“Giếng của nhà tôi! Ai muốn dùng thì trả tiền!” – lời ông Lý Bá thường xuyên vang lên mỗi khi có người vô tình bước qua ranh giới hàng rào tre..
Làng Thanh Bình nép mình dưới chân núi, nổi tiếng khắp vùng không chỉ vì những thửa ruộng bậc thang xanh mướt mà còn vì một cái giếng cổ. Giếng được xây bằng đá ong từ thời các cụ, nước giếng trong vắt và mát lạnh quanh năm, được dân làng xem như báu vật.
Tuy nhiên, báu vật đó lại nằm trọn trong mảnh đất của gia đình ông Lý Bá – người giàu có và khó tính nhất làng. Cha ông Lý Bá là người đã bỏ tiền tu sửa cái giếng năm xưa, nên ông khăng khăng rằng cái giếng thuộc sở hữu riêng của gia đình.
“Giếng của nhà tôi! Ai muốn dùng thì trả tiền!” – lời ông Lý Bá thường xuyên vang lên mỗi khi có người vô tình bước qua ranh giới hàng rào tre.
Cả làng Thanh Bình ai cũng ngán ngẩm, bởi giếng nhà ông Lý là nguồn nước tốt nhất, nhưng chẳng ai dám trái ý. Mùa khô, nước giếng làng cạn kiệt, dân làng phải đi bộ cả cây số xuống suối. Nhiều lần trưởng làng mang lễ vật đến năn nỉ, ông Lý Bá vẫn lắc đầu, vẻ mặt vô cảm.
Đến một đêm trăng khuyết, cả làng đang chìm trong giấc ngủ, bỗng nghe tiếng h:ú gọi thất thanh từ nhà ông Lý.
Dân làng hố:t hoả:ng chạy sang thì thấy cảnh tượng ki:nh hoà:ng..
Cánh cửa gỗ cũ kỹ bung ra dưới sức ép của Dân làng Thanh Bình. Một luồng khí lạnh lẽo, ẩm ướt và tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi những người dẫn đầu. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc trên tay Trưởng làng rọi vào căn nhà, vẽ nên một cảnh tượng khiến tất cả Dân làng Thanh Bình đứng sững lại, như bị đóng băng giữa cơn bão táp.
Trên nền nhà đất ẩm ướt, Ông Lý Bá nằm quằn quại. Đôi tay gầy gò của ông siết chặt lấy bụng, cố gắng nén lại tiếng rên rỉ thảm thiết. Gương mặt nhăn nhó, méo mó vì đau đớn tột cùng, đôi mắt ông trợn ngược, đỏ ngầu, dường như sắp bật ra khỏi hốc mắt, chứa đựng sự kinh hoàng và tuyệt vọng đến cùng cực. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo vải thô đã sờn cũ của ông ta.
Một người Dân làng Thanh Bình, tay đang run rẩy cầm chiếc đèn dầu, kinh hãi buông rơi nó xuống nền nhà. Tiếng vỡ choang của thủy tinh hòa vào tiếng kêu thất thanh, chói tai:
“Trời đất ơi, chuyện gì vậy Ông Lý Bá?!”
Sự kinh hoàng lan nhanh như một dịch bệnh trong đám đông Dân làng Thanh Bình. Tiếng xì xào, tiếng thở dốc nặng nề, tiếng chân lùi lại va vào nhau tạo nên một mớ âm thanh hỗn loạn đến đáng sợ. Họ sợ hãi, hoảng loạn trước cảnh tượng chưa từng thấy này. Ông Lý Bá chỉ có thể rên rỉ yếu ớt, không thể thốt nên lời, từng cơn đau xé ruột xé gan đang giày vò cơ thể gầy gò của ông ta.
Tiếng vỡ choang của thủy tinh hòa vào tiếng kêu thất thanh, chói tai: “Trời đất ơi, chuyện gì vậy Ông Lý Bá?!” Sự kinh hoàng lan nhanh như một dịch bệnh trong đám đông Dân làng Thanh Bình. Tiếng xì xào, tiếng thở dốc nặng nề, tiếng chân lùi lại va vào nhau tạo nên một mớ âm thanh hỗn loạn đến đáng sợ. Họ sợ hãi, hoảng loạn trước cảnh tượng chưa từng thấy này. Ông Lý Bá chỉ có thể rên rỉ yếu ớt, không thể thốt nên lời, từng cơn đau xé ruột xé gan đang giày vò cơ thể gầy gò của ông ta.
Giữa lúc Dân làng Thanh Bình đang chìm trong sự hoảng loạn tột độ, ánh trăng khuyết mờ nhạt bỗng xuyên qua khe cửa gỗ bị bung, hắt một vệt sáng yếu ớt lên phía góc sân bên ngoài. Tia sáng mờ ảo đó tình cờ đậu ngay trên miệng cái Giếng cổ, nơi vốn là trái tim của làng Thanh Bình. Một người Dân làng Thanh Bình vô tình liếc nhìn theo vệt sáng, đôi mắt anh ta trợn tròn. Sự kinh ngạc nhanh chóng lan truyền. Từng người, từng người trong đám đông hỗn loạn bắt đầu quay đầu nhìn ra phía giếng, nơi cái bóng của nó đang ẩn hiện dưới ánh trăng yếu ớt.
Một cảnh tượng kinh dị, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh Giếng cổ trong vắt, mát lành mà họ vẫn biết, đập vào mắt Dân làng Thanh Bình. Nước giếng giờ đây không còn trong veo nữa mà đã đục ngầu, như thể bị khuấy động bởi một thứ gì đó vô hình. Từng đợt bọt lấm tấm, bẩn thỉu liên tục sủi lên từ dưới sâu, rồi vỡ tan trong không khí. Một làn khói trắng mờ ảo, ma quái bắt đầu bốc lên từ mặt nước, mang theo một mùi hôi tanh khó chịu, nồng nặc, xộc thẳng vào mũi những người đang đứng gần đó.
Một người phụ nữ Dân làng Thanh Bình, vốn rụt rè và nhút nhát, không thể kìm nén được nữa. Giọng cô ta run rẩy, ngắt quãng vì sợ hãi, thốt lên một câu hỏi lạc lõng giữa sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm: “Nước giếng… sao lại thế này?” Nghi ngờ, sợ hãi, và một sự bàng hoàng khó tả bao trùm lên toàn bộ Dân làng Thanh Bình. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Giếng cổ đang bốc khói, trong lòng dấy lên một linh cảm chẳng lành.
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy Làng Thanh Bình, chỉ còn lại tiếng nước giếng sủi bọt lấm tấm và mùi hôi tanh nồng nặc. Câu hỏi của người phụ nữ vẫn còn văng vẳng trong không khí, đầy sự hoài nghi và kinh hoàng. Đôi mắt của Dân làng Thanh Bình trợn tròn, nhìn chằm chằm vào cái Giếng cổ đang bốc khói, lòng họ quặn thắt bởi một linh cảm chẳng lành.
Đột nhiên, Ông Lý Bá, người vẫn đang quằn quại trên giường, cất lên một tiếng rên rỉ yếu ớt nhưng đầy ám ảnh, kéo sự chú ý của mọi người trở lại. Cơ thể gầy gò của ông ta oằn mình, từng thớ thịt như đang bị xé rách bởi cơn đau tột cùng. Ông Lý Bá cố hết sức, run rẩy đưa cánh tay gầy guộc lên, từng ngón tay cong quắp, run rẩy chỉ thẳng về phía cái Giếng cổ đang nằm khuất trong bóng đêm lờ mờ ngoài sân.
Gương mặt Ông Lý Bá méo mó đến đáng sợ, không phải chỉ vì đau đớn mà còn bởi một nỗi sợ hãi tột độ, xen lẫn với sự hối hận đang gặm nhấm tâm can. Đôi mắt ông ta đờ đẫn, nhưng vẫn ánh lên tia kinh hoàng khi nhìn về phía cái giếng. Từ cổ họng khô khốc, Ông Lý Bá thều thào những lời đứt quãng, từng tiếng như bị rút cạn hơi thở, xen lẫn tiếng rên rỉ thảm thiết: “Nước… nước… giếng…” Giọng ông ta lạc đi, run rẩy, như muốn nói điều gì đó khủng khiếp về nguồn nước từng là niềm kiêu hãnh của gia đình ông.
Dân làng Thanh Bình đứng chết lặng. Họ nhìn Ông Lý Bá, rồi lại nhìn về phía Giếng cổ. Sự hoang mang, sợ hãi dâng lên đến đỉnh điểm trong mỗi người. Họ không hiểu, hoàn toàn không thể lý giải được căn bệnh quái ác đang giày vò Ông Lý Bá, và giờ đây là cả sự biến đổi kinh hoàng của Giếng cổ. Những lời thều thào đứt quãng của Ông Lý Bá càng khiến họ thêm bối rối, một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi vào tâm trí, gieo rắc những hạt giống lo lắng và tuyệt vọng.
Giữa lúc sự tuyệt vọng và hoảng loạn bao trùm lấy Dân làng Thanh Bình, Trưởng làng bỗng bước lên một bước, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người. Gương mặt ông hiện rõ nét lo âu, nhưng đôi mắt vẫn giữ được vẻ kiên định lạ thường. Ông biết, giờ phút này, hơn bao giờ hết, dân làng cần một điểm tựa, một người đứng ra giải quyết tình thế. Trưởng làng chậm rãi tiến lại gần cái Giếng cổ, nơi mùi hôi tanh vẫn cuộn lên nồng nặc, xen lẫn tiếng nước sủi bọt kỳ dị.
Ông cúi người xuống, cẩn thận nhìn vào lòng giếng đen ngòm, ánh lửa đuốc chập chờn chỉ đủ soi rõ vài gợn sóng đục ngầu đang trôi nổi trên mặt nước. Trưởng làng nhíu mày, cố gắng phân tích từng chi tiết nhỏ nhất, dù trong lòng ông cũng dâng lên một dự cảm bất an. Ông hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang, trấn an những con người đang đứng chết lặng phía sau:
“Để tôi xem xét kỹ hơn.”
Lời nói của Trưởng làng như một luồng gió mát xoa dịu phần nào sự căng thẳng tột độ trong lòng Dân làng Thanh Bình. Dù vẫn còn đầy ắp nỗi sợ hãi, nhưng ánh mắt họ bắt đầu hướng về ông, đặt trọn niềm tin vào người đại diện của làng. Trưởng làng biết mình không thể chần chừ, dù mọi thứ đang diễn ra quá đỗi bất thường. Ông phải tìm ra câu trả lời, không chỉ vì Ông Lý Bá, mà còn vì tương lai của cả Làng Thanh Bình.
Trưởng làng khẽ hít một hơi sâu, bàn tay run run rút ra một chiếc đèn pin cũ kỹ từ túi áo. Ánh sáng vàng vọt, yếu ớt của chiếc đèn xuyên qua màn đêm, rọi thẳng xuống lòng Giếng cổ. Không còn chút chần chừ nào, ông nghiêng người, cố gắng soi rọi mọi ngóc ngách bên dưới. Ánh đèn lướt qua mặt nước đục ngầu, và rồi dừng lại ở một cảnh tượng khiến ông Lý Bá, Dân làng Thanh Bình và cả Trưởng làng đều phải nín thở.
Dưới làn nước không còn trong vắt như lời đồn, mà giờ đây chỉ là một màu đen đục như bùn, những thứ gì đó màu đen, nhầy nhụa đang ngoe nguẩy. Chúng bám vào thành giếng, kéo dài xuống tận đáy, quấn lấy nhau tạo thành một khối lổn nhổn, ghê rợn. Thoạt đầu, Trưởng làng cứ ngỡ đó là rong rêu, nhưng khi ánh đèn soi rõ hơn, một cảm giác ghê tởm tột độ ập đến.
Không phải rong rêu. Đó là hàng trăm con đỉa đen kịt, to lớn bất thường, thân mình chúng quằn quại, rùng rợn bò lúc nhúc. Chúng hút chặt lấy thành đá ong của Giếng cổ, một số khác nổi lềnh bềnh, uốn éo trên mặt nước, tạo thành những vòng xoáy đen ngòm, đáng sợ.
Trưởng làng giật mình lùi phắt lại, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Hai tay ông run lên bần bật, chiếc đèn pin suýt chút nữa đã rơi xuống đất. Một tiếng thốt lên kinh hoàng, đầy ghê tởm bật ra từ cổ họng ông:
“Trời ơi! Đỉa… Đỉa khổng lồ!”
Lời nói của Trưởng làng như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Dân làng Thanh Bình, đứng phía sau, ban đầu còn bán tín bán nghi. Nhưng khi ánh đèn pin vẫn còn hằn lên hình ảnh kinh hoàng dưới giếng, và tận mắt chứng kiến vẻ mặt thất thần, ghê sợ tột độ của người đứng đầu làng, nỗi sợ hãi tột độ lập tức lan rộng như một dịch bệnh. Tiếng xì xào, hoảng loạn vang lên. Ai nấy đều lùi lại, giấu đi ánh mắt ghê tởm, cố gắng không nhìn vào cái Giếng cổ đáng nguyền rủa ấy nữa. Cái Giếng cổ, báu vật của làng, giờ đây đã trở thành một ổ kinh hoàng.
Tiếng xì xào, hoảng loạn chưa kịp lắng xuống thì một âm thanh rên rỉ, đau đớn đến thấu xương chợt vang lên, át đi mọi lời bàn tán. Ông Lý Bá, người đã đứng chết trân từ nãy đến giờ, bỗng khuỵu gối xuống, hai tay ôm chặt lấy bụng, khuôn mặt nhăn nhó, méo mó vì thống khổ. Ông Lý Bá quằn quại, thân hình gập lại, những tiếng nấc nghẹn ngào, đau đớn liên tục bật ra từ cổ họng khô khốc.
Một người Dân làng Thanh Bình trẻ tuổi, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng dưới giếng rồi lại quay sang nhìn Ông Lý Bá đang lăn lộn trong đau đớn, đột nhiên đồng tử co rút lại. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, đôi môi run rẩy hé mở, một suy đoán rợn người vừa lóe lên trong đầu. Anh ta lùi lại vài bước, ngón tay run lẩy bẩy chỉ vào Ông Lý Bá rồi lại chỉ xuống cái Giếng cổ đen ngòm, đầy đỉa.
“Giếng… Ông Lý Bá…” Anh ta lắp bắp, giọng nói lí nhí đến mức gần như không nghe rõ, nhưng đủ để những người xung quanh chú ý. “Ông ấy… ông ấy đã uống nước giếng đó… có phải không?”
Lời nói của người Dân làng Thanh Bình như một cú sốc điện cực mạnh, đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Cả làng Thanh Bình, từ Trưởng làng cho đến những người già, người trẻ, tất cả đều đồng loạt quay phắt lại, ánh mắt kinh hoàng đổ dồn vào Ông Lý Bá đang ôm bụng, co quắp trên nền đất. Sau đó, họ lại nhìn xuống cái Giếng cổ, nơi hàng trăm con đỉa vẫn đang bò lúc nhúc, quằn quại.
Một sự ghê tởm, rùng rợn và nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy toàn bộ khuôn mặt của Dân làng Thanh Bình. Không ai dám cất tiếng, chỉ có những tiếng thở dốc, những cái siết tay chặt đến trắng bệch. Một người phụ nữ trung niên, khuôn mặt tái mét, hai tay ôm chặt lấy miệng, cố gắng ngăn lại tiếng thét kinh hoàng đang chực trào ra. Cô ta thì thầm, giọng nói run rẩy đến nỗi tưởng chừng có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào:
“Chẳng lẽ… chẳng lẽ ông Lý Bá đã uống phải nước giếng có đỉa đó?”
Cả Dân làng Thanh Bình đều rùng mình. Hình ảnh hàng trăm con đỉa đen ngòm, nhầy nhụa đang bò lúc nhúc trong bụng Ông Lý Bá hiện rõ mồn một trong tâm trí mỗi người. Cảnh tượng kinh hoàng đó khiến dạ dày họ như muốn lộn tung. Ghê tởm, sợ hãi, và một nỗi kinh hoàng không thể diễn tả bằng lời khiến ai nấy đều run rẩy. Có người thậm chí còn nôn khan vì không thể chịu đựng được suy nghĩ ấy.
Cả Dân làng Thanh Bình đều rùng mình. Hình ảnh hàng trăm con đỉa đen ngòm, nhầy nhụa đang bò lúc nhúc trong bụng Ông Lý Bá hiện rõ mồn một trong tâm trí mỗi người. Cảnh tượng kinh hoàng đó khiến dạ dày họ như muốn lộn tung. Ghê tởm, sợ hãi, và một nỗi kinh hoàng không thể diễn tả bằng lời khiến ai nấy đều run rẩy. Có người thậm chí còn nôn khan vì không thể chịu đựng được suy nghĩ ấy.
Giữa không khí đặc quánh của sự kinh hãi và ghê tởm ấy, Ông Lý Bá, vẫn đang vật vã, bỗng nhiên ngừng quằn quại. Ông Lý Bá nằm co quắp trên nền đất, toàn thân run rẩy như bị điện giật, đôi mắt trợn ngược trắng dã. Từ cổ họng khô khốc của Ông Lý Bá, những âm thanh khò khè, ú ớ bắt đầu bật ra, không rõ lời. Dân làng Thanh Bình nín thở, bất giác lùi lại vài bước, nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy họ.
Bất thình lình, Ông Lý Bá giật nảy người, đầu ông giật lia lịa như một con rối đứt dây, miệng vẫn lẩm bẩm những điều vô nghĩa. Nhưng rồi, giọng nói của Ông Lý Bá dần rõ ràng hơn, dù vẫn khàn đặc và đứt quãng. Nước mắt Ông Lý Bá giàn giụa, chảy dài trên khuôn mặt đã xám ngoét.
“Khát… tôi khát…” Ông Lý Bá thều thào, giọng nói đầy ai oán và tuyệt vọng. “Nước… nước giếng…”
Dân làng Thanh Bình, từ Trưởng làng cho đến những người trẻ tuổi, đều dồn ánh mắt hoang mang vào Ông Lý Bá. Những lời nói đứt quãng của Ông Lý Bá như nhát dao cứa vào sự im lặng đáng sợ.
“Đêm qua… tôi khát quá…” Ông Lý Bá nấc nghẹn, bàn tay gầy guộc cào cấu vào bụng mình, “Lén ra giếng… uống nước…”
Một tiếng “à” khẽ bật ra từ đám đông Dân làng Thanh Bình. Tất cả đều chết sững. Suy đoán kinh hoàng của người thanh niên trẻ tuổi đã trở thành sự thật. Ông Lý Bá đã tự mình uống nước từ cái Giếng cổ đen ngòm, đầy đỉa.
Ông Lý Bá run rẩy kịch liệt hơn, toàn thân Ông Lý Bá co giật. Đôi mắt Ông Lý Bá trợn trừng, nhìn thẳng vào đám đông Dân làng Thanh Bình như muốn van xin.
“Chúng… chúng nó bò…” Ông Lý Bá thét lên, giọng Ông Lý Bá đứt quãng vì sợ hãi tột độ, “Trong người… chúng bò… trong người tôi… Cứu… cứu tôi!”
Cả Dân làng Thanh Bình sững sờ, kinh hoàng tột độ. Không ai dám hoài nghi lời nói của Ông Lý Bá. Hình ảnh hàng trăm con đỉa vẫn đang bò lúc nhúc trong giếng lập tức hiện lên trong đầu họ, và giờ đây, chúng đang ở bên trong ruột gan Ông Lý Bá. Một cảm giác ghê rợn, rùng mình lạnh sống lưng chạy dọc theo sống lưng từng người Dân làng Thanh Bình. Sự sợ hãi tột cùng hiện rõ trên từng khuôn mặt, pha lẫn chút hãi hùng về cái kết mà Ông Lý Bá đang phải gánh chịu. Nỗi hối hận và sợ hãi tột độ của Ông Lý Bá bỗng chốc trở thành lời cảnh tỉnh đáng sợ nhất mà Dân làng Thanh Bình từng chứng kiến.
Ông Lý Bá lại gồng mình, toàn thân co giật liên hồi, đôi mắt trắng dã cố định nhìn vào hư vô, và những tiếng ú ớ như sắp tắt hẳn. Hình ảnh Ông Lý Bá đang hấp hối một cách kinh hoàng, với những sinh vật ghê tởm có thể đang bò lúc nhúc bên trong ruột gan, đã khiến sự căm ghét bấy lâu của Dân làng Thanh Bình vơi đi đôi chút. Mặc dù ông là kẻ keo kiệt, ích kỷ, nhưng cảnh tượng tột cùng của nỗi đau đớn và sợ hãi này đã chạm đến lương tri của họ. Không ai trong Dân làng Thanh Bình có thể đứng nhìn một con người, dù là kẻ tệ bạc, chết thảm trước mắt mà không động lòng.
Trưởng làng, người luôn giữ sự điềm tĩnh, giờ đây cũng không thể giấu nổi vẻ hoảng hốt. Khuôn mặt Trưởng làng tái nhợt, nhưng đôi mắt Trưởng làng ánh lên sự quyết đoán xen lẫn lo lắng tột độ. Trưởng làng nhanh chóng trấn tĩnh, quay sang đám đông Dân làng Thanh Bình, giọng nói Trưởng làng run run nhưng đầy quyền uy, xé tan không khí sợ hãi.
“Mau! Ai đi gọi Thầy lang ngay!” Trưởng làng hét lên, bàn tay Trưởng làng chỉ về phía con đường dẫn ra khỏi làng. “Kẻo không kịp cứu ông ấy!”
Lời của Trưởng làng như một mệnh lệnh khẩn cấp, đánh thức Dân làng Thanh Bình khỏi cơn mê man kinh hoàng. Một vài người thanh niên lập tức phóng đi, chạy hết tốc lực về phía nhà Thầy lang. Những người phụ nữ lớn tuổi, với kinh nghiệm dân gian, cũng vội vã chạy vào các góc nhà, tìm kiếm những loại lá cây, củ quả mà họ tin rằng có thể giúp trục xuất những sinh vật lạ ra khỏi cơ thể. Mỗi cử động đều toát lên sự khẩn trương, tuyệt vọng.
“Tìm lá ngón, gừng giã nhuyễn! Xem có ai biết bài thuốc nào đuổi trùng không!” Trưởng làng tiếp tục thúc giục, giọng Trưởng làng vẫn còn pha lẫn sự hoang mang nhưng quyết tâm. “Cứu được là cứu! Để mặc thế này thì tội chết!”
Dân làng Thanh Bình lúc này đã không còn nghĩ đến sự keo kiệt của Ông Lý Bá nữa. Trong tâm trí họ, chỉ còn hình ảnh một sinh mạng đang vùng vẫy trước ngưỡng cửa cái chết đầy kinh tởm. Mùi tanh nồng của bùn đất, của nỗi sợ hãi vẫn quẩn quanh không khí, nhưng giờ đây, nó trộn lẫn với sự đồng cảm và một nỗi lo lắng vô định. Họ làm việc trong vội vã, tiếng chân người chạy, tiếng gọi nhau í ới, tất cả đều hòa vào một bản hợp xướng của sự khẩn trương và ghê rợn. Ai cũng biết rằng, dù Thầy lang có đến kịp, hay bài thuốc dân gian có hiệu nghiệm đến đâu, thì thứ đang giày vò Ông Lý Bá cũng không phải là một căn bệnh thông thường. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng mỗi Dân làng Thanh Bình khi họ nghĩ đến những con đỉa đen ngòm, vẫn đang ẩn mình đâu đó, chờ chực cướp đi sinh mạng của Ông Lý Bá.
Chẳng mấy chốc, tiếng chân dồn dập lại vang lên. Hai thanh niên làng thở hổn hển dìu theo Thầy lang, một ông cụ tóc bạc phơ nhưng dáng người vẫn còn nhanh nhẹn. Vầng trán của Thầy lang lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đầy vẻ sốt ruột. Thầy lang vừa bước tới đã vội vàng đẩy đám đông Dân làng Thanh Bình sang một bên, tiến lại gần Ông Lý Bá.
Trưởng làng không đợi Thầy lang hỏi đã vội vàng thuật lại mọi chuyện, giọng Trưởng làng đứt quãng vì sợ hãi: “Thưa Thầy, Ông Lý Bá tự nhiên lên cơn co giật, ú ớ… rồi ngã vật xuống ngay cạnh giếng cổ. Lúc chúng con đưa lên, thì thấy…” Trưởng làng nuốt khan, không dám nói hết, nhưng ánh mắt Trưởng làng rùng mình nhìn về phía giếng. Dân làng Thanh Bình xung quanh cũng nhao nhao kể thêm những chi tiết rùng rợn về những con đỉa và sự biến đổi kinh hoàng của Ông Lý Bá.
Thầy lang không nói gì, ánh mắt tinh tường của Thầy lang nhanh chóng lướt qua cơ thể Ông Lý Bá đang co quắp. Ông lão sờ trán, bắt mạch, rồi dùng ngón tay ấn nhẹ vào bụng Ông Lý Bá. Khuôn mặt Thầy lang, vốn đã có nhiều nếp nhăn, giờ đây càng nhăn nhúm hơn, từng đường nét lộ rõ vẻ bối rối và kinh hãi. Ông Lý Bá vẫn gồng mình quằn quại, đôi mắt trợn ngược trắng dã nhìn vô định, tiếng ú ớ từ cổ họng yếu ớt dần.
Sau một hồi kiểm tra, Thầy lang đứng thẳng dậy. Đôi vai gầy của Thầy lang khẽ run lên. Ông lắc đầu, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực Thầy lang, như trút đi một gánh nặng của sự bất lực. Ánh mắt Thầy lang lướt qua từng khuôn mặt Dân làng Thanh Bình đang hồi hộp, chờ đợi, rồi dừng lại ở cái giếng cổ đen ngòm như hố sâu địa ngục.
“Tôi chưa từng thấy căn bệnh nào quái lạ như thế này,” Thầy lang cất tiếng, giọng Thầy lang trầm khàn và u uất, “Đây không phải bệnh thường, e rằng không có thuốc chữa đâu.”
Lời nói của Thầy lang như một nhát dao đâm thẳng vào hy vọng cuối cùng của Dân làng Thanh Bình. Cả đám đông chìm vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng thở dốc của Ông Lý Bá và tiếng gió rì rào qua những hàng tre. Nỗi sợ hãi lan tỏa như một làn sương lạnh, bao trùm lên toàn bộ Làng Thanh Bình. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên từng khuôn mặt, từ Trưởng làng đến những người nông dân chân lấm tay bùn. Họ nhìn Thầy lang, nhìn Ông Lý Bá, rồi lại nhìn cái giếng cổ, trong lòng tràn ngập sự hoang mang không lối thoát.
Ngay lúc Thầy lang dứt lời, không khí đặc quánh sự sợ hãi. Cơ thể Ông Lý Bá vốn đang thoi thóp bỗng dưng co giật mạnh hơn bao giờ hết. Ông Lý Bá bật dậy, lưng uốn cong như một sợi dây bị kéo căng quá mức, phát ra tiếng rít khô khốc, xé toạc màn đêm. Đôi mắt Ông Lý Bá trợn trừng, những tia máu đỏ lòm hiện rõ. Cơ thể Ông Lý Bá run rẩy không ngừng, như bị một luồng điện cao thế chạy qua. Kinh hoàng hơn cả là những đốm đen, ban đầu chỉ là lốm đốm, giờ đây bắt đầu lan rộng và di chuyển rõ rệt dưới lớp da của Ông Lý Bá, như thể có vô số sinh vật đang bò lổm ngổm bên trong. Chúng trồi lên, lặn xuống, tạo thành những đường gân xanh đen nổi cộm một cách ghê rợn trên da Ông Lý Bá.
Dân làng Thanh Bình lùi lại theo bản năng, từng bước chân nặng nề kéo lê trên nền đất. Tiếng rên rỉ, thút thít vang lên trong đám đông. Không ai dám tiến lại gần, kể cả Trưởng làng và Thầy lang. Nỗi sợ hãi đông cứng tất cả. Thầy lang với gương mặt tái mét, chỉ có thể đứng đó nhìn Ông Lý Bá quằn quại trong tuyệt vọng, hai tay Thầy lang siết chặt.
Ông Lý Bá cào cấu vào ngực, vào bụng mình, miệng há hốc và gào thét: “Aaaaaa… chúng đang xé ruột gan tôi… đau quá… cứu tôi với!” Giọng Ông Lý Bá lạc đi, khản đặc, hòa lẫn với tiếng nấc nghẹn ngào của chính Ông Lý Bá. Hơi thở Ông Lý Bá trở nên gấp gáp, từng tiếng rít lên như muốn xé toạc lồng ngực. Ông Lý Bá lăn lộn trên đất, đôi tay bấu víu vô vọng vào hư không, như muốn túm lấy bất cứ thứ gì có thể giúp Ông Lý Bá thoát khỏi cơn ác mộng này.
Từng lời cầu cứu thảm thiết của Ông Lý Bá vang vọng khắp Làng Thanh Bình trong đêm tối, xuyên qua những tán lá tre xào xạc, mang theo sự kinh hoàng tột độ. Ai nghe cũng phải rùng mình, lạnh sống lưng. Dân làng Thanh Bình đứng đó, bất lực đến cùng cực, nhìn Ông Lý Bá đang trải qua nỗi đau đớn mà họ chưa từng chứng kiến. Nỗi sợ hãi đã lên đến đỉnh điểm, không còn là sự hoang mang mà là một sự kinh hoàng, một bản năng sinh tồn mách bảo họ phải tránh xa. Họ biết, không một Thầy lang nào, không một phương thuốc nào có thể cứu vãn tình thế này. Tất cả chỉ còn là tiếng gào thét của Ông Lý Bá và sự im lặng đáng sợ của những người chứng kiến.
Trong khoảnh khắc kinh hoàng tột độ ấy, khi tiếng gào thét của Ông Lý Bá xé toạc màn đêm và những hình ảnh ghê rợn dưới lớp da ông vẫn ám ảnh, một giọng nói run run nhưng đầy uy lực bỗng vang lên, kéo sự chú ý của Dân làng Thanh Bình. Cụ già trong làng, với mái tóc bạc trắng nhất Làng Thanh Bình, gương mặt nhăn nheo hằn sâu những vết thời gian, đầy vẻ suy tư và lo sợ, bước ra khỏi đám đông. Đôi mắt cụ nhìn chằm chằm vào Ông Lý Bá, rồi quét qua những gương mặt tái mét của dân làng.
“Giếng thiêng có linh…” Cụ già bắt đầu, giọng cụ khản đặc, từng chữ như bị bóp nghẹt bởi nỗi kính sợ. Dân làng Thanh Bình nín thở lắng nghe, nỗi sợ hãi về Ông Lý Bá dần chuyển hóa thành một thứ kinh hãi khác, thiêng liêng hơn. “Giếng cổ ấy… không phải là của riêng ai. Từ ngàn đời xưa, các cụ đã kể lại rằng, nó là nơi linh thiêng, là mạch nguồn của sự sống mà đất trời ban tặng cho cả Làng Thanh Bình này.”
Cụ già nuốt khan, bàn tay run rẩy đưa lên vuốt vuốt mái tóc bạc phơ. “Nếu ai độc chiếm giếng để tư lợi, không chia sẻ nguồn nước cho cộng đồng… thần giếng sẽ trừng phạt.” Giọng cụ hạ thấp, gần như thì thầm, nhưng lời nói lại vang vọng rõ mồn một trong không khí đặc quánh. “Người đó sẽ bị nguyền rủa, bị thần giếng gửi những loài vật gớm ghiếc nhất từ lòng đất sâu thẳm lên… giày vò, xé nát ruột gan…”
Một làn gió lạnh chạy dọc sống lưng Dân làng Thanh Bình. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Ông Lý Bá đang co giật, những đốm đen vẫn điên cuồng di chuyển dưới da. Mọi ánh mắt đều tràn ngập sự kinh hoàng pha lẫn một sự tin tưởng tuyệt đối. “Ông Lý Bá…” Cụ già ngắt quãng, hơi thở dồn dập, “Ông Lý Bá đã phạm vào điều cấm kỵ!” Lời nói của cụ già như một bản án, ghim chặt vào tâm trí mỗi người.
Dân làng Thanh Bình rùng mình, tiếng xì xào bắt đầu lan ra. Họ bỗng hiểu ra tất cả. Không phải bệnh tật, không phải ma quỷ, mà là một lời nguyền cổ xưa. Nỗi sợ hãi không còn đơn thuần là chứng kiến sự đau đớn mà là sự ám ảnh bởi sức mạnh vô hình của tâm linh, của những điều siêu nhiên mà họ vẫn luôn tin tưởng. Ông Lý Bá không chỉ đang trả giá cho sự tham lam của mình, mà còn đang đối mặt với sự trừng phạt từ một thế lực siêu nhiên mà không ai trong Làng Thanh Bình dám chống lại. Cả Làng Thanh Bình chìm trong sự hoảng loạn và kính sợ.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm Làng Thanh Bình, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán lá xào xạc và tiếng rên rỉ yếu ớt của Ông Lý Bá vọng lại từ căn nhà. Dân làng Thanh Bình nhìn nhau, ánh mắt chất chứa nỗi kinh hoàng và một niềm tin mãnh liệt. Lời của Cụ già trong làng như một cú đánh mạnh vào tâm trí họ, vén bức màn của sự ngờ vực, thay vào đó là một sự thật nghiệt ngã: Ông Lý Bá đã bị trừng phạt. Ông ta không mắc bệnh, mà là gánh chịu lời nguyền của thần giếng.
“Thế này thì… ông Lý Bá tội nghiệp quá.” Một người phụ nữ trẻ thì thầm, giọng run run, dù trước đó cô cũng từng bị Ông Lý Bá hắt hủi.
Một người đàn ông trung niên lập tức lên tiếng phản bác, giọng đầy vẻ cứng rắn: “Tội nghiệp ư? Ông ta đã tham lam đến mức nào cơ chứ? Bao nhiêu năm nay, nước giếng cổ là của chung, vậy mà ông ta lại độc chiếm, khiến chúng ta phải lặn lội đi tận suối xa xôi!”
Trưởng làng, với vẻ mặt trầm tư, bước tới. Ông ngẩng đầu nhìn trời, rồi lại nhìn về phía giếng cổ, nơi bóng đêm vẫn bao phủ một cách u ám. “Dù sao đi nữa, Ông Lý Bá cũng là người của làng. Chúng ta không thể đứng nhìn ông ta chịu sự giày vò như vậy.” Ông nói, giọng đầy lo lắng, nhưng cũng không giấu được vẻ kính sợ trước lời nguyền.
Cụ già trong làng khẽ gật đầu, đôi mắt đục mờ nhìn xa xăm. “Thần linh đã nổi giận. Chỉ có sự thành tâm hối lỗi mới mong xoa dịu được.”
Đám đông Dân làng Thanh Bình bắt đầu xôn xao bàn tán. Nỗi sợ hãi hòa lẫn với mong muốn chuộc lỗi, không chỉ cho Ông Lý Bá mà còn là cho chính họ, những người đã từng im lặng chịu đựng sự độc đoán.
“Phải làm gì đó! Phải cầu xin thần giếng tha thứ!” Một người phụ nữ khác, với vẻ mặt kiên quyết, bỗng thốt lên, giọng nói vang vọng trong đêm tối. “Chúng ta phải tổ chức lễ cúng tế giếng cổ! Xin lỗi thần linh để mong Ông Lý Bá được cứu!”
Những lời đó như một tia sáng xé tan màn đêm của sự hoảng loạn. Dân làng Thanh Bình đồng loạt quay sang nhìn cô, rồi nhìn nhau. Ánh mắt họ bừng sáng niềm hy vọng, xen lẫn sự đoàn kết trong niềm tin tâm linh.
“Đúng vậy! Phải cúng giếng!”
“Phải tổ chức ngay sáng mai!”
“Tất cả chúng ta cùng làm!”
Hàng loạt tiếng đồng tình vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn là sự tê liệt mà đã biến thành động lực để hành động. Họ cùng nhau bàn bạc, gương mặt dù vẫn còn tái mét vì kinh hãi nhưng đã ánh lên sự quyết tâm. Sáng sớm hôm sau, cả Làng Thanh Bình sẽ cùng nhau thực hiện nghi lễ cúng tế, cầu mong thần linh giếng cổ sẽ nguôi giận, tha thứ và cứu lấy Ông Lý Bá khỏi lời nguyền kinh hoàng.
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên vừa hé qua rặng tre, Làng Thanh Bình đã bừng tỉnh trong một sự tĩnh lặng khác thường. Dân làng Thanh Bình, với vẻ mặt khắc khoải, đổ dồn về Nhà ông Lý Bá. Căn nhà vốn dĩ là biểu tượng của sự giàu có, giờ đây lại mang một vẻ u ám. Bên trong, Ông Lý Bá vẫn nằm bất động trên chiếc giường gỗ sẫm màu. Cơn đau đã dịu đi phần nào, không còn những tiếng rên rỉ thảm thiết như đêm qua, nhưng khuôn mặt ông ta vẫn xanh xao như tàu lá, đôi môi nứt nẻ, đôi mắt trũng sâu. Ông Lý Bá kiệt sức, chỉ còn thở thoi thóp, như một con cá mắc cạn. Dân làng Thanh Bình nhìn cảnh tượng đó, nỗi lo lắng vẫn hiện rõ, nhưng cũng có một chút nhẹ nhõm khi thấy ông không còn quằn quại dữ dội.
Trưởng làng, với vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy cương nghị, cùng với một số người đàn ông khỏe mạnh, bắt đầu công việc chuẩn bị lễ vật. Họ trang trọng đặt những mâm lễ, nhang đèn, hoa quả tươi, và một bát nước trong vắt lấy từ suối lên những phiến đá ong quanh miệng Giếng cổ. Từng động tác đều chậm rãi, thành kính, tạo nên một không khí trang trọng đến ngột ngạt. Trưởng làng nhìn khắp Dân làng Thanh Bình, ánh mắt ông lướt qua từng gương mặt, như muốn khẳng định tầm quan trọng của giây phút này.
“Chúng ta phải làm thật thành tâm,” Trưởng làng nói, giọng ông trầm và vang, mang theo sự trang nghiêm mà chưa từng có. “Hy vọng thần linh sẽ thấu hiểu tấm lòng sám hối của chúng ta.”
Dân làng Thanh Bình gật đầu, sự nghiêm túc và kính cẩn hiện rõ trên từng nét mặt. Nỗi lo lắng cho Ông Lý Bá vẫn còn đó, nhưng giờ đây, tâm trí họ dồn hết vào nghi lễ sắp diễn ra, cầu mong sự bình yên sẽ trở lại với Làng Thanh Bình. Họ tin rằng, chỉ có cách này mới có thể xoa dịu được cơn thịnh nộ của thần giếng và cứu lấy Ông Lý Bá khỏi lời nguyền kinh hoàng.
Dân làng Thanh Bình đã tề tựu đông đủ quanh Giếng cổ. Hương trầm nghi ngút bay lên, quyện vào không khí se lạnh buổi sớm, tạo nên một màn sương mờ ảo, huyền bí. Trưởng làng đứng trang nghiêm trước miệng giếng, đôi tay chắp lại, đôi mắt nhắm nghiền. Phía sau ông, Dân làng Thanh Bình cũng cúi đầu thành kính, lòng thành tâm hướng về nguồn nước thiêng liêng. Tiếng khấn nguyện của Trưởng làng vang lên trầm bổng, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua rặng tre:
TRƯỞNG LÀNG
(Giọng khẩn thiết, run rẩy)
Hỡi thần giếng linh thiêng! Chúng con, Dân làng Thanh Bình, hôm nay thành tâm bày biện lễ vật, cúi đầu sám hối. Chúng con xin Người tha thứ cho lỗi lầm của Ông Lý Bá, người đã vì lòng tham mà làm ô uế nguồn nước. Xin Người hãy rủ lòng thương, ban lại cho làng con dòng nước trong lành, xua đi những điều xui rủi, tai ương. Xin thần linh chứng giám!
Từng lời cầu nguyện thấm vào không gian tĩnh mịch. Dân làng Thanh Bình nín thở, ai cũng cảm nhận được sự hồi hộp xen lẫn hy vọng. Họ dõi mắt về phía Giếng cổ, nơi làn nước đen ngòm, đặc quánh những con đỉa kinh tởm vẫn đang cuộn mình.
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng kỳ lạ loé lên từ sâu trong lòng giếng. Làn nước đen kịt bắt đầu chuyển động dữ dội, như có một nguồn năng lượng vô hình đang khuấy động. Dân làng Thanh Bình giật mình lùi lại, tiếng xì xào vang lên. Nhưng rồi, trước mắt họ, một cảnh tượng không thể tin nổi đã diễn ra.
Từng chút một, từng chút một, màu đen kịt của nước giếng dần tan biến, nhường chỗ cho một sắc xanh trong vắt, tinh khiết đến lạ thường. Những con đỉa khổng lồ, vốn đang bám chặt vào thành giếng, bắt đầu co rúm lại, rồi tan biến vào hư vô, không để lại dấu vết nào, như thể chúng chưa từng tồn tại. Giếng cổ giờ đây hiện ra lung linh, phản chiếu bầu trời xanh biếc, tinh khiết như chưa từng bị vấy bẩn.
TRƯỞNG LÀNG
(Mắt mở to, reo lên trong kinh ngạc và sung sướng tột độ, chỉ tay run rẩy vào giếng)
Trời ơi! Thần linh đã nhận lời! Nước giếng trong lại rồi! Trong thật rồi!
Dân làng Thanh Bình vỡ òa. Tiếng reo hò, tiếng khóc nức nở của niềm vui mừng, nhẹ nhõm hòa lẫn vào nhau. Sự kính sợ tột cùng trước quyền năng của thần linh hiện rõ trên mỗi khuôn mặt. Nỗi sợ hãi đã tan biến, nhường chỗ cho niềm tin mãnh liệt vào sự che chở của đấng thiêng liêng. Họ không còn nghi ngờ gì nữa, lời nguyền đã được hóa giải, và Làng Thanh Bình đã được cứu rỗi. Giờ đây, chỉ còn một điều: niềm hy vọng rằng Ông Lý Bá cũng sẽ được ban phước lành.
Cảnh: NHÀ ÔNG LÝ BÁ – NỘI THẤT – NGÀY
Ngay sau khi nước giếng cổ trở lại trong vắt, Dân làng Thanh Bình, với niềm hy vọng trào dâng, đã cùng nhau kéo đến nhà Ông Lý Bá. Họ đứng lặng lẽ quanh chiếc giường nơi Ông Lý Bá đang nằm, một không khí vừa nặng nề vừa chứa chan niềm mong đợi bao trùm.
Ông Lý Bá vẫn nằm đó, thân hình gầy rộc, đôi mắt trũng sâu. Tuy nhiên, một sự thay đổi kỳ lạ đã bắt đầu diễn ra. Từng giọt mồ hôi lạnh lẽo trên trán ông dần khô lại, và làn da xanh xao bắt đầu hồng hào hơn một cách trông thấy. Hơi thở ông không còn khò khè mà trở nên đều đặn, nhẹ nhàng.
Trước sự chứng kiến đầy kinh ngạc của Dân làng Thanh Bình, Ông Lý Bá từ từ mở mắt. Đôi mắt ấy không còn vẻ vật vã, đau đớn như những ngày qua. Thay vào đó là một ánh nhìn đầy ăn năn, hối lỗi và sự biết ơn vô hạn. Ông cố gắng cử động, và điều kỳ diệu đã xảy ra: ông từ từ nhổm người ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, dù vẫn còn yếu ớt nhưng đã có thể làm chủ cơ thể mình.
TRƯỞNG LÀNG
(Giọng run run, không giấu nổi sự xúc động)
Ông Lý Bá… ông tỉnh lại rồi sao?
Ông Lý Bá nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở từng khuôn mặt Dân làng Thanh Bình. Nước mắt ông tuôn rơi lã chã, lăn dài trên gò má hốc hác. Ông cố gắng cất lời, nhưng cổ họng nghẹn lại, chỉ phát ra những tiếng nấc nhỏ.
ÔNG LÝ BÁ
(Giọng thều thào, run rẩy, đầy hối hận)
Tôi… tôi sai rồi… Tôi… tôi xin lỗi… tất cả mọi người…
Những lời nói đứt quãng, đầy ăn năn của ông Lý Bá khiến Dân làng Thanh Bình không khỏi xót xa. Họ lặng im, lắng nghe.
ÔNG LÝ BÁ
(Hít một hơi thật sâu, giọng có phần rõ hơn nhưng vẫn run bần bật)
Tôi đã… đã quá tham lam… Quá ích kỷ… Đã khiến mọi người phải khổ sở… Tôi đáng bị như vậy… Xin mọi người… tha thứ cho tôi…
Ông Lý Bá quỳ gối trên giường, đôi tay chắp lại, cúi đầu sâu, những giọt nước mắt sám hối thấm ướt chiếu. Cảnh tượng này khiến trái tim Dân làng Thanh Bình tan chảy. Bao nhiêu oán giận, bao nhiêu tủi hờn bấy lâu nay dường như tan biến hết.
TRƯỞNG LÀNG
(Bước đến gần, đặt tay lên vai Ông Lý Bá, giọng dịu dàng, nhẹ nhõm)
Thôi, ông Lý Bá. Ông mau đứng dậy đi. Thần linh đã chứng giám lòng thành của làng, và cả sự sám hối của ông nữa. Nước giếng đã trong lại rồi. Chúng tôi… chúng tôi cũng tha thứ cho ông.
Dân làng Thanh Bình đồng loạt gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự nhẹ nhõm và cảm thông. Nụ cười hiện lên trên môi họ, không còn là nụ cười của sự hả hê khi thấy kẻ ác bị trừng trị, mà là nụ cười của sự giải thoát, của tình làng nghĩa xóm đã được hàn gắn. Một cảm giác bình yên lạ thường bao trùm căn nhà. Ông Lý Bá ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Dân làng Thanh Bình, rồi khẽ gật đầu, lòng biết ơn vô bờ.
Cảnh: NHÀ ÔNG LÝ BÁ – NỘI THẤT – NGÀY (Vài ngày sau)
Vài ngày sau biến cố, Ông Lý Bá, tuy vẫn còn yếu nhưng đã hồi phục đáng kể. Gương mặt ông giờ đây không còn vẻ u uất, tham lam mà thay vào đó là sự thanh thản lạ thường. Dân làng Thanh Bình vẫn thỉnh thoảng ghé thăm, mang theo chút quà quê, không còn vì trách móc mà vì tình nghĩa. Một buổi sáng sớm, khi sương còn giăng mắc trên những mái nhà tranh, Ông Lý Bá đã chống gậy, bước ra sân nhà, nơi chiếc giếng cổ vẫn sừng sững đó.
Dân làng Thanh Bình, đang chuẩn bị ra đồng, ngạc nhiên nhìn thấy ông. Ông Lý Bá, với nụ cười hiền hậu, ánh mắt ấm áp khác hẳn thường ngày, đã làm một hành động khiến mọi người sững sờ. Ông từ tốn mở cánh cổng gỗ đã khóa chặt bao năm qua, nơi dẫn vào giếng.
ÔNG LÝ BÁ
(Giọng nói không còn run rẩy, mà trầm ấm, dứt khoát)
Từ nay… giếng này là của chung. Là báu vật của làng mình. Mọi người cứ tự nhiên dùng nước, không ai phải trả một đồng nào cả.
Một làn sóng xôn xao, rồi vỡ òa thành tiếng reo vui mừng của Dân làng Thanh Bình. Trưởng làng, đứng cạnh đó, không khỏi rưng rưng.
TRƯỞNG LÀNG
(Cảm động)
Ông Lý Bá… ông nói thật sao?
ÔNG LÝ BÁ
(Gật đầu, ánh mắt chân thành)
Tôi đã sai rồi. Tôi đã để lòng tham che mờ mắt. Giờ đây, tôi chỉ muốn chuộc lại lỗi lầm, và sống một cuộc đời có ích cho làng xóm.
Không chỉ dừng lại ở lời nói. Sau đó, người ta thấy Ông Lý Bá như một con người hoàn toàn khác. Ông không còn là lão Bá khó tính, keo kiệt như xưa. Hàng ngày, ông vẫn ra giếng, tự tay múc nước giúp những người già yếu, hay trò chuyện hỏi han bà con. Khi làng khởi công sửa con đường đất đá lầy lội, ông là một trong những người đầu tiên góp công, góp sức. Rồi khi cây cầu gỗ bắc qua suối bị mục nát, chính Ông Lý Bá đã bỏ tiền túi ra mua vật liệu, và cùng Dân làng Thanh Bình chung tay sửa chữa.
Dân làng Thanh Bình ban đầu còn nghi ngại, nhưng dần dần, họ hoàn toàn tin tưởng vào sự thay đổi của ông. Hình ảnh Ông Lý Bá lấm lem bùn đất, tay vác gỗ, tay cầm cuốc, hòa mình vào công việc chung cùng bà con đã xóa tan mọi định kiến, mọi oán hờn cũ.
Giếng cổ, một lần nữa, trở thành biểu tượng của sự sống, của tình làng nghĩa xóm. Tiếng cười nói rộn ràng bên giếng mỗi buổi sáng, tiếng nước chảy róc rách không ngớt, tất cả đều minh chứng cho một sự hồi sinh, không chỉ của giếng mà còn của cả cộng đồng Làng Thanh Bình.
Câu chuyện về Ông Lý Bá và giếng cổ nhanh chóng lan truyền khắp các làng lân cận, trở thành bài học quý giá về lòng tham và sự chia sẻ. Các bậc cha mẹ thường kể lại cho con cháu nghe về sự biến chuyển kỳ diệu của Ông Lý Bá, dạy chúng về giá trị của sự cho đi, về hậu quả của lòng ích kỷ.
Trong những tháng năm tiếp theo, Ông Lý Bá sống một cuộc đời thanh thản, an yên. Nụ cười thường trực trên môi ông, và ánh mắt ông luôn ánh lên vẻ hiền từ. Ông tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất: từ việc ngắm nhìn trẻ con nô đùa bên giếng, đến việc cùng Dân làng Thanh Bình thưởng thức những bữa cơm đạm bạc sau một ngày lao động vất vả. Căn nhà của ông không còn là nơi lạnh lẽo, đầy vẻ đe nẹt mà trở thành một điểm đến ấm áp, nơi mọi người có thể ghé qua để trò chuyện, tâm sự. Sự thay đổi của Ông Lý Bá không chỉ mang lại bình yên cho chính ông mà còn gieo mầm hy vọng và sự gắn kết sâu sắc hơn cho Làng Thanh Bình.
Dân làng, từ những người từng chịu đựng sự hà khắc của ông, giờ đây lại là những người đầu tiên quan tâm, giúp đỡ ông khi cần. Họ hiểu rằng, sai lầm là điều khó tránh khỏi, nhưng quan trọng hơn là tấm lòng biết ăn năn, hối lỗi và khao khát sửa đổi. Làng Thanh Bình không chỉ có lại nguồn nước quý giá mà còn có được một bài học vô giá về sự đoàn kết, lòng vị tha và sức mạnh của tình người. Giếng cổ giờ đây không chỉ là một mạch nước ngầm, mà còn là trái tim của làng, là nơi chứng kiến sự chuyển mình của một con người, và sự trưởng thành của một cộng đồng. Mỗi giọt nước múc lên từ giếng đều mang theo hương vị của sự bình yên, của lòng biết ơn và của một khởi đầu mới, nhắc nhở mọi thế hệ về giá trị vĩnh cửu của sự sẻ chia và lòng nhân ái. Cuộc đời Ông Lý Bá, từ một câu chuyện cảnh tỉnh về lòng tham, đã khép lại như một bản tình ca về sự hồi sinh, về khả năng tha thứ và về niềm tin bất diệt vào lòng tốt trong mỗi con người.

