Con dâu b;;ầu được 6 tháng đã xin về quê ngoại đẻ con, tôi mới nói vài câu đã “mặt nặng mày nhẹ” nói mẹ chồng gh:ê gớ:m, không nói không rằng tôi đưa cho đúng 200 nghìn đi đường, giỏi thì về quê ngoại mà n;;;uôi nhau, nào ngờ đúng 10 phút sau tôi nhận tin mà ân hận cả đời…
Con dâu tôi bụng bầu đã 6 tháng, dạo này hay t-ủi thân, cứ đòi về quê ngoại để sinh nở. Tôi nghe mà khó chịu, liền buông vài câu nặng nề:
– “Ở nhà này có thiếu thốn gì đâu, mà cứ kêu ca. Giỏi thì về quê ngoại mà đẻ, xem bên đó nuôi nổi không!”
Thấy con dâu im lặng, mặt mày sưng sỉa, tôi càng bực. Đang lúc nóng giận, tôi rút ví đưa đúng 200 nghìn, hất hàm:
– “Cầm lấy mà đi đường. Về bên ngoại thì tự lo với nhau đi.”
Nói rồi tôi quay lưng, trong lòng hả hê vì nghĩ mình dạy cho nó một bài học. Nhưng chỉ 10 phút sau, điện thoại tôi rung liên tục. Là hàng xóm gọi, giọng họ h-ốt ho-ảng:
– “Chị ơi, con dâu chị vừa…”
Tôi sững người, tim thắt lại. Chân tay run rẩy cầm không nổi chiếc điện thoại. Vội vàng lao đến nơi thì ôi trời ơi… 👇👇
Mẹ chồng nhìn thấy Con dâu đang nằm gục bên vệ đường, bụng bầu 6 tháng nhô cao một cách yếu ớt. Chiếc túi xách bà đưa cho Con dâu lúc nãy giờ rơi lăn lóc trên nền đất bẩn thỉu. Bà Mẹ chồng sững sờ, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào cảnh tượng kinh hoàng. Tim bà đập thình thịch, một cảm giác sợ hãi tột độ bỗng chốc ập đến, lạnh toát cả sống lưng.
“Con dâu… Con dâu ơi!” Bà Mẹ chồng cố gắng gọi, nhưng giọng bà nghẹn lại, chỉ còn là những tiếng thều thào khó nhọc. Đôi chân bà như muốn khuỵu xuống, toàn thân run rẩy không ngừng. Bà muốn chạy đến, ôm lấy Con dâu, nhưng cơ thể bà như bị đóng băng tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên khắp con đường vắng. Vài người hàng xóm và những người qua đường vội vã chạy đến, tạo thành một vòng tròn hỗn loạn xung quanh Con dâu. Một người đàn ông trung niên dáng vẻ tất bật quỳ xuống bên cạnh, cố gắng lay nhẹ bờ vai gầy yếu của Con dâu: “Cô ơi, cô tỉnh lại đi! Có chuyện gì vậy?” Một phụ nữ lớn tuổi khác, gương mặt tái mét vì lo lắng, vội vàng rút điện thoại, giọng hớt hải: “Alo, cấp cứu hả? Có người phụ nữ đang mang bầu bị ngất xỉu ngay vệ đường… Vâng, ở đường Xóm Mới đây ạ!” Những ánh mắt lo lắng, hoảng hốt và cả tò mò đổ dồn về phía Con dâu đang nằm bất động, bụng bầu 6 tháng nhô lên một cách đau lòng.
Mẹ chồng vẫn đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt bà mờ đi, chẳng thể nhìn rõ xung quanh, chỉ có hình ảnh Con dâu và sự hỗn loạn của đám đông đang xoáy sâu vào tâm trí. Toàn thân bà run lên bần bật, từng thớ thịt như co giật, cảm giác nhục nhã như một ngọn lửa dữ dội đang thiêu đốt bên trong, trộn lẫn với nỗi hối hận tột cùng, khiến bà muốn đào một cái hố để chui xuống. Bà muốn hét lên, muốn xông vào, ôm lấy Con dâu, nhưng tiếng nói mắc kẹt nơi cổ họng, đôi chân bà nặng trĩu, không thể nhúc nhích.
Trong lúc đó, cô Hạnh, một người hàng xóm sống gần đó, tiến đến gần Mẹ chồng. Ánh mắt cô Hạnh đầy vẻ trách móc, pha chút căm giận và thất vọng, như muốn xuyên thấu tâm can bà. “Chị ơi,” cô Hạnh hạ giọng, nhưng từng lời lại như nhát dao đâm thẳng vào tim Mẹ chồng, “sao chị lại để Con dâu ra nông nỗi này? Con bé đang mang bầu mà!” Giọng nói của cô Hạnh không quá lớn, nhưng nó vang vọng rõ mồn một giữa sự ồn ào. Những lời nói ấy như gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh, nhưng đã quá muộn. Mẹ chồng chỉ biết cúi gằm mặt, đôi tay bà siết chặt vào nhau đến mức run rẩy, không dám đối diện với ánh mắt phán xét của mọi người xung quanh. Bà cảm thấy mình nhỏ bé, vô dụng và tội lỗi hơn bao giờ hết. Hình ảnh Con dâu nằm bất động cứ ám ảnh lấy tâm trí bà, và bà ước gì mình có thể quay ngược thời gian, sửa chữa mọi sai lầm.
Tiếng còi hú inh ỏi xé tan màn đêm, xé toang sự tĩnh lặng của đường Xóm Mới. Chiếc xe cấp cứu màu trắng lao tới, dừng khựng lại ngay bên cạnh Con dâu, đèn nhấp nháy liên hồi, tạo ra một không khí cấp bách đến nghẹt thở. Hai nhân viên y tế nhanh chóng mở cửa xe, tay cầm theo băng ca và các thiết bị y tế khẩn cấp, khuôn mặt căng thẳng. Một người phụ nữ trong bộ đồng phục y tế quỳ xuống bên cạnh Con dâu, kiểm tra mạch và nhịp thở, ra hiệu cho đồng nghiệp. Những người hàng xóm và những người qua đường vội vàng dãn ra, tạo thành một lối đi.
“Cẩn thận, cô ấy đang mang bầu!” một Hàng xóm lo lắng nhắc nhở.
Các nhân viên y tế khẩn trương, chuyên nghiệp đặt Con dâu lên băng ca. Từng cử động của họ đều nhẹ nhàng, cẩn trọng như sợ làm tổn thương thêm sinh linh bé bỏng đang nằm trong bụng mẹ. Bụng bầu 6 tháng của Con dâu nhô lên, khiến trái tim của những người chứng kiến như thắt lại.
Mẹ chồng, từ nãy đến giờ vẫn đứng chôn chân như trời trồng, bỗng nhiên như bị một luồng điện giật. Bà nhìn thấy Con dâu đang được đẩy đi, cái bụng bầu lặc lè trên băng ca trắng toát. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy lồng ngực bà, đánh bật mọi sự nhục nhã, mọi nỗi tự ái ban nãy. Bà không nghĩ ngợi gì thêm, chỉ biết cắm đầu chạy theo chiếc băng ca đang lăn bánh.
Nước mắt Mẹ chồng trào ra như suối, không ngừng tuôn rơi. Từng bước chân bà nặng trĩu nhưng lại dồn dập, đuổi theo sát nút chiếc băng ca đang tiến vào khoang sau xe cấp cứu. Miệng bà không ngừng lẩm bẩm, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào và hối hận: “Con ơi… mẹ xin lỗi con! Con ơi, con cố gắng lên nhé! Mẹ xin lỗi con! Mẹ sai rồi… Xin lỗi con!”
Chiếc xe cấp cứu khẩn trương khởi động, tiếng còi lại vang lên, xé gió lao đi trên con đường vắng. Mẹ chồng vội vàng ngồi vào ghế bên cạnh tài xế, đôi mắt không rời khỏi cửa sổ phía sau, nơi Con dâu đang nằm. Trong tâm trí Mẹ chồng lúc này chỉ còn hình ảnh Con dâu và đứa cháu chưa chào đời, cùng với lời cầu nguyện thiết tha, van lơn mong một phép màu xảy ra. Bà không ngừng tự trách mình, ước gì có thể quay ngược thời gian, sửa chữa lỗi lầm tày trời đã gây ra. Cảm giác bất lực và hối hận cứ thế cuộn xoáy, giày vò tâm can Mẹ chồng trên suốt quãng đường đến bệnh viện.
Chiếc xe cấp cứu dừng lại trước cổng bệnh viện với tiếng còi chói tai. Mẹ chồng lao ra khỏi xe, đôi chân run rẩy nhưng bà vẫn cố gắng chạy theo các nhân viên y tế đang đẩy băng ca chứa Con dâu vào phòng cấp cứu. Cánh cửa bật mở rồi nhanh chóng đóng lại, như một bức tường vô hình ngăn cách bà với sinh linh bé bỏng và người con dâu đang nằm trong đó. Mẹ chồng đứng chôn chân một lúc, rồi lảo đảo tìm một chiếc ghế trống, đổ sụp xuống. Cả người bà run bần bật, nỗi sợ hãi tột cùng và sự hối hận cắn xé tâm can. Bà nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu, mỗi giây phút trôi qua đều dài như cả thế kỷ, từng tiếng còi xe cấp cứu văng vẳng từ xa như tiếng vọng của định mệnh. Nước mắt lăn dài trên gò má Mẹ chồng, hòa lẫn với mồ hôi lạnh.
Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, cánh cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng bật mở. Một vị bác sĩ trung niên, vẻ mặt căng thẳng và mệt mỏi, bước ra. Ánh mắt ông quét qua hàng ghế chờ rồi dừng lại ở Mẹ chồng. Trái tim bà như ngừng đập.
Bác sĩ tiến đến gần, giọng nói trầm và nặng trĩu.
“Cô là người nhà của thai phụ?” bác sĩ hỏi, ánh mắt không giấu được sự lo lắng.
Mẹ chồng vội vàng đứng dậy, gật đầu lia lịa, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào. “Dạ, vâng… là tôi… Con dâu tôi sao rồi bác sĩ? Cháu tôi…”
Bác sĩ thở dài, lắc đầu nhẹ. “Tình trạng của thai phụ rất yếu. Các xét nghiệm cho thấy cô ấy bị động thai nặng, có dấu hiệu ra máu trong.”
Khuôn mặt Mẹ chồng tái mét. Bà cố gắng thốt lên thành lời. “Động thai nặng… vậy có nguy hiểm không bác sĩ?”
Bác sĩ nhìn thẳng vào mắt Mẹ chồng, giọng nói trở nên nghiêm trọng hơn, như một nhát dao đâm thẳng vào tim bà. “Rất nguy hiểm, thưa cô. Tình trạng thai phụ rất yếu, có nguy cơ mất cả mẹ lẫn con nếu không kịp thời xử lý và theo dõi sát sao. Chúng tôi đang cố gắng hết sức để ổn định tình hình, nhưng gia đình nên chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.”
Từng lời của vị bác sĩ như những nhát búa giáng mạnh vào đầu Mẹ chồng. Toàn thân bà run rẩy bần bật, đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh dường như tối sầm lại. “Mất cả mẹ lẫn con”… câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí bà, như một lời nguyền rủa nghiệt ngã. Đứa cháu chưa kịp chào đời, Con dâu còn trẻ như vậy… Tất cả là tại bà.
Mẹ chồng ngã quỵ xuống chiếc ghế, hai tay ôm chặt lấy đầu, thân hình bà gập lại như một chiếc lá khô. Nỗi đau đớn tột cùng, sự hối hận khủng khiếp cùng với nỗi sợ hãi tột đỉnh cho sinh mạng của Con dâu và đứa cháu bé bỏng bóp nghẹt lấy bà. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, rồi bà bật khóc nức nở, tiếng khóc ai oán, xé lòng vang vọng trong hành lang bệnh viện lạnh lẽo. Bà ước gì có thể đổi mạng mình lấy hai sinh linh bé bỏng kia, bà chỉ mong có một phép màu xảy ra.
Mẹ chồng vẫn gục trên ghế, tiếng khóc nghẹn ngào dần nhỏ lại, nhưng nỗi đau và sự hối hận vẫn cuộn trào như bão. Bà chợt nhớ đến con trai, người chồng của Con dâu. Làm sao bà có thể đối mặt với nó, nói cho nó biết sự thật nghiệt ngã này? Bàn tay run rẩy, Mẹ chồng lục tìm điện thoại trong túi xách. Màn hình điện thoại mờ đi vì nước mắt. Bà ấn gọi vào số con trai, ngón tay run lẩy bẩy đến mức suýt trượt.
Từng tiếng “tút… tút…” kéo dài như vô tận, gặm nhấm tâm can bà. Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng có tiếng nhấc máy, giọng con trai bà vang lên qua điện thoại, pha chút ngạc nhiên.
“Mẹ à? Mẹ gọi con có chuyện gì không? Giờ này con đang làm…”
Chưa để con trai nói hết câu, Mẹ chồng đã bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào làm giọng bà lạc hẳn đi. “Con ơi… con trai ơi…”
Đầu dây bên kia im bặt. Con trai bà chắc chắn đã nhận ra sự bất thường.
“Mẹ sao vậy? Có chuyện gì? Con dâu sao rồi, mẹ?” Giọng con trai lo lắng.
“Con ơi… Con dâu con… nó… nó đang trong bệnh viện!” Mẹ chồng nói lắp bắp, từng chữ như bị mắc kẹt trong cổ họng. Nước mắt lã chã rơi, giọng bà đứt quãng vì những tiếng nấc. “Nguy… nguy kịch lắm rồi con ơi! Bác sĩ nói… nói có thể mất cả mẹ lẫn con…”
Lời vừa thốt ra, Mẹ chồng lại như bị một cú đấm vào ngực. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy bà, cảm giác tội lỗi như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim gan. Bà nghe thấy tiếng con trai thốt lên một tiếng “Cái gì?!” đầy kinh ngạc và hoảng loạn từ đầu dây bên kia, rồi im bặt. Mẹ chồng chỉ biết ôm chặt điện thoại, khóc không thành tiếng. Bà cảm thấy mình như đang rơi xuống một vực sâu không đáy, kéo theo cả gia đình bà.
Vài giờ sau, hành lang bệnh viện vốn đã lạnh lẽo càng trở nên ngột ngạt hơn bởi không khí căng thẳng. Mẹ chồng vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế nhựa cứng nhắc, đôi mắt sưng húp và gương mặt nhợt nhạt vì khóc quá nhiều. Bà như một bức tượng không hồn, bị bao vây bởi cảm giác tội lỗi và nỗi sợ hãi tột cùng.
Bỗng, một bóng người cao lớn lao vội đến, tiếng bước chân gấp gáp phá tan sự tĩnh lặng. Con trai của bà, chồng của Con dâu, xuất hiện trước mắt Mẹ chồng. Anh tiều tụy đến đáng sợ, mái tóc rối bời, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu hằn rõ sự lo lắng đến tột độ. Anh nhìn bà, rồi nhìn quanh quẩn như tìm kiếm điều gì đó, toàn thân run rẩy.
“Mẹ!” Con trai thốt lên, giọng khàn đặc, đầy vẻ hoảng loạn. Anh lập tức chạy đến, quỳ thụp xuống trước mặt bà, đôi tay nắm chặt lấy vai Mẹ chồng, lay mạnh. “Mẹ! Có chuyện gì vậy? Sao vợ con lại ra nông nỗi này? Mẹ nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Từng lời của con trai như những nhát dao cứa vào tim Mẹ chồng. Bà nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của con, thấy rõ sự hoang mang, đau khổ và cả sự tuyệt vọng đang cuộn trào trong đó. Bà muốn nói, muốn giải thích, nhưng cổ họng nghẹn ứ, từng tiếng nấc bật ra không kiểm soát. Nước mắt lại chảy dài trên má, hòa cùng nước mũi, ướt đẫm gương mặt hối hận. Mẹ chồng chỉ biết ôm chặt lấy con trai, nức nở, không thốt nên lời. Con trai vẫn nhìn bà đầy chất vấn, anh đau đớn đến tột cùng, không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra, tại sao vợ anh lại lâm vào tình cảnh thập tử nhất sinh.
Con trai vẫn giữ chặt lấy Mẹ chồng, ánh mắt đỏ ngầu ghim thẳng vào bà, không ngừng chất vấn. Từng giây trôi qua là từng giây anh phải vật lộn với nỗi sợ hãi tột cùng, nỗi đau đớn khi thấy vợ mình nằm giữa lằn ranh sinh tử.
“Mẹ! Xin mẹ đấy! Xin mẹ hãy nói cho con biết! Vợ con… cô ấy bị làm sao? Tại sao… tại sao lại thành ra thế này?” Giọng Con trai vỡ vụn, anh gần như gào lên, lay mạnh Mẹ chồng.
Mẹ chồng nhìn con, thấy rõ sự dày vò trong từng thớ thịt của anh. Trái tim bà như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên, nỗi ân hận vỡ òa. Bà không thể che giấu thêm nữa. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng nước mũi, ướt đẫm gương mặt nhăn nheo. Bà cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt phẫn uất của con trai.
“Tại… tại mẹ…” Mẹ chồng lắp bắp, tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng. “Tại mẹ ác nghiệt… tất cả… tất cả là tại mẹ!”
Bà buông con ra, thụp xuống sàn bệnh viện lạnh lẽo, run rẩy ôm lấy đầu. Từng lời thú nhận đau đớn bật ra giữa những tiếng nấc xé lòng.
“Sáng nay… sáng nay mẹ đã mắng nó… mẹ đã nói những lời lẽ cay nghiệt… Con dâu… Con dâu nó muốn về Quê ngoại sinh nở… mẹ… mẹ không cho… mẹ còn… mẹ còn đuổi nó đi…” Bà ngẩng lên, đôi mắt mờ đi vì nước mắt, nhìn Con trai bằng vẻ hối lỗi tột cùng. “Mẹ… mẹ còn đưa cho nó… 200 nghìn… bảo nó tự về…”
Con trai nghe những lời đó, gương mặt anh tái mét, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng và không thể tin nổi. Anh lùi lại một bước, toàn thân run rẩy, nhìn Mẹ chồng như nhìn một người xa lạ.
“200 nghìn?” Anh thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt. “Mẹ đuổi vợ con đi… với 200 nghìn… khi nó đang mang bầu 6 tháng?”
Mẹ chồng không đáp, chỉ biết nức nở, vùi mặt vào đôi tay đã chai sạn. Bà tự tát vào mặt mình, những cái tát không mạnh nhưng đầy dằn vặt. “Phải… phải mẹ ác nghiệt… mẹ là người mẹ chồng tồi tệ nhất… con ơi… tại mẹ… tất cả là tại mẹ…” Bà gào lên trong đau khổ tột cùng, những lời tự trách như những tiếng dao cứa vào chính mình. Bà cảm thấy mình không xứng đáng làm mẹ, làm người.
Con trai vẫn đứng đó, như một pho tượng. Câu hỏi của anh lơ lửng trong không khí, đầy chua chát. Mẹ chồng không ngẩng mặt lên được, những lời tự trách vẫn bật ra từ kẽ răng, nhưng Con trai không còn nghe nữa. Đôi mắt anh đỏ ngầu, không phải vì nước mắt mà vì một nỗi đau âm ỉ, một sự thất vọng tột cùng đang xé nát tâm can. Anh nhìn bóng lưng gầy gò của người phụ nữ đang quỳ dưới đất, người mà anh vẫn gọi là mẹ, nhưng giờ đây, hình ảnh ấy chỉ còn là sự phản bội và tàn nhẫn.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực Con trai. Anh không nói thêm một lời nào. Bởi lẽ, tất cả đã rõ ràng. Tất cả những câu hỏi, những thắc mắc đều đã được trả lời bằng chính lời thú tội kinh hoàng của Mẹ chồng. Anh quay lưng lại, bước đi. Từng bước chân nặng trĩu, lạnh lẽo, mang theo nỗi đau khôn tả. Cánh cửa phòng cấp cứu phía trước như một hố đen đang nuốt chửng tất cả hy vọng của anh.
Mẹ chồng cảm nhận được sự im lặng đáng sợ phía sau. Bà ngẩng đầu lên, kịp nhìn thấy bóng lưng Con trai khuất sau cánh cửa phòng cấp cứu. Anh đi rồi. Anh bỏ mặc bà lại một mình, giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo, giữa mớ hỗn độn của sự thật tàn nhẫn và nỗi ân hận thấu xương. Bà chỉ còn lại mình bà, và tiếng vọng của những lời nói cay nghiệt bà đã dành cho Con dâu, lặp đi lặp lại như một lời nguyền. Nước mắt không còn chảy thành dòng, mà đọng lại thành những giọt muối mặn chát trong lồng ngực, thiêu đốt trái tim bà trong sự hối hận cùng cực.
Mẹ chồng đang quỳ sụp dưới đất, nước mắt đã cạn nhưng lòng đau như cắt. Bóng lưng con trai vừa khuất, kéo theo chút hy vọng mong manh cuối cùng. Bà ôm chặt lấy ngực, cảm giác như một tảng đá đè nặng.
Tiếng cánh cửa phòng cấp cứu khẽ mở, Mẹ chồng giật mình ngước lên. Một vị bác sĩ với khuôn mặt mệt mỏi, ánh mắt buồn bã bước ra. Con trai đã đứng sẵn đó, ánh mắt dán chặt vào vị bác sĩ, nén lại từng hơi thở.
Bác sĩ chậm rãi cởi khẩu trang, nhìn cả hai người, rồi thở dài nặng nề.
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức…” Bác sĩ bắt đầu, giọng nói trầm buồn như một bản án vừa được tuyên.
Mẹ chồng cảm thấy tim mình thắt lại, một dự cảm chẳng lành ập đến. Bà cố gắng vịn vào tường đứng dậy, chân run lẩy bẩy, từng tế bào trong cơ thể như đang đông cứng lại vì sợ hãi.
“Nhưng thai nhi quá yếu… không thể giữ được.” Lời của bác sĩ như một nhát dao lạnh lẽo đâm thẳng vào tim Mẹ chồng, cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng.
Cả thế giới của Mẹ chồng như sụp đổ. Bà chết lặng, hai mắt mở to nhìn trân trân vào khoảng không vô định, cố gắng tin rằng đây chỉ là một giấc mơ tồi tệ. Không, không thể nào! Cái thai, đứa cháu đích tôn của bà, đã mất rồi sao? Tất cả hy vọng, tất cả những giấc mơ về một tương lai tươi sáng, tan biến như khói sương trước mắt. Nỗi đau mất cháu hòa quyện với sự day dứt về lỗi lầm của chính mình bóp nghẹt trái tim Mẹ chồng. Chính bà, chính những lời cay nghiệt bà đã nói, chính cái đẩy tay định mệnh ấy đã đẩy Con dâu vào tai nạn. Giờ đây, đứa cháu vô tội đã phải trả giá. Bà gục xuống, không thể đứng vững được nữa, toàn thân run rẩy như chiếc lá trước gió bão. Tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa, không còn kìm nén được nữa, nhưng đó không phải tiếng khóc của đau thương đơn thuần, mà là tiếng gào thét của sự hối hận tột cùng, thiêu đốt tâm can Mẹ chồng trong nỗi thống khổ không thể diễn tả.
Mẹ chồng không biết mình đã quỵ lụy ở đó bao lâu. Khi tỉnh lại sau cơn bàng hoàng, bà thấy mình đang ngồi bên giường bệnh trắng toát, nơi Con dâu nằm bất động. Bà nhìn khuôn mặt xanh xao, nhợt nhạt của Con dâu, bàn tay gầy gò của cô được truyền dịch, lòng bà lại quặn thắt. Cả thế giới dường như đang quay cuồng, nhưng nỗi đau trong tim bà thì cứ thế gặm nhấm, từng chút một.
Bỗng nhiên, Con dâu khẽ cựa mình. Đôi mắt cô từ từ mở ra, vô hồn nhìn trần nhà trắng toát. Cơ thể cô yếu ớt đến mức chỉ một cử động nhỏ cũng khiến cả người run rẩy. Ánh mắt cô vẫn chưa định hình được mọi thứ, cứ thế lướt qua Mẹ chồng như một cái bóng mờ.
Rồi, đôi mắt ấy từ từ cụp xuống, chạm vào phần bụng đã không còn nhô cao như trước. Một sự thật đau đớn như dòng điện chạy khắp cơ thể Con dâu. Cô cố gắng đưa bàn tay gầy guộc, run rẩy chạm vào bụng mình, tìm kiếm một điều gì đó đã không còn ở đó nữa.
Con dâu nhíu mày, khóe mắt chảy ra hai dòng lệ trong veo. Cô quay sang nhìn Mẹ chồng, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng, rồi giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua, nhưng chất chứa nỗi đau đớn tột cùng, vang lên:
“Con… con của con đâu rồi, mẹ?”
Câu hỏi thều thào ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Mẹ chồng, khiến bà tan nát cõi lòng. Bà chết lặng, không thể cất thành lời, chỉ biết nhìn Con dâu với đôi mắt ngấn lệ, cảm giác tội lỗi và hối hận nhấn chìm bà trong nỗi thống khổ không thể tả xiết.
Mẹ chồng như bị một lực vô hình đánh gục. Bà run rẩy buông lỏng tay, đôi mắt vẫn dán chặt vào Con dâu, tràn ngập sự kinh hoàng và đau đớn. Bỗng, toàn thân bà mất hết sức lực, quỳ sụp xuống bên thành giường lạnh lẽo. Hai tay bà vươn tới, nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của Con dâu, xiết mạnh như thể muốn níu giữ một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi. Từng tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, xé nát không gian yên tĩnh của căn phòng bệnh.
Nước mắt Mẹ chồng lã chã rơi, ướt đẫm cả khuôn mặt nhăn nheo. Bà ghì chặt tay Con dâu vào má mình, giọng nói đứt quãng, tràn đầy sự hối hận và dằn vặt: “Mẹ… mẹ xin lỗi con… con ơi! Mẹ là đồ ác độc… đồ ác độc! Mẹ đã… mẹ đã giết cháu của mẹ rồi!”. Từng lời nói như những nhát dao tự đâm vào tim bà, khiến bà không thể ngừng thổn thức. Cơ thể Mẹ chồng run lên bần bật, bà gục đầu xuống, khóc nức nở như một đứa trẻ. Nỗi ân hận tột cùng trỗi dậy, nhấn chìm bà trong nỗi thống khổ không lối thoát.
Mẹ chồng gục đầu xuống, khóc nức nở như một đứa trẻ. Nỗi ân hận tột cùng trỗi dậy, nhấn chìm bà trong nỗi thống khổ không lối thoát.
Con dâu, với khuôn mặt trắng bệch vì kiệt sức, từ từ ngước mắt nhìn Mẹ chồng. Đôi mắt cô đã cạn khô những giọt nước mắt thét gào, giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng đau đớn, cùng với nỗi tổn thương sâu sắc khó tả. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má hốc hác của cô, không một tiếng nấc, không một lời oán trách. Nhưng chính sự im lặng ấy, cái nhìn chất chứa tất cả nỗi đau mất con và sự thất vọng tột cùng ấy, đã đâm thẳng vào tim Mẹ chồng. Bà cảm thấy như hàng ngàn mũi kim sắc nhọn đang xuyên thấu từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến tim gan bà quặn thắt. Nỗi đau thể xác không bằng một phần mười nỗi dày vò từ ánh mắt của Con dâu. Bà ngước lên, muốn nói một lời gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, chẳng thể thốt ra. Con dâu vẫn nhìn bà, không rời, đôi mắt như một vực sâu không đáy nuốt chửng mọi lời bào chữa, mọi sự hối hận của bà.
Đúng lúc không khí tang thương bao trùm lấy căn phòng, một bóng người đàn ông vội vã chạy vào. Đó là chồng của Con dâu, con trai của Mẹ chồng. Anh lao tới bên giường, nơi Con dâu đang nằm, gương mặt trắng bệch vì kiệt sức. Anh cúi xuống, ôm lấy Con dâu vào lòng một cách nhẹ nhàng nhất có thể, như sợ làm cô đau thêm. Anh ghì chặt cô, truyền đi hơi ấm và sự bình yên mà cô đang rất cần.
“Vợ ơi, mình còn có anh mà,” Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng chất chứa nỗi đau không kém. “Cố gắng lên, em yêu. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Con dâu khẽ run lên trong vòng tay anh, nhưng không nói một lời nào. Nước mắt của cô dường như đã cạn khô, chỉ còn lại sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh đặt một nụ hôn lên mái tóc cô, rồi từ từ ngẩng lên, ánh mắt nặng trĩu. Ánh mắt đó hướng thẳng về Mẹ chồng, người đang quỳ gục dưới sàn nhà.
Trong đôi mắt Anh, Mẹ chồng thấy sự mệt mỏi tột cùng, nỗi buồn vô hạn, và cả một sự thất vọng âm ỉ. Nhưng vượt lên trên tất cả, Anh vẫn cố gắng gồng mình, giữ cho mình vẻ ngoài bình tĩnh và kiên cường. Anh biết, lúc này, anh phải là chỗ dựa vững chắc cho cả hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, dù trái tim anh cũng đang tan nát. Anh không trách móc, không oán hận, chỉ có ánh nhìn đầy đau khổ và sự bất lực, như một lời cầu xin sự hàn gắn trong vô vọng. Mẹ chồng nhìn vào đôi mắt ấy, cảm thấy nỗi ân hận như một mũi dao xoáy sâu thêm vào vết thương lòng.
Vài ngày sau, căn nhà vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt thường ngày. Sức khỏe của Con dâu đã dần hồi phục, cô ngồi trên ghế sofa, sắc mặt tuy vẫn còn xanh xao nhưng đã có thần thái hơn chút. Chồng ngồi bên cạnh, một tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô, ánh mắt anh đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa một sự bình yên mong manh. Đối diện họ là Mẹ chồng, bà ngồi im lặng, đôi mắt trũng sâu vì những đêm mất ngủ, ánh nhìn hướng về Con dâu với nỗi day dứt không thể gọi thành lời.
Con dâu hít một hơi thật sâu, đôi môi run rẩy. Cô ngước nhìn Mẹ chồng và Chồng, khóe mắt đã ướt đẫm từ lúc nào.
“Con muốn về Quê ngoại một thời gian, mẹ ạ,” Con dâu nói, giọng cô nghẹn lại, từng chữ như bị mắc kẹt nơi cổ họng. “Con cần yên tĩnh để quên đi mọi thứ. Con… con thực sự cần không gian riêng để tĩnh tâm.”
Những lời nói của Con dâu như một nhát dao khứa vào trái tim Mẹ chồng. Bà đau lòng đến tột cùng, cảm giác tội lỗi lại dâng trào. Nhưng nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, đầy tổn thương của Con dâu, Mẹ chồng hiểu rằng cô thực sự cần điều đó. Bà lặng lẽ gật đầu, không nói được lời nào, chỉ có ánh mắt chất chứa sự xót xa và chấp thuận. Chồng siết nhẹ tay Con dâu, anh cúi đầu, một sự bất lực bao trùm lấy anh. Anh biết, đây là cách duy nhất để Con dâu có thể tìm lại chút bình yên.
Mẹ chồng nhìn Con dâu, ánh mắt bà trũng sâu, nặng trĩu. Lỗi lầm của Mẹ chồng, bà biết, đã quá lớn, không thể nào bù đắp nổi. Nỗi đau xé lòng, cùng sự ân hận dày vò từng thớ thịt. Bà muốn nói, muốn níu kéo, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời. Nhìn Con dâu gầy gò, xanh xao, bà lại càng thấy mình là tội đồ.
Bà cố nén tiếng nấc, hai tay run rẩy đưa lên, khẽ vuốt tóc Con dâu. Giọng bà khản đặc, như vừa trải qua một cơn bão lớn.
“Con cứ đi đi,” Mẹ chồng thì thào, nước mắt bà lăn dài, nóng hổi. “Nhưng… nhớ về với mẹ nhé con. Mẹ… mẹ sẽ đợi con.”
Dứt lời, Mẹ chồng lao tới, ôm xiết Con dâu vào lòng. Vòng tay bà run rẩy, siết chặt như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng. Con dâu cảm nhận được từng nhịp đập đau khổ của trái tim Mẹ chồng. Trong khoảnh khắc ấy, Mẹ chồng nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt sự rời xa sắp đến, và nỗi ân hận, như một lời nguyền, cứ mãi day dứt, gặm nhấm linh hồn bà, không một phút giây nào ngơi nghỉ.
Cánh cửa khép lại sau lưng Con dâu, mang theo cả chút hơi ấm cuối cùng còn vương lại trong ngôi nhà. Mẹ chồng đứng chôn chân giữa phòng khách, nhìn theo bóng lưng gầy gò của đứa con dâu đang mang nặng cháu mình khuất dần sau cánh cổng. Một khoảng trống rỗng đột ngột ập đến, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió đông nào. Căn nhà, vốn dĩ đã rộng rãi, giờ đây như hóa thành một cái hộp khổng lồ, vang vọng sự tĩnh mịch đến đáng sợ.
Mẹ chồng rảo bước vô định quanh nhà, từng bước chân nặng nề như thể đang kéo lê xiềng xích vô hình. Bà dừng lại bên chiếc bàn ăn, nơi mới hôm qua còn có hai bát cơm nghi ngút khói. Giờ chỉ còn mình bà. Không một tiếng động, không một lời nói, không một hơi thở nào khác lấp đầy khoảng không. Bà ngồi phịch xuống chiếc ghế quen thuộc, đôi mắt trũng sâu nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, nơi Con dâu thường ngồi.
Từng câu nói cay nghiệt, từng lời mắng mỏ chua chát bà đã thốt ra, giờ đây như những lưỡi dao sắc bén quay lại đâm chính vào tim bà. Bà nhớ lại ánh mắt cầu xin, cái cúi đầu nhẫn nhục của Con dâu. Bà nhớ lại cảm giác hả hê khi thấy Con dâu im lặng chịu đựng, nhưng giờ đây, cái cảm giác ấy đã bị thay thế bởi một nỗi ân hận tột cùng, như axit gặm nhấm từng tế bào.
“Giá như mình đừng nói những lời đó…” Mẹ chồng thì thầm, giọng khản đặc. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt già nua, gầy guộc. “Giá như mình đừng đuổi con bé đi… Giá như…”
Không có lời hồi đáp. Chỉ có tiếng gió heo may luồn qua khe cửa, thổi lạnh buốt vào căn nhà trống trải. Nỗi cô đơn bủa vây, siết chặt lấy bà, khiến bà cảm thấy mình nhỏ bé và tội lỗi hơn bao giờ hết. Sự hối hận không phải là một làn sóng mạnh mẽ mà là một dòng chảy âm ỉ, lạnh lẽo, từ từ đóng băng trái tim bà. Bà ôm mặt, bật khóc nức nở. Tiếng khóc của người mẹ chồng già nua lạc lõng giữa căn nhà không còn tiếng người.
Thời gian trôi qua, chậm rãi như vô tận. Mẹ chồng vẫn ngồi đó, trong căn nhà vắng lặng, cảm nhận từng hơi thở cô đơn thấm đẫm không gian. Những gì đã qua, những lời nói đã thốt ra, không thể nào rút lại được. Nỗi đau ấy sẽ còn đeo bám, sẽ còn nhắc nhở bà về cái giá của sự độc đoán và thiếu thấu hiểu. Cuộc đời là một hành trình dài, và đôi khi, để tìm thấy ánh sáng, người ta phải lạc bước vào màn đêm tăm tối của chính mình. Có lẽ, đây chính là lúc bà phải đối mặt với bóng tối đó, để tìm ra một tia hy vọng mong manh cho sự chuộc lỗi, cho một khởi đầu mới, dù biết rằng con đường ấy sẽ vô cùng khó khăn và đầy thử thách. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng và những lời tự vấn không ngừng, dệt nên một bản tình ca buồn về sự hối hận muộn màng.

