Thấy 2 vợ chồng mới bán được mảnh đất, mẹ chồng tới ở lì cả tuần để é:;p tôi cho em chồng 1 tỷ mua nhà, không còn cách nào khác tôi đành mang tiền đến đưa cho xong, nào ng:ờ phát hiện ra em dâu đang ở biệt phủ to nhất xóm, tôi cắn răng mua đúng con vịt để trước cửa và rồi đợi đến sáng hôm sau…
Vợ chồng tôi vừa bán được mảnh đất tổ, cầm về được chút vốn định để làm ăn và tích góp cho con sau này. Nào ngờ chưa kịp ấm chỗ thì mẹ chồng đã lặn lội từ quê lên, ở lì cả tuần, ngày nào cũng thở dài than vãn:
– “Em mày sắp lấy vợ rồi, tụi nó cần nhà cửa đàng hoàng. Bán đất được bao nhiêu, cho nó 1 tỷ coi như nghĩa vụ làm anh chị.”
Lúc đầu tôi còn khéo léo từ chối, nhưng bà hết nói ngon ngọt lại quay sang dằn mặt. Chồng tôi thì kẹt giữa, chỉ biết im lặng. Tôi nhìn cảnh mẹ nằm lì trên ghế sô-pha cả ngày, lòng bức bối đến nghẹt thở. Cuối cùng, để yên cửa yên nhà, tôi đành cắn răng gom đủ tiền mang sang đưa cho mẹ.
Nhưng khi vừa đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ. Không hề có cảnh khốn khó như bà vẫn kể. Em chồng và vợ nó đang sống trong một biệt phủ to nhất xóm, cổng sắt hoa văn chạm trổ, gara đầy xe xịn. Tôi cho-áng v-áng, tay run bần bật, nhận ra mình vừa bị dắt mũi.
Đêm đó, tôi tức giận đến mất ngủ. Nghĩ tới 1 tỷ vừa mất oan, nghĩ tới cảnh mẹ chồng cả đời chỉ coi vợ chồng tôi như cây rút tiền, trong lòng dấy lên một ý nghĩ điên rồ. Sáng sớm, tôi cắn răng mua đúng một con vịt sống, lặng lẽ mang đến đặt trước cửa căn biệt phủ.
Hàng xóm xung quanh nhìn thấy bắt đầu bàn tán xôn xao. Người thì thì thầm “vịt để cửa là điềm chẳng lành”, kẻ thì bảo “nhà này sắp có biế-n lớn rồi”.
Và đúng như tôi dự tính, sáng hôm sau, khi tôi vừa chuẩn bị đi chợ thì nghe tin cả xóm nhao nhao về nhà em dm chồng, hóa ra… 👇👇
Và đúng như tôi dự tính, sáng hôm sau, khi Người vợ vừa chuẩn bị đi chợ, tiếng nhao nhao từ khắp xóm đã kéo cô ra khỏi nhà. Nhưng không chỉ là những lời bàn tán xì xào như mọi khi, lần này là một thứ âm thanh hỗn độn, vang dội hơn hẳn, tựa như có một cuộc cãi vã lớn đang nổ ra ngay giữa khu phố. Người vợ nheo mắt nhìn về phía Biệt phủ của Em chồng, nơi tiếng ồn ào dường như phát ra. Cô sững người vài giây, rồi một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng: vừa có chút lo lắng mơ hồ, nhưng lại không giấu nổi một sự hả hê.
“Chuyện gì thế nhỉ?” Cô lẩm bẩm, rồi lập tức quẳng chiếc giỏ đi chợ xuống ghế, vội vã chạy như bay về phía biệt phủ. Từng bước chân của Người vợ càng lúc càng nhanh hơn, tim cô đập thình thịch. Khi đến gần cổng sắt hoa văn chạm trổ của căn biệt phủ, cô thấy đám đông hàng xóm đã tụ tập đông nghịt, ai nấy đều xì xào, chỉ trỏ vào bên trong. Một vài người còn giật mình khi thấy Người vợ chạy đến, gương mặt họ biểu lộ sự kinh ngạc xen lẫn tò mò.
Người vợ chen qua đám đông, cố gắng nhìn vào trong. Tiếng la hét càng lúc càng rõ ràng, xen lẫn tiếng đập phá đồ đạc. Trong lòng cô, một ý nghĩ chợt lóe lên, lạnh tanh nhưng đầy hả hê: “Xem ra con vịt này có tác dụng rồi!” Cô đứng đó, nhìn cảnh tượng hỗn loạn dần hiện ra trước mắt, một nụ cười khó nhận ra thoáng hiện trên môi.
Trước cổng sắt hoa văn chạm trổ của biệt phủ, cảnh tượng đúng như Người vợ dự đoán, thậm chí còn hơn thế. Dù cánh cổng đã khép lại, nhưng vẫn có đến hàng chục người hàng xóm đang bu quanh, đứng chen chúc nhau, ghé tai thì thầm, bàn tán xôn xao. Tiếng “ái chà”, “ôi giời” vang lên liên tục, ai nấy đều chỉ trỏ, hướng ánh mắt tò mò về phía bên trong.
“Mày có thấy gì không? Sao mà ầm ĩ thế?” Một người hàng xóm thì thào hỏi.
“Thấy chứ! Chắc lại có chuyện gì lớn trong cái biệt phủ nhà giàu đấy!” Người khác đáp, giọng đầy vẻ hóng hớt.
Người vợ lách mình qua đám đông, tiến gần hơn. Cô nhíu mày quan sát. Từ bên trong, những tiếng động kỳ lạ vẫn vọng ra, xen lẫn tiếng la hét của Em chồng và Vợ em chồng. Rồi bất ngờ, cánh cổng sắt nặng nề hé mở một chút, Vợ em chồng hớt hải chạy ra, sắc mặt tái mét không còn một giọt máu, mái tóc bù xù. Cô ta vừa định đóng sập cửa lại thì Em chồng cũng hấp tấp chạy theo ra, bộ dạng không khá hơn. Hai vợ chồng liếc nhìn ra ngoài, thấy đám đông hiếu kỳ, vẻ mặt càng lộ rõ sự hoảng loạn.
“Có chuyện gì thế hả cô chú?” Một người hàng xóm mạnh dạn hỏi.
Vợ em chồng lắp bắp: “Dạ… không… không có gì ạ! Mọi người về đi ạ!”
Em chồng lập tức kéo vợ vào, cố gắng che chắn tầm nhìn của những người bên ngoài. Từ khe cửa hẹp, Người vợ kịp thoáng nhìn thấy một mớ hỗn độn bên trong sân: vài chậu cây cảnh bị đổ vỡ, những vệt bẩn dính trên tường, và một mùi hôi thối khó tả xộc thẳng vào mũi cô.
“Nhà có khách quý đang đến, mọi người đừng làm ồn ạ!” Em chồng vội vã nói, nhưng giọng điệu run rẩy cùng ánh mắt láo liên lại càng khiến đám đông thêm nghi ngờ. Anh ta đẩy mạnh Vợ em chồng vào trong, nhanh chóng khép chặt cánh cổng, nhưng vẫn không che giấu được sự hớt hải, lo lắng.
Người vợ đứng yên lặng giữa đám đông, cố gắng nghe ngóng những âm thanh từ bên trong qua kẽ hở của cánh cổng. Cô nghe thấy tiếng bước chân vội vã, tiếng càu nhàu giận dữ của Em chồng, và tiếng nức nở của Vợ em chồng. Mọi hành động của họ đều lộ vẻ đang cố gắng che giấu một điều gì đó cực kỳ tồi tệ. Một nụ cười mỉm lạnh lùng, hài lòng thoáng hiện trên môi Người vợ. Cô biết, màn kịch mới chỉ bắt đầu.
Người vợ nheo mắt, cố gắng xuyên qua kẽ hở của cánh cổng, muốn nhìn rõ hơn mớ hỗn độn bên trong. Mùi hôi thối vẫn lởn vởn, khó chịu hơn khi hòa lẫn với mùi ẩm mốc, tanh tưởi nào đó. Bỗng, ánh mắt Người vợ bị thu hút bởi một vật nằm vắt vẻo ở góc cổng, cách chỗ cô không xa. Trái tim cô giật thót.
Đó chính là con vịt sống mà cô đã đặt mua và cẩn thận đặt trước cổng biệt phủ hôm qua. Giờ đây, nó đã không còn nguyên vẹn. Thân hình con vật tội nghiệp bị đá văng ra xa, lông lá tả tơi, bết bát dính đầy bùn đất, dường như đã chết từ lúc nào. Người vợ nhíu chặt mày, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Dù đã dự đoán Em chồng và Vợ em chồng sẽ nổi điên, nhưng hành động phá hoại trắng trợn này vẫn khiến cô không khỏi tức giận.
Tiếng xì xào của những người hàng xóm lại vang lên. “Trời đất, con vịt ai mà vứt vậy?”, “Hình như là con vịt cô Ba đặt hôm qua mà?”, “Ghê quá, chắc ai đá nó chết rồi.”
Người vợ không để tâm đến tiếng bàn tán xung quanh, ánh mắt cô vẫn dán chặt vào khe cổng. Từ bên trong, những tiếng động đã dịu đi phần nào, nhưng thay vào đó là một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Mọi ánh mắt của Em chồng, Vợ em chồng, và những người mà Người vợ không thể nhìn thấy, đang đổ dồn vào một điểm duy nhất trong sân.
Người vợ gắng sức nhìn rõ hơn. Trong khoảnh sân rộng lớn, giữa những chậu cây cảnh đổ vỡ và vệt bẩn loang lổ, một bóng người đang đứng sừng sững. Đó không phải là người của biệt phủ. Dáng vẻ của người đó toát lên một sự uy quyền kỳ lạ, dù bóng lưng quay về phía cô. Từ vị trí của Người vợ, cô chỉ thấy được một phần bờ vai rộng và mái tóc bạc phơ của người ấy. Một người lạ? Hay là một “vật thể lạ” mà Hàng xóm nhắc đến?
Toàn bộ khung cảnh dường như đóng băng lại. Không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt. Người vợ cảm thấy một sự bất an trỗi dậy trong lòng, không phải vì con vịt bị chết, mà vì sự xuất hiện bí ẩn của người đàn ông lạ mặt kia, và ánh mắt sợ hãi tột độ của Em chồng và Vợ em chồng khi nhìn về phía ông ta. Dường như, mọi chuyện đã vượt ra khỏi dự liệu ban đầu của cô.
Người vợ vẫn đứng đó, mắt dán vào khe cổng, lòng dạ như có lửa đốt. Sự xuất hiện bí ẩn của người đàn ông tóc bạc cùng ánh mắt kinh hoàng của Em chồng và Vợ em chồng đã đẩy mọi dự đoán của cô vào ngõ cụt. Mọi chuyện dường như đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát, và một cảm giác bất an không tên đang len lỏi trong từng thớ thịt.
Đúng lúc đó, một bà Hàng xóm đứng gần đó, vừa nãy cũng thập thò nhìn vào, khẽ tiến lại gần Người vợ. Bà Hàng xóm nhìn trước nhìn sau, rồi kéo nhẹ tay Người vợ ra một góc kín đáo hơn, giọng nói thì thầm, đầy vẻ bí hiểm và lo sợ.
“Bà ơi,” bà Hàng xóm ghé sát tai Người vợ, “sáng nay tự nhiên có một đàn quạ đen bay tới đậu kín mái nhà biệt phủ đó!”
Người vợ giật mình, ánh mắt xoáy vào gương mặt đang tái mét của bà Hàng xóm.
“Quạ đen?” Người vợ lặp lại, giọng khô khốc.
Bà Hàng xóm gật đầu lia lịa, tay siết chặt tay Người vợ. “Đúng rồi, đậu kín mít luôn, đen kịt một mảng trời. Rồi còn có tiếng kêu la thất thanh từ bên trong nữa đó! Ghê lắm bà ơi, tôi nghe mà rợn tóc gáy.”
Từng lời của bà Hàng xóm như những nhát dao lạnh buốt đâm thẳng vào tâm trí Người vợ. Tiếng quạ, tiếng kêu la thất thanh, những hình ảnh đột ngột hiện lên trong đầu cô, hòa cùng khung cảnh hỗn độn vừa rồi trong biệt phủ. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng, không phải chỉ vì lời bà Hàng xóm, mà còn vì những lời đồn thổi về điềm gở mà cô từng nghe về loài quạ đen. Cô bỗng nhớ lại những câu chuyện cũ rích về những tai ương, những biến cố lớn thường đi kèm với sự xuất hiện của chúng. Trái tim Người vợ đập thình thịch, một điềm báo chẳng lành cứ bám riết lấy cô, lạnh lẽo và nặng trĩu.
Người vợ còn đang chìm trong sự hoang mang tột độ, lời bà Hàng xóm vẫn văng vẳng bên tai như một điềm gở. Từ bên trong biệt phủ của Em chồng, tiếng cãi vã đột nhiên bùng lên dữ dội, xé tan bầu không khí nặng nề. Người vợ ngước nhìn qua khe cổng sắt hoa văn chạm trổ, cố gắng nhận định tình hình.
Vợ em chồng, mặt mày tái mét vì sợ hãi và tức giận, đột ngột quay phắt sang Em chồng, giọng the thé, chói tai: “Tại anh đó! Đều tại anh hết!”
Em chồng đang ôm lấy đầu, trông vô cùng bấn loạn, ngẩng phắt dậy, ánh mắt đỏ ngầu. “Cô nói gì vậy? Cô đổ lỗi cho tôi sao?”
“Còn ai vào đây nữa!” Vợ em chồng hét lên, chỉ thẳng vào mặt Em chồng, “Ai bảo anh đá con vịt đó đi chỗ khác! Ai bảo anh!”
Em chồng sững sờ, rồi mặt tái mét. “Tôi biết đâu mà! Ai mà biết con vịt đó lại mang đến rắc rối này!” Anh ta gào lên, giọng đầy bất lực và hoảng sợ.
Lời qua tiếng lại của hai vợ chồng Em chồng làm Người vợ đứng bên ngoài càng thêm khó hiểu. Con vịt nào? Rắc rối gì? Tại sao họ lại cãi vã về một con vịt trong hoàn cảnh kinh hoàng này? Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Người vợ. Cô nhớ lại Con vịt sống mà mình đã mua và đặt trước cửa biệt phủ của Em chồng. Không lẽ nào… Tất cả những chuyện kinh khủng này lại có liên quan đến con vật đó sao? Người vợ cảm thấy đầu óc quay cuồng, những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Cô nhìn vào biệt phủ sang trọng, nơi tiếng cãi vã vẫn vang lên đinh tai nhức óc, lòng tràn ngập một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Người vợ đứng lặng người, bàng hoàng nhìn vào biệt phủ sang trọng, nơi tiếng cãi vã vẫn vang lên đinh tai nhức óc, lòng tràn ngập một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Bỗng từ xa, một bóng người loạng choạng chạy tới, dáng vẻ hớt hải như vừa trải qua một cơn hoảng loạn tột độ. Đó là Mẹ chồng. Bà ta chạy vội vàng, thở dốc từng hơi. Khuôn mặt bà tái mét, không còn chút kiêu ngạo hay vẻ hằn học như mọi khi. Đôi mắt bà trợn trừng, đảo quanh đám đông Hàng xóm đang tụ tập hiếu kỳ trước cổng Biệt phủ của Em chồng. Mẹ chồng chen vội vào giữa, xô đẩy những người đang đứng chắn, miệng lẩm bẩm không thành tiếng.
“Trời ơi, có chuyện gì vậy? Con trai con dâu của tôi đâu? Có chuyện gì xảy ra với chúng nó?” Bà ta lắp bắp, giọng nói run rẩy đầy hoảng hốt, hoàn toàn khác với hình ảnh Mẹ chồng độc đoán mà Người vợ từng biết. Người vợ sững sờ, nhìn Mẹ chồng bằng ánh mắt khó hiểu, cảm giác sợ hãi trong cô bỗng chốc càng nhân lên.
Mẹ chồng vẫn hớt hải, miệng lẩm bẩm, xô đẩy đám đông Hàng xóm để chen vào gần cổng sắt hoa văn chạm trổ của Biệt phủ của Em chồng. Bà ta gần như gục xuống, hai tay vịn vào hàng rào sắt lạnh lẽo, đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn vào trong, cố gắng tìm kiếm bóng dáng con trai và con dâu. Cơn hoảng loạn khiến bà ta quên mất sự hiện diện của Người vợ ngay cạnh đó.
Rồi đột nhiên, Mẹ chồng ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt bà ta lướt qua đám đông hỗn độn, rồi khựng lại. Bà ta vừa nhấc đầu lên, tầm nhìn thoáng qua, và rồi, đôi mắt bà chạm phải ánh mắt của Người vợ. Một khoảnh khắc ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt bà Mẹ chồng. Bà ta thoáng chút giật mình khi nhìn thấy Người vợ đứng đó, không một lời nói, chỉ im lặng dõi theo.
Vẻ mặt ngạc nhiên nhanh chóng biến thành một biểu cảm khác, kinh hãi hơn. Đôi mắt Mẹ chồng trợn trừng, đồng tử giãn ra khi bà ta nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, đầy ý tứ của Người vợ đang nhìn thẳng vào mình. Không còn là ánh mắt sợ hãi hay khó hiểu như ban nãy, giờ đây, đôi mắt Người vợ chứa đựng một sự thấu hiểu đáng sợ, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Mẹ chồng cứng họng, như có ai bóp nghẹt cổ họng bà ta. Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. Bà ta hiểu. Ngay lập tức, bà ta hiểu. Người vợ đã biết chuyện. Tất cả mọi chuyện.
Mẹ chồng như người mất hồn, bà ta vội vàng quay lưng lại với Người vợ, lảo đảo tìm kiếm Em chồng giữa đám đông Hàng xóm vẫn đang xôn xao bàn tán. Ánh mắt bà ta quét qua Gara đầy xe xịn, tìm kiếm bóng dáng đứa con trai cưng. Khi thấy Em chồng đang đứng nép mình sau cánh cửa Cổng sắt hoa văn chạm trổ, cố gắng lảng tránh ánh mắt bà, Mẹ chồng lập tức lao tới. Bà ta kéo mạnh tay áo Em chồng, gần như lôi xềnh xệch anh ta vào một góc khuất sau bụi cây cảnh lớn ngay sát cổng biệt phủ.
Mẹ chồng áp sát mặt vào tai Em chồng, thì thầm những lời lẽ nhanh như gió thoảng, gấp gáp và đầy vẻ hoảng loạn. Người vợ đứng cách đó không xa, cố gắng căng tai nghe ngóng nhưng tất cả những gì cô bắt được chỉ là những âm thanh lí nhí, không rõ chữ. Tiếng Mẹ chồng như tiếng ve sầu mùa hạ, lúc dồn dập, lúc ngắt quãng, chứa đầy sự lo lắng và thúc giục. Người vợ không thể hiểu được nội dung cuộc đối thoại bí mật ấy, nhưng cô có thể thấy rõ ràng phản ứng của Em chồng.
Khuôn mặt Em chồng trắng bệch, đôi mắt anh ta mở to đầy vẻ kinh hãi. Anh ta liên tục gật đầu lia lịa, như một con rối bị giật dây, cố gắng đáp lại lời Mẹ chồng bằng những tiếng “dạ”, “vâng” yếu ớt, lạc giọng. Cả người anh ta run rẩy, đôi tay siết chặt lấy nhau, dáng vẻ hoàn toàn sợ hãi và bất lực. Thỉnh thoảng, Mẹ chồng lại liếc nhanh về phía Người vợ, ánh mắt tóe lên vẻ căm tức và dè chừng. Người vợ không cần nghe rõ từng câu chữ cũng đủ hiểu. Rõ ràng, có một bí mật lớn, một sự thật kinh hoàng đang bị Mẹ chồng và Em chồng che giấu. Và nó liên quan trực tiếp đến Số tiền 1 tỷ đồng và Mảnh đất tổ mà Người vợ vừa bán. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Người vợ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một sự xác tín tột độ. Cô đã đúng.
Mẹ chồng và Em chồng đã kết thúc cuộc nói chuyện lén lút, đầy vẻ hoảng loạn. Em chồng vẫn còn run rẩy, đứng nép sau mẹ, mắt dáo dác nhìn xung quanh. Mẹ chồng thì quay lại phía Người vợ, ánh mắt tóe lên sự căm tức và dè chừng như muốn nuốt chửng cô. Người vợ đứng thẳng, ánh mắt kiên định đáp trả, không hề nao núng. Lúc này, một bà Hàng xóm lớn tuổi, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đôi mắt tinh anh nhưng đầy vẻ thần bí, tách ra khỏi đám đông đang xì xào. Bà chậm rãi tiến về phía Người vợ, dáng đi hơi khom.
“Cháu gái à,” bà Hàng xóm thì thầm, giọng trầm khàn đầy ẩn ý, “Cháu đừng giận chi. Nhưng mà…” Bà Hàng xóm liếc nhanh về phía Biệt phủ của Em chồng, nơi cánh Cổng sắt hoa văn chạm trổ vẫn còn mở hé, sau đó lại nhìn thẳng vào Người vợ. “Sáng nay có chuyện lạ lắm.”
Người vợ nín thở, linh tính mách bảo điều chẳng lành. Cô gật đầu ra hiệu cho bà tiếp tục.
“Nghe đâu sáng nay, ngay khi thằng út vừa đá con vịt của cháu ra khỏi cổng, thì trong nhà nó tự nhiên đổ vỡ một cái gương lớn,” bà Hàng xóm nói, nhấn mạnh từng chữ, “Rầm một tiếng! Mấy đứa nhỏ nhà bên cạnh còn nghe rõ mồn một. Mà đâu phải gương nhỏ đâu, cái gương soi toàn thân ở phòng khách ấy!”
Đôi mắt Người vợ mở to. Cô nhớ lại cảm giác ớn lạnh khi nhìn thấy Em chồng hung hăng đá Con vịt sống.
“Rồi đó chưa hết đâu!” bà Hàng xóm lại ghé sát hơn, giọng hạ thấp đến mức gần như chỉ là tiếng gió thoảng. “Sau cái tiếng gương vỡ, còn có tiếng động lạ từ phòng thờ nữa đó! Tiếng như có cái gì đó bị xê dịch, rồi tiếng đồ vật va vào nhau lạch cạch. Thậm chí còn có mùi hương lạ sộc ra nữa. Bà Vợ em chồng nó chạy ra mặt xanh như tàu lá, cứ loay hoay trong đó một hồi lâu.”
Người vợ nghe vậy, cả người rùng mình. Không phải vì sợ hãi những chuyện ma quỷ, mà vì cảm giác một thế lực vô hình nào đó đang can thiệp vào. Cô chợt nhớ lại những lời đồn đại về Biệt phủ của Em chồng, về cách mà Em chồng và Vợ em chồng giàu lên nhanh chóng. Cô cảm thấy linh tính có điều chẳng lành, một điều gì đó còn tồi tệ hơn cả những toan tính của Mẹ chồng và Em chồng đang dần lộ diện. Cái chết của Con vịt sống không chỉ là một hành động vô tâm, mà có lẽ là khởi đầu cho một chuỗi sự kiện ghê rợn.
Người vợ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm quét qua Mẹ chồng và Em chồng, những người vẫn đang đứng nấp sau lưng bà mẹ, mặt tái mét. Sự sợ hãi trong mắt họ không phải là sự sợ hãi của kẻ bị vạch trần, mà là một nỗi kinh hoàng sâu xa hơn nhiều. Cô nhìn lại bà Hàng xóm, khẽ gật đầu, như muốn nói “cháu hiểu rồi”.
“Thôi chết rồi, cháu gái!” bà Hàng xóm thốt lên, níu nhẹ cánh tay Người vợ khi thấy cô bắt đầu sải bước. “Cháu định làm gì? Đừng có dại dột mà vào trong đó!”
Người vợ không nói một lời, cô gỡ tay bà Hàng xóm ra một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Sự thôi thúc không thể cưỡng lại, cảm giác về một bí mật đen tối đang bị che giấu, khiến cô không thể đứng ngoài thêm nữa. Cô phải tự mình tìm hiểu. Đám đông Hàng xóm xung quanh bắt đầu xì xào lớn hơn, những ánh mắt tò mò xen lẫn lo sợ đổ dồn vào cô.
“Thôi đi cô ơi! Đừng có làm lớn chuyện nữa!” Một người Hàng xóm khác lên tiếng.
“Đúng đó, có gì từ từ nói chuyện!”
Mẹ chồng thấy Người vợ tiến về phía cổng, bà ta lập tức phản ứng. “Mày định làm gì đấy con dâu mất dạy? Dám xông vào nhà em chồng hả? Muốn bị cả làng cười chê sao?!” Giọng bà the thé, nhưng Người vợ nhận ra có một sự hoảng loạn ẩn sâu trong đó, khác hẳn với sự giận dữ thường ngày.
Em chồng cũng như bừng tỉnh, bước tới giang tay chắn trước cổng, vẻ mặt không còn run sợ mà đầy hung hãn. “Cô làm gì đấy? Đây là nhà của tôi! Cô không có quyền vào!”
Người vợ không để tâm đến những lời cản ngăn hay ánh mắt hằn học. Cô đã quá mệt mỏi với những lời dối trá và những toan tính. Cô nhìn thẳng vào Em chồng, ánh mắt kiên định, không chút nao núng.
“Tránh ra!” Người vợ lạnh lùng nói, giọng nói đầy uy lực khiến Em chồng khựng lại.
Người vợ đẩy nhẹ Em chồng sang một bên, bước qua hắn. Cái Cổng sắt hoa văn chạm trổ nặng nề dường như mở ra một thế giới khác, một thế giới mà cô linh cảm rằng sự thật kinh hoàng nhất đang chờ đợi. Cô sải bước vào sân Biệt phủ, để lại phía sau những tiếng xì xào, tiếng thét của Mẹ chồng và gương mặt thất thần của Em chồng. Bóng lưng Người vợ nhỏ bé nhưng đầy kiên cường, dần khuất vào bên trong căn Biệt phủ của Em chồng, nơi những chiếc xe xịn bóng loáng nằm im lìm trong Gara. Cánh cổng sắt khẽ kẽo kẹt theo từng bước chân cô, như một cánh cửa dẫn vào vực sâu bí ẩn.
Người vợ sải bước vào sân. Từng bước chân cô dứt khoát, tiếng dép khẽ chạm nền gạch lát hoa cương lạnh lẽo, vang vọng trong không gian rộng lớn của Biệt phủ của Em chồng. Cô lập tức nhận ra sự bất thường. Khu vườn vốn được chăm sóc cẩn thận, nay có vài chậu cây cảnh bị đổ ngổn ngang, đất vương vãi trên nền gạch sạch bong. Một cây hoa giấy nhỏ bị bật gốc, cánh hoa trắng muốt rụng tả tơi. Một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng Người vợ.
Mắt cô hướng về phía Cửa chính căn biệt phủ. Cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo, nặng nề, đang mở toang, để lộ một khoảng tối u ám bên trong. Không có tiếng động, không một bóng người. Sự im lặng đến rợn người.
Người vợ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương lạ lùng phảng phất trong không khí – một chút tanh, một chút ẩm mốc lẫn với mùi hương liệu. Cô bước qua ngưỡng cửa, tiến vào bên trong. Ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài len lỏi vào, chiếu rọi phòng khách rộng lớn.
Quả nhiên, mọi thứ không bình thường. Chiếc bàn trà giữa phòng hơi lệch khỏi vị trí. Một bình hoa pha lê đắt tiền nằm nghiêng trên sàn, may mắn không bị vỡ, nhưng vài cành hoa ly trắng đã rơi ra ngoài. Chiếc gối sofa bị xô lệch, và một vài tờ tạp chí sang trọng nằm vương vãi như thể vừa có người vội vã rời đi.
Một luồng gió lạnh buốt bất chợt thổi qua, khiến Người vợ rùng mình. Không phải cái lạnh của điều hòa, mà là cái lạnh lẽo thấu xương của một không khí căng thẳng, nặng nề, như thể có một điều gì đó kinh hoàng vừa xảy ra ở nơi đây. Căn nhà sang trọng bỗng hóa thành một cái bẫy im lìm, ẩn chứa vô vàn bí mật. Người vợ đứng giữa phòng khách, trái tim đập thình thịch, đôi mắt không ngừng quét qua từng ngóc ngách, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào. Cô cảm thấy rõ ràng rằng mình đang ở rất gần một sự thật kinh khủng.
Người vợ nhíu mày, cảm nhận sự im lặng ngột ngạt bao trùm. Một cách vô thức, ánh mắt cô dừng lại ở một hành lang nhỏ phía cuối phòng khách, nơi có một cánh cửa hé mở. Một ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra, gợi lên một sự tò mò khó cưỡng. Cô cẩn trọng bước từng bước về phía đó, tiếng dép khẽ khàng trên nền gạch hoa cương như muốn hòa vào sự tĩnh mịch.
Khi Người vợ bước vào căn phòng nhỏ hơn, hương trầm phảng phất nhẹ nhàng xộc vào mũi cô, lẫn với mùi hương liệu lạ lẫm vẫn còn vương vấn. Đây là một phòng thờ, bài trí đơn giản nhưng trang trọng. Giữa căn phòng, một chiếc bàn thờ gỗ lim cổ kính được đặt ngay ngắn. Trên đó, ngoài bát hương và một vài vật phẩm cúng, có một khung ảnh gia đình cỡ lớn, đặt nghiêng, thu hút toàn bộ sự chú ý của Người vợ.
Cô tiến lại gần, trái tim bỗng đập mạnh hơn. Trong ảnh, Em chồng và Vợ em chồng đứng cạnh nhau, tươi cười rạng rỡ. Nhưng điều khiến Người vợ chết lặng chính là người phụ nữ đứng kề bên Vợ em chồng – một gương mặt hoàn toàn xa lạ, nhưng lại có nét hao hao giống Vợ em chồng. Người phụ nữ này sở hữu vóc dáng mảnh mai, gương mặt phúc hậu, đang mỉm cười hiền lành. Người vợ chắc chắn rằng mình chưa từng gặp người phụ nữ này tại các buổi họp mặt gia đình hay bất kỳ sự kiện nào. Em chồng và Vợ em chồng ôm vai người phụ nữ kia một cách thân thiết, như thể họ là một gia đình gắn bó từ lâu.
Người vợ nhìn chằm chằm vào bức ảnh, lướt qua từng gương mặt. Không phải người giúp việc, cũng không phải họ hàng xa mà cô biết. Tại sao người phụ nữ này lại có mặt trong một bức ảnh gia đình trang trọng như vậy, đứng ngay cạnh vợ chồng Em chồng? Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Người vợ. Cô nhớ lại những lời đồn đại lấp lửng của Hàng xóm, những ánh mắt kỳ lạ và cả thái độ bất thường của Mẹ chồng khi nhắc đến Em chồng. “Đây là ai?” một câu hỏi sắc như dao chợt xoẹt qua tâm trí Người vợ. Cô chợt nhận ra điều gì đó bất thường, một mảnh ghép tối tăm vừa khớp vào bức tranh mờ mịt về gia đình này, khiến mọi thứ trở nên đáng ngờ hơn bao giờ hết.
Người vợ nhìn chằm chằm vào bức ảnh, lướt qua từng gương mặt. Không phải người giúp việc, cũng không phải họ hàng xa mà cô biết. Tại sao người phụ nữ này lại có mặt trong một bức ảnh gia đình trang trọng như vậy, đứng ngay cạnh vợ chồng Em chồng? Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Người vợ. Cô nhớ lại những lời đồn đại lấp lửng của Hàng xóm, những ánh mắt kỳ lạ và cả thái độ bất thường của Mẹ chồng khi nhắc đến Em chồng. “Đây là ai?” một câu hỏi sắc như dao chợt xoẹt qua tâm trí Người vợ. Cô chợt nhận ra điều gì đó bất thường, một mảnh ghép tối tăm vừa khớp vào bức tranh mờ mịt về gia đình này, khiến mọi thứ trở nên đáng ngờ hơn bao giờ hết.
Đột nhiên, tiếng cánh cửa phòng khách bật mở cái “RẦM” khiến Người vợ giật bắn mình. Mẹ chồng, Em chồng và Vợ em chồng hớt hải xông vào căn phòng. Khuôn mặt họ tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ánh mắt hoảng loạn của họ lập tức đổ dồn vào bàn tay Người vợ đang siết chặt khung ảnh. Ba gương mặt chợt biến sắc, từ tái mét sang trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hãi.
Mẹ chồng, người phản ứng nhanh nhất, lao đến như một con thú bị dồn vào đường cùng. Bà giật phăng tấm ảnh khỏi tay Người vợ, hành động nhanh đến mức Người vợ không kịp phản ứng.
“Con… con làm gì ở đây?” Mẹ chồng lắp bắp, giọng nói run rẩy, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi tột độ, cố gắng che giấu bức ảnh sau lưng. Em chồng và Vợ em chồng đứng sững lại phía sau, gương mặt cũng cắt không còn giọt máu, nhìn Người vợ như thể nhìn một bóng ma.
Người vợ bất ngờ trước hành động của Mẹ chồng, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi ba gương mặt đang tái mét. Em chồng, với vẻ mặt đầy hoảng loạn, vội vàng đẩy Mẹ chồng sang một bên, cố gắng che giấu sự thật.
“Chị dâu hiểu lầm rồi!” Em chồng lắp bắp, giọng nói cố tỏ ra bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự run rẩy. Hắn chìa tay ra, ra vẻ muốn lấy lại tấm ảnh từ Mẹ chồng. “Tấm ảnh này là của một người bạn thôi! Bạn bè chụp chung, có gì đâu mà chị dâu phải làm lớn chuyện thế này?”
Mẹ chồng gật đầu lia lịa, ánh mắt vẫn còn sợ sệt, miệng mấp máy muốn hùa theo lời Em chồng. “Đúng rồi, bạn bè thôi con ơi…”
Nhưng Vợ em chồng lại không giấu được sự lo lắng. Ánh mắt cô ta lướt nhanh giữa Em chồng và Người vợ, rồi buột miệng thốt lên, “Nói dối làm gì! Rõ ràng là…”
Cô ta chợt khựng lại, đôi mắt mở to khi nhận ra mình vừa lỡ lời, bàn tay vội đưa lên che miệng. Một khoảnh khắc im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng.
Người vợ đứng thẳng người, ánh mắt sắc như dao găm, quét qua từng người trong số họ. Một nụ cười lạnh lùng nở trên môi cô. “Các người không cần che giấu nữa,” Người vợ lạnh lùng nói, mỗi từ như một nhát dao cứa vào sự giả dối của họ. “Tôi biết hết rồi!”
“Tôi biết hết rồi!”
Lời nói như một tia sét đánh ngang tai, khiến cả Em chồng, Vợ em chồng và Mẹ chồng đều chết lặng. Khuôn mặt họ từ tái mét chuyển sang trắng bệch, không còn một giọt máu. Người chồng vẫn đứng im lặng như một pho tượng, ánh mắt phức tạp nhìn Người vợ.
Người vợ nhìn thẳng vào mắt Em chồng, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát như chặt đứt mọi sự chối cãi.
“Tôi đã biết tất cả! Biệt phủ này không phải của các người từ lâu rồi đúng không?”
Câu hỏi của Người vợ như một nhát dao xuyên thẳng vào tim, Em chồng lùi lại một bước, cơ thể run lên bần bật. Vợ em chồng hoảng hốt che miệng, ánh mắt thất thần. Mẹ chồng thì líu lưỡi, không nói được lời nào, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy như muốn chối bỏ tất cả.
“Các người đã vay mượn khắp nơi, bán cả nhà cũ rồi giờ muốn lừa tôi, muốn tôi đưa 1 tỷ đồng để trả nợ cho cái danh hão huyền này đúng không?” Người vợ tiếp tục, từng lời nói như búa bổ vào tai họ. Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng sang trọng nhưng giờ đây trong mắt cô chỉ còn là một vỏ bọc rỗng tuếch. “Con vịt sống mà tôi đặt trước cửa nhà các người, đó chính là lời cảnh báo cho sự giả dối của các người! Cảnh báo về cái ngày các người phải lộ rõ bản chất tham lam và lừa lọc!”
Cả ba người nhà Em chồng đều không thể phản ứng, họ như bị đóng đinh tại chỗ, gương mặt nhăn nhó vì tức giận nhưng không dám hé răng cãi lời. Sức nặng của sự thật đã đè bẹp mọi dối trá. Trong khoảnh khắc đó, Người vợ cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ dâng lên trong lòng, như trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu. Nhưng đi kèm với nó là cơn phẫn nộ dữ dội, bùng cháy trong đôi mắt cô. Phẫn nộ vì sự lừa dối, vì tình thân bị lợi dụng một cách trơ trẽn.
Mẹ chồng, Em chồng và Vợ em chồng vẫn đứng như trời trồng, khuôn mặt không còn chút máu. Những lời của Người vợ như gông xiềng trói chặt họ, khiến mọi lời ngụy biện đều trở nên vô nghĩa. Họ cố gắng tìm một khe hở để phản bác, nhưng không một lời nào có thể thoát ra khỏi cổ họng đang nghẹn ứ. Sự thật trần trụi đã phơi bày.
Từ bên ngoài cổng Biệt phủ của Em chồng, tiếng xì xào bàn tán của Hàng xóm bắt đầu vọng vào rõ mồn một. Họ không cần phải nghe hết câu chuyện, chỉ cần nhìn thái độ của những người bên trong là đủ để hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những lời thì thầm to nhỏ, những ánh mắt dò xét, chỉ trích như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt Mẹ chồng và Em chồng. Sự xấu hổ tột cùng ập đến, thiêu đốt lòng tự trọng hão huyền của họ.
Vợ em chồng, người từ nãy đến giờ vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh giả tạo, cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm được nữa. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm nhòe đi lớp trang điểm đắt tiền. Cô ta bật khóc nức nở, không phải vì tiếc nuối cho gia đình chồng mà có lẽ vì sự sụp đổ của cái vỏ bọc hào nhoáng mà cô ta đã cố công xây dựng. Tiếng khóc của Vợ em chồng hòa cùng tiếng xì xào của Hàng xóm, tạo nên một bản giao hưởng của sự sỉ nhục.
Lúc này, không ai còn nghi ngờ gì nữa. Cả xóm đều đã hoàn toàn hiểu rõ bộ mặt thật của gia đình này – một gia đình sẵn sàng dối trá, lừa lọc chính người thân của mình để duy trì danh vọng hão huyền và che giấu những khoản nợ chồng chất. Những lời phán xét không thành tiếng, nhưng lại vang dội hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
Người vợ đứng đó, giữa tâm điểm của mọi ánh nhìn. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua, cuốn đi bao nhiêu uất ức và gánh nặng bấy lâu. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt không còn sự yếu đuối hay hoang mang, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá, một tia sáng chiến thắng lấp lánh trong khóe mi. Nụ cười nhẹ nhõm, ẩn chứa chút mỉa mai, khẽ nở trên môi Người vợ. Cô đã làm được, cô đã vạch trần được sự thật, không chỉ cho riêng mình mà còn cho tất cả mọi người.
Người chồng cuối cùng cũng rời khỏi trạng thái đông cứng. Anh ta nhìn Người vợ, rồi nhìn Mẹ chồng và Em chồng, ánh mắt đầy phức tạp, có sự hổ thẹn, có sự bất lực và có cả sự nể phục dành cho Người vợ. Anh biết, mối quan hệ gia đình này đã không thể hàn gắn được nữa.
Mẹ chồng gục đầu xuống, hai tay run rẩy bấu chặt vào vạt áo. Bà không thể ngẩng mặt lên nhìn bất kỳ ai. Cái giá của sự tham lam và lừa dối đã quá đắt. Em chồng thì đứng đờ đẫn, gương mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Biệt phủ của Em chồng giờ đây không còn là biểu tượng của sự giàu sang mà là một nhà tù giam hãm những nỗi nhục nhã.
Sự việc này đã trở thành đề tài nóng hổi nhất trong xóm. Hàng xóm sau này vẫn còn nhắc mãi về câu chuyện cô con dâu “hiền lành” đã vạch trần bộ mặt thật của gia đình chồng tham lam. Người vợ, sau tất cả, không còn nghĩ đến việc đòi lại sự công bằng hay trừng phạt. Cô hiểu rằng, sự thật đã tự nó lên tiếng, và đó là hình phạt thích đáng nhất. Cái gọi là tình thân, mà trước đây cô hằng trân trọng, đã bị thử thách và đổ vỡ một cách đau đớn. Nhưng chính nhờ vậy, cô đã học được cách mạnh mẽ hơn, độc lập hơn và tin tưởng vào bản năng của mình.
Cô quyết định không quay lại nơi đây nữa. Mảnh đất tổ đã bán đi, số tiền đó dù không còn toàn vẹn nhưng cô sẽ dùng nó để xây dựng một cuộc sống mới, bình yên và hạnh phúc hơn bên Người chồng, nếu anh ta thực sự muốn đi cùng cô. Cô đã đi qua giông bão, đã đối mặt với những dối trá và lừa lọc. Giờ đây, tâm hồn Người vợ đã được gột rửa, sạch sẽ khỏi những gánh nặng không đáng có. Cô biết rằng, hạnh phúc không nằm ở những giá trị vật chất phù phiếm hay danh vọng hão huyền, mà ở sự chân thật, bình yên trong tâm hồn và những mối quan hệ được xây dựng trên nền tảng của lòng tin và sự tôn trọng. Ánh mặt trời cuối chiều len lỏi qua những tán cây, rọi sáng con đường phía trước của Người vợ, một con đường tuy còn nhiều thử thách nhưng ngập tràn hy vọng.

