Đuổi cô giáo vì trò nghèo có giày, ông hiệu trưởng run rẩy sau 5 giờ và cái kết.

“Hiệu trưởng đu/ổi việc cô giáo vì tự ý mua giày cho học sinh ngh/èo, 5 giờ sau ông r/un r/ẩy khi nhận một cuộc gọi…
Sáng hôm đó, sân trường còn lác đác vài hàng phượng đỏ, gió đầu hè thổi nhè nhẹ qua mái ngói cũ kỹ. Cô giáo Mai – một giáo viên trẻ mới về trường được gần một năm – tay ôm đôi giày vải nhỏ màu xanh, đôi mắt hoe đỏ vì một đêm m/ất ngủ. Hôm qua, cô đã dùng tiền lương tháng cuối cùng còn lại để mua đôi giày ấy cho Minh – một học sinh lớp cô chủ nhiệm, nhà ngh/èo đến mức ngày nào cũng đi chân đất đến trường, bất kể trời nắng hay mưa.
Nhưng hành động tưởng chừng nhỏ bé và tử tế ấy lại bị xem là “tự ý gây ảnh hưởng đến hình ảnh nhà trường”. Không cần họp, không cần lắng nghe giải thích, thầy hiệu trưởng – ông Lâm – giận dữ đưa ra tờ quyết định cho thôi việc. Giọng ông vang lên giữa sân trường, lạnh lùng:
“Cô nghĩ cô là ai mà tự tiện làm mấy trò này? Trường học không phải chỗ để cô thể hiện lòng tốt cá nhân!”
Cô Mai rưng rưng nước mắt, ôm đôi giày trong tay, cúi đầu xi/n l/ỗi mà không nói một lời nào để biện minh. Học sinh trong lớp lé/n nhìn qua cửa sổ, nhiều em sụt sùi khóc theo. Nhưng cô không trá/ch ai. Cô chỉ thương Minh – thằng bé 7 tuổi gầy còm, mới hôm qua còn nắm tay cô reo lên “Cô ơi, mai em có giày mới đi học rồi!”
Năm tiếng sau, khi ông Lâm đang ngồi trong phòng làm việc, chuẩn bị ký thêm vài văn bản nữa, điện thoại bàn chợt đổ chuông. Là số lạ. Ông nhíu mày, cầm máy lên:
“Alo, tôi nghe.”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm, nhưng không giấu được sự gi/ận d/ữ.
“Chào ông, tôi là Phạm Hùng…””………………..”
“…ông nhíu mày, cầm máy lên:
“Alo, tôi nghe.”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm, nhưng không giấu được sự gi/ận d/ữ.
“Chào ông, tôi là Phạm Hùng… Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Xây dựng Hoàng Long.”
Ông Lâm thoáng giật mình, tay siết chặt điện thoại. Hoàng Long là một trong những tập đoàn lớn nhất nhì cả

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Đuổi cô giáo vì trò nghèo có giày, ông hiệu trưởng run rẩy sau 5 giờ và cái kết.

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt