Gia đình é-p tôi gả cho người đàn ông gấp đôi tuổi để đổi lấy căn nhà 3 tầng, 2 tháng sau đám cưới, tôi âm thầm gửi về 1 thùng đồ khiến cả nhà vừa mở ra đã tái mặt, vội vàng sang nhà thông gia qu-ỳ lạ-y đón tôi về…
Tôi năm đó vừa tròn 24, có công việc ổn định, bạn trai lâu năm thì vừa cầu hôn. Cứ tưởng cuộc đời đang sang trang, ai ngờ… một cú điện thoại từ quê đã cắt phăng mọi dự định.
Mẹ tôi bảo:
“Về quê đi con, có mối này ổn định lắm, hơn 40 tuổ-i, chưa vợ, nhà giàu, hiền lành. Cưới xong là bố mẹ con được đứng tên căn nhà 3 tầng mới xây ngoài mặt đường quốc lộ.”
Tôi ch-ết sững:
“Sao lại é-p con cưới người hơn gấp đôi tuổi con?”
Mẹ tôi cười nhạt:
“Đàn ông già chút mới biết lo. Lúc mẹ cưới bố mày cũng đâu yêu đương gì, nhưng sống vẫn ổn đấy thôi. Với lại, tụi mày yêu đương kiểu gì, bao năm không mua nổi cái xe máy mới?”
Tôi phản đối đến cùng, dọa b-ỏ nhà đi. Nhưng đến ngày đăng ký kết hô-n, tôi vẫn bị kéo tay ký vào sổ hồng và giấy đăng ký cưới.
Đổi lại, bố mẹ tôi ôm sổ đỏ căn nhà mới toanh, khoe rầm rộ cả xóm.
“Con gái mà… gả đi đổi lại cả gia sản, vậy là quá hời rồi.”
Hai tháng sau đám cưới.
Tôi im lặng, không điện thoại, không nhắn tin, không về thăm quê. Chồng tôi – đúng như lời đồn – là một người đàn ông giàu có nhưng lạnh lùng, độc đoán và gia trưởng.
Đến tuần thứ tám,tôi gửi cho nhà đẻ một thùng hàng chuyển phát nhanh.
Ghi rõ:
“Gửi: Bố mẹ. Người gửi: Đứa con gái bán mình đổi lấy căn nhà ba tầng.”
Vừa mở ra, cả nhà ch-ết điếng, không phải vàng, tiền hay đồ ăn mà chính là… 👇👇
…những vật dụng cá nhân cũ kỹ của Vy, cùng một vài món đồ lưu niệm từ thời thơ ấu.
Mẹ của Vy giật mình lùi lại, đôi mắt mở to nhìn vào chiếc thùng rỗng. Bên trong lộn xộn những thứ tưởng chừng vô giá trị: chiếc cặp tóc Vy vẫn hay dùng khi còn đi học, cuốn nhật ký bìa hoa đã sờn gáy, mấy bức ảnh chụp Vy lúc còn nhỏ với nụ cười ngây thơ bên bạn trai cũ của Vy, và một chiếc vòng tay bằng gỗ mà chính bạn trai cũ của Vy đã tặng. Không một đồng tiền, không một thỏi vàng. Sự háo hức ban đầu biến thành nỗi thất vọng và sự khó hiểu tột độ.
“Cái gì thế này?” Mẹ của Vy lắp bắp, giọng run rẩy. “Con Vy nó gửi về mấy thứ rác rưởi này làm gì?”
Bố của Vy tiến lại gần, lặng người nhìn chằm chằm vào chiếc thùng. Ông đưa tay nhấc lên một bức ảnh cũ, ngón tay run rẩy chạm vào khuôn mặt Vy thuở bé. Đôi mắt ông chùng xuống, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi.
Mẹ của Vy chợt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải là sự tức giận vì không có tiền, mà là một linh tính mách bảo điều chẳng lành. Vy, đứa con gái vốn ít nói, nay lại gửi về những thứ này sau tám tuần im lặng? Nó không hề gọi điện, không nhắn tin, cứ như thể biến mất khỏi thế giới. Trái tim Mẹ của Vy đập thình thịch, một cảm giác bất an tột độ xâm chiếm. Bà nhìn những món đồ, rồi lại nhìn Bố của Vy, nét mặt ông giờ đây trắng bệch. Cả căn nhà 3 tầng mới xây ngoài mặt đường quốc lộ dường như cũng đang trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Mẹ của Vy không thể chịu đựng được sự im lặng đáng sợ đang bao trùm. Bà cúi xuống, đôi tay run rẩy tiếp tục lục lọi những món đồ cũ kỹ trong thùng. Từng món đồ như một lời nhắc nhở về Vy, về những gì bà đã lãng quên, đã bỏ qua. Sự bất an trong lòng bà ngày càng lớn, như một khối u chèn ép.
Bố của Vy vẫn đứng đó, mắt dán chặt vào những món đồ, không nói một lời. Ánh mắt ông chất chứa sự hối hận và lo sợ.
Dưới lớp áo quần sờn cũ và những cuốn sách đã bạc màu, ngón tay Mẹ của Vy chạm vào một vật cứng. Bà kéo ra. Đó là một tập nhật ký bìa da màu nâu, cũ kỹ, và bên cạnh nó là một phong thư dày cộp, dán kín.
Trái tim Mẹ của Vy đập thình thịch. Đây rồi! Linh tính của bà đã đúng. Bà vội vã rút lá thư ra, tay run bần bật như người mắc bệnh Parkinson. Bà không còn quan tâm đến những món đồ vô giá trị nữa, tất cả sự chú ý của bà đổ dồn vào lá thư này.
“Cái gì đấy?” Bố của Vy chợt giật mình lên tiếng, giọng ông khàn đặc. Ông vươn tay giật phắt lá thư từ tay Mẹ của Vy.
Nhưng đã quá muộn. Mẹ của Vy đã xé toạc mép phong bì. Những dòng chữ viết tay, nắn nót nhưng đầy uất nghẹn, đập vào mắt bà. Bà không nghe thấy tiếng Bố của Vy giật lấy lá thư, bà chỉ thấy những con chữ, như những mũi kim sắc nhọn đâm vào tim.
“Mẹ…” Giọng Mẹ của Vy lạc đi, run rẩy, khó khăn bật ra một tiếng. Đôi mắt bà mở to, không thể tin vào những gì mình đang đọc. Khuôn mặt bà tái mét, cắt không còn một giọt máu.
Bố của Vy, đang cầm lá thư, cũng nhìn xuống. Ông đọc lướt qua những dòng chữ đầu tiên mà Mẹ của Vy vừa nhìn thấy. Nét mặt ông biến đổi nhanh chóng, từ bàng hoàng sang kinh hãi tột độ. Mồ hôi lạnh chảy dài trên sống lưng ông.
Không khí trong căn nhà 3 tầng mới xây đột ngột trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng kim đồng hồ tích tắc dường như cũng ngừng lại. Cả hai người họ, giờ đây, như bị đóng băng, chỉ còn ánh mắt và nỗi sợ hãi tột cùng lấp đầy căn phòng.
Bố của Vy giật lấy lá thư, ánh mắt ông dán chặt vào từng con chữ. Mẹ của Vy, như một người mất hồn, đứng chết trân, gương mặt trắng bệch. Dòng chữ đầu tiên, nắn nót nhưng ẩn chứa sự tuyệt vọng, hiện ra trước mắt hai người:
“Mẹ, bố à… Nếu hai người đang đọc những dòng này, có lẽ con đã không còn sức chịu đựng để tiếp tục sống trong cái địa ngục mà con gọi là ‘nhà’ nữa rồi.”
Bố của Vy nuốt khan, bàn tay cầm lá thư run rẩy. Mẹ của Vy đặt tay lên ngực, cảm giác như có ai đó đang siết chặt trái tim bà. Bà không thể rời mắt khỏi lá thư, như bị nó hút hồn.
Bố của Vy bắt đầu đọc thành tiếng, giọng ông khàn đặc, mỗi từ như vỡ vụn trong cổ họng:
“Con đã từng mơ về một cuộc hôn nhân hạnh phúc, về một mái ấm. Nhưng cuộc sống với ông Hùng… nó không phải là hôn nhân, nó là một nhà tù. Một nhà tù không song sắt, nhưng lại bóp nghẹt con từng ngày.”
Mẹ của Vy nhíu chặt mày, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn, tựa như khắc những đường rãnh đau khổ. Bà cắn chặt môi, cố gắng giữ lại tiếng nấc đang chực trào.
“Ông ta lạnh lùng như một khối băng. Không một nụ cười, không một lời hỏi han, dù chỉ là xã giao. Ông Hùng không coi con là vợ, mẹ ạ. Con chỉ là một người giúp việc không công, một cái bóng vô hình trong căn nhà rộng lớn đó. Mọi thứ trong cuộc sống của con, từ bữa ăn, giấc ngủ, đến việc con được phép đi đâu, gặp ai, đều phải có sự cho phép của ông ta. Mọi hành động đều bị kiểm soát, mọi lời nói đều bị bóp nghẹt. Con không có tiếng nói, không có quyền quyết định bất cứ điều gì.”
Từng câu, từng chữ trong lá thư của Vy như những mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim Bố của Vy và Mẹ của Vy. Ông Hùng, người đàn ông hơn 40 tuổi, chưa vợ, giàu có mà họ đã tự hào gả con gái mình đi, lại là một kẻ độc đoán, gia trưởng đến vậy.
“Con chỉ được phép quanh quẩn trong căn nhà. Bạn bè con, những người bạn thân nhất của con, đều không được phép đến thăm. Mọi cuộc điện thoại, tin nhắn của con đều bị ông ta theo dõi. Con cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng vàng, dù có đẹp đẽ đến mấy cũng chỉ muốn vùng vẫy thoát ra.”
Mẹ của Vy hít một hơi thật sâu, đôi mắt bà trợn trừng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hằn nếp. Bà đưa tay lên che miệng, cố kìm nén tiếng khóc tuyệt vọng. Bố của Vy cũng đã hoàn toàn sụp đổ. Khuôn mặt ông tái xanh, hai mắt đỏ hoe. Cả căn nhà 3 tầng mới xây, thành quả mà họ đã đánh đổi bằng hạnh phúc của con gái, bỗng trở nên lạnh lẽo và vô nghĩa đến tột cùng.
Vy tiếp tục viết, từng nét chữ như thấm đẫm nỗi uất nghẹn:
“Thậm chí, ngay cả chiếc điện thoại, sợi dây liên lạc duy nhất của con với thế giới bên ngoài, cũng bị ông ta cướp đi. Con không thể gọi cho mẹ, cho bố, cho bất cứ ai. Mọi tin nhắn, mọi cuộc gọi đến, ông ta đều chặn đứng. Ông ta đã cắt đứt con khỏi tất cả, biến con thành một hòn đảo cô độc giữa đại dương cay nghiệt này. Con cố gắng chống cự, cầu xin, nhưng chỉ nhận lại ánh mắt lạnh như băng và những lời lẽ khinh miệt.”
Mẹ của Vy run rẩy, bà cố gắng lau đi những giọt nước mắt, nhưng chúng cứ không ngừng tuôn rơi. Bà nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng. Bố của Vy, đôi mắt dán chặt vào lá thư, ngón tay ông miết mạnh lên từng dòng chữ, như muốn chạm vào nỗi đau của Vy.
Vy tiếp tục trút hết tâm can:
“Tất cả tài sản cá nhân của con, dù là chút tiền tiết kiệm nhỏ nhoi, hay những món đồ kỷ niệm, ông ta đều kiểm soát. Con không được phép giữ bất cứ thứ gì mà ông ta không cho phép. Ông ta nói, khi đã là vợ của ông ta, con không có quyền sở hữu gì riêng tư nữa. Con chỉ còn lại cái vỏ rỗng tuếch, không tự do, không danh dự. Con không còn là Vy nữa, con chỉ là một món đồ vật vô tri trong căn nhà đó.”
Bố của Vy nghe đến đây, bàn tay ông từ từ nắm chặt lại. Những khớp xương trắng bệch nổi lên rõ ràng, gân xanh trên mu bàn tay ông phồng lên, giật giật. Mẹ của Vy nhìn chồng, bà chưa bao giờ thấy ông tức giận đến mức này. Gương mặt Bố của Vy méo mó vì căm phẫn, đôi mắt ông đỏ ngầu, ánh nhìn tràn ngập sự hối hận và tức giận tột cùng. Ông siết chặt lá thư, như thể muốn bóp nát nó, bóp nát cả cái hiện thực đau đớn mà con gái ông đang phải chịu đựng.
Vy tiếp tục viết, từng nét chữ như thấm đẫm nỗi uất nghẹn:
“Con đã không thể chịu đựng thêm nữa. Con đã van xin ông ta, cố gắng giành lại chiếc điện thoại, chỉ một lần thôi để gọi về cho bố mẹ. Nhưng ông Hùng không cho phép. Khi con phản kháng, ông ta đã trở nên hung bạo. Ông Hùng đánh con, đánh không ghê tay, mặc cho con vùng vẫy trong vô vọng. Từng cú đấm, từng cái tát như xé nát da thịt con. Con ngã xuống sàn lạnh lẽo, cảm thấy xương cốt mình như tan rã. Ông ta kéo con vào căn phòng tối, khóa chặt cửa lại, bỏ mặc con nằm đó trong cơn đau quằn quại. Con bị nhốt, không lối thoát, không ánh sáng, chỉ có bóng tối và nỗi sợ hãi bủa vây. Cơ thể con bầm tím, đau nhức từ đầu đến chân. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự giày vò trong tâm hồn. Con như chết đi sống lại. Mỗi nhịp thở đều nặng trĩu. Con tự hỏi mình đã làm gì sai? Tại sao con phải chịu đựng tất cả những điều này? Nước mắt con cạn khô, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng.”
Mẹ của Vy đọc đến đây, bà buông thõng lá thư, hai tay ôm mặt òa khóc nức nở. Tiếng khóc của bà không còn là những tiếng thở dốc nghẹn ngào như trước, mà là tiếng gào xé lòng, như thể chính bà đang cảm nhận từng vết roi, từng cú đấm mà Vy đã phải chịu đựng. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm ướt đẫm những dòng chữ tiếp theo trên lá thư, khiến chúng nhòe nhoẹt, không thể đọc rõ.
Mẹ của Vy cố gắng gạt nước mắt, nén tiếng nấc nghẹn để đọc tiếp những dòng chữ nhòe nhoẹt. Từng từ, từng chữ như mũi dao đâm vào tim bà.
“Mẹ ơi, con đã nghĩ đến cái chết rất nhiều. Mỗi đêm, khi bóng tối bao trùm, con lại nằm co ro, tự hỏi liệu một cú nhảy từ tầng ba có giải thoát được con không. Con đã thử mọi cách để thoát khỏi địa ngục này. Con đã tìm chìa khóa, đã cố gắng mở cửa sổ, thậm chí đã cầu xin ông Hùng, nhưng tất cả đều vô vọng. Ông ta cứ như một con quỷ, giam cầm con trong cái lồng son rực rỡ nhưng lạnh lẽo này. Con đã gào thét đến lạc giọng, đã đập cửa đến bật máu tay, nhưng không một ai nghe thấy. Không một ai đến cứu con. Con cảm thấy mình đang chết dần chết mòn từng ngày, mẹ ạ. Mỗi bữa ăn đều như nuốt nghẹn cục đá, mỗi giấc ngủ đều là ác mộng. Con không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa. Sức lực con cạn kiệt, ý chí con hao mòn. Con chỉ muốn được trở về nhà, trở về với bố mẹ, dù chỉ một ngày thôi để được hít thở không khí tự do, để được cảm nhận tình thương mà con đã đánh mất.”
Mẹ của Vy đọc đến đây, cơ thể bà run lên bần bật. Bà không còn khóc thành tiếng, mà chỉ ôm chặt lá thư vào ngực, đôi mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm. Từng tiếng nấc nghẹn bị đè nén khiến lồng ngực bà đau tức, hệt như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào. Khuôn mặt bà biến dạng vì đau đớn và hối hận, nhưng không một âm thanh nào thoát ra được, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ bao trùm căn phòng.
Mẹ của Vy vẫn ôm chặt lá thư vào ngực, đôi mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm. Từng tiếng nấc nghẹn bị đè nén khiến lồng ngực bà đau tức. Bố của Vy khẽ lay vai bà, khuôn mặt ông cũng tái mét. Bà từ từ hạ lá thư xuống, đôi mắt dán chặt vào những dòng chữ cuối cùng, như thể muốn xé nát chúng.
VY (GIỌNG ĐỌC CỦA MẸ CỦA VY, ĐẦY ĐAU ĐỚN VÀ TUYỆT VỌNG)
“Mẹ à, con đã không còn gì cả. Những món đồ này, đây là tất cả những gì con còn lại trên đời. Con gửi trả về cho bố mẹ. Coi như… tiền chuộc. Chuộc lại đứa con gái mà bố mẹ đã bán đi.”
Mẹ của Vy dứt lời. Lá thư tuột khỏi tay bà, rơi xuống nền nhà như một cánh chim bị gãy. Bà ngã khuỵu, cơ thể mềm nhũn, không còn sức lực để chống đỡ. Bố của Vy lập tức cúi xuống, nhặt vội lá thư, đôi mắt ông run rẩy lướt qua những con chữ cuối cùng.
BỐ CỦA VY (GIỌNG RUN LÊN BẦN BẬT, ĐỌC NHỮNG DÒNG CUỐI)
“…Con không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa. Sức lực con cạn kiệt, ý chí con hao mòn. Con chỉ muốn được trở về nhà…”
Bố của Vy đọc đến đây thì chợt khựng lại, đôi mắt mở to, dán chặt vào khoảng trống cuối bức thư. Không một dòng chữ nào nói về Vy còn sống hay đã chết. Sự im lặng chết chóc từ con gái ông khiến cả cơ thể ông lạnh toát.
BỐ CỦA VY (THỀM THỐT, NHƯ MỘT TIẾNG HÉT CÂM LẶNG)
Nó… nó còn sống không? Vy… con bé… con bé còn sống không?
Mẹ của Vy như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Tiếng khóc nghẹn nãy giờ bị kìm nén bỗng vỡ òa thành tiếng gào thét xé lòng. Bà bò lết đến bên thùng hàng chuyển phát nhanh, hai tay run rẩy bới tung những món đồ bên trong. Chiếc sổ hồng căn nhà 3 tầng mới xây, sổ đỏ căn nhà mới toanh mặt quốc lộ, giấy đăng ký cưới mà bà từng nâng niu như một chiến lợi phẩm, giờ đây chỉ còn là những mảnh giấy vô tri, lạnh lẽo. Bà vứt chúng xuống nền nhà, quay sang ôm chặt lấy bố của Vy, khuôn mặt biến dạng vì đau đớn và tuyệt vọng.
MẸ CỦA VY (HÉT LÊN TRONG TUYỆT VỌNG, NƯỚC MẮT DÀN DỤA)
Ông ơi! Con mình… Vy đâu rồi? Nó còn sống không? Nó không nói gì hết! Con mình… con mình chết rồi sao?
Căn nhà bố mẹ đẻ của Vy ở quê chìm trong tiếng gào khóc thảm thiết. Họ ôm nhau, run rẩy và hoang mang tột độ, giữa những món đồ vô tri vô giác mà con gái gửi trả về. Không một ai biết, liệu đứa con gái duy nhất của họ còn đang tồn tại trên cõi đời này, hay đã tan biến vào hư vô. Sự im lặng trong những dòng cuối của Vy là lời kết đau đớn nhất, cứa nát tâm can họ, bỏ lại phía sau một câu hỏi kinh hoàng, không lời đáp.
Mẹ của Vy vẫn ôm chặt lấy Bố của Vy, tiếng khóc của bà đã khàn đặc, chỉ còn những tiếng nức nở nghẹn ngào. Khuôn mặt bà sưng húp, đôi mắt đỏ hoe dán chặt vào chiếc thùng hàng chuyển phát nhanh, nơi những món đồ vô tri vô giác nằm ngổn ngang. Nỗi đau đớn và sự hoang mang tột độ về số phận của Vy bủa vây lấy bà như một cơn ác mộng. Bố của Vy cũng không khá hơn, nhưng một bản năng vô thức nào đó mách bảo ông, rằng vẫn còn điều gì đó chưa được giải đáp. Ông cố gắng gạt đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, đẩy nhẹ Mẹ của Vy ra, rồi chậm rãi cúi xuống bên cạnh chiếc thùng.
Ông Bố của Vy bắt đầu bới tìm. Bàn tay ông run rẩy lật từng lớp quần áo, từng món đồ nhỏ mà Vy đã gửi trả về. Mỗi lần chạm vào một vật quen thuộc, ký ức về đứa con gái duy nhất lại ùa về, đau đớn như hàng ngàn mũi kim châm vào tim ông. Ông dường như muốn tìm kiếm một manh mối nhỏ bé, một lời giải đáp cho sự im lặng chết chóc trong lá thư của Vy.
Khi những ngón tay ông lướt xuống tận đáy thùng, kẹt giữa những lớp vải voan mỏng đã nhàu nát, Bố của Vy bỗng chạm phải một vật nhỏ, cứng. Ông khẽ nhíu mày, dùng lực kéo mạnh. Một phong bì trắng nhỏ gọn bật ra, nằm gọn trong lòng bàn tay ông. Phong bì không đề tên, không địa chỉ người gửi.
Mẹ của Vy, vẫn đang nức nở, cũng lập tức dừng lại, đôi mắt đỏ hoe dán chặt vào phong bì trên tay chồng. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng bà, rồi lại tắt vụt. Bố của Vy dùng những ngón tay run rẩy xé mở phong bì. Bên trong, không phải một lá thư, cũng không phải tiền bạc, mà là một tờ giấy mỏng. Khi ông 펼 ra, dưới ánh sáng mờ ảo của căn Nhà bố mẹ đẻ của Vy, một hình ảnh đen trắng cùng những con số và ký hiệu y tế hiện ra rõ ràng.
Đó là một tờ kết quả siêu âm thai.
Cả Bố và Mẹ của Vy sững sờ, đứng hình. Nước mắt không còn rơi nữa, chỉ còn lại sự chết lặng kinh hoàng. Cái chết của Vy chưa rõ ràng, giờ đây, một sự thật khác còn khủng khiếp hơn, động trời hơn đang hiện hữu trước mắt họ. Nỗi đau cũ chưa kịp lắng xuống, nỗi kinh hoàng mới đã ập đến, nhấn chìm họ vào một vực sâu không đáy của sự tuyệt vọng và hối hận.
Bố của Vy cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, kéo theo cơn ớn lạnh buốt giá. Ông nhìn chằm chằm vào tờ giấy siêu âm, đôi mắt ông cố gắng đọc rõ từng con số, từng dòng chữ y tế khô khan. Trên đó, hình ảnh một chấm nhỏ mờ ảo, được khoanh tròn cẩn thận, cùng với dòng chữ “Thai nhi 8 tuần”. Tuần thứ tám sau đám cưới của Vy. Một sự trùng hợp đến rợn người.
Mẹ của Vy khụy xuống, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một cú sốc tinh thần quá lớn. Bà cố gắng đưa tay ra chạm vào tờ giấy, nhưng cánh tay bà lại không ngừng run rẩy. “Vy… Vy đang mang thai sao?” Giọng bà lạc đi, thều thào, tựa như một tiếng vọng từ cõi hư vô. Đứa con gái duy nhất của bà, người mà bà đã dứt khoát đẩy vào cuộc hôn nhân với Ông Hùng vì vật chất, giờ đây lại mang trong mình một sinh linh bé bỏng. Nỗi ân hận như một con thú dữ, cào xé nội tạng bà.
Bố của Vy vẫn im lặng, tay ông siết chặt tờ siêu âm đến nhàu nát. Ông lật qua lật lại, dò xét từng chi tiết nhỏ nhất. Không có tên bệnh viện cụ thể, chỉ là một phòng khám tư nhỏ. Và điều quan trọng nhất: không hề có tên người cha được đề cập. “Ai… ai là cha của đứa bé này?” Ông Hùng? Hay là… Bạn trai cũ của Vy? Một câu hỏi lớn, rợn người, hiện hữu rõ ràng trong không khí nặng trĩu.
Mẹ của Vy ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc của bà giờ đây không chỉ là sự thương xót cho Vy, mà còn là nỗi ám ảnh về một bi kịch đang dần hé lộ. “Con bé… con bé đã phải chịu đựng những gì? Tại sao… tại sao nó không nói cho chúng ta biết?” Bà liên tục lẩm bẩm, những câu hỏi không lời đáp cứ thế xoáy sâu vào tâm can.
Bố của Vy, với khuôn mặt tái mét, gục đầu xuống. Ông biết rõ sự lạnh lùng, độc đoán và gia trưởng của Ông Hùng. Ông Hùng hơn 40 tuổi, chưa vợ, giàu có, nhưng chắc chắn không phải là một người chồng ấm áp. Vy vừa tròn 24 tuổi, mới kết hôn được Hai tháng sau đám cưới của Vy, và bây giờ, lại xuất hiện tờ siêu âm này, với một bào thai được Tuần thứ tám sau đám cưới. Nếu là con của Ông Hùng, tại sao lại phải giấu giếm, lại phải gửi về theo cách này? Và nếu không phải, thì bi kịch này còn tăm tối đến mức nào?
Ông nhìn căn Nhà bố mẹ đẻ của Vy đang dần xuống cấp, rồi lại nhớ về Căn nhà 3 tầng mới xây ngoài mặt đường quốc lộ, tài sản mà ông và Mẹ của Vy đã đổi lấy hạnh phúc của con gái. Những tài sản vật chất bỗng chốc trở nên vô nghĩa, nhạt nhẽo đến đáng sợ. Tờ siêu âm trên tay, lạnh lẽo và tăm tối, như một bản án vô hình giáng xuống đầu hai ông bà, nhấn chìm họ vào sự hoang mang tột độ và nỗi hối hận không lối thoát. Sự thật về Vy, về cuộc hôn nhân địa ngục của cô, và về đứa bé trong bụng cô, vẫn còn là một ẩn số nghiệt ngã.
Nỗi ám ảnh về Căn nhà 3 tầng mới xây, về cái giá phải trả cho sự giàu sang phù phiếm, bỗng chốc đè nặng lên tâm trí Bố của Vy. Ông nhìn Mẹ của Vy, đôi mắt ráo hoảnh, vô hồn.
Mẹ của Vy, như một pho tượng bị phá vỡ, bất thần buông mình xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bà nằm đó, co quắp, những tiếng nức nở bật ra không thành lời, chỉ còn lại những hơi thở đứt quãng, thảm thiết. Tiếng khóc thét của bà giờ đây đã chuyển thành những âm thanh gào rú trong vô vọng, như một con thú bị thương nặng đang giãy giụa.
“Vy… con ơi… mẹ xin lỗi…” Giọng Mẹ của Vy đứt quãng, nghẹn ứ. Từng lời nói như xé toạc cổ họng bà, hòa vào dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt nhăn nheo, hằn sâu những vết chân chim của sự lo toan và giờ đây là tuyệt vọng. Bà ôm lấy ngực mình, cảm giác như một bàn tay vô hình đang bóp chặt trái tim bà, khiến nó đau đớn đến tột cùng.
Bố của Vy vẫn đứng sững sờ, cố gắng bám víu vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, thân hình ông run rẩy không ngừng. Hai bàn tay ông bấu chặt vào mái tóc hoa râm, kéo mạnh từng sợi tóc như thể muốn rút cạn mọi nỗi đau đang hành hạ ông. Khuôn mặt ông tái mét, trắng bệch như tờ giấy siêu âm vẫn còn nằm dưới chân Mẹ của Vy, nhàu nát. Ông cố gắng lên tiếng, nhưng cổ họng như bị tắc nghẹn, không một từ nào có thể thoát ra. Một sự im lặng kinh hoàng bao trùm căn Nhà bố mẹ đẻ của Vy, chỉ còn tiếng khóc xé lòng của người mẹ và hơi thở nặng nhọc của người cha.
Trong đầu Bố của Vy, những ký ức về Vy, về nụ cười hồn nhiên của con gái, về những lời cầu xin tuyệt vọng của Bạn trai cũ của Vy, và cả khuôn mặt lạnh lùng của Ông Hùng, cứ thế hiện lên chớp nhoáng như những thước phim quay chậm. Từng hình ảnh ấy giờ đây như những lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào lương tâm ông. Họ đã trao Vy cho Ông Hùng như một món hàng để đổi lấy danh vọng và tiền bạc. Họ đã đẩy con gái vào cuộc hôn nhân địa ngục, nơi hạnh phúc chỉ là một thứ xa xỉ. Và giờ đây, Vy đang phải gánh chịu hậu quả khủng khiếp nhất. Đứa bé trong bụng Vy là bằng chứng sống động, là lời tố cáo đanh thép nhất cho tội lỗi tày trời mà họ đã gây ra. Căn nhà nhỏ bé bỗng chốc trở thành địa ngục trần gian, nơi những tiếng nấc nghẹn ngào và sự câm lặng đầy ám ảnh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bi kịch không lời.
Mẹ của Vy, như một pho tượng bị phá vỡ nhưng rồi bất ngờ được vực dậy bởi một sức mạnh vô hình, bật đứng phắt dậy. Tiếng nức nở của bà tắt ngấm, thay vào đó là ánh mắt rực lửa, đầy quyết tâm. Đôi chân bà run rẩy, nhưng ý chí thì sắt đá. Bà không thể chờ đợi thêm một phút giây nào nữa.
Bố của Vy, chứng kiến sự thay đổi đột ngột ở vợ, như bị một luồng điện giật mạnh. Khuôn mặt ông vẫn tái mét, nhưng đôi mắt đã bừng lên tia sáng. Nỗi đau, sự hối hận, và nỗi sợ hãi tột cùng giờ đây được nung chảy thành một hành động cụ thể, quyết liệt hơn bao giờ hết. Ông cũng bật dậy theo vợ, đôi bàn tay nắm chặt.
“Đi! Chúng ta phải đi tìm con bé!” Mẹ của Vy gằn giọng, tiếng nói khản đặc nhưng tràn đầy sức mạnh. Bà lao ra cửa chính, không đợi chồng, không ngoảnh đầu lại.
Bố của Vy không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu lia lịa. Ông vội vàng với lấy chiếc chìa khóa xe máy cũ kỹ treo trên tường, mặc vội chiếc áo khoác mỏng và lao theo. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống dày đặc, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, rồi nặng hạt dần, gió rít từng hồi qua mái hiên căn Nhà bố mẹ đẻ của Vy. Một cơn bão dường như đang kéo đến. Nhưng cả Bố của Vy và Mẹ của Vy đều không màng đến mưa gió, không màng đến bộ dạng nhếch nhác hay những ánh mắt dò xét có thể có từ hàng xóm. Thể diện, danh dự, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc này. Giờ đây, chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu họ: Vy, đứa con gái bé bỏng của họ.
Chiếc xe máy cũ kỹ của Bố của Vy nổ máy, tiếng động xé tan màn đêm yên tĩnh. Mẹ của Vy ngồi phía sau, ôm chặt lấy chồng, bà ngước nhìn con đường phía trước, đôi mắt đỏ hoe như muốn xuyên thủng màn mưa gió để nhìn thấy hình bóng con gái. Bố của Vy vít ga, phóng đi như điên dại. Con đường dẫn đến Nhà riêng của Vy và Ông Hùng dường như dài hơn bao giờ hết, nhưng mỗi mét đường trôi qua lại càng khắc sâu quyết tâm trong lòng họ. Họ phải đến đó, phải cứu Vy về, bằng mọi giá.
Chiếc xe máy cũ kỹ của Bố của Vy rú lên một tiếng cuối cùng rồi khựng lại trước cánh cổng sắt đồ sộ, tráng lệ của Nhà riêng của Vy và Ông Hùng. Mưa vẫn xối xả, làm ướt sũng bộ quần áo đã bạc màu của hai vợ chồng. Mẹ của Vy, như một con thiêu thân lao vào lửa, vội vàng nhảy xuống xe, đôi chân run lẩy bẩy dẫm lên vũng nước. Ánh mắt bà dán chặt vào cánh cổng im lìm, cao vút, như một bức tường ngăn cách bà với đứa con gái. Bố của Vy vội vàng dựng xe, vứt vội chiếc mũ bảo hiểm rồi lao theo vợ.
Mẹ của Vy bắt đầu đấm thùm thụp vào cánh cổng sắt. Tiếng kim loại va đập khô khốc, lạc lõng trong màn mưa dày đặc.
“Vy! Vy ơi! Con ở đâu? Ra đây với mẹ!” Giọng bà khản đặc, lạc hẳn trong tiếng gió rít và tiếng mưa đập mạnh vào mái hiên biệt thự. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt trái tim bà.
Bố của Vy cũng không kìm được, ông đấm liên hồi vào cánh cổng, mỗi cú đấm nặng trĩu nỗi ân hận và tuyệt vọng.
“Vy! Con ơi! Mở cửa đi con! Bố mẹ đến tìm con đây!” Nước mắt hòa lẫn nước mưa, chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ của ông.
Không một tiếng đáp lời. Cả căn biệt thự rộng lớn chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt ra từ vài khung cửa sổ tầng hai, càng khiến không khí trở nên ma mị, lạnh lẽo. Hai vợ chồng tiếp tục đập cửa, gọi tên Vy như những kẻ điên loạn, tiếng gọi của họ ngày càng tuyệt vọng, yếu ớt dần.
Đúng lúc họ tưởng chừng như đã cạn kiệt hy vọng, một khe cửa nhỏ bất ngờ hé mở ở cánh cửa gỗ màu nâu sẫm nằm ngay sau cổng sắt. Một người giúp việc lạ mặt, tuổi chừng ngoài bốn mươi, với mái tóc búi gọn gàng và bộ đồng phục màu xanh đậm, nhìn ra ngoài. Khuôn mặt bà ta không biểu cảm, đôi mắt lạnh nhạt lướt qua Bố của Vy và Mẹ của Vy, không chút thiện cảm. Bà ta không nói một lời, chỉ đứng đó, chặn ngang lối vào, ánh mắt mang theo vẻ khó hiểu xen lẫn sự khinh thường rõ rệt, như thể đang nhìn hai kẻ hành khất lạc vào nhầm chốn.
Mẹ của Vy vội vã tiến lại, ánh mắt van nài dán chặt vào khuôn mặt vô cảm của người giúp việc.
MẸ CỦA VY
(Giọng khẩn cầu, run rẩy)
Cô ơi, Vy đâu rồi? Con bé có nhà không? Làm ơn cho tôi gặp con gái tôi!
Người giúp việc vẫn đứng chắn lối, đôi mắt lạnh nhạt quét qua bà.
NGƯỜI GIÚP VIỆC
(Giọng đều đều, thờ ơ)
Cô Vy hả? Cô ấy đi rồi.
Bố của Vy cũng chen lên, khuôn mặt tái mét vì lo lắng.
BỐ CỦA VY
Đi đâu? Đi từ bao giờ? Chúng tôi đến tìm con bé mấy hôm nay rồi.
Người giúp việc khẽ nhếch mép, không nhìn thẳng vào họ.
NGƯỜI GIÚP VIỆC
Đi đâu thì tôi không biết. Đi mấy hôm rồi. Không ai biết cô ấy đi đâu.
Mẹ của Vy cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, trái tim bà thắt lại.
MẸ CỦA VY
Không… không thể nào! Làm sao mà… Thế ông chủ Hùng đâu? Ông ấy có biết không?
Ánh mắt người giúp việc thoáng vẻ khó chịu khi nhắc đến Ông Hùng.
NGƯỜI GIÚP VIỆC
Ông chủ… ông chủ còn không muốn nhắc đến tên cô Vy nữa là. Ông ấy bảo không cần tìm.
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Bố của Vy và Mẹ của Vy. Toàn bộ thế giới xung quanh họ như sụp đổ trong một khoảnh khắc. Mẹ của Vy lảo đảo, như sắp ngã quỵ. Bố của Vy vội vàng đỡ lấy vợ, nhưng chính ông cũng đang đứng không vững, đôi chân ông run bần bật.
BỐ CỦA VY
(Thì thầm, mắt dại đi)
Không… không thể như thế được… Vy…
Mẹ của Vy bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng hòa lẫn tiếng mưa rơi xối xả. Bà đưa tay vò nát mái tóc đã bạc màu vì lo âu.
MẸ CỦA VY
(Hét lên trong tuyệt vọng, âm thanh lạc đi trong gió)
Vy ơi! Con tôi! Con tôi đâu rồi!
Người giúp việc vẫn đứng đó, bất động, khuôn mặt vẫn thờ ơ đến đáng sợ, như thể những đau khổ tột cùng của hai vợ chồng già không liên quan gì đến bà ta. Cánh cửa hé mở như một cái miệng đen ngòm nuốt chửng mọi hy vọng còn sót lại, và mưa vẫn trút xuống không ngừng, cuốn đi những giọt nước mắt hòa lẫn sự hối hận muộn màng.
Mẹ của Vy bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng hòa lẫn tiếng mưa rơi xối xả. Bà đưa tay vò nát mái tóc đã bạc màu vì lo âu.
MẸ CỦA VY
(Hét lên trong tuyệt vọng, âm thanh lạc đi trong gió)
Vy ơi! Con tôi! Con tôi đâu rồi!
Người giúp việc vẫn đứng đó, bất động, khuôn mặt vẫn thờ ơ đến đáng sợ, như thể những đau khổ tột cùng của hai vợ chồng già không liên quan gì đến bà ta. Cánh cửa hé mở như một cái miệng đen ngòm nuốt chửng mọi hy vọng còn sót lại, và mưa vẫn trút xuống không ngừng, cuốn đi những giọt nước mắt hòa lẫn sự hối hận muộn màng.
Đúng lúc đó, một chiếc xe sang trọng màu đen dừng lại trước cổng. Cánh cửa sau bật mở, và Ông Hùng bước ra, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt đầy khinh miệt quét qua Bố của Vy và Mẹ của Vy đang co ro dưới mưa. Ông ta không thèm nhìn thẳng, mà chỉ hất cằm ra hiệu cho người giúp việc đóng sập cổng lại, như thể sự hiện diện của hai ông bà là một vết nhơ.
Mẹ của Vy lập tức lao tới, nước mắt nước mũi tèm lem, bám lấy tay áo Ông Hùng.
MẸ CỦA VY
(Giọng van lơn đứt quãng)
Ông Hùng… ông ơi… Vy đâu rồi? Con bé… con bé đi đâu rồi? Nó có sao không?
Ông Hùng giật mạnh tay áo ra, hất Mẹ của Vy ngã nhào xuống vũng nước. Ông ta đứng sừng sững, cao ngạo nhìn xuống hai thân già đang vật vã, như nhìn hai con vật bẩn thỉu.
ÔNG HÙNG
(Giọng nói lạnh như băng, đầy mỉa mai)
Vy hả? Cô ta bỏ trốn rồi. Bỏ nhà chồng mà đi, giờ còn tư cách gì mà làm vợ tôi nữa.
Bố của Vy, dù run rẩy, cũng cố gắng đứng dậy, cố sức chống đỡ thân hình Mẹ của Vy.
BỐ CỦA VY
(Lắp bắp)
Bỏ trốn…? Không… không thể nào… Vy không bao giờ làm thế…
Ông Hùng khẽ nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ nở trên gương mặt khắc khổ. Ông ta đưa tay vuốt nhẹ vạt áo vest, như thể đang vứt bỏ thứ gì đó dơ bẩn.
ÔNG HÙNG
(Giọng điệu trầm xuống, đầy ẩn ý)
Không bao giờ làm thế ư? Ai biết được cô ta đã làm những điều ô uế gì trước khi biến mất. Loại đàn bà không đoan chính.
Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Bố của Vy và Mẹ của Vy. Cả hai ông bà sững sờ, kinh hoàng nhìn Ông Hùng, không tin vào tai mình. Mưa vẫn xối xả, cuốn trôi đi những hy vọng cuối cùng, để lại trong lòng hai ông bà chỉ còn sự tuyệt vọng và nỗi đau thấu trời.
Câu nói tàn nhẫn của Ông Hùng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào hai thân già đang co ro dưới mưa. Sự sững sờ ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng tột cùng. Mẹ của Vy, người vừa bị hất ngã, giờ đây không còn để ý đến cơn đau thể xác. Bà bò lết trên nền đất ướt lạnh, nước mắt và bùn đất hòa lẫn, níu lấy vạt quần tây của Ông Hùng.
MẸ CỦA VY
(Giọng khản đặc, van lơn thảm thiết)
Không phải… không thể nào… Vy không phải loại người đó! Ông Hùng ơi, xin ông, ông nói thật đi! Con bé ở đâu? Nó có làm sao không?
Bố của Vy, dù thân hình run rẩy, cũng gắng gượng quỳ sụp xuống bên cạnh vợ, hai bàn tay chắp lại, cầu xin trong vô vọng. Mọi chút sĩ diện, mọi niềm tự tôn của bậc làm cha mẹ giờ đây đã tan biến. Nỗi sợ hãi tột cùng về số phận đứa con gái đã nuốt chửng tất cả.
BỐ CỦA VY
(Khóc nấc, giọng nghẹn ngào)
Ông Hùng… chúng tôi xin ông… Xin ông hãy nói ra sự thật! Dù Vy có thế nào đi chăng nữa, xin ông hãy để chúng tôi đón con bé về. Xin ông…
Ông Hùng vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng băng, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống hai người đang quỳ lạy dưới chân mình. Một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên khóe môi ông ta, như thể ông đang tận hưởng trọn vẹn sự đau khổ và nhục nhã của họ.
MẸ CỦA VY
(Lao lên, ôm lấy chân Ông Hùng, giọng đứt quãng)
Căn nhà! Căn nhà ba tầng đó, chúng tôi trả lại cho ông! Tất cả tài sản! Ông muốn gì cũng được, xin ông hãy trả Vy lại cho chúng tôi! Xin ông Hùng! Dù con bé có ra sao, chúng tôi cũng chấp nhận! Chỉ cần Vy được bình an trở về!
Ông Hùng khẽ nhíu mày, có vẻ hơi khó chịu trước hành động bám víu của Mẹ của Vy. Ông ta chậm rãi cúi xuống, ánh mắt sắc như dao găm, nhìn thẳng vào gương mặt tèm lem của bà.
ÔNG HÙNG
(Giọng nói thì thầm, nhưng lạnh buốt đến tận xương tủy)
Trả lại ư? Các người nghĩ những thứ đó có thể đổi lấy sự bình yên cho cô ta sao? Hừm… muộn rồi.
ÔNG HÙNG
(Giọng nói thì thầm, nhưng lạnh buốt đến tận xương tủy)
Trả lại ư? Các người nghĩ những thứ đó có thể đổi lấy sự bình yên cho cô ta sao? Hừm… muộn rồi. Bây giờ, cút khỏi mắt tôi!
Ông Hùng dứt khoát giật vạt quần ra khỏi tay Mẹ của Vy. Bà ngã chúi xuống nền đất lạnh, bùn đất bám đầy gương mặt và mái tóc bạc phơ. Ông Hùng không thèm liếc nhìn, quay lưng bước thẳng vào nhà, dáng vẻ lạnh lùng, dứt khoát. Cánh cổng sắt đen kịt, nặng nề từ từ khép lại, tạo nên một tiếng “két… kẹt…” dài và chát chúa, như tiếng nghiến răng của số phận. Cuối cùng, một tiếng “RẦM!” khô khốc vang lên, chốt chặn mọi hy vọng, mọi lời cầu xin.
Mẹ của Vy vẫn nằm sõng soài dưới đất, thân thể run lên bần bật trong làn mưa bụi. Bên cạnh bà, Bố của Vy cũng đã gục xuống, úp mặt vào đầu gối, những tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng. Trong đêm tối tĩnh mịch, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khe cổng đã đóng kín, đủ để soi rõ hai thân già đang co ro, chìm đắm trong nỗi hối hận tột cùng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt nhăn nheo, hòa lẫn với nước mưa lạnh lẽo và bùn đất. Họ đã mất tất cả, không chỉ là tiền bạc, của cải, mà còn là đứa con gái duy nhất. Sự tham lam, mù quáng đã biến họ thành những kẻ lạc lõng giữa chính ngôi nhà thân thuộc, giờ đây nhuốm màu tang tóc của sự mất mát. Căn nhà ba tầng mới xây, biểu tượng của niềm kiêu hãnh và ham muốn vật chất, giờ đây chỉ còn là gánh nặng, là minh chứng cho một sai lầm không thể cứu vãn. Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng côn trùng đêm, tất cả đều như thì thầm về một bài học đau đớn: không có món hời nào là miễn phí, và giá phải trả cho sự phù phiếm đôi khi là cả một cuộc đời, một gia đình tan vỡ. Bình yên, hạnh phúc thực sự không bao giờ nằm ở những giá trị vật chất phù du, mà ở sự trọn vẹn của tình thân, ở sự lựa chọn đúng đắn và lương thiện. Trong bóng đêm bao trùm, họ chỉ còn biết nương tựa vào nhau, những mảnh vỡ của một gia đình đã bị chính họ tàn phá, để lại một khoảng trống vĩnh viễn không gì có thể lấp đầy.

