Dù con dâu đang bụng m:ang dạ ch:ử:a, mẹ chồng vẫn hu:ng hă:ng é:p cô rửa 10 mâm chén đĩa, rồi hắt cả canh thừa lên người cô. Đúng 10 phút sau, bà ta phải nếm trải một sự trừng ph:ạ:t c:ay đ:ắng đến tột cùng. Chiều hôm đó, gian bếp nhỏ như một lò l:ử:a. Hơi nước, mùi dầu mỡ và khói nhang sau đám giỗ bốc lên ngột ngạt, đặc quánh trong không khí. Hương, bụng b:ầ:u đã tròn sáu tháng, c:ơ th:ể nặng nề đến tội nghiệp, vẫn lom khom bên chậu nước, đôi tay nhăn nheo cọ rửa hàng trăm chiếc bát đĩa từ mười mâm cỗ vừa xong. Trên chiếc ghế nhựa gần đó, cô em chồng vừa ăn xong, ngồi vắt chân, cầm điện thoại cười khúc khích, hoàn toàn phớt lờ cơn bão nhiệt và sự kh:ổ s:ở của chị dâu. Bà Hạnh, mẹ chồng Hương, ngồi đối diện, nhấp ngụm nước chè nóng. Ánh mắt bà lạnh lùng, soi mói, như thể đang giám sát một n:ô l:ệ làm công. “Làm cho nhanh lên, đừng có mà ỷ b:ầ:u b:ì rồi lười biếng!” Giọng bà Hạnh khô khốc, s:ắ:c lạ:nh. Hương nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục cọ rửa từng cái đĩa dính mỡ. Đến khi rửa xong chiếc cuối cùng, lưng cô đau nhức như bị x:é to:ạc, bụng nặng trĩu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô r:un r:un, cố gắng tìm kiếm một chút khoan hồng. “Mẹ ơi, con rửa xong rồi, con đau lưng quá. Mai con dọn nốt chỗ kia được không ạ?” RẦM! Bà Hạnh đập mạnh chén xuống bàn. Âm thanh khô khốc đó khiến cả gian bếp ch:ế:t lặng. “Lười biếng rồi còn giả bộ! Lo:ại đà:n b:à qu:ê m:ùa có mỗi việc dọn bếp mà cũng than! Tôi nói cho cô biết, cô vào được nhà này là phúc bảy đời nhà cô rồi đấy! Thằng Thành nhà này có ăn học mà bị nhà cô lừa nên đâm đầu vào lấy cái thứ qu:ê m:ùa th:ất h:ọc như cô! Cứ như nó thì gái phố theo cả hàng dài!” Bà Hạnh gằn giọng, từng chữ như một nh:át r:oi qu:ất vào lòng tự trọng của Hương. “Về cái nhà này biết điều hầ:u h:ạ cho nhà tôi, không thì tôi tống cổ sớm! Làm đi!” Hương cúi đầu, cố gắng cầu xin sự thương xót.👇👇👇
Hương cúi đầu, hai tay siết chặt tà áo, nước mắt trực trào nhưng cô cố nén lại. “Con xin mẹ. Con xin mẹ đừng làm vậy.” Giọng cô run rẩy, van nài.
Bà Hạnh nhìn Hương với ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Bà không nói một lời nào, chậm rãi cầm lấy chiếc bát canh nguội ngắt trên bàn, thứ canh thừa từ bữa cỗ, rồi hất thẳng vào người Hương.
Chất lỏng nhớp nháp, lạnh ngắt đổ ập xuống, thấm qua lớp áo mỏng, thấm vào làn da. Hương sững sờ, cơ thể co rúm lại. Cảm giác tanh tưởi, lạnh lẽo lan tỏa, như một sự nhơ nhuốc không thể gột rửa. Nỗi nhục nhã dâng trào đến tột cùng, cảm giác bất lực bóp nghẹt lấy cô.
Ngồi bên cạnh, cô em chồng chứng kiến cảnh tượng đó, chẳng những không có chút thương cảm mà còn bật cười khúc khích. Tiếng cười khanh khách vang lên giữa không gian ngột ngạt, như một nhát dao nữa đâm vào tim Hương.
Bụng bầu sáu tháng của Hương giờ đây như là một minh chứng rõ ràng nhất cho sự khốn khổ của cô. Cô đưa tay lên ôm bụng, cố gắng giữ cho mình không gục ngã.
Bà Hạnh nhìn phản ứng của Hương, một nụ cười nhếch mép hiện lên trên môi. Bà hài lòng với sự đau khổ của con dâu. Dường như, đối với bà, hành động tàn nhẫn này còn chưa đủ.
Hương quay lưng lại, bước từng bước nặng nhọc ra khỏi gian bếp nhỏ, để lại sau lưng mùi tanh nồng và tiếng cười chế giễu. Cô biết, đây chưa phải là dấu chấm hết cho những gì bà Hạnh sẽ làm.
Hương đứng chết trân giữa gian bếp nhỏ nóng bức, ngột ngạt. Từng giọt nước mắt hòa với nước canh tanh tưởi còn vương trên mặt, chảy dài theo những vết hằn tủi nhục. Cơ thể cô run rẩy, tâm hồn tan nát như mảnh thủy tinh vỡ vụn. Cô không dám phản kháng, không thể thốt nên lời. Chỉ biết đưa hai tay ôm chặt lấy bụng bầu đã tròn sáu tháng, cầu mong cho sinh linh bé bỏng bên trong không phải gánh chịu bất cứ tổn thương nào từ sự tàn nhẫn này. Căn bếp chìm trong sự im lặng ngột ngạt đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng tích tắc chậm rãi của đồng hồ cũ kỹ như đếm ngược thời gian trừng phạt. 10 mâm chén đĩa ám khói nhang từ đám giỗ vẫn còn đó, chứng nhân cho sự phân biệt đối xử mà Hương phải nhận. Bà Hạnh đứng đó, ánh mắt bà ánh lên vẻ đắc thắng, như thể sự đau khổ của con dâu là món quà quý giá bà vừa nhận được. Cô em chồng ngồi bên cạnh, vẫn giữ nụ cười chế giễu trên môi, đôi mắt lấp lánh thích thú. Mùi dầu mỡ, khói nhang và cả mùi tanh tưởi của nước canh như quyện vào nhau, tạo thành một bức màn dày đặc, bao trùm lấy Hương, khiến cô cảm thấy mình đang chìm dần trong vũng lầy của tuyệt vọng. Cô nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở sâu, tìm kiếm chút sức lực cuối cùng để có thể đứng vững. Nhưng mọi thứ dường như vượt quá sức chịu đựng của cô. 10 phút nữa, một lời cảnh báo mơ hồ lơ lửng trong không khí, như lời đe dọa về một cơn thịnh nộ còn lớn hơn sắp ập đến. Hương cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô biết, cuộc hành hạ này vẫn chưa kết thúc.
Bà Hạnh nhìn Hương bằng ánh mắt khinh bỉ, hả hê nói một câu chua chát: “Đấy, cho nó tỉnh người ra! Đừng có giả vờ yếu đuối nữa, thứ ăn bám!” Bà quay sang cô em chồng, nháy mắt vẻ đắc thắng, như thể vừa dạy cho Hương một bài học nhớ đời. Hương chỉ biết siết chặt nắm đấm, kìm nén mọi uất ức. Tiếng cười nhạt của cô em chồng vang lên trong không gian ngột ngạt, như nhát dao cứa vào lòng Hương. Bà Hạnh nâng tách trà nóng trên tay, nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt vẫn không rời khỏi Hương, dõi theo từng biểu cảm đau khổ của cô. “Nó ngoan ngoãn thế là tốt, đúng không em?” Bà quay sang nói với cô em chồng, giọng đầy ẩn ý. Cô em chồng gật đầu lia lịa, miệng vẫn giữ nguyên nụ cười khoái trá. Hương cảm nhận hơi thở mình ngày càng gấp gáp. Căn bếp nhỏ như đang thu hẹp lại, bao trùm lấy cô trong một không khí đặc quánh mùi khói nhang và dầu mỡ. Cô biết, 10 phút cảnh báo kia sắp sửa kết thúc. Thằng Thành, chồng cô, vẫn biệt tăm đâu đó, không hay biết gì về cơn bão đang hoành hành ngay trong chính ngôi nhà mình. Hương đưa tay xoa bụng bầu, cố gắng trấn an sinh linh bé nhỏ. Cô sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương hai mẹ con cô.
Tiếng chuông điện thoại của Bà Hạnh vang lên dồn dập, phá tan bầu không khí căng thẳng trong bếp. Bà nhăn mặt khó chịu, định dập máy nhưng thấy một số lạ, Bà Hạnh liền đưa lên tai, khuôn mặt vẫn còn vẻ đắc thắng sau khi đã ‘dạy dỗ’ con dâu.
BÀ HẠNH
(Giọng ngọt như mật)
Alo, ai đấy ạ?
Giọng một người đàn ông vang lên từ đầu dây bên kia, đều đều, lạnh lẽo.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
Cô là Hạnh đúng không?
Bà Hạnh sững người. Giọng nói này quen thuộc đến lạ, nhưng lại mang theo một vẻ đe dọa ngầm.
BÀ HẠNH
Tôi đây. Anh là ai mà gọi cho tôi giờ này?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
Cô có nhớ những gì cô đã làm với con gái tôi không?
Bà Hạnh nuốt nước bọt khan. Căn bếp nóng bức bỗng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Cô em chồng, đang định bước ra khỏi bếp, bỗng khựng lại, nhìn Bà Hạnh với vẻ tò mò xen lẫn sợ hãi. Hương, dù đang cố nén cơn uất nghẹn, cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt dò xét.
BÀ HẠNH
(Lắp bắp)
Tôi… tôi không hiểu anh đang nói gì.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
Đừng giả vờ nữa. Con gái tôi đã nói hết rồi. Cô nghĩ cô có thể bắt nạt nó mãi sao? Kể cả khi nó mang thai con của cô.
Nụ cười trên môi Bà Hạnh đông cứng lại. Cô em chồng tái mét mặt mày. Hương đưa tay ôm lấy bụng bầu, tim đập thình thịch. Cô biết, cơn bão vừa tạm lắng trong bếp giờ đây đang quay trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và lần này, nó sẽ quét sạch tất cả.
BÀ HẠNH
(Giọng lí nhí, cố lấy lại bình tĩnh)
Tôi… tôi sẽ không để cô ta vu oan cho tôi.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
Vu oan? Cô nghĩ thế ư? Cô Hạnh à, mọi chuyện cô làm, tôi đều biết. Và tôi sẽ khiến cô phải trả giá. 10 phút nữa, tôi sẽ có mặt ở nhà cô. Chuẩn bị đón khách nhé.
Đầu dây bên kia cúp máy. Bà Hạnh đứng sững sờ, tay run run buông điện thoại. Chiếc tách trà trên tay bà rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Mùi dầu mỡ, khói nhang và nước trà hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn hợp khó chịu, bao trùm lấy căn bếp nhỏ. Cô em chồng lắp bắp:
CÔ EM CHỒNG
Mẹ ơi… ai vậy ạ?
Bà Hạnh không trả lời. Bà nhìn chằm chằm vào khoảng không, ánh mắt vô hồn. Nỗi đắc thắng ban nãy tan biến, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột độ. Hương khẽ mỉm cười, một nụ cười gượng gạo nhưng đầy ẩn ý. Cô biết, điều tồi tệ nhất vẫn chưa đến.
BÀ HẠNH
(Mắt trợn tròn, giọng run rẩy)
Cô ta… cô ta nói gì với anh? Tôi không làm gì sai cả!
Cô em chồng đứng sững sờ, cố gắng định thần. Mùi trà nóng hòa lẫn với mùi dầu mỡ ám ảnh, làm cô thấy buồn nôn. Hương lặng lẽ nhặt những mảnh vỡ còn sót lại, đôi mắt ánh lên một tia hy vọng mỏng manh.
CÔ EM CHỒNG
(Giọng lạc đi)
Mẹ… mẹ ơi, ai đấy ạ? Có chuyện gì thế?
BÀ HẠNH
(Vừa nói vừa lùi lại, đụng vào bàn)
Không… không có gì. Chỉ là một kẻ rảnh rỗi nào đó gọi điện nhầm thôi.
Giọng Bà Hạnh cố tỏ ra bình tĩnh nhưng sự run rẩy không giấu được. Bà Hạnh đưa tay lên lau vệt mồ hôi trên trán, nhưng càng lau càng thấy nhiều hơn. Căn bếp nóng bức giờ đây như một cái lò nung, thiêu đốt sự bình yên vừa mới le lói.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
(Giọng trầm, lạnh như băng)
Nhầm số? Cô Hạnh, tôi e rằng cô nhầm rồi. 10 phút nữa, tôi sẽ gửi cho cô một bằng chứng không thể chối cãi. Và khi đó, cô sẽ hiểu.
Bà Hạnh giật bắn mình, tay lại run lên. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay bà, rơi xuống sàn. Màn hình điện thoại vỡ tan, giống như cuộc đời của Bà Hạnh sắp sửa tan tành. Cô em chồng hoảng hốt, chạy lại đỡ mẹ.
CÔ EM CHỒNG
Mẹ! Mẹ sao vậy ạ?
Bà Hạnh không đáp. Bà nhìn chằm chằm vào cánh cửa bếp, đôi mắt mở to đầy sợ hãi. Hương nhìn bà mẹ chồng đầy thách thức, rồi quay sang nhìn cô em chồng đang hoảng loạn. Hương biết, những gì sắp xảy ra sẽ còn tồi tệ hơn cả những gì cô đã trải qua. 10 phút nữa. 10 phút nữa thôi.
BÀ HẠNH
(Đầu óc quay cuồng, giọng méo mó)
Thằng Thành… nó làm sao cơ? Anh nói rõ xem nào!
Hương sững người, lau vội vạt áo. Linh cảm mách bảo có điều chẳng lành.
CÔ EM CHỒNG
Mẹ! Mẹ sao vậy ạ? Ai gọi điện đấy ạ?
BÀ HẠNH
(Vừa nói vừa lùi lại, đụng vào bàn)
Không… không có gì. Chỉ là một kẻ rảnh rỗi nào đó gọi điện nhầm thôi.
Giọng Bà Hạnh cố tỏ ra bình tĩnh nhưng sự run rẩy không giấu được. Bà Hạnh đưa tay lên lau vệt mồ hôi trên trán, nhưng càng lau càng thấy nhiều hơn. Căn bếp nóng bức giờ đây như một cái lò nung, thiêu đốt sự bình yên vừa mới le lói.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
Nhầm số? Cô Hạnh, tôi e rằng cô nhầm rồi. 10 phút nữa, tôi sẽ gửi cho cô một bằng chứng không thể chối cãi. Và khi đó, cô sẽ hiểu.
Bà Hạnh giật bắn mình, tay lại run lên. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay bà, rơi xuống sàn. Màn hình điện thoại vỡ tan, giống như cuộc đời của Bà Hạnh sắp sửa tan tành. Cô em chồng hoảng hốt, chạy lại đỡ mẹ.
CÔ EM CHỒNG
Mẹ! Mẹ sao vậy ạ?
Bà Hạnh không đáp. Bà nhìn chằm chằm vào cánh cửa bếp, đôi mắt mở to đầy sợ hãi. Hương nhìn bà mẹ chồng đầy thách thức, rồi quay sang nhìn cô em chồng đang hoảng loạn. Hương biết, những gì sắp xảy ra sẽ còn tồi tệ hơn cả những gì cô đã trải qua. 10 phút nữa. 10 phút nữa thôi.
BÀ HẠNH
(Thều thào, giọng khô khốc)
Không… không thể nào…
Cô em chồng nhìn mẹ, rồi nhìn Hương. Ánh mắt cô ta dần biến đổi từ hoang mang sang một sự ngờ vực sâu sắc. Cô ta nhìn chằm chằm vào Hương, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích.
HƯƠNG
(Giọng trầm, lạnh lùng)
Sao thế ạ? Có vẻ mẹ chồng tôi sắp phải đối mặt với một sự thật nào đó.
BÀ HẠNH
(Nhìn Hương, ánh mắt lóe lên tia căm ghét)
Mày… mày làm gì?
HƯƠNG
Cháu chỉ đứng đây thôi ạ. Cháu cũng đang chờ đợi. Đợi cái mà anh ta đã hứa sẽ gửi đến. Bằng chứng không thể chối cãi, đúng không ạ?
Hương đưa tay vuốt nhẹ lên bụng bầu sáu tháng của mình. Một nụ cười nhạt nhẽo nở trên môi cô. Cô em chồng vẫn nhìn chằm chằm vào mẹ, rồi lại nhìn sang Hương, cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện.
CÔ EM CHỒNG
(Giọng run rẩy)
Anh ta là ai? Sao mẹ lại sợ hãi thế? Mẹ… mẹ giấu con chuyện gì sao?
BÀ HẠNH
(Lắc đầu nguầy nguậy, miệng lắp bắp)
Không… không có gì. Chỉ là…
Mùi trà nóng vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây lại mang theo một dư vị chết chóc. Hương nhặt lên những mảnh vỡ còn sót lại, ánh mắt không rời khỏi gương mặt hoảng loạn của mẹ chồng. Cô biết, sự trừng phạt đang đến rất gần. Chỉ còn vài phút nữa thôi.
HƯƠNG
(Nói khẽ, đủ để Bà Hạnh nghe thấy)
Anh ta nói 10 phút nữa. Mà bây giờ… đã là 9 phút rồi.
Bà Hạnh tái mét mặt. Đôi mắt bà nhìn trân trân vào điện thoại của mình, như thể nó có thể quay ngược thời gian. Cô em chồng ngơ ngác. Cô ta nhìn đồng hồ đeo tay, rồi nhìn mẹ.
CÔ EM CHỒNG
9 phút? Mẹ ơi, 9 phút là còn…
TIẾNG CHUÔNG ĐIỆN THOẠI NGÂN LÊN.
Cả ba người giật mình. Bà Hạnh run rẩy đưa tay với lấy chiếc điện thoại đã vỡ. Cô em chồng vội vàng rút điện thoại của mình ra.
CÔ EM CHỒNG
Là anh trai con!
Bà Hạnh lảo đảo, gần như khuỵu xuống. Hương nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, chờ đợi.
BÀ HẠNH
(Gào lên, giọng lạc cả đi)
Thành! Thành ơi! Có chuyện gì vậy con?!
Cô em chồng vội vàng bắt máy, khuôn mặt ngày càng tái nhợt khi nghe giọng nói từ đầu dây bên kia. Cô ta trợn tròn mắt, lắp bắp không nên lời.
CÔ EM CHỒNG
(Giọng run rẩy, lắp bắp)
Anh… anh hai? Anh… anh đang ở đâu? Cái gì cơ? Anh… anh ấy…?
Cô em chồng buông điện thoại, rơi xuống sàn gỗ. Cô ta chỉ đứng đó, mắt mở to, miệng há hốc. Hương bước tới, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ.
HƯƠNG
(Hỏi nhẹ nhàng, nhưng như có sức nặng ngàn cân)
Chồng cháu… nó bị làm sao cơ? Anh nói rõ xem nào.
CÔ EM CHỒNG
(Giọng run rẩy, lắp bắp)
Anh… anh hai? Anh… anh đang ở đâu? Cái gì cơ? Anh… anh ấy…?
Cô em chồng buông điện thoại, rơi xuống sàn gỗ. Cô ta chỉ đứng đó, mắt mở to, miệng há hốc. Hương bước tới, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ.
HƯƠNG
(Hỏi nhẹ nhàng, nhưng như có sức nặng ngàn cân)
Chồng cháu… nó bị làm sao cơ? Anh nói rõ xem nào.
Âm thanh từ điện thoại của cô em chồng vẫn vọng ra, một giọng đàn ông xa lạ, gấp gáp.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
(Qua điện thoại, giọng khẩn trương, pha lẫn tiếng ồn ào, tiếng còi xe inh ỏi)
Thằng Thành nhà bà… nó gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Đang trên đường đưa vào bệnh viện. Tình trạng rất nguy kịch, cần phẫu thuật gấp.
Bà Hạnh nghe đến đây thì không thể đứng vững, chân bà khuỵu xuống. Bà bám víu vào thành bàn bếp, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.
HƯƠNG
(Nhìn thẳng vào gương mặt tái mét của mẹ chồng, giọng lạnh lùng)
Tai nạn? Khẩn trương?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
Đúng vậy! Nhanh lên, đưa bà ấy đến bệnh viện đi!
Tiếng còi xe cấp cứu réo lên từng hồi, âm thanh ấy như những nhát dao cứa vào tim Bà Hạnh. Bà Hạnh run rẩy, cố gắng gượng dậy.
BÀ HẠNH
(Thều thào, giọng lạc hẳn)
Thành… Thành ơi…
Cô em chồng lấy lại bình tĩnh, vội vàng nhặt điện thoại lên.
CÔ EM CHỒNG
(Hét vào điện thoại)
Bác sĩ! Cho con hỏi Thành đang ở bệnh viện nào? Bác sĩ ơi!
Bà Hạnh lảo đảo quay sang Hương. Đôi mắt bà chứa đầy sự hoảng loạn tột độ, ánh mắt đó không còn chút khinh miệt nào, chỉ còn lại sự cầu xin.
BÀ HẠNH
(Giọng van nài)
Hương… con ơi… Thành nó… nó bị làm sao?
Hương nhìn mẹ chồng, ánh mắt lạnh băng không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Cô ta chậm rãi đưa tay vuốt ve cái bụng bầu đã tròn sáu tháng.
HƯƠNG
(Giọng đều đều, không chút dao động)
Cháu không biết. Nhưng anh ta đã nói rồi mà mẹ. Bằng chứng không thể chối cãi. Anh ta nói 10 phút nữa sẽ gửi đến. Và giờ… chỉ còn vài phút nữa thôi là 10 phút rồi.
Cô em chồng vẫn đang nghe điện thoại, gương mặt ngày càng thất thần.
CÔ EM CHỒNG
(Giọng tuyệt vọng)
Dạ… dạ, con biết rồi ạ… Con cảm ơn bác sĩ.
Cô em chồng cúp máy, quay sang nhìn mẹ và Hương. Ánh mắt cô ta hoang mang, sợ hãi.
CÔ EM CHỒNG
Mẹ ơi… Anh hai… Anh ấy đang trên đường đến bệnh viện.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa. Lần này là điện thoại của Bà Hạnh, chiếc điện thoại đã vỡ màn hình. Bà Hạnh giật mình, nhìn chằm chằm vào nó.
BÀ HẠNH
(Thều thào)
Ai nữa đây…
Hương bước lại gần, nhặt chiếc điện thoại vỡ lên.
HƯƠNG
(Nở một nụ cười nhạt)
Để cháu xem. Có lẽ… đây là “bằng chứng không thể chối cãi” mà người ta đã hứa.
Hương nhấn nút nghe. Qua loa điện thoại, một giọng đàn ông quen thuộc vang lên, lần này với sự hả hê rõ rệt.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
(Giọng điệu đầy mỉa mai)
Cô Hạnh đấy chứ? Tôi đã nói rồi. 10 phút nữa. Cô đã thấy chưa? Thằng Thành nhà cô, giờ chắc nó đang rất vui vẻ với những gì nó sắp nhận được. Cô nghĩ xem, cái giá của sự phản bội này là gì?
Bà Hạnh nghe đến đó thì không thể đứng vững, bà ngã quỵ xuống sàn. Cô em chồng hoảng hốt chạy lại đỡ mẹ.
CÔ EM CHỒNG
Mẹ! Mẹ ơi!
Hương vẫn đứng đó, gương mặt vô cảm nhìn về phía mẹ chồng đang đau khổ. Nụ cười trên môi cô ta ngày càng rộng hơn.
HƯƠNG
(Giọng nói vang vọng, đầy quyền lực)
Anh ta đang vui vẻ lắm sao? Thật tốt quá.
Hương gõ nhẹ vào bụng bầu của mình.
HƯƠNG
Vì con của cháu… cũng sắp có được niềm vui rồi đây.
Bà Hạnh ngước nhìn Hương, ánh mắt bà giờ đây tràn đầy nỗi kinh hoàng và sự tuyệt vọng. Bà nhận ra, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Bà Hạnh như hóa đá, đôi mắt thất thần, chiếc điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống nền gạch lạnh lẽo. Cô em chồng cũng tái mặt, không còn vẻ cười cợt mà lao tới ôm lấy mẹ, gặng hỏi: “Anh Thành sao ạ mẹ? Anh con bị làm sao vậy?” Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cả hai mẹ con.
Trong gian bếp nhỏ nóng bức, ngột ngạt sau đám giỗ, đầy hơi nước, mùi dầu mỡ và khói nhang, Hương vẫn đứng đó, gương mặt vô cảm. Âm thanh từ điện thoại của cô em chồng vọng ra, giọng người đàn ông xa lạ, gấp gáp.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
(Qua điện thoại, giọng khẩn trương, pha lẫn tiếng ồn ào, tiếng còi xe inh ỏi)
Thằng Thành nhà bà… nó gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Đang trên đường đưa vào bệnh viện. Tình trạng rất nguy kịch, cần phẫu thuật gấp.
Bà Hạnh nghe đến đây thì không thể đứng vững, chân bà khuỵu xuống. Bà bám víu vào thành bàn bếp, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Hương nhìn thẳng vào gương mặt tái mét của mẹ chồng, giọng lạnh lùng.
HƯƠNG
Tai nạn? Khẩn trương?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
Đúng vậy! Nhanh lên, đưa bà ấy đến bệnh viện đi!
Tiếng còi xe cấp cứu réo lên từng hồi, âm thanh ấy như những nhát dao cứa vào tim Bà Hạnh. Bà run rẩy, cố gắng gượng dậy.
BÀ HẠNH
(Thều thào, giọng lạc hẳn)
Thành… Thành ơi…
Cô em chồng lấy lại bình tĩnh, vội vàng nhặt điện thoại lên.
CÔ EM CHỒNG
(Hét vào điện thoại)
Bác sĩ! Cho con hỏi Thành đang ở bệnh viện nào? Bác sĩ ơi!
Bà Hạnh lảo đảo quay sang Hương. Đôi mắt bà chứa đầy sự hoảng loạn tột độ, ánh mắt đó không còn chút khinh miệt nào, chỉ còn lại sự cầu xin.
BÀ HẠNH
(Giọng van nài)
Hương… con ơi… Thành nó… nó bị làm sao?
Hương nhìn mẹ chồng, ánh mắt lạnh băng không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Cô ta chậm rãi đưa tay vuốt ve cái bụng bầu đã tròn sáu tháng.
HƯƠNG
(Giọng đều đều, không chút dao động)
Cháu không biết. Nhưng anh ta đã nói rồi mà mẹ. Bằng chứng không thể chối cãi. Anh ta nói 10 phút nữa sẽ gửi đến. Và giờ… chỉ còn vài phút nữa thôi là 10 phút rồi.
Cô em chồng vẫn đang nghe điện thoại, gương mặt ngày càng thất thần.
CÔ EM CHỒNG
(Giọng tuyệt vọng)
Dạ… dạ, con biết rồi ạ… Con cảm ơn bác sĩ.
Cô em chồng cúp máy, quay sang nhìn mẹ và Hương. Ánh mắt cô ta hoang mang, sợ hãi.
CÔ EM CHỒNG
Mẹ ơi… Anh hai… Anh ấy đang trên đường đến bệnh viện.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa. Lần này là điện thoại của Bà Hạnh, chiếc điện thoại đã vỡ màn hình. Bà Hạnh giật mình, nhìn chằm chằm vào nó.
BÀ HẠNH
(Thều thào)
Ai nữa đây…
Hương bước lại gần, nhặt chiếc điện thoại vỡ lên.
HƯƠNG
(Nở một nụ cười nhạt)
Để cháu xem. Có lẽ… đây là “bằng chứng không thể chối cãi” mà người ta đã hứa.
Hương nhấn nút nghe. Qua loa điện thoại, một giọng đàn ông quen thuộc vang lên, lần này với sự hả hê rõ rệt.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
(Giọng điệu đầy mỉa mai)
Cô Hạnh đấy chứ? Tôi đã nói rồi. 10 phút nữa. Cô đã thấy chưa? Thằng Thành nhà cô, giờ chắc nó đang rất vui vẻ với những gì nó sắp nhận được. Cô nghĩ xem, cái giá của sự phản bội này là gì?
Bà Hạnh nghe đến đó thì không thể đứng vững, bà ngã quỵ xuống sàn. Cô em chồng hoảng hốt chạy lại đỡ mẹ.
CÔ EM CHỒNG
Mẹ! Mẹ ơi!
Hương vẫn đứng đó, gương mặt vô cảm nhìn về phía mẹ chồng đang đau khổ. Nụ cười trên môi cô ta ngày càng rộng hơn.
HƯƠNG
(Giọng nói vang vọng, đầy quyền lực)
Anh ta đang vui vẻ lắm sao? Thật tốt quá.
Hương gõ nhẹ vào bụng bầu của mình.
HƯƠNG
Vì con của cháu… cũng sắp có được niềm vui rồi đây.
Bà Hạnh ngước nhìn Hương, ánh mắt bà giờ đây tràn đầy nỗi kinh hoàng và sự tuyệt vọng. Bà nhận ra, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu. Bà Hạnh như hóa đá, đôi mắt thất thần, chiếc điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống nền gạch lạnh lẽo. Cô em chồng cũng tái mặt, không còn vẻ cười cợt mà lao tới ôm lấy mẹ, gặng hỏi: “Anh Thành sao ạ mẹ? Anh con bị làm sao vậy?” Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cả hai mẹ con. Không gian gian bếp nhỏ, vốn đã ngột ngạt sau đám giỗ, giờ đây càng thêm nặng nề. Mùi dầu mỡ và khói nhang cũ quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, bức bối. Hương vẫn đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hai mẹ con họ, nụ cười nhạt trên môi cô ta càng lúc càng rõ. Bà Hạnh, với khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể bà vừa thấy một viễn cảnh kinh hoàng. Cô em chồng, lúc này cũng run rẩy, hai tay ôm chặt lấy bà Hạnh, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm từ mẹ. Tiếng điện thoại reo lên lần thứ hai, lần này là của bà Hạnh. Bà giật mình, nhưng không dám nhấc máy. Hương bước tới, nhặt chiếc điện thoại đã vỡ màn hình lên. Nụ cười trên môi cô ta biến thành một nụ cười nửa miệng, đầy mỉa mai.
HƯƠNG
(Nở một nụ cười nhạt)
Để cháu xem. Có lẽ… đây là “bằng chứng không thể chối cãi” mà người ta đã hứa.
Hương nhấn nút nghe. Qua loa điện thoại, một giọng đàn ông quen thuộc vang lên, lần này với sự hả hê rõ rệt.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG (O.S)
(Giọng điệu đầy mỉa mai)
Cô Hạnh đấy chứ? Tôi đã nói rồi. 10 phút nữa. Cô đã thấy chưa? Thằng Thành nhà cô, giờ chắc nó đang rất vui vẻ với những gì nó sắp nhận được. Cô nghĩ xem, cái giá của sự phản bội này là gì?
Bà Hạnh nghe đến đó thì không thể đứng vững, bà ngã quỵ xuống sàn. Cô em chồng hoảng hốt chạy lại đỡ mẹ.
CÔ EM CHỒNG
Mẹ! Mẹ ơi!
Hương vẫn đứng đó, gương mặt vô cảm nhìn về phía mẹ chồng đang đau khổ. Nụ cười trên môi cô ta ngày càng rộng hơn.
HƯƠNG
(Giọng nói vang vọng, đầy quyền lực)
Anh ta đang vui vẻ lắm sao? Thật tốt quá.
Hương gõ nhẹ vào bụng bầu của mình.
HƯƠNG
Vì con của cháu… cũng sắp có được niềm vui rồi đây.
Bà Hạnh ngước nhìn Hương, ánh mắt bà giờ đây tràn đầy nỗi kinh hoàng và sự tuyệt vọng. Bà nhận ra, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu. Cái nhìn của Hương như ngọn lửa thiêu đốt tâm can, dìm bà Hạnh vào vực sâu của sự ám ảnh. Cô em chồng chỉ biết ôm mẹ, nước mắt tuôn rơi, hoàn toàn bất lực trước màn kịch đang diễn ra. Trong gian bếp ngột ngạt, giờ đây chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn của hai mẹ con nhà họ và nụ cười chiến thắng đầy lạnh lẽo của Hương. Bàn tay Hương khẽ vuốt ve bụng bầu, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang đầy sự đe dọa ngầm. Tất cả 10 mâm chén đĩa, những dấu hiệu của một đám giỗ tưởng chừng bình yên, giờ đây trở nên thật trớ trêu. Hương không hề cho họ thêm một giây phút nào để suy sụp. Cô ta quay lưng lại, bước ra khỏi gian bếp nhỏ, để lại phía sau hai người phụ nữ đang chìm trong tuyệt vọng và nỗi sợ hãi. Bóng lưng Hương khuất dần sau cánh cửa, nhưng hình ảnh cô ta, cùng với lời nói đầy ẩn ý, vẫn còn lơ lửng trong không khí, như một lời tiên tri về sự trừng phạt sắp giáng xuống.
Bà Hạnh lảo đảo đứng dậy, nước mắt giàn giụa, gào khóc thảm thiết: “Thành ơi! Con ơi là con của mẹ!” Bà không còn quan tâm đến Hương hay mớ bát đĩa bừa bộn nữa, chỉ muốn chạy ngay đến bệnh viện, bất chấp tất cả để được gặp con trai. Cái bụng bầu tròn sáu tháng của Hương nhấp nhô theo mỗi nhịp thở của cô. Cô nhìn theo bóng dáng mẹ chồng như con chim gãy cánh, rồi lại nhìn xuống cái bụng, nơi sinh mạng bé bỏng của mình đang lớn dần. Hương thầm nghĩ, đây mới chỉ là khởi đầu. Cái giá cho sự phản bội của Thành và cả sự khinh miệt của bà Hạnh sẽ còn đắt hơn thế nhiều.
Cô em chồng, sau khi đỡ mẹ dậy, nhìn Hương với ánh mắt đầy van xin. “Chị ơi, anh em… anh ấy đang rất nguy kịch. Xin chị…”
Hương ngắt lời, giọng lạnh như băng. “Nguy kịch? Tốt quá. Ít ra anh ta cũng đang được trải nghiệm cảm giác sợ hãi, giống như cách anh ta đã làm với em.”
Bà Hạnh, dù yếu ớt, vẫn cố gắng níu lấy tay Hương. “Hương à, mẹ xin con… Con tha cho Thành lần này đi. Nó dại dột thôi. Con còn mang giọt máu của nó mà. Xin con…”
Hương nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, ánh mắt chứa đầy sự đe dọa ngầm. Cô khẽ cười, một nụ cười nửa miệng đầy ám ảnh. “Con của cháu? Nó sẽ là người mang lại công lý, mẹ ạ. Và công lý này… không có chỗ cho sự tha thứ.”
Hương quay lưng lại, bước nhanh ra khỏi gian bếp nhỏ, bỏ lại sau lưng tiếng khóc nức nở của bà Hạnh và cô em chồng. Mùi dầu mỡ và khói nhang vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là dấu vết của một cơn bão vừa đi qua, và sự bình yên thực sự còn cách rất xa. Bàn tay Hương đặt lên bụng bầu, cảm nhận từng chuyển động nhỏ. “Đừng lo, con yêu,” cô thì thầm. “Mẹ sẽ cho con tất cả những gì mẹ đã từng bị cướp đi.”
Hương bỏ ngoài tai tiếng nức nở của mẹ chồng và sự van xin của cô em chồng. Đôi chân trần dẫm lên những mảnh vỡ vương vãi trên sàn bếp lạnh lẽo. Bộ quần áo dính đầy vết canh cà chua đỏ sẫm giờ đây còn nhuốm thêm màu bẩn thỉu, nhưng cô không còn tâm trí nào để bận tâm. Chỉ có một ý nghĩ duy nhất chiếm trọn tâm trí Hương: Thành đang gặp nguy hiểm.
“Bà ơi, cô ơi! Thành đang cấp cứu ở bệnh viện Xô Viết Nghệ Tĩnh! Chúng ta mau đi thôi!” Cô em chồng hớt hải chạy vào, giọng run rẩy.
Bà Hạnh như chợt tỉnh, nước mắt vẫn tuôn rơi nhưng bà đã đứng thẳng dậy. Bà vội vàng nắm lấy tay Hương. “Con ơi, Thành nó… nó đang gặp nạn thật rồi. Mẹ xin con, giờ này không còn là lúc để thù oán nữa. Chúng ta phải đến bên nó.”
Hương nhìn mẹ chồng, ánh mắt cô vẫn còn chút lạnh lùng, nhưng sự lo lắng đã lấn át tất cả. Cái cảm giác ruột gan cồn cào, đôi chân bủn rủn không phải là giả tạo. Dù cho Thành đã đối xử tệ bạc với cô đến nhường nào, dù cho anh ta có đáng bị như vậy, thì anh ta vẫn là cha của đứa con trong bụng cô.
“Con đi với bà.” Hương đáp gọn. Cô không còn nghĩ đến những lời sỉ nhục, những giọt nước mắt tủi hờn. Bụng bầu đã tròn sáu tháng rung nhẹ theo từng bước chân gấp gáp của cô. Cô vội vã theo sau bà Hạnh và cô em chồng, bước ra khỏi gian bếp nhỏ đầy ám ảnh, tiến thẳng về phía bệnh viện. Hơi nước, mùi dầu mỡ và khói nhang dường như bám theo cô, nhưng giờ đây, nó chỉ là một lớp sương mờ ảo. Nỗi sợ hãi, sự hoảng loạn và một tia hy vọng mong manh cho Thành đã chiếm trọn tâm trí cô. Cô chỉ cầu mong mọi chuyện chưa quá muộn.
NGOẠI CẢNH. BỆNH VIỆN – BAN NGÀY
Không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng và sự căng thẳng tột độ. Tiếng còi xe cấp cứu hú inh ỏi từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng bước chân vội vã, tiếng gọi thất thanh, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống và cái chết.
Hương, Bà Hạnh và cô em chồng lao vào bệnh viện như những bóng ma bị ám ảnh. Hương siết chặt bụng bầu đã tròn sáu tháng, từng bước chân run rẩy trên nền gạch lạnh lẽo. Dù cho mọi chuyện vừa xảy ra ở gian bếp nhỏ, dù cho Thành đã đối xử tồi tệ với cô thế nào, giờ đây, hình ảnh anh nằm trên bàn phẫu thuật, có thể không bao giờ tỉnh lại, khiến trái tim cô như bị bóp nghẹt.
Họ lao đến phòng cấp cứu. Cửa phòng đóng sập. Trên tấm kính mờ, lờ mờ nhìn thấy bóng dáng bác sĩ, y tá đang làm việc điên cuồng. Tiếng máy móc kêu tít tít, đều đặn một cách đáng sợ.
Một bác sĩ bước ra, khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt thâm quầng. Bà Hạnh lao tới, nắm chặt lấy cánh tay ông.
BÀ HẠNH
(Thều thào, giọng lạc đi)
Bác sĩ ơi, con trai tôi… Thành… nó sao rồi?
Bác sĩ nhìn Bà Hạnh, ánh mắt đầy áy náy.
BÁC SĨ
(Giọng trầm, nặng trĩu)
Tình hình rất nguy kịch. Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Tuy nhiên, anh ấy đang ở trong phòng phẫu thuật. Khả năng qua khỏi là… rất thấp. Nếu có qua khỏi, nguy cơ sống thực vật cũng rất cao. Chúng tôi sẽ thông báo ngay nếu có bất kỳ diễn biến nào.
Lời nói như sét đánh ngang tai. Bà Hạnh buông thõng cánh tay, đôi chân mềm nhũn. Bà quỵ xuống sàn, tiếng gào khóc xé lòng vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng của hành lang bệnh viện.
Cô em chồng cũng không giữ được bình tĩnh. Cô lao đến bên mẹ, ôm chầm lấy bà, cùng khóc nức nở. Hai người phụ nữ ôm lấy nhau, những giọt nước mắt và tiếng nấc nghẹn ngào hòa quyện vào nhau, thể hiện nỗi đau đớn tột cùng khi đối mặt với sự thật nghiệt ngã.
Hương đứng đó, như một pho tượng giữa cơn bão. Cô nhìn hai người phụ nữ đang quằn quại trong đau khổ. Bụng bầu của cô khẽ cựa mình, như muốn nhắc nhở cô về một sinh linh bé bỏng đang cần một người cha. Dù Thành có ra sao, dù cuộc hôn nhân này có kết thúc thế nào, anh vẫn là cha của con cô. Cái cảm giác bất lực, xót xa len lỏi trong tâm trí Hương. Cô muốn bước tới ôm lấy mẹ chồng, an ủi cô em chồng, nhưng đôi chân cô như bị đóng băng. Mọi thứ xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại âm thanh tiếng máy móc và tiếng khóc não nề. Cô chỉ biết đứng nhìn, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.
HƯƠNG
(Giọng run rẩy, như muốn khóc)
Thành…
Bà Hạnh ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Hương. Ánh mắt bà đong đầy sự tuyệt vọng và cả một chút trách móc khó tả. Cô em chồng cũng đưa mắt nhìn Hương, nước mắt vẫn tuôn rơi trên gò má. Trong khoảnh khắc đó, không gian dường như đặc quánh lại, chỉ còn lại tiếng máy móc đều đều của phòng cấp cứu và tiếng nấc nghẹn của hai người phụ nữ.
BÀ HẠNH
(Thều thào, nấc nghẹn)
Con… con của tôi…
Cơn đau âm ỉ trong bụng Hương dường như trở nên rõ rệt hơn. Cô vô thức đưa tay ôm lấy. Sáu tháng. Cái bụng bầu tròn xoe như một lời nhắc nhở về tương lai, về một sinh linh đang lớn dần bên trong, một sinh linh sắp mất đi người cha. Nhưng nhìn bà Hạnh và cô em chồng đang quằn quại trong nỗi đau, trong tim Hương lại dấy lên một cảm giác lạ lẫm. Đó không hẳn là thương xót, mà còn xen lẫn một chút gì đó giống như sự hả hê, một sự hả hê tội lỗi. Cô nhớ lại những lời cay nghiệt Thành dành cho mình, nhớ lại cái tát như trời giáng của bà Hạnh trong bữa đám giỗ vừa rồi, nhớ cả những ánh mắt khinh miệt của cô em chồng. Tất cả những đợt sóng cảm xúc ấy giờ đây như cuộn trào lên, hòa lẫn với nỗi lo cho Thành, tạo nên một mớ bòng bong trong tâm trí cô.
Cô em chồng bỗng nhiên buông bà Hạnh ra, lao tới túm lấy vai Hương, giọng đầy chất vấn:
CÔ EM CHỒNG
(Giọng chua chát, đầy căm hận)
Chị… chị có biết chị đã làm gì không? Nếu không phải vì chị…
Bà Hạnh vội vàng gạt tay con gái ra, quay sang nhìn Hương với ánh mắt đầy sự hối hận và cầu xin.
BÀ HẠNH
(Níu lấy tay Hương, giọng van nài)
Hương ơi… con ơi… cứu nó… cứu con trai mẹ…
Hương nhìn bàn tay nhăn nheo, đầy những vết nám của mẹ chồng đang níu lấy mình. Dù trong lòng có bao nhiêu cay đắng, dù có bao nhiêu uất hận, nhìn thấy bà Hạnh trong bộ dạng tiều tụy này, Hương không thể nào dứt ra được. Cô biết, đây có lẽ là 10 phút sau dự báo trừng phạt. Cô muốn quay đầu bỏ đi, muốn mặc kệ tất cả, nhưng rồi cô lại nhớ đến cái bụng đang lớn dần của mình. Cô có quyền làm mẹ, nhưng con cô cũng có quyền có cha.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại từ trong túi xách của bà Hạnh vang lên inh ỏi. Bà vội vàng lục tìm, tay run run. Hương nhìn bà, chờ đợi. Cô em chồng cũng ngừng khóc, im lặng dõi theo. Có lẽ, đây là tiếng gọi từ phòng phẫu thuật. Có lẽ, vận mệnh của Thành, và cả cuộc đời của họ, sẽ được định đoạt trong vài giây tới.
BÀ HẠNH
(Giọng run rẩy, run rẩy tìm điện thoại trong túi xách, bà lục tung mọi thứ lên)
Trời ơi…
Tiếng chuông điện thoại vẫn tiếp tục vang lên, càng lúc càng chói tai trong không gian im lặng đến nghẹt thở. Tay bà Hạnh lóng ngóng làm rơi cả chiếc điện thoại xuống sàn. Cô em chồng tiến lại gần, nhặt lên. Bà Hạnh nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt mở to. Hương đứng cách đó một chút, vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng. Cô đưa tay chạm nhẹ vào bụng mình, nơi đứa con sáu tháng tuổi đang cựa quậy. Hình ảnh Thành với nụ cười trìu mến ngày xưa vụt qua tâm trí, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi cái tát trời giáng của bà Hạnh, những lời cay độc của Thành, và ánh mắt miệt thị của cô em chồng. Một cảm giác lạnh lẽo, khác hẳn sự yếu đuối thường ngày, lan tỏa trong ánh mắt Hương. Cô không còn là Hương nhu nhược của ngày trước nữa.
Cô em chồng đưa chiếc điện thoại cho mẹ. Bà Hạnh hít một hơi thật sâu, giọng run lên từng tiếng.
BÀ HẠNH
(Thều thào)
Bác sĩ… gọi…
Hương nhìn bà Hạnh. Khoảnh khắc này, cô không còn thấy thương cảm hay tức giận. Chỉ còn lại một sự trống rỗng kỳ lạ, pha lẫn với một quyết tâm sắt đá. Cô đã phải chịu đựng quá nhiều. Cô có quyền được sống, con cô cũng vậy.
BÀ HẠNH
(Nhìn Hương, giọng nài nỉ)
Hương à… con ơi…
Hương quay mặt đi, hướng mắt về phía khung cửa sổ nhỏ của gian bếp. Mùi dầu mỡ và khói nhang vẫn còn vương vấn, tạo nên một cảm giác ngột ngạt. Cô nghĩ đến căn bếp này, nơi cô đã từng vào đây với bao nhiêu hy vọng, và giờ đây, nơi đây lại chứng kiến bao nhiêu cay đắng. Cô biết, 10 phút sau dự báo trừng phạt đã trôi qua. Tách trà nóng trên bàn vẫn còn bốc hơi nghi ngút.
BÀ HẠNH
(Giọng tuyệt vọng)
Nó… nó qua khỏi không con?
Bà Hạnh ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu. Cô em chồng đứng nhìn, nước mắt lại trực trào. Hương vẫn đứng đó, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi. Không còn chút yếu đuối nào. Chỉ còn lại sự lạnh lùng và một kế hoạch đang dần hình thành trong đầu. Cái lạnh lẽo đó, giờ đây, còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn giận dữ nào.
Hương siết chặt nắm tay. Lời bà Hạnh chợt vang lên trong đầu: “Không thì tôi tống cổ sớm!”. Một tia sáng lóe lên, nhưng cũng mang theo nỗi đau xót khôn cùng. Thành, người chồng cô yêu thương, giờ đây lại trở thành xiềng xích. Gian bếp nhỏ này, từng là nơi cô vun đắp bao ước mơ, giờ chỉ còn là chứng nhân cho sự tàn nhẫn. Mùi dầu mỡ, khói nhang quyện vào nhau, đặc quánh, ngột ngạt như chính cuộc đời cô.
Bà Hạnh vẫn quỵ dưới sàn, tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng. Cô em chồng đứng sững, mắt nhìn mẹ, nước mắt lăn dài. Hương quay lưng lại, nhìn ra ngoài khung cửa sổ đã mờ hơi nước. Bụng bầu tròn sáu tháng cựa quậy, nhắc nhở cô về sự tồn tại mong manh của sinh linh trong mình. Tách trà nóng trên bàn vẫn tỏa hơi nghi ngút, như một lời nhắc nhở về thời gian trôi đi. 10 phút sau dự báo trừng phạt đã qua.
Một ý nghĩ táo bạo, gần như điên rồ, chợt xẹt qua đầu Hương. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất để cô thoát khỏi địa ngục này. Một kế hoạch vừa hình thành, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Đôi mắt Hương ánh lên một vẻ quyết liệt chưa từng có. Cái lạnh lẽo đó, giờ đây, còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn giận dữ nào. Cô hít một hơi thật sâu, rồi quay lại, nhìn thẳng vào bà Hạnh.
HƯƠNG
(Giọng bình thản, lạnh lùng)
Mẹ à. Nếu mẹ cần… một giải pháp.
Bà Hạnh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sưng húp nhìn Hương như nhìn một người lạ. Cô em chồng cũng quay lại, ngạc nhiên.
BÀ HẠNH
(Thều thào)
Con… con nói gì cơ?
HƯƠNG
Con nói, nếu mẹ cần một giải pháp để giải quyết chuyện này. Con có thể giúp mẹ.
Một khoảng lặng đầy ám ảnh bao trùm căn bếp. Hương nhìn vào đôi mắt bà Hạnh, chờ đợi. Cô biết, đây là một canh bạc lớn. Nhưng cô không còn gì để mất. Và đứa con trong bụng, là lý do để cô chiến đấu. Cô liếc nhìn cô em chồng, thấy ánh mắt nghi ngờ xen lẫn sợ hãi. Hương quay lại nhìn bà Hạnh, nụ cười nhạt nở trên môi. Nụ cười của kẻ đã quyết định liều lĩnh tất cả.
Bà Hạnh nhìn Hương, đôi mắt vẫn còn vương giọt nước mắt, nhưng giờ đây trong đó đã hiện lên một tia hy vọng xen lẫn sự hoang mang. Cô em chồng sững lại, khẽ cau mày nhìn Hương đầy ngờ vực.
BÀ HẠNH
(Giọng run run)
Con… con có cách gì?
HƯƠNG
(Vẫn giữ giọng điệu bình thản)
Con biết mẹ đang rất khổ sở. Con hiểu. Nhưng nếu mọi chuyện cứ thế này, không ai được gì cả. Bao gồm cả Thành.
Lời nhắc nhở về Thành như một cú đánh thẳng vào tâm can bà Hạnh. Bà siết chặt tay, cố gắng kiểm soát sự run rẩy.
BÀ HẠNH
Ý con là sao?
Hương chậm rãi tiến lại gần bàn, rót thêm một tách trà nóng, đưa lên môi nhấp một ngụm. Vẻ điềm tĩnh của cô khiến bà Hạnh càng thêm bồn chồn.
HƯƠNG
Con có một đề nghị. Một đề nghị có thể… giải quyết tất cả. Nhưng mẹ phải hứa, mẹ phải tin tưởng con. Tuyệt đối tin tưởng.
Cô em chồng bước lên, giọng đầy dò xét.
CÔ EM CHỒNG
Chị đang nói gì vậy? Chị định làm gì?
Hương quay sang nhìn cô em chồng, ánh mắt sắc lạnh khiến cô ta lùi lại một bước.
HƯƠNG
(Nhìn bà Hạnh)
Mẹ cứ suy nghĩ. Con cho mẹ… mười phút. Mười phút để quyết định xem mẹ có muốn một giải pháp, hay cứ tiếp tục chìm trong đau khổ.
Bà Hạnh nhìn Hương, rồi nhìn xuống bàn tay đang run rẩy của mình. Đám giỗ đã kết thúc, mười mâm chén đĩa còn nguyên đó, như một lời nhắc nhở về gánh nặng mà bà đang mang. Hương vẫn đứng đó, dáng vẻ bình thản đến lạ thường, nhưng bà Hạnh có cảm giác có một thứ gì đó đã thay đổi hoàn toàn ở cô con dâu này. Cái bụng bầu sáu tháng nhô cao, giờ đây lại mang một vẻ đe dọa vô hình. Bà Hạnh cảm nhận được một nỗi sợ hãi lạnh lẽo đang dần xâm chiếm. Sự phụ thuộc, sự tôn trọng mà bà từng có ở Hương đã vỡ tan, thay vào đó là thứ gì đó xa lạ và đáng sợ hơn nhiều. Bà nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh. Liệu đây có phải là bước đi cuối cùng của mình, hay là khởi đầu cho một sự trừng phạt còn khủng khiếp hơn?
Mười phút trôi qua, không gian trong gian bếp nhỏ càng trở nên ngột ngạt, căng như dây đàn. Hương vẫn kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt không rời khỏi bà Hạnh. Tách trà nóng trên tay bà đã nguội lạnh từ lúc nào.
Bà Hạnh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn đầy hoang mang nhìn Hương. Mười mâm chén đĩa vẫn còn đó, mùi dầu mỡ và khói nhang quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, ngột ngạt hơn cả cái nóng bức ban chiều. Tách trà trên tay bà Hạnh đã nguội lạnh từ lâu, nhưng bà vẫn không dám đặt xuống. Mười phút trôi qua, mỗi giây phút như kéo dài cả tiếng đồng hồ.
Cô em chồng đứng cạnh bà Hạnh, cố gắng kiềm chế sự bồn chồn. Ánh mắt cô ta không ngừng quét qua Hương, dò xét, nghi ngờ. Cô ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng cái thai sáu tháng trong bụng Hương giờ đây mang một sức nặng vô hình, đè nén lên tất cả.
BÀ HẠNH
(Giọng bà run rẩy, gần như thì thầm)
Con… con định làm gì?
Hương vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt nhìn thẳng vào bà Hạnh. Cô không vội trả lời, để sự im lặng càng thêm dày đặc trong căn bếp nhỏ.
HƯƠNG
Con đã nói rồi mẹ. Mẹ có muốn giải pháp hay không? Con sẽ cho mẹ thấy.
Bà Hạnh hít một hơi sâu. Sự quyết đoán trong ánh mắt Hương khiến bà vừa sợ hãi, vừa có một chút hy vọng mong manh. Bà đã quá mệt mỏi với gánh nặng bấy lâu. Cái chết của Thành là một cú sốc quá lớn, và giờ đây, bà lại đối mặt với một rắc rối khác: con dâu mang thai, và gia đình đang đứng trên bờ vực tan vỡ.
Cô em chồng tiến lại gần, tay níu lấy cánh tay bà Hạnh.
CÔ EM CHỒNG
Mẹ ơi, chị ấy nói nhảm gì vậy. Đừng tin chị ta.
HƯƠNG
(Nhìn cô em chồng, giọng sắc lạnh)
Cô câm miệng lại. Đây không phải là chuyện của cô.
Lời nói của Hương khiến cô em chồng giật mình lùi lại. Cô ta nhìn Hương với vẻ sợ hãi, chưa bao giờ cô ta thấy Hương có thái độ như vậy.
HƯƠNG
(Quay lại nhìn bà Hạnh)
Mẹ chỉ cần đồng ý. Mẹ tin tưởng con. Chuyện còn lại, để con lo.
Bà Hạnh nhìn Hương, nhìn cái bụng bầu đã tròn sáu tháng nhô cao. Bà nhớ lại những ngày tháng khó khăn, nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra với Thành. Nỗi đau, sự mất mát, và giờ đây là một mớ hỗn độn. Bà không còn sức để chống cự.
BÀ HẠNH
(Giọng bà yếu ớt, pha lẫn sự cam chịu)
Mẹ… mẹ tin con.
Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi Hương. Nụ cười ấy không mang vẻ vui mừng, mà là một sự lạnh lùng, tính toán. Cô quay lưng, bước nhanh ra khỏi gian bếp nhỏ, bỏ lại bà Hạnh và cô em chồng vẫn còn đang sững sờ.
Hương bước ra khỏi căn bếp, từng bước chân nặng nề nhưng dứt khoát. Cô hít một hơi thật sâu, làn gió đêm lùa vào mang theo một chút mát mẻ. Cánh cửa bệnh viện đóng sập lại phía sau, như khép lại một chương đau buồn. Lòng cô như được giải thoát khỏi gánh nặng bấy lâu, nhưng cũng đầy chua xót cho số phận nghiệt ngã của mình và Thành. Giờ đây, cô một mình, với sinh linh bé bỏng trong bụng, phải gồng gánh một tương lai mờ mịt. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó đã chuyển hóa thành một ý chí sắt đá. Một chương mới đã thực sự bắt đầu, một chương mà cô sẽ là người viết nên. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang chứng kiến lời thề của cô. Một sự bình yên lạ lùng bao trùm lấy Hương. Dù phía trước có là gì, cô cũng sẽ đối mặt. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ bảo vệ đứa con của mình bằng mọi giá. Đám giỗ đã kết thúc, mười mâm chén đĩa là quá khứ. Giờ đây, chỉ còn lại Hương và hành trình phía trước, một hành trình đầy thử thách nhưng cũng hứa hẹn sự trưởng thành. Cô mỉm cười một mình, một nụ cười vừa mạnh mẽ, vừa ẩn chứa nỗi niềm khó tả. Đêm nay, cô đã ra đi, không còn là cô con dâu nhu nhược ngày nào. Cô đã tìm thấy sức mạnh trong chính mình, sức mạnh để bắt đầu lại, để làm lại cuộc đời.
Cuộc sống đôi khi giống như một cơn bão, cuốn trôi tất cả những gì quen thuộc, để lại phía sau là một sự hoang tàn và trống rỗng. Nhưng chính trong những đổ nát ấy, con người ta mới có cơ hội để xây dựng lại, để tìm thấy những giá trị mới, những ý nghĩa mới cho cuộc đời. Hương đã trải qua một đêm dài, một đêm đầy nước mắt và giằng xé. Nhưng giờ đây, cô đã sẵn sàng đối mặt với bình minh. Cô tin rằng, dù số phận có nghiệt ngã đến đâu, tình yêu thương và sự kiên cường sẽ là ngọn đèn dẫn lối cho cô. Cô sẽ nuôi dạy đứa con của mình nên người, và cô sẽ không bao giờ quên đi những bài học đắt giá mà cuộc đời đã dạy cho cô. Hương tiếp tục bước đi, dáng hình nhỏ bé hòa vào màn đêm tĩnh lặng. Bầu trời đêm, với muôn vàn vì sao, như một lời nhắc nhở rằng dù cuộc đời có u tối đến đâu, vẫn luôn có những điều kỳ diệu đang chờ đợi. Và cô, Hương, sẽ là người kiến tạo nên những điều kỳ diệu ấy.

