Duy liếc nhìn Thủy một cái lạnh nhạt rồi cũng bỏ đi theo sau. Thủy lặng lẽ thu dọn bát đũa, mỗi động tác đều chất chứa sự mệt mỏi và tủi hờn. Ông Cường và Bà Tâm vẫn ngồi yên tại bàn ăn, những món sơn hào hải vị giờ đây chỉ còn là đống đổ nát của sự xa hoa lạnh lẽo. Bà Tâm khẽ nắm tay Ông Cường, đôi mắt bà đỏ hoe. Ông Cường gật đầu, ra hiệu cho vợ ngồi lại, rồi chậm rãi đứng dậy.
Ông Cường theo bước chân Thủy vào căn bếp rộng lớn, nơi cô đang cặm cụi dưới ánh đèn vàng nhạt. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chén đĩa va vào nhau loảng xoảng át đi mọi âm thanh khác. Thủy không hề hay biết bố đang đứng phía sau, cô vẫn miệt mài rửa từng chiếc bát, từng cái đĩa. Bóng lưng con gái gầy guộc, đôi vai run rẩy khiến lòng Ông Cường thắt lại.
Ông Cường nhẹ nhàng bước đến, đưa tay chạm vào vai Thủy. Cô giật mình quay lại, ánh mắt thoáng chút hoảng hốt. Khuôn mặt cô tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán, vành mắt thâm quầng.
“Bố…” Thủy khẽ gọi, giọng cô nghèn nghẹn.
Ông Cường không nói gì, ông chỉ đưa đôi bàn tay chai sạn vì nắng gió đồng ruộng của mình ra, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay con gái đang ướt sũng và cũng chai sần không kém. Đôi tay Thủy vốn trắng trẻo mềm mại ngày nào giờ đây đã khô ráp, thô sần vì việc nhà và sự lo toan. Ông Cường siết nhẹ, cảm nhận sự chai sạn dưới lớp da mỏng manh, trái tim ông như bị ai đó bóp nghẹt. Ông nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của con gái, cố nén tiếng thở dài.
“Con gái…” Ông Cường cất lời, giọng ông nghẹn lại, phải hít một hơi thật sâu mới có thể tiếp tục. “Nói thật cho bố biết, con có thật sự ổn không? Bố thấy con không giống như những gì con nói. Con bé hồn nhiên, trong trẻo của bố đâu rồi?”
Thủy lập tức cúi gằm mặt, không dám nhìn vào đôi mắt đầy yêu thương nhưng cũng chất chứa nỗi đau của bố. Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài trên má, rơi xuống đôi bàn tay đang nắm chặt của bố. Cô cố kìm nén tiếng nấc nghẹn, nhưng bờ vai mỏng manh cứ run lên bần bật. Cả căn bếp chìm trong sự im lặng, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt và tiếng nức nở đến xé lòng của Thủy. Ông Cường siết chặt tay con gái, lòng ông đau như cắt.
Thủy không kìm được nữa. Những kìm nén bấy lâu vỡ òa, cô bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào như muốn xé toạc lồng ngực. Đôi vai mỏng manh run lên bần bật, cô gục đầu vào vai Ông Cường, những lời nói đứt quãng, đầy uất ức bật ra: “Bố ơi, con khổ quá! Con không chịu nổi nữa rồi bố ơi!”
Ông Cường ôm chặt lấy con gái, vuốt nhẹ mái tóc rối bù của cô. Lòng ông quặn thắt, nước mắt cũng trào ra nhưng ông cố gắng kiềm chế để nghe con nói.
“Họ… họ không coi con là con dâu, bố ơi!” Thủy nấc lên từng tiếng. “Họ coi con như người giúp việc! Con phải làm hết mọi thứ, từ sáng đến đêm. Con không được ra ngoài, không được gặp ai. Điện thoại thì họ giữ, không cho con liên lạc với ai cả… Con nhớ bố mẹ lắm! Con muốn về nhà! Con muốn về nhà với bố mẹ!”
Tiếng khóc uất ức của Thủy xé nát lòng Ông Cường, khiến ông đau đớn tột cùng. Đôi bàn tay chai sạn của người nông dân siết chặt lấy con gái, ông chỉ muốn ôm lấy cô thật chặt, xoa dịu đi nỗi đau mà cô đang phải gánh chịu. Ông Cường nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má hằn sâu nếp nhăn. Giờ đây, ông mới hiểu được sự thật kinh hoàng đằng sau vẻ ngoài xa hoa, lộng lẫy của ngôi biệt thự này. Con gái ông đã phải chịu đựng những gì? Ông đã quá tin tưởng vào lời hứa của nhà trai, quá tin vào tình yêu mà ông nghĩ là Duy dành cho Thủy. Cả một bầu trời giông bão sụp đổ trong lòng Ông Cường.
Ông Cường vẫn ôm chặt lấy Thủy, mái tóc cô gái vẫn vùi sâu vào hõm vai gầy của ông. Giờ đây, nước mắt người cha già không còn cố gắng kìm nén nữa, chúng bắt đầu rơi lã chã, nóng hổi lăn dài trên gò má chai sạn, thấm ướt mái tóc con gái. Đôi vai ông run lên bần bật, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn giận dữ khủng khiếp vừa bùng lên trong lồng ngực. Cơn giận ấy không chĩa vào nhà thông gia xa hoa kia, không hướng về gã Duy sở khanh, mà là nhằm thẳng vào chính bản thân ông.
“Con ơi, bố xin lỗi…” Ông Cường thốt lên, giọng nói nghẹn lại, lạc đi trong tiếng nấc. “Tất cả là do bố… Bố đã tin lời con, tin lời họ… tin con nói con hạnh phúc, để rồi con phải chịu khổ một mình thế này…”
Trong tâm trí Ông Cường, những lời Thủy nói trước đây về cuộc sống viên mãn, về tình yêu Duy dành cho cô như một nhát dao xoáy sâu. Ông đã quá tin tưởng, quá an tâm mà không hề nghi ngờ. Ông Cường tự trách mình đã quá ngu muội, đã không nhìn thấu được tấm màn giả tạo của sự giàu sang, không nhận ra ánh mắt cầu cứu ẩn sâu trong những cuộc gọi thưa thớt của con gái. Hối hận như những mũi kim châm vào tim, Ông Cường siết chặt vòng tay, mong muốn có thể gánh vác tất cả nỗi đau này thay cho Thủy. Nỗi đau của con gái, giờ đây, còn nặng nề hơn gấp bội, đè nén lên lương tâm người cha.
Ông Cường siết chặt vòng tay, nhưng rồi một dòng sức mạnh lạ thường chợt dâng lên trong ông, xua tan đi sự hối hận đang đè nặng. Ông Cường hơi buông lỏng vòng tay, nhẹ nhàng nâng cằm Thủy lên, dùng ngón tay cái thô ráp lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má con gái. Ánh mắt ông, vừa nãy còn ướt đẫm sự hối hận, giờ đã chuyển sang một vẻ kiên quyết không gì lay chuyển nổi, ẩn chứa tình yêu thương vô bờ bến.
“Đừng khóc nữa con.” Ông Cường nói, giọng ông vẫn khàn đặc nhưng đã lấy lại được sự bình tĩnh đến đáng sợ. “Bố sẽ không để con ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Dù có chuyện gì xảy ra, dù họ có quyền lực đến đâu, bố cũng sẽ đưa con về nhà!”
Thủy ngước nhìn, đôi mắt sưng húp vẫn ngập nước, bàng hoàng trước sự thay đổi đột ngột trong thái độ của cha mình.
Ông Cường siết chặt vai Thủy, ánh mắt ông nhìn thẳng vào con gái, như muốn truyền toàn bộ ý chí của mình cho cô. “Bố mẹ sẽ bảo vệ con! Không ai có thể làm tổn thương con thêm một lần nào nữa đâu. Bố sẽ không cho phép điều đó xảy ra!”
Lời nói của Ông Cường vang lên đầy dứt khoát, từng câu từng chữ như khắc sâu vào không khí, thể hiện ý chí không thể lay chuyển của một người cha đang đứng dậy, tuyên chiến với tất cả để bảo vệ đứa con yếu ớt của mình. Quyết định đã được đưa ra, không có đường lui.
Ông Cường siết chặt bàn tay Thủy, dắt cô ra khỏi căn phòng ẩm ướt, nơi những giọt nước mắt và nỗi tủi nhục đã thấm đẫm. Bước chân ông vững vàng, mỗi bước đi như mang theo sức nặng của bao nhiêu năm dồn nén, bao nhiêu nỗi đau của con gái. Ông không còn là người nông dân lam lũ, rụt rè nữa; ánh mắt ông rực lên ngọn lửa kiên định, pha chút thách thức.
Họ tiến vào phòng khách rộng lớn của căn biệt thự, nơi ánh đèn chùm pha lê rọi xuống chiếc bàn uống nước bằng đá cẩm thạch. Duy và bố mẹ Duy đã ngồi sẵn đó, vẻ mặt đầy vẻ chờ đợi nhưng cũng không kém phần khó chịu. Duy nhíu mày khi thấy cha con Ông Cường, còn Mẹ Duy thì liếc nhìn Thủy với ánh mắt đầy miệt thị. Không khí trong phòng như đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.
Ông Cường dừng lại giữa phòng, tay vẫn nắm chặt tay Thủy như một lời khẳng định không lời. Ông nhìn thẳng vào Bố mẹ Duy, rồi Duy, giọng nói tuy khàn đặc vì xúc động nhưng lại vang lên rõ ràng, dứt khoát, từng câu từng chữ như những viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng dữ dội.
“Thưa ông bà thông gia, và cháu Duy,” Ông Cường chậm rãi nói, nén lại sự giận dữ đang cuộn trào trong lòng, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. “Tôi biết đây là điều bất ngờ, nhưng tôi đến đây để đón con gái tôi về.”
Duy và Mẹ Duy trao đổi ánh nhìn khó hiểu, rồi Bà mẹ Duy nhếch môi, định mở miệng châm chọc. Nhưng Ông Cường đã nói tiếp, không cho bà cơ hội ngắt lời.
“Con bé không phải là người giúp việc của các người! Từ nay về sau, Thủy sẽ không còn là con dâu của gia đình các ông bà nữa!” Ông Cường nói, giọng ông không hề run rẩy, ngược lại còn kiên định một cách mạnh mẽ, nhưng vẫn giữ đúng phép tắc, không hề mất đi sự đường hoàng của một người cha đang đòi lại công bằng cho con.
Lời nói của Ông Cường như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Duy và Mẹ Duy. Duy sững sờ, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Mẹ Duy thì đỏ mặt tía tai, tức giận đến mức cả người run lên, không thể tin được vào tai mình. Một lão già quê mùa, nghèo khó lại dám nói những lời như vậy ngay trong nhà bà, trước mặt con trai bà. Bà ta nhìn Ông Cường, ánh mắt như muốn thiêu đốt ông thành tro bụi.
Mẹ Duy nghe xong, mặt bà ta từ đỏ bừng chuyển sang tái mét, rồi lại đỏ gay vì uất ức. Bà ta bật dậy, bước nhanh đến chắn trước mặt Ông Cường và Thủy, ánh mắt hằn lên sự giận dữ.
“Ông nói gì thế?” Mẹ Duy gằn giọng, mỗi từ như siết chặt qua kẽ răng. “Nó là con dâu chúng tôi, muốn đi đâu là đi à? Chúng tôi bỏ tiền cưới hỏi đàng hoàng! Ông có biết chúng tôi đã tốn bao nhiêu công sức, bao nhiêu tiền bạc cho cái đám cưới lộng lẫy kia không?”
Bà ta không đợi câu trả lời, lập tức giơ tay cố kéo Thủy lại, bàn tay tóm chặt lấy cánh tay cô gái như muốn giữ chặt món đồ của mình. Thủy giật mình, hoảng sợ nhìn mẹ chồng. Nhưng Ông Cường đã phản ứng nhanh hơn, ông kiên quyết bảo vệ con gái, nắm chặt lấy bàn tay Thủy, kéo cô lại sát bên mình. Lực kéo của Mẹ Duy không thể thắng được sức mạnh của người đàn ông cả đời lam lũ.
“Bỏ ra!” Ông Cường trầm giọng, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Mẹ Duy, không hề lùi bước. Ông Cường kéo Thủy ra sau lưng mình một cách dứt khoát, gần như là dùng hết sức lực. Thủy lảo đảo, nhưng vẫn bám chặt lấy tay cha.
Duy lúc này cũng đứng dậy, vẻ mặt anh ta có chút bối rối nhưng vẫn đầy vẻ khinh thường. Anh ta định bước tới nói gì đó, nhưng Ông Cường đã nhìn thẳng vào mặt Duy, giọng nói vang lên đanh thép, không cho Duy cơ hội phản bác.
“Con tôi không phải là món hàng để mua bán. Không phải là thứ các người có thể dùng tiền để khinh rẻ, để chà đạp!” Ông Cường nói, từng lời như nhát dao cứa vào lòng Duy và bố mẹ anh ta. “Hãy để nó đi!”
Ánh mắt Ông Cường rực lửa, không chút nao núng, như một ngọn đuốc thắp sáng giữa căn phòng đầy rẫy sự kiêu ngạo và toan tính. Ông ta không còn là người nông dân chất phác ngày nào, mà là một người cha đang đứng lên giành lại công bằng cho con gái mình, bất chấp mọi thế lực.
Bố mẹ Duy và Duy hoàn toàn chết lặng trước những lời Ông Cường vừa thốt ra. Họ chưa bao giờ nghĩ một người nông dân quê mùa lại dám dùng những lời lẽ như vậy, lại dám thách thức họ ngay trong chính ngôi nhà của mình. Mẹ Duy sững sờ, mặt tái xanh, miệng há hốc muốn nói nhưng không từ nào thoát ra được. Bố Duy nhíu mày giận dữ, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, nhưng lại chùn bước không dám tiến lên. Duy chỉ biết đứng đó, ánh mắt bối rối xen lẫn xấu hổ, không thể đối diện với sự kiên quyết của Ông Cường.
Ông Cường không thèm liếc nhìn những người đang đứng như tượng nữa. Ông nắm chặt tay Thủy, kéo cô lại gần hơn, rồi quay sang Bà Tâm, ánh mắt ông ra hiệu. Bà Tâm vội vàng gật đầu, khuôn mặt vẫn còn vương nỗi lo lắng nhưng xen lẫn niềm tự hào khôn tả về chồng mình.
“Về thôi con!” Ông Cường nói khẽ với Thủy, giọng nói dịu dàng hơn hẳn, nhưng vẫn đầy sự kiên định.
Ông Cường dứt khoát xoay người, dắt Thủy đi thẳng về phía cửa chính. Bà Tâm nhanh chóng bước theo, vòng tay ôm lấy Thủy như muốn che chở. Thủy bước đi như một người mộng du, từng bước chân vẫn còn chút chông chênh nhưng đôi mắt cô đã ngập tràn nước. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng chúng không còn mang vị đắng chát của tủi nhục hay sự bất lực. Thay vào đó, chúng là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của niềm nhẹ nhõm đến tột cùng, và của lòng biết ơn vô hạn dành cho người cha, người mẹ đã đến giải cứu cô khỏi địa ngục trần gian này. Cô cảm thấy như gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ, trái tim cô như vừa được tái sinh.
Phía sau lưng họ, Mẹ Duy bỗng bừng tỉnh, bà ta hét lên một tiếng đầy căm phẫn: “Dám sao? Các người dám bỏ đi như thế sao? Thằng Duy! Anh mau giữ nó lại!”
Duy giật mình, nhưng anh ta vẫn đứng yên như đóng đinh vào đất. Bố Duy cũng chỉ biết nhìn theo, ánh mắt như muốn nuốt chửng ba con người đang rời đi. Sự tức giận pha lẫn với ngỡ ngàng, và có cả chút bẽ bàng hiện rõ trên khuôn mặt của cả ba người nhà Duy.
Ông Cường và Bà Tâm không quay đầu lại. Họ tiếp tục bước đi, dắt Thủy ra khỏi căn biệt thự nguy nga, lộng lẫy nhưng ngột ngạt ấy. Cánh cổng tự động từ từ mở ra, như một lối thoát thần kỳ dẫn Thủy trở về với ánh sáng. Thủy quay đầu nhìn lại căn nhà một lần cuối, nơi cô đã từng nghĩ là tổ ấm, nhưng giờ đây chỉ còn là một nhà tù bằng vàng. Nụ cười chua chát thoáng hiện trên môi cô, hòa lẫn với dòng nước mắt. Cuối cùng, cô đã được tự do.
Ông Cường và Bà Tâm nhanh chóng gọi một chiếc taxi đang chạy ngang qua. Chiếc xe dừng lại, ba người bước lên. Ông Cường vẫn nắm chặt tay Thủy, kéo cô ngồi vào giữa, cạnh mình. Bà Tâm ngồi bên còn lại, ánh mắt dõi theo con gái không rời. Chiếc taxi lăn bánh, rời xa căn biệt thự nguy nga ấy, đưa họ trở về với con đường quen thuộc dẫn về quê.
Thủy khẽ tựa đầu vào vai Ông Cường, vòng tay cô siết nhẹ eo ông. Cô vẫn còn nức nở, những tiếng thổn thức nhỏ xíu, nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác bình yên đến lạ lùng đang len lỏi vào tâm hồn cô. Nước mắt không còn mặn chát vị tủi nhục mà giờ đây mang theo sự nhẹ nhõm, một sự giải thoát ngọt ngào. Cô hít hà mùi đất, mùi mồ hôi thân thuộc từ áo bố, thứ mùi mà cô đã lãng quên bấy lâu trong cuộc sống xa hoa của thành phố.
Ông Cường khẽ xoa đầu con gái, lòng ông tràn ngập yêu thương và cả nỗi đau khi nhìn thấy cô tiều tụy. Ông biết, cuộc sống mà cô từng khao khát đã vắt kiệt cô, biến cô thành một cái bóng. Nhưng giờ đây, cô đã ở đây, trong vòng tay ông, và đó là điều quan trọng nhất. Ông Cường nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật thành phố dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt, những rặng tre già lao xao trong gió. Ông tự hỏi, bao nhiêu năm qua, ông đã cố gắng vun đắp cho con gái một cuộc sống tốt đẹp hơn, một cuộc sống không phải lam lũ như mình. Nhưng có lẽ, ông đã sai. Hạnh phúc không nằm ở những tòa nhà chọc trời, những chiếc xe sang trọng, hay những bộ đồ đắt tiền. Hạnh phúc thật sự nằm ở sự bình yên trong tâm hồn, ở tình cảm gia đình, ở những bữa cơm đạm bạc nhưng đầy ắp tiếng cười. Ông đã bán đi mấy sào ruộng để lo đám cưới hoành tráng cho con, để con có thể ngẩng mặt với nhà chồng. Nhưng chính ông cũng đã vô tình đẩy con gái mình vào một cái lồng son. Nụ cười chua chát thoáng hiện trên môi Ông Cường, nhưng rồi ông lại mỉm cười, một nụ cười ấm áp khi cảm nhận hơi thở đều đều của Thủy trên vai.
Thủy khẽ nhắm mắt, từng thước phim cuộc đời cô chạy qua trong tâm trí. Từ những ngày cắp sách tới trường, ước mơ được thoát ly khỏi đồng ruộng, lên thành phố làm việc, rồi gặp Duy, một chàng trai thành phố giàu có. Cô đã từng nghĩ đó là định mệnh, là bến đỗ hạnh phúc. Cô ham danh vọng, ham cuộc sống thượng lưu, ham những thứ phù phiếm mà quên mất gốc gác, quên mất những giá trị thật sự. Cô đã đánh mất chính mình, tự biến mình thành một con rối trong cái nhà tù bằng vàng ấy. Giờ đây, những vòng tay ấm áp của bố mẹ đã kéo cô ra khỏi vực sâu. Cô biết mình đã sai, sai thật rồi. Nhưng không muộn, cô tự nhủ. Cô đã có lại vòng tay ấm áp của bố mẹ, nơi cô thuộc về, nơi cô có thể là chính mình, một cô gái quê chân chất, không cần phải giả tạo hay cố gắng để làm hài lòng bất cứ ai. Hơi thở đều đặn của Ông Cường, cái siết tay nhẹ của Bà Tâm, tất cả đều là lời khẳng định rằng dù có chuyện gì xảy ra, gia đình vẫn luôn ở đó, là bến đỗ cuối cùng và bình yên nhất. Cánh cổng thành phố đã đóng lại sau lưng, mở ra một con đường mới, con đường trở về với cội nguồn, với bình yên, với tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ. Thủy khẽ mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng chiều đang nhuộm vàng cánh đồng lúa xanh mướt, nơi đó có mẹ, có bố, có cả tuổi thơ êm đềm đang chờ đón cô trở về.

