Thấy vợ gọi tôi bằng thằng quá h-ỗ:n h-à;o nên tôi gửi về nhà đẻ dạy dỗ, ai ngờ mẹ vợ nhận lại luôn con gái, còn bảo chúng tôi l-y hôn ngay lập tức
Đêm đó, tôi nằm một mình giữa căn phòng lạnh ngắt, chiếc gối bên cạnh vẫn còn hõm sâu nhưng đã nguội lạnh từ lâu. Ngoài kia, tiếng dế rả rích không át nổi khoảng trống trong lòng tôi — một khoảng trống do chính tôi tạo ra, với cái danh xưng ng:ạ;o mạ;:n: “Dạ;y lại vợ”.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều oi ả, tưởng chừng không có gì đặc biệt…
“Th;ằ;ng kia, lấy giùm tôi cái muỗng!”
Tôi khựng lại giữa gian bếp, tay đang cầm tô canh nóng hổi. Chén dĩa va vào nhau khẽ leng keng. Tôi quay đầu, nhìn cô ấy — người vợ tôi thương yêu — đang chống nạnh, tóc búi cao, mồ hôi lấm tấm trên trán, mắt vẫn dán vào nồi cá kho.
“C:ô vừa gọi tôi là gì?”
“Thì… là ‘th:ằ:ng kia’. Gấp quá thôi, anh làm gì căng?”
Cô ấy nói như thể mọi chuyện là trò đùa, như thể tôi — một người đàn ông, trụ cột trong nhà — lại ch:ấp nhặt mấy chuyện nhỏ nhặt đó. Nhưng tôi không thấy nhỏ. Tôi là chồng cô ấy. Không phải em trai, càng không phải gia nhân.
“H:ỗ;n h;à;o! Cô về nhà mẹ đẻ vài hôm đi, ở đây t;ôi d;ạy k:hô:ng nổi nữa rồi!”
Tôi buột miệng, giọng lạnh như d;a::;o.
Cô ấy đứng sững lại, trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc, rồi từ từ buông nồi cá xuống, lau tay. Cô không cãi, không khóc, chỉ lặng lẽ gom vài bộ quần áo vào túi, rồi bước ra khỏi cửa mà không ngoái đầu.
Tôi tưởng cô sẽ gọi, sẽ nhắn tin v;;a;n xin, sẽ quay về nói lờ;i xin lỗi. Nhưng một ngày trôi qua. Rồi hai ngày. Ba. Bốn…
Tôi bắt đầu thấy lòng mình trống hoác.
Một tuần sau, tôi gọi điện cho mẹ vợ, định hỏi han đôi chút, cũng là cách gián tiếp dò tình hình.
Nhưng không ngờ, chưa kịp nói gì, mẹ vợ đã cất giọng dứt khoát:
“Nó về đây rồi, tôi nhận lại nó luôn. Cậu khỏi phải dạy lại.”…………….
“…Cậu khỏi phải dạy lại. Chúng bây l-y hôn ngay và luôn đi!”
Điện thoại trên tay Người chồng run bần bật. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh. Anh sững sờ, không tin vào tai mình. Lời của mẹ vợ vang vọng trong tâm trí anh, mỗi chữ như một nhát dao cứa vào lòng tự tôn bấy lâu nay. Ly hôn? Cô ấy dám? Mẹ vợ dám? Một cảm giác bàng hoàng bao trùm, rồi sự tức giận trỗi dậy mạnh mẽ. Anh đã đuổi cô ấy đi để dạy dỗ, chứ không phải để mất cô ấy. Hoang mang và tủi hổ.
Người chồng lắp bắp, giọng nói lạc hẳn đi:
“Mẹ… mẹ nói gì cơ? Ly hôn sao?”
Mẹ vợ vẫn giữ chất giọng bình thản, nhưng từng lời bà nói ra lại như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tai Người chồng. Bà không gay gắt, không la lối, mà chỉ chậm rãi giải thích, càng khiến Người chồng cảm thấy bất an đến tột độ.
“Tôi nói ly hôn. Cậu nghe rõ rồi chứ?” Mẹ vợ nói, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ. “Cậu nghĩ con gái tôi là thứ đồ vật để cậu muốn ‘dạy dỗ’ thế nào thì ‘dạy dỗ’ sao? Tôi đã suy nghĩ rất kỹ trong suốt một tuần qua, kể từ khi con bé về nhà. Tôi không thể chấp nhận cách cậu đối xử với con gái tôi.”
Từng lời của Mẹ vợ vang vọng trong điện thoại, mỗi câu nói là một đòn giáng mạnh vào sự tự tôn của Người chồng. Anh cảm thấy như mình vừa bị tát một cái thật đau, không phải bằng bàn tay, mà bằng chính những lời nói lạnh lùng, kiên quyết của Mẹ vợ. Anh đã luôn nghĩ mình nắm quyền kiểm soát, rằng cô vợ chỉ là kẻ phải phục tùng, phải nghe lời. Nhưng giờ đây, thực tế lại tàn nhẫn giáng trả anh.
“Con bé… nó có nói gì với mẹ không?” Người chồng lắp bắp hỏi, cố gắng tìm một tia hy vọng mong manh. Anh không thể hiểu nổi sao Mẹ vợ lại có thể bình tĩnh đến thế khi tuyên bố một chuyện trọng đại như vậy.
Mẹ vợ thở dài một tiếng, nhưng không phải tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự dứt khoát. “Con bé chẳng cần phải nói gì cả. Tôi tự nhìn thấy. Con gái tôi xứng đáng được hạnh phúc, không phải để bị một người chồng như cậu sỉ vả, bị ‘dạy dỗ’ như một đứa trẻ hư. Cậu nghĩ mình có quyền làm vậy sao?”
Người chồng nghẹn ứ họng. Anh muốn phản bác, muốn hét lên rằng anh là chồng, anh có quyền, nhưng lại không tài nào thốt ra lời nào. Anh cảm thấy bị xúc phạm đến tận cùng, nhưng sâu thẳm trong lòng, một sự bối rối, một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi. Anh chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại có thể đi xa đến mức này.
“Con gái tôi không phải đồ vật để cậu muốn ‘dạy’ thế nào thì dạy,” Mẹ vợ kết thúc, giọng nói như đóng lại một cánh cửa. “Hãy chuẩn bị giấy tờ đi.”
Người chồng nắm chặt điện thoại, cảm giác như mình vừa bị một cú đấm bất ngờ. Anh sững sờ, không tin vào tai mình.
“Mẹ… Mẹ nói gì vậy? Không thể nào!” Người chồng lắp bắp, giọng đầy hoang mang. “Con… con chỉ muốn dạy cho Người vợ một bài học. Cô ấy đã gọi con là ‘thằng kia’, mẹ biết không? Đó là sự sỉ nhục, là thiếu tôn trọng! Con là chồng cô ấy, con có quyền yêu cầu sự tôn trọng đó!”
Anh cố gắng hít một hơi thật sâu, dồn nén cơn giận đang chực bùng lên. “Con đã làm tất cả vì gia đình này, vì Người vợ. Con đã cho cô ấy một cuộc sống đủ đầy, không phải lo nghĩ. Con đã chăm sóc cô ấy chu đáo, chưa bao giờ để cô ấy thiếu thốn bất cứ thứ gì. Những điều con làm… mẹ không thấy sao?”
Đầu dây bên kia, Mẹ vợ vẫn giữ sự im lặng lạnh lẽo. Người chồng có thể cảm nhận được sự thờ ơ tuyệt đối qua từng nhịp thở đều đều của bà. Sự im lặng đó nặng nề hơn vạn lời mắng chửi, nó như một bức tường kiên cố, chặn đứng mọi lời biện minh, mọi sự cố gắng níu kéo của anh.
Sự bàng hoàng ban đầu của Người chồng dần chuyển sang khó chịu tột độ. Anh cảm thấy bị coi thường, bị gạt bỏ một cách phũ phàng. Anh đã cố gắng biện minh, đã đưa ra những lý lẽ của riêng mình, nhưng Mẹ vợ không hề cho anh một cơ hội để giải thích hay mong bà hiểu. Cảm giác bị dồn vào chân tường, bị tước đoạt quyền kiểm soát cuộc hôn nhân khiến anh gần như phát điên. Một nỗi bất lực lớn dần, nuốt chửng sự giận dữ của anh.
“Mẹ ơi, con chỉ muốn cô ấy hiểu sự tôn trọng là gì thôi mà!” Người chồng thốt ra, giọng nói không còn sự kiên định hay tự phụ, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và một chút oán trách, như một đứa trẻ bị hiểu lầm.
Người chồng vừa dứt lời, một giọng nói lạnh lùng, dứt khoát vang lên từ đầu dây bên kia, cắt phăng mọi hy vọng của anh.
“Đủ rồi, Người chồng!” Mẹ vợ nói, không một chút dao động. “Mọi chuyện đã quá rõ ràng. Không cần phải biện minh thêm nữa.”
Sự lạnh lẽo trong giọng nói của Mẹ vợ khiến Người chồng cứng họng. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, báo hiệu một tai họa sắp ập đến.
“Bà không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào từ anh nữa,” Mẹ vợ tiếp tục, từng chữ như đóng đinh vào tai Người chồng. “Người vợ đã kể cho tôi nghe mọi chuyện. Và tôi cũng đã nhìn thấy những gì con bé phải chịu đựng.”
Người chồng muốn phản đối, muốn hét lên rằng anh không sai, rằng Người vợ đã xúc phạm anh trước. Nhưng anh không thể nói được gì. Mẹ vợ không cho anh một kẽ hở nào để biện minh hay trốn tránh.
“Tôi không muốn Người vợ phải chịu đựng thêm dù chỉ một giây phút nào nữa,” Mẹ vợ tuyên bố. “Tốt nhất là anh nên suy nghĩ nghiêm túc về chuyện ly hôn đi.”
Từng lời của Mẹ vợ như búa bổ vào đầu Người chồng. Ly hôn? Anh chưa bao giờ nghĩ đến từ đó một cách nghiêm túc. Anh chỉ muốn “dạy dỗ” Người vợ, chứ không phải chấm dứt cuộc hôn nhân này.
“Mẹ… Mẹ nói gì vậy? Ly hôn sao?” Người chồng lắp bắp, giọng nói gần như nghẹn lại, sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm.
“Đúng vậy,” Mẹ vợ đáp, giọng điệu kiên quyết hơn bao giờ hết. “Tôi muốn anh về đây, nói chuyện trực tiếp với tôi và Người vợ. Trong vòng ba ngày tới.”
Người chồng không thể tin vào tai mình. Anh đang bị đặt vào một tình thế không thể xoay sở. Áp lực đè nặng lên vai anh, một cảm giác tuyệt vọng vô bờ bến trỗi dậy, nhấn chìm mọi sự ngạo mạn còn sót lại.
“Về đây mà nói chuyện cho rõ ràng, trong vòng 3 ngày tới!” Mẹ vợ gằn giọng, rồi tiếng “tách” vang lên, đầu dây bên kia im bặt.
Người chồng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, tay anh run rẩy. Âm thanh cúp máy vang vọng trong đầu anh, như tiếng sét đánh ngang tai. Mọi thứ trở nên mờ mịt, quay cuồng. Anh cảm thấy bối rối tột độ, không biết phải làm gì, đi đâu. Cú điện thoại này đã giáng một đòn chí mạng vào sự tự mãn của Người chồng, đẩy anh vào một vực sâu của sự lo sợ và bất an.
Người chồng khụy xuống chiếc ghế bành gần đó, tấm lưng đổ sụp, ánh mắt trống rỗng nhìn xuyên qua bức tường trước mặt. Tiếng “tách” cúp máy vẫn như còn văng vẳng bên tai anh, lạnh lẽo và dứt khoát. Căn phòng riêng của hai vợ chồng vốn ấm cúng bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường, như thể có một luồng gió độc đang xua đi hơi ấm còn sót lại.
Trong đầu Người chồng, từng thước phim của cuộc cãi vã ở gian bếp cách đây một tuần tua lại. Anh nhớ như in cái khoảnh khắc Người vợ trừng mắt nhìn anh, gọi anh bằng cái tên “thằng kia” đầy khinh miệt. Cả sự nóng giận bộc phát của mình, những lời nói đuổi Người vợ về nhà mẹ đẻ, tất cả hiện rõ mồn một. Anh chỉ muốn Người vợ sợ hãi, quỳ gối xin lỗi, muốn “dạy dỗ” cô một bài học về sự tôn trọng. Nhưng Người vợ đã lặng lẽ rời đi, không một lời tranh cãi, không một giọt nước mắt. Sự im lặng đến đáng sợ của cô giờ đây quay lại ám ảnh Người chồng.
Người chồng cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Mình đã làm sai thật sao? Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này? Lời tuyên bố ly hôn của Mẹ vợ vang lên như tiếng chuông báo tử, giật phăng đi cái vỏ bọc tự mãn bấy lâu của anh. Anh chỉ muốn dọa dẫm, chứ chưa bao giờ nghĩ mọi thứ sẽ đi xa đến thế. Cảm giác hối hận bắt đầu dâng lên, hòa lẫn với nỗi sợ hãi ngày càng lớn. Một sự ngờ vực khủng khiếp bỗng len lỏi: Liệu mình có quá đáng hay không? Hay đây chỉ là cái cớ để Người vợ và Mẹ vợ vạch ra âm mưu nào đó? Đầu óc Người chồng quay cuồng, một tương lai mờ mịt, đầy bất an hiện ra trước mắt. Anh siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Người chồng đã dành trọn một đêm trằn trọc, những lời của Mẹ vợ vẫn lởn vởn trong đầu. Sáng hôm sau, với đôi mắt thâm quầng và trái tim nặng trĩu, anh tìm đến một người bạn thân nhất của mình. Quán cà phê quen thuộc vắng lặng, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và mùi cà phê thoang thoảng.
Người bạn nhìn Người chồng, ánh mắt đầy lo lắng. “Mày sao thế? Trông mày tàn tạ quá.”
Người chồng thở dài thườn thượt, kể lại mọi chuyện, từ cuộc cãi vã trong gian bếp, lời gọi “thằng kia” của Người vợ, đến quyết định “dạy dỗ” bằng cách đuổi cô về nhà mẹ đẻ, và đỉnh điểm là cuộc gọi định mệnh với Mẹ vợ. Anh nói, giọng vẫn còn chút bào chữa, chút tức tối.
“Tao chỉ muốn cô ấy biết điều, muốn cô ấy tôn trọng tao hơn. Ai đời vợ lại dám gọi chồng bằng ‘thằng kia’? Tao chỉ muốn cô ấy xin lỗi, nhưng cô ấy cứ im lặng, rồi giờ Mẹ vợ còn đòi ly hôn…”
Người bạn im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Khi Người chồng ngừng lại, chờ đợi sự đồng cảm, Người bạn chỉ nhìn thẳng vào mắt anh, không chút do dự.
“Mày làm thế là sai rồi, Người chồng ạ.”
Lời nói của Người bạn như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Người chồng, khiến anh giật mình. “Mày nói gì cơ? Sai ở đâu?”
Người bạn đặt cốc cà phê xuống, giọng điệu kiên định. “Vợ mày chứ có phải trẻ con đâu mà mày đòi dạy dỗ như thế? Mày đuổi cô ấy về nhà mẹ đẻ, đó là một hành động thiếu tôn trọng trầm trọng. Dù cô ấy có sai, có nóng giận, thì cách giải quyết của mày còn tệ hơn.”
Người chồng cảm thấy bị tổn thương, một cảm giác ấm ức dâng lên. “Tao… tao chỉ muốn cô ấy nhận ra lỗi của mình thôi mà. Tao là chồng, tao có quyền…”
“Có quyền gì?” Người bạn cắt ngang, ánh mắt sắc lẹm. “Có quyền sỉ nhục vợ mình trước mặt gia đình cô ấy sao? Mày nghĩ Mẹ vợ sẽ nghĩ gì khi con gái mình bị đối xử như vậy? Đây không phải là dạy dỗ, đây là làm nhục đấy, Người chồng à.”
Người chồng cúi gằm mặt. Anh chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại bị nhìn nhận theo góc độ này. Cái tôi của anh bị đả kích nặng nề, nhưng từng lời của Người bạn lại như những mũi kim châm vào lớp vỏ bọc tự mãn, buộc anh phải đối diện với sự thật. Sự hối hận bắt đầu xâm chiếm, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh nhận ra sự thiếu tôn trọng của chính mình, sự nông nổi trong cách hành xử, và cái giá phải trả giờ đây quá đắt. Anh siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn. Không phải nghi ngờ nữa, anh đã sai thật rồi.
Những lời của Người bạn cứ văng vẳng trong đầu Người chồng suốt nhiều đêm. Anh nằm trằn trọc trong Căn phòng riêng của hai vợ chồng, không tài nào chợp mắt. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lạnh lẽo trên tường. Anh tự dằn vặt mình, từng lời của Người bạn như những nhát dao xoáy sâu vào sự tự mãn trước đây. Anh đã sai thật rồi, sai một cách ngu ngốc và tàn nhẫn.
Sau vài đêm trằn trọc như thế, Người chồng biết mình không thể cứ ngồi yên chờ đợi. Sự hối hận và nỗi sợ mất đi Người vợ đã thôi thúc anh phải hành động. Một buổi sáng sớm, khi thành phố còn chìm trong màn sương mỏng, Người chồng lặng lẽ bước ra khỏi nhà.
Anh ghé vào một tiệm hoa ven đường, cẩn thận chọn một bó hồng nhung đỏ thắm, màu của sự hối lỗi và tình yêu. Kế đó, anh tìm đến một cửa hàng quà tặng, mua một hộp quà nhỏ, bên trong là một chiếc khăn lụa mềm mại. Mỗi hành động đều mang theo một chút run rẩy, một chút hy vọng mong manh. Anh nhìn bó hoa và hộp quà trong tay, tự nhủ: “Mình phải đi, phải xin lỗi cô ấy và mẹ vợ.”
Con đường đến Nhà mẹ đẻ của người vợ dường như dài hơn mọi khi. Tay Người chồng siết chặt vô lăng, lòng anh nặng trĩu những suy nghĩ hỗn độn. Anh lo lắng không biết mình sẽ đối mặt với điều gì, liệu Mẹ vợ có chấp nhận lời xin lỗi của anh, liệu Người vợ có còn muốn nhìn mặt anh nữa hay không. Nhưng trên tất cả, có một tia hy vọng yếu ớt rằng mọi thứ vẫn có thể cứu vãn được. Anh hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi nghi ngờ. Dù khó khăn đến đâu, Người chồng cũng phải đối mặt. Anh đã đến trước cổng Nhà mẹ đẻ của người vợ.
`Người chồng` đứng trước cổng `Nhà mẹ đẻ của người vợ`, tay anh run rẩy đưa lên gõ nhẹ ba tiếng vào cánh cửa gỗ cũ kỹ. Tiếng gõ cửa nghe nặng nề và lạc lõng trong không gian yên tĩnh buổi sớm. Anh nín thở chờ đợi, mỗi giây trôi qua đều dài như vô tận, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cả bó hoa hồng nhung đỏ thắm và hộp quà trên tay anh dường như cũng nặng thêm, thấm đẫm mồ hôi.
Cánh cửa từ từ mở ra. `Mẹ vợ` hiện ra trước mắt `Người chồng`. Ánh mắt bà lạnh như băng, không một chút biểu cảm, cũng chẳng có vẻ ngạc nhiên hay chào đón. Bà nhìn thẳng vào anh, sâu thẳm trong đôi mắt ấy là sự xa cách và khinh miệt không che giấu. `Người chồng` cảm thấy cả người mình khẽ rùng mình, nỗi sợ hãi len lỏi qua từng thớ thịt. Anh cố nuốt khan, giữ cho khuôn mặt mình bình tĩnh nhất có thể, dù hai đầu gối đang muốn khuỵu xuống. Anh khẽ đưa bó hoa về phía bà, môi mấp máy.
“Mẹ…”
Giọng `Mẹ vợ` cắt ngang, lạnh lùng và dứt khoát, vang lên như một lưỡi dao sắc bén giữa không khí: “Cậu đến đây làm gì?”
`Người chồng` khẽ nuốt khan, cố gắng tìm lời. “Con… con đến để đón vợ về, mẹ ạ.”
Ngay khi `Người chồng` vừa dứt lời, từ phía sau tấm lưng của `Mẹ vợ`, một bóng người từ từ bước ra. Đó là `Người vợ`. Cô đứng ngay sau mẹ mình, mái tóc dài buông xõa che đi một phần khuôn mặt gầy guộc. Cả người cô dường như còn mảnh mai hơn trước. Khi cô ngẩng đầu lên, đôi mắt cô chạm vào ánh mắt cầu khẩn, xen lẫn hy vọng của `Người chồng`.
Không một chút ấm áp. Không hề có sự tha thứ. Chỉ là một khoảng không vô tận của sự xa lạ và băng giá. Đôi mắt ấy nhìn anh như nhìn một người xa lạ, một vật thể vô tri, không chút tình cảm. `Người vợ` không hề tiến lại gần, cũng không nói một lời nào. Cô chỉ đứng đó, giữ khoảng cách, nhìn anh với ánh mắt vô cảm đến rợn người.
`Người chồng` cảm thấy một nhát dao vô hình đâm thẳng vào tim mình. Anh muốn chạy đến ôm lấy cô, muốn giải thích tất cả, muốn van xin sự tha thứ. Nhưng cơ thể anh như bị đóng băng trước cái nhìn ấy. Cái nhìn không một chút cảm xúc ấy, còn đau đớn hơn vạn lời trách móc hay những giọt nước mắt. Anh chết lặng, nhận ra rằng ánh mắt lạnh lùng của cô ấy đã nói lên tất cả: anh đã đánh mất cô thật rồi, một cách đau đớn và không thể cứu vãn.
`Người chồng` vẫn còn chết lặng trước cái nhìn băng giá ấy, nhưng rồi, một dòng điện chạy qua, như nhắc nhở anh về mục đích đến đây. Anh chậm rãi cúi xuống, đặt bó hoa và túi quà nhỏ xuống nền gạch lạnh lẽo. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu khẩn không dám đối diện trực tiếp với `Người vợ`, mà chuyển sang `Mẹ vợ`, rồi lại liếc vội về phía cô. Hít một hơi thật sâu, `Người chồng` bắt đầu nói, giọng anh lạc đi và run rẩy.
“Anh… anh xin lỗi, thật lòng xin lỗi em và mẹ.” `Người chồng` cố gắng giữ cho giọng mình không vỡ òa, nhưng sự hối hận và tủi nhục đã làm nó trở nên yếu ớt. “Anh đã sai rồi. Anh đã quá nóng nảy, quá thiếu suy nghĩ khi đuổi em đi. Anh… anh không nên nói những lời như vậy.”
Anh nhìn `Người vợ`, muốn chạm vào cô, nhưng lại sợ hãi. “Lỗi là ở anh. Anh đã không tôn trọng em, đã không hiểu cho em. Xin em, xin mẹ… hãy tha thứ cho anh.” Những lời này, thoát ra từ đáy lòng, chất chứa sự day dứt của một tuần cô đơn lạnh lẽo, của nỗi sợ hãi mất đi tất cả. Anh ngước nhìn hai người phụ nữ đang đứng trước mặt, cầu xin một tia hy vọng, một ánh mắt bớt lạnh giá.
`Người chồng` vừa dứt lời, cúi đầu cầu xin, nhưng không có một tia hy vọng nào xuất hiện trong ánh mắt của `Người vợ` hay `Mẹ vợ`. `Mẹ vợ` không hề liếc nhìn bó hoa hay túi quà đang nằm dưới đất. Bà chỉ nhìn thẳng vào `Người chồng`, ánh mắt kiên quyết như một tảng đá.
“Cậu tưởng một bó hoa và vài lời xin lỗi sáo rỗng là đủ để xóa bỏ tất cả sao?” `Mẹ vợ` cất giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc, khiến `Người chồng` rùng mình. Bà bước một bước nhỏ về phía trước, ánh mắt găm chặt vào anh. “Những gì con gái tôi phải chịu đựng suốt thời gian qua, không phải chỉ là lời nói hay sự nóng nảy nhất thời. Đó là cả một sự thiếu tôn trọng, sự xem thường chồng chất.”
`Người chồng` ngẩng đầu lên, định nói điều gì đó, nhưng `Mẹ vợ` không cho anh cơ hội. “Cậu đuổi con bé về nhà tôi, với ý định ‘dạy dỗ’ nó? Cậu nghĩ con gái tôi là con vật nuôi trong nhà cậu sao mà cậu muốn đuổi đi thì đuổi, muốn gọi về thì gọi?” Giọng bà dần cao hơn, nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát đáng sợ. “Con bé đã chịu đựng đủ rồi, quá đủ rồi. Nó đã không khóc, không cãi vã khi cậu sỉ nhục nó, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không đau đớn.”
Bà khẽ lắc đầu, cái nhìn kiên quyết không hề suy suyển. “Quyết định ly hôn đã được đưa ra, và nó là cuối cùng. Tôi đã nói với cậu rồi, tôi nhận lại con gái tôi. Cậu không xứng đáng.” `Mẹ vợ` dừng lại, lấy một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào `Người chồng`, ánh mắt lạnh như băng. “Lời xin lỗi của cậu không đủ để xóa đi những gì con gái tôi đã trải qua.”
Người chồng vẫn quỳ gối, đôi mắt cầu xin vô vọng chuyển sang nhìn `Người vợ`, như thể tìm kiếm chút lòng trắc ẩn cuối cùng. Nhưng `Người vợ` chỉ đứng đó, bất động, một bức tượng sống không chút biểu cảm. Sau những lời của `Mẹ vợ`, một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Lần đầu tiên, `Người vợ` cất tiếng. Giọng cô lạnh lùng, dứt khoát, không một chút run rẩy hay cảm xúc nào, như một thanh kiếm sắc bén.
“Anh về đi, `Người chồng`.” Cô nói, không nhìn thẳng vào mắt anh mà nhìn vào một điểm vô định qua vai anh.
`Người chồng` ngẩng phắt dậy, vẻ mặt bàng hoàng. “Em… em nói gì vậy? Em à, anh… anh biết lỗi rồi mà.” Anh cố gắng níu kéo, đôi tay run rẩy, muốn chạm vào cô.
`Người vợ` khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu nhẹ nhưng mang theo sự kiên quyết tột cùng. “Tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Thật sự rất kỹ.” Cô dừng lại, ánh mắt cuối cùng cũng chạm vào anh, nhưng không phải là ánh mắt của tình yêu, mà là của sự mệt mỏi và quyết định không thể lay chuyển. “Tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ này nữa.”
Cả người `Người chồng` run lên. Anh cố gắng nói, nhưng cổ họng nghẹn ứ. “Không… không thể nào… Em… em làm ơn…”
`Người vợ` tiếp lời, giọng đều đều, không một gợn sóng cảm xúc nào, như đang đọc một bản án. “Tôi cảm thấy mình không còn được tôn trọng nữa. Sự khinh thường của anh, nó đã giết chết mọi thứ.” Một giọt nước mắt vô hình lăn dài trên má anh, nhưng cô không hề thấy, hoặc cố tình không thấy. “Và tình yêu… nó đã cạn rồi. Thật sự cạn rồi.”
`Người chồng` sụp đổ hoàn toàn. Gương mặt anh trắng bệch, đôi mắt dại đi. Anh nhìn `Người vợ`, như thể cô là một người hoàn toàn xa lạ. Anh không thể tin nổi những lời mình vừa nghe.
`Người vợ` hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào anh, dứt khoát như chặt đứt mọi sợi dây cuối cùng. “Chúng ta ly hôn đi, `Người chồng`. Em không muốn tiếp tục nữa.”
Những lời nói đó như một nhát dao chí mạng, đâm xuyên qua trái tim `Người chồng`. Anh gục xuống sàn nhà, cơ thể co rúm lại trong sự suy sụp cùng cực. Không còn nước mắt, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau tột cùng. `Mẹ vợ` chỉ đứng đó, nhìn cảnh tượng, ánh mắt không chút động lòng.
`Người chồng` gục xuống sàn nhà, nhưng nỗi tuyệt vọng cùng cực khiến anh lại gắng gượng. Anh từ từ nhổm dậy, quỳ phục dưới chân `Người vợ` và `Mẹ vợ`, gương mặt bệt đi vì sốc và đau đớn. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má hốc hác, nhòe đi tầm nhìn của anh. Cả người anh run rẩy, những lời nói nghẹn ngào bật ra từ cổ họng khô khốc.
“Làm ơn… xin `Người vợ`… xin mẹ vợ… hãy cho con… cho con một cơ hội cuối cùng để sửa chữa lỗi lầm,” `Người chồng` thốt lên, giọng đứt quãng vì những tiếng nấc. Anh cố gắng với tay, muốn chạm vào ống quần `Người vợ` nhưng lại sợ hãi rụt về. “Con hứa sẽ thay đổi. Con sẽ không bao giờ… không bao giờ làm `Người vợ` phải đau khổ nữa. Con sẽ trân trọng `Người vợ` hơn bất cứ thứ gì trên đời.”
Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn `Người vợ` một cách thảm thiết, cầu xin, như một con thú bị thương đang tìm kiếm sự sống. “Làm ơn, xin em cho anh một cơ hội nữa thôi mà! Anh không thể sống thiếu em… `Người vợ` à!”
Cảnh tượng bi thảm đến mức nghẹt thở. `Người chồng` quỳ dưới chân hai người phụ nữ, đổ vỡ hoàn toàn, nước mắt lã chã rơi như một đứa trẻ lạc mất mẹ. Anh gục đầu xuống sàn nhà lạnh lẽo, những tiếng nấc uất nghẹn xé tan không khí im lặng nặng nề. Anh chỉ muốn mọi thứ quay trở lại như xưa, chỉ muốn `Người vợ` mỉm cười và cho anh thêm một cơ hội. Nhưng cả `Người vợ` và `Mẹ vợ` vẫn đứng đó, như hai bức tượng được chạm khắc từ băng đá, không chút lay động, không một lời đáp lại. Sự im lặng của họ còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Sự im lặng của họ còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời trách móc nào. Đôi vai `Người chồng` run lên bần bật, anh vẫn gục đầu xuống sàn nhà lạnh lẽo, những tiếng nấc uất nghẹn xé tan không khí. Anh chỉ muốn mọi thứ quay trở lại như xưa, chỉ muốn `Người vợ` mỉm cười và cho anh thêm một cơ hội.
`Mẹ vợ` nhìn xuống, ánh mắt bà không hề dao động, không một chút thương cảm. Giọng bà cất lên, lạnh lùng và dứt khoát như án tử.
“Cậu nghe đây, `Người chồng`,” bà nói, từng lời như cứa vào tim anh. “Mọi chuyện đã quá muộn để cứu vãn rồi. Con gái tôi không còn là món đồ để cậu muốn giữ thì giữ, muốn vứt thì vứt nữa.”
`Người chồng` ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu xin, nhưng chỉ nhận lại sự kiên quyết tột độ từ `Mẹ vợ`.
“Tôi đã nói rồi. Con gái tôi đã về đây, tôi sẽ nhận lại nó. Cậu không cần phải bận tâm nữa.” `Mẹ vợ` tiếp tục, ngữ điệu không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. “Cậu hãy chấp nhận sự thật đi. Mọi thứ đã đi quá xa rồi.”
`Người chồng` há miệng muốn nói, nhưng không từ nào bật ra. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực, bóp nghẹt hơi thở. Anh ngước nhìn `Người vợ`, cố tìm kiếm dù chỉ một tia hy vọng cuối cùng, nhưng `Người vợ` vẫn đứng đó, gương mặt trống rỗng, ánh mắt vô hồn. Anh biết, tất cả đã chấm hết.
“Tôi yêu cầu cậu,” `Mẹ vợ` nhấn mạnh, lời nói như nhát dao cuối cùng. “Hãy hoàn tất thủ tục ly hôn một cách êm đẹp. Đừng làm mọi chuyện thêm rắc rối nữa.”
Thế giới xung quanh `Người chồng` như sụp đổ. Mọi hy vọng, dù chỉ là mong manh nhất, cũng tan biến như sương khói. Anh gục đầu xuống, sự yếu ớt và tuyệt vọng xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Anh không còn sức để khóc, không còn nước mắt để rơi.
`Mẹ vợ` thở dài một tiếng, không còn kiên nhẫn. Bà quay người, đẩy nhẹ `Người vợ` về phía sau như ngụ ý kết thúc cuộc nói chuyện này.
“Mọi chuyện đã quá giới hạn rồi, cậu về đi.”
`Người chồng` vẫn gục đầu thêm một lát, những lời lẽ sắt đá của `Mẹ vợ` còn văng vẳng bên tai, đâm sâu vào từng thớ thịt. Anh từ từ nhấc mình đứng dậy, cơ thể nặng trĩu như đeo chì. Bó hoa hồng và hộp quà vẫn nằm đó, vô tri trên sàn nhà lạnh lẽo, như một lời chế giễu cho sự mù quáng và hy vọng hão huyền của anh.
Anh quay lưng, không nhìn `Người vợ` hay `Mẹ vợ` một lần nào nữa. Bước chân anh nặng nề, thất thểu hướng ra phía cửa. Mỗi bước đi là một vết cứa vào tâm can, đẩy anh ra xa khỏi nơi từng là tổ ấm, khỏi gia đình anh. Bóng lưng anh hiện lên cô độc, yếu ớt giữa không gian trống rỗng.
Cảm giác hối hận tột cùng dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh hối hận vì những lời nói cay nghiệt, hối hận vì sự thiếu tôn trọng, hối hận vì đã đẩy cô đi. Sự mất mát lớn lao bao trùm lấy anh, khiến anh chao đảo như đứng trên bờ vực. Anh đưa mắt nhìn lại ngôi nhà, nơi từng rộn rã tiếng cười, nơi từng chất chứa yêu thương, giờ chỉ còn là một đống đổ nát của ký ức. Anh cảm thấy như cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Anh khẽ đẩy cánh cửa, bước ra ngoài, để lại sau lưng một cuộc đời đã vỡ tan.
`Người chồng` bước ra ngoài, cánh cửa khép lại sau lưng anh bằng một âm thanh khô khốc, lạnh lẽo như chính tâm hồn anh lúc này. Con đường về nhà dài thăm thẳm, mỗi ngọn đèn đường đều hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, méo mó, chiếu rọi lên gương mặt thất thần của anh. Chiếc xe lầm lũi lăn bánh, kéo theo một khối đá nặng nề trong lồng ngực. Anh về đến ngôi nhà từng là tổ ấm, nơi những tiếng cười và lời yêu thương đã từng vang vọng, giờ đây chỉ còn là một khối kiến trúc im lìm, u ám.
Anh mở cửa bước vào, cảm giác lạnh lẽo lập tức xâm chiếm. Không có ánh đèn nào bật sáng chào đón, không có mùi thức ăn thoang thoảng từ `Gian bếp`, và cũng không có bóng dáng quen thuộc nào đợi anh. Căn nhà rộng lớn bỗng trở nên mênh mông, trống trải đến đáng sợ. `Người chồng` lê bước vào `Căn phòng riêng của hai vợ chồng`. Chiếc giường vẫn gọn gàng, chăn gối được gấp ngăn nắp như `Người vợ` đã làm mỗi sáng. Nhưng chính sự ngăn nắp đến vô hồn ấy lại càng khắc sâu sự vắng mặt của cô. Anh nhớ lại đêm cô lặng lẽ ra đi. Khi ấy, căn phòng cũng lạnh, nhưng anh đã tự huyễn hoặc rằng đó chỉ là sự tạm thời, rằng cô sẽ trở về, sẽ xin lỗi, sẽ chấp nhận sự ‘dạy dỗ’ của anh.
Nhưng lần này, sự trống rỗng còn lớn hơn gấp bội. Nó không chỉ là sự vắng mặt thể xác, mà là sự biến mất hoàn toàn của hy vọng, của tình yêu, của một phần cuộc đời anh. Anh đứng lặng giữa căn phòng, đôi mắt vô hồn quét qua từng ngóc ngách, tìm kiếm một dấu vết, một hơi ấm nào đó của cô, nhưng vô vọng. “Thằng kia.” Lời gọi đầy khinh miệt của `Người vợ` bỗng vang vọng trong tâm trí anh. Anh đã từng cảm thấy bị xúc phạm, bị thiếu tôn trọng. Anh đã nổi giận, đã đuổi cô đi, tin rằng mình đang ‘dạy dỗ’ cô, buộc cô phải hiểu giá trị của sự tôn trọng. Giờ đây, anh chợt nhận ra, ‘dạy lại vợ’ cuối cùng lại là ‘đánh mất vợ’. Một sự tráo đổi nghiệt ngã mà chính anh đã tự tay thực hiện. Anh đã đánh mất tất cả, chỉ vì một phút nông nổi, vì sự kiêu ngạo mù quáng của một người đàn ông lầm tưởng mình có quyền định đoạt số phận người khác.
`Người chồng` ngã vật xuống chiếc ghế sofa lạnh ngắt, cơ thể rã rời. Đêm tối bao trùm lấy anh, mang theo cả sự cô độc và hối hận tột cùng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh `Người vợ` lặng lẽ rời đi, không cãi vã, không khóc lóc – một sự im lặng đáng sợ hơn mọi lời buộc tội. Anh đã chờ đợi sự xin lỗi, chờ đợi cô quay về, nhưng tất cả những gì anh nhận được là một lời tuyên bố lạnh lùng từ `Mẹ vợ`: “Chúng tôi đã nhận lại con gái, và anh, hãy ly hôn đi.” Câu nói đó như một bản án chung thân, kết thúc tất cả.
Giữa bóng đêm đặc quánh, `Người chồng` cảm thấy mình chỉ còn là một cái vỏ rỗng. Cuộc sống mà anh từng kiêu hãnh vun đắp, giờ đây tan vỡ vụn vặt, chẳng còn gì để nắm giữ. Anh phải đối mặt với một tương lai cô độc, một cuộc đời không có `Người vợ`, không có tiếng cười, không có mái ấm. Kết cục này, không ai khác, chính anh đã tạo ra. Anh đã gieo nhân, và giờ phải gặt quả đắng. Cảm giác chua chát và day dứt xâm chiếm từng tế bào. Anh nhận ra rằng, dù có tiền bạc, có địa vị, nhưng khi đánh mất đi tình yêu và sự tôn trọng, tất cả những thứ vật chất đó đều trở nên vô nghĩa. Bài học về sự khiêm nhường, về giá trị của người bạn đời, anh đã phải trả bằng cái giá quá đắt. Anh nằm đó, lặng im, mặc cho những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa tan vào bóng tối, mang theo những mảnh vụn của một tình yêu đã chết và một cuộc đời đã vỡ tan. Bóng đêm cuối cùng cũng dần nhường chỗ cho ánh bình minh mờ nhạt, nhưng đối với `Người chồng`, đó là một khởi đầu mới đầy ảm đạm, một khởi đầu của sự sám hối và chấp nhận. Anh đã mất tất cả. Và anh đã học được bài học cuối cùng.

