Lãm nuốt khan, bàn tay run rẩy mở cánh cửa biệt thự. Đứng ngay ngưỡng cửa là Lan, vẫn bộ váy suông đơn giản, mái tóc búi cao gọn gàng, nhưng đôi mắt cô lại sắc lạnh đến khó tả. Hai đứa con, Tùng 7 tuổi và An 5 tuổi, đang nép mình bên chân cô, ánh mắt ngây thơ, tò mò nhìn vào bên trong căn nhà xa lạ.
“Lan… em…” Lãm lắp bắp, giọng nói như mắc kẹt trong cổ họng. Anh hoàn toàn bị bất ngờ, sự tự mãn từ năm ngày trước tan biến như sương khói. Sự bình thản của Lan giờ đây là một lưỡi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào sự tự tin ngạo mạn của anh.
Phía sau lưng Lãm, My bước tới, mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh. Cô ấy mặc một chiếc váy lụa mỏng, nhướn mày khó chịu khi nhìn thấy những vị khách không mời. “Ai thế anh Lãm? Sao anh lại để người lạ đứng trước cửa thế này?” Giọng My nũng nịu nhưng pha lẫn sự bực tức rõ ràng. Cô không hề che giấu sự khó chịu khi thấy một người phụ nữ và hai đứa trẻ xuất hiện không báo trước ở “thiên đường” của mình.
Lan vẫn đứng đó, điềm nhiên như thể đang ở nhà mình. Đôi mắt cô lướt qua My một cách chậm rãi, như đang đánh giá một món đồ cũ kỹ. Sau đó, ánh mắt cô quay lại nhìn Lãm, mang theo một nụ cười nhạt nhẽo. “Anh bất ngờ lắm sao, Lãm? Em đã nói rồi mà, em sẽ dẫn hai nhân vật đặc biệt đến giới thiệu với ‘cô tiểu thư danh giá’ kia.”
“Mẹ ơi, ai là chú ấy ạ? Chú ấy… lạ quá!” Bé Tùng, nhận ra sự căng thẳng trong không khí, kéo nhẹ tay Lan, rò rè hỏi.
An thì lại tò mò hơn. Cô bé ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn My, rồi quay sang nhìn Lãm, như cố gắng hiểu mối liên kết giữa những người lớn.
Lãm vẫn ú ớ, anh không biết phải nói gì, phải giải thích thế nào. Toàn bộ kế hoạch hoàn hảo của anh sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc. Khuôn mặt anh tái mét, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra. Anh nhìn My, rồi nhìn Lan, và cuối cùng là hai đứa con đang ngây thơ đứng đó. Anh cảm thấy mình đang đứng trên một vực sâu hun hút.
An ngây thơ ngước đôi mắt tròn xoe lên, nhìn My đang đứng cạnh Lãm. Cô bé vẫn chưa hiểu hết sự căng thẳng trong không khí, chỉ thấy người phụ nữ lạ mặt này có vẻ ngoài khác hẳn mẹ mình. Với vẻ mặt hồn nhiên, An đột nhiên chỉ tay về phía My.
“Mẹ ơi,” An cất tiếng hỏi, giọng trong trẻo, “cô này là người giúp việc nhà mình hả mẹ?”
Lời nói ngây thơ của An như một cú tát trời giáng. My đang nhướn mày khó chịu bỗng chốc cứng đờ. Đôi mắt cô ta mở to, biểu cảm kinh ngạc pha lẫn tức giận hiện rõ trên khuôn mặt. Một tiểu thư danh giá như cô ta, bấy lâu nay tự hào là người tình bí mật, được Lãm cưng chiều, giờ đây lại bị một đứa trẻ con gọi là “người giúp việc”. Sự sỉ nhục này khiến My gần như nghẹt thở, không thể thốt nên lời.
Lãm, đang tái mét mặt mày, thì sững sờ hoàn toàn. Anh trân trối nhìn An, rồi nhìn My, rồi lại nhìn Lan, như thể không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Toàn bộ cơ thể anh đông cứng lại, mắt mở to kinh ngạc. Anh đã nghĩ đến đủ mọi kịch bản khi Lan đến đây, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng ra một tình huống trớ trêu và nhục nhã đến thế này.
Trái ngược với vẻ bàng hoàng của Lãm và sự sốc nặng của My, Lan chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không hề lộ liễu, mà ẩn ý và đầy thỏa mãn. Đôi mắt cô ánh lên vẻ sắc sảo, như đang tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc đối phương đang chìm trong sự bối rối và tủi nhục. Cô không nói gì thêm, chỉ đứng đó, bình thản nhìn kịch hay diễn ra.
My tái mét mặt mày. Đôi môi cô ta mím chặt, run rẩy, mọi lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô ta đứng đó, bất động, như một pho tượng bị đóng băng bởi sự sỉ nhục tột độ. An, đứa trẻ hồn nhiên, vẫn ngước nhìn, chờ đợi câu trả lời từ mẹ mình, hoàn toàn không hay biết mình vừa gây ra một đòn giáng chí mạng.
Lãm giật mình như điện giật. Sự sững sờ ban nãy nhanh chóng chuyển thành một làn sóng hoảng loạn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Anh nhìn khuôn mặt tái mét của My, rồi nhìn An với vẻ vô tội, sau đó liếc nhanh sang Lan, người vẫn giữ nụ cười bí ẩn trên môi. Tim anh đập thình thịch, một cảm giác bối rối và lo lắng tột cùng xâm chiếm. Anh phải làm gì đó. Ngay lập tức.
“An… con… con nói gì vậy?” Lãm lắp bắp, giọng nói lạc đi vì căng thẳng. Anh đưa tay lên, định xoa đầu con gái để đánh lạc hướng, nhưng lại hạ xuống giữa chừng, không biết bắt đầu từ đâu. “Đây không phải… không phải người giúp việc.” Anh cố gắng nói rõ ràng hơn, nhưng lời nói vẫn rời rạc, không đủ sức thuyết phục, chỉ khiến tình hình thêm hỗn loạn. Toàn thân Lãm run lên nhè nhẹ, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Anh cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường.
My cảm thấy như có một ngọn lửa đang đốt cháy bên trong mình. Sự nhục nhã này còn tệ hơn bất kỳ lời lăng mạ trực tiếp nào. Một tiểu thư danh giá, một người được Lãm cưng chiều hết mực, giờ đây lại bị coi là người hầu, ngay trước mặt người phụ nữ mà cô ta luôn khinh thường. Đôi mắt My đỏ lên vì uất ức, nhưng cô ta vẫn không thể thốt ra được bất kỳ lời nào để phản bác, bị cảm xúc tiêu cực nuốt chửng hoàn toàn. Lan vẫn đứng đó, chỉ nhìn, và nụ cười trên môi cô ta càng khiến My cảm thấy mình đang chìm sâu hơn vào vũng bùn ô nhục.
Lan vẫn giữ nguyên nụ cười ấy, nhưng đôi mắt cô lại lóe lên một tia sắc lạnh khi cô nhẹ nhàng di chuyển đến gần An. Bàn tay Lan từ từ đặt lên vai cô con gái nhỏ, một cái chạm nhẹ đủ để An cảm thấy sự hiện diện của mẹ. Ánh mắt Lan, không một thoáng nhìn Lãm đang đứng chết lặng bên cạnh, lướt thẳng qua My, người đang tái mét mặt mày như một tờ giấy. Nụ cười trên môi Lan không hề tắt, mà dường như còn trở nên sắc bén hơn, lạnh lẽo hơn, như một lưỡi dao vô hình rạch nát sự tự mãn bấy lâu của My.
Lan khẽ khàng cúi xuống, thì thầm vào tai An, nhưng giọng nói của cô lại rõ ràng đến mức từng từ đều lọt vào tai Lãm và My, xuyên thẳng vào tâm can họ. “Con à,” Lan cất tiếng, mỗi chữ như một nhát dao. “Đây là cô My, người mà ba con đã mua căn nhà trị giá 20 tỷ đồng này cho đấy.”
Câu nói của Lan như một tảng băng lớn đập mạnh vào ngực My, khiến cô ta choáng váng. Sự nhục nhã từ việc bị coi là người giúp việc bỗng chốc trở nên nhỏ bé so với sự thật trần trụi vừa được phơi bày. Mọi hy vọng, mọi ảo tưởng về vị thế của My trong lòng Lãm đều tan nát. My cảm thấy toàn thân mình run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu, không còn là uất ức mà là sự tủi nhục tột cùng. Cô ta chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.
Lãm như vừa bị giáng một đòn chí mạng. Anh đứng sững sờ, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Kế hoạch của Lan, từng bước một, đang được thực hiện một cách hoàn hảo đến đáng sợ. Anh nhìn My, rồi nhìn Lan, người vẫn giữ nụ cười bí ẩn và ánh mắt sắc lạnh. Lãm bắt đầu cảm thấy lo lắng tột độ, không chỉ cho bản thân mà còn cho toàn bộ sự nghiệp và danh tiếng của mình. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Lan không chỉ muốn trả thù, cô ấy muốn hủy hoại tất cả. Cảm giác bất lực và sợ hãi dâng trào, nuốt chửng anh.
Cảm giác bất lực và sợ hãi dâng trào, nuốt chửng Lãm. Anh ta vùng vẫy trong cơn hoảng loạn tột độ, không thể chấp nhận được tình cảnh đang diễn ra. Lãm lập tức không giữ được bình tĩnh. Anh vội vàng chộp lấy cánh tay Lan, siết chặt như muốn bóp nát, rồi kéo cô vào sảnh chính của căn biệt thự. Ánh mắt anh lia nhanh khắp nơi, cố gắng tìm kiếm xem có ai đang chú ý đến màn kịch của họ hay không. Lãm nghiến răng, hạ giọng đến mức chỉ còn là tiếng gằn gừ, ép sát mặt mình vào tai Lan, từng chữ như muốn xé toạc màng nhĩ cô.
“Em làm trò gì vậy Lan?” Lãm gằn giọng, hơi thở phả ra nóng hổi và nặng nề, mang theo mùi của sự lo lắng tột cùng. “Em muốn gì? Em muốn hủy hoại tất cả sao?”
Nỗi tức giận trộn lẫn với sự sợ hãi tột độ khiến khuôn mặt Lãm đỏ bừng, những đường gân xanh nổi rõ trên trán. Anh ta nhìn Lan như thể nhìn một kẻ xa lạ, một con quỷ đang từng bước phá nát cuộc đời mình. Nhưng Lan vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ. Đôi mắt cô không hề nao núng, như một mặt hồ phẳng lặng không chút gợn sóng, phản chiếu sự hoảng loạn của Lãm nhưng không hề bị ảnh hưởng. Bàn tay Lan vẫn thả lỏng, mặc cho Lãm siết chặt đến mức đau điếng, như thể cảm giác thể xác chẳng còn ý nghĩa gì. Nụ cười bí ẩn vẫn nở trên môi cô, mỏng manh như sương khói nhưng lại sắc như lưỡi dao, khiến Lãm càng thêm phát điên.
Lan đột ngột giật mạnh cánh tay ra khỏi bàn tay đang siết chặt của Lãm, một lực dứt khoát đến mức Lãm lảo đảo lùi lại một bước. Tiếng “bụp” khô khốc vang lên khi tay cô thoát khỏi. Không chút chần chừ, Lan quay phắt người, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thẳng qua không gian, găm chặt vào My. Trong ánh nhìn ấy, sự thách thức và khinh miệt hòa quyện làm một, như muốn lột trần mọi vỏ bọc của tiểu thư.
My đứng đó, thân hình khẽ run rẩy, đôi mắt mở to ngơ ngác như nai con lạc vào rừng. Sự hoang mang và một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu xâm chiếm, khiến cô cảm thấy như mình đang bị đóng băng tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Lan không đợi My phản ứng, cô cất giọng nói, từng lời một rõ ràng và đanh thép, vang vọng khắp sảnh chính vắng lặng, như một bản án vừa được tuyên.
“Anh nói gì cơ?” Lan nhấn mạnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi My. “Tôi nghĩ chúng ta cần phải công khai mọi chuyện, đặc biệt là khi có liên quan đến trách nhiệm của anh.”
Câu nói của Lan như một nhát dao đâm thẳng vào tim Lãm. Khuôn mặt anh ta lập tức biến sắc, từ đỏ bừng vì tức giận chuyển sang tái nhợt vì hoảng sợ. Anh ta nhận ra ý đồ của Lan – cô không chỉ muốn phơi bày sự thật mà còn muốn Lãm phải chịu trách nhiệm hoàn toàn trước My và cả thế giới. Nỗi giận dữ ngùn ngụt bốc lên trong Lãm, nhưng cùng với đó là một cảm giác bất lực tột độ, trói buộc anh ta tại chỗ. Anh ta chỉ có thể đứng đó, trân trân nhìn Lan, miệng há hốc muốn phản bác nhưng không tài nào thốt nên lời. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán, thấm ướt vầng trán nhăn nhó.
My, vẫn đứng như trời trồng, bỗng chốc hiểu ra một phần nào đó. Trách nhiệm? Công khai? Những từ ngữ đó như những mũi tên độc, ghim sâu vào tâm trí cô ta, vẽ ra một viễn cảnh khủng khiếp. Cô ta bắt đầu lo sợ, không còn vẻ kiêu sa, ngạo mạn thường thấy. Thay vào đó, một sự bối rối tột độ hiện rõ trên gương mặt. Cô ta liếc nhìn Lãm, cầu mong một lời giải thích, một sự bảo vệ, nhưng Lãm chỉ biết đứng đó, tuyệt vọng.
Lan vẫn giữ nguyên ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào My, nhưng lời nói lại nhắm vào Lãm, từng chữ như đóng đinh.
“Anh nói trách nhiệm?” Lan lặp lại, một nụ cười khẩy hiện lên trên môi cô, lạnh lẽo đến rợn người. “Vậy anh có nghĩ đến trách nhiệm của mình với… chính tài sản của anh không, Lãm?”
Cô ta khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua Lãm rồi dừng lại ở My, như đang đánh giá một vật không mấy giá trị.
“Căn biệt thự 20 tỷ đồng này,” Lan chậm rãi nói, giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ, như thể đang kể một câu chuyện bình thường. “Anh biết đấy, tài sản riêng hay tài sản chung, tôi đều nắm rõ từng chi tiết. Và tôi đã giúp anh xoay sở rất nhiều, không phải chỉ là tiền bạc, mà là cả những mối quan hệ, những hợp đồng ngầm, để có nó.”
Mỗi từ Lan nói ra như một cú đánh trực diện vào Lãm. Khuôn mặt anh ta từ tái nhợt chuyển sang xám ngoét. Nỗi sợ hãi như một bàn tay lạnh giá bóp nghẹt trái tim Lãm. Anh ta cảm thấy như mình đang đứng trên một tấm băng mỏng, dưới chân là vực sâu không đáy. Lan không chỉ biết mà còn… đã giúp đỡ? Điều đó có nghĩa là cô ta có bằng chứng, có quyền lực. Anh ta bắt đầu hiểu ra cái bẫy Lan đã giăng ra. Nỗi hoảng loạn trỗi dậy, Lãm lùi lại một bước, vô thức tìm điểm tựa.
My đứng đó, đôi mắt vẫn mở to nhưng giờ đây không còn là sự ngơ ngác nữa. Thay vào đó là một vẻ ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ. Cô ta nhìn Lan, rồi lại nhìn Lãm, cố gắng ghép nối những mảnh vụn thông tin. “Giúp đỡ để có nó?” My thầm nghĩ. Chẳng phải Lãm luôn khoe rằng đây là biệt thự anh ta tự mình mua, tự tay sắp đặt mọi thứ để dành tặng cô ta sao? Một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng My, như có một tảng đá đè nặng. Câu chuyện của Lãm, bỗng nhiên, không còn trọn vẹn nữa.
Lan vẫn đứng đó, điềm tĩnh nhìn hai người họ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự hài lòng khó tả. Kế hoạch của cô đang diễn ra đúng như dự kiến.
Lan khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc lẹm lướt qua vẻ mặt đang dần xám ngoét của Lãm.
“Anh nói tôi đã giúp anh xoay sở để có nó?” Lan tiếp lời, giọng điệu như đang giảng giải cho một đứa trẻ chậm hiểu. “Vậy anh quên mất rằng, khoản vay mua căn biệt thự 20 tỷ đồng này, tôi đã dùng một phần tài sản cá nhân của mình để bảo lãnh, chưa kể tất cả các thủ tục pháp lý phức tạp, những giấy tờ chồng chất, đều do chính tay tôi đứng ra lo liệu từ A đến Z sao?”
Mỗi từ Lan nói ra như một mũi dao găm sâu hơn vào Lãm. Toàn thân anh ta cứng đờ, hai mắt mở to nhìn Lan, không thể thốt nên lời. Khoản vay? Tài sản cá nhân bảo lãnh? Thủ tục pháp lý? Lãm không hề hay biết những chi tiết đó. Anh ta luôn tin rằng mình là người nắm quyền kiểm soát mọi thứ, là người đã “ban tặng” căn biệt thự này cho My. Giờ đây, mọi thứ đổ sụp. Cái cảm giác bị dồn vào chân tường, không lối thoát, khiến Lãm run rẩy. Anh ta bắt đầu hiểu ra vấn đề phức tạp hơn mình tưởng rất nhiều, và cái bẫy Lan giăng ra không phải chỉ là sự tiết lộ chuyện ngoại tình. Nó là một cái bẫy tài chính, một màn kịch được sắp đặt kỹ lưỡng mà anh ta chỉ là con rối. Nỗi sợ hãi biến thành sự hoảng loạn tột cùng.
My đứng đó, khuôn mặt trắng bệch. Từ vẻ ngạc nhiên ban đầu, đôi mắt cô ta dần chuyển sang một sự choáng váng thật sự. Lan không chỉ biết mà còn can thiệp sâu đến thế vào việc mua bán căn nhà này? My luôn nghĩ Lãm là người đàn ông tài giỏi, tự mình làm nên tất cả. Giờ đây, từng lời nói của Lan như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái ảo tưởng đó. Căn nhà 20 tỷ, giấc mơ “tiểu thư danh giá” của cô ta, bỗng chốc trở thành một mớ bòng bong do Lan nắm giữ. Sự thật cay đắng vỡ vụn trong tâm trí My. Cô ta nhìn Lãm, muốn tìm kiếm một lời giải thích, nhưng anh ta chỉ là một đống đổ nát của sự hoảng loạn.
My nhìn Lãm, đôi mắt từ bàng hoàng chuyển sang hoài nghi tột độ, rồi ngùn ngụt lửa giận. Cô ta quay phắt sang Lãm, không thể kìm nén sự uất ức đang dâng trào.
“Anh Lãm, chuyện này là sao?” Giọng My vỡ òa, pha lẫn nỗi sợ hãi và sự phản bội. Cô ta bước tới một bước, đối diện với Lãm đang run rẩy. “Anh nói căn nhà này là của anh, dành cho em mà! Là tổ ấm của chúng ta mà! Anh đã lừa dối em sao?”
Mỗi từ My thốt ra như một nhát dao đâm thẳng vào Lãm. Anh ta đứng chết trân, khuôn mặt tái mét, mồ hôi hột bắt đầu túa ra khắp trán. Anh ta cố gắng giơ tay ra, muốn nắm lấy tay My, muốn tìm lời nào đó để trấn an, để chối bỏ, nhưng cổ họng nghẹn lại. Không một lời nào có thể thoát ra. Mọi lý lẽ, mọi lời bào chữa đều tan biến trước đôi mắt giận dữ và thất vọng của My. Lãm chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, hoàn toàn bất lực.
My nhìn Lãm, nỗi tức giận bùng lên dữ dội. Tất cả giấc mơ về cuộc sống xa hoa, về tình yêu đích thực mà Lãm vẽ ra bỗng chốc sụp đổ. Cô ta cảm thấy mình bị lợi dụng, bị biến thành một quân cờ trong màn kịch ghê tởm này. Cái ảo ảnh “tiểu thư danh giá” mà Lãm đã cất công xây dựng cho cô ta giờ chỉ còn là trò cười.
Lan đứng đó, khẽ nhếch mép. Nụ cười mỉm đầy ẩn ý của cô lướt qua vẻ mặt hoảng loạn của Lãm và sự tức giận đến tột cùng của My. Mọi thứ đang diễn ra đúng như trong kịch bản mà Lan đã tỉ mỉ dàn dựng.
Lan chậm rãi bước lại gần, ánh mắt cô quét qua Lãm đang cứng đờ và My đang đỏ mặt tía tai vì uất ức. Mùi hương gỗ đàn hương và da thuộc sang trọng thoang thoảng trong căn biệt thự trị giá 20 tỷ đồng không thể che giấu đi sự thối nát của mối quan hệ này. Cô dừng lại trước mặt My, nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của cô ta, không một chút biểu cảm.
“À, đây là ‘tổ ấm’ mà các người vẫn mơ tưởng sao?” Lan cất giọng nhẹ nhàng, nhưng từng từ lại như những mũi kim châm thẳng vào da thịt. “Cái tổ ấm được xây dựng trên sự dối trá và tiền bạc của người khác?”
My giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Lan. Nỗi nhục nhã bắt đầu dâng lên thay thế sự tức giận. Lan không để My kịp phản ứng, cô tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, nhưng càng lúc càng sắc như dao cạo.
“Tôi nghe nói cô My đây rất tin vào ‘tình yêu đích thực’?” Lan khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. “Tình yêu đích thực thường đi kèm với trách nhiệm tài chính rõ ràng, đúng không, cô My?”
Câu nói của Lan như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt My. Cô ta đứng chết trân, gương mặt tái mét, môi run run không nói nên lời. Những lời lẽ đường mật của Lãm, những hứa hẹn về tương lai, về một “tiểu thư danh giá” bỗng hóa thành trò hề. My cảm thấy toàn thân mình nóng bừng lên vì xấu hổ, vì cảm giác bị lột trần tất cả sự giả dối, sự tham lam của mình trước mặt người đàn bà đang đứng trước cô.
Lãm, nghe những lời Lan nói, cảm thấy như có hàng ngàn nhát dao đâm vào lồng ngực. Anh ta không chỉ bị My nhìn bằng ánh mắt căm thù, mà còn bị Lan lột trần một cách tàn nhẫn nhất. Điều tồi tệ hơn cả là Tùng và An, hai đứa con thơ dại của anh ta, đang đứng đó, im lặng quan sát. Lãm nhìn Tùng, nhìn An, khuôn mặt méo mó vì hổ thẹn. Anh ta cúi gằm mặt xuống, hoàn toàn bị vạch trần không chỉ trước mặt nhân tình mà còn trước mặt chính những đứa con của mình. Giờ đây, anh ta chỉ còn là một kẻ hèn hạ, một người cha tồi tệ, một người chồng bội bạc. Mùi hương gỗ đàn hương và da thuộc sang trọng bỗng trở thành mùi của sự thối rữa, của tội lỗi.
My đứng chết trân. Căn biệt thự trị giá 20 tỷ đồng, nơi cô từng nghĩ là tổ ấm vĩnh cửu, bỗng chốc trở thành một cái lồng mạ vàng trống rỗng. Từng góc nhà, từng vật trang trí xa hoa mà cô từng mê mẩn, giờ đây hiện ra như những vết nhơ của sự dối trá. Mùi hương gỗ đàn hương và da thuộc sang trọng, thứ mùi cô từng cho là biểu tượng của tình yêu và đẳng cấp, giờ đây chỉ gợi lên một cảm giác ngột ngạt, khó chịu. My nhìn Lãm, kẻ đang cúi gằm mặt, chìm trong sự hổ thẹn của chính mình, không còn vẻ hào nhoáng của một doanh nhân thành đạt mà cô từng tôn thờ.
“Vậy là…” My thốt ra, giọng cô nhỏ như tiếng thở dài, đứt quãng vì nỗi thất vọng trào dâng. “Căn nhà này… không hoàn toàn là của anh sao, Lãm?”
Câu hỏi như một nhát dao đâm vào sự thật trần trụi. Lãm giật mình, ngẩng đầu lên, nhưng đôi mắt anh ta không dám đối diện với ánh nhìn của My. Cô gái trẻ chợt nhận ra mình đã bị Lãm lợi dụng, bị lừa dối một cách trắng trợn. Nỗi nhục nhã, sự giận dữ pha lẫn tuyệt vọng dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực. Gương mặt My tái nhợt, đôi môi run rẩy không kiểm soát, mắt cô nhòe đi vì những giọt nước mắt chực trào. Toàn bộ giấc mộng “tiểu thư danh giá”, giấc mộng về một tình yêu được xây đắp bằng tiền bạc và sự xa hoa, bỗng sụp đổ tan tành ngay trước mắt cô. My chỉ còn thấy mình là một con rối bị giật dây, một kẻ ngu ngốc đã tự nguyện dâng hiến tất cả cho một mối tình giả dối.
My chỉ còn thấy mình là một con rối bị giật dây, một kẻ ngu ngốc đã tự nguyện dâng hiến tất cả cho một mối tình giả dối.
Giữa không gian tĩnh lặng chết chóc bao trùm căn biệt thự trị giá 20 tỷ đồng, tiếng thở dài lạnh lùng của Lan bất ngờ vang lên, cắt ngang sự tuyệt vọng của My. Cô gái trẻ giật mình, ngước nhìn lên. Lan vẫn đứng ở đó, ánh mắt cô tựa hồ như một khối băng vĩnh cửu, không chút gợn sóng cảm xúc. Nụ cười nhếch mép khinh khỉnh nở trên môi Lan khiến My rùng mình.
“Giờ thì anh có hai lựa chọn, Lãm,” Lan cất tiếng, giọng cô vang vọng rõ mồn một, từng từ như những nhát dao găm thẳng vào tâm can Lãm. Cô nhìn thẳng vào chồng, người đang cúi gằm mặt, chìm trong sự hổ thẹn. “Hoặc là anh quay về với gia đình, chấp nhận mọi điều khoản tôi đưa ra để hàn gắn. Hoặc là anh chấp nhận đối mặt với việc căn nhà này và các tài sản khác sẽ bị chia đôi trong vụ ly hôn phức tạp.”
Lãm ngẩng phắt đầu dậy, đôi mắt anh ta mở to trong tuyệt vọng. Anh ta nhìn vợ, nhìn người phụ nữ mà anh ta đã phản bội, giờ đây đứng đó với vẻ kiêu hãnh và lạnh lùng đến đáng sợ. Mọi kế hoạch, mọi toan tính của anh ta đều đã sụp đổ. Anh ta biết rõ, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Lan, vụ ly hôn này sẽ khiến anh ta trắng tay.
My đứng chết trân, nỗi giận dữ bùng lên trong lòng cô nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự hoảng sợ tột độ. “Căn nhà này… bị chia đôi?” Cô lẩm bẩm, không tin vào tai mình. Toàn bộ cuộc sống xa hoa mà cô từng mơ ước, giờ đây đang tan biến như bọt biển. Mọi thứ cô đã đánh đổi để có được căn biệt thự này, để trở thành “tiểu thư danh giá” bên cạnh Lãm, đều có thể mất trắng. Cô nhìn Lãm, muốn tìm kiếm một tia hy vọng, nhưng chỉ thấy ánh mắt bất lực và gương mặt tái nhợt của anh ta. My cảm thấy toàn thân lạnh toát, một nỗi sợ hãi vô hình siết chặt lấy cổ họng cô.
My đột nhiên vươn tay, giật phắt lấy cánh tay Lãm. Nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc biến thành một cơn giận dữ điên loạn, khiến khuôn mặt My méo mó. Móng tay cô ta gần như cấu vào da thịt Lãm, sự khao khát tuyệt vọng pha lẫn oán hờn thể hiện rõ trong ánh mắt.
“Anh chọn ai, Lãm?” Giọng My the thé, không còn chút vẻ duyên dáng nào, chỉ còn sự tuyệt vọng tột độ. Cô ta chỉ thẳng ngón tay run rẩy về phía Lan, ánh mắt như muốn xé toạc người phụ nữ kia ra. “Em… hay người phụ nữ này và hai đứa trẻ đó?”
My siết chặt lấy tay Lãm, lôi anh ta về phía mình như thể muốn kéo anh ta ra khỏi vũng lầy của sự thật. “Nói đi! Ngay lập tức! Anh muốn gì?” Cô ta gần như gào lên, đặt Lãm vào một tình thế không lối thoát, buộc anh ta phải đưa ra quyết định ngay lúc này, trước mặt hai người phụ nữ và sự thật trần trụi.
Lãm nhắm nghiền mắt, một cơn đau buốt xé nát tâm can. Đầu óc anh ta quay cuồng, không thể phân định được đâu là thực tại, đâu là cơn ác mộng. Một bên là My, người tình đã hy sinh tất cả cho anh ta, giờ đây đang đứng trước nguy cơ mất trắng mọi thứ. Một bên là Lan, người vợ anh ta đã phản bội, đang đứng đó kiêu hãnh và lạnh lùng, nắm giữ quyền sinh sát đối với sự nghiệp và danh dự của anh ta, cùng với hai đứa con thơ dại của họ – Tùng và An, những đứa trẻ hồn nhiên anh ta đã bỏ rơi. Lãm thấy mọi thứ trở nên mờ mịt, nặng nề như một tảng đá đè lên ngực, không thể thở nổi. Anh ta hoàn toàn bối rối, đau đớn tột cùng, không biết phải lựa chọn thế nào.
Lãm khẽ mở mắt. Cơn đau buốt từ lời chất vấn của My vẫn còn hiện hữu, nhưng giờ đây, anh ta thấy mình như đang đứng giữa hai thế giới. My vẫn đang níu chặt lấy cánh tay Lãm, ánh mắt cô ta xoáy sâu vào anh, yêu cầu một câu trả lời. Nhưng Lãm không thể nhìn thẳng vào My lúc này. Anh ta đưa mắt nhìn Lan, người phụ nữ vẫn đứng đó, kiêu hãnh và điềm tĩnh, dù trong mắt cô thoáng hiện lên vẻ lạnh lùng đến đáng sợ.
Sau đó, ánh mắt Lãm trượt xuống, chạm vào hai bóng dáng nhỏ bé đang nép sát Lan – Tùng và An. Hai đứa trẻ vẫn còn ngơ ngác, nhưng dường như chúng cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm không khí. Một nỗi hối hận dâng trào, cào xé trái tim Lãm. Những khuôn mặt ngây thơ, những ánh mắt trong veo ấy là tất cả những gì anh ta đã bỏ rơi, đã đánh đổi vì những phù phiếm không đáng có. Giá trị đích thực của gia đình, của những người thân yêu, bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trước mắt Lãm, khiến mọi thứ khác trở nên vô nghĩa.
Anh ta thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và hối hận. Lãm cố gắng gỡ tay My ra, nhưng cô ta vẫn siết chặt. Cuối cùng, ánh mắt anh ta quay lại, dừng hẳn ở My.
“Anh… anh…” Lãm buông ra một tiếng ngập ngừng, lời nói như mắc kẹt trong cổ họng. Anh ta không biết phải nói gì, phải bắt đầu từ đâu. Sự do dự hiện rõ trên gương mặt anh ta, tựa như một bức tường vô hình ngăn cách anh với My.
My nhìn vẻ mặt ngập ngừng của Lãm, sự thất vọng từ từ hiện lên trong đôi mắt cô ta. Ánh nhìn cầu xin, rồi giận dữ, giờ đây chuyển thành sự chán nản. Cô ta nhận ra, dù Lãm có đang đứng cạnh mình, nhưng tâm trí anh ta đã không còn ở đây nữa.
Ánh mắt Lãm vẫn lướt qua My, nhưng giờ đây, thay vì sự do dự, một quyết tâm lạnh lùng vừa nhen nhóm trong đôi mắt anh ta. Anh ta nhẹ nhàng gỡ tay My ra, lần này My không còn cố gắng níu giữ nữa. Bàn tay cô ta buông thõng, như cành cây khô héo trong gió.
Lãm xoay hẳn người, tấm lưng anh ta quay về phía My. Anh ta đối mặt với Lan, người phụ nữ vẫn đứng đó, như một tượng đài vững chãi. Đôi mắt Lãm chạm vào Tùng và An, hai đứa trẻ vẫn giữ vẻ ngơ ngác, nhưng dường như đã cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Nỗi hối hận cuộn trào, dâng lên đến tận cổ họng Lãm. Anh ta hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn những sai lầm đã qua.
Rồi, Lãm lại đưa mắt về phía My, người vẫn đứng bất động phía sau lưng anh ta. Giọng Lãm vang lên, nhỏ nhưng rõ ràng, như một lưỡi dao sắc bén xé toạc không khí im lặng.
“Anh xin lỗi, My.”
Lời xin lỗi đơn giản đó, nhẹ tênh nhưng lại mang sức nặng của một tảng đá. My như chết lặng. Cô ta nhìn chằm chằm vào tấm lưng Lãm, rồi đến hai bóng dáng của Lan và những đứa trẻ. Cảm giác cô đơn, lạnh lẽo bao trùm lấy cô ta, xuyên thấu từng thớ thịt, từng mạch máu. My biết, cô ta đã thua cuộc. Tất cả những nỗ lực, những toan tính, tất cả đã trở thành vô nghĩa. Căn biệt thự trị giá 20 tỷ đồng này, giờ đây chỉ còn là một nấm mồ chôn vùi những ảo vọng của cô ta.
Lãm không quay lại nhìn My nữa. Anh ta chấp nhận rằng mình đã phạm sai lầm nghiêm trọng, một sai lầm suýt đánh mất tất cả. Anh ta quay hẳn về phía Lan, ánh mắt anh ta chất chứa sự ăn năn, hối lỗi, nhưng cũng xen lẫn một tia kiên định. Dù không nói thành lời, nhưng cử chỉ và ánh mắt đó đã nói lên tất cả: Lãm đã lựa chọn trở về với gia đình.
Lan thở phào nhẹ nhõm, một hơi thở gần như không nghe thấy, nhưng đôi mắt cô vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. Cô không vội vã đưa ra bất kỳ phản ứng nào, chỉ đơn giản là đứng đó, vững vàng và kiên định. Cô đã thắng, nhưng chiến thắng này không mang lại nụ cười, chỉ là sự giải thoát.
Lan không nói thêm lời nào. Cô quay người, cúi xuống nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Tùng và An. Hai đứa trẻ vẫn còn ngơ ngác trước những gì vừa diễn ra, nhưng sự hiện diện vững chãi của Lan mang lại cho chúng cảm giác an toàn. Lan kéo hai con đi, bước chân cô dứt khoát hướng ra khỏi cánh cửa chính của căn biệt thự trị giá 20 tỷ đồng. Cô không hề ngoái đầu lại, bất kể tiếng gọi thầm trong tâm trí hay ánh mắt ai đó đang dõi theo. Dáng người cô mảnh mai nhưng kiên cường, như một con thuyền vượt qua bão tố, giờ đây chỉ muốn tìm về bến bờ bình yên.
Bé Tùng ngẩng đầu nhìn Lan, đôi mắt to tròn, ngây thơ chất chứa sự tò mò.
TÙNG
(Giọng trong trẻo)
Mẹ ơi, chúng ta về nhà thật hả mẹ?
An, đứa em gái nhỏ hơn, cũng bám chặt lấy tay Lan, đôi mắt lấp lánh niềm vui trẻ thơ. Với chúng, việc rời đi có lẽ chỉ là một cuộc phiêu lưu mới, một sự thay đổi đáng mong chờ. Hai đứa trẻ cười khúc khích, vui vẻ đùa nghịch với nhau khi bước qua ngưỡng cửa.
My đứng trơ trọi giữa đại sảnh vắng lặng, mùi hương gỗ đàn hương và da thuộc sang trọng của căn biệt thự bỗng trở nên ngột ngạt. Cô ta nhìn theo bóng dáng ba mẹ con khuất dần sau cánh cổng, đôi mắt vô hồn. Căn nhà 20 tỷ giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc rỗng tuếch, lạnh lẽo, nuốt chửng những ảo vọng xa hoa của cô ta. Cảm giác cô đơn và thất bại bao trùm lấy My, nặng nề đến nghẹt thở.
Lãm theo sau Lan, bước chân anh ta nặng nề như mang theo gánh nặng của cả một tảng đá. Vẻ mặt anh ta hiện rõ sự hối hận tột độ, mỗi bước đi như một sự sám hối muộn màng. Anh nhìn bóng lưng Lan và hai con, lòng anh trĩu nặng. Cú trượt dài của anh đã gây ra bao tổn thương, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả, với con đường chuộc lỗi còn dài phía trước.
***
Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình dài của những lựa chọn. Có những lựa chọn mang đến hạnh phúc vẹn tròn, nhưng cũng có những quyết định sai lầm, đẩy con người vào vòng xoáy của đau khổ và hối tiếc. Đối với Lan, việc nắm tay các con rời đi không chỉ là sự kết thúc của một giai đoạn, mà còn là khởi đầu của một cuộc sống mới, nơi cô sẽ là người xây dựng lại hạnh phúc cho chính mình và những đứa con thơ. Cô hiểu rằng, tình yêu đích thực không phải là sự chiếm hữu, mà là sự tôn trọng và tin tưởng. Khi những giá trị ấy mất đi, việc buông bỏ chính là sự giải thoát, là cơ hội để tìm thấy bình yên thực sự.
Lãm đứng đó, nhìn theo bóng dáng Lan xa dần, lòng anh ngổn ngang bao cảm xúc. Anh đã từng có tất cả, nhưng vì một phút yếu lòng, anh suýt đánh mất gia đình. Giờ đây, anh hiểu rằng, tiền bạc và danh vọng không thể mua được sự bình yên trong tâm hồn hay tình cảm chân thành. Chặng đường phía trước của Lãm sẽ là hành trình chuộc lỗi, không chỉ với Lan và các con, mà còn với chính lương tâm anh. Anh biết, để lấy lại niềm tin, anh sẽ phải chứng minh bằng hành động, bằng sự kiên trì và một trái tim chân thành. Cuộc chia ly này, dẫu đau đớn, nhưng lại là một bài học đắt giá, nhắc nhở anh về giá trị đích thực của gia đình. Và dù tương lai có ra sao, anh vẫn hy vọng một ngày nào đó, sự tha thứ sẽ đến, mang theo một khởi đầu mới, không phải cho một mối quan hệ đã tan vỡ, mà cho sự bình yên trong tâm hồn.