Biết mình bệ::nh nặng khó qua khỏi, anh rể gọi tôi vào muốn ‘gửi tôi 3 tỷ’ nhưng bắt tôi thề đ::ộc không được nói cho chị gái biết và sự thật rù//ng m//ình phía sau…
Vì thương chị, tôi si//nh ra á//c cảm với anh rể. Mỗi lần sang chơi, thấy anh Tùng cặm cụi sửa cái quạt hỏng thay vì mua mới, hay mặc chiếc áo sơ mi sờn cổ, tôi lại bĩu môi thầm nghĩ: “Giàu mà ki//ết x//ác, làm kh//ổ vợ con”. Tôi thương chị gái thanh xuân mòn mỏi bên người chồng không biết điều, nên ra sức bênh vực chị, thậm chí có lần còn bóng gió mỉ/a m/ai anh ngay trong bữa cơm. Anh Tùng chỉ cười trừ, gắp thức ăn cho con, không giải thích nửa lời.
Biến cố ập đến khi anh Tùng phát hiện UT g//an giai đoạn cuối. Tin d//ữ như s//ét đ///ánh ngang tai. Bác sĩ lắc đầu, nói thời gian của anh chỉ còn tính bằng tháng. Căn nhà vốn đã không mấy ấm áp nay càng trở nên u ám. Anh Tùng sụt cân nhanh chóng, da vàng vọt, người chỉ còn d//a bọc xư//ơng. Nhưng điều làm tôi ái ngại nhất không phải là b//ệnh tình của anh, mà là thái độ của chị gái.
Thay vì túc trực chăm sóc chồng những ngày cuối đời, chị Lan lại sốt sắng chuyện… tài sản. Chị lén lút lục lọi tủ hồ sơ, tr/a h/ỏi mật khẩu ngân hàng, thậm chí còn than vãn với tôi: “Lão ấy sắp đi rồi mà vẫn giấu tiền như m/èo giấu c*t. Chị sợ lão có quỹ đ/en quỹ đỏ cho g//ái, hoặc ch//ế//t mang theo thì mẹ con chị sống bằng gì?”.
Tôi rùng mình. Dù không ưa anh rể, nhưng nhìn người đàn ông đang th//oi th//óp trên giư//ờng bệ//nh mà vợ lại chỉ chăm chăm hỏi tiền, tôi thấy xót xa thay. Tôi khuyên chị nên tém lại, chăm lo cho anh đi đã, nhưng chị gạt phăng: “Mày chưa có chồng mày không hiểu, tiền mới là thứ bảo đảm, tình nghĩa giờ này mài ra ăn được à?”. Một tuần trước, tôi ghé thăm anh. Hôm đó chị Lan đi siêu thị (nhưng tôi thừa biết chị đi gặp hội bạn buôn đất để dò hỏi tin tức đầu tư gì đó). Căn phòng nồng mùi th//uốc s/át tr/ùng chỉ còn hai anh em.
Anh Tùng khó nhọc vẫy tay gọi tôi lại gần. Hơi thở anh đứt quãng, đôi mắt sâu hoắm nhìn tôi đầy khắc khoải. “Dì Út… dì đóng cửa lại giúp anh,” giọng anh thều thào. Tôi làm theo, kéo ghế ngồi sát bên giường. Anh run run luồn tay xuống dưới gối, lôi ra một cuốn sổ tiết kiệm và một tờ giấy ủy quyền đã có chữ ký công chứng. “Chắc anh không qua khỏi đợt này. Anh nhờ dì Út một việc… sống để bụng, ch///ết mang theo,” anh ngừng một chút để lấy hơi, rồi nói tiếp, “Dì giữ giúp anh 3 tỷ này nhé”..
…Tôi giật mình, suýt bật dậy.
— Anh… anh nói gì vậy? Sao lại đưa em? Chị Lan biết chưa?
Anh Tùng lắc đầu rất khẽ, ánh mắt thoáng qua một nỗi đau khó tả:
— Đừng nói cho Lan biết. Dì phải thề với anh…
Dì Út nhìn anh rể, ánh mắt không giấu nổi sự bàng hoàng. Cuốn sổ tiết kiệm màu xanh thẫm và tờ ủy quyền với dấu mộc công chứng nằm chễm chệ trên tay, như một gánh nặng vô hình. Ba tỷ đồng – một con số khổng lồ, và lời thỉnh cầu kỳ quái này. Dì Út nuốt khan, cố trấn tĩnh.
— Thề? Anh Tùng… anh nói vậy là sao? Tại sao lại phải giấu chị Lan? Anh đang… đùa em à?
Anh Tùng ho sù sụ, cả người run lên bần bật. Anh cố gắng với lấy tay Dì Út, siết chặt. Bàn tay anh lạnh toát và gầy gò đến đáng sợ.
— Anh không đùa… Dì Út… anh nói thật lòng. Dì Út phải thề với anh, không được nói cho Lan biết. Dù có chuyện gì xảy ra… dì cũng không được nói.
Dì Út rụt tay lại, nhìn chằm chằm vào cuốn sổ và tờ giấy. Trong đầu Dì Út, những mảnh ghép rời rạc về thái độ của chị gái đối với tiền bạc, về sự thờ ơ của chị Lan khi chồng đang cận kề cái chết, bắt đầu chập chờn liên kết. Liệu có phải anh Tùng đã nhìn thấu điều gì? Nhưng sao lại là mình? Một người anh rể từng bị Dì Út ghét bỏ, từng bị mỉa mai, giờ lại đặt niềm tin vào Dì Út đến vậy?
— Anh Tùng… anh định làm gì với số tiền này? Sao anh không… tự giữ? — Dì Út hỏi, giọng đầy hoài nghi.
Anh Tùng đưa ánh mắt tuyệt vọng nhìn Dì Út. Trong đôi mắt sâu hoắm vì bệnh tật ấy, Dì Út thấy một nỗi sợ hãi tột cùng, một sự bất lực đến đau lòng.
— Anh không thể… Dì Út, anh biết dì Út không ưa anh. Anh biết dì Út luôn nghĩ anh hà tiện, keo kiệt. Nhưng lúc này… lúc này anh chỉ tin được dì Út mà thôi…
Mỗi lời anh Tùng nói ra đều khó nhọc, đứt quãng, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm. Dì Út nhìn cuốn sổ tiết kiệm, rồi lại nhìn khuôn mặt vàng vọt của anh rể. Dì Út cảm thấy bối rối hơn bao giờ hết. Sự ác cảm cũ kỹ bỗng chốc trở nên yếu ớt trước lời nài nỉ tuyệt vọng của người đàn ông đang thoi thóp trên giường bệnh. Dì Út chợt nhận ra, đây không phải là một trò đùa, cũng không phải là sự tùy tiện. Đây là một lời cầu xin, một gánh nặng mà anh Tùng đang cố gắng trút bỏ trước khi rời xa cõi đời.
Dì Út nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tiết kiệm và tờ ủy quyền trên tay, rồi lại ngước nhìn đôi mắt sâu hoắm, van lơn của anh Tùng. Trái tim Dì Út nặng trĩu. Lời cầu xin của người đàn ông đang đối mặt với cái chết, sự bất lực tột cùng trong ánh mắt ấy đã đập tan mọi ác cảm cũ kỹ. Dì Út biết mình không thể từ chối, không thể làm ngơ trước một lời phó thác sinh tử như vậy. Dù còn vô vàn câu hỏi, dù nỗi sợ hãi về bí mật khổng lồ này đang bóp nghẹt Dì Út, nhưng nhìn anh Tùng, Dì Út không còn lựa chọn nào khác.
“Em… em hứa.” Dì Út nói khẽ, giọng khô khốc. Dì Út chậm rãi gật đầu, một cái gật đầu nặng nề, như thể đang gánh trên vai cả một tảng đá.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực gầy gò của anh Tùng. Nét căng thẳng trên khuôn mặt vàng vọt của anh giãn ra đôi chút. Anh khẽ động đậy, đưa bàn tay lạnh ngắt, run rẩy nắm lấy tay Dì Út. Bàn tay anh lạnh buốt như băng, nhưng lại siết chặt một cách đầy tin tưởng, như một lời cảm ơn không nói thành lời. Dì Út cảm nhận được sự tín nhiệm tuyệt đối ấy, cảm thấy một gánh nặng vô hình nhưng thiêng liêng đè lên vai. Bí mật 3 tỷ đồng, giờ đây đã trở thành một phần của Dì Út.
Anh Tùng khẽ hắng giọng, cố nén cơn ho đang chực trào. Hơi thở của anh trở nên nặng nhọc hơn, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn vào Dì Út. Anh chậm rãi bắt đầu, giọng nói yếu ớt, đứt quãng nhưng chứa đựng biết bao nỗi niềm.
“Số tiền này… là tất cả những gì anh có, Dì Út à.” Anh Tùng nói, bàn tay gầy guộc vẫn siết chặt tay Dì Út. “Không phải tự nhiên mà anh có nó. Em biết không… từ cái ngày bác sĩ báo bệnh của anh, anh đã giấu, không dám nói với chị Lan.”
Dì Út nhíu mày, lặng lẽ lắng nghe. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Dì Út khi anh Tùng bắt đầu hé lộ từng mảng sự thật.
“Anh biết chị Lan yêu tiền hơn tất cả, nên anh sợ… sợ chị ấy sẽ vì tiền mà… bỏ rơi các con.” Anh Tùng nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. “Ba tỷ đồng này… là tiền anh tích góp bấy lâu nay. Từ những lúc anh phải làm thêm ca đêm không ngừng nghỉ, chạy đủ thứ việc để kiếm thêm. Mỗi đồng tiền kiếm được, anh đều bỏ vào sổ tiết kiệm. Từ chối mọi bữa ăn ngon, không mua sắm quần áo mới, không chi tiêu cá nhân xa xỉ… Tất cả, tất cả đều là để dành dụm cho một ngày mai không có anh, cho các con anh có một tương lai tốt đẹp hơn.”
Giọng anh Tùng càng lúc càng nghẹn lại, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Dì Út cảm nhận rõ sự run rẩy trong bàn tay anh. Một sự thật đau lòng được bày ra trước mắt Dì Út, không phải là sự keo kiệt hay tính toán, mà là một tình yêu thương vô bờ bến và sự hy sinh tột cùng của một người cha đang cận kề cái chết. Anh Tùng nén một hơi thật sâu, cố gắng nói tiếp.
“Đây là tất cả những gì anh có… cho con…” Giọng anh lạc đi, tiếng nói hòa lẫn vào tiếng nấc nghẹn. “Anh chỉ muốn các con có một cuộc sống ổn định, không phải chịu khổ sau khi anh mất.”
Dì Út nhìn anh Tùng, trái tim Dì Út như bị bóp chặt. Hình ảnh một người đàn ông cả đời lao động, chắt chiu từng đồng, chỉ để lo cho con, hiện rõ mồn một. Mọi ác cảm trước đây về anh Tùng trong Dì Út gần như tan biến. Dì Út nhận ra, đằng sau vẻ ngoài khắc khổ và sự lạnh nhạt mà Dì Út từng nghĩ, là một trái tim yêu thương con vô điều kiện. Gánh nặng bí mật Dì Út đang mang trên vai bỗng trở nên thiêng liêng và ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Dì Út chết lặng, những lời anh Tùng thốt ra như sét đánh ngang tai, xé tan mọi suy nghĩ sai lầm bấy lâu nay của Dì Út. Vậy ra, số tiền ba tỷ không phải để anh ta “gái gú”, không phải để giữ riêng cho mình, mà là dành trọn vẹn cho tương lai của các con. Dì Út ngước nhìn người anh rể đang hấp hối, ánh mắt Dì Út đầy sự bàng hoàng và một nỗi đau thắt lại trong lòng.
Anh Tùng nhìn sâu vào mắt Dì Út, giọng nói yếu ớt lại vang lên, nhấn mạnh từng lời: “Ba tỷ đồng này… anh muốn em giữ hộ. Em hãy dùng nó để lo cho các con anh sau này, cho chúng ăn học đến nơi đến chốn, đảm bảo cuộc sống sinh hoạt cho chúng… Anh biết, một khi anh không còn nữa… Lan sẽ không làm điều đó.”
Câu nói cuối cùng của anh Tùng như một vết dao cứa vào lòng Dì Út. Nỗi đau đớn tột cùng hiện rõ trên gương mặt hốc hác của người đàn ông đang cận kề cái chết. Anh Tùng, một người cha, một người chồng, đang phải chịu đựng căn bệnh quái ác, nhưng điều anh lo sợ nhất lại là tương lai của những đứa con mình sẽ phải đối mặt với sự vô tâm của chính mẹ ruột chúng.
Dì Út cảm thấy cổ họng mình khô khốc, không nói nên lời. Anh Tùng đang đặt trọn vẹn niềm tin và hy vọng cuối cùng của anh vào Dì Út. Gánh nặng này, Dì Út biết, không chỉ là trách nhiệm với số tiền, mà còn là trách nhiệm với lời hứa của một người cha dành cho con cái, trách nhiệm với tình yêu thương vô bờ bến mà anh Tùng đã dành cả đời để vun đắp. Dì Út thầm nghĩ, giờ đây, Dì Út không còn là người ngoài cuộc, mà đã trở thành một phần trong bi kịch đau lòng này. Dì Út phải bảo vệ tương lai của các cháu, bằng mọi giá.
Anh Tùng nhìn thấy sự kiên định trong đôi mắt Dì Út, anh thở dài một hơi yếu ớt rồi tiếp tục, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần như sợ ai đó nghe thấy. “Em còn nhớ… cái lần Lan đòi bán mảnh đất hương hỏa ở quê không? Mảnh đất ông bà để lại, nơi thờ cúng tổ tiên. Cô ấy nói là để đầu tư vào một dự án ‘lợi nhuận khủng’ do hội bạn buôn đất của cô ấy giới thiệu.”
Dì Út giật mình. Cô nhớ mang máng chuyện đó, nhưng lúc ấy cô chỉ nghĩ là chị Lan muốn làm ăn lớn, chứ không hề biết sâu xa như thế.
“Anh đã cản, đã van xin thế nào cô ấy cũng không nghe,” Anh Tùng nói tiếp, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. “Cô ấy chỉ nhìn thấy tiền, chỉ nhìn thấy lợi nhuận trước mắt, không hề nghĩ đến các con sẽ về đâu nếu lỡ thất bại. Rồi còn những lần cô ấy vung tiền mua sắm không tiếc tay, những chiếc túi hiệu, những bộ quần áo đắt đỏ… Trong khi anh thì nai lưng ra làm, chắt bóp từng đồng để lo cho gia đình, cho tương lai của bọn trẻ.”
Lời nói của Anh Tùng như mũi kim châm vào lòng Dì Út. Bao nhiêu ký ức về chị Lan chợt ùa về, những lần chị khoe khoang đồ hiệu, những câu chuyện về các khoản đầu tư “triệu đô” mà Dì Út từng nghĩ là thành công. Giờ đây, mọi thứ hiện ra dưới một góc nhìn hoàn toàn khác. Dì Út cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Vậy ra, tất cả những gì anh Tùng nói là sự thật, một sự thật kinh hoàng về người chị ruột của mình. Dì Út bắt đầu hiểu, tại sao Anh Tùng lại lo lắng đến vậy, tại sao anh lại đặt niềm tin cuối cùng vào cô, chứ không phải vợ mình. Sự ác cảm của Dì Út đối với Anh Tùng trước đây hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự thương xót vô hạn và một nỗi phẫn nộ âm ỉ đang lớn dần lên trong lòng cô dành cho Chị Lan. Cô nhìn Anh Tùng, trong ánh mắt tràn ngập sự cảm thông và một lời hứa thầm lặng.
Anh Tùng, nhận thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Dì Út, lấy hết sức lực còn lại để tiếp tục câu chuyện, giọng nói khẽ hơn cả tiếng gió thoảng.
ANH TÙNG
(Thều thào, mắt ráo hoảnh nhìn vào khoảng không)
Anh còn biết… biết cả những lúc cô ấy lén lút gọi điện thoại, bàn chuyện tài sản. Bàn cách chia chác, bàn cách làm sao để có nhiều nhất… Anh giả vờ ngủ thôi… Anh nghe hết…
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác của Anh Tùng, nối tiếp là những giọt khác, thấm ướt chiếc gối đã bạc màu. Dì Út như bị sét đánh ngang tai. Bàn chuyện tài sản? Chia chác? Cô không thể tin vào những gì mình đang nghe. Cô gái hiền lành, nhu mì ngày xưa đã biến đi đâu mất?
ANH TÙNG
(Khẽ nuốt nước bọt, cố gắng giữ vững hơi thở)
Rồi những lúc cô ấy nói xấu anh với người ngoài… Than vãn về anh… nói anh là gánh nặng, là cục nợ… Anh chỉ giả vờ ngủ thôi… Anh nghe hết tất cả…
Dì Út lặng người. Cô đứng sững sờ, đầu óc quay cuồng. Cổ họng cô nghẹn lại, không thể nói thành lời. Hình ảnh người chị gái máu mủ, người mà cô luôn kính trọng và yêu thương, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trước mắt cô. Sự khinh miệt và phẫn nộ dâng trào, lấn át cả nỗi xót xa dành cho Anh Tùng. Anh ấy đã phải chịu đựng tất cả những điều này trong im lặng, đến tận lúc cuối đời?
Dì Út đứng như trời trồng, trái tim cô thắt lại đau đớn. Từng lời của Anh Tùng như những mũi dao sắc bén đâm thẳng vào lương tâm cô. Cô không chỉ xót xa cho người anh rể đang hấp hối mà còn bàng hoàng, kinh hoàng khi nhận ra sự thật trần trụi về chị gái mình. Cô đã tin tưởng, đã bênh vực, đã dành hết tình thương cho một người đàn bà ích kỷ đến vậy.
Trong đầu Dì Út, những mảnh ký ức vụn vặt bỗng chốc nối liền thành một bức tranh hoàn chỉnh, méo mó đến ghê sợ. Cô nhớ lại những lần Anh Tùng cằn nhằn Chị Lan về chuyện tiền bạc, về những bộ quần áo đắt tiền hay những bữa ăn nhà hàng sang trọng mà Chị Lan “tự thưởng” cho mình. Dì Út khi ấy chỉ nghĩ Anh Tùng là một người chồng keo kiệt, nhỏ mọn, không biết thương vợ. Cô còn từng mắng thầm anh rể, cho rằng anh quá hà khắc với Chị Lan. “Con gái con đứa, lâu lâu tự thưởng cho mình một chút có sao đâu chứ!”, Dì Út đã nghĩ như vậy. Cô còn từng khuyến khích Chị Lan cứ chi tiêu thoải mái hơn.
Giờ đây, tất cả những hành động bị cô gán cho là “kiết xác”, “keo kiệt” của Anh Tùng bỗng biến thành sự hy sinh thầm lặng, là tấm khiên vững chắc che chắn cho tương lai của các con. Số tiền ba tỷ đồng anh muốn “gửi gắm” cô, sự dè sẻn từng chút một của anh, hóa ra không phải vì bản thân anh, mà là vì hai đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi học. Anh đã nhìn xa hơn, đã chuẩn bị cho cuộc sống của con cái khi không còn anh nữa, trong khi người mẹ của chúng lại chỉ lo toan tính toán tài sản, chia chác sau lưng chồng.
Cảm giác ân hận, xấu hổ dâng trào nuốt chửng Dì Út. Cô đã hiểu lầm Anh Tùng sâu sắc đến nhường nào. Sự “thương chị” mà bấy lâu cô vẫn tự hào, hóa ra lại là sự vô tình tiếp tay cho thói ích kỷ của Chị Lan. Cô đã đứng về phía sai lầm, đã mù quáng bởi những lời than vãn giả tạo của chị gái. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Dì Út, không phải vì xót thương Anh Tùng nữa, mà là vì chính sự nông nổi, thiển cận của bản thân. Cô siết chặt nắm tay, trái tim đau nhói. Cô đã làm gì vậy chứ?
Dì Út lau vội giọt nước mắt, cố gắng giữ bình tĩnh. Nỗi ân hận như một tảng đá đè nặng trong lòng cô, nhưng giờ đây, cô biết mình phải mạnh mẽ. Anh Tùng đang nhìn cô, ánh mắt anh đã mờ đi vì bệnh tật nhưng vẫn ánh lên vẻ cầu khẩn, tha thiết. Anh rể khẽ đưa tay về phía Dì Út, bàn tay gầy gò run rẩy. Trên tay anh là một phong thư màu trắng, được niêm phong cẩn thận bằng một dấu sáp đỏ.
“Dì Út…” Giọng Anh Tùng thều thào, yếu ớt đến mức Dì Út phải ghé sát lại mới nghe rõ. “Cầm lấy… bức thư này…”
Dì Út run rẩy đón lấy phong thư. Nó nhẹ bẫng nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình, như thể vận mệnh của những đứa trẻ và cả Anh Tùng đang nằm gọn trong lòng bàn tay cô.
“Nếu có chuyện gì xảy ra… dì Út… hãy làm đúng… theo di nguyện… của anh…” Anh Tùng nói từng tiếng một, khó nhọc như đang phải dốc hết chút sức lực cuối cùng trong cơ thể mình. Anh nhìn sâu vào mắt Dì Út, như muốn truyền tải tất cả những gì anh không thể nói thành lời, tất cả nỗi lo lắng và niềm tin anh đặt vào cô. “Chỉ được mở ra… sau khi anh mất…”
Vừa dứt lời, cơ thể Anh Tùng khẽ đổ dồn về phía sau, tựa vào gối. Anh rướn người nói những lời cuối cùng, khiến hơi thở trở nên gấp gáp và nông hơn. Đôi mắt anh nhắm nghiền lại, cánh môi tái nhợt mấp máy, gần như không còn cử động. Anh rể đã gần như kiệt sức sau khi nói xong, chìm vào một trạng thái hôn mê sâu hơn, chỉ còn những nhịp thở yếu ớt chứng tỏ anh vẫn còn sống. Dì Út ôm chặt bức thư, trái tim cô thắt lại. Cô nhìn Anh Tùng, và trong ánh mắt cô không còn sự ác cảm ban đầu, mà chỉ còn sự xót xa, thương cảm và một lời thề nguyền thầm lặng.
Dì Út vẫn còn đứng bất động bên giường, ôm chặt phong thư. Nỗi đau xót cho Anh Tùng vẫn còn đọng lại trong cô. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng khẽ bật mở. Chị Lan bước vào, trên tay xách một chiếc túi vải lớn, bộ quần áo có phần xộc xệch và mái tóc hơi rối. Gương mặt Chị Lan không biểu lộ chút mệt mỏi hay lo lắng nào, thay vào đó là vẻ rạng rỡ lạ thường, như thể cô vừa từ một cuộc hẹn hò đầy thú vị chứ không phải “đi siêu thị” như lời cô nói. Dì Út liếc nhìn chiếc túi, không có bất kỳ thứ gì giống đồ siêu thị bên trong.
“Ủa, em chưa về hả Dì Út?” Chị Lan hỏi, giọng có vẻ hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, hướng mắt về phía giường bệnh.
Dì Út chỉ khẽ lắc đầu, cố giấu phong thư ra sau lưng.
Chị Lan tiến lại gần giường, nhìn Anh Tùng đang nằm bất động với đôi mắt nhắm nghiền. Cô ta đặt nhẹ tay lên trán Anh Tùng một cách chiếu lệ, lướt qua vẻ mặt xanh xao của chồng.
“Anh Tùng sao rồi, Dì Út? Có đỡ hơn chút nào không?” Chị Lan hỏi, nhưng ánh mắt cô lại không tập trung vào chồng mình. Cô liếc nhìn khắp căn phòng, ánh mắt dừng lại ở tủ đầu giường, rồi lại lia qua gầm giường, góc tủ quần áo. Chị Lan như đang tìm kiếm một vật gì đó vô cùng quan trọng mà không dám hỏi thẳng.
Dì Út nhìn rõ từng cử chỉ của chị gái. Trong lòng Dì Út, những mảnh ghép về Anh Tùng và Chị Lan bỗng chốc khớp vào nhau một cách hoàn hảo. Tất cả sự thờ ơ, vẻ lo lắng giả tạo, và ánh mắt tìm kiếm tham lam ấy, đã hoàn toàn lột tả bản chất thật của Chị Lan. Dì Út thầm nghĩ, “Chị ấy không hề lo cho Anh Tùng, mà chỉ lo cho số tiền kia.”
Dì Út vẫn giữ im lặng, chỉ đáp khẽ: “Anh ấy vừa ngủ thiếp đi.”
Chị Lan không để ý đến thái độ lạnh nhạt của Dì Út. Cô ta vẫn tiếp tục rà soát căn phòng bằng ánh mắt tinh tường. Ánh mắt tham lam đó giống như một con kền kền đang tìm kiếm con mồi. Dì Út siết chặt phong thư sau lưng, quyết tâm bảo vệ di nguyện của Anh Tùng bằng mọi giá.
Chị Lan tiếp tục rà soát căn phòng, đôi mày nhíu lại khi không tìm thấy thứ mình muốn. Cô ta thở dài, lộ rõ vẻ bực dọc.
“Thôi, chị ra ngoài nghe điện thoại một lát.” Chị Lan nói, giọng cộc lốc, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng, đóng sập cửa, để lại một khoảng trống im lặng đến đáng sợ.
Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, Anh Tùng, người vẫn nằm bất động, khẽ động đậy. Anh mở hé mắt, nhìn Dì Út với ánh mắt đầy cầu xin, mệt mỏi nhưng cũng chất chứa sự khẩn thiết. Anh từ từ nhấc cánh tay gầy gò, run rẩy, chỉ vào gối đầu của mình. Dì Út hiểu ý, vội vàng cúi xuống, luồn tay vào dưới gối. Cô chạm vào một vật cứng, nhỏ gọn – một cuốn sổ tiết kiệm.
Dì Út rút cuốn sổ ra, tay nắm chặt cả phong thư và cuốn sổ. Anh Tùng thở phào nhẹ nhõm, một giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt, như trút bỏ gánh nặng cuối cùng. Anh đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc Dì Út, rồi hôn thật khẽ lên trán cô. Nụ hôn nhẹ như một lời cảm ơn, một lời phó thác cuối cùng, và cũng là lời tạm biệt. Ánh mắt anh tràn ngập biết ơn, pha lẫn sự mệt mỏi cùng cực. Ngay sau đó, mí mắt Anh Tùng từ từ khép lại, hơi thở dần trở nên nông và yếu ớt hơn, chìm vào một giấc ngủ sâu không biết bao giờ tỉnh lại.
Dì Út vẫn quỳ bên giường, cảm nhận hơi ấm còn vương lại trên trán mình. Cô nhìn Anh Tùng đang nằm bất động, gương mặt xanh xao giờ đây dường như thanh thản hơn. Dì Út ngồi hẳn xuống ghế bên cạnh giường, tay nắm chặt cuốn sổ tiết kiệm và bức thư, lòng nặng trĩu. Trái tim cô quặn thắt vì thương xót cho Anh Tùng, cho số phận nghiệt ngã và sự cô độc của anh ngay trong chính ngôi nhà mình. Nhưng đi kèm với nỗi đau ấy, là một quyết tâm sắt đá. Dì Út sẽ giữ lời hứa, bảo vệ di nguyện của Anh Tùng bằng mọi giá. Cô sẽ không để Chị Lan đặt tay vào số tiền này, không bao giờ.
Vài ngày sau, hơi thở cuối cùng của Anh Tùng ngừng lại. Bệnh ung thư gan giai đoạn cuối đã cướp đi sinh mạng của anh, để lại phía sau một khoảng trống lạnh lẽo và những bí mật chưa được hé lộ. Căn nhà của anh Tùng và chị Lan, vốn dĩ đã u ám bởi bệnh tật, nay càng chìm trong không khí tang tóc, nặng nề.
Lễ tang diễn ra đơn sơ nhưng không kém phần trang trọng tại Nhà của anh Tùng và chị Lan. Tiếng kèn ai oán vang lên, hòa cùng tiếng khóc nấc nghẹn của Các con của anh Tùng và chị Lan, và những người thân quen. Dì Út đứng lẫn trong dòng người viếng tang, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn sắc lạnh. Cô quan sát Chị Lan, người vợ vừa mất chồng, đang bận rộn tiếp khách. Nước mắt Chị Lan rơi, nhưng không hiểu sao Dì Út lại thấy ánh mắt ấy không hề có sự mất mát, mà thay vào đó là sự bồn chồn, dò xét.
Trong những ngày tang gia bối rối, trong lúc mọi người tập trung vào lễ nghi, Dì Út liên tục bắt gặp Chị Lan lén lút rà soát từng góc phòng. Đôi tay cô ta khua khoắng trong ngăn kéo bàn, dưới gầm giường, thậm chí là lật giở những cuốn sách cũ trên kệ. Chị Lan không nói ra, nhưng ý định “tìm tài sản” hiện rõ mồn một trên gương mặt và trong từng hành động của cô ta. Dì Út nhếch môi khinh bỉ. Cô ta vẫn vậy, chỉ biết đến tiền.
Dì Út siết chặt chiếc túi xách bên mình, nơi cuốn sổ tiết kiệm và phong thư của Anh Tùng được cất giấu cẩn thận. Cô không quên lời thề với Anh Tùng, và càng không thể tha thứ cho thái độ của Chị Lan ngay trong những ngày tang tóc này. Bí mật ba tỷ đồng vẫn an toàn, nằm gọn trong tay Dì Út, không một ai hay biết. Dì Út biết đây mới chỉ là khởi đầu, và cô sẽ phải giữ vững lời hứa này cho đến cùng. Cô tự nhủ, dù thế nào đi nữa, cô sẽ bảo vệ di nguyện của Anh Tùng.
Sau tang lễ, Dì Út rời khỏi căn nhà nặng trĩu không khí u buồn, mang theo lời hứa nặng như chì và một cảm giác căm ghét khó tả với thái độ của Chị Lan. Khi chiếc taxi đưa cô về đến căn hộ quen thuộc, đêm đã xuống sâu. Căn phòng im ắng đến lạ, đối lập hoàn toàn với tiếng kèn, tiếng khóc nấc nghẹn và những ánh mắt dò xét ở đám tang vừa rồi. Dì Út rũ người xuống ghế sofa, cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở chiếc túi xách, lấy ra phong thư màu kem đã úa vàng theo thời gian. Cuốn sổ tiết kiệm vẫn nằm gọn bên trong. Dì Út đặt cuốn sổ xuống bàn, đôi tay run run vuốt ve phong thư. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng cô: sự tò mò, chút hoài nghi, và cả một nỗi buồn man mác. Cô cẩn thận mở phong thư, rút ra hai tờ giấy được gấp gọn gàng.
Tờ đầu tiên là những dòng chữ ngắn gọn, rành mạch như một bản di chúc:
“Dì Út à, nếu dì đang đọc lá thư này, nghĩa là anh đã không còn nữa rồi. Ba tỷ đồng trong cuốn sổ tiết kiệm này, anh nhờ dì toàn quyền xử lý. Hãy gửi vào ngân hàng lấy lãi, số tiền lãi đó dùng để trang trải học phí và chi phí sinh hoạt cho hai đứa nhỏ mỗi năm. Khi chúng nó đủ mười tám tuổi, dì hãy dùng số tiền gốc để mua cho mỗi đứa một căn hộ nhỏ để có chỗ đi về, hoặc làm vốn liếng để khởi nghiệp, tùy theo ước muốn của chúng. Tuyệt đối không được để chị Lan biết về số tiền này, dù chỉ là một xu. Anh biết dì sẽ làm được.”
Dì Út nhíu mày. Sự dứt khoát và tỉ mỉ trong từng lời Anh Tùng viết khiến cô bất ngờ. Anh đã lo liệu mọi thứ chu toàn đến vậy, nhưng lại phải giữ bí mật với chính người vợ đầu ấp tay gối. Một cảm giác chua xót dâng lên.
Cô chuyển sang tờ giấy thứ hai. Những dòng chữ này dài hơn, được viết nắn nót, có chỗ nhòe đi như thể người viết đã rơi nước mắt.
“Gửi hai đứa con yêu quý của ba,
Nếu các con đọc được những dòng này, có lẽ ba đã không còn trên cõi đời nữa rồi. Ba xin lỗi vì đã không thể ở bên các con lâu hơn. Ba xin lỗi vì đã để các con phải chứng kiến những điều không vui trong gia đình mình. Nhưng các con hãy nhớ, ba yêu các con nhiều hơn tất cả những gì ba có thể diễn tả bằng lời. Các con là ánh sáng, là niềm hy vọng duy nhất của ba.
Hãy sống thật tốt, thật tử tế, con nhé. Hãy yêu thương lẫn nhau, bao dung và giúp đỡ những người xung quanh. Đừng bao giờ đánh mất niềm tin vào cuộc sống, dù có gặp bao nhiêu khó khăn, thử thách. Ba luôn ở đây, dõi theo các con từ một nơi rất xa. Hãy học hành chăm chỉ, trưởng thành và trở thành những người có ích cho xã hội. Đừng bao giờ để đồng tiền làm mờ mắt, đừng vì vật chất mà quên đi tình thân, tình người. Giá trị lớn nhất của một con người không nằm ở tài sản họ có, mà ở nhân cách và tấm lòng của họ.
Dì Út à, anh tin tưởng dì hơn bất cứ ai. Dì là người duy nhất anh có thể gửi gắm hai đứa con mình. Hãy giúp anh yêu thương, chăm sóc và định hướng cho chúng. Hãy kể cho chúng nghe về ba, về những điều ba mong muốn chúng trở thành. Anh biết đây là một gánh nặng lớn, nhưng anh tin dì đủ mạnh mẽ và nhân hậu để thực hiện nó. Cảm ơn dì vì tất cả.”
Dòng chữ cuối cùng như xoáy vào tim Dì Út. Cô nhớ lại những ánh mắt mệt mỏi, khắc khoải của Anh Tùng khi anh trao cô phong thư. Nước mắt Dì Út bất giác lăn dài trên má. Sự ác cảm ban đầu của cô dành cho Anh Tùng đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là lòng thương xót và một nỗi day dứt khôn nguôi. Cô đã từng nhìn anh với con mắt khinh miệt, cho rằng anh chỉ là một người chồng nhu nhược, nhưng hóa ra, anh đã mang trong mình một bi kịch lớn lao như vậy. Anh Tùng không chỉ lo lắng cho tương lai của các con, mà còn gửi gắm những giá trị sống thiêng liêng. Lá thư là minh chứng cho tình yêu thương vô bờ bến của một người cha, và cũng là lời cảnh tỉnh đầy cay đắng về sự tham lam của Chị Lan.
Dì Út siết chặt lá thư trong tay, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định. Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn bao trùm lấy thành phố. Một trọng trách lớn lao vừa được đặt lên vai cô, nhưng Dì Út biết, cô sẽ không bao giờ để Anh Tùng thất vọng. Cô sẽ bảo vệ di nguyện cuối cùng của anh, bảo vệ tương lai của hai đứa trẻ tội nghiệp. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy thử thách.
Dì Út siết chặt lá thư trong tay, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định. Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn bao trùm lấy thành phố. Một trọng trách lớn lao vừa được đặt lên vai cô, nhưng Dì Út biết, cô sẽ không bao giờ để Anh Tùng thất vọng. Cô sẽ bảo vệ di nguyện cuối cùng của anh, bảo vệ tương lai của hai đứa trẻ tội nghiệp. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy thử thách.
Dì Út hít một hơi thật sâu, rồi đặt lá thư xuống bàn. Tay cô lướt nhẹ vào bên trong phong bì lần nữa, cảm thấy có gì đó vẫn còn sót lại. Cô rút ra một tập giấy nhỏ được kẹp cẩn thận. Đó là những bản sao kê ngân hàng, giấy tờ giao dịch chứng khoán, và một vài hóa đơn mua sắm. Dì Út nhíu mày khi nhìn vào các con số, từng dòng thông tin hiện lên rõ ràng, lạnh lùng. Cô nhận ra ngay đó là các tài khoản chung của Anh Tùng và Chị Lan, nhưng những khoản chi và dòng tiền ra vào lại vô cùng bất thường. Có những khoản tiền lớn đã biến mất không rõ lý do, những giao dịch đầu tư mạo hiểm mà cô chưa từng nghe Chị Lan nhắc đến, và cả những hóa đơn mua sắm xa xỉ hoàn toàn không phù hợp với thu nhập của gia đình.
Kèm theo tập tài liệu là một tờ giấy khác, được Anh Tùng viết vội vàng bằng mực xanh:
“Dì Út à, những tài liệu này là bằng chứng cho những khuất tất trong quản lý tài chính của Chị Lan. Anh biết, điều này thật khó tin, nhưng anh đã âm thầm thu thập chúng trong suốt thời gian qua. Cô ấy đã lén lút rút tiền, đầu tư vào những phi vụ không rõ ràng, và tiêu xài phung phí. Anh đã cố gắng khuyên can nhưng không thành. Anh chỉ sợ sau này, khi anh không còn, cô ấy sẽ vì lòng tham mà đẩy các con vào cảnh khốn cùng. Dì Út hãy dùng những thứ này, nếu cần, để bảo vệ các cháu khỏi những quyết định sai lầm của mẹ chúng. Đừng để chúng phải chịu đựng những gì anh đã phải trải qua. Anh tin tưởng dì.”
Dì Út đọc đi đọc lại lời nhắn, từng câu, từng chữ như mũi dao đâm thẳng vào tim cô. Cô nhìn chằm chằm vào những con số trên tập tài liệu, những khoản tiền lớn, những giao dịch mờ ám. Sự thật trần trụi và tàn nhẫn bày ra trước mắt Dì Út: Chị Lan, người chị gái ruột thịt mà cô luôn tin tưởng, đã không chỉ thờ ơ với chồng con mà còn mải mê chạy theo vật chất đến mức mù quáng. Cô ấy đã lợi dụng sự tin tưởng của Anh Tùng, lén lút rút tiền, và đặt tương lai của các cháu vào vòng nguy hiểm.
Trái tim Dì Út như bị bóp nghẹt. Nỗi đau xót cho Anh Tùng, sự thương cảm cho hai đứa cháu nhỏ, và cả sự thất vọng tột độ dành cho Chị Lan trộn lẫn vào nhau, tạo thành một mớ cảm xúc hỗn độn. Lòng cô tan nát. Anh Tùng đã phải gánh chịu bi kịch ung thư, và giờ đây, Dì Út mới nhận ra, anh còn phải đối mặt với nỗi đau đớn khi chứng kiến người vợ đầu ấp tay gối của mình sa ngã vì đồng tiền. Anh đã lo lắng đến tận hơi thở cuối cùng, không chỉ cho tương lai vật chất mà còn cho sự an toàn và hạnh phúc của các con mình.
Dì Út nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng cô, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi buồn vô hạn. Chị Lan đã đi quá xa, và Anh Tùng, trong những ngày tháng cuối đời, đã cố gắng hết sức để tạo ra một lá chắn cuối cùng cho các con mình. Giờ đây, lá chắn đó đã được trao vào tay Dì Út. Cô mở mắt, nhìn vào tập tài liệu trên bàn, và khuôn mặt cô ánh lên một vẻ quyết tâm lạnh lùng. Dì Út biết, cuộc chiến này sẽ không hề dễ dàng, nhưng vì Anh Tùng, vì các cháu, cô sẽ không bao giờ lùi bước.
Dì Út nhìn chằm chằm vào những tài liệu trên bàn, ánh mắt sắc như dao. Ba tỷ đồng. Một con số khổng lồ, một gánh nặng và cũng là một hy vọng. Cô biết rõ bản tính của Chị Lan, số tiền này, nếu không được quản lý cẩn trọng, sẽ biến mất trong chớp mắt theo những phi vụ làm ăn mờ ám và lối sống xa hoa.
Dì Út bắt đầu phác thảo một kế hoạch trong đầu. Cô không thể chỉ đơn giản giao số tiền cho các cháu, chúng còn quá nhỏ. Và chắc chắn không thể để Chị Lan động vào. Một quỹ tín thác? Một tài khoản tiết kiệm dài hạn mang tên các cháu, với cô là người giám hộ hợp pháp? Dì Út nghĩ đến việc tham khảo ý kiến luật sư, tìm một chuyên gia tài chính đáng tin cậy để đảm bảo từng đồng tiền được sử dụng một cách minh bạch, hiệu quả nhất cho tương lai học vấn và cuộc sống sau này của các cháu. Cô cần một cấu trúc vững chắc, không một kẽ hở nào để Chị Lan có thể len lỏi vào. Kế hoạch phải thật kín kẽ, thật an toàn.
Sau khi tạm thời định hình được việc quản lý tài sản, Dì Út chuyển sang thách thức lớn hơn: đối mặt với Chị Lan. Người chị gái ruột thịt, nhưng giờ đây, Dì Út cảm thấy một bức tường vô hình đã sụp đổ giữa họ. Làm thế nào để đối diện với một người đã lừa dối cả chồng và con, chìm đắm trong lòng tham? Dì Út biết cô không thể xông thẳng vào mà chỉ trích. Chị Lan sẽ phủ nhận tất cả, thậm chí còn tìm cách thao túng hoặc đổ lỗi. Cô cần một chiến lược khôn ngoan hơn, từng bước một.
Bước đầu tiên, Dì Út quyết định, sẽ là dò la, quan sát phản ứng của Chị Lan. Cô sẽ không để lộ bất cứ điều gì về lá thư hay tập tài liệu này. Cô sẽ tìm một cái cớ hợp lý để nói chuyện riêng với Chị Lan về tình hình tài chính của gia đình, giả vờ lo lắng cho các cháu sau này. “Nếu cần,” Dì Út thầm nhủ, “tất cả những bằng chứng này sẽ được sử dụng, không thương tiếc.” Ánh mắt cô lóe lên vẻ quyết tâm sắt đá. Dì Út sẽ làm mọi thứ để bảo vệ di nguyện cuối cùng của Anh Tùng và tương lai non nớt của các cháu. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô đã sẵn sàng.
Dì Út tìm một buổi chiều khi Chị Lan đang ngồi xem điện thoại ở phòng khách, vẻ mặt chán nản vì không có lịch hẹn với hội bạn buôn đất. Dì Út bước vào, đặt một tệp tài liệu mỏng lên bàn kính giữa họ.
DÌ ÚT
(Giọng điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc bén)
Chị Lan, em có chuyện muốn nói riêng với chị.
CHỊ LAN
(Vừa lướt điện thoại, vừa hờ hững)
Chuyện gì nữa đây? Bộ anh Tùng để lại di chúc gì ghê gớm lắm hả? Mới đó mà đã sốt sắng vậy rồi sao?
DÌ ÚT
(Thở dài, khuôn mặt lộ rõ vẻ thất vọng)
Chị vẫn nghĩ đến tiền trước tiên sao? Em muốn nói về các cháu, về tương lai của tụi nhỏ. Anh Tùng đi rồi, chị là mẹ, chị phải có trách nhiệm.
CHỊ LAN
(Ngẩng đầu lên, ánh mắt khó chịu)
Mày nói nghe hay quá ha! Chị đây biết lo cho con chị hơn ai hết. Hay mày tưởng mày giỏi giang hơn chị? Mày rảnh rỗi quá nên mới xen vào chuyện nhà chị đúng không?
DÌ ÚT
(Chất giọng đanh lại, không chút nhượng bộ)
Chị có chắc là chị đang lo cho các cháu không, hay chị đang lo làm sao để biến số tiền anh Tùng để lại thành những phi vụ đất đai, những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, bỏ bê con cái?
CHỊ LAN
(Đứng phắt dậy, mặt đỏ gay vì giận dữ, chỉ tay về phía Dì Út)
Mày! Mày dám ăn nói với chị mày như vậy hả? Mày nghe ai nói xằng bậy rồi về đây mà xuyên tạc chị mày hả? Mày có tin chị tát cho mày một cái không?
DÌ ÚT
(Không nao núng, lấy ra một tờ giấy từ tệp tài liệu, đặt thẳng lên bàn trước mặt Chị Lan. Đó là một bản sao đoạn trích từ di chúc của Anh Tùng, trong đó nêu rõ việc Dì Út sẽ là người giám hộ tài chính cho các con, và cách số tiền 3 tỷ sẽ được quản lý nghiêm ngặt cho mục đích giáo dục và tương lai của chúng, không thông qua Chị Lan.)
Đây. Đây là điều Anh Tùng đã sắp xếp trước khi mất. Anh ấy lo cho các con đến hơi thở cuối cùng, lo đến mức không thể tin tưởng giao phó cho chị. Anh ấy hiểu rõ chị hơn ai hết.
Chị Lan nhìn xuống tờ giấy, đôi mắt mở to, từ khuôn mặt đầy giận dữ chuyển sang vẻ bàng hoàng, kinh ngạc. Những dòng chữ rõ ràng, rành mạch như gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự mãn của chị ta. Khuôn mặt Chị Lan từ từ tái mét, tay run rẩy chạm vào tờ giấy.
CHỊ LAN
(Giọng lí nhí, gần như không thành tiếng, cổ họng nghẹn ứ)
Không… không thể nào… Anh Tùng… Anh ấy…
DÌ ÚT
(Nhìn thẳng vào mắt Chị Lan, giọng không chút khoan nhượng)
Anh Tùng biết. Anh ấy biết tất cả. Anh ấy không muốn tương lai của các con bị hủy hoại bởi sự tham lam và vô trách nhiệm của chị. Số tiền này, từng đồng một, sẽ được dùng cho các cháu, theo đúng nguyện vọng của anh ấy. Và người giám hộ tài chính hợp pháp… là em.
Chị Lan lùi lại, va vào ghế, suýt ngã. Tờ giấy trên tay chị ta rơi xuống sàn. Toàn bộ cơ thể Chị Lan như bị rút cạn sức lực. Khuôn mặt chị ta giờ đây không còn vẻ kiêu ngạo, tham lam thường thấy, mà thay vào đó là sự thất thần, bàng hoàng đến cực độ, xen lẫn chút tủi nhục và suy sụp. Cả thế giới của Chị Lan như sụp đổ trước mắt, không phải vì mất tiền, mà vì bị chính người chồng sắp mất tin tưởng đến mức phải “gửi gắm” các con cho người khác.
Chị Lan ú ớ định nói gì đó, nhưng rồi tất cả chỉ hóa thành một tiếng thở dốc nặng nề. Chị ta khuỵu xuống ghế, hai tay ôm đầu, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.
Dì Út không động lòng trước hình ảnh tan nát của Chị Lan. Dì Út đã thấy quá nhiều sự ích kỷ và vô trách nhiệm, và giờ là lúc phải hành động.
DÌ ÚT
(Giọng nói dứt khoát, nhưng không còn sự gay gắt của cuộc cãi vã, thay vào đó là sự kiên định)
Chị Lan, việc đã đến nước này. Anh Tùng đã đặt hết niềm tin vào em để bảo vệ các cháu. Em sẽ làm đúng như những gì anh ấy đã dặn. Từ giờ, mọi chi tiêu cho các cháu, cho việc học hành, sinh hoạt của chúng, em sẽ là người quản lý.
Chị Lan ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhăn nhó. Nước mắt không rơi, nhưng ánh mắt đầy sự tuyệt vọng và cay đắng. Chị ta cố gắng nói điều gì đó, nhưng chỉ có tiếng nấc nghẹn thoát ra.
CHỊ LAN
(Giọng khản đặc, van lơn)
Dì Út… em… em không thể làm vậy với chị… đó là tiền của anh Tùng… của chồng chị…
DÌ ÚT
(Lắc đầu nhẹ, ánh mắt kiên quyết)
Đúng, đó là tiền của Anh Tùng, và anh ấy muốn nó được dùng cho các con anh ấy. Anh ấy đã nhìn thấy tương lai mà chị muốn xây dựng, và anh ấy không chấp nhận. Em không làm vậy với chị, em đang làm đúng theo di nguyện của anh ấy, và quan trọng hơn, em đang bảo vệ tương lai của các cháu. Em sẽ đảm bảo các cháu có một cuộc sống ổn định, được học hành đến nơi đến chốn. Chị sẽ có trách nhiệm chăm sóc các con, nhưng về tài chính, em sẽ là người giám hộ.
Chị Lan ngả người vào thành ghế, như một con rối bị cắt đứt dây. Toàn bộ sự phản kháng dường như đã bị rút cạn. Sự thật phũ phàng đã tát thẳng vào mặt Chị Lan, không chỉ là mất đi quyền kiểm soát tài sản, mà còn là sự mất mát niềm tin hoàn toàn từ người chồng đã khuất.
Dì Út nhìn Chị Lan một lúc, rồi thở dài. Cuộc chiến này, Dì Út biết, mới chỉ là khởi đầu.
Dì Út rời khỏi phòng khách, để lại Chị Lan trong cõi riêng của sự suy sụp. Căn nhà giờ đây chìm trong một bầu không khí nặng nề, khác hẳn với sự ồn ào, tất bật của những ngày Anh Tùng còn sống. Dì Út biết, chặng đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nhiệm vụ Anh Tùng giao phó không chỉ đơn thuần là quản lý số tiền ba tỷ đồng, mà còn là hàn gắn những vết rạn nứt sâu sắc trong gia đình này.
Dì Út ngước nhìn lên di ảnh Anh Tùng, một nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua trên môi Dì Út. Sự ác cảm ban đầu mà Dì Út từng dành cho Anh Tùng giờ đã tan biến, thay vào đó là sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Dì Út hiểu Anh Tùng đã phải đấu tranh nhiều đến mức nào để đưa ra quyết định cuối cùng, hy sinh hình ảnh của mình trong mắt vợ để bảo vệ tương lai các con. Đó là một tình yêu thương lặng lẽ nhưng mạnh mẽ, một sự hy sinh cao cả mà không phải ai cũng có thể làm được.
Nhiệm vụ của Dì Út bây giờ là trở thành một người mẹ tinh thần, một trụ cột vững chắc cho các cháu. Dì Út sẽ phải nhẹ nhàng xoa dịu Chị Lan, giúp Chị Lan nhận ra giá trị thực sự của gia đình, của những đứa con, thay vì chạy theo phù phiếm vật chất. Đó sẽ là một quá trình dài, đầy thử thách, đòi hỏi sự kiên nhẫn và bao dung. Nhưng Dì Út tin rằng, với tình yêu thương và sự kiên định, Dì Út có thể mang lại một tương lai tươi sáng hơn cho các cháu, đúng như ước nguyện cuối cùng của Anh Tùng. Dì Út mong rằng, một ngày nào đó, Chị Lan cũng sẽ tìm thấy sự bình yên và học được cách yêu thương vô điều kiện, để gia đình này thực sự là một tổ ấm, không còn bị chia rẽ bởi những toan tính, tham lam. Dì Út hít một hơi thật sâu, đôi mắt Dì Út ánh lên sự quyết tâm. Dì Út sẵn sàng cho hành trình mới này.

